CHAP 33: TÔI THÍCH CẬU! HÀ VY! 

Thanh Phong đột nhiên thay đổi sắc mặt, trở về trạng thái vui vẻ ban nãy, nhìn tôi cười thật tươi: 
- Hà Vy xấu xí! Cậu chỉ có thể nhút nhát như vậy trước mặt tôi thôi à? 
- Ơ… tôi… 
Thanh Phong chết bầm, biết con người tôi dễ dãi lại thích cam chịu bị áp bức, thế mà còn đem chuyện ấy ra để mà trêu tôi nữa chứ. Nếu tôi không dễ dãi thì nãy giờ tôi đã bầm cậu ấy thành trăm mảnh rồi. Tôi im lặng vì biết mình cãi không cãi lại Thanh Phong, đánh cũng không đánh lại Thanh Phong. Thanh Phong thấy tôi im lặng không nói gì trước lời trêu chọc của mình, không kiềm nén được sự bực mình, dúi mạnh cái gối vào đầu tôi: 
- Hà Vy kia, vừa xấu xí vừa nhút nhát! Vừa ngốc nghếch cộng thêm đầu óc lại không linh hoạt! Rốt cuộc cậu có gì để bổn thiếu gia quan tâm lo lắng như vậy hả? 
- What????? 
Tôi trợn tròn to mắt đến nỗi không còn gì to hơn. Thanh Phong, cậu ấy đang nói cái quái gì vậy? 
- What cái gì mà what?? Cậu biết rõ tôi học không giỏi môn Anh Văn mà còn dùng tiếng Anh nói chuyện với tôi à? 
- Không phải cậu học không giỏi môn Anh Văn – Tôi đưa cái đầu bù xù vì lực do Thanh Phong truyền lên cái gối ban nãy quá mạnh, nhìn Thanh Phong, ngô nghê nói – Mà là chả có môn nào cậu giỏi cả!@_@ 
- Cậu… 
Thanh Phong bị tôi ép đến tức chết, tôi chỉ biết nghiêng ngả mà cười ha hả. Lần đầu tiên trong đời được dịp chọc tức Thanh Phong thiếu gia, khỏi phải nói các bạn cũng biết tâm trạng của tôi sung sướng và phấn khởi đến mức nào rồi. Hà hà! 
- Cười này!! Cười này!!! 
Vừa nói Thanh Phong vừa dùng gối đánh vào tôi đúng lúc tôi đang định đứng lên, và kết quả là tôi bị lực hút của Trái Đất cộng thêm mất thăng bằng ngã dúi dụi về trước, cũng là ngã vào… người Thanh Phong. 
Khoảng cách mặt chạm mặt chỉ cách nhau trong gang tấc… 
Hơi thở của Thanh Phong át vào mặt tôi khiến mặt tôi nóng bừng lên trông thấy… 
Rồi… mắt chạm mắt, mũi chạm mũi… từ từ… môi dần chạm môi… 
Tôi nhắm mắt nín thở không biết chuyện gì sẽ diễn ra… 
- Ha ha ha ha ha!!!!!!!!!!!!! 
Tôi mở to mắt và hiện lên trước mặt tôi là Thanh Phong cười ngặt nghẽo, cậu ấy cứ thế cười nghiêng ngả khiến tôi khó chịu mà quát lớn: 
- Gì chứ? Cậu làm gì mà cười? Đùa giỡn với người khác làm cậu vui lắm hay gì??? 
Tôi tức giận đến phát khóc. Tôi không làm chủ được cảm xúc lúc này của mình, tôi cảm thấy mình như bị xúc phạm, sóng mũi chợt cay cay và nước mắt chực rơi xuống. Chẳng biết cảm xúc của tôi bây giờ là gì nữa? Tức giận? Hụt hẫng? Là vì lý do gì? Tôi không biết, không biết. Dường như bị người khác đùa giỡn như thế, tôi không quen một chút nào. Và cũng vì không quen, nên tôi không biết phản ứng như thế nào, chỉ biết khóc và khóc thôi… 
- Này..này.. tôi đùa chút thôi mà, đừng khóc nữa, đã biết tôi rất sợ nước mắt con gái mà cứ mít ướt như thế hả? thôi mà… 
Thanh Phong đưa cho tôi một miếng khăn giấy, cố dỗ dành tôi như đang dỗ dành một đứa trẻ. Nhưng không biết sao, vì thế tôi lại càng khóc to hơn. 
- Tôi biết, cậu chỉ thích Thanh Nam thôi, nên tôi chỉ đùa tí cho vui, cậu đừng giận mà… 
- Hu huh u… 
- Này! Hà Vy ngốc nghếch kia! Có nghe tôi nói gì không hả? Cứ khóc bù lu bù loa như thế thì giải quyết được gì? 
- Hu… hu…hu… 
- Có nín không thì bảo??? – Thanh Phong mất kiên nhẫn mà nói gần như quát lên. 
Tôi cứ khóc, khóc đến chừng không còn phương thuốc nào để chữa cho nín. Thanh Phong đột ngột chồm đến gần tôi, đặt môi mình lên môi tôi. 
Tim tôi đang đập thình thịch.. thình thịch… lồng ngực như muốn nổ tung ra… 
Một cảm giác là lạ… ươn ướt…mằn mặn… (ai tưởng tượng thế nào thì cứ tưởng tượng đi nhé! Tác giả cho các bạn bay cao bay xa ^^!) 
Tôi nín hẳn… (bởi vì có còn miệng đâu để mà khóc).. 
Cảm giác môi chạm môi khiến tôi không thể phản ứng được gì. Thanh Phong dần ôm chặt lấy tôi, một cái ôm thật ấm… Môi cậu ấy vẫn không chịu rời môi tôi, vẫn cứ hôn tôi… 
Lần đầu tiên trong đời, nụ hôn đầu tiên của tôi đã bị tên Thanh Phong đáng ghét kia cướp mất.. 
Đến khi môi Thanh Phong chịu rời môi tôi thì lúc ấy tôi như sực tỉnh một cơn mê. Thanh Phong nhìn tôi cười hiền, một nụ cười đẹp nhất mà tôi được thấy: 
- Chịu nín rồi à? Có phải muốn như ban nãy mới chịu nín không? 
- Cậu…. 
Tôi ú ớ không nói được gì. Đơn giản vì tôi vẫn chưa lấy được bình tĩnh cho mình. 
- Cậu thật đúng là.. phản ứng chậm chạp. 
- Cậu…. 
- Tôi làm sao? Này! Đừng khóc nữa nhé! Khóc nữa tôi không biết phải làm sao đâu đấy. 
- Cậu… 
- Sao cứ cậu…cậu hoài vậy? Có muốn tôi hôn nữa không? 
- Á!! Không không…. 
Tôi như một phản xạ tự nhiên, che miệng mình lai, cứ như sợ Thanh Phong lại cướp nó đi mất vậy. 
- Phản ứng chậm chạp quá! Ngay cả hôn cũng không biết, cứ bị động như thế – Thanh Phong nhìn tôi bĩu môi.
- Có hôn lần nào đâu mà có kinh nghiệm? – Tôi rất bức xúc mà trả lời, bây giờ tôi rất rất muốn xé xác Thanh Phong ra thành trăm mảnh rồi quăng cho heo ăn. 
Thanh Phong im lặng trong vài giây. Tôi nín thở nhìn gương mặt cậu ấy. Quái! Sao lúc này tôi nhận ra Thanh Phong lại đẹp trai và đáng yêu đến như thế chứ? 
Thanh Phong hỏi ngây ngô: 
- Có thật vậy không? 
- Chứ cậu muốn thế nào? Không biết đâu, cậu phải đền lại nụ hôn đầu đời cho tôi! – Tôi ấm ức. 
- Tôi… tôi biết làm thế nào? – Thanh Phong lúng túng – Tại thấy cậu khóc dữ quá nên không còn cách nào khác, làm thử cách này, không ngờ kết quả trên cả mong đợi. 
- Tôi…cậu…huh u huh u không biết đâu… 
Chết, tôi lại sắp khóc đến nơi rồi… không cần biết Thanh Phong suy nghĩ gì, cũng chẳng cần biết hắn ta lấy lý do gì, tôi đang rất ức chế, chỉ muốn hét to lên mà thôi. 
- Này này, đừng định khóc nữa nhé! Lát thằng Nam xuống mà thấy sẽ khiến cậu xấu hổ đấy! 
Nhắc đến Thanh Nam, tôi như sực tỉnh. Phải rồi, cậu ấy còn trên lầu mà, chả biết ban nãy có chứng kiến được cái cảnh hay ho này không nữa. Nghĩ đến chuyện hồi này, mặt tôi lại đỏ bừng lên, tim laị đập không đúng tần suất của nó. 
- Đấy đấy, nhắc đến thằng Nam thì cậu nín hẳn đi. 
Tôi xấu hổ không nói gì. 
- Tôi thật sự không hiểu, tôi và thằng Nam giống nhau như hai giọt nước, tại sao cậu thích nó mà không thích tôi? – Thanh Phong ngô nghê hỏi tôi. 
- Cậu nói cái quái gì thế? Tất nhiên 2 người ngoại trừ ngọai hình ra, thì chẳng có gì cậu sánh bằng Thanh Nam cả! 
Tôi rất ức chế mà nói ra sự thật đau lòng ấy cho Thanh Phong biết. Nhưng Thanh Phong không những không tức giận mà còn vui vẻ nói: 
- Được thôi được thôi! Cậu chê bổn thiếu gia chứ gì? Tôi sẽ chứng minh cho cậu thấy thằng Nam chẳng có gì hơn tôi đâu. 
- Thanh Phong!!! Cậu đùa giỡn đủ chưa vậy? Cậu cứ thích đùa với con gái như vậy sao? – Tôi bực tức hét lớn - Cứ làm cho tôi đau tim như thế thì cậu mới hài lòng à? 
- Tôi không đùa! – Thanh Phong nghiêm nghị nhìn thẳng vào tôi, nói rõ từng chữ một – Tôi thích cậu, Hà Vy! 
- Cậu…. cậu điên rồi! 
Nói rồi tôi chạy nhanh ra khỏi nhà họ. Trong lòng hỗn độn với hàng trăm hàng ngàn suy nghĩ. “Đừng, đừng Thanh Phong ơi, đừng làm tôi lại mất ngủ vì cậu nữa” 
Tôi cố lắc lắc đầu để lấy lại bình tĩnh cho mình. Không, chỉ là mơ, chỉ là ảo ảnh, qua ngày mai sẽ chẳng có gì hết, sẽ không có gì hết, Hà Vy à! 
Tôi không biết rằng, Thanh Nam đã chứng kiến tất cả những chuyện vừa xảy ra. 

CHAP 34: …. (ây za hem biết đặt tiêu đề là gì nữa, có ai giúp mình đặt tiêu đề này không?) 
Lê lết về đến nhà, tôi vô cùng mệt mỏi, có cảm giác như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực mình làm mình rất khó thở, vì thế, vừa mới vào nhà tôi đã nằm quật trên giường, không thèm biết trời trăng mây nước gì mà ngủ thiếp đi. 
Cho đến khi…. 
- Vịt Con Xấu Xí!!! Mở cửa coi!!! 
- ….. 
- Có mở không thì bảo! 
- ….. 
- Cậu còn không ra, tôi đốt nhà cậu đấy! 
- ….. 
- Vịt con xấu xí, cậu có trong nhà không vậy? Đừng làm tôi lo lắng mà! 
- …. 
Tôi chợt tỉnh vì vừa mới nghe được người nào đòi đốt nhà mình. Ngáp một cái rõ to, tôi lào bào ra mở cửa. 
- Cậu trong đấy à? Vậy mà không chịu lên tiếng! 
Vừa mới bị cướp mất giấc ngủ, lại gặp ngay vẻ mặt khó ưa của Thanh Phong, tôi không ngần ngại mà …đóng sập cửa lại! 
- Chuyện gì thế Hà Vy? Sao hôm nay lại nghỉ học thế? 
- Trời ạ, có phải không đây? Ngay cả ngủ cũng không cho người ta ngủ, Thanh Phong, nói cho tôi biết, cậu đã làm được chuyện gì có ích cho người khác chưa? 
Tôi rất ức chế mà tuôn ra một tràng như thế, rồi không để Thanh Phong kịp nói gì, tôi quay trở về giường và tiếp tục cuộc hành trình đi tìm giấc mộng của mình. 
Có tiếng đập cửa xồng xộc, tiếng Thanh Phong càng lúc càng thiếu kiên nhẫn: 
- Cho cậu hay nhé Vịt con xấu xí, chả có đứa con gái nào dám nói chuyện với bổn thiếu gia như thế! 
- ……. 
- Tôi cứ ngồi đây cho đến khi nào cậu chịu ra gặp tôi! 
- ……… 
Từ lúc Thanh Phong nói câu đó, tôi không còn cảm thấy động tĩnh gì ngoài cửa nữa. Nói là quay về giường để ngủ chứ tôi có chợp mắt được xíu nào đâu. Nhờ ơn của Thanh Phong, tôi đã tỉnh giấc hẳn, nhưng tôi không dám ra ngoài, tôi sợ phải đối mặt với gương mặt đó, với nụ cười đó, với đôi môi đó, với..nụ hôn đó. Hức hức, nhắc đến chuyện đó, tôi khong cản được tim mình lại đập thình thịch, thình thịch. Vì thế, mặc kệ Thanh Phong có còn ngồi ngoài đó hay không, tôi vẫn ngồi yên trong nhà với suy nghĩ răng, khi nào chán Thanh Phong sẽ đi thôi. 
Nhưng, tôi chợt nghe bụng mình biểu tình quyết liệt. Sáng giờ có bỏ cái gì vào bụng ngoại trừ chai sting mà Thanh Phong quăng cho hồi sáng, vì thế giờ đây bụng tôi đói cồn cào. Chợt nhìn đồng hồ, nãy giờ đã nửa tiếng, chắc Thanh Phong không đủ kiên nhẫn và đã về rồi. Nghĩ đến đó, tôi yên tâm mà mở cửa ra ngoài kiếm cái gì đó bỏ bụng thì chẳng biết sao cánh cửa vẫn lì lợm mà không chịu mở ra. Tôi cố lấy hết sức để đẩy mạnh cánh cửa thì bỗng nghe một giọng nói quen quen: 
- Vịt con xấu xí, làm cái gì mà mạnh tay vậy hả? 
Thanh Phong ngáp dài ngáp ngắn vì vừa bị kéo ra khỏi giấc ngủ. 
- Thanh Phong, cậu….cậu.. còn ở đây à? – Tôi vô cùng ngạc nhiên mà nhìn Thanh Phong thiếu gia đầu tóc bù xù. 
- Cậu ốm như vậy mà mạnh ghê nhỉ? 
Vừa nói Thanh Phong vừa vô tư bước vào nhà tôi. Tôi vẫn còn ngô nghê không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Thanh Phong chợt đứng yên đấy, làm ra vẻ im lặng lắng nghe. 
- Bụng cậu kêu à? 
Nãy giờ không nhận ra điều đó, đến khi được nhắc lại tôi mới cảm thấy mình đang đói. 
- Không nghe thấy sao còn hỏi? – Tôi trả lời một cách hờ hững. 
- Định giảm cân à? – Thanh Phong tò mò hỏi. 
- Này! Có đi ra khỏi nhà tôi không? Muốn gì đây? 
Tôi rất không bình tĩnh mà dùng hết sức lực cuối cùng của mình đẩy Thanh Phong ra ngoài. Nhưng Thanh Phong không tha cho tôi, cậu ấy quay lại rồi nắm cổ tay tôi kéo đi. 
- Đi đâu đấy? – Tôi vừa bị kéo xềnh xệch vừa bức xúc mà hỏi. 
- Đi ăn! – Thanh Phong trả lời gọn hơ. 
- Này này Thanh Phong! – Tôi cố dùng sức để mình đứng vững lại một chỗ, lớn tiếng nói – Cậu muốn ăn thì đi một mình đi, kéo tôi theo làm gì? Cậu nên nhớ Việt Nam là một đất nước dân chủ đấy nhé! 
- Tôi cứ không dân chủ đấy, cậu làm gì được tôi, nếu tôi dân chủ thì cậu vẫn bướng bỉnh mà nhịn đói tới chiều, phải không? 
- Cậu…. 
- Tôi làm sao nào? – Thanh Phong vẫn không buông tha tôi – Cho cậu hay, từ trước đến giờ chả có đứa con gái nào dám ăn nói lớn tiếng với bổn thiếu gia như thế, cũng chả có đứa con gái nào bạo gan dám bỏ bổn thiếu gia ngồi ngoài cửa nửa tiếng đồng hồ đến nỗi ngủ gục. 
- Ai bảo cậu cứ ngồi đấy làm gì? – Tôi bực mình hét lớn – Chân của cậu thì cậu đi, ai bảo ngồi đây rồi kêu ca này nọ! 
Đúng, đúng Hà Vy, mày không nên nhẫn nhịn nữa, mày phải vùng lên chống lại giai cấp tư sản! 
- Cậu nói thử xem, làm sao tôi có thể bỏ về trong khi cậu nghỉ học cả buổi chiều rồi cứ nằm yên trong nhà không chịu ra? Vịt con xấu xí, thật ra cậu xem tôi là gì hả? 
Thanh Phong vẫn lì đòn không buông tha tôi. Tôi cảm thấy hình như mình đã làm tổn thương một người nào đó, có phải vậy không? 
Thừa lúc tôi đang suy nghĩ lung tung, Thanh Phong kéo tay tôi rồi đẩy vào trong xe. 
- Này, cứ thích bạo lực với phụ nữ vậy à? O_O 
- Tôi không bạo lực thì cậu có thèm đi với tôi không? – Thanh Phong vừa lái xe vừa trả lời. 
- &%#$%#$ 
Như vậy cũng được à? 
** 
- Hồi sáng thằng Nam đã nghe hết những gì tôi nói với cậu. 
Tôi đang thưởng thức những sợi mì dai ngon chợt nghe câu nói đó, suýt chút nữa phun sặc sụa. 
- Rồi…rồi sao? – Tôi lắp bắp. 
- Rồi thì nó nói…. – Thanh Phong chợt im lặng trong vài giây rồi nói tiếp – Mà thôi, chuyện đàn ông con trai, cậu hỏi làm gì! 
- Ờ… 
Tôi lặng im không nói gì nữa, vốn dĩ tôi rất quan tâm đến chuyện này, nhưng thấy sắc mặt hiện giờ của Thanh Phong, tôi không còn can đảm để hỏi tiếp. Cho dù họ có nói gì với nhau, thì tôi cũng chẳng dám hi vọng bất cứ điều gì từ Thanh Nam. Vì thế, không quan tâm đến chuyện này là cách duy nhất giúp tôi sống yên ổn. 
- Tối nay… rãnh không? – Thanh Phong hỏi trống không. 
- Cậu hỏi tôi à? – Tôi ngơ ngác. 
- Chứ không lẽ tôi hỏi tôi – Thanh Phong sắp bực mình đến nơi rồi. 
- À.. không… 
- Làm gì mà không? 
- Ngủ… 
- HÀ VY!!! Cậu cứ ngủ suốt ngày thế à? Ngủ cả buổi chiều hôm nay còn muốn ngủ nữa sao? – Thanh Phong đã bục mình thật sự. 
- Vậy chứ cậu còn muốn tôi làm gì? – Tôi cũng bức xúc không kém. 
- Đi chơi với tôi! – Thanh Phong nói gọn lỏn. 
- Hắc!!!! 
Tôi suýt phun cả ngụm trà trong miệng ra ngoài, suýt chút nữa Thanh Phong thiếu gia phải nổi cáu mà mắng tôi, cũng may tôi còn kiềm chế được. 
- Đây là mệnh lệnh, mà mệnh lệnh sẽ không hề có dân chủ, hiểu chưa? – Thanh Phong nói rõ từng chữ từng chữ một. 
- Cậu….. 
- Không nói nhiều nữa, bây giờ tôi chở cậu về, lo sửa soạn rồi 6h tôi qua đón. Oke bây bê! 
Thanh Phong thẳng thừng nói xong rồi chở tôi về nhà, quăng tôi một góc rồi kênh kiệu mà lái xe đi. 
Tôi vẫn cứ đứng ngây ngô đó, suy nghĩ mãi cũng không hiểu, Thanh Phong cậu ấy muốn làm gì.

CHAP 35: THANH PHONG LÀ TÊN NGỐC NHẤT THẾ GIAN 

5h45 phút chiều, tôi đã chuẩn bị đâu ra đấy những vật dụng cần thiết để đối phó với tên Thanh Phong vừa đáng ghét vừa dở hơi này. Nói thì nói vậy thôi chứ có lấy 10 lần tôi ra thì cũng không có gan mà đấu với Thanh Phong thiếu gia đâu. Vì sao thì ai cũng hiểu rồi đấy. Tôi lê lếch đến chiếc gương trong nhà xem xem mình còn điều gì chưa ổn. Chiếc váy lần trước Thanh Phong đưa đã được tôi tỉ mỉ mà khâu vá lại, có ai như tôi không, chiếc váy hàng chất lượng đến thế mà vẫn phải có ngày ngồi vá những chỗ rách kia. Trông tôi ốm nhom thế này mà có năng lực vô biên ấy nhỉ? ^^! 
Chiếc cài nơ xinh xắn được đặt gọn trên tóc, mái tóc xõa dài đen mượt (đã được nhuộm hồi hôm sinh nhật dì Mỹ Lệ), thêm một chút phấn, một chút son bóng… ôi dào, trông tôi thật xinh (tự sướng chút @_@). Từ lúc Thanh Phong trang điểm cho tôi, tôi đã học lóm được 1 ít, cũng đủ cho mình sử dụng. Lúc ấy Thanh Phong và Thanh Nam cứ thúc ép tôi đi nhanh lên nên cũng chả có thời gian để xem lại mình. Hôm nay tôi suýt chút không nhận ra một vịt con xấu xí như thường ngày nữa mà thay vào đó, trông tôi như một nàng công chúa trong truyện cổ tích. Nghĩ đến đây tôi chợt có một cảm giác hồi hộp và bất an khó tả, nàng công chúa lọ lem mà trước đây tôi thường nghe mẹ kể là một cô bé hiền lành, chăm chỉ, bị mẹ ghẻ và em nhiều lần hãm hại, thế nhưng nàng công chúa ấy đã tìm được tự do, hạnh phúc cho riêng mình. Và tất nhiên, trong bất kỳ một cậu chuyện cổ tích nào, có công chúa thì nhất định sẽ có hoàng tử. Còn tôi? Tôi không phải là công chúa, chẳng qua, tôi chỉ là một con vịt xấu xí và khi có phép màu xuất hiện, tôi mới có thể trở nên lộng lẫy. Phép màu chỉ xuất hiện trong một thời gian nào đó và vĩnh viễn biến mất, tôi không biết mình có may mắn như nàng công chúa lọ lem, có thể tìm được hoàng tử của mình trong thời gian ngắn ngủi ấy không? 
Nghĩ đến đây, chả biết sao tôi lại nghĩ ngay đến Thanh Phong. Chả biết đầu tôi bị chạm dây thần kinh nào mà khi nghĩ đến hoàng tử lại liên tưởng đến Thanh Phong. Tôi học không được tốt môn Ngữ Văn cho lắm, mà phép liên tưởng trong các biện pháp tu từ tôi lại càng dở, thế nên tôi cũng chỉ mong, trong trường hợp này, phép liên tưởng của tôi sẽ sai. 
Đúng 6h Thanh Phong xuất hiện trước nhà tôi, cậu ấy thật đẹp và giản dị trong chiếc áo sơ mi và quần Jeans đơn giản. Khi Thanh Phong bước ra khỏi xe, tim tôi lại đập rộn ràng. Hà Vy, mày đang làm gì đây? Mày có biết là suy nghĩ của mày đã đi quá xa rồi hay không? 
Thanh Phong nở với tôi một nụ cười ấm áp, lồng ngực tôi càng lúc đập càng mạnh. Tôi không biết mình hồi hộp và căng thẳng vì cái gì. Phải chăng đây là lần đầu tiên tôi đi chơi với con trai nên mới có cảm giác như vậy? 
- Vịt con xấu xí! Rồi chưa? – Thanh Phong cười cười với tôi. 
Đấy đấy, cứ gọi tôi là vịt con xấu xí mà còn bảo là thích tôi, có con ma nào tin không? Tôi không tin, không tin, vì thế, hôm nay cứ tưởng tượng Thanh Phong là Anh Thư, như vậy sẽ không còn run và hồi hộp nữa. Tôi tự trấn an mình rồi hít một hơi thật sâu tiến gần đến Thanh Phong. 
- Rồi! 
Tôi nở một nụ cười thật tươi. Hình như có ai đó đã nói với tôi rằng lúc tôi cười trông thật dễ thương, vì thế tôi càng phải cười cho người đó thấy ^^! 
- Hôm nay… - Thanh Phong nhìn tôi một lượt từ trên xuống, tôi nín thở nghe những gì sắp thốt ra từ cái miệng không được có duyên ấy – Cậu…. 
- Tôi.. làm sao? 0_0 – Tôi xấu hổ và như một phản xạ, tôi nhìn lại mình một lượt từ trên xuống. 
- Không có tôi… cậu vẫn làm được à? – Thanh Phong nói với giọng điệu buồn bã nhất có thể. 
- Ý cậu là sao? – Tôi vẫn ngơ ngác không hiểu. 
Thanh Phong bấu chặt hai vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt cậu ấy sâu thẳm như muốn cuồn hút người đối diện vào sâu trong ấy. Tôi nín thở nhìn Thanh Phong, hồi hộp và căng thẳng đến mức không nói được lời nào. 
- Trước giờ tôi cứ ngỡ, không có tôi cậu sẽ chẳng làm được chuyện gì ra hồn, thế nhưng tôi đã lầm… 
Ách, Thanh Phong đang khen tôi hay chê tôi đây? 
- Không có tôi, cậu vẫn sống tốt, không có tôi, cậu vẫn có thể trở nên xinh đẹp hơn, không có tôi…chắc cậu cảm thấy vui lắm nhỉ? 
Thanh Phong nói chậm rãi từng tiếng mà tôi cảm thấy khóe mắt mình cay cay. 
- Thanh Phong, cậu có biết mình đang nói gì không? – Tôi nghi ngờ hỏi cậu ấy. 
- Tôi biết chứ, tôi không say xỉn, tôi đang rất bình tĩnh đây này! Hà Vy, hôm nay trông cậu rất xinh đẹp. Và tôi nhận ra rằng, mình là người thừa khi đi với cậu, có phải vậy không? 
- THANH PHONG! Cậu có bị sao không vậy? Hôm nay cậu nói toàn những điều kỳ quặc! – Tôi thắc măc. 
Đột nhiên, Thanh Phong ôm chặt tôi vào lòng. Một cảm giác ấm áp đến khó tả. Một cái ôm thật ấm… thật ấm… 
- Hà Vy xấu xí, hãy để tôi được ôm cậu một phút, chỉ một phút thôi, cậu cứ đứng yên đấy, đây là mệnh lệnh! – Thanh Phong nói nhỏ nhẹ. 
- Thanh Phong, đừng như vậy mà! 
Tôi cố lấy hết sức đẩy Thanh Phong ra nhưng đột ngột nghe được Thanh Phong quát lớn: 
- Vịt con xấu xí kia, có nghe lời bổn thiếu gia hay không hả? 
- ………. 
Và, dù trong bất kỳ trường hợp nào đi chăng nữa, Thanh Phong cũng dùng quyền uy và sức mạnh của mình để uy hiếp tôi. Và cũng trong bất kỳ trường hợp nào, Hà Vy tôi chỉ biết cúi đầu mà ngoan ngoãn nghe lệnh. 
- Hà Vy… - Thanh Phong nói nhỏ nhẹ. 
- Gì? Cậu.. cậu đừng nói là cậu thích tôi… tôi không tin đâu – Tôi hồi hộp nói. 
- Không! Tôi suy nghĩ kỹ rồi, tôi không thích cậu nữa – Thanh Phong trả lời gọn lỏn. 
- Biết ngay mà, cậu ấy chỉ đùa với mình thôi – Tôi lầm bầm trong miệng. 
- Nói gì thế? 
- À, không….không…. 
- Cậu đừng mừng vội, tôi có nói là tôi không thích cậu, chứ tôi đâu có nói là tôi không … thương cậu đâu. 
- Ách! 
Tôi đẩy Thanh Phong ra rồi đánh trống lảng: 
- Hết 1 phút rồi! Có đi không? Không đi tôi vào nhà đấy! 
Thanh Phong cười hề hề với tôi rồi đi ra xe, tôi lẽo đẽo theo sau. 
Chiếc xe chạy chầm chậm…chầm chậm… 
...K e n h t r u y e n . p r o..
Thanh Phong không biết rằng, tim tôi đang đập liên hồi. Cứ cái đà này, không khéo tôi sẽ nhanh chóng vào bệnh viện vì bệnh tim mất. 
- Hà Vy… 
- Gì nữa đây? – Tôi ngơ ngác, nghi ngờ hỏi – Đừng nói là cậu thương tôi, tôi không tin đâu! 
- Nãy giờ tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, tôi không thương cậu đâu! 
- Vậy..thì…tốt… 
Tôi lơ đãng nói như thế rồi quay ngoắt người nhìn ra cửa sổ. Tôi biết, mình đang hụt hẫng, dẫu biết rằng Thanh Phong thiếu gia nổi tiếng sát gái trong trường, dẫu biết rằng, 10 câu mà Thanh Phong nói ra thì hết 9 câu là đùa giỡn. Thế nhưng với một vịt con xấu xí như tôi, lần đầu được tỏ tình, là xem như cả đêm mất ngủ. Tôi không hiểu được cái cảm giác hiện giờ của mình, tôi chỉ muốn khóc, khóc thật to… 
Chiếc xe dừng bánh, Thanh Phong bước ra xe rồi mở cửa cho tôi. Tôi còn đang ngơ ngác không biết nơi này là đâu thì tôi cảm thấy trời đất như tối lại. Thì ra Thanh Phong đã nhanh chóng dùng một miếng vải bịt mắt tôi. Thấy tôi còn ngơ ngác, Thanh Phong rất không kiên nhẫn mà nói: 
- Cậu cứ việc đi theo tôi, cấm không được phàn nàn, không được tháo ra. Đây là mệnh lệnh! 
Tôi bức xúc muốn cãi lại thì Thanh Phong đã nắm chặt tay tôi bước đi. Cái siết tay thật ấm…thật ấm… 
Đi được một chút, Thanh Phong thì thầm vào tai tôi: 
- Tôi đã nói rằng tôi không thích cậu, tôi không thương cậu, nhưng tôi.. lại rất yêu cậu, Hà Vy à! Thích và yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Cậu hãy nhớ, đến suốt cuộc đơi này, sẽ có người yêu cậu, yêu cậu hơn cả bản thân người đó. Hãy nhớ kỹ, người đó tên là… PHAN THANH PHONG, và cậu hãy nhớ kỹ một điều, hạnh phúc của Hà Vy cũng chính là hạnh phúc của Thanh Phong… 
- Cậu…. 
Tôi vẫn chưa kịp phản ứng gì thì có một bàn tay tháo khăn che mắt cho tôi. Hình ảnh mờ mờ ảo ảo xuất hiện trước mặt. Một vườn hoa xếp thành hình trái tim thật đẹp với hàng trăm ngọ nến lung linh. Tôi òa lên vui sướng vì bất ngờ, đây có phải là lúc công chúa lọ lem tìn được hạnh phúc cho mình không? 
Người con trai đối diện với tôi đang mỉm cười với tôi, một nụ cười như một tia nắng hiếm hoi chiếu rọi giữa trời mùa đông băng giá. Tôi nhận ra, đây là … Thanh Nam… 
Vì tôi biết rất rõ, nụ cười của Thanh Phong mang rất nhiều nét khác với nụ cười băng giá này. Thanh Phong cười hiền hòa, cũng có lúc cười to, từng đường nét trên gương mặt, nụ cười ấy khiến tôi cảm thấy ấm áp và vô cùng gần gũi… 
Như một phản xạ, tôi nhìn lại nơi chiếc xe ban nãy chở tôi đến đây, chiếc xe ấy đã biến mất… biến mất thật sự… 
- Hà Vy! – Thanh Nam cầm một bó hoa đứng đối diện với tôi – Làm bạn gái tôi nhé! 
- Hả???? – Tôi ngây ngô vì đầu óc còn đang rối bời, chưa kịp phản ứng với câu nói của Thanh Nam. 
- Cậu làm bạn gái tôi, được chứ? 
Thanh Nam mỉm cười với tôi, nụ cười như nắng mùa đông. Ấm áp, gần gũi và thân thiện. Chẳng biết sao tôi lại đứng như trời tròng ở đấy, không phản ứng. Hà Vy, mày sao vậy? Chẳng phải mày cứ mong điều này sẽ đến sao? Chẳng phải mày đã thích Thanh Nam từ lâu rồi sao? Sao mày chẳng có cảm giác gì với câu nói này vậy?
Đầu óc tôi rối bời… tôi không muốn phải suy nghĩ thêm bất cứ chuyện gì nữa. Tôi không đồng ý, cũng không từ chối. Tôi cứ đứng đây, không nói lời nào. Cảm giác thật hỗn loạn và vô cùng khó tả. Điều mà tôi cần bây giờ, là yên tĩnh.. tôi muốn yên tĩnh… 
Và, cũng chẳng biết sao, tôi lại bỏ chạy, bỏ chạy khỏi nơi đó, bỏ lại Thanh Nam đứng đó không hiểu tôi đang suy nghĩ gì. 
Đến giờ, tôi đã hiểu, Thanh Phong rủ tôi đi chơi, Thanh Phong nói toàn những lời kỳ quặc khó hiểu, đến giờ tôi đã biết vì sao Thanh Phong lại nói “Hạnh phúc của Hà Vy cũng chính là hạnh phúc của Thanh Phong” 
Toi đã hiểu, cuối cùng tôi cũng đã hiểu. Chẳng biết sao, khi tôi hiểu ra, nước mắt tôi cứ không ngừng rơi. Tôi tháo đôi guốc đang mang cầm trên tay và cứ mải miết chạy, chạy đi trong khi tôi không còn thấy đường đi nữa, nước mắt đã làm nhòe mất định hướng của tôi, tôi cứ chạy trong vô định, không còn đầu óc đâu để mà suy nghĩ.

CHAP 36: TIN DỮ 

Hà Vy ơi Hà Vy, mày sao thế này? Mày có biết mày đang làm gì không? Mày có biết mày đã bỏ qua hạnh phúc ngắn ngủi của nàng lọ lem hay không? Rốt cuộc mày đang suy nghĩ cái gì đây? 
Tôi cứ chạy, mải miết chạy như một người điên, không cần biết trời đã tối đến mức độ nào, cũng không quan tâm mọi người ngoài đường nhìn tôi ra sao. Tôi hận Thanh Phong, hận đến nỗi chỉ muốn xé xác cái con người ấy ra thành trăm mảnh, tận sâu trong lòng tôi không hề muốn Thanh Phong bỏ rơi tôi giữa chừng như thế. Lúc cảm thấy chiếc xe của Thanh Phong biến mất hoàn toàn, tôi như hoảng sợ thật sự, cảm giác như thiếu hụt một cái gì đó khiến trong người cứ khó chịu và chỉ muốn khóc mà thôi. Đứng trước Thanh Nam, tôi không giữ được bình tĩnh. Có phải vì tôi không biết phải phản ứng như thế nào hay vì tôi cảm thấy sợ sệt, sợ sệt vì mình đxa mất đi một thứ gì đó rất đỗi quan trọng với mình? 
Chạy mãi, chạy mãi cho đến khi tôi cảm thấy mình không còn sức lực để chạy tiếp nữa. tôi ngồi bệt xuống một góc tường và khóc ngon lành. 
- Nè bé, làm gì mà khóc vậy cưng? Đi chơi với tụi anh đảm bảo em sẽ vui liền! 
Một đám thanh niên từ đâu lù lù xuất hiện. Tên cầm đầu nhìn tôi rồi buông ra một câu như thế, trên môi nở một nụ cười ranh mãnh không ai bằng. Tôi hoảng sợ cố đứng dậy và lấy hết sức lực của mình để chạy khỏi cái nơi quỷ quái này thì bọn họ đã kịp chặn đường tôi lại. Tên cầm đầu đưa bàn tay ghê gớm lên mặt tôi khiến tôi suýt chút nữa thì nôn mửa. - Chạy đi đâu vậy cưng? Anh cho cưng hay, ở đây chả có ma nào mà cứu cưng đâu, ngoan ngoãn mà chiều tụi anh, rồi tụi anh sẽ thưởng cho! 
- Mấy người…định làm gì? - Tôi sợ hãi lắp bắp. 
- Muốn gì hả? Ha ha! Cưng khờ quá! Cưng cứ ở yên đấy, lát nữa sẽ biết thôi! 
Nói rồi tụi nó nhìn nhau cười ha hả. Tôi sợ hãi thu mình vào một góc tường. Lồng ngực như muốn nổ tung ra. 
Tên cầm đầu chơt đưa cái mặt ghê tởm vào gần tôi, rồi bàn tay ghê gớm ấy không ngừng sờ soạng tôi. Tôi sợ hãi khóc cố gắng thoát khỏi bọn họ, nhưng một người ốm yếu như tôi thì làm sao có thể đấu lại bọn người cao lớn kia. Tôi cố vùng vẫy nhưng cũng vô dụng. Bọn họ mạnh quá. Chợt thấy cái cổ của tên cầm đầu đưa lên gần miệng tôi. Tôi cố đánh liều mà cắn thật mạnh. Hắn bị tôi cắn một cái thật đau nên mất thăng bằng mà buông tôi ra, tôi cố lấy hết sức lực chạy ra khỏi chỗ đó. Mấy tên kia thấy thằng anh mình rên hư hử nên xúm lại xem, thừa lúc ấy tôi vùng chạy đi, nhưng thật không ngờ bọn họ không chịu tha cho tôi. Một thằng trong đám đã bắt được tôi lại và giễu cợt: 
- Định chạy hả cưng? Đừng mơ nha! 
Tên cầm đầu vừa xoa xoa chỗ bị tôi cắn, vừa nhìn tôi đầy căm hận: 
- Mẹ kiếp! Con này láo! 
Nói rồi hắn thẳng tay táng tôi một cái đau điếng. Tôi cắn răn để không bật lên tiếng khóc nhưng nước mắt cứ ứa ra. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy tôi. Tôi không còn biết mình nên làm gì vào lúc này nữa. Tôi bất lực mà khóc tức tưởi: 
- Xin mấy anh tha cho tôi…. tôi…tôi… sẽ đưa tiền cho mấy anh, tôi xin đó… 
- Má! Tao cho mày hay, tao không cần tiền! Tụi bây, xử nó cho tao!!! 
- Dạ! Đại ca! 
Nói rồi bọn họ xúm lại gần tôi, cười nham nhở chuẩn bị thực hiện mưu đồ của mình. Tôi sợ hãi càng lúc càng khóc to hơn. Cố luồn lách khỏi những gương mặt khinh tởm đó nhưng bọn họ đông quá, tôi không tài nào tránh được. Trong lúc sợ hãi và bất lực, tôi lẩm bẩm: 
- Thanh Phong… Thanh Phong… cứu tôi với… Thanh Phong… 
- Mày cứ việc kêu đi, sẽ không có thằng nào cứu mày đâu! Ha ha ha 
Tôi tuyệt vọng, khóc nức nở… 
- Ai nói với tụi mày là không có???? 
Một thanh niên dáng dong dỏng cao xuất hiện, hất hàm nhìn tụi côn đồ kia. Tôi lờ mờ chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì tôi nghe.. 
… bộp…bộp… 
Chưa đây 1 phút, người con trai ấy đã hạ gục một lúc 6, 7 tên lưu manh côn đồ kia. Tôi sợ hãi không dám nghĩ lại chuyện hồi nãy. Nỗi sợ hãi và bất lực bao quanh lấy tôi, và tôi cứ ngồi đấy, khóc ngon lành. 
Người thanh niên ấy đến gần chỗ tôi, lo lắng hỏi: 
- Vịt con xấu xí, có sao không? Này…này…tỉnh lại đi… 
Tôi không định hình được chuyện gì nữa. Tôi đã ngất đi trên bờ vai vững chắc của người thanh niên đó. 
** 
Trời sáng bừng hẳn. tia nắng chiếu qua cửa sổ và tiếng chim hót trên cao đã đánh thức tôi dậy 
Lờ mờ mở mắt, tôi ngơ ngác nhìn xung quanh. Nơi đây là đâu? Sao toàn màu trắng là trắng thế kia? Đầu óc tôi mới tỉnh táo đã hiện lên những hình ảnh đáng sợ của ngày hôm qua. Tôi sợ hãi cố thu mình vào một góc để không ai có thể đến gần. Nghĩ đến gương mặt đáng sợ ấy, nụ cười ranh mãnh ấy, bàn tay ghê tởm ấy… tôi bất lực mà khóc nấc lên. 
- Vịt con xấu xí, chưa gì đã mít ướt rồi à? 
Thanh Phong lờ mờ xuất hiện trước mặt tôi. Không phải là mơ, Thanh Phong không bỏ rơi tôi. Thanh Phong vẫn xuất hiện trước mặt tôi đấy thôi. 
- Thanh Phong… là cậu.. phải cậu không? - Tôi cố gắng khẳng định lại những gì mình vừa thấy là sự thật. 
- Không nhìn nhầm tôi là Thanh Nam nữa à? - Thanh Phong cười trêu tôi. 
Tôi không biết làm gì, lại khóc nấc lên: 
- Thanh Phong… cậu ác lắm, cậu bỏ tôi một mình… cậu ác lắm…. cậu không nghĩ đến cảm giác của tôi… cậu muốn quăng tôi cho ai thì quăng à?... cậu xem tôi là gì chứ??? 
- Vịt con, cậu làm sao thế? - Thanh Phong tiến lại gần tôi, lo lắng hỏi. 
- Tôi không cần cậu quan tâm, cậu ác lắm, tôi ghét cậu, tôi ghét Thanh Phong, tôi hận Thanh Phong đến suốt đời… 
Tôi cứ thế, khóc ngon lành… 
- Hà Vy, bình tĩnh nào, nói cho tôi nghe, cậu sao thế? - Thanh Phong bấu chặt hai vai tôi. tỏ vẻ vô cùng lo lắng. 
- Cậu đi ra ngoài đi, tôi ghét cậu, tôi không muốn thấy mặt cậu! - Tôi nói gần như hét lên. 
- Hà Vy…. 
- Cậu đi đi!!!!!! - Tôi hét lớn. 
Thanh Phong đứng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau 2 phút ngây ngô, Thanh Phong cũng từ từ bước ra khỏi phòng. Tôi bất lực ngồi đấy. Cứ khóc sướt mướt… 
Tôi không biết mình suy nghĩ gì, cũng không biết mình nên làm gì tiếp theo. 
** 
Tôi mệt mỏi ra khỏi phòng bệnh, chỉ để tìm Thanh Phong. 
- Này! Làm gì mà mạnh tay thế! 
Thanh Phong xoa xoa lưng. Thì ra hồi nãy tôi dùng hết sức để đẩy cánh cửa phòng bệnh ra mà tôi không hề biết rằng, Thanh Phong đang ngồi bên ngoài. 
- Là cậu à? Cái tật ngủ ngoài cửa không bỏ được à? - Tôi làu bàu. 
- Tôi không ngủ đây thì làm sao mà trông cậu được chứ? - Thanh Phong cố biện minh cho hành động của mình. 
- Tôi có phải con nít đâu mà trông? - Tôi lại được dịp bức xúc với tên Thanh Phong này. 
- Cậu không phải con nít, nhưng lúc nào cũng khiến tôi lo lắng! Haizzzzzz 
Thanh Phong kéo một hơi thật dài rồi đứng ngoắt dậy, nhìn tôi đang ngơ ngác rồi ôn tồn nói: 
- Cậu đó, phản ứng chậm chạp, nếu hôm qua tôi không xuất hiện kịp thời thì cậu tiêu rồi! 
Thì ra, người hôm qua cứu tôi, là Thanh Phong. 
Tôi nhìn Thanh Phong với thái độ không phải nhìn một người mà mình mang ơn, mà xem là kẻ thù thì đúng hơn. Nói trắng ra, chuyện tối hôm qua đến giờ, tôi vẫn chưa nguôi cơn giận. Tôi thẳng thừng mà đẩy Thanh Phong qua một bên rồi ngoe nguẩy đi. 
- Đi đâu đấy? - Thanh Phong hỏi với theo. 
- Về nhà! - Tôi không thèm quay đầu lại và đáp. 
- Sao lại gấp gáp như thế? 
- Kệ tôi! 
Thanh Phong thấy tôi vùng vằng như vậy, ngơ ngác không hiểu gì nhưng cũng chạy theo tôi. 
- Xấu xí! Sao gấp thế? 
- Chiều nay còn phải học, cậu quên rồi à? - Tôi rất không kiên nhẫn mà giải thích cho đầu heo Thanh Phong ấy hiểu. 
- Hà hà, cậu vẫn còn nhớ chiều nay có tiết học à? Xem ra đầu óc cậu còn minh mẫn ấy nhỉ? 
Tôi trừng mắt với Thanh Phong rồi bỏ đi không nói lời nào. Thanh Phong, Thanh Phong, chỉ giỏi cái trêu đùa Hà Vy tôi mà thôi! Thấy tôi hiền rồi cứ muốn bắt nạt đây này! 
- Vịt con xấu xí! - Thanh Phong chạy theo tôi. 
- Gì? - Tôi hỏi trống không. 
- Cậu….giận tôi à? - Giọng Thanh Phong trùng xuống. 
- Này! - Tôi quay ngoắt qua nhìn cái con người ngô nghê ngốc nghếch ấy, thật không còn ai ngốc hơn cậu ta - Tôi nói cậu nghe nhé, tôi không có dư hơi mà giận người dưng! 
Thanh Phong chợt im lặng. Tôi cũng không thèm để ý làm gì. Tôi cứ thế vô tư bước đi và Thanh Phong cứ lẳng lặng theo sau tôi. Sao cậu ấy không nói gì hết? Tôi thắc mắc, rất rất thắc mắc, nhưng không dám hỏi. Căn bản vì tôi không biết nên hỏi cái gì, không biết bản thân mình mong đợi câu gì từ cậu ấy. 
** 
Chiều, tôi uể oải xách cặp vào lớp. Mệt mỏi như không muốn học. Suốt cả buổi học, đầu óc tôi cứ để nơi góc lớp, chỗ hai vị thiếu gia ấy ngồi. Chẳng biết sao khi nghĩ đến chuyện đêm hôm qua, tim tôi lại đập nhanh hơn tần suất bình thường của nó, cảm giác mặt mình như nóng bừng lên. Đó không phải là mơ, không phải là mơ, có phải vậy không? 
Thanh Nam vẫn lạnh lùng bên đống bài tập. Suốt ngày hôm nay không thèm ngẩng đầu lên lấy một cái trừ phi có lúc giáo viên bước vào, cậu ấy mới bất đắc dĩ mà đứng lên chào cô thôi. Thanh Phong chiều nay cũng thay đổi đột ngột, ít nói hơn, ít cười hơn, cũng ít …chọc gái hơn. Tôi nén tiếng thở dài. Anh Thư quay sang tôi, đôi mắt buồn đến nỗi không còn gì buồn hơn: 
- Hà Vy ơi, tao….muốn khóc… 
- Mày…mày sao vậy?? - Tôi lo lắng hỏi Anh Thư. 
- Lớp mình sẽ bị tách ra đấy! Mày chưa nghe tin ấy à? - Anh Thư buồn bã nói. 
- Có…có..có… chuyện đó sao? - Tôi dường như không tin những gì mình vừa nghe, cố hỏi lại cho chắc chắn. 
- Ừ, lớp mình hiện tại có 50 người, nhưng theo quy định mới của nhà trường, một lớp chỉ được tối đa 30 người thôi. 
- Hả? 
Tôi suýt muốn hét lớn. tại sao lại có chuyện đó chứ? Tôi ngơ ngác trong vài giây rồi cố lấy lại bình tĩnh, khuyên nhủ Anh Thư: 
- Thôi thôi có gì đâu, mày sẽ không bị tách khỏi lớp chọn đâu! 
- Tao không buồn vì chuyện đó! 
- Thế..là vì chuyện gì? - Tôi ngây ngô. 
- Còn một tin động trời hơn, hôm nay là buổi học cuối của Thanh Phong và Thanh Nam trong lớp 10A2 này..… - Anh Thư buồn bã. 
- Chu…chuy…chuyện….này…là…sao? - Tôi lắp bắp hỏi. 
- Hai người họ, sắp đi du học rồi… 
- HẢ???????????????????? 
Tôi la toáng lên khiến cả lớp nhìn tôi như nhìn một vật thể lạ từ trên trời rơi xuống. 
- Mày chưa nghe sao? - Anh Thư nhìn tôi tỏ vẻ không hiểu - Cả lớp ai cũng biết chuyện này, mày vẫn chưa biết à?

CHAP 37: CHỌN AI? 

Một chiều hè nắng nhẹ, có 3 cái bóng sải bước đi song song với nhau. Tôi đi chính giữa còn anh em nhà họ Phan đi hai bên. Trông cứ như chữ M ấy nhỉ? Tôi cứ thế, lặng lẽ đi, không nói được lời nào, cũng không biết mình sẽ nói gì ngay lúc này. Những tia nắng hiếm hoi vào ban chiều chiếu thẳng vào 3 chúng tôi tạo nên những cái bóng màu đen quen thuộc. Thanh Nam và Thanh Phong đã hẹn tôi ra đây sau chiều tan học, ấy thế mà cho đến tận 10 phút đi chung chẳng ai nói với ai lời nào. Thanh Nam thường ngày đã ít nói nhưng hôm nay còn ít nói hơn. Thanh Phong chẳng còn tươi cười như thường ngày nữa, không trêu tôi cũng không bắt nạt tôi như thường ngày. Tôi khẽ nén tiếng thở dài rồi lén nhìn qua phía bên trái, nét mặt Thanh Nam ẩn hiện sau nắng chiều khiến cậu ấy lúc này đẹp hơn bao giờ hết, dáng người dong dỏng cao cùng mái tóc hạt dẻ làm tôn lên gương mặt đẹp lạnh lùng giết người ấy. Lén nhìn qua bên trái, Thanh Phong – một bản sao của Thanh Nam. Quái! Hôm nay anh em nhà họ giống nhau như đúc, nếu không có sự khác biệt về mái tóc của họ, tôi sẽ bị nhầm lẫn Thanh Nam với Thanh Phong mất. 
Đến một công viên, Thanh Phong quay ngoắt người qua nhìn tôi rồi nhẹ nhàng nói: 
- Vịt con xấu xí, nói thật cho tôi biết một chuyện được không? 
- Là chuyện gì? – Tôi hồi hộp nhìn Thanh Phong. 
- Cậu đã từng nói với tôi là cậu thích Thanh Nam đúng không? 
Tôi như chết đứng trước mặt Thanh Nam. Tôi xấu hổ đến mức không dám nhìn cậu ấy. 
- Nói mau! – Thanh Phong lại ra lệnh. 
Tôi sợ hãi gật đầu. 
- Vậy tại sao hôm qua lại bỏ về như thế? Nếu tôi không kịp thời giải cứu thì cậu đã nguy to. – Thanh Phong tiếp tục chất vấn tôi. 
- Thế tại sao hôm qua cậu lại bỏ về như thế? – Tôi bực tức hỏi lại, rõ ràng hôm qua Thanh Phong bỏ về trước cơ mà. 
- Chẳng phải cậu nói rằng tôi chẳng làm được việc gì tốt cho người khác sao? Hôm qua tôi đã làm đấy thôi! – Thanh Phong gân cổ cãi lại. 
- Cậu….. 
Tôi bức xúc, rất bức xúc. Thanh Phong, Thanh phong làm vậy là tốt cho tôi? Tôi không hiểu, thật sự không hiểu. 
- Hôm nay đã là ngày cuối rồi – Thanh Nam ngắt lời hai tôi – Tôi muốn nói chuyện riêng với Hà Vy! 
Thanh Nam lạnh lùng nói rồi ngồi ngay xuống ghế. Tôi ngơ ngác nhìn Thanh Phong như cầu cứu nhưng chả biết sao hôm nay Thanh Phong lại nghe lời người khác đến thế, cậu ấy mặc kệ cái nhìn cầu cứu của tôi, rất biết điều với Thanh Nam mà nói: 
- Tôi đi mua nước! 
Nói rồi Thanh Phong lặng lẽ bước đi. Nhìn theo cái bóng dáng cao cao ấy khuất xa tầm mắt mình, tôi thầm mỉm cười. Chả biết tôi vui vì điều gì nữa, hay là vì hôm nay Thanh Phong không quát nạt tôi khiến tâm trạng tôi vui như chưa từng được vui? 
- Hà Vy! – Thanh Nam kéo tầm mắt tôi ra khỏi Thanh Phong. 
- Gì? 
- Ngày mai tôi và Thanh Phong sẽ qua Mỹ du học – Thanh Nam chậm rãi nói. 
- Tôi….tôi đã biết rồi – Tôi lí nhí. 
- Vậy, ngày hôm nay, cậu có thể nói thật cho tôi biết một chuyện được không? 
- À..ờ…cậu nói đi – Tôi hồi hộp nhìn Thanh Nam. 
- Giữa tôi và Thanh Phong, cậu chọn ai? 
- Ách! 
Tôi hoảng hồn trước câu hỏi của Thanh Nam. Nhìn nét mặt cậu ấy, đủ hiểu Thanh Nam không nói đùa, cậu ấy đang rất nghiêm túc mà hỏi tôi. Tôi thật sự không hiểu, Thanh Nam, tại sao lại thích tôi? Tại sao lại có sự việc tối hôm qua? Tại sao tôi lại vội vàng bỏ đi khi chưa cho cậu ấy câu trả lời. Tôi nén tiếng thở dài, cố lấy lại bình tĩnh mà nói: 
- Sao cậu lại hỏi như vậy? 
- Chẳng lẽ, cậu nghĩ tối qua tôi đang đùa với cậu sao? 
- Chính xác! – Tôi rất thẳng thắn mà trả lời. 
- Hà Vy! Cậu thấy tôi hay đùa với người khác sao? – Thanh Nam bực mình nhìn tôi. 
- Tôi.. tôi không nghĩ vậy.. chỉ là… tôi không hiểu… - Tôi cố nuốt nước bọt – tại sao…cậu…cậu lại thích tôi..?? 
Thanh Nam nhìn nét mặt căng thẳng của tôi rôi chợt bật cười, nụ cười dưới nắng chiều thật đẹp. Tôi hồi hộp nhìn cậu ấy rồi tim đập bừng bừng. 
- Ngốc à! Tôi không đùa với cậu! Tôi thích cậu, đấy là sự thật! 
- Tôi... không hiểu – Tôi cố lấy bình tĩnh mà nói – Hạnh Như xinh đẹp hơn tôi gấp mười lần, dịu dàng hơn tôi gấp 10 lần… 
- Và thủ đoạn hơn cậu gấp trăm lần! – Thanh Nam ngắt lời tôi. 
Tôi ngơ ngác nhìn Thanh Nam tỏ vẻ không hiểu. Thanh Nam cũng không thèm giải thích. Cậu ấy nhìn tôi rồi chợt nói: 
- Cậu là một cô gái rất đặc biệt Hà Vy à! Trước giờ mọi người luôn biết đến tôi là một con người lạnh lùng vô cảm, không quan tâm đến những thay đổi của cuộc sống và mọi người xung quanh. Từ khi gặp một cô gái ngoại hình không có gì nổi bật cứ một hai bắt tôi chở nạn nhân vào bệnh viện khi tôi vô tình gây tai nạn, lúc ấy tôi đã thay đổi thật sự. Cậu biết không? Chả có cô gái nào dám nạt nộ tôi như thế. Ban đầu tôi cứ ngỡ nạn nhân có quan hệ ruột thịt với cậu nên cậu mới lo lắng như vậy. Nhưng tôi thật không ngờ, với một người hoàn toàn xa lạ cậu có thể hết mình vì người ta như vậy, lại còn can đảm truyền máu trong khi mình không hề có xíu tiêu chẩn nào để cho máu người khác. Cậu có biết lúc ấy cậu may mắn lắm không? Nếu hôm ấy tôi không kịp bồi bổ cho cậu thì thật không biết cậu ra sao nữa. Bế cậu từ trên xe xuống mà tôi cứ ngỡ như mình đang bế một bịch bông gòn, nhẹ đến mức không thể tưởng tượng. 
Thanh Nam chậm rãi nói, đầu óc tôi hiện lên một pha những hình ảnh của ngày hôm ấy. tôi chợt xấu hổ vì lúc ấy cứ nhìn Thanh Nam không chớp mắt. Không biết cậu ấy có nhận ra điều đó không nhỉ? 
- Tuy cậu không xinh đẹp, không tài năng, cũng chẳng có chút hiền dịu gì, nhưng cậu có một tấm lòng nhân ái vì mọi người xung quanh. Cậu rất đặc biệt vì cậu đã thay đổi con người tôi đó cậu biết không? 
- Gì? tôi… tôi đã làm gì? – Tôi còn đang hỗn loạn trong mớ suy nghĩ lung tung thì đầu óc lại càng rối thêm trước câu nói khó hiểu của Thanh Nam. 
- Trời ạ! Cậu ngốc thế? – Thanh Nam không nhịn được phì cười – Thôi không nhắc chuyện này nữa, ngày mai tôi và Thanh Phong sẽ sang Mỹ, không biết khi nào sẽ quay về, hôm nay tôi đã nói hết những gì trong lòng tôi suy nghĩ, còn cậu, cậu nói đi, ấn tượng đầu tiên của cậu về tôi là gì? 
- Cậu á! Là con người lạnh lùng ngạo mạn, bị đứt dây thần kinh cảm xúc lại tiết kiệm calo – Tôi vô tư, thành thật mà trả lời. 
- Thật…vậy à? – Thanh Nam ngỡ ngàng. 
- Đúng! 
- Thế chả phải cậu nói rằng cậu thích tôi sao? – Thanh Nam khẽ cười. 
- Ơ…ơ…có sao?? 
- Thế ai đã tỏ tình nhầm với Thanh Phong nhỉ? Cứ luôn miệng gọi Thanh Phong là Thanh Nam? – Thanh Nam trêu. 
- Tôi…tôi… 
Tôi lắp bắp không nói thành tiếng. Nói thật bây giờ tôi chỉ muốn kiếm chỗ nào đó để chui xuống thôi chứ tôi không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở lại và nói chuyện với Thanh Nam nữa. 
- Hà Vy! Cậu còn chưa cho tôi câu trả lời đó! – Thanh Nam mỉm cười nhắc nhở tôi, sao hôm nay cậu ấy cười nhiều quá vậy nhỉ? 
- Câu trả lời gì cơ? – Tôi còn đang bị chi phối bỏi những lời nói của Thanh Nam nên nhất thời chưa phản ứng được. 
- Cậu mau quên thế! Tôi hỏi… giữa tôi và Thanh Phong, cậu chọn ai? 
- Còn có ý nghĩa gì khi ngày mai cả 2 người đều phải ra sân bay? 
- Nếu cậu có 1 sự lựa chọn, thì người đó sẽ ở lại không đi nữa – Thanh Nam chậm rãi giải thich. 
Tôi lặng người suy nghĩ. Thanh Phong, Thanh Nam… tôi biết phải làm sao đây? Hôm qua khi được Thanh Phong và Thanh Nam tỏ tình, tôi cứ ngỡ họ đang đùa giỡn với tôi. Nhưng mà… hôm nay cả hai đều rất nghiêm túc. Tôi hồi hộp không dám thở mạnh, cũng không dám nói gì, cứ im lặng trước sự chờ đợi của Thanh Nam. 
Chọn ai và không chọn ai? Tôi biết phải làm sao? Đối với tôi, Thanh Nam như một vì sao sáng, một thần tượng mà tôi không thể với tới. Còn Thanh Phong là thằng bạn suốt ngày chỉ biết bắt nạt và trêu chọc tôi, nhưng lại rất nhiệt tình giúp đỡ tôi mỗi khi tôi gặp khó khăn. Mà hơn nữa, họ lại là anh em sinh đôi. Tôi không biết mình giải quyết như thế nào cho phải. Bởi vì, nếu bắt buộc phải chọn một người, thì người kia nhất định sẽ đau. Tôi không hề muốn chuyện đó xảy ra một chút nào, đơn giản vì cả 2…đều rất quan trọng với tôi. 
Cũng vì một lý do, tôi không muốn phá vỡ cái tương lai tốt đẹp của hai người con trai kia. Đi du học sẽ mở ra một tươi lai đầy tươi sáng. Tôi không thể, không thể vì tôi mà một người trong số họ phải bỏ lỡ cơ hội của cuộc đời mình. Hít một hơi thật sâu, tôi hỏi Thanh Nam: 
- Nếu tôi không chọn ai? 
Thanh Nam im lặng trong vài giây, gương mặt không một chút cảm xúc, đôi môi khẽ mấp máy: 
- Vậy thì…mọi chuyện sẽ không thay đổi, cả 2 sẽ cùng bay qua Mỹ! 
- Khi nào ..các cậu về? – Tôi run run hỏi. 
- 1 năm, 2 năm, 3 năm hoặc là sẽ không về nữa – Thanh Nam lạnh băng. 
Ách! Trả lời cũng bằng thừa. trả lời như cậu ấy thì ai lại không nói được, cái tôi cần là một khoảng thời gian, một khoảng thời gian cụ thể để có thể gặp lại 2 người. 
- Nó đùa với cậu thôi! – Thanh Phong từ đâu lù lù tới – Tụi này chỉ đi 2 năm, sau 2 năm sẽ quay về! 
Thanh Phong đưa cho tôi một ly nước: 
- Thế nào? Tụi này sẽ đi thật đấy! 
Tôi im lặng, không trả lời. Vốn dĩ vì tôi không biết phải nói gì

CHAP 38: 

Tối hôm ấy, tôi cứ trằn trọc không ngủ được. Hễ cứ nhắm mắt là hình ảnh của Thanh Phong và Thanh Nam cứ thay phiên nhau hiện lên trong đầu tôi. Chả biết kiếp trước tôi đã làm gì đắc tội với 2 người này mà giờ đây tôi bị ám ảnh đến như thế. Tôi cố nhắm nghiền mắt chỉ để mong mình được vào giấc ngủ nhanh hơn, nhưng cuộc đời trớ trêu thay khi hình ảnh Thanh Phong và Thanh Nam xách hành lý lên máy bay cứ ám ảnh trong tôi. Ngày mai họ đi rồi, thế là hết, hết những tháng ngày mơ mộng đã qua, hết những giấc mơ, những cảm xúc và cả những lần rung động đầu đời của tôi. Khẽ đưa ngón tay lên môi mình, tim tôi chợt đập nhanh hơn, hình ảnh môi Thanh Phong từ từ chạm dần vào đôi môi tôi, cảm giác môi chạm môi, cảm giác của một vòng tay ấm áp. Tôi khẽ mỉm cười, tạm biệt Thanh Nam, tạm biệt Thanh Phong, ngày mai tôi sẽ không tiễn họ, tôi không muốn mình lại mềm lòng mà không cho họ đi, tôi không muốn họ thấy một vịt con xấu xí như tôi lại bật khóc giữa chốn đông người như vậy. Hạnh phúc, tình yêu với tôi sao mong manh quá, dù tôi có muốn níu giữ nó ở lạ bên mình, nhưng cuộc sống không cho phép. Thực tế không hề có một tình yêu thật sự và hạnh phúc giữa Hoàng tử và Công chúa lọ lem, thực tế là như thế. Tôi mỉm cười nhẹ, đêm nay là đêm cuối, đêm cuối cùng tôi nghĩ về 2 người họ, là đêm cuối để tôi đem hết thời gian và tâm trí để lo lắng cho 2 người họ. 
Reng…reng..reng… 
Khi vừa chợp mắt tôi bỗng giật mình tỉnh giấc vì chuông điện thoại bất chợt reo. Tôi sợ hãi nhìn đồng hồ rồi co ro vào một góc, không dám nghe máy. Bây giờ đã là 2 giờ sáng, chỉ có…ma mới điện giờ này. Mẹ tôi đi thăm ngoại sáng giờ nên chỉ còn một mình tôi ở nhà. Tôi nín thở chờ cho đến khi chuông điện thoại không reo nữa. Chưa kịp hoàn hồn thì chuông điện thoại lại được dịp sử dụng hết volume của mình để tiếp tục reo, tôi quấn mền kín mít, sợ hãi và chậm rãi bước xuống. 
Tay run run nghe máy, tôi sợ đến mức muốn quăng tai nghe sang một bên. Đầu dây bên kia tôi chỉ nghe tiếng gió thổi vì vù, tiếng ma kêu rùng rợn. Không cần suy nghĩ gì nữa, tôi la toáng lên: 
- M…..A….A……..A…!!!!!!!!!!!!! 
- Ma cái đầu cậu! – Giọng nói trong kia vang lên – Cái tật sợ ma đến giờ vẫn chưa bỏ được à? 
- A….a…ai…v…v…â..ậy…. 
Tôi sợ hãi lắp bắp. 
- Thanh Phong – Đầu dây bên kia nói gọn lỏn. 
- À… là cậu à – Sau khi lấy lại được bình tĩnh, tôi thở phào nhẹ nhõm – Có gì không? 
- À..không, cậu ngủ chưa? 
Hắc hắc, bây giờ đã là 2 giờ sáng, không lẽ Thanh Phong chỉ hỏi câu ngớ ngẩn như thế? 
- Có thấy nghe máy không mà còn hỏi? – Tôi lười biếng trả lời. 
- Vậy à… vậy… ngủ ngon nhé! 
- OH MY GOD!!! Đầu heo Thanh Phong kia, nửa đêm nửa hôm điện cho tôi chỉ nói bây nhiêu đó thôi hả? – Tôi nổi khùng. 
- Dám nói tôi đầu heo à? – Thanh Phong giận dữ - Cậu mới là đầu heo đấy Vịt Con Xấu Xí! 
- Cậu….. 
Tôi tức đến nỗi không nói được gì. 
- Mà thôi, cậu ngủ đi, sáng mai nhớ tiễn tôi đấy! 
- Không! – Tôi giận dữ trả lời. 
- Sao vậy? 
- Tại không thích! 
- Sao không thích? 
- Tại không thích thì không thích! 
- Cậu ngộ thật đây Hà Vy à! Chuyện gì cũng làm khác người! 
- Kệ tôi! 
- Có biết bao cô muốn tiễn tụi này mà không được, cậu được bổn thiếu gia mời nhiệt tình đến như vậy mà không đi! Đồ Vịt con không biết suy nghĩ! 
- Kệ tía tôi! – Tôi thực sự nổi khùng. 
- Ha ha ha ha – Thanh Phong cười ha hả trong điện thoại. 
- Cười cái gì mà cười? 
- Kê tôi! 
- ……… 
- ……….. 
- …….. 
Và thế, cuộc đấu võ mồm qua điện thoại đên 4h sáng vẫn chưa có điểm dừng. Tôi vẫn cố gắn bảo vệ quan điểm của mình rằng ngày mai sẽ không tiễn họ, nhưng Thanh Phong nào có để yên cho tôi, cậu ấy cứ nài nỉ bắt tôi phải đi. Và cũng chính vì sự bướng bỉnh của tôi cộng với sự cứng đầu của Thanh Phong thiếu gia dẫn đến hậu quả là suốt cả đêm tôi không nhắm mắt được. 
- Thôi, cũng gần 5 giờ rồi, chuẩn bị đí, lát nữa nhớ ra sân bay tiễn tụi này nhá! 
- Không! – Tôi vẫn kiên quyết bảo vệ quan điểm của mình. 
- Cậu mà không đi là chết với tôi! 
- Kê cậu chứ? Tôi đi ngủ đây. Mệt! - Tôi cúp máy cái rụp. 
Lê lết mãi cũng lên đến giường. Tôi cứ ngồi đấy mà suy nghĩ. Nói thật tôi cảm thấy vui lắm, đến đêm cưới cùng Thanh Phong vẫn còn nhớ đến tôi. Nhưng.. tại sao cậu ấy lại điện ngay giờ đó? Hay là… cậu ấy cũng không ngủ được? 
Tôi cố vắt hết chất xám còn sót lại của mình để suy nghĩ nhưng không tìm ra kết quả. Và thế là dòng suy nghĩ loanh quanh đã đưa tôi vào giấc ngủ lúc nào không hay


.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay
XtGem Forum catalog