80s toys - Atari. I still have




CHAP 16: CẢM GIÁC TỰ DO…THẬT KHÓ CHỊU… 



Hai tuần trôi qua thật hạnh phúc, nói là hạnh phúc bởi vì tôi được tự do thả cửa, tự do nghênh nghênh ngòai đường, tự do hát nghêu ngao mỗi khi buồn, tự do đi học sớm tùy ý mình. Không còn phải nhức não vì Thanh Phong thiếu gia nữa. Vào lớp, Thanh Phong cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái, cũng không còn những lúc tan học chạy theo tôi mà quát nạt. Có thể nói, bây giờ tôi và Thanh Phong như hai người xa lạ không quen không biết. Tuy rằng có một chút gì đó tiếc nuối trong lòng, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là bị Huyền Trân và đám con gái trong lớp khủng bố dài dài T_T 

Hôm nay, tôi thả bộ về nhà. Con ngựa sắt của tôi lại giở chứng mà nằm lì ở nhà khiến tôi phải khổ như thế này. Tự nhiên lúc này đây, trong đầu tôi có một suy nghĩ lạ lùng “Phải chi minh đi chung với Thanh Phong thì bây giờ đã về đến nhà rồi nhỉ?” rồi tôi vội vàng gạt cái suy nghĩ ấy sang một bên. Có lẽ Thanh Phong, cậu ấy giận tôi thật rồi. Suốt nửa tháng nay, cậu ấy không thèm nói chuyện với tôi, không thèm nhìn tôi lấy một cái dù là lướt qua. Tự dưng, tôi có cảm giác…buồn…một nỗi buồn không tên…. 

Tôi vội xua xua những ý nghĩ thi nhau chớm lên trong đầu mình, vì tôi biêt rằng, những suy nghĩ của tôi rất xa vời, cả đời này tôi cũng không thể nào với tới. 

- Vịt con xấu xí! 

Một giọng nói vang lên phía sau. Tôi chợt mỉm cười. Chẳng biết sao tôi có cảm giác rất rất vui khi nghe được câu nói đó. Câu nói ấy chắc hẳn sẽ khiến nhiều người buồn và tủi thân, nhưng tôi thì hoàn toàn ngược lại. Không biết có phải tại vì lâu quá không được nghe nên khi nghe lại cảm thấy vui? 

- Này, làm gì thế hả? Không nghe tôi gọi à? – Thanh Phong lại giận dữ với tôi, nhung lần này tôi lại cảm thấy vui vui thay vì bực tức. 

- Hihihi 

- Làm gì mà cười vậy hả? Sao hôm nay lội bộ về thế? – Thanh Phong vừa ngự trị trên chiếc SH, vừa hỏi tôi. 

- À, không có gì, xe đạp tôi bị hư. 

- Vậy à! Vậy thì…tiếp tục về đi nhé, tôi đi trước đây! 

- Ơ…. 

Chưa kịp nói gì thì Thanh Phong thiếu gia đã rồ ga rồi phóng đi thẳng. 

Một cảm giác hụt hẫng trong lòng. 

Cũng có thể, nửa tháng nay, Thanh Phong không hề giận tôi, chắc có lẽ bởi vì....tôi… không đáng để cho cậu ấy để tâm. 

Chắc có lẽ, nửa tháng nay, chỉ có mình tôi khư khư giữ những cái suy nghĩ ấy trong lòng… 

Để bây giờ, chỉ có một mình tôi thất vọng… 

Quái, sao lại thấy sóng mũi cay cay thế này? 

Tại ngoài đường quá nhiều bụi, hay tại một lý do nào khác? 

Quên đi quên đi, người ta là hotboy, sao có thể để tâm đến mình chứ… 

Tôi cô lắc lắc đầu để xua đi cái suy nghĩ ấy trong đầu mình. 

Hà Vy, mày hãy xem như chưa từng có những ngày tháng đó. Mày hãy xem như Thanh Phong mà mày gặp chỉ ở trong giấc mơ, một giấc mơ mà thôi…

CHAP 17: 



- Đồ ngốc, đồ khờ, làm gì mà khóc vậy hả? 

Chiếc SH ban nãy quay lại phía tôi, chủ nhân của nó cười với tôi, một nụ cười ấy khiến lòng tôi cảm thấy ấm áp. 

- Không có gì, không có gì – Tôi cố lau những giọt nước mắt còn sót lại, cười hì hì với hắn. 

- Cậu đúng là, vừa ngốc vừa khờ, nói dối cũng chẳng có kinh nghiệm – Thanh Phong vừa mắng tôi, vừa quăng ngay cho tôi cái nón bảo hiểm. 

Lòng tôi thấy vui hẳn lên. Vui vì còn có thể nghe được những lời quát mắng đó. 

Hôm nay, cũng như thường ngày, Thanh Phong chạy xe với tốc độ chóng mặt, cũng khoảng 60km/h. Khi gặp một ổ gà hay ổ voi, Thanh Phong không lượn lách, cũng không bay ngang qua mà cậu ấy giảm tốc độ đột ngột. Thật đúng là, chuyện lạ thế giới. 

Bỗng, bất chợt cậu ấy lên ga, khiến tôi như có một phản xạ có điều kiện ôm chặt cái thân hình trước mặt. Một cảm giác thật ấm…thật ấm…. 

- Ôm đã chưa? – Thanh Phong vừa lái xe vừa quay lại nói với tôi. 

- Á…á…xin…lỗi… 

Tôi hoảng hồn buông cậu ấy ra, thật sự tôi không hề hay biết tôi đã làm cái chuyện quái quỷ gì nữa. 

- Mà sao cậu lại đưa tôi về? Chẳng phải cậu không để tâm đến tôi nữa sao? 

Tôi ngồi ngoài sau, thấy không có chuyện gì làm, nên hỏi như thế, vừa giết chết sự buồn bã, vừa khiến Thanh Phong có thể vì thế mà chạy chậm lại. 

Lời nói của tôi thật có hiệu quả, Thanh Phong không những chạy chậm lại mà bỗng dưng thắng cái “két” khiến tôi lại phải tiếp tục ngã dúi dụi ra trước. Tôi hoảng hốt: 

- Cậu làm cái gì vậy hả? Lời dụng tôi à? 

Tất nhiên, con gái ai cũng nhạy cảm trước những hành động như thế, và tôi là con gái 100% nên hốt hoảng trước chuyện này là bình thường thôi mà. 

- Cậu mơ á? Người như cậu thì…. – Thanh Phong nhìn tôi một lượt từ trên xuống, chắc sắp đưa tôi xuống địa ngục rồi đây – Điện nước không có, lại chẳng xinh đẹp gì… 

Đấy đấy, tôi biết lắm mà, cậu ấy mở miệng với tôi chỉ có thế thôi, chỉ có bấy nhiêu đó thôi. Thanh Phong là đồ vô duyên, là đồ xấu xa, là đồ chỉ biết khinh thường người khác… 

Vì thế, tôi chỉ ỉm lặng trước những lời lẽ đó. Vì đơn giản tôi không biết phải trả lời với cậu ấy như thế nào. Biết trả lời sao khi những thứ ấy đều do trời thương tình mà ban cho chứ tôi không hề muốn như vậy. 

- Hay là…cậu đang lợi dụng tôi? 

- Cậu…cậu… 

Tôi ấm ức, rất rất ấm ức… 

Phan Thanh Phong, sao cậu lại có thể nói với tôi như vậy chứ? 

- Thôi, tôi đùa đấy… ở nhà…có cơm không? – Thanh Phong cười cười với tôi như cầu hòa. 

- Gì? – Tôi trợn to mắt hết cỡ nhìn Thanh Phong như nhìn một vật thể lạ từ trên trời rơi xuống. 

- Thính giác của cậu có vấn đề à? Tôi hỏi nhà cậu có cơm không? – Thanh Phong nói xong câu đó và không quên cú vào đầu tôi một cái đau điếng. 

- Á.. – Tôi xoa xoa cái đầu nhăn nhó – Làm gì mà đánh tôi? Cậu định…ăn trực à? 

- Ăn trực cái đầu cậu á! – Thanh Phong lại giơ tay định cú vào đầu tôi nhưng tôi kịp thời né được, cái này gọi là phản xạ có điều kiện. 

- Vậy chứ…gọi là gì? – Tôi ngây thơ hỏi Thanh Phong. 

- Thì tôi cho cậu có dang về nhà, cậu cho tôi một bữa cơm, như vậy có thể gọi là ăn trực không? 

Tôi ngây thơ lắc lắc đầu, đúng, nếu như những gì cậu ấy nói, thì như vậy không phải ăn trực. 

- Vậy thì về! 

Thanh Phong đề xe, tôi vẫn cứ thế, ngu ngơ ngồi đấy mà không biết mô tê gì đang xảy ra. 

Đi một đoạn đường, dường như thôi cảm nhận được có chuyện gì đó không bình thường. Tôi ngây thơ hỏi Thanh Phong: 

- Cậu…ban nãy…cậu vừa nói cái gì? 

- Thì về nhà cậu ăn cơm – Thanh Phong trả lời gọn hơ. 

- HẢ? CÁI GÌ????? 

Tôi hét lớn, volume đã đạt đến maximum, cũng chính vì tiếng hét trời phú đó khiến Thanh Phong tiếp tục dừng xe đột ngột. 

- Cậu đúng là, phản ứng cũng rất là chậm chạp. 

Thanh Phong chỉ nói một câu đó thôi trồi mặc kệ mặt tôi đệt ra như thế nào, cậu ấy không hề biết, cũng không thèm nhìn. Sau khi suy nghĩ lung tung, tôi mới chợt lên tiếng: 

- Nhà tôi không có đồ ăn. 

…..KÉT…. 

Bây giờ chiếc xe của Thanh Phong đang ngự trị trước nhà tôi. 

Thanh Phong nhìn tôi như nhìn một người khờ, rồi thở dài: 

- Hà Vy ơi Hà Vy, sao cậu lại có thể phản ứng chậm chạp đến như thế hả? Cậu định bỏ đói bổn thiếu gia sao?

- Tôi…tôi….xin..lỗi…. 

- Xuống xe! – Thanh Phong quát lớn. 

Tôi lủi thủi bước xuống. Thanh Phong rồ ga rồi đi thẳng. 

Cậu ấy….lại giận tôi rồi…. 

Tôi lủi thủi bước vào trong nhà. Kỳ thật, nhà tôi không có đồ ăn. Mẹ về thăm ngoại, 2 ngày nữa mới về. 

Tôi uể oải nằm dài trên giường, định bụng ngủ một giấc đến giờ đi học thì đi luôn. Chỉ có như thế mới không có cảm giác đói. 

Khi tôi đang lim dim trong giấc ngủ thì… 

- Xấu xí! Xấu xí! Mở cửa! 

Nghe tiếng gọi đó, tôi đoán chắc được chủ nhân của nó là ai. Nhưng tôi lấy làm lạ, Thanh Phong, cậu ấy về rồi mà, sao quay lại làm gì? Đang có ý định phá tan giấc ngủ của lão bà bà à? 

- Còn không ra mở cửa? Muốn tôi đốt nhà hay gì? 

Nghe đến “đốt nhà” tôi hốt hoảng ngồi bật dậy. Ôi trời ạ, gia tài mẹ con tôi chỉ có 1 cái nhà thôi, cậu ấy đốt rồi mẹ con tôi ở đâu? 

- Từ từ…đại thiếu gia… 

Tôi làu bào mang đại đôi dép rồi ra mở cửa. 

- Ngủ trong đấy hả gì mà không nghe tôi gọi? 

- Ừ! 

Tôi đáp cậu ấy rồi ngáp một cái rõ to. Không thèm đế ý quan tâm xem Thanh Phong quay lại làm gì. 

- Trời ơi, giờ này mà ngủ được à? 

- Không ngủ thì làm gì? Thức cho cái bụng đói meo à? – Tôi bực bội nhìn Thanh Phong, sao hôm nay cậu ấy nói nhiều thế không biết. 

- Cái gì? Cậu chưa ăn gì à? 

- Nhà làm gì có đồ ăn mà ăn! 

Tôi tiếp tục ngáp và mệt mỏi trả lời Thanh Phong. Trời ơi Thanh Phong ơi, cậu nói xong thì về giùm tôi, cả gan phá giấc ngủ của tôi mà còn đứng trơ ra đó à? 

Thanh Phong nhìn bộ dạng hiện giờ của tôi, thở dài rồi chợt hỏi: 

- Biết…nấu cơm không? 

- Biết! – Tôi lại tiếp tục ngây ngô trả lời. 

- Vậy thì nấu đi! 

Nói rồi Thanh Phong quẳng cho tôi mấy bọc đồ ăn tươi sống. Cười hì hì với tôi rồi dắt xe vào nhà. 

- Gì thế này? Sao tôi phải nấu? – dường như nhận ra sự việc gì đang xảy ra, tôi giãy nãy. 

- Thế cậu không ăn à? 

- Không! Tôi ngủ một giấc, đến chiều đi học luôn, không còn cảm giác đói nữa! 

- Nhưng mà tôi đói! – Thanh Phong nhìn tôi gầm gừ. 

- Cậu đói thì kệ cậu, định bắt tôi làm osin cho cậu à? – Tôi lại ngáp một cái rõ to rồi làu bàu. 

- Cậu…dám sao??????? 

Thanh Phong hét lớn khiến tôi suýt té ngã. 

- Thôi thôi được rồi, xem như làm phước một bữa. 

Tôi thở dài nhìn Thanh Phong, đúng là đại thiếu gia có khác, chỉ biết ở không mà sai vặt người khác. Dù sao tôi cũng nợ cậu ấy một buổi dang về nhà, nên trả lại là xong chứ gì. 

Và thế là Hà Vy tội nghiệp lại loay hoay dưới bếp với mớ đồ ăn từ trên trời rơi xuống. Còn Thanh Phong thiếu gia đang đang say sưa giấc ngủ trên chiếc giường yêu quý của tôi. 

Đây có phải là sự khác biết giữa giai cấp tư sản và giai cấp vô sản?

CHAP 18: BỮA CƠM NGON NHẤT 



- Thanh Phong! Thanh Phong! 

Tôi cố sức lay Thanh Phong dậy. Ai đời lại nhà người khác mà ngủ ngon lành thế không biết. 

- Mẹ, để con ngủ xíu nữa đi… 

- @##%$%&^* 

Cái gì cớ chứ? Kêu tôi bằng mẹ à? Cái tên này, chắc chán sống rồi. 

- Phan Thanh Phong! Cậu thức dậy cho tôi! 

Tôi cố hết sức lay lay Thanh Phong dậy, lúc này mắt cậu ấy thực sự mở. Cậu ấy nhìn tôi trơ trơ ra đó rồi lẩm bẩm: 

- Hạnh Như…sao em lại như thế chứ? Anh có gì không bằng cái thằng nhãi Thanh Nam kia? 

Một chút ngạc nhiên hiện lên trong tôi. Thì ra, Hạnh Như là người Thanh Phong để ý. Hèn chi lúc trên xe của 2 anh em nhà họ, tôi đã nhận ra sự hiềm khích của hai anh em. Thì ra là vì chuyện này. 

Tất nhiên ngoại trừ ngoại nhìn ra, Thanh Phong chẳng có gì bằng Thanh Nam cả. Đó là sự thật cơ mà. 

- Hạnh Như, Hạnh Như…. 

- Hạnh Như cái đầu cậu á! Tỉnh dậy cho tôi! 

Tôi sắp nổi khùng lên khi cậu ấy cứ tung hoành trong nhà tôi như thế. Cái tên Thanh Phong này, đúng thật là… 

- Ủa, xấu xí, xấu xí, ha ha, xấu xí… 

- @!#@%^ 

- Nhìn cái gì mà nhìn, tôi đẹp hơn cậu mà. 

- #@$@#%$& 

Đồ điên, có ai lại so sánh như cậu ấy chứ? Nhất định Thanh Phong học rất tệ môn Ngữ Văn đây này. 

Tôi thẳng tay mà đánh vào mặt Thanh Phong. 

- Xấu xí, cậu muốn chết à? Sao lại đánh tôi? – Thanh Phong ngồi bật dậy, nổi cáu với tôi. 

- Ai kêu cậu cứ ở đó mà gọi tên Hạnh Như…Hạnh Như… gọi hoài mà chẳng thèm tỉnh! 

- Ơ…tôi có sao? – Thanh Phong gãi gãi đầu, rồi cười hề hề như cầu hòa. 

- Đồ điên! – tôi sẵn miệng mắng Thanh Phong một câu rồi chạy tuốt vào nhà bếp trước khi cậu ấy nổi cơn thịnh nộ. 

** 

- Cơm cậu nấu cũng được đấy nhỉ! 

- Được là được thế nào? 

- Nói chung, cũng nuốt vào miệng được, không thể ói ra ngoài – Thanh Phong ngây thơ trả lời tôi. 

- Cậu…. 

- Tôi làm sao? 

- Ơ…không có gì… 

Đấy, Hà Vy tôi chẳng có thể làm gì ngoài cúi đầu cho Thanh Phong thiếu gia hành hạ. Ôi cuộc đời. 

- Sao hôm nay cậu không về nhà? – Tôi vừa ăn vừa hỏi Thanh Phong. 

- Không liên quan đến cậu – Thanh Phong không thèm nhìn tôi mà trả lời. 

- Ờ…đúng vậy… - Tôi im lặng không hỏi gì nữa.

CHAP 19: LẠI TRỐN HỌC 

Cả 2 đều chăm chú cho bữa ăn của mình. Thanh Phong cũng không thèm mắng nhiếc hay quát nạt tôi nữa. Tôi nhận ra rằng, cậu ấy đã gặp phải chuyện gì nên mới thay đổi như thế. Nhưng tất nhiên, chuyện đấy không liên quan đến tôi. Mặc dù tôi thừa nhận, khi không được Thanh Phong đưa đi học, có một cảm giác hơi buồn trong tôi, nhưng đó chỉ là “hơi hơi” thôi. Và hôm nay khi tôi nhận ra Hạnh Như có mối quan hệ đặc biệt với 2 anh em nhà họ, tôi đã không còn bất cứ suy nghĩ vui vơ mơ mộng gì nữa. Lý do hết sức đơn giản, vì tôi với Hạnh Như vốn căn bản không th ể so sánh với nhau. 
Nói túm lại, tôi không muốn tìm hiểu chuyện riêng của cậu ấy làm gì, nếu không muốn gặp họa sát thân. 
- Cha cậu đâu? – Thanh Phong chợt hỏi xóa tan suy nghĩ trong tôi. 
- Mất rồi – Tôi không thèm nhìn Thanh Phong mà trả lời. 
- À, xin lỗi.. 
Lời nói ấy suýt làm tôi đánh rơi đôi đũa xuống đất. Đây có phải là câu nói phát ra từ miệng Thanh Phong thiếu gia hay không? Trước giờ chỉ có người khác xin lỗi cậu ấy thôi, sao hôm nay lại đảo ngược tình thế thế này. Tự dưng tôi muốn đi khám vì tôi nghĩ thính giác của mình có vấn đề. 
- Hình như hôm nay tivi có báo bão đấy – Tôi nhìn Thanh Phong với ánh mắt đầy trêu chọc. 
- Bão cái đầu cậu – Thanh Phong không ngần ngại mà quơ đôi đũa lên dọa đánh tôi, rồi bỗng dưng cậu ấy ngừng lại cái hành động ức hiếp người khác mà nói - Hôm nay cậu may mắn vì bổn thiếu gia không còn sức đôi co với cậu. 
- Cậu… gặp chuyện gì à? – Tôi tần ngần một hồi lâu rồi lên tiếng hỏi. 
- Không liên quan đến cậu. 
Thanh Phong lặp lại câu nói ban nãy. Rồi, có một sự im lặng bao trùm cả hai. Trong lòng tôi tự dưng có một cảm xúc là lạ. Lúc này, trông Thanh Phong đẹp trai hơn thường ngày, ngay cả gương mặt suy tư trầm ngâm hiện giờ cũng đủ giết người rồi. Mặt tôi bỗng dưng nóng bừng lên, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra ngoài. 
- Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn hoài không chán à? – Thanh Phong chọt nhận ra ánh mắt kì lạ của tôi, cáu gắt quát. 
- Ờ…xin..lỗi…. 
Tôi xấu hổ rút lại ánh mắt vô duyên của mình ban nãy. Chợt tôi thấy khóe môi Thanh Phong hơi nhếch. Cậu ấy đang cười, nhưng cố không để tiếng cười bật lên. Tôi xấu hổ chỉ biết cặm cụi ăn cho xong bữa cơm của mình. 
- Ngày nào cũng nhịn ăn thế à? – Thanh Phong lại là người bắt chuyện trước. 
- Không, chỉ khi mẹ tôi đi về ngoại nên tôi mới nhịn. 
- Mẹ cậu…đi bao lâu rồi? 
- 5 ngày. 
- HẢ???? 
Thanh Phong lại được dịp sử dụng tiếng hét vốn có của mình khiến tôi đứng tim mà làm rơi cả đũa xuống đất. 
- Vậy là gần cả tuần nay cậu không ăn trưa à? 
- Cũng có thể cho là vậy. 
- CẬU CÓ BỊ ĐIÊN KHÔNG VẬY? 
Lại tiếp tục là giọng hét đó. Ôi Thanh Phong ơi, cậu làm ơn chỉnh cái volume của cậu lại nếu không muốn đưa tôi đi bệnh viện. 
- Cậu làm gì mà hét lớn như vậy? Sợ người ta không biết cậu có khả năng làm loa phát thanh à? 
- Giờ này cậu còn đùa được à? – Thanh Phong cáu gắt nhìn tôi – Sao không kiếm cái gì ăn mà nhịn gần cả tuần thế hả? 
- ……. 
Biết nói làm sao khi tôi không có khả năng về tài chính. Mẹ tôi cũng có cho tiền tôi mua đồ ăn. Nhưng khi con ngựa sắt của tôi giở chứng thì tôi cũng chẳng còn tiền để mà gởi xe nữa. 
- Cái đồ xấu xí kia, sao cậu ngốc đến thế hả? Cứ không ăn uống như thế, hèn chi…. 
Thanh Phong liếc mắt nhìn tôi từ trên xuống, rồi không nói tiếp nữa. Tuy vậy nhưng tôi thừa biết cậu ấy định nói gì. 
- Mẹ cậu bao giờ mới về? 
- 2 ngày nữa. 
- Vậy thì, trong 2 ngày này, tôi sẽ ăn trực nhà cậu. 
- …………. 
Tôi trố mắt nhìn Thanh Phong, trong lòng bức xúc không nói được thành lời. Trời ơi, đại thiếu gia ơi đại thiếu gia, cậu không thể để yên ổn cho tôi được à? 
- Đừng nhìn tôi như thế. Tất nhiên, gạo của nhà cậu, còn thức ăn tôi lo. 
- ……………….. 
- Làm gì vậy xấu xí? Không đồng ý à? Muốn tôi đốt nhà cậu hả gì??? 
- Ấy ấy..không phải… - Tôi vội xua xua tay. 
- Vậy thì tốt. 
Đúng, rất tốt, tốt đến nỗi tôi nuốt cơm không vô nữa đây này. Sao cậu ấy cứ thích dồn tôi vào đường cùng thế nhỉ? Cứ dùng sức mạnh của nhà tư bản mà bốc lột tôi. Ông trời ơi, công bằng ở đâu đây? 
** 
Chiếc xe SH lăn bánh chầm chậm. Đúng, tôi không nói sai, hôm nay chắc tại hết gần năng lượng hay gì mà nó cứ lăn chầm chậm, chậm hơn cả… xe đạp. Hay tại vì chủ nhân của nó lại bị chập mạch nữa rồi. 
Khi nỗi bực bội dồn lên đến đỉnh điểm, tôi lấy hết can đảm mà nói với Thanh Phong: 
- Còn 5 phút nữa thôi đó… 
- Tôi biết! – Thanh Phong gọn hơ trả lời tôi. 
- Ơ, cái cậu này, tôi nói còn 5 phút nữa là vào học rồi đấy, cậu cứ chạy với tốc độ chậm hơn cả mạng Internet miền núi thì khi nào mới tới trường? 
- Hâhhahahahah 
Đúng, là Thanh Phong đấy, cậu ấy đột nhiên bật cười trước câu nói của tôi. Chiếc xe cũng dừng lại để Thanh Phong thiếu gia cười thỏa thích. Tôi ngây người ra trước phản ứng của cậu ấy. 
- Mạng Internet miền núi à? Ha ha ha ha! Cậu so sánh hay đấy xấu xí à! Ha ha ha 
- …… 
Hay cái đầu cậu, tôi ngây người ra một hồi lâu trước phản ứng của Thanh Phong rồi nhận ra một điều, hôm nay Thanh Phong chắc chắn bị chập mạch. 
- Hôm nay bổn thiếu gia không còn tâm trạng học hành nữa. Tôi muốn đi chơi! 
Thanh Phong quăng cho tôi một câu gọn hơ như thế rồi tiếp tục cho bánh xe lăn chầm chậm…chầm chậm… mặc cho cả người tôi cứ “đơ như cây cơ” không hiểu mô tê gì đang xảy ra. Tôi thiết nghĩ, nếu tôi có chết cứng sau lưng Thanh Phong thì cậu ấy cũng không hề hay biết. 
- Cậu có thể…vui lòng…lặp lại câu nói ban nãy? 
Chiếc xe đang lăn bánh với vận tốc 15km/h bỗng dưng dừng lại. Thanh Phong quay người ra sau nhìn tôi rồi thở dài: 
- Xấu xí ơi xấu xí! Cứ phản ứng chậm chạp như cậu thì dù người ta có đốt nhà cậu chắc cậu cũng cam lòng hi sinh trong đó, nhở? 
Tôi bỗng rùng mình trước câu nói của Thanh Phong, không phải vì cậu ấy trách phản ứng “chậm mà chắc” của tôi, bởi vì tôi không quan tâm đến vế đầu của câu nói ấy mà bị vế sau của nó làm khủng hoảng tinh thần. Vì không biết sao tôi cực kì dị ứng với cái từ ngữ “đốt nhà”, và trường hợp này là một ví dụ. Thanh Phong trơ mắt và kiên nhẫn nhìn tôi trong 4 giây, khi thấy tôi chưa kịp phản ứng với câu nói của mình, Thanh Phong thở dài đầy ngao ngán: 
- Xấu xí….cậu đúng thật là…hết thuốc chữa…

CHAP 20: HAI NGƯỜI ĐIÊN 

Suốt nửa tiếng đồng hồ trôi qua, chiếc xe SH của Thanh Phong thiếu gia cứ chầm chậm..chầm chậm lăn bánh. Tôi ngồi phái sau chỉ biêt thở dài ngao ngán vì không xác định được chuyện gì đang xảy ra. Vì thế, thật không ngoa khi hôm nay tivi báo rằng trời sẽ có bão. 
- Hạnh Như… là ai vậy? 
Tôi ngồi phía sau xe cảm thấy vô cùng chán nản và bực mình nên mới mở miệng hỏi. Không biết Thanh Phong có nghe không mà không có bất kì một phản ứng nào hết. Nếu sau câu nói ấy mà vận tốc của chiếc xe có thể tăng lên 1 tí thì tốt biết mấy. 
- Thanh Phong…cậu có thể…cho xe chạy nhanh tí được không? – Tôi rụt rè đề nghị. 
- Lúc đầu cậu sợ tôi chạy nhanh mà! Sao hôm nay lại thế? – Thanh Phong vừa chạy xe vừa ngoái đầu lại nhìn lại hỏi. 
- Nhưng mà… 
- Được thôi, vịt con xấu xí, tôi nghe lời cậu! 
Ôi trời ơi, đúng thật hôm nay Thanh Phong bị chập mạch thật rồi, toàn nói những câu khó hiểu. Và câu này là một ví dụ. Khi chưa kịp mừng vì Thanh Phong đã quan tâm đến tiếng nói của giai cấp vô sản thì một “rồ” một cái. Chiếc xe lăn nhanh với vận tốc 60km/h khiến tôi xíu nữa thì bật ngửa ra sau, may là theo phản xạ có điều kiện, tôi đã kịp ôm Thanh Phong để không bị rơi tự do xuống lòng đường. 
- Thì ra cậu bảo tôi chạy nhanh là vì lý do này à? – Thanh Phong nở với tôi một nụ cười thật…đểu. 
- Á á… không phải, xin lỗi…xin lỗi… 
Tôi xấu hổ vì cái hành động ban nãy của mình nên rối rít mà xin lỗi Thanh Phong. Sau một thời gian suy đi nghĩ lại về chuyện mới vừa xảy ra, tôi rất bức xúc vì nghĩ rằng, là lỗi do cậu ấy chứ có phải do tôi đâu. Ai bảo cậu ấy chạy nhanh như thế làm gì cơ chứ? 
Nhưng..cho dù có bức xúc đến mức độ nào thì bây giờ tôi chỉ biết im hơi lặng tiếng. Ai bảo tôi phản ứng chậm chạp làm gì @_@ 
- Vịt con, cậu thật là nhàm chán! 
- Ờ…ừ… 
Tiếng Thanh Phong lần vào trong tiếng vù vù của gió khiến tôi chẳng nghe được gì cả, vì thế tôi đành ừ hử cho qua chuyện. Bỗng dưng cậu ấy bật cười ha hả khiến tôi càng lúc càng choáng. 
- Thanh Phong ơi, cậu hãy nhớ rằng cậu đang chạy với vận tốc 60km/h đó! 
Tôi hốt hoảng nhắc nhở Thanh Phong nhưng chăc cậu ấy không hề nghe thấy nên cứ nghiêng ngả mà cười. Ôi mẹ ơi, sao con lại phải dính với cái tên này thế??? Hu hu hu. Thật sự tôi khóc không ra nước mắt mà. 
Đang chạy thì bỗng dưng Thanh Phong thắng xe cái két khiến tôi lại phải nháo nhào ra trước. Tôi sững sờ trong giây lát vội leo xuống xe. Thì ra có một chú mặc áo vàng đang đứng đấy mà quơ quơ cái cây chặn xe Thanh Phong lại. Dù cho tôi có phản ứng chậm chạp như thế nào thì cũng biết được chuyện gì đang xảy ra. 
- Phiền anh đưa giấy tờ! – Chú cảnh sát giao thông đang nhìn vào Thanh Phong và nói. 
- Không có! – Thanh Phong trả lời gọn hơ rồi nghênh nghênh cái mặt lên khiến chú cảnh sát không nén được sự bực tức. 
- Phiền anh hợp tác với chúng tôi! 
- Tôi vẫn đang hợp tác đấy thôi! – Vẫn là cái mặt nghênh nghênh đó, Thanh Phong, cậu ấy chán sống thật rồi – Vậy ông cho tôi hỏi, tôi đã vi phạm cái gì? 
- Chạy quá tốc độ quy định trên đường. 
- Bao nhiêu mà quá? 
- 60km/h. Chẳng lẽ anh chạy xe mà anh không biết? 
- Ai quy định 60km/h là phạm luật? – Thanh Phong vẫn không chịu thua. 
Chú cảnh sát giao thông nhìn Thanh Phong đầy bực tức rồi lấy tra một tờ giấy. 
- Phiền anh điền vào đây. 
- Tại sao tôi phải điền? 
- Vì anh đã vi phạm luật giao thông. 
- Sao tôi lại vi phạm được? Có ai quy định chạy 60km/h sẽ vi phạm đâu? 
Tôi chóng mặt trước cuộc đấu khẩu của 2 con người họ. trời trưa nắng chang chang thế này sao không chịu ngoan ngoãn mà nghe lời người ta, điền vào đi, sao cứ bắt tôi đứng ngoài nắng thế này chứ. 
- Phiền anh nhìn lên đây. 
Nói rồi chú cảnh sát giao thông chỉ lên cái bảng màu trắng có viền đỏ bên ngoài và con số 40 to đùng trong đó. Thanh Phong nhìn lên rồi ngơ ngác hỏi: 
- Cái này… là cái gì? 
Amen, phù hộ cho con và Thanh Phong bình an vô sự mà quay về ~.~ 
** 
Và thế, hai con người ban nãy đang ngự trị trên chiếc xe SH to đùng đã phải ngoan ngoãn mà …thả bộ. Sau cuộc đấu khẩu ban nãy, hậu quả cho cái tật ngông nghênh hống hách và không hiểu sự đời của Thanh Phong thiếu gia chính là tuy không mất mát về người nhưng gây thiệt hại không nhỏ đến của cải vật chất. Và cũng chính vì thế, tài sản có nhiệm vụ đưa 2 người về bây giờ đã nằm lì trên chiếc xe 4 bánh của chú cảnh sát giao thông. Thanh Phong bực bội quay qua mắng tôi: 
- Xấu xí kia, tại cậu hết, nếu không phải cậu bảo tôi chạy nhanh thì đâu có như thế này? 
- Này, tôi chỉ bảo cậu chạy nhanh 1 chút thôi, sao cậu lại chạy vù vù hơn cả gió cấp 8 thế? 
- 60km/h mà nhanh cái gì? Cậu đúng là sao chổi, hôm nay gặp cậu toàn gặp xui xẻo. 
Thanh Phong không ngừng miệng mà mắng tôi. Cậu là đồ dở hơi, tại đi chung với cậu nên tôi mới đau lòng mà bỏ một buổi học của mình, bây giờ lại phải đi bộ như thế này. Lại còn dám lớn miệng mà mắng tôi à? 
- Thanh Phong! Cậu mới là sao chổi! – Tôi cố hét lớn. 
- Cậu…dám mắng tôi à? – Thanh Phong trừng mắt mà nhìn tôi đầy hăm dọa. 
- Tôi cứ mắng đấy, cậu làm gì tôi?? – Tôi vẫn không chịu thua. Thanh Phong đúng là con người nói chuyện rất vô lý, tất cả tại cậu ấy, đâu phải lỗi tại tôi. 
- Cậu…. 
Thanh Phong giơ tay định đánh tôi nhưng tôi kịp thời né được. Này, đừng chọc lão bà bà nổi nóng nhé, bây giờ đã là 1h trưa rồi đấy. 
Và thế là, tôi và Thanh Phong đi bộ ngoài đường giữa trời nắng chang chang. Y hệt như 2 người điên ^^!
...K e n h t r u y e n . p r o..
CHAP 21: THANH NAM NỔI NÓNG 

Ngày hôm sau tôi lại tiếp tục đứng chờ để “bị” Thanh Phong thiếu gia chở đi học, mới sáng sớm mà tâm trạng cực kì khó chịu. Từ trước đến giờ có khi nào tôi phải nghỉ học mà không xin phép đâu. Bỗng dưng khi 2 vị thiếu gia nhà họ Phan ngự trị trong lớp thì tôi lại bị lôi kéo vào mấy cái chuyện thị phi đó. Bằng chứng là từ giây phút gặp 2 con người họ, tôi đã phải nghỉ học không phép đến tận 2 ngày T_T. Đối với người khác thì tôi không biết nhưng đối với tôi thì đó là một điều khó chịu nhất thế gian. Và thế nào tôi cũng biết, hôm nay Huyền Trân sẽ không tha cho tôi đâu. Chắc chắn là vậy. 
Bây giờ tôi mới nhận ra một điều rằng, 2 anh em nhà họ đều là sao chổi. 
Và… nhắc đến sao chổi thì sao chổi đã xuất hiện. Đúng là ông trời không hiểu ý người mà, phải chi nhắc đến tiền mà tiền xuất hiện liền thì tốt biết mấy. 
Một chiếc xe du lịch bóng loáng đang ngự trị trước nhà tôi với vận tốc và “phong cách thắng xe” thì ai cũng hiểu rồi đấy. Thanh Phong thò đầu qua cửa sổ mà quát: 
- Còn không mau lên xe? 
- Xe thế này làm sao mà vừa với xe chú cảnh sát giao thông nhỉ? – Tôi ngây ngô hỏi. 
Đúng, chính là câu hỏi ngây ngô ấy khiến Thanh Phong thiếu gia bỗng dưng nổi khùng. Tôi thì bẩm sinh đã sợ cái thái độ đó của Thanh Phong nên chỉ biết đầu mà lí nhí xin lỗi rồi mau mau lên xe. 
Mà tôi ấm ức ghê cơ, tôi nói có chỗ nào sai chứ? Lái xe như anh em nhà họ thì trước sau gì cũng có ngày bị chú cảnh sát giao thông chặn đường. Con người Thanh Phong này thật là… 
Ngồi cạnh tôi bây giờ là một gương mặt lạnh như băng. Là Thanh Nam, tôi đã thoáng nhận ra gương mặt lạnh lùng đó nhưng vì bị Thanh Phong chèn ép quá nên muốn nhìn cũng không dám nhìn. Mà cũng lạ thật, 2 người họ là anh em sinh đôi mà sao giờ đây tôi cảm thấy khác xa một trời một vực thế. Không biết tôi có giống như mấy đứa con gái trong lớp, bị hút hồn bởi vẻ mặt đẹp trai mà không quan tâm đến con người Thanh Nam như thế nào. Chẳng biết sao khi ngồi gần Thanh Nam, một cảm giác thật khác xa với cái cảm giác khi ngồi sau xe Thanh Phong. Và cũng chẳng biết sao, khi ngồi yên vị ở vị trí này, tôi lại cảm thấy ấm áp lạ thường. Không giống như khi ngồi sau xe Thanh Phong, chỉ thấy đau tim và lên máu $_$. 
Tôi chỉ dám ngồi yên đấy mà không dám nói gì, cũng chẳng dám làm gì. Tưởng chừng như 2 anh em nhà họ là trùm khủng bố Mafia vậy, nếu tôi dám làm gì thì có thể banh xác bất cứ lúc nào. 
Thanh Nam chỉ im lặng, im lặng… và im lặng…. 
Hình như tôi đã từng nghe ai nói “Im lặng là vàng”. Và tôi đoán được rằng, nếu trong 16 năm qua Thanh Nam đều như vậy thì rất có thể bây giờ cậu ấy đã là tỉ phú. 
Amen, sao con lại căng thẳng đến thế này chứ? 
Chiếc xe dừng bánh ở cổng trường. Thanh Nam với khuôn mặt lạnh nhất có thể nhanh chóng bước ra xe. Tôi chỉ biết lẳng lặng đi theo sau. 
- Tụi bây ơi, coi con Hà Vy kìa, dại trai thấy sợ luôn! 
- Đâu đâu??? sao tao không thấy? 
- Mày thấy con nhỏ đi giữa Thanh Nam và Thanh Phong không? 
- Ừ, tao thấy nó rồi, trời ơi, lúc trước đi với Thanh Phong, bây giờ hai vớ cả 2. Nó tưởng mình là thiên nga chắc? 
- Ôi trời! chuyện gì thế không biết. 
Đó là cuộc nói chuyện vô tình lọt vào tai tôi khi bước ngang qua đám con gái trong trường. Không sao không sao, chuyện này bình thường thôi mà, chỉ là bình thường thôi Hà Vy ơi…. Tôi cố trấn an mình để không phải rơi nước mắt trước mặt Thanh Nam và Thanh Phong vì tôi cảm thấy sóng mũi mình bỗng dưng cay xè… 
Tôi cố bước nhanh vào lớp để không bị mấy đứa trong lớp, nhất là Huyền Trân bắt gặp được tôi đi chung với hai người họ. Tôi nhanh chóng yên vị vào chỗ ngồi của mình và chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì Anh Thư tỉ tỉ đã cho cái miệng của mình hoạt động hết công suất: 
- Mày làm cái trò gì mà hôm qua lại trốn học thế hở? Mày có biết là… 
Anh Thư chợt nhưng bặt khi thấy có điều gì bất thường đang xảy ra. Thanh Phong bước ngang qua mặt tôi và quăng cho tôi 1 chai nước khoáng. Tôi thật sự không hiểu ý của cậu ấy là gì cứ trơ mắt ra mà nhìn. Vẫn là cái mặt ngông nghênh hống hách hôm qua, đã bị thu giữ xe rồi mà vẫn chưa chịu bỏ. 
- Nhìn cái gì mà nhìn, có uống không? – Thanh Phong nghênh nghênh nhìn tôi. 
- Không! – Tôi trả lời thẳng thừng khiến Anh Thư phải trố mắt nhìn vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra. 
- Cậu… - Thanh Phong nghiến răng ken két – Muốn….Gì..? 
- À…không không…tôi uống là được chứ gì… 
Nói rồi tôi vội vã cất chai nước suối vào trong cặp. 
- Làm gì vậy? Định uống 1 mình à? – Thanh Phong vẫn chưa chịu bỏ qua cho tôi. 
- Vậy chẳng lẽ cậu muốn tôi uống 2 mình? – Tôi ngơ ngác không hiểu cậu ấy muốn gì. 
- Nhưng tôi không thích cậu uống 1 mình… 
- Tại sao? Cậu có quyền gì mà nói như vậy chứ? – Tôi sừng cổ cãi lại. 
“Bộp” 
Quyển sách Anh Văn dày cộm đã rất biết điều mà đặt xuống bàn ngăn cản cuộc đấu khẩu không có điểm dừng của 2 chúng tôi. Tôi thầm cảm ơn người nào đã xuất hiện đúng lúc và kịp thời giải vây cho tôi. 
Nhưng…khi tôi ngước mặt lên nhìn cái người ân nhân đó thì thật sự tôi cười không nổi vì cái gương mặt lạnh băng đập vào mắt tôi. 
- Ôi Thanh Nam của mình…. – Anh Thư kêu lên tha thiết khiến tôi phải nổi hết cả da gà. 
Gương mặt Thanh Nam vẫn không biến sắc. Cậu ấy không thèm nhìn tôi mà lạnh lùng hỏi: 
- Anh Văn về nhà làm bài mấy vậy lớp trưởng? 
- Amen…..amen… làm con hú hồn hú vía…. 
- HEY, có nghe tôi hỏi gì không hả? – Thanh Nam nhìn tôi lẩm bẩm một mình một cách khó hiểu rồi kiên nhẫn nói tiếp, 
- À…à…có.. làm bài 4. 5 trang 86. 
- Cám ơn. 
Tim tôi lại sắp rớt ra ngoài, không phải vì nét đẹp của Thanh Nam, mà vì…tôi nghĩ mình nên đi khám tim lại xem có bị yếu tim hay không… 
Rồi quyển sách Anh Văn đó được bàn tay Thanh Nam lấy đi. Lúc ấy cũng vừa có tiếng chuông báo vào lớp nên Thanh Phong cũng không thể làm gì được tôi. Cậu ấy chỉ có thể liếc nhìn tôi 1 cái rôi lầm bầm trong miệng: 
- Từ đây đến ra chơi phải uống hết chai nước đó cho tôi! 
Gì chứ? Thanh Phong bị điên à? Tôi rất bức xúc và im lặng không trả lời. 
Tôi đã nghe được câu nói ấy nhưng tôi nghĩ, mình làm ra vẻ không nghe sẽ tốt hơn. 
Tự dưng cảm thấy có điều gì đó không ổn, tôi quay sang định hỏi Anh Thư thì chỉ bắt gặp được cái xác của nó thôi, còn hồn thì bay đi đâu mất rồi. 
- Anh Thư! Anh Thư! – Tôi cố sức lay nó chỉ mong có thể gọi hồn nó trở về. 
- Gì cơ? Ai gọi tôi đấy? 
Mừng quá, Anh Thư tỉnh mộng rồi. Anh Thư không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên nó cứ ngơ ngác nhìn tôi. 
- Tao kêu mày đấy! 
- Có chuyện gì à? 
- Hồi nãy … Thanh Nam chỉ hỏi có bấy nhiêu đó thôi hả? – Tôi cố gắng nói ngắn gọn nhất thắc mắc của mình.
- Ừ! Mày không nghe sao còn hỏi tao! 
- Ờ…à…tao biết rồi… 
Nói rồi tôi lẳng lặng học bài để không phải phá tan cái giấc mơ đang dang dở của nhỏ bạn yêu quý. 

Những tiết học trôi qua thật nhẹ nhàng, tôi đang chăm chú nghe giảng thì tâm hồn Anh Thư lại vắt ngược lên cành cây. Tôi không biết nó đang suy nghĩ cái gì nhưng lâu lâu lại nghe nó thốt lên: 
- Ôi Thanh Nam…sao cậu ấy lại dễ thương đến thế cơ chứ? 
Những lúc ấy, tôi chỉ biết im lặng cho qua chuyện. Vì tôi cũng không muốn dính dáng gì đến chuyện anh em nhà họ. 
Và tiết sinh hoạt lớp cũng đã đến, và tôi cũng đoán trước được chuyện gì đang xảy ra… 
Cô Ngân bước vào lớp và nhẹ nhàng ngồi xuống ghế. Tôi nín thở chờ cái giọng the thé của Huyền Trân… 
Nhưng…thật lạ…sao lại yên ắng đến thế? Tôi quay đầu nhìn ra sau và bắt gặp Huyền Trân đang ngồi cùng Thanh Nam và Thanh Phong... 
Thì ra là vậy, chỉ có chuyện này mới có thể khiến cô nàng quên đi kế hoạch của mình. 
Cả lớp yên ắng không được bao lâu thì chợt “Bộp” một cái, vẫn là cái tiếng động quen thuộc mà tôi nghe được khi quyển sách Anh Văn của Thanh Nam yên vị một cách “nhẹ nhàng” xuống bàn mình. 
- CẬU ĐI CHỖ KHÁC GIÙM TÔI!!!!!!!! 
Cả lớp quay ngoắc xuống nói phát ra âm thanh đó. Thì ra là Thanh Nam, cậu ấy lại nổi nóng lên nữa rồi, tôi không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi có thể đoán được, Huyền Trân đã không đạt được mục đích của mình. 
Nhưng…đó là chuyện thiên hạ…tôi không quan tâm. Nếu có quan tâm, thì cũng không thể thể hiện ra bên ngoài nếu tôi còn muốn sống sót trong lớp này. 
Huyền Trân không chảnh chẹ, không hung dữ như mọi khi mà ngoan ngoãn quay lại chỗ mình ngồi khiến tôi cũng cả lớp chỉ biết tròn mắt ngạc nhiên. Hôm nay, lại có bão à? 
Cả lớp chỉ biết trao nhau thắc mắc bắng ánh mắt thôi chứ không dám biểu hiện ra bên ngoài. Một lý do hết sức đơn giản, Huyền Trân là con một trong một gia đình giàu có, nhưng không hiền dịu và nết na như cái tên của mình, Huyền Trân luôn nổi tiếng trong trường không chỉ bởi ngoại hình xinh đẹp mà còn bởi cái lịch sử giang hồ không ai sánh bằng. Bởi thế, đa phần học sinh trong lớp đều theo phía Huyền Trân nếu không muốn bị thanh toán bất cứ lúc nào. Duy chỉ có một vài người chán sống không theo cái con đường đó, tiêu biểu là tôi và Anh Thư. Cũng bởi vì thế, thành kiến của Huyền Trân với 2 đứa tôi càng lúc càng nhiều. Tôi thì không muốn gây phiền phức và làm lớn chuyện nên không dám đụng chạm gì đến Huyền Trân nhưng bởi vì tôi có dính dáng đến 2 vị công tử bột kia mà tôi luôn luôn phải là nhân vật chính trong các trận chiến của bạn ấy. 
Từ đó suy ra, tất cả những gì tôi gánh chịu trong suốt thời gian qua là do 2 con người vô nhân tính kia ban cho. Hai người ấy, đúng là sao chổi. 


CHAP 22: THANH PHONG BỊ BỎ ĐÓI 

- Ôi Thanh Nam của tôi… 
- ….. (im lặng) 
- Sao cậu ấy lại có thể lạnh như băng thế chứ? Mình nhất định sẽ làm cho tảng băng ấy tan chảy…. 
- …… (im lặng) 
- Thanh Nam…. Tôi yêu cậu…. 
- MÀY ĐƯỢC RỒI ĐẤY! 
Tôi tức giận và không quên vớ cái gối ôm đập vào đầu con nhỏ bạn yêu qúy đang mơ mộng viễn vong. Cứ ngỡ đi về với Anh Thư và lại nhà nó tá túc buổi trưa có thể làm cho mình có cảm giác thanh thản và không bị Thanh Phong thiếu gia quấy rầy hay nạt nộ nhưng không ngờ mọi chuyện lại diễn biến phức tạp như thế này. Bây giờ tôi mới biết được, cái quyết định hồi sáng của mình khi lại nhà Anh Thư tá túc là một quyết định rất rất rất sai lầm. 
- Con quỷ, mày làm gì đánh tao??? – Anh Thư tức giận vì bị kéo ra khỏi giấc mơ về hoang tử lạnh lùng của nó, nó xoay qua mắng tôi tơi tả. 
- Tao muốn kéo mày xuống, nếu không may vướng dây điện thì nguy to! – Tôi cười hề hề. 
- Vướng này… vướng này…. Dám chọc tức tao hả? dám náo tao mơ mộng hả??? 
Vừa nói Anh Thư vừa đập gối vào tôi túi bụi khiến tôi không tài nào né được. Tiếng cười nói của tôi vang vọng khắp căn nhà sang trọng của Anh Thư. Cha mẹ Anh Thư đi công tác xa, cả tuần nay nó ở nhà một mình. Lại đúng lúc tôi cũng bị “bỏ rơi” ở nhà nên tôi trú tạm nhà nó, xem như tránh nạn mà Thanh Phong thiếu gia ban cho. 
Khi 2 đứa đã mệt mỏi và không còn bất kì sức lực nào để đùa giỡn nữa. Anh Thư ngồi phịch xuống ghế salon và thở hồng hộc. 
- Bộ mày để ý Thanh Nam hả? 
- Nói thừa, đẹp trai, học giỏi lại là cold boy, ai lại không để ý chứ? 
- Vậy còn…Thanh Phong? 
- Ây za, sao lại nhắc đến hắn làm gì? Người như hắn thật không đáng tin tuởng 1 chút nào!!! – Anh Thư vừa gọt trái táo, vừa rất bưc xúc mà trả lời. 
- Ồ, vậy à… 
Tôi ậm ừ trả lời cho qua và không buồn hỏi thêm nữa. Chỉ cần Anh Thư không vì chuyện này mà ghét tôi là được. Làm sao mà số phận tôi lại gắn với hai con người đó chứ. Đúng thật là…ông trời không hiểu thấu lòng người. 
Điện thoại Anh Thư reo lên. Nó lật đật quăng cây dao xuống đất và chạy đi nghe điện thoại. 
Tôi kịp thời né được thương tích do cây dao vô tội ấy gây ra. Đúng là con gái, chẳng có ý tứ một chút nào hết. 
- Alo, Anh Thư nghe! 
Anh Thư bật loa ngoài điện thoại rồi để điện thoại trên bàn, vừa nghe vừa gọt táo. Tôi phải công nhận phục nhỏ này sát đất, để thế mà cũng nghe điện thoại đuợc. Bái phục! Bái phục! Tôi vô tư nhai một miếng táo vừa suy nghĩ lung tung. 
- Có Hà Vy đấy không????? 
Tôi suýt phun miếng táo vừa may mắn lọt vào miệng ra ngoài. Là giọng một thằng con trai. Ai lại kiếm tôi giờ này chứ? 
Anh Thư phải bịt chặt 2 tai vì âm thanh này không được dễ nghe cho lắm. Dù rằng bật loa ngoài nhưng với 1 khoảng cách như thế mà khiến cô nàng phải bịt chặt 2 tai thì mọi nguời cũng biết cái cường độ của câu nói ấy như thế nào rồi. 
- Ai mà hỏi Hà Vy thế? – Anh Thư sau khi chấn chỉnh trạng thái tâm lý ổn định, nó cố lấy lại bình tĩnh mà hỏi. 
- Có nghe tôi hỏi gì không? Có Hà Vy đấy không? 
Anh Thư nhìn tôi đầy nghi ngờ, khi thấy tôi trợn mắt lắc đầu tỏ vẻ không hiểu chuyện gì, Anh Thư quát lớn: 
- NÀY, CÓ CHỈNH CÁI ÂM LƯỢNG CỦA ANH XUỐNG ĐƯỢC KHÔNG VẬY? NGƯỜI ĐÂU MÀ VÔ DUYÊN THẤY SỢ!!!!! 
Câu nói “nhỏ nhẹ” ấy của Anh Thư khiến tôi phải bịt 2 tai lại. Bỗng có 1 suy nghĩ hiện lên trong đầu tôi, nếu cái nhà này mà lung lay chỉ vì giọng hét trời ban của Anh Thư tiểu thư thì sao nhỉ? 
Anh Thưu bực tức tắt mày, rồi quăng điện thoại vào một góc. Nó nhìn tôi đầy bực bội: 
- Sao mày lại có thể quen biết cái con người không học môn Đạo Đức thế hả? 
Tôi không trả lời chỉ biết nhìn nó tỏ vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đúng thật mà, trong lớp ngoài Anh Thư ra, tôi có quen ai khác nữa đâu, mà lại là con trai nữa chứ…. 
Sau 1 hồi suy đi nghĩ lại, nghiên qua cứu lại, tôi vẫn không biết người con trai mất lịch sự ấy là ai. Tất nhiên, trong quá trình nghiên cứu cái đầu và lục lại ký ức, tôi có lường qua 2 cái tên mà tôi gọi là sao chổi, thế nhưng tôi nhanh chóng gạt cái suy nghĩ đó qua một bên vì không có chứng cứ xác thực, ngoại trừ cái volume ấy không khác gì của Thanh Phong thiếu gia là mấy. Thử nghĩ xem, nếu là Thanh Phong thì cậu ấy điện Anh Thư kiếm tôi làm gì? Cứ cho là tôi trốn tránh công việc của mình nhưng nếu không có tôi nấu cơm thì cậu ta vẫn có thể về nhà hoặc ăn tiệm, cậu ấy làm gì rỗi hơi mà điện thoại tìm tôi như thế chứ? Còn về Thanh Nam thì chắc chắn sẽ không có chuyện ấy xảy ra. Có đời nào mà cậu ấy quan tâm đến con người nhỏ bé như tôi? 
Nhưng cũng không thể loại trừ cái trường hợp hiếm hoi ấy xảy ra. 
Đang đau đầu suy nghĩ thì…. 
- Gì nữa đây? 
Số điện thoại ấy lại gọi vào máy Anh Thư, cô nàng bực bội bò đi lấy điện thoại rồi quát. 
- Làm ơn cho tôi gặp Hà Vy…tôi sắp đói đến nơi rồi…. 
Giọng nói ấy với cái giọng vô duyên ban nãy khác nhau một trời một vực khiến tôi phải há hốc mồm ngạc nhiên, sau 3 giây suy nghĩ và định hình lại câu nói ban nãy, tôi nhảy toáng lên: 
- Thanh Phong! Là Thanh Phong!!!!!!!!!! 
Đúng, suy nghĩ của tôi không sai. Kết quả cho câu nói ấy của tôi là giọng Thanh Phong quát trong điện thoại: 
- Hà Vy xấu xí kia, mau về nấu cơm cho bổn thiếu gia! N…H…A…N…H…….. 
Cai tiếng “nhanh” ấy được Thanh Phong kéo thật dài trong điện thoại khiến tôi cứ ngỡ cậu ấy sắp đứt hơi đến nơi. Tôi mặc kệ ánh mắt Anh Thư nhìn mình như nhìn một vật thể kì lạ trên trời rơi xuống, run lẩy bẩy mà trả lời trong điện thoại: 
- Được rồi…cậu…đợi…tí… 
- NHANH!!!!!!!!!!!!!! 
- …… 
Tút..tút…tút… 
Tôi vội vã thu dọn rồi chạy đi, không để cho Anh Thư có cơ hội mà thắc mắc này nọ với mình. Nhưng tôi biết, chiều nay khi vào lớp, thế nào Anh Thư cũng tra hỏi toi tới cùng cho mà xem. Hức hức thật tội thân cho tôi quá… 
Đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu được, vì sao tôi lại sợ hãi với tiếng hét của Thanh Phong như thế. Ây za, đó lại là ẩn số và không bao giờ tôi biết được câu trả lời. 
** 
Tôi thở hồng hộc vì chạy bộ gần cả cây số mới về đến được ngôi nhà thân yêu của mình. Vừa đến nơi tôi đã thấy Thanh Phong thiếu gia ngự trị trước nhà mình, vừa nhìn thấy tôi, Thanh Phong tức giận quát mắng: 
- Có ai như cậu mà dám để tôi đợi lâu như vậy không hả? cậu có biết bây giờ đã là mấy giờ không?? 
- Tôi…xin…lỗi…. 
Tôi kịp thời nói ra 3 tiếng đó. Chẳng biết vì báo ứng hay sao mà khi thốt ra từ miệng 3 tiếng mà Thanh Phong không thích nghe ấy, tôi bỗng thấy choáng váng mặt mày… 
Rồi trời đất như tối sầm… 
Trong lúc ấy, tôi cảm giác đuợc có 1 bàn tay đã kịp thời đỡ tôi để tôi không phải ngã xuống đất… 
Trong cơn mê man, tôi nghe được…. “Xấu xí! Xấu xí!!! Tỉnh lại xem nào…” 
“có tỉnh không thì bảo???” 
“định trốn nấu cơm cho tôi à??” 
“tỉnh dậy xem…” 
Bức xúc, tôi rất bức xúc, tôi muốn ngồi bật dậy mà biện minh cho mình, nhưng …lực bất tòng tâm, cả người tôi rã rời không thể cử động được.
..bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me yeutruyen.wapsite.me chúc các bạn vui vẻ...
CHAP 23: THANH PHONG THAY ĐỔI 
Tôi tờ mờ mở mắt ra thì bỗng suýt chết ngất vì phát hiện ra mình lại gặp một vấn đề nan giải về thị giác, trước mặt tôi là gương mặt dữ tợn của Thanh Phong bị nhân lên làm 2. Tôi hốt hoảng ngồi bật dậy khiến Thanh Phong phải bực mình mà quát tôi: 
- Xấu xí, cậu định ám sát tôi hay gì?? 
Tôi vội vàng xua xua tay, tỏ vẻ không cố ý, nhưng Thanh Phong không chịu tha cho tôi, cậu ấy gầm gừ nhìn tôi từ trên xuống 1 hơi rồi thở dài: 
- Đã ốm thế này mà còn muốn giảm cân à? Cậu đang xỉu 10 phút rồi đấy, tôi còn định đưa cậu vào bệnh viện đây này. 
Tôi tức giận nhìn Thanh Phong, định cãi lại nhưng thấy mình không đủ sức nên thôi. 
Chợt nhớ lại những gì tôi vừa nhìn thấy, tôi nhìn Thanh Phong đầy sợ hãi: 
- Thanh Phong này, ban nãy tôi thấy cậu thành 2 người đấy… 
- Gì? 
Thanh Phong dường như không hiểu những gì tôi vừa nói, nhìn tôi chăm chăm. 
- Thật đấy, tôi thấy cậu thành 2 người. 0.0 
- Khùng! 
Nói rồi Thanh Phong không quên khuyến mãi cho tôi thêm 1 cái cú thật đau lên đầu. 
- Là tôi đấy!! 
Giọng nói nơi góc nhà vang lên, tôi sợ hãi quay sang hướng vừa phát ra âm thanh đó như một phản xạ tự nhiên. Thì ra, là …Thanh Nam… 
Bởi vì tôi quên mất, họ là anh em sinh đôi… 
Chợt có một thắc mắc hiện lên trong đầu tôi, tôi nhìn Thanh Nam một cách khó hiểu: 
- Sao cậu lại ở đây? 
- Sao tôi lại không thể ở đây? – Thanh Nam cũng nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu không kém. 
- ……… 
Anh em nhà họ, đúng là rất thích chơi chữ. 
Tôi quay ánh mắt khó hiểu sang nhìn Thanh Phong, Thanh Phong nhún vai: 
- Hôm nay mẹ tôi đi công tác. 
- Rồi sao? – Tôi ngây ngô. 
- Dì Ba cũng xin nghỉ việc buổi nay – Thanh Nam tiếp lời, sao hôm nay họ có thể người tung người hứng như vậy chứ? 
- Vì thế cho nên…. – Tôi nhìn 2 người họ rồi bắt gặp ánh mắt sắc lửa của Thanh Phong, tôi tiu nghỉu – Để tôi đi nấu cơm… 
- Xấu xí, xem ra cậu thông minh hơn 1 chút rồi đấy! – Thanh Phong cười cười. 
- &%$^$!@# 
Đấy, thế là, dù có Hà Vy tôi có bị bệnh nằm liệt giường đi chăng nữa, cũng phải làm osin không công cho anh em nhà họ. 
- Không cần nấu, có thức ăn trên xe!– Thanh Nam lạnh lùng nói vỏn vẹn 7 tiếng đó rôi hất hàm về phía chiếc xe hơi đậu trước nhà. 
- Vâng! 
Tôi ngoan ngoãn ra ngoài xe lấy thức ăn. Rồi thì tôi chợt nhận ra 1 chân lý, sao mình lại phải nghe lời anh em nhà họ như thế?? 
Bây giờ đã là 12h trưa. Xem ra Thanh Nam cũng biết suy nghĩ vì cho dù giờ phút này có nấu cơm đi chăng nữa thì cũng không kịp ăn. 
Thế mà vẫn điện thoại hối thúc tôi về làm gì cơ chứ? Đến giờ tôi đã phát hiện ra, anh em nhà họ không được bình thường. Đã có sẵn thức ăn thì ăn luôn đi, cứ hối thúc tôi làm gì? Rỗi hơi nhỉ? 
Tôi làu bàu đem mớ đồ ăn từ trên trời rơi xuống rồi ngây ngô hỏi Thanh Phong: 
- Gì thế này? 
- Pizza! – Thanh Phong trả lời gọn hơ. 
- Là gì? 
- Đồ ngốc, cả pizza cũng không biết là sao? – Thanh Phong cú vào đâu tôi 1 cái đau đớn. 
Tôi không dám làm gì, cũng không dám cãi lại, đành lặng lẽ làm nốt công việc của mình. 
** 
- Béo quá, tôi không ăn nữa. - Tôi bỏ muỗng xuống nhìn cái bánh pizza còn đang bị bở dở, vô tư nói. 
- Sao thế? – Thanh Phong nhìn tôi ngạc nhiên. 
- Béo quá, tôi không ăn được. – Tôi thành thật trả lời. 
- Cậu… dám…. 
Thanh Phong trừng mắt, nghiến răng ken két nhìn tôi, Thanh Nam cũng ngưng muỗng mà nhìn tôi trong giây lát. 
Tôi lí nhí xin lỗi, rồi….cặm cụi ăn tiếp. Ai bảo tôi dễ bị người ta bắt nạt như thế chứ. Khổ thân tôi thật. 
Thanh Phong thấy tôi ngoan ngoãn nghe lời, cũng không nói gì nữa. Thanh Nam cũng lặng lẽ mà ăn hết phần ăn của mình. Sao chẳng ai để ý xem mặt tôi như thế nào chứ? Chả là tôi không quen ăn béo nên khi ăn vào cứ muốn nhợn nhợn ra ngoài, cảm giác này còn khó chịu hơn là bắt tôi nhịn đói nữa. 
Giai cấp vô sản tiếp tục bị đàn áp. 
** 
Một ngày thật bình yên, thật mát mẻ, thật dễ chịu. Vì hôm nay là ngày chủ nhật cơ mà, mẹ tôi hôm nay vẫn chưa về, vì thế, suốt 3 ngày nay, tôi không phải nấu cơm cho đại thiếu gia Thanh Phong nữa mà tệ hơn, tôi liên tục bị ép ăn pizza. Hôm nào cũng ngán đến tận cổ. Mà tôi phát hiện ra một điều rằng Thanh Phong không hề biết ngán là gì, hôm nào câu ấy cũng ăn ngon lành như chưa từng được ăn. Haizzz 
Vì hôm nay là chủ nhật, nên tôi không phải đi học, mà không đi học có nghĩa rằng tôi sẽ không gặp Thanh Phong. Hèn chi sáng nay tôi cảm thấy thật dễ chịu, không khi hôm nay sao mát mẻ và trong lành đến lạ thường. 
Điện thoại nhà reo. Tôi lật đật chạy đến nghe. 
- Vịt con xấu xí, nấu cơm trưa chưa? 
Ái cha, ai thế này? Sao lại hỏi câu dư thừa thế nhỉ? Tôi mới thức, chưa ăn sáng nữa, thì sao mà nấu cơm trưa được. Mà còn ai vào đây được nữa.. trời ơi, Thanh Phong thiếu gia ơi, người ta làm việc suốt 1 tuần thì cũng phải cho nghỉ 1 ngày chứ? Còn chưa nói, tôi đã làm việc cật lực suốt cả tuần nay, sao lại bốc lột sức lao động người khác như thế chứ? 
Xin chú thích thêm, hiện tại giờ này đã là 10h sáng. Cũng xin chú thích thêm, hôm nay vì không phải đi học nên tôi tự thưởng cho mình ngủ nướng thêm… 4 tiếng. 
- Này, có nghe không????? 
Theo một phản xạ vô điều kiện, tôi đưa điện thoại ra xa tai mình. 
- Có, đang nghe này… 
- Vậy nấu cơm chưa? 
- Chưa - Tôi thành thật đáp. 
- Cậu muốn chết à? Định bỏ đói tôi nữa sao? – Thanh Phong lại hét lớn, sao cậu ấy có thể dư thừa calo đến thế cơ chứ? 
- Cậu vô lý vừa thôi, cậu đã ăn trực nhà tôi 3 ngày rồi đấy – Tôi lấy hết sự can đảm của mình mà lên tiếng. 
- Gì cơ? Cậu nói tôi ăn trực nhà cậu à? Thế ai mua pizza cho cậu ăn thế nhỉ? 
- Vậy hôm nay tôi không nấu cơm, cậu mua pizza mang qua đi, mệt! 
Tôi cảm thấy thật thoải mái khi nói ra được câu nói ấy, đúng là giải tỏa được bức xúc trong lòng mình. Và rồi tôi hốt hoảng lên vì tôi quên mất, mình đã ngán pizza đến tận cổ rồi. 
- Tôi không ăn pizza nữa, tôi ngán rồi! – Thanh Phong chần chừu 1 lát rồi nói. 
Tôi vui mừng vì cậu ấy đã ngộ ra được chân lý đó, hôm nay đúng là một ngày may mắn. 
- Đến giờ cậu mới nhận thấy điều đó à? – Tôi vui vẻ nói với Thanh Phong. 
- Cậu bị điên à, tôi cũng là người chứu có phải trâu bò đâu mà không biết ngán, nhưng thôi, bồi bổ cho cậu 3 ngày là được rồi. 
- ……….. 
- Không, ý tôi nói là, hôm nay tôi muốn ăn cơm, cậu lo mau mau nấu cơm đi, lát tôi qua. 
Tút…tút…tút… 
Tôi ngẩn người ra đó vì câu nói ban nãy của Thanh Phong. Gì cơ chứ? Cậu ấy cố tình mua pizza là muốn bồi bổ cho tôi à? Tôi có nghe lầm không đây? Chắc cậu ấy cũng giống tôi, ngán đến tận cổ nhwung cũng phải ráng ăn? 
Ây za, thế này là dư lào??? 
Tôi cố lắc lắc đầu để không phải suy nghĩ lung tung nữa. Chắc là tôi nghe nhầm thôi, nghe nhầm thôi mà. 
Chưa đầy 10 phút sau, chiếc SH đã ngự trị trước nhà tôi. Lúc này tôi mới hốt hoảng đi….đánh răng. Vì nãy giờ lo suy nghĩ về cái câu nói từ trên trời rơi xuống đó mà tôi quên khuấy mất việc làm vào mỗi buổi sáng của mình. 
- Xấu xi, cậu mới thức à? –Thanh Phong nhìn tôi một vài giây rồi chợt hỏi. 
- Cậu không thấy sao còn hỏi – Tôi bực mình nhìn Thanh Phong. 
- Thế… chắc chưa nấu cơm hả? 
- Cậu không thấy sao còn hỏi? 
Tôi lỡ miệng phát ra câu nói vô tư ấy và vô tình khiến Thanh Phong trợn trừng mắt. 
- CẬU…MUỐN….GÌ???? 
Tôi sợ hãi trước những hành động quá khích đó, đành lầm lũi đi chợ mua đồ ăn. 
- Đi đâu đấy? 
- Đi chợ! – Tôi trả lời gọn hơ rồi không thèm nói chuyện với con người đó nữa. 
- Để tôi chở cậu đi – Thanh Phong gọi với theo nhưng tôi lắc lắc đầu. 
- Không cần, tôi không muốn khi đi xe máy, khi về đi bộ nữa. 
- Cậu…. 
Thanh Phong chắc rất tức giận khi bị moi ra chuyện bị bắt xe hôm bữa, thế này thì tôi yên tâm mà không phải bị cậu ấy bắt leo lên cái xe cao nhồng đó. 
- Tôi hứa.. sẽ không có chuyện đó nữa.. 
Tôi đang đi bỗng dưng suýt chút nữa thì té ngửa vì câu nói ấy. Tôi quên bật tivi xem hôm nay có báo bão hay không nữa nhưng tôi dám chắc, 90% là có. 
- Thật không? – Tôi quay người lại, hỏi như để dò xét. 
- Thật mà! – Thanh Phong gật đầu chắc nịch – Nếu để cậu đi bộ thì thật uổng mấy cái bánh pizza của tôi nhanh chóng bị cậu đánh bật ra ngoài mất. 
Biết ngay mà, Thanh Phong chẳng có gì tốt, sự thật Thanh Phong chẳng có gì tốt. haizzzzzzz 
Tôi lặng lẽ leo lên xe Thanh Phong. 
Suốt đoạn đường cậu ấy không nói gì, chiếc xe chạy với vận tốc vừa phải, ít ra cũng nhanh hơn tốc độ rùa bò và chậm hơn tốc độ xe gió. Như vậy đã rất may mắn cho tôi rồi. 
- Nói cho tôi biết, cậu ngồi sau lưng tôi sợ lắm phải không? – Thanh Phong nhỏ nhẹ hỏi. 
Tôi chắc chắn rằng, hôm nay sẽ có bão… 
- Cũng có đôi chút… 
- Thảo nào, Hạnh Như không thích đi chung với tôi… 
Câu nói Thanh Phong hòa vào tiếng giớ và tiếng xe cộ ngoài đường nhưng đủ để tôi nghe thấy. Tôi im bặt không nói được gì. Sao tôi lại cso cảm giác hụt hẫng thế này? Thực tế, Thanh Phong không phải muốn biết cảm nhận của tôi, mà cậu ấy muốn biết cảm giác của Hạnh Như khi ngồi sau xe. 
- Sao im lặng thế, xấu xí? 
- Không có gì! – Tôi trả lời bâng quơ để không phải bối rối trước những lời nói của cậu ấy.

CHAP 24: HAI QUẢ BOM NỔ CHẬM 

Thì ra, chỉ có Hạnh Như mới có thể khiến cả Thanh Phong lẫn Thanh Nam điêu đứng, chỉ có Hạnh Như mới có thể khiến anh em nhà họ bất hòa. Cô gái tên Hạnh Như này, thật là không hề đơn giản một chút nào. 
Vừa bước vào tới cổng, tôi bỗng hoảng hốt vì phát hiện cửa nhà mình đang mở tang hoang. Tôi sợ hãi suy nghĩ rằng, có khi nào ăn trộm đã đột nhập vào nhà tôi không? Chỉ tại cái tên Thanh Phong đáng nguyền rủa này, phải chi ban nãy cậu ấy chịu ở nhà trông chừng nhà thì đâu đến nỗi này chứ. 
Thanh Phong chắc cũng nhận ra có điều gì khác thường trong nhà tôi, cậu ấy cứ nhìn tôi ngơ ngác: 
- Nhà cậu có chế độ mở cửa tự động à? 
- Tự động cái đầu cậu ấy! 
Tôi không còn tâm trí đâu mà đôi co với cái câu hỏi dở hơi đó, tôi chạy vội vào nhà và mừng rơn vì chiếc Tivi còn nguyên đấy, trong nhà tôi chỉ có cái Tivi ấy là đáng giá, nên khi nhìn thấy chiếc Tivi còn yên vị chỗ cũ, tôi cũng được an tâm phần nào. 
- Xem ra tên trộm này thấy nhà cậu chẳng có gì nên không thèm lấy! 
Thanh Phong vô tư nói câu ấy khiến tôi không chịu được mà nổi cáu. Tôi trừng mắt nhìn hắn một hồi lấu, Thanh Phong không nói thêm gì nữa. Mà cũng lạ thật, trong nhà tôi chẳng mất thứ gì, vậy thì tên ăn trộm này…. có nhân đức? 
- Đúng vậy! Nhà tôi chẳng có gì để cho ăn trộm lấy cả! 
Một giọng nói vang lên trong nhà, cả tôi và Thanh Phong đều ngơ ngác, Thanh Phong quay sang hỏi tôi: 
- Sao giọng cậu hôm nay khác thế? 
Tôi tròn to mắt không hiểu mô tê gì đang xảy ra, câu nói phát ra ban nãy không phải của tôi. Thanh Phong có chậm tiếp thu đến mấy cũng phải nhận ra điều đơn giản đó chứ. 
Tôi sợ hãi nhìn Thanh Phong rồi chợt lắc đầu, ra chiều câu nói ấy không phải của tôi. 
- Không phải cậu nói? 
Tôi gật gật đầu. 
- Vậy thì… là ai nói? 
- Có khi nào là ma không? – Tôi sợ hãi. 
Thanh Phong sau khi phát hiện miệng tôi vừa phát ra câu nói đó đã không ngần ngại mà cú một cái đau điếng vào đầu tôi: 
- Cái tật sợ ma không bỏ được à? 
- ….. 
- Lần này nếu là ma thì cũng là ma nữ chứ không phải ma nam, cho nên cũng chẳng đẹp trai và phong độ như tôi đâu nhé. Vì thế, cậu đừng mơ mộng rằng sẽ nhận được một nụ hôn thần chết, dẹp bỏ cái ý định đó đi! 
- Cậu…. 
Khỏi phải nói, các bạn cũng biết tôi á khẩu như thế nào. Giờ đây tôi mới nhận ra 1 chân lý, không nên cãi lý với anh em nhà họ, nếu có cãi thì cũng chỉ tốn nước bọt mà chẳng mang lại kết quả khả quan gì. 
Nhưng dù cho tức đến mức độ nào, tôi cũng không còn tâm trí đâu mà cãi lại với hắn. Tôi sợ hãi nhìn về phía sau bếp, nơi phát ra câu nói ban nãy thì có dáng một người phụ nữ quen quen bước ra. Phải nói là quá quen chứ không phải quen quen nữa. Và người đó, chính là người mẹ yêu quý đã xa cách tôi gần 2 tuần nay. Tôi mừng rỡ chạy đến gân fmej tôi, tươi cười hỏi: 
- Mẹ về hồi nào, sao mẹ không điện về cho con biết? 
Đáp lại nụ cười nồng nhiệt của đứa con gái yêu quý, mẹ dùng nét mặt giân dữ nhất của bà rồi nghiêm nghị mà mắng tôi: 
- Mày đi đâu mà bỏ nhà bỏ cửa thế này? Nhỡ có ăn trộm vào thì sao?? – Ánh mắt giận dữ của mẹ tôi chợt đổi hướng sang Thanh Phong đang đứng cạnh tôi – À, mà tôi quên, nhà tôi chẳng có gì để cho ăn trộm vào lấy đâu, phải không cậu kia? 
Mẹ tôi thường ngày rất ít khi nổi giận, hôm nay chắc tức giận lắm bà mới nổi trận lôi đình như thế này. Thanh Phong chắc cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra nên nét mặt cũng có sự thay đổi, trông hắn bỗng dưng lễ độ và tế nhị vô cùng: 
- Dạ, bác là mẹ của Hà Vy ạ? (ây za, chắc sợ bị bỏ đói đây này) 
- Không dám nhận! – Mẹ tôi quay ngoắc người tỏ vẻ giận dữ. 
- Dạ, xin bác bớt giận, người ta nói, vẻ đẹp là do di truyền, nhưng nhìn bác và Hà Vy, cháu nghĩ chắc có thể Hà Vy bị… đột biến bác nhỉ? 
Cái tên Thanh Phong này, hắn đang nói cái quái quỷ gì thế? Ôi trời ạ, hắn không ngần ngại mà đạp tôi một cái xuống tận 18 tầng địa ngục. Cứ cho là hắn muốn lấy lòng mẹ tôi để được ăn ké một bữa cơm đi, cũng không nên đưa bà lên tận trên thiên đình mà đạp tôi xuống địa ngục như vậy chứ. 
Tôi bức xúc, rất bức xúc nhưng không dám làm gì, cũng không dám nói gì, chỉ đứng yên đó mà chờ cơn thịnh nộ của mẹ tôi. 
- Này cậu kia, cậu có biết cậu vừa mới nói cái gì hay không hả? Con cái nhà ai mà mất lịch sự thế không biết!!!!
- Bác nói gì ạ? Cháu chỉ nói sự thật thôi mà! 
Thanh Phong không nhẫn nãi được nữa, chắc cậu ấy quyết định sẽ nhịn bữa cơm trưa nay. 
- Cậu ra khỏi nhà tôi ngay! – Mẹ tôi không nén được tức giận mà ra lệnh. 
- Sao cháu phải đi ạ? Cháu có làm gì đâu mà bác đuổi cháu đí, cháu chỉ nói sự thật thôi mà, huống hồ chi cháu cũng đã khen bác đấy thôi. 
Ôi giời ơi Thanh Phong ơi, cậu muốn chết thì đi chết một mình đi, sao lại chọc tức mẹ tôi làm gì cơ chứ. Xem ra tôi có muốn được yên ổn cũng không được rồi. 
- TÔI BẢO CẬU RA KHỎI NHÀ TÔI NGAY!!!! 
Mẹ tôi hét lớn, giọng hét của bà lúc này chắc có thể khiến cả trái đất chao đảo. Nhưng Thanh Phong cũng không phải tay vừa, cậu nghênh nghênh với mẹ tôi: 
- Bác làm gì mà mắng tôi? Cả mẹ tôi cũng không dám.. mà bác dám??? 
- Mày… ra khỏi nhà tao!!!!!!!!!!!!!! 
Lúc này, tôi chỉ biết kiếm cho mình một góc nhà để tránh nạn, người ta nói, “trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chịu”. Tôi sớm nhận ra điều đó nên nhanh chóng tìm nơi trú thân, để họ cãi nhau chán rồi cũng sẽ ngưng thôi.
Rốt cuộc, sau 10 phút cãi nhau kịch liệt, Thanh Phong cũng chào thua mẹ tôi rồi hậm hực leo lên xe chạy về. Tôi được dịp thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác nhẹ nhõm không được lâu thì tôi bắt gặp mặt mẹ tôi đang nóng hầm hầm như một ngọn lửa có thể thêu cháy cả căn nhà này. Trước rất ít khi tôi thấy mẹ tôi nổi nóng như thế, nên giờ phút này đây, tôi không biết phải làm gì để bà có thể hạ hỏa được. 
- Mẹ… - Tôi nhỏ nhẹ. 
- Không dám! – Mẹ tôi tức giận không thèm nhìn tôi lấy 1 cái. 
- Thôi mà mẹ… 
- Tôi đâu dám làm mẹ chị, chị quen tòan dân nhà giàu hống hách, tôi đâu dám nhận là mẹ chị đâu! 
- Mẹ…. đừng tức giận nữa mà, cậu ấy chỉ thuận miệng nói vấy thôi, tình tình cậu ấy ngông nghênh hống hách đó giờ rồi, con cũng có muốn đi chung với cậu ấy đâu, tại cậu ấy cứ bắt ép con đấy chứ… 
Mẹ tôi dần dần đổi sắc mặt, mẹ quay sang nhìn tôi rồi hỏi: 
- Bạn chung lớp với mày à? 
- Dạ… 
- Vậy sao nó lại ở đây? 
- Dạ…. 
Tôi á khẩu không biết phải trả lời sao, chẳng lẽ nói rằng, Thanh Phong thiếu gia ăn trực nhà mình đấy mẹ à! Như vậy không được, nhất định không được. Đấy không phải gọi là ăn trực, mà là… là gì nhỉ? Theo như tôi hiểu nôm na, cũng như tầng lớp vô sản bị bốc lột sức lao động…. nhưng không biết phải trả lời sao để mẹ tôi hiểu đây nữa. 
- Nhà nó có gia giáo không? Sao lại ăn nói mất lịch sự thế? – Mẹ tôi lại hỏi. 
- Dạ, có mẹ à, nhà Thanh Phong rất có gia giáo (ái chà, tôi tâng bốc cậu lên 9 tầng mây luôn rồi đấy Thanh Phong à) 
- Thê… sao lại nói chuyện giống như người không có gia giáo 1 chút nào thế? 
- Da.. chuyện đó…. À… mà Thanh Phong là con trai của dì Mỹ Lệ đấy mẹ à! 
Tôi chợt nhớ ra một điều quan trọng, nếu nói cho mẹ tôi biết, Thanh Phong là con trai của dì My Lệ thì ít ra cũng có thể bớt thành kiến của mẹ tôi đối với Thanh Phong đôi chút. 
Mẹ tôi trố mắt nhìn tôi một hồi lâu rồi chợt lên tiếng: 
- Không thể nào, không thể có sự khác biệt như thế được! Mẹ nó hiền dịu nết na như thế, sao lại có một thằng con trai ngỗ nghịch nghông nghênh như vậy được. 
- Không đâu mẹ ạ, thật ra, Thanh Phong còn có một người em trai sinh đôi, cậu ấy…. 
Nhăc đến Thanh Nam, không hiểu sao mặt tôi lại đỏ bừng lên, tim đập thình thịch, tôi không sao tự chủ được cái cảm giác của mình. Cold boy như cậu ấy, có thể khiến khá nhiều cô điêu đứng, trong đó…. chẳng biết có tôi không nhỉ? Tôi chợt lắc lắc đầu để xua tan cái suy nghĩ của mình, thực tế, tôi không có quyền nghĩ như thế, tôi không có quyền nhìn thẳng vào mặt Thanh Nam mà nói chuyện. 
Thực tế…. là như thế…. 
- Sao? Thằng em sinh đôi của nó, cũng ngang ngạnh và ngông nghênh như nó chứ? – Mẹ tôi chợt hỏi tôi sau một hồi lâu không thấy tôi nói tiếp câu nói của mình. 
- Dạ, không mẹ à, cậu ấy tên Thanh Nam, rất hiền và học giỏi. 
- Sao anh em sinh đôi mà tính cách khác nhau 1 trời một vực như thế? 
Mẹ tôi thuận miệng nói ra câu đó rồi chợt thở dài: 
- Cũng đã hơn 20 năm nay, mẹ và Mỹ Lệ không gặp nhau, giờ đây con cái lớn cả rồi. Thời gian đúng là trôi nhanh thật. 
Nói rồi mẹ tôi đi thẳng vào bếp nấu cơm, lúc này tôi mới thực sự nhẹ nhõm, mẹ tôi đã qua cơn giận rồi. Mong sao sau này Thanh Phong đừng đến nhà tôi nữa. 


CHAP 25: TIẾP TỤC BỊ XỎ MŨI  

RẦM!!!!!!!!!!!!!!! 
Một quyển vở vô tội được đập mạnh xuống bàn tôi. Ngước mặt lên, tôi bắt gặp ánh mắt đầy sắc lửa của Huyền Trân. Tôi vô tội hỏi: 
- Gì thế? 
- Tao đã cảnh cáo mày thế nào? Mày cứ thích đi với Thanh Phong vậy à? Sao mày mặt dày thế? 
- …… 
- Sao? Không nói được gì à? Hay là mà đang đợi Thanh Phong của mày đến? cho mày hay, về nhà mà soi gương lại đi, xấu như ma mà trèo cao hả con! 
- Cậu ăn nói gì kỳ cục thế? 
Cuối cùng tôi cũng không chịu đựng được mà cãi lại, Huyền Trân cứ thích đẩy tôi vào đường cùng, cứ thích bắt nạt tôi. Tôi không thể cứ để chuyện đó tiếp tục diễn ra được. 
- A ha, con này hôm nay ngon nhỉ? Dám cãi lại tao luôn à? Có tin tao xé áo mày rồi tung lên mạng hay không hả? – Huyền Trân nói đầy thách thức. 
- Thế… cậu có tin, tôi đưa cậu lên phòng hiệu trưởng hay không hả? – Tôi cũng không chịu thua, Hà Vy ơi, hôm nay chắc mày ăn phải gan cọp rồi. 
- Cái con này, mày dám?? 
- Cậu dám thì tôi dám! 
- Mày…. Mày ỷ mảy làm lớp trưởng thì ngon à? Cho mày hay, tao sẽ nói cô cắt chức mày. 
- Cậu cứ tự nhiên, tôi không có ý kiến. 
- Mày…….. 
- Nếu không còn gì để quát mắng hay dọa nạt nữa, mong cậu có thể giữ trật tự công cộng. 
Huyền Trân bực tức liếc xéo tôi khiến tôi rùng mình. Phải can đảm, mình phải can đảm… tôi tự động viên mình để trấn an tinh thần cho đến khi Huyền Trân không nói được gì nữa mà quay về chỗ ngồi của mình. 
Và tôi không ngờ, Thanh Phong đã chứng kiến tất cả những chuyện hay ho ban nãy, cậu ấy ngồi vào chung bàn với tôi rồi cười lớn: 
- Hôm nay vịt con xấu xí dám cãi tay đôi với đại ca Huyền Trân à? Xem ra trận đấu này thú vị đây! 
- Thú vị cái đầu cậu. 
Tôi lầm bầm với Thanh Phong. Sau cái bữa mà Thanh Phong với mẹ tôi nổi trận lôi đình, dường như tôi cũng bị ảnh hưởng đôi chút nên mới dám ưỡn ngực mà cãi nhau với Huyền Trân. Sau bữa đó Thanh Phong không đưa rước tôi nữa, tôi cũng chẳng thèm bận tâm dù có buồn và trống vắng đôi chút. Nhưng có một điều là, mấy ngày tôi đi học một mình, sao chẳng thấy ai khủng bố tôi, cũng chẳng đe dọa hay bắt nạt… và tôi cũng chẳng hiểu hỏi, sao hôm nay Huyền Trân lại nổi hứng mà lớn tiếng với tôi và hâm dọa như thế. Và thắc mắc này đã được tôi thuận miệng hỏi Thanh Phong: 
- Này, sao mấy ngày nay tôi vẫn an toàn khi đi một mình về nhà thế? 
- Vì lúc ấy có tôi. 
- Hả???? 
Tôi trợn to mắt hết cỡ khi nghe câu trả lời của Thanh Phong. Tôi nhớ rõ rang, cra tuần nay tôi đi 1 mình mà. Không lẽ cậu ấy biết phép tàng hình? 
- Bị điếc hả gì? – Thanh Phong phang cho tôi một câu như thế rồi cười cười nói – Được rồi, không đùa với cậu nữa, lo ôn bài môn Địa đi, nếu không muốn bị ngồi chiễm chệ trên sổ đầu bài nữa. 
- Cậu làm như cậu siêng học lắm không bằng – Tôi nhìn Thanh Phong mà bức xúc. 
- Cũng không hẳn, bổn thiếu gia đây không thích học, mà nếu có lên sổ đầu bài cả chục lần cũng chẳng sao cả. Hiểu chưa hả vịt con xấu xí? 
- Cũng… hơi hơi…. 
- Cậu đúng là, không có một chút chất xám nào cả! 
- Chắc cậu có?? – Tôi lại được dịp mà trừng mắt với Thanh Phong. 
- Được…được… Hà Vy xấu xí hôm nay ăn phải gan hùm rồi… - Thanh Phong lại trêu tôi rồi bỗng dưng cậu ấy áp miệng vào tai tôi khiến mặt tôi đỏ bừng - Nói cho tôi biết, hồi nãy cậu run lắm phải không? Ha ha ha 
Thanh Phong khoái chí cười lớn, dường như cười trên nỗi đau của người khác là sở trường của cậu ấy thì phải. Đã biết tôi nhúc nhác và dễ bị bắt nạt, thế mà cũng đành lòng cười lớn như thế. Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, không nên đôi co với hắn làm gì, chỉ thêm tốn calo mà thôi. 
BỘP! 
Tôi lại hoảng hồn, chẳng biết chuyện gì đến nữa đây, hôm nay tôi bị cảnh cáo hơi bị nhiều nhỉ? 
Một tấm thiệp mời được đặt “nhẹ nhàng” xuống bàn tôi, cả tôi và Thanh Phong đều sứng sốt mà quay lên nhìn. Không ai khác, là Thanh Nam, tôi chợt thấy tim mình lại đập lỗi nhịp. Chẳng biết tôi có bệnh lý về tim không mà nó cứ liên tục đập sai quy luật? 
- Sinh nhật mẹ tôi, thứ 7 tuần này, đi một mình, không cần quà cáp! 
Nói vỏn vẹn một câu chưa tới 20 tiếng đó, Thanh Nam quay lại bàn mình ngồi để mặc cho tôi và Thanh Phong trố mắt ngạc nhiên, Thanh Phong lật đi lật lại tấm thiệp rồi thắc mắc: 
- Ủa, thứ 7 tuần này sinh nhật mẹ tôi sao tôi không biết nhỉ? 
- Ôi trời! 
Tôi chỉ thốt ra vỏn vẹn hai chữ đó, thế mà Thanh Phong thiếu gia không chịu tha cho tôi, hắn nghiến răng ken két với tôi: 
- Cái gì mà trời? 
- À… không ….có…gì… 
Tôi sợ hãi thu người vào một góc, không dám nói thêm gì nữa. Thanh Phong lại được thế cười ha hả: 
- Ha ha ha… Hà Vy ơi hà Vy, cãi nhau với tôi, cậu chỉ có thể rụt rè như thế thôi à? 
- #%&&&&*( 
- Nói túm lại, sinh nhật mẹ tôi, cậu phải có mặt! 
Nói rồi Thanh Phong bỏ về chỗ ngồi của mình. Tôi ngồi đơ ra đó, không hiểu mô tê gì đang xảy ra. Suy nghĩ được một lúc, tôi bỗng suy luận ra vấn đề, anh em nhà họ, lại xỏ mũi tôi mà dắt đi. T_T 


.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay