"Tốt lắm, chào mừng cô tham gia cuộc đấu
đầy thú vị này. Để công bằng, tôi nói trước thể lệ cuộc thi, chỉ
cần ai dẫn trước mười điểm, người đó sẽ giành chiến thắng!"
Anna cười tít rồi ôm tôi một cái: "Tôi đi nghỉ trước đây! Hựu Tuệ,
cô cũng nên cân nhắc đến việc nhường phòng mình cho vị giám khảo
này nhé!"
"Không sao đâu..." Tôi cố rặn ra từng chữ.
"Rất vui khi cô nói như vậy, thế htì tôi đi nghỉ đây." Anna mỉm
cười với tôi và đi lên tầng trên. "À, Kim Nguyệt Dạ, phiền cậu mang
hành lí của tôi lên đây đc không? Tôi sẽ cộng điểm cho cậu, cảm ơn
nhiều nhé!"
Kim Nguyệt Dạ bước tới gần tôi, dừng lại, quay đầu nhìn tôi vs ánh
mắt khó hiểu.
Tim tôi đập thình thịch. Hắn ta định xin lỗi tôi ư?
"Hơ hơ, cuộc đấu bắt đầu rồi!" Kim Nguyệt Dạ bỗng mỉm cười, ghé sát
vào tay tôi, sau đó đi thẳng lên cầu thang.
Cái gì? Tôi... tôi còn nghĩ hắn ta muốn xin lỗi vì chuyện hôm qua!
A a a a a ... Tức chết đi được! Tên khốn Kim Nguyệt Dạ! Hừ! Tôi hậm
hực nhứ nhứ nắm đấm sau lưng hắn.
TWO
Buổi tối tôi bị phù thuỷ Anna "giáng xuống trần gian", nhường lại
phòng cho cô ta, còn mình thì ấm ức nằm ngủ trên một cái giường xếp
ở phòng sách.
Gió lạnh từ khê cửa sổ len vào, thổi vào mặt tôi tê cóng!
Hu hu hu... Lạnh quá... Lẽ nào điều hoà hỏng rồi? Kiểu này thì làm
sao ngủ nổi cơ chứ! Đến phòng khách ngủ tạm vậy, chí ít thì sô-pha
cũng mềm, còn tốt hơn cái giường xếp cứng đơ đơ này. Tôi ôm chăn
gối rón rén mở cửa phòng đi ra... Số tôi sao mà nó hãm, có ngày sa
vào bước đường cùng thế này! Tôi lắc đầu thở dài đi vào phòng
khách, bước đến gần cái ghế bỗng thấy 1 cái bống đen đen.
"Ối!" Tôi sợ hãi ném hết cả chăn gối xuống đất, quay gót
chạy.
"Tô Hựu Tuệ, là tôi đây!" Bóng đen kia nói.
Ủa... Giọng nói này... Tôi dừng chân, chầm chậm quay lại gần sô-pha
căng mắt nhìn. Hoá ra là Kim Nguyệt Dạ.
"Phù..." Tôi khẽ vỗ ngực, thở 1 cái thật dài, "Kim Nguyệt Dạ, cậu
có bị ấm đầu không? Nửa đêm canh ba lại chạy ra doạ người
khác!"
"Thế không phải nửa đêm cô cũng chạy đi chạy lại à!" Kim Nguyệt Dạ
liếc nhìn tôi cười khì khì rồi nói.
"Vớ vẩn... Tôi chỉ muốn đi uống ngụm nước thôi!"
"Chờ chút, Hựu Tuệ" Kim Nguyệt dạ bỗng kéo tay tôi.
Tim tôi đập rộn lên, đêm hôm hắn cầm tay tôi làm gì: "Cậu... Cậu
muốn gì?"
" Hựu Tuệ, tôi đói bụng quá!"
"... Kim Nguyệt Dạ, cậu là quái vật à? Buổi tối mới ăn nhiều thế mà
giờ đã đói rôi!"
"Nhưng tôi thèm ăn mì, hơ hơ"
"Thèm ăn mì? Cậu có muốn uống thuốc độc thì cũng chả liên quan gì
đến tôi! Cho nên xin cậu tự nghĩ cách đi, tôi phải đi ngủ đây!
Hứ!"
" Đi mà! hựu Tuệ, tôi đói thật mà!" Kim Nguyệt Dạ nở nụ cười sáng
chói như thiên thần.
Ôi... Sao trong đêm tối mà tôi vẫn thấy chói mắt thế này... Chóng
mặt, chóng mặt quá...
Đến lúc tôi định thần lại thì đã đã bước vào trong bếp rồi.
Hu hu hu... Tại sao tôi lại dễ dàng đầu hàng sớm như vậy, nhưng
thực ra, tôi cũng thấy đói, cả ngày bực bội chẳng ăn được gì...
haiz, thôi vậy, coi như số tôi đen đủi.
Nửa tiếng sau, tôi bưng 2 bát mì nóng hổi đi vào phòng khách.
Trong khi tôi nhễ nhại mồ hôi nấu mì trong bếp thì thằng cha Kim
Nguyệt Dạ lại ngồi thảnh thơi bên ti vi xem bóng đá!
Hắn cứ làm như mình là vua ý, chẳng thèm đoái hoài gì đến người dân
phải lao động khổ sở.
"Ăn thôi"
"Ồ, cứ để đấy, để tạm đấy đi, tôi đang xem đến đoạn hay!" Tên Kim
Nguyệt Dạ cũng chẳng thèm nhìn tôi lọ mọ bưng mì "hầu hạ" hắn tận
nơi, huơ tay ra lệnh với tôi như là với nô tì.
Cái tên chết tiệt này... Đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu,
mặt tôi tối sầm lại, mặt tối sầm lại, tôi đặt mạnh bắt mì trước mặt
hắn
"Ái, Hựu Tuệ, bắn hết nước ra rồi, nóng quá!"
Hừ! Đáng đời... Tôi cười thầm đắc ý, lấy đũa gắp mì cho vào
miệng.
"Chấc! Hựu Tuệ này! Cô khéo tay ra phết!" Kim Nguyệt Dạ vừa khoan
khoái ăn mì, vừa giơ ngón tay cái lên nịnh nọt tôi.
Tôi sướng đến phổng cả mũi: "Ha ha, chỉ là bát mì thôi mà, bõ bèn
gì! Kim Nguyệt Dạ, cậu hơi xem thường tôi đấy!"
"Thế hả? Hay quá! Thế thì từ nay nhất định fải học hỏi nhiều tài
nấu ăn của cô rồi"
"Đương nhiên... À không, này, tôi không rỗi hơi nấu cơm cho cậu,
suýt nữa thì bị cậu lừa vào tròng!"
"Hựu Tuệ, sao cô keo kiệt thế, bát mì của cô có trứng, bát của tôi
lại không có!"
"Cậu mắc lỗi, có mì ăn là được rồi lại còn đòi ăn trứng!"
"Hựu Tuệ, cô vẫn còn giận à?"
"Này, Kim Nguyệt Dạ, ai cho cậu chọc đũa vào bát của tôi! Bỏ ra
ngay..."
Tôi vội vàng ngậm quả trứng lên miệng, lắc lư đầu trêu ngươi
hắn.
Ha ha, thế nào, thế nào, mi cón lâu mới cướp được của ta nhé.
"Bé Hựu Tuệ, đừng vội đắc ý, tôi vẫn muốn ăn..."
"..."
Tôi còn chưa kịp định thần thì Kim Nguyệt Dạ đã dí sát mặt lại, cắn
vào quả trứng tôi ngậm trên miệng...
Tôi ngửi thấy mùi hương bạc hà thơm thoang thoảng...
Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch...!
Tôi đờ người ra, tim đập như gõ mõ, mắt trợn trừng nhìn thẳng Kim
Nguyệt Dạ, mắt tôi đỏ bừng như tấm sắt bị nung trong lò, nóng hừng
hực hừng hực...
Trời ơi... Tôi dường như cảm thấy những sợi lông mi của Kim Nguyệt
Dạ nhè nhẹ chạm vào mặt tôi... Ngưa ngứa...
Kim Nguyệt Dạ cắn vào nửa quả trứng còn lộ ra ngoài miệng tôi, hắn
cười gian xảo!
Tên khốn này...Hắn ta muốn làm gì chứ...
"2 người vui vẻ quá nhỉ?" 1 giọng nói êm ru vọng lại từ cửa phòng
khách.
"Ồ, là Anna á!" Kim Nguyệt Dạ cười tươi vẫy tay gọi Anna.
Anna mỉm cười bước đến, mặt chợt lạnh tanh khi nhìn 2 bát mì trên
tay tôi và Kim Nguyệt Dạ.
"Dạ này, đêm hôm khuya khoắt mà cậu vẫn còn ngồi ăn thứ đồ rẻ tiền,
không có chất dinh dưỡng thế này à? Muốn ăn thì cứ nói tôi, tôi sẽ
bảo người giúp việc làm rồi mang tới cho!"
Hừ! Căm nhất bọn tiểu thư nhà giàu, hơi tí lại gọi người giúp việc!
Tôi lẩm bẩm trong miệng.
"Tô Hựu Tuệ, cô mặc đồ ngủ ra ngoài phòng khách, làm mất phong cách
của trường, trừ cô 1 điểm"
"Cái gì? Đợi đã! Tái sao lại trừ điểm tôi chứ?" Tôi bực mình, quay
người lại so đo hơn thua với Anna, "Cô vs Kim Nguyệt Dạ cũng đang
mặc đồ ngủ đấy nhé!"
"Cậu ấy là con trai nên không sao cả! Còn tôi là giám khảo, nằm
ngoài đối tượng quan sát. Mong cô tự trọng 1 chút"
Tự trọng? Tôi nhìn thấy Anna cứ sán vào Kim Nguyệt Dạ... Con nhó...
Con nhỏ mà cũng có tư cách nói câu đó với tôi sao? Tôi tức nghẹn
cổ. Tô Hựu Huệ! Bình tĩnh nào! Bình tĩnh lại nào! Đừng nổi nóng kẻo
lại trúng kế của con nhỏ đó... Tôi ngoan ngoãn đặt đôi đũa đang cầm
trên tay xuống bàn, ôm chăn và gối đi vào phòng.
"Cố lên nhé!" Lúc tôi đi qua chỗ Kim Nguyệt Dạ thằng cha đó lại mở
miệng ra nói 1 câu vô tam k thể tả, làm tôi tức muốn ói máu nhưng
vẫn cố nhẫn nhịn đi vào trong phòng. Tôi ném mạnh chăn gối xuống
sàn nhà.
Đồ phù thuỷ! Tôi định đạp lên gối của Anna cho đỡ tức, ai ngờ phòng
ngủ k bật đèn nên tôi lại đạp nhầm phải cái thành giường.
HU hu hu hu... Đau quá đi! Tôi ôm ngón chân suýt nữa gãy làm đôi
của mình mặt mày méo xẹo chui tọt vào trong chăn.
THREE
Không biết bao lâu sau, tôi mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng người
nói lanh lảnh bên tai.
"Tô Hựu Tuệ! Mau dậy ngay! Dậy làm bữa sáng nhanh lên!"
Ưm... Ai mà ồn ào thế nhỉ? Người ta còn chưa tỉnh ngủ mà... Tôi làu
bàu mấy tiếng, rồi lại trở mình ngủ tiếp...
Híc, sao hôm nay cái giường này lại cứng thế? Làm người tôi đau ê
ẩm!
"Tô Hựu Tuệ, Tô Hựu Tuệ!!!"
Khò... Khò... Khò...
"Ối, lạnh quá!"
Tôi còn chưa kịp định thần lại thì cả người đã bị một chậu nước
lạnh đổ ụp xuống. Tôi choàng tỉnh.
"Ồ, Hựu Tuệ, xin lỗi nhé!" Anna làm ra vẻ mình vô tội, mỉm cười
nói: "Tôi vừa rửa mặt, định đi đổ nước, không ngờ đổ trúng vào cô
mất rồi..."
"Anna, cô..." Nhìn gương mặt xảo quyệt của Anna, tôi lập tức thay
đổi thái độ: "Ôi, may nhờ chậu nước của cô mà tôi thấy tỉnh táo hẳn
lên, sảng khoái quá! Ha ha ha ha!"
Con nhỏ đê tiện kia, mối thu hôm nay ta sẽ tạm ghi vào sổ, sau này
ta sẽ trả gấp đôi cho mà xem! Tôi rủa thầm trong bụng.
"Tô Hựu Tuệ, cô tỉnh hẳn rồi à? Thế thì việc chuẩn bị bữa sáng giao
cả cho cô đấy!"
"Mới có năm giờ sáng, còn sớm chán!"
"Nhưng mà... nếu tôi không ăn sáng thì tâm trạng sẽ không được tốt
lắm, tâm trạng tôi không tốt e là ảnh hưởng đến điểm số của cô
đấy!" Anna cố tình chơi khăm tôi.
"À ừ, cũng đúng, cũng đúng! Vậy tôi đi làm ngay đây!"
Hừ. Đồ "ác ma Barbie".... Tôi chỉ muốn cầm chiếc đồng hồ báo thức
trong tay đập bẹp cái mũi đang vênh váo hếch lên tận trời của con
nhỏ đó! Tức quá! Tức muốn chết! Tô Hựu Tuệ, tại sao mày lại ra nông
nỗi này chứ!
"Tốt lắm! Vậy làm phiền cô rồi! Hôm nay tôi muốn ăn canh gà nấm
hương, trứng gà chiên, hai lát bánh mì, nhớ là đừng có chiên trứng
kĩ quá đấy! Còn nữa, pha cho tôi một cốc nước cam tươi nhé! Ừm, tạm
thế đã, làm xong thì gọi tôi dậy!" Anna nói xong ngáp ngắn ngáp dài
trở về giường ngủ.
Nỗi uất hận trong người tôi sôi sùng sục như nước một trăm độ,
chuẩn bị trào ra ngoài đến nơi.
Ta bóp chết mi... Ta...
"Sao còn chưa chịu đi hả? Ai da, tâm trạng tôi..."
"À à, tôi đi làm ngay đây, lát nữa xong xuôi sẽ gọi cô dây... Ha
ha"
"Này, yêu cầu cô đừng có xưng hô kiểu bất lịch sự như thế với tôi!
Phải nói là: Vâng, thưa tiểu thư Anna"
"À... Vâng... thưa tiểu thư Anna!"
"Tốt lắm! Từ nay tôi sẽ gọi cô là Tiểu Tuệ nhé! Tiểu Tuệ, mau xuống
bếp làm đi!"
Tiểu Tuệ.... Tên gì mà nghe giống như tên con cún vậy... Con nhỏ
láo toét này lại dám sai tôi như sai người hầu. Điên tiết
thật!
"Ta chặt chặt chặt! Đồ xấu xa, ta sẽ chặt mi ra làm mười tám
khúc... Hừ hừ hừ!"
Tôi cầm dao trút giận lên đống nấm hương trong nhà bếp. Mấy cây nấm
hương đáng thương chẳng mấy chốc bị tôi băm nát bét.
"Ồ, Tô Hựu Tuệ, mới sáng sớm mà đã chăm chỉ thế!" Kim Nguyệt Dạ vừa
đưa tay dụi dụi mắt vừa bước vào trong bếp.
"Cậu dậy rồi à? Bữa sáng xong rồi đấy!" Mặt tôi đằng đằng sát khí
quay ra nhìn hắn.
"Này... Hựu.... Hựu Tuệ, sao trông cô có vẻ..."Kim Nguyệt Dạ dường
như cũng khiếp đảm trước bộ mặt vẻ sắp cuồng sát đến nơi của tôi,
hắn lặng lẽ ngồi vào bàn ăn.
"Ôi, làm xong bữa sáng rồi à?"
Anna tới rồi, vừa nhìn thấy con nhỏ đó, tôi liền đổi ngay sắc mặt,
tươi cười niềm nở, cung kính lễ phép:
"Ôi, tiểu thư Anna, cô đến rồi à? Bữa sáng đã sẵn sàng rồi, mời cô
dùng bữa!"
Anna thờ ơ nhìn mấy món điểm tâm trên bàn, ngáp dài một cái:
"Ừm, tốt lắm, Tiểu Tuệ! Kéo ghế ra giúp tôi, không thì tôi ngồi thế
nào được..."
"À, vâng, vâng..."
Kim Nguyệt Dạ tròn mắt, hết nhìn tôi rồi lại nhìn Anna.
"Hai cô... đang diễn kịch đấy à?"
"Ha ha ha ha, tất nhiên là không phải rồi! Tiểu Tuệ hứa sẽ quan tâm
chăm sóc tôi, cô ấy còn nói gọi cái tên Tô Hựu Tuệ nghe méo hết cả
miệng, không hay bằng cái tên Tiểu Tuệ, nên từ nay về sau để tôi
gọi là Tiểu Tuệ" Anna liếc xéo tôi một cái.
"À à... Đúng.... đúng đó... Là như thế đấy! Hì hì hì hì"
Đồ xấu xa! Rõ ràng là nó cố ý đặt cho tôi cái tên nghe rõ tởm đó!
Hừ... Đồ đáng ghét! Kim Nguyêt Dạ ngẩn tò te ra một lúc nhìn
tôi.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa nhìn thấy người đẹp bưng bữa sáng đến
bao giờ hả?" Tôi cáu bẳn gắt lên một câu.
"Không... Không có gì..." Kim Nguyệt Dạ quay người lại, vừa chun
miệng húp canh, vừa lén cười.
Hừ, mi được lắm, thấy chết không cứu còn ở đó cười sung sướng. Tôi
tức sùi bọt mép.
"Ơ, nước chấm đâu?"
"Đây!" Kim Nguyệt Dạ lấy lọ nước chấm trên bàn đưa cho Anna.
"Cảm ơn cậu! Dạ, cậu thật tốt bụng, tôi công thêm cho cậu một
điểm." Giọng Anna ngọt xớt làm tôi nổi gai ốc.
Mà đúng rồi, tên Kim Nguyệt Dạ làm tí việc cỏn con còn được cộng
điểm, thế tôi bỏ bao công sức làm bữa sáng thì sao?
"Anna, à không, tiểu thư Anna, không biết bữa điểm tâm sáng nay cô
có thấy hài lòng không ạ?" Tôi tỏ vẻ kính cẩn, tươi cười hỏi một
câu.
"Ừm, cũng tàm tạm!" Anna chẳng thèm ngẩng đầu lên trả lời
tôi.
"À, cộng cho cô một điểm, cộng với hôm qua bị trừ một điểm, chúc
mừng nhé, cô hết nợ rồi!"
"Hơ hơ..." Kim Nguyệt Dạ bỗng bật cười.
"Kim Nguyệt Dạ, cậu cười cái gì?" Tôi gằn giọng xuống, mặt đỏ tía
tai.
"Tiểu Tuệ, không được vô lễ như thế với cậu ấy!"
"Vâng, thưa tiểu thư Anna..."
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
FOUR
Trên sân vận động, đám con gái lớp tôi xếp thành hai hàng dài, mỗi
đứa bê một quả tạ sắt, nhìn thầy thể dục làm mẫu động tác đẩy tạ.
Tôi mệt mỏi rã rời khi cũng phải đứng và bê một quả tạ như
thế.
Híc... Đến giờ vẫn thấy tức anh ách! Sao lại có người độc ác như
thế nhỉ? Tô Hựu Tuệ ơi là Tô Hựu Tuệ, số mày khổ quá! Hu hu
hu...
Đã không được ngủ đủ giấc lại công thêm con nhỏ Anna hành cho tức
đến ong cả đầu, nên tôi đứng mà cứ ngủ gà ngủ gật.
Ôi, tôi muốn ngủ...
Cứ như thế, tiếng giảng bài của thầy giáo thể dục cứ mỗi lúc một
nhỏ đi, càng ngày càng nhỏ đi.... Lúc tôi gần như không còn biết gì
nữa thì bỗng nhiên tôi lại nghe thầy tiếng của Tô Cơ.
"Tuệ... Hựu Tuệ...."
"Hả?" Tôi giật mình tỉnh dậy, tay run run làm quả tạ rơi trúng
chân. Ai da! Ai da! Đau, đau, đau quá! Nhưng tôi cố bặm môi lại,
không kêu gào.... Tuyệt đối không được để mất hình tượng đẹp đẽ
trước mặt cả lớp được... Có nén cơn đau, nhất định phải cố...
"Thưa thầy, để em đưa Hựu Tuệ xuống phòng y tế xem chân có làm sao
không ạ!" Tô Cơ vội giơ tay xin phép thầy giáo, rồi kéo cả Hiểu Ảnh
đang chạy tung tăng đưa tôi đên phòng y tế!
"Hựu Tuệ, hôm nay bà làm sao thế hả? Cứ như người mất hồn ý!" Tô Cơ
ngồi trước mặt tôi, tò mò hỏi, "May là chân bà không sao, nếu không
thì đúng là xui tận mạng!"
"Tôi đã xui xẻo lắm rồi, có xui nữa thì cung~ chẳng sao!" Tôi đờ
đẫn nói.
"Khai mau, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả?" Tô Cơ nhìn tôi chằm
chằm.
Tít tít tít tít tít... Tít tít tít tít tít tít...
"Alô, Tiểu Tuệ, đấy à?"
Hả? Là Anna. Đang giờ học, nó gọi cho tôi làm gì thế không
biết!
"Alô, này, Tiểu Tuệ, mau nói đi chứ!"
"À... Vâng, vâng, thưa tiểu thư Anna!"
"Tiểu thư Anna? Hựu Tuệ, bà đang gọi ai đấy?" Tô Cơ trố mắt ngạc
nhiên hỏi tôi, Hiểu Ảnh cũng ngạc nhiên lật đật chạy tới.
Oái! Chết rồi, quên béng mất hau con nhỏ này vẫn đang ở đây!
"Tiểu Tuệ à, toi dùng hết khăn giấy rồi, cô mua về cho tôi một bịch
nhé! Á, mà tôi không quen dùng cái loại rẻ tiền một tệ một bịch
đâu, phiền cô đến công ti bách hóa tụ tinh mua mấy bịch về đây
nhé!"
"Công ty bách hóa Tụ Tinh? Tiểu thư Anna. Chỗ ấy cách trường tôi xa
lắm, mà bây giờ tôi đang trong giờ học nữa..."
"Thế thì tâm trạng của tôi sẽ..."
"À à, không thành vấn đề, tiểu thư Anna, không biết cô sùng loại
giấy nhãn hiệu nào?"
"Ha ha, loại Disney ý! Hy vọng bữa trưa nay tôi sẽ có khăn giấy để
dùng!
Anna nói xong liền cúp luôn điện thoại, tôi ngồi ngây người ra
đấy.
"Tô Hựu Tuệ, bà vẫn ổn đấy chứ? Mà tiều thư Anna đó là ai thế? Có
phải chính là con nhỏ Anna không?" Tô Cơ sốt ruột lắc lắc vai
tôi.
Tôi mếu máo kể hết mọi sự tình cho hai bà bạn chí cốt nghe.
" Sao lại thế được... Bà và Kim Nguyệt Dạ cùng ở trong khu biệt thự
số 23, đã thế giám khảo lại chính là Anna!" Tô Cơ kinh ngạc đứng
bật dậy khỏi ghế. " Tô Hựu Tuệ, baà chẳng coi bạn bè ra gì hết!
Chuyện quan trọng như thế mà không chụi nói với tụi tôi một
tiếng!"
"Tôi có muốn thế đâu, nhưng tại cô Bạch dặn là..."
Mắt tôi rưng rưng nhìn Tô Cơ, " Tô Cơ à, nếu ngày nào đó tôi bị con
nhỏ đó đì đến chết, bà với Hiểu Ảnh phải nhớ sáng nào cũng đến thắp
hương cho tôi đấy!"
" Hựu Tuệ, bà đưng có nói linh tinh! Thấy bà phải chịu khổ như vậy,
làm sao tôi có thế khoanh tay đứng nhìn được, để tôi thay bà dạy
cho con ranh đó một bài học!" Tô Cơ bừng bừng nghĩa khí vỗ ngực
nói.
"Đúng đấy, cả Hiểu Ảnh nữa..."
"Híc híc... Cảm ơn các bà, các bà đúng là chị em tốt của tôi.
Nhưng..." Tôi cảm động quá, nước mắt ứa ra, " Nhưng các bà định đòi
lại công bằng cho tôi bằng cách nào?"
"Rồi bà sẽ biết! Nhưng trước tiên tôi phải lên kế hoạch cái đã!" Tô
Cơ nói rồi đi về hía góc tường 'tính kế', dáng vẻ đằng đằng như
kiếu' vùng nguy hiểm, cấm đến gần'.
" Đúng đấy, hay quá, Hiểu Ảnh cũng tham gia vụ này..."
Không biết vì sao. Trong lòng tôi bỗng có dự cảm chẳng
lành...
Tô Cơ và Hiểu Ảnh cùng giúp một tay, như thế liệu rằng mọi việc, có
khá khẩm không?
Tôi chán nản lắc đầu, tập tà tập tễnh bước ra khỏi phòng y
tế.
Cuối cùng thì cũng đến chủ nhật rồi, sống trong căn biệt thự số 23
đó chẳng khác gì địa ngục, tôi lúc nào cũng phải đề cao cảnh giác
tên Kim Nguyệt Dạ, đã thế còn phải phục tùng những yêu cầu quá đáng
của con nhỏ phù thủy Anna nữa.
Mặc dù đã biết bao lần Tô Cơ bất bình thay tôi, kêu la ầm trời,
nhưng vì thắng lợi, vì không muốn phụ sự kì vọng của trường Minh
Đức, tôi vẫn cố cắn răng chụi đựng!
Hôm nay vừa mời bảnh mắt ra, Anna đã có việc phải đi đâu đó, tôi đã
có htể ngủ thêm một lúc nữa rồi.
Nhưng vừa mới nhắm mắt lại, khuôn mặt tươi cười của phù thủy Anna
đã hiện ra trước mặt tôi cứ như đoạn phim tua chậm vậy:
" Tiểu Tuệ à, phòng tôi hơi bừa bộn, phiền cô sau khi tan học dọn
dẹp lại hộ tôi nhé, yêu lao động là một đức tính tốt, có thể được
cộng thêm điểm..."
" Ôi trời ơi!"
" Tiểu Tuệ, quần áo cô giặt hộ tôi hôm qua sao vẫn chưa mang đi
phơi thế? Làm việc có đầu mà không có cuối, phải trừ một điểm
đấy"...
" Món bít tết tối nay cô nướng kĩ quá, ăn xong chắc tôi bị đau dạ
dày mất. Tiểu Tuệ, như thế là không được đâu nhé! Con gái phải giỏi
nữ công gia chánh chứ! Tôi trừ một điểm cảnh cáo..."
Chúa ơi, những ngày tháng đen tối này bao giờ mới kết thúc cho con
nhờ?
Nhưng tôi không hề biết rằng, cuộc sống hiện tại của tôi vẫn chưa
phải là chuỗi ngày đen tối nhất...
FIVE
Đúng bảy giờ không hơn không kém, tôi lại nhận được tin nhắn của
con nhỏ Anna đáng ghét:
"Bảy giờ mười phút gặp nhau ở Happy House, nhớ mang cho tôi khăn
quoàng cổ trắng và găng tay nhé!"
Mười phút sau, tôi thở hồng hộc ngồi trong Happy House, bân cạnh là
Kim Nguyệt Dạ và Anna đang tí tởn ngồi ăn tối cùng nhau.
"Tiểu Tuệ, tôi bảo cô mang găng tay tới, thế mà cô lại quên mất,
làm da tay tôi lạnh cóng rồi nè! Thiuế sự quan tâm tới người khác,
trừ một điểm!"
Ana nói với thái độ không thương tiếc. " Nhưng mà bữa sáng hôm qua
với hôm nay cô nấu cũng được, lại giúp tôi làm bài tập nữa, nên
được công ba điểm, chúc mừng cô, hết nợ rồi nhé"
Tôi thở mạnh một hơi, nhìn thằng cha Kim Nguyệt Dạ mặt mày hí hửng
như đang xem kịch vui, tôi uất đến nghẹn cổ... Nhưng vì tương lại
tươi đẹp của trường Minh Đức, tôi lại nhịn...
" Sao? Bạn Hựu Tuệ có ý kiến gì không?" Anna cười tinh quái hỏi
tôi.
"Tôi có!" Bỗng nhiên một giọng nói đầy căm phẫn từ bênngoài vọng
vào.Tôi kinh ngạc quay đầu nhìn.
"Anna, cô bắt nạt người khác vừa phải thôi!" Tô Cơ đã ngồi cạnh tôi
từ lúc nào.
" Tiểu Tuệ, bạn cô đấy à?" Anna liếc nhìn Tô Cơ một cái. " Thảo nào
mà bất lịch sự thế!"
" Cô nói gì?" Tô Cơ ba máu sáu cơn nổi lên, nếu tôi không kip6 kéo
tay nhỏ, e là nhỏ ta đã lao tới xé xác Anna thành trăm mảnh
rồi.
" Tiểu Tuệ, cô tự ý để bạn cô đến đây làm loạn, trừ một điểm!" Mặt
Anna không hề biến sắc.
Hu hu hu hu... Tôi biết trước là sẽ như thế mà...
" Trừ cái gì mà trừ? Cô đừng vội lên mặt nhé!"
" Ôi trời, sao phục vụ ở đây kém thế nhỉ? Loại người nào cũng tự
tiện cho vào..."
Tôi cố nhịn... Vì lòng yêu mến cảu mọi người dành cho công chùa
trường Minh Đức...
"Anna, cô là đồ rắn độc!"
"Dạ này, đã đến mùa xuân chưa ấy nhỉ? Sao tôi lại nghe thấy tiếng
sủa gâu gâu bên tai thế?"
Tôi lại nhịn... Vì danh tiếng của trường Minh Đức...
" Tiểu Tuệ, sao cô còn không tống con vịt bầu lắm mồm đó ra khỏi
đây hả? Phiền chết đi được..."
"Bốp!"
Xung quanh đang ồn ào như cái chợ vỡ bỗng im bặt, mười mấy con mắt
đổ dồn vào tôi, tôi không biết vì sao lúc ấy tôi lại mất bình tĩnh
như thế.
" Anna, cô không có tư cách đối xử với bạn tôi như thế!" Tôi chưa
bao giờ thấy mình cương quyết như lúc này, mắt nhìn thẳng vào Anna,
còn Anna như biến thành đứa con nít không đòi được kẹo.
"Bạn cô ư? Tô Hựu Tuệ, tôi không tin là loại người như cô lại coi
thứ tình bạn rẻ tiền đó quan trọng hơn cuộc thi đấu!"
"Tô Cơ à, tôi thấy trên đời này chẳng có việc gì rẻ tiền hơn việc
phải đi lấy lòng bạn Anna đây. trò chơi đến đây kết thúc! Tô Cơ,
chúng ta đi..." Tôi kéo Tô Cơ đang đứng ngơ ngác ra khỏi Happy
Houé, chả buồn để ý đến ánh mắt xung quanh.
Ba phút sau...
"Yeah, Tô Hựu Tuệ, lúc nãy bà tuyệt quá, tôi phục bà lắm đó!" Tô Cơ
phấn khích ghì chặt lấy vai tôi, "Bà là ngọc nữ trường Minh Đức cơ
mà, sao lại có thế để con nhỏ Anna ấy sai khiến được chứ? Cứ nhớ
lại bộ mặt của nó lúc nãy... Hê hê!"
"Hu hu hu hu..." Tôi khóc thút thít. "Nhưng mà Tô Cơ ơi, vừa nãy
tôi hơi bị kích động quá thì phải?"
Ôi, bà bạn ngốc nghếch, bà chẳng hiểu tâm trạng tôi gì cả. Tôi làm
thế chẳng khác nào tự tuyên bố mình bỏ cuộc!Ngày mai sao tôi dám
đối mặt với cô Bạch và hơn mười nghìn học sinh trường Minh Đức
đây?
"Đây vốn đã là một cuộc thi không công bằng, việc gì bà phải tự làm
khổ mình nhỉ?" Tô Cơ mặt thản nhiên như không.
"Cho dù là không công bằng, nhưng chỉ cần tôi cố gắng hết sức, cũng
có thể giúp trường Minh Đức và cô Bạch mở mày mở mặt, nhưng giờ
thì...
"Yên tâm đi!" Tô Cơ tràn đầy nghĩa khí vỗ vào vai tôi, "Tôi sẽ ở
bên cạnh âm thầm ủng hộ bà..."
"Cái gì cơ?" Tôi tròn mắt, cứ nghĩ là mình nghe nhầm.
"Hi hi, bà cứ yên tâm, nếu xảy ra chuyện gì bất trắc tôi sẽ đến dọn
xác bà...." Tô Cơ vừa nói vừa lùi lại đằng sau.
Đồ chết nhát, vì ai mà tôi ra nông nỗi này chứ? Đúng là trách vỏ
dưa gặp vỏ dừa! Hôm nay tôi mà khôn cho con nhỏ này một trận thì
tối nay quyết không về nhà!
" Tiểu Tuệ!"
Hứ! Mặc xác mi! Tô Cơ nói đúng! Một cuộc thi không công bằng như
thế này, có cố gắng nữa thì cũng chỉ thua ê chề thôi, ta chẳng việc
gì phải tiếp tục nhịn nhục mi...
Tôi thẳng lưng bước tiếp về phía trước, nhưng chợt nghĩ ra cái gì
đó đành cười gian xảo, quay về chỗ Anna đang nhởn nhơ nằm dài trên
ghế sô pha xem ti vi.
"Xin hỏi, có điều gì cần dặn dò không thưa tiểu thư Anna?"
"Ừm, phiền cô rót cho tôi một cốc nước!"
"Được ạ!" Tôi ngoan ngoãn nghe lời, xuống bếp rót một cốc nước mang
đến trước mặt Anna, "Tiểu thư Anna, nước vừa đung xong, để tôi giúp
cô thử xem nước có vừa miệng không nhé!"
Anna đang định bỏ miếng khoai tây chiên vào miệng bỗng ngừng lại,
nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ, tôi hôm nay tôi tự dưng chăm chỉ đột
xuất.
Tôi mút một hơi thật mạnh: "Phụt, nóng quá, nóng qua! Tiểu thư
Anna, rồi cô đừng có uống đấy... Ô, cô làm sao vậy?"
Tôi giả vờ hốt hoảng phụt nước trúng luôn vào người Anna, con nhỏ
đó nếm trọn "nước cam lộ" tôi ban phát cho.
"Cô..."
"Ôi! Xin lỗi, xin lỗi tiểu thư! Sao cô lại bất cẩn vậy? Sao lại để
tôi phụt nước vào người mà không biết cách tránh đi thế? Để tôi lau
giúp tiểu thư..."
Tôi vội vội vàng vàng vơ đại cái gì đó trên bàn lau chỗ ướt trên
người Anna, rồi làm bộ "không may" hất đổ nốt phần còn lại của cốc
nước vào người cô ta, khiến cả hộp khoai tây chiên cô ta đang cầm
trên tay rơi xuống đất.
"Được rồi ạ... À, xin lỗi tiểu thư, vừa nãy tôi lóng ngóng quá,
không kịp để ý, cái khăn vừa đưa cho cô lau mặt ấy chính là cái giẻ
tôi hay dùng lau chân, cô đừng giận nhé!" Tôi vờ vịt lo lắng, rụt
rẻ đứng một bên, "Nếu cô muốn phạt tôi thì cứ trừ điểm đi
ạ..."
"Bốp bốp bốp!" Anna không kìm tức giận mà lại mỉm cười, vỗ tay
"động viên" tôi:
"Tiểu Tuệ, không ngờ cô diễn kịch giỏi thật, rất có phong cách của
ngọc nữ trường Minh Đức đấy!"
"Tiểu thư Anna, tôi không hiểu cô nói gì, nhưng mà Tiểu Tuệ thì làm
gì cũng lóng nga lóng ngóng như thế đấy, mong tiểu thư đừng chấp
vặt..."
Hô hô hô... Muốn ta làm người hầu cho mi ư? Được thôi, không vấn
đề, ta sẽ "tận tụy" làm việc hết sức.Anna, ta không tin là Tô Hựu
Tuệ này không đấu lại mi!
"Ồ, thế à?" Anna ra vẻ nuối tiếc, rút từ trong túi ra một vật gì
đó, "Có lẽ là xem xong cái này, chân tay cô sẽ bớt lóng ngóng đi
nhiều đấy..."
Hừ! Để xem m còn có thể giở chiêu gì ra nữa, tôi "lễ phép" dùng hai
tay đón lấy cái vật Anna đưa cho.
Xì, tưởng cái gì ghê gớm lắm, hóa ra chỉ là một tấm ảnh, mi coi
thường ta quá đấy... Thế này mà cũng đòi...
Khoan đã...
Cái ảnh này có vẻ quen quen... Chính là cái ảnh tôi nhìn thấy trong
văn phòng của cô hiệu trưởng lúc trước.
"Em... đã nhìn thấy?" Giọng nói hơi run run của cô Bạch.
Tôi ngại ngùng gật gật đầu. Cô Bạch bước đến nhặt bức ảnh lên, đến
bên bàn làm việc.
"Mà thôi... Việc này mình em biết là đủ rồi, tuyệt đối không được
nói với ai!" Cô nhìn tôi vớio ánh mắt khó hiểu rồi dặn dò.
Tôi nhìn kĩ tấm ảnh ấy một lần nữa, cố nhớ lại xem người đứng bên
cạnh cô Bạch là ai... Mặt quen lắm..Không lẽ lại là...
"Cô nhận ra rồi chứ?" Anna phủi nhẹ chỗ bị tôi làm bẩn trên áo.
"Nếu tôi nói với cô, người đàn ông trong bức ảnh đó chính là bố đẻ
đứa bạn thân lắm mồm Tô Cơ của cô thì sao nhỉ?"
"Cô...Không thể nào..."
"Ồ, thế à?" Anna nháy mắt với tôi, "Hay là làm xét nghiệm ADN trước
toàn thể học sinh trong trường nhé, để xem cô bạn Tô Cơ đó còn to
mồm như hôm nay không?"
"Cô..." Đây là lần đầu tiên tôi nhì thẳng mặt con nhỏ phù thủy độc
ác ấy.
"Cô muốn gì?"
"Đừng nói như thế! Tôi chỉ muốn cô ngoan ngoãn chút thôi. Được rồi,
tôi đi làm một giấc cho khỏe người đây."
"Tiện thể báo cho cô một tin..." Anna đang đi lên lầu, chợt quay
người lại mỉm cười, ánh mắt sắc như dao nhìn tôi, "Tôi sẽ tham gia
cuộc thi Miss Teen Milan tổ chức vào Chủ nhật tới. Tô Hựu Tuệ, tôi
sẽ đánh bại cô trước toàn thể học sinh trong trường, để cho cô biết
rằng, chỉ có Anna này mới là người xuất sắc nhất..."
"Gì cơ?" Tối đứng ngẩn ta ở một chỗ, không biết phài làm
gì...
"Sao vậy? Cô không dám đấu à? Hay cô sợ nhìn mình không đủ sức đánh
bại được tôi?" Anna rướn mày lộ rõ vẻ đắc ý.
"Ai bảo thế? Đấu thì đấu!!"
"Tốt lắm, nếu tôi thắng cô, cô vĩnh viễn không được xuất hiện trước
mặt Kim Nguyệt Dạ nữa!"
"Thế nếu tôi thằng thì sao?"
"Vậy tôi sẽ để cô thằng trong cuộc thi lần này với Kim Nguyệt
Dạ!"
"Được, tôi đồng ý..."
"Ừm, tôi đi ngủ trước đây, cô cứ suy nghĩ cho kĩ đi. Nhưng đừng để
cho chuyện của bạn cô bị phanh phui cho bàn dân thiên hạ đàm tiếu
nhé..."
Tim tôi như thắt lại.
Nếu Tô Cơ mà biết được chuyện này, chắc là nhỏ ta sẽ số
lắm...
Vì người đứng bên cạnh cô Bạch trong bức ảnh ấy không phải là ai
khác, mà chính là hiệu trưởng trường Sùng Dương, chú của Lăng Thần
Huyền - Thôi Khởi Thánh.
Chương 3:
THẾ GIỚI THẢM THƯƠNG CỦA CÔ HẦU HỰU TUỆ
ONE
"Hựu Tuệ! Hựu Tuệ! Bộ này đẹp lắm, trông đáng yêu ghê cơ! Hiểu Ảnh
thích bộ này!" Hiểu Ảnh cầm 1 chiếc váy màu hồng phấn gắn chằng
chịt nơ bướm đủ màu so đi so lại trước mặt tôi.
"Hiểu Ảnh... Tôi k muốn biến thành con chim công loè loẹt đâu, có
chết tôi cũng k mặc chiếc váy ấy!" Tôi ngắn ngẩm nói
Nhìn thấy bộ dạng phấn khích của Hiểu Ảnh, tôi bắt đầu hoài nghi
việc mình nhờ nhỏ ta chọn hộ trang phục đi thi có phải là sai lầm
không nữa.
Tại Tô Cơ hết, bình thường toàn vỗ ngực khen mình là chuyên gia
thời trang, thế mà bây giờ lại nằm bẹp ở nhà dưỡng bệnh, thời khắc
quan trọng như thế này nhỏ ta lại bị cảm. Vả lại...
"Hơ hơ, theo con mắt nhà nghề của tôi, nếu Tô Hựu Tuệ mặc bộ váy
này chắc biến thành đứa biến thái mất!"
"Hiểu Ảnh, bà giải thích ngay cho tôi tái sao thằng cha này lại
xuất hiện ở đây?" Tôi tức giận chỉ thẳng mặt thằng khỉ đột Lăng
Thần Huyền đang "bĩu mỏ" giễu cợt tôi.
"Hựu Tuệ, bà đừng giận nữa mà, Tô Cơ mách với tôi là con gái mặc
trang fục gì đẹp thì chỉ tụi con trai mới có mắt nhìn chuẩn nhất
thôi. Cho nên Hiểu Ảnh mới lôi Tiểu Huyền Huyền đến đây!"
"Bộ thế giới này chết hết con trai rồi hay sao mà bà lại chọn
hắn?"
"..."
"Vì Hiểu Ảnh thích Tiểu Huyền Huyền mà"
"..."
"Tô Hựu Tuệ, cô dỏng tai lên mà nghe cho kĩ nè, thiếu gia đây có
con mắt nhìn fụ nữ rất sành đấy. Nếu cô muốn lọt vào mắt xanh của
tôi thì khuyên cô nên đi fẫu thuật chỉnh hình đi!" Lăng Thần Huyền
vòng tay trước ngực, rung đùi đắc ý.
Hừ hừ... Tên đầu heo, ai thèm lọt vào mắt xanh của mi! ta có mời mi
đến đâu, có điều... Hừm, k nhịn việc nhỏ thì hỏng việc lớn. Bây giờ
hạ knock out Anna mới là nhiệm vụ quan trọng nhất của tôi. Tôi k
thèm chấp tên khỉ hôi lòng dạ hẹp hhòi Lăng Thần Huyền.
Tôi đanh mặt lại đi lang thang khắp khu thương mại, còn Hiểu Ảnh
thì cứ quấn lấy Lăng Thần Huyền, nói luyên thuyên k ngớt.
Hừ, rốt cuộc ai đi cùng tôi chọn đồ đây?
Ồ, cái váy màu xanh nhạt này trông cũng được, đúng là kiểu tôi
thích! Người mẫu mặc lên trông rất là thuần khiết, chắc là hợp với
tôi.
"Ai da, em xinh thế này, mặc bộ váy này hợp lắm đó!" Chị bán hàng
đi ra cười híp mí quảng cáo.
"Chị quá khen..." Hơ hơ hơ, thực ra tôi cũng nghĩ như vậy.
"Ý!Hựu Tuệ, bộ váy này có vẻ hợp với bà lắm đó!Bà mau thử xem
nào!'
"Ừ, để tôi mặc thử xem!"
Chị bán hàng rất nhiệt tình lấy 1 chiếc váy mới tinh từ trong kho
ra đưa cho tôi. Tôi vào phông thay đồ thay bộ váy, sau đó rón rén
bước ra.
"Ái chà, em mặc bộ này hợp quá, hợp hơn nhiều so với chị nghĩ! Bộ
này tôn chân em, mặc trông chân dài hẳn ra, eo cũng thon, đúng là
dáng chuẩn có khác!"
Hô hô hô hô... Thật thế sao!
"Hựu Tuệ, bà xinh lắm!" Hiểu Ảnh cười hết cỡ.
Tôi cũng hí hửng khẽ nhấc mép váy đứng trước gương quay vòng
vòng.
"Haiz, theo con mắt sành sỏi của thiếu gia đây thì bộ váy này hợp
với cô lắm đó, Tô Hựu Tuệ!"
"Ồ, thật sao?"
Ô hô hô hô...
Đúng là ngoái sức tưởng tượng! Ngay cả thằng cha Lăng Thần Huyền
cũng phải "ngả mũ" khên tôi mặc váy đẹp.
Ừm, mua bộ này thôi.
"Cô mặc vào giống như dở hơi cám hấp ý"
Dở hơi!!! Tô Hựu Tuệ này mà dở hơi sao? Tôi tức sôi gan, suýt nữa
thì gào rống lên. Lăng Thần Huyền, tên mặt khỉ này rốt cuộc có biết
thế nào là đẹp k? Tôi chẳng nói chẳng rằng quay người bước thảng
vào phòng thay đồ.
Thằng cha thối tha Lăng Thần Huyền cố ý gây sự với bản cô nương đây
mà.
"Tiểu Huyền Huyền, Hiểu Ảnh thấy bộ váy Hựu Tuệ vừa mặc rất đẹp
mà!" Hiểu Ảnh lẩm nhẩm.
"Đồ ngốc xít, chẳng hiểu j cả! Bộ váy vừa nãy chỉ con gái các cô
nhìn thấy thích chứ tụi con trai thấy cái váy này nom như 'bó giò'
làm sao mà nuốt nổi!" Lăng Thần Huyền hợm hĩnh tự cho mình là jỏi
đắc ý nói.
"Thế con trai thích con gái mặc đồ gì ?"
"Ví dụ như... là loại này!" Lăng Thần Huyền đi đến gần já treo, kéo
1 chiếc váy vung vẩy trước mặt tôi và Hiểu Ảnh.
My God! Váy j mà ngắn cũn cỡn. Độ dài của váy chỉ bằng cái khăn rửa
mặt! Ngay cả chiều dài của nó cũng gần bằng cái khen mặt, hơn nữa
chiếc váy này lại lốm đốm như da báo... Tởm quá!
Nếu mama nhìn thấy tôi mặc chiếc váy này, chắc sẽ "oánh" chết đứa
con gái bất hiếu mất.
"Woa! Trông sexy thế! Hựu Tuệ bà thử xem, thử đi mà!" Hiểu Ảnh dùng
hết sức đẩy tôi vào phòng thay đồ rồi nói.
"Hiểu Ảnh! Bà có lộn k đó! Vái váy này ngắn quá! Người bình thường
chắc chẳng ai thích mặc cái váy này!" Tôi trợn tròn mắt nhìn Hiểu
Ảnh.
"Nhưng Tiểu Huyền Huyền bảo đẹp mà, chắc là rất đẹp!" Hiểu Ảnh gân
cổ lên cãi.
"..."