Nó nhẹ nhàng dậy rồi mở cửa để ko làm Hưng thức dậy,đúng như nó
nghĩ hắn đang nằm co ro trên chiếc ghế lạnh lẽo,nó liền đi vào lấy
chăn qua chỗ Hưng đang nằm trên ghế nó đắp cho Hưng một chiếc chăn
rồi đi ra ngoài đắp chăn cho hắn,ko hiểu sao nó dừng lại nhìn người
con trai mà nó ko hề nhớ ra là ai đó,cũng ko hiểu sao bàn tay nó
lại vuốt nhẹ trên mái tóc bồng bềnh đó,nó nhìn hắn thật lâu có vài
hình ảnh mờ nhạt về hắn hiện đầu nó đau nhói,nó đi vào trong phòng
vì nghĩ mình cần được nghỉ ngơi rồi nó thiếp đi mặc cho tiếng rống
của ông Hưng khá to và chẳng khác gì dàn nhạc cả.hxhx.. Nó ko hề
bít hắn vẫn chưa ngủ,hắn luôn dõi theo nó từng chút một thỉnh
thoảng hắn lại nhìn qua gương xem nó đã ngủ hay chưa khi nó đi ra
hắn chỉ vờ ngủ thôi và cũng đã bít tất cả,hắn mỉm cười lạc quan vì
nghĩ nó vẫn quan tâm tới hắn điềy đó chứng tỏ tận trong sâu thẳm
trái tim nó luôn có hắn rồi dần dần hắn cũng chìm sâu vào giấc
ngủ..
Những ngày sau đó sức khoẻ của nó hồi phục,hum nay là noel nó thức
dậy nhìn qua cửa sổ ai ai cũng tấp nập chuẩn bị cho mùa giáng sinh
năm nay,thỉnh thoảng lại có những ông già noel đứng chia quà cho
những em nhỏ đi qua đường,rồi những người tuyết giả to lớn đứng
sừng sững giữa những con phố tấp nập,rồi họ đi mua sắm để trang trí
cho cây thông noel của gia đình mình,nó nhớ năm nào nó cũng đón
giáng sinh với vu' có lúc thì tại nhà,có lúc nó lại chờ vu' đi nhà
thờ rồi còn mua tặng vu' những món quà xinh xắn nữa,pama nó luôn
bận việc nên ko có thời gia về mà chỉ gửi quà về cho nó thôi,pama
nó đâu hề bít món quà lớn nhất đôí với nó là pama sẽ cùng nó đón
giáng sinh chứ nó đâu cần những thứ vật chất vô tri,vô giác đó
chứ
-tèn..ten-trước mặt nó là một con gấu bông bự lắm lun
-oaaaaa,dễ thương quá-nó nhận lấy
-tặng em nhân ngày lễ giáng sinh-Hưng
-cảm ơn anh.hihu-nó
-em thích ko?-Hưng
-thích chứ nhìn đáng ju như vậy mà-nó nhéo mũi con gấu bông
-thích là tốt rồi anh chỉ lo em ko thích.ủa,mà mọi người đâu hít
rồi?-Hưng ngó quanh
-chắc là chưa tới đó mà-nó
-vậy là do anh tới sớm hả.hihi-Hưng
-có lẽ là vậy-nó
-RRRR.rrrrrr-chuông điện thoại của Hưng
-xin lỗi anh có điện thoại-Hưng
-ko sao đâu-tại nó đang thích thú với con gấu bông mà
Hưng ra ngoài nghe điện thoại một lúc sau quay lại vẻ mặt nhăn
nhó
-sao vậy?-nó
-papa anh gọi về có việc gấp,anh sẽ quay lại sớm-Hưng
-ko sao anh cứ về đi lúc nào xong việc anh qua với em cũng
được-nó
-àk anh có mua cháo rồi đó chút nữa em mum nha,vậy anh đi nha.bye
em-Hưng vẫy tay
-vâng,bjbj-nó cũng vẫy tay chào
cả buổi ko thấy pama đâu chắc bận việc,Hưng ko thấy quay lại
nữa,Linh Linh và Huy cũng ko thấy đâu nữa nghi đánh quả lẻ đi chơi
với nhau lắm ák,còn anh chàng tên Phong cũg mất hút lun mà sao mình
lại mong anh ta tới chứ-nó ngồi đấu tranh tư tưởng
Buổi tối nhìn qua cửa sổ thấy đường phố tấp nập đang tủi thân vì
mình bị bỏ rơi thì điện trong phòng bỗng tắt rồi từ trong bóng tối
nó thấy một chiếc bánh gatô thắp nhiều nến sáng lung linh,trên
chiếc bánh gatô có cây thông nhỏ nhắn có gắn những hộp quà nhỏ
xíu,còn có ông già noel đang cưỡi trên chiếc xe được chú Tuần Lộc
kéo đi,còn khoác trên vai túi quà cho những đứa trẻ ngoan nó mải
nhìn chiếc bánh ngon lành đó(nó thích mum bánh kem lắm lun ák)mà
quên đi người đang cầm chiếc bánh đó là Linh Linh xung quanh là
Hắn,Huy,pama nó và vu' nữa
-chúc Thiên Ah một giáng sinh an lành,ấm áp và hạnh phúc-mọi người
cùng đồng thanh
nó bất ngờ những giọt nước mắt hạnh phúc lại rơi trên khuôn mặt đã
gầy đi nhiều của nó
-cảm ơn,cảm ơn mọi người nhiều lắm con chúc pama và vu',chúc
Huy,Linh Linh và anh Phong một mùa giáng sinh vui vẻ,hạnh phúc-nó
sụt sùi
-nào hum nay là ngày vui ko được khóc-Linh lau nước mắt cho nó,thực
ra Linh Linh đã lấy một số lạ gọi điện cho papa Hưng nói rằng:Hưng
đang nhảy nhót.phá phách,đánh lộn trên vũ trường khiến cho cả ngày
hum nay Hưng bị nhốt trong nhà.hxhx..đúng là cao thủ mà
-nè,đây là quà của tao và Huy-Linh Linh
-tao tưởng mày và ông Huy quên tao rồi chứ-nó
-sao mà quên được,ngày hum nay cô chú,** và tụi tui rất vất vả mới
chuẩn bị đoá-Huy
-vậy sao?-nó ngạc nhiên
-đúng thế đó,nọi người muốn con thật bất ngờ nên cả ngày hum nay ko
zô đó,đây là quà của pama giành cho con gái ju-mama nó
-đây là quà của vu',con mau chóng khỏi bệnh về với vu',vắng con vu'
buồn lắm-vu' sụt sịt
-cảm ơn pama,cảm ơn vu' con hạnh phúc lắm-nó ôm pama và vu' cảm
động
Huy đẩy hắn tiếm lên phía trước:-ơ đây là quà của em,anh chúc em có
một giáng sinh vui vẻ-hắn gãi đầu ấp úng nhìn ngố hít sức
-ơ cảm ơn anh-nó ngại ngùng đón lấy món quà
-hum nay zui như vậy hay là chúng ta mở tiệc đi,cháu có mua đồ đây
rồi-Huy dơ mấy túi to uỳnh lên
-nhưng mà ở đây ko được mở tiệc,mà về nhà thì cũng ko được-nó tiu
ngỉu
-uj zời vậy thì chúng ta mở tiệc luôn tại đây đi-Linh
-đúng thế mấy khi được mở tiệc tại bệnh viện chứ-mama nó
-yeahhhhh..thích quá nhưng mà con chưa chuẩn bị quà cho mọi
người-nó
-con cứ mau chóng khoẻ lại là pama,vu' và các bạn vui rồi,đó là món
quà mà mọi người mong đợi nhất đó-papa nó
-chú nói đúng đó,mày cứ mau khoẻ lại đi là mọi người vui rồi-Linh
Linh
-ko cần quà thật hả?-nó
-ừa,thật-nó
-hihihaha,thế thì đỡ phải tốn tiền mua quà-nó cười sung sướng
-con pé này đúng là ma lanh mà-mama nó kí đầu nó rồi cười
hiền,phòng nó khoá trái cửa còn treo tấm biển ''MIỄN LÀM PHIỀN''
trước cửa nữa để tránh y tá hay bác sĩ làm phiền mà,mọi người ai
cũng vui vẻ để đồ mum lên bàn,cùng ăn uống thật vui vẻ còn cùng
nhau thổi nến nữa chứ
-mở quà đi,mở quà đi-mọi người vỗ tay đồng thanh
vì đa số thường thắng thiểu số nên nó đành phải mở quà theo yêu cầu
của mọi người,đầu tiên là quà của Linh và Huy nó mở ra đó là một
chiếc mũ len màu trắng rất đẹp lại có cả một chiếc chụp tai hình
con mèo rất đáng ju nữa chứ.Típ theo là quà của pama nó nhẹ nhàng
mở ra bất ngờ đó là một chiếc áo khoác rất đẹp bằng da còn pha len
nữa rất đẹp lại style nữa,típ theo là quà của vu' đó là một đôi
găng tay bằng len rấy dày lại ấm áp nữa nó đoán là vu' đan vì vu'
thường tự đan áo,khăn hay móc mũ mà vu' đan rất giỏi đoá;cuối cùng
là quà của hắn trong lòng nó tự nhiên thấy hồi hộp sao sao ý,nó từ
từ mở ra là một chiếc khăn màu tím ấm áp đúng màu nó thích(vì màu
tím là màu của sự thuỷ chung mà) nó nhìn mọi người cười hạnh phúc
mặc dù ngoài trời đang rất lạnh nhưng trong phòng bệnh của nó ko
lạnh chút nào mọi người cùng bên nhau sưởi ấm bằng tình ju thương
koá lẽ đó là một noel đánh nhớ đôí với nó....
Vài ngày say nó được ra viện nhưng thỉnh thoảng vẫn phải đến bệnh
viện để kiểm tra,pama còn tổ chức tiệc ngoài trời mừng nó bình an
trở về,cũng chỉ có hắn,Linh và Huy thui chứ pama nó chẳng mời ai
cả,trên chiếc bàn nhỏ xinh giữa khu vườn đầy hoa các món ăn hấp dẫn
được bày biện,mọi người cùng mum và nói chuyện thật vui vẻ,nó thấy
Hưng đứng lấp ló ngoài cổng nó đi ra
-sao anh lại đứng ở đây mà ko vào?-nó
-tặng em nè,anh nghĩ anh ko nên vào-Hưng
-gì chứ,anh vào đây-nó nhận lấy bó hoa rồi kéo Hưng vào
mọi người thấy sự xuất hiện của Hưng đều thay đổi nét mặt
-dạ cháu chào cô chú-Hưng cúi chào
-vâng ko dám chào cậu-mama nó
-kìa mama-nó lay tay mama
-tới rồi thì lại ngồi đi-papa nó giữ lịch sự nhưng thái độ ko mấy
thiện cảm,nó bít pama nó cảm nhận pama nó ko ưa Hưng,cũng có nhiều
lần pama đã nói với nó Hưng là người xấu,Phong mới chính là bạn
trai và người sẽ kết hôn với nó sau này nhưng nó ko tin nó thấy
Hưng rất chân thành ko chứa đựng chút gì giả dối cả,ko bít sao nó
lại đặt niềm tin rất lớn vào Hưng như vậy nữa?nó cũng ko thể phủ
nhận Phong cũng rất thật lòng với nó Phong rất ít nói nhưng nó cảm
nhận qua hành động của người đó lun vì nó..nó rất bối rối nó ko bít
nên tin ai và nghi ngờ ai nữa
-dạ-Hưng đi tới ngồi xuống,từ khi Hưng nhận tiệc mọi người ko ai
nói chuyện với Hưng mà cho Hưng ra rìa lun,nó thấy vậy cứ gắp thức
ăn và nói chuyện với Hưng,hắn ko nói gì chỉ ngồi một mình trên
chiếc xích đu uống rượu,hắn buồn lắm mọi thứ như đã thay đổi rồi
hắn phải làm sao đây???
-mày đừng nghĩ nữa ngày mai chúng ta sẽ đưa Thiên Anh tới những nơi
mày và nó từng có kỉ niệm sâu sắc,đừng buồn chán mà hãy tin
tưởng-Huy vỗ vai hắn
-ừk,tao bít rồi-hắn nói đưa ly rượu lên uống,hắn muốn thử một lần
xem sao..
Sáng hum sau:
-dậy đi cô nương
-um..um..-nó tỉnh dậy rụi mắt như mào con zậy,nó thấy xung quanh là
Linh,Huy và người tên Phong
-gì zậyyyy-nó đang định nằm xuống ngủ típ thì
-này ku,ai cho ngủ hả,dậy đi-Linh
-ai,ai là ku?-nó ngó quanh
-mày chứ ai,dậy đi mún đi chơi ko?-Linh
-hả,đi chơi hả,dậy lun-nó bật dậy
-làm vệ sinh đi hông tao để mào ở nhà bây giờ nè-Linh đứng
dậy
-vèoooooo-nó như lắp mô tơ chạy nhanh vào phòng vệ sinh
-thế cơ mà-Linh nói rồi cả 3cười lớn
Linh,Huy và hắn đưa nó đi hít chỗ này tới chỗ khác nào toàn là
những nơi nó và hắn thường lui tới lại có rất nhiều kỉ niệm nữa
nhưng buồn thay nó chẳng nhớ gì cả,nhìn ánh mắt lạ lẫm của nó mà
hắn thấy buồn ko hiểu sao mọi kỉ niệm về hắn nó đều quên hít như bị
chọn lọc vậy.hxhx..
Linh Linh đã làm đủ mọi cách thậm trí còn như dựng lại cảnh trước
đây nhưng đều vô ích nó vẫn hồn nhiên tận hưởng một ngày đi chơi
vui vẻ.Và bây giờ tụi nó đang đứng trước cổng khu vui chơi đây là
cú quyết định vì Linh nghĩ nơi này hắn đã bày tỏ tình cảm với nó
chắn chắn nó sẽ nhớ ra,hắn ngồi vào trước
-kìa Huy vào ngồi đi-nó chỉ chỏ
-sao lại là tui-Huy
-mày sẽ vào ngồi với Phong-Linh nói đẩy nó vào
-ê sao lại đẩy tui ngồi chung với anh ta?-nó đập cửa
Linh Linh vẫy tay,bánh xe khổng lồ bắt đầu chuyển bánh,nó chỉ bít
đập cửa nhưng zờ nó đã dần dần xa Linh mất ùi.hxhx..nó quay sang
lườm hắn rồi ngó nghiêng ra ngoài,nó trầm trồ chỉ chỏ,còn vỗ tay
thích thú nữa,từ nãy tới giờ hắn chỉ lặng yên dõi theo nó,đã hít
một vòng quay nó nhảy xuống chạy tới chỗ Linh đứng
-hihihi..sao mày ko đi,đẹp thật đấy-nó
-lần trước mày đã tới đây rồi mà vẫn thấy đẹp sao?-Linh
-sao?mày nói gì tao tới đây là lần đầu tiên mà,đẹp thật lần sau lại
tới đây nhé.là lá la..-nó tung tăng đi trước để lại 3khuôn mặt lắc
đầu ngán ngẩm nhìn nhau..
Khi đưa nó về tới nhà:
-lần sau lại đi típ nha,mà sao mày bít những nơi đó hay vậy?-nó
cười hỏi
-đây ko phải là lần đầu tiên em đến những nơi đó,trước đây khi em
và anh thường đi tới đó và đó là những nơi nhìu kỉ niệm của chúng
ta sao em ko nhớ gì hết vậy?-hắn ko thể chịu được nữa
-phải đó,trước đây mày và Phong ju nhau thường tới mum kem,uống
nước hay đi chơi ở những chỗ đó,hơn nữa ở khu vui chơi đó chính là
nơi Phong đã tỏ tình với mày,sao mày có thể quên được chứ-Linh thấy
giận vì mọi cố gắng trong ngày hum nay đều công cốc hít
-Phong đã vì cậu mà làm bít bao nhiêu chuyện sao cậu có thể làm ngơ
mọi cố gắng của nó chứ?chính ở cái xích đu này cậu và nó đã ngồi
đây bên nhau cậu đã quên hít rồi-Huy
những lời nói của mọi người khiến trong đầu nó thấy loáng thoáng có
cái gì đó rất quen thuộcnhững hình ảnh xuất hiện một cách nhanh
chóng nó thấy có hắn,hắn và nó cùng luôn ở bên nhau nhưng những gì
hiện về đều ko rõ ràng
-aaaaaaaaaa..đau đầu quá,đau quá-nó ôm đần ngồi thụp xuống
-Thiên Anh,mày sao vậy?-Linh
-ÁÁÁÁ,đau quááááááá-nó hét lên
-mau đưa cô ấy lên phòng-huy
-em có sao ko?sao thế này-hắn lo lắng
Linh dìu nó lên phòng,pama nó cũng lo lắng chạy theo,nó nằm xuống
rồi thiếp đi
-Thiên Anh sao lại bị vậy hả Linh?-mama nó đắp chăn cho nó
-dạ tụi cháu đã làm hít cách nhưng ko có hiệu quả cô ạk-Linh buồn
ánh mắt trùng xuống
-vậy sao?các cháu đừng nóng vội phải cần có thời gian nếu dồn ép
Thiên Anh quá con pé sẽ bị áp lực đó-mama nó
-cũng tại tụi cháu nóng vội quá nên khiến Thiên Anh thấy đau
đầu-Huy
-ko sao,nếu như con pé đau đầu đôi chút mà có thể nhớ ra Phong thì
cô ko trách gì đâu-mama nó cười
-ko,cháu sẽ bỏ cuộc-hắn
-mày lại như thế rồi-Huy
-cậu đừng thế mọi người ai cũng thấy chán nhưng rồi sẽ ổn
thui-Linh
-Phong àk,cháu...-mama nó
-mọi người đừnh nói nữa cháu đã quyết định rồi,từ nay đừng ai bàn
về chuyện này nữa-hắn nói xong rồi lái xe đi về,khoé mắt hắn nóg
hổi một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hắn,hắn ko muốn nó vì
hắn mà phải chịu đau đớn như vậy,hắn ko muốn nó bị tổn thương.
Nhưng hắn,Linh;Huy đã quên đưa nó tới một nơi,nơi đó có lẽ đối với
người khác là bình thường chẳng có gì đặc biệt nhưng đối với nó là
một nơi rất có ý nghĩa..
Sáng nay nó dậy sớm hí hửng vì đã lâu ko được tới lớp,nó tung tăng
chạy ra mở cổng và BỊCH...
-ủa ah Hưng-nó giật mình khi thấy Hưng ngã lăn quay đơ ra nền
đất
-ui da-Hưng xoa lưng
-anh có sao ko?-nó đỡ Hưng đứng dậy
-ơ hơ anh cũng hơi sao sao-Hưng suýt xoa
-sao anh lại đứng đó,em xin lỗi tại em ko bít anh đứng đó
nên...-nó
-ko sao mà anh chỉ bị đau chút thôi-Hưng
-mà sao anh tới đây sớm vậy?có chuyện gì àk?-nó
-anh tới chở em đi học,mọi khi vẫn vậy mà,em ko nhớ sao?-Hưng nói
dối mà mặt cứ tỉnh bơ
-vậy sao?hj..chắc em wên-nó ngước lên trời nghĩ nghĩ đôi chút
-hj..em lên xe đi-Hưng
-dạ.hihihi-nó ngoan ngoãn ngồi lên xe,chiếc xe khuất dần
Hắn đứng đó từ lâu và cũng đã nhìn thấy tất cả nhìn nó cười hạnh
phúc như vậy hắn ko muốn là người ích kỉ giống như Hưng,bây giờ hắn
đã hiểu thế nào là sư đau khổ và dày vò của tình ju từ nay hắn sẽ
ko ép nó phải nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra trước đây nữa,hắn
sẽ chỉ đứng đằng sau dõi theo và bảo vệ nó mà thôi..
Hưng đưa nó vào lớp mà bàn dân thiên hạ đâu đâu cũng bàn tán nó ko
để ý mà vẫn cười vui vẻ,nó chạy đến ngồi vào chỗ ngồi quen thuộc
một lúc sao hắn tới ngồi cạnh nó gần cửa sổ,thấy lạ nên hỏi:-ủa sao
anh lai ngồi đây?
-này mày ko nhớ àk,từ trước tới giờ bàn mình vẫn ngồi 3mà,Phong vẫn
ngồi cạnh mày còn gì??-Linh lay cách tay nó
-thến àk?tao tưởng chỉ tao với mày ngồi một bàn?-nó gãi đầu
Còn Hà Vân thấy vậy cũng thấy lạ,cô ngồi nghĩ mãi:''cô ta quên
Phong rồi sao?nhìn cô ta như vậy ko giống giả vờ chút nào?sao thế
nhỉ?''
Hắn chẳng buồn nói gì nhìn ra cửa sổ với ánh mắt buồn khuôn mặt
lạnh lùng ngày nào lại trở về nó lén nhìn hắn chợt những hình ảnh
có mặt hắn lại hiện về,nó thấy nhức đầu và ngột ngạt mún thay đổi
ko khí nên nó đã đi ra ngoài cho thoải mái,nó thấy mọi người xung
quanh chỉ chỏ nó rồi xì xào gì đó,nó kịp nghe thấy:
-con nhỏ đó thật là tham lam đã ju anh Phong rồi giờ còn cặp kè với
anh Hưng nữa chứ-1học sinh nói
nó nghe vậy liền chạy lại kéo đứa học sinh đó lại hoá ra là Huyền
lớp trưởng lắm lời
-cậu nói gì?bạn trai của tôi là Phong chứ ko phải là Hưng
sao?-nó
Kái Huyền mặc dù rất run vì sợ nó cho ăn tát nhưng vẫn vênh mặt lên
để đỡ xấu hổ với mấy đứa xung quanh
-mày ko bít hay chở vờ ko bít vậy?anh Phong chẳng là bạn trai của
mày còn gì còn ah Hưng từ trước tới giờ vẫn theo đuổi mày nhưng mày
ko thèm để ý giờ lại còn phản bội anh Phong qua lại với anh Hưng
nữa-Huyền
-có thật là bạn trai của tôi từ trước tới giờ là Phong ko?-nó siết
chặt tay Huyền
-ÁAÁ..phải,tao nói dối mày làm gì?đau quá,bỏ tay tao ra-Huyền kêu
la
Nó đứng sững sự thật Phong là bạn trai của nó,mặc dù mọi người nói
nhưng nó vẫn tin tưởng Hưng,sao lại thế này?nó buông thõng tay
xuống rồi bước đi như người mất hồn,Huyền chẳng hiểu gì hết nhưng
rồi cũng chạy mất giép,nó cứ bước đi,cứ đi mà chẳng bít mình đang
đi đâu cả đôi chân nó thật kì diệu đưa nó tới một nơi có khung cảnh
thật đẹp ở trên đây có thể nhìn thấy tất cả quang cảnh của trường
đặc biệt còn thấy khu hồ nhân tạo thật đẹp,từng đợt nước cứ thế
được phun lên nó thích thú nhìn như bị thôi miên rồi những hình ảnh
về hắn lại hiện lên ko phải mơ hồ như mọi khi mà nó thật rõ rệt,nó
thấy trong đó là hình ảnh nó và hắn gặp nhau ở chính chỗ này còn
cãi vã nữa sau đó nó và hắn học chung lớp còn ngồi gần nhau,hắn
luôn gây sự với nó làm nó bực mình,hắn nói ju nó trên chiếc bánh xe
khổng lồ,đúng rồi là nơi hum trước nó đã tới mà,gì nữa nhỉ?hắn còn
tặng nó sợi dây truyền nghĩ đến đây nó sờ lên sợi dây truyền đang
đeo trên cổ mọi thưd hiển hiện rõ trong đầu nó,nước mắt nó trào
ra,nó bắt đầu thấy đầu đau buốt những hình ảnh típ tục ùa về nó và
hắn cùng đi chơi nhiều nơi,cùng ăn uống,cùng cười đùa,cùng học tập
rồi nó nhận được một gói bưu phẩm đúng rồi gói bưu phẩm đó chứa
những bứa ảnh của hắn và Hà Vân rồi nó gặp Hưng nhờ Hưng chở tới
bar nó uống rất nhiều rượu và rồi...(nó cố gắng nghĩ)ah nó vấp phải
gì đó rồi ngã,Hưng đỡ nó dậy nhưng nó ko nghe rồi chạy đi,nó bị
chiếc xe tông vào.phải rồi,tất cả hiện về trong nó rõ ràng như mới
hum qua vậy
-AAAAAAAA..đau quá..huhuhu-nó vừa ôm đầu vừa khóc
-THIÊN ANH,em sao vậy?-hắn chạy tới đỡ nó,hắn luôn là người tới kịp
lúc đúng là ông trời cũng khéo sắp đặt hắn cũng mún tới nơi hắn và
nó có nhìu kỉ niệm để vơi đi nỗi bùn ko ngờ thấy nó nằm dưới đất ôm
đầu kêu lên
-anh P..h..o..n..g..huhu-nó gọi tên hắn ko phải như gọi một người
xa lạ tên Phong như thời gian vừa qua mà gọi hắn một cách thân mật
như ngày nào
-em...em nhớ ra anh rồi sao?-hắn ấp úng như vẫn ko tin
-em..hức..em nhớ ra rồiiiiii.hức.hức..-nó khóc nấc lên rồi ngất lịm
đi trong vòng tay hắn
-Thiên Anh,Thiên Anh..-hắn gọi nó ko thấy nó tỉnh lại,nhanh chóng
bế nó xuống cổng trường,mọi người ai cũng xôn xao vì hot girl của
trường chưa bao giờ ngất như vậy,Linh Linh và Huy cũng chạy theo
cùng hắn đưa nó tới bệnh viện,Hà Vân thấy vậy nghĩ:''có khi nào cô
ta sùi bọt mép rồi giật lên từng hồi như kẻ bị động kinh ko nhỉ??ui
nghĩ mà rùng mình,anh Phong ui sao anh lại khổ như vậy
chứ.hxhx..''
pama nó cũng chạy ngay tới bậnh viện dọc đường đi mama nó khóc suốt
sợ nó xảy ra chuyện gì,bác sĩ kiểm tra cho nó rồi đi ra hỏi mọi
người:-ai đã đưa cô bé vào bệnh viện vậy?
-dạ,là tụi cháu ạk-hắn,Linh và Huy cùng đồng thanh
thế trước khi đưa vào đây các cháu có thấy cô bé có hiện tượng gì
lạ ko?-bác sĩ
-cháu thấy cô bé kêu đau đầu còn nói nhớ ra cháu nữa-hắn
-vậy là tốt rồi,cô bé đã hồi phục trí nhớ,chúc mừng gia đình-bác sĩ
cười
-may quá,con gái của chúng ta cuối cùng cũng hồi phục trí nhớ rồi
mình ơi-mama nó vui mừng
-đúng vậy,anh mừng lắm-papa nó
-yeah..cuối cùng cũng thành công rồi,Thiên Anh nhớ lại đươc
rồi-Linh Linh chay tới ôm Huy nhảy cẫng lên sung sướg
mặc dù ko nói gì nhưng hắn là người vui nhất,lúc này nó cũng đã
tỉnh mọi người chạy vào phòng khám ôm nó tới tấp
-mọi người làm gì vậy?nghẹt thở quá-nó kêu lên
-chụt.chụt..đồ quỷ cuối cùng mày cũng nhớ ra chứ mấy ngày nay cứ lơ
ngơ làm tao chuẩn bị cho mày vào trại-Linh
-có mày vào trại thì có-nó xoa má
-con có bít pama lo lắng cho con như thế nào ko con gái-mama
nó
-con xin lỗi pama,con lại để pama phải buồn nữa rồi-nó cầm tay
mama,rồi nó và hắn nhìn nhau,nọi người bít ý nên rút lui để cho nó
và hắn nói chuyện
-anh tưởng em quên anh luôn rồi chứ-hắn trách ju nó
-em làm sao quên anh được chứ-nó nhìn hắn như trao gửi bao tình ju
thương,hắn ôm nó vào lòng lâu lắm rồi nó mới được ở trong vòng tay
hắn như thế này nhưng như nhớ ra điều gì đó,nó đẩy hắn ra làm hắn
khó hiểu
-những tấm ảnh đó,em thực sự ko tin nhưng em cần một lời giải thích
dù cho sự thật có là như thế nào anh hãy nói thật với em được
ko?-nó
-sự thật gì chứ?đó là ảnh ghép,em ko thấy nó giống với ảnh trên
blog của anh sao?anh đã tìm hiểu rồi thực ra Hà Vân đã thuê một
người là chủ quán của tiệm ảnh Bình Minh để ghép những tấm ảnh đó
rồi gửi cho em nữa-hắn
-tất cả mọi chuyện là do Hà Vân làm sao?-nó
-đúng thế,Thiên Anh àk,anh xin lỗi là do anh ko tốt anh làm khổ
em,em hãy cho anh một cơ hội để anh có thể bù đắp cho em được
ko?-hắn cầm lấy bàn tay nó
-lỗi ko phải do anh,em ko trách anh đâu,em ju anh nhiều lắm-nó ôm
chầm lấy hắn,nó khóc vì những gì đã qua..
Mọi người đưa nó về nhà,nằm trên giường nó cứ nghĩ mãi những chuyện
mà hắn và nó đã trải qua tất cả là lỗi của nó tại nó ko tin tưởng
hắn,chưa nghe hắn giải thích mà đã nghi ngờ hắn còn đi uống rượu
nữa chẳng giống nó tẹo nào,lúc nãy nó nghe mama nó và Linh Linh kể
những ngày qua hắn luôn bên nó,có khi còn ngủ ngoài ghế lạnh buốt
chỉ để dõi theo nó hàng ngày,chắc hắn buồn nhiều lắm làm sao ko
buồn khi nhìn thấy người mình ju hàng ngày cười đùa với người khác
cơ chứ,từ nay nó sẽ thay đổi sẽ bít lắng nghe hơn,sẽ tin tưởng hắn
hơn.Nó ko ngờ Hà Vân lại có thể làm những chuyện này,bất chấp thủ
đoạn để có được hắn ngay cả liên quan đến danh dự mà cũng dám làm
nhưng sẽ nhận được gì chứ?Hà Vân càng làm như vậy thì càng đau khổ
thêm thôi con người thường hành động một cách nông nổi tại sao ko
suy nghĩ chín chắn hơn nào có phải bên người mình ju nhưng người ta
ko ju mình là hạnh phúc đâu,tại sao ko chấp nhận và dõi theo mong
người mình ju được hạnh phúc?nếu có ai đó đi van xin mà có thể nhận
lại được thì đó chỉ là thứ tình cảm bố thí mà thôi liệu có hạnh
phúc ko?có vui vẻ ko??Cả Hưng nữa lợi dụng lúc nó bị mất trí nhớ mà
nói dối nó sao lai ích kỉ như vậy chứ?tại sao chỉ mong mún được lợi
về mình mà ko quan tâm tới cảm nhận của người khác,nó hận Hưng và
Hà Vân_những kẻ đã khiến nó và hắn phải chia lìa và chịu nhiều đau
khổ,mọi người đều từng ju và đã ju sẽ chọn cho mình một con đường
nhưng con đường nó và hắn đã chọn ko giống như Hưng và Hà Vân nó ko
có sự giả dối,những thủ đoạn mà chỉ có một tấm lòng chân thành
hướng về nhau,nó mỉm cười vì con đường nó đang đi là một con đường
đúng đắn nắm lấy sợi dây truyền rồi đi vào giấc ngủ một cách ngon
lành
Sáng nay nó tới trường,Hưng cúp học nên ko hề bít nó đã nhớ ra tất
cả,Hưng lon ton xuống căngtin chạy lại chỗ nó ngồi:-công chúa em
đang mum gì vậy?
-anh ko còn gọi tôi là pé nữa àk?-nó cười khinh rẻ
-ai ai bảo anh gọi em là pé chứ?em đừng nghe người ta nói linh
tinh-Hưng gần như mất bình tĩnh
-nói linh tinh sao?-nó
-phải,anh là bạn trai của em,sao em lại đi với những người này,đi
theo anh-Hưg chưa kịp kéo nó đi thì:
-BỐP..nó tát Hưng một cái đau điếng rồi quát lớn:-anh còn liến
thoắng được nữa àk?tôi ko ngờ anh là con người như thế,lợi dụng lúc
tôi mất trí nhớ nói những lời giả dối,uổng công tôi đã tin ah,anh
có thấy hài lòng ko?anh có thấy vui ko?tôi ghét anh,tôi hận anh từ
giờ đừng để tôi nhìn thấy bản mặt đáng ghét của anh nữa đồ đểu
giả-nó đi thẳng với ánh mắt căm hận
hắn và Huy cũng lên theo,hắn dừng lại đôi chút nói:-đó là cái giá
anh phải trả,tình ju ko thể lấy ra làm trò đùa được cũng ko thể
giành lại bằng sự giả dối hay thủ đoạn được-rồi hắn bước đi
Hưng đứng sững tại chỗ 5ngón tay nhỏ bé của nó vẫn in hằn trên má
Hưng:''em đã nhớ ra rồi sao?anh đã mong em đừng nhớ lại,những ngày
qua ở bên em anh đã rất hạnh phúc nhưng về tất cả anh đã sai
sao?anh sai ở chỗ nào?ju một người là có tội sao?muốn chăm sóc và ở
bên một người là sai sao em?tại sao em lại đối xử với anh như
vậy?hả???''-Hưng cay cú đập bàn,hất hết những chiếc cốc xuống lật
đổ hết những bàn xung quanh,Hưng còn cầm chai rượu lên uống rồi đập
xuống bàn,những mảnh vỡ đó xiên vào tay Hưng chảy máy nhưng khi con
người đã quá khích thì một vết thương nhỏ có là gì quan trong là
vết thương ở trong lòng kìa..Mọi người xung quanh ai cũng tránh xa
vì bít Hưg là một playboy và quen bít nhìu dân xã hội đen,nên tránh
đi nếu ko mún gặp phiền phức,mấy cô bán hàng trong căngtin cũng ko
dám ra mặt bắt đền hay ăn vạ vì trong kái trường này ai cũng bít
tiếng tăm của gia đình hắn,nó,Huy và Hưng ngang ngửa nhau nên khi
thấy Hưng đập phá như vậy đành ngậm ngùi cho qua chuyện
Hông qua nó ngất đi như thế thấy vui trong lòng hơn nữa nó lại
chẳng nhớ gì về hắn cả,vừa thấy nó đi vào lớp Hà Vân vội cợt
nhả:-chà,hum qua còn lên cơn động kinh giờ đã đi học được rồi
hả?-Hà Vân nhìn nó gật gật vẻ đồng cảm
-BỐP..mà nói tao mày thử xem lại mình đi đã,mày nghĩ tap sẽ im lặng
mà chấp nhận những trò động kinh của mày sao?
-CHÁT...đây là cái tát cho những gì tao đã phải trải qua-nó tát Hà
Vân 2cái đau điếng khiến cô ngã ra
-mày dám tát tao?-Hà Vân sờ tay lên khuôn mặt đỏ ửng của mình
-đối với những gì mày đã làm với tao 2kái tát này là quá nhẹ nhàng
với mày rồi đó-nó
-mày hãy chờ đấy hum nay mày tát ta 2kái sau này mày sẽ phải trả
lại gấp 10,tao chưa dừng lai ở đây đâu-Hà Vân đứng dậy mặt câng
câng nhìn rất sấc
-được,tao sẽ chống mắt lên xem mày làm thêm những trò gì-nó
-vậy thì hãy mở to mắt ra mà xem Hà Vân này ko chịu nhịn như thế
này đâu-Hà Vân cười nhếch môi rồi đi ra khỏi lớp
-mày xử hay lắm-Linh vỗ vai nó
-đối với bọn này càng nhịn nó càng lấn tới,-nó
-mà có điểm học kì rồi đấy,xuống xem thôi -Linh Linh chạy thật
nhanh chỉ vì hi vọng được hạng nhất để mum miễn phí mà
Từ nãy tới giờ hắn im lặng vì hắn ko mún bảo vệ Hà Vân thêm lần nào
nữa,cô đã đi quá xa rồi hắn mún cô có thể hiểu ra và trở về như
ngày xưa,có như vậy trong lòng hắn mới yên tâm được,đang mải mê suy
nghĩ thì bàn tay nhỏ bé của nó kéo hắn đi:-chúng ta cũng phải xuống
xem thui anh-nó cũng cùng suy nghĩ háu mum như Linh Linh mà
Vì chân nó dài nên chẳng mấy mà nó đuổi kịp Linh Linh,cả2 đức cùng
chen vào do nó có võ nên rất khoẻ nó chen được vào trước,nó chỉ tay
tìm trên tờ giấy dán trên bảng tin của trường,xem nào...
-hạng nhất:Nguyễn Thiên Anh lớp 11A5
-hạng2:Lê Khánh Phong lớp 11A5
-hạng3:Trần Linh Linh lớp 11A5
-hạng4:Lương Gia Huy lớp 11A3
...
Nó dụi dụo mắt nhìn lại một lượt thì đúng là nó hạng nhất,hắn
hạng2,Linh Linh hạng3 và Huy hạng4,nó vừa đi ra vừa suy nghĩ:''sao
hắn lại hạng2 được nhỉ?nghe Huy nói kì thi nào hắn cũng đứng hạng
nhất cơ mà cũng đúng khi học nhóm cùng hắn những bài toán nâng cao
hắn luôn giải một cách dễ dàng còn giảng cho mình,Linh và Huy nữa
mà thôi cũng có thể do mình giỏi mà.kaka...''-nó tự sướng với ý
nghĩ đó nhưng nó ko hề biết rằng vì biết nó rất cố gắng học ngày
đêm để giành được hạng nhất nên hắn đã làm bài ko hít khả năng của
mình vì mún nhường nó chứ sức hắn dư hạ gục được nó(tên này chiều
người ju wóa đi mất,tg cũng ghen tị quá đi =.=)
nó chạy lại cầm tay hắn nhảy cẫng lên:-anh ui,em được hạnh nhứt
ruì,còn anh được hạng2 mà,zui quá đy
-vậy hả,chúc mừng em nha-hắn cười
Linh Linh vừa mới thoát khỏi đám người đi ra mặt bí xị:-anh ui,em
cố gắng như vậy mà được có hạng3,bị vợ chồng con nj` giât hít giải
rồi.huhu..
-thôi ko sao,chế còn anh?-Huy
-mà anh đó,học hành kái kiểu gì mà được có hạng4?-Linh Linh
quát
-môn cuối anh thấy mệt quá nên ngủ trên ghế nhà Phong ko học gì
cả,anh được hạng4 là giỏi rồi đấy-Huy cười trừ
-anh còn nói nữa hả?-Linh dơ nắm đấm lên,Huy kịp thời xoa dịu bằng
ánh mắt chớp chớp,mùm đớp đớp,2tay chắn lại rồi nói:-ju chế,ju
nhắmmmmm
-hứ..ko thèm-Linh quay đi
-này 2người bây giờ tiến hành luôn chứ nhẩy?-nó nhìn bằng đôi mắt
long lanh
-tiến hành gì cơ??-Linh Linh và Huy cũng nhìn nó bằng ánh mắt vô tư
vô số tội
-mum miễn phí đó-nó nói thản nhiên
Linh Linh và Huy nhìn nhau cười nhạt rồi nói:-her..còn thiếu tên kí
nữa-rồi cùng ci vào hắn
-àk còn anh nữa nhỉ?-nó quay lại cũng chỉ chỏ vào hắn luôn
-àk thì ừk-hắn cười gượng
-kaka..vậy là yừ nay tui sẽ được mum miễn phí rồi,3người yên tâm
tôi có tính người lắm tôi sẽ mum ít ko mum nhiều đâu(nói đến đây
3người kia mắt sáng ngời) nhưng tính tôi ý đã mum thì phải mum thứ
ngon và chất lượng,3người chuẩn bị đi nák đừng để bị viêm màng túi
đóa-nó thích thú nhún nhẩy đi trước vứt lại 3gương mặt méo xệch
nhìn nhau thở dài rồi cùng đồng thanh:-TIỀN ƠIIIIII...
Dạo này nó cứ như được ở trên mây ăn uống thả phanh ko mất xiền mà
người xì tiền lun là hắn và Huy.hxhx..nó đang mơ màng tận hưởng ly
kem dâu trời lạnh mà nó đòi đi mum kem ai cũg phải bái nó là sư phụ
rồi,ko bít nó đang gửi tâm hồn đi đâu rồi nữa.hxhx..
-anh này nó sao vậy?-Linh huých tay Huy
-bít chít liền,mày bít ko?-Huy lại huých tay nó
-mày hỏi tao cũng bằng nhau,em sao vậy?-hắn lại huých tay nó
-àk đâu em đang nghĩ xem nên mum kem gì típ theo ấy mà-nó
cười
-sax..3ly rồi đó -cả3 đều dơ 3ngón tay lên
-ờh bít òy-nó trả lờ tỉnh bơ làm hắn ra cào xé tường,còn Huy zô đập
ddầu vào tường,Linh thì úp mặt vào tường cả3 đều chán nản với tài
mum quá giỏi của nó,ngày hum nay nó đã đi ko bít bao nhiêu quán và
cũng ko bít mum bao nhiêu thứ rồi nữa,đúng là tiền chùa nên dạ dày
cũng chùa theo.huhuoaoa T_T
Thời gian cứ thế trôi hắn và nó ngày ngày lun bên nhau hạnh phúc,Hà
Vân ko gây sự với nó nữa nhưng mỗi lần cô ta im lặng đến lạnh gáy
như vậy thì nó cũng phải dè chừng vì có thể sắp tới có chuyện gì đó
sẽ xảy ra và nó luôn cảnh giác với Hà Vân,Linh Linh thì vẫn lun bắt
nạt Huy pama thỉnh thoảng vẫn về thăm nó,noel vừa rồi nó đã bỏ lỡ
thời gian đi chơi với hắn sắp tới nó mong có một valentine đầy lãng
mạng và sẽ cùng hắm mum những thỏi socola ngọt ngào giống như tình
ju của nó và hắn vậy.Ngày mai là valentine nó đang cùng Linh Linh
chọn quà để tặng cho bạn trai của mình,nó chọn mãi chọn mãi mà
chẳng bít nên tặng hắn cái gì nữa Linh Linh cũng vậy,2đứa thở
dài:
-chẳng bít mua gì nữa,chán quá-nó
-tao cũg chẳng biết nên mua gì cho Huy nữa,đồ con trai khó chọn quá
mày ui-Linh
nó vừa đi vừa nghĩ vu vơ bỗng nó hét lên:-AHHHHHH..nghĩ ra rồi,tao
đã nghĩ ra rồi.kaka-nó cười lớn làm mấy người xung quanh cứ nhìn
tưởng con nj` vừa mới ra trại
-ui giật cả nảy,mày nghĩ ra cáci gì mới được chứ???-Linh
Nó chạy tới nói với Linh Linh:-tao nghĩ ra kái này hay lém,tao và
mày ko mua quà nữa mà sẽ tự tay làm socola thía mới ý nghĩa
chớ
-kaka..đúng,đúng..ko ngờ nhìn mày ngu ngu mà thỉnh thoảng cũng khôn
ra phết nhở-Linh vỗ tay tán thành
-chuyện..chẹp.chẹp..nhưng trước hết phải mua nguyên liệu
đã-nó
-okie-Linh nói rồi cùng nó đi vòng vòng mua nguyên liệu sau đó 2đứa
hí hửng về hành tỏi kái bếp đáng thương của nhà nó,phân chia lãnh
địa mỗi đứa một góc bắt đầu vào công việc
1tiếng sau đã hoàn thành nó và Linh Linh cùng khoe cho nhau xem
những sản phẩm vất vả mới làm ra được,nó thì làm ra những thỏi
socola có giống hình mặt của hắn với mái tóc đen và chiếc răng
khểnh rất dễ nhận biết hơn nữa lại làm những trạng thái khác nhau
kái thì mặt cười,mặt mếu,lúc đỏ mặt,lúc tức giận,lúc đang
khóc,...nhìn kái nào cũng rất đáng ju đã được sắp xếp vào một chiếc
hộp thật cẩn thận.
Còn Linh Linh thì khác cô làm những thỏi socola dài bên trên còn vẽ
2trái tim lồng vào nhau có tên của Linh và Huy nữa,thêm vài trái
dâu tây cho thêm phần ngọt ngào nhìn rất đẹp mắt ko kém phần đáng
ju(Linh vẽ rất đẹp đoá bà koan)
-hihi..sôcôla của mày nhìn ngộ ghê-Linh
-sôcôla của mày nhìn cũng đẹp chứ bộ-nó ngó sang
-công nhận bọn mình giỏi-Linh tự sướng
-mình phục mình quá đi mất.keke-nó cũng ko kém
-hajzzz..thế là xong,cũng may là mày nghĩ ra cách này nếu ko đi cả
ngày cũng ko bít mua gì mất-Linh
-ừk,tap nghĩ thế này mới thể hiện lên tình cảm của mình chứ đi mua
thấy cứ sao sao ý,mà thui gói vào đi,tao koá làm thừa một chút cũng
phải tự thưởng cho mình chứ.kaka-nó
-mày chỉ được kái hiểu tao.híhí-Linh
Sáng nay đón nó đi tới trường,trên đường đi:
-tối nay chúng ta sẽ đi đâu em nhỉ?-hắn
-em cũng hông bít,tuỳ anh chọn-nó đút tay vào túi áo hắn,cảm giác
thật ấm áp
-vậy mình sẽ tớiXXXXXXXX nhé-hắn
-vâng.hihi-nó cười toe toét
Trường nó hum nay tấp nập lém dù là con trai hay con gái ai cũng
cầm trên tay những món quà nhỏ xinh hay bó hoa hồng mong mún có thể
tận dụng trong ngày lễ tình ju thổ lộ với người mình đã thầm thương
trộm nhớ hay mún thể hiện tình cảm của mình đối với girl friend,boy
friend của họ.Nó mỉm cười cùng hắn đi lên lớp,ngồi yên vị được một
lúc thì fan của hắn ồ ạt chạy vào vây quanh hắn,các fan của nó cũng
vậy làm nó và hắn chỉ bít nhìn nhau chẳng nói được gì hít.hxhx..bị
đưa vào thế bí đây..
-mọi người cũng biết tôi có girl friend rồi vì vậy nên tôi ko thể
nhận quà của các bạn được-hắn lên tiếng,ánh mắt cương quyết làm bọn
con gái mặt đứa nào cũng ỉu xìu,một cô bé với mái tóc đen nhìn rất
giống người Nhật lên tiếng:-anh Phong,đây là những món quà với tình
cảm của bọn em giành cho anh,nhận quà ko có nghĩa anh phải đáp lại
tình cảm của bọn em cơ mà?
-đúng đó,anh Phong àk chỉ là bọn em muốn thể hiện tình cảm đối với
anh thôi,anh hãy nhận đi bọn em năn nỉ đó-1đức khác nói
-bla.bla..bịn con gái mỗi đứa nói một câu làm cho lớp học của nó
như một kái chợ zậy,hắn nhìn nó nhíu mày ko bít nên cư xử sao vì
hắn ko mún làm tổn thương nó
Nhưng bên nó cũng ko khá hơn mấy thằng con trai còn đưa quà rồi thổ
lộ với nó,mặc dù nó đã nói ko muốn nhận nhưng họ cứ nài nỉ nó chẳng
bít làm thế nào,lúc này ko hiểu sao các fan lại hiểu nhau cùng đồng
thanh biểu tình 2đứa nó:-NHẬN QUÀ ĐI,NHẬN QUÀ ĐI;NHẬN QUÀ
ĐIIIIIII...nó cũng quay sang nhìn hắn mếu máo,2đứa nhìn nhau như
hiểu ra ý nhau 2đứa nó nắm tay nhau 3chân 4cẳng chạy mất các fan
thấy vậy cũng đuổi theo,đúng là 2đứa này được học võ từ nhỏ có khác
thân thủ cũng khác người thường chạy nhanh như gió thoáng kái các
fan đã chẳng thấy đâu hít như bị bốc hơi vậy
-họ đi chưa?em bị muỗi tiu ngứa quá-nó nhẵm nhẵm chân khi 2đứa đang
lấp trong bụi cây
-suỵt..em nói nhỏ thôi còn vài người nữa đang quah quẩn ở đây họ mà
bít thì ko thoát được đâu-hắn dơ tay lên ra hiệu cho nó im
lặng
-hxhx..ai bảo mình là người nổi tiếng cơ chứ-nó rầu rĩ 2chân cọ vào
nhau gãi ngứa
-đi nhanh ko họ quay lại thì teo-hắn kéo nó típ tục chạy
-zờ đi đâu hả anh?hem về lớp đâu về đó em thấy ngột ngạt với mí tên
đoá lém(fan của nó)-nó rầu rĩ
-anh có biểu về lớp đâu chúng ta sẽ lên ban công ngồi,hum nay anh
và em cùng cúp học-hắn nháy mắt
-anh chỉ được kái cúp học là nhanh thoy-nó kí đầu hắn
-em cũng mún nghỉ học đó chứ,úi họ tới kìa chạy nhanh-hắn kéo nó
chạy toé khói
Đường lên ban công hum nay sao dài quá hắn và nó đi cứ phải khép
nép lảng người này,tránh người kia khổ thật đấy rất may cuối cùng
2đứa cũng dắt tay nhau lên tới kái nơi mà koá lẽ đối với người khác
bị đưa vào danh sách lãng quên từ lâu thì đối với 2đứa nó lại là
nơi đặc biệt
-đâu rồi?-hắn chìa tay ra
-gì cơ?-nó ngạc nhiên
-quà của anh đâu?-hắn nói thản nhiên
-ko koá-nó tát vào tay hắn 1kái đau điếng
-hả?ko koá quà sao?-hắn
-ko-nó
-èo,chán thía-hắn thất vọng xị mặt ra như trẻ con ko được phát kẹo
zậy,nó thì huýt sáo thản nhiên nhìn lên trời,vô tư như ai ý,hắn
đành bó chân ko dám hỏi nữa,rồi 2đứa cùng ngồi hướng ánh mắt về
1phía quen thuộc
Buổi tối:nó chủ động đi tới chỗ hẹn mún cho hắn bất ngờ nhưng chẳng
thấy hắn đâu hít,cảm nhận có người đằng sau nó quay lại thì trước
mắt nó là một bó hoa hồng to với 99 bông hồng kết thành hình trái
tim rất đẹp,nó thốt lên bất ngờ,hắn vẫn lãng tử như mọi khi,hắn
cười một nụ cười thật đẹp nó ngượng ngùng đón lấy bó hoa từ tay
hắn
-đẹp quá-nó hít một hơi dài cảm nhận mùi thơm từ những bông hoa
hồng
-chưa hít đâu-rồi hắn lấy tay che mắt nó phòng khi nó ti hí
-làm gì mà anh koá vẻ bí hiểm zậy-nó tò mò
-bí mật,hồi sau sẽ rõ-hắn
nó im lặng đi theo sự chỉ dẫn chủa hắn,được một lúc hắn dừng lại,bỏ
tay ra nói:-em mở mắt ra đinó từ từ mở mắt ra càng ngạc nhiên hơn
khi trước mắt nó hiện giờ có những ngọn nến lung linh được xếp
thành hình trái tim rất đẹp mắt,hơn nữa xung quanh là những cây
pháo bông đang toé ra đều đặn thật huyền ảo cứ như nó đang được du
hành trong giấc mơ vậy lần nào hắn cũng làm cho nó bất ngờ
hít
-em có thích ko?-hắn
-em thích lắm,cảm ơn anh.hxhx..-nó cảm động quá rơi nước mắt,trong
giờ phút này_kái ngày mà cả thế giới đang trao những lời ju thương
với nhau thì nó và hắn chỉ im lặng nhìn nhau tận hưởng tình ju từ
trái tim đến trái tim ,hắn nắm lấy bàn tay nó ngồi trong hình trái
tim giữa những ngọn nến lung linh đủ sắc màu.Như nhớ ra điều gì
đó,nó lấy hộp quà đưa cho hắn:-quà của anh nè
-anh tưởng ko có chứ-hắn
-sáng nay a hỏi zô duyên quá nên em nói vậy để xem thái độ anh thế
nào thui,mà hem thích hả?zậy thì trả đây-nó đòi
-gì chứ?tặng rồi sao đòi lại được,của anh mà-hắn giấu sau
lưng
-xì..mà anh mở ra đi nhưng cấm được cười đó-nó quay mặt đi chỗ khã
ngại ngùng
-nghe koá vẻ đặc biệt lém đây-hắn từ từ rút dây nơ rồi mở nắp hộp
ra những thỏi sôcôla có hình mặt hắn làm cho hắn bật cười với món
quà thú vị này:-hihihahaha..-hắn cười nắc nẻ
-em đã nói ko được cười rồi cơ mà.chít nèèèè-nó oánh hắn
-haha..nhưng mà anh ko nhịn được cười,mà em làm sôcôla này giống
hình ai vậy?-hắn bít rồi nhưng cố tình hỏi để chọc nó
-giốn anh chứ giống ai,chẳng lẽ giống ông hàng xóm-nó
-trời,anh mà xấu zậy ý hả-hắn
-đẹp zậy mà bảo xấu.này nhá,cái này là lúc anh cười này,kái này lúc
anh xị mặt giận em nè,kái nj` lúc nịnh em,lúc bí xị ,lúc anh
buồn,lúc anh mếu nè,...nó chỉ từng sỏi sôcôla rồi say mê diễn
tả,hắn nhìn nó mỉm cười:-em tự làm hít đó hả?
-đương nhiên,em mún tự tay làm để anh có thể cảm nhận được tình cảm
của em mà-nó
-cảm ơn em,anh thích lắm nhưng chắc anh về để zô tủ kính chứ ko nỡ
mum đâu-hắn
-em làm để bọn mình cùng mum trong buổi tối valentine mờ-nó ngước
ánh mắt long lanh nhìn hắn
-em tặng anh mà cũng được mum sao?-hắn chêu
-tại sao em hông được mum nhỉ-nó lấy 1thỏi sôcôla ra mum ngon
lành
-áh,em dám cắn vào đầu anh như thế sao?anh sẽ trả thù-hắn
-kaka..anh mún trả thù thì sau này làm hình của em mà trả
lại-nó
-anh mún trả thù ngay bây giờ-hắn nói dượt đuổi nó
-giỏi thì qua đây mà bắt em nè.plè-nó vừa chạy vừa lè lưỡi khiêu
khích
-em cứ chờ đấy,anh mà bắt được em anh sẽ cắn vào kái má của
em-hắn
-anh là đồ quái vật mà-nó chạy tít hơn
-quái vật đến đây.hà.hà-hắn
nó chay mãi rồi cũng kiệt sức đang ngoái đầu lại đâu thì hắn đã ở
đằng trước đón đầu tún được nó mất rùi :-em chay đi đâu hả?zờ thì
quái vật đã bắt được em rồi-hắn làm mặt giống như trong phim
ma
-hxhx..thật là chán chít đi được lại bị anh bắt được rồi -nó đánh
hắn để chạy đi nhưng bàn tay rắn chắc của hắn đã kịp giữ đôi tay
nhỏ bé của nó ko cho nó chạy khỏi vòng tay hắn,2ánh mắt chạm
nhau,dưới ánh trăng,qua ánh sáng mờ ảo của những ngọn nến hắn thấy
nó đẹp như thiên thần zậy và hắn đã trao nó nụ hun ngọt ngào giống
như tình ju của hắn và nó zậy...
Trái đất cứ lặng lẽ quay và thời gian cứ dần trôi đi tình ju của
hắn và nó cũng trải dài theo năm tháng,đôi khi phải đối diện với
nhiều chuyện nhưng cả2 vẫn luôn cố gắng cùng nhau vượt qua để duy
trì tình ju,pama hắn và pama nó sau khi bàn luận đã đưa ra quyết
định sẽ tổ chức đính hôn cho 2đứa vào giữa tháng 12 này,vì gia đình
nó và gia đình của hắn đều là những gia đình có tiếng tăm và có thế
lực ở trong nước lẫn quốt tế nên đính hôn hay kết hôn sớm theo
phong cách của những tầng lớp thượng lưu cũg là chuyện bình
thường,nó và hắn đồng ý 2tay lẫn 2chân lun vì đính hôn sẽ làm cho
hắn và nó xích lại gần nhau hơn,mọi người trong gia đình ai cũng
háo hức và vui mừng,Linh Linh,Huy và bạn bè của nó đều tới phụ giúp
để có thể chuẩn bị chu đáo cho lễ đính hôn trọng đại này,báo đài
cũng đưa tin rầm rộ dường như lại trở thành tin hot trong tháng ý
chứ,thế mới nói tầm ảnh hưởng của 2gia đình rất lớn giờ lại thành
thông gia của nhau nữa sát nhập 2tập đoàn lại sẽ càng lớn mạn,phồn
vinh hơn
Hun nay nó cùng hắn,Linh và Huy đi thử váy mặc trong lễ đính
hôn,người phục vụ đưa nó vào trong mặc cho nó bộ váy màu trắng đã
được đặt làm sẵn,hắn ngồi ngoài chờ lật từng trang menu ngắm nghía
những bộ váy cưới khác nhau,chiếc rèm được mở ra nó xuất hiện trước
mắt hắn như một nàng công chúa,tóc cũng được quấn lên,có vài lọn
tóc được làm xoăn để thả tự nhiên,khuôn mặt nó cũng được trang điểm
nhẹ nhưng vẫn làm tôn lên vẻ đẹp của nó,nó mặc trên mình một bộ váy
rất đẹp và lộng lẫy,hắn nhìn nó ko chớp mắt:
-này,này-Huy huơ tay trước mặt hắn
-ơ ừk-hắn như tỉnh mộng
-anh để yên cho cậu ta mơ màng chút,nhìn Thiên Anh đẹp như vậy em
cũg siêu lòng nữa là chú rể-Linh Linh
-bọn mày chỉ được kái chọc tao là giỏi-nó đỏ mặt
-keke tôi thấy Linh nói đúng đó kiểu này 2người mà đính hôn chắc
xong tới lượt tôi quá,em nhỉ-Huy khoác vai inh
-còn lâu nhé-Linh
-mà tiện đây em vào thử váy cưới lun đi,chị ơi giúp em thử đồ cho
cô ấy nhé-Huy nháy mắt làm các nàng nhân viên như bị hút hồn làm
theo ý Huy chạy tới lôi Linh Linh vào phòng thay đồ luôn
-ahhhhh..bỏ tui ra,tui ko muốn thử,anh Huy anh chít với em-Linh hét
nhưng ko ăn thua vẫn bị các bà chị người cầm chân người cầm tay đưa
vào trong
-em cứ vào thử đi,anh tin em cũng đẹp ngang cơ Thiên Anh cho
coi-Huy mỉm cười nhìn hắn thách thức
-làm sao đẹp bằng bà xã của tao chứ-hắn tới cúi đầu cầm lấy tay nó
mỉm cười
-em đẹp lắm-hắn nói,nó được khen nên ngượng ko nói được gì cũng ko
cãi lại hắn như mọi khi nữa,được một lúc Linh Linh cũng bước ra Huy
suýt ngã ngửa sốc toàn tập vì nhìn Linh Linh tuy ko koá nét quý
phái như nó nhưng lại có nét đẹp rất đơn giản ko thua kém gì
nó(nhưng nó vẫn đẹp hơn)
-em nhìn Huy nhà ta bị đơ kìa-hắn nhìn Huy cười
-hihi..mày đẹp lém đoá,tao nghĩ mày cũng đính hôn đi thôi-nó
-hứ..đây là tao bị ép chứ koá mún mặc đâu,khó chịu quá-Linh Linh
nhăn nhó
-WOA..em đẹp quá ko ngờ vợ anh đẹp đến vậy,hay bọn mình cũng đính
hôn luôn.nhá.nhá-Huy năn nỉ
-KO LÀ KO-Linh nói xong vào thay đồ làm Huy cứ ngẩn tò te tên
nj`cũng thích lấy vợ gúm,nó và hắn nhìn nhau cười hạnh phúc mọi
người vẫn ko hề hay biết có một người vẫn luôn theo dỗi hắn và nó
để chuẩn bị cho một kế hoạch lớn sắp tới..
Cuối cùng thì ngày lễ đính hôn cũng đã đến suốt thời gian qua hắn
cùng nó và gia đình chuẩn bị cho lễ đính hôn này mà mất ăn mất ngủ
càng gần đến buổi lễ đính hôn nó càng hồi hộp cảm giác rất lạ lúc
nào cũng lo lắng.Hôm nay pama của hắn và pama của nó cùng hắn tới
tới từ rất sớm túc trực tại sảnh toà nhà Sofitel plaza để tiếp
khách,Huy và Linh cũng lo kiểm tra mọi thứ,nhà báo cũng đài truyền
hình tới chụp ảnh tới tấp để đưa tin,còn hắn trông thật lịch lãm
với áo sơmi trắng mặc bên trong trên cổ có thắt nơ bên ngoài ngoác
bởi chiếc áo ves đen,bên ngực trái có cài hoa bây giờ nhìn hắn như
một chú rể thực sự với một chiều cao lí tưởng hắn như một chàng
trai đã trưởng thành ko ai nghĩ hắn chỉ có 17 tuổi
bác tài xế được phân nhiệm vụ đưa nó tới salon để trang điểm,có rất
nhiều người trang điểm cho nó rồi làm tóc cho nó lần này trang điểm
rất lâu mất 2giờ đồng hồ,nó ngồi mà ê cả mông sau một thời gian khá
dài nó bị hành tỏi thì zờ đây trước gương là một cô gái thật xinh
đẹp với bộ váy trắng như một thiên thần vậy,các chị nhân viên nhìn
nó rồi khen lấy khen để:
-em đẹp lắm đấy,chị thấy ngưỡng mộ chú rể vì có một cô dâu xinh đẹp
như vậy
-đẹp thật đấy,em thật hoàn hảo đó chẳng có tì vết gì hít.ui,em là
thiên thần
-rồi..bla..bla..mọi người cứ ngồi khen mãi,nó ngượng lắm chỉ bít
cười nhưng cũg phải công nhận chuyên viên trang điểm ở đây làm việc
rất chuyên nghiệp,mọi người đang mải ngắm nghía nó thì chọ giám đốc
đi vào:-xong chưa vậy?
-dạ xong rồi ạk-1 chị nhân viên nói rồi chị giám đốc vào kiểm tra
một lượt rồi gật đầu
-các em làm tốt lắm-rồi quay sang nó nói
-em có chỗ nào ko vừa ý ko?nếu ko thích chị sẽ sửa lại
-ko cần đâu ạk,vậy là được rồi-nó
-bây giờ chị sẽ cử người đưa em ra xe,chúc em một buổi đính hôn
thành công và chúc 2em luôn hạnh phúc-chị giám đôc kính cẩn cúi
chào nó
-dạ,em cảm ơn-sau đó có mấy người đưa nó ra xe,nó ngồi vào xe ko
thấy chú Trường lái xe mà chỉ thấy có một chàng thanh niên ngồi vào
vị trí lái xe,nó thấy lạ nên hỏi
-chú Trường đâu sao cậu lại lái xe zậy?
-dạ chú Trường hơi mệt nên em sẽ lái thay ạk-người thanh niên
-vậy cũng được,chúng ta khởi hành thôi-nó
-vâng thưa tiểu thư-chiếc xe chuyển bánh nó ngồi trong xe mà thấy
trong lòng hồi hộp,lo lắng,mắt trái nó cứ nháy loạn xạ báo hiệu một
điều ko tốt sẽ xảy ra
-KÍT..chiếc xe dừng lại
-sao vậy?-nó hỏi nhưng người thanh niên ko trả lời trên môi nở nụ
cười đểu giả,rồi có 3người thanh niên mặc đồ đen,đội mũ đi tới mở
cửa vào trongxe,nó cố gắng tìm chiếc điện thoại mong sẽ gọi được
cho ai đó nhưng ôi ko nó đã để quên điện thoại ở salon mất
rồi
-các người,các người là ai?-nó vùng vằng định thoát ra khỏi xe
nhưng nó đã bị những bàn tay rắn chắc ấy giữ lại rồi vặn ngược ra
đằng sau
-cứu tôi với có ai ko????-nó hét lên rồi người lái xe nhét vào mồm
nó chiếc khăn nói ko nói nói lên được nó cố chống cự nhưng vô
ích,người lái xe đội chiếc mũ lên rồi chiếc xe lại lao đi...
Chiếc xe cứ lao đi càng đi nó càng thấy xa trung tâm,ở đây rất
hoang vắng hầu như chỉ là những cánh đồng vắng vẻ,nó ko biết nó
đang được đua đi đâu nữa,chiếc xe dừng lại ở một ngôi nhà cũ kĩ họ
lôi nó xuống khỏi xe rồi kéo nó vào ngôi nhà đó,nó vùng vẫy cố gắng
có thể chạy đi nhưng họ khá đông,nó đạp mấy thằng đó ngã lăn ra
tưởng rằng có thể chạy thoát nhưng có ai đó dùng gậy đánh vào gáy
nó,nó ngất đi..
Hắn tiếp khách nhưng thỉnh thoảng mắt vẫn nhìn đồng hồ,đã quá giờ
rồi mà chẳng thấy nó đâu cả,gọi điệm cũng ko thấy nó bắt máy nên
hắn gọi cho chị giám đốc nhưng chị ấy lại nói đã cử người đưa nó ra
xe,nó cũng đi một lúc lâu rồi thấy ko ổn hắn cùng Huy và Linh Linh
đi tìm đầu tiên là tới salon thấy điện thoại của nó để trên bàn,tìm
xung quanh bỗng hắn phát hiện ra chú Trường là người lái xe cho nó
đang nằm bất động ở một góc,hắn gọi mãi chú ấy mới tỉnh
-chú,Thiên Anh đâu???
-chú ko biết nữa có ai đó đánh chú từ sau lưng rồi chú chẳng biết
gì nữa-chú Trường đứng dậy vẫn xoa lưng
-có khi nào Thiên Anh bị bắt ko?-Huy
-như vậy thì Thiên Anh đang gặp nguy hiểm phải làm sao bây giờ-Linh
Linh bắt đầu cuống lên
-mọi người hãy chia nhau đi tìm xem có manh mối gì phải gọi cho
nhau ngay-hắn nói rồi chạy đi,Linh Linh,Huy và chú Trường cũng chạy
đi mỗi người một hướng
Tại ngôi nhà hoang:
-chà..chà..con nhỏ này cũng xinh đó chứ-một thằng cầm đầu nâng cằm
nó lên nói
-đừng động vào người nó-1người con gái bước vào nói
-ahhh..chào cô Hà Vân,tôi đã đưa người cô cần đến đây rồi
-ko hổ danh là anh Đen đứng đầu bang xã hội đen,chuyện gì cũng có
thể làm được,nếu thành công vụ này tôi sẽ có tiền thưởng riêng cho
anh-Hà Vân mỉm cười thoả mãn
-được thôi,tôi luôn sẵn sàng phục vụ cho người đẹp mà-Đen
-người của anh đã đến đông đủ chưa?-Hà Vân nhìn quanh
-tôi đã sắp xếp hết cả rồi người của chúng ta rất đông nếu có biến
cố gì thì cũng ko thành vấn đề,từ giờ bọn đàn em của tôi sẽ nghe
theo lệnh của cô Hà Vân-Đen
-tốt lắm,tôi đã ko nhờ cậy nhầm người rồi.haha..các người nhớ ko
được làm người con trai đó bị thương còn con nhỏ này giết nó đi
càng tốt-Hà Vân cười lớn ánh mắt như của một kẻ đang bị điên tiến
lại gần chỗ nó,nó đang bị ngất chẳng biết trời đất gì nữa
-làm cho cô ta tỉnh dậy được rồi đấy-Hà Vân ra lệnh
-ào..ào...-1người hất nước vào nó,nó tỉnh dậy đau ở vùng gáy,tỉnh
dậy nó thấy mình,chiếc váy cưới của nó đã bị nhem nhuốc,ướt sũng
nước thấm vào người nó lạnh buốt,nó cay cú cố thoát ra
-vô ích thôi,đừng phí sức nữa mày sẽ ko thoát được đâu-Hà Vân,nó
ngước lên nhìn là Hà Vân thể nào dạo này cô ta im hơi lặng tiếng
như vậy đã có lúc nó tưởng rằng Hà Vân đã hiểu ra nhưng nó ko ngờ
cô ta im lặng để chuẩn bị cho việc này,nó chẳng thèm nói gì rồi
quay đi chỗ khác
-sao?ko ngờ là tao có phải ko?thời gian qua tao đã nhẫn nhịn mày
nhiều rồi tao vẫn chưa quên 2kái tát hum đó tao đã từng nói gì
nhỉ:''hum nay mày tát tao 2kái nhưng sẽ có lúc mày phải trả lại tao
gấp 10 lần''-Hà Vân gằn giọng,nó quay sang lườm Hà Vân
-thì sao?-nó hỏi thản nhiên
-haha..thì sao àk,này thì sao này..BỐP..BỐP..BỐP.BỐP...nó bị liên
hoàn tát từ Hà Vân như đang xả cơn giận chất chứa bao lâu nay,khuôn
mặt xinh đẹp của nó zờ đây đỏ ửng lên đau dát nhưng nó vẫn lì lợm
ko hề sợ hãi,Hà Vâm càng cay cú hơn giật tóc nó
-mày muốn đính hôn lắm sao?muốn làm cô dâu hả?hôm nay tao sẽ cho
mày nếm mùi đau khổ-Hà Vân cầm chiếc kéo lên và..xoẹt..xoẹt..chiếc
váy cưới của nó rách tả tơi nhưng vẫn đủ kín đáo cho nó,nước mắt nó
trào ra nó ko van xin Hà Vân đừng làm việc đó mà chỉ ngồi im nhign
chiếc váy cưới bị xé ra thành nhiều mảnh
-sao mày ko nói gì?moi khi mày lắm mồm lắm cơ mà,mày còn dám thách
thức tao cơ mà làm sao mày có thể cười đùa bên anh Phong khi ngày
nào tao cũng phải rơi nước mắt vì đau khổ chứ,con chó này tao hận
này-Hà Vân cũng dưng dưng như sắp khóc,cô đá liên tục vào bụng
nó,máu từ miệng nó chảy ra đau nhói nhưng nỗi đau đó chẳng thấm vào
đâu so với nỗi đau trong lòng nó chứ,nó đã làm gì để bị đối xử như
vậy?nó hận con người đứng trước mặt nó,nó thấy ghê tởm Hà Vân,nó
vẫn ko sợ nhìn Hà Vân thách thức
-mày vẫn lì lợm lắm nhỉ,mày ju anh Phong lắm sao?hum nay tao sẽ cho
anh ta biết cảm giác mất đi người mình ju là như thế nào-Hà Vân lấy
chiếc điện thoại từ trong túi xách ra
Hắn cứ chạy đi tìm mãi,lục tung hít tất cả mọi nơi mà cũng chẳng
thấy nó đâu,bọn người của anh Báo cũng đi tìm nhưng ko thấy nó đâu
cả,Linh và Huy cũng vậy tìm khắp mọi nơi,mọi người đều lật tung cả
thành phố nhưng ko có tung tích của nó,ai cũng lo lắng,Bỗng điện
thoại hắn có tin nhắn,là một số lạ với nội dung:''muốn cứu vợ mày
thì hãy tới địa chỉ đườngXXXXXXXXXXXX nhưng chỉ được phép đi một
mình nếu báo công an hay đi với bất kì ai thì tới mà nhận xác nó
về''
Hắn đọc xong dòng tin nhắn nghĩ mãi mà ko biết là ai đã làm chuyện
này chẳng lẽ là bọn người trước đây hắn đã từng gây thù oán hay là
bọn bắt cóc tống tiền...nhưng zờ thì những chuyện đó ko còn quan
trọng nữa hắn tức tốc lái xe tới địa điểm ghi trong tin nhắn hắn lo
lắng sợ sẽ có chuyện gì đó xảy ra với nó,hắn đã làm khổ nó quá
nhiều ko muốn nó phải chịu thêm một nỗi đau nào nữa,hắn đi mà ko
nói với ai vì hắn ko muốn nó gặp nguy hiểm
Tại banh California_Mỹ,pama Hà Vân đang ngồi ở phòng khách bỗng
điện thoại của mama Hà Vân reo lên:-alô-mama Hà Vân bắt máy
-dạ cô ơi cháu là Quyên bạn thân của Hà Vân ạk,cô có nhận ra cháu
ko?-Quyên sốt sắng
-ừk cô nhớ rồi,có chuyện gì ko cháu,Hà Vân về Việt Nam có học tập
tốt ko cháu?-mama Hà Vân
-cô ơi cháu xin lỗi nhưng cháu nghĩ có lẽ cháu nên nói với cô
chuyện này-Quyên ấp úng
-có chuyện gì vậy?Hà Vân bị làm sao,cháu mau nói đi-mama Hà Vân lo
lắng,papa Hà Vâng đang đọc báo cũng dừng lại nhíu mày
-cô cứ bình tĩnh ạk,Hà Vân ko bị sao hết nhưng có chuyện này cháu
muốn nói với cô,chuyện là như thế này ạk..bla..bla..-Quyên kể hết
cho mama Hà Vân nghe về chuyện trước đây Hà Vân và Phong ju nhau
rồi Khi Hà Vân quay về đã làm những chuyện gì,nghe đến chuyện Hà
Vâm đã thuê người bắt cóc vợ chưa cước của Phong mama Hà Vân bỗng
sốc làm rơi điện thoại bà ngã ra đất
-em sao vậy???-papa Hà Vân đỡ bà dậy
-mình ơi,con chúng ta.huhu..phải mau chóng bay về Việt Nam
ngay-mama Hà Vân khóc cuống lên
-có chuyện gì với Hà Vân sao?-papa Hà Vân cũng sốt sắng
-ko có thời gian nữa đâu trên đười đi em sẽ nói cho anh nghe-mama
Hà Vân sửa soạn cùng chồng bà chuẩn bị bay về Việt Nam
Nó đang cố gắng thoát ra khỏi chiếc dây trói cũng được nới lỏng
ra,Hà Vân và bọn đàn em ko hề hay biết
-chú rể của lày sắp tới rồi,tao ko có được anh Phong thì mãi mãi
mày cũng ko thể có được để xem anh ta tới đây sẽ làm được gì,tao sẽ
cho hắn phải chứng kiến mày bị đánh như thế nào-Hà Vân cười nhếch
môi
-mày nói sao?anh Phong sẽ đến đây?-nó nhíu mày đến lúc này nó mới
chịu mở miệng vì thấy lo cho hắn
-phải,có laẽ cũng sắp tới đây rồi,chà..chà..sẽ có một buổi đính hôn
thú vị đây-Hà Vân vỗ ta
-con chó kia,tao mà ra khỏi đây tao sẽ ko tha cho mày đâu,tao sẽ ko
bao zờ tha thứ cho mày-nó hét lên
-BỐP..ko tha thứ thì mày làm gì,mày nghĩ tao cần sự tha thứ từ mày
àk?bây giờ tao chẳng còn gì để mất cả,tình ju của tao,sự sống của
tao đã bị mày cướp mất rồi,mày có biết ngày xưa anh Phong ju tao
như thế nào ko?chính mày,con rắn độc mày đã cướp mất anh ấy nếu ko
có mày ko bao zờ anh ấy thay đổi
-đó là con đường mày chọn lựa,mày đi sai đường thì cũng đừng đổ tại
người khác,tao công nhận anh Phong ju mày,vì mày mà anh ấy đã trở
thành một con người lạnh lùng nhưng chính mày đã đẩy anh ấy ra xa
mày hơn vì thế mày đừng có trách ai cả,hãy tự trách chính bản thân
mày đi-nó
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
-tao ko sai,ngay từ đầu tao đã ko sai hum nay tao sẽ bắt anh ấy
phải cưới tao làm vợ,để xem anh ta có ju mày đến mức vì sự an toàn
của mày mà chấp nhận yêu cầu của tao ko?mày hãy chuẩn bị cho sự đau
khổ sắp tới đi-Hà Vân
-chẹp..chẹp..thì ra là vì tình ju mà tiểu thư Hà Vân phải đau khổ
như vậy sao?cô đừng như vậy chứ trên đời này còn rất nhiều người
đàn ông mà cô thấy tôi ra sao-Đen tới quàng tay ôm eo Hà Vân
-anh bỏ tay ra,anh nên nhớ tôi thuê anh tới đây để làm việc chứ ko
phải để buông những lời cợt nhả-Hà Vân gạt tay Đen ra
-đại ca,thằng đó tới rồi nhưng hình như đó là...-một thằng có lẽ là
trợ thủ đắc lực của Đen đang nói thì bỗng dừng lại tới gần thì thầm
vào tai nghe xong Đen cười lớn nói:-đúng là oan gia ngõ hẹp mà,cho
thằng đó vào đi!
Hà Vân thấy nghi ngờ sắp có điều gì đó ngoài ý muốn sẽ xảy ra nhung
rồi cô cũng ko để tâm vì zờ cô chỉ muốn dạy cho nó một bài học và
bắt Phong cưới cô thôi
-Thiên Anh-hắn đi vào thấy nó nằm dưới đât quần áo tả tơi,máu từ
khuôn mặt xinh đẹp của nó chảy ra rất nhiều hắn định chạy tới thì
bị bọn người kia giữ lại hắn quay sang thì thấy Hà Vân đang đứng
cùng Đen(trước đây bang của anh Báo đã từng đụng độ với bang của
Đen trong một lần ở vũ trường đây là 2phe đối lập nhưg phe của anh
Báo có thế lực hơn,hum ở vũ trường thằng Đen đã gây sự với hắn và
anh Báo nên bị hắn cho nằm đo ván luôn,anh Báo định ko tha nhưng
khi thấy Đen quỳ xuống van xin hắn đã khuyên anh Báo bỏ qua vì ko
muốn làm náo loạn vũ trường ko ngờ chính vì lòng nhân từ đó mà hum
nay hắn bị trả thù như vậy,ánh mắt Đen nhìn hắn chắc chắn vẫn chưa
quên vụ đó..)
-chào cậu Phong,lâu rồi ko gặp ko ngờ lại gặp nhau trong hoàn cảnh
này-Đen nói đểu
-mày muốn gì?mày đã lợi dụng Hà Vân để thực hiện kế hoạch trả thù
của mày sao?-hắn
-mày nhầm rồi chính tiểu thư Hà Vân đây đã thuê tao bắt cóc con pé
này nhưng ko ngờ người chồng sẽ đính hôn với nó lại là mày,đúng là
ông trời đang giúp tao đây.haha-Đen cười lớn
-anh quen Phong sao?-Hà Vân bấtngờ
-ko những tụi tôi quen nhau mà còn có một mối thù chưa trả được-Đen
nhìn hắn dần chuyển sang ánh mắt giận giữ
-tôi thuê anh tới đây ko phải để trả thù riêng-Hà Vân
-ko đâu,tôi sẽ tận dụng thời cơ có một ko 2 này-Đen
Hắn lợi dụng Hà vân và Đen đang nói chuyện đạp mấy tên đó ra,đang
định chay đến chỗ nó thì Đen bất ngờ dí con dao bấm nhọn hoắt vào
cổ nó nói:-dừng lại nếu ko con nhỏ này sẽ chết,mày dám tiến lại gần
tao con dao của tao ko có mắt đâu
Hắn thấy vậy đứng im luôn:-mày muốn gì
-tao muốn mày quỳ xuống để im cho bọn tao đánh-Đen
-ko được,anh chạy đi mặc kệ em,em ko sao đâu-Nó hét lên nhưng hắn
đã ko làm theo lời nó hắn quỳ xuống đây là lần đầu tiên hắn quỳ
trước một ai đó vì nó hắn bất chấp cả danh dự hay lòng tự trọng,hắn
ko muốn nó bị thương hay gặp nguy hiểm hắn chỉ nghĩ đơn giản sẽ bảo
vệ nó mà thôi
-anh làm gì vậy,hình như anh đã nhầm người anh cần đánh là cô ta
kìa-Hà Vân
-cô im đi,zờ cô ko có tiếng nói ở đây-Đen hét lớn
-đánh nó cho tao-Đen quay sang ra lệnh cho bọn đàn em
-mày...-hắn cay cú định đứng dậy thì Đen dí con dao sâu hơn
-đừng làm hại cô ấy,tao chấp nhận nhưg hãy chỉ đánh một mình tao,cô
ấy vô tội-hắn lại quỳ xuống
-KO ĐƯỢC;TÔI XIN CÁC NGƯỜI HÃY ĐÁNH TÔI ĐÂY NÀY,TÔI XIN CÁC NGƯỜI
MÀ:HUHUHUHU-nó khóc van xin nhưng chỉ nhận lại một sự im lặng
-....-Đen hất hàm ra lệnh cho bọn đàn em,ngay lập tức bọn người gồm
mấy chụ thằng thi nhau vào đấm,đá,đạp hắn,hắn ko phản ứng gì chỉ im
lăng chịu đòn
-sao anh lại làm như vậy?ANH PHONGGGGGGG-Hà Vân định chạy ra nhưg
bị tên giữ lại
-KO,ĐỪNG ĐÁNH ANH ẤY;TÔI XIN ANH HÃY DỪNG TAY LẠI,TÔI SẼ CHO ANH
TIỀN;TÔI CẦU XIN ANHHHH-nó cố gắng năn nỉ
-hahaha..cô nghĩ bọn tôi cần tiền sao?trong giang hồ tiền đã nợ máu
phải trả bằng máu-Đen cười thoả mãn vì đã được hả dạ nhìn bọn người
kia đang tiếp tục đánh hắn đau đớn nằm vật ra,vẫn chưa dừng lại bọn
chúg tiếp tục đánh hắ,đến lúc này nó ko chịu được cố gắng thoát
khoei chiếc dây thừng,nó đạp Đen một cái đau điếng,rồi chạy lại
xuay người đạp mấy tên kia ngã bổ nhào,hắn thấy nó đã thoát ra được
chạy lại đập mấy tên kia,bọn người ở ngoài chay vào ồ ạt ngày một
đông hơn thằng cầm gậy,thằng cầm phớ,nhanh như cắt nó ra đòn tấn
công mấy thằng ranh con vắt mũi chưa sạch nhanh chóng bị nó hạ
gục,hắn cay cú đánh trả vì nó hắn mới nhịn bọn này thôi,mặc dù khắp
người đau ê ẩm có vài vết thương nhưg hắn vẫn cố gắng gượng mong
sao có thể đưa nó an toàn ra khỏi đây,một thằng cầm dao định đánh
lén hắn sau lưng nó thấy hắn đang gặp nguy hiểm vội xô mấy thằng
kia ra rồi chạy tới và -ROẸT...nó đứng chắn đỡ nhát dao cho hắn một
vệt chém dài trên người nó,máu bắt đầu ứa ra,nó vẫn cố chống
cự:-ROẸTTTTTTT-một nhát dao nữa đâm đúng sau lưng nó,hắn quay lại
đạp tên đó ra,nó khuỵ xuống ngay trước mắt hắn,thời gian như ngừng
trôi khi hắn bàng hoàng nhìn thấy nó bị thương
-THIÊN ANHHHHH;em sao thế này??tại sao em ngốc vậy sao em lai đỡ
nhát dao đó cho anh??tại saoooooo?-hắn đỡ nó dậy khóc rồi hét
lên
-em..xin..lỗi-nó muốn nói gì đó nhưng ko nói được nữa rồi nó ngất
đi,hắn cay cú nhìn bọn người đang vây quanh,đặt nó nằm xuống hắn
cầm gậy lên đánh trả như một kẻ điên cuồng,hắn như một người đang
bị mất lí trí chạy tới đánh đập điên loạn khiến cho những thằng đó
bị đánh dở sống dở chết,Đen thấy ko ổn vội chạy tới hắn đang bị bao
vây bởi bọn đàn em nhân lúc ko để ý Đen lao tới đâm hắn một nhát
dao vào tim,hắn ngã xuống
Hà Vân chứng kiến tất cả,cô run sợ như ko tin vào mọi chuyện đang
diễn ra,cô che miệng lại ko thốt lên lời:-anh...anh
Phongggggggggggg,anh có sao ko?-Hà Vân chạy tới đỡ hắn dậy
hắn nằm đó nhìn Hà Vân bằng ánh mắt căm thù:-đừng động vào người
tôi,tôi ghét cô cả cuộc đời này tôi sẽ ko tha thứ cho
cô.PHỤTTTTTT-máu từ miệng hắn phụt ra
nó lờ mờ tỉnh dậy thấy hắn nằm đó:-anh àk-nó cố gọi tên hắn
-nếu có thể chết thì anh sẽ chết cùng em,anh ju em Thiên Anh-hắn
nói với nó bằng giọng yếu ớt rồi hắn lê người di chuyển cố với lấy
bàn tay nó máu càng chảy ra nhiều hơn mặc dù đang rất đau đớn nhưg
nó cũng cố lết thân mình để mong dù có chết có thể được cầm tay hắn
khi bàn tay hắn chạm tới bàn tay nó nắm chặt lấy tay nhau,hắn và nó
cùng ngất đi.zờ đây chiếc áo sơ mi trắng và chiếc váy cô dâu lộng
lẫy đã ướt đẫm máu;Hà Vân như người vô hồn đi tới một góc ngồi thụp
xuống cả cơ thể run lên bần bật..
Về phần mọi người khi ko thấy hắn đâu thì chia nhau đi tìm,pama nó
và pama hắn lo lắng gọi điện cho công anh kiểm soát toàn khu
vực,báo đài đưa tin gây sốc cho nhân dân cả nước,Hưng định tới lễ
đính hôn nhìn nó từ xa nhưng ko ngờ nghe tin nó bị bắt cóc,Hưg chạy
tới kể cho Huy và mọi người nghe về kế hoạch của Hà Vân ban đầu Hà
Vân tới tìm Hưng muốn Hưg hợp tác nhưng Hưng đã từ chối vì khi nghe
hắn nói Hưg đã hiểu tình ju ko thể lấy lai bằng những cách đó được
Hưng đã cố gắng ngăn cản và khuyên nhủ tưởng rằng Hà Vân cũng giống
như anh đã hiểu ra ko ngờ Hà Vân vẫn mù quáng
-nếu như theo kế hoạch thì Hà Vân sẽ đưa Thiên Anh đến vùng ngoại ô
ở nơi đó rất vắng vẻ,đó là khu đang chuẩn bị quy hoạch nên hầu như
ko có dân cư-Hưng
-vậy chúng ta phải mau đi thôi-Huy nói cùng Linh,Hưng,anh Báo và
bọn đàn em cùng công an đi tới đó,lùng xục mãi cuối cùng cũng nhận
ra nơi bọn chúng đang trú ngụ,Đen cùng đàn em đang định cho hắn và
nó vào bao tải vứt xuống sông
-tất cả đứg im,các anh đã bị bắt-bị đột kích bất ngờ bọn chúng chạy
toán loạn mỗi thằng một hướng nhưng cũg bị tóm gọn,thằng Đen định
chuồn cửa sau bị anh Báo bắt được đánh cho te tua ko còn bít gì
nữa, Linh Linh và Huy chạy tới thấy nó và hắn nằm dưới đất đang nắm
tay nhau máu me đầy mình,lật ngửa ra thấy hắn và nó đều bị thương
khá nặng Linh bật khóc,ngó quah thấy Hà Vân đang ngồi một góc run
sợ,Linh đi tới túm áo Hà Vân đứng dậy
-con chó này mày đã hại nó,chính mày,sao mày có thể độc ác như vậy
chứ,tại saooooooo?-Linh lay người Hà Vân hét lớn
-xin cô hãy bình tĩnh,tôi phải đưa cô gái này về trụ sở để lấy lời
khai-một anh công an nói
-nếu như Thiên Anh và Phong có chuyện gì tao sẽ ko tha cho mày
đâu,vì vậy hãy cầu nguyện đi nếu như nó mãi mãi ko tỉnh lại thì
chính tao sẽ lấy kái mạng chó của mày-Linh Linh
Hà Vân như đang bị hoảng loạn về tinh thần vậy,cô run lên ánh mắt
như dại đi..
-trước hết phải đưa Thiên Anh và Phong tới bệnh viện đã-Huy vẫn cố
gắng bình tĩnh,mọi người bế nó và hắn lên xe đưa tới bệnh viện.cả 2
đang trong cơn hấp hối nhanh chóng được đưa vào phòng cấp cứu,bác
sĩ phải vất vả lắm mới cậy tay nó và hắn ra được,nó bị thương ở
vùng ngực và bị đâm ở sau lưng có thể đâm trúng phổi,hắn bị đâm vào
tim khá sâu hơn nữa mọi người tới trễ quá nên cả 2 đang rất nguy
kịch,bệnh viện zờ đây hầu như chật kín người thân bạn bè của nó và
hắn đều đang chờ đợi một cách lo lắng,mama nó và mama của hắn khóc
suốt,Linh khóc rất nhiều,Huy cũg vậy dường như sự sống của nó và
hắn bây giờ quá hiếm hoi
Nó và hắn nằm trong phòng bệnh cùng mơ về một giấc mơ giống nhau,nó
ngồi trước biển ở đó có ngôi nhà gỗ nhỏ màu trắng,cây cầu gỗ cũng
màu trắng trải dài ra tới biển nó mặc chiếc váy cước màu trắng lộng
lẫy như nàng công chúa nó cứ ngồi đó một mình cho tới khi hắn xuất
hiện,hắn mặc một chiếc áo ves lịch lãm,hắn đi tới quỳ xuống trước
mặt nó trên tay cầm một chiếc nhẫn đíh kim cương nói:-Thiên Ah,em
đồng ý làm vợ anh nhé!
-vâng-nó mỉm cười hắn đeo vào tay nó chiếc nhẫn lấp lánh,hắn đứng
dậy ôm nó
-em ngốc thế,sao lại đỡ cho anh?-hắn
-em ko muốn anh bị thương,vì anh em ko sợ nguy hiểm kể cả kái
chết-nó
-ngốc ạk,nếu như chỉ còn một mình anh sống trên đời này thì chẳng
có ý nghĩa gì hết,muốn sống chúng ta cùng sống,chết thì sẽ cùng
chết vì sống ko có em còn đau đớn hơn cả cái chết-hắn
-em ju anh nhiều lắm-nó
-anh cũng ju em,nhiều hơn là đằng khác-hắn
-còn lâu đi em phải ju anh nhiều hơn cơ-nó nũng nịu
-ừk thì 2đứa mình bằng nhau.hihi-hắn cười rồi nói típ:-em này,nếu
như chúng ta có thể tỉnh lại em hãy hứa với anh rằng sẽ mãi mãi ju
anh,chúng mình sẽ làm đám cưới em nhé!
-vâng,em hứa,em sẽ mãi mãi ju anh sẽ ko bao zờ chúng ta rời xa
nhau.hihi-nó ôm hắn chặt hơn như ko muốn mất đi tình ju này,cứ như
vậy nó và hắn cùng chìm trong giấc mộng_một giấc mơ đẹp...
-Cạk..cánh cửa mở ra,bác sĩ bước ra ko nói gì
-bác sĩ,con tôi sao rồi?
-họ sao rồi hả bác sĩ?
-ban cháu tỉnh lại rồi đúng ko ạk?
-bla.bla..
Mọi người chạy đến mỗi người hỏi một câu về hắn và nó nhưng rồi
nhận lại chỉ là một cái lắc đầu :-xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết
sức!
Cả bệnh viện như oà lên ai cũng khóc chạy vào nơi nó và hắn đang
nằm
anh Báo túm áo ông bác sĩ và nói:-ông làm bác sĩ như vậy àk?ông
nhất định phải cứu họ nếu ko tôi sẽ giết ông!
-xin lỗi nhưng đã quá muộn rồi,họ mất quá nhiều máu nên chúng tôi
ko thể làm gì được-bác sĩ nói xong anh Báo khuỵ xuống,thủ lĩnh cầm
đầu một bang hội như vậy đã khóc,khóc cho người
bạn,một người em tri kỉ,mặc dù anh Báo là dân xã hội nhưng hắn ko
bao giờ khinh rẻ mà ngược lại luôn ở bên an ủi khi vợ anh Báo chết
do đỡ súng cho anh Báo hắn đã luôn ở bên động viên,khuyên nhủ anh
Báo hiểu ra nhiều điều từ đó anh ko còn chém giết những người vô
tội nữa và giúp đỡ khi anh Báo gặp khó khăn nói về quan hệ của
2người họ như tri kỉ vậy mà hum nay khi hắn gặp nguy hiểm mà anh
Báo ko thể bảo vệ hắn,giá như anh có thể tới sớm hơn thì thằng em
mà anh ju quý nhất đã ko bị như thế này,anh Báo thề sẽ ko bao giờ
tha thứ cho thằng Đen,em đã từng nói anh ko nên để bàn tay nhuốn
thêm máu nữa nhưng em hãy cờ đấy mà xem nhất định anh Báo sẽ trả
thù cho em..những giọt nước mắt vẫn rơi trên khuôn mặt của người
thủ lĩnh trẻ tuổi_khóc cho một người em,một người bạn của
mình
Mọi người bước vào,nó và hắn đang nằm đó một đường thẳng chạy dài
cho biết sự sống ko còn tồn tại nữa một màu trắng bao trùm lấy căn
phòng,mọi người ai cũng gào khóc,mama nó đi tới lay người nó:-con
sao vậy?sao lại nằm bất động như vậy chứ?mọi người con hay cười đùa
với mama lắm cơ mà,con còn nói với mama mặc dù con rất ju thương
Phong nhưng con ko muốn đi lấy chồng con mún mãi mãi ở bên mama cơ
mà,con ơi..huhu..con có nghe mẹ gọi con ko?Linh ôm lấy nó người bạn
đã luôn bên cạnh giúp đỡ,chở che cho cô đang nằm bất động trên
chiếc giường trắng toát này,từ khi có nó cuộc sống của cô có ý
nghĩa hơn nó đã giúp cô tìm được tình ju đích thực giúp cô có những
giây phút vui vẻ những lúc đi chơi,những lúc cười đùa,những lúc bên
nó cô luôn cảm thấy hạnh phúc chưa bao zờ cô và nó cãi nhau,2đứa
luôn ju thương nhau nhưng sao zờ đây nó lại nằm im thế này:-Thiên
Anh,mày đừng làm tao sợ mà,đừng như vậy mà,mày tỉnh dậy đi,mày đang
chêu tao phải ko?tao thua rồi mày tỉnh lại đi,đừng rời xa tao
mà..huhuhu-Linh Linh ôm nó gào thét
-Phong,mày luôn mạnh mẽ cơ mà,sao mày nằm im như vậy?sao mặt mày
nhợt nhạt như vậy khuôn mặt đẹp trai luôn lạnh lùng đâu mát
rồi?thằng bạn đã cùng chung sống với tao 17năm qua đâu rồi?mày có
nghe tao gọi ko Phong?-Huy cũng khóc như ko tin những gì đang diễn
ra
Hưng ngồi bệt một góc khóc vì quá thương cho nó và hắn,mama hắn
khóc quá nhiều đã ngất đi từ lâu,đây là một cú sốc quá lớn đối với
bà thằng con trai mà từ nhỏ bà luôn thương ju,đùm bọc zờ người ta
nói nó đã chết làm sao bà có thể chịu đựng được nỗi đau mất con như
thế chứ,papa hắn chỉ đứng một góc khóc rồi gạt nước mắt nhìn thương
lắm,papa nó cũng sốc ko kém ôm đứa con mà ông nghẹn ngào ko nói
được câu gì ông ko muốn mất đi đứa con vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn
này..mọi người thân và bạn bè của nó biết tin tới làm căn phòng
chật kín nhà báo hay đài truyền hình cũng tới chia buồn và chụp ảnh
để đăng tin thỉnh thoảng có người ko quen biết đi qua nghe tiếng
khóc thảm thương cũng rơi nước mắt,lúc này pama Hà Vân biết tin
chạy tới:-cháu ơiiiiiiii..huhuhu..-mama Hà Vâ khóc cho nỗi lầm của
con gái mình,khóc vì hối hận đã ko ngăn cản kịp thời
-ông bà tới đây làm gì?tới để chứng kiến cảnh con gái bà giết chết
con trai và con dâu tôi sao?-papa hắn quát lớn
-anh àk,tôi xin lỗi đây là lỗi của người làm cha này,tôi đã ko dạy
bảo con gái mình để nó làm ra những chuyện như vậy,tôi thực sự xin
lỗi-papa Hà Vân quỳ xuống van xin
-xin lỗi ư?bây giờ xin lỗi thì ích gì?chính con ông đã giết chết
con trai tôi-mama hắn chạt tới túm áo papa Hà Vân
-anh chị cứ đánh,cứ mắng tôi đi nếu có thể nguôi cơn giận anh chị
muốn làm gì tôi cũng được-papa Hà Vân
-trước đây chính ông là người đã phản bội tôi khiến gia đình tôi
điêu đứng,bây giờ con gái ông hại con trai tôi,ko bao giờ tôi tha
thứ cho gia đình ông,tôi sẽ kiện-papa hắn nói cương quyết rồi đi
tới nơi hắn đang nằm,ông nắm lấy bàn tay hắn khóc
Bác sĩ đi vào kéo tấm vải trắng lên thì bị papa nó đẩy ra:-anh làm
gì vậy chứ?con gái tôi chưa chết sao anh lại kéo tấm vải đó lên,anh
muốn rủa con gái tôi chết hả?làm bác sĩ mà như vậy hả?tại sao
chứ?tại sao đứa con bé bỏng của tôi lại thành ra như thế này,con
ơi..-ông khuỵ xuống nước mắt tiếp tục trào ra,người bố đang đau xót
sợ sẽ mất đi đứa con của mình,ai nhìn thấy cảnh này mà ko xót xa
chứ,ai ơi có thấu hiểu lòng cha mẹ mất con,bạn bè chia cách..ai ơi
có thấu chăng nỗi xót xa này,cả căn phòng những tiếng khóc
than,những tiếng thét như ko tin vào sự thật trong sâu thẳm trái
tim họ vẫn luôn cầu mong cho 2con người họ ju quý có thể tỉnh
dậy..dường như ông trời cũng chiều lòng con người,ngón tay nó khẽ
động đậy,cơ thể hắn như nhúc nhích ko còn một đường thẳng chạy dài
lạnh lùng mà zờ đã thay thế bằng những vệt lên xuống đều đặn tim
hắn và nó cũng đập trở lại sự sống được hồi sinh,trong cuộc sống
đôi khi ta thấy có những phép màu kì lạ mà khoa học cũng ko thể
giải thích nổi,một kì tích đến với nó và hắn,sau một giấc mơ dài cả
2người cũng đã từ từ tỉnh dậy ko khí zờ đây lặng im ko ai nói với
ai một câu nào vì quá ngỡ ngàng mới đây bác sĩ còn nói nó và hắn đã
die mà bj zờ lại tỉnh dậy một lần nữa trong căn phòng nhỏ bé lạu oà
lên mọi người đổ xô chạy lại ôm lấy hắn và nó sung sướng bít bao
nhiêu,Linh Linh vẫn như mọi khi hun nó tới tấp
-mày vẫn dê như mọi khi-nó nói bằng giọng yếu ớt nhưng vẫn đủ để
pha trò
-con nhỏ này mệt zậy mà cũng đùa được,đúng là giang sơn khó đổi,bản
tính khó rời mà,cảm ơn mày vì mày đã tỉnh
dậy.chụt.choẹt...-Linh
-kái thằng này mới bị thương chút xíu mà đã doạ tao chít ngất
rồi-Huy đánh nhẹ vào người hắn
-mất một ít máu chứ mày tưởng àk-hắn cũng pha trò rồi quay sang
giường bên cạnh nó và hắn nhìn nhau cười hạnh phúc..
Một thời gian sau hắn và nó đã hồi phục hoàn toàn,vì ở cùng phòng
nhau nên suốt ngày chí choé cãi nhau bị cô y tá quát liên tục nhưng
hắn và nó chỉ bụm miệng cười.Hà Vân cũng đã được thả đáng ra Hà Vân
vẫn bị nhốt và phải ra do gia đình hắn và gia đình của nó kiên
quyết sẽ kiện tới cùng cũng may là nhờ nó và hắn năn nỉ ỉ ôi nên họ
đã bãi bỏ đơn kiện suốt quãng thời gian trong phòng tạm giam Hà Vân
suy nghĩ được rất nhiều cô đã hiểu thế nào là tình ju cô cứ nghĩ
chỉ có cô là ju hắn nhất nhưng ko phải cô làm sao sánh được với
tình ju cao cả của nó chứ,ngay lúc gặp nguy hiểm hắn đã chạy tới đỡ
nhát dao đó cho hắn còn cô chỉ biết đứng nhìn với káu tình ju ích
kỉ của mình mà thôi,vào kái lúc sắp rời xa thế giới này nó và hắn
vẫn cố gắng nắm lấy tay nhau hình ảnh đó làm cho Hà Vân thấy cảm
động,thấy xấu hổ với chính bản thân mình cô đã hiểu ra rằng cô đã
sai quá nhiều,cô hối hận về những gì mình đã làm cũng may hắn và nó
vẫn bình an nếu ko cả cuộc đời này cô biết chuộc lỗi lầm đó thế nào
đây,giờ thì cô thực sự chúc phúc cho hắn và nó,ko còn sự thù hận ko
còn những âm mưu mà trong lòng cô thực sự thấy thoải mái, cô mỉm
cười tạm biệt người bạn thân cô cùng Hưng bước lên máy bay trở về
Mỹ,Quyên cũng vẫy tay chào cô thấy vui khi cô đã làm một điều đúng
đắn,nhìn thấy đứa bạn thân đã hiểu ra kái sai của mình cô mừng
trong lòng..
Hưng sau khi sau khi làm tổn thương nó đã hiểu ra anh quyết định
qua Mỹ và đính hôn theo lời của pama trước khi qua Mỹ Hưng có nhắn
tin cho nó:''chào em_người con gái mà tôi ju,có lẽ khi em đọc được
những dòng tin nhắn này thì anh cũng đã qua Mỹ cùng với Hà Vân rồi
,giờ đây anh thực sự hối hận vì những gì mình đã làm cả Hà Vân cũng
vậy,anh và Hà Vân muốn gửi lời xin lỗi tới em và Phong,mong 2người
có thể hiểu và tha thứ cho tụi anh,chúc em luôn hạnh phúc,gửi lời
dọa nạt này tới Phong giúp anh nhé:kái tên Phong kia,cậu đã may mắn
có được một người con gái thật tuyệt vời nếu như cậy làm cô ấy buồn
hay khóc tôi sẽ về và xử tội cậu đây.keke..tôi và Hà Vâm sẽ luôn
dõi theo 2người_những người mà chúng tôi ju quý nhất!''
Sau một hồi cãi nhau Hưng cũng gửi được quả tin này cho nó,Hà Vân
cứ trách Hưng sao toàn nói về anh mà ko nói về cô(2người này cũng
hay cãi nhau lém).Nó và hắn đọc xong mỉm cười,nó nhắn tin lại cho
Hưg:''anh Hưng và Hà Vân thân mến!2người hãy yên tâm chúg tôi ko có
trách 2người đâu,hãy thay đổi hãy cố gắng sống tốt nhé,Thiên Anh và
Phong luôn mong Hà Vân và anh Hưg có thể tìm được một nửa của
mình,2người tui thấy cũng hợp nhau lém(đểu như nhau.keke)nói đùa
zậy thui,hãy luôn sống tốt nhé tụi tui cũng sẽ luôn dõi theo
2người!''
Tại một cánh đồng bạt ngàn những bông lúa đang ngả nghiêng theo
chiều gió,papa hắn và papa của Hà Vân đang ngồi đó nhớ về thời thơ
ấu của mình
-anh còn nhớ trước đây khi còn nhỏ chúng ta thường thi nhau xem ai
bắt được nhiều cua nhất ko?-papa Hà Vân
-nhớ chứ,anh luôn là người thắng tôi nhưng có lẽ đó là chuyện từ xa
xưa rồi,chuyện hôm qua chuyện ngày nay như dòng đời dài theo năm
tháng,kể làm chi chuyện đã qua con người khi lớn lên và trưởng
thành rồi cũg sẽ thay đồi ko còn sự hồn nhiên,trong sáng như ngày
nào nữa-papa hắn
-tôi biết bây giờ đã quá muộn nhưng tôi vẫn muốn gửi tới anh lời
xin lỗi muộn màng,trước đây vì tiền tôi đã phản bội anh suốt thời
gian qua tôi luôn sống trong sự hối hận,tôi luôn tự trách mình,tôi
đã luôn mong có thể nhận được sự tha thứ từ anh-papa Hà Vân
-thực ra trong lòng tôi đã tha thứ cho anh từ lâu rồi,tôi biết đó
chỉ là sự sai lầm nhất thời của tuổi trẻ mà thôi-papa hắn
-thật sao?cảm ơn anh,tôi thực sự cảm ơn anh chúng ta sẽ mãi mãi là
bạn tốt chứ?-papa Hà Vân nắm lấy tay papa hắn khóc
-đúng vậy chúng ta sẽ mãi mãi là bạn tốt-papa hắn
-này còn thiếu tôi nữa-một giọng nói vang lên từ phía sau,2người
quay lại là papa của Hưng
-là ông sao?-papa hắn bất ngờ
-đúng là tôi đây,tôi đã suy nghĩ kĩ rồi tại sao chúg ta cứ phải đối
đầu chứ sao ko cùng hợp tác với nhau xây dựng cho một đại tập đoàn
lớn mạnh-papa Hưng tới vỗ vai papa hắn
-đúng vậy,tôi đã gọi điện cho anh ấy tới,từ nay sẽ ko còn sự đối
đầu chúg ta sẽ luôn sống hoà thuận bên nhau được ko các anh?-papa
Hà Vân
-đương nhiên là được chứ-papa hắn và papa Hưng cùng đồng thanh rồi
cả 3người bất giác cười lớn,nắm tay nhau để bắt đầu một cuộc sống
mới,vậy là mọi hiểu lầm được hoá giải..
Từ khi qua Mỹ Hưng đã thay đổi trở thành người trưởng thành hơn sau
khi tốt nghiệp Hưng học lên Đại Học và bắt đầu kế nghiệp của
papa,tập đoàn của gia đình Hưng,hắn,nó và Hà Vân cùng hợp tác với
nhau ngày càng vững mạnh hơn,vì đã đồng ý làm theo lời pama nên
Hưng găp gỡ Hà Vân nhiều hơn đầu tiên 2người này gặp nhau ở đâu nơi
đóa ầm ĩ với những tiếng cãi vã ko ai ngờ được sau này họ lại rất
ju nhau theo như mong mún của 2gia đình,đúng là lửa gần rơm lâu
ngày cũg bén mà.kaka..
Hum nay là ngày cưới của nó và hắn,sau khi tốt nghiệp và đã thi đỗ
vào Đại Học nó và hắn quyết định làm đám cưới,lần trước do sơ suất
nên 2đứa chưa đính hôn được nên pama 2gia đình,nó và hắn quyết định
sau khi tốt nghiệp xong sẽ tổ chức lế đính hôn và đám cưới gộp
lạ,lần trước xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên lần này anh Báo cử rất
nhiều người bảo vệ xung quanh,lần này là tổ chức ngoài trời hắn vẫn
khoác trên mình bộ ves lịch lãm,nó trong bộ váy cưới đính kim cương
cùng papa bước vào trong tiếng vỗ tay hân hoan của tất cả mọi
người,papa nó giao bàn tay nhỏ bé của nó cho hắn rồi nói:-papa trao
con gái ju của papa con con,con hãy luôn ju thương và bảo vệ cho
Thiên Anh nhé!
-dạ vâng thưa papa con nhất định sẽ mãi mãi thương ju cô ấy-hắn mỉm
cười nhìn nó
Sau khi làm xong các thủ tục,hắn trao cho nó chiếc nhẫn kim cương
được làm rất tinh xảo trên chiếc nhẫn còn khắc chữ hắn vào nó,nó
cũng đeo cho hắn một chiếc giống như vậy mọi người vỗ tay chúc
mừng,hơn ai hết pama nó và pama hắn là người zui nhất,họ thấy mừng
vì 2đứa con của họ vẫn bình an và có thể tìm được hạnh phúc..nó
quay người ném bó hoa ra sau các cô nàng tranh nhau để có thể đỡ
được bó hoa cưới mong rằng tiếp theo sẽ tới lượt mình ko ngờ bó hoa
cưới lại rơi xuống đúng chỗ Huy đang đứng,hơi bất ngờ đôi chút
nhưng Huy cũng tiến lại gần chỗ Linh Linh đang đứng:-tiếp theo sẽ
là lễ cước của chúng ta em nhé-Huy trao bó hoa cưới,Linh Linh nhận
lấy cười hìhì rồi nói:-hihi..còn lâu nhé!
-anh đã thưa chuyện với pama em và papa anh rồi mọi người đều đồng
ý.kaka-Huy
-anh..anh..hứ..em ko đồng ý-Linh vẫn bướng bỉnh
-hajzzzz..vậy mình đành phải bắt cóc cô dâu về nhà chồng vậy,pama
chắc chắn sẽ giúp mình,lại phải vận động tay chân-Huy
-crắc..crắc..bụp..bốp.chát..binh...vận động tay chân nè,chụu thua
chưa?-Linh Linh đánh Huy tới tấp
-anh chịu thua,huhuhixhix..-Huy mếu máo(Linh nói vậy cứ một thời
gian ngắn sau 2người này cũng tổ chức lễ cưới mà,lấy nhau về Linh
Linh vẫn thường xuyên rèn luyên cơ bắp,đúng là bạp lực gia đình
mà.hxhx..nhưng Huy và Linh Linh vẫn luôn hạnh phúc bên nhau,đôi nì
hay uýnh nhau ju zậy thui chứ thương nhau lém)
Rồi cùng nắm tay nhau nó và hắn cùng bước đi trên thảm đỏ mọi người
cùng vỗ tay,pháo giấy được phụt lên rực rỡ,hắn nắm bàn tay nó bước
tới chiếc xe mui trần đen đã được chuẩn bị từ trước,hắn bước tới
nhẹ nhàng mở cửa cúi đầu mời nó ngồi lên như một chàng hoàng tử
vậy,đóng cửa vào hắn ngồi sang chỗ người lái xe cùng vẫy tay chào
mọi người,hắn lái xe tới bờ biển_nơi nó và hắn cùng gặp nhau trong
mơ nhưng zờ đây giấc mơ đã trở thành hiện thực ,hắn nắm lấy bàn tay
nó cùng đi tới ngôi nhà nhỏ bằng gỗ có sơn màu trắng bên trong là
những ngọn nến lung linh,nhìn nhau mỉm cười cùng bước chậm dãi đi
trên chiếc cầu gỗ màu trắng kéo dài ra biển sau bao nhiêu chuyện
xảy ra cuối cùng hắn và nó cũng tới được kái đích sẽ mãi mãi bên
nhau ko xa rời,sẽ luôn bên nhau cùng sẻ chia những niềm vui hay nỗi
buồn,hắn nhẹ nhàng đặt lên môi nó một nụ hôn ngọt ngào,hoàng hôn
buông xuống cả 2cùng ngồi trên cây cầu nhìn về biển nơi có những
vệt nắng cuối trời mong cho ngày mai khi ánh mặt trời lên cao sẽ
mang hạnh phúc và những điều tốt đẹp đến cho con người:''TOMORROW
WILL COME''
******************THE END**********************