80s toys - Atari. I still have




Tác giả : aries_lion
Thể loại : tình cảm , hài
Link : http://guilunvn.net/forum/forum.php?mod=viewthread&tid=1684&extra=
Tình trạng : Nghĩ tới đâu viết tới đó
Rating : K+
Disclaimer : thuộc về họ nhưng do tớ quyết định
Casting : Guilun, và một số nhân vật phụ..

Giới thiệu nhân vật:
GuiGui: Là một trong số hot girl của Đại học Anh Khai, tính tình vui vẻ, hoạt bát nhưng không được dịu dàng cho lắm^^…đặc biệt có nụ cười đẹp như thiên thần.

Aaron Yan: Hội phó hội học sinh của trường Anh Khai, nhà giàu, đẹp trai lại học giỏi nên con gái đu như kiến nhưng lại chỉ chú ý tới một người…

Chap 1

Đại Học Anh Khai:

-Chà…dễ thương quá đi_Một học sinh nam đang tròn xoe mắt há hốc cái mồm ra nhìn theo cô gaí vừa mới đi lướt qua_Ước gì cô ấy là bạn gái mình!

-Bốp…_Một học sinh nam khác đánh mạnh lên đầu anh một cái_Cậu chán sống rồi sao người của hội phó mà cũng dám mơ tưởng.

-Haizzzz…mình chỉ nói vậy thôi thừa biết cô ấy là bạn gái của hội phó hội học sinh mà.

-Thật không ngờ cô ấy lại chịu làm bạn gái của hội phó kiêm luôn vị hôn thuê nữa chứ. Hai người này lúc trước như nước với lửa vậy mà…

Cuộc trò chuyện của hai chàng nam sinh lúc nãy đang nói về một cặp đôi rất nổi tiếng trong trường Đại Học Anh Khai, thiên tình sử của họ có thể nói rất là lâm li bi đát kể cả trăm ngày cũng chưa hết. Bây giờ chúng ta hãy về 2 năm trước của Đại Học Anh Khai để biết xem cặp đôi nổi tiếng đó là ai?

Hôm nay là ngày cuối tháng như thường lệ Hội học sinh đang mở cuộc họp để thông báo cáo tình hình hoạt động cuả Hội. Đứng đầu Hội học sinh là Hội Trưởng Chun Wu.

-Chúng ta bắt đầu họp thôi_Chun lên tiếng.

-Khoan đã, Aaron vẫn chưa đến mà!_Một nam sinh giơ tay lên nói

-Jiro! cậu không phải không biết cậu ta là chúa đi trễ, hội phó mà chẳng bao giờ làm gương_Chun phàn nàn nói.

-Bỏ đi cậu ta đến sau lát mình sẽ nói lại dùm cho_Nam sinh ngồi kế Jiro lên tiếng

-Được, cám ơn cậu nhiều Calvin_Chun mỉm cười noí_Hebe hãy lên báo cáo trước đi!

-Chun à, chúng ta hãy đợi Aaron đến đi còn cả Gui nữa cô ấy vẫn không thấy_Hebe lo lắng nói.

-Hai người cùng đến trễ mọi người có cảm thấy cảnh này rất quen không ?
Người vừa nói câu đó chính là trưởng ký trúc xá 1 Mike He, anh dựa lưng vào ghế đưa mắt nhìn mọi người như muốn họ nhớ đến đều gì.

-Không lẽ …lại là…_Calvin tỏ vẻ suy đoán.


Câu nói của Calvin chưa chấm dứt thì từ ngoài cửa mọi người đã nghe tiếng ồn ào hình như có ai đó đang cãi nhau.

-Cô tránh ra cho tôi vào coi!

-Tại sao anh không nhường cho tôi vào trước_Nữ sinh đang hét vào mặt nam sinh.

Cả hai đang chen nhau vào cửa dù rằng cái cửa của Hội rất lớn^^. Mọi người nghe tiếng cãi nhau thì lập tức bước ra và cảnh tượng quen thuộc đó chính là…

-Cô có tránh ra không?_Nam sinh đó nhìn thẳng vào nữ sinh với ánh mắt hình viên đạn.

-Nếu tôi nói không thì anh làm gì được tôi..lêu..lêu_Nữ sinh le lưỡi trêu nam sinh.

-GuiGui Wu cô chán sống rồi phải không?_Nam sinh hét lên nắm lấy tay cô

-Aaron Yan anh là đồ vũ phu cả con gái yếu đuối cũng ăn hiếp_Gui la lên khi tay của cô bị Aaron bẻ ra sau lưng.

-Cô mà là con gái yếu đuối sao? Tức cười thật_Aaron cười to.
-Á…đau quá anh sắp bẻ lọi tay của tôi rồi_Gui đau đớn la lên.

-Cô đừng có giả bộ, Karate đai đen mà cũng biết đau à? Đừng hòng dụ tôi_Aaron nói

-Á…đau thật mà_Gui la thảm thiết hơn.

-Aaron cậu mau buông tay của Gui ra đi cậu ấy đau lắm rồi_Hebe lo lắng khuyên Aaron

-Á …đau quá..đau quá mà ….hichic…_Gui có vẻ như đau đến khóc luôn.

-Đau thật sao?_Aaron nhẹ bỏ tay ra lo lắng hỏi

-Aaron Yan cả bổn tiểu thư mà cũng dám ăn hiếp_Gui nhân lúc Aaron không để ý đá một phát trúng ngay chỗ hiểm của Aaron^^.

-AAAAAAAAAAAA_Aaron chỉ còn biết ôm lấy chỗ đó mà la lên_Cô muốn tôi tuyệt hậu sao con nhỏ lùn kia.

-Anh dám nói tôi lùn coi chừng tôi cho anh tuyệt hậu thật bây giờ_Gui tiến lại gần Aaron hầm hầm nói.

-Thôi đủ rồi Gui, Aaron chúng ta vào họp đi hai người đã đến trễ mà còn cãi nhau nữa_Jiro lên tiếng

-Nể tình Jiro tôi tạm tha cho cô_Aaron chỉ tay vào mặt Gui.
-Hứ_Cô đánh vào tay Aaron_Ai tha cho ai hả?

Sau lời của Jiro cuộc họp mới được bắt đầu dù đang ngồi họp nhưng hai anh chị vẫn cứ chiến tranh âm thầm Gui lấy chân đá Aaron còn Aaron vò giấy quăng lên đầu Gui^^ cho đến hết cuộc họp. Kết thúc buổi họp Chun quyết định phạt Gui và Aaron về cái tội đến trễ lại không nghiêm chỉnh hộp chính là dọn dẹp vệ sinh phòng kỷ niệm của trường…

-Phòng kỷ niệm_Gui hét lên_Chun anh đừng tàn nhẫn với em như vậy chứ, dù sao chúng ta cũng là anh em họ mà!_Gui chớp chớp hai con mắt nhìn Chun năn nỉ.

-Anh đã quyết định rồi mau chấp hành đi quét lẹ còn về trời sắp tối rồi_Chun nghiêm mặt_Tại em và Aaron đều vi phạm nên phải phạt làm gương_Nói xong rồi Chun và mọi người bước ra về.

Ai cũng quay lại mỉm cười nhạt chúc hai người may mắm vì anh cũng biết rẳng phòng kỷ niệm là nơi rất lạnh lẽo nơi đây có rất nhiều lời đồn không được sạch sẽ lắm^^. Đó là nơi kỷ niệm những học sinh đã mất khi tuổi còn trẻ^^ mà Gui chúng ta dù rất giỏi võ nhưng lại là chuá sợ ma.

-Aaron chúng ta phải đi thật sao?_Gui liếc lên nhìn Aaron _Tôi..có..thể …không đi không?_Gui vò vò hai cánh tay lắp bắp hỏi Aaron.

-Cô sợ sao?_Aaron nhìn Gui vơí vẻ mặt đầy khiêu khích và chế nhạo.

-Ai bảo tôi sợ chứ_Gui hét lên_Đi thì đi ai sợ nào_Nói rồi Gui hùng hổ hiên ngang đi một mạch.

End chap 1

Chap 2

-Két..két..két..két

Tiếng gió thổi nhẹ làm cho cách cửa trong phòng kỷ niệm không ngừng dập qua dập lại tạo ra những tiếng động nghe lạnh cả người. Một căn phòng u ám tăn tối thêm vào đó trời lại bắt đầu tối càng làm cho nó trở nên âm u, thoang thoảng trong phòng là mùi hương của nhang được đốt trên các bài vị…

-Nè, tôi nghe nói trong đây không được sạch sẽ cho lắm_Gui vừa rùng mình vừa nói với Aaron.

-Cái gì mà không sạch sẽ_Aaron vẫn điềm tĩnh lạnh lùng nói

-Thì là có mấy thứ hay bay qua bay lại đó_Gui nói mà mắt cứ đảo xung quang nhìn khắp nơi.

-Cô là quỷ mà cũng sợ mấy thứ đó sao?_Aaron mỉm cười chế nhạo Gui

-Ai nói tôi sợ_Gui quát lên.

-Vậy ai từ nãy giờ cứ đứng sau lưng tôi nắm chặt lấy tay áo của tôi không buông hả?_Aaron quay lại nhìn Gui chỉ vào tay áo mình.

Quá ra từ khi bước vào căn phòng này Gui của chúng ta cứ thập thò sau lưng Aaron còn nắm chắt lấy áo của Aaron.

-Tôi.._Gui buông ra phủi phủi hai tay trả lời lắp bắp_Tôi chỉ muốn đi phiá sau bảo vệ cậu thôi với lại trong đây rộng quá sợ cậu đi lạc lỡ bị ma nữ bắt mất thì sao?_Gui cố gắng giải thích.

-Có một con quỷ đứng kế bên thì ma nữ nào dám bắt_Aaron phì cười trước thái độ cà lăm của Gui cố tình che đi sự sợ hãi của mình_Nếu cô đã không sợ vậy đi trước đi_Aaron đưa tay ra như mời Gui.

-Đi đi ai sợ nào_Gui tức giận hiên ngang đi trước

Hai người họ bắt đầu công việc quét dọn của mình, Gui làm việc mà cứ nhìn xung quanh suốt khi ánh mắt cô nhìn đến những tấm hình của người chết thì cô khẽ nhắm mắt lại, miệng thì lẩm bẩm như đọc kinh vậy. Còn Aaron thì luôn để ý tới từng cử chỉ và thái độ của Gui từ lúc bước vào đây. Thấy Gui rõ ràng là rất sợ nhưng vẫn cố tình che dấu làm cho Aaron cứ mỉm cười mãi…

-A..a..Aaron à!_Gui đang đứng quét mấy cái bài vị cố gắng lấy bình tĩnh gọi Aaron_Nghe nói cậu hát hay lắm có thể hát một bài nghe chơi không?

-Muốn nghe tôi hát hay là sợ quá nên muốn nghe tiếng hát cho đỡ sợ_Aaron cười cợt Gui.

-Sao cũng được cậu có mau hát không, tôi cho cậu không có con nối dõi bây giờ_Gui đưa chân lên hâm doạ Aaron.

-“Dữ vậy mà cũng sợ ma”_Aaron thầm nghĩ_Được rồi hát thì hát.

Aaron từ từ hát lên lúc đầu thì nhỏ nhưng sau lớn hơn anh cố gắng để cho Gui có thể yên tâm mà làm việc. Gui thì lúc đầu không chú ý lắm đến tiếng hát của anh nhưng không hiểu sao cô bắt đầu chú ý lắng nghe và bị mê hoặc bởi tiếng hát ấm áp, trong trẻo của anh. Nỗi sợ trong Gui biến mất lúc nào không biết, cô vừa làm vừa lắc lư theo tiếng hát của Aaron thỉnh thoảng lại nhìn Aaron cười một cách ngây ngô. Nụ cười của Gui làm cho Aaron đỏ cả mặt anh quay đi cắm cuối làm quét dọn…

-Ááaaaaaaaaaaaa…..Aaron cứu có ma_Gui bỗng hét lên chạy lại phiá Aaron ôm chặt lấy anh.

-Aaron cũng không biết đầu đuôi chỉ biết vừa nghe tiếng hét của Gui thì lập tức chạy lại thì bị Gui ôm chặt không nhúc nhích được luôn^^_Ma gì mà ma_Aaron đang nhìn Gui

-C…ó…có ma thật mà câu mau lại đó xem đi_Gui vẫn ôm chặt lấy Aaron mà nhắm mắt nói.

-Ma đâu?_Aaron nhìn xung quanh_Cô bị qua mắt rồi.

-Thật mà, cậu lại mở cái tủ ra sẽ thấy_Gui run lên cố gắng noí tay thì lạnh ngắt chỉ run run chỉ về phía cái tủ đang nằm ở một góc của căn phòng.

-Aaron kéo Gui ra phiá sau lưng mình, Gui thì nắm chặt lất Aaron núp sau lưng anh đi theo Aaron_Cái tủ này hả?_Aaron chỉ tay hỏi Gui.

-Ừ_Gui khẽ gật đầu ra vẻ sợ sệt_Đừng..đừng.. mở… ra_Giọng Gui lắp bắp cô ngăn Aaron lại.

-Tôi muốn xem con ma ra sao, từng tuổi này mà vẫn chưa thấy con ma ra sao cả_Aaron mỉm cười một cách đắt thắng ra vẻ không hề sợ.

…….Cạch…

Cánh cửa tủ được mở ra và kèm theo đó là một vật đáng sợ từ đó bay ra làm cho Gui hét lên muốn bể cái nhà luôn.

-AAAAAAAAAAA….MAAAAAAAAa.

-Ma cái gì mà ma nhìn kỹ lại coi _Aaron một lúc giựt mình vì cái thứ đó rớt đúng vào anh nhìn anh đã chấn tĩnh nhìn kỹ lại thì phát hiện ra dó chính là bộ xương người màu đỏ của phòng thí nghiệm bên khối Y Khoa_Đây chỉ là bộ xương giả thôi, cô làm gì sợ vậy.

-Gui nghe Aaron nói thì từ từ hé con mắt ra nhìn kỹ_A…chỉ là bộ xương giả thôi sao, vậy mà làm người ta sợ muốn chết_Gui vuốt vuốt lồng ngực thở phào nhẹ nhõm.

-Đúng là trong gà hoá cuốc_Aaron phì cười.

-Gì chứ, anh thử coi tự nhiên có bộ xương ở trong căn phòng này u ám này không sợ mới lạ đó_Gui tức giận nói_Thôi tôi đi quét tiếp đây lẹ lên còn về đói bụng rồi

Hai người lại tiếp tục bắt tay vào việc nhưng được một lúc họ lại nghe tiếng động lạ hình như là tiếng người đang đi về phiá căn phòng này.

-Suỵt, nhỏ thôi_Một giọng nam nói.

-Anh có chắc là nơi này không có người không đó_Tiếng cô gái hỏi nhỏ_Không phải lúc chiều Aaron và Gui bị phạt ở đây quét dọn sao?

-Không có đâu, bây giờ cũng đã hơn 8h giờ rồi hai đứa nó chắc giờ này đã về ăn cơm rồi_Thấp thoáng bóng chàng trai ôm nhẹ lấy cô gái.

-Thiệt không đó_Cô gái mỉm cười đẩy nhẹ chàng trai.

Lúc này Aaron và Gui đang núp sau lưng cái tủ khi nãy vì họ nghe có tiếng người nhưng khi họ phát hiện ra hai người đó chính là Mike và Rainie ,thì lập tức chạy vào đó núp để xem hai người này đang làm gì.

-Tại sao hai người này lại ở đây?_Gui đang đứng sát vào người Aaron cô ngước lên hỏi nhỏ anh.

-Chắc là hẹn hò, làm chuyện mờ ám_Aaron nghiên đầu ra nhìn hai người đó trả lời câu hỏi của Gui.

-Hẹn hò_Gui ngạc nhiên_Họ đâu tuyên bố quen nhau sao lại hẹn hò chứ?_Gui lại hỏi Aaron.

-Vì họ không muốn công khai_Aaron nói tiếp

-Tại sao không muốn công khai?_Gui vẫn cứ ngây thơ hỏi.

-Tại vì…_Aaron không biết trả lời sao anh mặt lại nhìn Gui tức giận nói_Sao cô có nhiều câu hỏi vậy? Chuyện của họ làm sao tôi biết.

-Ờ…_Gui chu mỏ ra cuối mặt xuống khi Aaron la cô.

-Nhìn vẻ mặt dễ thương của Gui lúc này Aaron thấy rất tức cười, tự nhiên sao cô lại im lặng không cãi lại anh_Ê, cô là bạn của Rainie cô ấy quen Mike không nói cho cô biết sao?

-Rainie hay mắc cỡ lắm mấy chuyện này chắc gì nói ra_Gui noí nhỏ nhỏ như sợ bị phát hiện vậy_Họ đang làm gì vậy?_Gui cố thò đầu ra khỏi lòng ngực của Aaron để xem hai người kia đang làm gì.

-Họ đang hôn nhau_Aaron mỉm cười nhìn Gui.

-Hôn!_Gui tròn xoe mắt _Tại sao lại hôn nhau?_Gui lại ngây ngô hỏi.

-Yêu nhau thì phải hôn đó là chuyện thường_Aaron tỉnh bơ noí_Cô chưa từng hôn sao?

-Gui nhìn Aaron lắc đầu_Tôi chưa từng yêu, cảm giác đó thế nào cũng chưa từng thử, cậu từng hôn rồi sao nói cho tôi biết đi_Gui nhìn Aaron với gương mặt dễ thương và ngây thơ đến vô tội .

-Chưa…chưa từng_Aaron nói

-Hả?_Gui há hốc mồm_Hội phó hội học sinh được con gái đu như kiến mà chưa từng hôn sao? Tôi tưởng cậu có nhiều bạn gái lắm thì ….

-Tôi không tuỳ tiện đâu_Aaron đỏ mặt quay chỗ khác.

-Aaron mặt cậu đỏ rồi kià, không ngờ cậu cũng biết mắc cỡ_Gui chỉ tay vào mặt Aaron cười trêu anh.

-Tôi bẻ tay cô bây giờ_Aaron nắm lấy tay Gui hâm doạ

Bốn mắt họ giao nhau, hai người như bị đóng băng vậy Aaron nhìn Gui không chớp mắt anh nhìn xuống môi Gui rồi không ý thức Aaron đã hôn Gui lúc nào cũng biết. Gui cũng không khán cự trước nụ hôn ngọt ngào của Aaron cô hôn đáp lại…Được một lúc hai người ngừng lại Aaron và Gui nhìn nhau bối rối…

-Họ đi rồi chúng ta về thôi_Aaron lập tức bước nhanh ra.

-Gui thì nôí bước theo sao, cô khẽ mỉm cười lấy tay để nhẹ lên môi như cảm nhận gì đó mà Aaron vừa trao cho cô…

End chap 2
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Chap 3

-Tối hôm đó, sau cái cảnh lãng mạn đó Gui cứ về trằn trọc không ngủ được cô cứ nằm mơ mộng nhớ lại chuyện đó rồi cười tủm tỉm hoài. Nhưng đến sáng hôm sau thi..

-Cốc_tiếng Aaron kí lên đầu Gui_Sao cô ngốc quá vậy bài này chỉ đơn giản thôi thế công thức vào là ra kết quả, mà từ nãy giờ cô làm cả buổi không ra_Aaron quát lên.

-Ê, đủ rồi nha. Dám nói tôi ngốc hả? Tại vì công thức quá nhiều làm sao nhớ hết tôi đâu phải thiên tài đọc qua là nhớ. Tôi đâu cần cậu dạy tôi học, tại cậu tình nguyện mà_Gui hét vào mặt Aaron.

-Tôi muốn dạy cô lắm sao, nếu không phải Chun nhờ thì con lâu bổn thiếu gia đây mới dạy cô người đâu mà ngu ngốc_Aaron bực mình noí.

-Cậu dám nói tôí ngu hả? Có phải cậu chán sống rồi không?_Gui xoăn tay áo lên như muốn đánh nhau với Aaron.

-Cô hay lắm dám hâm doạ tôi hả?_Aaron cũng xắn tới đưa tay khiu khích Gui.

Bốp…Bốp…._Calvin đánh cho Aaron và Gui một cái cho tỉnh_Gây đủ chưa đây là phòng của Hội học sinh, ai cũng đang ngồi im lặng ôn bài để không làm mất mặt hội học sinh vậy mà hai người lại dám ở đây cãi nhau ầm ĩ_Calvin quát cho cả hai một trận.

-Calvin, tôi là hội phó đó cậu chỉ là uỷ viên mà dám lên mặt hả_Aaron ức vì bị Calvin đánh tức giận nói.

-Nếu là hội phó thì càng phải làm gương_Calvin thở dài lắc đầu ngán ngẩm_Ngày nào hai người không gây lộn ăn cơm không ngon hả?

-Tại con nhỏ lùn này kiếm chuyện trước_Aaron nhìn về phía Gui.

-Ai là con nhỏ lùn hả? Ai kiếm chuyện trước_Gui cứ xắn tới chỗ Aaron.

-Thôi đi hai người đừng có cãi nhau nữa mau lo học đi sắp thi rồi_Mike lên tiếng.

-Phải đó, Gui cậu nhường Aaron một bước đi, cậu ấy chỉ muốn tốt cho cậu thôi_Rainie chen vào nói tiếp Mike.

Khi Rainie và Mike lên tiếng làm cho Aaron và Gui quay qua nhìn họ rồi hai người lại nhìn nhau cười gian. Tiếp đó hai người nhẹ nhàng ngồi xuống ko cãi nữa mà thì thầm to nhỏ gì đó, rồi cả hai cũng cười khúc khích. Làm cho mọi người cảm thấy rất khó hiểu trước thái độ của hai anh chị nhất là Mike và Rainie, họ thấy lạ khi Aaron và Gui thỉnh thoảng cứ nhìn hai người cười gian.

Mike liếc nhìn Rainie như hỏi có chuyện gì nhưng Rainie chỉ biết lắc đầu vì ngay cả cô cũng không hiểu.

-Nè, Aaron và Gui tối qua hai người quét dọn phòng kỷ niệm mấy giờ mới về_Jiro đang ngồi học cùng Sellina thì chồm qua hỏi Aaron.

-9h_Aaron tỉnh bơ đáp.

Bây đây Mike đang cầm ly nước lên uống thì phun ra hết luôn, Rainie thì làm rớt cuốn sách xuống bàn mặt tái mét nhìn về phiá Gui và Aaron.

-Trời..tối vậy…hai người có thấy gì không?_Jiro như tỏ vẻ sợ sệt hỏi Aaron.

-Có_Aaron đáp cụt ngủn rồi liếc qua nhìn Mike cười gian

Mồ hôi Mike đổ ra, vẻ mặt căng thẳng chưa từng thấy lắp bắp hỏi Aaron_Cậu …thấy…gì?

-Chúng ta thấy gì vậy Gui_Aaron quay qua nhìn Gui mỉm cười đầy ẩn ý

-Gui như hiểu được Aaron muốn nói gì cô khẽ mỉm cười nhìn sang Rainie_Chúng tôi thấy…thấy bộ xương người giả trong tủ thôi đúng không Aaron?_Cô quay qua nhìn Aaron hỏi ngây thơ.

-Đúng, chỉ vậy thôi_Aaron gật đầu đáp.

-Trời_Cả đám trong phòng cùng la lên_Vậy mà tưởng hai người thấy cái gì không sạch sẽ chứ.

Mike và Rainie thở phào nhẹ nhõm và sợ đến toát mồ hôi sau câu trả lời của Gui và Aaron. Bên đây Gui và Aaron thì mỉm cười cùng nhau vì họ thấy được thái độ của hai người kia.

-Ê, ngoài chuyện đó ra không còn chuyện gì xảy ra nữa hả_Ella lên tiếng hỏi

-Một nam một nữ ở cạnh nhau giữa đêm tối mà không có chuyện gì xảy ra sao?_Chun tiếp lời.

-Làm gì có_Cả hai người cùng đồng thanh

-Cả bọn cười ầm cả lên khi thấy cả hai cùng đồng thanh trả lời, Aaron và Gui đều đỏ cả mặt vì họ đang chợt nhớ đến cái cảnh tối qua. Nhờ câu hỏi của Ella mà suốt buổi hôm đó Aaron và Gui đều im lặng mà học bài vì không thèm cãi lấy một lời.

-GuiGui xin chị hãy làm bạn gái của em_Một cậu nam sinh khối dưới đang đứng ngay giữa sân trường lấy hết can đảm đưa lá thư tỏ tình với Gui

-Đây không phải lần đầu Gui được tỏ tình nhưng đây lại lần đầu tiên có người nhỏ hơn mình tỏ tình cùng cô nên cô đứng sững gãi gãi đầu ấp a ấp úng_Tôi…tôi…

Đang lúc Gui không biết nên từ chối như thế nào thì Aaron từ đâu đi tới qua lấy la thư trên tay cậu nhóc_Cậu bao nhiêu tuổi hả? Không lo học hành mà dám cả gan tỏ tình với cả chị khối trên? Có tin tôi mời cậu lên Hội học sinh uống trà không ?_Aaron dùng vẻ mặt đằng đằng sát khí nói với cậu nhỏ làm cho cậu ta tím xanh mặt mày bỏ đi không kịp chối.

-Ê, cậu làm cái gì vậy hả?_Gui đánh mạnh vào người Aaron_Làm người ta sợ bỏ chạy mất rồi đó thấy chưa, tội nghiệp cậu nhóc ghê_Gui nhìn theo cậu nhỏ.

-Tôi chỉ muốn giúp cô thôi, không lẽ cô lại muốn kết bạn với thằng nhỏ đó_Aaron tức giận hét vào mặt Gui.

-Cậu làm gì dữ vậy, chuyện của tôi không cần cậu lo_Gui hét lại.

-Được, tại tôi nhiều chuyện. Từ nay chuyện của cô tôi không lo nữa_Aaron ném lá thư của cậu nhóc lúc nãy vào người Gui rồi giận dữ bỏ đi.

-Cậu ta làm gì vậy?_Gui nhìn theo Aaron buồn bã tự nói chưa bao giờ cô thấy Aaron tức giận như vậy.

-Mình điên rồi sao, tự nhiên lại nổi giận vô cớ với con nhỏ lùn đó_Aaron chạy thật nhanh đến một gốc cây đám mạnh vào nó…

-Vì cậu đang ghen_Tiếng nói phía sau gốc cây vang lên…

End chap 3


Chap 4

-Joe! Sao cậu ở đây?_Aaron đi ra phiá sau gốc cây chỗ phát ra giọng nói thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy Joe ký túc xá trưởng 3 nằm đó.

-Nằm ngủ_Joe trả lời tỉnh bơ trước thái độ ngạc nhiên của Aaron.

-Mấy bữa nay cậu không đến họp mọi người đang la ầm cả lên đó_Aaron ngồi xuống cạnh Joe.

-Hơiiiii….mình mệt lắm dạo này ký túc xá bên đây xảy ra nhiều chuyện quá giải quyết xong mệt chết đi rảnh đâu màm họp với hành_Joe thở dài_Xong việc tối đến bị Ariel kéo đi chơi, không đến thì vào sẽ nhừ đòn với cô ấy_Joe ngán ngẩm nói .

-Đúng là yêu mệt thật_Aaron thở dài rồi cũng dưạ lưng vào gốc cây.

-Cậu đã yêu sao?_Joe nhìn Aaron mỉm cười gian.

-Khôn….g….không…có_Aaron cà lăm nói quay mặt chỗ khác_Mình mà yêu ai chứ.

-GuiGui! _Joe nói_Nhìn là biết cậu yêu GuiGui trên trán cậu có khắc “ghen” nữa kià_Joe chỉ lên chán Aaron.

-Mình không có ghen_Aaron cố gắng chối bai bải.

-Vậy lúc nãy ai tức giận đấm mạnh vào cái cây mà hét hả?_Joe nhìn Aaron bằng ánh mắt nghi ngờ như ép Aaron phải nói.

-Chỉ là…_Aaron thở dài buồn bã nói_Không hiểu tại sao khi nhìn thấy cô ta được người con trai khác quan tâm hay chú ý thì mình lại nổi giận.

-Vậy mà còn không chịu thừa nhận là ghen nữa_Joe lắc đầu nói_Cậu đó yêu GuiGui rồi nên mới ghen đó là chuyện bình thường thôi_Joe mỉm cười nói.

Aaron im lặng nghe những lời của Joe nói, anh không nói gì nữa mà chỉ dựa đầu vào gốc cây nhìn lên bầu trời như đang suy nghĩ về cái gì đó. Suốt ngày đó Aaron trốn ở gốc cây nói chuyện với Joe mà không vào lớp. Còn Gui thì cứ nhìn về phía chỗ của Aaron mà than ngắn thở dài suốt vì cô không biết Aaron đã đi đâu. Khi không thấy Aaron cô cảm thấy trái tim mình nó trống trải làm sao…

-Hơiiiiiiiiiiii…_Gui than thở xong thì nằm dài trên bàn nhìn về phiá chỗ Aaron.

-Cậu làm gì vậy? Suốt buổi cứ than ngắn thở dài_Hebe lấy cuốn sách che lại hỏi Gui vì sợ ông thầy thấy.

-Không biết nữa, tự nhiên cảm thấy chán đời quá_Gui bần thần nói.

-Trùi, Gui mà cũng chán đời sao?_Ella ngồi ở bên dưới cũng gáng nói lên_Chắc trời sắp sập rồi nên cậu mới chán đời.

-Mình thấy cậu giống bị bệnh tương tư thì có_Sellina thêm vào_Nãy giờ không coi điện thoại, thì nhìn về phiá bàn của Aaron.

-Mình không có_Gui lập tức phản ứng phủ nhận lời nói của Sellina.

-Cậu thừa nhận đi, mình sẽ cho cậu biết Aaron hiện giờ ra sao?_Ariel cầm cái điện thoại trên tay đưa lên lắc lắc cho Gui xem.

-Cái gì mà thừa nhận_Gui cố chối_Mà cậu đưa điện thoại lên làm gì?

-Joe, mới nhắn tin cho mình. Anh ấy biết Aaron ở đâu_Ariel mỉm cười gian.

-Cậu ta đang ở đâu? Có bị gì không? Nói mau đi_Gui lập tức hỏi Ariel liên tục.

Ariel mà mọi người cười khúc khích trước vẻ mặt vừa mừng rỡ vừa căng thẳng của Gui khi nhắc tới Aaron. Thấy vậy Gui hơi ngượng cô lập tức trả lời cho qua_Bạn bè nên mình mới quan tâm cậu ta thôi.

-Cậu ta không sao? Đang ngồi ăn cơm hộp với Joe ở gốc cây phiá sau trường. Joe nói là hình như cậu ta đang buồn cái gì đó_Ariel nhìn sang nói với Gui.

-Buồn? Cậu ta buồn cái gì_Gui đơ ra xoa xoa đầu suy nghĩ xem Aaron đang buồn chuyện gì.

-Đúng là_Những người còn lại lắc đầu trước sự ngây thơ của Gui.

Tan học Gui không về cùng nhóm bạn mà cứ đứng ở góc sân trường để đợi Aaron. Cô muốn hỏi xem Aaron có chuyện gì buồn, mọi người về gần hết mà vẫn không thấy bóng dáng của Aaron xuất hiện Gui cứ đi đi lại lại nhìn kiếm Aaron.

-Cái tên Aaron chết tiệt giờ này là mấy giờ rồi mà vẫn không chịu về_Gui vừa đợi vừa lảm nhảm chửi Aaron.

Trời bắt đầu tối, gió đột nhiên ngừng thổi mấy đen kéo đến những hạt mưa nhỏ nhẹ rơi xuống. Gui vẫn đứng đó chờ Aaron cho đến khi có một bóng người từ phía sau lưng che dù cho cô khẽ gọi.

-Nhỏ lùn kia! Sao chưa về mà đứng đây làm gì_Aaron lên nói nhưng tay thì đang che dù cho Gui vì sợ cô bị ướt.

-Aaron!_Gui mừng rỡ reo lên.

-Thấy tôi cô mừng lắm sao? Đừng nói là đứng đợi tôi đó_Aaron cười gian nhìn Gui.

-Ai nói tôi đợi cậu. Tôi đứng đây là để ngắm cảnh mà_Gui giả bộ nhìn dáo dát khắp nơi.

-Aaron phì cười_Trời sắp mưa lớn rồi mà còn ngắm cảnh sao cô cũng ở không thật. Nếu vậy cứ đứng đó mà ngắm đi tôi về trước đây_Aaron vội vã cầm cây du không che cho Gui mà bỏ đi.

-Ê, đợi đã_Gui vội chạy theo bất cẩn nên vấp phải cục đá vậy là té chài bài dưới đất_Á…_Gui la lên.

-Không sao chứ_Aaron lật đật chạy lại đỡ Gui ngồi dậy lo lắng nhìn khắp nơi_Sao cô không cẩn thận gì hết vậy?

-Đau quá…hic hic hic…tại cậu không đó đứng đợi cậu cả buổi vậy mà không thèm quan tâm người ta đã vội đi về_Gui đánh vào Aaron túi bụi vừa khóc vừa đánh.

-Được rồi, đừng khóc nữa mau về thôi lát mưa lớn sẽ không về được nữa_Aaron lấy khăn lau nước mắt cho Gui nói dỗ dành cô.

-Á…đau quá. Chân đau quá làm sao đây_Gui la lên nhìn Aaron vơí vẻ tội nghiệp.

-Sợ cô luôn, lêo lên đi_Aaron ngồi xuống như muốn Gui lên để anh cõng cô.

-Gui thì khỏi nói không khách sáo cũng không bỏ qua cơ hội lập tức leo lên lưng Aaron_Để mình che dù cho cậu_Gui lấy cây dù trên tay Aaron.

Vậy là Aaron thì cõng Gui trên lưng còn cô thì ngồi trên lưng cầm cây dù che mưa cho hai đứa. Suốt dọc đường Gui không nói câu này cả mà cứ cười tủm tìm một mình thầm nghĩ_ “Lưng của cậu ấy ấm thật!”. Aaron cũng không biết nên nói gì chỉ biết đi đi mãi cậu còn cầu cho quãng đường dài dài thêm chút để có thể cõng Gui đi mãi.

-A_Gui la lên chỉ về một góc đường_Hạt dẻ kià Aaron, mau lại đó mua đi.

-Có phải cô không? Bây giờ mà còn ăn hạt dẻ, cô biết cô nặng lắm không?_Miệng thì cằn nhằn nhưng Aaron vẫn cứ đi lại chỗ bán hạt dẻ mà mua một túi hạt dẻ nóng cho Gui.

-Nè_Gui lột hạt dẻ xong đưa ra phía trước miệng cho Aaron_Ăn đi !(cái này em coi MIT nên nhiễm theo^^)

-Không muốn ăn_Aaron nói

-Ăn đi mà, cậu vất vả cõng mình nên bây giờ cho cậu ăn hạt dẻ_Gui nhỏ nhẹ nói

-Được rồi đừng lải nhải nữa_Aaron nói xong thì chịu để cho Gui đút hạt dẻ vào miệng mình.

Tuy tỏ vẻ không thích nhưng thật ra trong lòng Aaron rất vui, Gui cứ lột hạt dẻ đút cho Aaron ăn cho khi Aaron đưa cô về tới nhà. Tình cảm đơn giản của Gui dành cho Aaron vừa ngây thơ lại có chút ngốc nghếch nhưng lại khiến cho trái tim Aaron thổn thức.

End chap 4

Chap 5

-Trời ơi!_Tiếng Jiro và Calvin la lên vì ngạc nhiên khi mà thấy cái tủ đựng đồ của Aaron vừa mới mở ra đã có một đóng thư đổ ra như nước vậy. Có lẽ đây là chuyện bình thường nhưng hôm nay còn nhiều gấp 3 lần thường ngày vì gần đến ngày lễ hội của trường nên có rất nhiều cô gái muốn làm bạn nhảy của Aaron trong đêm đó…

-Có cần quá đáng vậy không ?_Mike ngồi xuống nhặt mấy bức thư lên mà lắc đầu.

-Không thể trách tôi được vì tôi đẹp trai quá mà_[/b]Aaron cười tự mãn

-…Bốp…_Không phải là mấy anh kia ném dép vào đầu Aaron đâu mà là Gui ném nguyên chiếc giầy của mình vào đầu Aaron cho bỏ cái tật tự cao…

-Con nhỏ lùn kia cô làm cái quái gì vậy sáng sớm đã muốn kiếm chuyện hả?_Aaron hét toán lên.

-Tôi được Hội học sinh cử đi kiểm tra vệ sinh các hành lang, phòng học…đến đây thấy anh xả rác bừa bãi nên mới cho anh một bài học_Gui đi đến lượm chiếc giầy lên mang lại vào chân.

-Ai nói tôi xả rác_Aaron chống nạnh lên tức giận hỏi Gui

-Đây nè!_Gui chỉ xuống đất vào chỗ một đống thư hâm mộ của Aaron rớt xuống làm cho mọi người nhìn theo mà tròn xoe mắt thư tình cảm của người ta mà chị Gui lại cho là rác

-Cô…_Aaron chỉ tay vào mặt Gui cà lăm nói

Không đợi Aaron nói tiếp Gui đã vội gom hết cái đống thư đó bỏ vào cái túi giấy cho luôn vào sọt rác gần nhất. Làm cho Aaron đứng sững người ra đó mà không biết nói gì chỉ đợi đến khi Gui đi khỏi Aaron mới hét lên

-Con nhỏ lùn kia, đã lùn mà còn làm chuyện ác coi chừng bị phạt lùn thêm đó!

-Hơiiii…hết chuyện rồi chúng ta giải tán thôi_Joe lắc đầu xua tay cho mọi người đi.

-Các bạn thân mếm hết phim rồi về lớp học thôi_Calvin và Chun thì vỗ tay ra hiệu cho mọi người đừng đứng nhìn nữa

Mọi người đều đi hết để lại Aaron vẫn còn đứng đó mà tức giận, chợt trong đầu Aaron lé lên một tia sáng gì đó Aaron thầm cười một cách nham hiểm_Nhỏ lùn để xem lần này ta trị cô ra sao?Heheheheh_Tiếp đó là một tràng cười đắt ý.

-Lễ hội trường năm nay vì kinh phí có hạn nên chỉ mở vũ hội và ăn uống…những cái khác đều bỏ hết_Chun đang đứng ở đầu bàn thông báo cho mọi người.

-Sao?_Tất cả mọi người đều đồng thanh

-Sellina đứng bật dậy _Vậy cái vở kịch “Công chúa ngủ trong lâu đài” bỏ luôn hả Hội trưởng?

-Cái vở đó quá sến nên ta đã liệt vào danh sách đen bỏ luôn rồi_Chun tỉnh bơ nói.

-Có phải cậu không Chun, vở kịch của người ta hay vậy mà cậu cũng bỏ_Jiro chen vào.

-Năm rồi vở “Romeo và Juliet” cậu cũng nói sến nên cũng bỏ luôn, năm nay cũng bỏ vở này vậy cậu định tập vở gì?_Mike lên tiếng trước những ý kiến quái gở của Chun.

-Kịch năm nay sẽ lãng mạn và thú vị hơn những năm trước nữa_Chun cười đầy ẩn ý

Còn cả đám ở bên dưới nghe Chun nói lãng mạn thì hào hứng, phấn khởi mà hò hét vỗ tay vui mừng. Riêng chỉ có Ella là vẫn im lặng mà thở dài vì cô biết vở đó là gì …(Ella là bạn gái của Chun nên được ưu tiên biết trước^^)

-Có phải là “Nàng Tiên Cá” không?_Gui phấn khởi đứng lên hỏi Chun

-Em muốn làm nàng tiên cá lắm hả?_Chun nhìn chằm chằm Gui_Hay muốn em làm nàng tiên cá Aaron làm hoàng tử

Cả đám nghe Chun nói thì nhìn Gui và Aaron cười ầm lên còn hai người đỏ cả mặt Gui chu mỏ nín thin ngồi xuống

-Ê, hay là “Bạch Tuyết và 7 chú lùn”_Jiro tiếp lời của Gui

-Chun hét lên vào mặt Jiro_Nếu là “Bạch Tuyết và 7 chú lùn thì ta sẽ cho cậu, cậu, cậu và cậu”_Chun chỉ tay về phiá Aaron, Jiro, Calvin, Joe, Mike _5 người sẽ làm 5 chú lùn.

Nghe vậy Jiro im lặng ngồi xuống không biết nên nói gì, Chun nhìn mọi người khắp một lượt rồi mỉm cười gian.

-Mọi người yên tâm vở kịch năm nay đầy lãng mạn và giàu tính nhân văn, tôi đã phải trằn trọc cả đêm mới chọn được cho Hội học sinh của chúng ta diễn vở kịch được mang tên….

Dưới sự hồi hộp của mọi người ngóng lên chờ sự tuyên bố của Chun thì cái tên vở kịch làm cho cả Hội học sinh bất ngờ đến muốn khóc luôn ^^

-“Cô bé choàng khăn đỏ” _Chun cười đến híp hai con mắt nhìn mọi người

-Cái gì!_Tiếng hét lên làm cho cái phòng họp muốn rung rinh luôn.

-Đúng là…_Ella lắc đầu khi nghe Chun tuyên bố dù đã biết trước nhưng cô vẫn bị sốc như mọi người.

-Chun, cậu có bị gì không đó, tụi mình là dân Đại Học mà cậu bảo diễn cái kịch con nít đó hả?_Aaron đứng lên có ý kiến anh nói một tràng luôn.

-Tuy đó kịch con nít nhưng nó rất có ý nghĩa cậu hãy về xem lại bài học của câu truyện đi, nếu không hiểu thì hãy tìm mấy đứa mẫu giáo chỉ cho_Chun khoác tay như không muốn nghe ý kiến của Aaron

-Hahahahahha_Gui nghe Chun nói thì cười rũ rượi.

-Con nhỏ lùn kia cô cười cái gì hả?_Aaron quay xuống quát

-Hahahahha…đi về học lại mẫu giáo đi…._Gui vẫn ôm bụng cười

Aaron tức giận quá nhưng không biết làm sao hơn nên đành nén cục tức ngồi xuống mà thầm chửi lảm nhảm…

Lời tuyên bố của Hội trưởng Chun như là sắc lệnh vậy không ai dám có ý kiến nữa mà chỉ im lặng đồng ý thôi (Cái ông Chun này có ý tưởng hơi quái^^)

-Ngày mai chúng ta sẽ bàn bạc kịch bản và cách diễn, ai tình nguyện đóng cô bé choàng khăn đỏ_Chun nhìn một lượt về phía mọi người nhưng cảm đám cuối mặt xuống vì lớn chồng ngồng rồi ai mà còn đóng cái kịch này…

-Nếu không ai tình nguyện thì ngày mai chúng ta sẽ họp để bóc thăm_Chun xếp bài báo cáo lại rồi quay xuống nhìn mọi người với nụ cười đầy đe doạ_Ngày mai nếu ai bắt trúng vai mà có ý định bỏ trốn hay không đóng thì hãy liệu hồn về sự trừng phạt của Hội…

Một cơn gió lạnh lẽo thổi vào phòng làm mọi người đã đủ lạnh rồi mà kèm theo lời đe doạ của Chun càng làm cho mọi người nổi da gà và lạnh cả sống lưng. Mọi người xì xào to nhỏ không biết ai sẽ là kẻ may mắm được chọn đây. Chỉ có Aaron và Gui đang đấu với nhau bằng ánh mắt hai người nhìn nhau không chớp mắt với ánh mắt đầy lửa^^

End chap 5


Chap 6

Thông báo đặc biệt của Hội học sinh

“Bạn có muốn thấy Bạch mã hoàng tử trong vai một con sói dễ thương hãy đến với chúng tôi vở kịch của Hội học sinh “Cô bé choàng khăn đỏ”.

Ưu tiên cho 100 người mua vé trước sẽ được một tấm hình độc quyền của các hotboy Anh Khai. Xin liên hệ với thủ quỹ Hebe

Người thông báo
Hội trưởng hội học sinh
Chun Wu”

Thông báo vừa dán lên các học sinh đã chen nhau mà coi rồi ùa ra đi lại gặp Hebe để mà mua vé. Làm cho Hebe và Jiro đếm tiền thôi cũng mệt đứt hơi^^.Bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đi vào phòng tập kịch của Hội học sinh để xem coi ai là cô bé choàng khăn đỏ và ai là chó sói nha!

-“Bà ơi bà sao mắt bà to thế”_Cô bé choàng khăn đỏ sờ vào mắt con sói hỏi

-“Mắt bà to để bà trông cháu rõ hơn”

-“Bà ơi bà sao mồm bà to thế”

-“Mồm bà to để bà ăn cháu dễ hơn..

-ÁAAAAAAAA…._Tiếng cô bé choàng khăn đỏ GuiGui hét lên

-AAAAAAAAAAAA…_Tiếng con chó sói Aaron bị cô bé choàng khăn đỏ một chân đá văng xuống sân khấu nằm xảy lay đom đóm thì bay trên đầu …

-Aaron cậu không sao chứ_Calvin chạy lại đỡ Aaron ngồi dậy

-Con nhỏ lùn kia cô làm cái gì vậy hả?_Aaron tức giận leo lên sân khấu lại hét vào mặt Gui

-Tại anh làm tôi sợ, đồ con sói xấu xa_Gui gân cổ lên hét lại .

-Đang tập kịch mà cô điên hả? Có bao giờ cô bé choàng khăn đỏ mà đá chó sói như cô không?

-Tại sao cái ông tác giả này kì vậy để con chó sói ăn mất cô bé choàng khăn đỏ _Gui quay sang nhìn Chun.

Chun đang cầm kịch bản trên tay, anh là người dẫn truyện còn Gui bị bắt làm cô bé choàng khăn đỏ, Aaron thảm hơn bắt thăm phải đóng chó sói xấu xí, Calvin đóng vai bà của cô bé choàng khăn đỏ, người thợ săn tốt bụng là Joe…

-Cãi đủ chưa chúng ta không còn thời gian nhiều để tập đâu còn mấy ngày nữa là tới lễ hội rồi_Chun đi về phiá Gui và Aaron mắng cho hai người một trận té tát_Em đó Gui không được đá chó sói biết không? Còn cậu nữa Aaron chó sói gì mà không có chút khí thế cứ như con cúm bệnh vậy?

Nhờ Chun mắng nên hai anh chị mới không cãi nhau nữa mà đàng hoàng diễn tiếp nhưng lâu lâu hai người lại nhìn nhau kẻ thì chửi thầm trong miệng người thì giả vờ đì ngang đá một phát vào đối phương như là vô tình chứ không cố ý^^

-Con nhỏ lùn đáng ghét_Aaron vừa đi vào nhà vệ sinh rửa tay vừa thầm chửi Gui_Bổn thiếu gia đây nhất định phải cho cô một bài học.

-Sao? Lát cậu phải ở lại học hả?_Tiếng Ariel ở ngoài hành lang

-Ừ, sắp kiểm tra lại bận chuyện hội học sinh dạo này mình chẳng chuyên tâm nên định ở lại thư viện học_Gui chu mỏ buồn bã nói_Không thể đi ăn kem cùng mọi người.

-Thôi đi, để cậu ấy học khi khác tụi mình đi cũng được_Rainie mỉm cười nhìn mọi người.

-Vậy cậu học tốt nha!

Nói rôì nhóm bạn của Gui đi để Gui ở lại mặt buồn thiu như cái bánh bao chiều, cô thui thủi đi vào thư viện mở tập ra làm bài. Ở bên ngoài có một người đang nhìn Gui cười một cách nham hiểm đó chính là Aaron anh đã nghĩ ra được kế gì đó để trêu cô…Gui ngồi trong thư viện học vì mệt quá cô đã ngủ thiếp đi …

-Trời tối rồi sao?_Gui dụi dụi hai con mắt vươn vai một cái rồi thu xếp sách vở bỏ vào cặp…

---Vụt----------

Có cái gì đó vừa mới lướt qua bên trước cửa thu viện, làm Gui của chúng ta đứng sững người chân bắt đầu run lên…_Chắc mình nhìn lầm rồi_Gui vuốt lên ngực cố trấn an bản thân..Nhưng cái bóng trắng đó lại lướt qua một lần nữa làm cho Gui đơ ngưòi, cô cố chấn tĩnh bước ra khỏi thư viện…

Két…cạch..két…cạch…két…cạch…

Tiếng cửa nhà vệ sinh nữ cứ đóng mở liên tục, còn bóng đèn thì cứ chớp nháy tại cho người ta cảm giác sởn cả da gà, Gui ôm chặt cái cặp vào lòng đi vào trong xem…Khi Gui bước vào thì vướng phải một sợi dây làm cho nguyên thùng nước nhỏ đổ ào xuống làm cho cô ướt như chuột lột..

-Là ai? Kẻ nào vậy to gan dám phá GuiGui này hả?_Gui tức giận hét lên trong khi quần áo cô lúc này ướt nhem_Tức quá mà không biết tên khốn nào lại bày cái trò này_Gui vừa đi vừa lau tóc bỗng cô trông thấy một bóng người lạ lướt qua đi về phiá sau của trường…

-Ai vậy? _Gui vừa đi vừa hỏi_Là ai, mau ra đây _Gui đứng ngoài cái kho đựng dụng cụ của trường

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay