watch sexy videos at nza-vids!





Quên END 10
CHƯƠNG 11:
Nhã Vân và Hy Đông vừa trở về không lâu,vài ngày sau công ty lại tổ chức tiệc chào mừng Chủ Tịch-ông Hy Nam trở lại Việt Nam.Không như mấy buổi tiệc trước,bữa tiệc này chỉ đặ biệt mời mấy nhân vật có tên tuổi trong làng giải trí và một số người nổi tiếng ở lĩnh vực liên quan.Tất nhiên,phóng viên là một phần quan trọng trong số đó.
Nhận được tin báo công ty sẽ mở tiệc,Đan Yến lưỡng lự không muốn cho mẹ mình biết,cô muốn mẹ mình trở lại như trước kia và quên hận thù đi.Cô về nhà trong trạng thái vừa lo lắng vừa hồi hộp,vừa đặt chân lên nền nhà.Đan Yến giật thót người khi nghe tiếng nói của mẹ mình:"Con đã trở về"giọng bà mang một nét buồn ưu thương,bà ngồi trước bàn thờ,ôm chặt di ảnh của chồng,hai hàng lệ lăn dài trên đôi gò má gầy gò.
Đan Yến nhìn thấy cảnh tượng đó thì cũng không kìm lòng được,cô muốn chạy đến ôm chặt mẹ và nói cho ba biết rằng ngày mai đây,kế hoạch trả thù của chúng ta có thể thực hiện được rồi.Nhưng không,chân cô như bị đóng đinh tại chỗ vậy,cô không hề nhúc nhích thêm milimet nào,cô cứ đứng ngây ra đó nhìn mẹ.
"Con lại đây đi"bà khẽ nói.Tay chạm nhẹ lên đôi gò má,lau đi những giọt lệ,giờ phút này trong tâm trí bà chỉ ẩn chứa một sự hận thù.Mẹ Đan Yến nhớ lại.
.......................
Nhiều năm về trước,khi ba Đan Yến vừa mất,mấy ngày sau đó,bà gần như kiệt sức và ngất lịm đi.Bà tỉnh dậy trong trạng thái thiểu nảo,đôi mắt sưng to vì khóc đến cạn nước mắt,da mặt xanh xao vì mất ngủ nhiều đêm,cơ thể thì lại vô cùng mệt mỏi,ốm yếu.Tay bà khi ấy vẫn nắm chặt tấm ảnh của chồng,bà lững thững từng bước vào phòng làm việc-cũng là nơi ông thường tập diễn trước khi đứng trước ống kính máy quay.Ồng khi đó là một diễn viên đầy tài năng triển vọng,có rất nhiều người ghen ghét với ông,trong đó có Hy Nam-ba của Hy Đông,cũng là bạn thân của chồng bà.Bà lục tìm những gì còn sót lại của chồng mình để đem đi thu dọn,tay bà chợt dừng lại trước cuốn sổ màu xanh lam nổi bật trong đống đồ toàn màu tối.Vì tò mò,bà mở ra xem,chồng bà chưa bao giờ cho bà bước chân vào phòng này vì sợ làm phiền,chỉ trừ khi dọn dẹp ra.Trong quyển sổ đó,ghi chép lại tất cả sự việc chồng bà đã và sẽ làm,chồng bà vốn có tật hay quên nên ông luôn có thói quen ghí chép lại mọi việc đã và sẽ xảy ra.Bà lật từng trang để xem,trong ấy toàn lịch làm việc của ông,duy chỉ có trang cuối cùng ông viết một đoạn khiến bà không sao dời mắt khỏi........."Hôm nay,7h tối,có hẹn với Hy Nam,chắc hắn ta phải tức lắm đây,mình đã dành mất vai chính của hắn trong bộ phim sắp tới mà,haha,cho đáng đời....Giọng hắn ta trông khá đáng sợ qua điện thoại.Chắc không phải định rủ mình đến tòa nhà cao nhất cảu công ty để đẩy mình xuống chứ,hắn ta chắc không có gan đó đâu,haha...........................Hắn ta khóc van xin mình nhường vai lại,trông đến tội nghiệp,haha...."sau lần đọc đó,bà thường chú ý đến vẻ mặt của ông Hy Nam khi ghé đến thăm gia đình.Trông vô cùng lấm la lấm lét,như đang hoảng sợ điều gì đó vậy,ông ngỏ ý nhận nuôi Đan Yến một thời gian,bà từ chối.Ông Hy Nam có vẻ hối hận,sau này khi trở nên nổi tiếng ông đã tham gia rất nhiều hoạt động từ thiện và sau lần ấy ông cũng không quay lại nhà bà nữa.Bà tin chắc rằng ông Hy Nam đã sát hại chồng bà,dựa vào những gì cồng bà ghi và biểu hiện của ông Hy Nam,có thể đoán chắc như vậy.Bà đưa Đan Yến sang nước ngoài một năm sau đó và đưa con bà trở lại không lâu sau.Đan Yến dưới bàn tay hỗ trợ của bà đã trở nên nổi tiếng.
........................
"Con chuẩn bị đi,mai là đến thời cơ rồi"Bà vỗ nhẹ vào tay con gái và trở về phòng.
Để lại Đan Yến chết lặng tại chỗ,cô không ngờ tin tức lại đến tai mẹ mình nhanh như vậy.Đan Yến nhìn di ảnh ba và khóc:"Ba ơi,con xin lỗi"cô cảm thấy có lỗi khi có ý định ngừng trả thù trong đầu.Mẹ cô đã cho cô biết mọi chuyện khi cô vừa trọn 18 tuổi và nhiệm vụ của cô là quyến rủ con trai kẻ thù.Nhưng hiện tại thì đã thất bại rồi nên chuyển sang kế hoach kế tiếp đã được dự phòng sẵn.
Nhà Hà Băng


,sẵn tiện bàn bạc chuyện hôn nhân đại sự với bên nhà Phi Quân luôn.Hà Băng mang theo tâm trạng vui vẻ đưa hai người đến nhà Phi Quân.Mấy hôm nay,có vẻ anh không vui thì phải,suốt ngày toàn nhăn nhó với cô.Bực mình vì không hiểu lí do gì nên cô thường đến tìm anh Nhật trò chuyện và tư vấn.Rõ ràng,bữa nay anh hẹn với cô dẫn ba mẹ đến mà cả ngày chẳng thấy bóng dáng anh đâu.Hà Băng lo lắng suy nghĩ mãi không ra
Nhà Hà Băng
Hôm nay mẹ Hà Băng và ba kế của cô sẽ chính thức đến gặp mặt con rể tương lai-Phi Quâôn à>:MatCuoi (15):
>>>>>>>>>>>>>>
Buổi gặp hai bên gia đình diễn ra không hề suôn sẻ chút nào.Suốt cả buổi bà nội và ông ngoại anh toàn làm khó dễ mẹ và ba kế của cô không thôi.Đã vậy Phi Quân còn không thèm nói giúp gia đình cô nữa chứ,hừ,đáng ghét,cô thầm mắng anh.
Không như Hà Băng vừa nghĩ,anh chàng Phi Quân thật ra là đang bực tức chuyện dạo này vợ sắp cưới của mình luôn khen ngợi anh họ trước mặt mình,anh thiệt vô cùng khó chịu.:MatCuoi (7):Hà Băng còn không hiểu ý,luôn làm anh tức giận,cô muốn anh phát điên lên đây mà.Phi Quân vẫn còn tức nên mải mê suy nghĩ cách trả đũa lại cô cho bỏ tức một phen,không hề chú tâm vào bà nội và ông ngoại mình đang gây khó khăn cho gia đình Hà Băng.
Cuối cùng buổi đàm đối thoại của người lớn hai bên gia đình cũng tạm gác lại.Hà Băng cùng mẹ và ba kế cô tạm thời về nghỉ ngơi,bữa khác đến.
Công Ty HÀO TIẾN
Buổi tiệc chào mừng diễn ra khá lớn,mọi khách mời đều đến đông đủ.Chủ tịch Hy Nam đưa ra ý kiến là bảo mọi người hóa trang khi đến tham dự,ông muốn xem thử có ai nhận ra mình hay không.Cũng lâu rồi mới trở lại mà,từ khi chuyện đó xảy ra,ông luôn canh cánh trong lòng,không đêm nào ông ngủ đủ giấc cả.Mỗi buổi tối,ông đều dùng thuốc ngủ để có thể quên đi phần kí ức đáng sợ đó.Thật ra ông không hề cố ý đẩy ngã Đan Dũng xuống dưới,đó chỉ là sự cố ngoài ý muốn khi hai người xảy ra giằng co mà thôi.Nhưng một phần cũng là lỗi của ông,nếu ngày đó ông không mất bĩnh tĩnh vì câu trêu tức của Đan Dũng thì đã không xảy ra tai nạn đau thương như vậy.Khi nghe tin Đan Yến-con gái Đan Dũng vào công ty đóng phim ông luôn trong trạng thái hoang mang,lo lắng,ông sợ mẹ con họ sẽ trả thù mình.Chắc gì họ sẽ nghe mình gỉai thích cơ chứ.Ông hướng ánh nhìn xa xăm về phía khách mời.Chợt ông cảm thấy lạnh xương sống khi bất chợt chạm phải đôi mắt xinh đẹp đó.Là Ly Trâm-vợ Đan Dũng,bà ấy có đôi mắt rất đẹp,ông chưa từng thấy ai có đôi mắt đẹp như vậy cả.Nhưng trong đôi mắt ấy hôm nay ẩn chứa một sự hận thù,vô cùng sắc lạnh.
Mẹ Đan Yến theo con gái mình cùng hóa trang đến tham dự,bà đã trông chờ ngày này từ lâu lắm rồi,ngày Hy Nam-ông ta phải đền mạng cho chông bà.Bà Ly Trâm siết nhẹ con dao trên tay,cười như không cười ném ánh nhìn cay nghiệt về phía ông ta đứng.Chỉ hôm nay nữa thôi,sau khi trả thù xong,bà sẽ đi đầu thú và trả lại cuộc sống tự do cho con gái bà.
Đan Yến trông thấy mẹ mình từ xa thì chỉ biết oán hận cho số phận của mình,cô tự trách mình bất lực không đủ can đảm ngăn cản bà,cũng tự trách mình yếu đuối khi bỗng chốc không muốn báo thù cho cha.Nước mắt cô từ khóe mắt chậm rãi rơi xuống.Cô chỉ ao ước mình được sống một cuộc sống bình thường không mang thù hận như bao người khác mà thôi.
"Để anh giúp em"
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Đan Yến ngoảnh đầu lại,giọng nói này rất quen,nó dường như đã lưu lại trong tâm trí cô,không lẽ là...
"Anh muốn giúp em"đúng vậy,là Chấn Phong.Anh đã bí mật điều tra và biết được mọi chuyện xảy ra với gia đình và nhiệm vụ của cô nữa.Lúc nhận được tin nhắn cuối cùng của cô,anh tưởng chừng như trời đất sắp sụp đổ vậy.May nhờ có Hy Đông hết lời khuyên bảo và nghĩ cách giúp anh nên mới biết được chuyện của cô.
"Không cần đâu"Đan Yến lạnh lùng xoay người lại đưa lưng về phía anh,cô không muốn gặp Chấn Phong ngay lúc này và càng không muốn anh liên lụy vào chuyện của gia đình cô.Mặc dù khi nghe câu nói đó phát ra từ chính anh cô đã vô cùng cảm động.
"Tại sao?cho anh một lí do?"Chấn Phong thắc mắc hỏi,đáng lẽ cô phải cảm thấy vui khi anh mở lời giúp đỡ chứ,anh đang cố gắng chia sẻ với cô mọi việc mà.Hy Đông cũng bảo cách này hiệu quả cơ mà,sao lại thế.Cô ấy là đang lo lắng anh sẽ làm hỏng mọi việc ư?
"Đây là chuyện riêng của gia đình tôi,anh không hiểu được đâu"Đan Yến vẫn kiên quyết.Cô biết là anh đã điều tra mình và có ý tốt muốn giúp đỡ nhưng như thế chỉ làm mọi việc rối hơn mà thôi.Không thể được!
"Đan Yến à...anh đã biết hết rồi,em đừng cố chấp như vậy,cho anh giúp đỡ em"Chấn Phong cố thuyết phục,anh choàng tay từ phía sau ôm nhẹ cô.Anh không thể đứng nhìn cô gặp nguy hiểm được.
Đan Yến im lặng không trả lời"....."cô nửa muốn cùng Chấn Phong hợp tác để ngăn cản mẹ nửa muốn làm theo sự sắp đặt cảu mẹ để trả thù cho người cha quá cố.
Chấn Phong xem đó là sự ngầm đồng ý của cô,anh mỉm cười:"Chúng ta sẽ cùng nhau ngăn cản mẹ em ám sát ông Hy Nam được chứ.Tin tưởng anh!"Chấn Phong gục đầu vào vai cô nói.
"...."Đan Yến vẫn im lặng,nếu cô làm thế thì cái chết của cha cô phải tính sau đây,ông ấy rõ ràng không phải nhảy lầu mà chết,cô không thể để ông Hy Nam nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như thế.Nhưng nếu không ngăn cản mẹ sát hại ông ấy thì nhất định mẹ cô sẽ bị bắt và bị tử hình,cô không muốn.Với lại nếu mẹ con cô làm thế thì có khác nào cũng giống ông Hy Nam...
"Anh biết em đang lưỡng lự nhưng chúng ta không thể giải quyết chuyện này theo cách đó được.Nếu sát hại ông ta thì mãi mãi em sẽ không còn được gặp lại mẹ nữa đâu"Chấn Phong khuyên nhủ,giả thuyết anh đưa ra là vô cùng thuyết phục.Đan Yến đã mất cha,nếu cả mẹ cũng không còn thì sao cô ấy có thể sống nổi cơ chứ.
"Vậy kế hoạch là gì?"Đan Yến cuối cùng cũng mềm lòng,cô đã mệt mỏi về chuyện này lắm rồi,xem như lần này đành nghe theo Chấn Phong vậy,anh nói rất đúng.
"Kế hoạch là...!#$%^^&&**(()"Chấn Phong đã được biết khá rõ về những gì ông Hy Nam sẽ làm trong bữa tiệc hôm nay nên việc chuẩn bị kế hoạch trước không hề gây khó khăn cho anh.
___________
"Cảm ơn mọi người đã đến bữa tiệc của tôi hôm nay.Tôi trở về là để đưa ra quyết định giao lại công ty này cho con trai của tôi-hiện đang giữ Tổng Giám Đốc Hy Đông"ông Hy Nam lên phát biểu vài câu trong buổi lễ.Ông muốn được nghỉ ngơi lâu dài,không muốn liên quan gì tới làng giải trí nữa.
Mọi người đều vỗ tay trước câu nói của ông.Trừ một người phụ nữ mang mặt nạ công chúa Bạch Tuyết-nhưng tâm địa thì không hề hiền lành như vậy,bà ta dùng đôi mắt sắc lạnh nhất nhìn thẳng vào mắt Chủ Tịch công ty Hy Nam.
Hy Đông bước lên bục,anh mỉm cười dẫn tay Nhã Vân cùng bước lên,mỉm cười nhìn xuống mọi ngườ nói:"Tôi rất hân hạnh khi nhận nhiệm vụ quản lí công ty của chúng ta,tôi sẽ cố gắng giúp công ty phát triển tốt hơn nữa"
Hy Đông vừa dứt câu thì tràng pháo tay của mọi người lại vang lên.Đang lúc các cô diễn viên,người mẫu mơ màng về anh thì Hy Đông lại nói thêm một câu:"Và tôi sẽ chính thức đính hôn cùng người tôi tôi yêu-diễn viên Nhã Vân"
Các cô đều vì câu nói đó mà vô cùng ủ rủ,thế thì mất cơ hội rồi.Một người phụ nữ với khuôn mặt đẹp sắc sảo,một vẻ đẹp mà bất cứ người đàn ông nào có thể cưỡng lại được vẻ đẹp đó,tay vuốt nhẹ dọc thân ly rượu,bà ta nhìn anh và Nhã Vân từ đằng xa,cười như không cười nói:"Con trai à,mẹ con đây vẫn chưa đồng ý mà".Bà phải thử thách cô con dâu này một chút chứ,sao có thể dễ dàng như thế được.
"Lát nữa đèn sẽ tắt.Ông Hy Nam muốn biểu diễn một bài hát đó mà nên làm vậy sẽ nổi bật hơn,mọi người có lẽ sẽ hơi hổn loạn,có thể nhân có hội đó mẹ em sẽ ra tay đấy!"Chấn Phong nói nhỏ vào tai cô.Cái này là Hy Đông nói cho anh biết trước.
"Thế chúng ta sẽ làm gì trước tiên"Đan Yến hỏi,hi vọng là mọi việc diễn ra theo kế hoạch.


Chấn Phong nhìn cô mỉm cười:"Em có tin anh không?",mặc dù đã được chuẩn bị từ trước,nhưng nếu mẹ Đan Yến bỗng dưng đổi kế hoạch thì có thể anh và cô không thể cứu được ông Hy Nam.Khá nguy hiểm...
"Em tin,mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà"Đan Yến nắm tay anh.Sau chuyện này cô sẽ rời bỏ công ty,trở về cuộc sống của một người bình thường mà cô hằng mơ ước-được tự do yêu Chấn Phong.
Buổi tiệc nhanh chóng diễn ra,mọi người đều tìm chỗ ngồi riêng cho mình để cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon do những đầu bếp nổi tiếng nấu.Họ vừa ăn vừa nói vô cùng nhộn nhịp.Hy Đông và Nhã Vân cũng không ngoại lệ.Hai người đang ăn uống vui vẻ thì từ xa có một đôi nam nữ đi tới.
"Chúc mừng cậu"Chấn Phong mỉm cười vỗ vai Hy Đông.Thật may là bạn tốt của anh đã sớm tìm được hạnh phúc.
"Cảm ơn.Bữa đó nhất định dành trước cho cậu một ghế làm phụ rể nhé"Hy Đông cười nháy mắt với anh.Hy Đông thầm nghĩ.Mặc dù là người đưa ra ý tưởng bảo Chấn Phong đi điều tra về Đan Yến và giúp anh biết rõ những tiết mục sẽ diễn ra trong buổi lễ nhưng anh lại không hề biết gì đến kế hoạch sát hại ba mình của mẹ con Đan Yến cả.
"Rất sẵn lòng.Này Nhã Vân!Nếu bữa nào Hy Đông có bắt nạt em thì gọi cho anh nhes,anh sẽ xử tội cậu ta"Chấn Phong giơ nắm đấm trêu anh.
Đang lúc hai người nói chuyện vui vẻ với nhau thì bên Nhã Vân và Đan Yến có vẻ lại hơi căng thẳng.Hai cô ngồi nhìn nhau nhưng không ai nói câu nào.Đan Yến không biết nên bắt đầu nói những gì,cô một phần là cảm thấy có lỗi về những chuyện đã gây ra cho Nhã Vân,một phần lại đang lo lắng cho kế hoạch sẽ diễn ra.
"Chúc mừng cô"ruốt cuộc thì Đan Yến cũng lên tiếng trước,cô khó khăn mở lời.
Nhã Vân nãy giờ im lặng vì đang xấu hổ đó mà,cô biết Đan Yến không thích mình nên cũng không lên tiếng:"Dạ vâng"
Hai người lại chìm vào yêu lặng,mãi một lúc lâu,Đan Yến mới lên tiếng,cô nghĩ chắc hẳn Nhã Vân còn giận mình:"Tôi xin lỗi về những chuyện trước đây đã gây ra cho cô"
Nhã Vân có vẻ bị câu nói của Đan Yến làm cho bất ngờ,cô hơi bối rối cười cười:"Dạ em quên hết rồi",cô hi vọng là Đan Yến sẽ không có thành kiến gì với mình nữa.
Đan Yến cũng cười
Tách....đèn trong hội trường bỗng dưng tắt,mọi người quả nhiên hơi rối loạn,một vài người sợ bóng đêm lại hét lên đầy hoảng sợ,một vài người khác lại chạy hỗn loạn cố tìm công tắc đèn,một số nữa thì ung dung ngồi mở điện thoại ra cho sáng.
"Nắm chặt anh"Đan Yến cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang nắm chặt tay mình kéo đi xuyên qua đám người đó.
"Xin ví quý hãy bình tĩnh,sau đây Chủ Tịch Hy Nam của côn ty xin được trình bày một bài hát.Quí vị cứ ngồi yên tại vị trí của mình đi nhé"tiếng MC dẫn chương trình thì phải.
Không để mọi người đợi lâu,từ trên sân khấu,khói sương dần dày đặt bao quanh,che hết cả sân khấu,tiếng nhạc dần nhẹ nhàng vang lên.Mọi người đều chìm trong tiếng nhạc mê say.Thế nhưng cũng phải trừ một vài người....
Người phụ nữ mang mặt nạ Bạch Tuyết khi nãy,ngay lúc này đây đã chọn được vị trí thích hợp nhất để hành động-nơi cao nhất của hội trường diễn ra bữa tiệc này.Người đó tuy miệng thì cười nhưng lệ cũng theo đó mà tuôn rơi:"Đan Dũng đợi em,em nhất định sẽ giúp anh trả thù ông ta"Bà ta dùng một khẩu súng đã chuẩn bị từ trước thay cho con dao ban nãy chĩa vào đám sương dày đăc trên sân khấu.Đúng như Chấn Phong dự tính,bà Ly Trâm đã đổi vũ khí và kế hoạch sát hại.
Ở dưới hội trường không phải không có người nhìn thấy một đường thẳng tia lader nhỏ mào đỏ đang chíu xuống nơi ông Hy Nam sẽ xuất hiện mà họ đều nghĩ đó là do đã có người chuẩn bị cho buổi biểu diễn nên không mấy quan tâm lắm.
"Lúc tiếng súng nổ ra từ hướng kia,em hãy nhanh chóng tắt luôn ánh sáng còn lại trên sân khấu nhé!Mẹ em sẽ nghĩ là đã bắn trúng rồi mà bỏ đi.Anh sẽ lên đó"Chấn Phong dặn dò cô,vừa nhìn thấy tia sáng đó là anh đã biết ngay mẹ Đan Yến sẽ bắn ông Hy Nam từ độ cao đó.
"Anh sẽ không nguy hiểm đó chứ?"ngay lúc Chấn Phong toang chạy đi thì Đan Yến kéo lại ánh mắt tràn ngập lo lắng hỏi.
"Chúng ta sẽ kết hôn mà"không trả lời câu hỏ của cô,anh hôn nhẹ lên trán cô và bỏ đi.
Đan Yến nhìn theo....
Đùng!Quả nhiên,khi tiếng nhạc vừa lên cao đến đoạn ông Hy Nam xuất hiện thì tiền súng cũng ngay lúc đó mà nhằm người trên sân khấu để bắn.
"Phịch"có người ngã xuống,Đan Yến kinh hoàng nhìn lên sân khấu,không kịp có thời gian để suy nghĩ ai đã bị bắn,cô nhanh chóng tắt cái thứ ánh sáng duy nhất còn sót lại.
Mất ánh sáng,có vẻ mọi người lại càng hoảng hốt hơn cả lúc nãy.Vài người đã khá bực mình về chuyện này-tắt đèn ngay khúc hấp dẫn ông Hy Nam xuất hiện cơ mà.
"Xin lỗi vì có một số chuyện đột xuất xảy ra,Chủ Tịch Hy Nam sẽ biểu diễn tiết mục kế tiếp ạ,sau đây xin mời nhóm nhạc The Girl"MC nói,giọng có vẻ mới vừa trải qua một cơn hoảng sợ.Sân khấu lại sáng lên và nhóm nhạc The Girl ra biểu diễn,họ dần khoáy động lại không khí náo nhiệt của bữa tiệc với màn trình diễn khá đẹp mắt.
Bà Ly Trâm cười hả hê,thu dọn đồ chuẩn bị đồ ra về,đang loay hoay thì có tiếng người nói ngay sau lưng bà:"Bà đã bị bắt vì tội mưu sát"Cảnh sát dần tản ra và nhanh chóng đứng bao xung quanh chĩa súng về phía bà,họ nhận được một cuộc gọi và có mặt tại đây theo kế hoạch.Bà ta đứng bất động,mắt trợn ngược nhìn những vị cảnh sátbà ta không nghĩ rằng mình sẽ bị bắt khi chưa kịp ra đầu thú.
Đan Yến dường như quên mất đến chỗ mẹ mình,cô chạy tán loạn tìm Chấn Phong.Gặp ai cô cũng hỏi,nhưng chẳng ai biết anh đang ở đâu cả.Tim cô đập nhanh hơncô nắm chặt tay,đôi giày cao gót đã được cô gỡ ra từ lúc nào,chân cô dần đau nhức khi chạy quá lâu,cô khuỵu người xuống khi không thể chạy được nữa,nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô,từ khóe mắt cô những giọt lệ nóng hổi dần rơi ra...
"Đan Yến!Em ổn chứ?"Chấn Phong đặt nhẹ tay lên vai cô.Anh đang bị thương do lúc nãy đã đỡ viên đạn của bà Ly Trâm bắn ông Hy Nam.Đáng lẽ là anh sẽ không bị thương nếu trước đó bà Ly Trâm không bắn một loại độc dược về phía ông.Anh đã cố kéo ôn Hy Nam sang một bên vì tưởng đó là đạn thật,nhưng lúc sau viên đạn thật mới dần xuất hiện,đạn độc đó khi bắn không hề gây tiếng động,chỉ có một tia lader.Bà Ly Trâm quả là tính toán kĩ lưỡng,tuy là bị bắt nhưng bà ta sẽ không bị tử hình.Anh ngạc nhiên nhìn Đan Yến,cô ấy là đi tìm anh nên ngã thế này sao?
"Chát!anh là đồ xấu xa,làm người ta lo lắng,huhu"Đan Yến vừa nhìn thấy Chấn Phong liền đánh anh,cô thật sự vì anh mà sắp sợ đến ngất đi rồi.
"Không sao,mọi việc đã qua hết rồi"Chấn Phong ôm cô vào lòng,mắt anh mờ dần mờ dần và gục trên vai cô.Anh vì sợ cô lo cho mình nên viên đạn vẫn chưa được lấy ra liền chạy đến chỗ cô trước.
Đan Yến hoảng sợ nhanh chóng đưa anh tới bệnh viện gần đó nhất...

Tình hình Chấn Phong sau khi được đưa vào bệnh viện không mấy khả quan cho lắm,viên đạn vì được bắn ở khoảng cách xa nên nằm khá sâu vào cánh tay Chấn Phong,anh đã mất rất nhiều máu nhưng viên đạn vẫn chưa lấy ra được.
Ở ngoài Đan Yến khóc đến dường như là muốn ngất đi,không lâu sao đó Nhã Vân và Hy Đông cũng đến.Để tránh đám phóng viên săn tin,họ đành thêu thêm bảo vệ canh giữ khắp nơi trong bệnh viện.
"Để tôi đưa cô về nghỉ ngơi đừng lo lắng quá.Nhã Vân em cứ đưa cô ấy về nghỉ đi"Hy Đông nói,thật may là anh với Chấn Phong lại cùng chung nhóm máu,nhất định Chấn Phong sẽ được cứu thôi!chút nhé!"Nhã Vân đỡ lấy vai Đan Yến khi cô loạng choạng đứng lên sắp ngã.Đã hai ngày rồi,họ vẫn chưa lấy được viên đạn ra,tính mạng của Chấn Phong đang rất nguy kịch,anh mất máu khá nhiều.
"Tôi sẽ truyền máu cho Chấn Phong,cô
"Vâng.Em sẽ trở lại"Nhã Vân nói,cô dìu Đan Yến ra taxi,đang trên đường về thì cô nhận được một tin nhắn:"mai la đám giỗ của ba con,về sớm 6h sáng để cùng mọi người chuẩn bị đấy"là của dì-mẹ kế của cô.Mặc dù cô dọn ra sống riêng từ năm cuối cấp ba rồi nhưng mỗi khi đến ngày giỗ đều về cùng dì chuẩn bị.Mẹ kế không thích cô,sau khi ba cô qua đời một năm bà đã nhờ luật sư giúp đỡ cướp hết gia tài ba để lại cho cô,đuổi cô ra ngoài sông với số tiền ít ỏi.Đối với một cô sinh viên nghèo khi đó thì quả là vất vả,nhưng khi nghĩ đến mẹ cô lại có tiếp tục có dũng khí mà cố gắng sống tiếp.Nhã Vân bây giờ đã trải qua quãng thời gian khó khăn trước kia,cô thật lòng mà nói không hề oán hận mẹ kế,dù gì ai cũng đều muốn tốt cho con cái của mình mà.
Phòng Trọ 215
"Hà Băng à,đồng ý giúp mình nhé!.Chỉ ngày mai thôi"Nhã Vân đang ra sức năn nỉ bạn mình thay thế mình làm nhiệm vụ chăm sóc và an ủi Đan Yến,cô ấy đang khá suy sụp tinh thần,mấy ngày không ăn uống rồi.
"Không được,mai mình có hẹn đi chọn áo cưới với Phi Quân rồi"Hà Băng nhăn nhó,cô và Phi Quân đang gấp rút chuẩn bị cho buổi lễ đính hôn sắp tới.
"Dời lại ngày mốt đi,giúp mình đi mà.Bạn Hà Băng dễ thương,rồi mình sẽ về giúp cậu chuẩn bị nha,nha,nha":MatCuoi (41):Nhã Vân lay lay làm mặt cún con cười tươi,hi vọng bạn tốt sẽ động lòng.Dù gì cũng không thể bỏ mặc Đan Yến tự lo được.
"Cô ta đã lớn rồi,cần gì tớ lo nữa"Hà Băng khoan tay,mặt vẫn không thay đổi,ra chiều suy nghĩ
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me

"Ok!mình đồng ý chăm sóc Đan Yến"Hà Băng sau một hồi thì nghĩ thì kết luận một câu.Cô không thể đi cùng Phi Quân nếu anh cú nhăn nhó suốt buổi được.
"Hoan hô!đúng là bạn tốt của mình mà"Nhã Vân ôm chầm lấy Hà Băng.Vậy là mọi chuyện đã được giải quyết rồi,cô có thể yên tâm giao Đan Yến cho Hà Băng và về nhà chuẩn bị cho buổi giỗ cha:MatCuoi:.
Chấn Phong hiện tại đã qua cơn nguy hiểm,nhờ máu của Hy Đông mà anh đã lấy được viên đạn trong người ra.Nghe nói sau đó bà Ly Trâm bị bắt tạm giam chờ điều tra,ông Hy Nam có đến thăm và giải thích mọi chuyện trước kia đã hiểu lầm với bà.Ông muốn bảo lãnh bà Ly Trâm ra vì dù gì anh cũng không bị thương nặng lắm,nhưng bà ấy bảo muốn ở lại trong tù vài năm để suy ngẫm gì đó.Ông Hy Nam đành đồng ý và quyết định nhận Đan Yến làm con nuôi để chuộc lỗi năm xưa.
Biệt thự nhà Nhã Vân
Một nơi khá là to lớn nằm cách trung tâm thành phố về hướng Nam.Đây là nơi ba Nhã Vân đã cho xây khi cưới vợ kế về,mặt trước là một cách cổng cao lớn được trạm trổ tỉ mỉ theo phong cách Châu Âu,dọc theo con đường bước vào là hai hàng cây cỏ được cắt tỉa đẹp mắt,phía sau là một vườn cây ăn quả theo như sở thích của Nhã Như-chị ba cùng cha khác mẹ của Nhã Vân.Ngoài ra bên trái biệt thự còn có bể bơi rất rộng phục vụ cho những ngày nắng nóng.Một khung cảnh vô cùng lí tưởng để sinh sống.Bên trong biệt thự có rất nhiều gian phòng,nhưng mẹ kế chỉ cho cô ở tại căn phòng trông có vẻ là nhỏ và không đầy đủ tiện nghĩ nhất,điều này ba cô không hề biết,ông luôn bận rộn với cả núi công việc chồng chất.Với số tiền ông kiếm được khi sống đủ để ba mẹ con mẹ kế của cô sống đến già thế nhưng dường như họ không hề biết đến từ 'tiết kiệm'viết như thế nào thì phải.
Nhã Vân sửng sốt với những gì diễn ra trước mắt,cô đang đứng trước ngôi nhà mình đã gắn bó từ nhỏ:MatCuoi (20):.Trước kia nó đẹp như thế giờ thì trông vô cùng tan hoang...Cánh cổng bám đầy bụi cứ như mấy tháng không có người lau dọn vậy,hai hàng có xung quanh thì bị đạp đổ lung tung,cây cỏ dường như đều bị gãy cảnh giống như vừa bị đập phá vậy,bể bơi thì bám đầy lăng quăng,rong rêu phơi phới,nước lại rất bẩn,riêng chỉ có khu vườn trái cây thì con nguyên do có tường thành bao quanh có mật khẩu để mở.Nhã Vân thật không dám tin những gì mình tận mắt nhìn thấy,gia tài ba cô để lại không hề nhỏ nha!chẳng lẽ đúng như cô dự đoán-tiêu hết sạch rồi:MatCuoi (14):
"Chào mừng con gái đã trở về"đang lúc Nhã Vân ngớ người ra suy nghĩ thì mẹ kế cô đứng ngoài sau từ lúc nào,bà ta lên tiếng.
Nhã Vân quay lại và nhìn người phụ nữ được gọi là mẹ kế của mình,bà ta vẫn không thay đổi mấy,vẫn còn mặc những bộ đồ diêm dúa đó,khuôn mặt ngạo mạn như xưa:"Dạ vâng.Nhưng mà đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?"cô nén giận hỏi.Tài sản ba cô để lại thật không ngờ bà ta có thể tiêu sài hết trong thời gian ngắn như thế.
"Ồ,bọn cho vay nặng lãi đến đập phá đấy!"bà ta khoan tay lại nói,bộ dạng không có gì là có lỗi cả,mắt nhìn chăm chú vào bộ móng vừa được sơn màu xanh ngắt.
Nhã Vân cố nén giận,cô nắm chặt tay lại,cô bình tĩnh hỏi:"Thế dì nợ bọn họ từ khi nào?và tại sao lại không trả góp từ từ?"
"Nếu ta đây có tiền trả thì họ đâu khiến nơi này tan hoang như vầy,rõ vớ vẩn.Ba năm trước có mượn nhưng không đủ khả năng trả,số tiền ba con để lại quá ít,ta sài chả đủ tí nào,haizz"bà ta tở dài nói,vẻ mặt hối tiếc vì chưa sài đủ.
Nhã Vân thật sự muốn nhào vô đánh ba ta cho bỏ giận,nhưng lá gan cô quả thật không lớn thế đâu:MatCuoi (42):.Cô hít một hơi thật sâu rồi hỏi:"Không nói chuyện đó nữa,dì đã chuẩn bị những gì cho ngày hôm nay rồi?"nếu không nói sang chuyện khác cô sẽ chết vì tức mất.:MatCuoi (7):
"Bó nhang để con về thắp,đĩa hạt dưa để ta ngồi nhấm nháp,món thịt bò xào do chị ba con nấu-ba con trước đây thích món đó nhất của nó mà,còn chờ phần của con nữa"Bà ta cười cười,lấy tay gõ đầu ra chiều đang nhớ lại.
"Được rồi,con sẽ làm gì tiếp đây?"Nhã Vân xắn tay áo lên hỏi,cô phải nhanh chóng chuẩn bị thật tốt cho buổi hôm nay.
"Con leo lên hái xuống hai trái dừa đi"chỉ chờ câu nói đó của Nhã Vân bà ta xoa xoa hai tay vào nhau gian xảo nói:MatCuoi (71):
"Sao mọi người không leo lên?"Nhã Vân nheo mắt hỏi,cô ngửi thấy mùi của âm mưu gì đó.Không thể nào đơn giản là đem đu đủ từ trên cây xuống như vậy thôi:MatCuoi (30):
Như nhìn ra vẻ mặt đó của Nhã Vân,bà ta đi đến nắm tay cô mắt long lanh ứa lệ nói ngay:"Sống bao nhiêu năm vậy con còn nghi ngờ ta sao,ta chỉ là muốn cha con ở dưới đó được ăn những món mình thích thôi mà.Nhã Chi-tên chị hai cũng cha khác mẹ của cô đã bỏ nhà đi từ lâu rồi,giờ chẳng biết sống chết ra sao,chị ba con-Nhã Như thì lại đang bị đau chân,chẳng lẽ con bắt người mẹ già yếu như ta trèo lên cây hay sao?"vừa dứt câu thì nước mắt bà ta đã rơi ướt cả tay Nhã Vân rồi.
Chiêu này vô cùng hiểu quả,cô vốn là tốt bụng và thật thà nên lập tức tin ngay,cô đồng ý leo lên hái đu đủ-trái cây mà ba cô thường ăn xuống.
Khoảng nửa tiếng sau đó,Nhã Vân đã có mặt tại dưới một cây dừa quả chi chít đầy cây,mang một màu xanh đậm vô cùng đẹp-mẹ cô khi còn sống cũng thích loại cây này.Cần phải nói một chút,tuy gọi Nhã Chi là chị hai nhưng thật chất hai người là bằng tuổi nhau,đó là con riêng của mẹ kế,Nhã Như thì nhỏ hơn cô ba tuổi nhưng nó luôn thích làm chị cô-đó mới là con ruột của ba cô và mẹ kế.
"Dì à,cây này cao quá,hay mình chọn cây khác được không?"leo đến nửa thân cây cô nói xuống.Đây là lần đầu tiên cô leo lên cây dừa thế này,trước đây nhà cô giàu có nên việc này do mấy người giúp việc làm.Nhã Vân bám chặt cây,tay và chân cô đã bắt đầu run lên rồi.
"Không được đâu con,cây này là ngon nhất rồi,mấy cây khác không được thế đâu"bà ta vẻ mặt vờ khó khăn nóibà ta cười thầm.
Nhã Vân thôi nói và tiếp tục công việc của mình,tay và chân cô dường như bám không chắt nữa rồi,mồ hôi tứa ra đầy trán.Nhã Vân hoảng sợ ôm chặt thân cây.Cô cảm thấy hình như cây đang rung thì phải,cô ngước nhìn xuống dưới:"Dì đang làm gì thế?Con sắp ngã rồi nè"
Bà ta đang cố chặt thân cây dừa ở dưới,ngước lên nhìn cô cười nói:"Ta đang đuổi kiến giùm con đó mà,nhiều quá,toàn kiến lửa,con nào con nấy to khiếp"
Nhã Vân biết giờ mình có ngăn thì bà ta cũng sẽ không ngừng lại,cô thấy mình sao hiện tại giống nhân vật Tấm thế không biết:MatCuoi (12):.Cô thầm cầu nguyện và cố leo thật nhanh để không bị ngã trước khi lấy được dừa.
Rắc!Bặt!Rầm...người tính không bằng trời tính,cây dừa đang dần nghiêng về một phía...:"Á!Á!Á!"Nhã Vân thật sự đang rơi tự do....cô không thể giứ chặt thân cây nữa rồi,phía trên dường như có người đã bôi trơn..

Nhã Vân cảm nhận được mi mắt mình nặng trĩu,cơ thể đau nhức không ngừng,cô muốn nhìn thấy xung quanh nhưng dường như tất cả chỉ là một màu đen...
"Cô ấy đã tỉnh rồi"giọng một người đàn ông trông có vẻ khá là vui mừng.Cô chưa từng nghe qua ai đã nói giọng như vậy.Cô nhớ là mình đã rơi từ trên cao xuống mà,chẳng lẽ vẫn còn sống hay sao?
"Hừ,con nhỏ đó may thiệt"là giọng của một người phụ nữ,có vẻ đang khó chịu về việc cô tỉnh dậy.Nếu cô nhớ không nhầm thì giọng nói này là của Nhã Như.
"Sao con lại cứu nó làm gì,mẹ đã muốn nó chết từ lâu rồi"giọng chanh chua này thì không ai khác chính là mẹ kế của cô,có đi khắp nơi đi chăng nữa giọng nói của bà ta cô cũng không bao giờ nhầm lẫn được.Nhưng mà...mẹ kế vừa nói gì cơ...chết?bà ta muốn cô chết ư,vậy ra kế hoạch đó đã được chuẩn bị từ trước?
"Mẹ sẽ bị bắt nếu con không cứu cô ấy.Trông cũng khá xinh đẹp đó chứ,sao có thể chết được"là giọng người đàn ông lúc đầu,Nhã Vân đoán đây chắc hẳn là chồng có Nhã Như,cô chỉ gặp hắn ta có một lần hồi ở lễ cưới nên không ấn tượng mấy.
"Nên nhớ,em mới là vợ của anh"Nhã Như cảnh cáo,có vẻ cô ta đang khá tức giận vì cô chưa chết.Nhã Vân tự mắng mình đã quá sơ suất,dễ dàng tin lời mẹ kế để xảy ra cớ sự này,Hy Đông chắc chắn đang rất lo cho cô.Hôm qua cô chỉ kịp nhắn cho anh một tin rồi đi.
"Tất nhiên rồi,nhưng để cô ấy làm tình nhân của anh cũng không phải là ý kiến tệ,dù gì nhà mình cũng đang thiếu người giúp việc mà"hắn ta cười gian xảo.Nhã Vân thoáng rùng mình,cô muốn mở miệng ra phản bác lại,muốn mở to mắt ra nhìn mặt hắn ta nhưng không thể.Miệng cô đắng ngắt,mi mắt cô không nhấc lên nổi,cô nhất định phải trốn khỏi đây.
"Hứ,nếu thế thì được.Dù gì hiện tại cô ta cũng không thể mở mắt và mở miệng được,thật không có khả năng chạy trốn,haha"Nhã Như nói với giọng khá là đắc chí.Mồ hôi Nhã Vân bắt đầu rơi xuống,cô không thể để họ đạt được ý muốn đó được.Cô phải trốn khỏi đây,nhưng..là bằng cách nào đây?
"Cho mày sống không bằng chết,hahaha"mẹ kế Nhã Vân cười to vô cùng khoái chí,tuy không thể để cô chết nhưng sẽ từ từ hành hạ cô,một cách tàn ác nhất:MatCuoi (42):
Công Ty HÀO TIẾN
Việc Hy Đông nhận được tin nhắn của Nhã Vân đã là chuyện của bốn ngày trước rồi.Anh vẫn tưởng cô ở lại cùng gia đình ít hôm rồi sẽ về nhưng nếu thế cô ít nhất cũng sẽ nhắn với anh một tin nữa chứ,Hy Đông bắt đầu lo lắng, lần bỏ trốn đó của cô vẫn còn khiến anh hoảng sợ.Anh nhanh chóng cho người điều tra và biết được địa chỉ nơi cô đang ở,đáng lẽ là anh sẽ đến đó ngay lập tức nhưng công ty còn bận khá nhiều việc nên đành hoản lại.
Hiện tại anh đang đứng trước căn biệt thự của mẹ kế cô.Trông nó vẫn giống bốn hôm trước nhưng quang cảnh trông có vẻ âm u,ảm đạm hơn.Anh khẽ đẩy cửa bước vào...
Hy Đông đi khắp nơi trong và ngoài của căn biệt thự nguy nga,đồ sộ đó nhưng vẫn không thấy aiđang lúc Hy Đông chuẩn bị ra về thì nghe thấy một tiếng hét khá nhỏ phát ra từ một ...bức tranh?Hy Đông tò mò tiến lại gần bức tranh đó và...nhanh chóng bị hút vào bên trong... Trả lại sự yên tĩnh đến đáng sợ cho căn biệt thự?
Tiệm áo cưới MIMI
"Thật quá đáng mà,sao Phi Quân có thể đối xử với em như thế cơ chứ?"Hà Băng đứng trước cửa tiệm nắm chặt túi xách trên tay đầy tức giận.Theo như lời anh Nhật nói thì Phi Quân đang bận gì đó nên không thể cùng cô đi chọn áo cưới được nên nhờ anh Nhật đi thay.Xem thường nhau đến thế là cùng,đã thế cô cốc cần đám cưới gì hết,hừ:MatCuoi (7):
"Em nên bình tĩnh một chút,nó đang bận thiệt mà"thật ra thì Phi Quân chẳng bận gì hết,thằng nhóc đó đã bị anh cho uống thuốc ngủ mà:MatCuoi (9):.Đây là kế hoạch của anh để bọn nhóc giận dỗi nhau cho vui:MatCuoi (5):
Hà Băng không thèm nhìn anh Nhật mà đùng đùng bỏ đi,cô không thể kiềm chế nữa rồi.Lần trước chọn thiệp cưới cũng thế,đừng hingf cô bỏ qua nữa,thật tức chết mà

Nửa giờ sau đó anh đã có mặt tại nhà trọ của Hà Băng,có vẻ cô đi vẫn chưa về.Phi Quân ráng nán lại thêm để chờ cô.
10'...30'....60'....120'.....từng giời,từng phút lạnh lùng trôi qua,Phi Quân vẫn kiên nhẫn đợi cô.Mặt trời đã ngả về chiều,màu đen của màn đêm dần lạnh lẽo buông xuống.Cánh cửa phòng trọ của Hà Băng vẫn đóng chặt trong im lặng...
Phi Quân nắm chặt tay:"Cô ấy có thể đi đâu giờ này cơ chứ?"Anh gục xuống trước cửa phòng cô.
Khi dường như đã hết kiên nhẫn để chờ nữa,từ phía xa có một bóng người đang tiến lại gần anh.
Phi Quân đứng phắt dậy,là cô-Hà Băng,thế nhưng cô...không đi một mình?Một người phụ nữ ôm chặt cô,mặt cúi sát cô cười cười.Cả hai bước đi vừa cười vừa nói trông khá vui vẻ.
Hà Băng buông cô bạn đồng nghiệp ra,cô tra chìa vào ổ khóa:"Cạch!"cô quyết định chia tay với Phi Quân,cô không thể kiên nhẫn với bản tính nhăn nhó đó của anh nữa rồi.
"Em đi đâu giờ này mới về hả?"Phi Quân chặn cưa cô bình tĩnh nói.Mặc dù đang giận vì cô về trễ nhưng anh là người đang có lỗi trước,không thể trách cô.
"Tôi đi đâu thì kệ tôi chớ?anh hỏi làm gì?"Hà Băng cười nhạt lạnh lùng nhìn Phi Quân,sao mọi chuyện anh gây ra,anh còn dám đến đây nữa hay sao?
"Em...?hôm qua,anh xin lỗi"Phi Quân cố gắng nén giận,nói ra câu đã chuẩn bị trước cả buổi.Anh không thể khiến cô giận thêm nữa,Phi Quân hướng ánh mắt có lỗi về phía cô:MatCuoi (5):.
"Xin lỗi à?tôi không cần,chào anh"Hà Băng buông một câu và xoay người mở cửa bước vào phòng.Hà Băng cố nén khóc,cô không thể cứ thế mà chia tay anh được nhưng...Hà Băng thầm nói,chỉ cần anh nắm tay cô gữi lại...(t/g:haizz)
"Thế thì dùng cách khác để xin em tha thứ vậy"Phi Quân kéo tay cô lại và áp môi mình vào môi cô:MatCuoi:.Nụ hôn đầu tiên của bọn họ mang đầy hương vị ngọt ngào và sự tha thứ.
"Anh xin lỗi,anh..."Phi Quân nhìn vẻ mặt như sắp khóc của cô thì lúng túng.Không phải chứ,chỉ là...
"Lần sau,nếu anh làm thế nữa thì em sẽ không bỏ qua đây đấy"Hà Băng đỏ mặt giơ nắm đấm đe dọa nói.Thật đáng ghét,sao Phi Quân dám hôn cô chứ,người ta còn chuwac ho phép mà:MatCuoi (7):
"Làm thế là không làm em giận hay..."Phi Quân cười gian nhìn cô.Quả nhiên vô cùng hiệu quả nha,nhất định phải áp dụng thường xuyên mới được:MatCuoi (12):
"Cả hai,hừ"Hà Băng nhìn anh cười thì vô cùng xấu hổ,cô bỏ chạy vào phòng khóa cửa lạinhư sắp rớt ra mất rồi:MatCuoi (5):
Bênh viện Thành Phố
Hôm nay là ngày Chấn Phong xuất viện,từ lúc anh nhập viện tới giờ,Đan Yến chưa từng đến thăm anh dù chỉ một lần.Theo lời của Hy Đông thì cô đang nghỉ ngơi ở nhà Nhã Vân,có lẽ là bị sốc quá mạnh sau sự việc đó.
"Chúng ta kết hôn đi,ngay bây giờ"Đan Yến bỗng dưng xuất hiện trước mặt anh hùng hổ nói.Mẹ cô bảo,họ đang bị truy sát bởi một nhóm sát thủ áo đen bí ẩn.Nói cô nhanh chóng kết hôn cùng Chấn Phong và chạy trốn khỏi đây càng nhanh càng tốt.
"Hả?Không cần gấp thế chứ?"Chấn Phong xoa đầu cô cười hỏi.Anh cảm thấy bất an khi nghe Đan Yến nói,không phải đã có chuyện gì không ổn rồi chứ?
"Vì em không thể đợi được nữa rồi.Em thích anh"Đan Yến tiến tới ôm chặt anh thì thầm nói,Chấn Phong vừa mới khỏi bệnh không nên cho anh biết chuyện này.Bọn người đó là do chủ nợ mà nhà cô đang thiếu,không đủ khả năng để trả nên phải đền mạng.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Rào!một xô nước lạnh được đổ ào xuống người Hy Đông.Anh lờ mờ mở đôi mắt ướt sũng nước ra,một trận đau nhức toàn thân kéo đến,tay và chân đều không cử động được-anh bị trói.
"Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi,thấy trong người thế nào hả?"hắn ta-Đỗ Thái Học là một bác sĩ bệnh hoạn thất nghiệp và cũng chính là chồng của Nhã Như,nhìn Hy Đông nham nhở cười.Hắn đã đánh Hy Đông đến ngất đi và tiêm cho anh loại thuốc RDJ 09 mà hắn đã sáng chế.
"Ngươi là ai?ta đang ở đâu đây?"Hy Đông khó khăn hỏi,lưỡi anh đắng ngắt,cổ họng thì đau rát không ngừnganh chỉ nhớ là mình bị hút vào bức tranh bí ẩn treo trên tường nhà Nhã Vân...sau đó thì ngất đi,sự việc kế đó thì hoàn toàn không xác định được.Nhưng mà Nhã Vân cô ấy ở đâu?
Thái Hoa thuận tay đẩy nhẹ sợi tóc đang vươn trên mặt Hy Đông ra,cười tươi nói:"Mấy cái đó không quan trọng,chỉ cần ngươi biết rằng ngươi không bao lâu nữa sẽ trở thành thuộc hạ của ta,thế là đủ rồi"loại thuốc đó khi được đưa vào cơ thể con người sẽ dần hút đi toàn bộ trí nhớ của người đó và khiến người đó dường như trở nên điên loạn.Hắn sẽ dụ dỗ Hy Đông chuyển nhượng toàn bộ tài sản cho hắn và lập kế hoạch lật đổ viện trưởng bệnh viện đã khiến hắn mất việc và ngồi tù vì tội tham nhũng.
"Thuốc gì?tại sao lại tiêm cho tôi?"Hy Đông không nén nổi tò mò hỏi.Nếu anh nhớ không nhầm thì loại thuốc nguy hiểm đó đã bị ngăn cấm sử dụng hơn ba năm nay rồi mà,sao hắn ta dám tiêm cho anh loại thuốc đó cơ chứ?chết tiệt,mắt anh dần hoa lại rồi.Khắp cơ thể như có hàng ngàn con kiến đang bò ngổn ngang vậy,vô cùng ngứa ngáy và khó chịu.
Thái Hoa vui vẻ nhìn bộ dạng khổ sở của Hy Đông cười đắc chí nói:"Thế nào?thuốc dần có tác dụng rồi đấy.Haha,yên tâm!ta nhất định sẽ đối đãi tốt với hai người mà"hắn ta vỗ vai Hy Đông vờ thương xót nói.(t/g::MatCuoi (42):)
"Nhã Vân,các người đã làm gì cô ấy rồi hả?Cô ấy bây giờ đang ở đâu?"như sực nhớ ra mục đích ban đầu cảu mình,Hy Đông gấp gáp hỏi.Nhã Vân cô ấy vẫn ổn chứ?.Hy Đông không mấy quan tâm đến tình trạng cơ thể của mình mà hỏi về tình hình của cô trước.
"Haizz,hai người các người thật là rắc rối,thôi được rồi!Mang cô ta vào đấ đây.Nể tình ta đành cho hai người một giờ để tâm sự,hàn huyên với nhau đấy"Thái Hoa nhún vai lắc đầu ngao thở dài nói,đoạn quay sang nói với ra cửa.Dù sao giữ cô ta lại cũng chẳng ích lợi gì,cô ta khá là cứng đầu,không chịu khuất phục làm tình nhân của hắn cũng như làm giúp việc nhà bọn họ,thả ra cũng chẳng vấn đề gì.
Hy Đông hướng ánh mắt về phía cánh cửa.Cánh cửa gỗ cũ kĩ dần mở ra,một người đàn ông cao to vạm vỡ,mặt mày dữ tợn tay kéo theo một cô gái bước vào.Cô gái với mái tóc thả dài buông xõa rối loạn che khuất cả khuôn mặt,cô gái mặc một bộ váy trắng thấm đẫm máu và vết roi đánh.Trông vô cùng đáng thương,Hy Đông nhìn cô đầy đau lòng
Thái Hoa quay đi,khép cánh cửa lại:"Canh giữ bọn họ cho cẩn thận"hắn ta nói với thuộc hạ của mình rồi đi,hắn cần chuẩn bị một vài thứ trước khi tiêm thêm cho Hy Đông mũi thứ hai.
"Nhã Vân..."Hy Đông khẽ gọi tên cô.Nhã Vân từ từ tiến tới gần anh.
"Hy Đông,sao anh lại ở đây,anh ổn chứ?"Nhã Vân ồm chầm lấy anh nức nở khóc.Khi nghe Nhã Như nói về kế hoạch của Thái Hoa,cô đã khóc lóc van xin đến khàn cả họng hi vọng họ tha cho anh.Nhưng đáp lại sự cầu khẩn của cô chỉ là những câu mắng mỏ đầy cay nghiệt và tát tai của chính người em cùng cha khác mẹ.
"Em thế nào rồi?"Hy Đông vuốt nhẹ mặt cô,anh cảm thấy hổ thẹn với bản thân của mình vì đã bảo vệ được cô.Khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô bây giờ đã trở nên tái mét,đầy vết lằn do tay của người khác đánh.


tiếp nè........>
"Em sẽ tìm cách thoát ra khỏi đây và cứu anh"Nhã Vân nắm chặt tay nói,không thể để Hy Đông mắc bẫy của Thái Hoa được.Chỉ sợ lúc tìm được đường thoát ra khỏi rồi thì Hy Đông có thể sẽ không nhớ cô nữa.
"Chỉ cần em an toàn là được rồi,anh có chết cũng được"Hy Đông nhìn cô.Nhã Vân,cô ấy nhất định phải có một cuộc sống tốt.
"Nào,nào!Màn chia ly đầy nước mắt chấm dứt tại đây được rồi đây"Thái Hoa cười tươi vỗ tay nhìn bọn họ,thuốc đã bắt đầu ngấm rồi,cần phải tiêm ngay mới có hiệu nghiệm.Nói đoạn quay sang tên thuộc hạ:"Đem cô ta đi"
"Toàn bộ tài sản của ta đứng tên hiện tại sẽ thuộc về ngươi.Thả Nhã Vân ra,cô ấy không nhất thiết phải bị bắt giữ"Hy Đông nhìn Thái Hoa ra điều kiện,tài sản đó chẳng thấm vào đâu,mạng sống của cô mới là quan trọng.Hơn nữa nửa năm trước,ba anh đã tịch thu lại một số tài sản có giá trị lại chờ đến khi anh có vợ mới trả nên có cho Thái Hoa để đổi sự tự do của Nhã Vân cũng chẳng sao.
"Ồ,ngươi nghĩ mình đang ở trong hoàn cảnh nào mà đòi ra điều kiện này kia với ta hả?Thật ngây thơ quá đi"Thái Hoa lấy tay vuốt nhẹ má Hy Đông nói cười đắc chí nói.Hắn dư sức bắt Hy Đông kí vào giấy tờ chuyển quyền sau khi làm anh mất trí nhớ,đâu cần cái điều kiện gì đó.
"Nếu ta bị mất đi trí nhớ thì tài sản đó xem như không có giá trị,tùy ngươi thôi"Hy Đông hướng đôi mắt sắc lạnh về phía Thái Hoa đe dọa hắn,đừng tưởng anh ngu ngốc mà dễ dàng để yên cho hắn.
"Hừm,theo lời ngươi nói nghe cũng có vẻ có lí đấy.Ok!thả cũng được thôi,dù gì cô ta cũng chẳng thể làm gì ngăn cản ta"Thái Hoa xoa cằm ra chiều suy ngẫm lời Hy Đông,hắn ta đồng ý vì nghĩ một thiên tài như hắn sao có thể bị Nhã Vân can ngăn được chứ?haha:MatCuoi (9):
"Giờ ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"hắn gian xảo cười,tay cầm cây tiêm chích hướng Hy Đông mà tiến.
"Á!"Hy Đông la lên một tiếng rồi ngất liệm đi,những kí ức đẹp đẽ về Nhã Vân chợt ùa về trong tâm trí anh,từng ánh mắt,nự cười,giọng nói của cô...anh sẽ cố gắng mà nhớ lấy.
Hai ngày sau đó,Nhã Vân được thả về nhà.Là một người hàng xóm tốt bụng đã gọi về nhà,Hà Băng liền chạy đến đưa cô đến bệnh viện,thương tích đầy người cô có vẻ không nghiêm trọng lắm nhưng vẫn còn sốc và suy nhược thần kinh.
"Nhã Vân,cậu đã tỉnh.Thấy trong người thế nào rồi?Đã xảy ra chuyện gì mà ra nông nỗi này thế?"Hà Băng chạy tới ngay bên cô khi thấy ngón tay Nhã Vân cố gắng nhúc nhích từng milimet.Cô không nén nổi nét lo lắng trên mặt hỏi.
"Từ từ đã nào,cô ấy vẫn chưa tỉnh hẳn đâu,đừng lo quá!"Phi Quân đặt nhẹ tay lên vai Hà Băng an ủi,cô ấy vì lo cho cô bạn thân của mình mà đám hỏi của họ đành phải hoãn lại.Việc này người lớn trong nhà có vẻ khá là khó chịu nhưng với lí do Nhã Vân không còn ai chăm sóc nên mọi người đều nhắm mắt đưa chân thông cảm giùm,trì hoãn lại.
"Nhã Vân à,cậu nhất định phải nhanh chóng khỏe lại để tham dự lễ cưới của bọn mình đấy"Hà Băng nắm chặt tay cô bạn thân nức nở khóc.Nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ điện thoại cô bởi một giọng xa la,cô bán tin bán nghi chạy đến.Nhã Vân nằm ngất xỉu ngay trước cửa nhà trước đây của cô ấy.Khuôn mặt trắng bệch,tóc tai rủ rượi,quần áo thì toàn vết bị đánh và máu.Cô đau lòng nhìn cô bạn thân của mình,cô ấy vốn sống thiếu tình yêu thương của cha mẹ từ nhỏ nên rất dễ bị mắc lừa người khác,mọi lần đều là nhờ cô ra tay giúp sức,thế nhưng khi nghe mẹ kế gọi về chuẩn bị cho giỗ cha cô ấy không ngần ngại mà chạy về ngay.Mặc dù cô đã khuyên bảo nên cẩn thận một chút nhưng không ngờ mọi việc lại thành ra như vậy,chuyện này 90% là có liên quan đến bà ta-mẹ kế của Nhã Vân.
"Em cũng nên về nghỉ ngơi một chút đi,ở đây cứ để anh lo,đã ba ngày rồi còn gì?"Phi Quân nắm vai Hà Băng nói,cô đã ở đây suốt ba ngày ba đêm chăm sóc cho cô bạn của mình rồi còn gì,chỉ sợ Nhã Vân chưa kịp tỉnh dậy thì Hà Băng đã lập tức ngã bệnh rồi.
"Nhưng mà...cô ấy..."Hà Băng lưỡng lự nhìn anh,Phi Quân là đàn ông con trai vụng về như thế biết đường nào mà chăm sóc cho Nhã Vân?
"Cái đó em khỏi lo,lát nữa sẽ có Đan Yến và Chấn Phong đến thăm"Phi Quân như đọc được điều cô đang lo lắng,anh nói.Từ ngày Hà Băng chăm sóc Đan Yến,bọn họ đã có dịp làm quen và biết với Đan Yến,Chấn Phong.
Hà Băng ruốt cuộc cũng dành tin tưởng Phi Quân đi về nhà nghỉ ngơi.
Đan Yến đã được Chấn Phong dẫn về ra mắt gia đình anh,mọi người đều khá hài lòng về cô,huống hồ gì mẹ Chấn Phong đã từng có ấn tượng rất tốt về cô nên chẳng khó khăn gì để cô lấy lòng được mọi người con lại.Người ta nói ải của mẹ chồng là khó qua nhất mà:MatCuoi (5):.Ngày đám hỏi cũng được nhanh chóng diễn ra và lễ cưới thì đã được chuẩn bị sẵn từ lâu.Giờ chỉ chờ thêm khoản một tuần nữa là được.Hôm nay bọn họ quyết định đến thăm Nhã Vân,nghe nói cô ấy đang bị thương,Hy Đông thì không thấy đâu.Hai người đó đã mất tích hai tuần rồi còn gì.
"Cô ấy thế nào rồi?"Chấn Phong hỏi Phi Quân khi vừa bước vào.Mọi việc diễn ra có vẻ khá thuận lợi,thế nhưng anh luôn có cảm giác bất an về lễ cưới sắp tới thế nào ấy?Có điều nguy hiểm nào đó đang rình rập gần bọn họ.Nhất định không thể dễ dàng như vậy được,hôm nay dù gì Nhã Vân bị thương không thể không tới thăm được.
"Mê man ba ngày rồi,hai người ngồi đi,Hà Băng vừa về thôi"Phi Quân vui vẻ mời Đan Yến và Chấn Phong vào.
Ba người đang chuyện trò vui vẻ thì Đan Yến nhận được một cuộc điện thoại từ một số lạ,cô hơi chần chừ nhìn số đang nhấp nháy trên màn hình,số này đã nhiều lần gọi nhưng cô đều không bắt máy.Đan Yến hôm nay bỗng dưng có linh cảm có chuyện không ổn đang sắp xảy ra:"Xin lỗi,tôi nghe điện thoại"cô bước ra ngoài nhấn nút nghe.
"Alo,Đan Yến xin nghe"
"Cô đến phía sau bệnh viện đi,tôi có chuyện cần nói"giọng một người đàn ông nói qua điện thoại.Ông ta nói xong thì cúp máy ngay.
Đan Yến không muốn liên lụy tới Chấn Phong,cô cất bước ra phía sau bệnh viện.Một người đàn ông mặc áo đen,đội nón đen che kín mặc,đeo kính đen và quay lưng về phía cô.
"Cô đã tới,nhanh nhỉ?Lần sau nhớ mang theo súng"ông ta không quay mặt lại nói.
Đan Yến cảm thấy khóe mắt mình giật giật,đã xảy ra chuyện gì:"Lí do?ông là ai?"cô hỏi.
"Mạng của Nhã Vân đổi cho sự nghiệp của Chấn Phong và mạng sống của mẹ cô"Ông ta buông lại một câu khiến chân Đan Yến dường như không thể đứng vững được nữa rồi bước đi nhanh.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
đan Yến đi thẳng về nhà trọ thay vì trở về phòng bệnh của Nhã Vân.Cô mệt mỏi nằm dài lên giường:"Ông ta là ai cơ chứ?tại sao mình phải lấy mạng của Nhã Vân?Cô ấy và ông ta có liên quan gì với nhau?Sao ông ta lại biết Chấn Phong và mẹ mình?"đầu cô quay mòng mòng bởi mớ câu hỏi thắc mắc về người đàn ông lạ mặt lúc chiều.
Ba ngày sau đó Nhã Vân cuối cùng cũng tỉnh dậy,cô ấy cứ như người mất hồn chẳng nói chẳng rằng gì chỉ nhìn ra cửa sổ như đang trông đợi điều gì đó vậy,cô ấy được bác sĩ cho xuất viện về nhà.Hy Đông thì cũng trở về công ty làm việc như chưa từng có chuyện gì xảy,anh chuyển về nhà của Quế Như và Minh Duy sống.Nhà cũ và một vài tài sản khác đều đã chuyển cho Thái Hoa,hắn ta đã giàu lên nhờ điều đó.
"Hà Băng à,hôm nay là ngày mấy rồi"Nhã Vân hỏi Hà Băng,giờ phút này cô thật sự không đủ dũng khí để đến tìm anh,báo đài cũng đưa tin tức về anh và Quế Như.Cô cần thêm thời gian để đối mặt với sự thay đổi của anh.
"Cậu...cậu đã chịu nói chuyện với mình rồi à?mình lo cho cậu quá Nhã Vân ơi!"Hà Băng nhào tới ôm chầm lấy cô nức nở khóc.Đây là câu nói đầu tiên của cô ấy từ khi trở về đến giờ.Lúc nhìn thấy tin tức của Hy Đông,cô ấy hoàn toàn không có phản ứng gì,cứ như là đã biết trước mọi chuyện vậy.
"Cậu đừng kích động như thế,mình cần ra ngoài một lát.Hôm nay ruốt cuộc là ngày mấy?"Nhã Vân vỗ vỗ vào vai cô bạn của mình.
"Ngày 23-8,cậu mới vừa khỏe lại mà,đi đâu nữa"Hà Băng hướng ánh mắt tò mò về phía cô.Nhã Vân không phải sẽ đến tìm Hy Đông chứ?
Nhã Vân không trả lời câu hỏi của Hà Băng.Cô cần đi mua vài thứ ở siêu thị.
"Anh à,mình vào đây đi"Quế Như ôm tay Hy Đông nũng nịu nói.Sau khi Hy Đông trở về,cô liền biết được anh đã mất trí nhớ,chẳng nhớ về bất kể ai hết.Cô nhân cơ hội đó mà tiếp cận và nói là mình chính là vợ của anh.
Hy Đông liền tin ngay,thế nhưng thái độ của anh vẫn lạnh lùng như xưa.Cô đành đi theo anh để khiến anh nhớ lại về cô.
Hy Đông không trả lời câu hỏi của Quế Như,đầu óc trống rỗng,chẳng thể suy nghĩ thêm điều gì.Tiến vào siêu thị theo lời của Quế Như.
Nhã Vân đứng gần đó,cô đã nhìn thấy anh nhưng không có biểu hiện thay đổi gì trên nét mặt.Hy Đông và Quế Như đi lướt qua cô,tim cô vẫn đập nhanh khi anh đến gần,Nhã Vân khẽ cất bước đi nhanh chóng rời khỏi nơi đó.Điện thoại cô bỗng reo lên,là Đan Yến:"Alo,Nhã Vân nghe"
"Tôi có thể gặp cô vào ngày mai không,tại quán ăn trước nhà trọ Ban Mai"Đan Yến nói.Cô không thể để sự nghiệp của Chấn Phong sụp đổ cũng như không thể để mẹ mình chết được.Ông ta hôm qua vừa liên lạc với cô,mục đích của ông ta là trả thù cho con gái,con gái ông ta từng theo đuổi Hy Đông nhưng lại bị từ chối.Cô ta khóc đòi tự tử nếu Nhã Vân vẫn còn sống,với lại Ly Trâm-mẹ của cô từng là mỗi tình đầu của ông ta,bà phản bội ông đi theo Đan Dũng-ba Đan Yến.
"Được,hẹn gặp sau"Nhã Vân đầy tò mò nhưng vẫn đồng ý đến gặp Đan Yến.Dù gì giờ họ cũng đã làm bạn rồi,không cần phải đề phòng như lúc trước nữa.
Hôm Sau...
Tại quán cà phê,
Nhã Vân đến trễ 10' nhưng vẫn không thấy Đan Yến đâu.Nhưng người cô đang không muốn gặp lại xuất hiện.Hy Đông,Quế Như và Minh Duy,ba người bọn họ đến đây uống cà phê.


END C13.
CHƯƠNG 14:
Nhã Vân liên tục ngó đồng hồ,đã quá nửa tiếng rồi,Đan Yến vẫn không thấy đâu.Đang lúc cô tính bỏ về vì nghĩ cô ấy bận hoặc quên hôm nay hẹn với cô thì va vào một người...
"Xin lỗi..."Nhã Vân vẫn đơn giản nói,vẫn bộ dạng đó,vẫn khuôn mặt đó,vẫn ánh mắt đó nhưng giờ đây nó trông vô cùng xa lạ.Anh nhìn cô như lúc ban đầu gặp nhau vậy,lạnh lùng.
"Lần sau nên mở to mắt ra mà đi"Hy Đông buông lại một câu và quay đi nhanh.Cô gái ấy khiến đầu anh đau nhức không ngừng,cứ như nó đang cố nhớ lại điều gì vậy.Thật vvo cùng khó chịu.
Nhã Vân mãi nhìn theo cho đến khi anh đi khỏi,quả nhiên Hy Đông hoàn toàn xem như chưa từng quen biết cô...
"Cô ơi,cháu nói chuyện với cô được không?"Minh Duy níu túi cô nhỏ nhẹ nói.Quế Như bảo Minh Duy đến đây,mặc dù chưa thể hiểu hết suy nghĩ của người lớn nhưng đối với một đứa trẻ 10 tuổi thì nó có thể lờ mờ nhận ra rằng có điều không ổn với ba Hy Đông.
"Ơ,là cháu à?Có chuyện gì vậy?"Nhã Vân bất ngờ nhìn cậu nhóc,cô đảo mắt xung quanh,hi vọng là cậu nhóc không phải đang bị lạc mất mẹ,như vậy thì sẽ rất phiền:MatCuoi (12):.
"Cháu muốn nói về ba Hy Đông ạ?"thằng bé mắt long lanh nhìn cô:MatCuoi (41):,trông vô cùng tội nghiệp và đáng yêu.
Nhã Vân cuối cùng cũng bị mềm lòng,vuốt nhẹ mái tóc thằng bé nói:"Được rồi,vậy cháu muốn nói gì?"không hiểu sao khi nhắc đến anh,cô lại rất muốn nghe thằng nhóc nói.
"Cháu biết ba Hy Đông không phải ba ruột của cháu,ba ấy và cô có phải sắp cưới nhau không ạ?"Minh Duy ánh mắt không giấu nổi nét buồn rầu trên khuôn mặt bé nhỏ nói.Thật chất ba ruột của Minh Duy đang...ngồi tù,vì tội vận chuyển ma túy.Mẹ Quế Như quen ba ruột trước khi gặp ba Hy Đông.Minh Duy tất nhiên chỉ ngây ngô hiểu mọi chuyện đơn giản thế khi nghe mẹ khóc gào trong trại giam với ba ruột cách đây một trước.
"Cháu....vẫn ổn chứ?mẹ Quế Như bảo cháu đến đây à?"Nhã Vân xoa đầu thằng bé,chỉ tội cho nó,còn nhỏ mà phải chịu nhều chuyện xảy ra như vậy.Trước đây cô cũng từng như thế nên có thể hiểu được.
"Ba ruột cháu đang ngồi tù ạ,mẹ cháu muốn cháu được sống sung sướng hơn nên mới cưới ba Hy Đông,mẹ chỉ yêu mỗi ba ruột cháu thôi.Cháu biết ba Hy Đông đang mất trí nhớ,nhưng dù như thế ba vẫn nhìn cháu bằng ánh mắt xa lạ,ba không thương cháu nhưng cũng không ghét cháu.Cháu rất buồn"nói đến hết câu này thì Minh Duy đã thật sự khóc òa lên nức nở,thằng bé ắt hẳn phải rất đau buồn khi ba thì không có,còn mẹ thì chỉ lo câu dẫn người đàn ông khác,không ai quan tâm.
Nhã Vân cũng ngấn nước đầy mắt nhìn thằng bé:"Cháu sao lại nói với cô những lời này?sao cháu không nói với mẹ cháu hoặc gia đình hai bên họ?"Nhã Vân tò mò hỏi.Cô với thằng bé chỉ mới gặp nhau đúng hai lần kể luôn cả lần này.
"Cháu muốn cô...bắt cóc...ba Hy Đông đi..."(t/g::MatCuoi (1):)Minh Duy cúi đầu thấp xuống lí nhí nói,có như thế thì mẹ Quế Như mới thương yêu và quan tâm nó nhiều hơn.
"Gì cơ?sao có thể như thế được?"Nhã Vân mở to mắt nhìn thằng bé đang không dám ngẩng đầu cao lên nhìn cô.Nó đang nghĩ gì mà nói với cô như thể nhỉ?
"Cháu...cháu...."Minh Duy đang tính nói thêm với cô điều gì đó thì Quế Như từ xa mặt tức giận phừng phừng đến đỏ bừng lên,ánh mắt rực lửa nhìn cô.
"Con đang làm gì ở đây đó hả?:MatCuoi (15):,còn cô...cô đã làm gì con của tôi?"Quế Như đang loay hoay mua cà phê giùm Hy Đông,khi trở về thì Hy Đông nói là đi vệ sinh một lát và Minh Duy biến mất.
"Con không muốn,tôi có chuyện đang muốn nói với cô ấy cơ"Minh Duy cố vùng vẫy khi bị mẹ Quế Như kéo lôi đi.
"Cô...Chát!Bặt!"Quế Như đang toang giơ tay đánh vào mặt Nhã Vân thì một cánh tay mạnh mẽ giữ lại.
"Bỏ qua đi"Hy Đông lạnh lùng nói.Anh tuy là không biết cô gái kia là ai nhưng lại không muốn cô gái ấy bị người ta đánh.Ngực anh khẽ nhói đau,cảm giác bức bối đến điên lên.
"Anh à,nhưng mà cô ta..."Quế Như ấm ức nói.Đang nói chưa hết câu thì Hy Đông đã ẵm Minh Duy lên và cất bước đi nhanh về phía cửa chính.
Nhã Vân không thể trả lời được câu nào,cô chỉ đứng ngây ra đó mà nhìn anh,Hy Đông chắc hẳn đang phải đấu tranh rất khổ sở đê nhớ lại mọi thứ,trong đó có cô.Cô tin chắc rằng,sâu thẳm trong trái tim anh nhất định vẫn còn một phần nào đó...
"Đoàng!Phịch..."Một phát súng vang lên,đang lúc quán đang mở một bài nhạc có tiếng súng bắn.Mọi người không mấy chú ý tới ở góc cuối của quán,một người con gái xinh đẹp vừa ngã xuống sau tiếng súng phát ra đó...Nhã Vân đã trúng đạn.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Đan Yến từ trên cam nhìn xuống:"Xin lỗi nhé Nhã Vân!tôi không thể làm khác được"cô đã hẹn cô ấy đến đây,quán cà phê này thường khá là ít khách với lại khá thuận lợi cho việc mưu sát Nhã Vân,cô nhất nút gọi cho ông ta-kẻ chủ mưu:"Mọi thứ đã theo ý ông rồi đấy,nhớ phải giữ lời hứa"
"Yên tâm,cảm ơn nhé!"ông ta khoái chí cười,cuối cùng đứa con gái ương bướng của ông ta đã có thể yên tâm mà sống tốt rồi.
Sau khi rời khỏi quán,Hy Đông để quên cái ví tiền nên chạy lại lấy:"Gì thế này,mình có linh cảm xấu,chuyện gì đang xảy ra?"chân anh vô thức bước về phía sau của quán.
Hy Đông trông thấy một người đàn ông kéo lê một cô gái trông vô cùng quen thuộc.Hy Đông bước lại chỗ đó,nấp vào một đống rác gần đó rình.
"Nặng chết đi được"Người đàn ông này là do Đan Yến sai tới để dọn dẹp xác Nhã Vân,đáng lẽ ông ta sẽ là người thay Đan Yến nổ súng ra tay với Nhã Vân nhưng kẻ chủ mưu lại muốn đích thân cô làm việc đó.Ông ta chỉ nhận tiền và phi tan xác.
Toàn thân bê bết máu của Nhã Vân bị ông ta kéo lôi xềnh xệch đi lết đất vô cùng mạnh.
Đến lúc này Hy Đông đã ra khỏi chỗ nấp,người đàn ông đó hoảng hốt nhìn anh,miệng lắp bắp kinh hãi:"Tô...tôi....an...anh...làm...m....gì...."Mặt biến hóa từ đen sang tái rồi xanh.
"Tôi có thể giúp anh"HY Đông nhún vai,thản nhiên nói.Cô gái bị kéo đi đó là người anh đã gặp lúc nãy,cô ấy hình như bị bắn.Tim anh lại bắt đầu nhói đau lên,từng mảnh kí ức vụn vỡ rơi khắp đầu anh<<<<<<<< "Tôi sẽ có lợi gì?"
"-sẽ không ai bắt nạt em
-em sẽ được gặp mặt thần tượng thường xuyên
-em sẽ có tiền mua nhà,shopping
-Và quan trọng nhất là em sẽ không mang tiếng...bị ế?<<<<<<<<<<đoạn kí ức đó như gió ùa về trong tâm trí anh.
"Anh...anh là ai?tại sao muốn giúp tôi?"người đàn ông đó vẫn chưa hết run.Mồ hôi rơi lã chã đầy mặt.
"Yên tâm giao cho tôi,anh đi đi"Hy Đông cười lạnh nói.Anh không thể để ông ta đem cô gái này đi được:"Nếu không....tôi sẽ báo cảnh sát đến cho ông đi bóc lịch nhé?"Hy Đông kéo dài giọng đe dọa.
Ông ta quả nhiên sợ hãi,tay buông lõng xác Nhã Vân xuống,xoay người bỏ chạy chối chết.Tất nhiên số tiền đó ông ta sẽ không trả lại cho Đan Yến-vì chưa hoàn thành nhiệm vụ.
Hy Đông tiến lại,anh bế cô gái đó lên và đưa vào bệnh viện lớn.Thật may là cô gái ấy vẫn còn thở,người đàn ông kia hình như vẫn chưa biết điều này thì phải.Cô ấy mất máu khá lâu rồi nên tạm thời vẫn ở trong phòng cấp cứu.
Hy Đông bất an đi qua đi lại,Quế Như và Minh Duy đã về nhà trước vì anh bảo có việc ở công ty.Không lâu sau đó,cô gái cũng qua được cơn nguy hiểm và chuyển qua phòng hồi sức.Hy Đông mừng rỡ nhìn cô gái,từ ngày anh trở về từ một chuyến đi công tác về-tất nhiên là theo lời Quế Như nói thì đây là lần đần tiên anh cảm thấy hoảng sợ và lo lắng cho một người như vậy.Hai mẹ con Quế Như đối với anh rất tốt,nhưng anh luôn có cảm giác xa lạ.Đến khi cô xảy ra sự việc,anh đã dần nhớ lại mọi việc về cô-người anh yêu,Nhã Vân.
Chấn Phong,Đan Yến,Hà Băng và Phi Quân cũng chạy đến-do Hy Đông liên lạc với người nhà.Mọi người đều lo lắng chạy đến thăm Nhã Vân.
"Tình hình cô ấy thế nào rồi"Chấn Phong hỏi.Đan Yến hôm nay có hẹn với Nhã Vân,anh thật sự không muốn suy đoán của mình đúng chút nào<Đan Yến không thể là thủ phạm được,cô ấy đã thay đổi rồi mà>
"Vẫn chưa thể chết,hôm nay Đan Yến có ra ngoài không?"Hy Đông chợt nhìn Đan Yến hỏi,chắc chắn có liên quan tới cô ta,khi vừa ra khỏi quán,anh có nhìn thấy Đan Yến ở gần đó.Bộ dạng lấm la,lấm lét vô cùng khả nghi.
"Sao..sao cậu lại hỏi vậy?Cậu đã nhớ lại rồi à?"Chấn Phong ngạc nhiên nhìn bạn mình hỏi.Hy Đông mất trí nhớ mà,Quế Như đã nói với anh như thế.Có khi nào vì việc Nhã Vân bị bắn mà anh nhớ lại tất cả không?Nhưng mà...Đan Yến,cô ấy thật sự không có liên quan chứ?
"Trả lời câu hỏi của mình đi.Chuyện đó không quan trọng.Mình nhất định sẽ tìm cho ra kẻ đã bắn cô ấy"Hy Đông nắm chặt tay,anh cần có thêm chứng cứ để kết tội Đan Yến.Không thể để yên chuyện này được.
Chấn Phong khẽ lắc nhẹ đầu thay cho câu trả lời.Anh đang cầu mong cho cô không có liên quan đến vụ việc lần này,chỉ còn vài ngày nữa thôi,anh và cô sẽ trở thành một gia đình.
Hy Đông đăm chiêu suy nghĩ.
Trong phòng bệnh của Nhã Vân,Hà Băng lại thêm một trận gào khóc ầm ĩ cả lên.Vậy là đám hỏi của họ vẫn phải hoãn lại rồi.Kiểu này chắc bên gia đình Phi Quân không để yên cho hai người bọn họ quá,hic:MatCuoi (8):-Phi Quân chán nản nhìn cô
_________Hai ngày sau đó,mọi việc cũng được làm sáng tỏ.Không ngoài dự đoán của anh-Đan Yến đã bắn cô ấy.Nhưng kẻ chủ ưu sát hại lại chính là-phó tổng giám đốc công ty HÒA TIẾN.Chỉ vì sự ngu ngốc của đứa con gái và sự hận thù về mối tình đầu,họ muốn Nhã Vân chết là nhằm mục đích khiến anh đau khổ.Thật quá ích kỉ mà!
Hy Đông tức giận chạy đến chỗ Đan Yến,nhà trọ Ban Mai-phòng 215:"Mở cửa!Nhanh lên!mở cửa!"anh dùng tay đập rầm rập vào cánh cửa phòng trọ của Đan Yến.
Đan Yến nhanh chóng mở cửa ra,cô trợn ngược mắt nhìn Hy Đông.Anh đang tức giận run cả người,tay nắm chặt thành nắm đấm.Cô tái xanh cả mặt nhìn anh.
"Có chuyện gì vậy Hy Đông?"cô không nén nỗi tò mò và run sợ nói.Anh ấy không phải đã biết điều gì rồi chứ?
Hy Đông chẳng nói chẳng rằng,vươn tay lên cao,động tác chuẩn bị giáng xuống Đan Yến một cái tát tai.
"Chát!"âm thanh ấy cuối cùng cũng vang lên đầy giận dữ và phẫn nộ cực độ.


CHƯƠNG 15:
Đan Yến nhắm chặt mắt lại chờ đợi cơn thịnh nộ của Hy Đông giáng xuống.Cô vốn biết trước sẽ có ngày này nhưng không ngờ nó đến nhanh như vậy.1s,2s,3s,trôi qua,cô không có cảm giác mới vừa bị đánh gì cả,Đan Yến sẽ cứ nhắm mắt mãi như thế nếu không có giọng nói.
"Chấn Phong!cậu...làm gì ở đây thế?"Hy Đông vừa ngạc nhiên vừa tức giận nhìn bạn mình nói.Mặt Chấn Phong vẫn còn hằn dấu đỏ sau cái tát mạnh của anh(t/g:bạo lực).
Chấn Phong lấy tay lau đi vết máu còn vương ở khóe môi,thật may là anh đã kịp thời đỡ cho Đan Yến:"Cậu...không...được đánh cô ấy"anh khẽ xiết chặt cổ áo bạn mình.
Hy Đông trừng mắt nhìn anh:"Nhưng...cô ta,chính là kẻ đã bắn Nhã Vân"gân xanh,gân đỏ nổi đầy trên trán anh,hất tay Chấn Phong đang giữ ở cổ áo mình ra.
"Chấn Phong à!anh..."Đan Yến nói không thành lời nhìn anh.Từ khóe mi cô,những giọt lệ nóng hổi đã dần rơi ra.,cô níu lấy ống tay áo anh:"Anh về đi,đây là chuyện của tôi"lạnh lùng nói,hi vọng Chấn Phong sẽ không vì cô mà gặp nguy hiểm.Gần đây,cô luôn có linh cảm mình đang bị người khác theo dõi,mọi lúc mọi nơi.Mọi việc dường như vẫn chưa kết thúc-giám đốc Nhân vẫn đang truy sát cô.Ông ta muốn cô mang bí mật sử dụng ma túy của ông ta đi xuống cùng gặp Diêm Vương.Chấn Phong tất nhiên không biết điều này.
Chấn Phong không nhìn cũng như khôn trả lời câu hỏi của cô,anh kéo cô ra đứng ngay sau lưng mình,nhìn thẳng vào mắt Hy Đông nói:"Nếu như đối với cậu,Nhã Vân là người quan trọng và cần phải bảo vệ thì đối với mình...Đan Yến cũng thế!Nếu muốn đánh,hãy đánh mình đây,cho cậu đánh bao nhiêu tùy thích.Đừng đụng vào cô ấy!Nếu vì cô ấy mà cậu với Nhã Vân đang bị tổn thương thì cho mình xin lỗi,mình sẽ gánh hết mọi việc do cô ấy gây ra"
Hy Đông thả lỏng bàn tay đang nắm chặt của mình,thở dài nhìn Chấn Phong.Tại sao chỉ vì hai người con gái mà anh và Chấn Phong lại trở nên đối đầu nhau thế này cơ chứ?.Mặc dù biết sự việc này không phải do riêng một mình Đan Yến thực hiện nhưng anh vẫn cảm thấy tức giận,bởi cô ta là người trực tiếp ra tay sát hại Nhã Vân.Anh bình tĩnh nói:"Chỉ lần này nữa thôi đấy!"và xoay người đi.Không quên ném ánh mắt cảnh cáo về phía Đan Yến.Xem như lần này nể mặt tình bạn lâu năm giữa họ và dù gì Nhã Vân cũng đang dần tĩnh lại.
Hy Đông đã đi được 10' nhưng Đan Yến vẫn còn đang đứng ngây người ra đó,giờ đây mọi cảm xúc của cô đang thật sự rất hoản loạn-cảm động có,ân hận có,đau xót có,tự trách có,và cả ngạc nhiên nữa
"Không sao,mọi việc đã qua rồi"Chấn Phong vòng tay sang nhẹ ôm lấy cơ thể đang run rẩy của cô vì đang cố không khóc thành tiếng.Anh xoa lên mái tóc của cô an ủi.
Hai người bọn họ cứ đứng như mãi như thế...Anh không hỏi lí do cô bắn Nhã Vân hay hỏi cô nên giải thích thế nào về mọi chuyện đang xảy ra,chỉ im lặng mà để cô tựa đầu vào vai mình.Đan Yến cũng thế,cô chẳng giải thích hay xin lỗi anh về bất cứ điều gì.Dường như đối phương đều biết,ngay lúc này đây...thời gian đang ngừng lại.
Cách đó không xa,khoảng một dãy lầu,có hai người đàn ông mặc áo đen,mặt bịt kín lại,tay cầm khư khư khẩu súng Sig Sauer SG 550 nhằm về phía Đan Yến và Chấn Phong đang đứng.Một tên giọng khàn khàn lên tiếng:
"Đã xác định mục tiêu,tầm ngấm ok!sẵn sàng!"hắn ra hiệu với tên còn lại.
"Nhanh lên!đừng để trật đấy!chúng ta sẽ giàu lên nếu hoàn thành nhiệm vụ lần này"tên đồng bọn cười đắc chí,hắn đang nhớ về số tiền trả trước của một người đàn ông trung niên giàu có hai hôm trước.Chỉ cần một viên đạn,con mồi khó có thể sống sót.
Tên kia nheo mắt lại và bóp cò...ĐOÀNG!
Âm thanh của sự chết chóc vang lên,phá tan bầu không khĩ yên tĩnh của cái nắng cuối chiều.Và một người ngã xuống...
"Chấn Phong!Chấn Phong!Không....Không...."Chấn Phong ngã xuống ngay khi đỡ viên đạn đang bay về phía cô,anh ôm chặt cô xoay người lại và...trúng đạn.Đan Yến khóc nấc lên nhìn anh kinh hoảng.
"Em đừng khóc,anh vẫn ổn mà"Chấn Phong vương tay lau đi những giọt lệ đang lăn dài trên đôi gò má của cô,mỉm cười nói.
"Anh đừng đùa nữa,để em đưa anh đến bệnh viện"Đan Yến nắm chặt tay anh,cô nhanh chóng lấy điện thoại từ trong túi quần của mình ra và nhấn nút gọi.Quả nhiên linh cảm của cô là đúng,người cô yêu thương nhất đang gặp nạn...tất cả là tại cô không tốt.
Chấn Phong lấy tay cô đặt lên mặt mình:"Em nhất định phải sống tốt"và ngất lịm đi.Trước khi mất dần ý thức,anh trông thấy một người mặc áo choàng đen,tay cầm lưỡi hái,bay lơ lửng xung quanh mình với đôi mắt sâu lõm ra mang một vẻ sắc lạnh và âm u...có lẽ thần chết đã đến tìm anh rồi,anh khẽ mỉm cười nhìn cô lần cuối.
"Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?"Năm vị cảnh sát khu vực sau khi nghe tiếng súng nổ thì hớt hải chạy đến hỏi to.
"Có người vừa bị bắn,bọn chúng ở kia"Đan Yến hướng ngón tay mình về phía viên đạn bay đến,cô đã từng sử dụng loại súng này trong khi đóng phim nên có thể dễ dàng nhận ra chỗ bọn chúng đứng để bắn.
Năm vị cảnh sát chạy đến chỗ đó ngay sau khi gọi thêm lực lượng hỗ trợ:"ĐỨNG LẠI MẤY TÊN KIA"
"Chết tiệt!mục tiêu vẫn còn sống,bọn cớm lại đang đến đây"tên giọng khàn khàn miệng **** thầm hoảng hốt nói với tên đồng bọn.
"Rút thôi,lần khác lại đến"Tên kia cũng sợ xanh mặt vội co cẳng bỏ chạy thục mạng.
Đan Yến và Chấn Phong có mặt tại bệnh viện năm phút sau đó...
___________
Đám hỏi của Hà Băng và Phi Quân cuối cùng cũng diễn ra khá là suôn sẻ.Mặc dù mọi người tỏ vẻ khó chịu về việc Hà Băng cô đã hoãn buổi lễ lại cả một tuần nhưng mọi việc vẫn được tiến hành theo đúng kế hoạch định trước đó.
Sau đám hỏi ấy,Hà Băng bị bắt phải dọn đến ở nhà của ba mẹ Phi Quân ba ngày và Phi Quân cũng phải dọn đến nhà mẹ và ba kế của cô ba ngày như thế.Dù đã có thời gian gặp và tiếp xúc nhiều với ba mẹ của anh nhưng cô vẫn không giấu nổi nét lo lắng trên mặt.
Trái ngược với cô,Phi Quân mang một tâm trạng vô cùng phấn khởi,bởi vì anh biết được mẹ Hà Băng rất dịu dàng và thân thiện nên không mấy lo lắng chút nào.
Kế đó,bọn họ sẽ phải về thăm gia tộc,tổ tiên của ba ruột Hà Băng.Trước là chào hỏi bà con xa,sau là xin phép tổ tiên mấy đời trước.
"Hai đứa đã nắm rõ lịch trình hết chưa?"Ba kế Hà Băng-đạo diễn Tân nghiêm túc nói.Tuy là có hơi buồn một tí vì ông không phải là cha ruột nhưng dạo gần đây,tình cảm giữa ông và Hà Băng đã được cải thiện đáng kể hơn trước rất nhiều.Điều này làm ông khá hài lòng,hôm nay ông đang chịu trách nhiệm sắp xếp và khuyên bảo bọn trẻ trước lễ cưới.
"Dạ vâng"Hà Băng và Phi Quân uể oải trả lời.Cả thàng nay,bọn họ bị xoay như chong chóng trước sự sắp đặt của người lớn hai bên,thật sự là vô cùng mệt mỏi.

CHƯƠNG 16:
"Mấy cái đứa này,tình hình Nhã Vân sao rồi?"Ông Tân khẽ nhíu mày khi nghe Hà Băng và Phi Quân uể oải trả lời,chợt nhớ ra trong đám hỏi không thấy Nhã Vân và Hy Đông nên ông hỏi.
"Dạ,cô ấy đã được cho về nhà,nhưng...hiện tại lại không trở về bên Hy Đông như trước đây.Con cũng chẳng hiểu nổi hai người bọn họ nữa,rõ ràng đều yêu thích đối phương,nhưng lại phải lựa chọn phương án xa nhau"Hà Băng thở dài cả cây số nhún vai,hồi tưởng nói.Nhã Vân vẫn sống bình thường như trước,làm công việc diễn viên mà cô ấy hằng mơ ước,nhưng không còn cười và nói nhiều như xưa nữa,cứ như là đang tồn tại chứ không phải đang sống!Hy Đông thì chẳng thấy mặt mũi đâu.Bọn họ quả là rắc rối:MatCuoi (7):
"Thật tội nghiệp!"ông Tân cảm thản,lắc đầu nói.
__________
Hy Đông sau khi đến đón Nhã Vân xuất viện thì dường như không hề đến thăm hay trò chuyện gì với cô cả.Hai người bọn họ xem nhau như người xa lạ...
"Nhã Vân!chúc một ngày tốt lành"chị Lan giơ tay chào cô khi cô vừa bước chân vào công ty.
"Hôm nay có ai tìm em không chị?"Nhã Vân cười nhẹ hỏi.Thường ngày,chị ấy vừa là bạn vừa kiêm luôn chức loa thông báo cho cô mà.Mấy ngày nay,tuy đã khỏe mạnh trở lại nhưng cô lại luôn cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó vậy,không sao vui vẻ như trước được.Hy Đông không đến tìm cô,điều này khi gặp ở công ty cô cũng không có đến tìm anh để hỏi nguyên do,đối với Hy Đông mà nói,sao khi xảy ra nhiều chuyện như vậy mà cảm thấy gia đình cô phức tạp nên bỏ rơi cô là điều không tránh khỏi.Vì nghĩ như thế nên cô cảm thấy cứ để mọi việc tự nhiên vậy âu cũng tốt cho cả hai.
"Em suy nghĩ miên man gì thế,cị bảo là lúc nãy có Sếp Tổng gọi em đến đấy!"chị Lan hươ hươ tay qua lại trước mắt cô.
"Dạ,vâng"Nhã Vân đáy mắt thoáng lên nét ngạc nhiên,cô vừa mới nghĩ tới anh lại bị bắt phải đến gặp.Thật trùng hợp,không biết anh tính nói điều gì với cô.Tâm trạng bất giác khẩn trương hơn.
Đứng trước căn phòng đề bốn chữ quen thuộc PHÒNG TỔNG GIÁM ĐỐC.Nơi này trước đây cô đã đến rất nhiều lần,cô chỉnh sửa lại đầu tóc,trang phục cho gọn gàngNhã Vân hít một hơi dài,đưa tay lên gõ cửa.
"Mời vào"vẫn là giọng nói lạnh lùng quen thuộc đó vang lên.
Nhã Vân bước vào trong,cô hoi ngạc nhiên khi thấy ở đó không phải chỉ có riêng cô và anh:"Chào Sếp"cô cúi người và đứng ngay ngắn.
"Cô ngồi đi"Hy Đông lạnh nhạt nói,ánh mắt không hề nhìn cô.Nhã Vân có một cảm giác nhói đau trong lòng
Nhã Vân nhẹ nhàng ngồi xuống,đối diện người kia và bên trái Hy Đông:"Có chuyện gì vậy ạ?"cô nhìn người đối diện mình hướng anh tò mò hỏi.
"Hai người hãy quen nhau đi,trở thành cặp đôi hoàn hảo để quảng bá cho công ty,tăng thêm sức hút cho bộ phim sắp tới hai người sẽ đóng chung"Hy Đông đơn giản nói,tay đan vào nhau,nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của cô.
Nhã Vân thoáng rùng mình,anh nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng khó hiểu:"Nhưng mà...tôi..."cô không biết nên nói như thế nào,cặp đôi hoàn hảo ư?Cô không muốn:MatCuoi (20):
"Chào cô,còn nhớ tôi chứ?"Người con trai đối diện nheo mắt cười nói.Bộ mặt vô cùng khó ưa.Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường.
"Anh là giám khảo Chấn Minh gì đó phải không?"Nhã Vân cố bình tĩnh nói,hi vọng là trí nhớ của mình vẫn tốt.Cô không hề thích loại người tự cao tự đại như anh ta.:MatCuoi (7):
"Thật may là cô không quên!Hi vọng cô sẽ không làm tôi mất mặt trong thời gian tới"Anh ta cười khẩy và đưa tay ra động thái muốn bắt tay với cô.
Nhã Vân thầm nghiến răng<Đồ ngạo mạn khó ưa>,cô bực tức nói:"Thưa Sếp Tổng,tôi xin từ chối"Cô nhìn Hy Đông đang bình thản xem kịch vui nói.
Anh khép hờ đôi mắt đẹp của mình nhìn cô đầy thách thức:"Hoặc là cô bị thôi việc"anh nhàn nhạt phun ra sáu chữ.
Nhã Vân tức giận đến không nói thành lời,cô đứng phắt dậy:"Tôi sẽ suy nghĩ lại,chào anh"cô khoát túi lên vai,không quên nhìn Chấn Minh bằng ánh mắt tóe lửa trước khi rời khỏi.
"Xem ra...cô nàng cũng khá thú vị đấy!dám từ chối cả tôi!:MatCuoi (9):"Chấn Minh xoa cằm,cười gian nói.Một diễn viên,ca sĩ nổi tiếng như anh mà cũng có một ngày bị cô diễn viên mới từ chối làm cặp đôi hoàn hảo
Hy Đông không trả lời,anh nhìn Chấn Minh bằng đôi mắt cảnh cáo:"Dừng làm quá đáng đấy!"và làm động tác tiến khách...
Để Chấn Minh vẫn ngơ ngác chưa hiểu nguyên do gì
Nhã Vân sau khi rời khỏi phòng Tổng Giám Đốc vẫn không nén nổi tức giận:"Xem mình là gì chứ?hàng hóa trao đổi à?Không thèm nghe ý kiến của mình!Đáng Ghét!":MatCuoi (15):cô tức giận,thuận chân đá văng cục đá dưới chân mình đi(tất nhiên là đang đứng phía sau phần hậu trường phim)
Không may cho Nhã Vân...nó rơi trúng đầu một người đang đi ngang qua đó!:MatCuoi (5):
"Ai đó?"là Hy Đông,anh vô tình đi ngang qua đây,thật không ngờ lại bị'phục kích' thế nàyanh nắm chặt 'hung khí' trên tay và bước nhanh.Không quên ngó xung quanh tìm 'hung thủ gây án'.
Nhã Vân thở ra một hơi nhẹ nhõm khi vừa trốn sau đống cây gần đó:"Đáng đời"dù là không cố ý nhưng cô cảm thấy như trút được một phần tức giận trong lòng khi người bị trúng là anh,ai biểu anh không quan tâm đến cảm giác của cô vmaf tự ý quyết định chi:MatCuoi (67):.
__________
Một tuần trôi qua,Chấn Phong cuối cùng cũng không trốn thoát khỏi thần chết.Viên đạn bắn quá sâu,với lại vết thương đợt trước vẫn chưa lành hoàn toàn nên...không thể sống sót.
Mẹ Chấn Phong khóc gần như là cạn nước mắt đến ngất đi,ba anh thì lo an ủi bà.Mọi người đều đến thăm và tỏ lòng thương cảm cùng gia đình,có cả Hy Đông,Nhã Vân,Hà Băng và Chấn Phong.
Không ai chú ý đến,tại một góc nhỏ của bệnh viện,một cô gái đứng nhìn từ xa mà không rơi lấy một giọt nước mắt:"Em nhất định sẽ trả thù cho anh,đợi em!"Đan Yến từ khi nhìn anh trút hơi thở cuối cùng thì đã không thể khóc được nữa rồi,giờ đây trong cô chỉ con lại một nỗi ân hận và sự trả thù...
Mọi người quen biết gần đó đều cố tìm cô để an ủi nhưng...không một ai tìm thấy cả...Đan Yến dường như biến mất khỏi tầm mắt của họ.
Một tháng sau sự kiện đau lòng đó,
Ngày đưa tang Chấn Phong về nơi an nghỉ cuối cùng,Đan Yến cũng không hề có mặt.Ai cũng thương cảm cho cô.
Kế đó,chẳng ai biết ai khiến.Ông Giám Đốc Nhân bị đi tù vì tội lạm dụng chức quyền mà lừa gạt rất nhiều cô diễn viên mới,cộng thêm sử dụng và tàn trữ ma túy trái phép.
Đan Yến đến thăm mẹ vào một ngày đẹp trời sau vụ án ông Nhân được sáng tỏ trước pháp luật.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay