Giờ cả đám đang lênh đênh trên du thuyền.Trong khi mọi người đang ở
phòng ăn thì nó lại đứng ở mũi tàu làm JULIET(>_Mời chị!
Nó hơi giật mình bởi tiếng nói sau lưng mình.Quay lại nhìn thấy cô
bé hầu bàn trên tay cầm li rượu đến mời nó.Đón ly rượu cùng với nụ
cười:
_Cảm ơn em nhá!
Thấy nó thân thiện nên con bé trò chuyện:
_Sao chị ko ở trong ấy dùng bữa mà ra đây?
_Chị chưa đói với lại chị muốn hóng gió 1 tý
_Vâng!Khi nào chị thấy đói thì nói với em chị nhé!-Con bé cười khoe
cái răng khểnh trong đến là đáng yêu
Nó nựng má con bé:
_cảm ơn em !
Con bé chưa kịp trả lời thì có 1 giọng nói cắt ngang:
_Này!Sao ko vào!Đợi anh Ken phải ra mời mới chịu vào hay sao?-ANNA
giọng ngang tang chua hơn chanh muối xấc xược nói vs nó
Thì ra là ko thấy nó ,anh hỏi,ANNA nói là thấy nó ở mũi thuyền rồi
xung phong đi gọi
_Vào trong đi!-ANNA quát cô bé phục vụ
_DẠ!-Con bé lật đật đi vào,nhưng bản tính nhìu chiện,tò mò của con
gái,con bé nán lại ở 1 góc xem
ANNA bước đến gần,đi 1 vòng quanh nó,tặt lưỡi:
_Con nít còn hôi sữa mà bày đặt giành anh Ken với tao hả?
_HẢ-Nó ngây ra chẳng hỉu gì
_Đừng có giả ngây giả dại!Mày đừng nói là mày ko biết trước đây anh
Ken là bạn trai của tao và ALISA ?
_Em…em…
_Gỉa vờ hiền lành,ngây thơ-ANNA xỉ ào trán nó
Nó thầm thì trong bụng:Cái con mằm này!Sao mình muốn tống 1 phát
cho bã xuống chơi vs cá ghê.
_Sao ko trả lời tao?Đang ngủ mơ à?-ANNA giật li rượu trên tay nó
hất lun vào mặt nó.
Con mắm này!Nhịn hết nỗi rồi!Cho bà răng môi mĩm cười vs cá lun
nè:
_NÀY!-Nó quát bất ngờ làm Anna giật mìh
_Bà già kia!Đừng có quá đáng nhé!
_Cái gì?mày nói cái gì?
_Vễnh lỗ tai lên mà nghe tui nói cái bà cần phãi nghe đây này!-Nó
giương giương tự đắc
_Ken là chồng của tôi!Còn bà chỉ là bà già ăn bám theo tiền của
Ken.Làm ơn tôn trọng người khác và tôn trọng chính bản thân mình
đi.Đừng có ăn ké mà tưởng chủ nhà nhá!
_Yes!Good Good_Con bé phục vụ khoái chí háo hứng khi thấy nó”vùng
lên”.
Nói xong nó quay người định bước đi.ANNA tức đến đỏ mặt tía
tai:
_Con khốn!
_........A…..Á..Á…
Sau khi nhận biết được hiên trạng của mình thì nó thấy mình sắp
được chơi vs cá.
ANNA cười hiểm ác:
_Mày ở dưới mà lí sự với cá đi!
Thấy nó ngoi ngóp dưới nước,con bé phục vụ hốt hoảng phóng nhanh
vào trong sảnh miệng hét inh ỏi:
_Cứu cứu…. Có chị ..có chị kia bị xô xuống nước
Nhanh chóng mọi người lao ra boong tàu.Thấy nó gần như sắp chìm anh
lao ngay xuống biễn,ALEX la to:
_Dừng lại!Dừng tàu lại ngay
Trong lúc nó đang chìm dần thì nó cảm giác được dường như có 1 bàn
tay ai đó đang kéo nó lên
Đưa được nó lên thuyền Ken cũng đuối hẳn.Nó ngất lịm đi.Ken chưa
kịp làm gì thì ALEX đã sơ cứu và hô hấp nhân tạo cho nó.1 lúc ko
lâu sau nó ho sặc sụa và ói nước ra.ALEX thấy nó đã ổn,anh vội bế
nó đưa về phòng như thể chính anh mới là chồng nó.Sự nhiệt tình quá
mức cần thiết của anh vô tình châm ngòi cho cơn thịnh nộ của ai
kia.
ANNA đứng chết trân khi thấy mọi người cứu nó.Mãi đến khi ELISA hỏi
thì cô nàng giật mình
_Sao thế?Sao tự nhiên ngây người ra vậy?-ELISA
_Chính ..tôi …xô con nhỏ đó xuống nước.Tôi …tôi sợ..
Hỉu mọi chuyện,ELISA vỗ vai ANNA nói:
_Sợ gì?Có ai hỏi thì cứ chối phăng đi là xong.Hơi đâu mà lo.Vào
thôi!
Nghe bạn nói có lí.ANNA thở phào nhẹ nhõm.2 cô nàng đỏng đảnh bước
từng bước quá sức tự tin vào trong.
Đem chén súp về phòng,vốn định khi tỉnh dậy nó sẽ ăn,nhưng khi vào
phòng Ken k thấy nó đâu.Anh vội chạy đi tìm và rồi anh như phát
điên khi thấy nó và ALEX đang vào phòng ALEX.Anh muốn xông vào mà
xé xác 2 con người kia ra nhưng lí trí ko cho phép anh làm thế.Anh
nuốt cơn giận rồi ngoảnh mặt về phòng.Mãi đến lúc gần tối,thuyền
cập bến lên đảo,nó mới về phòng lấy đồ.Thấy anh,nó hít sâu lấy can
đảm tiến tới:
_Em…em cảm ơn anh!
_Chuyện gì?-anh lạnh lùng
Nó sợ muốn cứng họng:
_Cảm..cảm ơn anh đã..đã cứu em.
_Ko phải tôi!Tôi chỉ vớt cô lên.Kẻ cứu cô là ALEX
_Em cảm ơn anh ấy rồi ạ!Anh ấy thật tốt bụng và dễ thương-nó cười
tươi
Mắt Ken long sọc lên tức giận nhưng mà cái con ngốc kia ko hề bik
gì ráo mà cứ nhe răng ra mà cười với anh
Anh đứng dậy ,bước ngang wa nó.Đi thẵng!Con nó cứ ngu ra trước thái
độ của anh.Rồi nó thở dài như hỉu ra:
_Anh ta trước giờ luk đối với mình như vậy mà.Kệ!Nghĩ ngợi chi
nhìu!(Con nì vô tư hay ngu đây trời>Vừa ra khỏi phòng thì gặp
ngay ALEX,anh xoa đầu cô:
_Khỏe chưa nhóc!
_Dạ! ok rồi anh!
ALEX cười,trông 2 người thật thân thiết
_Đễ anh xách dùm cho nhé!-ALEX đề nghị khi thấy nó khệ nệ khiêng đồ
1 mình
_dạ thôi!Em xách được mà!
REX ko bik từ phương trời nào bay zdo:
_Em cứ để hắn xách ih.Hằn là bác sĩ tận tâm galang mà.
_Dạ!Vậy em cảm ơn-nó nhe răng cười tươi
(Trời ơi!bom sắp nỗ đến nơi,ko lo dập mà còn mồi thêm nữa..Haixxx
AMEN!!)
Máu nóng trong người ken sôi ùng ục tưởng chừng có thể bùng nổ
ngay.Vậy mà ANNA còn ko biết”nhìn mặt đoán tính “ nữa mà còn xáp
zdo nũng nịu:
_Anh!Tý xuống thuyền rồi cho em đi massa anh nhé.Da em khô quá đây
này!
Anh trừng mắt nhìn ANNA rồi nói như ra lệnh:
_Cô khỏi lên đảo.Quay về và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi
nữa.
Rồi anh bỏ đi để lại ANNA đứng bần thần.Mọi người có lẽ đã hiễu lí
do,Thấy ANNA ngơ ngác rồi bật khóc thật tội nghiệp nhưng ko ai dám
nói gì.Bỡi họ quá hỉu tính Ken.Anh thích là làm ko cần biết lí do
,ko cần giải thích,mặc kệ người khác nghĩ gì và làm gì..
Anh quăng phịch cái vali ở góc phòng rồi nhìn nó chằm chằm.Nhận
thấy cái nhìn đầy sát khí của anh,nó tự nhủ: 36 kế!Chạy là thượng
sách!Lỡ ổng nỗi điên đánh mình thì sao?
Nghĩ thế nên nó vội vàng đặt vali của mình xuống rồi nhanh nhanh ra
ngoài .Nhưng…..
Rầm!
_Muốn đi đâu!Tìm ALEX à?-anh trút giận lên cánh cửa rồi gằn giọng
hỏi nó
Nó sợ hãi,giương ánh mắt thất thần nhìn anh.Chẵng những anh ko cảm
thấy tội nghiệp nó mà còn nỗi diên lên.Với ALEX đôi mắt nó lúc nào
cũng biết cười.Tại sao với anh đôi mắt nó cư như muốn bỏ trốn
vậy?(Tự hỏi xem bản thân ông làm gì mà con người ta sợ vậy ih rồi
giận>_Ngoan nào! –Rồi anh đỡ nó đứng dậy,tay anh vẫn choàng
ngang eo nó ko chịu buông.Nó hơi sợ và có chút bối rối
_Vào nhà thôi!-Bà Sam lên tiếng
Như vờ được cái phao nó nhanh chóng rời khỏi anh chạy lại xách
đồ,anh chợt thoáng chút gì đó hụt hẫng
Nhìn nội thất trong căn nhà nó khớp toàn tập,nó to và hoành tráng
quá cỡ.Nhận thấy Ega đang dúi dúi vào chân mình ,nó ngồi xuống thầm
thì với con chó
_Có khi nào chị bị lạc trong nhà này ko nhỉ?
Ko biết Ega có hĩu nó nói gì ko mà cứ liếm liếm mặt nó
_2 đứa con lên phòng tắm rửa rồi xuống ăn tối nhé!
_Dạ vâng!-Nó và anh lễ phép
Lên phòng 2 con chó vẫn theo sát cô chủ mới.Anh tắm trước ,còn nó
thì tha hồ tham quan căn phòng.Căn phòng rộng gấp 3 phòng của nó
trước đây với đầy đủ tiện nghi.Nhìn cái ghế salon to đùng,nó cười
thầm:
_haha!Giang sơn của mình cũng hoành tráng quá!
Mơ mông và thích thú nhưng nó chợt chột dạ khi nhìn thấy tấm ảnh
cưới được phóng to chiếm hẳn cả 1 phần tường phòng.Tự nhiên nhớ lại
đêm đó…nó thấy giận anh dễ sợ luk
Tiếng mở cửa phòng tắm làm nó giật mình,anh bước ra ,nó nhìn anh
ngất ngây,anh đẹp trai quá,mái tóc còn ướt nhìn anh lãng tử
ghê,dáng người cường tráng mạnh mẽ hút hồn nó:
_Em vào tắm đi!-anh lên tiếng
_Da…da..-nó nhanh chóng xấu hổ chuồn đi,để anh thấy được suy nghĩ
của nó bi giờ chắc có nước độn thỗ
_á…!Aga!Ega!
Đang lau tóc nghe nó la anh vội quay lại,anh phì cười khi nhìn cảnh
2 con chó to lớn đang cô chui vào phòng tắm đòi…tắm chung.Còn cái
vóc dáng nhỏ bé của nó thì cố loi nhoi tống 2 con chó ra
ngoài
_Á!Ra ngoài ..ra cho chị tắm chứ.Ui da!Ra đi!Năn nỉ mà!
Anh ngồi trên giường chờ nó cầu cứu anh
_Á!-Rầm
Anh vội chạy vào phòng tắm.Thì ra 2 con chó thắng trận huy hoàng,nó
ủi luk cô chủ nó té vào bồn tắm lun.Kéo nó ra anh trách :
_Có sao ko?Sao ko gọi anh?
Nó mặt mũi thất thần lắc đầu:
_Em…em ko dám!
Anh chợt khựng lại rồi nhìn nó,đanh giọng:
_Aga!Ega!Ra ngoài!
2 con báo như cảm nhận được gì đó vội quay đầu theo anh ra
ngoài(ông nì giận vợ nạt Chó hà)
Lúc nó tắm xong bước ra ngoài ,anh nói:
_Mẹ sẽ ở đây 1 tuần!Sau khi đãi tiệc xong mẹ sẽ về nhà nên e cứ ở
phòng này đi.Sau đó anh sẽ cb 1 phòng khác cho em
Nó gật đầu:
_dạ!
_Vậy xuống ăn tối đi!
Nó đưa mắt tìm kiếm,anh hỏi:
_Tìm Aga với Ega hả?Tụi nó xuống dưới rồi!
_Vâng!-Nó mĩm cười rồi bước theo anh
Mọi người đã ngồi vào bàn,anh và nó cũng kéo ghế ngồi xuống.Nó e
ngại:
_Con xin lỗi!Để mẹ với các cô bác đợi chúng con!
Mọi người cười xòa:
_Có gì đâu nào!Con bé này!Đã là người trong nhà mà cứ khách
sáo!
Bữa tối diễn ra khá vui vẻ và nhộn nhịp chỉ trừ 1 người từ đầu đến
cuối chỉ ậm ừ rồi ừ hử cho qua chuyện
Sau khi ngồi tiếp chuyện và tiễn mọi người ra về ,nó và anh về
phòng.2 con chó lun theo sát chân nó.Vẫn như trước đây,anh nằm
giường còn nó chui vào cái giang sơn salon của nó.Nhưng hum nay xui
xẻo thế nào mà mẹ anh lên thăm…con dâu trước khi ngủ.Bà thảng
thốt:
_OH MY GOD!2 đứa! Sao mỗi đứa một góc thế này!
Nó lật đật đứng dậy,ú ớ:
_dạ…dạ
Anh nói:
_Cô ấy nằm chơi với Aga Ega rồi ngủ quên đấy mẹ ạ!
_Phải ko con?-Bà nhìn Dora nghi ngờ
_Dạ.!Mặt nó tái mét
Nhìn 2 con chó nằm ngoan ngoãn dưới ghế nên bà tạm tin tin,rồi bà
nhìn Ken:
_Vợ con nó ngủ quên thì con xem mà bế nó về giường chứ.Trời lạnh
thế mà đễ nó nằm đấy được à?
Tự nhiên anh bị la vì mình,nó vội nhìn anh,ánh mắt muốn xin lỗi đến
tội nghiệp.Anh liếc qua nó rồi cười với bà Sam:
_Vâng!Thôi mẹ về ngủ ih!Cũng khuya rồi!
_Uh Vậy mẹ về đây
_Chúc mẹ ngủ ngon!-anh nói
_Mẹ ngủ ngon!-Nó nhìn bà
Bà Sam hôn nó 1 cái cười tươi:
_Ngủ ngon nhé con!
_dẠ!
Bà Sam đi rồi nó thở phào ngồi xuống ghế,Ken nói:
_Em lên đây ngủ đi!_
_................-Nó tròn mắt nhìn anh
Hỉu điều nó muốn nói,anh trấn an:
_Đừng sợ!Anh ko làm gì em đâu!
Hình ảnh đêm đó cứ liên tục ùa về trong đầu nó như sóng cuộn,nó bó
gối ngồi im
Ken bước đến kéo tay nó:
_Á…!-Nó giật mình hét lên
_Ko sao đâu!Anh hứa!
Nó nhìn anh,anh tiếp:
_Biết đâu tý nữa mẹ lại lên!Thấy như thế nữa thì làm sao?
Nghe anh nói có lý,bà Sam thương nó hơn con gái ruột,nó ko muốn làm
bà buồn.Trong lúc nó đang đấu tranh tư tưởng thì anh kéo lun nó lên
giường.Nó nhanh chóng nhảy sát vào góc giường,kéo theo cái chăn
lun,Anh nhìn nó rồi nằm xuống,giựt cái chăn lại:
_Á!
Anh tỉnh khô:
_Anh lạnh!
Nó trơ mắt ra nhìn anh còn anh nhìn nó ngu ngu mà buồn cười
Ngồi 1 lúc thấy chắc anh đã ngủ nó mới yên tâm nằm xuống.Lạnh
thật!Nó kéo nhẹ cái chăn qua đắp ké.May mà anh nhân từ,ko có chiếm
hết cái chăn.Nó mĩm cười:ấm quá,êm quá.Nằm sướng cả lưng.Salon củng
êm nhưng sao = chiếc giường cao cấp này.
Đang ngủ ngon ,anh chợt nhận thất có 1 vật gì đó vừa mịn vừa mát
chạm vào mình,anh ngóc đầu dậy xem..Thì ra…
Anh giật mình khi thấy nó,anh xoay người lại,nó rúc sâu vào ngực
anh,dụi dụi khuôn mặt mình vào vuông ngực rộng của anh,miệng lẫm
bẫm gì đó,đôi lúc lại gọi “Pa” nữa chứ
Trời đất ơi!Oh my god!-Tiếng lòng anh đang gào thét-Nhìn nó lúc này
dễ thương ác chiến.Dư âm đêm đó lúc nào cũng tồn đọng trong anh.Anh
đã cố gằng đè nén vậy mà…nó ko hĩu cho người ta.Còn chơi ác!
_Em thật biết cách hành hạ người khác Dora ạ!
Nó gác lun chân qua ôm anh,anh lắc đầu bó tay đành ôm nó ngủ lun.Ấm
dễ sợ.!!!^^!
Time:6:00 AM
Place:A building
_Á!....Á..!-âm thanh hùng hồn của 1 nghệ sĩ OPERA thay chiếc đồng
hồ báo thức chăng?
Và sau đó là…Rầm!
Hình như ko phải Opera mà là…
_Biến thái!
_Đau quá!-anh cáu gắt
Sau khi hoàn hốn ,nó nhăn mặt …hối lỗi
_Xin …xin lỗi!Em .. e không cố ý
Anh chóng tay lến giường nhìn nó cười gian:
_Rồi sao?
Nó giật mình ôm cái chăn lùi lại và …Rầm-tới lượt nó rớt xuống
giường(2 người này đúng là có tướng phu thê mà)
_Coi chừng!-Anh với tay chụp nó nhưng ko kịp.Em í đã đo sàn
_Đau quá!
Anh cười khì còn nó thì ngớ ra,mỏ há to,mắt mở lớn tròn xoe nhìn
anh
_Í!Anh cười!Sao tim mình….-gan ruột phèo phỗi cũa nó đang “khiêu
vũ”.Nó cảm thấy có gì đó lạ lắm nhưng mà… ko biết giải thích sao
^^
Anh đứng dậy đi vào phòng tắm,nó thì cứ ngu ra cho đến khi nó thấy
mặt mình ướt ướt…Là Aga!Con chó mới sáng sớm đã xung phong rửa mặt
cho nó rồi.Nó xoa xoa cằm con chó cười khúc khích
_Anh xuống nhà!
Anh vẫn cứ thế!Lạnh lùng!
Nó đứng dậy vào phòng tắm .Xong nó đứng trước tủ quần áo nghiên wa
nghiên lại rồi quyết định chọn cho mình 1 bộ đầm lững màu thiên
thanh.Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên vè nhà chồng,cần phải tỏ
ra dịu dàng nữ tính 1 chút.Tâm đắc với lựa chọn của mình.Nó cười
toe.Cột cao mái tóc rồi bước xuống nhà.
Thấy anh đang ngồi đọc báo,no bước xuống bếp định giúp bà bếp dọn
đồ ăn lên nhưng bà bếp nhất quyết ko chịu.Nó đành lủi thủi bước lên
ngồi cạnh anh.Bà Sam bước xuống,nó đứng dậy:
_Chào mẹ!
Bà cười hiền:
_Ngồi xuống nào!Sao khách sáo vậy con?Sao tối qua 2 đứa ngủ ngon ko
mà sáng nay mẹ nghe um sùm vậy?
Mặt nó đỗi màu còn nhanh hơn tắt kè,nó cúi đầu :
_Con…con..
Anh nhìn nó lên tiếng cứu nguy:
_Tối qua cổ mơ làm siêu nhân.Rồi sau đó 1 phát…đá con rớt xuống
giường.
Bà Sam bật cười khánh khách,còn anh nhìn nó mặt đỏ lự im re mà buồn
cười
Bà bếp mang thức ăn ra,3 người ăn sáng xong,trong lúc ngồi dung món
tráng miệng bà Sam nói:
_Tý mẹ đưa 2 đứa đi thử áo cưới nha!
_dạ-anh và nó đồng thanh!
_KEN 1Con xem xong đám cưới rồi dạy vợ con chạy xe nha
_Vâng!
Nó hỏi:
_Xe gì vậy mẹ?
_Xe hơi!-bà thản nhiên
Nó giật mình:
_Mẹ ơi!Xe đạp con còn ko biết chạy mẹ ơi!
_Ko sao!Xe hơi dễ hơn xe đạp nhìu.ko có té đâu mà sợ,leo lên rồi
chạy à!
_Lỡ…lỡ con làm hư thì sao?
_Thì em làm công trả nợ đền xe!-Anh buông 1 câu gọn lõn nhưng đủ
trọng lượng làm mặt nó tái mét
Bà Sam lườm Ken:
_Cái thằng!
Rồi bà quay sang nó:
_Dễ tập lắm!Nếu hư thì đem sữa!Ko sao đâu con!
Nó ngậm ngùi im lặng.Chấp nhận!
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Dùng xong bữa sáng ,anh đưa nó và bà Sam đến 1 trung tâm thời
trang.Vừa bước vào ,người quản lí ở đó niềm nở:
_Chào bà!Chào cậu!Chào cô ạ!
Nó cúi đầu chào lại,bà Sam mĩm cười:
_Con dâu của ta đấy.Hôm nay dẫn nó đến lựa đồ cưới!.Cô lựa cho ta
mấy mẫu đang thịnh nhất nhá!
_Dạ vâng!
Cô nhân viên đưa mẫu cho mọi người lựa .Sau đó nó và anh trải qua 1
cuộc hành trình kinh khủng.Đó là thử đồ.Bà Sam kén đồ kinh khủng,bà
nói bộ nào nó mặc trông cũng xinh nên phải chọn kỹ.Nó thay cả chục
bộ,anh cũng đâu khá hơn gì nó.Haiz
Cuối cùng bà chọn được 3 bộ,nó tưởng mình thoát nạn cười tươi
rói.Nhưng khi ngồi trên xe nghe bà phán còn phải đi mua mấy bộ nữ
trang với giày nó muốn khóc lun.Thử áo cưới xong là cả buổi sáng
rồi chứ gí,bụng nó đang đánh trống đình đây này.Bình thường là nó
đả lek lek theo mami nó mè nheo đòi ăn rồi nhưng mà ở đây nó đành
nuốt…nước bọt cầm hơi >Nó thì đuối,anh thì mệt mỏi,chỉ có bà Sam
là hào hừng ra mặt.Bỗng anh nói:
_Ta đi ăn trước nha mẹ.Con nghĩ chắc Dora đói rồi-Ông này bán cái
nè!Thực ra ỗng đói chứ ai
Bà Sam gật đầu:
_UhMẹ cũng hơi đói!
Thề là 3 người ghé vào 1 nhà hang đệ nhất của NY.Nó như con khờ cứ
ngớ người ra mà nhìn xung quanh.Điệu nhạc vang lên thật dịu dàng từ
chiếc piano đặt giữa nhà hàng,các bàn ăn được bố trí vòng quanh khu
biểu diễn đàn làm không gian có chút gì đó rất nhẹ nhàng và thanh
lịch.Nó thích lắm.Nó cũng muốn được đàn,đã lâu lắm rồi nó ko được
đàn,mấy tháng rồi còn đâu.Nhịn ko nỗi nửa rồi!!-nó quả quyết trong
lòng
Dùng xong bửa nó nói:
_Mẹ ơi!Ỡ đây có cho mình mượn đàn ko hả mẹ?
_Có chứ con!Có gì ko con?
_Da..!..da-Hồi nảy thì quả quyết hay lắm,giờ nó cứng lưỡi ko dám
nói
_Em muốn lên đàn thử 1 bài ko?-Anh nói giúp nó
Mắt nó sáng như đèn pha:
_Có được ko anh?
_Được chứ!
Anh bước ra khỏi ghế ,đứng dậy đi về phía nó rồi dắt nó đến gặp
quản lí nhà hàng hỏi xin đàn 1 bài
Ngồi bên cây đàn,lòng nó vui như mở hội,còn vui hơn đám cưới .Nó
lướt nhẹ đôi tay trân từng phím đàn,thích quá.Rồi những âm thanh
đầu tiên được cất lên.Tiếng đàn thánh thót cuốn hút mọi người.Cả
gian phòng như chỉ còn được vây quanh bởi âm thanh của những khuôn
nhạc.Nốt nhạc cuối cùng cất lên cũng là lúc tiếng vỗ tay vang khắp
phòng.Nó thả hồn theo niềm vui sướng mà dường như quên mất mọi
thứ,nó bẻn lẽn về bàn,nhìn anh và bà Sam,mĩm cười:
Bà Sam vỗ tay nhè nhẹ:
_Hay quá!Mẹ ko biết con dâu của mẹ là 1 nghệ sĩ piano đấy!Sao con
ko nói là con biết chơi Piano?
Nó thẹn thùng ko biết làm gì ngoài việc mĩm cười
Sau đó cả 3 người đi lựa đồ đến xề chìu mới về.Vừa vào nhà nó thật
ko dám tin,trước mắt nó chễm chệ 1 cây Piano màu trắng tinh
khiết,nó chạy vòng quanh cây đàn rồi đột nhiên phóng về phía anh,bá
lấy cổ anh rồi hun 1 cái thật kêu lên má anh(Thói quen tai hại của
nó í mà)
-Cảm ơn anh!Em cảm ơn anh thật nhìu!
Chỉ 1s bất ngờ rồi anh chợt cười,anh ôm ngang eo giữ nó lại:
_Anh đâu có nói tặng em!-anh khinh khỉnh
Nó ngu người tụt. xuống,lúc này nó mới nhận rõ hiện trạng của mình
là đang trong vòng tay anh,nó vội lùi ra.Anh cười rồi quay sang bà
Sam:
_Mẹ !Từ mai con sẽ học piano!
Rồi quay sang nó:
_Đàn của anh!
Nhìn bộ mặt thảm thê của nó anh buồn cười.Nó nói:
_Anh…anh cho em đàn ké được ko?
Anh nhìn sang hướng khac,miệng huýt gió vu vơ,giả lơ ko nghe.Nó kéo
nhẹ vạt áo anh:
_Được ko?Được ko …hả anh?
Anh xoa đầu nó mĩm cười rồi bước đi.
Nó quay sang bà Sam cầu cứu:
_Mẹ!Mẹ nói anh ấy cho con đàn ké được ko ạ?
Bà Sam nhìn nó cười hiền:
_Nó mua cho con đấy thôi!Nó có bao giờ biết đến cái gì gọi là âm
nhạc đâu
Rồi bà Sam cũng bước đi đễ nó đứng suy nghĩ 1 hồi rồi mặc kệ
luk.Khỏi nghĩ!Mệt óc.Nó tiến đến cây đàn mân mê thích thú
Sau bữa tiệc đám cưới,nó và anh đến ngoại ô ở với bà Sam 1 tuần và
bây giờ thì nó và anh mỗi người 1 không gian,ko ai dính líu gì đến
ai cả,cả 2 lại tiếp tục xem nhau như người xa lạ.2 vợ chồng ít khi
nói chuyện với nhau trừ những lúc anh đưa nó đến các bữa tiệc.Dạo
nì nó có 1 sở thích mới ^^!Mỗi tuần nó dành 1 buỗi chở Aga và Ega
đi cắm trại.Còn anh thì cuối tuần thường lao đầu vào các cuộc
chơi.Mỗi người 1 không gian,mạnh ai nấy sống
Hôm nay là thứ 7,1 thứ 7 hơi đặc biệt vì bỗng nhiên anh về
sớm.Thường thì củng 2 3h sáng.Có lẽ anh chán nản với các cuộc
chơi,sàn nhảy ,các quán bar hay các điệu vũ Sexy.Anh ko cảm thấy
thú vị,bỗng nhiên anh muốn ở gần vợ mình nhìu hơn ^^!
11h!Nói là sớm nhưng chỉ đối với anh thôi!Anh định lên phòng nhưng
anh chợt thấy 1 bóng ai đó lướt ngang wa.MA CHĂNG?À ko!Cái bóng đen
quái lạ đó còn đang sờ lên ngực anh đây này.Ma dê xòm!anh nhếch mép
buồn cười với suy nghĩ của mình
_Để xem con ma này là ma gì-anh ngủ thầm rồi nắm con ma lại vật cái
ầm xuống đất.Nhưng con ma này ko những biết dê mà con biết kêu cứu
viện:
_Aga!Ega!
Bỗng cơ thể anh bị vật ngã lăn ra sàn,vai anh bị ghị chặt xuống
đất,đau khiếp,anh vội la to:
_Là tao đây!Aga!
Nhận ra anh 2 con chó nhanh chóng lùi lại,lúc này con ma mới lồm
cồm bò dậy:
_giọng ai nghe quen quá!
Anh ngồi dậy,dõng dạc:
_Là anh!
Nhận ra anh,nó hốt hoảng:
_Xin lỗi anh!Đễ em mỡ đèn
Nó đứng lên mò mò đi mở đèn nhưng….Cộp..Rầm.Ken giật mình vội đỡ
nó:
_Em ko sao chứ?
Nương theo anh đễ đứng dậy,nó lắc đầu:
_Em ko sao!Tại em bị quáng gà nên buổi tối ko thấy gì hết
trơn
Giờ anh mới biết nguyên nhân vì sao con ma dê mình.Đễ nó ngồi xuống
ghế,anh bước đến mở dèn rồi nói:
_Thế mà lúc nảy anh cứ tưởng bị con ma dê xòm nào tấn công rồi
chứ
Nó đỏ mặt cúi đầu lí nhí:
_Em..xin lỗi anh!
Anh nhìn nó mĩm cười,về nhà sớm đúng là 1 ý tưởng sáng suốt,cô vợ
của anh có nhìu điều thù vị quá.Chợt nhìn thấy vết bầm đõ ở đầu gối
nó anh hỏi ngay
_Có sao ko em?Đỏ hết rồi kìa.Đợi anh kiêm chai dầu
Anh xức dầu cho nó:
_Sao khuya rồi ko ngủ mà xuống đây làm chi?
_Em tính pha café uống cho tỉnh,em đang học bài nhưng có nhìu chỗ
em đọc ko hỉu gì hết
_Chổ nào em ko hỉu?-anh ngước lên nhìn nó
_Dạ mấy chỗ thuộc về chuyên ngành !
_Anh nghe mẹ nói em đoạt giải OLYMPIC môn tiếng anh đúng ko?
_Dạ!
_Hèn chi em nói tiếng anh khá quá!
_Hi!Hồi cấp 3 em kém tiếng anh lắm!Chỉ tiến bộ 2 năm gần đây
thôi
Anh xoa đầu nó mĩm cười,nó lại nghe tim mình đang oánh trống:
_Em ngồi đây!Đễ anh lấy nước cho!
_Cảm ơn anh!-Nhận ly nước từ tay anh,nó mĩm cười
_Để anh dạy cho em nhé!
Nó ngơ ngác
_Chổ mà em không hỉu đó-anh giải thích
Thoáng ngạc nhiên nhưng rồi nó từ chối:
_Dạ thôi!Khuya rồi!Phiền anh lắm ạ!
_Ko sao đâu!Đễ anh lên phòng lấy sách cho em!-Anh nói rồi dợm bước
đi
_Em đễ tập ở phòng sách !Nãy giờ em học ở phòng sách
_ừ!
Thật hiếm khi 2 vợ chồng có dịp trò chuyện với nhau thế này,nó vui
lắm.Cũng nhờ dịp này anh mới biết cô vợ anh học về Quản trị kinh
doanh.Cái nì anh là trùm,khỏi sách anh cũng nói như máy ^^
Hơn 1h sáng,anh nói
_Khuya rồi!Em lên ngủ ih!Để anh tắt đèn cho
_Dạ-nó gom tập vỡ lại
_À!-Anh lên tiếng
_Sao anh-nó quay lại nhìn anh
_Mai em dắt Aga vá Ega đi cắm trại hả?
_Dạ vâng!-Nó ngơ ngác:anh cũng bik nó hay đi cắm trại vào cuối tuần
sao
_Anh theo với nhé!
Nó ngỡ ngàng 1 chút rồi vui ra mặt:
_Anh có hứng thú?-nó hỏi lại
_Uh!Lâu lâu muốn hít thở ko khí!Cho anh theo ko nào?
_Dạ được chứ ạ!
Anh mĩm cười rồi về phòng,nhìn dáng anh nó thấy vui chi lạ
Sáng hôm sau nó dậy thật sớm,chuẩn bị “lương thực” cho buổi cắm
trại.Đang lúi húi cắt mấy miếng thịt bò cho Aga và Ega đột nhiên nó
thấy nhức đầu,lại còn cảm thấy buồn nôn,nó phóng nhanh vào Toalet
nôn 1 chập đến đừ người
Sau khi vệ sinh xong anh xuống nhà,anh hỏi chị bếp:
_Dora chưa dậy sao chị?
_Dạ!Cô Dora dậy rồi!Cổ đang cắt thịt ngoài bàn ăn đấy ạ!
_Có đâu nào!-Anh hỏi lại
Bước từ toilet ra thấy anh,nó chào:
_Chào anh!
Thấy sắc mặt nó hơi kém anh hỏi ngay:
_Em sao thế?Ko khỏe à?
_Dạ ko!Tại hôm qua e đi học có ăn ít thức ăn ngoài,chắc ko tốt lắm
thôi ạ
Anh gật gù rồi ngồi vào bàn.chị bếp mang thức ăn lên cho anh và nó
dùng bữa sáng.Ăn xong nó sắp xếp thịt bò rồi bỏ vào túi dã ngoại
rồi cùng anh ra xe.Hôm nay anh cầm lái và người chọn địa điễm đương
nhiên cũng là anh
2 người đứng trước 1 cánh rừng bạt ngàn ,cạnh đó là 1 cánh đồng cỏ
mênh mông lộng gió.Nó thật sự bất ngờ,ko tin được là anh cũng biết
được 1 chỗ tuyệt thế này.2 con chó cứ quấn quýt theo Dora nhưng khi
đến gấn cánh rừng tụi nó bỏ chủ chạy theo tiếng gọi của tình yêu
liền
Nó hỏi:
_Sao anh biết chỗ này thế?Anh thường đến đây ko?
_Thỉnh thoảng!
_Thế ở đây có gì hả anh?
_Tất cả những gì thuộc về thiên nhiên-anh chậm rãi –và cả 1 khe đá
nữa nhưng anh sẽ ko dẫn e đến đó đâu
_Sao thế a?-Nó nhướng mày nhìn anh
_Em mà đẫy anh xuống thì có mà anh vĩnh biệt cuộc đời
_WOA!Em chưa nghĩ ra được ý tưởng hay ho ấy đấy!Cảm ơn anh đã gợi
ý-Nó nói và suýt bật cười vì cái mặt nhăn nhó của Ken trước khi anh
nhận thấy đó là 1 câu nói đùa.Nó thấy thật tuyệt khi khám phá ra
được 1 tính cách mới ở anh.Với nó anh giống như 1 đường hầm
vậy,càng khám phá càng hào hứng và nó đâu biết rằng với anh nó cũng
thế.
Nó lôi ra khỏi xe lỉnh kỉnh đủ thứ.Ken đút tay vô áo thong thả đứng
nhìn nó.Ken để ý thấy nó ưa cách ăn mặc đơn giản kín đáo nhưng rất
hợp thời trang.Như hôm nay vậy,nó mặc cái quần Jean bạc màu với áo
thun tay ngắn,trông nó bụi bụi làm sao ấy.Cỗ quàng chiếc khăn len
màu nâu làm tôn lên khuôn mặt tráng trẻo của nó.Mọi thứ xong xuôi
nó quay sang anh:
_Ỡ đây có con suối nào ko anh?
_Có-anh thoát khỏi suy nghĩ vu vơ và trả lời nó
_Thế tý anh dẫn em đến đó nhé!Nó có sâu ko anh?
_Nếu em nghĩ nước đến mắt cá chân là sâu thì đúng vậy!
Nó chu mõ liếc anh.Nhìn dễ “ghét” ghê!
Đó là 1 con suối rộng khoảng 3m,nước nông đến nỗi mấy hòn đá dưới
đáy nỗi hẵn lên.Thỉnh thoảng có vài con cá nhỏ bơi lội tung tăng
theo dòng nước.Quanh suối là 1 vạt rừng đầy hoa cỏ đủ màu.Một phog
cảnh đẹp tuyệt vời!Dora hào hứng với cảnh đẹp,nó nhanh chóng xăn
quần lên,lội xuống dưới nước và thích thú với những con cá nhỏ.Nó
ngắm nhìn các bông hoa và lun miệng hỏi Ken tên các loài nó.Nó phấn
khởi như đứa trẻ được quà khác hẵn với cô gái lúc nào cũng rụt
rè,cam chịu trước đây.Từ đầu đến giờ Ken dành hết thời gian đễ…ngắm
nó.Anh chợt giật mình!Mình có bao giờ ngẫn ngơ ngắm nhìn 1 cô gái
thế này chưa nhỉ?Chắc là chưa!-Anh tự hỏi và tự cho mình câu trả
lời.Nó ko phải là đẹp kiêu sa mỹ miều nhưng anh cảm thấy ánh mắt
mình ko thễ rời khỏi nó,nó có sức hút gì đó.Lạ lắm!Huyển bí lắm!Anh
lại nhớ đến đêm đó,anh muốn ôm lấy cơ thể nó,vuốt dùng tay mình cảm
nhận sự tươi mát của nó,muốn say trên mùi vị đôi môi nó,muốn mơ
mộng trên mái tóc nó,cảm nhận nó bằng chính anh.Người ta nói đúng
“Phụ nữ ko có men rượu nhưng cũng làm người say”.Và anh đang say nó
lắm!
NHưng……
.Nó sợ anh nhìu hơn là yêu anh
.Anh ko muốn 1 lần nửa tổn thương nó.
.Không muốn!!!
.Anh sợ!!!
.Sợ ai đó bị tổn thương
Tiếng Dora gọi làm anh như thoát khỏi cơn mộng mị,nó tặng anh nụ
cười thật đẹp trong ánh nắng rực rỡ.Nó có nụ cười đẹp quá!Nhưng ít
khi anh thấy nó cười.Chỉ với riêng anh hay với ai cũng thế?
_Anh làm gì thế?Sao ngẩn người ra vậy?-Nó hỏi anh
Nó dường như gần gũi với anh hơn,khoảng cách do chính cả 2 tạo ra
dường như đang được chính 2 người kéo lại gần.Chợt anh nghĩ ra 1
trò hay..Tranh thủ lúc nó ko để ý anh ném 1 hòn đá xuống dưới chân
nó,nước văng tung tóe
_Á!-Nó quay sang nhìn anh
Anh khinh khỉnh cười khì:
_Này!Anh gây chiến hả?-nó nhìn anh lém lỉnh
_Phải!Chiến tranh thế giới thứ 3!
Rồi anh ngó lơ,huýt sáo,nhưng anh ko bình chân được lâu,cái tát
nước của nó làm anh ướt mèm:
_Này !Em khiêu chiến lun đó hả?
_Là anh gây sự trước àh nha!Em chỉ đáp lại thôi-nó lấy tay che làn
nước vừa bị anh bắn tung tóe đến chỗ nó.Nó đâu chịu thua,phản công
ngay.Họ chơi hăng say đến khi cả 2 ướt sũng.Anh nhìn nó thỡ hồng
hộc mà la to trêu ghẹo:
_Này!Nghe ko?Nhìn em thê thãm quá!Bại tướng-Anh nói lớn từ đằng
xa.Chứ đứng gần dễ hứng đạn lắm.
_Ai nói em là bại tướng!-Nó nói mà vẫn bắn nhưng tia nước đến liên
tục ko chịu thua.Anh nhìn nó lắc đầu rồi đưa 2 tay lên đầu:
_Rồi Rôi!Anh đầu hàng!Được chưa?Ôi! Nhìn em thở kìa!
Chưa đợi nó lên tiếng anh lôi nó đến tảng đá lớn gần nó,ấn nó ngồi
xuống.Và anh vội rút tay mình lại,va chạm với nó lúc này dễ làm anh
mất bình tĩnh lắm
Vừa ngồi xuống nó đã thở hồng hộc:
_Em yếu quá!-Anh nhận xét
_Đâu có!Chỉ có 1 chút vấn đề về đường hô hấp thôi!
Ken chau mày khi biết bệnh của nó
_Vậy mà cố chơi thế à!Đầu hàng đi rồi anh tha cho!-quan tâm mà vẫn
cố moi móc người ta
_Ko dám đâu!-nó khẵng định
_Cứng đầu thật!-Anh nhăn mặt phán nhưng trong lòng thì hình như có
chút đồng cảm.Anh cũng thế!Trong từ điễn của anh ko bao giờ có từ
chịu thua,anh lun cố gắng hết sức trong bất cứ chuyện gì.Nhìn nó
anh tự đắn đo Dora bây giờ và trước đây,đâu mới là em vậy?
Ken liếc xuống bàn tay đan xoa xoa chân của nó ,anh hỏi:
_Em sao thế?
_Hơi ê 1 chút!Chắc tại sỏi trong nước thôi!
_Anh biết cách xao bóp đó.Đưa đây!
Rồi anh tự khoát tay nó ra,chụp lun chân nó trước khi nó kịp la
lên
_Dù sao có việc đễ làm còn hơn là đứng ngắm nó-anh nghĩ thầm-Anh ko
dám tin tưởng mình có thể kìm chế bản thân ở 1 nơi vắng vẻ này,chắc
phải đi tập YOGA thôi!haizz..
_Em ko…-Nó toan mở miệng phản đối nhưng im bặt khi bàn tay anh vừa
chạm vào chân nó.Bàn tay to lớn nhưng ko nhám mà ngược lại khá mềm
.Nó cười khi biết nó đang cảm nhận = ..chân.Nhưng điều đó làm cho
tim nó ko chịu ngoan ngoãn nằm trong lồng ngực nó.Nó đập liên hồi
chực như muốn nhảy ra ngoài.Tất cả quá khứ ùa về như thước film
quay chậm.Anh đem đến cho nó rung cảm đầu đời quá tàn bạo.Nó nhìn
xuống người đang cúi khom trước mặt mình.Aó jacket đen của anh đã
được cởi ra treo ở cành cây,bờ vai rộng rung chuyễn theo từng nhịp
của đôi tay.Anh mặc áo sơ mi trắng sọc xanh khá nhả nhặn và quần
híp hop hơi thụng.Cách ăn mặc hơi bụi làm anh năng động và trẻ
trung hơn bình thường.Điều đó làm nó mém tắt thở khi nhìn anh ban
sáng.giờ anh còn đang chạm vào nó,dù chỉ ỡ bàn chân nhưng cũng đủ
để nó cảm thấy người mễm nhũn ra.Nó cần phải cũng cố tinh thần
trước khi đỗ gục trước anh
_Um..um..-Nó hắng giọng-Chân em đỡ rồi cảm ơn anh
_Thế à?Vậy tốt!Đúng lúc anh đang mỏi tay_Anh ngước lên nhìn nó
cười.Nụ cười của anh sáng lên dưới ánh nắng
_Đừng hạnh hạ trái time m như thế nữa!Tim ơi!Mày ngoan nào-Nó ôm
ngực lẩm nhẩm
_Em đau tim à?-anh hỏi làm nó giật mình lắc đầu lia lịa
_Dạ ko?
_Cũng may!Chứ chỗ đó làm sao mà anh xoa bóp được-anh nháy mắt nhìn
nó cười tinh quái
Mặt nó đỏ gay .
RẤM
Nó thẳng cẵng đạp anh 1 phát rớt xuống suối:
_Đáng ghét!
Rồi nó đứng dậy dậm từng bước tức giận đi về phía đồng cỏ-nơi đễ
thức anh
Anh chóng tay dưới nước nhìn dáng nó mà bật cười khanh khách.Lúc
này anh có tỏa sáng hay sáng gì mà chói thế nó cũng chẵng thèm quan
tâm,Người gì mà nham nhở quá.
Anh đứng dậy ung dung bước theo sau nó,ko hề có ý định vượt lên
trước
Nó lấy tất cả thức ăn trong giỏ ra,quẳng cho 2 con chó 2 miếng thịt
bò to đùng.2 con chó có vẻ rất thoải mái với không gian như thế
này
_Có gì cho bữa trưa vậy?-Ken nói qua vai nó,hơi thở ấm nóng của anh
phả vào vành tai nó.Nó hít sâu,nghiêng người sang 1 bên trả lời
anh:
_Cơm nắm,nước ép hoa quả và 1 ít trái cây thôi.Ko thịnh soạn cho
lắm nhưng đủ cho 1 bữa trưa
Anh gật gù ngồi xuống gần đó,nó nói:
_Em đem theo ko nhìu,anh đừng có tranh với em nhé-Nó giở giọng chọc
nhau
Anh im lặng 1 lúc làm nó khó hỉu:
_Anh sao thế?-nó hỏi
_Ko!Anh đang hồi tưởng lại món thịt nấu đỏ của em đây! Và anh đang
suy nghĩ mình có nên đi mua thuốc cho đường tiêu hóa ko
Nó phụng phịu đỏ ửng cả mặt,trông đáng yêu cực,anh chỉ mong mình
được chạm môi lên ấy.
Khoảng chừng nửa tiếng sau,trừ nước,mọi thức ăn đều được giải quyết
rất tận tình.3/4 thức ăn là do Ken “xử lí”
_Chà!Lâu rồi anh mới được 1 bữa ngon như vậy đấy?-Ken suýt
xoa
_Anh đùa ư?Anh ăn toàn sơn hào hải vị ko hà-Dora chế nhạo
_Thì ra thế nhưng anh thấy bữa ăn hôm nay rất ngon.Mà này ,anh khen
em “Nấu ăn ngon” ko thích hay sao mà bắt bẻ-anh cố nhấn mạnh chữ
“nấu ăn ngoan” trêu tức nó
_Tại thấy lạ thôi! Hoạt động cho đói rồi ăn ,ngon miệng là đúng rồi
chứ 1 công tử như anh có bao giờ biết đói đâu-Nó xỏ xiên anh
_Chứ em biết chắc!-Anh hõi lại
_Tất nhiên_Nó tự hào-Em chịu đói cừ lắm!Hồi ở nhà,em toàn tuyệt
thực mỗi khi giận mẹ.
_1 thủ thuật hay nhưng nguy hiểm nhỉ?-anh cau mày
_Này!Em làm gì thế?-Anh cất tiếng hỏi khi thấy nó nằm dài ra bãi
cỏ
_Em ngắm mây!-Nó đáp ngắn gọn
_Ngằm mây?-anh hỏi lại vẻ lạ lẫm
_Anh chưa ngắm mây bao giờ sao?-Nó hỏi trong khi mắt vẫn nhìn lên
bầu trời
_Chưa!Nhưng giờ thì có rồi!-tiếng anh vang lên sát bên làm tim nó
đập vội vàng,nó cố ko quay mặt sang.Nó cảm nhận rõ ràng thân nhiệt
anh ngay bên cạnh
_Hôm nay nhìu mây nhỉ-anh lên tiếng
_Uh!Anh thấy đám mây hình cái bánh DONUT kia ko?-nó chỉ
_Sao em nhìn ra đồ ăn hay nhỉ? Anh thấy nó giống con chim hơn!-anh
nhướng mày nhìn theo hướng tay nó rồi cãi
_Ko phải!Nó tròn ũm kia mà-Nó nhất định ko chịu đổi í kiến
_Có cái bánh nào mà có cánh dài như thế ko?Bánh bay à?Loại bánh mới
hả?-Anh nhất quyết ko chịu thua
Nó nhăn mặt:
_Nói chung thì vẫn là cái bánh!Anh thấy con thỏ kia ko?
Anh thầm cười:
_Cái cô nhóc này cãi ko lại rồi nhảy wa thứ khác liền hà
_Thấy nhưng đó là con rồng mà-anh nói
_Thỏ!2 cái tai kìa!
_2 cài sừng ấy chứ!
_Chứ anh ko thấy 2 cái chân thỏ sao?
_2 cái móng của rồng đó cô nương!
_Con thỏ có cái nơ đó thấy ko?
_Lửa rồng phun ra thì có.Này !em thấy con tôm hùm đàng kia
ko?
_Cua mà!
_Tôm hùm có mấy cái càng thiệt lớn với mấy cái chân nhỏ nhỏ
kìa!
_Tôm gì có cái mình tròn thế?
_Chứ cua gì mà có cái đuôi thế kia
_Này!Anh thấy đám mây đàng kia ko?Trông nó xấu nhỉ-Nó tiếp
tục
_Uh!Anh thấy nó giống em!-Rồi anh bật cười khanh khách trông khi nó
nhìn anh “đắm đuối”
Cuộc đối thoại hay đúng hơn là tranh luận hay chính xác hơn nữa là
tranh cãi về hình dáng những đám mây kết thúc khi cả 2 đã thấm mệt
.Và kết quả là ko ai chịu nhường ai dẫn đến chẳng có đám mây nào ra
hình dạng được cả.Rõ ngố!