watch sexy videos at nza-vids!




*Tên tác phẩm: đồ lùn - đồ sấc sược

* Author (tác giả): Zen (mikahwa.zenkura)

* Category (thể loại):tình cảm teen

* Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi):14+

* Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished):hoàn thành

* Warning (cảnh báo về nội dung truyện):k có gì cả, rất ngây thơ trong sáng

* Casting (phần giới thiệu nhân vật):

PHẦN I: ĐỒ LÙN - ĐỒ SẤC SƯỢC
1. Vũ Anh Nam (Hắn):

_tuổi: 17
_Gia thế: Đại thiếu gia nhà họ Vũ, cực giàu, cực học giỏi, là hội trưởng hội học sinh, tiêu tiền như nước, thay bồ như thay áo. Là đại ca của cả 1 băng nhóm, chưa 1 ai khuất phục được.
_Tính cách: là loại con trai rất nóng tính, ít cười nhiều khi khó hiểu nhưng cũng có lúc rất te nhe làm "nó" ghét lắm
2. Hoàng Việt Anh (Nó):

_Tuổi: 17t
_Gia thế: nhà cũng giàu nhưng không phải đại gia, tính tự lập rất cao, nó chuyển ra ngoài ở từ lúc vào cấp 2. Là con gái nhà họ Hoàng
_Tính cách: là 1 Tomboy lạnh lùng, ít nói, tính tình thì bất cần đời, mà 1 khi đã nói thì trả ai cãi lại được. Nhưng chỉ là vỏ bọc thui sau này thì hoàn toàn khác.Và nó rất ghét hắn....
3. Hoàng Anh Việt

_Tuổi: 17t
_Gia thế: là bạn thân của Nam, cũng là 1 công tử khá giàu có, còn là cánh tay phải đắc lực của tên bạn thân.
_Tính cách: mặt lạnh, tính cách cũng lạnh, ít nói, ít cười, kiệm lời
4.Quách Ly Ly:

_Tuổi: 17t
_Gia thế: là đại tiểu thư nàh họ Quách, là bạn thân của Việt Anh. Là 1 tiểu thư hiền lành, vui vẻ nhưng lại phải lòng hoàng tử băng giá Hoàng Anh Việt. Tuy tính cách cũng dịu dàng nhưng nhìu khi cũng mạnh mẽ lắm (chắc lây nhiễm từ nhỏ bạn thân)
_TÍnh cách: hiền lành, vui vẻ, hồn nhiên, hòa đồng nhưng không hề yếu đuối tý nào.
5. Phạm Gia Hưng:

_Tuổi: 17t
_Gia thê: đại thiếu gia nhà họ Phạm, rất đa tình. thay bồ như thay áo giống tên bạn thân hắn, là 1 tay cua gái siêu đẳng chẳng kém gì đại thiếu gia nhà họ Vũ
_Tính cách: vui vẻ, nhí nhảnh,đáng iu với vụ cười thiên thần khoe chiếc răng khểnh đã giết chết không biết bao nhiêu trái tim các nàng
6.Trương Gia Hưng: (Bin)

_Tuổi: 16t
_Gia thế: Đại thiếu gia nhà họ Trương, là bạn thời thơ ấu của nó, hàng xóm nhà nó và từ bé tới lớn luôn bị nó bắt nạt không thương tiếc. Sở hữu khuôn mặt baby nên không ít các nàng theo nhưng hắn chẳng chịu nghe ai trừ 1 số ng của hắn và nó ra.
_Tính cách: vui vẻ với nó thui, sợ nó thui chứ cũng ít nói lắm ạ, thuộc tuýp lạnh lùng...
Chap 1:
Nó _ Hoàng Việt Anh là 1 con nhóc tomboy cực kì từ đầu tới chân và không khó để người khác nhầm nó là boy khi nó mang 1 cái tên cực boy. Và hơn thế nữa nó sở hữu chẳng biết của ai cái bộ mặt và tính cách lạnh lùng từ trong ra ngoài cùng với cái kiểu sống bất cần đời. Nó càng không phải là hot girl hay hot boy gì cả vì nó cực kì bình thường với cái chiều cao 1m55 mà nó cố gắng lắm mới có cũng thân hình thấp bé nhẹ cân.

Còn hắn _ Vũ Anh Nam là 1 thằng con trai cao hơn 1m80, sở hữu 1 thân hình cực đẹp, quyến rũ nhưng với nó hắn chỉ là 1 thằng “ cao to đen hôi” (==.) Hăn cũng không phải là 1 hot boy mà còn hơn cả 1 hot boy ý chứ vì hắn là đại thiếu gia nhà họ Vũ học sinh siêu giỏi, hội trưởng hội học sinh, đại ca của cả 1 băng nhóm không hề nhỏ mà không 1 băng nào có thể đánh bại hắn. Không chỉ có thân hình đẹp mà trời còn phú cho hắn 1 bộ mặt cực đẹp trai mà lũ con gái cứ chết ngất (chỉ trừ mình nó ghét hắn cay đắng ). Tóm lại, hắn là 1 thằng quá hoàn hảo so với nó.

Nhưng hắn như thế, nó như vậy nên đã tạo ra 1 câu truyện dở khóc dở cười với cả 2:
_ Thằng Bin lớp em đâu rồi_ Nó hỏi 1 thằng nhóc học lớp 10
_Dạ, kia ạ!_ Thằng bé chỉ về trỗ 1 lũ con trai đang bàn tán cái gì đó
_”BỐP” Bin! Mày muốn chết không mà dám lấy mũ của tao hả? _ Nó đạp cho thằng Bin 1 cái khi thằng be đang cười nhăn răng với lũ bạn
_ Óe, bà chị _ Bin cười trừ lấy mũ đưa nó trước khi lãnh thêm mấy cái đạp của nó
_Mày cứ liệu thần hồn đấy _Nó bước về sau khi tặng thằng em 1 cái cảnh cáo cùng 1 cái lườm trí mạng
TẠI LỚP HỌC:
Cô giáo đang thao thao bất tuyệt ở trên bảng về cái lịch sử ra đời của mấy ông nhà văn cùng mấy tác phẩm văn học sướt mướt thì………
“ Tóc ai bay làn khói trăng, mắt ai đưa nhịp theo tay……..”
Nhạc chuông cực kì độc đáo vang lên . Mất 1 giây nó mới biết nhạc chuông đó phát ra từ túi áo của nó, nó đần mặt. Thò tay vào móc cái 6300 của nó ra, không phải điện thoại của nó kêu mà làm sao nó lại đẻ thể loại nhạc chuông này đc chứ… nó phát hiện ra trong túi áo nó còn 1 cái điện thoại nữa nhưng không phải của nó đang ngày kêu 1 to và cả lớp đang nhìn nó không chớp mắt…….
_Hoàng Việt Anh, em đang làm cái già trong giờ của tôi vậy?_ Cô giáo hét lên ném thẳng viên phấn vào nó
_Cô, cho em ra ngoài ạ! _ Nó né viên phấn điềm tĩnh nói cũng như cái điện thoại vẫn điềm tĩnh kêu ngày 1 to hơn
_Tôi nói em mang điện thoại lên đây _ Cô giáo bắt đầu cáu
_Đây không phải điện thoại của em, cô cho em ra ngoài _ Nó nói rồi bước ra ngoài chẳng thèm để ý cô giáo đang phát hỏa
_Alo!_ Giọng nó khó chịu
_Bạn ơi! Mình là chủ nhân chiếc điện thoại này, bạn làm ơn trả cho mình đc không?_ Giọng 1 đứa con gái thánh thót vang lên ( đấy là theo nó miêu tả)
_ Của bạn? ok, tả đi _ Nó nói giọng lạnh te
_A! ùm nó….. này, nó như thế nào vậy anh _ Đứa con gái ấp úng rồi quay sang hỏi nhỏ thằng bên cạnh ( nhưng mà trả nhỏ lắm vì nó nghe đc hết)
_ Nhìn mãi rồi mà không nhớ à? Đần thế _ Giọng thằng đó mắng đứa con gái
_ Anh có bh cho em động vào cái điện thoại quý giá đó đâu mà…._ Đứ con gái nũng nịu
_ Hừ, màu đen, to hơn cái ipod, hàng độc, sin , trị giá 200 triệu_ Hắn nói ( chậc tên này đang khoe của thì phải)
_À uh,.. bạn ời cái ế…….._Sau khi nghe xong đứa con gái bắt đầu miêu tả
_Thôi khỏi, đưa điện thoại cho chủ nhân đi _ nó thở dài ngao ngán
_Alo, tôi là chủ nhân đây. Trả điện thoại đây _ Giọng nam khá trầm vang lên thô lỗ
_Ờ, thế lên trường K.W mà lấy, bye _ nó nói ngắn gọn rồi cúp máy đi vào lớp.
_Thưa cô cho em vào ạ
_Em lên đây cho tôi
_Gì thế ạ?
_ Đưa điện thoại đây cho tôi!!
_Không ạ_ nó nói cái câu ế than nhiên như không, uy lực của cô giáo cũng chẳng át đc cái giọng sắc lạnh của nó..
_Gì? Cô muốn cãi lời tôi à? _ Cô giáo bắt đầu nổi đóa
_Không ạ. Điện thoại này không phải của em nên không đưa cho cô được, nãy chủ nhân của nó gọi tới bảo em tẽo tới lấy ạ. Cô thu em trả người ta kiểu gì? _ Giọng nó thản nhiên như không
_Cô….._ Cô giáo cứng họng
_Em thấy cô nên tiếp tục bài giảng thì hơn ạ. Cô thừa hiểu là em không rảnh để mà ngồi đấy nghịch điện thoại trong giờ mà! _ Nó nói chắc nịch nhưng biểu hiện trên nét mặt lạnh cũng chẳng hề thay đổi
_Ơ, ùm thôi đc rồi. Về trỗ đi và tôi muốn không có lần sau đâu đấy _ cô hất tay ra hiệu nó lui về
_Dạ _ nó buông 1 câu gọn lỏn rồi về trỗ trước những ánh mắt khâm phục của những đứa trong lớp
Tiết học được tiếp tục cho tới lúc trống đánh ra về. Nó cất sách vở vào cặp rồi đi ra cổng.Ngó nghiêng 1 lúc thì có 1 chiếc xe máy phân phối lớn đỗ “ xịch” lại ngày trỗ nó và 1 tên con trai cao hơn nó , to lơn nó tiến tới….
_Nhóc _ Hắn gọi nó ( chậc, hắn nhầm nó tưởng là boy vì giờ nó mặc 1 chiếc áo sơ mi rộng, ai gi-lê đen ngoài, quần ống côn, đi giầy thể thao, tóc thì ngắn cũn lại đội mũ le nên hắn trả thấy mặt đâu cả)
_ Chú gọi gì cháu _ Nó ngước lên nhìn buông ngay 1 câu làm thằng đo chts thì té (chậc, cũng tại nó rất ghét người khác gọi nó là nhóc này nhóc nọ lắm )
_Sặc, nhìn mặt tôi như thế này đáng tuổi chú nhóc à _ hắn nói
_ ờ _ nó buông 1 câu lạnh lùng
_Thôi, bỏ qua đi. Nhóc cầm điện thoại của anh phải không? _ Hắn đi thẳng vào vấn đê
_ Ờ, thì sao? _ Nó dửng dưng ( nó ghét những thằng sưng anh với nó vì không phải ai cũng làm anh nó đc đâu)
_Trả đây _ Hắn hất mặt
_Không _ Nó nói nhanh, gọn nhẹ nhưng đủ để hắn hiểu
_Gì? Muốn chết à thằng nhóc này _ Hắn bắt đầu điên lên
_Ờ _ Nó nói mà mặt vẫn lạnh băng nhìn hắn
_Biết tao là ai không mà dám liều thế hả? _ Hắn đe dọa
_Là đồ sấc sược.Muốn lấy điện thoại thì bỏ cái giọng nói sấc sược đó với tui đi _ Nói đoạn nó biến thẳng khi thấy thằng Bin đang lóc cóc dắt xe đạp ra khỏi cổng trường và trước khi bị hắn oánh……
_Mày, đạp lẹ lên. Tao chết giờ _ Nó nhảy lên xe và dục thằng Bin
_Gì? Làm cái gì vây? _ Thằng Bin giật mình
_Hỏi lắm đạp lẹ lên hay muốn ăn đập _ Nó đe dọa thằng bé bằng cái giọng lạnh le của mình
Thằng Bin cứng họng không cãi được nó nên phải hộc hơi , gồng mình đèo nó sau lưng còn nó thì nhìn trời nhìn đất rồi huýt sáo. Hắn thì tức giận không lấy đc điện thoại thì đã đành nay còn bị nó gẫm cho 1 phát vào chân rồi té mất…..
Chap 2
TẠI NHÀ NÓ:
Nó về nhà chui thẳng vào phòng mình nằm kềnh trên giường 1 cách thoải mái. Nhớ tới chiếc điện thoại, nó mở cặp lôi chiếc điện thoại được nó gói lỹ trong chiếc khă tay của mình ra ngắm nghía hồi lâu. Đây đúng là 1 chiêc điện thoại rất đẹp : nó màu đen bóng, mỏng dình lại thuộc dạng điện thoại màn hình cảm ứng, camera thì chụp ảnh nét va đẹp ngang máy ảnh kĩ thuật số, máy này nghe nhạc lại xem đc clip luôn, thẻ nhớ lên tới 8GB,bên ngoài vỏ bao máy còn có in 1 hình con rồng khá tinh sảo nạm bạc có đôi cánh rơi, bút cảm ứng cũng đc làm bằng bạc,…. Nó nhìn cả cái máy cũng đủ biết nó không hề rẻ 1 chút nào nhưng nó chưa bao giờ đc nhìn thấy chiếc điện thoại di động nào đẹp như vậy lại còn có nhiều chức năng hơn đt bình thường nữa. Đặc biệt nó xem xét 1 hồi cũng không tìm ra hãng của chiếc đt này…..Ngồi bần thần nhìn chiếc điện thoại này thì bỗng chuông điện thoại vang lên, nó nhậc máy nghe vẫn với cái giọng lạnh không bao h thay đổi của mình:
_Alo!
_Nam hả, mày…..
_Tôi không phải là Nam hay gì cả, hiện tai tôi đang cầm điện thoại của hăn. Muốn bảo hắn cái gì tới nhà hắn mà gặp. Bye.
Nó nói cho tên ở đầu giây bên kia 1 chàng rồi cúp máy cái “rụp” chẳng để tên kia kịp ứ ừ thêm câu nào.
Nhìn thêm 1 lúc rồi nó ôm chiếc điện thoại ngủ ngon lành cho tới tân tối mịt
TẠI NHÀ HẮN – VŨ ANH NAM:
_ Ê! Mày làm rơi em dế iu rồi hả?
_Uh, sao mày biết? _ Hăn ngạc nhiên
_Này tao gọi điện thoại định rù mày đi bar thì nó nghe máy nói 1 chàng rồi cúp cái “ rụp”. Xem chừng em ý không biết mày là ai rùi _ Thằng bạn hắn cười khoe cái răng khểnh cùng khuôn mặt hết sức baby
_Ờ _ Hắn ngán ngẩm
_Chậc, thế mày tính sao?_ 1 tên bạn khác của hắn bước vào cùng với khuôn mặt lạnh lùng , lãnh đạm
_Phải lấy chứ sao không,cái điện thoại tự tay tao thiết kế ngon thế cơ mà, nó ngốn của tao gần trăm triệu chứ ít gì _ Hắn nói
_Thế nó ở đâu, mà boy hay girl. Là girl thì tao tình nguyện lấy lại cho _ thằng bạn hắn hào hứng hỏi, cười cười vỗ vai hắn khoe cái răng khểnh đáng iu đã góp phần tạo nên nụ cười giúp hắn giết chết không biết bao trái tim thiếu nữ
_Xì, boy đó mày.Tán cái gì mà tán, tao còn không đc nữa là mày… Nó học trường mình đó. Mai tao xẽ cho nó biết tay _ hắn nói bẻ tay kêu răng rắc
_Mai đi học thui, ông hiệu trưởng cũng điện rùi ế _ tên bạn kia lạnh lùng nói
_ùa, thì đi _ Hắn nói vỗ vai thằng bạn

8 giờ sáng tại trường K.W ( king world, nghe tên là đủ biết trường này thuộc vào dạng nào rồi) 1 chiếc xe limou màu đen bóng loáng đỗ trước cổng trưởng làm biết bao ánh mắt phải quay lại nhìn. Không phải vì chiếc xe đẹp đẽ đó mà vì những người trong chiếc xe đó đang bước xuống làm cho toàn bộ cái nữ xinh hét ầm cả lên. Và trong đó có cả nó nhưng nó không phải nhìn hắn vì hắn này nọ mà nó sock vì không ngờ tên sấc sược đó lại học cùng trường với mình; nhưng với cái bản tính bình thản đến đáng sợ của nó thì cũng chẳng có gì khiến nó phải bận tâm lắm nên lại tiếp tục vác cái xe đạp địa hình của nó lên gửi.
Nó vừa đi vừa dí mắt vào cái quyển manga mới mua đước của mình mà chẳng thèm nhìn đường vì nó cậy mình thuộc đường rồi nên mí thế, nhưng……………
“ RẦM……”
_Oái, đau quá. Đồ ngu, mắt mũi mi để đi đâu vây? _ Hắn quát
_Sặc, không biết đứa nào đui, đô sấc sước _ Nó đã nhận ra hắn
Nó đi thẳng vào lớp không thèm để ý rằng đầu hắn đang bốc khói nghi ngút…Thật sui cho nó khi 2 đứa lại học cùng trường đã quá lắm rồi giờ lại học cùng lớp ngồi cùng bàn luôn chứ, mà nó thì còn bị cả 3 tên bao vây lun mí nản chứ: hắn thì ngồi canh, 1 tên ngồi trước nó, 1 tên ngồi sau nó cạnh nhỏ bạn thân làm cho nó bình thường đã lạnh rồi bây giờ phải xuống tới âm mấy độ C lun à.
_Ê Việt! Không sao chứ? _ Nhỏ bạn kéo áo nó.
_Không sao, chỉ sắp chết thui _ Nó nở 1 nụ cười méo mó
_À nè! Đã trả điện thoại cho người ta chưa?
_Hả? Sao phải trả cái gã sấc sược đó? Nhìn mặt hắn chỉ muốn đấm cho mấy cái…
_Hixx! Chi ghê vậy? Thế hắn là ai?
_Là tên SẤC SƯỢC _Nó cố ý nhấn mạnh 2 từ cuối
_Hả?????/
_Này nhóc,vừa phải thôi nhá… muốn ăn đánh à? Trả điện thoại đây _ Hắn xen vào
_Đó, tên sấc sược đó _ Nói rồi nó chỉ ngón tay vào hắn
_Trời! Mày biết người ta là ai không vậy? _NHỏ bạn kéo nó lại nói thầm
_Ai? _ Nó hỏi 1 câu gọn lỏn và không quên lườm để tên kia 1 cái
_Là………….
Nhỏ bạn chưa kịp nói xong thì cô giáo bước vào lớp nên đành để lúc khác nói…
_Thui, tẽo ra chơi nói cho
_Ok

Chap 3
12h30’ trưa tại gốc cây cổ thụ sau vườn trường:
_Hắn, cái tên sấc sược mà mày nói ý là đại thiếu gia nhà họ Vũ đấy, hắn nổi tiếng khắp trường ta tới trường khác mà mày không biết à? _ Nhỏ bạn dảng giải cho nó nghe
_Ờ, không biết. Hắn là ai tui quan tâm làm gì? _Nó nói dửng dưng như không nhưng thực ra là cũng sock 1 chút ế (hixxx, chỉ 1 chút thui ạ = =.)
_Hắn nổi tiếng không chỉ vậy đâu mà vì hắn học cực giỏi lại đẹp trai , nhà giàu là hội trưởng hội học sinh từ năm lớp 10 cơ.Đặc biệt hắn là đại ca của cả 1 băng nhóm chuyên gia đánh nhau ế…._Nhỏ bạn lại thao thao bất tuyệt
_Mày thích hắn à? _nó hỏi nhỏ bạn mà giọng vẫn tỉnh bơ làm cho con bạn té sỉu luôn
_Sao…. Mày hâm à? LÀm seo tao thích hắn được chứ _Nhỏ bạn nổi giận hét vào tai nó.
_Vậy chứ seo mày biết rõ lý lịch của người ta vậy?
_À ùm…. Thì…._Nhỏ bạn ấp úng
_Nói lẹ đi mày _Nó dục
_Cái con này, bình tĩnh thì người ta mới nói đc chứ _NHỏ bạn nó mặt đỏ ửng
_chậc _ Nó tặc lưỡi
_Thì vì hắn là bạn thân của anh Việt chứ sao _ Nhỏ bạn nói lý nhí nhưng cũng đủ để cho nó nghe thấy
_Việt ? _Nó sựng lại khi nghe thấy cái tên ấy, ánh mắt thoáng buồn
_Ừ! Hoàng Anh Việt ý, anh ý ngồi trên mày đó _ Nhỏ bạn thỏ thẻ
_Chậc, ra tiểu thư nhà ta thích loại người đó à? _ Nó liếc nhìn nhỏ bạn cười
_Ùm thì…..nhưng chỉ tao thích thui chứ tao không hy vọng đâu vì anh Việt lạnh lùng lắm…._Nhỏ bạn mặt buồn thiu
_Hehe, cố lên tao xẽ ủng hộ mày mà _ Nó vỗ vai nhỏ bạn khích lệ
_Um, xẽ cố _Nhỏ bạn mỉm cười
Quay lại trỗ hắn và 2 thằng bạn đang ở trên lớp nói chuyện (hehe đừng ngạc nhiên khi 3 người này k bị mấy đứa con gái bao vây nhá vì hắn vốn nóng tính lắm, Việt thì lạnh lùng, Hưng thì tên này đặc biệt ghét gái xấu nên mí nhỏ dù xinh cũng k giám vào k là bị hắn quạt ngày :P)
_Này Nam, mày bảo nhóc ngồi cạnh mày cầm máy hả?_Việt hỏi nó
_Uh, chứ ai nữa. Không ngờ học cùng lớp _ Hắn nói
_Mày bảo nó là boy mà, đúng không _ Việt lại hỏi
_Ùa, trả boy thì mày nghĩ là girl à?Ăn nói ngổ ngáo mà dám kêu tao ăn nói sấc sược _Hắn giân run lên
_Hả, mày đùa hả Nam, mày bảo con nhóc đó mà là boy à? _Têm Hưng trố mắt nhìn thằng bạn
_Sao? _Hắn ngạc nhiên
_Sao gì mà sao? Đại thiếu gia thay bồ như thay áo mà không nhận ra nhóc mà mày nói là girl à? _ Việt lắc đầu nhìn hắn
_HẢ? Mày giỡn tao à? _ Hắn nhìn thằng bạn ra vẻ không tin
_Trời, đại thiếu gia ời. Nó là girl 100% đó, ăn mặc thì giống boy thui.Mắt mày có vấn đề không đó _Hưng vỗ vai thằng bạn
_Sặc _Hắn sock toàn tập
Việt nhìn tên bạn đang cứng đơ người ra vì sock khẽ mỉm cười rồi nghĩ tới nó anh lại thoáng buồn và khuôn mặt lại trở về lạnh lùng như mọi ngày, có khi còn hơn …..
Rồi 1 lúc sau nó và nhỏ bạn thân đi vào lớp và có 1 tên cứ nhìn theo nó với ánh mắt soi mói mà nó không hay (He, chắc ai cũng bít là ai rùi ế, hắn vẫn chưa tin nó là girl đâu )
_Này, Ly Ly* muốn tui đổi trỗ cho không? _ Nó quay xuống hỏi nhỏ bạn cùng với 1 cái nháy mắt.
(*Ly Ly là tên của nhỏ bạn thân nó, Họ tên đầy đủ là Quách Ly Ly , tiểu thư chính hiệu nhà họ Quách nổi tiếng trong giới các chính trị gia )
_Thui, hâm à?Tao ngại lắm , mà đổi trỗ tự do cô giáo trả mắng cho ế chứ _ Nhỏ bạn của nó trối đây đẩy nhưng mắt vẫn không rời tên con trai đang ngồi trên nó
_Sặc, lại con ngại nữa? chẳng phải nãy quyết tâm giữ lắm cơ mà? Không hối hận chứ tiểu thư? _ Nó khều tay nhỏ bạn (Kích nhỏ đó ạ =.=)
_Thoai, xin mày đó đừng chọc tao nữa _Nhỏ bạn đỏ mặt
_Nè, trả điện thoại đây _ Hắn quay sang nó lại tiếp tục cái liên khúc đòi điện thoại đó
_Không, đồ sấc sược _ Nó nói giọng lại trở về trạng thái lạnh lùng như trước
_Này, cô có biết tôi là ai không mà dám gọi tôi thế hả cái đồ….đồ lùn kia _ Hắn tức giận (hehe, đại thiếu gia mà bị gọi là đồ sấc sược seo được à )
_Ờ biết, là đồ SẤC SƯỢC _ Nó lườm hắn (nó ghét nhất là ai gọi nó là lùn à )
_Thui, Việt ơi cô giáo vào kìa _ Nhỏ bạn ngăn nó lại trước khi có chiến tranh lại sẩy ra
_Xì,…. _ Nó quay đi
Và giờ học bắt đầu trong cái lườm nguýt của cả hai đứa như thế …..
(Tác giả nói thêm về tên của nó: Ly ly và sau này xẽ còn nhiều người nữa gọi nó là Việt vì đấy là tên cún cơm người thân của nó gọi nó đấy nhưng chỉ có ai thân thiết với nó mới đc gọi thôi người khác phải kêu nó bằng Việt Anh)
_Ê Việt, mang mượn điện thoại nghe nhạc phát_ hăn gọi tên bạn (hehe, không nó đâu mà là Anh Việt tên bạn thân hắn cơ, còn nó là Việt Anh à, chứ hắn mà gọi nó tên Việt kiểu gì cũng bị nó cho ăn ****)
_Ờ, nè _Việt đưa cho nó cái Ipod màu trắng
_Ô! Vẫn chưa đòi được à? _Tên ngồi sau hắn hỏi (Tên này là Hưng , cũng là đại thiếu gia lun.Tên đầy đủ là Phạm Gia Hưng, tên này lăng nhăng lắm ạ, bạn thân hắn mà ><.)
_Mày hỏi nó đấy _ Hắn chỉ tay vào nó
_Mất chật tự quá _ Nó cau mày nhìn hắn tỏ vè khó chịu
_Sặc, mi nghĩ mi là ai mà nhắc ta?_ Hắn nhìn nó cười đểu
_Lớp trưởng _ Nó nhìn hắn

Chap 4
Hắn và tên bạn hắn trố mắt nhìn nó không tin.Nhưng khi tên Hưng dùng mĩ nam kế hỏi mí girl thì em nào cũng ngậm ngùi gật đầu cái “Rụp” à.Nhưng mấy tên này vẫn không tin vì muốn làm lớp trưởng, lớp phó ở K.W đâu phải đễ nếu không muốn nói là cực khó vì thành tích học phải đạt từ pro trở lên à…..
_Việt không phải chỉ thi đỗ vào trường mình đâu mà Việt còn đạt hoạc bổng toàn phần của trường , được miễn học phí 2 năm nay rồi _ Ly giải thích cho 2 tên mặt đang đần ra
_hả? thật k? _Hưng hỏi, tên này càng không tin vì đạt học bổng toàn phần càng khó hơn ý chứ, đâu phải ai cũng đc đâu ….
Nhưng rồi hắn và tên bạn hắn đành phải im lặng thán phục nó khi cô giáo gọi nó lên bảng
_Lớp trưởng Việt Anh đây rồi? Lên bảng làm bài này cho tôi
_Dạ _ Nó bước lên
_Việt không phải là con nhà giàu như mấy người đâu, vì papa Việt bắt vào trường này đấy , mà tính Việt thì không thích nhờ vả ai nên cô ấy tự học và đạt học bổng toàn phần ế _Ly nói thêm khi nó bước lên bảng
_Ồ! Không ngờ nhỏ đó giỏi vậy _Hưng trầm trồ
_Không tin thì nhìn xem _ Ly hất mặt ý chỉ 2 người đó nhìn lên bảng
Nó bước lên bảng, nhìn lướt qua mấy con số rồi bắt đầu bắt tay vào bài làm và 15’ sau nó bước xuống và đi về trỗ sau khi viết lời giải kín cả cái bảng cùng với cái gật đầu hài lòng của cô giáo khi xem lời giải của nó.Bấy giờ thì hắn mới tin thật rằng nó giỏi chẳng kém gì hắn (Chậc, tên này khinh thường nó quá….Nhưng cũng phỉa thôi vì bài giải ế ngoài nó hiểu, cô giáo hiểu, hắn hiểu, Việt hiểu, Hưng hiểu, nhỏ Ly cũng hiểu thì có ai hiểu gì đâu cứ ơ ra à = =)
THÔNG BÁO: Thầy hiệu trưởng mời em Vũ Anh Nam_Hội trưởng hội học sinh, em Hoàng Anh Việt _ Hội phó hội học sinh, em Phạm Gia Hưng thủ quỹ của hội học sinh lên phòng gặp thầy hiệu trưởng ngay _ Cái loa phát thanh thông báo
Cả lớp xôn xao nhìn về phía 3 tên đó còn 3 người thì đứng dậy đi ra khỏi lớp mang theo những ánh mắt hình trái tim của các nàng tiểu thư, trừ nó (he,làm lớp trưởng 1 lớp thành tích phải đỉnh như thế nào thì mọi người cũng hiểu muốn làm ở trong hội học sinh thì phải toàn diện như thế nào à =~=)
_Xì! Gọi béng ban chấp hành hội học sinh có phải nuột không còn dài dòng_ Nó lầm bầm
_Trời, đừn bắt vẻ người ta vậy chứ mày _ Nhỏ bạn cười nó
_Hừ, trả ế…Mà thoai, mấy tên ế đi tui cũng thấy dễ thở hơn à, hehe _ Nó nói rồi hít 1 hơi dài đầy thoải mái
RENG……….RENG…………RENG………..
Tiếng chuông cất lên báo hiệu giờ học đã kết thúc. Nó mau chóng thu dọn sách vở nhét vào chiếc cặp màu đen in hình manga death note của mình chuẩn bị phắn thì tiếng nhỏ bạn nó gọi lại:
_Việt ! Đi đâu zị?
_Làm thêm _ Nó trả lời gọn lỏn
_Mưa kìa, tui cho bạn đi nhờ xe tới trỗ làm ha _ Ly chỉ ra ngoài
_ Khỏi, tui tự di được ma, tui có xe _ Nó từ trối (Đã bảo nó không thích nhờ vả ai cái gì mà)
_Nhưng mà………..
_ Yên tâm, tui không sao đâu _ Nó ngắt lời nhỏ bạn và chạy biến đi lun không kịp cho nhỏ bạn nói thêm lời nào
Nó cưỡi con xe địa hình màu đen lao nhanh trên đường phố Hà Nội tấp nập toàn xe cộ và lạnh lẽo cùng với hạt mưa lạnh buốt đang quất da thịt nó của mùa đông.
Nó dừng xe lại tại 1 khách sạn 6sao to ụ, vứt chiếc xe cho ông bảo vệ nhanh chóng chạy vào trong và thay đồng phục và bắt tay vào công việc của mình.
Dù nó có khoác trên mình cái áo đồng phục ấy đi nữa thì cái áo mỏng manh đấy cũng không thể làm ấm nó thêm chút nào trong khi từ tóc tới chân nó ướt sạch sành sanh.Nó khẽ hà những hơi ấm yếu ớt của mình vào đôi bàn tay đang lạnh buốt vừa đẩy chiếc xe đi dọn mấy phòng trong khách sạn và đã vô tình có 1 người nhìn thấy …………………
_Thư ký Kim, hãy bảo con nhỏ đằng kia mang cho tôi 1 tách cà phê nóng lên phòng tôi_ Hắn ra lệnh và chỉ vào nó
_Dạ, thưa vâng ạ _ Thư kí Kim kính cẩn nói
_À! Mang cho tôi 1 bộ đồ nữa _ Hắn nhắc rồi đi thẳng
_Tôi xẽ chuẩn bị ngay _ Thư kí Kim cúi đầu chào hắn
Hắn đi vào thang máy và đi thẳng lên tầng 50 _tầng cao nhất , tầng này nguyên là phòng làm việc dành cho tổng giám đốc_chính là hắn. Vừa đi hắn vừa thắc mắc: “Làm thế quái nào mà nhỏ “lùn” đó lại có thể làm việc trong khi người ướt sũng như chuột lột đó chứ?” và chỉ biết thở dài bất lực với nó
_Cô _ Thư kí Kim gọi nó
_Dạ _ Nó nhìn lên
_ Cô mang cái này lên phòng tổng giám đốc cho tôi _ Thư ký Kim đặt cái khay để tách cà phê vào tay nó
_Ơ nhưng…………._Nó ngơ ngác
_Tôi nói thi làm đi, không cãi _ Thư kí Kim gắt
_Dạ , vâng ạ _Có 3 chân 4 cẳng chạy luôn (đừng ngạc nhiên khi nó không giám đốp trả à vì nó biết mình là nhân viên quèn đâu giám cãi cấp trên, bị đuổi việc như chơi)
CỐC……CỐC…..CỐC………(Nó gõ cửa)
_Vào đi _Giọng nam trầm vang lên
_Dạ thưa, tôi mang cà phê của giám đốc lên ạ_ Nó nhẹ nhàng nói và đặt tách cà phê lên bàn hắn
Nó nhìn xuống, hắn nhìn lên và 2 con mắt chạm nhau và…..
_Cô _ Hắn nói ( đừng tin, tên này giả nai ế ạ ==.)
_Mi……_nó nói
_Đồ sấc sược _ Nó trở về giọng lạnh te (Tuy choáng nhưng nó tỏ vẻ lạnh lùng đó)
_Sặc. “lùn” cô lại muốn gây tự à? _ Hắn cạu
_Xì, ta không rảnh. Tổng giám đốc đây rùi ta? _ Nó ngó ngang ngó dọc
Chap 5
_Tổng giám đốc đây _ Hắn chỉ vào mình
_Xì, đừng có giỡn tôi _ Nó khinh khỉnh
_Không tin à? Nhìn đi _ hắn nói và chỉ vào cái bảng nhỏ bằng thủy tinh để dưới bàn
Cái bảng ấy ghi : “Tổng giám đốc: Vũ Anh Nam”. Lần này thì nó choáng thật à, biết hắn học giỏi nhưng hắn mới có lớp 11 thui , mà nó cứ nghĩ tên đại công tử bột này thì biết làm cai quái gì ngoài tiêu tiền của pa má à…..ai ngờ.
_Thật? _Nó hỏi hắn gọn cùng với cái giọng lạnh te như người cảu mình
_Bộ cô thấy tui giỡn cô à? “LÙN” _ Hắn cười đắc trí
_Ờ_ nó vẫn lạnh lùng
_Thoai, vậy tổng giám đốc làm việc , tui đi _ nó nói
_Khoan_ Hắn gọi
_Gì?_ Nó quay lại
_Cái kia, thay đi rồi hẵng đi _ Hắn chỉ vào bộ đồ đặt trên ghế
Nó tiến lại gần, cầm bộ đồ lên rồi quay lại nhìn hắn hỏi:
_Gì đây? Sao lại cho tui?
_Quần áo chứ gì nữa. Thay đi, mặc bộ đồ ướt vậy sao làm việc được_ Hắn chỉ vào bộ đồ ướt sũng của nó
_Um, nhưng sao lại tốt với tui zị? _Nó thắc mắc
_Ờ thì…………Cô hỏi hay nhỉ? Tôi tổng giám đốc cả khách sạn lớn vậy mà cô là nhân viên mà ăn mặc vậy nhỡ tẽo nữa lắn quay ra ế thì có phải tôi mang tiếng không?Không nói nhiều nữa, mau thay đi _Hắn ra lệnh
_Xì, ghê thê? Thay thì thay làm như tui sợ _ Nó lạnh lùng
Nó chui vào phòng tắm lột bỏ bộ đồ ướt áp khiến nó lạnh run cả người lên và khoác vào người là 1 chiếc áo len cổ lọ màu trắng to đùng và chiếc quần jean bò ống côn màu xanh làm nó cảm thấy ấm hắn lên.Nó bước ra nhìn hắn và khẽ nói:
_Thanks, tui đi (nó cảm ơn người ta mà giọng thì hơn cả nước đá)
_Nè, lùn trả điện thoai tui đây _ Hắn nhìn nó
_Không _Nó đáp gọn lỏn
_Nè, cô đàu tui ha?Tui giúp cô vậy mà không tính trả sao?,lùn. _Hắn nhăn mặt
_Tui bảo rùi,bỏ cái giọng đó đi xẽ trả mà.Đồ SẤC SƯỢC _Nó lườm hắn
_Được, tui bỏ cô trả tui nhé _ Hăn nói tiến về phía nó
_Sao? _Nó nhìn hắn
Hăn nhìn nó, tiến lại gần sát phía nó khiến nó cứ phải lùi mãi lùi mãi cho tới lúc không đi được nữa vì sau nó là 1 bức tường. Hắn cúi xuống cách mặt nó đúng 3cm, ngoẻn miệng cười, hắn nhẹ nhàng nói với nó:
_Hoàng Việt Anh, bạn trả cho tui cái điện thoại yêu quý nhé. Cám ơn bạn đã cầm giúp trong thời gian qua (khiếp. tác giả nghe mà tý thi ói à =~=)
Tiếng hắn thì thào vào tai nó ,cái cự li gần thật gần đó khiến khuôn mặt bình thường của nó vốn lạnh lùng là thế vậy mà giờ đỏ lựng cả lên. Nó lấy hết sức bình sinh của mình đẩy hắn ra rồi chạy thẳng ra ngoài không thèm quay lại, còn hắn thì nhìn nó và nở 1 nụ cười nửa miệng đầy thứ vị
9h sáng tại lớp học:
Nó đang ngồi học chăm chỉ thì cái tên không cần học cũng giỏi kia chọc chọc tay nó làm nó không thể nào tập chung được
_Gì?_ Nó quay sang hỏi hắn mặt khó đăm đăm
Hăn không nói gì chỉ nhìn nó cười toe toét (chậc, bình thường thì dặn mãi trả được nụ cười vậy mà hum nay te nhe dễ sợ =.=) rồi cầm cây bút chì chỉ chỉ ra bên ngoài cửa sổ.Nó theo hướng cái bút chì của hắn chỉ ra ngoài 1 cách miễn cưỡng nhưng mà ồ, nó ngạc nhiên nhìn những bông hoa tuyết đang rơi trắng xóa trên những cành cây, mái nhà, và cả trên xe oto nữa,……..
_Đẹp quá _ Nó buột miệng nói khi ngắm nhìn những bông tuyết rơi
_Hehe, đẹp phải không? _ Hắn cười
_Ùm _Nó vẫn mải mê ngắm
_Cô thích tuyết hả lùn _ Hắn tò mò
_Ùh _ Nó nói
_Why? _Hăn tò mò
_Vì…..
RENG……..RENG………….RENG……….
Tiếng chuông ra về xen vào lời nói của nó và kéo nó về thực tại. Nó vội vàng đúc sách vở và phắn ngay lun ra khỏi cửa lớp không kịp cho nhỏ bạn lên tiếng
_Haizzzz…thật tình _ Ly thở dài
_ Ủa? sao vây? _ Tên Hưng hỏi thăm
_Haizzz, nhỏ Việt ….Hum nay mưa tuyết lạnh vậy mà vẫn đi làm thi làm sao mà sống được _ Nhỏ bạn lo lắng
_Sao mà không sống được? _Hắn chen vào
_Thì sao nữa, nó đi xe đạp chứ co đi oto như chúng ta đâu mà không chịu mặc áo mưa, tay phải yếu nên không mang ô được.Đã vậy sáng mặc có mỗi cái áo phông với áo khoác mỏng thì sao chịu được chứ _ Ly hướng ánh mắt buồn ra ngoài ô cửa sổ
Cũng lúc ấy có 1 ánh mắt lạnh nhìn ra ngoài cửa sổ thoáng 1 nét lo lắng rồi ngoảnh đi và cất bước ra đi không hề ngoái lại lần nữa nhưng trong đôi mắt đó vẫn chứa đựng nỗi buồn xa xăm
Còn nó hiện giờ đang phóng nhanh trên con đường quốc lộ tới nơi làm việc trong tình trạng tay, chân và người nó lạnh cóng, run lên cầm cập chẳng có cảm giác gì ở bàn tay nữa.Nó đỗ xe trước cổng khách sạn cùng lúc với 1 chiếc limou đen đỗ tại đấy , nó đã ngã xuống và ngất đi khi đang đi vào và nó chỉ nhớ là lờ mờ nhìn thấy bóng ai đấy chạy lại……….rồi nó thiếp đi
Nó thiếp đi, nó đã mơ thấy 1 giấc mơ kì lạ mà vô cũng đau đớn. Nó mơ thấy cái chết thảm thương của mẹ nó, nó nhìn thấy mẹ mỉm cười trong đau đớn khi máu cứ chảy xuống mỗi lúc 1 nhiều ở đâu mẹ nó và……………..
Chap 6
_A……..a…………..a……..a …_Nó choàng dậy la thất thanh
_Này, cô ổn chứ? _Hắn chạy lại
_Ùm……_ Người nó run cầm cập vì sợ hãi
1 lúc sau nó lấy lại bình tĩnh thì mới nhận ra là mình đang ở 1 căn phòng rất lạ nhưng rất đẹp: to, rộng dãi với kiến trúc phương tây,rất hiện đại; cùng với sự có mặt của hắn trong căn phòng đang ngồi cạnh nó
_Hơ, đây là đâu. Oái, mà sao mi lại ở đây?_ Nó ngơ ngác 1 chút rồi phát hiện ra hắn thì giật mình đẩy ra
_Sặc, này cô không cám ơn tôi được 1 câu à mà đẩy người ta ra như bị bệnh thế hả? _ Hắn cạu
_???????_ Nó nhìn hắn, không nói gì
_Rôi rồi, đúng là làm ơn mắc oán mà. Đây là nhà tui, phòng này là phòng tui và cái giường cô đang nằm là giường tui _ Hắn chỉ
_Gì? Sao ta nằm trên giường mi? _ Nó cau mày
_Gì nữa mà gì? Cô ngất ngay trước của khách sạn và lạnh còn hỏi tui à? Chẳng nhẽ lại đưa cô vào khách sạn để người ta dị nghị à? _Hắn nói
_Ùm, cám ơn _ Nó lí nhí
_Thui khỏi, nè uống đi, sữa nóng đó. Lần sau cô làm ơn đừng ngu như vậy là phước tui lắm rùi, “lùn” _ Hắn cười và đưa nó cốc sữa
_A! đồ cảu tui đâu? _ Nó sực nhớ ra cái gì đó nên hỏi
_Cặp kia, còn quần áo của cô ướt hết rùi nên tui kêu người mang đi giặt rùi_ hắn chỉ
_Ờ, Hả? Quần áo……… _Nó ấp úng nhìn xuống thì thấy mình mặc nguyên cái áo của bộ pyjama rộng thùng thình
_Mi…..mi….mi làm gì ta rùi, đồ CON DÊ kia _ Nó nhìn hắn hét toáng lên và đấm bùm bụp vào người hắn
_Ừ thì….. _Hắn bối rối
_A……A……A…… mi chết đi, cút đi, ta hận ngươi, người phải đền cho ta_ Nó mếu máo
_Thui, tui đùa đó. Cái con nhỏ chẳng có tý sứa hấp dẫn nào như mi thì ta làm gì chớ? Xì, nhỏ người làm thay đồ cho mì đó . Ehehee_Hắn cười đểu nó
_Mi chết đi, giám lừa ta nè _ Nó phi nguyên cái gối vào mặt hắn
_Oái, cô cám ơn ân nhân mình như thế à? _ Hắn nhăn mặt
_Xì, đáng đời. Mi nói thật chứ? _ Nó lườm
_Con “lùn” nè, thật khổ quá _ hắn nói
Nó không nói gì nữa rùi khệ nệ lê cái thân mình bước xuống giường tiến lại cái bàn để chiếc cặp sách iu quý của nó.
_Nè “lùn” cô làm gì vây? _ Hắn nhìn nó
_Trả anh, cảm ơn đã giúp tui _ Nó đưa hắn cái điện thoại
_Ồ! Thanks nha “lùn” _hắn cầm điện thoại iu dấu từ tay nó
_Không có vết sước nào đâu, kiểm tra đi.Nói trước nhé, lần sau mà mi để nó rơi vào tay ta thì đừng mơ lấy lại _ Nó cảnh cáo hắn
_Why? _hắn trố mắt vì lời đe dọa không có chút uy lực và cực vô lý của nó
_Vì tui cũng thích cái điện thoại ế lắm. Thui, tui về đây _Nó khẽ cười rồi bước đi
Nó mới bước được 2 bước thì hắn đi tới bế thốc nó lên và đặt nó lên giường
_Oái! Mi làm cái quái gì vây? _ Nó hét
_Lùn, nằm im đấy cho ta.Cô nghĩ cô về nhà với cái bộ dnagj này sao? Nằm đấy và nghỉ đi _ Hắn ra lệnh cho nó
_Trả đồ đây, tui về là ok _ Nó lạnh lùng
_Không trả, ngủ đi _ Hắn nói
_Trả đây _ Nó lạnh lùng
_Trả bằng niềm tin à? Tui vứt đi rồi, cỏ bộ đồ bị tuyết vấy vào lạnh cứng luôn mặc cái quái nào nữa._hắn gắt
_Mi…….._Nó cứng họng
_Không nói nữa, ngủ đi. Mai ta xẽ mang bộ đồ khác cho mi. _Nói rồi hắn ấn đầu nó vào gối bắt ngủ
_Xì, làm như ta không giám ế. Ngủ thì ngủ_Nó chùm chăn lên đầu ngủ lun

Sáng hôm sau: “ Bốp….Bụp…..”
_A…..A……A….._Nó hét lên ném đống đồ vào mặt hắn
_Oái, này ‘lùn” cô bị bệnh à? _Hắn hét
_Bệnh cái đầu mi ế….Mi đưa ta cái quái quỷ gì vậy hả? Cái này mặc thế quái nào được chứ?_Nó nói như hét vào mặt hắn
_Sặc, cái váy này mi biết bao nhiêu tiền không mà bảo thứ quái quỷ hả? _Hắn lại hét lên
(2 người này mới sáng sớm bảnh mắt ra mà đã thi nhau hét rùi, đây là loại thừa năng lượng à =~=)
_Mi đi mà mặc cái của nợ ế đi. Ta không mặc_Nó vẫn không thôi hét lên
_Thế giờ cô mún sao? _Hắn bất lực nhìn nó
_Sao trăng gì ở trên trời ế ><. Ta không mặc cái thể loại quái dị như thế này _Nó hậm hực nhìn hắn
_Thế mi mún kiểu gì nữa_hắn hỏi
_Đồ nam chứ gì nữa. A hay lấy cho ta đồ của mi mượn tam đi, ha _Nó nhìn hắn
_Này cô có phải con gái không vậy _Hắn trố mắt nhìn nó
_Không _Nó đáp gọn lọn
_Thua cô lun rùi nhưng mẹ ơi, đồ của 1 thằng 1m80 như tui thì nhỏ “lùn” 1m50 như cô thì mặc thế quái nào được _ Hắn chỉ nó
_Lùn kệ ta. Lấy size nhỏ là ok rùi_ Nó cạu
_Rùi đợi tí. Thật không biết mi có phải là girl không nữa _Hắn lắc đầu nhìn nó
_Xì, ta là là girl thì đàn ông bạn mi mặc váy cả lượt _Nó đốp lại
(đúng là kẻ 8 lạng người nửa cân = =.)
8h chiếc limou trở nó và hắn đỗ cái “xịch” ngay trước cổng trường . Hắn bước ra cùng với nó làm cả lũ mắt tròn mắt dẹt nhìn, không chỉ vì hắn tới mà vì người theo hắn cơ. Chắc lũ ế đang thắc mắc là: “ Làm thế quái nào mà 1 con nhỏ như nó lại có thể đi cùng hắn được à”
_Ê này, mày làm thế nào mà lại đi được với thiếu gia nàh họ Vũ thế? _Nhỏ Ly khều nó
_Nếu mày là bạn tao thì đừng có hỏi…_Nó lườm
_....
Nhỏ bạn biết nó đang cáu phát hỏa lên nên nín thinh. Và cũng sau ngày hôm đó thì hắn biến mất luôn cùng với cả 2 người kia nữa nên cái lớp của nó cũng hơi vắng vắng cái mặt nhe nhẻn của hắn, cái nhí nhố của tên Hưng và mất đi 1 người nó vẫn hằng dõi theo từ xa,…
1 tháng rồi, kể từ cái hôm đấy nó không thấy bộ 3 đi học nữa cũng khiến cái lớp yên ắng hẳn (ở lớp ai trả sợ nó trừ hắn) vì không có họ làm loạn cả cái lớp lên, nhỏ Ly thở dài từ Việt nam sang tận Campichia lun :
_Haizzz…… chán quá, hơn tháng rồi mà chẳng thấy 3 người đó đi học gì cả làm trỗ này buồn hẳn ra
_Xì, không chết được đâu mà mày thở hoài zị. Mấy tên ế thì học hành gì, bỏ xuốt mà _Nó không quan tâm (bộ tý thui chớ quan tâm lắm ế ạ)
_Haizzz… không biết có truyện gì sảy ra với họ không ha?_Ly lại thở dài
_Xì, mày quan tâm tới 3 người đó từ bao h vậy? _Nó hỏi
_Ờ thì…. Thì tại…_Nhỏ bạn ấp úng
_Thui, tui biết nàng quá mà.Người mà nàng quan tâm, lo lắng thở dài như vậy là Hoàng Anh Việt thui chứ gì _Nó lườm iu nhỏ bạn
_Hehe, nhưng mà giờ Nam không đi họ nên chẳng được nghe mày với Nam đấu khẩu nữa tao cũng thấy thiếu thiếu _Ly ghẹo nó
_Xì, tao thấy thoát được cái nợ thì đúng hơn _ Nó nói
_ Thiệt hông? _Nhỏ bạn nhìn nó đầy nghi ngờ
_Bộ tao dỡn mày làm gì chớ? _nó lườm
_Bạn Hoàng Việt Anh đâu ấy nhỉ?_1 giọng nam xen vào cuộc nói chuyện của 2 đứa nó
_Gì thê? _Nó trở lại với cái giọng lạnh lùng mọi khi
_Bạn ra sân sau trường có người gặp nhé _Tên đó nói
_Ờ _Nó đáp lại
_Nè, cần tui đi cùng không? _Ly nhìn nó
_Thui khỏi, tui đi được chắc em nào gọi ta tỏ tình ế mà hehe _Nó người tinh nghịch
Nó nhảy qua bàn rùi lon ton đi ra sân sau trường miệng vẫn huýt sáo yêu đời.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chap 7:
Còn 3 chàng trai nhà ta sau 1tháng biến mất (vì ông hiệu trưởng quái ác sau này mọi người xẽ rõ) đã quay lại trường . Vừa đi vừa nói chuyện rôm rả dọc hành lang và miễn phí cho các em quanh đó nụ cười thiên thần miễn phí.
_Oa, h mới được trở lại trường. Ông hiệu trưởng giã nam thật đó _Hưng vươn vai rên rẩm
_Thui, cứ yên tâm đi, việc ở cái hội học sinh này ông hiệu trưởng còn phần tụi mình từ giờ tới cuối năm _hắn vỗ vai thằng bạn
_Thui đi ăn không? Tui bao _Viêt (Anh Việt ý ạ ) lên tiếng
_Ùa, được ế. Từ hum đấy tới h bọn mình đã ăn được bữa nào ra hồn đâu_Hưng hưởng ứng
_Ok _Nam nói
_ANH VIỆT _Thẳng Bin hét lớn
Bin chạy lại thở hổn hển như bị hết hơi, mồ hôi ướt đẫm trên vai áo nó.
_Sao vây? _Việt hỏi
_ủa Bin..Nhóc bị ma đuổi à ? _Hưng chi chô xen vào
_Không…..Việt….Việt…….Nó…..nó……nó bị đánh rồi _Bin vừa nói vừa thở dốc bấu vào Việt mãi mới nói lên được 1 câu
Bin nói làm cho tên Nam với Hưng trả hiểu ra gì cả cứ ớ ra tưởng thèng nè hâm vì Việt mà nó biết đang đứng ngay đây chớ có bị ai oánh gì đâu …..
_Ở đâu? _Việt hỏi nó ánh mắt không giấu được sự lo lắng
_Sau trường, nhà kho…._Bin nói
Nghe tới đây Viêt phóng đi luôn chẳng kịp để Bin nói thêm câu nào. Nghỉ 1 lúc thằng Bin định chạy theo nhưng chưa bước nổi bước nào thì đã bị 2 ông anh iu quái còn lại túm cổ áo, dơ nắm đấm tra hỏi thiệt tình
_Nhóc, Việt nào thế? _Hưng nở 1 nụ cười đầy sát khí hỏi thèng em
_Thế lớp anh không thấy ai gọi con nhỏ đó tên Việt sao? Việt là Việt Anh chứ ai _Bin nói
_Hả…………_Cả 2 thằng há hốc mồm
_Nhưng con nhóc đó thì liên quan quái gì tới thằng Việt? _Hưng đần mặt
_Sau này anh khác biết, mau đi thôi…_Bin kéo 2 thèng đi
3 đứa chạy theo nhưng 2 thằng kia thì chẳng hiểu mô te la gì cả vì trước giờ Việt nhà ta luôn là thằng lạnh lùng với con gái mà…Nhưng nghĩ thì nghĩ thế chứ hắn nghe thấy tên nó đã phát sốt ra được rùi chớ nói gì tới nghe tin nó bị oánh …
Còn nó lúc ế thì ……
“RẦM….Á……”
Nó bị 1 thằng cầm đầu đẩy vào tường kha mạnh và không 1 chút thương tiếc cho thân phận liễu yếu đào tơ của mình (chẳng bít yếu mấy =~=) làm nó đâu nhưng không đồng nghĩa với việc nó sợ vì nó vốn gan lắm mà.Nó dương mắt đương mắt nhìn lũ ế, hỏi:
_Tụi bây mún gì đây?
_ha, muốn gì à? 1 câu thôi, mày là gì của thằng Nam?Bồ nó à? _Thằng kia hỏi nó
_Mày điên à? _Nó buông ngay câu đó hết sức thản nhiên khi thằng đó vừa nói xong (Thực ra thì xém chút nữa là nó ói lun vì cái câu bảo nó là bồ của thằng mà nó không đội trời chung ==.)
_Con danh này…Mày muốn chết à? _1 thằng định đánh nó nhưng thằng cầm đầu can
_Từ từ đã mày. Con kia, thế mày với thằng Nam có quan hệ gì? _Thằng cầm đầu chừng mắt hỏi nó
_Xì……._nó không thèm trả lời quay mặt đi
_Con kia tao đang hỏi máy đấy_Thằng cầm đầu bắt đầu cáu
_1.Mày không phải mẹ tao; 2. mày càng không phải bố tao; 3. mày không là mẹ cũng chẳng là bố tao thì việc quái gì tao phải nói với mày? _Nó khinh khỉnh nói
_Con oắt này…..mày….._Thằng cầm đầu giận tím tái cả mặt
Tên cầm đầu tún cổ áo nó , hắn hất văng nó ra giữa lũ đồng bọn làm nó mất thăng bằng té nhào xuống đất ,2 đầu gối đập vào sàn xi măng chảy máu ròng ròng đâu đớn….
_Đập chết con nhóc này cho tao _thằng cầm đầu hét lớn
Sau câu nói của thằng đó thì bầu trời u ám bắt đầu ào ào những cơn mưa đầu mùa hè rơi xuống như chút nước vào sân trường …_Cơn mưa đầu mùa hạ chợt tới nhanh và bất ngờ như vậy đấy….
Và 1 thằng đo con cũng lúc dod cầm 1 khúc gỗ lớn, dài chừng 1m lao vào định đập vào nó .Nó biết, nó nhìn thấy chứ, rất rõ là đằng khác nhưng nó không làm gì được cả vì 2 chân nó đã đâu h lại thấm thêm nước mưa lại càng đau hơn làm cho tê liệt luôn…..
_VIỆT…………_1 tiếng hét vang lên

Chap 8:
“BỐP”
Sau tiếng hét đấy là tiếng gậy đập vào đầu nhưng không phải nó vì nó hiện giờ đang chết sững trước cái thân hình cao tầm 1m80 đã chạy ra đỡ phát gậy trí mạng đấy cho nó
Cũng lúc đấy Nam, Hưng và thằng Bin cũng vừa tới và chứng kiến đầy đủ cảnh Việt lao ra đỡ phát gậy trí mạng đấy cho nó. Chẳng cần ai bảo ai 3 thằng lao vào đập cho lũ chó kia 1 trận tơi bời hoa lá và chỉ dừng lại khi khi nó sực tỉnh lại và hét thất thanh vang trời :
_HAI…….HAI……ƠI………..
Lúc đấy 3 thằng mới nhận ra là Việt (Việt Anh ý ạ) đang bị thương …Nam lai tới bế nó lên nói:
_Bin , Hưng đỡ Việt đi phải đưa nó vào viện thôi. Không ổn rồi
_OK_ 2 ng đồng thanh
_Alo, mau đưa xe của tôi tới trường mau. Tôi cho ông 5 phút_Hắn nhấc điện thoại lên gọi
Còn nó lúc ấy chẳng biết gì nữa cả …xung quanh nó bỗng dưng tối sầm lại và nó ngất đi lúc nào chẳng hay. Điều duy nhất mà nó nhớ là nó đã rất sợ , nó dợ hãi, run rẩy lên khi thấy những giọt máu đỏ cứ lăn xuống dưới đất loang lổ còn tay nó, người nó thì thấm đầy máu và ai đó đã bồng nó lên, nó đã ôm chặt lấy người đó và khóc , khóc 1 cách đau đơn, sợ hãi trong mưa và rồi ngất đi/…..
TẠI BỆNH VIỆN:
Chiếc xe limou đỗ xịch ngay trước cửa trong cảu bênh viện luôn. Hắn lôi điện thoại ra gọi:
_Bác sĩ Trương hả? Tôi cho ông 5 phút để ra đây mổ cho bạn tôi , nhanh lên không tôi đóng cửa cáu bệnh viện này luôn. _Hắn quát (chậc, đúng là giọng lưỡi con nhà giàu)
Đúng nhật, 5 phút sau thất ông bác sĩ lật đật chạy xuống và ngay lập tức Việt được đưa vào phòng cấp cứu ngay lập tức
_2 người ở lại đây tui qua bên kia xem con nhóc đó thế nào _Hắn nói
_Ừ _Hưng nói
_Anh , em đi với_Bin đi theo
_Thôi, không cần anh lo được. Nhóc về nàh nghỉ ngơi đi tý anh nhờ mày cái này _Hắn phẩy tay kêu nó đi
_Dạ _bin lủi thủi ra về (đừng lạ vì seo tên này ngoan thế nhá vì Bin k cãi được đâu, léng phéng ăn đập như chơi mà thực ra tại tên Bin nể mấy ông anh này lắm)
Hắn dảo bước đi trên hành lang bệnh viện, trong đầu nghĩ vu vơ rồi lại tưởng tượng ra cảnh nó lúc đấy làm hắn lại muốn sôi máu lên…Nghĩ ngợi 1 lúc rồi hắn cũng đi tới được trước cửa phòng bệnh nhân có ghi bảng tên “Hoàng Việt Anh” từ lúc nào không hay.Mở cửa bước vào thì gặp ngay cô y tá đang cắm ống chuyền cho nó; không đợi để hắn hỏi, cô y tá nhìn hắn 1 hồi rồi nói:
_Anh là ngườ nhà của bệnh nhân này sao?
_Vâng, cô nhóc đó sao rồi ? _Hắn trả lời mà mắt cứ chăm chăm nhìn nó
_Ùm, bệnh nhân tạm thời ổn rồi chỉ là bị sước sát ngoài thôi, vết thương ở chân cũng đã được băng bó rồi ạ nhưng…._Cô y tá bỗng dừng lại
_Nhưng sao? _hắn quay lại nhìn cô y ta lo lắng
_Nhưng cô gái đấy trước đã gặp phải truyện gì sock lắm, h lại phải truyện tương tụ nên trên tinh thần h khá hoảng loạn .Tốt nhất anh hay ai đấy nên ở đây cạnh cô ấy khi cô ấy có bất chợt tỉnh lại thì có người ở bên cô ấy xẽ an tâm hơn…._Cô y tá mỉn cười nói
_Tôi hiểu rồi, tôi xẽ ở lại _Hắn nói
Cô y tá khẽ cười rồi bước ra khỏi phòng còn hắn bước tới ngồi bên cạnh giường nó.Nó đang thiêm thiếp ngủ, hơi thở đều đều nhưng khuôn mặt trông cức kì trẻ con của nó thoàng 1 nét buồn lạ lùng.Hắn nhìn nó sót xa với những vết thương trên cổ, trên tay , khẽ gát đi những lọm tóc còn vương trên khuôn mặt nó ra thì h hắn mới để ý kĩ rằng nó cũng mang 1 khuôn mặt khá dễ thương nhất là khi đang ngủ trông nó như 1 đứa trẻ vậy. Và bất giác hắn đã cúi xuống và thơm nhẹ lên trán nó 1 cái rồi nhận ra việc mình làm thì mặt đỏ bừng bừng quay đi ( chậc, iu rùi mà tên này cứ giả nai k à =~=). Hắn ngồi nhìn nó 1 lúc rồi lôi cái điện thoại pro của mình ra gọi cho lũ đàn em
_Alo! _Đầu dây bên kia trả lời
_Tao, Nam đây…._Hắn nói
_A, đại ca….Muộn thế đại ca gọi em co truyện gì thế ạ? _Tên đó reo lên
_Ờ, mày tập chung anh em đi; gọi cả thằng Bin nữa . Đi tóm tất cả những con chó hôm nay dám cắn bạn tao về Bang. Mày dùng biện pháp gì cũng được chỉ cầm mang lũ đấy còn sống trở về đấy cho tao. Theo thằng Bin đi, nó xẽ chỉ cho mày, Hiều k? _Hắn ra lệnh
_Ok, em hiểu rồi. H em xẽ đi luôn_Tên kia nói rồi cúp may
Hắn ngả mình xuống cái ghế salon nghỉ 1 chút. Quả thực hôm nay với hắn là ngày mệt mỏi nên giấc ngủ đến với hắn khá là nhanh chóng.
_Á………Á…………Á………_Nó hét lên thất thanh
Tiếng hét của nó khiến hắn bật dậy, hắn chạy lại bên cạnh giường của nó , người nó run lên cầm cập vì sợ hãi 1 cái gì đó, có lẽ nó mơ phải 1 giấc mộng ghê gớm lắm nên mới khiến cho cô nhóc thường ngày chẳng sợ trời, chẳng sợ đất lại phải run sợ tới như thế này. Nước mắt nó cứ chảy dài, tay nó ôm lấy đầu, thu mình lại bên góc giường mà miệng có cư luôn lẩm bẩm:
_Hai …..hai ơi….hai….hai ơi em sợ lăm……hai ơi …..hai đừng bỏ em mà……..hai ơi……hai ơi……
Hắn chạy lại bên nó, kéo tay nó ra xem nó bị đau hay gì không thì bất giác có lẽ nó tưởng lầm hắn là hai mà nó vẫn gọi nên đã ôm trầm lấy nó trong vô thức .Nó choàng tay lên cổ hắn, nó ôm chặt mình vẫn run lên sợ hãi nhưng nó đã không khóc nữa .Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nó, khẽ nói:
_Mọi chuyện ổn rồi mà, yên tâm đi
1 lúc sau khi ổn định lại thì nó thiếp đi trên vai hắn lúc nào không hay, đôi mắt nó vẫn còn ươn ướt nhưng sắc mặt đã đỡ hơn và dường như nhờ câu nói của hắn mà trên môi nó đã phảng phất nụ cười bình yên.
Chap 9:
Hắn vừa đặt nó xuống giường , đắp chăn lên cho nó thì điện thoại hắn rung lên….
_ Alo _Hắn bắt máy
_Đại ca, em đây.Em tóm được gần hết rồi nhưng thằng cầm đầu không phải là loại thường nên tụi em….
_Bảo với nó là tao: Vũ Anh Nam gọi nó. Còn nếu nó không nghe thì mày phá tan nhà nó ra cho tao, có gì tao chịu hết _Hắn ngắt lời thằng đàn em gắt lên
_Dạ, em hiểu. Tới đêm nay là xong thôi ạ
_xong rồi hắn cúp máy, đang định ngả mình vào ghế ngủ lại thì chuôn điện thoại của hắn lại rung lên, hắn nhấc máy
_Nam hả? Hưng đây _Hưng nói
_Ờ, sao rùi mày? _Hắn hỏi
_Gọi điện thoại báo mày mà, Việt vừa phẩu thuật xong, nó qua khỏi rồi, may quá. Bên mày ổn không? _Hưng thở phào nhẹ nhõm nói với thằng bạn
_Ùm, thế là an tâm rồi. Bên này ổn, nhưng con nhóc đó bị sock quá nên phải có người trông, tao không qua được mày giúp tao trông Việt nhé _Hắn nói
_K sao, cứ để tao lo _Hưng cười
_Ờ, mày cũng nằm nghỉ tý đi, con nhiều viêc phải làm lắm đấy _Hắn nói
_Hỉu rùi, ok . Thế nhe, bye bye _Hưng nói
-Ờ, bye _Hắn cúp máy
Hắn chợp mắt thêm được 1 lúc thì bọn đàn em của hắn lúc tờ mờ sáng báo đã bắt xong nên hắn phải dậy đi luôn. Hắn tiêc lại giường của nó, nhìn nó 1 chút rồi khẽ bước ra khỏi phòng. Hắn rút điện thoại ra gọi:
_Ông quản gia hả? Mang mô-tô tới bệnh viên K cho tôi, 5 phút thôi.
Hắn nói xong cúp máy luôn chẳng đê ông quản gia kịp hỏi han gì thêm. Lcus này, khi bước ra khỏi phòng nó hắn lại trở về là hắn _ 1đại gia uy phong, mạnh mẽ đầy máu lạnh với con mắt sắc lạnh lùng, vô cảm. Hắn bấm số điện thoại gọi tên Hưng
_Alo _Hưng vẫn còn đang ngái ngủ
_Tao đây, dậy đi giải quyết mấy con chó hôm nay .Tao đợi mày trước của bệnh viện_Hắn nói bằng giọng lạnh lùng
_Ok, ra liền _Hưng nói (tỉnh ngủ liền ạ)
_Ờ, mày để vệ sĩ ở lại nhé, kêu 2 thằng qua phòng nhỏ “lùn” giùm tao. Không cho ai đi ra và cũng không cho ai đi vào _Hắn nói
_Rùi, thế nhe, tao ra liền _Hưng nói rồi cúp máy
Tại cửa bệnh viện khi hắn vừa ra tới nơi thì chiếc mô-tô phân phối lớn của hắn cũng được 1 tên vệ sĩ đi tới cũng vừa vặn tên Hưng chạy ra. Hắn đi lại xe lấy cái mũ bảo hiểm ném cho thằng bạn rồi 2 thằng phi thẳng tới trỗ hẹn với bọn đàn em…
Trỗ đó là nhà kho rộng nhưng lại bị bỏ hoang nằm sau rạp chiếu phim , đường vào duy nhất của nhà kho đo là 1 cái hẻm có rất ít người qua lại trừ hắn là lũ đàn em
10 phút sau hắn tới nơi, lao thẳng xe máy vào nhà kho, hắn và tên bạn bước xuống xe, lũ đàn em cúi rạp mình chào hắn . Hắn ngồi vào chiếc ghế mạ vàng được phủ thêm 1 miếng da hổ ở trên chiếc ghế được đặt ở giữa trung tâm căn phòng, còn Hưng ngồi xuống cái ghế y hết vậy nhưng đặt 1 tấm gia báo lên trên được đặt bên cạnh . Hắn nhìn xung quanh 1 lượt rồi nói:
_Tụi nó đâu?
_Dạ, chúng đang được trói dưới kia ạ_ 1 tên nói
_Ờ, thằng Bin cũng ở đây chứ? Gọi nó lên đây và giải mấy thằng đấy lên luôn đi _Hắn ra lệnh
1 lúc sau, Bin cùng đi lên và theo sau Bin là cả 1 luc lúc nhúc bị trói….
_Bin, ngồi đi _ Hắn nói và chỉ về phía chiếc ghế phủ da hổ bạch còn lại bên cạnh
(Khỏi nói các bạn cũng biết chiếc ghế đấy là dành cho ai ạ, là Anh Việt đó ạ. Và người ngồi trên chiếc ghế này cũng đủ cho ta biết họ là người có quyền lực mạnh như thế nào đấy ạ )
_Ơ thôi, em đứng đây cũng được_ Bin từ trối ( hixx bao thằng muốn ngồi cũng không được đấy ạ)
_Nghe đi, hôm nay nhóc xẽ thay Việt 1 lần _ Hưng cười
_Dạ _Bin tiến lại ngồi trên chiếc ghế đó
Nhìn Bin thế thôi chứ Bin là 1 thằng cao 1m79 và cũng là người dưới quyền của Nam , Hưng và Việt thôi. Bin hoạt động chủ yếu cũng là uýnh nhau và giúp Việt_ người mà Bin trung thành 100% nên đấy là lý do vì sao mà Nam cho Bin ngồi vào chiếc ghế đó thay Việt. Mọi người đừng thấy Bin xuất ngày bị Việt bắt nạt nên tưởng Bin hiền nhá, ở cả cái trường K. W chỉ có mình nó dánh ra tay đánh Bin và là người duy nhất Bin nói chuyện thui, chẳng ai lại gần được Bin trừ 3 người kia và nó đâu.
_Chậc, lần này tụi mày có vẻ nhẹ tay với tụi nó quá _Hắn nhìn 1 lượt rồi cười đầy mỉa mai
_Dạ, tại bọn này toàn hoạt động riêng lẻ nên bắt chúng cũng chẳng tốn mấy công sức ạ _Bin nói
_Tụi bây, đánh tất cả cho tao. Đánh không tha 1 thằng nào _Hắn hét
Sau câu nói của hắn là những tiếng “ BỐP… CHÁT…. BÌNH…” cùng những tiếng kêu la oai oái của lũ bị đánh vang lên khắp gian phòng nhưng bên ngoài thì lại không có 1 tiếng động nào (đơn giản vì đây là phòng cách âm, cửa kính thì màu đen chỉ có trong nhìn ra ngoài được chư ngoài nhìn vào trong chỉ có 1 màu đen)
1 lúc khi lũ bị đánh đã tả tơi hoa lá , người đầy thương tích thì hắn mới vẫy tay ra hiệu cho lũ đàn em dừng lại. Hắn nhìn lũ đó khẽ nhếch miệng cuwoif kểu, hắn nhìn vào ly rượu vang đang cầm trên tay mình khẽ lắc nhẹ nói:
_Bin, chỉ cho anh thằng đứng đầu và thằng đã đánh Việt
_Thằng đứng đầu cũng là thằng đã đánh anh Việt , là thằng kia ạ…. _Bin nói và chỉ tay về phía 1 thằng tóc tai dựng đứng nhuộm xanh nhuộm đỏ, tai như quyển sổ nhật kí.
_Lôi nó lại đây _hắn ra lệnh
Bọn đàn em lôi thằng đó ra, lúc này thằng đấy cũng bị cơ sso vết thương nhưng vẫn còn hơi để nói khi lúc đàn em của hắn đẩy ngã thằng đó quỳ xuống trước chân hắn:
_Anh…. Anh …anh tha cho em…. Em….
_Ồ! Tưởng ai, té ra là thiếu gia nhà họ Trương đây phải không? Trương Bá Danh đây mà _Hắn nói đầy mỉa mai
_Anh…đại ca….đại ca tha cho em….em hứa em không bao giờ lam…._Thằng đó lắp bắp quỳ lạy dưới chân hắn
_Mày câm, lúc mày đánh người của tao sao mày không nghĩ đến hậu quả đi. Mày không hiểu động vào anh em của tao xẽ là như thế nào à? _Hắn cắt lời
Nói xong hắn dơ chân đá văng thăng kia ra xa làm thằng kia ngã văng vào lũ đồng bạn ngã liểng xiểng theo..
_Mày nên nhớ, thằng nào động vào tao không xong đâu. Cha mày tham ô, nhận hối lộ của nhà nước vì sao giờ cha mày vẫn sống ha? Mày về bảo ông già mày chuẩn bị vào tù đi_Hắn quát sối sả vào mặt thằng kia
_Anh, anh tha cho cha em,… em …em xin anh…_Tên kia bò lại van xin hắn
_Hừ, cái mạng mày con khôn lo được mà còn đòi lo cho cái gia đình mày à? _Hắn nhếch mép cười
Sau cái nhếch mép của hắn cũng là lúc Hưng đứng dậy trên tay cầm 1 thanh kiếm Nhật được bọc vỏ bao da màu đen. Hưng tiến lại gần tên đấy với ánh mắt sắc lạnh nhìn hắn, nghoẻn miệng nở 1 nự cười khinh miệt và nhanh như cắt rát thanh kiếm ra và chém ngay 1 đường ngang lưng tên ấy
_ Á………Á………..Á………Á…….._ Tên kia hét lên đau đớn
Máu thấm vào áo ướt nhèm, cả lũ lâu nhau kia tái xanh mặt , chân tay bủn rủn theo. Anh chàng Hưng lém lỉnh , vui vẻ ngày nào đã biến mất và thay vào đó là 1 con người máu lạnh cực kì vô cảm đến tàn nhẫn
_Đây là cảnh cáo thôi, mỗi khi nhìn vào vết thương này hãy nhớ lấy: “Đừng bao giờ động vào anh em của tao” .Giờ thì biến đi _ Hưng hét lên ánh mắt nhìn chúng đầy căn phẫn
Bọn kia đang định chạy thì hắn lên tiếng….
_Khoan, biến thì vác cái của nợ này đi đi, bẩn quá _Hắn chỉ tay về phía thằng kia đang nằm quằn quại vì đâu đớn
Hắn đứng dậy bước đi đầy oai phong cùng Hưng tiến ra ngoài nhưng không quyên dặn dò Bin:
_Nhóc, dọn dẹp sạch sẽ trỗ này hộ anh nhé
_Dạ, anh cứ để em _Bin cười
Xong hắn lấy chiếc điện thoai pro ra gọi:
_Alo! _Đầu dây bên kia bắt máy
_Tôi đây, trong ngày hôm nay tôi muốn ông đưa công ty tên Trương phá sản và hắn phải vào tù cho tôi _Hắn ra lệnh
_Nhưng … thưa cậu chủ, chăng phải…!!_Đầu dây bên kai ấp úng
_Trước tôi giúp ông ta, giờ không. Mau làm đi _ Hắn nói rồi cúp mày
Chap 10Rồi hắn và Hưng lại phi xe máy quay trở lại bệnh viện . Hắn bảo Hưng vào trước còn mình thì quay xe lại 1 quán cháo nhỏ gần bệnh viện mua cháo về cho nó . Nhưng ai cũng biết hắn nhà giàu nên hắn với bà bán cháo cũng có 1 câu truyện nho nhỏ sảy ra…
_Bà, cho 1 cháo mang về đi
_Đợi bà chút _Bà lão cười phúc hậu
_Nhanh dùm cái bà ơi _Hắn ý ới
_Đây, làm gì mà vội vội vàng vàng thế?_Bà đưa hắn hộp cháo còn nóng nguyên
_Chậc, tiền đây _ Nói xong hắn đi thẳng
Nhưng hắn đi được vài bước thì hắn bị bà lão kéo lại và cốc cho 1 cái đau điếng (cả đời hắn lần đầu tiên bị đánh, trước giờ có ai đánh hắn đâu; chạm vào người hắn còn khó nữa là ==.)
_oái, bà lão bà làm gì vậy ? _hắn gắt
_Cậu trẻ thế là đã lũ rồi à? Bát chào này có 15 ngàn mà cậu đưa gì cho tôi tới 100 ngàn vậy?
_Trời, vậy bà chê tiền sao? _Hắn trố mắt nhìn bà lão
_Tôi không chê nhưng tôi không phải ăn cướp tiền người ta_Bà lão mắng hắn
_Trời, vậy bà muốn gì đây? Tôi kiếm đâu ra tiền lẻ cho bà? _Hắn gắt
_ “BỐP” Cậu thanh niên, cậu đáng tuổi cháu già đấy, tôi tớ với ai thế? _ Bà lão cốc vào đầu hắn thêm 1 cái
_Bà…. _Hắn tức lắm nhưng không làm gì được
_Hừ, đưa cặp lồng cháo đây_Bà lấy cặp lồng cháo từ tay hắn
Bà cầm hopk cháo mang vào trong, bỏ thêm cháo và thịt vào trong hộp đó và đưa trả lại cho hắn
_Đây, bà khuyến mãi thêm cho cậu, mau vào bệnh viện đưa cháo cho bệnh nhân đi.Tiền thừa của cậu đây _Bà dúi vào tay hắn hộp cháo
_Hả? Sao bà biết đây là cháo dành cho người bệnh? _Hắn ngạc nhiên nhìn bà lão
_Thì người ta mua cháo của ta toàn cho người bệnh mà _Bà cười
_Bà lão này đúng là quái dị, trên đời này có ai chê tiền đâu cơ chứ…Mà cũng ngộ, bà nói thế nhỡ có người mua để ăn trả phải bà chù ẻo người ta bị bệnh à? _Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm 1 mình (Sặc, có mà hắn đang rủa người ta thì có)
Hắn phi thẳng xe về bệnh viên, vào phòng bệnh của nó; hắn khẽ đẩy cửa để tiếng của kêu làm nó không bị tỉnh giấc. Còn nó, lúc ấy vẫn đang thiêm thiếp trên dường bệnh có lẽ là do thuốc ngủ được tiêm vào nó chưa tan hết. Đặt hộp cháo xuống bàn, hắn vào phòng tắm giặt 1 chiếc khăn ướt đắp lên chán cho nó, 1 chiếc thì hắn nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên khuôn mặt nhỏ bé của nó.Hắn nhìn nó khẽ nở 1 nụ cười và dường như 1 đại ca máu lạnh đã biến mất trong hắn khi hắn ở bên nó. Xong hắn ngồi nhìn nó ngủ, lần đầu tiên hắn phải chăm sóc 1 ai đó xuốt cả 1 đêm không ngủ như ngày hôm nay nhưng không hiểu sao khi thấy khuôn mặt và đôi má hồng hồng ví sốt , đôi mắt nhắm thơ ngây, hơi thở đều đều trên đôi môi đỏ của nó khiến hắn chẳng còn thấy chút mệt mỏi nào nữa cả…
Đôi mắt nó khẽ lim dim rồi từ từ mở ra , nó ngơ ngác nhìn dáo dác sung quanh 1 hồi rồi khẽ nói bằng cái giọng yếu ớt
_Ơ….đây là đâu?
_ “Lùn” đây là bệnh viện đó _Hắn lên tiếng trả lời nó
Vừa nói hắn vừa nhẹ nhàng đỡ nó ngồi dậy tựa lưng vào 1 chiếc gối mềm đươc để dựng trên đầu giường
_Cô ổn chứ? Thấy mệt mỏi gì không? Cần gọi bác sĩ không? Có cháo này, ăn nhé? Hay là uống chút nước? _Hắn hỏi nó liên tằng tằng
_Tui không sao, kể tui nghe rốt cục truyện gì đi _Nó khẽ mỉm cười (Hixx, sao h nó hiền giữ vậy ta?)
_Um, thì truyên là…………._Hắn kể lại từ đầu trí cuối cho nó nghe mọi truyện
_Hả? Thế….thế hai….hai…hai tui sao rồi??? _Nó nghe xong rối rít hỏi hắn
_Hử? Hai nào cơ? _hắn không hiểu
_A…a…không phải....nhầm…nhầm…anh Việt, anh Hoàng Anh Việt ổn chứ ?_Nó nhận ra mình lỡ lời liền vội vàng ấp úng sửa lại ngay
_Chậc, Việt ổn cả rồi, nó qua được ca phẫu thuật rồi, giờ đang ở phòng hối sức nhưng chưa tỉnh _Hắn nói
_Trời, phải phẫu thuật sao? Tôi..tôi muốn đi thăm anh ấy…_Nó nói và bước xuống giường
Nhưng nó chưa bước được bước nào thì nó đã bị hắn túm cổ giữ lại không cho đi
_Cô xem người thì yếu sìu như cọng bún vậy thì đi đâu hả? Việt đã tỉnh đâu mà cô đòi đi. Nào, mau ăn cháo đi cho khỏe đã rồi hẵng tính _Hắn quát nó nhưng với cái giọng cực dịu dàng (==.)
_Không ăn, tôi muốn đi ?_Nó nói giọng kiên quyết
_Hừ, đước rồi, vậy cô cứ đi đi để xem cô có tìm được Việt không?Cô nên nhớ, bệnh viện này là của nhà tôi đấy_Hắn nhìn nó nở 1 nụ cười đầy ranh mãnh
_Ngươi…. _Nó cứng họng
_Sao? Có ăn không? _Hắn nhìn nó
_Có…. _Giọng nó yếu sìu
Chỉ đợi có thế hắn cầm cái thìa lon ton chạy ra bưng âu cháo vẫn còn nóng nguyên bón cho nó .
_Ấy, tui tự ăn được _Nó lắc đầu quầy quậy
_Ngồi yên xem nào. Người thì yếu sìu ra mà con`….Được đại thiếu gia như tôi bón cháo cho là cô hơi bị có phước đó “Lùn” _ hắn cười sung sướng
Hắn thì cho nó 1 chàng còn nó thì bít giờ nó vừa ốm lại sước sát hết tay chân nên chẳng thể làm gì hắn được nên đành ngoan ngoãn chịu đựng nghe lời hắn…
_A….a…..a………._Nó hét bằng giọng yếu ớt
_Oái, cô làm sao vậy ?_hắn lúng túng
_Bỏng…bỏng…bỏng quá…._Nó ấp úng nói không nên lời
_Hơ? Thế hả? _hắn nói mà mặt vẫn đần ra nhìn nó
_Nước…nước….Lấy nước…. _Nó lườm hắn nhưng không thế làm gì được vì yếu wa
_À, ờ…đợi tý _Nói rồi hắn chạy ra lấy cốc nước lọc đưa cho nó
Nó cầm cốc nước uống 1 hơi hết sạch ( =~= thế mới biết cháo bỏng như thế nào)
_Không ăn nữa, bỏng wa’ _Nó mếu máo
_Mới được có 1 thìa, không được, phỉa ăn thêm, tui thổi cho là được ế gì? Lắm truyện quá _ Hắn nói
_Nhưng…. _Nó ấp úng
_Không nhưng nhị chi hết, ăn đi “ phù….phù….phù…..”_Nói rồi hắn chu miệng thổi thìa cháo cho nó
_Rồi đó, ăn đi _Hắn đưa thìa cháo lên miệng nó
_Hết bỏng thiệt chư đó? _Nó e dè nhìn thìa cháo
_Trời, vậy cô còn muốn tôi thử rồi mới ăn như mấy em bé à? Nguội rồi, mau ăn đi _Hắn gắt
Trước khi nó há miệng ăn thía cháo đó thì nó lè lưỡi ra nếm thử xem cháo đã nguỗi hẩn chưa (ặc, hết biết) làm cho hắn cũng phải bó tay với nó; muốn cáu cũng không được mà ngược lại hắn phải bật cười vì biết nó trẻ con rồi nhưng không ngờ lại trẻ con tới mức như vậy… (=~=)
Và rồi cứ thế hắn bắt ó ăn hết cả hộp cháo to ụ mới chịu tha cho nó
_Hixx….nó quá _ Nó rên
_Có bấy nhiêu cũng kêu_Hắn mắng
_Bấy nhiêu gì chớ? Ca cái hộp cháo to ụ ra thế kia mà bấy nhiêu à? Tui sắp thành con heo rồi nè _Nó ren rỉ
_Xì, người như con cá nắm thì heo nỗi gì? Co bít tui mua cho cô mà phải chịu thêm 2 cái cốc đầu đau điếng người không hả? _ hắn lèm bèm
_Hả? Thiệt á? Ai mà giám cốc đầu mi zị? _ Nó tròn xoe mắt nhìn hắn
_Thì…
RÈ…..È…..È….È…..
Tiếng chuông điện thoại của hắn rung lên xen ngang câu nói của hắn
_Alo ! _Hắn nhấc máy
_Mày à? Việt tỉnh rồi, qua đi _ Hưng nói
_Uk, ok _nói rồi hắn cúp máy
_Gì vậy? _Nó hỏi
_Việt tỉnh rồi _hắn nhìn nó cười dịu dàng
_Hả? Tôi muốn qua _Nó vội vàng bước xuống giường

Chap 11:
Chân nó bị thương nên làm nó té từ giường xuống may mà hắn đã quá hiểu cái tính nó nên đã kịp đỡ nó
_Tui đã bảo cô còn yếu lắm, người búng phát là bay mà sao cô cứ hấp tấp k chịu nghe ai vậy? _Hắn mắng nó
“CỐC….CỐC……CỐC……”
_Ai vậy ta? _Hắn nhăn mặt
_Ra mở đi, còn đứng đó _Nó dục hắn (hehe, để hắn mà đứng đấy thì nó còn bị hắn co ăn mắng thêm vài phút, ngu gì)
_Sao phải ra, cửa có khóa đâu mà. MỜI VÀO _Hắn nói
Dường như chỉ đợi có vậy, cánh cửa bị mở bật mạnh vào tường, người con gái chạy vào ôm chầm lấy nó nước mắt dàn dụa, tèm lem trên khuôn mặt sinh đẹp, đáng yêu
_Ly Ly…sao cậu?....._Nó ngạc nhiên
_Đồ ngốc này, cậu bì gì mà đến nông nỗi này chứ? Sao không báo với tui hà? Ngốc ….._Ly vừa nói vừa ôm chầm lấy nó khóc nức nở
_Ngốc, tui đã chết đâu mà bà khóc giữa vậy? vẫn còn sống nhăn rang ra đây gì _Nó nhìn nhỏ bạn cười toe toét
_Sao mà k lo được chứ, cả đêm k về làm người ta lo muốn chết ra được luôn ý. Cậu có 1 mình thì làm sao mà xoay sở được chứ _Ly nức nở
_Rùi rui, tui ổn rùi mà. Đừng khóc nữa,nín đi k người ta lại bảo tui bắt nạt cậu giờ_Nó lấy tay quyệt đi những giọt nước mắt cho Ly
_Um, Ly cười
_ủa, mà ai đưa cậu tới đây vậy? Cậu đâu biết tui ở đây phải k? _Nó hỏi
_A! Ku Bin , tui đi tìm cậu thì gặp nó nên nó đưa tui đến đây _Ly chỉ tay ra ngoài cửa, Bin đang đứng đó nhìn nó và nở 1 nụ cười toe toét
_Rồi, xong chưa? Thế giờ có đi thăm Việt k đây ? _Hắn chen vào
_Việt? _Ly nói
_Ừ, Anh Việt ý. Truyện dài lắm, rồi mình xẽ kể cho bạn sau _Nó nhìn nhỏ bạn cười gượng
_Ta đi thui, nhưng tui đi kiểu gì? _Nó nhìn hắn
_Xì, tôi bế _Nói rồi hắn bế phốc nó lên nhẹ nhàng như không ( thế mới biết hắn khỏe ntn và nó nhẹ ntn )
_Oái, làm gì vậy hả? _Nó hét
_Bin đưa Ly đi trước đi, anh đưa nhỏ “lùn”này qua liền _ hắn chẳng thèm quan tâm lời nói của nó
_Um, dạ _Bin nói rồi đưa Ly đi trước
_Bỏ tôi xuống mau lên, coi người ta nhìn kia _Nó chu chéo, hét vang cả hành lang, tay cứ đấm bùm bụp vào lưng hắn
_Cô có ngồi yên k hả? tui mà làm rớt cô xuống đất thì đứng có đánh tui nhá _Hắn gắt
_Bỏ tui xuống mau lên _Nó gào lên
_Thật cô muốn xuống đây hả? _Hắn nhìn nó
_Thật _nó nói dõng dạc
_Thật chứ? _Hắn đưa mắt nhìn nó rồi nhìn xuống cái cầu thang cau hun hút ngay dưới chân hắn
_Oái…..k….k xuống nữa _Nó bất giác ôm trầm lấy cổ hắn (Dạ, tại nó rất sợ độ cao ạ =~=)
_Chậc _Hắn tặc lưỡi
Và thế là nó phải ngồi yên cho hắn bế sang phòng Anh Việt nếu k muốn hắn thả nó xuống cái cầu thang và lăn lông lốc từ tầng 5 xuống tầng 1 như 1 quả bóng
TẠI PHÒNG BÊNH CỦA VIỆT
Việt đang tựa lưng vào tường nhở 1 chiếc gối ngồi nói chuyện với Bin và Hưng. Còn Ly thì chỉ biết đứng đó nhìn sót xa cho những vết thương của Việt thôi chứ Ly đâu có thân quen gì với Việt đâu mà giám hỏi thăm Việt….
1 lúc sao nó cùng hắn tới. Hắn bế nó tới của phòng bệnh của Việt , nó nhìn thất Việt và Việt cũng nhìn thấy nó , 2 ánh mắt chạm nhau , Việt hơi bất ngờ 1 chút nhưng xong cũng khẽ nở 1 nụ cười dịu dàng với nó. Nó trượt xuống khỏi tay hắn, trước ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người , nhất là Việt nó chạy vào ôm chầm lấy Việt quyên luôn cả viếc 2 cái đầu gối mình còn đang đau
_Hai ơi………hixxx…….hai ơi !!!!!! _NÓ khóc
_Ùm, anh xin lỗi. Tại anh mà em mới ra nông nỗi này. Anh lại làm em bị đau rồi, anh tệ quá _Việt cúi xuống nhìn nó ánh mắt đầy buồn bã
_Không……..Không phải mà. Sao hai lại nói thế? Sao anh cứ lạnh lùng với em vậy?Có thật anh là hai của em k vậy? Em có nghĩ thế đâu……….?! K mà……._Nó nói rồi bật khóc ngon lành như chưa bao giờ được khóc vậy
_Anh…._Nhìn thấy nó khóc Việt lúng túng
_Mẹ bỏ em đi rồi, giờ hai tính bỏ em nốt sao? Hai có biết nghe tin hai phải phẫu thuật em sợ ntn k? Sao hai ác với em thế? _Nó ôm chầm lấy Việt
_Anh…..anh xin lỗi _Việt khẽ ôm nó
_Đừng xin lỗi em, hai có lỗi gì đâu, tại bảo vệ em mà hai suýt chết cơ mà…..Hai….hai đừng bỏ em đi nhé _ Nó mếu máo
_Anh, anh k sứng làm hai của em đâu. Chính….chính anh đã giết chết mẹ của chúng ta đó _ Việt đẩy nó ra
_K….. k phải, hai nói bậy…. _Nó nói nấc lên từng tiếng
_Anh k đùa. Mẹ vì cứu anh mà chết trong vụ tai nạn đó, nếu anh nghe lời mẹ thì đã k có truyện đó, em hiểu k? Đấy là tại anh _Việt nói 1 cách đau đớn
_Không phải mà, tại tên lái xe sau rượu , mẹ bảo vệ anh nên mới vậy mà, k phải tại hai đâu_Nó càng khóc to hơn
_Anh….._Việt k biết nói gì
_Anh đừng nhận lấy tất cả trách nhiệm về mình, ba đã nói cho em nghe tất cả rồi. hai chẳng có lỗi gì cả.Em hiểu mẹ yêu thương 2 anh em ta ntn mà, nên mẹ nhất định xẽ k oán hận gì anh đâu _ Nó lắc đầu
_Em đừng khóc nữa_Việt lau nước mắt cho nó
_Sao mà k khóc được, em cứ nghĩ hai ghét em nên mới vậy thế mà ai ngờ chỉ vì lý do đó mà hai bỏ em xuốt bao nhiêu năm quá. Hai ác lắm hai biết k? _Nó mếu máo
_Anh xin lỗi, anh sai rồi, anh khờ quá _Việt ôm lấy cô em gái nhỏ dỗ dành
_Hai, hai hứa với em di, hứa xe k bao giờ được bỏ em nữa nhé_Nó quyệt hai hàng nước mắt dơ nhòn tay út ra
_Um, hai hứa _Việt cũng do ngón tay út ra
2 anh em nó móc nghéo tay để cam kết. Còn lúc ấy, mấy người kia đước 2 anh em nó đưa hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác và dần dần dẫn tới sock, chẳng hiểu được là truyện gì dang sảy ra nữa; chỉ có riêng Bin chẳng to vẻ gì bất ngờ hay ngạc nhiên cả chỉ khi nhìn thấy 2 anh em nó móc nghéo tay thì khẽ nở 1 nụ cười mãn nguyện ( hihi đơn giản là Bin đã biết tất cả mọi truyện ngay từ đầu rồi cơ vì Bin là hàng xóm thân thích với nhà nó mà, là bạn nối khố của nó với hai nó đấy. Đấy chính là lý do vì sao là Bin đước anh Việt dao cho nhiệm vụ đặc biệt là bảo vệ em gái iu Việt Anh 24/24 như vậy)
_Chậc, 2 người nói chuyện xong chưa? Xong rồi thì giải thích vụ này giùm cái _Hắn lên tiếng
_Hở? Sao mi lại ở đây? _Nó lau nước mắt nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên
_Thế k ở đây thì ở đâu? Mà có phải chỉ có mình tôi đâu _Hắn nói chỉ xung quanh
_Ơ! Mọi người …._Nò nhìn ấp úng
_Là sao? 2 người giải thích xem nào. Tui chưa bào giờ nghe thấy ông nói là mình có em gái đấy Việt _Hưng nhìn Việt
_Được rồi, để tui giải thích _Việt nói rồi khẽ kéo nó lại ngồi gần mình
_Như mọi người đã thấy đó, tui và Việt là anh em _ Việt cười nhẹ
_HẢ? Nhưng 2 người bằng tuổi cơ mà? _Ly há hốc mồm
_Ừ, nhưng phải tui sinh trước Việt đúng 1 ngày hay sao? Tui sinh vào đêm hôm trước còn Việt sinh vào rạng sáng hôm sau. Tui này là anh em song sinh mà _Việt cười
_HẢ? _Cả lũ đồng thanh
_Bình thường mọi người k thấy Việt nó xuốt ngày đội mũ còn tui chẳng mấy khi đi học nên k thấy thôi chứ mọi người nghĩ vì sao Việt nó lại giả trai được? _Hai nó nhìn nó cười
_Thế tại sao….! À, màn nước mắt nhận anh em của 2 người la gì?_ Giờ mới thấy hắn lên tiếng
_Xin lỗi, vụ ấy là do tui luôn ám ảnh về người mẹ đã mất, từ bé lúc sảy ra tai nạn tôi luôn đinh ninh nghĩ rằng mẹ chính là do tôi hại chết nên……_Giọng Việt trầm xuống
_Còn tui cứ tưởng rằng mình làm gì sai khiến 2 ghét nên buồn lắm, hai cứ xa lánh tôi nên tui cũng chẳng giám lại gần làm phiền hai nữa _Nó nói thêm
_A! Vì là song sinh nên giờ mới để ý là tên của 2 người ngước nhau phải k? Anh Việt và Việt Anh ý và lý do vì sao ai chơi thân với Việt Anh đều gọi nó là Việt hả?_Ly giải thích
_Ừ,phải rùi đó _ Nó cười
_Vậy sao giấu tui nè. Phải bạn bè không vậy? _ Ly lườm nó
_Xin lỗi, tui k kể bạn vì tui lúc ấy k muốn mượn cái danh của anh mình để mọi người chú ý ở K.W và làm anh Việt phải khó sử nên…..Tui cũng k có ý định học K.W đâu nhưng tại ba cứ nhất nhất bắt tui vào đây nên……_Nó cúi gằm mặt xuống
_Ly đừng trách Việt nữa, tại tui k tốt nên làm Việt nó phải khổ nhiều _Hai nó xoa đầu nó
_Thui đước rồi, tui hiểu rồi . Giờ 2 người nghỉ đi, mọi người hum nay cũng vất vả nhiều rồi có gì mai tính tính tiếp, về nhà nghỉ ngơi đi _Hắn nói
_Um, chị Ly để em đưa chị về nhà nhé _ Bin nói rồi chào tam biệt mọi người ra về
_Ùh, tui cũng đi đây, vẫn còn có 1 số việc phải lo _Hưng với chiếc áo bước ra cửa
_Nam, tui muốn ở chung với Việt luôn, nhờ cậu đó _ Việt nhìn Nam cười
_Uh, ok _Nói xong Nam cũng đi mất luôn
1 lúc sau thì thấy 1 toán y tá nam khệ nệ bê thêm 1 chiếc giường nữa giáp vào chiếc giường cũ Việt đang nằm cho 2 anh em nó
_Vậy được chưa? Muốn gì thêm k? _Hắn bước vào
_Thui, đủ rồi, thanks nha _Hai nó nói
_Nè! Sao mi bảo họ nghe được, tài vậy?_Nó ló mặt ra từ sau lưng hai nó
_Xì, “lùn” đây là bệnh viện của nhà tui mà, tui nói đứa nào k dám nghe chớ _Hắn cười đắc trí
_Hừ, mà cô cũng tai nhỉ, chân bị như thế, toét cả máu ra mà chẳng thấy kêu đau đớn gì thế? Có cần tui gọi y tá không?_hắn chỉ vào cái đầu gối thấm đẫm máu của nó
Lúc bấy giờ nó mời để ý , nó nhìn xuống và đập ngay vào mắt nó là cái đầu gối thấm máu , nó nhìn cái đầu gối 1 cách chăn trối , và rồi:
_OA……..OA……..OA……..A……..A……….A….ĐÂU QUÁ……._ Nó hét muốn nổ nhà luôn
_Trời , em ổn chứ? Bĩnh tĩnh anh xem cho nào _Việt lo lắng
_Ặc, thế mà tưởng k đau _ Hắn nản toàn tập
_Hai ơi, cứu em với em chết mất…. chết bi giờ….. đâu wa hai ơi……. _Nó bù lu bù loa cả lên
_Thui được rồi, để tui đi gọi y ta. À ! Việt, xong tui đi có việc chút, có gì cứ gọi điện thoại cho tui nhé _ hắn nói
_Ừ, cứ đi đi tui ổn mà _ Việt cười
Rồi ý tá vào thay băng cho nó và cho hai nó uống thuốc, kiểm tra lại sức khỏe.Nó thay băng ở chân mà cứ la oai oái vì phải rửa bằng cồn làm cái bệnh viện muốn nổ tung cái lỗ tai của mấy cô y tá. Sau 1 hồi vật lộn cùng cái chân của nó cuối cùng thì hơn nửa tiếng đồng hồ cũng xong được. Nó vì ngày hôm nay khóc lắm quá (khóc như mưa luôn) lại thêm lúc nãy hét vang trời luôn làm nó mệt lử người ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Hai nó vừa quay đi quay lại thì thấy nó đã lăn quay ra nằm khò khò ngon lành rùi, hai nó chẳng biết làm thế nào với nó ngoài nở 1 nụ cười dịu dàng cho cô em ngốc của mình và đắp chăn cho nó………


.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay