Ring ring




CHAP 26: MỘT NGÀY KHÓ QUÊN 
Tan học, tôi lững thững dắt xe ra về. Cả tuần nay tôi được đi một mình nên tạm thời an toàn về tính mạng và tài sản. Không phải dính líu gì đến Thanh Phong thiếu gia tức là Huyền Trân cũng không còn thành kiến với tôi nữa. Tự nhiên thấy bầu trời thật đẹp, cảm giác thật dễ chịu. Mặc dù có chút gì đó hơi hụt hẫng trong lòng, nhưng ít ra cũng tạo được sự an toàn cho bản thân mình. 
Một chiếc xe du lịch chạy lên trước mặt tôi rồi bỗng dưng chặn đường tôi lại, theo như ấn tượng ban đầu, chiếc xe này có vẻ hơi quen quen. Khi chủ nhân của nó bước ra, tôi xác định linh cảm của mình là không sai. Dáng người dong dỏng cao, mái tóc xề xòa màu hạt dẻ, gương mặt tỏa sáng như thiên thần nhưng phảng phất một chút lạnh, lạnh như băng tuyết mùa đông. Đó là ấn tượng hiện giờ của tôi về Thanh Nam. Làn môi mỏng của cậu ấy khẽ nhếch lên đôi chút rồi dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi. Ánh mắt ấy bỗng chốc làm tim tôi rối bời, gương mặt anh tuấn ấy ẩn lên sau ánh nắng chiều rực rỡ khiến cậu ấy đẹp hơn bao giờ hết. Tôi có chút ngượng ngùng nên lùi về sau để không phải bị cậu ấy bắt gặp mặt tôi đang đỏ bừng lên. Thanh Nam thấy tôi như thế nên thôi không tiến lại nữa, cậu ấy chợt nắm lấy bàn tay tôi khiến tôi không làm chủ được cảm xúc của mình, rồi cậu ấy đặt vào tay tôi một tờ giấy, lạnh lùng nói: 
- Thứ 7 khi nào chuẩn bị xong điện cho tôi, tôi sẽ qua đón cậu. Còn nữa, cậu không được đi chung với Thanh Phong dù với bất cứ lý do gì đi nữa, nghe rõ chưa? 
- ………. (tim còn đang đập thình thịch nên tạm thời không nói gì được ^^). 
- Cậu có nghe rõ chưa? Trương Hà Vy? 
Dường như Thanh Nam không nhẫn nại được nữa nên đã cáu gắt với tôi. Đến lúc này tôi mớis thực sự tỉnh mộng và nhịp tim đã đập lại bình thường. Tôi nắm chặt tờ giấy trong tay rồi rụt rè đáp: 
- Ừ, biết rồi! 
- Nhớ ăn mặc cho đẹp vào! 
Thanh Nam nhẫn nại nói xong câu đó rồi bước vội lên xe, không quên ngoái đầu lại nói vọng ra: 
- Nói với Thanh Phong đừng nói với mẹ tôi thứ 7 là sinh nhật bà! 
- Tại sao? – Nhà họ thật là khó hiểu, tôi không giấu được thắc mắc nên tranh thủ hỏi trước đi Thanh Nam lái xe đi. 
- Tôi muốn cho mẹ tôi một bất ngờ. 
Chiếc xe vô tình chạy đi một mạch. Còn tôi cứ đứng trơ ra đó rồi suy nghĩ lại những chuyện vừa mới xảy ra. Tôi có nằm mơ không đây, Thanh Nam vừa nắm tay tôi, dù chỉ là để đưa một tờ giấy nhưng cái cảm giác khi tay chạm tay vẫn còn vương vấn. Hai má tôi đang nóng bừng lên và trong lòng dâng lên một cảm xúc nhè nhẹ. Nó không giống như cảm giác khi tôi đi chung với Thanh Phong, không giống cái cảm giác khi tôi nói chuyện với Thanh Phong. Thật khó hiểu, Thanh Nam và Thanh Phong, họ là anh em sinh đôi nhưng sao lại có thể tạo cho tôi hai cảm giác khác nhau hoàn toàn như thế? 
Vừa về tới nhà, tôi hì hục dắt xe vào và không quên cất thật kĩ tờ giấy mà Thanh Nam đưa, mặc dù trong đấy chẳng có gì ngoài số điện thoại dài ngoằn nhưng cứ khiến tôi cứ muốn nhìn mãi không thôi. Tôi khẽ mỉm cười rồi chạy vọt ra sau bếp. Giờ này là buổi chiều nên cảm giác đói bụng đang hành hạ tôi. Mẹ tôi giờ này không có nhà nên trong căn nhà này yên ắng hẳn. Dù trong nhà tôi không có sự xuất hiện của người trụ cột gia đình, nhưng tôi biết rõ, 15 năm qua, mẹ tôi đã cố gắng thay thế và làm điều đó. Nếu ai nhìn vào căn nhà tôi và nói nhà tôi thiếu đi hạnh phúc gia đình vì trống vắng tiếng nói của người cha, thì tôi xin nói rằng, mẹ tôi đã làm được điều đó và tôi rất rất hạnh phúc về gia đình nhỏ nhắn của mình, gia đình mà đối với bất kì ai đều nghĩ rằng mang nhiều khiếm khuyết.

Reng…reng…reng…. 
Tiếng chuông điện thoại trong nhà làm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Chẳng biết ai mà lại điện đúng giờ đến thế, đang lúc trong lòng được một chút yên bình và thanh thản thì lại nhẫn tâm mà phá tan nó. Tôi bực bội lẩm ba lẩm bẩm rồi bắt máy, đầu dây bên kia là một giọng nói chẳng quen mà cũng chẳng lạ. Tôi đoán là Thanh Phong, vì chỉ có Thanh Phong mới có một chất giọng đăc trưng và không đụng hàng như vậy. Nhưng cũng thật lạ vì hôm nay giọng Thanh Phong không lớn như thường ngày, ấm lượng hình như giảm đến mức tôi thiểu. Khi thấy có người bắt máy Thanh Phong vội lên tiếng: 
- Vịt con xấu xí, nói cho tôi biết, hồi nãy thằng Thanh Nam nói gì với cậu? 
Tôi giật mình trước câu hỏi của Thanh Phong, sao cậu ấy biết tôi đã gặp Thanh Nam hồi chiều chứ? 
- Có gì đâu, mà sao cậu biết? 
- Không có gì sao? Không có gì sao tôi thấy nó nắm tay cậu? 
- Cậu…. cậu thấy à? 
Dường như Thanh Phong không giữ được bình tĩnh nữa. Cậu ấy bắt đầu quay lại phong cách ban đầu của mình, bắt đầu quát tháo tôi: 
- Cậu không cần quan tâm đến chuyện đó. Trả lời đi, nó đã nói gì với cậu? 
Được rồi được rồi, Thanh Phong, cậu muốn biết thì lão bà bà sẽ cho cậu biết. Tôi lấy hết sức cộng với lòng can đảm vốn có của mình, nói rõ ràng từng chữ một: 
- Thanh Nam dặn tôi hôm ấy để cậu ấy đón, còn nữa, cậu ấy dặn tôi không được đi chung với cậu. Còn nữa… 
- Được rồi! – Thanh Phong ngắt lời tôi – Đủ rồi, tôi biết rồi! 
Và thế là tôi chỉ còn nghe được tiếng tút tút trong điện thoại. Tôi chợt khẽ thở dài, xem như đã qua được một kiếp nạn. Mặc dù tôi cảm thấy có một cái gì đó khác lạ trong thái độ của Thanh Phong, nhưng tôi không quan tâm nữa, vì chuyện mà tôi quan tâm nhất bây giờ là chuyện ngày thứ 7, ngày hôm ấy, tôi biết mặc gì đây? Hiz hiz! 
Lục tung cả tủ quần áo, tôi chẳng chọn được bộ nào ra hồn. Vì trước giờ tôi không có nhiều bạn nên cũng ít khi đi chơi, dẫn đến quần áo cũng không bằng ai. Tôi chán nản mà đếm lịch rồi chợt la toáng lên vì tôi phát hiện ra, hôm nay đã là thứ 6!!!!!!!!! 
Thanh Nam là con người rất thích chơi chữ, ngày mai thì nói ngày mai, cần gì nói thứ 7 tuần này. Chính câu nói của Thanh Nam khiến tôi phải đau đầu rồi, biết ăn mặc thế nào đây? Đi dự sinh nhật tại một gia đình có quyền thế như vậy, mà lại ăn mặc quê mùa như tôi sẽ khiến dì Mỹ Lệ lẫn Thanh Nam và Thanh Phong đều sẽ phải mất mặt. Tôi phải làm sao đây? Chẳng lẽ phải mua đồ mới? Như vậy thì rất là lãng phí vì không có cơ hội được mặt nó lần thứ hai. Nếu có, chắc cũng phải 1 năm nữa. 
- Vịt con xấu xí, mở cửa, mở cửa!!!!!!!! 
Tiếng thét gào bên ngoài không lại lẫm gì với tôi. Nhưng lạ thật, bây giờ đã gần 6h tối, Thanh Phong kiếm tôi để làm gì? Hay cậu ấy lại có dự định muốn… ăn trực? Nếu thật sự là vậy, thì Thanh Phong bị điên thật rồi. 
- Nhanh lên coi, con vịt kia, cứ chậm chạp như vậy chắc năm sau mới ra tới quá! 
Tôi nhanh chân chạy ra mở cửa rồi ngạc nhiên khi thấy Thanh Phong say mèm. Quái, đã say như thế mà vẫn còn sức lực hét lớn như vậy à? 
- Xấu xí kia, làm cái trò gì trong đó mà chậm như rùa bò vậy hả? 
- Tôi…. 
- Cậu.. cậu… cái gì???? – Thanh Phong đứng thẳng dậy nhưng lại lảo đảo không vững, cậu ấy vứt một cái hộp mà đỏ vào người tôi rồi làu bàu – Cho cậu này, nhớ ăn mặc cho đẹp vào, đừng làm gia đình tôi mất mặt…. 
Nói rồi Thanh Phong lảo đảo leo lên chiếc SH định chạy đi nhưng dường như không còn giữ được thăng bằng nữa nên đã té nào xuống đất. Tôi hốt hoảng chạy đến đỡ Thanh Phong dậy, trông cậu ấy lúc say mèm giống như cọng bún thiu, không còn một chút sức sống. 
- Thanh Phong, cậu tỉnh lại xem nào, sao lại bất tỉnh ở nhà tôi như thế chứ? Tỉnh dậy xem… 
Vừa nói tôi vừa vỗ vỗ vào mặt Thanh Phong nhưng xem ra không có hiệu quả gì. Cậu ấy dường như đã bất tỉnh thật rồi. Tuy vậy nhưng tôi vẫn muốn cho cậu ấy tỉnh lại, không muốn cậu ấy bị xỉu trước nhà tôi, không khéo một người nào đó đi ngang qua chứng kiến được cảnh này lại đồn thổi lên rằng tôi …giết người mất! nghĩ như vậy nên tôi lấy hết sức mình để lay Thanh Phong chỉ mong sao cậu ấy có thể mở mắt. 
- Cái gì vậy? – Thanh Phong lờ đờ mở mắt trước những cái vỗ vỗ của tôi vào mặt cậu ấy – Là Hạnh Như, Hạnh Như à? 
Vừa nói Thanh Phong vừa nắm lấy 2 bên vai tôi, lắc lắc. Ánh mắt Thanh Phong nhìn thẳng vào tôi khiến tôi không thể giữ được bình tĩnh của mình được nữa. Tim tôi cứ nhảy nhót lung tung mà không chịu đứng yên một chỗ. Đúng thật là… sao lại có thể như thế này được chứ? 
- Thanh Phong, cậu làm ơn tỉnh lại giùm tôi được không hả? 
- Anh yêu em…. 
Trời đất, cậu ấy nói cái quái quỷ gì vậy? sao lại có thể? 
- Hạnh Như, anh yêu em…. 
Câu nói ấy vừa được thốt ra thì Thanh Phong lại nhắm mắt mà ngủ thiếp đi. Tôi chợt cảm thấy tay mình dường như không còn một chút sức lực gì nữa. Một cảm giác hụt hẫng trong lòng, một cảm giác phải nói là gì đây? Khó chịu? Bực mình? Hay thất vọng? tôi không trả lời được, thật sự tôi không thể trả lời được. 
Nhìn Thanh Phong thiếp đi trước mặt tôi, tôi khẽ đưa tay mình lên mái tóc cậu ấy. Bàn tay tôi lướt qua những sợi tóc đen và xuề xòa, không ngờ, khi nhìn Thanh Phong với một khoảng cách gần như vậy lại có thể khiến tôi phát hiện ra, lúc say rượu, trông Thanh Phong đáng yêu hơn bao giờ hết. Đôi môi mỏng đôi lúc lại khẽ chép lên như muốn uống thêm rượu, lông mi dài và đen cụp xuống để cậu ấy chìm vào trong giấc ngủ…. những cảnh ấy, tự dưng khiến lòng tôi ấm áp hơn bao giờ hết. 
Sau khi dìu Thanh Phong vào trong nhà, tôi chỉ có thể ngồi đấy mà thở hổn hển. phải chi Thanh Phong lùn đi một chút, hay cũng khoảng 1m50 thì đã rất dễ dàng để tôi đưa được vào trong nhà. Tình hình là cửa nhà tôi được thiết kế cho người có chiều cao khiêm tốn 1m50 như tôi nên khi đưa được Thanh Phong qua cửa là một cuộc hành trình vô cùng khó khăn và gian nan. Lại thêm cái thân hình nồng nặc mùi rượu khiến tôi chỉ muốn nôn mửa. Và còn một điều đau lòng hơn nữa, là tôi phải cho Thanh Phong chiếm giữ cái giường yêu quý của mẹ con tôi. Á! Nhắc đến mẹ tôi, tôi chợt nhớ rằng, còn một điều vô cùng vô cùng đau lòng, lát nữa mẹ tôi đi bán về mà trông thấy một thanh niên cao hơn 1m8 đang chiễm chệ mà chiếm lĩnh cái giường của bà, chẳng biết hậu quả sẽ như thế nào. Còn nữa, mẹ tôi cực kỳ có thành kiến với Thanh Phong, nếu để mẹ tôi mà nhìn thấy gương mặt ấy, chắc bà sẽ không ngần ngại mà vứt Thanh Phong vào lò than. Chắc chắn là vậy!

CHAP 27: DỰ TIỆC (1) 
(Thanh Phong là tên biến thái) 
Suy đi nghĩ lại 1 hồi, tôi nhận thấy rằng không còn cách nào khác để giải quyết chuyện này, ngoại trừ điện cho Thanh Nam,bảo cậu ấy đưa Thanh Phong về. Dù tôi biết cách giải quyết này không được khả quan cho lắm, bởi vì anh em họ từ lâu đã có hiềm khích với nhau, bây giờ tôi lại bảo Thanh Nam đưa Thanh Phong về, có khi nào có án mạng xảy ra không nhỉ? Hàng loạt những cảnh tượng máu me ghê gớm hiện lên trong đầu tôi (công nhận trí tưởng tượng của tôi thật phong phú ^.^). Rồi tôi chợt lắc lắc đầu để không phải suy nghĩ lung tung nữa. Đó đã là cách duy nhất rồi, nếu để mẹ tôi thấy Thanh Phong đang nằm chiễm chệ trên chiếc giường yêu quý của bà, hậu quả lại còn nghiêm trọng hơn cả việc Thanh Nam ám sát ông anh sinh đôi của mình như tôi đã từng tưởng tượng ban nãy. Vì thế cho nên, cách duy nhất và cũng là cách cuối cùng, đó là, phải điện thoại cho Thanh Nam. 
Nhấn từng con số trong tờ giấy mà hồi chiều Thanh Nam đưa, tôi run rẩy nhấn nút CALL. 
- Alo 
Ở đầu dây bên kia là giọng một cô gái, giọng nói ấy ngọt như mật ong khiến tôi phải nổi da gà. Sao lại là con gái nhỉ? Đây không phải là số điện thoại mà Thanh Nam đưa cho tôi hay sao? 
- Alo cho hỏi ai đấy ạ? 
Đầu dây bên kia dường như không kiên nhẫn được nữa nên đã ra giọng hối thúc, tôi vội vàng lên tiếng: 
- À cho hỏi phải số điện thoại của Thanh Nam không ạ? 
Im lặng, bên ấy im lặng hết 3 giây, rồi giọng cô gái cất lên nhẹ nhàng: 
- Xin lỗi, chị nhầm số rồi ạ, em không biết ai tên Thanh Nam hết! 
Sao lại có thể như vậy chứ, rõ ràng đây là số điện thoại mà Thanh Nam đưa cho tôi mà. Có khi nào, cậu ấy chơi xỏ tôi không? Mà tại sao cậu ấy lại làm như thế? Không phải, không phải vậy đâu, chắc có sự nhầm lẫn ở đây rồi… Tôi cố lắc lắc đầu để không phải suy luận lung tung beng nữa. Tôi đang định nói tiếng xin lỗi rồi tắt máy thì ở đầu dây bên kia có giọng một người con trai: 
- Ai tìm anh thế? 
Giọng nói ấy… là của Thanh Nam? Giọng nói ấy tuy rằng tôi chỉ mới nghe qua có một vài lần khi tiếp xúc với Thanh Nam, nhưng cái chất giọng đó thì không nhầm vào đâu được. Chắc chắn là của Thanh Nam, nghĩ đến đấy tôi mừng rỡ lên tiếng: 
- Thanh Nam phải không? Trả lời tôi đi, là Thanh Nam phải không? 
Dường như đầu dây bên kia không hiểu được nỗi lòng trong lúc này của tôi. Dường như họ không nghe thấy những gì tôi đang nói và họ không biết tôi đang nóng lòng như thế nào. Và cũng dường như ở bên ấy có tiếng cãi vã. Tôi cố ép tai nghe vào tai mình để lắng nghe những gì họ nói và tôi nghe được loáng thoáng: 
- Sao em lại lấy điện thoại của anh? 
- Em là vợ hứa hôn của anh, em không có quyền sao? 
- Dù là vậy, em cũng không có quyền xâm phạm riêng tư của người khác. 
- Anh không phải là người khác, anh không phải người người xa lạ với em, anh có biết không hả?? 
- Em im đi, biến khỏi nhà anh, NHANH!!!!! 
- Anh Nam….. 
- BIẾN!!!!!!! 
- Anh Nam, đừng như vậy với em mà, tại em yêu anh nên….. 
- Giang Hạnh Như, tôi nói cho cô biết, đừng bao giờ để tôi thấy mặt cô nữa. Làm ơn, biến khỏi nhà tôi! 
- Anh…. Anh thật là quá đáng!!!!!!! 
Và rồi tôi chỉ nghe tiếng khóc thút thít và tiếng bước chân của một người chạy vội đi. Tôi căng thẳng như muốn nín thở. Thôi thì không nên làm phiền Thanh Nam vào lúc này, lát nũa khi nào cậu ấy bình tĩnh trở lại hãy điện cho cậu ấy. Tôi chán nản suy nghĩ như vậy rồi định cúp máy nhưng tôi nghe được giọng nói của Thanh Nam trong điện thoại: 
- Hà Vy, cậu còn nghe máy không? 
- À, còn… - Tôi sợ hãi trả lời thật nhanh vì sợ rất có thể mình là Hạnh Như thứ 2 để Thanh Nam trút giận. 
- Hồi nãy… có làm cậu sợ không? 
- À không không, không có… 
Tất nhiên là không sợ, chỉ muốn chết đứng tại chỗ mà thôi. Cả Thanh Nam lẫn Thanh Phong, người nào cũng có một lực sát thương nhất định, nếu nói chuyện với 2 người họ mà không biết cách ứng phó thì chỉ có nước chết mà thôi. 
- À, điện tôi có gì? 
- Thanh Phong, cậu ấy… đang trong nhà tôi… 
Tôi rụt rè nói ra cái sự thật đau lòng đó. Ôi Hà Vy ơi, mày có thể khiến một thằng con trai ngủ trong nhà mày, mày đúng là tài! 
- Thanh Phong đang làm gì? – Thanh Nam hỏi. 
- Ngủ…. 
- Hả??? 
Thanh Nam không giấu được sự tò mò, khi tôi nhận ra lời nói của mình có khả năng giết chết bản thân mình thì đã quá muộn. Tôi vội vàng phân bua: 
- Không phải, ý tôi không phải vậy, cậu đừng hiểu lầm…. 
- Thì tôi có hiểu gì đâu, lát tôi qua đón Thanh Phong về. Vậy nghe. 
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng tút tút, tôi thở dài đặt ống nghe xuống. Thật không hiểu nổi, gia đình họ chỉ có 3 người nhưng sao lại phức tạp đến như thế? Tôi lờ mờ nhận ra dây mơ rễ má của cô nàng tên Hạnh Như đối với gia đình họ. Cô nàng này, đúng thật là không đơn giản. 
** 
Khi Thanh Nam đã hộ tống ông anh quỷ quái của mình về rồi, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cũng may mẹ tôi chưa về nên không chứng kiến được cái cảnh hay ho đó. Sực nhớ ra mình còn việc chưa làm. Tôi chạy vội lại tủ đồ, lấy cái hộp mà ban nãy Thanh Phong không thương tiếc mà ném qua cho tôi trong lúc say xỉn. Tôi mở nó ra và thoáng bất ngờ. trong hộp là một chiếc váy màu xanh nhạt, và một bộ phấn trang điểm. Chưa kịp vui vì món quà trên trời rơi xuống đó, tôi phát hiện bên cạnh đó có một chiếc hộp nhỏ, không ngần ngại mở ra và… ôi trời ơi, một chiếc áo ngực silicon đang nằm chiễm chệ trong đó, còn có một mảnh giấy ghi chữ ngoằn nghèo thật khó đọc: 
- Vịt con xấu xí, nhớ mặc cái này vào cho … “có điện có nước” giùm cái! Tôi mà phát hiện ngày mai cậu không mặc nó, cậu chết với tôi! 
Cái quái quỷ gì thế này, tặng cái này, cũng được á? Tôi đỏ mặt cất vội vào trong hộp, nếu mẹ tôi biết, một thằng con trai vứt cho tôi cái thứ quỷ này, bà sẽ giết tôi chết mất. 
Giờ đây tôi nhận ra một chân lý, Thanh Phong rất là biến thái!

CHAP 28: DỰ TIỆC (2) (Người yêu bất đắc dĩ) 
6h 30 phút chiều thứ 7: 
- Xấu xí, xong chưa? 
- Vẫn chưa, còn tận 30 phút nữa mà! 
6h 45 phút chiều thứ 7: 
- Rồi chưa? Con vịt kia, làm gì mà lề mề như thế hả? 
- Cậu…. 
Thanh Phong cứ liên tục điện thoại cho tôi khiến tôi không thể tập trung cho công việc chuẩn bị của mình. Tôi bực mình muốn cắt dây điện thoại để không thể bị cái cậu ấm kia làm phiền nữa. Đúng là có nhiều người vô công rồi nghề, chẳng có việc gì làm, cứ thích hối thúc người khác như vậy đấy. 
- Hù!!!!!!!!!! 
Tôi vừa định bước ra khỏi cửa thì suýt té ngã bởi có một vật thể lạ đen thui từ đâu lù lù xuất hiện trước mặt mình và kèm theo đó là tiếng hù ghê rợn, tôi sợ hãi hét lớn: 
- Á, ma!!!!!!!!!!!! 
- Ma cái đầu cậu – Thanh Phong cú một cái vào đầu tôi – Cái tật sợ ma không bỏ à? 
- Là ….là….cậu à? – Sau khi định thần lại, tôi mới phát hiện hôm nay Thanh Phong thật lịch lãm với bộ vest màu đen. Lúc này trông cậu ấy rất ra dáng người lớn, rất phong độ @_@ 
Thanh Phong nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, tôi nín thở để nghe lời nhận xét của cậu ấy: 
- Thế nào? 
- Xấu quá!!!!!!!! 
Thanh Phong không cần suy nghĩ rồi phang cho tôi một câu như thế. Mặc dù rất đau lòng nhưng chắc đó là sự thật. Tôi buồn bã hỏi: 
- Thế, hôm nay tôi không đi được không? 
- Không được! – Thanh Phong trả lời ngắn gọn. 
- Ơ, thế này… sao được? – Tôi ngơ ngác, đã xấu thế này thì làm sao mà đi dự tiệc ở một gia đình quyền thế như vậy. 
- Nói cho tôi biết – Thanh Phong áp miệng vào tai tôi – Cậu không mặc nó à? 
Tôi đỏ mặt trước câu nói của cậu ấy. Chợt nhớ lại cái áo ngày hôm qua, tôi ngại ngùng hỏi: 
-Sao… cậu… biết? 
Thanh Phong không kiên nhẫn được nữa, cậu ấy trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng ken két: 
- Mau! Đi vào trong mặc nó vào! 
- Tôi…. 
- Đi mau! 
Thanh Phong lại giở giọng ra lệnh,vì thế tôi chỉ còn biết lủi thủi làm theo lời của cậu ấy. 
** 
Từ trong phòng bước ra, tôi rụt rè hỏi Thanh Phong: 
- Thế này… đã được chưa? 
Thanh Phong nhìn tôi trong chốc lát, đôi mắt cứ dán vào chỗ không nên nhìn, rồi khẽ mỉm cười: 
- Được rồi, trông đỡ hơn ban nãy… 
- Cậu…. 
- Được rồi, đừng cãi nhau nữa, mệt cậu quá, cậu không trang điểm à? 
- À… không… 
- Vịt Con Xấu Xí kia, làm cái trò gì mà không sử dụng hết đồ mà bổn thiếu gia tặng, muốn chết hả? 
- Tôi…. 
- Cậu… không biết trang điểm à? 
Tôi xấu hổ gật gật đầu, Thanh Phong ngẩn người trong giây lát rồi không ngần ngại mà kéo tôi vào trong nhà, đẩy tôi ngồi xuống ghế. 
- Cậu định làm gì? – Tôi ngơ ngác hỏi. 
- Đừng quậy nữa, ngồi yên đấy. 
Khi Thanh Phong bắt đầu cuộc hành trình vẽ hươu vẽ vượn lên mặt tôi thì tôi mới lờ mờ hiểu ra cậu ấy đang làm gì. 
- Vịt con xấu xí, cậu phải công nhận một điều rằng, không có tôi, cậu sẽ không làm được việc gì không? 
- Há? 
Tôi giật mình trước câu nói của Thanh Phong và theo một phản xạ tự nhiên, tôi quay ngoắt ra sau khiến cả công trình của thiếu gia Thanh Phong trên đầu tôi bỗng chốc tan thành mây khói. 
- Có ngồi yên đấy không thì bảo? – Thanh Phong tức giận quát tôi. 
Tôi im lặng không dám nói gì cũng không dám cứ động thêm nữa. Chả biết cậu ấm này có biết cách trang điểm không đây? Hay lại biến tôi thành trò hề? Tôi rất không bình tĩnh mà suy nghĩ như thế. 
Sau 15 phút hành trình vẽ hươu vẽ vượn, cuối cũng Thanh Phong cũng chịu ngừng tay, cậu ấy nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới rồi thẳng thắn mà nhận xét: 
- Cũng tạm chấp nhận được! 
Tôi đang định lấy gương soi xem mình “tạm chấp nhận được” là như thế nào, nhưng chưa kịp thực hiện ý đồ của mình thì tiếng còi xe ngoài cửa vang lên. Thanh Nam thiếu gia đã đến. 
Thanh Nam bước ra khỏi xe, cậu ấy thật đẹp trong bộ vest màu trắng, mái tóc xuề xòa đã được chải lên gọn gàng làm nổi bật lên gương mặt đẹp như thiên sứ ấy. Tôi phải mất hết 5 giây để lấy lại bình tĩnh và mỉm cười với Thanh Nam. 
Thanh Nam ngây người nhìn tôi trong chốc lát rồi lên tiếng: 
- Đi chưa? 
- À, đi! 
Tôi vội trả lời rồi luống cuống chuẩn bị cuộc hành trình bị bắt ép của mình. 
- Phiền anh rước Hạnh Như giùm. 
Thanh Nam chủ động nói chuyện với Thanh Phong, tôi còn đang ngạc nhiên không hiểu mô tê gì đang xảy ra thì đã bị Thanh Phong đẩy đi. 
- Mày đưa Hà Vy đi cẩn thận đấy! 
** 
Ngồi trên xe, nhìn qua gương chiếu hậu, dường như tôi không nhận ra mình nữa. Đôi mắt to tròn chứ không còn một mí ti hí như trước, gương măt trắng hồng chứ không còn là con bé đen nhẻm, đôi môi đỏ mọng lúc cười trông thật duyên. Đây có phải là Hà Vy xấu xí của trước kia không đây? Đây có phải là một vịt con xấu xí đã từng bị chà đạp và xúc phạm hay không đây? Tôi chợt nhận ra rằng mình như cô bé lọ lem, chỉ có thể rực rỡ khi có phép màu, và sau ngày hôm nay, tôi lại trở thành 1 vịt con xấu xí, một vịt con tiếp tục bị người đời chà đạp, tiếp tục bị cuộc sống vùi dập. 
Thanh Nam dường như không để ý đến sự có mặt của tôi, cậu ấy cứ tập trung cho cuộc hành trình lái xe của mình, bỏ mặt tôi với hàng tá suy nghĩ trong đầu. 
- Hà Vy! 
Thanh Nam đã chịu mở miệng trước, trời à, hôm nay chắc có bão? 
- Gì? 
- Tôi nhờ cậu 1 chuyện nhé! 
- Ừ, cứ nói! 
Đôi với người trước giờ không biết từ chối người khác là gì, thì đây chỉ là chuyện thường mà thôi. Không cần bận tậm Thanh Nam nhờ việc gì, nếu có thể, tôi sẽ giúp. 
- Cậu làm bạn gái tôi, 1 ngày nhé! 
- Hả? 
Tôi há hốc mồm khi nghe Thanh Phong nói xong câu đó. Sao lại như thế? Thanh Nam, cậu ấy đang suy nghĩ cái gì mà đưa ra 1 yêu cầu như vậy. 
- Không được… thì thôi vậy! 
- À không phải… - Chẳng biết sao tôi lại nhanh miệng đến như thế. 
- Vậy là cậu đồng ý? 
- Không.. không phải… 
Trời ạ, Hà Vy ơi, mày đang nói cái quái gì vậy. 
Thanh Nam thắng xe đột ngột, cậu ấy quay người lại nhìn tôi một hồi lâu rồi chợt nói: 
- Chỉ hôm nay thôi! 
- À…. 
Tất nhiên, với lập trường của tôi, nếu có thể giúp, tôi sẽ giúp. Và cái yêu cầu này không quá khó, nói chung cũng nằm trong giới hạn của tôi. Nên tôi không có lý do gì để từ chối cả. Nhưng có một điều tôi không hiểu, tại sao, cậu ấy cứ chọn tôi mà không phải một cô gái khác, ít ra cũng xinh đẹp và dễ thương hơn tôi? 
- Cậu không cần hỏi gì cả. Hôm nay, chỉ cần tôi nói gì cậu không cãi lại là được rồi. nhiệm vụ của cậu là phải cười, cười với mọi người, kể cả không quen, nghe rõ chưa? 
- Có khi nào, người ta nghĩ tôi bị khùng không? – Tôi rất bạo gan mà hỏi như vậy - có khi nào mình cười với người không quen mà người đó nghĩ mình bị tâm thần hay hại não không? 
- Cậu đúng là… có trí tưởng tượng thật phong phú! 
Nói rồi Thanh Nam tiếp tục lai xe đi, nhìn qua gương chiếu hậu, tôi thấy cậu ấy đang cười, một nụ cười hiếm hoi mà đến tận bây giờ tôi mới được nhìn lại.

CHAP 29: DỰ TIỆC (3) 
(đêm định mệnh) 

Chiếc xe Thanh Nam từ từ lăn bánh, không khí trong xe im lặng đến đáng sợ. Phải khó khăn lắm tôi mới kiềm nén được tiếng thở dài đầy mệt mỏi của mình. Thanh Nam không thèm để ý đến cảm nhận của tôi, cậu ấy cứ tập trung lái xe, cứ như rằng cậu ấy rất tôn trọng luật giao thông vậy. Nhắc đến chuyện ấy tôi lại nhớ ngay đến lần đầu tiên tôi và Thanh Nam gặp nhau, cũng do tay lái lụa của Thanh Nam thiếu gia mà tôi phải nghỉ học mất 1 buổi, còn phải chịu sự đả kích của bọn con gái trong lớp, nhất là Huyền Trân. Nhớ đến chuyện ngày ấy, lòng tôi dâng lên 1 cảm giác rất lạ, hồi hộp? Khó tả? Y hệt như cảm giác lần đầu chạm mặt với một người con trai mang vẻ đẹp thần bí như thiên sứ, gương mặt lạnh nhạt như băng tuyết mùa đông. Tôi chợt bật cười, cảm thấy như mình thật may mắn vì đã gặp được một thiên thần như thế. 
- Có chuyện gì à Hà Vy? - Thanh Nam thấy tôi bật cười, vừa lái xe vừa hỏi. 
- À… không… không… 
Tôi cố phân bua. Không biết khi nhìn qua gương chiếu hậu, Thanh Nam có phát hiện được mặt tôi đang đỏ như quả gấc hay không. Tôi khẽ mỉm cười nhìn Thanh Nam lái xe, tim tôi chợt xao động và nó như muốn nhảy tót ra ngoài. 
- Nhớ những gì tôi dặn đấy, lát nữa khi mẹ tôi về, phải tạo cho bà một sự bất ngờ, tôi đã chuẩn bị đâu ra đấy, chỉ cần lát nữa cậu đi theo tôi là được! 
- À… tôi biết rồi… 
Nói thật ra, cậu ấm Thanh Nam ấy nói gì gì tôi cũng không hiểu cho lắm, với người có phản ứng vô cùng chậm chạp như tôi thì chỉ biết gật gật đầu cho qua chuyện, dù gì chỉ một đêm nay thôi mà. 
Khi tôi và Thanh Nam đến nơi thì Thanh Phong và Hạnh Như đang ở đấy tự lúc nào. Tôi không có gì ngạc nhiên cho lắm khi Thanh Phong đến trước Thanh Nam. Ngồi trên xe, tôi phát hiện Thanh Phong và Hạnh Như đang nói chuyện gì đó. Hình như 2 người ấy không được vui vẻ cho lắm. Thanh Phong cứ liên tục níu lấy Hạnh Như nhưng cô nàng này thật bướng bỉnh. Mà tôi cũng phát hiện ra, Hạnh Như thật xinh đẹp trong bộ váy màu hồng làm tôn lên dáng chuẩn như người mẫu của cô ấy. Chợt nhìn lại mình, tuy rằng có nhiều thay đổi trong đêm nay, nhưng thực tế, tôi không thể nào so sánh với Hạnh Như ở bất kỳ góc độ nào. Tôi xấu hổ đến nổi không dám bước xuống xe. Thanh Nam thấy vậy nên vô cùng ngạc nhiên: 
- Cậu làm sao thế? Sao không xuống xe? 
- À… không có gì… 
Tôi hoảng hốt bước vội xuống xe nhưng chẳng biết thế nào mà không thể mở nổi cửa kính. Thanh Nam cũng bước xuống rồi chợt cậu ấy mở cửa xe cho tôi rồi đưa tay ra: 
- Khoác lấy tay tôi! – Thanh Nam ra lệnh, giọng nhỏ nhưng đủ sức để uy hiếp một đứa dễ bị bắt nạt như tôi. 
- Tại sao? 
Tôi chần chừ không bước ra, Thanh Nam nhìn tôi với vẻ mặt không được thiện cảm cho lắm nhưng cũng kiên nhẫn đưa tay ra trước mặt tôi: 
- Cậu nhớ đã hứa gì không? 
- ……… 
Thế là tôi chỉ biết lẳng lặng làm theo lời Thanh Nam dặn dò. Vì tôi đang đứng trên đôi guốc cao gần cả tấc nên bước đi loạng choạng không khác gì dân nhà quê. Khi hai người vừa bước xuống xe, mọi người đều đổ dồn cặp mắt về tôi và Thanh Nam. Tôi run rẩy bấu lấy tay Thanh Nam vì linh cảm rất có khả năng hôm nay tôi sẽ bị ám sát. Thanh Nam đặt bàn tay còn lại lên tay tôi trấn an: 
- Đừng hồi hộp như thế, tôi sẽ bảo vệ cậu! 
Thanh Phong và Hạnh Như đang bất đồng về chuyện gì đó, khi thấy tôi bước xuống xe, hai người ấy nhìn tôi không chớp mắt. Ánh mắt Thanh Phong chứa đầy nỗi ngạc nhiên thì ánh mắt Hạnh Như hiện lên ngọn lửa như muốn thêu sống tôi vậy. Tôi nhận ra điều đó nhưng không biết Thanh Phong và Thanh Nam có nhận ra điều đó hay không mà cứ cười cười nói nói với những vị khách mời. Hạnh Như chợt đến gần tôi và Thanh Nam, nở một nụ cười tươi như hoa: 
- Là Hà Vy đây à? Trùng hợp nhỉ? Tôi tự hỏi mình rằng không biết hôm nay cậu đến đây để làm gì? 
Tôi đơ cứng họng trước câu nói đó. Hạnh Như không hề đơn giản , tôi đã sớm nhận ra điều đó, nhưng có một điều tôi không nhận ra rằng, cô ấy lại có thể nở một nụ cười xinh cực xinh chỉ để chế giễu người khác. Và, cũng với nụ cười xinh đó, Hạnh Như quay qua Thanh Nam, khoác lấy tay cậu ấy, nũng nịu: 
- Anh yêu à, sao anh đến trễ vậy? Khi nào mẹ mới về hả anh? 
Thanh Nam lạnh tanh không trả lời. Gương mặt xinh đẹp của Hạnh Như nhất thời không được tự nhiên cho lắm. Cô ấy nhìn tôi rồi chợt nói: 
- Hôm nay Hà Vy xinh nhỉ? 
Cái này tôi biết, tôi đã từng “được” Hạnh Như khen một câu để rồi những câu sau đó là vùi dập tôi xuống 18 tầng địa ngục. Vì thế, tôi không mừng vội vì lời khen đó mà cũng mỉm cười thật tươi với Hạnh Như: 
- Cậu cũng vậy mà! 
Hạnh Như chợt cười, cô ấy định nói gì đó nhưng khi ánh mắt nhìn thấy tôi đang khoác tay Thanh Nam, nụ cười ban nãy tắt ngúm, Hạnh Như nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lửa, tôi cố làm ra vẻ tự nhiên nhất có thể, tươi cười níu chặt tay Thanh Nam. 
- Thanh Nam, em đói bụng quá, mình kiếm cái gì ăn đi! 
Nói thật ra, tôi thây buồn nôn hơn là đói bụng sau khi phát ra câu nói đó. Kết quả là Thanh Nam cũng nhìn tôi như nhìn một vật thể lạ khiến tôi xấu hổ chỉ muốn kiếm chỗ nào đó để chui xuống, còn Hanh Như thì không kiềm chế được nữa, cô nàng vô cùng tức giận: 
- Anh Nam, chuyện này là sao? Nói em nghe đi! 
- Chẳng là sao cả – Thanh Nam lên tiếng, nắm chặt tay tôi – Hà Vy là con dâu mà mẹ tôi đã chọn! 
Tôi ngơ ngác nhìn Thanh Nam nhưng không dám phản kháng. 
- Anh giỡn với em đó phải không? Mình đã được hứa hôn từ còn trong bụng mẹ cơ mà? 
Hạnh Như vẫn còn một chút hi vọng, nhưng niềm hi vọng nhỏ nhoi đó của cô ấy đã nhanh chóng bị tắt ngúm khi Thanh Nam nhìn tôi rồi nở một nụ cười, đây là nụ cười đẹp nhất của Thanh Nam mà tôi được thấy: 
- Hạnh Như à! Em nên nhớ, em đã được hứa hôn cho Thanh Phong chứ không phải cho tôi! 
- Anh Nam…. 
Thanh Nam lạnh băng nhìn Hạnh Như rồi nắm tay tôi kéo đi. Tôi ngơ ngác không hiểu nãy giờ Thanh Nam đang nói gì, cũng không hiểu tại sao cậu ấy lại có thái độ như vậy với Hạnh Như. Rất có thể là hôm qua khi Hạnh Như đã lấy điện thoại của Thanh Nam và hai người đã cãi vã nhau sau đó. Tuy rằng tôi rất thắc mắc và tò mò nhưng không dám hỏi. Thanh Nam cứ như một con robot, kéo tôi đi về một hướng vô định. Tay cậu ấy nắm chặt tay tôi quá khiến tôi rất đau nhưng không dám lên tiếng. Ra đến bờ sông gần nhà Thanh Nam, cậu ấy đẩy tôi ngồi bệt xuống ghế đá gần đó rồi nói: 
- Hà Vy! Cậu phải nhớ, lát nữa khi tôi nói gì cũng phải tươi cười và gật đầu, nghe chưa? 
- À…ờ… 
Nói đúng hơn, tôi không hiểu lắm những gì Thanh Nam vừa nói, cũng không muốn tìm hiểu xem cậu ấy có ý định gì. Vì tôi xác định được, công việc mà lát nữa tôi phải làm, rất đơn giản, chỉ cần gật đầu, cười, cười, gật đầu,..! Thế là xong! 
Công việc đơn giản này, ai cũng muốn làm, nhưng có ai biết rằng, chỉ có người trong cuộc như tôi mới hiểu mà thôi. 
**
..bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me yeutruyen.wapsite.me chúc các bạn vui vẻ...
Dì Mỹ Lệ đã về đến trước cổng. Sự thật thì hôm nay dì ấy bận bịu với công việc trong công ty nên không bận tâm đến chuyện, hôm nay là ngày sinh nhật của mình. Vì thế nên Thanh Nam đã lẳng lặng tổ chức một buổi tiệc với đầy đủ khách mời mà đặc biệt trong buổi tiệc hôm nay, nhân vật chính hoàn toàn không biết mình là nhân vật chính @_@ phức tạp nhở? 
Tôi bị Thanh Nam kéo đi ra trước cổng cùng với Thanh Phong và Hạnh Như và một vài người thân quen. Thanh Phong bất ngờ tung lên một tràng pháo hoa khi dì Mỹ Lệ vừa bước xuống chiếc taxi. Khi dì còn ngây người ra thì Thanh Nam bước lên ôm chặt dì và thủ thỉ: 
- Mừng sinh nhật mẹ! 
Và tiếp sau đó là bài HAPPY BIRTHDAY vang lên trong khắp sân biệt thự. Dì Mỹ Lệ cảm động đến phát khóc. Dì ấy ôm chặt từng đứa con của mình rồi nghẹn ngào nói: 
- Cám ơn các con, thật sự mẹ cảm thấy rất bất ngờ, mẹ không ngờ con còn nhớ đến ngày sinh nhật của mẹ.
- Thôi vào nhà đi mẹ, tất cả đang đợi sự xuất hiện của mẹ đó! 
Thanh Phong giục dì Mỹ Lệ bước vào nhà. Nhìn 3 mẹ con họ hạnh phúc, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc lây. Có một điều tôi không hề ngờ tới, trong một ngôi nhà như vậy, quan hệ phức tạp và không hề hòa thuận như vậy, nhưng dù có hiềm khích với nhau đi chăng nữa cũng còn vương vấn một chút mà người ta gọi là “tình cảm gia đình”. Phải, tôi phải công nhận rằng, lúc bình thường, Thanh Phong thì ngang tàng ngỗ ngịch, Thanh Nam thì ngạo mạn lạnh lùng, nhưng đến một lúc nào đó, con người họ cũng phải thay đổi. Mà thực tế là lúc này đây, trông 3 người họ ai cũng phải ghen tị. Cả bản thân tôi cũng vậy, nói là hạnh phúc lây như vậy thôi, nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy ghen tị lắm lắm, ghen tị vì họ hạnh phúc, ghen tị vì họ có được cái hạnh phúc gia đình mà ai cũng mong ước. 
Hạnh Như đi theo sau chúng tôi với nét mặt không được vui cho lắm khi thấy Thanh Nam cứ khoác tay tôi. Vì tôi đi đứng không vững cho lắm nên tay cứ níu chặt Thanh Nam khiến cô nàng đi ngoài sau càng lúc càng bực tức. Tôi lo sợ, không biết sau ngày hôm nay mình có còn an toàn mà tiếp tục sống hay không đây. 
- Đừng căng thẳng quá, tôi sẽ bảo vệ cậu! 
- Gì chứ? Chỉ đêm nay thôi mà tôi sẽ phải thấp thỏm lo sợ đến suốt đời đấy! – Tôi thuận miệng nói ra câu đó, mà sự thật là vậy mà, tôi đâu có nói sai! 
- Thế thì tôi đành bảo vệ cậu suốt đời vậy! 0_0 – Thanh Nam không chần chừ mà nói ra câu đó. Tôi giật mình không biết mình có nghe lầm hay không. Tôi nhìn Thanh Nam một hồi lâu rồi thở dài: 
- Đừng đùa nữa nhị thiếu gia, tôi không thích đùa như vậy! 
- Tôi không đùa! 
Thanh Nam nói với vẻ mặt nghiêm túc như không còn gì nghiêm túc hơn. Tim tôi ngưng đập trong chốc lát để bay bổng trên không trung, rồi chợt tôi bị Thanh Nam không thương tình mà đạp tôi xuống tận địa ngục: 
- Nhớ hồi nãy tôi nói gì không? 
- À… 
Nhớ, tất nhiên là nhớ, nếu nói như vậy, nãy giờ chỉ là đang diễn kịch, một vở kịch hoàn hảo. Thanh Nam diễn xuất rất tốt, vì thế cho nên, hồi nãy tôi còn ngốc nghếch mà cứ tưởng rằng, đó là sự thật…

Một mình đi dạo sau vườn nhà dì Mỹ Lệ, tôi buồn bã nhớ lại chuyện ban nãy. Lợi dụng lúc mọi người không để ý, tôi trốn ra ngoài đây để lấy lại bình tĩnh cho mình. Vì trời là vào ban đêm nên ngoài sau vườn có tiếng ve kêu rỉ rả, tiếng con trùng và vô vàng nhưng tiếng động khác. Tất nhiên, không ồn ào tấp nập như trong nhà. 
“Thế thì tôi đành bảo vệ cậu suốt đời vậy!” 
Trong đầu tôi còn văng vẳng câu nói của Thanh Nam, câu nói ấy có khả năng giết người không cần dao. Đó chỉ là một câu đối thoại trong một vở kịch hoàn hảo do một tay Thanh Nam dựng lên. Dẫu biết là vậy, nhưng sao tôi cứ muốn mình ở trong vở kịch ấy mãi. Tôi cứ muốn mình được Thanh Nam dắt tay đi giữa dòng người tấp nập. Tôi cứ muốn được nhìn thấy nụ cười rất đẹp nhưng hiếm hoi của cậu ấy… tôi muốn… tôi rất muốn…. 
Tỉnh lại đi Hà Vy ơi, cho dù mày có hóa thành thiên nga, cũng không thể có được hạnh phúc cho mình. …Mày không có quyền thích Thanh Nam… mày không có quyền “đũa mốc chòi mâm son”, mày không có quyền…. 
Tôi chợt nghe sóng mũi mình cay cay, nước mắt không biết tuôn rơi tự lúc nào… 
Những gì tôi muốn với Thanh Nam, chỉ là một điều ước mà cho đến chết, tôi cũng không với tới được. 
Và tôi cứ ngồi đấy, khóc ngon lành… 
- Hà Vy, Hà Vy! Có phải cậu đấy không? 
Một bóng người lùi lũi bước ra, dáng người dong dỏng cao, gương mặt như thiên sứ và ánh mắt màu nâu đen. Vì trong bóng tối nên tôi không nhìn rõ, chỉ thấy gương mặt ấy quen quen… 
- Cậu chạy đi đâu đấy hả? Có biết mọi người tìm cậu lắm không? 
Tôi không quan tâm những gì cậu ấy nói, mắt tôi chợt nhòe đi, tôi định đứng dây đi nhưng không vững, vì tôi quên mất mình đang mang đôi guốc cao gần cả tấc. 
- Hà Vy, cậu sao thế? Tỉnh lại đi!! 
Trong lúc lảo đảo, tôi nhận thấy có một bàn tay đỡ tôi, giữ chặt lấy tôi để tôi không ngã xuống đất. Lờ mờ mở mắt, tôi bắt gặp gương mặt Thanh Nam đang nhìn mình đầy lo sợ, không, Thanh Nam, cậu đừng làm tôi thêm mơ mộng nữa được không? Tất cả chỉ là một vở kịch thôi mà… 
- Thanh Nam, là cậu? Là cậu phải không? 
Trong bóng tối chỉ còn hai người ở đấy, tôi lên tiếng hỏi và đối phương im lặng không trả lời. Tôi bạo gan nói: 
- Tôi xin cậu, Thanh Nam, đừng tiếp tục diễn vở kịch này nữa, tôi thật sự không làm được đâu! 
- Tại sao? 
- Vì…tôi… thích…cậu… 
Tôi bạo gan thốt ra những lời đó, và rồi ngay cả bản thân tôi cũng không biết, tại sao mình có thể gan đến như thế. 
Tôi biết, bây giờ có hối hận cũng đã muộn. 
Đối phương im lặng nhìn tôi. Tôi không nhìn được khi phải đối diện với ánh mắt giết người đó, tôi ngồi bất dậy, nhìn Thanh Nam, tức giận nói: 
- Tôi muốn về nhà, tôi không muốn tiếp tục ở đây nữa!

CHAP 30: TỎ TÌNH NHẦM 

Tôi loạng choạng cố dùng hết sức lực còn lại của mình để bước ra khỏi cái nơi quỷ quái này, thế nhưng không hiểu sao tôi càng cố gắng đi lại càng không thể đi. Khi nhìn lại, tôi hoảng hốt khi chiếc váy yêu quý mà tôi đang vác trên người đang vướng vào cái ghế mà tôi đang ngồi. Vừa đau khổ vừa bực bội, tôi không chần chừ mà kéo mạnh nó ra và kết quả là … XOẸT… tiếng gì thì ai cũng biết là tiếng gì rồi đấy (Thanh Phong thiếu gia sao lại mua hàng lề đường nhỉ?) Tôi xấu hổ nhìn người con trai trước mặt mình bằng ánh mắt tuyệt vọng. Không hiểu sao vào những lúc này đây tôi lại xui xẻo hết sức, muốn nhanh chóng thoát khỏi cái nơi u ám này nhưng hình như có một ma lực gì đó khiến tôi có muốn đi cũng không đi được. Mà điển hình là chiếc váy mà Thanh Phong thiếu gia mua cho đã nhanh chóng bị tôi làm rách. Tôi tức đến ứa nước mắt ra. Dù đã bị rách một đường nhưng chiếc váy ấy vẫn còn bướng bỉnh vướng trên ghế. Tôi không kiềm chế được bản thân và cũng một phần là do đang vô cùng vô cùng đau khổ và bực bội, tôi vùng vằng một cái nữa thật mạnh chỉ mong tôi sẽ có thể nhanh chóng thoát khỏi cái nơi quỷ quái này. 
Nhưng chiếc áo bướng bỉnh ấy không cho phép tôi đi. Người con trai vẫn im lặng chứng kiến những hành động ngốc nghếch vừa rồi của tôi và hình như cậu ta chẳng để tâm gì đến chiếc váy này cả. Càng nghĩ đến phản ứng của Thanh Nam, tôi lại càng thêm bực bội. Hà Vy ơi, rất có thể sau đêm nay mày sẽ không được giải thoát, đến suốt cuộc đời mày cũng sẽ không được giải thoát. 
Không phụ lòng tôi, chiếc váy đã được rời khỏi cái ghế. Tôi nhẹ nhõm đứng phắt dậy và …Á…. Á… Á ….Á… 
Tôi hét toáng lên khi phát hiện, chiếc váy đã bị rách một đường dài thật dài. Điều đó cũng có nghĩa là, tôi sẽ chắng thể đi đâu nếu không muốn người ta nhìn thấy cái cảnh hay ho này. 
Thanh Nam nhìn tôi như một pho tượng. Tôi không quan tâm, tôi chỉ muốn thoát khỏi cái nơi quỷ quái u ám này. Tôi bướng bỉnh rời đi và tất nhiên không quên dùng một tay mình để che lại chiếc váy bị rách. 
- Đứng yên đấy!!!!!!!! 
Giọng của người con trai ấy vang lên, tôi đứng sựng lại và chờ đợi những gì tiếp theo sau đó mà cậu ấy định nói. Bỗng dưng, tôi cảm nhận được có một hơi ấm lan tỏa trên người mình, một vòng tay ôm tôi thật chặt thật chặt khiến tim tôi như muốn ngừng đập. Cậu ấy thủ thỉ vào tai tôi: 
- Thanh Phong… có thể thay thế cho Thanh Nam được không? Vịt Con Xấu Xí? 
Tôi hoảng hốt quay mặt lại nhìn, trong bóng tối mờ mờ ánh đèn, gương mặt người con trai ấy như thiên sứ. Thì ra tôi đã lầm, người-mà-tôi-tưởng-là-Thanh-Nam thì ra không phải là Thanh Nam. Tôi như muốn độn thổ xuống đât, muốn tìm một nơi nào đó để chui xuống để không phải xấu hổ trước mặt Thanh Phong. Thường ngày Thanh Phong hung hăng như thế, nóng tính như thế, dữ tợn như thế, nhưng tại sao hôm nay, cậu ấy lại có thể hiền như thiên sứ, nụ cười ấm áp làm xao xuyến lòng người. Quái, sao lúc này, tôi lại cảm thấy Thanh Phong đáng yêu đến như thế chứ? 
Tôi dùng hết sức đánh mình một cái thật đau vào đầu rồi theo một phản xạ vô điều kiện, tôi la toáng lên. Thì ra nãy giờ tôi không nằm mơ, không phải tôi đang mơ, là sự thật, sự thật… 
- Xấu xí, cậu làm gì vậy? 
- À…không… 
Thanh Phong nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt sâu thẳm của cậu ấy như muốn hút tôi vào một mê cung, một mê cung không có lối ra. Tôi thật sự không biết làm gì trước câu nói ban nãy của cậu ấy. Nói đúng ra, không phải tôi đang mơ. Nhưng Thanh Phong có nói đùa hay không, tôi không biết được. 
- Thanh Phong, nói thật cho tôi biết, cậu nói giỡn hay nói chơi vậy? 
- Đồ khùng! – Thanh Phong thẳng miệng mà mắng tôi như thê, biết ngay mà, Hà Vy xấu xí, mày chỉ có thể làm công cụ cho người khác đùa giỡn mà thôi. 
- ……. 
Có tiếng động ngoài sau, tôi và Thanh Phong cũng quay mặt lại xem xét xem có ai đang bước vào. Một vài người đang từ từ tiến dần vào, và luôn miệng gọi “Hà Vy! Hà Vy” 
- Đừng sợ! 
Thanh Phong trấn an tôi rồi từ từ cởi áo khoác ra khoác lên người tôi rồi nói nhỏ: 
- Đi ra đường sau, tôi đưa cậu về, cậu đúng thật là, không có tôi, cậu sẽ chẳng làm được gì! 
Tôi ngoan ngoãn nghe theo lời Thanh Phong, thôi kệ, cũng xem như tôi sẽ thoát khỏi cái nơi này. Cũng xem như, nãy giờ Thanh Nam không nghe được những lời ngốc nghếch mà ban nãy tôi nói. Cũng xem như, Thanh Phong đã giải thoát cho tôi. Vì thế, tôi không có lý do gì mà không nghe lời cậu ấy. 
Chiếc SH chạy vù vù với tốc độ chóng mặt. Tôi hốt hoảng nói nhơ với Thanh Phong: 
- Cậu đừng chạy nhanh quá, sẽ gây tai nạn đấy! 
- Cậu sợ thì…. ôm tôi đi! 
- Cậu…. 
Thanh Phong, cậu ấy có say không? Sao hôm nay tôi nghe toàn những lời khó hiểu vậy? 
Mặc dù ngồi sau xe cậu ấy đã quen, nhưng hôm nay Thanh Phong chạy với tốc độ thật kinh khủng, tôi rất sợ nhưng không thể… không thể ôm cậu ấy… 
Không phải tôi sợ cậu ấy lợi dụng tôi, chẳng phải cậu ấy nói, tôi “điện nước không có” sao? 
Cũng không biết tôi đang lo sợ chuyện gì, chỉ biết rằng, tôi không thể ôm cái thân hình rắn chắc vững chãi trước mặt mình. Vì đơn giản, tấm lưng ấy, không thuộc về tôi…. 
- Không ôm tôi, sau này đừng hối hận nhé! – Thanh Phong quay ngoái lại nói với tôi, nhưng tôi không quan tâm cho lắm, bởi vì thực tế tôi không có quyền làm như vậy. 
Tôi im lặng trên suốt con đường về nhà, khi đưa tôi về tới nhà, Thanh Phong nói: 
- Cậu đúng là có sức mạnh vô biên, chiếc váy tôi đưa là hàng hiệu đấy, trừ phi cậu dùng kéo cắt, nếu không nó sẽ không thành rách làm 2 mảnh như bây giờ đâu! 
Chiếc SH vù một cái phóng đi thẳng. Tôi đứng ngây người ra đó đế suy nghĩ lại cái thái độ ban nãy của Thanh Phong, có phải cậu ấy vừa tỏ tình với tôi không đây? Chắc không phải đâu, nhìn thái độ của cậu ấy bây giờ, không thể nào, không thể nào…. 
** 
Ngày hôm sau đi học, Thanh Phong không đến lớp, nghe nói đâu hôm nay cậu ấy bị cảm sốt gì đó nên xin nghỉ. Điều này làm đa phần thành viên trong lớp rất ngạc nhiên. Với một người ngỗ nghịch và không thèm nghe lời người lớn như Thanh Phong, sao lại có thể “xin nghỉ học” được? Đúng là chuyện lạ Việt Nam. 
Tan học, tôi lờ đờ dắt xe ra về. Nói là “lờ đờ” vì nhờ phước của Thanh Phong thiếu gia mà hôm qua tôi mất ngủ cả đêm. Thanh Phong, cậu ấy chỉ biết phá hoại giấc ngủ của người khác, không làm được chuyện gì mà tốt cho người khác cả. 
- Hà Vy!!! Hà Vy!!!! 
Nghe tiếng gọi, tôi quay ngoắt ra sau và thấy Thanh Nam đang chạy nhanh đến tôi, hớt hải nói: 
- Cậu làm gì mà hôm qua mất tích luôn vậy? Làm tôi cứ tưởng….. 
- À… tôi …xin…lỗi… 
Tôi cúi đầu lí nhí xin lỗi Thanh Nam. Tôi biết hôm qua mình tự tiện rời bỏ là không đúng, nhưng đó là do bất đắc dĩ thôi mà. 
- Nói cho tôi biết lý do được không? 
- À… không…có…gì… 
- Cậu nói dối! – Thanh Nam nhìn tôi nghiêm ngặc. 
Tôi sợ hãi nhìn ánh mắt của cậu ấy. Tôi không thể nói dối trước mặt Thanh Nam, sự thật là thế. Chẳng biết sao tôi lại nói cái chuyện xấu hổ đêm qua cho Thanh Nam biết, tất nhiên, tôi đã loại bỏ chuyện mình tỏ tình nhầm người và những chuyện sau sau đó. Những chuyện ấy, có cho tôi tiền tôi cũng không thể nào có can đảm mà mở miệng nói lần thứ hai. 
Thanh Nam chăm chú nghe tôi nói, rồi cậu ấy cười khẽ: 
- Cậu đúng là có năng lực vô biên! 
- Thanh Phong cũng nói thế - Tôi lí nhí. 
- Thế à, thế cậu có biết, chiếc váy ấy, Thanh Phong đã thiết kế cho riêng cậu không? Anh Phong nói vì dáng cậu không được như người khác nên đã thiết kế riêng cho cậu. Cả loại vải anh ấy cũng lựa chọn loại vải thượng hạng. 
- ……….. 
- Đừng ngạc nhiên như thế, Thanh Phong dặn tôi không được nói với cậu, nhưng không biết sao tôi lại thuận miệng nói. 
Thanh Nam cười nhẹ, nụ cười đẹp như nắng ban mai khiến tim tôi lại xao động. Tôi vội quay mặt sang nơi khác để cậu ấy không phát hiện mặt tôi đang đỏ bừng lên vì xấu hổ.

CHAP 31: THẾ NÀY… LÀ DƯ LÀO???? 

Tôi và Thanh Nam đi song song trên con đường đầy lá rơi. Nói đúng ra, tôi không thích đi cạnh cậu ấy như thế nào, bởi vì như vậy, người ta sẽ nhận ra một sự chênh lệch quá lớn về chiều cao của 2 người. Tôi xấu hổ vừa đi vừa cúi đầu, không dám ngước mặt nhìn lên. Thanh Nam cũng im lặng. Hai đứa cứ thứ rảo bước tiến về phía trước. Không biết sao tôi cảm thấy trong người dâng lên một cảm giác cực kỳ khó chịu và không được tự nhiên như thế. Nói đúng hơn, khi đi gần Thanh Nam, tôi có cảm giác sợ hãi, sợ một cái gi đó vô hình lặng lẽ cướp mất cảm giác hạnh phúc trong tôi. Còn với Thanh Phong thì hoàn toàn ngược lại. Đi với Thanh Phong, tôi hoàn toàn có thể tự nhiên, thích cười thì cười, thích nói thì nói, thích cãi thì cãi, thích khóc thì khóc…. Mà không phải lo sợ bất cứ điều gì cả. 

- Thanh Phong, cậu ấy không sao chứ? – Tôi chợt mở miệng hỏi, nhớ đến chuyện tỏ tình xấu hổ đêm qua, tôi chỉ muốn độn thổ xuống đất. 

- À, không, chỉ bị cảm nhẹ, hôm qua khi đưa cậu về Thanh Phong bị mắc mưa nên bệnh luôn. 

- Há? 

Tôi há hốc mồm. Chợt nhớ lại đêm qua, khi đưa tôi về nhà, khoảng 30 phút sau trời mới đổ mưa. Không lẽ Thanh Phong lại chạy xe với tốc độ rùa bò à? 

- Cậu nói thật chứ? 

- Thật! 

Thanh Nam gật đầu chắc nịch, tôi chợt cảm thấy bản thân mình có lỗi với Thanh Phong. Nếu không phải vì cái tật bướng bỉnh của tôi đêm qua thì Thanh Phong đã không đưa tôi về. Nếu Thanh Phong không đưa tôi về thì cậu ấy sẽ không bị bệnh. 

- Tôi… tôi phải thăm Thanh Phong… 

- Vậy thì để tôi đưa cậu đi! 

Thanh Nam đi về phía chiếc xe du lịch đang đợi mình cách đó không xa. Tôi lẽo đẽo theo sau Thanh Nam. Nhìn cái thân hình cao hơn tôi những 2 cái đầu, dáng người phong độ và đầy sức quyến rũ với con gái, tôi xấu hổ không dám đi gần Thanh Nam. Chỉ đợi đến khi cậu ấy bước lên xe rồi tôi mới dám leo lên. 

Trên xe, Thanh Nam mở một bài hát êm dịu và đầy tâm trạng. Cậu ấy lái xe thật chậm, thật chậm. Tôi tịnh tâm vừa thưởng thức những giai điệu êm dịu và nhẹ nhàng của bài hát đó, vừa lẩm bẩm hát theo. Nói không ngoa chứ tôi cực thích những giai điệu êm dịu của những bài hát trữ tình sâu lắng. Khi nghe chúng, tôi có cảm giác như mọi mệt mỏi của mình được xua tan hết. 

- Cậu hát cũng hay ấy nhỉ? 

Giọng nói của Thanh Nam cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi bỗng thấy xấu hổ vì không ngờ mình lại có thể tự nhiên hát nghêu ngao trước mặt “hoàng tử băng giá” của trường. Tôi chợt cười cười: 

- Đâu có đâu! 

Thanh Nam nghe xong không phản ứng cũng không nói thêm gì nữa, tôi cũng được dịp để theo đuổi những dòng suy nghĩ của riêng mình. 

- Hôm qua, lúc cậu về, mẹ tôi cứ trách tôi mãi – Thanh Nam nhìn lên gương chiếu hậu, nói chuyện với tôi. 

- Sao lại thế? – Tôi vô cùng ngạc nhiên – Vì tôi không từ biệt mọi người à? 

- Đêm qua cậu bị xỉu mà, sao lại có thể trách cậu được? 

- ……………………. 

Hôm qua tôi bị xỉu lúc nào cơ chứ? Thế này là dư lào??????? 

- Cậu thấy tôi… như thế nào? 

Trong lúc tôi còn mê man trong cái chuyện “bị xỉu” từ trên trừi rơi xuống kia, nhất thời không kịp phản ứng lại câu hỏi của Thanh Nam, tôi ngơ ngác hỏi lại: 

- Cậu nói gì? 

- Tôi hỏi… à mà thôi, không có gì! 

- ………….. 

Lại im lặng, tôi ghét cay ghét đắng cái cảm giác im lặng đáng sợ này. Thế mà tôi chẳng hiểu sao, cô nàng tên Hạnh Như đó lại thích đi chung với Thanh Nam như thế. À, mà nhắc đến Hạnh Như, tôi có một thắc mắc không giấu được, liền hỏi Thanh Nam: 

- Hạnh Như có quan hệ thế nào với gia đình cậu vậy? 

Thanh Nam im lặng hồi lâu, dường như cậu ấy không thích nhắc đến chuyện này cho lắm. Thấy Thanh Nam im lặng, tôi cũng không còn hứng thú để hỏi nữa, cũng chẳng còn hứng thú để thắc mắc làm gì. 

Thanh Nam khẽ vuốt mái tóc màu hạt dẻ của mình, lơ đễnh nhìn ngoài đường, chậm rãi nói: 

- Cũng không thân thiết gì cho mấy, chẳng qua hai bà mẹ trước kia hứa hôn khi còn mang bầu. Mà cũng chẳng ai ngờ, mẹ tôi lại sinh đôi, thế nên mới rắc rối như thế này! 

- Thế, ai trong hai người thích Hạnh Như? – Tôi không giấu được tò mò của mình, bạo gan hỏi. 

- Là Thanh Phong, trước kia Hạnh Như đã từng quen Thanh Phong một thời gian, sau đó chia tay – Thanh Nam kiên nhẫn giải thích cho tôi hiểu. 

- À, ra vậy, thảo nào… 

Nói đến đây tôi im bặt, tự biết bản thân mình không thể nói thêm gì nữa. Thảo nào, trong cơn mơ, Thanh Phong nhắc đến Hạnh Như, trong lúc say xỉn, Thanh Phong cũng nhắc đến Hạnh Như. Thế ai đã từng đồn thổi rằng Thanh Phong là một tay sát gái lừng danh? (tác giả chứ ai! he he), tôi chợt nhận ra, Thanh Phong cũng chung tình phếch. 

- Thế.. tại sao hai người họ chia tay vậy? – Tôi tham lam hỏi thêm một câu nữa. 

- Từ khi mẹ tôi quyết định sau này sẽ giao toàn quyền kinh doanh công ty cho tôi – Thanh Nam đáp, trong lời nói đó hiện lên một sự khinh bỉ, tôi nhận ra được điều đó dù là rất rất nhỏ. 

- Chuyện đó… thì liên quan gì? – Tôi ngu ngốc hỏi lại Thanh Nam. 

Thanh Nam chợt dừng xe đột ngột, cậu ấy nhìn tôi trân trân, rồi thở dài: 

- Chỉ số IQ của cậu thấp đến thế sao? 

- Ách? 

- &#%@$!@#!@ 

Thanh Nam, cậu ấy dám mắng tôi sao? Hôm nay sao Thanh Nam lại có hứng mà mắng tôi như thế? 

- Tự suy nghĩ đi Hà Vy ngốc nghếch! 

Nói rồi Thanh Nam lái xe đi. Ngồi trên xe, tôi cứ ngây ngô mà suy nghĩ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không hiểu lý do tại sao. Thế là cuối cùng bức bách quá, ức chế quá, tôi quyết định sẽ… đi hỏi Thanh Phong, chỉ có Thanh Phong là hiểu rõ chuyện này. Hà hà. 

Người ta nói “khôn 3 năm dại 1 giờ” còn tôi thì “dại 3 năm, khôn 1 giờ”. Tôi tự hào vì mình suy nghĩ ra được một cách hay như thế và không cần thắc mắc với Thanh Nam thiếu gia đây nữa. 

Nhìn qua gương chiếu hậu, tôi nhận thấy khóe môi Thanh Nam hơi nhếch, có phải… cậu ấy đang cười? 

Tim tôi bỗng đập… thình thịch… thình thịch… 

** 

Chiếc xe đột ngột dừng lại, Thanh Nam bước xuống xe, tôi cũng lẽo đẽo bước theo sau. 

Thanh Phong đang ngồi trong nhà, chân vắt vẻo lên ghế, trông cậu ấy lúc này thì chẳng ai nhận ra cậu ấy đang bệnh cả. Tôi bước vào nhà và nhìn thấy cảnh đó, không giấu được sự thất vọng lẫn tức giận. Thanh Phong vừa thấy tôi bước vào, đã cười hề hề với tôi: 

- Vịt con xấu xí, cậu đi đâu thế? 

Tức giận xen lẫn khó chịu, tất cả những cảm giác ấy cộng lại và hệ quả là tôi không thốt lên được lời nào. 

Thanh Nam một mạch đi lên lầu, chỉ còn tôi với Thanh Phong ở đấy. Thanh Phong không nhận được câu trả lời của tôi, câu ấy tức giận quát: 

- Này, làm gì mà khó chịu với bổn thiếu gia thế? 

Biết ngay mà, tôi biết ngay mà. Xem ra, đêm qua tôi mất ngủ vô ích rồi. Thanh Phong mà đêm qua tôi gặp, chỉ là trong mơ, trong mơ mà thôi. 

Nhưng, sao lại thế? Sao tôi cảm thấy thất vọng nặng nề như thế này? 

Tôi cảm thấy khóe mắt cay cay… 

Và tôi đứng đấy, cứ khóc ngon lành… 

- Vịt con xấu xí, cậu sao thế? Sao lại khóc thế này? – Thanh Phong thấy tôi bỗng dưng nước mắt ngắn dài, vẻ mặt vô cùng lo lắng. 

Tôi vẫn không nói gì hết, cứ khóc suốt. Thanh Phong không biết làm gì, cậu ấy vội vã đua cho tôi một miếng khăn giấy, nhẹ nhàng nói: 

- Bổn thiếu gia rất ghét rất ghét nước mắt con gái… làm ơn đừng khóc nữa… 

Chắc tôi muốn khóc trước mặt cậu à? Tự dưng thấy Thanh Phong có thái độ như thế với mình, không biết sao tôi lại không thể giữ được bình tĩnh. 

- Cậu đúng là.. mít ướt quá đi! - Thanh Phong cười hề hề với tôi. 

- Cậu đó, cứ khóc bù lu bù loa – Thanh Phong cú nhẹ vào đầu tôi rồi nhìn tôi thật lâu – Xem ra, cậu cũng không đến nỗi xấu xí lắm, nếu nhìn kỹ thì cũng tạm chấp nhận được. 

- Cậu nói gì, nói gì hả? – Vừa nói tôi vừa rượt Thanh Phong chạy khắp nhà - Dám ăn hiếp Hà Vy tôi sao? Đừng mơ nữa nhé! 

- Phù phù… mệt quá.. 
...K e n h t r u y e n . p r o..
Sau một hồi lâu đuổi bắt, Thanh Phong dường như không còn sức lực đế chạy nữa, cậu ấy ngồi phịch xống ghế salon, thở hổn hển. Tôi cũng ngồi phịch ngay xuống, vuốt nhẹ mồ hôi trên trán. Đúng là, chơi trò đuổi bắt với Thanh Phong, chỉ có thể hao tổn sức lực mà không thu được thành quả gì. 

- Xấu xí! Lúc cậu cười trông cậu dễ thương thật đấy! 

- Ách! 

Thanh Phong vừa nói gì thế nhỉ? Chắc tôi đang mơ? Hay nghe lầm rồi đây này! 

- Tôi xin cậu, Thanh Phong, đừng để tôi phải mất ngủ nữa được không? 

Thanh Phong chợt cười, vẻ mặt lấm tấm mồ hôi càng làm cho Thanh Phong thêm đẹp trai và phong độ. 

- Hà Vy – Thanh Phong dần dần áp sát mặt vào tôi, hơi thở của cậu ấy… cứ áp vào tôi khiến tim tôi càng lúc càng đập gấp gáp – Cậu mất ngủ vì tôi à? 

Tôi đỏ bừng mặt đấy Thanh Phong ra, xấu hổ nói: 

- Làm gì có! Cậu cứ nghĩ lung tung. 

- Cậu đỏ mặt kìa.. ha ha ha … - Thanh Phong lại tiếp tục tiến gần tôi, thì thào vào tai tôi – Nói thật đi, cậu thích tôi, phải không? 

- Thích cái đầu cậu á! – Tôi vội tránh sang chỗ khác để không phải đối mặt với gương mặt ấy nữa. 

- Thôi kệ, “thích cái đầu tôi”, cũng là…thích tôi, phải không nào? 

- #@$#^%&^& 

Bức xúc, Hà Vy tôi đang rất bức xúc, nhưng không thể nói làm gì. Đã nói trước rồi, anh em nhà họ Phan này nôi tiếng rất thích chơi chữ. Và tôi lại tiếp tục chịu thua.


CHAP 32: THANH PHONG LÀ TÊN CHẾT BẦM 

Thanh Phong thôi không trêu tôi nữa, cậu ấy ngồi phịch xuống ghế, tu một hơi nước thật dài. Rồi cậu ấy mở tủ lạnh ra, quăng cho tôi một chai sting. Tôi cố gắng lắm mới có thể đón được chai sting được Thanh Phong không thương tiếc mà quăng thẳng vào mặt tôi. Nếu cứ đà này, sau này rất có thể tôi bắt bóng còn giỏi hơn cả cầu thủ ấy chứ! 
- Đùa với cậu tí thôi! Bây giờ cậu không thích tôi, không có nghĩa là sau này cậu cũng không thích tôi. 
- Gì cơ? 
Tôi còn đang mê man trong hơi lạnh cùng vị ngọt lịm của sting nên không chú ý đến câu nói ban nãy của Thanh Phong. Thanh Phong thấy tôi không có phản ứng gì nên cũng không còn hứng hỏi tiếp nữa, cậu ấy ngồi vắt vẻo trên ghế, một tay cầm promote, một tay cầm chai sting còn đang uống dở của mình. Đúng là cậu ấm con nhà giàu có khác, ngay cả cách ngồi cũng khiến cho người ta phản cảm. 
Mở đến 1 đoạn phim tình cảm Hàn Quốc, bộ phim ấy đã thu hút ánh nhìn và sự chú ý của tôi. Tôi bỏ dở cái chai sting xuống vì nhan sắc quá đỗi…quá đỗi thu hút của Lee Min Ho. Ánh mắt tôi nhìn anh diễn viên Hàn Quốc ấy không chớp, cũng phải thôi, ai kêu anh ý đẹp trai mê người đến thế chứ? Tôi ngây người ra trước nụ cười như nắng ban mai ấy rồi chẹp chẹp miệng “Đẹp trai quá!!!!!” 
Thanh Phong đang xem phim bỗng chuyển đôi mắt sang nhìn tôi. Rồi không hiểu sao màn hình 21 inch của nhà Thanh Phong đã bị một gương mặt vô duyên hết sức ngăn ánh mắt của tôi lại. Thanh Phong đứng trước màn hình, nhìn qua nhìn lại, rồi lại xoay người qua nhìn tôi, đứng cạnh anh diễn viên Lee Min Ho trên TV, hỏi với vẻ mặt khó hiểu: 
- Tôi đẹp trai hơn mà? 
- Ặc! 
Tôi đang định đưa một hơi sting ngọt lịm vào cổ họng thì câu nói của Thanh Phong khiến tôi suýt phun ra ngoài. Thanh Phong tròn mắt nhìn tôi: 
- Cậu phải công nhận điều đó, phải không? 
- …….. 
Tôi không trả lời gì được. Nhưng tôi phải công nhận rằng Thanh Phong đẹp trai hơn cả diễn viên Hàn Quốc. Thế nhưng tôi không thể mở miệng mà thốt ra những lời đó. Phải chăng nếu tôi nói ra, Thanh Phong gán cho tôi tội danh mê trai, chắc tôi phải kiếm cái lỗ để mà chui xuống quá. 
- Cậu tránh ra xem nào Thanh Phong, để tôi xem phim đã chứ? – Tôi bức xúc vì cái thân hình của Thanh Phong cứ muốn che đi cái màn ảnh 21 inch và gương mặt đẹp trai sáng ngời của Lee Min Ho. Người đâu mà vô duyên thấy sợ. 
- Cậu xem phim hay xem trai? 
Thanh Phong nhìn vào tivi một hồi lâu rồi hỏi một câu khiến tôi đơ cứng họng. Tôi ú ớ không biết trả lời như thế nào thì Thanh Phong lại tiếp tục giáng một đòn vào tôi: 
- Nếu cậu xem phim thì tôi có thể tránh ra cho cậu xem, còn cậu muốn xem trai đẹp thì tôi sẽ tắt Tivi. 
- Tại sao? – Thanh Phong, cậu ỷ là nhà cậu thì cậu muốn làm gì thì làm à? 
Thanh Phong nghe câu hỏi của tôi, cậu khẽ nói “tôi biết ngay thế nào cậu cũng hỏi như vậy” rồi tiếp tục áp cái gương mặt giết người ấy vào gần mặt tôi, thì thào: 
- Muốn xem trai đẹp thì xem tôi đây này. 
- Ặc! - Tôi lại tiếp tục bị sặc. 
- Gì chứ? Tôi không phải trai sao? 
Tôi ú ớ lắc đầu. 
- Vậy tôi không đẹp sao? 
Tôi lại không ngần ngại, không suy nghĩ mà lắc đầu. 
- Vậy thì tôi tắt tivi nhé! 
- PHAN, THANH, PHONG!!!!! 
Tôi tức giận hét lớn, ức chế này giờ gần cả tiếng đồng hồ rồi, chả xem được tí gì cả Cậu ấy cứ lượn lờ lượn lờ trước mặt tôi khiến tôi bực mình. Bây giờ còn định tắt tivi nữa à, đừng mơ nhé. 
- Hà Vy này, có trai đẹp trước mặt mà không nhìn, nhìn đâu xa xôi tận Hàn Quốc thế? 
- Kệ tôi! – Tôi bức xúc cố giấu cái promote. 
Thanh Phong thấy tôi kiên quyết đến thế nên không đành lòng để tôi từ giã màn hình và anh diễn viên đẹp trai đến mê người kia… cậu ấy ngồi gần tôi, ra vẻ như cùng xem tivi với tôi. Tôi không để ý cho lắm, vì ánh mắt tôi đang dán vào nụ cười “trắng gì mà sáng thế” của anh ý. 
- Hà Vy! – Thanh Phong nói nhỏ vào tai tôi. 
- ……. 
- Hà Vy!! 
- …… 
- Con vịt kia, dám không nghe bổn thiếu gia gọi à? 
- Ách! Cậu ồn ào quá! – Tôi bực mình nhìn Thanh Phong. 
- Rốt cuộc tại sao hai người ấy thành một đôi vậy? – Thanh Phong nhìn chăm chú lên tivi, nét mặt ngây ngô hết sức. 
- Thì nhân vật nữ chính đã tỏ tình với nhân vật nam. 
- Vậy à, thế nhân vật nữ chính nói gì thế? – Thanh Phong tiếp tục vênh cái mặt ngu ngơ lên, hỏi tôi. 
- Em yêu anh! – Tôi không ngần ngại mà trả lời. 
- Có đúng không đấy? – Thanh Phong lại dồn dập hỏi tôi. 
- Đúng! 
- Có thật không đấy? 
- Thật! Mệt cậu quá, hỏi gì mà lắm thế???? – Tôi bực mình nhìn Thanh Phong đầy cau có. 
Thanh Phong sau khi nghe tôi trả lời thì ôm bụng cười ngặt nghẽo. Tôi còn chưa hiểu mô tê gì thì Thanh Phong đã dí dí cái điện thoại trước mặt tôi: 
- Hà Vy xấu xí, tôi đã ghi âm lại rồi nhé! Cậu đã tỏ tình với tôi. Ha ha ha… 
- (&*$^$%@#$@ 
Đồ Thanh Phong mắc dịch, đồ Thanh Phong mất lịch sự, cái chuyện không quang minh chính đại như vậy cũng làm được nữa à? 
- Thanh Phong, rốt cuộc cậu muốn gì đây????? – Tôi rất ức chế mà “nhỏ nhẹ” hỏi. 
- Cũng không muốn gì to tát lắm, tôi chỉ muốn cậu thôi, Hà Vy! 
Thanh Phong tiếp tục giết người bằng câu nói ấy. Tôi không còn hồi hộp hay tim đập không đúng tần suất của nó nữa. Vì sau những chuyện vừa qua, Thanh Phong đã ban cho tôi một loại thuốc miễn dịch với cậu ấy. Vì thế, trong trường hợp này, tôi rất rất bình thản mà cười thật tươi với Thanh Phong, rồi không thương tiếc mà giáng liên tiếp hai, ba cái gối vào người cậu ấy. 
- Thanh Phong chết bầm, cậu lại nổi cơn điên gì đây hả? 
Thanh Phong không né được những cái đánh như trời giáng ấy của tôi nên cứ đứng yên như trời tròng cho tôi trút giận. Khi đã hết sức lực của mình, tôi quăng cái gối xuống ghế rồi thở hổn hển. 
- Rồi chưa? Đánh đã chưa? – Thanh Phong vừa hỏi vừa ngồi xuống ghế. 
- Ệt Á (mệt quá) – Tôi thở hổn hển không nói được tròn vẹn lời nói của mình. 
- Tôi thấy bộ cậu đang thiếu oxi nhỉ? 
- Ờ…à…. (cậu cho tôi thiếu cái gì thì tôi thiếu cái đó) 
- Thế, có cần một người đẹp trai như tôi hô hấp nhân tạo không nhỉ? 
- Hô hấp này!!!! Nhân tạo này!!!! – Tôi quơ đại cái gối ban nãy, tiếp tục rượt đánh Thanh Phong - Thanh Phong chết bầm, Thanh Phong là đồ biến thái, Thanh Phong là một tên điên! 
Sau một trận rượt đuổi không có kết quá, tôi tiếp tục thở hổn hển, Thanh Phong cũng ngồi xuống cạnh tôi, thấy vậy, tôi vô cùng bức xúc mà nói: 
- Cậu đi mà hô hấp nhân tạo cho Hạnh Như ấy! 
Nét mặt Thanh Phong thay đổi đột ngột. Gương mặt tuấn tú còn vương chút mồ hôi đã đột ngột biến sắc. Khóe môi Thanh Phong hơi nhếch lên thể hiện một sự khinh bỉ. tôi cảm thấy mình thật vô duyên vì đã đưa ra câu nói đó, tôi cúi đầu, lí nhí: 
- Xin lỗi… tôi không cố ý…


.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay