Tôi chán nản lấy sách vở trong cặp ra, thầm kêu khổ khi hơn một nửa
số môn của ngày hôm nay chẳng trùng thời khoá biểu cũ của A1, thế
là lại phải chép bài bù. Nhưng điều đó giờ chẳng còn quan trọng
nữa, vì từ giờ xung quanh tôi sẽ là những đứa bạn mới mà tôi chưa
hề quen biết, chẳng còn là bọn K mập hay thằng L tếu táo, đầu bàn
phía trái bên trên cũng ko còn là em Vy dễ thương đang ngồi nữa, và
cách đó một bàn học góc trong cũng sẽ ko phải là Tiểu Mai lạnh lùng
mà nhiệt thành, tất cả chỉ bởi vì tôi hiện và sẽ là thành viên của
A2 nếu ko có gì thay đổi cho 2 năm học còn lại.
Mà kể sự đời cũng lạ, ngày trước khi nhận điểm tốt nghiệp khá cao,
tôi cũng từng mong mình sẽ được vào lớp chọn A2 giống ông anh, bởi
vì ở trường PBC này ai cũng biết so về lớp chọn thì A2 xếp nhất,
rồi mới đến A1 và A3. Thế nhưng số trời run rủi cho tôi vào A1, tôi
cũng lấy làm hãnh diện vì số 1 là con số đầu tiên nghe oai biết bao
nhiêu, rồi quen đám bạn thân thiết K mập, rồi còn em Vy, rồi còn
gặp Tiểu Mai nữa. Vậy mà giờ đây….đúng là cầu được ước thấy, tiếc
là điều ước này đến muộn quá, muộn một cách nghiệt ngã và như đùa
cợt với thánh N của 10A1, mà từ nay sẽ là một thằng vô danh tiểu
tốt ở 10A2.
Giờ ra về, tôi vẫn lò dò sang lại 10A1, đứng đợi thầy Địa ra ngoài
rồi mới bước vào, lần đầu tiên tôi vào lớp với tư cách là một thành
viên lớp khác.
- Thánh về, sao, bọn nó có hiếp đáp mày ko ? – Thằng D thấy tôi đầu
tiên.
- Hề hề, có mà vỡ mồm tụi nó ! – Bình thường tôi đã nổi điên với nó
rồi, nhưng chả hiểu sao hôm nay lại thấy thằng D…thân thương quá
đỗi.
- Bên đó học được ko ? – Thằng T tò mò.
- Cũng được ! – Tôi ngám ngẩm nhớ tới cả đống bài cần phải chép lại
vì bữa nay tôi đem sai thời khoá biểu.
- Rồi qua đó mày làm gì ? Cán sự gì ko ? – K mập liếm môi.
- Èo, tao chân ướt chân ráo mới qua, có mà cán sự…cùn ! – Tôi cười
cười.
Tôi nhìn sang bên, Tiểu Mai ôm cặp đi ra khỏi lớp, nàng thậm chí
còn chẳng buồn nhìn tôi lấy 1 cái gọi là động viên người về thăm
quê hương.
- Mày vừa đi khỏi thì em Mai đã chuyển sang bắt chuyện với thằng
khác, chủ động mới ghê ! – Thằng T rầu rầu.
- Èo, dính dáng gì tao chứ, mà lúc nãy cô Hiền có nói gì ko ? – Tôi
tò mò hỏi.
- Ờ, thì cô bảo từ giờ mày bị chuyển sang 10A2 vậy thôi, rồi bầu
lại cán sự Toán ! – Thằng C tiếp lời.
- Rồi ai làm ? – Tôi hỏi.
- Tao, kiêm luôn 2 chức Toán – Hoá ! – Thằng T vỗ ngực.
- Ghê ta, nhờ tao mà thăng cấp nhá ! – Tôi khoác vai nó.
- Chà, định rủ 10A2 đá giao hữu, mà giờ mày qua đó rồi lớp này chơi
sao lại ! – Thằng L thở dài.
- Yên tâm, tao chẳng đá đâu, mà bọn trai bên A2 trông chân cẳng lèo
khèo lắm ! – Tôi làm kẻ bán nước tiết lộ bí mật quân sự.
- Thế à ? Thế thì tốt, hề hề ! – L đội trưởng khoái chí tử.
Tôi cảm thấy vui hơn một chút, chỉ khi quay trở lại lớp cũ ngồi tán
chuyện với bọn này mới làm tôi cảm thấy mình vẫn là thành viên của
10A1, vẫn còn ngồi bố láo tếu táo với đám bạn thân như hôm
nào.
- Ủa mà Vy đâu ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Em nó đi họp Đoàn rồi, cặp còn để lại nè, nằng nặng dặn tao bảo
mày đợi em nó về chung ! – K mập trả lời.
- Thằng này sướng, đi xa vẫn còn em yêu ngóng theo ! – Thằng C rên
rỉ.
- Hề hề, ngon thì được như tao đi ! – Tôi cười tít mắt.
Ngồi tán dóc thêm tí nữa thì bọn thằng K lần lượt về trước, chỉ còn
tôi ngồi lại trong phòng đợi em Vy, tôi thắc mắc ko biết em nó bảo
đợi là ý gì đây, nhưng dù chỉ vậy tôi cũng cảm thấy ấm lòng, chắc
là em ấy muốn cùng tôi….hàn huyên tâm sự.
Tôi đang lim dim mơ tưởng thì giọng em ấy cắt ngang.
- N ơi, nhanh lên ! – Vy xuất hiện trước cửa lớp, vầng trán lấm tấm
mồ hôi.
- Gì vậy ? Nhanh gì ? – Tôi ngạc nhiên, hoàn toàn khác xa những gì
tôi tưởng tượng.
- Thì đi theo mình, nhanh nào ! – Rồi chẳng đợi tôi đồng ý, em ấy
kéo tay tôi đi hết dãy hành lang đến thẳng văn phòng Đoàn.
Văn phòng Đoàn vẫn còn lại một vài học sinh vừa họp xong đang ngồi
lại bàn thêm gì đó, đầu bàn là thầy Phương bí thư Đoàn trường, thầy
tuy đã trung niên nhưng rất thân thiện và vui tính với học sinh
trong trường.
- Thầy ơi, N nè ! – Vy quệt mồ hôi nói.
- À, N ngồi xuống đây ! – Thầy Phương ngoắc tôi lại.
- Dạ… ! – Tôi lơ ngơ chẳng hiểu gì.
- Nghe Vy kể là em bị chuyển sang 10A2, giờ muốn về lại A1 à ? –
Thầy hỏi tôi.
- Dạ ! – Tôi sáng mắt, hoá ra là như vậy.
- Gì thế Vy ? – Mấy học sinh xung quanh tò mò hỏi.
- Vậy giờ em đi với thầy, nhưng không chắc là thầy xin được đâu nhé
! – Rồi thầy đứng dậy! – Vy ngồi lại đây, đừng đi theo ! – Thầy bảo
Vy ngồi lại khi em ấy chực đứng lên đi theo chúng tôi.
- Vy …đợi N ở lớp nhé ! – Em ấy ái ngại nói thật khẽ rồi ra ngoài
trước.
Tôi tràn đầy hi vọng khấp khởi đi theo thầy Phương, dù gì thầy ấy
cũng là bí thư Đoàn trường nên ít nhiều tiếng nói cũng sẽ có trọng
lượng, và tôi sẽ có cơ hội được về lại với 10A1 , nghĩ đến đây tôi
dạn bước hơn.
- Thầy Thế, em bàn chuyện này với thầy chút được không ? – Thầy
Phương kéo ghế ngồi xuống, tôi đứng bên cạnh.
- À có chuyện gì thế ? – Thầy Thế trưởng phòng hành chính
hỏi.
- Chuyện là em N này đang học ở 10A1, nhưng hôm nay lại bị chuyển
sang 10A2, vậy nên giờ em muốn nhờ thầy chuyển giúp em N về lại
được 10A1 ! – Thầy Phương dè dặt nói, tôi hồi hộp chờ đợi.
- À, cái này là quyết định của thầy hiệu trưởng, tôi cũng chỉ nhận
giấy và đưa xuống dưới thôi thầy Phương à ! – Thầy Thế giải
thích.
- Ra vậy, nhưng có cách nào đổi lại quyết định không thầy ? – Thầy
Phương hỏi tiếp, và tôi thì cảm thấy đây có lẽ là nỗ lực cuối
cùng.
- Cái này….cũng còn tuỳ quyết định của thầy hiệu trưởng, nhưng
thường thì giấy đã kí rồi thì cũng khó hoãn lại lắm, vì thủ tục
chuyển hồ sơ và bảng điểm cho trường hợp của em này đã bắt đầu rồi
! – Thầy Thế lắc đầu đáp.
- À…dạ vâng, vậy cảm ơn thầy ! – Rồi thầy Phương đứng dậy, tôi cũng
chào thầy Thế rồi bước theo ra ngoài.
- Vậy là thầy cũng chịu rồi, nước này thì chỉ do thầy hiệu trưởng
quyết định thôi N à ! – Thầy Phương thở dài.
- Dạ…. ! – Tôi rầu rĩ chẳng biết nói gì.
- Vậy thôi, thầy về đây ! – Thầy vỗ vai tôi rồi bước đi.
Tôi thẫn thờ bước về lớp ko chút sinh khí, bây giờ quyết định ở lại
hay bị chuyển đi là do thầy hiệu trưởng, nhưng nghe tới đây tôi đã
thấy nản, với tôi từ trước đến giờ 3 từ “ thầy hiệu trưởng “ nghe
cao xa và quyền lực lắm, thế nên đừng mong gì tôi, một thằng học
sinh lớp 10 vô danh tiểu tốt lại có thể tự mình thay đổi quyết định
của thầy hiệu trưởng.
Tôi vào lớp, em Vy đang gục mặt trên bàn, vẻ đầy chán nản, tôi khẽ
bước tới và ngồi xuống cạnh bên, em ấy giật mình nhìn sang.
- Sao rồi N ? – Vy nhìn tôi ánh mắt đầy vẻ hi vọng.
Tôi thở dài, lắc đầu không nói gì, vậy là quá đủ để hiểu rồi, cả 2
đứa tôi ngồi lặng yên một lúc lâu mà chẳng nói được câu nào, tôi
buồn buồn nhìn Vy mắt đã chực đỏ hoe sắp khóc.
- Thôi, N đưa Vy về ! – Tôi đứng dậy, như sợ chỉ ngồi yên một lúc
nữa là em nó oà ra mất.
- ……… ! – Em ấy chẳng nói gì cả, lẳng lặng đứng dậy bước theo tôi
dắt xe ra cổng.
Con đường từ trường về nhà Vy hai đứa tôi đã đi lại nhiều lần, từng
đợt lá me nhỏ xanh dọc hai bên đường rơi lả tả theo gió miên man
như buồn nỗi buồn của hai đứa, và mọi lúc chúng tôi đều tươi cười
mà mộng mơ đùa giỡn, nhưng lúc này đây là lần đầu tiên chúng tôi
yên lặng, ko nói một lời.
Mãi một lúc sau, khi đã gần đến nhà em Vy, tôi cảm nhận được cái
níu áo rất khẽ từ đằng sau, xen lẫn hốt hoảng và bối rối.
- Đừng đi, N ơi… ! – Em ấy nấc lên, nói gần như là trong hơi
thở.
- Biết làm sao được ! – Tôi đáp gọn mà nghe lòng chợt nhói
lên.
- Thôi, vào nhà đi, tối N qua, nhé ? – Tôi nói, khi đã đến nhà rồi
mà em Vy vẫn chưa chịu vào.
- ……Ừ ! – Rồi em ấy quay vào trong, sau khi tôi cố cười với em một
cái.
Tối hôm đó, hai đứa đi dạo, nhưng cũng rất ít nói, chỉ thỉnh thoảng
cười với nhau cho qua chuyện, rồi lại bối rối nhìn đi chỗ
khác.
Tôi ngồi cạnh em Vy, nhìn bâng quơ ra hàng cây dọc theo đường biển,
tự nhiên nhớ cái hồi 2 đứa ngồi đây giỡn vụ tập văn nghệ, lúc đó
tôi hiển nhiên vẫn còn học 10A1. Gió biển đang thổi thốc ngược từng
cơn.
- ……… ! – Em Vy vẫn yên lặng.
- ……… ! – Tôi cũng im ru, chẳng biết nên nói gì sất, tự nhiên cảm
giác như vai trò bị đảo ngược, là em ấy bị chuyển đi chứ chẳng phải
là tôi nữa.
- N nè…… ! – Cuối cùng em nó cũng mở lời trước.
- Gì vậy ? – Tôi như chỉ chờ lúc này, hỏi ngay.
- Xa mặt…đừng cách lòng nhé ! – Em ấy nói mà đôi má đỏ lựng, cúi
gằm mặt, đôi bàn tay líu ríu đan vào nhau.
- Ừm….không có đâu ! – Tôi đáp, bối rối nhìn sang chỗ khác, gió
lạnh mà tôi vẫn thấy ấm áp.
- Hứa nhé ? – Em ấy quay sang nhìn tôi.
- Ừ, dĩ nhiên, lo cho ai kia thôi ! – Tôi quệt mũi nói lấp
lửng.
- Lo cho ai ? – Vy ngạc nhiên, thoáng chút gằn giọng.
- Thì…ấy đừng nhéo…thì lỡ N học bên kia, bên này Vy thích ai khác
thì sao ? – Tôi cũng tạo một ràng buộc tương tự.
- Ko đâu, chẳng có ai hết ! – Em ấy lắc đầu nguầy nguậy.
- Ừm…nhưng mà giả như…qua đó N thích nhỏ khác rồi thì sao ? – Tôi
cười cười, bắt đầu bông đùa trở lại, cũng lách người chuẩn bị né
cái véo hông của em ấy.
- Nhỏ đó…phải dễ thương hơn Vy thì mới chịu ! – Hổng dè em ấy vẫn
ngồi yên, phụng phịu đáp.
- Ừ…chắc cũng ko đâu….đằng ấy dễ thương nhất rồi ! – Tôi ngượng
ngập nói, nhìn sang chỗ khác chứ chẳng thể nào mà đối diện nhau
được.
- Hì, dẻo mồm lắm ! – Em Vy cuối cùng cũng cười, thật tươi.
- Mà N chỉ học bên A2 thôi, còn lại vẫn sang chơi với A1 mà ! – Tôi
tự trấn an cả hai đứa.
- Ừm…mong là được vậy ! – Em ấy gật đầu thở dài.
- Chắc chắn là vậy, khỏi cần mong ! – Rồi tôi búng chóc vô trán em
nó.
- Ui da…này thì búng ! – Em ấy nhéo ngay vào hông tôi rõ đau.
- Aaaaaa…..mạnh tay quá vậy ! – Tôi ôm be sườn la oai oái.
Đường biển vào tối vắng hoe, ánh đèn vàng yên bình, gió lạnh thổi
từng hàng dương phất phơ, ở băng ghế bên kia đường có hai đứa đang
cười giỡn như giặc, tuy lạnh nhưng vẫn ấm lắm !
Tối hôm đó về nhà, tôi nằm ngẫm nghĩ sự đời đúng là biến ảo không
lường, đầu năm tôi cầu cho vào A2 thì phải vào A1, nhưng nhờ vậy
mới quen được Vy, rồi đến đây bất chợt lại bị chuyển sang A2, cứ
tưởng vậy là hết nhưng cũng nhờ đó mà hai đứa tôi lại gần nhau hơn,
đúng là trong phúc vẫn có hoạ, và Tái ông mất ngựa chưa hẳn đã là
xui !
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
- Thế là mày bị chuyển sang A2 rồi à ? – Ông anh tôi ngạc nhiên khi
nghe tôi tâm sự.
- Ò, chán chết được ! – Tôi rầu rầu đáp.
- Ngu, A2 là lớp vip, tao đang học này, mày học bên đó, ra về thì
đi chơi với tụi A1, có sao đâu ! – Ổng cốc đầu tôi.
- Èo…lớp vip là thế nào ? – Tôi nhăn nhó xoa đầu.
- Bọn trong đó học cũng khá lắm, còn đứa nào mà giỏi thì giỏi kiệt
xuất luôn, như tao đây này, hề hề ! – Ổng vênh mặt cười tự
mãn.
- Èo, thế đua gì lại tụi nó ! – Tôi đâm chột dạ.
- Mà ai chủ nhiệm A2 thế ? – Ổng liếm môi hỏi.
- Cô Nhi, chị cô Hiền ấy ! – Tôi trả lời.
- À, thế mày sướng rồi, nhất mày luôn ! – Rồi ổng vỗ vai tôi cười
đểu.
- Là sao ? – Tôi thắc mắc chẳng hiểu gì.
- Là mày liệu hồn mà học, đừng có để mất mặt tao ! – Đột ngột ổng
trừng mắt sừng sộ.
- Ặc…gì ghê thế ? – Tôi rụt cổ chạy dài, xớ rớ có khi lại ăn
đòn.
Trưa hôm đó tôi lên lớp sớm hơn mọi ngày, vô phòng A2 tôi ngồi quan
sát hết 1 lượt theo lời chỉ điểm của ông anh, phải biết mặt hết bọn
cán sự bộ môn của tụi nó để mà nhìn mặt còn chém gió. Tôi dòm bọn
này ra chiều uý kị lắm, tụi nó trong mắt tôi lúc này ghê gớm lắm,
đứa nào cũng chăm chăm ngồi ôn bài, chả bù cho bên A1, vui vẻ hơn
nhiều. Ngồi quan sát một hồi chẳng được gì ngoài việc nhận diện
thêm mấy con mọt sách, thế là tôi tót ra khỏi chỗ đi sang bên A1
ngồi chơi.
- Qua làm gián điệp à mày ? – Thằng T chặn họng tôi.
- Ò, theo dõi xem…mày có rách quần ko ? Về tao báo cáo với lớp ! –
Tôi chơi đòn hiểm ngay quá khứ đau thương của nó.
- Mày giỡn mặt bố à ? – Thằng T sầm mặt.
- Hề hề, ai bảo giỡn tao trước ! – Tôi cười khi dễ nó.
- Ủa thánh N, qua đây làm gì thế ? – Thằng D thấy tôi hỏi.
- Qua chơi, ko được à ? – Tôi hất hàm nói.
- Ấy ấy, thánh ngồi đi để em lấy nước ! – Thằng D vờ cung
phụng.
- Hề hề, tốt ! – Tôi khoan thai ngồi xuống.
Vừa lúc đó thì Tiểu Mai ôm cặp vào lớp, nàng hơi sững người lại khi
thấy tôi, rồi gật đầu chào và bước tiếp về chỗ. Tôi cũng chả buồn
thắc mắc, giờ chỉ ngóng cho em Vy lên lớp để nhìn 1 chút rồi lại
sang bên A2 mà chiến đấu vì danh tiếng A1.
- Ủa N ? Sao chưa về lớp ? – Em Vy bước vào.
- Hì, thì lớp ở đây mà ! – Tôi cười cười.
- Giỡn nữa, sắp vào lớp rồi đấy, cờ đỏ tới kìa ! – Em ấy nhìn chừng
ra ngoài.
- Chẳng sao, ở kế bên chứ mấy, chạy vèo qua là xong ! – Tôi khoát
tay đáp.
- Chà, tình tứ quá, học bên kia cũng ngóng nàng ở bên này ! – Nhỏ H
ngồi trên cũng hóng chuyện xuống dưới.
- Ghen tị hở ? – Em Vy bĩu môi.
- Đâu dám, hì hì ! – Rồi nhỏ H quay lại lên trên.
Tôi thoáng thấy Tiểu Mai khẽ nhíu mày, cũng có thể là do tôi lầm,
vì ngay sau đó nàng lãnh đạm trở lại.
- Thôi, về nhé ! – Tôi quay sang nói với em Vy.
- Ừ, ra về gặp ! – Em ấy cười gật đầu.
Chẳng hiểu tại sao chỉ một cái khẽ nhăn mặt của Tiểu Mai lại có thể
làm tôi chột dạ mà hết dám tình tứ với em Vy, và một cái lật sách
loạt soạt lạnh lùng cũng đủ để tôi thót tim mà tự biết đường tót về
phòng A2, chả dám léng phéng thêm lúc nào nữa.
Bọn A2 đang tổ chức truy bài đầu giờ, đúng như tôi dự đoán, thằng
nhãi đọ Toán với tôi hôm hái hoa học tập là cán sự Toán của A2, và
con nhỏ ngồi cạnh bên là cán sự Hoá, tôi đâm hoảng vì hôm đó lỡ
trót đắc tội với cả 2 đứa tụi nó. Thằng này đang đứng giải bài trên
bảng, và con nhỏ kia thì đang viết ra mấy cái phương trình phản ứng
hoá học. Tôi cũng vờ lật sách ra mà chăm chú ngồi xem, chẳng dám hó
hé nửa lời, chứ lính mới mà bố láo thì có mà cạp đất ăn.
Giờ Hoá, thầy gọi tên nhỏ cán sự lên kiểm tra bài, tôi mừng thầm,
thế là có cơ hội quan kiến tài nghệ quân địch rồi, mà kể cũng lạ,
tôi ngồi ngay lớp mình mà cứ luôn nghĩ đây là hang ổ đối phương, và
tôi thì là điệp viên nằm vùng vậy.
Thầy ra một bài khá hóc búa, nhưng tôi biết nếu con nhỏ này làm
giống cách của tôi thì xem như nó cũng tàm tạm, nhưng sẽ còn thua
xa thằng T, chắc chắn cán sự Hoá 10A1 sẽ có cách giải quyết hay hơn
và nhanh hơn.
Không ngoài dự đoán, nó chốt ngay cái đáp án với cách giải mà tôi
đã viết trong vở, và tươi cười ôm vở bước xuống sau khi nhận điểm
10 tròn trĩnh, tôi thì thầm tặc lưỡi lắc đầu, nếu là thằng T ở đây
thì bọn này chỉ có mà trố mắt ra nhìn.
- Ông cười cái gì đấy ? – Nhỏ cán sự này ngồi ngay trước mặt tôi,
và giờ thì đang nheo mắt hỏi.
- Ơ…mình đâu có ! – Tôi giật mình kinh hãi.
- Chê cách giải tui dở chứ gì ? – Nhỏ này bĩu môi.
- Làm gì có…chứ ! – Tôi lúng búng đáp.
- Ai chẳng biết A1 bọn ông xem thường A2 bọn tôi lắm ! – Nó truy
tôi tới cùng.
- Bậy… ! – Tôi chối biến, dù nhỏ này nói đúng thật.
- Hứ ! – Rồi nó ngúng nguẩy quay lên trên.
Con nhỏ này bị điên rồi, học quá sinh hoang tưởng rồi, 10A2 là lớp
chọn xếp trên 10A1 một bậc mà nó bảo bọn tôi xem thường cái gì chứ
!
Tôi thầm hãi hùng bọn con gái A2 , nhỏ cán sự Hoá quay lên trên còn
xì xầm cái gì với bọn con gái trên kia, rồi chúng nó quay xuống
nhìn tôi mà cười khúc khích. Tôi hơi bị điên lên rồi đấy, đừng
tưởng ma cũ mà có thể bắt nạt được ma mới, con gái bố cũng chả ngán
đâu, để rồi xem ! Tôi nghiến răng trèo trẹo, ra chiều hung hăng
lắm, nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ vẻ ta đây là học sinh mới hãy còn
rụt rè e ngại lắm !
Đến giờ Toán, cô Nhi bước vào, tôi nhớ lại lời đe doạ đầy nguy hiểm
của ông anh, cảm giác phải làm sao để đừng mất mặt ổng làm tôi đâm
hoảng, trên nữa là bữa cô Hiền cũng có nói cô Nhi biết là tôi…hơi
bị xịn Toán rồi, giờ lỡ mà sơ sẩy chút định thì tôi mất đến 3 cái
mặt, mặt ông anh và mặt tôi, tệ hơn nữa là mặt mũi A1 mà tôi đã và
đang đường hoàng mang đi khắp nơi.
- Cầu trời cho đừng núm đầu mình lên ! – Tôi núp mặt sau cuốn sách
toán lầm rầm trù ếm, và cầu mong cho cái định lí xui xẻo của tôi nó
đừng xảy ra.
Và nó ko xảy ra thật, đến hết giờ truy bài tôi vẫn ko bị kêu lên
bảng, dù mấy bài trên kia chỉ là muỗi chích voi so với trình độ của
tôi.
- Các em mở sách ra, chúng ta học bài mới ! – Cô Nhi nói trên
lớp.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ít ra cũng qua được bữa hôm nay, đợi vài hôm
sau cho tôi quen phong thuỷ A2, lấy lại tinh thần rồi mới mong
chiến đấu với bọn mọt sách này được. Nhưng tôi mừng chưa được bao
lâu thì gặp hoạ, dạy xong bài mới, cô Nhi cho cả lớp làm toán…chạy,
thể loại này mới, thầy Toán bên A1 chưa cho chúng tôi làm bao giờ,
nhưng đại loại là gọi 4 người lên bảng cùng làm 1 bài, và xem ai
giải nhanh và đúng hơn thôi.
Cô Nhi gọi tên phía trên lớp, tôi thì rụt cổ thầm mong đừng đến
lượt mình, nhưng định lí xui xẻo đã ko xảy ra thì linh cảm chết toi
kia lại mò đến, thế quái nào tôi lại cảm giác được rằng thể nào tôi
cũng sẽ bị kêu lên bảng, nhất là khi cô Nhi lia tia nhìn đến chỗ
tôi, và tôi chẳng thể nào nhìn đi chỗ khác được, một phần là vì
lòng tự tôn, quyết ko để mất mặt 10A1 được.
- D.A và T.N lên bảng đi ! – Cô Nhi gọi tên 2 đứa.
Tôi lò dò lên bảng, tay lựa đại cục phấn rồi bước lên bục giảng, và
thằng cán sự Toán cũng khinh khỉnh đi lên theo, hoá ra nó tên là
D.A, đứng kế bên tôi mà nó còn cười nhạt, tôi ức ko chịu
được.
Bài toán khá là hóc, có đến 3 định lí cần được áp dụng luân phiên,
tôi còn đang nhíu mày suy nghĩ thì 3 đứa kế bên đã cầm phấn viết
rột rột, nghe như tiếng gươm chạm vào khiên của thiên binh vạn mã
A2 đang thị uy tôi vậy.
Nhưng thánh thì mãi là thánh, dù có đi từ A1 sang A2 thì tôi cũng
vẫn là thánh N, hề hề ! Tôi nghĩ chút rồi cầm phấn viết ra một
loạt, gạch dưới đáp số cái roẹt như nhát gươm kết liễu, rồi để phấn
cái cạch rõ to xuống bàn, đường hoàng bước xuống lớp khi 3 đứa kia
còn đang ngơ ngác trên bảng, và ít giây sau thì thằng D.A mới giải
xong, bước xuống lớp đầy vẻ bất nhẫn ko thừa nhận chiến cục.
Hiển nhiên là tôi giải đúng, và lại còn giải nhanh nhất, bảo sao cô
Nhi ko cười cười nhìn tôi như thể xác nhận tôi đúng là em trai của
ông anh phát xít ở nhà, và bảo sao bọn A2 ko xầm xì nhìn tôi, chắc
bọn nó cũng định tôn tôi lên làm thánh luôn ko chừng, hề hề ! Tôi
khoái mê tơi nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ lạnh lùng giống Tiểu Mai,
làm như mấy bài này chỉ là muỗi chích, trình ta đây vẫn còn cao hơn
thế cơ, dù chỉ ít phút trước tôi còn run như cầy sấy, và chỉ bình
tĩnh trở lại khi nhận ra bài toán đó đúng là bài mà tôi vừa giải
ngày hôm qua, tất nhiên là vừa giải vừa xem…đáp án, hên hú hồn
!
Giờ ra chơi, đã có đứa xuống yêu cầu được diện kiến với thánh, ác
nỗi đó lại là nhỏ cán sự Hoá vừa trêu tôi đầu giờ.
- Chà, bạn cũng giỏi ghê hén ! – Nhỏ này chuyển sang xưng hô lịch
sự hơn.
- Ừ, cũng bình thường ! – Tôi vờ khiêm tốn.
- Eo ơi, một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu nhé ! – Nhỏ tủm tỉm
cười.
- Ấy…ko có.. ! – Tôi hoảng vía, ko lẽ con gái ở đâu cũng lém lỉnh
như em Vy, đều có thể kê tủ đứng vào miệng tôi được.
- Hôm nào bày Toán cho mình nhé, cũng muốn nhờ D.A mà hắn hách quá
! – Nhỏ này nói thật nhỏ để thằng D.A ngồi trên ko nghe.
- Ừ..ừ ! – Tôi cũng rì rầm với nó, thầm nghĩ là còn khuya ông mới
bày.
Cả đoạn đường về hôm đó tôi cứ cười hềnh hệch mãi, tự hãnh diện vì
mình đã ko làm mất mặt A1, chắc giờ bọn A2 đang nghĩ đứa nào bên A1
cũng xịn như tôi, hề hề !
- Làm gì mà cười mãi thế ? – Em Vy ngạc nhiên hỏi.
- Ấy…ko có gì ! – Tôi giật mình.
- Hay có em nào tán bên đó rồi ? – Em ấy nheo mắt.
- Bậy, đã nói hôm bữa rồi mà ! – Tôi chối ngay.
- Ừa, hì hì ! – Em nó cười cười.
Phen này thì thánh N sẽ lại toả sáng ở 10 A2 thôi, chẳng chóng thì
chầy, cơ mà tôi quên mất, sang A2 rồi thì ai bày bài Anh ngữ cho
nữa, em Vy đâu có nhắc bài được nữa, tôi cũng ko copy bài của đứa
cạnh bên được, úi dà, chuyện này cũng khá là căng đấy, nhất là lỡ
tôi chém gió bậy bạ như hồi đầu năm thì bọn nó có mà cười cho thối
cả thánh chứ chẳng chơi !
Tối hôm đó, ăn cơm xong tôi ra trước sân nhà ngồi hóng mát, trong
đầu vẫn còn lâng lâng vì hương vị chiến thắng thằng D.A lúc chiều,
cho đáng đời cái tội dám cười khi dễ, cười ngạo nghễ vị thánh của
10A1.
- N ơi, có nhà ko ? – Là giọng của Tiểu Mai.
- Ơ…đợi chút ! – Tôi giật mình, sao nàng lại đến nhà vào lúc này,
vội chạy vào trong khoác đại cái áo sơ mi.
- Mai vào được không ? Có chút chuyện cần nói ! – Nàng dựng xe đứng
trước nhà tôi, cười dịu dàng nói.
- Ừ , ừ, vào đi ! – Tôi mở cửa, lòng ngạc nhiên ko để đâu cho hết,
mấy hôm nay trông nàng lạnh lùng với tôi thế mà sao hôm nay lại chủ
động thế nhỉ.
- Tao cũng vào nhé ? – Giọng con trai kế sau đó.
- Ai thế…ớ…thằng… ? – Tôi ngờ ngợ, cái giọng này quen quen.
- Tao, H.N đây mà ! – Thằng này lên tiếng xác nhận.
- Ừ, vào đi ! – Tôi gật đầu.
Hoá ra là thằng H.N ở tổ 1 , thằng này trùng tên N với tôi, nhưng
ít chơi thân, vì trong lớp nó ít tiếp xúc nhiều, và có vẻ cũng khá
khép kín. Mà chết, hông lẽ thằng T nói thật, bây giờ Tiểu Mai
chuyển sang cặp với thằng H.N, vậy còn đứa con trai ngoài biển hôm
bữa là sao nữa đây ?
- Ngồi đi, N lấy nước ! – Tôi nhìn Tiểu Mai nói.
- Ừ, cảm ơn ! – Nàng hấp háy mắt nhìn tôi cười, vẻ lạnh lùng mấy
hôm vừa rồi bay đâu mất dạng.
- Vậy…2 người tới có chuyện gì không ? – Tôi rót nước ra ly, mời cả
hai, nhấn nhá từ “ hai người “ để xem tình hình là thế nào
đây.
- À, chuyện này thì phải để H.N nói rồi ! – Tiểu Mai cười tỉnh rụi
đáp.
- Gì thế ? – Tôi quay sang hỏi thằng H.N
- Là như vầy, mày…bị chuyển lớp là do tao ! – Nó dè dặt thú
nhận.
- What…cái gì… ? – Tôi bật ngược dựa hẳn vào ghế.
- Tiếng Anh luôn, ghê ! – Tiểu Mai tủm tỉm cười.
- Không, N..nhầm, mày nói rõ ra đi ! – Tôi lúng búng đáp.
- Thì vầy, thực ra tao nhờ mẹ tao là cô Thanh dạy Sử ấy, xin cho
tao đầu học kỳ này qua 10 A2 học, vì bạn bè tao hồi cấp 2 bên đó
nhiều hơn ! – Nó nói chầm chậm.
- Ra vậy, rồi sao nữa ? Sao mà tao lại bị chuyển ? – Tôi đâm sốt
ruột.
- Tao cũng ko rõ là mẹ tao nói với thầy hiệu trưởng làm sao, mà lại
thành ra chuyển nhầm mày sang A2, chắc do tao với mày trùng tên nên
người ta nhầm lẫn chỗ nào đó ! – Thằng này nhún vai đáp.
- Rồi giờ sao ? Mày về nhờ cô Thanh xin cho tao về lại A1 được ko ?
– Tôi liếm môi, ngồi nhấp nhổm ko yên.
- Mẹ tao định làm vậy ngay từ hôm bữa đầu tuần kìa, nhưng lúc đó
lại kẹt công tác ở trường thị trấn, nên chiều nay về tao mới nói
với mẹ tình hình là như vậy, giờ mẹ tao chắc đang ở nhà thầy hiệu
trưởng nói chuyện lại rồi, nếu được thì mày có thể sẽ về lại A1,
còn tao chắc qua A2 ! – Nó nói đến đâu tôi nghe như mở cờ trong
bụng đến đó.
- Ừ, được đấy, cảm ơn mày nhiều nha ! – Tôi hớn hởn bắt tay
nó.
- Èo, tao chưa xin lỗi mày thôi, mày còn cảm ơn tao làm gì ! –
Thằng H.N quệt mũi đáp.
- Lỗi phải gì, về lại được là tao mừng rồi ! – Tôi cười tít
mắt.
- Ừm, thì vậy ! – Nó gật gù.
- Mà…vậy thì liên quan gì đến Mai ? – Tôi ngạc nhiên, và hỏi xong
thầm tự trách mình ko tế nhị chút nào, có thể là nàng đang đi chơi
với thằng này lắm chứ.
- Là do này, lúc đầu tao định ko nói gì với mày đâu, đợi mày được
chuyển về lại A1 rồi, tao sang A2 thì tự khắc mày sẽ biết,
nhưng….Trúc Mai nằng nặc bảo tao phải sang nhà mày nói rõ mọi sự !
– Nó ngập ngừng giải thích.
- Sao…Mai biết mà bảo…. ? – Tôi đi từ dấu hỏi này sang dấu hỏi
khác.
- Hì, hôm mà N nhận thông báo chuyển lớp ấy, mình cũng bất ngờ lắm,
nhưng nghĩ lại thì chắc gia đình N cũng sẽ ko xin chuyển sang A2
đâu, vì nếu có chắc N cũng nói cho vài người bạn thân biết rồi, thế
nên chẳng hà cớ gì nhà trường lại chuyển 1 học sinh sang lớp khác
ngang xương vậy được, trừ khi là có nhầm lẫn thôi ! – Nàng vuốt tóc
từ tốn nói – Lúc đó tình cờ Mai thấy bạn H.N ngồi kế bên bạn H thì
có vẻ ngạc nhiên lắm, Mai cũng tưởng là H.N đang bất ngờ vì biết N
chuyển đi, nhưng đến khi nghe…. ! – Nàng dừng lại đột ngột, đưa mắt
sang nhìn thằng H.N
- Mai nghe gì ? – Tôi nhìn cả hai mà hỏi.
- Tao lúc đó nói “ Nhầm người rồi, nhầm rồi ! “, mà nói nhỏ thôi,
hổng dè Trúc Mai nghe được, thế là hôm đó cứ gặng hỏi tao mãi ! –
Nó trầm giọng xác nhận thay cho Tiểu Mai.
- Chà…ra vậy ! – Tôi cuối cùng cũng thông suốt mọi chuyện, kể cả
chuyện thằng T bảo Tiểu Mai hôm giờ chủ động bắt chuyện với đứa
khác, hoá ra là yêu cầu thằng H.N sang thú tội với tôi.
- Vậy thôi, tao về nghen, chắc giờ mẹ tao cũng về nhà rồi, chắc nội
trong ngày mai hoặc ngày mốt mày được chuyển về lại thôi ! – Thằng
H.N đứng dậy.
- Ừ, mà…sao nhà mày xin được thầy hiệu trưởng chuyển đi dễ thế ?
Hôm bữa thầy Phương cũng xin cho tao mà đâu được ! – Tôi tò mò
hỏi.
- Èo…thầy hiệu trưởng là bác ruột tao đấy ! – Nó vừa nói vừa ra
ngoài dắt xe.
- Thế à ? Hèn gì, nhất mày rồi đấy, cảm ơn nhá ! – Tôi tiễn nó ra
cổng.
- Ừ, tao về đây ! – Rồi nó đạp xe dông thẳng
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
- Vậy mình cũng về đây ! – Tiểu Mai bước ra ngoài.
- Ơ, Mai ở lại chơi chút đi, mẹ N sắp về rồi đấy ! – Tôi nhìn nàng
đầy biết ơn.
- Hì, mình về ôn bài nữa, để khi khác ! – Nàng cười lắc đầu.
- Ừ… ! – Tôi hơi hụt hẫng, định khoe với mẹ là nhờ nàng mà tôi sắp
về lại được A1.
- À, ngày mai N cứ đem sách vở theo thời khoá biểu của 2 lớp A1 với
A2 luôn cho chắc, có gì đỡ phải chép bài lại. ! – Nàng dặn
tôi.
- Ừ, nhớ rồi, vậy Tiểu Mai về cẩn thận, cảm ơn nhiều hen! – Tôi
cười tươi, dắt xe nàng ra ngoài cổng.
- Hì, vậy về nhé ! – Nàng cũng gật đầu chào lại.
Tối hôm đó tôi chẳng tài nào ngủ được, nằm lăn lộn mà mong cho đến
sáng, rồi sáng ngồi vật vạ trên bàn mà mong cho đến trưa để được
đường đường chính chính quay về lại 10A1 tiếp tục làm thánh.
Trưa hôm đó, tôi lên lớp thật sớm, sụn cả tay vì cái cặp hôm nay
nặng gấp đôi mọi hôm, cơ mà đó chẳng là gì cả, tôi ngồi hồi hộp chờ
đợi thời khắc mình được giải phóng.
Đến khi cô Nhi bước vào lớp lúc đầu giờ, dù rằng theo khoá biểu
tiết đầu là môn Vật Lí chứ ko phải môn Toán, thì tôi dự là có biến
rồi.
- T.N đứng dậy đi, cô có chuyện cần nói ! – Cô Nhi gọi.
- Dạ ! – Tôi khấp khởi mừng thầm trong bụng, y chóc rồi.
Nhưng bọn trong lớp A2 thì lại tưởng tôi đắc tội gì đây, hồi hộp
nhìn theo.
- Vì một số nhầm lẫn nên em T.N sẽ được chuyển về lại 10A1 ! – Cô
Nhi thông báo, và tôi thì như muốn nhảy cẫng lên như trẻ con được
kẹo.
Tôi cười tươi bước theo cô Nhi ra khỏi lớp, chẳng buồn nhìn lại bọn
A2 đang ngơ ngác, thế là thôi nhé từ đây, bái bai chú D.A, hẹn so
tài với chú ở dịp khác, bái bai luôn em cán sự Hoá, hề hề !
- Em cũng muốn về lại A1 à N ? – Cô Nhi đi cạnh bên hỏi.
- Dạ, cô bảo là em được chuyển về mà ! – Tôi ngạc nhiên.
- Ừ, nhưng nếu em muốn thì vẫn có thể được ở lại A2 ! – Cô Nhi nói,
vẻ hơi tiếc.
- Dạ…nhưng em muốn về A1, đang quen nhiều bạn hơn ! – Tôi cảm thấy
khó khăn khi xác nhận lại quyết định 1 lần nữa, vì dù gì cô cũng
từng dạy qua ông anh tôi, và tôi còn dự định sắp tới sẽ đăng kí học
thêm Toán ở nhà cô.
- Ừm, chắc cô Hiền cũng lên lớp rồi ! – Cô Nhi gật đầu đáp.
Dĩ nhiên, tiết đầu hôm nay là tiết Anh ngữ của cô Hiền mà, 2 cô chủ
nhiệm gặp nhau để thông báo trước lớp, hoàn hảo quá rồi còn gì, cứ
y như là ông trời đã sắp đặt cho tôi bằng mọi giá phải về lại A1
vậy. Ôi, chưa bao giờ tôi thấy yêu tiết Anh văn đến thế, hề hề
!
Cô Nhi và tôi bước vào 10A1 trong ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi
người, dĩ nhiên là trừ cô Hiền, thằng H.N và Tiểu Mai ra.
- Cô thông báo thế này, từ giờ H.N sẽ chuyển sang 10 A2, còn T.N sẽ
được chuyển lại về 10A1, vì một chút nhầm lẫn của nhà trường thôi !
– Cô Hiền nói trước lớp.
Rồi cô Nhi bước tới nhận học sinh mới là thằng H.N, và cô Hiền nhận
lại học sinh cũ là tôi, thánh T.N, thủ tục hoàn tất y như trao trả
tù binh sau chiến tranh, và thằng tù binh là tôi lúc này đây đang
vui mừng hết lớn.
- Em về chỗ đi N ! – Cô Hiền cười cười bảo.
- Dạ ! – Rồi tôi ôm cặp mò xuống lại chỗ cũ.
Lúc đi ngang qua tổ 1, tôi gật đầu cười cảm ơn với Tiểu Mai, nàng
cũng đang khẽ nhìn tôi, mắt ánh lên vẻ hân hoan.
Thằng D hú lên rồi vỗ tay đầu tiên, kéo theo đó là tràng vỗ tay rào
rào của cả lớp, K mập chẳng quan tâm nó là lớp trưởng gì sất, đập
bàn ầm ầm hùa theo, thằng L thì cười ngoác ra cả mang tai, bước ra
chỗ ngồi mà khoác vai tôi, giả vờ phủi bụi trên ghế rồi ấn tôi ngồi
xuống, tôi thấy mình y hệt…Napoleon.
- Hé hé, biết mà, thánh sao mà đi được ! – Thằng D tí toét.
- Báo cáo tình hình đê, A2 có điểm mạnh điểm yếu gì ko ? – Thằng T
phụ hoạ.
- Xem cái mặt sướng chưa kìa ! – Nhỏ P lè lưỡi.
- Thế là tuần sau đá giao hữu với A2, đè bẹp được tụi nó rồi, mày
đừng nể tình 2 bữa học đấy N ! – Thằng L vỗ vai tôi.
- Vậy mà bữa giờ nó chia tay lâm ly bi đát quá ! – K mập phá lên
cười hô hố.
Chắc chắn 1 điều, rằng bây giờ lớp tôi đang ồn ào nhặng xị nhất dãy
hành lang, và đảm bảo bọn A2 sát bên cũng nghe được và hiểu được
tại sao lại như vậy. Rất đơn giản, thánh N đã trở lại với 10 A1,
tôi cười đầy sung sướng.
- Trật tự nào, hôm nay cũng trễ rồi, cô miễn truy bài vậy, các em
học bài mới ! – Cô Hiền gõ gõ thước kẻ lên bàn.
- Yà hú, đúng là song hỷ lâm môn ! – Thằng C khoái chí tử.
- Về trước đây, lo mà rèn chân nhé ! – Giờ ra về, thằng L vỗ vai
tôi dặn.
- Ok, chú cứ lo hão ! – Tôi khoát tay đáp.
- Tối đi net nha mậy, tao khao ! – K mập ôm cặp ra ngoài.
- Ố ồ, được, gì chứ được bao là anh đi liền ! – Tôi sướng mê
tơi.
Tôi chở em Vy về nhà, tôi cười tủm tỉm, em nó thì đỏ mặt.
- Hôm bữa đằng ấy nói gì ấy nhỉ ? Quên mất rồi ! – Tôi chọc.
- Thì thôi, quên luôn i ! – Em ấy ngượng ngùng, đập lưng tôi
nói.
- Bậy, sao quên được, lãng mạn tình cảm lắm ! – Tôi được thể làm
tới.
- Ghét cái mặt, vừa được về đã giở trò ! – Em nó bĩu môi.
- Hì hì, giỡn chút ấy mà, về nhé ! – Tôi cười cười.
- Ừa, mai gặp ! – Vy gật đầu đáp, cũng cười thật tươi.
Tôi đạp xe mà lòng hớn hở tràn đầy, cảm thấy đời sao tươi đẹp quá
thể, mới hôm trước còn rầu rĩ thì hôm nay cứ như trúng số, đúng là
sự đời biến ảo khó lường, hoạ phúc cứ vờn nhau mà đến lẫn lộn. Cơ
mà tôi được vầy cũng là nhờ Tiểu Mai, vậy là tôi lại nợ nàng thêm
một lần nữa rồi, thầm nghĩ đến vẻ lạnh lùng của nàng hôm trước mà
tôi tự trách mình ko hiểu chuyện, đằng sau vẻ lạnh lùng cố hữu ấy
lại đầy nhiệt thành, hôm nào phải mời nàng đến nhà dùng bữa cơm để
thánh N…có dịp cảm tạ thôi !
Chương 11
Thánh nói là làm, có ơn phải trả, buổi chiều vài hôm sau, tranh thủ
lúc em Vy đi họp Đoàn sau giờ học, vừa thấy Tiểu Mai dắt xe ra cổng
là tôi trờ xe đến ngay.
- Tiểu Mai, tối nay qua nhà N nha ! – Tôi cười cầu tài.
- Chi vậy N ? – Nàng để cặp vào giỏ xe, nhìn tôi thắc mắc.
- Qua nhà N ăn tối, nhé ? – Tôi ra vẻ nhã nhặn.
- Hì, ừ, vậy mấy giờ mình qua ? – Nàng mỉm cười.
- Tầm 7h nha ! – Tôi liếc nhìn đồng hồ.
- Có cần Mai đem thêm gì qua nhà ko ? – Tiểu Mai hỏi.
- Không, N mời mà, vậy nhé ! – Tôi khoát tay.
- Ừa, 7h mình đến ! – Nàng gật đầu.
Tôi cấp tốc chạy xe về nhà, định bụng sẽ nhờ mẹ nấu thêm vài món,
gì chứ Tiểu Mai qua là mẹ tôi chắc chắn sẽ làm ngay thôi. Nhưng
người tính ko bằng trời tính, tôi dù đã lớn tướng lớp 10 nhưng vẫn
chưa bỏ được cái tật láu táu từ nhỏ.
- Mẹ về chưa đại huynh ? – Tôi dắt xe vô nhà, vừa kịp thấy ông anh
dắt xe ra.
- Về lâu rồi ! – Ông anh tôi nhún vai đáp.
- Hên quá ! – Tôi thở phào.
- Nhưng lấy hành lí rồi đi công tác luôn, chiều mai mới về lại ! –
Ổng tiếp lời.
- Sặc, rồi cơm tối sao đây ? – Tôi chết đứng.
- Tao đi sinh nhật bạn rồi, mày tự làm mì tôm hay ra ngoài ăn đi !
– Ổng nói tỉnh queo.
- Ơ…… ! – Tôi đâm hoảng.
- Tránh ra bố đi, lảng vảng tao đạp văng xoáy giờ ! – Rồi ổng dắt
xe dông luôn.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, thế này thì tèo rồi, chẳng ngờ mẹ tôi
đi công tác bất ngờ, mà lỡ hẹn với Tiểu Mai rồi, giờ không lẽ gọi
điện bảo nàng đừng qua, hoặc rủ đi ăn ở ngoài thì có mà nhục chết.
Tôi ôm đầu đi qua đi lại trong nhà suy nghĩ, bộ tịch như ông cụ
non, suy nghĩ, suy nghĩ, thây kệ, lỡ đâm lao thì đành phải theo lao
thôi, tôi quyết định thử tài làm bếp, biết đâu lại phát hiện ra
mình có thêm một tài năng nữa thì sao ?
Nhưng từ nghĩ đến làm là cả một chuyện lớn, trong tủ lạnh nhà tôi
giờ chỉ còn rau cải với trứng gà vịt, còn lại toàn là Sting với
trái cây. Tôi thẫn thờ nhìn vô tủ lạnh rồi lắc đầu ngao ngán, hông
lẽ giờ đãi Tiểu Mai tô mì tôm rồi đập cái trứng vô ?
Tôi ngồi nhìn đống trứng mà suy nghĩ nên làm gì với tụi nó, ngoài
mì tôm với nấu cơm ra thì tôi chả biết nấu món gì sất, mặt thì mỗi
lúc một đần ra mà chẳng le lói thêm được ý tưởng nào cho ra hồn,
cuối cùng tôi tặc lưỡi quyết định cầm máy gọi phone…
- Alo ! – Giọng em Vy phía bên kia.
- Ừ, N nè ! – Tôi thở phào, vị cứu tinh đã xuất hiện.
- Gọi em có gì vậy chàng ? – Em ấy bông đùa.
- Hic, bày N nấu món gì với trứng gà đi, món gì cũng được, mà dễ dễ
nấu thôi ! – Tôi cười méo xệch.
- Sao thế ? – Vy ngạc nhiên.
- Nhà N đi hết rồi, mà ngán mì tôm quá ! – Tôi dóc tổ, cho vàng
cũng ko dám nói là nấu cho Tiểu Mai.
- Ừ…thế biết nấu ko đấy ? – Em ấy tần ngần hỏi.
- Bày đi mới biết chứ ! – Tôi sốt ruột.
- Trứng thì có trứng luộc, trứng chiên, trứng kho, còn vài món nữa
mà hơi khó ! – Vy đáp.
- Vậy cái nào dễ làm nhất, mà nhanh nhất ? – Tôi liếm môi.
- Ừ thì trứng luộc, trứng chiên ! – Em ấy trả lời.
- Cũng được, bày N làm đi ! – Tôi thầm nghĩ 2 món này…chắc vừa đủ,
nấu thêm cơm cũng được, còn đỡ hơn là chạy ra ngoài mua hay bảo
Tiểu Mai đừng qua.
Tôi bày ra 8 quả trứng gà để trên bàn, bắt đầu làm theo lời em Vy
dặn, đầu tiên là cho 4 quả vô xoong nhỏ, đổ nước vào và cho lên
bếp, để lửa vừa, canh khoảng 15 phút bắc xuống lột vỏ ra là
xong.
Ok, xong 1 món, chả có gì khó khăn, tôi bắt đầu thấy phục tôi quá,
tự tin nhảy qua món thứ 2 là trứng chiên. Đầu tiên là đập trứng,
bình thường tôi nhìn mẹ với ông anh đập nhẹ vào giữa quả trứng, sau
đó tách đôi vỏ là xong, nhẹ nhàng gọn lẹ. Nhưng tôi loay hoay mãi
mà ko tách đôi được ra, cuối cùng lỡ tay bóp vụn luôn, tô trứng lẫn
cả mớ vỏ trong đó, thế là đi đứt quả đầu tiên. Lần này để cho chắc,
tôi lấy muỗng đập vài phát trên đầu quả trứng, rồi ngồi lột vỏ,
cuối cùng trút ngược nó xuống, hơi thủ công nhưng còn đỡ hơn là ăn
trứng bể.
Hoàn thành chuẩn bị, đến phần pha gia vị, tôi tỉ mỉ chế mắm vào tô
trứng, nhưng run tay thế quái nào mà cho cả đống vào, tôi ngẩn
người ra một lúc rồi tặc lưỡi, chậc, chả sao, bỏ nhiều đường vô
trung hoà lại là xong. Thế là 3 muỗng đường to bự được cho vào, sau
đó là 1 thìa tiêu bột, hành lá, tôi phủi phủi tay rồi cho lên chảo
dầu.
Nhưng vừa cho trứng vào chảo thì tôi giật mình bắn ngược ra sau
quăng luôn cả tô trứng vào chảo dầu, chỉ vì vừa đổ trứng vô thì nó
văng xèo xèo nhìn hãi ko tả được. Vài giây sau, tôi mặc áo tay dài,
mắt đeo kính râm, một tay cầm cái nắp xoong to nhất mà che trước
mặt, tay còn lại run run lấy cái tô ra rồi…đứng đó nhìn trứng đang
từ từ chín dần. Tôi đợi thêm ít giây nữa nhưng lớp trên của trứng
vẫn còn lỏng, mà bên dưới thì hình như lại nghe có mùi khét chứ chả
phải mùi trứng chiên thơm phức mà mẹ tôi hay làm.
- Nấu sao rồi ? – Em Vy nghe máy.
- Hic, sao mà lớp dưới trứng chiên thì cháy mà lớp trên nó lại chưa
chín nè ! – Tôi kể lể.
- Ông ơi, dùng cái giá inox to mà xúc phần dưới lên, rồi nghiêng
chảo cho phần trên chảy xuống chứ ! – Em ấy thở dài.
Thế là tôi làm y lời em ấy nói, loay hoay mãi cả chục phút sau, rồi
tốn gần 15 phút bày biện các thứ trên bàn, bữa ăn đầu tiên mà tôi
làm bếp mới xuất hiện. Một dĩa trứng luộc, và 1 dĩa trứng chiên chỉ
còn một nửa vì tôi đã cắt mấy phần bị khét bỏ ra ngoài, cắt mãi mà
nó còn chừng 2 trứng, một dĩa rau xà-lách có sẵn trong tủ lạnh, và
nồi cơm nghi ngút khói. Tôi đứng nhìn bàn ăn mà lắc đầu cười khổ,
chả biết chút nữa Tiểu Mai nhìn thấy thì nàng sẽ thế nào đây.