Polaroid




VỢ ƠI, CHỒNG BỊ Ế - PHẦN CUỐI

6. Như ánh sao băng

Như một thói quen, những khi rảnh rỗi, tôi lại "cho phép" mình nghĩ đến nhỏ và tìm cách nhắn tin trò chuyện với nhỏ. Lớp 12 rồi nên bài vở nhiều khủng và những dịp như thế thường chỉ đến vào buổi tối khi việc học chính khóa, phụ đạo cộng với việc học thêm trong ngày tạm hạ màn nhường chỗ cho những mộng mơ trong những khoảnh khắc cuối cùng của tuổi học trò.

- Lấy sách vở ra học bài kìa. Mới học về đã nhắn tin. – Thằng bạn ở trọ cùng tôi lên tiếng khi thấy tôi vừa đi học thêm về đã ôm cái điện thoại ngó ngó bấm bấm.

- Mới đi học về mệt vãi, tao phải thư giản giản xíu chứ mày. Hi hi. – Tôi đáp.

- Mịa, con H nữa chứ gì.

- Uhm.

- Lo học đi ba!

- Ừ, thì từ từ, 10 giờ học. Mà bình thường toàn tao nhắc mày học không, sao nay siêng đột xuất thế ba? Kaka. – Tôi quăng lại nó.

- Dây vào gái khổ chứ được giống gì. – Nó vừa nói vừa chúi đầu vào quyển vở.

- Gì ba?! Mày cũng như tao, nói gì. Mà bộ bị con nào chơi khăm rồi à? Hehe.

- Con nào là con nào. Thì tao nói dzậy thôi.

- Mày làm gì hôm nay siêng dzữ dzậy. Chăm chú làm bài tập dzữ hen. Hi.

- Mai kiểm tra toán. Phê lòi. – Nó đáp ra chiều thảm thiết.

- Tội dzữ. Học trước đi. Nửa tiếng nữa tao học.

Tôi lại cắm đầu vào cái điện thoại dấu yêu.



+ Uhm. Hôm nay có sao băng. Phải thức coi mới được. – Tôi reply tin nhắn của nhỏ.

+ Uhm. Hồi nảy được nghỉ học thêm, ra sân trường chờ ngắm nảy giờ. Hihi.

+ Sướng nhỉ. Mà giờ còn ở trên trường hả?

+ Không. H về rồi. Đang ở nhà nè. Hi. – Cơ thế mà xui nhỉ. Tưởng còn trên trường anh vèo lên rồi.

+ Uhm. Khuya cỡ 11, 12 giờ gì đó mới có nhiều.

+ Uhm. Thì H cũng đang chờ nè!

+ Thui, M có việc xíu. Có gì nt sau hơ! Hi. – Tôi tạm gác lại mơ tưởng chuẩn bị tranh thủ học bài sớm để còn có thời gian làm cú đêm ngắm mưa sao băng chứ. Hồi nhỏ đến giờ chỉ mới nghe nói chứ chưa thấy bao giờ, nay thấy tụi bạn kháo nhau nhiều quá nên cũng phải thức xem cho biết với bạn với bè.

Phù! May quá! Bài vở ngày mai cũng không nhiều lắm, chủ yếu là mấy môn học bài. Ta sẽ dành 30 phút cho tụi bây. 30 phút cho 3 môn, vị chi 10 phút 1 môn, giờ nhớ lại thấy tốc độ "học bài" của mình nó nhanh như tên lửa, khiếp tôi thật.

Gọi là học cho nó có không khí siêng năng chứ thật ra tôi chỉ đọc nắm ý, nhưng 10 phút đọc xong thì nghĩ coi tôi nắm được bao nhiêu ý , và hôm sau thì chữ nó thường bốc hơi sạch, lên trường đến giờ tra bài thì tôi lại cố xác đọc lại cho nhớ được gì thì được (đối phó mà), chưa kể do cộng tâm trạng thoi thóp sợ bị gọi lên "đoạn đầu đài" nên mồ hôi túa ra nhễ nhại , khổ thân mem12 quá đi đó mà! Tội lỗi! Tội lỗi! Thầy cô thông cảm cho con, con đuối quá!

Nói thật, các năm trước thường thì các môn học bài là những môn có thể gọi là đỉnh của tôi, học hăng lắm, còn năm nay thì lười học các môn này kinh khủng, phần vì chủ trương học lệch các môn thi đại học, phần vì cũng bị các môn thi đại học nó quần cho tả tơi, học nhiêu cũng thấy không đủ, không hết trái lại còn thấy đuối sức, hụt hơi, thời gian dành cho các môn không phải khối thi của mình vì vậy eo hẹp càng trở nên eo hẹp hơn.

Đó là lí do 2 trong 1, mà lí do thật sự ẩn sau nó cũng chỉ vì tranh tấm vé vào đại học của tất cả mọi học sinh nào từng trải qua năm 12 như tôi mà thôi. Âu cũng là cái sự nghiệp bản thân, khổ thì khổ thật nhưng còn may mắn hơn cả khối người trên hành tinh này không có cơ hội được biết đến con chữ.

Xem xong mấy môn đó tôi sẽ lao vào làm thêm mấy bài tập toán trước khi đi ngủ. Ý định là thế nhưng vừa đọc hết môn Giáo dục công dân thì mắt đã bắt đầu đờ đẫn, tôi hứng chí bèn quay sang thằng bạn lúc này cũng vẫn đang làm bài tập:

- Ê, mày!

- Gì?

- Nghỉ tí đi ăn chè mày! – Tôi đề nghị.

- Tối rồi đi gì nữa.

- Đi ăn giải tỏa xíu rồi về học, buồn ngủ quá!

- Thôi, làm biếng.

- Đi với tao rồi về học có mất mát gì đâu, giờ mày học dzữ quá căng thẳng tẩu hỏa nhập ma mai làm bài không được đó *** – Tôi năn nỉ kèm theo hăm dọa chẳng khác gì trù ẻo thằng bạn. Cuối cùng nó cũng đã động lòng phàm mà đi ăn chè với tôi.

Rủ thằng bạn đi ăn chè nói chuyện trên trời dưới đất cốt để quên cơn buồn ngủ đang kéo về vì mục tiêu tối nay phải làm cho xong vài bài toán trước khi thức khuya ngắm sao băng nên không được phép ngủ nghỉ gì hết khi chưa hoàn thành ý nguyện.

Nhân đây cũng xin giới thiệu sơ qua về thằng bạn, thằng này tên L, như đã biết nó ở trọ chung với tôi. Hai thằng nhà cách xa trường cộng thêm năm nay là năm cuối cấp nên học hành rất nhiều, hết ca chính khóa, phụ đạo ở trường thì lại thêm những ca học thêm, hết học thêm thì lại đến ca tự học ở nhà (cái này thì tùy thuộc ý thức mỗi người), không có thời gian đi đi về về, còn nếu về nhà rồi đi học lại thì tốn kém tiền bạc hơn cả ở trọ, chưa kể đến sức khỏe cũng không cho phép bọn tôi làm điều đó, đây chính là nguyên nhân hai thằng tôi rủ nhau cùng ở trọ gần trường cho tiện bề mọi sự.

Cũng có nhiều đứa ở trọ lại gần trường lắm, nhưng tôi rủ nó ở chung với tôi vì hai thằng cũng đã từng biết nhau từ trước, có năm còn học chung lớp nữa, thấy nó chơi với tôi cũng hiền và hợp tính nên kết hợp ở chung sẽ ít xảy ra xung đột, giúp đỡ nhau cũng dễ. Có lúc hai thằng cũng sanh nạnh nhau nhưng cũng không đáng kể, chủ yếu là chuyện rửa chén, nấu cơm. Còn thường thì hai đứa vẫn thân thiết, giúp đỡ nhau nhiều chuyện.

Chuyện gì không nói chứ chuyện cưa gái thì lúc này nó có vẻ khôn hơn tôi, nó toàn cưa gái nhỏ tuổi hơn là chủ yếu chứ không để tâm đến những đứa bằng tuổi, cưa gái bằng tuổi thì nguy cơ "tiền mất tật mang" cao hơn nhiều.

Có lần thằng L bị một đám nào đó đánh, hỏi ra thì hỡi ôi. Lí do bị đánh tếu không chịu được, thì ra có con nhỏ nào cùng khối tỏ tình với nó, đòi nó làm người yêu nhưng nó lại từ chối làm con nhỏ quê, đã vậy còn ngổ ngáo khi mấy đứa bạn của nó (cũng là bạn của con đó) hỏi căn nguyên vì đâu thì nó lại phán cho câu không thể sốc hơn: "con nhỏ đó có cho tao cũng không thèm chứ yêu đương gì", tai vách mạch rừng thế nào lại đến tai con nhỏ, nàng ta cũng chẳng vừa, nghĩ thằng L chảnh quá bèn kêu em út xử cho thằng L một trận dằn mặt, đúng vạ miệng.

Tôi nghe ra thì chọc nó, "sao mày không ừ đại cho rồi, vừa có người yêu vừa không bị đánh, cơ thế mà mày ngu", "thấy gớm, tao không ưng" – nó đáp lại tỉnh rụi. Chuyện của nó khiến tôi ôm bụng cười suốt, chắc con nhỏ này cá sấu chúa nên thằng bạn không ưng đây mà.

Quay lại thời điểm khi tôi và nó đi ăn chè.

- Tối nay có sao băng nè. Thức coi với tao mày. – Tôi rủ nó thâu đêm.

- Rảnh, mệt thấy bà, lo ngủ mai đi học mày ơi.

- Dzị tối nay chỉ mình tao coi thôi à. Chán nhể.

- Ngủ cho đã, hơi sức đâu. – Đúng thật cái thằng, chẳng có chút gì gọi là lãng mạn, còn tôi thì ngược lại hoàn toàn nhé, lúc nào cũng tràn trề cảm xúc mộng mơ thành ra cũng có nhiều lúc thành ra mộng mị, trước đây cũng thế, bây giờ cũng thế mà sau này chắc vẫn thế.

Ăn uống giải khát mê say, về nhà tôi tiếp tục chiến đấu với mớ bài tập còn đang dang dở trong quá trình chờ đợi những ánh sao băng về khuya, còn thằng bạn làm bài tập thêm cỡ được nửa tiếng thì chịu không nỗi đành xin kíu tôi mà ngủ trước. Vãi cả cái thằng, sung sướng thấy ớn, ai như tôi lại tự đày đọa bản thân chứ, khốn thay tâm hồn của người lãng mạn như tôi.

Vật lộn với cơn ngái ngủ, cuối cùng thời khắc ước ao cũng đến, tôi ra hiên nhà trọ ngồi chờ những ánh sao ngang trời. 11h15 khuya, mặc cho muỗi cứ vo ve khắp người, mặc cho tay chân dính đầy vết đốt, tôi vẫn cứ ngóng cổ lên trời, căng mắt ra ngó.

Chíu… chíu… – Một ánh sao bay qua, chưa kịp ước. Ánh sao tiếp theo tôi phải cố nhẩm nhanh điều ước cho kịp mới được, lòng tôi nhủ thầm hạ quyết tâm sắt đá. Tuy quyết tâm thì có thừa nhưng khả năng tôi lại có hạn nên để cho cả năm sáu lần sao vụt qua mà chẳng kịp mở miệng.

Mãi đến những lần sau dù cổ đã mỏi còn mắt đã nhòa nhưng tôi cũng thỏa nguyện được ước mong nhờ rút ra được kinh nghiệm từ những lần trước. Ba ngôi sao bay qua, tôi ước ba điều, nghe người ta nói khi thấy sao băng bay qua nếu kịp đọc điều ước của mình trước khi ánh sao đó vụt tắt thì điều ước đó sẽ thành hiện thực, tôi cũng tin như thế.

Hai điều đầu tiên tôi xin giữ kín, còn điều ước thứ ba là đây:

+ H ngủ chưa?

+ Chưa nơi. M còn thức lun hả? – May quá, nhỏ vẫn chưa ngủ.

+ Chưa nơi, M đang ngắm sao băng mà. Hihi. Còn H, làm gì mà còn chưa ngủ dzị?

+ À. H cũng đang nằm ngoài võng coi sao băng lun nè.

+ Thấy được nhiêu rồi?

+ Cỡ mười mấy cái đó. Còn M?

+ M hả, M thấy được hai mươi mấy cái. Mỏi cả cổ luôn. – Tôi than.

+ M có ước gì không?

+ Có chứ. M ước cho H. Hihi. – Tôi trả lời nhỏ. Nói đúng và đầy đủ hơn thì điều ước thứ 3 tôi ước chuyện nhỏ với tôi, tôi mong sẽ có nhỏ, thành ra ước cho nhỏ mà chẳng khác nào ước cho tôi.

… 10 phút vẫn chưa thấy nhỏ trả lời.

+ Ngủ rồi à? – Tôi thấy lạ liền nhắn tiếp.

+ Chưa nơi. Bực mình. – Nhỏ đáp trả tin nhắn của tôi, đọc xong làm tôi hoảng loạn vì chắc tôi lỡ lời khi nhắn tin với nhỏ lúc nảy. Thôi chết tôi rồi.

+ Ủa. H bực chiện gì hả? Hix. – Tôi hú vía hỏi đại.

+ Uhm. Sao không giữ để ước cho M đi, ước cho H làm gì. Bực mình. Hix. – Xời, thì ra là chuyện này,tưởng gì, làm anh cứ lo.

+ Ơ, thì thích ước cho H không được hả?! Hihi.

+ Giờ H đi ngủ đây. Khuya rồi, M cũng đi ngủ luôn đi, mai còn đi học sớm nữa. Pipi.

+Uhm. Pipi. Ngủ ngon!

1 giờ 10. Tôi tuân lệnh nhỏ đi vào ngủ để mai còn đi học. Mệt thật. Buồn ngủ nữa. Nhưng ước xong mọi điều thì người nhẹ hẳn ra nên tối hôm đó ngủ cũng thật ngon. Tôi đâu ngờ rằng cả 3 điều ước của tôi sau này không những tiêu tan thành tro bụi mà nó còn khác xa sự thật nữa chứ, thế mới đau.

Chắc có lẽ do tôi tham lam quá chăng, người ta mỗi lần ước có một còn tôi thì lại ước tới 3 điều, hay do tôi quá tin tưởng vào những chuyện huyền bí cổ tích nên làm những trò vô bổ. Nói xuôi nói ngược thì mọi chuyện cũng chỉ là ảo ảnh mà thôi.

Chuyện tôi với nhỏ và cả điều ước tôi dành cho nhỏ với tôi cũng không phải ngoại lệ, nó cũng như những ánh sao băng thoắt đến rồi thoắt đi, vội lóe sáng rồi vụt tắt thật nhanh chóng… Nhưng đó là chuyện về sau, còn lúc này tôi đang rất hí hửng.


7. Tình yêu giới hạn

Bài này hay nè các bác: Cảm ơn em đã đến vừa nghe vừa đọc nhá!

Sau lần chở nhỏ đi học và lần thức canh sao băng cùng với kha khá những sự kiện vặt vãnh khác, tôi và nhỏ đã thân hơn trước. Gặp nhau nhiều lần, nói chuyện với nhau cũng xôm tụ và vui nhộn lắm, thích nhất những lúc tôi được ngồi cạnh nhỏ, khi ấy tôi được thấy rõ gương mặt nhỏ nhắn nhưng xinh xắn của nhỏ.

Nhanh thật! Từ lúc biết nhỏ đến nay cũng ngót bốn tháng. Mới đó đã gần hết năm, tiết trời cũng trở nên lạnh lẽo hơn, sương mù mỗi sớm mai lại kéo về giăng kín trên những đỉnh núi đồi và những con đường, dù không nhiều như ở cao nguyên nhưng như thế cũng đủ phả cái lạnh vào da thịt. Tháng 12, noel lại về…

Mùa noel năm ấy đến bên tôi như mọi mùa noel trước, chỉ có điều lần này trong tôi như có cảm giác ấm hơn… Ấm hơn không vì yêu hay được yêu mà ấm hơn vì có cái gì đó để hi vọng, cái gì thì chẳng rõ, một dạng vô định của niềm tin rằng tôi sắp thoát khỏi sự cô độc chăng?

Về phía nhỏ thì gia đình nhỏ theo đạo Công giáo nên lẽ dĩ nhiên noel nhỏ có mặt ở nhà thờ để đón lễ, còn riêng tôi, không có đạo gì hết thì noel đối với tôi cũng chỉ là một ngày như mọi ngày, thậm chí năm trước hỏi bạn bè đêm noel vào ngày nào thì năm sau cũng câu hỏi ấy tôi lại đem ra hỏi tiếp khi thấy nhà nhà người ta rục rịch chuẩn bị đón noel, thật sự tôi không bận tâm nên không nhớ ngày.

Từ vấn đề này nên nhỏ với tôi đã được biết thêm khá nhiều suy nghĩ của nhau về chuyện tình cảm, dù để đạt được điều đó thì tôi và nhỏ đã phải trải qua "cuộc đấu trí" về lí luận cũng đầy cam go và không kém phần hăng máu của đôi bên , nhưng chỉ là tranh luận thôi, không phải cãi nhau.

- Hôm nay noel có đi đâu chơi không H? – Tôi hỏi nhỏ.

- À, hôm nay H bận rồi. – Tôi đoán trước thế mà.

- Uhm. H theo đạo hả? – Tôi có nghe mấy đứa bạn nói hình như nhỏ theo đạo nhưng vẫn vờ hỏi lại nhỏ thử đúng không.

- Uhm, H theo Thiên chúa. Giờ đang ở nhà thờ đón lễ nè. Hi. Mà có chuyện gì không?

- À, M hỏi cho biết đó mà. Hihi. – Tôi xởi lởi.

- Còn M có theo đạo gì không dzậy?

- M hả. M có mà đạo tặc á! Hehe. Dzỡn chứ M không có đạo gì hết.

- M cứ dzỡn quài. Hihi.

- Mà nói thiệt nha, M không thích đạo. – Tự nhiên đang yên đang lành tôi lại tự gây chuyện.

- Hả? Cái gì? Sao M nói dzị? – Nhỏ có vẻ hơi bất ngờ.

- Thì không thích, tại thấy mấy người theo đạo phải đi nhà thờ rồi đi học giáo lí tốn nhiều thời gian quá.

- Trời! Lí do gì mà lạ dzậy. Thấy ghét.

- Thì ý nói không thích theo đạo thui.

- À, ra thế. Theo đạo H thấy vui mà, có gì đâu không thích.

- Nhưng mà M không thích không chỉ vì thấy tốn thời gian không đâu. Còn nhiều lí do nữa kìa.

- Lí do gì nữa?

- Tại M thấy nhiều người theo đạo mà tối ngày hễ cứ say xỉn lại về kiếm chuyện đánh mắng vợ con, chưa kể nhiều ông nhiều bà khi gây nhau lại còn lôi cả người thân, dòng họ của vợ hay chồng mình ra mà chửi nữa kìa.

- …

- Ở xóm M có bà kia cũng theo đạo mà hở có chuyện gì không vừa ý với hàng xóm của bả là bả lại đào bới chửi tung chửi xéo người ta, đã thế còn la oang oang thế này nè: "tức quá, tao phải chửi cho đã miệng cái đã có gì mai đi xưng tội sau rồi về tao chửi tiếp", bả nói vậy mà không biết nhục, đúng là cái hạng người. Haiz… Làm M không có ấn tượng tốt luôn.

- Chỉ dzậy mà M không thích đạo hả?! Thì cũng tùy người chứ, đâu phải ai cũng dzậy đâu. Nói thiệt chứ nhà H trước đây cũng không hạnh phúc, ba của H có lúc bỏ nhà đi nữa kìa nhưng rồi ba cũng dần hiểu ra và cũng nhờ có đạo mà gia đình của H mới êm ấm hơn, bây giờ thì mọi chuyện qua rồi, gia đình của H giờ cũng tìm lại được hạnh phúc rồi. blah.. blah… – Nghe nhỏ nói vậy tôi thấy sao thương nhỏ ghê, thì ra nhỏ cũng gặp nhiều chuyện buồn đến vậy, khác hẳn vẻ ngoài cười cười nói nói hằng ngày. Tôi cũng không hỏi rõ chuyện gì đã xảy ra với gia đình nhỏ vì nghĩ cũng không nên, làm như thế chẳng khác nào khơi lại nỗi buồn trong nhỏ.

- Thì M chỉ nói không thích thôi chứ đâu có nói là ghét đạo đâu. Mà ở đây là không thích theo đạo á chứ đâu có nói là không thích người có đạo. Tu là tu ở tâm, dzậy mà có những người theo đạo mà cái tâm họ như những người M vừa kể thì thôi chứ đi nhà thờ, đi chùa miết thì có ý nghĩa gì. Haiz… Chẳng hiểu nỗi. – Tôi bèn lái sang lại chuyện tôi không thích theo đạo.

- Thì đã nói là tùy người mà. Theo đạo gì đâu quan trọng, quan trọng là ý thức của mỗi người thôi. – Nhỏ giải thích.

- Nếu là M, M sẽ không như dzậy đâu.

Ba hoa đủ điều, dài dòng văn tự đủ thứ nhưng hai cái đầu lạnh cố chấp bảo vệ quan điểm của bọn tôi vẫn không ai chịu nhường ai, rồi dần dần mọi chuyện đã được đẩy lên có thể xem như đỉnh điểm khi:

- Sau này nếu M có lấy vợ thì đạo ai nấy giữ, không ép buộc gì hết. – Tôi thế mà đâm ra hoang tưởng nặng chưa gì đã nghĩ đến chuyện vợ con.

- Còn H chỉ lấy người cùng đạo với H thôi.

- Cái gì? Dzị chẳng khác nào lựa người mà lấy hả?! – Tôi hơi bị sốc và choáng trước câu nói của nhỏ.

- Uhm. Chứ H không yêu người ngoài đạo đâu. – Câu nói này chỉ đơn thuần là suy nghĩ thật của nhỏ nhưng vô tình chẳng khác nào nhắm ngay vào tôi.

- Trời! Tình yêu mà cũng có thể lựa chon nữa sao. Dzậy là H chỉ yêu đạo thôi chứ yêu gì người đó. Dzậy đó mà gọi là tình yêu à. Dzậy ai có đạo thì H sẽ yêu còn không có đạo thì không yêu. Chẳng hiểu nỗi.

- Không phải là lựa chọn gì ở đây hết. H nghĩ mình chỉ có thể hạnh phúc với người cùng đạo với mình thôi.

- Dzậy mà cũng gọi tình yêu sao. Vậy mà nào giờ M cứ tưởng yêu là yêu thôi chứ, không ngờ giờ mới biết tình yêu cũng lựa chọn được mà không theo cảm xúc đó. Dzậy là thằng nào có đạo thì sẽ có nhiều khả năng làm bạn trai H à. – Tôi chua xót.

- M nghĩ H là người dễ dãi thế sao. Không hẳn ai có đạo là H đã yêu đâu. H có chuyện này kể cho M nghe nè. Ở gần nhà H có anh kia bây giờ đang học ở thành phố, nhà cũng theo đạo như H và cũng theo đuổi H nhiều năm nay nhưng H không chịu vì H không yêu anh đó. Nói để M biết không phải tình yêu của H là lựa chọn gì gì đó đâu. – Nhỏ kể mà tôi thấy xót ruột thật, có chuyện này nửa à, mặc dù thừa biết con gái xinh thì chắc chắn sẽ có rất nhiều cái đuôi nhưng vẫn thấy khó chịu. Vậy ra anh chàng mà H kể có nhiều lợi thế hơn tôi, vừa có đạo lại vừa gần nhà thì chắc biết rõ nhau lắm đây.

Thế đấy, chuyện đó làm tôi cứ mông lung suy nghĩ mãi. Vậy ra tình yêu cũng phân biệt tôn giáo nữa?! Đó là quyền tự do của mỗi người mà, đến với nhau thì phải làm cho nhau được hạnh phúc hơn chứ đâu phải đến với nhau để xiềng xích nhau. Yêu thì phải tôn trọng suy nghĩ, niềm tin, tín ngưỡng của nhau thế thì mới có hạnh phúc chứ. Tình yêu thì phải dựa trên cảm xúc rung động sao lại có thể lựa chọn được. Thế mới biết tình yêu cũng có những giới hạn vô lí đến vậy. Tôi không tin!


8. Quà tặng nước mắt (phần 1)

Dù đã biết được suy nghĩ của nhỏ là vậy nhưng tôi vẫn quyết theo đuổi, không bỏ cuộc giữa chừng. Dự định của tôi sau tết Nguyên đán xong sẽ chính thức tỏ tình với nhỏ ngay tắp lự.

Tết này tôi lại đón tết ở Sài Gòn như mọi năm. Đêm nay là đêm cuối cùng của năm cũ, thời khắc giao thừa đang gần kề. Tôi nhận được tin nhắn chúc mừng năm mới từ nhỏ, tôi cũng chúc lại rồi nhắn tin hỏi thăm, trò chuyện đủ điều, đến lúc hỏi nhỏ khuya nay nhỏ đón giao thừa ở nhà hay đi đâu chơi thì hỡi ôi sự thật nó phũ phàng làm sao, nhỏ bảo nhỏ đi chơi với tên S nào đó mà nhỏ quen biết, giờ thì nhỏ đang được tên đó chở xuống thị trấn (cách nhà nhỏ cũng vài chục cây) chờ đón giao thừa rồi xem pháo hoa luôn thể. Đời nó không như ta mơ, đúng đau, trong khi anh đây đang nghĩ đến em thì lúc này đây em lại hí hửng vui vẻ đi chơi với thằng khác cơ à. Tâm trạng bực dọc ấy nó được tôi thể hiện ngay ra luôn trong những dòng tin nhắn tôi gởi cho nhỏ sau đó, rồi nhỏ reply lại thế này:

+ Bộ M đang giận H hả. Anh đó zs H chỉ là bạn bè thôi, không như M nghĩ đâu. – Ơ hay! Anh đây có nhắn tin bảo anh giận em hay đề cập gì tới quan hệ của em với tên đó đâu mà phải nói thế. Làm như đi guốc trong bụng anh không bằng. Haiz…

Nhưng thú thật rằng tôi đoán có chuyện không ổn ở đây rồi, chỉ có điều tôi với nhỏ có là gì của nhau đâu mà dám cấm cản hay ý kiến, nhỏ đi với ai đó là quyền của nhỏ còn chuyện có ghen tức hay không đó là chuyện của tôi, số tôi nó bạc thì tôi đành chịu, không dám ý kiến ý cò nhiều, chỉ sợ nhỏ mà bắt lỗi tôi chuyện ấy thì chẳng còn chút hi vọng nào đâu, đã chấp nhận cưa cẩm gái xinh thì đành chai lì thôi.

Kế hoạch "tỉnh tò" đã được đề ra thì tôi nhất quyết phải thực hiện bằng được dù cho chuyện gì xảy ra chăng nữa, qua 3 ngày tết cùng 2 ngày xuân ăn chơi sung sướng, mùng 6 tôi bắt đầu đi dạo vòng quanh phố phường tìm kiếm những thứ gì có thể làm quà tặng được cho nhỏ. Đi quanh đi quẩn hết chỗ này đến chỗ khác, từ hàng lưu niệm hoa lá hẹ đến cửa hàng thú nhồi bông, từ chocolate tình nhân đến đồ handmade, cuối cùng không biết có hứng thú kiểu gì mà tôi đã đặt chân vào shop quần áo. Có ai chọn quà với ý định tỏ tình lại chọn áo quần không nhỉ? Cũng thấy lạ thật. Qua lại qua lại, hết nghía cái áo này lại đến cái quần kia, hết xem túi xách lại nhìn mấy chiếc khăn len , đi tới đi lui muốn mỏi cả chân, mòn cả dép trong cái shop này vẫn chưa thấy cái gì ưng ý, mà chọn qua loa thì tuyệt đối không thể được. Nhưng cũng may thay ở đây có nhiều mẫu áo thun cực "kool" và siêu "kute" dành cho con gái, nhất là những chiếc áo kiểu thể thao năng động, trẻ trung, vừa trông thấy thì tôi đã biết nó hợp với dáng người của nhỏ, khổ nỗi chúng lại nhiều quá, cả về số lượng, màu sắc và mẫu mã, phen này lựa chọn cũng hơi căng đây! Đấu tranh cả về gu thẩm mĩ của tôi để chọn kiểu áo, màu sắc kết hợp với cả tâm trí đang cố gắng nhớ về nhỏ để hình dung dáng nhỏ phục vụ cho việc chon size, vã cả mồ hôi. Khiếu thẩm mĩ của tôi không tồi chút nào, tôi cho là thế, khi tôi chọn được chiếc áo màu xanh thiên thanh có những đường họa tiết màu trắng tuy đơn giản nhưng lại bắt mắt, hài hòa, tay áo hơi ngắn, có hơi ôm eo, nói chung về cơ bản thì tuyệt!

Kết thúc phần chọn quà đâu vào đấy. Hôm sau tôi ra bến xe tức tốc về lại quê nhà sớm hơn dự tính ban đầu về kì nghỉ tết năm nay, cốt yếu cũng chỉ vì nhỏ. Về đến nhà, tôi bắt đầu bố trí quà tặng vào hộp và không quên ghi thêm vài dòng mùi mẫn bỏ vào cho thêm phần lãng mạn. Xong xuôi, chờ sáng mai đi gặp nhỏ.

Sáng nay nắng trong vắt trên bầu trời cao vợi, nhiệt độ không cao, độ ẩm vừa phải, nói chung tiết trời không có gì bất thường chỉ có tôi bất thường. Dù trong bụng chưa có gì nhét vào qua một đêm dài nhưng tôi vẫn tranh thủ mượn con xe máy của bà chị lên đường làm nhiệm vụ vì tâm trạng nôn nao nên nó giục cơ thể phải hành động. Cơ mà đói không chịu được nên chạy ra gần đến trường tôi phải đi mua bánh mì rồi phóng vào phòng trọ ăn lót dạ dự là ăn để còn có sức lát nữa giải bày với nhỏ không thì cà lăm cà cặp chắc toi cái thể diện này mất. Ăn rồi lại tiếp tục đi nốt đoạn đường còn lại để xuống nhà nhỏ.

- "… Nếu như ngày anh bước đến vì anh đã yêu thương em hãy nói với em chân tình…" – Giai điệu quen thuộc từ giọng ca Văn Mai Hương vang lên qua chiếc điện thoại của tôi khi tôi gọi cho nhỏ.

- Alo. – Nhỏ bắt máy.

- Alo, H hả, ra ngoài đây gặp M chút đi, M đang đứng gần nhà H nè. – Tôi hồ hởi.

- Hả? M xuống đây làm gì?! Thôi, H đang có chuyện bận không ra được đâu. – Nhỏ chối từ.

- Ra đi hơ, M chờ ngoài đây nè! Ra chút thôi.

- H không ra đâu. M về đi. – Nhỏ dứt khoát.

- Ưa… Bộ còn giận M chuyện hôm trước à. – Tôi đoán nhỏ đang tức tôi chuyện đêm giao thừa khi tôi nhắn tin có phần hơi sốc cho nhỏ.

- Không có. Thôi nha. M về đi. – Nhỏ vừa nói xong rồi tắt máy cái rụp khiến tôi không kịp nói gì thêm nữa.

8. Quà tặng nước mắt (phần 2)

Quyết vẫn không nản. Tôi cố nán lại chừng hơn nửa tiếng để thuyết phục nhỏ. Nhỏ mãi không chịu đồng ý nhưng tôi vẫn chai mặt làm liều gọi điện thoại, nhắn tin một cách "khủng bố" vài chục cuộc gọi, mấy chục tin nhắn chứ chẳng chơi, thế là nhỏ cũng đành chào thua độ lì lợm bá đạo của tôi nên đồng ý vác mạng ra gặp tôi dù có lẽ trong lòng nhỏ không vui chút nào nhưng với điều kiện nhỏ sẽ ra cùng với bạn trai. Đời nó hẩm hiu thế đấy, không ngờ giờ đây nhỏ đang ngồi trong nhà ấm êm với người yêu còn tôi thì phải phơi mình dưới cái nắng chan chan giữa đường thế này, trời thì nóng nhưng tim nó buốt khi nhỏ đề cập đến việc nhỏ đã có người yêu, mà không lẽ xuống đến đây rồi lại bỏ về, đã vậy chi bằng nán lại làm rõ ngọn ngành luôn rồi tính tiếp, tôi ấm ức chống chế cho chính bản thân mình.

Chờ khoảng năm phút thì phía xa nhỏ đã ló diện, nhỏ ngồi sau xe đạp của tên nào đấy, thú thật, nhìn cái cảnh đó tôi ứa gan lắm nhưng làm được gì nào? Người yêu ư? Không phải. Bạn bè ư? Càng không phải. Nên không có quyền can thiệp, đành "ngậm đắng nuốt cay" chỉ biết quay đầu đi chỗ khác không muốn nhìn.

Đến gần chỗ tôi, tên kia dừng xe lại cho nhỏ xuống rồi hai người còn xầm xì gì với nhau nữa đấy, tôi không nghe rõ. Rồi tên đó dẫn xe đi đến chỗ khác để nhỏ đứng với tôi.

- Sao? Kêu H ra đây có chuyện gì không? – Nhỏ hỏi như không cảm xúc.

- Thì có chuyện mới muốn H ra đây chứ. Đêm giao thừa H đi chơi với người này đó hả? – Dựa vào chút trực giác của mình tôi đoán vậy nhưng trong lòng vẫn cứ mong rằng tôi đoán sai.

- Uhm. H đi chơi với anh đó đó. – Nhỏ khẳng định giúp cho giả thiết phán đoán của tôi trở thành mệnh đề đúng.

Tôi bắt đầu thấy có cảm giác hơi nhói. Nhưng vẫn cố gượng ép cảm xúc trong lòng để tiếp tục cuộc trò chuyện có phần bắt đầu trở nên nặng nề.

- Còn giận M lắm hả? – Tôi nhắc lại sự vụ lúc trước.

- Bộ bạn bè không được đi chơi với nhau à? Nhưng dù thế nào đi nữa thì H muốn đi chơi với ai thì tùy H mắc gì M mà lúc đó M nói chuyện kiểu thế?! H không thích nhưng cũng chẳng giận. – Nhỏ nói như muốn cho tôi thấy hết những bức xúc trong nhỏ.

- Đây là cái anh gần nhà mà H đã từng nói đó hả? – Tôi tiếp tục "trò chơi" vấn đáp vô vị.

- … – Nhỏ im lặng không đáp.

Con gái khi được hỏi điều gì đó mà im lặng thì câu hỏi của bạn cũng chính là câu trả lời, có lẽ điều ấy đúng trong nhiều trường hợp và đây là một trong những ví dụ điển hình. Không biết từ lúc nào tôi đã được đóng vai Gia Cát Dự nữa, đoán chính xác như thần Dự trong Táo quân.

- Sao H đã nói H không chấp nhận anh ta mà? Sao giờ lại chấp nhận? – Tôi đau nên hỏi bừa.

- Thì chấp nhận là chấp nhận thôi không lẽ phải chờ sự đồng ý của M à?! – Nhỏ quăng lại tôi một tràng.

- Không.., M không có ý đó. Nhưng rõ ràng H nói không chịu anh ta mà. Sao giờ mới chỉ qua cái tết mọi chuyện lại thành thế này? – Tôi hỏi dồn dập như phản ánh cho chính nhịp tim của tôi lúc này.

- … . Có gì nữa không? Không thì H đi đó nghe. – Im lặng một lúc rồi nhỏ xin cáo biệt.

- Thì ra H không chịu ra gặp M là vì anh ta không cho hả? – Tôi làm như không nghe thấy việc nhỏ đòi bỏ đi cố kéo giãn cuộc đối thoại.

Vừa dứt câu thì tên mà nhỏ nói là bạn trai nhỏ bước từ cái quán gần đó ra.

- Được chưa chú em? Để bé H đi được rồi chứ. – Hắn ta vênh váo.

- Anh để tôi nói chuyện với H một lát nữa có được không?! – Tôi đành xuống nước hỏi một cách cảm thán thê lương nhất có thể. Cảm thấy bản thân lúc này thật hèn kém nhưng đã đóng vai chai mặt thì đóng cho trót cái đã rồi quay đi cũng không thấy nuối tiếc.

Tên đó quay nhìn nhỏ theo cái kiểu không thể tình tứ hơn như ra chiều thăm dò ý kiến nhỏ có chịu nán lại với tôi không, rồi phán:

- Thế thì chú em có mười phút. Sau đó anh quay lại thì H phải đi. – Làm cái thái độ gì thế? Mới chỉ làm người yêu thôi mà, chưa gì đã ra dáng ta đây đòi quản lí rồi. Thật hết đường nói. Tôi cảm thấy hài hước cho chính cái quyền hành hư ảo mà hắn đang phơi bày.

- Được. – Phần vì không ưng tên đó, phần vì muốn tiết kiệm thời gian nên tôi đáp cụt ngủn, cộc lốc.

Theo tôi nghĩ thì chắc tại tên bạn trai nhỏ không cho nhỏ ra gặp tôi nhưng nhỏ đã xua tan cái ý nghĩ tiêu cực ấy của tôi bằng cách trả lời câu hỏi vẫn đang dở dang mà tôi hỏi nhỏ khi nảy.

- Thật thì H không muốn ra gặp M đâu nhưng tại anh ấy bảo rồi năn nỉ H nên H mới ra đó.

Tôi cười thầm trong bụng cho câu nói của nhỏ. Tên này đúng cao tay hơn cái tính trẻ trâu của tôi thật rồi, lùi một bước để tiến chục bước đây mà. Nhưng tôi cố cắt ngang cái tư tưởng đang còn ẩm ương trong đầu, quay qua chuyện khác:

- Nè! – Tôi đưa hộp quà cho nhỏ.

- Cái gì đây? – Nhỏ hỏi.

- Thì quà tết cho H chứ gì. Cầm đi!

- Tự nhiên. H không lấy đâu, M đem về đi. – Nhỏ lắc đầu rồi đẩy chiếc hộp về lại tay tôi để chối từ.

- Cứ nhận đi hơ. Không sao hết.

- Không. H không nhận đâu. Cám ơn M! – Nhỏ nhất quyết nói không từ tấm chân tình của tôi.

- Đây. Nhận đi chứ M cầm về cũng dzậy à. – Tôi kéo tay nhỏ. Nhỏ vội vàng hất ra.

- Một món quà không nói lên điều gì cả. H không lấy đâu. Đến đây thì tôi cũng chẳng biết nài nỉ kiểu gì nữa đành thảy đại cái hộp vào chiếc giỏ xe đạp của nhỏ (đúng hơn chắc của tên kia) vừa đúng lúc tên kia quay ra bảo nhỏ đi chơi với hắn. Nhìn người con gái mình thầm mong bước đi tay trong tay với tên con trai khác một cách vui vẻ cảm giác còn cay hơn cả sự thất vọng và nuối tiếc, không từ nào có thể lột tả đúng, đủ và chính xác được. Chỉ biết rằng lúc đấy mắt như mờ đi và bản thân thì không muốn bước tiếp. Nhỏ ngồi sau chiếc xe đạp, chiếc lưng cùng bờ vai nhỏ bé khẽ run run khi đang đùa giỡn, nói cười cùng người nhỏ yêu, hình dáng cứ xa dần, xa dần, tôi ngóng theo đến khi chiếc xe đạp ấy đến cuối đường, nhìn nhỏ mất hút cùng thời gian. Tôi đề xe, phóng như bay theo hướng ngược lại. Những dòng tin nhắn nồng ấm, những cuộc trò chuyện tươi vui giữa tôi với nhỏ thi nhau hiện lên chạy loạn xạ trong đầu rồi bất ngờ vụt tắt khiến tôi như ngộp thở không còn sức nghĩ ngợi nữa. Những đợt gió giữa trưa nóng phả vào mặt rát bỏng cũng không thể làm nóng được cái đầu đang đóng băng của tôi. [Kinh nghiệm 1] HẾT


.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay