The Soda Pop




Sáng em phải dậy sớm về nhà chuẩn bị đi học. Em gọi mình dậy rồi mở cửa ban công trèo về nhà. Trước khi về còn hứa trưa qua đón mình đi ăn gà rán. Mình đánh răng rửa mặt xong xuống nhà đã thấy bà đang sửa soạn bữa sáng ra bàn.
- Bà ơi bà nấu xôi lạc à.
- Ừ. Thằng cu khỉ của bà thích ăn
Cả buổi sáng quấn quýt với bà. Cứ tưởng ngày hôm đó bình yên không gió. Chẳng ngờ đến trưa mình phát rồ lên khi nhận được tin nhắn của em. Tin nhắn vỏn vẹn thông báo em không về được vì có việc xảy ra với Nhật. Lúc nào em cũng Nhật Nhật Nhật Nhật. Em vô tình hay cố ý mình cũng không biết. Mình ghét nhất kiểu lỡ hẹn. Mà nhất là lỡ hẹn vì có công việc với một thằng con trai khác. Thế chẳng nhẽ cái thằng Nhật ngoài em ra nó không còn đứa bạn nào à? Mà việc gì xảy ra với nó mà chỉ có em giúp được nó chứ?
Hôm nay thì mình không nhịn được nữa rồi. Không phải cái kiểu cứ suốt ngày ở bên một thằng không phải người yêu rồi thỉnh thoảng về dỗ dành cho mình yên lòng. Chào bà rồi phóng đến trường em. Chiều nay em không phải học, nhất định lôi em về nói cho ra chuyện. Mình đang bực bội đến mức có thể bẻ cùng lúc 10 cái nhíp và xé cùng lúc 10 cái quần đùi hoa.
Đến cổng trường gọi em thì em không nghe máy. Gọi vào máy Linh thì Linh ngu ngu ngơ ngơ chẳng biết em và Nhật đi đâu. Lại còn đi riêng nữa. Gọi lại cho Linh xin số Nhật. Mình gọi cho thằng Hưng trước rồi gọi cho thằng Cứt trâu. Em về nhà nó, không hiểu làm gì. Cùng đường nên rẽ qua đón thằng Hưng rồi phi đến nhà thằng đó. Cách nhà Linh có mấy số nhà. Em đang đứng thất thần ở cổng. Nhìn thấy mình mặt em lạnh tanh theo kiểu ngạc nhiên tại sao mình lại đến đây. Nhảy xuống xe trong khi xe chưa dừng hẳn làm thằng Hưng vội phải chới với nắm tay lái quẹo vào lề đường. Mình chạy đến chỗ em cầm lấy tay em lôi đi.
- Vi về anh bảo.
- Hoàng làm sao thế nhỉ. Hoàng bất lịch sự thế? Mình đang đứng trước cửa nhà người ta
- Người ta là ai? Nhà người ta sao Vi lại ở đây? Vi hứa gì với anh ?
- Em gọi thông báo cho Hoàng là em có việc đột xuất rồi mà ?
- Việc gì. Anh đã đến đây rồi thì Vi nói đi. Việc gì ?
- Anh có thể hạ giọng xuống được không ? To tiếng trước cổng nhà người khác là không hay.
Câu vừa rồi không phải của em, mà là thằng Chó Có Lát vô duyên tự nhiên xen vào. Thằng này đẻ ra để trêu ngươi người khác, không sai tí nào. Cứ nhìn bản mặt nó là chỉ muốn úp cái bàn là vào mặt.
- Xin lỗi. Hình như không liên quan đến đằng ấy ! Làm ơn dẹp ra.
Mình kéo em sang bên đường, để đỡ phải đứng ở ‘‘cổng nhà người ta’’. Lúc này ai đem ốp lếp trứng trên đầu mình thì đủ độ chín thơm. Em sững sờ nhìn mình. Ánh mắt pha phần hốt hoảng của em làm mình dịu đi một chút.
- Vi biết không ? Anh không hiểu Vi nghĩ gì. Cả tuần qua lúc nào Vi cũng Nhật. Đi học với Nhật, ăn sáng ăn trưa với Nhật, chiều về Nhật đèo, nhắn tin gọi điện với Nhật. Vi xem xem trong điện thoại Vi lưu tên Nhật là gì và lưu tên anh là gì ? Anh chỉ là người bình thường còn Nhật là người đặc biệt. Anh là A Hoàng còn Nhật là Chocolate. Hộp tin nhắn thì tràn ngập tin của Nhật nốt. Hay do anh vô tâm quá cả ngày nhắn được cho em hai ba tin lúc nhớ nhung ?
- Hoàng… Hoàng kiểm tra điện thoại em à ?
- Vi khiến anh phải làm thế ? Vi khiến anh phải nghi ngờ, phải lo âu, phải thấp thỏm. Không chỉ có thế. Đi mua đồng hồ Vi cũng đi cùng nó. Nó không có mắt không có tay hay sao mà phải lôi Vi đi ? Nó không biết Vi là người yêu anh hay sao mà cũng nào cũng sấn sổ đến ? Anh thấy người bất lịch sự không phải là anh đâu. Mà là nó kia kìa.
Vừa xổ ra một tràng, mình vừa chỉ thẳng tay ra phía thằng oắt con kia. Cơn bực tức khiến mình không còn kiềm chế được cảm xúc nữa. Thằng Hưng đứng tròn mắt nhìn mình. Bình thường mình hiền lành nhút nhát chưa bao giờ nổi điên như thế này. Mọi việc có lẽ chỉ dừng ở đây nếu thằng Cứt trâu không đến giật tay mình ra khỏi tay em rồi hất sang lề đường.
- Tôi cứ nghĩ anh Hoàng là người văn minh lịch sự lắm. Ai ngờ anh chẳng khác gì trẻ trâu
- Này tôi xin lỗi nhưng cậu ăn nói cho hẳn hoi và có trên có dưới một chút
- Tôi như thế này là lịch sự với anh lắm rồi. Đáng nhẽ anh không xứng đáng được thế đâu. Anh chẳng có quyền gì lăng mạ người khác bất lịch sự như cái cách anh vừa nói.
- Mày im đi thằng chó
- Đấy, chuyện chẳng có gì mà anh bắt đầu giở giọng chợ búa ra. Ba năm cấp bà ngồi quán net cày game tích lũy cho anh được từng đấy kinh nghiệm à ?
Mình nhìn em đau đớn. Mình là gì trong trái tim em ? Mình là gì ? Em đứng im lặng trước những lời xỉa xói Nhật dành cho mình. Quá khứ chơi bời không mấy tốt đẹp đã đẩy mình vào thế yếu. Ừ thì đúng mình không thể ngoan ngoãn như thằng con ngoan trò giỏi đam mê thể thao, không thể được tâm lý như nó. Nói túm lại thì mình cũng chẳng cần có cái gì bằng nó cả bởi vì mọi sự so sánh mình với thằng chó này đều là khập khiễng.
Cố gạt đi bao kỉ niệm đã trải qua bên em. Cảm giác thất vọng xâm chiếm cơ thể mình. Những giây phút ôm em xua đi những tủi hờn lo lắng, nắm chặt tay em vứt đi những sợ hãi đớn đau, em không nhớ gì sao ? Hay hiện tại hào nhoáng đã khiến em quên hết quá khứ mất rồi ? Chờ đợi em nói một lời thôi. Em chỉ cần gạt Nhật ra mà bênh vực mình, quát mắng Nhật một vài câu rằng Nhật sai rồi, Nhật không có quyền nói anh Hoàng như vậy. Nhưng em chỉ im lặng.
Mình cảm giác bị xúc phạm ghê gớm. Không muốn nói gì thêm. Mình quay ra chỗ thằng Hưng, lên xe định rồ ga đi thì Hưng ngăn lại.
- Mày hành xừ như trẻ con thế Hoàng. Từ từ đã.
Thằng Hưng đến gần chỗ Vi rồi hỏi.
- Có chuyện gì thế Nhật ? Anh nhìn chúng mày thế này anh chán lắm
- Thằng Quang nhà em bị lạc. Trưa nay tan học không thấy nó về. Đến trường tìm thì không thấy đâu anh ạ.
- Có thế thôi à ? Thế không nói với Hoàng được một câu tử tế hả Vi ?
- Em chẳng có gì để nói cả. Anh đưa anh Hoàng về đi. Em đi với Nhật.
Được lắm Vi ạ. Mình gắt thằng Hưng ra nhanh rồi phóng về. Mình không muốn nhìn Vi thêm một lần nào nữa. Cứ nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng của em sau những câu nói của Chó Có Lát là mình cảm thấy đau khủng khiếp. Từ nay, mọi thứ liên quan đến Vi mình không quan tâm nữa. Không phải phận sự của mình.
- Mày bình tĩnh đi Hoàng. Vi nó cũng có lí do để giận mày.
- Mày im đi Hưng, tao không muốn nghe gì cả.
- Tự nhiên mày sồn sồn lên, lại còn khai mày đọc trộm điện thoại nó
- Mày im đi.
- Được rồi được rồi. Xuống đi để tao lái xe cho.
Lái lái cái gì. Mình rồ ga phóng vù vù luôn. Cho gió thốc sâu tận đáy phổi. Mình muốn quên hết, quên tất cả mọi thứ xảy ra trong hơn một tháng vừa qua. Cứ đi như thế khoảng hơn một tiếng, tóc gáy mình khô khốc dựng ngược hết cả lên. Dừng xuống quán trà đá bên đường, quay lại thì thấy thằng Hưng hốc hác không kém. Nó khật khừ đi vào tìm ghế ngồi.
- U ơi, u cho con cốc nước nhanh con sắp chết rồi.
Xong rồi thấy nó hí húi bốc bốc đống đất dưới chân rồi vứt trước mặt mình, giả vờ ho khụ khụ rồi nhăn nhó.
- Mày thấy chưa ? Tao nhổ ra được một đống đất.
Phì cười. Thằng mất dậy. Đang não hết cả lòng. Mình gọi một cốc trà đá rồi ngồi thở dài thườn thượt. Chẳng biết giờ này em đang làm gì với thằng Chó Có Lát nữa.
- Thôi ngồi một lúc rồi tao với mày về nghe ngóng tình hình xem thế nào. Mà thằng nhóc Quang đi đâu được nhỉ ?
- Mày biết à ?
- Ừ. Chạy sang nhà Linh chơi suốt.
- Tao không cần biết. Tao về ngủ đây.
- Nhìn mày thế này tao nản lắm Hoàng ạ.
Uống nốt cốc nước rồi phi về. Trong lòng mình trống rỗng lắm. Chẳng thiết làm gì nữa. Giờ chỉ muốn về gục vào lòng bà mà khóc tức tưởi thôi. Đàn ông con trai gì mà sướt mướt dã man. Nhưng mình thề là mình rất muốn khóc. Có cái gì đó ức ức nghẹn nghẹn trong cổ.
Về nhà nhìn thấy bà lật đật chạy ra đón mình, cười móm mém giục mình vào ăn cơm. Sao trưa rồi mà bữa cơm vẫn còn nguyên thế này?
- Bà ơi. Bà không thấy con về bà phải ăn chứ?
- Ờ ờ. Bà ăn một mình buồn lắm. Thằng Hưng ăn luôn với bà nhá.
- Dạ!
Nhìn mâm cơm có bát cà muối và thịt rim mắm tôm, mình ứa nước mắt. Nhớ những bữa cơm ăn cùng em. Những tiếng khúc khích khi em cười mỗi lúc bà gắp thức ăn cho. Nuốt miếng cơm cứ tắc ứ ở cổ. Trông mặt mình khổ sở đến tội. Bữa cơm trôi qua chỉ có tiếng trò chuyện của bà và thằng Hưng. Đầu mình ong ong không còn nghĩ được gì nữa.
Ăn xong thằng Hưng xin phép về. Mình cũng chẳng lí do gì mà giữ nó. Mặc dù lúc này mình rất muốn có ai ở bên cạnh. Lên phòng đóng chặt cửa. Mình nhấn số thằng Học. Mãi mới thấy nó nghe máy.
- Mày làm gì lâu thế?
- Tao đang tắm.
- Tắm gì giờ này.
- Chiều tao đi chơi với gái. Hê
- Lại Thu à.
- Ừ.
Mình im lặng một lúc. Thằng này đang hạnh phúc, biết tâm sự gì với nó bây giờ. Nó có hiểu lòng mình không.
- Học ơi
- Hử?
- Tao… nhớ quê quá mày ơi….
- Ờ… Tao cũng… nhớ mày
- Tiên sư mày.
- Dm mày sao chửi tao.
- Tao thích.
- Mà sáng nay thằng Biên nó đá lại tao rồi đấy.
- Thế mày có bị sao không?
- Tao mò đống đồ điện của bố thấy có cái ống nhôm khum khum. Tao cắt cho nó vừa cái của tao rồi ốp vào. Nhưng phải lấy xi lít mẹ mặc vào nó mới chịu yên một chỗ.
- =)) Thế mày không mặc sịp à?
- Không. Vướng víu lắm. Tao thích để rông. Xong rồi ra bãi tao đứng cho nó đá. Nó dạng chân đá coong một phát. Cả lũ bò lăn ra cười. Nó bảo “Bố biết ngay mày giở trò mà”. Nhưng sau nó cũng không đòi đá tao nữa.
- =))) Ờ.
- Chỉ tội về mẹ tao biết mẹ tao chửi tao suốt buổi trưa. Tiện thể tao nịnh mẹ mua cho tao hai cái sịp luôn. Chứ đi chơi với con Thu tao cứ thấy nó không ổn.
- =)) Ờ ờ. Cũng phải thế mày ạ.
- Ruộng ngô đang non. Có mày ở đây thì vui biết mấy.
- Hè tao về…
- Nhớ đấy. Tao sẽ cố học để lên thành phố với mày. Dạo này tao làm toán toàn được 5 với 6. Bà giáo còn phải tới nhà hỏi mẹ tao xem vừa rồi có đi cúng ở đâu không mà tao tiến bộ thế.
- Ừ mày nói thế thì tao mừng rồi.
- Thế tao đi tắm nốt nhá. Còn phải sang cho thằng Đạo mấy quả trứng gà hối lộ không nó cứ thấy tao với con Thu ở đâu là rình chui bụi rậm ném đá.
Thằng này lại chưa để mình nói gì đã cụp máy. Nằm vứt điện thoại một góc rồi nằm suy nghĩ vẩn vơ về những khung cảnh yên bình của đồng quê. Vài giây sau thì có điện thoại.
- Hưng à? Gì thế?
- Thằng chó kia buôn với ai mà bố gọi mãi không được. Lấy xe xuống đây bố bảo.
- Cái gì? Chuyện gì?
- Nhanh lên!
Chạy xuống cổng. Thấy thằng Hưng đứng dựa vào song sắt, làm bộ lay lay cửa gọi thảm thiết: “Cán bộ thả em ra! Cán bộ thả em ra”.
- Thôi đi thằng điên. Đang sầu ruột mà cứ giở trò.
- Mày sang nhà cái bác gần nhà mày hộ tao với. Chẳng hiểu sao thằng Quang đang chơi trong ý.
- Bác nào?
- Nhà 66 kia kìa.
Ủa nhà bác Tâm mà. Mình lôi xe ra rồi đi sang đó. Thấy thằng Hào nhà bác Tâm đang chơi với một thằng nữa trong sân. Thằng Hưng đứng cổng gọi
- Quang! Quang ơi! Đi học không về nhà. Bố mẹ đang cầm roi đi tìm kia kìa!
Thằng bé đang chơi vội lao vào hiên cầm cặp rồi chạy ra cổng. Hưng đón nó rồi đặt lên xe. Mình chào bác Tâm rồi chở thằng bé về. Tức tức. Tự nhiên thành ra giúp thằng Chó Có Lát. Giờ này không biết em với nó sao rồi. Chở thằng Quang về đến cổng thì thấy em với thằng đó đang đứng với hai người lớn, chắc bố mẹ thằng đó nốt. Nhìn thấy mình em ngạc nhiên chờ đợi xem chuyện gì sắp tới. Thằng Hưng đỡ bé Quang xuống rồi thưa chuyện với bố mẹ nó. Bác gái vội véo tai thằng bé rồi hỏi
- Đi đâu mà trưa không biết cả đường về?
- Thằng Hào nó rủ con về nhà nó ăn cơm cá kho!
Mình bật cười trong vô thức. Nghe câu nói của thằng bé vừa buồn cười vừa thấy tội tội. Chắc mẹ đi làm cả ngày chẳng được ăn cơm mẹ nấu bao giờ nên thèm. Bạn rủ về là về luôn. Lại thêm một đứa trẻ mang một nỗi mơ ước nhỏ bé vu vơ. Nếu buổi trưa nhà Nhật mà có những bữa cơm nóng hổi quây quần thì thằng bé chẳng phải đi ăn rình nhà bạn như thế.
Mình và Hưng chào mọi người rồi về. Mình chẳng thèm ngó ngàng đến em nữa. Tự nhiên vô cảm đến lạ. Giờ em có người khác lo cho rồi. Mình thành người thừa. Rồ máy đi thẳng. Bỏ mặc em đứng đó. Trong lòng mình cảm thấy đau nhức nhưng vì quá giận nên cố xua đi. Những tổn thương em vô tình gây ra quá lớn. Tình yêu thương bây giờ không đủ để vượt qua những vết thương tích tụ dày đặc những ngày qua.
Tối đến mình ngồi thủ thỉ với bà một lúc thì lên phòng cho bà đi ngủ. Cứ nằm một mình trong góc phòng là đủ mọi cảm xúc lại ùa về. Hình ảnh em đôi khi hiện lên rõ nét. Đau đến từng góc cạnh. Ánh mắt lạnh lùng của em cắt cứa vào trái tim mình theo từng nhịp đập.
Bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa ban công. Mình ngồi bật dậy. Nhưng không chạy ra mở. Tiếng gõ cửa chờ đợi. Mình không biết có nên mở hay không. Biết Vi đứng đó. Lâu lâu tiếng động lại vang lên kiên nhẫn. Dội vào tim mình những uất ức tủi hờn. Đứng dậy mở cửa thật mạnh. Em vẫn đứng đó như vị trí ấy là của riêng em từ ngàn kiếp trước. Ánh sáng trong phòng chiếu vào em, trải dài bóng em ra đằng sau. Em ngước nhìn mình. Nước mắt đầm đìa. Em khóc. Đôi mắt đau đớn và pha chút sợ sệt. Tại sao em lại khiến mình khổ sở thế này. Buông thõng hai tay, bước nhẹ đến gần em. Em bước tới gục vào ngực mình nức nở. Mình kéo em vào phòng đóng cửa. Tay vuốt đi nước mắt trên khuôn mặt em. Tim mình như vỡ ra thành ngàn mảnh. Cúi xuống tìm lấy môi em. Nuốt trọn lấy em trong hơi thở. Em nhỏ bé và mong manh đến lạ lùng. Người mình và người em đều run lên như hai đứa đang đứng trong căn phòng lạnh đến âm 100 độ.
- Tại sao Hoàng giấu em? Tại sao Hoàng bị bố Tùng đánh mà lại giấu em? Tại sao bố Tùng hẹn gặp Hoàng mà Hoàng không nói với em. Sao Hoàng lại nói dối là bị ngã? Hoàng đưa em xem nào.
Chắc Hưng nói cho em biết rồi. Vừa khóc em vừa vạch áo mình ra bằng một lực đủ mạnh mà vẫn đủ mềm mỏng để mình không bị đau. Gạt tay em ra mà ôm em tiếp.
- Mặc kệ anh. Anh ghét Vi anh không thèm nói. Nói cho Vi chẳng được tích sự gì cả. Vi còn mải quan tâm đến ai đó đâu quan tâm tới anh.
- Hoàng đừng nói nữa. Hoàng giết em đi còn hơn. Em đau lắm. Ở đây này. Em đau lắm Hoàng biết không?
Em đặt tay mình lên ngực em, phía trái tim. Ấm nóng và phập phồng mỗi khi em thở. Nhìn em khóc mà chân tay mình rời rã như long hẳn ra khỏi cơ thể rồi. Em đưa cho mình một chiếc kèn Harkmonica và một hộp quà nhỏ. Mình mở ra, thấy trong ấy là một chiếc đồng hồ bạc khá đẹp mắt. Em đi mua đồng hồ cho mình à? Còn cái kèn thì sao?
- Em nhờ Nhật dạy em thổi Harkmonica để tặng Hoàng. Em muốn tặng Hoàng một món quà gì đó đặc biệt để cảm ơn Hoàng đã đến bên em và che chở cho em. Em xin lỗi vì để Hoàng hiểu lầm. Từ nay em không thế nữa. Hoàng đừng giận em. Đừng lạnh lùng bỏ mặc em như chiều nay.
Thôi em đừng nói gì nữa. Giờ đến lượt anh đau. Không cần biết em mắc lỗi gì hay sai lầm ra sao. Anh sẽ quên hết. Chỉ cần em đừng khóc nữa. Nước mắt em làm anh tan chảy theo rồi.
Áp đầu em vào ngực mình. Để cho em nức nở thêm một chút. Cho trôi hết đi những giận hờn trách móc. Trôi hết đi những ràn ngăn cách trở. Để cho tình yêu trôi về nguyên vẹn, tinh khôi như ngày mới quen.
Tình yêu của mình và em quay trở lại những ngày bình lặng như đã sắp lịch từ rất lâu. Yên ả như mặt hồ không gió. Em chuyển về nhà sống vào một buổi sáng chủ nhật. Mình, em Hoa, Hưng và Linh tụ tập giúp em chuyển về. Bà nội này lạ thật. Hôm chuyển đi thì ít đồ mà hôm về bao nhiêu thứ. Không biết em khiêng từ đâu ra.
Con Hoa nhà Hưng dạo này thích một anh chàng cùng lớp. Suốt ngày ôm cuốn Nhật ký thơ thơ thẩn thẩn. Thỉnh thoảng bị thằng Hưng gắt: “Mẹ cái con này không dọn nhà thì biến. Lởn vởn quanh bố bố đạp bẹp mông giờ”. Mà con bé này hết thuốc chữa. Người béo hơn Minh Vượng mà vẫn không chịu giảm cân. Bên hông nó còn móc một cái túi vải, trong ấy lúc nào cũng có ngô cay với nui rang. Lúc lúc nó lại thò tay vào túi bốc một nắm bỏ mồm nhai nhai. Hết biết. Thế này thì thằng nào thích được =.=”
- Con này mà có người yêu á? Tao phải gọi thằng đấy bằng cụ
- Cái anh này. Quá đáng. Hoa nó dễ thương mà.
- Thôi đi. Em có biết lần trước anh phải đặt báo thức từ 5h sáng dậy lôi nó đi chạy thể dục để nó giảm cân. Kết quả là lúc chạy về gần nhà nó rẽ vào quán ăn liền 2 bát phở. Ròng rã trong vòng nửa tháng nó tăng chục cân. (._.”)
=)) Mặt thằng Hưng lúc kể câu chuyện nhìn ngu đừng hỏi. Mình quay ra ngó em. Ghét em thật đấy. Chẳng bao giờ góp chuyện. Cứ im ỉm hóng hớt rồi khúc khích cười. Mà tối qua mình lấy trộm điện thoại em lưu tên thằng Chó Có Lát thành Cứt trâu. Không biết em đã nhận ra chưa. Chắc chưa rồi. Nhận ra thì em đã choảng mình ngay. Còn chưa nhận ra thì mình phát hiện là em với nó dạo này không liên lạc với nhau. Hê hê.
- Hoàng cười gì thế?
- À không!
- Nói em nghe xem nào.
- Vi cho anh hỏi tại sao Vi lưu tên Nhật là Chocolate?
Em chẳng trả lời, cứ tủm tỉm cười. Không hiểu ý gì. Không nói thì thôi. Đang phụng phịu thì em hất mặt sang Linh
- Anh hỏi bà nội kia kìa.
Hỏi Linh là nào? Linh liên quan gì đến vụ này?
- Thôi tao khai thật là tao nhắn tin bảo Linh đổi tên trong danh bạ Vi rồi mang xuống cho mày xem đấy.
- Thằng chó. Mày chơi tao
- Không chơi sao có phim hay để xem. Hế hế
Thế sao em không nói cho mình biết? Em định thử mình cái gì. Tự nhiên thấy tức tức.
- Này. Đừng có cười. Anh chưa tha thứ cho Vi chuyện suốt ngày dính đến Nhật đâu nha
- Ủa từ trước tới giờ em với Nhật vẫn thế. Giờ Hoàng cấm em là sao.
- Không biết. Anh cấm!
Mà cấm thật chứ đùa à. Cứ nhìn thấy người yêu mình đi với thằng đó là lại sôi máu. Nó lại còn tỏ vẻ coi thường mình trước mặt em nữa. Chỉ mong em sớm tốt nghiệp rồi thi trường nào xa xa thằng đó ra cho mình đỡ ngứa mắt. Nghĩ lung tung một lúc thì bà gọi về nghe điện thoại. Giờ này chắc lại thằng Học gọi điện cầu cứu gì rồi.
- Ơi tao Hoàng đây
- Ơi tao Học đây!
- =)) Ừ thì mày nói đi, tao nghe.
- Bọn thằng Đạo mất dậy quá mày ạ. Nó cứ phá tao.
- Lại sao thế?
- Hình như thằng Đạo nó thích con Thu hay sao ý. Tối qua nó lừa tao uống nước lá thị rồi cho tao ăn hạt mít luộc. Tối đi chơi với con Thu tao cứ bị vãi rắm bum bủm. Thối um cả bờ ao.
- Thế Thu có bảo gì không?
- Nó cười vào mặt tao chứ sao nữa. Cơ mà hôm qua mẹ tao kể cho tao một truyện làm tao cứ nghĩ mãi
- Chuyện gì cơ?
- Chị con Thu ý. Lấy chồng năm 15 tuổi. Lấy một ông làng bên. 15 tuổi thì bằng tuổi tao bây giờ. Thế đéo nào mà nửa đêm buồn ị mà không dám ra ngoài vì sợ ma. Xong rồi bả túng quá ỉa luôn một bãi to tướng vào mũ cối của bố chồng. Lấy màn gió chùi đít xong rồi trèo lên giường ôm chồng ngủ tiếp
- =)))) Thế thì mày suy nghĩ cái gì?
- Tao sợ sau này lấy con Thu về, nó giống chị nó, ỉa vào mũ cối bố tao rồi chùi đít bằng màn gió thì chết tao à.
- =)))))))))) Tao lạy mày. Sau này mà có thế thì đêm đến mày đưa nó đi là được chứ gì.
- Ừ nhỉ!
- Thế tỏ tình chưa?
- Tỏ tình thế nào?
- Nắm tay nói “Anh yêu em” ý.
- Chưa. Cơ mà tao đéo nói đâu. Mỗi lần nó xích lại gần tao tí là tao lại sợ vãi đái ra quần.
- =)) mày cứ thế thì còn lâu mới tiến hơn được. Nó còn vứt giấy trong giờ nhiều.
- Mà đêm nằm tao nghĩ mãi không hiểu nó thích tao ở điểm gì. Học thì dốt còn đòi lên lớp.
- Ai biết, chắc nó thích mày vì mày trọc đầu hoặc hôi nách chẳng hạn.
- Thằng chó.
- Ha ha. Thôi có gì cần tư vấn thì gọi xong tao gọi lại cho nhá.
- Ừ.
Cụp máy rồi chạy vào chơi với bà. Để em bên nhà nói chuyện với bạn bè cho tự nhiên. Bà lúc nào cũng vuốt vuốt ngược tóc mình, chán rồi bà lại vuốt xuôi, xong rồi bà vặn đầu ra giả vờ bắt chấy. Mình cứ ngồi im dưới đất gối đầu lên đùi nghe bà kể chuyện. Bà kể từ chuyện ngày xưa mang thai bố ông vẫn hay đi soi ếch vào những đêm trời mưa về nấu cháo cho bà ăn tẩm bổ. Bố sinh vào đúng lúc mưa xuân kéo dài liền 2 tháng. Ngày nào ông nội cũng phải mang tã trèo lên lò gạch hong cho khô. Bố yếu người lại phải cái dớp ốm liên miên nên phải chăm chút từng li từng tí. (Cái này mình giống bố y hệt). Buồn là khi ông mất bố ở xa không kịp về cho ông nhìn lần cuối. Nhắc đến bố, mình bật dậy
- Ơ bà có muốn sang thăm bố không con đưa sang?
- Thôi bố mày bận lắm, để Tết về 1 thể con ạ. Bà biết bố mày khỏe là được rồi
- Sao lại thế được. Thế con bảo bố sang thăm bà nhé?
- Cha thằng cu khỉ. Bà nói phải nghe chớ cứ cãi lời bà
Thì thôi vậy. Lại gục vào đầu bà cho bà vuốt tóc tiếp. Đôi khi thấy người lớn khó hiểu nhưng không muốn xâm phạm nhiều quá.
- Mai bà về Hoàng ạ!
- Ơ sao lại thế ? Sao bà lại về ?
- Bà chỉ lên thăm mấy ngày thôi. Chứ bà không quen ở đây.
- Thế bà về thì con chơi với ai ?
- Cha bố mi. Nhớ thì về thăm bà chứ.
Chui vào lòng bà ôm bà thật chặt. Buồn quá. Biết là không giữ bà ở lại lâu được. Nhưng để bà về thui thủi một mình dưới quê mình thấy hẫng quá. Bà lại vuốt đầu mình rồi hát mấy bài hát của ngày xưa. … ‘‘Ngày mai em vừa tròn hai mươi tuổi. Cô gái vùng cao xinh đẹp nhất làng. Súng vác trên vai em đi bừa dưới ruộng. Em là chiến sĩ. Em cũng là dân quân’’.

Tối hôm ấy Hưng ngủ lại nhà mình. Linh ở lại cùng Vi cho Vi đỡ buồn. Mình với thằng Hưng chẳng chí chóe như mọi ngày. Hai thằng nằm đắp chăn rủ rỉ với nhau những kỉ niệm hồi đầu mới yêu rồi cười khi khí với nhau, tâm sự những chuyện chỉ đàn ông mới hiểu. Thằng Hưng ngày xưa học lớp 12, đi dự dạ hội ở trường cùng mình, lúc đang chơi trò chơi gì mình cũng không nhớ, nó được phần thưởng nên sướng quá quay lại tính ôm mình. Ai ngờ mình lúc ấy bị kéo đi chỗ khác từ bao giờ. Thằng bé lỡ đà ôm chầm lấy em Linh, bị em Linh đẩy ra rồi tát cho một phát. Lúc mới đầu ghét nhau bày trò quậy nhau i như mình với Vi. Sau yêu nhau lúc nào không biết. Tình yêu là một thứ khó đoán định và cũng chẳng biết nó bắt đầu từ đâu và khởi điểm từ chỗ nào.
Đến gần nửa đêm thì thấy em gọi điện. Lo lo. Không lẽ nhà em lại có trộm ? Lần này con Hoa về nhà ngủ cơ mà. Nhấc máy nghe giọng em yếu ớt ở bên kia :
- Hoàng ơi bố Tùng đang bấm chuông dưới cổng
Cái gì ? Chú Tùng lại định làm gì ? Đã hứa là để yên cho Vi rồi mà. Mình với thằng Hưng bật dậy ra ban công ngó. Tối quá nên chỉ thấy thấp thoáng bóng ông Tùng ngồi bệt ở cổng. Em mở cửa ban công chạy ra đứng nhìn một lúc rồi vội quay vào nhà. Mình còn chưa kiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy em xuống đến sân mở cổng. Hoảng hồn. Em định cõng rắn vào nhà à. Thằng Hưng nhanh chân hơn mình, nhảy sang bên nhà em ngay. Nó lo cho Linh, đúng rồi. Còn mình chẳng hiểu sao vẫn đang đứng đây. Mãi đến khi thằng Hưng gọi giật cục mới tỉnh người chạy sang xem.
Chú Tùng người bê bết máu, bầm tím hết mặt mũi chân tay. Trông môi nhợt nhạt như người sắp chết. Trông thế này mà Vi dám cho vào nhà. Chịu em luôn. Em đỡ chú ngồi vào ghế rồi chạy đi lục tủ thuốc. Mình, Hưng với Linh chỉ biết đứng nhìn, không biết chuyện gì xảy ra. Thằng Hưng trải đời nhiều hơn mình có lẽ biết hơn. Nó bảo Linh đi lấy cái khăn mặt với ít nước nóng rồi đến giúp Vi băng bó mấy vết thương hở. Em vừa lau người chú Tùng vừa hỏi dồn giập.
- Làm sao thế hả bố ? Bố ngã xe hay xích mích ở đâu mà ra nông nỗi này ?
Một điều bố. Hai điều bố. Không hiểu em còn nhớ cái người này mới đánh đập rồi bắt cóc em không nữa. Chú Tùng thì hết hơi. Chẳng nói được cái gì. Chỉ dựa vào ghế ngửa đầu thở dốc. Không hiểu gây sự ở đâu bị đánh cho nhừ tử. Kiểu này khéo chúng nó đập cho bầm rập xong ngất rồi chúng nó tưởng chết mới bỏ đi. Lúc tỉnh ổng lê xác về nhà kêu cứu. Mà sao biết em ở nhà hả trời. Nhỡ đâu hôm nay em vẫn ở nhà Linh thì có phải chết lạnh dưới cổng không.
- Hoàng sao mà mặt thất thần thế ?
- À ờ. Anh không
- Hoàng đừng sợ. Bố thế này không đánh được đâu
- Ai thèm sợ.
Thực ra cũng hốt. Nhưng có thằng Hưng ở đây nên mình vững thế hơn một tí. Thằng Hưng kêu mình giúp nó đỡ chú vào phòng nằm. Rồi nó cởi quần áo ra kiểm tra xem bên trong còn vết thương nào nặng nữa không. Lấy khăn ấm lau chùi hết đất với máu trên người chú mất hai thau nước. Đánh đấm gì mà ác giữ.
- Nhà Vi còn cháo gói không ?
- Em có. Có cả thịt băm nữa.
- Nấu một bát đi rồi bón cho chú ấy. Bụng dẹp lép này.
Vi với Linh tất bật lao vào bếp. Mình với Hưng ngồi cạnh giường xem tình hình thế nào. Thỉnh thoảng thấy chú hé hé mắt ra nhìn. Lúc này thấy chú hiền dã man. Mà ngày xưa chú có đổ đốn thế này đâu. Hồi Vi học cấp hai vẫn thấy chú cõng Vi lên cổ rong đi chơi khắp phố. Cứ đi đâu về là lại có quà cho Vi. Càng nghĩ lại càng nhớ nhiều. Vi vốn thân với bố hơn với mẹ. Không biết nhà em xảy ra chuyện gì mà mỗi người một nơi thế này.
Vi bê bát cháo vào rồi nâng chú Tùng dậy. Em cứ khóc suốt không nín được lúc nào. Chú Tùng phẩy tay không ăn em lại năn nỉ van xin bố dậy ăn vài miếng. Nuốt được nửa bát cháo thì em cho chú nằm ngủ. Thằng Hưng cũng đứng ngồi không yên. Mình nhìn mọi người, nhìn những gì đang xảy ra trước mắt. Cứ ngỡ đi lạc giữa một bầy thiên thần vậy. Nói ra hơi sến nhưng sao ai bên cạnh mình cũng tốt vđ ra thế. Cái người nằm kia mới cách đây một thời gian ngắn còn là mối nguy hiểm của cả lũ. Suốt ngày phải tính kế trốn chạy đối phó. Giờ lâm vào đường cùng thì quay lại cầu cứu bọn mình. Thế mà cả bọn mướt mồ hôi tìm cách giải quyết.
Em vẫn ngồi gục ở đầu giường mà khóc. Mình biết kỉ niệm thời thơ bé lại dội về trong em. Kỉ niệm của những ngày nắm tay bố tung tăng trên từng con phố đã lên đèn. Kỉ niệm của những cái ôm, cái bế bổng của một bàn tay vững chắc khỏe mạnh. Kỉ niệm về những chữ cái, những phép tính đầu tiên bố chỉ bảo khi bắt đầu đi học. Kỉ niệm của những ngày trờ mưa tầm tã vẫn lội đi đón em về nhà. Có lần em thủ thỉ cho mình nghe những kỉ niệm ấy mà mình không dám tin em đã có thời gian bình yên bên người bố hờ này đến thế.
Hưng và Linh ra ngoài phòng khách cho em được tự nhiên. Mình thì thừa thãi không biết làm gì. Đứng phân vân một lúc thì ngồi xuống cạnh em. Đặt tay lên vai em tỏ ý an ủi. Em gạt nước mắt rồi dựa vào vai mình im lặng. Mình biết em có nhiều điều muốn nói. Nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nên thôi cứ để mặc em lạc trong những suy nghĩ vẩn vơ vơ vẩn ấy. Mình không biết cách gỡ mà cứ liều có khi rối tung lên thì không biết đằng nào mà lần.
Một lúc chú Tùng quờ tay tìm Vi. Em nắm tay chú hỏi gấp
- Con đây! Con ở đây!
- Con à! Bố khổ lắm con ạ. Sao đời bố lại nhục thế này…
Em không hỏi gì thêm. Chỉ nắm tay bố em mà khóc. Sao tức em thế. Thấy tỉnh tỉnh thế này phải dồn giập tra hỏi xem xảy ra truyện gì. Làm sao. Thế nào… Để còn báo công an chứ. Cứ khóc mãi thôi.
Chú Tùng ngủ say và có vẻ yên giấc. Em bảo mình đứng dậy đi ngủ mai còn đi học. Như thế này còn đi học gì nữa. Mai nghỉ luôn ở nhà trông em. Ghê chết lên được. Ai biết ông già này khỏe lên lại có trò gì. Em nắm tay mình lên cầu thang như chị dắt thằng em. Mở cửa vào phòng thì đã thấy ông nội Hưng nằm ôm bà nội Vi í nhầm bà nội Linh ngủ ngon lành. Nhìn hai đứa ôm nhau ngủ mà phì cười vì hai cái mặt quá ngây thơ. Em giơ tay lên miệng ‘Suỵt’ một tiếng rồi nhón nhén chạy về phía tủ mở tủ lấy chăn và gối ra. Em trải chăn xuống nền, đặt gối rồi kéo mình xuống nằm cùng. Em khóc nhiều quá nên mắt sưng húp lên như hai cái chén. Không hiểu sao em tôi lại khổ thế không biết. =(
Em nằm dụi vào lòng mình. Chẳng thấy em nói gì. Mình cũng không dám lên tiếng. Mình sợ con gái lúc tâm trạng hỗn loạn lắm. Cũng không có kinh nghiệm dỗ dành an ủi. Chỉ biết ôm thôi. Lâu lâu sau đang lim dim thì em cấu cho mình một phát.
- Hoàng đã ngủ chưa?
- Rồi ạ!
- Đấm cho
- Hì hì
- Không biết bố ngủ có ngon không
- Bị mệt sẽ ngủ ngon. Hôm anh bị bố đánh về ngủ ngon lắm
- Hoàng này..
- Hi hi. Anh đùa.
- Hoàng đừng giận bố.
- Ừ
- Bố thương em lắm. Xưa bố thương em nhất nhà. Chăm em lớn từng ngày một. Chỉ tại mẹ có lỗi khiến bố con em phải thế này.
Em lại sụt sịt. Mình cúi xuống thơm lên mắt em mấy cái. Đừng khóc nữa mà. Khóc nữa thì xót tim lắm.
- Anh không giận bố Vi đâu. Ai chả có nỗi khổ
- Cảm ơn Hoàng!
- Cảm ơn thế thôi á?
Em cười rồi rướn người lên thơm vào má mình. Môi em mềm mềm mát mát. À không. Nóng nóng. Ấm ấm. Mà cũng chẳng tả được nó thế nào. Chỉ biết nó rất hay. Mình thấy thương em quá. Chịu đựng bao nhiêu vụn vỡ. Những mảnh vỡ găm vào tim ngày này qua ngày khác. Thế mà em vẫn hay cười chứ chẳng tỏ vẻ bất hạnh gì.
- Vi có tủi thân không?
- Không. Vì em được đối xử rất tốt. Em được cho tiền, cho nhà, cho ăn học đầy đủ. Em tủi thân vì lí do gì mới được chứ?
- Ừ…
- Em chỉ giận là không thể yêu bố mẹ được nhiều hơn nữa…
Hic, những đứa con lúc nào cũng như những thiên thần trong gia đình. Mình lấy tay đặt lên môi em ngăn em nói tiếp. Ôm em thật chặt. Chẳng nghe em nói nữa đâu. Em nói lời nào nghe đau đớn lời đấy. Mình không quan tâm. Mình chỉ biết là mình yêu em. Thế thôi. Mình sẽ ở bên em. Che chở em qua những cơn bão. Tình yêu nhiều khi chỉ đơn giản như thế thôi!
Sáng hôm sau mình bị tỉnh giấc sớm. Chắc do nằm đất ngủ không quen. Nằm ngắm em trong cái ánh sáng mờ mờ khi mặt trời chưa mọc. Thi thoảng lại chọc chọc ngón tay trỏ vào hai má phúng phính của em. Không biết có phải được mình ôm không mà khuôn mặt em lúc ngủ trông bình yên như tượng Phật. ^..^
Đắp chăn kín cổ cho em rồi trèo về nhà. Hôm nay bà về chuyến xe sáng sớm nên chắc bà dậy rồi. Chán quá. Em còn chưa được chơi với bà ngày nào. Rón rén bước xuống cầu thang xem. Mình đoán trúng phóc. Bà dậy sửa soạn quần áo rồi nấu xôi thơm lừng cả nhà. Mẹ cũng dậy cùng bà làm bữa. Ước gì có lí do gì nịnh bà ở đây với hai mẹ con nhỉ. Hai mẹ con mình cũng cô đơn lắm chứ. Từ ngày bà lặn lội xuống thăm gia đình mình, mẹ tối tối không còn phải lủi thủi ra ra vào vào, mình sáng sáng không phải chán nản nhai mấy miếng bánh mì khô như rơm mà lúc nào cũng được bà nấu cho bát xôi hay nồi cháo. Nay bà về không biết mẹ con mình sẽ thế nào. Lại quay lại cái quỹ đạo cũ à. Lại tối tối lủi thủi sáng sáng chán nản à. =(
Cả nhà ăn sáng trong im lặng. Buồn thấy mồ. Bà cứ gắp thịt cho mình đầy bát bắt mình ăn cho béo. Thi thoảng bà quay đi mình lại nhanh tay nhón miếng thịt vào bát cho bà. Mẹ có vẻ trầm. Chẳng nói chuyện như mọi ngày. Ăn xong mẹ phải đi làm luôn nên mình đưa bà ra xe. Mẹ với bà nắm tay nhau rơm rớm nước mắt làm mình ngại quá phải tránh vào trong.
Tiễn mẹ ra cổng thì bà quay vào. Yêu cái lưng khòng khòng của bà thế. Bà móm mém nhìn mình cười rồi vào góc bếp lục lục vài thứ.
- Bà ơi bà tìm gì thế ạ?
- Bà tìm mấy cái túi bóng. Hôm trước bà đi xe say quá nên nôn tứ tung bị người ta chửi.
Ôi… Hic…. Mình thấy sống mũi cay cay. Bà không ngồi được xe máy chứ không mình đã bế bà lên xe phóng về quê rồi. Tưởng tượng ra cảnh bà ngồi mệt mỏi trên xe rồi xuống xe đi còng lưng 1km mới về đến nhà mà mình không kìm được. Quệt nước mắt ngang mặt ôm lấy bà, dụi mắt vào vai áo bà.
- Bà ơi bà ở lại chơi với Hoàng Cu Khỉ đi.
- Tiên sư mi để bà về quê rồi thỉnh thoảng về thăm bà với. Chớ bà không về thì… ông nội mi buồn lắm!
Hóa ra là vậy. Bà sợ bàn thờ ông lạnh lẽo cô đơn. Ông khổ quá. Sao ông nỡ bỏ bà đi trước để bà lủi thủi một mình bao năm qua. Bà cầm vạt áo chấm chấm nước mắt rồi nắn chân tay mình một hồi.
- Thôi đi mau không lỡ xe của bà.
Đỡ bà lên xe, mình đi thật chậm qua từng con đường. Bà thi thoảng lại cấu sườn mình một cái rồi chỉ cho mình xem những thứ hay hay bà thấy trên đường. Mình lại cười cùng bà rồi kể cho bà nghe những thứ ấy từ đâu mà có, có từ bao giờ. Giống như mình đang kể chuyện cổ tích – à không – hiện đại cho bà nghe ấy.
Bà bắt một chuyến xe sớm từ Mỹ Đình. Đắt bà lên xe, bà còn đứng dặn dò mình một hồi làm ông lái xe gắt gỏng vài câu. Mình chẳng đứng được lâu vì sợ bảo vệ bắt xe. Phóng ra ngoài đường đứng vỉa hè đợi nhìn bà lần nữa. Bà lọt thỏm trong ô cửa sổ, mõm mém cười, tay vẫy vẫy mình quay về. Nhất định thi xong sẽ về thăm bà thật lâu, đền cho bà những tháng ngày lủi thủi.
Em đứng đón mình ở đầu ngõ. Trên tay em còn cầm bao nhiêu là thức ăn.
- Sao Vi biết anh về mà đón?
- Em thần giao cách cảm
- Hư. Hóm lắm nhé!
- Về đi anh. Nay bố Tùng nấu cơm cho bọn mình ăn.
- Hả?
Em cười rồi kéo mình về nhà. Ghê chết lên được. Mình vẫn hoang mang chưa tin vào những gì em nói. Dắt xe vào trong sân, thấy chú Tùng đang lúi húi rửa nồi trong bếp. Linh với Hưng thì ngồi bàn ăn nói chuyện. Em kéo mình vào nhà làm cùng mọi người. Mình hơi rụt rè vì có vẻ sợ sợ. Tốt nhất đề phòng một chút vẫn hơn. Ở đời vẫn lắm thể loại hổ báo cáo chồn lắm.
Em lôi ra đủ thứ thịt thà cá mú ra cho bố em làm. Ờ, ngày xưa cũng thấy chú này hay làm bữa. Mình vừa nhặt rau vừa ngó ngó thế thủ. Thằng Hưng thấy thế vỗ độp cái vào vài mình.
- Thả lỏng đi. Tao kiểm nghiệm rồi. Không có gì nguy hiểm đâu
- Ai biết
- Mày với Vi còn phải giải quyết nhiều chuyện đấy.
- Chuyện gì?
- Đoán thế thôi. Cứ từ từ tận hưởng
- Mày dở à?
- Ô thằng này. Thích đổ máu không?
Nói xong thằng chó nó thò tay xuống bóp mình luôn. Đau thấy sao thấy trăng. Mất dậy. Ngồi xuống ghế mãi mới trở lại trạng thái bình thường được. Bữa com dọn ra nhanh chóng. Lạ thật. Cả 4 đứa đều bỏ học mà không có đứa nào thể hiện một tí áy náy nào. Chú Tùng ngồi đầu nồi xới cơm mới hốt. Báo hại mình vừa ăn vừa run. Cả nhà tíu tít nói chuyện, em với Linh thì nói chuyện trường lớp, thằng Hưng và chú Tùng thì nói chuyện xã hội. Cuối cùng mình bị thừa ra. Ngồi cắm cúi ăn cho xong bữa.
Trốn lên ban công ngồi một mình. Mình thấy lòng trống trải ghê gớm. Không hiểu sao gần đây hay xuất hiện những trạng thái không tên ùa về hành hạ mình. Đôi khi mình ước quay trở lại thời gian cách đây nửa năm. Khi mình chỉ biết vùi đầu vào sách vở và game online. Không bạn bè chè chén gái gú gì hết. Cuộc sống đơn giản như đã chết. Không mục đích lí tưởng. Chẳng suy nghĩ mệt đầu. Dứt vài lá tường vi vò vò trong tay. Tường vi đang chuẩn bị nở hồng rực cả giàn rồi.
Em đến bên mình nhẹ nhàng làm mình giật bắn. Em đưa mình một quả táo. Nhưng lúc này mình cũng chẳng muốn ăn. Muốn hỏi em về những gì đang xảy ra mà cứ im lặng. Để em tự tâm sự thì hơn.
- Chiều em phải đi gặp mẹ Hoàng ạ!
- Ừ…
- Mẹ em đã làm nhiều điều sai lầm rồi
- Ừ…
- Hoàng biết không? Mẹ thuê người đánh bố Tùng đấy
Mình choáng quá, nhưng vẫn cố bình thản ừ hữ cho qua. Thuê đánh cái gì. Thuê giết thì có. Mình mà như ông Tùng mình đi kiện cho bả chết.
- Chỉ tại mẹ dồn bố vào chân tường nên bố mới hành động mất kiểm soát như thế. Em chưa bao giờ hiểu mẹ làm thế để làm gì. Nhưng em sẽ gặp mẹ để thương lượng một vài thứ. Mẹ từ em cũng được.
- Ừ… Vi cứ làm những gì Vi thấy đúng.
- Hoàng sẽ ở bên em nhé. Hoàng đừng bỏ rơi em.
- Sao anh lại bỏ Vi được. Nhưng mà… anh thấy em không sống với bố được đâu.
- Em đòi mẹ giấy tờ xe với nhà của bố. Rồi để bố đi chứ. Em đâu phải con gái bố mà giữ bố lại.
- Ừ. Giữ bố Tùng của Vi lại thì anh bị bệnh tim mà chết mất
- Hoàng đừng thế nữa mà. Bố Tùng rất thương em
- Ừ…
- Em cũng chẳng biết nói thế nào nữa. Thôi kệ đi Hoàng ạ. Đến đâu thì đến. Em cũng còn gì để mà mất nữa đâu.
- Vi nói gì thế? Thế còn anh?
Em cười, cấu cấu má mình. Sẵn đang chán nản. Em lại làm mình cảm thấy hụt hẫng khó tả. Em như một cơn gió. Mà gió thì có đứng yên một chỗ bao giờ.
Mình về nhà nằm vật xuống giường. Cố gắng chìm vào giấc ngủ, cố gắng lạc vào một giấc mơ nào đấy mà không được. Cầm điện thoại mà không biết gọi cho ai. Chả hiểu sao mình lại rơi vào trạng thái cảm xúc lẫn lộn thế này. Cuối cùng mình ấn số bố.
- Hoàng à? Bố đang định gọi cho con
- Có việc gì hả bố
- Chiều con đến chỗ bố đi. Bố muốn con gặp một người.
- Ai vậy bố?
Hỏi thế thôi chứ mình thừa biết bố định giới thiệu ai rồi. Hẹn bố xong mình nằm nghỉ một lát. Nhắn tin bảo đưa em đi gặp mẹ thì em không nói không cần. Buồn thật. Chỉ mong chóng qua những thứ rắc rối này. Để mình và em bên nhau mà không cần phải lo nghĩ buồn phiền gì cả.
Mình sang nhà bố lúc 4h chiều. Vừa đi vừa nghĩ vẩn vơ. Đến nhà bố bấm chuông gọi. Nhìn qua khe cửa vào trong sân đã thấy bố nuôi thêm một con cún Nhật. Chắc người phụ nữ sống cùng nuôi chứ bố chẳng bao giờ nuôi cái con chó thắt nơ ở cổ thế kia đâu.
Bố cười tươi lắm. Khác hẳn mình. Lết vào phòng khách nhà bố. Chẳng muốn ăn uống gì. Chỉ muốn xem mặt cái người bố muốn giới thiệu thôi.
- Hoàng hôm nay không đi học à?
- Con không!
- Sao thế con? Nhìn bơ phờ thế?
- Không ạ!
Bố hỏi gì trả lời nấy. Mình không đủ bình tĩnh đợi thêm.
- Bố muốn con gặp ai?
- Đợi bố lát nhé.
Bố đi lên phòng một lúc. Mình ra sân ngồi chơi với con cún. Tưởng tượng cái hồi bố và mẹ mới quen, rồi tỏ tình, rồi cầu hôn, rồi hứa hẹn. Xong sinh ra mình, xong cãi cọ, xong bỏ đi. Tình yêu cũng có là gì đâu khi lòng tự trọng bị tổn thương và sự ích kỉ vượt xa tầm với.
Bố xuống. Mình và người phụ nữ của bố nhìn nhau trong chốc lát. Cũng đủ để trong lòng hai người phát sinh đủ thứ cảm xúc. Đời nhiều khi hài hước thật. Trời cho trò chơi. Trêu ngươi quá đáng.
- Đây là người bố muốn con gặp!
- Con hiểu!
- Hai người làm quen đi! Đây là
- Cô Thi ?
- Ơ. Sao con… ?
- Khi tìm hiểu một người phụ nữ, ngoài nhan sắc ra bố không tìm hiểu gì thêm à ?
- Ý con là… ?
- Cũng không cần biết quá khứ của người ấy à ?
- ….
Mình giận dữ đến nỗi cũng chẳng cần biết bố có tổn thương hay không. Bố khiến bao nhiêu thứ sụp đổ trong mình. Vỡ vụn không thương tiếc.
- Một người phụ nữ quan hệ bất chính rồi sinh ra một đứa con không phải của chồng
- …
- Một người phụ nữ bỏ mặc con mình để chạy theo hạnh phúc mới
- …
- Cướp đoạt tài sản của người khác mà không thấy xấu hổ. Khi bị đòi lại thì thuê người giết chết.
- Hoàng ! Con nói gì thế ?
- À không. Loại người này thì không thể gọi là phụ nữ được.
Cái loại đàn bà này còn không xứng được gọi là người thì đúng hơn. Mình không hiểu sao người mình thương yêu lại được sinh ra bởi cái thể thống này. Mà bây giờ điều khiến mình hoang mang nhất, Vi là con gái của ai. Không thể là của bố được. Bố mới chỉ quen cô ta cách đây không lâu.
- Bố có biết con gái cô Thi là ai không? Không khéo hai người sẽ bất ngờ lắm đấy.
- Em còn có con gái à?
- Em định giới thiệu nó cho anh chiều nay.
Nhảm nhí. Vớ vẩn. Cô ta không thấy một tí gì xấu hổ cả
- Chứ không phải định dối trá đến phút cuối cùng à ?
- Hoàng ơi. Hôm nay hình như con có uống rượu.
- Con chẳng uống gì cả. Bố muốn kiểm chứng thì tự bố làm đi. Con về.
- Hoàng ơi. Từ từ đã !
Mình chạy ra phòng khách. Nhận ra trong nhà từ nãy đến giờ không chỉ có ba người. Choáng váng hơn là người khách thứ tư không ai khác chính là em.
- Vi à ! Em đến từ bao giờ thế ?
- Hoàng đừng nói gì nữa.
- Anh…
- Đừng nói nữa !
Im lặng. Em đi qua mình vào phía trong nhà. Lạnh lùng đến trước mặt mẹ em.
- Mẹ đưa giấy tờ cho con để con về !
Tất cả mọi chuyện diễn ra trong vòng chưa đến 15 phút. Mọi hạnh phúc ảo tưởng của bố cũng tan theo nước mắt. Chẳng biết trách ai. Chỉ trách bố chọn nhầm người. Mình đợi em ở cổng. Em bước ra, lên xe về cùng mình, không nói một câu nào hết. Mình đèo em về trong im lặng, giữa hàng ngàn hàng vạn tiếng ầm ỹ của thành phố lúc tan tầm.
Mình vốn không tin vào sự sắp đặt của số phận, không tin vào những câu chuyện hoang đường. Vậy mà giờ đây chẳng có cách nào để chối bỏ, khi mình trở thành nhân vật chính trong câu chuyện hoang đường ấy.
C39.
Em nói lời chia tay vào ngày hôm sau. Mình đã chuẩn bị sẵn tinh thần chờ đợi một kết cục chẳng mấy tốt đẹp. Nhìn em khóc bên những nhánh tường vi, tim mình như bị cắt lần lượt từ tâm nhĩ đến tâm thất. Máu trong tim xối ngược chảy xuôi, đau đớn đến từng tế bào. Không nói từ chối cũng không đồng ý. Mình kéo em vào lòng. Tìm môi em trong nửa phần tủi hận, nửa phần giận dữ. Điều duy nhất trong lúc này mình muốn là chiếm lấy cơ thể em, làm mọi cách để em hiểu rằng mình yêu em và sợ mất em như thế nào. Môi em nóng ấm trượt qua môi mình ướt át. Mình bị em đẩy ra, sẵn sàng chờ đợi một cái tát nảy lửa. Nhưng không gì cả. Em về phòng và đóng rầm cửa lại. Bỏ mặc mình một mình bên giàn tường vi. Gió đêm thốc lạnh đến thấu xương.
Mình trải qua những ngày tháng khủng khiếp nhất của tuổi trưởng thành. Ngôi nhà vốn đã trầm lại càng lặng hơn. Mẹ ít nói và bù đầu vào công việc. Mình đi học về cũng chỉ cố nuốt vài miếng cơm rồi gục đầu vào sách vở. Thỉnh thoảng vẫn thấy Chó Có Lát chở em về nhà. Biết là bạn bè chứ chẳng phải hẹn hò gì những vẫn thấy buồn. Có hôm lên phơi quần áo nhìn thấy em ngồi đung đưa chân rồi hát. Đứng ngắm em trong im lặng mà trái tim muốn khóc một trận cho thỏa lòng. Ba con mèo cứ lớn dần trong sự chăm sóc của mình. Nghe nó ngheo nghéo vang nhà lúc đói cũng bớt hiu quạnh hơn.
Bố gọi điện khi mình vừa tan giờ học. Nghe giọng bố vẫn điềm đạm như bình thường.
- Con xin lỗi về chuyện hôm trước
- Không sao. Có gì đâu. Bố cũng hiểu ra nhiều thứ.
- Bố với cô Thi sao rồi?
- Ổn con ạ. Dù gì thì bố cũng không phải là người bị phân tâm bởi quá khứ hay tương lai.
- Dạ!
- Còn con mới Vi?
- Nếu bố lấy con Thi thì con với Vi chẳng hóa là anh em một nhà, bố còn hỏi gì nữa.
- À. Thật ra thì bố nghĩ sống ở thời này thì không nên để những quy tắc chuẩn mực đè ép mình quá đáng.
- Dạ
- Bố cũng không định kết hôn lần nữa đâu. Mọi thứ chỉ đẹp khi yêu thôi.
Nói với bố thêm vài câu rồi cụp máy. Bố vui là được rồi. Chỉ mong cô Thi đừng sinh thêm đứa trẻ nào nữa. Là con của cô ta thì chỉ khổ thôi.
- Hoàng dạo này gầy quá! Mẹ nấu cơm không ngon à?
- Không phải đâu mẹ. Chắc do tiêu hóa. Hôm nay mẹ ăn đi nhé. Đêm con ăn sau.
- Dọn ra rồi còn gì nữa.
- Mẹ ăn đi. Con mệt lắm mẹ à !
Lên phòng đóng cửa lại. Nghĩ đến cảnh mẹ ngồi ăn một mình cũng muốn ứa nước mắt. Nửa đêm mẹ gõ cửa nhẹ nhẹ. Ra mở cửa thì mẹ dúi cho bát cơm rồi chạy xuống nhà luôn. Mình nhìn bát cơm, dựa vào cửa, ngồi bệt xuống đất mà khóc. Bát cơm nóng hổi, đủ rau, thịt và trứng. Nóng thế này chắc mẹ vừa dậy nấu lại cho mình. Cầm thìa vừa xúc cơm ăn vừa nấc lên. Đã bao giờ nấu được cho mẹ bữa cơm nào đâu mà cứ hành mẹ mãi thế này. Cơm nghẹn ứ ở cổ nhưng vẫn phải nuốt khi nghĩ về lúc mẹ cặm cụi dậy hâm lại đồ ăn. Mình không muốn mọi thứ cứ nặng nề thế này mãi.
Gõ cửa phòng em một cách kiên nhẫn. Mình sẽ chờ đến lúc em ra mở cửa thì thôi. Đợi khoàng 15 phút. Cuối cùng cánh cửa cũng có tiếng động. Em đứng trong phòng, cách mình chỉ một cái nắm tay. Mà tại sao nhìn em xa thế. Em mặc bộ đồ ngủ mẹ mình đi công tác mua tặng em, trông em như một đứa trẻ chưa lớn. Không hiểu sao cứ đứng trước mặt em là mình lại bất lực như thế này. Nhìn em lạnh lùng không cảm xúc. Mình biết em giận mình đã xúc phạm mẹ em, khinh thường hoàn cảnh gia đình em. Nhưng tất cả chẳng phải do mình bị cảm xúc chi phối quá nhiều sao. Tại sao yêu mà em không thể hiểu cho mình điều đó. Em luôn bắt mình hứa đừng bỏ rơi em. Thế mà cuối cùng người bị bỏ rơi lại thay đổi vị trí.
- Anh rất nhớ em !
- …
- Anh không níu kéo gì đâu. Chỉ là lúc này anh không điều khiển được cảm xúc.
- …
- Anh rất yêu em !
Em không đáp lại một lời. Chỉ lặng yên đứng trong vòng tay mình. Cuối cùng thì vì lí do gì chứ ? Mình và em đâu có ngăn cách gì đến mức phải chia tay thế này ? Đâu phải anh em ruột, đâu phải bị ngăn cấm. Là do tự thân một trong hai người của mối quan hệ này muốn tan vỡ. Tại sao tình yêu không đủ lớn để chèn chỗ cho vô vàn những lỗi lầm tầm thường và không đáng giữ ?

Mình bắt xe về quê nội sau khi kì thi cuối kì 1 của năm Nhất kết thúc. Tết này mẹ muốn về ăn tết với bà nội nên bảo mình về trước với bà một thời gian. 28 Tết mẹ sẽ về. Gần đây do tâm trạng không tốt, lại không hay ở nhà nên mình không nghe điện thoại của thằng Học được. Không biết thằng bé có giận mình không nữa.
Đi chậm chậm trên con đường ngày xưa có em. Nhớ đến lúc em tung tăng rồi hát mấy bài hát trẻ con mà phì cười.
Nhìn thấy mình đầu tiên là thằng Giới. Thằng này muôn đời bị tiêu chảy nên lúc nó ngồi vớt bèo ở bờ ao mình cứ tưởng nó ngồi ỉa. Thằng bé đứng bật lên ngó mình một lúc cho chắc rồi chạy khắp đường làng gọi lũ trẻ.
- Chúng mày ơi, thằng Hoàng Thanh về này chúng mày ơi.
- Mẹ thằng kia hét to thế bà Thanh nghe thấy bây giờ
- Ừ nhỉ thôi chết lỡ mồm.
Thằng Học không biết chui từ đâu phi một phát ra trước mặt mình. Thằng này từ khi biết yêu nuôi tóc hay sao ấy. Vốn quen nhìn nó đầu trọc rồi giờ thấy tóc lơ phơ trên đầu nó trông như lông mọc trên mông.
- Mày hả Hoàng ?
- Không tao thì ai ?
- Dm thằng chó !
Nói xong nó sốc mình lên vai, chạy vào vườn quẳng vô đống rơm. Chả hiểu mình làm gì nên tội mà cả lũ lao vào hành xử. Thằng thì cầm đồ đạc mình đem đi giấu, thằng giữ chân tay, còn thằng Học với thằng Đạo thì lột quần dài mình ra treo lên cành nhãn, để mình mặc mỗi cái quần sịp. Chết mất.
- Dm chúng mày trả quần bố ngay
- Trèo lên cây nhãn mà lấy đê.
- Tao ăn mặc thế này trèo nào được.
- Thế thì cứ trốn trong đống rơm nhá.
Nói xong mỗi đứa một ngả. Về thăm bà mà phải bẻ lá chuối quấn quan hông chạy về nhà. Bà nhìn mình cười khùng khục. Lấy tạm cho mình cái quần nái đen của bà. Mặc vào như bơi trong quần. Đứng trước gương ngắm mà khóc thét. Tối ăn cơm xong mình phải lấy nịt buộc buộc hai ống quần lại cho đỡ lòe xòe rồi đi đòi đồ đạc. Cái lũ này giờ không chừa ai. Quậy cả mình.
- Học ơi.
- Cái giề
- Trả quần tao.
- Sang nhà thằng Đạo mà đòi
Chó. Bọn này giở trò gì với mình không biết. Lếch thếch sang nhà thằng Đạo.
- Đạo ơi
- Cái gì thế ?
- Trả quần tao.
- Bọn nó vứt đồ của mày ở sân kho ý. Ra mà lấy.
Cái bọn mất dậy này. Lại lết ra sân kho. Mặc quần nái của bà mỏng dính. Rét ngứa cả đùi. Bọn trẻ treo đồ đạc mình lên mái hiên nhà kho. Ngó qua ngó lại không thấy ghế ghiếc gì để trèo lên lấy. Dưới mái hiên còn có bãi cứt trâu to đùng. Kinh chết.
- Có cần bọn tao giúp không ?
- Chúng mày không lấy cho ông ông giết bây giờ.
Cả lũ ra ngó ngó. Nhìn mặt thằng nào thằng nấy đều nguy hiểm vãi đạn. Một lúc sau tự nhiên một thằng hô chạy, cả lũ chạy biến đi chỉ còn mỗi mình mình đứng lại. Dở à ? Lại ngẩng lên tìm cách lấy đồ. Đang ngu ngơ tự nhiên nghe ĐOÀNG 1 phát to đùng. Phải nói là muốn gọi lũ trẻ kia bằng cụ luôn. Nhét pháo vào giữa bãi cứt trâu cho nó nổ. Người mình từ đầu đến chân dính toàn cứt. Tiên sư chúng nó chứ. Cả bọn lao ra hét ầm lên
- Chào mừng mày quay trở lại thế giới của bọn tao. Ồ día aaaaaaaaaaaaa
Xong cả lũ lao vào khiêng mình chạy quanh kho. Thành ra thằng nào thằng nấy ai cũng dính cứt trâu.
- Sao mày lâu về thế ?
- Dạo này gầy thế này ?
- Con Vi đâu ?
- Sao mày cho thằng Học vợt muỗi mà không cho tao ?
Câu cuối cùng là của thằng Đạo. Hỏi mình có vẻ rất cay cú. Chắc thằng này cũng thích con Thu rồi.
- Đi ra sông tắm đi.
- Thôi xin. Đang mùa đông.
- Tao biết có chỗ nước xoáy ấm lắm
- Tao không biết bơi đâu
- Ra bọn tao đỡ.
Chẳng để mình đồng ý. Lũ trời đánh này lôi mình ra sông. Lột hết quần áo rồi du mình xuống. Khỏi phải nói mình lạnh gần chết. Nhưng lúc sau vần vò với chúng nó một lúc cũng thấy vui. Sướng nhất là tối về lấy được đống đồ đạc. Không từ giờ đến Tết phải mặc quần bà thì chết.
- Nay tao vào ngủ với mày nhá. Mai sang nhà tao chơi. Mày về đúng lúc anh tao cưới.
- Anh Đại đã cưới rồi á ?
- 20 rồi. Chả cưới thì làm gì. Lấy vợ về còn có thêm người làm đồng giúp mẹ.
- Lấy ai thế ?
- Chị thằng Đạo. Quả này mà lúc nào hai vợ chồng chửi nhau khéo hai nhà nhảy sang đấm nhau luôn. Ha ha
Thằng Học mở cửa chạy vào nhà rồi tíu tít với bà. Mình đi thay quần áo rồi chạy ra chơi cùng cho vui. Đêm đến hai thằng trải chiếu nằm dưới đất. Nó kể đủ truyện trên trời dưới bể cho mình nghe. Cứ như lâu lắm rồi không có người tâm sự.
- Hôm nọ mải đi thuê phông bạt đám cưới cho anh Cu, tao không kịp học bài cũ. Sáng đến lớp bị cô giáo bắt lên bảng. Tao nghĩ nát óc không ra. Lúc sau thấy cô giáo đi ra ngoài mừng quá. Không ngờ cô vào cửa sau, ngồi ké bàn cuối lớp. Tao vội chạy ra cửa ngó ngó. Rồi hớn hở chạy vào bảo ‘‘chúng mày ơi cô đi rồi. Phô tao đi. Bài này làm thế nào’’. Thế là cả lớp được trận cười đứt ruột. Tao được 1 về chỗ.
- …
- Còn nữa, hôm nọ đi đái tập thể tao mới phát hiện ra chim thằng Đạo bị vẹo mày ạ. Cả lũ đái thẳng. Nó thế đéo nào nước đái cứ xiên sang bên phải. Tao buồn cười quá bảo cả lũ xem. Xong tao chạy về kể cho con Thu nghe. Bị thằng Đạo xông vào đấm. Mẹ. Hai thằng đấm nhau vỡ mặt chỉ vì cái chim vẹo.
- =)))))))))) thằng vô duyên. Nó không đánh mày chỉ vì cái chim đâu. Đánh vì gái đấy.
- Hôm trước bọn tao đi chăn trâu, mải chơi diều để trâu ăn hết bãi đỗ của người ta. Rồi cả lũ bị mấy ông chủ ruộng ra bắt nằm hàng dài trên ruộng để quất roi vào mông. Riêng tao thằng lớn nhất vừa bị quất vừa bị búng. Hic. Giờ chim vẫn còn tím đây này
Thằng bé đứng dậy đang định móc cho mình xem thì mình kéo xuống trùm chăn lên đầu nó. =)) Cười gần chết. Giờ mà móc ra thì bà ngất mất. Mỗi lần nghe thằng này kể chuyện là mình cười tưởng như bục ruột. Mình đã bỏ quên hiện tại để về lại với cuộc sống của đồng quê. Cuộc sống của những đứa trẻ vô lo vô nghĩ. Cả ngày chỉ gắn với con trâu và đồng ruộng. Đi học thì bày đủ trò quậy phá trường lớp và cô giáo. Tạm quên đi những kỉ niệm đã trải qua cùng em để đón nhận lấy những nụ cười đúng nghĩa. Nhắm mắt ngủ và vẫn còn cười vì tiếng thằng Học vẫn ồm ồm bên tai. Cái thằng này. Nếu không có con Thu thì nó yêu mình cmn mất.
C40. Kết thúc.
Đám cưới của anh Đại làm rộn lên cả một góc làng. Vì nhà cô dâu chú rể cách nhau khoảng 5 phút đi bộ nên nhạc nhẽo hai bên cứ choảng nhau lia lịa. Chị thằng Đạo nhìn cũng xinh phết. Chỉ tiếc là lấy chồng sớm quá. Năm nữa lại con bồng cháu bế cho mà xem.
Anh Đạo tiếp khách sau một ngày đã say lử đử. Cứ ra chỗ mình bắt tay lia lịa. Cảm ơn vì có cái vợt muỗi của chú mà anh tán được vợ xinh. Nhắc mới nhận ra lí do mình được cả nhà chào đón từ sáng. Mình thích ăn gì hai bác cũng mang ra cho. Lũ trẻ ngồi cùng mâm mình vì thế cũng được thơm lây. Đám cưới cứ thế diễn ra êm đạp nếu không có vụ cướp cô dâu. =))
Chẳng hiểu lúc đón dâu thế nào. Đang đi yên lành thì chú rể (chắc bị chuốc rượu từ hôm qua với cả ăn linh tinh nhiều thứ nên đau bụng) ôm bụng chạy thẳng vào vườn cây bên đường mãi chẳng thấy ra. Mấy anh thanh niên làng thấy thế bày trò trêu, bịt mồm cô dâu đem đi giấu. Lúc sau chú rể chạy ra (mà lúc này vẫn còn ngửi thấy mùi thối thối, không biết chùi đít có sạch không) mặt hớn hở hỏi ‘‘Vợ em đâu ?’’. Bọn thằng Học giả vờ hốt hoảng dọa
- Anh đi ỉa lâu quá. Thành niên làng bên sang cướp cô dâu rồi.
Ngay lập tức chàng rể chạy về nhà cầm dao đi tìm khắp nơi. Các cụ nhìn thấy cứ bò lăn ra vì vợ chồng trẻ trâu. Đến lúc cô dâu được đưa về nhà mà vẫn chưa dứt cơn cười. Làng quê mình từ già đến trẻ ai cũng hồn nhiên đến lạ.

Những buổi sáng ở quê buồn lắm. Lũ trẻ đi học hết. Bà ra đồng hái rau. Mình một mình ở nhà trông nhà giúp bà. Những lúc ấy lại nhớ đến em. Nhớ những kỉ niệm hai đứa cùng nhau trải qua. Giá lúc ấy có em ở nhà, em sẽ ngồi bậc thềm vừa ăn xôi vừa hát.
Ra mà xem con chi nó to to ghê
Trông xa lớn hơn xe hơi
Lăn lăn bánh xe đi chơi
À thì ra con voi như vậy mà nghĩ ngợi hoài
Đằng sau nó mang một cái đuôi và một cái vòi phía đầu.
Lẩm nhẩm lời bài hát em hay hát. Không biết có đúng nhạc không nhưng cứ hát bừa. Vừa hát vừa muốn khóc. Em giờ này không biết đang làm gì và ở bên ai. Mình tắt điện thoại một tuần rồi. Chẳng liên lạc với ai nên cũng chẳng biết tình hình ở nhà.
Được hai hôm tự kỉ thì lũ trẻ nghĩ ra trò lôi mình đi học cùng. Cứ ngồi ở cuối lớp cúi cúi là thầy cô không để ý. Hoặc có thầy nào biết thì xin phép một câu là được. Đi học với bọn trẻ mới biết thế nào là cuộc chiến giữa trẻ em người Kinh và trẻ em người Sán dìu. Trường xây dưới chân núi nên có cả học sinh dân tộc trên núi xuống học. Mà cũng không hiểu bọn này ghét nhau ở chỗ nào. Cứ ra chơi là chửi nhau. Trẻ con người Kinh thì chửi tiếng Kinh, trẻ con Sán dìu thì chửi tiếng Sán dìu. Không nghe được câu nào. Thế mà cũng lao vào cãi nhau được. Đến lạ. Có hôm chịu đồng ngôn ngữ với nhau thì sau ba câu như thế này là lại chiến tranh nảy lửa:
- Cớ sao con gái chúng mày lại mặc váy đi học?
- Kệ mẹ bọn tao
- Chúng mày là lũ bệnh hoạn.
- Còn chúng mày là lũ có bệnh phải đi hoạn
Đánh nhau thì cứ nhảy vào vật nhau, ôm nhau, trai gái đánh đấm loạn cả lên. Mà cũng tại con gái dân tộc nồng kinh khủng, cào cấu đau thấy mồ. Mình ngồi im trong lớp mà tự nhiên cũng có đứa con gái lao vào cào mặt. Mẹ chứ điên hết cả người. Hôm sau cạch không dám đi học luôn.
Sáng sáng lại cùng bà ra đồng vặt đỗ, hái rau. Có mình bà cười nhiều hơn, lúc nào cũng bám tay mình đi. Gặp ai bà cũng chào hỏi rồi giới thiệu cháu. Mình gặp ai cũng nhe răng ra cười. Nhưng thấy bà vui cũng vui lây.
Thằng Học khi yêu cũng chẳng thay đổi gì hết. Vẫn quậy như bình thường. Có chiều chơi đi núp đi tìm. Mình với nó chui vào bụi rậm náu. Náu đúng vào tổ ong. Bị ong nó châm cho vài phát vào mông. Chạy về tụt quần ra cho bà bôi vôi trắng xóa hết cả mông. Cả ngày hôm sau không được mặc quần mà phải quấn mảnh vải quanh hông. Thế mà vẫn chạy đi chơi khắp nơi.
- Mẹ hôm nay quấn vải đi học bị bọn con gái Sán dìu cười gần chết.
- =)) Ai khiến núp trong bụi rậm.
- Chúng mày im đi. Ngượng thối mũi. Mai đéo đi học nữa.
- Mày không đi thì bố mày quất lằn lươn lên còn nhục hơn
- Đã thế con Thu còn đòi tối nay nằm úp mông cho nó xoa thuốc.
- Óe. Tối nay bọn tao đi rình.
Thằng ngu, đã hẹn gái rồi còn tiết lộ. Quả này tối thế nào cũng chết. Cơ mà thằng Học có người yêu mình cứ thấy buồn. Tối đến là nó tót đi chơi chứ chẳng ở nhà buôn chuyện với mình nữa.
Tối có thằng gọi ở cổng. Tưởng thằng Học, chạy ra thấy thằng Đạo đứng huýt sáo đợi mình.
- Cái gì thế mày ?
- Đi phá đám thằng Học với bọn tao không ?
- Thôi, sao chúng mày cứ làm khổ nó thế ?
- Tại con Thu ý. Tán nó mãi. Suốt ngày đem mì tôm sống đi cho nó ăn. Cuối cùng nó thích thằng Học. Tao đòi lại mì tôm thì nó không chịu trả. Tao phá cho chúng nó không dám đi chơi thì thôi.
=)) Cười chết mất. Tò mò quá cũng đi theo xem lũ trẻ con làm gì. Mà thằng Học ngu lắm. Cứ ngồi hẹn hò ở bờ ao mãi. Ai chả biết. Lũ trẻ cầm pháo với bật lửa ra, ngắm chỗ đôi tình nhân ngồi mà vứt pháo vào. Nổ đoàng đoàng cả góc ao. Con Thu sợ quá chạy mất dép về nhà luôn. Con thằng Học thì hằm hằm đuổi thằng Đạo quanh chuồng lợn. Cuộc chiến vì gái là cuộc chiến không tiếc sức.
Chợt nghĩ về mình và Chó Có Lát. Mình đã chiếm phần thắng chắc rồi, vậy mà giờ phải từ bỏ. Không biết giờ này ở nhà, không có mình ở bên, em như thế nào nhỉ. Em có còn lên sân thượng ngồi hát, hoặc ra ban công nghịch hoa tường vi nữa không. Mỗi khi nhớ về em, tim mình lại đập loạn nhịp. Chán nản bỏ lũ trẻ về nhà. Gục vào lòng bà. Dụi dụi mặt vào đùi bà. Bà lại nhẹ nhàng vuốt tóc rồi xoa lưng cho mình. 20 tuổi rồi mà vẫn thấy mình nhỏ bé, trẻ con đến lạ.
Sáng dậy bà đã đi chợ. Mình ngồi tần ngần mãi không biết làm gì. Lấy điện thoại bật nguồn lên. Do dự mãi mới dám bấm số em, nhưng chẳng thể nào nhấn nổi phím gọi. Có cuộc gọi đến làm mình giật mình. Thằng Hưng!
- Ừ tao đây!
- Dm thằng chó chết mày đang chui rúc ở xó xỉnh nào thế?
- Sao hả mày?
- Vi ốm cả tuần nay mày có biết không? Vì mày đấy?
- Cái gì?
- Mày đang ở đâu?
- Tao về quê với bà.
- Mày chết luôn đi.
Thằng bé cụp máy. Tim mình đập thình thịch. Em làm sao? Em ốm thế nào? Run run nhấn số em. Em nghe máy chỉ trong 2 hồi chuông đầu.
- Alo
- Vi à?
- Em nghe!
- Em…. Em là Vi à? (Lúc này dở cmnr. Chả biết nói gì)
- Hoàng khỏe không ?
- Anh không. Anh sắp chết rồi !
- Gì cơ ? Hoàng làm sao
- Hoàng… Hoàng sắp nhớ Vi mà chết rồi.
- Hoàng hư thật. Làm em giật mình đấy !
- Vi có khỏe không ?
- Em khỏe chứ.
- Ừ. Em… ổn không ?
- Em không !
- Tại sao ? Tại sao ?
- Vì không có anh !
- Em tha lỗi cho anh được không? Thời gian xa em anh không thể sống một cách bình thường được.
- …
- Vi!
- Hoàng đang ở đâu?
- Anh ở quê. Vi đang ở nhà à?
- Em không !
- Vi ở đâu ? Vi đi đâu ?
Em im lặng. Lúc này mình trở nên hốt hoảng. Người run bắn.
- Vi ! Vi ơi !
- Em đây !
- Em đi đâu ? Em ở đâu ?
- Em à ? Em… ở trong tim Hoàng. Hoàng có thấy không?
Mình im lặng thật lâu. Cuối cùng em cụp máy. Mọi thứ kìm nén trong thời gian vừa qua như vỡ òa trước mắt. Đặt tay lên ngực. Trái tim đã không còn đập những nhịp sợ hãi mà đã yên vị trong quỹ đạo của nó. Cuối cùng sau bao chuyện xảy ra. Em vẫn ở đó. Ở nơi em cảm thấy bình yên nhất.
Tháo sim điện thoại ra cất vào ba lô. Có lẽ mình cần một thời gian nữa mới dám quay trở về, mới đủ dũng cảm để đứng trước mặt em. Gạt bỏ mọi khó khăn cách trở để yêu em bằng tất cả những gì mình có.
Sẽ chẳng bao giờ mình quên được buổi chiều thả diều trên đồng quê ấy. Cánh diều Hoàng Vi bà vẫn cất giữ cẩn thận cho mình đang bay trên nền trời. Em xuất hiện như nắng, đẩy trôi đủ thứ xám xịt đang hiện hữu trong lòng mình. Nhìn em chạy thật nhanh trên con đường từ thị xã về mà mình không thể thở kịp nhịp tim. Vẫn đủ tỉnh táo để nhờ thằng Học cầm hộ dây diều không bay mất. Mình chạy ra đường, kệ hai chân đang còn lấm đầy bùn. Đón em bằng hai vòng tay ấm và bờ ngực rộng. Em hư thật. Tại sao bây giờ mới chịu về.
Em ngã vào lòng mình. Đồ quỷ. Về quê mà hình như về tay không. Không mang theo túi sách hay ba lô gì cả. Vuốt vuốt mái tóc em, từng lọn tóc mướt mồ hôi.
- Vi định về mặc tranh quần áo anh à?
- Không. Có người đem hộ em kìa Hoàng
Đằng xa sau lưng em là Hưng và Linh. Hai đứa này chắc chắn chẳng nhớ mình rồi. Đi chậm rí chậm rì. Vừa đi vừa trêu nhau. Em vẫn đứng trong lòng mình. Lâu lắm mới được nhìn thấy nụ cười hiền hiền của em.
- Mới một tháng thôi, sao Hoàng cao lên nhanh thế.
- Ừ
- Còn béo ra nữa!
- Sao Vi gầy thế này? Có bị bố Tùng bắt nạt không?
- Bố Tùng đi làm ăn ở chỗ khác rồi.
- Thế mẹ Vi thì sao?
- Thôi kệ đi Hoàng. Kệ mẹ nó đi! Hi hi
- Học ai kiểu nói hỗn đấy đấy.
- Học anh Hưng
Cái thằng mất dậy. Dám dạy người yêu mình bố láo. Lát nữa gặp nhau đấm cho vỡ mõm.
- Vi kệ được thật không?
- Thật. Kệ hết
- Thế mà đòi chia tay. Xa anh cả tháng trời.
Em ôm chặt mình. Mình cũng thế. Trên nền trời đồng quê, cánh diều Hoàng Vi vẫn thoắt ẩn thoắt hiện.
Tết Mậu Tý năm 2008, cái Tết đầu tiên bên em. Tết đầu tiên ở quê cùng bà nội. Tết đầu tiên Hưng và Linh dám bỏ nhà đi bụi.
Nếu muốn bỏ mặc, trốn tránh tất cả. Có lẽ mình sẽ mãi chọn nơi này để trở về!
***
Câu chuyện cuối cùng cũng kết thúc và có một Happy ending. Cảm ơn bạn đã theo dõi câu chuyện của mình!
P/S: Cảm ơn tác giả đã viết một câu chuyện hay cho mọi người đọc

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay