Disneyland 1972 Love the old s




Thế là cả lớp được dịp chứng kiến cái cảnh hay ho này, cả thầy Toán cũng sững sờ ngạc nhiên nhìn 3 đứa tôi như 3 vật thể lạ từ trên trời rơi xuống vậy. 
- Bỏ cậu ấy ra! – Thanh Nam lạnh lung nói. 
- Phan Thanh Nam, mày buông Hà Vy ra, chuyện này không liên quan đến mày! – Thanh Phong phát ra câu nói đầu tiên, dư âm còn văng vẳng lại mùi…thuốc súng. 
- Một lần nữa tôi bảo anh bỏ tay Hà Vy ra – Thanh Nam nói như hét lên. 
- Tao có chuyện muốn nói với Hà Vy! – Thanh Phong gằn giọng – Và chuyện này chẳng lien quan gì đến mày cả! 
Trời ạ, có ai chứng kiến được cái cảnh hay ho như phim Hàn Quốc này không? Hai anh em “tàn sát” nhau chỉ vì một cô gái. Thường thì cô gái đó sẽ có cảm giác chất ngất, sung sướng thì tôi lại cảm thấy mình như sắp bị đứt lìa ra làm hai vậy. Hai bên tay tôi bị hai lực sĩ dùng hết sức lực của mình để mà giữ tôi lại. Tôi nói như muốn khóc: 
- Hai cậu làm ơn thả tôi ra được không? Hai tay tôi sắp đứt lìa rồi đây này… 
Kết quả là câu nói của tôi rất có trọng lượng và rất có hiệu quả, chưa đầy 2 giây cả hai tay tôi đều được thả lỏng, tôi suýt soa nhìn bàn tay của mình đau điếng mà như muốn bật khóc. 
- Tôi xin lỗi – Cả hai đều đồng thanh. 
- Không..không…sao… 
Tôi ấp úng rồi giương mắt ếch nhìn khắp cả lớp. Và sự thật thì cả lớp nhìn tôi, à không, là nhìn ba chúng tôi không chớp mắt. Có cả máy ảnh lẫn camera đang nhắm thẳng vào 3 nhân vật chính đang làm xáo trộn tôn ti trật tự trong lớp. tôi ngượng đỏ cả mặt rồi nói với hai người họ: 
- Có gì thì ra ngoài nói chuyện, được không? 
- Không! Tôi muốn nói ngay bây giờ! – Thanh Phong bạo lực nói. 
- Vạy thì cậu nói đi, vừa nãy cậu bảo tôi ra ngoài cho bằng được, bây giờ cậu lại bảo rằng muốn nói ngay bây giờ, cậu say quá nên nói sảng à? 
- Hồi nãy vốn dĩ tôi định nói chuyện riêng với cậu, còn bây giờ có thằng Nam, cả lớp và thầy Toán ở đây, tôi muốn tuyên bố một chuyện. 
- Hả?? – Tôi trố to đôi mắt. 
- Vậy anh nói đi! – Thanh Nam lạnh lùng lên tiếng. 
- Tôi muốn tuyên bố rằng, tôi yêu Hà Vy! 
Từng câu từng chữ phát ra nhanh chóng khiến tôi như chết đứng. Cả lớp ồ lên đầy ngạc nhiên và… oán hận. Tôi như chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra thì đầu óc tiếp tục căng ra vì câu nói tiếp theo của Thanh Nam: 
- Tôi cũng vậy! 
Ôi mẹ ơi, con muốn tự tử cho xong cuộc đời, còn hơn là chịu phải ánh mắt đầy tia lửa đạn của hầu hết 23 nữ sinh trong lớp. Thanh Phong và cả Thanh Nam, sao chẳng ai chịu để tôi yên ổn thế này? Tại sao vậy?

CHAP 48: THẦN CHẾT RÌNH RẬP 

Khi đầu óc tôi còn chưa kịp thời thích ứng được với những chuyện lạ lùng từ trên trời rơi xuống kia thì bỗng dưng cả lớp lại được dịp nháo nhào. Theo như 1 phản xạ tự nhiên, tự đưa đôi mắt về phía cửa lớp – nơi mà toàn thể thần dân trong lớp 10A2 đang tập trung hết 80 con mắt vào đó. Tình hình là ngoài cửa lớp có 1 đám người, lực lượng hùng hậu không khác gì so với tiểu đoàn, đang nói gì đó với thầy Toán, tình hình là thầy Toán trố đôi mắt ngạc nhiên nhìn tôi khi tôi còn ngây ngô chưa hiểu mô tê gì, tình hình là tôi bị những ánh mắt săm soi chứa đầy tia lửa đạn đang nhiệt tình mà bắn vào mình. Và tình hình là… 
- Hà Vy, có người cần gặp! 
Thầy Toán bước vào lớp với vẻ mặt bình thản như chưa từng bình thản hơn. Cả Thanh Phong lẫn Thanh Nam đều rất ngạc nhiên khi thấy từ trên trời rơi xuống 1 cả một “tiểu đoàn” rồi bảo rằng muốn gặp tôi. Tôi cũng rất lấy làm ngạc nhiên lắm, nhưng một suy nghĩ rất không đàng hoàng hiện lên trong đầu tôi, chỉ có việc ra ngoài gặp họ thì tôi mới có thể thoát khỏi cái tình cảnh “tiến thoái lưỡng nan” này, chỉ có việc thoát ra khỏi chỗ này mới có thể để hai người này buông tha cho tôi. Nghĩ đến đấy, tôi vội “Dạ” 1 tiếng rồi lừ lừ bước ra khỏi lớp. Ôi Hà Vy ơi, mày thông minh quá đi mất! 
Bước ra khỏi cửa lớp, nhìn đám người tai to mặt lớn kia, tôi khẽ rùng mình 1 cái, cách họ nhìn tôi không mấy thân thiện cho lắm. Tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ và hồi hộp, đám người này tôi không hề quen biết họ, và tôi nghĩ họ cũng chẳng hề quen biết tôi. Vậy cần gì phải nói chuyện với người mà mình không quen biết mà họ cũng chẳng hề có thiện cảm gì với mình? Nghĩ thế là tôi định chuồn vào trong lớp, nhưng… 
- Cô có phải là cô Hà Vy không ạ? 
Tôi đang định bước đi thì bỗng dưng sức mạnh của câu nói đó có một tác động rất lớn đến chân tôi, khiến tôi phải đứng sựng lại, quay mặt qua, một thanh niên cao lớn, mặt mũi trông cũng sáng sủa (không biết tối có sủa không @_@) đang hỏi tôi 1 cách cung kính. 
Tôi sợ hãi gật đầu. 
- Thưa cô Hà Vy, ông chủ có lệnh bảo chúng tôi phải đưa cô Hà Vy về nhà! – Tên đó tiếp tục cung kính, điệu bộ vô cùng lễ phép. 
- Ông…ông… chủ… hả? 
Tôi lắp bắp không thành tiếng, chân tay cứ run như cầy sấy, chắc trên mặt tôi cũng đang toát mồ hôi hột đây này. Một linh cảm không lành hiện lên trong đầu tôi, với một đám người mà từ trước đến nay tôi chưa từng gặp mặt, với 1 “ông chủ” mà không không quen biết gì. Tự dưng đùng 1 cái, “ông chủ” bảo “đám người” này phải đưa tôi về nhà. Thử hỏi ai trong trường hợp của tôi mà không toát mồ hôi hột không? 
- Dạ thưa cô Hà Vy! Mời cô lên xe ạ! 
Tôi khẽ rùng mình 1 cái, sao những tên này lại lễ phép với tôi quá vậy? Có khi nào họ đang dụ dỗ tôi vào một đường dây gì gì đó không? Tôi sợ hãi lắp bắp: 
- Mấy anh có nhầm không vậy? Tôi không quen mấy anh… cũng không biết ông chủ của mấy anh là ai… 
- Thưa cô Hà Vy, ông chủ của chúng tôi chính là ông Quốc Nam – chủ tịch tập đoàn Nhật Long ạ! 
Khi tôi còn đờ người ra đó vì không hiểu sự tình là thế nào thì tên đó tiếp tục: 
- Mời cô Hà Vy lên xe ạ! 
- Nhưng….nhưng…mà… tôi…tôi không quen ông chủ của mấy anh… 
- Thưa cô, chúng tôi chỉ thi hành nhiệm vụ thôi ạ, mời cô lên xe! 
- Tôi…tôi..không đi! 
Tôi sợ hãi lùi ra sau thì tên đó tiếp tục lấn áp tôi: 
- Mời cô Hà Vy! 
Tôi tiếp tục lùi ra sau cho đến khi đụng phải cửa lớp. 
- Mấy người làm gì ở đây vậy? 
Một giọng nói từ trong lớp vọng ra, tiếp sau đó là một “tiểu tiểu đoàn” gồm hai anh em là hai thiếu gia nhà họ Phan với vẻ mặt cũng hầm hổ không kém gì bọn người kia. 
- Cậu Thanh Nam, cậu Thanh Phong! – Cả bọn đồng thanh. 
Tôi tròn mắt nhìn Thanh Nam và Thanh Phong, 1 áo trắng 1 áo đen, đang nghiêm nghị lạnh lùng nhìn bọn người họ. 
- Thưa hai cậu, ông chủ sai bảo chúng tôi phải đưa cô Hà Vy về nhà ngay bây giờ nhưng cô Hà Vy không đồng ý – Một tên trong bọn giải thích. 
- Để làm gì? – Thanh Nam lạnh lùng. 
- Dạ chúng tôi không biết, chỉ biết rằng sắp có cuộc họp gia đình quan trọng thôi ạ! – Một tên tiếp tục. 
Cả Thanh Phong lẫn Thanh Nam đều ngơ ngác, riêng tôi này giờ cứ đứng trân trân như người chết rồi. Thanh Phong nhìn sang tôi như dò hỏi, tôi sợ hãi lắc lắc đầu tỏ vẻ không biết. Thanh Phong hắng giọng: 
- E… hèm…! Gia đình nhà mấy người thì có liên quan gì đến Hà Vy? 
- Dạ chúng tôi không biết, chúng tôi chỉ thi hành nhiệm vụ thôi ạ! 
- Mấy người,…. 
Thanh Phong tức giận giơ nắm đấm định cho tên vừa mới phát ra câu “chúng tôi không biết” phải chảy máu mũi thì Thanh Nam kịp thời ngăn lại, Thanh Nam lạnh lùng nhìn bọn họ từng người một rồi hỏi: 
- Chúng tôi có thể đến đó không? 
- Dạ chúng tôi không… 
- Im! Tôi không cần mấy người nói “không biết”, tôi chỉ cần mấy người ngoan ngoãn mà nghe lời bọn tôi, mấy người quên tôi sắp là cậu chủ của mấy người à? – Thanh Nam lạnh lùng. 
Cả bọn lấm lét nhìn nhau như dò hỏi, thấy cả bọn ai cũng tái xanh mặt mày, tôi len lén nhìn sang Thanh Nam, gương mặt lạnh lùng ấy giương đôi mắt cũng … lạnh theo nhìn bọn họ, vừa uy hiếp vừa ra lệnh. Sao hôm nay cậu ấy tuyệt vời hơn cả tuyệt vời thế nhỉ? 
Nhưng… nhưng… bọn họ vừa nói gì? Gặp ông Quốc Nam, chính là cha của Hạnh Như? Để làm gì cơ chứ? Hay là, cả nhà họ đã biết rõ thân phận thật sự của tôi rồi? sao mọi chuyện lại diễn biến nhanh đến thế, tôi chưa kịp thích ứng với những chuyện vừa xảy ra hôm qua thì sao hôm nay bỗng dưng từ trên trời rơi xuống mớ bòng bong thế này? Chuyện này là thế nào đây? Còn nữa, sao Thanh Nam lại nói cậu ấy sắp là cậu chủ của nhà họ? Theo như sơ đồ phả hệ đầy dây mơ rễ má của nhà Hạnh Như, chẳng lẽ… Thanh Nam nhất định phải cưới Hạnh Như sao? Sao lại.. sao lại… có thể như vậy chứ?

Đầu óc tôi rối bời, cả tâm trạng cũng thừa dịp đó mà rối theo. Tôi bối rồi nhìn Thanh Nam và Thanh Phong, tim bỗng đập thình thịch 1 cái. Nắm chặt tay mình lại, tôi nói: 
- Tôi đi theo mọi người là được chứ gì? 
Nói rồi tôi bước ra cổng trường, cả bọn cũng ngoan ngoãn mà theo sau, cả Thanh Nam và Thanh Phong cũng hòa hợp vào tiểu đoàn đó mà từng bước từng bước rời khỏi trường. 
*---*---*---*---*---* 
Căn biệt thự nhà Hạnh Như thật sang trọng và tiện lợi, lớn đến nỗi ở trong đó tôi tưởng tượng mình có thể bị… ma bắt bất cứ lúc nào. Ông Quốc Nam và bà Như Ngọc đang nghiêm nghị ngồi trên ghế salon. Tôi, Thanh Nam và Thanh Phong cũng im lặng và chờ đợi những gì mà ông Quốc Nam sắp nói ra đây. Ngoài sau những cái ghế của bộ salon là một đám người ban nãy đã hù tôi muốn ú tim, họ đang ngoan ngoãn mà đứng đó nghe chỉ thị. 
- Con Hạnh Như đâu? – Ông Quốc Nam lên tiếng. 
- Nó… nó mệt đang nằm trong phòng – Dì Ngọc vội trả lời. 
Im lặng, một bầu không khí im lặng đến đáng sợ. Không gian ở đây tuy rộng lớn nhưng tôi lại cảm nhận có mùi… sát khí, vả lại mùi sát khí này rất nồng nặc và cũng rất đậm đặc. Tôi khẽ nén tiếng thở dài… 
- Mấy người ra ngoài đi! 
Ông Quốc Nam nhìn đám vệ sĩ hơn chục người của mình, khẽ hắng giọng. Ngay lập tức chưa đầy một phút, bọn họ đã ngoan ngoãn lui ra hết. Trong phòng chỉ còn lại 5 người. Ông Quốc Nam nhìn tôi ôn tồn hỏi: 
- Con là Hà Vy? 
- Dạ – Tôi lí nhí. 
- Con có nghe chuyện về gia đình nhà ta chưa? 
- Dạ.. cũng có sơ sơ thôi ạ… 
- Vậy con có biết chuyện con là con ruột của ta không? 
Câu nói ấy quá đỗi thẳng thừng, thẳng đến nỗi Thanh Nam lẫn Thanh Phong ngơ ngác nhìn ông Quốc Nam 1 hồi lâu rồi lại chuyển ánh mắt sang nhìn tôi. Tôi sợ hãi rụt rè nói: 
- Dạ.. con có nghe nói… 
- Hà Vy! – Cả Thanh Phong và Thanh Nam đều đồng thanh nhìn tôi như muốn nghe ở tôi một lời giải thích. 
Tôi sợ hãi rụt đầu lại, không dám nói gì nữa. 
Ông Quốc Nam hắng giọng, nhìn một lượt chúng tôi 3 người, rồi khẽ thở dài: 
- Vậy con có nghĩ đến chuyện sẽ dọn về nhà ta sống không? 
- DẠ?? 
Tôi ngơ ngác như con nai tơ. Dường như tôi có nghe lầm thì phải, ông ta vừa nói cái gì thế? 
- Hà Vy à! – Dì Ngọc nhỏ nhẹ - Dì và ông Quốc Nam, à không, là ba mẹ đã bàn bạc với nhau rồi, dù gì con cũng là con ruột của mẹ, nếu con không chê thì hãy dọn về đây sống cùng ba mẹ, có được không con? 
Ôi dào, làm sao mà tôi chê nhà này được, cơ ngơi thế kia, sang trọng thế kia, quyền lực thế kia, cả trong mơ tôi còn không thấy nữa là… 
- Nhưng nếu không được thì thôi vậy! – Dì Ngọc tiếp tục – Mẹ vẫn xem con là con ruột của mẹ. 
- Vậy còn Hạnh Như thì sao hả dì? – Tôi buột miệng hỏi mà quên mất mình nên thay đổi cách xưng hô. 
- Con Hạnh Như… nếu nó muốn, nó cũng có thể sống ở đây, dù sao Hạnh Như cũng là đứa con mẹ đã nuôi khôn lớn suốt 16 năm nay – Dì Ngọc ôn tồn. 
- Dạ.. vậy còn… mẹ con? 
Tôi chợt hỏi vậy khi trong đầu tôi hiện lên hình ảnh người mẹ tảo tần nuôi tôi khôn lớn, nuôi tôi ăn học suốt 16 năm qua. Hình ảnh người mẹ vừa làm mẹ vừa làm trụ cột gia đình. Hình ảnh từng giọt mồ hôi lăn trên trán mẹ mỗi khi mẹ đi bán về mệt… những hình ảnh đó, cứ quay quần trong đầu tôi….khiến tôi không thể nào dứt ra được… 
- Nếu mẹ con không chê, có thể dọn vể đây ở chung với nhà ta – Ông Quốc Nam chợt lên tiếng. 
- Hà Vy à, con cứ suy nghĩ đi, ba mẹ luôn chờ con trở về - Dì Ngọc nhẹ nhàng nói. 
Cả không gian im lặng, im lặng để mỗi người theo đuổi từng ý nghĩ của riêng mình. Tôi không biết mình nên trả lời thế nào, không biết mình nên quyết định thế nào. Dì Ngọc hiền dịu là thế, nhẹ nhàng là thế. Ông Quốc Nam tuy rất nghiêm nghị nhưng trong đôi mắt ông tôi nhận thấy được hình ảnh một người chồng, một người cha đáng kính. Có thể sống chung với họ, có người cha người mẹ tuyệt vời như vậy, ai lại không muốn chứ? Nhưng tôi thật sự không biết trong lòng mình đang suy nghĩ gì, tại sao mình lại không đưa ra 1 câu trả lời ngay lắp tự cho họ, tại sao mình không thể mỉm cười và tự tin bước vào cái gia đình vốn dĩ đã thuộc về mình? Tôi không hiểu, thật sự tôi không hiểu. 
Đầu óc tôi đang rồi bời thì bỗng dưng có tiếng động mạnh trong nhà. Rồi… 
- Ba mẹ! Ba mẹ nghĩ sao mà kéo cả gia đình họ qua đây vậy? Nhà mình đâu phải là nhà tình thương đâu! 
Hạnh Như bước ra, nét mặt vô cùng giận dữ. 
- Hạnh Như à.. – Dì Ngọc vẫn ôn tồn. 
- Mày có im đi không? Ba còn chưa xử mày việc mày uống rượu say be bét đến nỗi phải cần người đưa về nhà – Ông Quốc Nam giận dữ. 
- Ba! – Mắt Hạnh Như bắt đầu đỏ hoe – Con không phải con ruột của ba cho nên ba mới quát nạt con như thế phải không? 
- Mày còn nói nữa hả? 
- Ba! Mẹ! ba mẹ không xem con là con của ba mẹ nữa sao? Sao tự dưng lại bắt con ở chung nhà với Hà Vy chứ? Sao ba mẹ lại dành hết tình thương cho nó? Trong lòng ba mẹ còn có con không? 
Hạnh Như khóc nấc lên. 
Tôi ngồi gần Thanh Nam và Thanh Phong chứng kiến được cảnh đó, không cầm lòng được, nước mắt tôi đã chảy ra từ lúc nào không hay. 
- Vịt con xấu xí! Cậu ngốc quá, sao phải khóc vì người khác chứ?- Thanh Phong xoa đầu tôi như xoa đầu 1 đứa trẻ. 
Tôi trừng mắt nhìn Thanh Phong rồi im lặng không dám nói gì nữa. Tốt nhất trong trường hợp này tôi không nên nói gì, cũng không nên có bất kỳ hành động gì. 
Đột nhiên Hạnh Như vớ ngay con dao gọt trái cây ở gần đó. Cả 5 người chúng tôi đều bàng hoàng ngạc nhiên. 
- Hạnh Như… con đừng làm bậy mà… Hạnh Như… từ từ nghe mẹ nói… - Dì Ngọc lắp băp lên sợ hãi. 
- Mẹ! đừng cản con – Hạnh Như khóc nấc lên, đưa con dao vào cổ mình, ánh mắt đỏ hoe đột nhiên nhìn sang tôi – Hà Vy! Mày đã cướp hết của tao tất cả, Thanh Phong, Thanh Nam đến ba tao, mẹ tao, cả cái địa vị mà tao đang có…

Nghe câu nói đó của Hạnh Như, cả người tôi như mềm nhũn ra, không còn biết tại sao mà mình lại tồn tại trên đời này nữa. Hà Vy ơi, mày đáng chết lắm, mày sống mà chẳng để ai được vui vẻ cả. Mày sống mà làm cho người khác đau khổ thì mày tồn tại làm gì? 
Ý nghĩ đó hiện lên trong đầu tôi khiến tim tôi đau như cắt, chẳng biêt sao, nước mắt lại chảy… 
- Hà Vy! Mày ác lắm. Tao mất hết rồi, tao không còn muốn sống làm gì nữa…. 
Nói rồi Hạnh Như đưa ngay con dao lên cổ trong sự bàng hoàng của tất cả mọi người… 
- Đừng, Hạnh Như!!!! 
Nhanh như chớp tôi lao đến chỗ Hạnh Như, cố giật con dao trên tay cậu ấy. 
- Mày làm gì vậy? Mày đắc ý lắm phải không? Tao thua mày rồi, tao thua mày về tất cả… 
- Hạnh Như à, đừng như vậy mà! Chuyện đâu còn có đó, đừng như vậy nữa được không? – Tôi vẫn dừng hết sức mình mà ngăn cản con dao sắp lăm le vào cổ Hạnh Như. 
- Buông tao ra! 
Hạnh Như quát lớn, hất tung cánh tay đang cầm con dao khiến tôi té ngã. Ngay sau đó, Hạnh Như cũng mất đà mà té xuống. Trước mắt tôi chỉ còn nhìn thấy một mũi dao đang lao thẳng vào mình…. Tôi sợ hãi nhắm mắt…. tự biết bản thân không thể nào thoát khỏi cái chết. 
- Hà Vy! Cẩn thận! 
- Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! 
Tiếng la thất thanh của Hạnh Như. Tiếng la ấy… tôi còn nghe được, vậy là… tôi vẫn còn sống? tôi mừng rỡ mở mắt ra và…. 
Một dòng máu đỏ hoe trên màu áo đen. Dòng máu ấy đang chảy dần dần xuống áo tôi… đang dần dần chảy vảo sâu trong tim tôi. Trời ơi, tại sao trong cho con dao ấy đâm thẳng 1 nhát vào tim tôi đây này? Tại sao ông trời cứ để tôi tồn tại trên đời này làm gì để rồi hại biết bao nhiêu người khác? 
Mắt tôi đỏ hoe lên tự lúc nào, cố lấy bàn tay mình che lại những giọt máu cứ muốn chảy ra xối xả… tôi đã khóc, nước mắt thấm cả vào chiếc áo đen, chiếc áo mà ban nãy đã lù lù xuất hiện vào lớp học tôi mà tôi cứ ngỡ là ma, “con ma” ấy, đã cứu tôi thoát khỏi bàn tay thần chết… tôi khóc nấc lên, nói không thành lời. 
- Th…th…thanh….Ph…Phong….. cậu… là…làm ơn… đừng chết…Th…thanh.. Ph…ong….. 
Gương mặt nhợt nhạt, chiếc áo đen khẽ nhúc nhích, một nụ cười hiện lên thật yếu ớt: 
- Vịt con xấu xí… cậu đã khóc vì tôi hả? tôi…tôi…vui quá….
..bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me yeutruyen.wapsite.me chúc các bạn vui vẻ...
CHAP 49: 

Tiếng xe cứu thương vang lên giục giã, tim tôi đau thắt lại từng cơn. Tôi đau lắm, tôi xót lắm. Tôi cảm thấy bản thân mình đã nợ Thanh Phong thật nhiều. Nước mắt tôi cứ rơi, rơi mãi làm ướt cả áo sơ mi màu đen đang thấm đẫm dòng máu đỏ tươi. 
- Thanh Phong, Thanh Phong ơi…. cậu đừng có gì hết nha…cậu làm ơn… đừng nhắm mắt lại… 
Tôi lại khóc. 
- Vịt..con..xấu…xí… cậu ồn ào quá đấy… tôi có làm sao đâu nào? 
Thanh Phong mỉm cười yếu ớt nhìn tôi. Tôi chợt thấy lòng mình đau như cắt. Giá mà, con dao ấy cứ nhắm thẳng vào tôi. Giá mà, tôi có thể chịu thay nhát dao ấy cho Thanh Phong. Giá mà, Thanh Phong đừng tốt với tôi như thế, đừng gánh tất cả vì tôi như thế.. Thì bây giờ… tôi đã không đau lòng thế này. 
- Thanh Phong.. cậu phải cố lên, cố lên … đừng nhắm mắt lại… Thanh Phong… 
- Biết rồi… khổ lắm…nói mãi… - Thanh Phong yếu ớt nói, trên miệng còn vương vẫn nụ cười – Biết vịt con xấu xí mà khóc vì tôi, tôi vui còn không hết, tôi phải cố gắng để vịt con trả ơn mà, phải không? 
Tôi lại khóc, nghe Thanh Phong nói, tôi không cầm lòng được. Bàn tay Thanh Phong chợt nắm lấy tay tôi, một cái nắm tay… thật ấm… 
- Vịt con, hứa với tôi, phải đợi tôi trở ra, biết chưa? 
- Ừ! – Tôi vội quẹt nước mắt – Tôi hứa! 
- Trời ạ, mít ướt quá đi! 
10 phút trôi qua đợi chờ xe cứu thương đến bệnh viện, bàn tay Thanh Phong vẫn bướng bỉnh không chịu buông tay tôi ra, vẫn ghì chặt bàn tay tôi như thể bàn tay tôi là hi vọng cuối cùng, là nơi bám trụ cuối cùng, Thanh Phong yếu ớt nói: 
- Nhớ…phải đợi.. đến khi tôi trở ra…. 
Tôi gật gật đầu trong vô thức. Nước mắt giàn dụa rơi. 
“Thanh Phong ơi, cậu mà có chuyện gì thì tôi biết làm sao đây hả Thanh Phong? Sao cậu có thể bỏ tôi 1 mình được hả Thanh Phong? Tôi sẽ đợi cậu, đợi cho đến khi nào cậu tỉnh dậy…” câu nói của tôi vang lên trong thổn thức, trong khi khóe mắt tôi cay xè và nước mắt cứ cứ trực tuôn ra. Câu nói của tôi đủ nhỏ nhưng chắc đủ để níu giữ một con người đang ở ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Thanh Phong mỉm cười nhẹ, nụ cười yếu ớt trên đôi môi tím ngắt và khuôn mặt tái nhợt. Thanh Phong ơi, cậu nhất định không được xảy ra chuyện gì, cậu mà có chuyện gì tôi sẽ phải nợ cậu suốt đời mất… 
Thanh Phong đột ngột nhắm mắt ngay sau đó. Tôi nhắm nghiềm mắt lại, lẩm bẩm “Chúa Amen, cầu xin người phù hộ cho Thanh Phong vượt qua kiếp nạn này, cậu ấy vì cứu con, chỉ vì cứu con thôi, nhát dao đó đáng lẽ là nhắm thẳng vào con, chỉ tại con, chỉ tại con mà Thanh Phong mới bị như thế, chúa ơn, xin người mang hết những may mắn trong cuộc đời con truyền hết cho Thanh Phong, con cầu xin người…” 
Thanh Phong nhắm mắt bất tỉnh trước khi đưa vào phòng cấp cứu khiến ai nấy cũng phải lo lắng. Dì Ngọc, ông Quốc Nam, Hạnh Như và cả Thanh Nam, không ai có thể yên tâm cả. Tôi nhắm nghiền mắt lại, cố cắn chặt môi để không phải bật ra tiếng khóc. 
Suốt 2 tiếng đồng hồ không có động tĩnh. Tôi theo dõi từng giờ từng phút và bất lực nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu chỉ để mong nó có thể mở ra ngay bây giờ. Nhưng kỳ thật, cánh cửa vẫn đóng im ỉm, cũng giống như hi vọng trong lòng tôi.. đã đóng chặt… 
*---*---*---*---*---*


Đi qua đi lại đã mỏi chân, tôi ngồi phịch xuống ghế. Không xác định được bây giờ đã là mấy giờ, cũng không cần biết còn bao nhiêu người có cảm giác như ngồi trên đống lửa như tôi, khẽ dụi dụi mắt, tôi mới cảm thấy mắt mình cay kinh khủng, không biết có phải mất ngủ hay là tại khóc quá nhiều. Nghĩ đến đó, tôi chợt bật cười 1 mình, sự thật là tôi đã khóc vì một người con trai đã xem tôi không khác gì quái vật trong lần đầu gặp mặt, sự thật thì người con trai đã không thương tình mà ném tôi cho em trai của hắn đã chịu thay giùm tôi một nhát dao, đã cứu tôi thoát khỏi bàn tay thần chết. Để rồi trong giây phút tôi khóc hết nước mắt vì cậu ấy thì cậu ấy đã buông câu nói “Nhớ…phải đợi.. đến khi tôi trở ra….”. Chẳng biết vì sao, sóng mũi tôi lại cay xè, nước mắt cứ trực chờ trên khóe mi. Tôi cố mím chặt môi để không phải bật lên tiếng khóc nhưng tôi không biết được rằng, môi tôi sắp chảy máu vì phải mím môi quá mạnh, quá nhiều… 
Hạnh Như từ đâu trở về, mang đến cho tôi một hộp cơm: 
- Cậu ăn đi Hà Vy, nãy giờ cậu không ăn không uống gì hết… 
- Tôi không muốn ăn… - Tôi thở dài lắc lắc đầu. 
- Hà Vy… - Hạnh Như lay lay tôi – Tôi…xin…lỗi…. 
Mắt Hạnh Như bắt đầu đỏ hoe, tôi không cầm lòng được, cũng khóc theo cậu ấy. 
- Hà Vy ơi… Thanh Phong… sẽ không có chuyện gì đâu phải không? – Hạnh Như nhìn vào phòng cấp cứu, nói trong tiếng khóc. 
- Không sao đâu… không sao đâu… - Tôi vỗ vỗ vai Hạnh Như, an ủi cậu ấy cũng như an ủi chính bản thân mình. 
Bản thân tôi bây giờ không thể trách ai được, cũng không thể nhận từ bất cứ ai lời “xin lỗi”. Tất cả lỗi lầm là do tôi, là do tôi mà ra… tôi không trách ai ngoài bản thân mình. Tại sao tôi tồn tại để rồi làm hại không biết bao nhiêu người? Huyền Trân bị vướng phải tiền án, Hạnh Như cũng sắp phải khai báo với công an, Thanh Phong thì đang nằm lì trong phòng cấp cứu không biết khi nào mới trở ra. Trời ơi, con phải làm sao? Phải làm sao để rửa hết tội lỗi này đây? 
Tiếng cửa phòng cấp cứu chợt mở toang, tôi căng thẳng đến nỗi suýt đứng lên không vững. 
- Bác sĩ… bác sĩ… - Hạnh Như vội vã – Thanh Phong.. cậu ấy… 
- Rất tiếc… - Bác sĩ nhìn chúng tôi rồi chợt thở dài – Cậu ấy đã ngừng thở trước khi đưa vào phòng cấp cứu, và bây giờ cần phải phẫu thuật cho cậu ấy, vết thương rất sâu phải phẫu thuật kịp thời. 
- Vậy thì phẫu thuật liền đi bác sĩ – Thanh Nam lên tiếng. 
- Bác sĩ… làm ơn cứu con tôi… - Dì Mỹ Lệ nước mắt tuôn xối xả, cố níu tay bác sĩ. 
- Nhưng mà bệnh nhân đang thiếu rất nhiếu máu, thật không hiểu nổi, con người cậu ấy đang yếu ớt nên mới không thể kháng cự cho đến bệnh viện, bây giờ cộng them vết thương rất sau này, tỉ lệ phẫu thuật thành công chỉ nằm ở mức 50% thôi. 
Dì Mỳ Lệ như không tin vào tai mình, dì sắp đứng không vững nữa, Thanh Nam vội chạy đến đỡ mẹ mình và nhìn bác sĩ: 
- Vậy thì cứ phẫu thuật đi. 
- Nhưng mà tôi không chắc chắn ca phẫu thuật sẽ không để lại di chứng – Bác sĩ ôn tồn. 
Dì Mỹ Lệ như ngất xỉu, tôi cố mím chặt môi, tay nắm chặt sợi dây chuyền may mắn, cầu mong cho mọi chuyện tốt lành sẽ đến với Thanh Phong. 
- Ông cứ phẫu thuật đi bác sĩ – Ông Quốc Nam, à không, là ba ruột của tôi, khẽ nhấc gọng kiếng lên, nói trong tiếng thở dài. 
- Được rồi, điều quan trong là cậu ấy đang thiếu rất nhiều máu, cần phải truyền máu gấp, ai có thể… 
- Con! – Tôi chợt lên tiếng – Con có thể không bác sĩ? 
Ông bác sĩ nhìn tôi rồi chợt lắc đầu: 
- Con ốm yếu quá! Không truyền máu được đâu! 
Tôi suýt phát khóc, đến giờ phút cuối cùng này, tôi cũng không thể làm gì để cứu người con trai đã ba lần bốn lượt bảo vệ tôi. Hà Vy à, mày thật là vô dụng, mà đã làm người ta bị thương mà không thể làm gì ngoài đứng nhìn người ta nằm im ỉm trong phòng cấp cứu. Hà Vy, mày đúng là vô dụng… 
- Hà Vy! – Thanh Nam đến gần tôi ôn tồn nói – Để tôi thử xem sao, tôi và anh Phong cùng nhóm máu. 
Thanh Nam đặt tay lên vai tôi, ra chiều như an ủi, tôi khẽ mỉm cười, gật gật đầu. Thanh Nam bước theo sau bác sĩ, không quên để lại cho tôi câu nói “Cậu lúc nào cũng nghĩ cho người khác” 
Gì chứ? Thanh Phong có phải là người xa lạ gì đâu? Thanh Phong đã cứu sống tôi đó, có biết không hả? 
*---*---*---*---*---*---*---* 
Dì Mỹ Lệ đang ngồi vật vờ trên ghế, mái tóc uốn lọn xõa dài, người ngồi đó không buồn ngước lên nhìn mọi người xung quanh, đôi lúc tôi còn nhận thấy bờ vai dì run lên khe khẽ. Phải, dì đang khóc, dì đang khóc. Tôi cảm nhận được.. nỗi đau khi sắp phải đối diện với sự thật mất mát người than. Tôi cảm nhận được… bởi vì trong lòng tôi đang đau như cắt. Tôi nhẹ nhàng đến gần dì, đặt bàn tay lên vai dì như để truyền đi một chút niềm tin và hi vọng. Dì Mỹ Lệ khẽ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe. 
- Là Hà Vy đấy à? 
- Dạ! – Tôi nói khẽ. 
Dì Mỹ Lệ không buồn nói chuyện với tôi nữa. Dì cúi mặt xuống, hai tay đan chặt vào nhau như để tìm chút hi vọng mong manh trong hàng tá thất vọng đang trực chờ ập đến. tôi cũng chỉ biết ngồi đấy, im lặng và im lặng. Tôi nghĩ bây giờ mình không nên nói gì, cũng không nên làm gì để chạm vào nỗi đau của một người mẹ. 
*---*---*---*---*------* 
Ông bác sĩ bước ra, dì Mỹ Lệ nhanh như cắt chạy đến dồn dập hỏi bác sĩ: 
- Thế nào rồi bác sĩ? Con trai tôi… 
- Cậu ấy hiện giờ đã qua cơn nguy kịch. 
Bác sĩ ôn tồn, dì Mỹ Lệ thở phào nhẹ nhõm, tôi thấp thỏm mừng thầm. 
- Nhưng mà… - Bác sĩ lại lên tiếng – Tôi mong mọi người chuẩn bị tâm lý… 
- Thế này…là thế nào? – Dì Mỹ Lệ lắp bắp trong vô thức. 
- Ca phẫu thuật rất có thể sẽ để lại di chứng – Bác sĩ vẫn ôn tồn. 
- Gì ạ? – Tôi hét lên, không tin vào tai mình. 
Thanh Nam vừa mới truyền máu xong, gương mặt nhợt nhạt, bác sĩ bảo nên bồi bổ để lấy lại sức, nhưng Thanh Nam vẫn bướng bỉnh không nghe theo. Khi nghe bác sĩ nói thể, cậu ấy bỗng đứng phắt dậy, bấu lấy hai vai ông bác sĩ: 
- Ông nói vậy ý là sao? Ông nói rõ hơn giùm được không? 
- Rất có thế cậu ấy sẽ tỉnh lại sau vài ngày, cũng rất có thể là vài tháng, cũng có thể là vài năm… hoặc là không tỉnh lại nữa… 
Tôi, Hạnh Như và cả “ba mẹ” như chết đứng. Cơn đau tim chợt ùa tới khiến Hạnh Như khong đứng vững mà bất tỉnh ngay sau đó. 
- Hạnh Như…Hạnh Như…. 
- Hạnh Như.. con sao vậy? Con sao vậy?? – Dì Ngọc hốt hoảng – Bác sĩ ơi, cứu ngay con tôi đi được không? 
Ông bác sĩ khẽ thở dài rồi đưa Hạnh Như vào phòng cấp cứu. 
Dì Ngọc và dì Mỹ Lệ vẫn ngồi đấy như người mất hồn. Hai bà mẹ đều chịu chung một nỗi đau, nỗi đau đớn dày vò bản thân khi chứng kiến con mình được đưa vào phòng cấp cứu mà không biết phải làm gì. Ba mẹ ruột của tôi cùng dì Mỹ Lệ, đều đang suy tư sầu não. Riêng bản thân tôi, trong lòng nóng như lửa đốt, đau như cắt và có hàng ngàn mũi tên đang đâm xuyên thấu vào tim tôi. Thanh Phong, có thể tỉnh lại hay không, còn phải chờ vào số trời, vào số trời… 
Tôi ngồi đó, chưa thích ứng được với những gì vừa xảy ra. Quay sang Thanh Nam bên cạnh, tôi lờ đờ hỏi: 
- Hồi nãy bác sĩ nói vậy là sao hả Thanh Nam? 
- Rất có thể… - Thanh Nam chậm rãi – Anh Phong sẽ trở thành người thực vật… 
- Không..không…không…. 
Tôi bàng hoàng như không tin những gì mà Thanh Nam vừa nói. Không thể như thế được, không thể xảy ra chuyện đó được. 
- Thanh Nam, cậu đang đùa với tôi đó phải không? Phải không Thanh Nam? – Tôi nhìn Thanh Nam như muốn tìm một chút hi vọng từ trong những lời mà cậu ấy chuẩn bị nói ra. 
- Tôi không đùa đâu, Hà Vy à, Anh Phong đã bất tỉnh trước khi đưa vào phòng cấp cứu, anh Phong đã tắt thở trước đó. Để gắng gượng đến giây phút cuối cùng, chắc là anh Phong muốn cậu đừng lo lắng. Hà Vy à, tất cả cũng phải tùy vào số mệnh của anh Phong thôi, mình không thể làm được gì đâu.. – Thanh Nam nhỏ nhẹ nhìn tôi. 
Tôi ngồi thừ ra đó. Lúc còn trên xe cứu thương, Thanh Phong còn cười với tôi cơ mà, tại sao chứ? Tại sao mọi chuyện lại trở nên rối bời như thế này? Tại sao Thanh Phong cứu tôi làm gì để bây giờ tôi phải đau đớn và dằn vặt thế này? Thanh Phong ơi, cậu trở thành người thực vật thì tôi biết làm sao đây? Cậu làm ơn đừng để tôi đau tim có được không

CHAP 50: KHÔNG THỞ ĐƯỢC 

Tôi lững thững bước vào bệnh viện, trên chiếc giường nơi cửa sổ kia có một tia nắng, một tia nắng ban mai đang dần tắt đi. Tia nắng ấy vẫn tắt lịm, tắt lịm mặc cho mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Tôi nhìn Thanh Phong nằm bất động trên giường, gương mặt trắng bệt, bàn tay vẫn không buồn cử động, đôi môi không buồn mỉm cười. Sao tự dưng tôi thấy nhớ đôi môi ấy, nhớ nụ cười ấy, nhớ cả tiếng quát nạt và trêu chọc nhiều lần khiến tôi phát điên lên ấy. Giờ đây tôi chỉ mong Thanh Phong có thể ngồi bật dậy mà mắng vào mặt tôi, mắng rằng tôi “không có chất xám” hay “phản ứng chậm chạp” cũng được. Chỉ cần tôi có thể được nhìn thấy nụ cười ấy mỗi ngày, được nghe giọng nói ấy mỗi ngày, như vậy đã quá đủ rồi…. 
Tôi chợt bật cười, trời ạ, sao tôi lại có thể có suy nghĩ “sến như con hến vậy chứ?” không lẽ.. không lẽ…. tôi đã thích Thanh Phong rồi sao? Không thể, không thể có chuyện đó được. Tôi vội lắc lắc đầu để không phải suy nghĩ lung tung. Có thích Thanh Phong hay không, chọn ai trong hai anh em nhà họ? đối với tôi chuyện đó đã không còn là quan trọng nữa. Chỉ cần giờ đây Thanh Phong có thể tỉnh lại, tôi mới có thể yên lòng và không cảm thấy có lỗi với mọi người, với Thanh Phong và cả với dì Mỹ Lệ nữa. 
Có tiếng bước chân nhè nhẹ bước vào, một người phụ nữ đang nhẹ nhàng cố bước thật chậm để không làm phiền người trong đây. Trên đôi mắt bà ấy còn vương vấn và thấm đượm 1 nỗi buồn không tên. Tất cả mọi lo lắng và suy tư đều hiện lên rõ mồn một trên đôi mắt ấy. Giờ tôi đã hiểu vì sao cả Thanh Phong và Thanh Nam đều mang một ánh nhìn sâu thẳm như muốn hút hồn người đối diện. 
- Dì Mỹ Lệ! – Tôi khẽ nói. 
Dì Mỹ Lệ khẽ gật gật đầu, dì bước đến bên Thanh Phong, lặng người nhìn con trai mình đang mê man bất động trên giường, chợt dì cất tiếng hỏi trong vô thức: 
- Mấy ngày rồi con? 
- Dạ… 3 ngày rồi ạ… - Tôi lí nhí. 
Dì Mỹ Lệ khẽ thở dài, một chút nước mắt còn vương vấn trên khóe mi. Dì lặng người ngồi đấy một hồi lâu, rồi chợt nói: 
- Tội cho con quá, cứ phiền con chạy ra chạy vào bệnh viện. 
- Dạ không sao đâu dì ơi – Tôi cố phân bua – Với lại… chính Thanh Phong là người cứu con mà… 
- Biết đến khi nào thằng Phong mới tỉnh lại đây? – Dì Mỹ Lệ thở dài – Con với cái, cứ bắt mẹ nó lo lắng suốt thế này này. 
Tôi im lặng ngồi đấy nhìn mẹ con họ. Một phụ nữ 40 đang ngồi đau buồn vật vã vì một thanh niên 16 đang bỡn cợt nằm lì trên giường. Tôi nén tiếng thở dài, lặng lẽ bước ra ngoài. 
Ngoài trời gió thu nhè nhẹ, từng cơn gió bám riết vào da vào thịt tôi. Tôi cứ bước đi trong vô thức, trong nỗi tuyệt vọng dâng đầy và trong niềm hi vọng mong manh nhỏ nhoi. Chẳng biết sao tôi thấy mắt mình đỏ hoe, sóng mũi cay xè, không biết vì gió bụi hay vì một nguyên nhân nào khác? 
*---*---*---*---*---* 
Hai tháng trôi qua thật nhẹ, nhẹ đến nỗi người ta cứ ngỡ rằng thời gian rất dễ dàng qua đi. Riêng với tôi, hai tháng, cứ như hai thế kỷ. Ngày nào tôi cũng vào bệnh viện, nhìn gương mặt đẹp trai tuấn tú của Thanh Phong, nhìn mái tóc đen xuề xòa trước trán khiến tôi nhớ đến lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy. Một công tử con nhà giàu dáng vẻ ngông nghênh hống hách với nụ cười nửa miệng đầy giễu cợt. Một câu ấm quen thói được nuông chiều từ nhỏ nên dần dần tạo thành thói quen ức hiếp người khác. Tôi chợt cười, trước kia tôi ghét Thanh Phong là thế, căm thù Thanh Phong là thế, tại sao bây giờ… bây giờ… Thanh Phong đối với tôi lại đáng yêu đến thế này cơ chứ? Nhìn Thanh Phong bất động trên giường, tim tôi đau nhói từng cơn, thắt lại như muốn rỉ máu. 
- Tôi khó thở lắm cậu biết không hả Thanh Phong? Cậu làm ơn nói chuyện với tôi đây này, nhìn tôi mà nói đây này, cậu muốn mắng tôi cũng được, muốn chửi tôi cũng được, muốn suốt ngày gọi tôi bằng Vịt Con Xấu Xí cũng được, chỉ mong…chỉ mong cậu đừng im lặng như thế nữa… Thanh Phong ơi… 
Tôi nắm chặt bàn tay Thanh Phong, bàn tay đã từng khiến tôi ấm áp, bàn tay đã từng nắm chặt tay tôi khi còn hơi thở cuối cùng. Tôi cứ thế, khóc sướt mướt. Hai tháng nay có ngày nào mà mắt tôi được nghỉ ngơi đâu. Hễ rãnh khi nào tôi vội lật đật chạy vào bệnh viện thăm Thanh Phong, hễ rãnh khi nào là tôi lại nghĩ đến Thanh Phong. Kinh khủng hơn nữa là Thanh Phong còn đi sâu vào giấc mơ của tôi khiến tôi liên tục gặp ác mộng. 
- Thanh Phong, cậu biết không, lớp mình biết tin cậu bị thương đã đến thăm cậu này. Cậu biết không, lớp mình sẽ không bị tách nữa, vì chuyện của cậu đã chấn động lên tận hiệu trưởng và vì lớp phản đối việc tách lớp nên nhà trường cũng chịu thua bọn này. hì hì. Mà cậu biết không, tôi là người xung phong việc phản đối đó. Tôi không phải thích làm nổi đâu, chỉ là tôi thay thế cậu quậy phá trường tí tí thôi hà! Hì hì.

Thanh Phong cứ nằm yên đó, còn tôi thì cứ ngồi đấy mà kể lể đủ thứ chuyện trên đời. Chuyện tôi kể toàn là chuyện vui, thế nhưng không hiểu sao… nước mắt tôi cứ trực trào. Nhìn Thanh Phong bất động như vậy, tôi chỉ ước tôi có thể đánh một cái thật đau vào người cậu ấy để cậu ấy có thể ngồi bật dậy mà mắng tôi. Thế nhưng đó là chuyện không thể, cho dù tôi có đánh cậu ấy đến…lồng phổi thì Thanh Phong cũng không hề có phản ứng gì. Thiết nghĩ nếu Thanh Phong bình thường cũng dễ dãi và dễ ăn hiếp như thế thì tôi đã không từng ghét cậu ấy đến như vậy. Mà nghĩ lại cũng lạ, nếu Thanh Phong không hung hăng, không dữ tợn, không nóng tính và đặc biệt là không khinh thường người khác thì tôi có thể quen cậu ấy được không? Nếu Thanh Phong không phải là tay sát gái lừng danh thì tôi có thể không chấp nhận lời tỏ tình của cậu ấy được không? Ai bảo Thanh Phong xem con gái như trò chơi, xem tình yêu như một trò cá cược và xem tôi không khác gì một người lập dị. Ừ thì Thanh Phong là thế, Thanh Phong chỉ có thể là thế… 
Nhưng trong tâm trí tôi giờ này, hình ảnh Thanh Phong hiện lên là một chàng trai mặc áo sơ mi đen lao vào cứu tôi để rồi chiếc áo đen ấy đã vô tình bị nhuộm màu đỏ tươi của máu, là một thanh niên mỉm cười yếu ớt nhìn tôi và nắm chặt bàn tay tôi trong những giây phút sắp phải đối diện với thần chết, và là người con trai đầu tiên khiến tôi khóc vì sự hi sinh của cậu ấy và câu nói “Hãy đợi cho đến khi tôi trở ra” 
Tôi khẽ đưa tay lên mặt Thanh Phong, sờ nhẹ qua sóng mũi cao và đôi mắt sâu thẳm, qua hàng mi vong vút và chân mày đen đậm, tôi khẽ nói: 
- Ừ thì tôi sẽ đợi, đợi cho đến khi nào cậu chịu mở mắt ra, ngồi bật dậy và nói “Tôi thích cậu” 
*---*---*---*---*---*---*---*---* 
Sáng sớm tôi cùng mẹ rảo bước khắp chợ, tìm mau đủ thứ món mà hai mẹ con dự định sẽ làm. Dì Ngọc, à không, phải nói là “mẹ ruột” của tôi, mẹ Ngọc và ba Quốc Nam đã nhiều lần khuyên nhủ tôi nên về sống với gia đình họ, tôi bảo rằng tôi sẽ dành thời gian suy nghĩ và sẽ trả lời sớm nhất có thể. Lúc ấy mẹ Ngọc cứ nhẹ nhàng, ôn tồn nắm tay tôi và nói “Con cần gì phải suy nghĩ, người ta nói “một giọt máu đào hơn ao nước lã”, mẹ không biết thì thôi, mà đã biết con là đứa con mà mẹ rứt ruột đẻ ra thì tình mẫu tử thôi thúc mẹ muốn sống cạnh con, muốn chăm lo cho con”, còn ba Quốc Nam thì nghiêm khắc nói “Con gái con đứa gì mà cứ cực nhọc mà buôn gánh bán bưng vậy à? Hèn chi cả người đen nhẻm thế kia”. Lúc ấy tôi chỉ cười mỉm, cười mà trong lòng có hàng ngàn nỗi lo lắng. Mẹ tôi không thích mang ơn người khác, huống hồ chi chuyện ngày xưa là do chủ ý của mẹ, như vậy mẹ đã nợ mẹ Ngọc một ơn rất lớn. Bây giờ sao có thể mặt dày mà ở chung với họ được. Tôi hiểu những gì mẹ tôi đang suy nghĩ nên cũng không dám nhắc đến chuyện đó nữa. Tuy vậy tôi hoàn toàn có thể lựa chọn cuộc sống sau này của mình, mẹ tôi bảo sẽ không buồn và sẽ không phiền lòng cho dù tôi có quyết định thế nào đi nữa. tôi hoàn toàn có thể quyết định xem một vịt con xấu xí có thể sống một cuộc sống của nàng thiên nga hay không. Tôi hoàn toàn có thể lột xác hoàn toàn nếu tôi có một quyết định làm đứa-con-ngoan của ba-mẹ-ruột mà mình không biết mặt suốt 16 năm qua. Nhưng tôi không thể đưa ra một quyết định dứt khoát, chỉ có thể cứ lần lựa, cứ lập lờ như thế. Tôi yêu mẹ tôi nhưng cũng không thể không quan tâm đến người mẹ đã mang thai mình 9 tháng 10 ngày. Tôi thật sự rất rối không biết mình nên giải quyết thế nào cho phải. 
Nhìn mẹ đi bên cạnh, tôi muốn hỏi mẹ lắm, nhưng rốt cuộc thì tôi không thể mở miệng được. Nhìn những giọt mồ hôi còn vương vấn trên trán cùng với nụ cười nở trên gương mặt của mẹ, tôi không thể cất lời. Đành thôi tôi nghĩ mình nên có 1 quyết định rõ ràng. Tôi sẽ trả lời cho họ, vào 1 ngày nào đó… 
Từ cái ngày trong bệnh viện ra, dì Mỹ Lệ dường như suy sụp hoàn toàn, vì thế Thanh Nam phải nghỉ học để có thể thay mẹ mình quản lý môt phần nào đó trong công ty. Để dì Mỹ Lệ an tâm phần nào, tôi đã thường xuyên đến thăm và động viên dì. Những lúc ấy tôi luôn thấy Thanh Nam lạnh lùng trên bàn làm việc, mệt mỏi với từng con số và những hợp đồng hay dự án đầu tư gì gì đó. Mà kể cũng lạ, Thanh Nam đã từng học qua trường lớp kinh doanh lần nào đâu, nghiêm trọng hơn là chưa hoàn thành xong bậc trung học nhưng những quyết định về dự án mà cậu ấy đưa cho dì Mỹ Lệ xem, dì đều mỉm cười gật đầu nhìn Thanh Nam đầy tự hào. Có những lúc Thanh Nam thấy tôi đến nhà liền bỏ bàn làm việc và rót cho tôi 1 cốc nước: 
- Dạo này anh Phong thế nào rồi Hà Vy? 
Tôi khẽ cúi đầu, tôi không muốn nghe nhắc đến chuyện gì, mọi chuyện vẫn bình thường, vẫn như thế, không có gì tiến triển. Thanh Phong vẫn nằm bất động như pho tượng, cho dù tôi có đánh đấm chửi rủa thế nào cũng không xi nhê. Chuyện đã đến nước này thì tôi chỉ còn cách bất lực thôi. 
Thấy tôi không trả lời, Thanh Nam không nói gì thêm nữa. Vì cậu ấy hiểu những gì tôi đang suy nghĩ. Thanh Phong một tay vân vê cốc nước, đôi mắt cứ nhìn những gợn sóng li ti trong đó rồi chợt nói trong vô thức: 
- Tôi sẽ phải đi Mỹ một thời gian. 
- Để làm gì? – Tôi vô cùng ngạc nhiên – Lại du học à? 
- Trời đất, giờ này còn “du” với “học” gì nữa – Thanh Nam bật cười – Là vì Hạnh Như, sau cơn đau tim ngày hôm đó, bệnh tình cậu ấy càng lúc càng nặng, dì Ngọc, à không, là mẹ cậu, đã nhiều lần khuyên Hạnh Như nên ra nước ngoài chữa trị nhưng cậu ấy vẫn bướng bỉnh không chịu đi. Tôi nghĩ chắc tại vì Hạnh Như muốn chuộc lỗi với mọi người – Thanh Nam trầm tư nói với nét mặt không được vui cho lắm. 
Tôi đặt khẽ ly nước lên bàn, mỉm cười nhìn bàn làm việc của Thanh Nam, đầy rẫy với những bộ hồ sơ và dự án: 
- Thế còn công việc ở đây? 
- Vì thế tôi mới định nhờ cậu, cậu thấy đấy, mẹ tôi đã suy sụp rất nhiều từ ngày anh Phong vào viện nên không thể một mình mà gánh vác công ty được, vì thế cho nên… 
- Sặc! – Tôi phun mất hết ngụm nước đang uống – Vậy là cậu định nhờ tôi… 
- Đúng vậy! 
- Thôi, đừng đùa nhé! – Tôi ngơ ngác – Tôi chả biết gì về những con số cứng ngắc không biết di chuyển đó đâu, lại thêm kế hoạch đầu tư dư án gì gì đó. Cậu có moi hết cả óc trong hộp sọ của tôi ra cũng không có chỗ chứa những thứ vô vị đó đâu! 
Thanh Nam bật cười: 
- Tôi còn chưa giao công việc mà cậu căng thẳng thế, cậu chỉ việc làm thư ký cho mẹ tôi là được. Cậu học rất tốt môn toán mà phải không? 
- Này! Có liên quan gì đâu? Chẳng lẽ làm thư ký là tính những phép toán như 1+1 = 2 à? – Tôi cố biện minh để tránh né nhiệm vụ mà Thanh Nam không thương tình mà giáng vào đầu mình. 
- Cũng tương tự như vậy! – Thanh Nam cố khuyên giải tôi – Nhưng trong kinh doanh thì 1+1 không phải bằng 2 đâu, mà 1+1 phải bằng 10, hiểu chưa? 
- Thôi! Tôi không hiểu nỗi đâu, ai đời bắt một người chưa hoàn thành xong chương trình lớp 10 lại có thể làm thư ký cho tổng giám đốc chứ? Cậu không thấy nực cười à? Còn người ngoài, người ta sẽ suy nghĩ thế nào đây? 
- Cậu không phải lo! – Thanh Nam vẫn ôn tồn – Thứ nhất, tôi cũng như cậu, thế sao tôi có thể làm được, còn cậu thì không? 
- Tôi… 
Tôi ngơ ngác như con nai tơ. 
- Thứ hai, cậu không phải người ngoài, trên danh nghĩa cậu đã là con gái độc nhất của tập đoàn Nhật Long, là con dâu tương lai của tập đoàn Long Phụng. 
- Ơ hay, sao lại có thể…. 
Tôi ngây người ra như con ngố. 
- Vì vậy, bây giờ cậu không làm thì sau thì cũng phải làm, bây giờ làm quen đi là vừa. 
- Ô hay, chuyện này …. là thế lào?????? – Tôi hoàn toàn bất lực. 
Trước những lời nói đầy logic kia, tôi hoàn toàn tâm phục khẩu phục mà nghe theo mệnh lệnh. Đã nói trước rồi, nói chuyện với anh em nhà họ Phan cũng chỉ rước vào thân nỗi thất bại thảm hại mà thôi. 
- Thôi đã tối rồi cậu về nhà nghỉ đi, mà này, trưa ngày mai rãnh thì đem tí bánh qua cho tôi ăn với, tự dưng thèm bánh nhà cậu ghê! 
Thanh Nam nhìn tôi cười lém lỉnh, chợt thấy mặt mình đỏ bừng lên trông thấy. Tôi sờ vội mặt mình rồi xấu hổ lí nhí: 
- Vậy tôi về trước! 
Rồi tong 1 ga đi thẳng về nhà.
...K e n h t r u y e n . p r o..
CHAP 51: 

- Thanh Nam! Thanh Nam! Đợi em với! 
Giọng Hạnh Như lảnh lót ngay sau Thanh Nam, cậu ấy đang vác 1 ba lô và đang kéo 1 vali nặng chịt, ấy thế mà đi nhanh như cắt làm Hạnh Như đuổi theo muốn hụt hơi. Tôi theo sau Hạnh Như ra đến sân bay để tiễn Thanh Nam: 
- Nà…này…này….cậu là siêu nhân hử? – Tôi thở hổn hển. 
- Ai bảo cậu chạy theo sau làm gì? – Thanh Nam không thèm nhìn tôi lấy 1 cái, lạnh lùng đáp. 
- Ơ hay, thế ai dặn tôi nhất định phải ra sân bay tiễn cậu vậy nhỉ? – Tôi bức xúc. 
Hạnh Như vừa lật đật chạy đến, mồ hôi còn vương vấn trên trán. Cậu ấy cười với Thanh Nam thật tươi: 
- Anh Nam này, anh chạy nhanh quá đấy! 
- Không phải cậu ấy chạy, cậu ấy chỉ đi thôi mà nhanh đến thế, đúng là không bình thường – Tôi buột miệng. 
Thanh Nam khẽ cười, tôi rất ít khi thấy cậu ấy cười, nhưng không biết sao dạo này cậu ấy cười nhiều thế không biết. Tôi chợt đỏ mặt khi phải đối diện với nụ cười đó, xấu hổ khi bắt gặp ánh mắt đó. Cảm xúc trong tôi cứ lộn tùng phèo lên hết. 
Hạnh Như chợt ôm tôi thật chặt: 
- Hà Vy! Cho tôi được xin lỗi cậu vì tất cả những gì tôi đã gây ra cho cậu. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao cả Thanh Nam lẫn Thanh Phong đều quan tâm lo lắng cho cậu đến thế. Cậu là một cô gái luôn luôn đơn giản và thuần khiết, cậu luôn khiến bản thân mình chịu thiệt vì lúc nào cũng nghĩ cho người khác. Cậu hoàn toàn trái ngược với tôi. Có lẽ tôi nên có thời gian để suy nghĩ lại những gì mà mình đã làm trong suốt thời gian qua. Có 1 điều chắc cậu không biết đâu, cậu là một cô gái rất rất dễ thương đấy Hà Vy à! 
- Tôi rất quý cậu Hạnh Như! – Tôi chợt bật khóc. 
- Hà Vy, tôi còn nợ cậu hàng ngàn hàng vạn lời xin lỗi – Hạnh Như cũng khóc theo. 
Thanh Nam nhìn hai chúng tôi khóc nỉ nê xong mới có dịp mở miệng: 
- Ở Việt Nam nhớ giữ gìn sức khỏe, trời này gần Tết rồi nên gió bắt đầu se lạnh, nhớ phải mặc áo ấm, à còn nữa, nhớ ăn uống điều độ, đừng bỏ bữa như lúc trước nữa, còn nữa…. 
- Phan, Thanh, Nam! – Tôi ngắt lời – Tôi biết rồi, mà này, sao hôm nay cậu nói nhiều thế nhở? Tôi nhớ khi lần đầu gặp cậu cậu rất tiết kiệm calo như thể sợ hao tổn nguyên khí quốc gia mà. 
Cộc.. ! Âm thanh gì đây? Là âm thanh của một bàn tay vừa cốc nhẹ lên đầu tôi. Tôi ngơ ngác ngước lên. Quái lạ, nói chuyện với anh em nhà này phải mang đôi guốc cao gần cả tấc, nếu không sẽ có ngày tôi được đưa vào bệnh viện vì gãy cổ mất. 
- Hơ, cậu làm gì mà đánh tôi? – Tôi xoa xoa chỗ bị cốc, ngơ ngác. 
- Cậu ngốc quá đấy! – Thanh Nam buộc miệng – Tôi đánh cho cậu nhớ tôi thôi chứ không có gì đâu! 
Hạnh Như đứng bên cạnh cười toe toét, tôi tiu nghỉu như mèo bị cắt tai, lí nhí nói: 
- Biết rồi… khổ lắm…nói mãi… 
Thanh Nam bật cười, cậu ấy kéo tay Hạnh Như: 
- Đi thôi! 
Tôi đứng đấy nhìn bóng dáng hai người họ khuất xa khỏi tầm mắt. Chợt bật cười 1 mình, tự dưng giờ đây tôi cảm thấy mình hạnh phúc. Một hạnh phúc nhỏ nhoi đơn sơ hòa quyện với một chút ít hi vọng len lỏi trong lòng. Hi vọng gì đây? Hi vọng trong tôi có thể cân đo đong đếm được sao? Hi vọng trong tôi có thể sánh bằng với nỗi thất vọng đang tràn ập đến hay sao? 
Thanh Nam đã đi Mỹ, Thanh Phong vẫn nằm lì đấy. Giờ đây chỉ còn một mình tôi với nỗi cô đơn trơ trọi. Lững thững bước vào bệnh viện, bàn chân tôi vô thức bước chầm chậm chầm chậm. Tôi sợ nếu bước đi nhanh quá sẽ khiến hi vọng trong tôi nhanh chóng bị vụt tắt. Tôi sợ sự thật phũ phàng sẽ đến nhanh hơn mình tưởng. Bước đến phòng Thanh Phong, tim tôi lại đau nhói lên từng hồi. Thanh Phong vẫn bất động nằm đấy, vẫn không cho tôi chút hi vọng nào dù chỉ là mong manh nhỏ nhoi. 
Tôi đau xót nhìn người con trai trước mặt, người con trai đã từng nói yêu tôi, từng nói muốn che chở bảo vệ tôi suốt đời mà bây giờ lại để tôi chăm sóc lại như thế này. Tôi mỉm cười trong vô thức, ngồi phịch xuống ghế cạnh giường bệnh, giở cặp ra và lấy một xấp tài liệu mà dì Mỹ Lệ giao cho. Từ ngày được “giáo sư” Thanh Nam chỉ dạy, tôi cũng có chút ít kinh nghiệm trong thương trường, nhưng chỉ là ti tí thôi, đủ để phụ giúp dì Mỹ Lệ làm một số việc, như thế là quá rồi. Đầu óc tôi không được sâu lắm nên không thể chứa nhiều kiến thức và kinh nghiệm, chỉ cần bấy nhiêu đó thôi. 
- Cậu ngoan ngoãn mà nằm yên đó nhé! Tôi làm việc tiếp đây! – Tôi nói nhỏ với Thanh Phong. 
Nhưng, khi mở xấp tài liệu đó ra, tôi không tài nào tập trung được. Hễ cứ muốn tập trung thì hình ảnh Thanh Phong cứ hiện về trong tôi. Cố xua xua mãi như hình ảnh ấy cứ chập chờn trong trí nhớ. Tôi đành gấp tài liệu lại, thôi không làm nữa. Rồi quay sang Thanh Phong: 
- Thanh Phong xấu xa kia, cậu có tỉnh lại hay không hả? cậu cứ thích nằm lì đấy cho hao tốn nguồn tài nguyên quốc gia à? Cậu bảo là thích tôi, bảo là yêu thôi, thế sao cứ bắt tôi chăm sóc cho cậu thế này? Tốt nhất cậu nên tỉnh lại ngay bây giờ, nếu không tôi sẽ siết cổ cậu cho cậu chết quách đi cho xong. 
- …………. 
- Nè nè Thanh Phong, cậu cứ ngoan cố không chịu tỉnh lại à? Muốn gì đây hử? muốn gì? Nói xem nào? Cậu mà tỉnh lại tôi sẽ xé xác cậu ra rồi quăng cho heo ăn, đồ Thanh Phong chết bầm, đồ Thanh Phong chết tiệt, đồ Thanh Phong xấu xa, đồ…đồ…Thanh Phong biến thái…. @$@#%$#&^%&#$%$# 
Và hàng ngàn hàng vạn câu **** rủa mà tôi sang tạo ra đều được truyền đến tai Thanh Phong. Ấy thế mà Thanh Phong cứ nằm yên đấy, không hề có phản ứng, cũng chẳng có chút gì gọi là bức xúc. Phải thôi, nếu lúc nào Thanh Phong cũng không hề có sức phản kháng như thế này thì cuộc đời của tôi toàn là mùa xuân rồi. 
*---*---*---*---*---*---*---* 
Reng…reng…reng…. 
Tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi. Dụi dụi mắt, tôi làu bàu bước đến nghe điện thoại: 
- Alo. 
- Có phải nhà Hà Vy không con? 
- Dạ, cô là? 
- Mẹ Ngọc nè con! 
- Dạ… con chào mẹ, có chuyện gì ạ? 
- Trưa nay mẹ muốn mời con và mẹ con đến nhà ăn cơm, được chứ? 
- Dạ… 
- Được rồi, nhớ đến nhé, mẹ đã bảo người đến rước rồi. Vậy nhe! Chào con! 
Ngắt điện thoại, tôi khẽ thở dài. Từ lúc quen biết mẹ Ngọc, từ lúc biết mẹ Ngọc là mẹ ruột của mình, chưa có lần nào tôi có thời gian trò chuyện với mẹ. Có phải chăng cuộc sống quá bận rộn khiến tôi lãng quên người mẹ đã mang nặng đẻ đau sinh ra tôi hay không? Có phải tôi đã quá vô tâm? Nếu hôm nay mẹ Ngọc không điện về nhà, tôi cũng sẽ không biết khi nào có cơ hội để nói chuyện với mẹ. Hà Vy à, mày vô tâm quá rồi đấy… 
*---*---*---*---*---* 
Bữa cơm diễn ra thân mật hơn cả tôi tưởng tượng. Mẹ Ngọc không hề trách mẹ tôi vì chuyện 16 năm trước, cũng không hề xét nét xem 16 năm nay đã chạy chữa cho Hạnh Như thế nào. Mẹ Ngọc tươi cười gắp thức ăn cho tôi: 
- Con phải ăn nhiều vào Hà vy à, con ốm nhom thế kia, chả trách thằng Phong cứ không chịu ngồi dậy. 
- Dạ… - Tôi ngơ ngác –Vậy thì có liên quan gì ạ? 
- Thì con cứ bồi bổ cho bản thân mình nhiểu vào, để khi nào thằng Phong tỉnh lại, nó sẽ phải ngất xỉu 1 lần nữa khi nhìn thấy con đấy, hiểu chưa? 
Cả bàn ăn cười nghiêng ngả, tôi xấu hổ cặm cụi ăn hết phần cơm của mình, lâu lâu lại ngước lên xem phản ứng của mẹ mình. 
- Thằng Phong nào vậy chị Ngọc?


Mẹ tôi chợt ngưng đũa hỏi, chết tôi rồi, để mẹ tôi nhớ ra Thanh Phong là cái tên vô duyên vô phép tắc hôm bữa, thế nào mẹ cũng nổi trận lôi đình lên cho mà coi. 
- Thằng Phong là con của chị Mỹ Lệ, cũng là con trai của tổng giám đốc tập đoàn Long Phụng đấy chị Hương à! 
- Con trai chị Mỹ Lệ… vậy là….. 
Chết rồi, mẹ tôi sắp nhớ ra rồi. Oh my god, phù hộ cho con ~.~ 
- Cái thằng vô duyên mất lịch sự hôm bữa phải không Hà Vy? 
Câu hỏi của mẹ tôi như con dao đâm ngay vào cổ họng tôi khiến tôi ú ớ không phát ra được âm thanh nào. Nghiêm trọng hơn là cả bàn ăn đều chăm chú nhìn tôi như nhìn 1 vật thể lạ, này này, có cần phải nghiêm trọng vấn đề đến vậy không? 
- Dạ… 
Sau 10s cố lấy lại tinh thần, tôi đã cất lên được tiếng nói đầu tiên và cũng là tiếng nói duy nhất trong câu nói của mình. Mẹ tôi nhìn tôi một hồi lâu như không tin vào tai mình. Tôi nín thở nghe những lời phán xét của mẹ. Cảm giác giờ đây của tôi không khác gì cảm giác của mấy tên tù nhân bị phán tội tử hình sắp “được” đưa lên máy chém vậy. 
- Thế… nó bị gì mà vẫn chưa tỉnh? 
Ôi zào, hú hồn…. @_@ 
- Dạ… vì Thanh Phong chịu thay cho con 1 nhát dao nên mới bị thương nặng, mất máu rất nhiều và vì chuyển đến bệnh viện trễ nên sau khi phẫu thuật đã để lại di chứng… đã trở thành người thực vật ạ… 
Tôi li nhí nói. Nhắc đến chuyện đó, bỗng dưng trong đầu tôi lại lóe lên 1 pha những hình ảnh ngày hôm đó và cũng bỗng dưng trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi buồn mang mác, một nỗi buồn không tên… 
- Thế sao mày lại bị người ta đâm dao thế? – Mẹ tôi vẫn hỏi tôi với nét mặt vô cùng lo lắng – Thế mày có sao không? Trời ạ, con với cái, cái gì cũng giấu mẹ hết là sao vậy con? mày có còn xem mẹ là mẹ của mày không hả? 
Tôi chỉ biết im lặng cúi đầu chịu trận. Trông tôi lúc này ngoan ngoãn như con nai vàng ngơ ngác. 
- Là do con gái tôi, Hạnh Như – Mẹ Ngọc chợt lên tiếng – Chỉ tại tôi không biết dạy dỗ con gái nên mới ra nông nỗi này. Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi với gia đình chị và cả gia đình chị Mỹ Lệ nên mới… 
- Không sao không sao đâu – Mẹ tôi phân bua – Hà Vy không sao là được rồi, tội là tội cho thằng Phong, nó đã chịu thay nhát dao giùm cho Hà Vy mà.… mà chị Ngọc này, chuyện 16 năm về trước….. 
- Quên đi! Tôi đã quên khuấy chuyện đó rồi, với lại, chị không có lỗi, chỉ vì chị quá yêu con Hạnh Như nên mới có quyết định như thế… hơn nữa… con Hạnh Như đã làm chuyện có lỗi với gia đình chị, tôi thay mặt nó xin lỗi…. 
Tôi ngơ ngác nhìn 2 người phụ nữ nói chuyện với nhau. Thế là mọi chuyện đã được giải quyết xong rồi cơ à? Ấy thế mà làm tôi phải vắt óc mấy đêm trời để suy nghĩ cách giải quyết. Ôi zào…. 
- Vậy chị quyết định thế nào về việc dọn về đây sống cùng gia đình tôi? – Ba Quốc Nam nãy giờ lầm lì không nói gì, giờ mới lên tiếng. 
Mẹ tôi chợt im lặng. 
- Chị thấy đó, thằng Nam là em trai sinh đôi với Thanh Phong đã cùng con Hạnh Như qua Mỹ để điều trị bệnh tim rồi. Nhà chỉ còn lại hai vợ chồng, đến bữa cơm thì trống vắng, nhìn cái bàn trống trơn cũng chẳng muốn ăn nữa… - Mẹ Ngọc thở dài nói. 
- Đúng rồi đấy chị à! – Ba Quốc Nam chợt lên tiếng – Dù gì Hà Vy cũng là con ruột của chúng tôi. 
Mẹ tôi không thể nói được gì nữa, nhìn tôi như dò xét. Tôi vội cúi đầu ăn hết chén cơm của mình để không phải trả lời câu hỏi của mẹ. 
- Nhưng như vậy thì… ngại quá…. Trước giờ tôi không quen sống như thế này… - Mẹ tôi ngại ngần nói. 
- Hay là, chị hãy làm người giúp việc cho chúng tôi đi, dù sao dì Năm cũng sắp xin nghỉ rồi – Mẹ Ngọc chợt nói.
Mẹ tôi lại nhìn tôi dò xét, tôi giương mắt ếch nhìn xung quanh rồi buột miệng nói: 
- Mẹ quyết định sao cũng được, riêng con, con nghĩ… - Tôi chần chừ 
- Nghĩ gì? – Cả 3 đều đồng thanh. 
Tôi lấm lét nhìn xung quanh, sao mọi người ai cũng nhìn mình hết zậy trời? Định dùng hội đồng áp đảo tôi đây mà. 
- Con nghĩ…. con nghĩ… có hai người mẹ… vẫn vui hơn… - Tôi ngập ngừng. 
Mẹ Ngọc cười xòa, ba Quốc Nam cũng bật cười thành tiếng, riêng mẹ tôi thì trừng mắt: 
- Thế thôi mà cũng nói cả buổi! Mẹ vẫn chờ câu trả lời của mày đấy thôi, mày quyết định sao cũng được. 
- Thật vậy à mẹ? – Tôi sung sướng nhảy cẩng lên – Con yêu mẹ nhất!!! 
Tiếng cười vang lên khắp nhà, không gian ấm cúng đã được tìm lại trong ngôi nhà từ lâu chỉ toàn tiếng trách móc và không khí vô cùng ảm đạm. 
Kể từ giây phút đó, 4 người chúng tôi, từ hai gia đình hẳn hoi từ lâu đã ngại ngần không dám gặp đã đến với nhau bằng tình thương, lòng vị tha và lòng nhân ái. Mọi thù hằn, ân hận, lỗi lầm của 16 năm về trước và bây giờ đã được xóa bỏ. Hơn thế nữa, lòng nhân ái và bao dung giữa con người với nhau đã vô tình tạo thành sợi dây mành nhưng rắn chắc, đã gắn kết chúng tôi lại thành người 1 nhà.

CHAP 51 (tiếp theo) 

Từ ngày dọn đến nhà mẹ Ngọc, tôi có nhiều thời gian hơn để chăm lo cho việc học hành và công việc mà dì Mỹ Lệ giao cho. Tôi và mẹ đã không còn phải lo lắng cho từng miếng ăn giấc ngủ như trước kia nữa mà thay vào đó là một cuộc sống nhàn hạ không ai bằng. Nếu gọi trên danh nghĩa, mẹ tôi là người giúp việc trong nhà mẹ Ngọc, nhưng thực tế mẹ tôi không phải lầm bất cứ chuyện gì nặng nhọc và mệt mỏi cả mà tiền lương vẫn phát hàng tháng. Lâu lâu cả “gia đình” tôi lại kéo sang thăm Thanh Phong đang lì lợm nằm mãi trong bệnh viện không chịu ra. Những lúc ấy mẹ Ngọc đã nói rất nhiều rất nhiều với Thanh Phong cứ như hai mẹ con vậy ấy. Tôi hiểu những gì mà mẹ Ngọc làm như muốn đền đáp lỗi lầm mà Hạnh Như đã gây ra cho tôi và Thanh Phong. Đúng là “con dại cái mang” mà, có lúc mẹ Ngọc bảo rằng Thanh Phong hãy mau tỉnh dậy rồi bắt đại ai trong hai đứa con gái của mẹ mẹ đều đồng ý. Tôi xấu hổ đỏ mặt quay đi và mẹ Ngọc chỉ nhìn tôi cười hề hề. Từ sau cái chuyện không đáng xảy ra ngày hôm đó, dường như những “bậc tiền bối” đều biết rõ tình cảm của Thanh Phong đối với tôi và cứ gán ghép cho tôi với Thanh Phong bằng mọi cách. Oh my god… sao không dân chủ một chút nào hết trơn zậy? 
*---*---*---*---*---* 
Hai năm sau. 
Rảo bước trên con đường đầy lá rơi và gió thổi cứ bám riết vào da vào thịt, tôi đưa hai tay vào lồng ngực như để tìm lấy hơi ấm. Mùa hè gần đến sao trong lòng tôi vẫn có 1 cảm giác lạnh lẽo đến khó tả. Đón chiếc taxi đến bệnh viện thân thuộc, ông bác sĩ nhìn tôi mỉm cười: 
- Con lại đến thăm Thanh Phong à? Thằng nhóc đó tốt số thật, có một bạn gái như con, nếu gặp đứa con gái khác nó đã bỏ quách đi cái thằng “không mần ăn được gì” cho rãnh nợ rồi. 
Câu nói vô tư ngây thơ vô số tội của ông bác sĩ và cả cụm từ ‘không mần ăn được gì” khiến tôi đỏ mặt chỉ biết chào ông qua loa vài câu rồi chạy tít lên phòng Thanh Phong. 
“Thằng nhóc” tên Phan Thanh Phong đang ngự trị trên chiếc giường quen thuộc. Tôi bực bội quăng giỏ xách lên giường cái “phịch” rồi nhìn Thanh Phong trừng mắt: 
- Cái tên Thanh Phong kia, vẫn chưa chịu ngồi dậy à? Muốn lão bà bà đây chăm sóc cho cậu suốt đời à? 
Thanh Phong vẫn nằm bất động. 
- Đồ Thanh Phong biến thái, cậu có biết rằng hồi nãy ông bác sĩ “dễ mến” đó nói gì không hả? Ổng nói tôi là bạn gái của cậu đấy, nực cười thật! Ổng còn nói cậu “không mần ăn được gì” đó. Trời ạ, sao cái tên Hà Vy đẹp đẽ của tôi lại gắn với tên Thanh Phong của cậu chứ? Amen! Đừng nói rằng kiếp trước con mắc nợ cái tên này nha! 
Mặc cho tôi độc thoại 1 mình, Thanh Phong vẫn không hề lên tiếng, không hề phản ứng. Tôi thở dài ngồi phịch xuống ghế, nhìn Thanh Phong hồi lâu rồi nhỏ nhẹ: 
- Cậu có biết hai năm qua cậu cứ nằm lì ở đây làm hào tốn bao nhiêu tài nguyên quốc gia không hả? Cậu có biết là ngày nào tôi cũng vào đây khiến ai cũng nhìn tôi như 1 đứa chai mặt không hả? Cậu có biết là tôi đã lo lắng cho cậu thế nào không hả? Sao cậu cứ nằm đó mà không thèm trả lời tôi vậy hả? 
Biết bao nhiêu câu hỏi tự biên tự diễn của tôi vẫn không thể khiến Thanh Phong động đậy, tôi bất lực nhìn “thằng nhóc” lì lợm đó một lượt rồi thở dài đầy ngao ngán: 
- Cho cậu hay 1 tin nhé, em trai sinh đôi của cậu ấy, chuẩn bị về Việt Nam rồi. Người ta đã bỏ ra hai năm để chữa bệnh cho Hạnh Như, còn cậu, hai năm vẫn nằm lì đấy như một thằng vô tích sự, bỏ phí thời gian lắm đấy cậu biết không? 
- ………… 
- Mà cho cậu hay nhé, tôi gần thi Đại Học rồi, chỉ còn 3 tháng nữa để ôn thi, cậu làm ơn tỉnh dậy để tôi có tâm trạng để thi thố, cậu cứ nằm đó hoài thì làm sao mà tôi yên tâm được? 
- ……….. 
Và cứ thế, tôi độc thoại một mình và không cần đối phương có câu trả lời hay phản bác, người ngoài mà nghe được chắc sẽ tưởng tưởng tôi là con điên và đưa vào bệnh viện tâm thần, chắc chắn là vậy. Vì thế cho nên, sau khi trút 1 lượt những dòng “tâm sự mỏng”, tôi vớ lấy cái túi xách ra về. Trong lòng thoáng 1 chút…. thất vọng. Ừ thì thất vọng, tôi đã thất vọng trong suốt 365x2 ngày kia, ngày nào vào viện tôi cũng mong được nhìn thấy Thanh Phong ngồi dậy mà mắng tôi, mà trêu chọc tôi, hay luôn miệng gọi tôi là Vịt con xấu xí. Thế nhưng hi vọng đó mong manh quá, mong manh đến nỗi tôi tưởng chừng như hàng trăm ngàn thất vọng đã ập đến và lấn áp cái hi vọng mong manh kia. Ấy thế mà ngày nào tôi cũng chạy vào viện như một con ngố, một con ngố mặt dày ^^! 
*---*---*---*---*---* 
Hôm nay Thanh Nam về nước. Theo tin báo từ “mật thám”, Hạnh Như đã được thay tim thành công và đã hết bệnh. Thế là hai năm trôi qua, hai người họ bên Mỹ chắc cũng đã “gạo nấu thành cơm” rồi. Một suy nghĩ bâng quơ thoáng qua trong đầu như thế, thì chứ hai người họ qua bên đó chắc cũng thân thân, rồi thì “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” thôi. Nghĩ đến đấy, tôi một phần thấy vui, một phần thấy buồn len lõi một tí thất vọng. Ừ thì thất vọng, ai trong trường hợp này cũng sẽ có cảm giác như tôi hiện giờ thôi. Dù gì Thanh Nam cũng từng tỏ tình với tôi, từng ôm tôi bằng vòng tay ấm áp của cậu ấy mà. 
Lót tót theo hai mẹ cùng ba Quốc Nam và dì Mỹ Lệ ra sân bay, cả một không khí ồn ào và vui vẻ nhưng vô cùng ấm cúng. Họ bàn tán với nhau về chuyện sau này của Hạnh Như, về tương lai của hai tập đoàn và tôi thì bỗng dưng….muốn khóc khi nghe họ gán ghép cho tôi và Thanh Phong. Đấy đấy, hình như kiếp trước tôi mắc nợ gì Thanh Phong nên kiếp này tôi phả trả bằng những sự kiện vô cùng vô cùng lớn lao và mang đậm chất của kiểu quản lý độc quyền như thế này. 
Thoáng thấy dáng người dong dỏng cao, mái tóc màu hạt dẻ đong đưa trong gió, từng tia nắng chiếu rọi qua khuôn mặt như thiên sứ ấy tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo đến mê hồn. Người con gái bên cạnh gương mặt xinh đẹp dịu dàng, duyên dáng trong chiếc váy hoa hồng nhạt. Hai người đang mỉm cười nhìn nhau rồi chỉ tay về phía chúng tôi đang đứng. Ba mẹ tôi và cả dì Mỹ Lệ đều vui vẻ đưa tay lên vẫy vẫy như ra hiệu. Họ đã tìm gặp được chúng tôi trong đám đông chật cứng người và trong tiếng cười ồn ào của niềm vui khi gặp được người thân. Dì Mỹ Lệ và mẹ Ngọc hạnh phúc ôm hai đứa con mình vào lòng, từng nụ cười hiện lên trên gương mặt những người phụ nữ đã từ lâu không thấy họ cười hạnh phúc đến như vậy. 
- Mẹ! con nhớ mẹ quá trời luôn nè! – Hạnh Như nhõng nhẽo với mẹ Ngọc. 
- Cái con nhỏ này, đã lớn tần ngần như thế này mà còn nhõng nhẽo – Mẹ Ngọc mỉm cười mắng yêu Hạnh Như.


C- STAT truyen teen hay