Phía dưới sân khấu, hàng loạt nữ sinh đều nhìn Thanh Phong với ánh mắt tha thiết, rồi bỗng dưng những ánh mắt ấy nhìn sang tôi chứa đầy nổi uất hận và giận dữ. Tôi không dám đối diện với những ánh mắt ấy, liền quay mặt vào đôi diện Thanh Phong. Quái, cậu ấy định làm gì? Sao cậu ấy lại nhìn tôi bằng một ánh măt…ánh mắt gì đây? 
Chợt tôi nhìn thấy Anh Thư nhìn mình không chớp mắt khiến tôi lại càng sợ hãi hơn. Ánh mắt này, là gì đây? 
Chợt nhớ lại những gì Anh Thư nói với tôi ban nãy “Khi nào run cứ nắm chặt tay Thanh Phong là sẽ bớt run thôi”. Có thật không đây, có khi nào hết hôm nay tôi bị ám sát rồi giấu xác đi hay không? 
Thôi, không còn nhiều thời gian nữa, tôi lấy hết can đảm vốn có của mình, nắm chặt tay Thanh Phong hát nốt những lời nhạc còn lại. 
Thanh Phong sững sờ trong giây lát, rồi cậu ấy không phản ứng gì nữa. Này, cậu đừng nhìn tôi với ánh mắt như thế chứ? Tôi sợ….ánh mắt của cậu….có thể giết người không cần dao đấy nhé…. 
Hết một lần hát, tôi thở pháo nhẹ nhõm, thế là, chỉ cần một lần nữa thôi, tôi có thể thoát khỏi cái địa ngục trần gian này rồi. Tôi không phải không có mắt để nhận ra rằng tụi bạn trong lớp đang nhìn tôi bằng ánh mắt đây căm phẫn. Hu hu, Anh Thư ơi, lát nữa mày phải hộ tống tao về đó. 
Thanh Phong bỗng thẳng tay cầm micro để xuống để đợi những tiếng nhạc giữa hai lượt hát. Cậu ấy chợt quay đầu nói nhỏ vào tai tôi: 
- Làm ơn nhẹ nhẹ tay một chút. 
- … 
Tôi hốt hoảng vì nhận ra nãy giờ tôi đã dùng tay Thanh Phong là nơi để tôi trút bỏ sợ hãi. Vì thế khi nghe Thanh Phong nói câu đó, tôi không biết làm gì ngoài lí nhí xin lỗi, mặt tôi bổng đỏ bừng vì xấu hổ và ngượng ngừng. Không biết Thanh Phong có nhìn thấy hay không mà cậu ấy không có một chút phản ứng. 
Bỗng Thanh Phong nắm tay tôi kéo đi vòng vòng khắp sân khấu. Này này, tôi vẫn chưa ăn cơm đấy, lại thêm run nữa, cậu cẩn thận nếu không muốn phải đưa tôi đi cấp cứu đấy nhé . 
Thanh Phong nhìn tôi cười cười rồi chỉ trỏ đủ nơi. Tôi cũng khờ khạo mà nhìn theo cánh tay của cậu ấy, quái, có thấy gì đâu mà chỉ trỏ dữ vậy? 
Bỗng, tôi nghe có cái gì đó chạm vào đầu mình. Thì ra là vì Thanh Phong không biết làm gì vì cái phản ứng khờ khạo của tôi cho nên không thương tiếc mà cú tôi một cái. Hic, sao tôi cứ phải bị người khác ăn hiếp thế này? Có ai biết rằng, kịch bản sẽ có cảnh này đâu chứ? 
Rồi Thanh Phong nắm tay tôi kéo lại giữa sân khấu để có thể tiếp tục lượt thứ 2 của bài hát. Và tôi cứ thế khờ khạo cũng Thanh Phong hoàn thành nhiệm vụ cao cả thiêng liêng này. 
”Ai thương ai quen ai giận hờn, buồn cánh phượng rơi khi ta chờ người không tới, cho hôm nay miên man bồi hồi, nhặt lá vàng mơ khi xưa một mối tình thơ” 
Những nốt nhạc cuối cùng của Tình Thơ khiến tôi mừng đến súyt nữa đánh rơi micro. Tôi thở phào nhẹ nhõm mà nghe tiếng vỗ tay rần rần phía dưới sân khấu. 
Sau khi hoàn thành động tác cuối cùng là cúi đầu chào khán giả, bỗng ở đâu chạy lên một đám nữ sinh, những bó hoa tươi thắm được trao tận tay Thanh Phong, trông cậu ấy lúc này thật tỏa sáng, vì thế nên tôi nhanh chóng bị lu mờ. Tôi bỗng thấy mình như người thừa ở đây, nên xấu hổ chạy xuống cánh gà. 
Nhưng.. tôi không thể di chuyển được, vì bàn tay Thanh Phong đang nắm chặt tay tôi. 
Ủa, sao kì vậy? rõ ràng ban nãy tôi cố lấy hết can đảm mà nắm tay Thanh Phong mà. Sao bây giờ tình thế lại đảo ngược thế này? 
- Đứng yên đấy. 
Giọng Thanh Phong vang lên nho nhỏ đủ để tôi nghe được, và tôi cứ như con cừu con vô tội bị một con thú gầm gừ hâm dọa, ngoan ngoãn mà đứng đó làm trò hề cho mọi nguời. 
** 
Đêm đó lại là một đêm mất ngủ của tôi. 
Đầu óc tôi cứ chập chờn hình bóng của Thanh Nam, nụ cười hiếm hoi của Thanh Nam để trấn an tinh thần của tôi, vòng tay thật ấm của Thanh Nam khi ôm chặt qua eo mình… lại còn…lại còn… ánh mắt ấy…là như thế nào đây? 
Khi tôi đang chập chờn đôi mắt thì lại hiện lên hình ảnh Thanh Phong nắm chặt tay tôi, cảm ấy nóng ran khắp người ấy bây giờ khi nghĩ lại, tôi vẫn còn hồi hộp và có một phần sợ hãi. 
Thôi thôi Hà Vy ơi, mày làm sao thế? Chỉ là trong kịch bản thôi mà, kịch bản yêu cầu họ phải làm vậy đấy… Tôi cố trấn an bản thân mình để có thể yên tâm đi vào giấc ngủ. Nhưng ôi thôi, cái đầu của tôi nó không nghe lời chủ nhân nó, nó cứ giữ lại hình ảnh chập chờn của Thanh Nam lẫn Thanh Phong. Hu hu, dì Mỹ Lệ ơi, dì có biết dì sinh ra 2 người con trai là gián tiếp cướp đi những giấc ngủ của người khác hay không?

CHAP 12: TẠI SAO LẠI ĂN HIẾP TÔI NHƯ THẾ? 

Sáng hôm sau, tôi lờ đờ đến lớp với nét mặt bơ phờ. Vừa đến bàn ngồi, Anh Thư nhìn tôi cười híp mắt: 
- Hà Vy, người bạn tốt nhất của tao, hôm nay mày muốn ăn gì, tao đãi. 
- Ch…chu…chuyện… Oạp….Chuyện gì thế??? – Tôi định nói hết câu hỏi của mình nhưng bị tiếng ngáp làm gián đoạn câu nói ấy. 
- Ôi trời, mày sao thế - Anh Thư xoa xoa mũi – Mất vệ sinh thế không biết? 
- Hơ, tao xin lỗi, gì thế? 
- Mày không thấy, sáng nay Huyền Trân nó thế nào đâu – Nói rồi đầu óc Anh Thư hiện lên những viễn cảnh ban sáng, nó mỉm cười thỏa mãn. 
- Huyền Trân…thế nào? – Tôi ngơ ngác nhìn Anh Thư, nhỏ này, khiến tôi nhiều lần ú tim lắm rồi. Nếu tim tôi không khỏe mạnh thì thế nào cũng chết vì hồi hộp thôi. 
- Nó làm thế này này – Anh Thư tằng hắng một tiếng rồi giả cho thật giống với giọng ẻo lả của Huyền Trân – Thanh Phong ơi, mình thật sự xin lỗi, minh không ngờ Hà Vy lại khiến cậu khó chịu như vậy….. 
- Rồi sao nữa? – Vì nghe nhắc đến tên mình nên tôi tò mò hỏi cho tới cùng. 
- Mày đoán xem Thanh Phong trả lời như thế nào? 
- Hơ, Thanh Phong sẽ nói rằng….rằng…hơ hơ… tao không biết – Tôi cố gắng suy nghĩ xem Thanh Phong sẽ nói gì, nhưng cũng bằng không mà thôi, đơn giản vì đầu có tôi không còn đủ minh mẫn để động não thêm bất cứ chuyện gì nữa. 
- Mày đúng là quá khờ, khờ ơi là khờ (cái con này, dám chửi bà à?), Thanh Phong nói như thế này – Anh Thư khoanh tay trước ngực, tằng hắng một tiếng, rồi cố giả giọng cho giống Thanh Phong – Cậu nên cám ơn Hà Vy, nhờ Hà Vy mà cả 2 tiết mục đều đoạt giải đấy. 
Tôi bất giác bật cười thành tiếng: 
- Có thật không? Cả 2 đều đoạt giải à? 
- Ừ, thật đấy, còn nữa, lúc ấy Huyền Trân cũng như mày đấy, không tin đấy là sự thật, cứ trợn tròn mắt mà nhìn Thanh Phong, lúc ấy mặt Thanh Phong cứ từ từ áp gần…áp gần… rồi lại áp gần…mặt Huyền Trân, há há, lúc ấy, Huyền Trân cứ nhắm tịt mắt đấy – Anh Thư say sưa kể cho tôi nghe. 
- Ủa? Sao Huyền Trân lại nhắm tịt mắt? – Tôi ngơ ngác nhìn Anh Thư. 
- Đồ ngốc – Anh Thư lại ký đầu tôi nữa rồi – Thì Huyền Trân cứ tưởng Thanh Phong sẽ hôn nó, cho nên nó cứ nhắm tịt mắt mà đón nhận nụ hôn, ai ngờ, ha ha – Anh Thư không nén được cười thành tiếng. 
- Ai ngờ…. như thế nào? 
Anh Thư ơi, mày cứ kể chuyện như thế thì cho dù tao không có bệnh lý gì về tim mạch cũng phải ngất xỉu mất thôi. 
- Không ngờ, môi Thanh Phong từ từ đến gần môi Huyền Trân, rồi, từ từ mặt cậu ấy rời xa mặt Huyền Trân, khiến Huyền Trân đợi hoài mà chẳng thấy, ha ha. Lúc ấy, Huyền Trân mở mắt ra thì bắt gặp Thanh Phong đang cười nhạo nó, rồi Thanh Phong lớn giọng nói “Sau này làm ơn thực tế một chút, đừng mơ xa nữa, té đau đấy”, rồi Thanh Phong rảo bước đi, Huyền Trân không cam lòng gọi với theo “Thanh Phong, cậu làm sao thế?”. Thế là Thanh Phong quay mặt lại nhìn Huyền Trân, rồi cười khinh bỉ bước đi, không quên để lại lời hâm dọa “còn nữa, sau này đừng dùng thủ đoạn như thế để làm nổi nữa” ha ha, chỉ câu nói ấy thôi cũng khiến tao mát lòng mát dạ biết bao nhiêu rồi. 
Anh Thư say sưa thuật lại toàn bộ chuyện ban sáng như một cái máy ghi âm, nó diễn tả thật sống động mà cứ tưởng như toàn bộ câu chuyện ấy đang diễn ra trước mặt tôi. Tôi cũng thấy trong lòng ấm lên đôi chút, nhưng như vậy thì, có phải tội cho Huyền Trân lắm không? Chợt tôi như nhận ra chuyện gì đó, tôi nhìn Anh Thư, lo lắng hỏi: 
- Anh Thư này. Mày không sao chứ? Mày không ghen sao? 
- Ghen gì chứ? – Anh Thư cười lớn – Tại sao tao phải ghen? Mày thấy đấy, xinh đẹp giỏi giang như tao thì sợ gì không có trai đẹp chứ? Bây giơ tao quyết định rồi, cả 2 anh em sinh đôi ấy đều không phải là mẫu người của tao. 
- Vậy chứ… mẫu người của mày là thế nào? – Để kiếm người hơn hẳn 2 ngừơi đó, xem ra còn khó hơn lên trời. 
- Ít ra cũng phải là một người giỏi giang, thành đạt, phải có nhà lầu xe hơi, chứ đẹp trai thôi thì không đủ đâu. 
- Anh Thư à – Tôi thở dài nhìn con bạn đang thả hồn theo từng suy nghĩ của mình – Bây giờ là ban sáng đấy. 
- Ờ, thì sao? 
- Khong phải buổi tối, mày không thể ngủ, cũng không thể mơ. 
Tôi dứt khoác nói hết câu của mình. Đúng ra thi nó hơi mơ tưởng rồi, làm gì có người hoàn hảo như thế chứ? Đúng là ngán ngẩm đứa bạn yêu quái của tôi quá, nhưung thôi, nó muốn mơ cứ để nó mơ, tôi không đế ý gì cho mấy, chỉ cần nó không vướng phải dây điện là được rồi. 
Thoáng thấy bóng dáng Thanh Phong bước vào chỗ ngồi, tôi không thể không để ý đến sức hút của cậu ấy, lớn thật đấy. Chợt nhớ lại cảnh tượng hôm qua, tôi khẽ rùng mình, xem ra, tôi còn phải gặp rắc rối dài dài đây mà.


Một bóng người ngối chiễm chệ trên bàn đối diện tôi. Đấy không phải là Huyền Trân hay tụi bạn theo phe Huyền Trân, mà người đó là….là….Thanh Phong. 
- Xấu xí, hôm qua vẫn an toàn về nhà chứ? 
Đấy là câu hỏi đầu tiên mà Thanh Phong hỏi tôi, cũng xem như là một lời chào buổi sáng của cậu ấy. Tôi định quay mặt đi không trả lời vì tôi không muốn lại bị ăn tát oan mạng nữa, nhưng chợt nhìn ánh mắt sâu thẳm của cậu ấy khiến tôi sợ hãi, không biết làm gì mà ngoan ngoãn “Ừ” một tiếng. 
- Tốt, thế thì, hôm nay vẫn an toàn? 
- …. 
Cậu ấy hỏi cái gì thế? Đồ điên, có ai biết trước được tưong lai đâu? 
- Náy, xấu xí, không trả lời tôi? Khi dễ tôi à? – Thanh Phong trợn mắt nhìn tôi khiến tôi phát hoảng. 
- Chưa…chắc! 
Tôi cố gắng trả lời nhanh nhất có thể. Đừng như thế mà, tôi…sợ…ma đấy… 
- Hôm nay, đi xe đạp à? – Câu nói ấy khiến tôi nghi ngờ, hình như Thanh Phong, cậu ấy, học Ngữ văn rất tệ thì phải? 
- Cậu hỏi tôi? – Tôi chỉ tay về mình, ngơ ngác hỏi. 
- Chẳng lẽ tôi hỏi ma? Vịt con xấu xí, sau này tôi cứ kêu cậu như vậy đấy, thế nào, đi xe đạp hả gì? 
- Ơ…..ờ….đúng…. 
Tôi căng thẳng như muốn đứt dây thần kinh ra, hôm nay Thanh Phong cậu ấy bị cái gì thế nhở? 
- Chiều có đi học nữa đấy! – Thanh Phong nhìn vẻ mặt đầy sợ sệt của tôi, cố tình nhăc nhở. 
- Tôi….biết…. 
- Làm gì mà run lấy bẩy thế? Tôi có ăn thịt ăn cá gì cậu đâu? – Thanh Phong thấy phản ứng chậm chạp lại nhút nhát của tôi, cậu ấy không chần chừ mà phang cho tôi một câu như thế - Mà nếu có muốn ăn, tôi cũng không chọn cậu đâu, vịt con…x…ấ..u…x….í…. 
Thanh Phong cố kéo dài cái từ mà tôi không muốn nghe đấy, kéo dài đến nỗi tôi cứ ngỡ rằng cậu ấy sắp bị đứt hơi. Đồ đáng ghét, có cần phải hét lớn đến như vậy không? 
- Thôi được rồi, quyết định vậy đi, lát tôi đưa cậu về - Thanh Phong hắt một hơi thật mạnh, chuẩn bị trở về chỗ ngồi, mặc kệ cho tôi cứ mắt tròn mắt dẹt nhìn cậu ấy – Không từ chối, bổn thiếu gia đây không bận tâm người khác đồng ý hay không, chỉ cần bổn thiếu gia thấy được là được. 
- Ơ….ơ…..ơ…Thanh…..Ph…Phong…… 
Tôi ngơ ngác nhìn cậu ấy bỏ đi vè chỗ ngồi mà không biết phải làm gì, tôi như lùng bùng lỗ tai, không hiểu cậu ấy vừa nói cái gì, vì thế, tôi đành phải ngơ ngác quay qua nhìn nhỏ bạn thân cận bên cạnh mình: 
- Thanh Phong, cậu ấy vừa nói cái gì vậy? 
Anh Thư nãy giờ chứng kiến được cảnh ấy, nó cứ nhìn tôi trân trân như người mất hồn. 
- Anh Thư!!!!!!! 
- Hả? Gì cơ? – Anh Thư bà bà đã tỉnh mộng. 
- Nãy giờ mày có nghe Thanh Phong nói gì không? 
- Đâu phải điếc đâu mà không nghe – Anh Thư nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn – Thanh Phong nói rằng lát nữa cậu ấy đưa mày về, sao số mày sướng thế nhở? 
- Ơ…. 
Xem ra, tôi không mơ, cũng không nghe lầm, Thanh Phong thật sự nói như vậy. 
Ôi trơi ơi, tim tôi lại nhảy cẫng lên rồi đây này. 
** 
- Ê, vịt con xấu xí, đi đâu đấy hả? 
Chiếc xe du lịch sáng bóng của Thanh Phong chạy lên vượt mặt chiếc xe đạp cà tàng của tôi, rồi chiếc xe vô duyên ấy cứ vô tư mà chặn đường tôi. Thanh Phong nguớc đầu qua cửa sổ, tức giận quát: 
- Cậu làm trò gì vậy hả? Tôi đã bảo cậu thế nào? 
- Ơ….. 
Thật ra, tôi không quên những gì cậu ấy nói với tôi hồi sáng, chỉ là, tôi sợ lại bị ăn tát oan mạng, cho nên, tôi đã tranh thủ hết sức mà ra về nhanh nhất có thể, không để cậu ấy đuổi kịp, thế nhưng, ông trời thật không thương tôi một chút nào hết. 
- Còn ở đó mà ơ à? Còn không mau lên xe? 
- …. 
Đồ điên, không thấy tôi đi xe đạp sao? 
- Quay lại trường gởi xe trong đấy, nhanh lên! 
- ……. 
Thế đấy, Hà Vy tội nghiệp đang lủi thủi mà nghe theo tiếng quát nạt của Thanh Phong thiếu gia, thật đúng là…. sao ai cũng ăn hiếp tôi được thế hả? 
Thanh Phong chạy xe theo tôi cho đến khi tôi gởi xe được trong trường, rồi hối thúc: 
- Nhanh lên đi, bổn thiếu gia không có thời gian! 
- Ai bảo cậu đi theo tôi làm gì? – Tôi lấy hết sức can đảm vốn có của mình, gân cổ lên mà cãi. 
- Hơ, gan nhỉ? Dám mắng bổn thiếu gia à? 
- ……..xi…n…lỗi…. 
Thế là Hà Vy tội nghiệp lại phải bị Thanh Phong thiếu gia bắt nạt một lần nữa. 
- Còn đứng đấy à? Không mau lên xe? 
Tôi không biết làm gì, đành ngoan ngoãn mà nghe theo tiếng quát nạt quá đáng đó, híc híc, sao cả nữ lẫn nam, ai cũng muốn bắt nạt tôi thế này? 
Cửa sau xe đột nhiên được mở ra, tôi ngoan ngoãn mà bước vào trong đấy, ôi trời Hà Vy ơi, mày sắp bị phanh thây nữa rồi. 
Một gương mặt lạnh lùng đang yên vị phía sau xe, tức là ngồi cạnh tôi. Tôi không nói thì các bạn cũng biết người đấy là ai rồi. Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi khiến tôi không thể tìm được một ít thiện cảm nào cả. Sao thế nhỉ? Sao cả Thanh Nam lẫn Thanh Phong, cả 2 người đều khác lạ 180 độ so với hôm qua thế? 
- Ch…chào….cậu… 
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười “đáng sợ” nhất để cười với Thanh Nam, cậu ấy liếc nhìn thấy, rồi im lặng, không thèm để ý đến tôi, cũng không một lời chào đáp lễ. Thì ra, đây chính là con ngừoi thật của cậu ấy, chính là con người bị đứt dây thần kinh cảm xúc mà lần đầu tiên tôi nhìn thấy, 
Hic hic,. Tôi sắp nghẹt thở đến nơi rồi… 
- Nhà cậu ở đâu? Vịt con xấu xí? 
- Phố X – Tôi cố gắng trả lời nhanh nhất có thể. 
- Nhà cậu có mấy người? 
- Hai 
Cậu ấy bị sao mà lại tra hỏi nhà tôi như thế? 
- Gì? Hai hả? 
- Ừ? 
- Ai và ai? 
Tôi lẳng lặng lấy ra một tơ giấy đưa cho Thanh Phong. 
- Gì đây? – Thanh Phong vừa lái xe vừa ngoái đầu hỏi tôi. 
- Lý lịch trích ngang – Tôi cố gắng trả lời thật nhanh. 
- Đồ ngốc, đưa tôi cái này làm gì? – Thanh Phong nổi cáu nhìn tờ giấy tôi đưa. 
- Ơ, chẳng phải cậu hỏi nhà tôi có mấy người, ai và ai cơ mà? – Tôi ngây thơ mà trả lời. 
- TRỜI ƠI!!!!!!!!!!! – Thanh Phong thắng xe cái két khiến tôi phải ngã dúi dụi ra trước, đây chính là ký thuật lái xe của Thanh Phong thiếu gia đấy. 
- Xi…xin….lỗi…. 
Tôi thu vội tờ giấy vào trong mình, lí nhí nói. 
- Ai bảo cậu đưa cả lý lịch cho tôi? Trời ạ, sao lại có người ngốc đến như thế? 
- ………….. 
Sao cậu ấy thích chửi tôi thế nhỉ? Ai kêu cậu ấy hỏi cả gia đình tôi làm gì? Tôi đưa lý lịch như thế có gì sai không mà cậu ấy lại phản ứng như thế chứ?

- Làm gì cứ xin lỗi thế hả? Cậu đúng thật là, đầu óc nông cạn, không có sáng tạo. 
- Ơ, sao lại mắng tôi? – Tôi tức giận dung hết sự can đảm vốn có của mình mà cãi lại. 
- Cậu liều nhỉ? Dám mắng cả tôi à? – Thanh Phong trợn trừng mắt khiến tôi không tự chủ được phải đôi ngay cả sắc mặt lẫn thái độ. 
- Tôi…xin..lôi… 
Vừa mới phát ra 3 tiếng đó tôi chợt lấy tay bịt miệng lại, nhưng khong được không được, Thanh Phong đã nghe vỏn vẹn 3 chữ đó, cậu ấy nhìn tôi trong giây lát rồi ngán ngẩm thở dài: 
- Cậu đúng là rất nhàm chán, đầu óc lại không linh hoạt, chất xám cũng không có. 
- Cậu…cậu…. 
- Sao? Định mắng tôi nữa à? 
- ờ, không…xin… 
May là kịp thời tôi không để chữ cuối cùng lọt ra khỏi miệng. Cậu ấy như thế nào mà lại có thể ngang nhiên mà chửi tôi thế nhở? Còn Thanh Nam, cậu ấy vẫn cứ thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Trời ạ, sao dì Mỹ Lệ lại có thể sinh ra 2 người con phá làng phá xóm như thế chứ?? 
Reng…reng…reng…. 
Là điện thoại của Thanh Nam. 
- Con nghe. 
- Dạ….mới tan. 
Đang nghe điện thoại, Thanh Nam chợt dừng mắt sang nhìn tôi, rồi chần chừ 1 lúc, cậu ấy nói trong điện thoại: 
- Vâng, con biết rồi. 
Tôi đang rất ngạc nhiên lẫn mơ hồ, tại sao lại quay sang nhìn tôi làm gì? Tôi học rất khá môn Toán cho nên tôi biết tính được, nãy giờ cậu ấy nhìn tôi tất cả 2 lần @_@ 
- Mẹ dặn lát đưa Hà Vy về ăn cơm. 
Giọng nói của Thanh Nam vang lên, đây chính là câu nói hiếm hoi mà tôi nghe được từ miệng cậu ấy. 
Khỏi phải nói, cả tôi và Thanh Phong đều mắt to mắt dẹt mà nhìn Thanh Nam. 
- Cái quái gì thế? – Thanh Phong không nén được tức giận, vừa lái xe vừa hét lớn. 
- Anh không nghe sao? Có bị vẫn đề về thính giác hay không? – Thanh Nam không thay đổi sắc mặt mà trả lời Thanh Phong một cách cọc lốc. 
- Mày mới nói cái gì? Mày muốn gì đây? Mày ỷ được mẹ chống lưng nên muốn làm gì thì làm à? 
Thanh Phong tức giận hét lên. Tay lái của câu ấy chao đảo khiến tôi phải hoảng sợ thực sự. Thanh Nam vẫn bình thản như thế, không trả lời cũng không thay đổi sắc mặt. Bây giờ tôi đã hiểu, thì ra, anh em họ không được hòa thuận cho lắm. vì thế cho nên, tôi không thể tiếp tục theo họ về nhà được, bởi vì như vậy, thế nào tôi cũng bị đem ra làm bia đỡ đạn mà thôi. 
- Tôi…tôi…muốn…. 
- Muốn cái gì?????? 
- ……… 
Thanh Phong quát lên khiến tôi cứng họng mà không thể nói thêm được gì nữa. Hu hu, xem ra hôm nay tôi có muốn thoát cũng không thoát được rồi. 
- Còn không nói? – Thanh Phong không thấy tôi trả lời liền kiên nhẫn mà hỏi them một câu nữa, volume không thua gì câu nói ban nãy. 
- À, không…không có gì… 
Đồ dữ tợn, cậu cứ như vậy làm sao tôi dám nói gì chứ? “Tôi ghét cậu, toi hận cậu, Thanh Phong………..Thanh Phong là đồ khốn, Thanh Phong là đồ tồi, là đồ tồi…..” 
- Nói gì thế? – Thanh Phong ngoảnh mặt lại khi vừa nghe tôi lẩm bẩm một mình. 
- Không, không có gì.. 
- Đồ điên! – Thanh Phong quay mặt lên và không quên phang cho tôi một câu như thế. 
Điên cái đầu cậu á, cậu mới là người điên. Khi không lại bực mình với tôi làm gì cơ chứ? 
** 
Chiếc xe dừng lại trước ngôi biệt thự sang trọng mà đã từng có một lần tôi đã bước vào. Dì Ba lật đật chạy ra mở cửa. 
- Cậu Hai, cậu Ba mới về. 
Tôi ngần ngại mà cứ ngồi lì trong đó, tôi thật sự không muốn bước vào một chút nào hết, không muốn bước vào một chút nào hết. Amen, cứu con với. 
- Có ra không hả xấu xí? 
Tôi sợ hãi phải bước ra thật nhanh đến nỗi suýt chút nữa là té nào xuống đất. Thanh Nam như vậy chỉ khẽ nhếch môi rồi bước vào trong nhà. Thanh Phong không quên trừng mắt nhìn tôi 1 cái rồi lầm bẩm “Cậu đừng có chọc tức tôi đấy nhé”. Tất nhiên, tất nhiên rồi, tôi vân còn chưa muốn chết đâu. 
- Hà Vy, con đến rồi à? Vào nhà nè con. 
Dì Mỹ Lệ vừa thấy tôi ở ngoài sân đã tươi cười mà chào đón tôi. Nụ cười của dì thật hiền hậu, đến giờ tôi mới phát hiện ra, thật ra dì Mỹ Lệ rất đẹp, tuy rằng đã có nhiều lão hóa trên làn da, nhưng nhìn đường nét trên mặt dì, tôi có thể biết được trước kia dì là một cô gái rất xinh đẹp. 
- Dạ, con chào cô ạ! – Tôi cúi đầu lễ phép chào dì. 
- Làm gì mà đa lễ vậy con – Dì Mỹ Lệ tươi cười nhìn tôi rồi nắm tay tôi kéo vào trong nhà. Xem ra dì ấy đã quên rằng, mình còn có 2 người con trai. 
Thanh Phong bực mình bước lên lầu, chỉ còn Thanh Nam ngồi đấy với tôi và dì Mỹ Lệ. 
- Mẹ, mẹ đi làm có mệt không? Lát nữa mẹ có đi làm không? 
Thanh Nam vừa nắm tay dì Mỹ Lệ, vừa nhỏ nhẹ hỏi. Trông cậu ấy lúc này chẳng khác gì một cậu con trai hiếu thảo, hoàn toàn khác với nét mặt bình thản trên xe ban nãy, càng không giống nét mặt mà 20-10 cậu ấy đối xử với cô gái đi chung với mình. Trên môi Thanh Nam nở một nụ cười thật hiền, thật đẹp. Đây là nụ cười đẹp nhất mà tôi từng được thấy. Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao mà Thanh Nam và Thanh Phong lại có thể đẹp như thế, thì ra là do 2 người đó có một người mẹ tuyệt vời như thế này. 
- Hôm nay mẹ thu xếp thời gian để về ăn cơm với tụi con, sẵn tiện mẹ mời Hà Vy đến nhà chơi. Mà Hà Vy nay, cô đã nới với mẹ con rồi, hôm nay con cứ ở đây ăn cơm, lát chiều cho Thanh Phong nó đưa con đi học luôn. 
- Dạ??????????? 
Tôi trợn tròn to mắt hết cỡ, dì Mỹ Lệ đang nói gì thế? Sao lại có thể chứ? Dì ấy quen biết mẹ tôi sao? 
- Cô biết mẹ con hả? – Không giấu được tò mò, tôi cố tình hỏi 
- Ừ, hôm ấy cô có đi ngang qua chỗ con bán định mua vài cái bánh, nhưng lúc ấy lại gặp mẹ con bán ở đó. Đến lúc đó cô mới biết mẹ con chính là người bạn thân hồi câp 2 của cô. 
- ……….. 
Thì ra là vậy, thì ra dì Mỹ Lệ và mẹ tôi là bạn thân hồi cấp 2, sau đó vì điều kiện gia đình mà mẹ tôi phải nghỉ học giữa chừng. Còn dì Mỹ Lệ thì tiếp tục học lên đến Đại Học. Thật không ngờ, Trái Đất này có thể tròn đến như thế. 
- Vì thế cho nên, con cứ ở lại đây, đến chiều cho thằng Thanh Phong nó đưa con đi học. 
- D…a….. – Tôi không biết làm gì ngoài ngoan ngoãn nghe theo lời dì. 
- Thanh Phong đâu rồi???????? Thằng Thanh Phong!!!!!!!!!! – Dì Mỹ Lệ nhìn lên lầu, gọi với lên. 
- Mẹ????????? – Thanh Phong chạy xuống cầu thang, bộ mặt vô cùng khó chịu. 
- Ăn cơm rồi lát đi học. 
- Lát nữa con ăn sau – Thanh Phong cau có trả lời rồi lại bước lên lầu. 
- Cái thằng………… - Dì Mỹ Lệ không nói được gì nữa, nhìn đứa con ngỗ ngáo của mình, dì chỉ biết thở dài.

Trong bữa cơm, dì Mỹ Lệ cứ liên tục gắp thức ăn cho tôi khiến Thanh Nam phải thắc mắc: 

- Mẹ này, mẹ quên cả con rồi đấy nhé. 

- Làm gì có chứ! Thôi được để mẹ gắp cho con. 

Chứng kiến được cảnh đó, bỗng dưng trong lòng tôi có một cảm giác ấm áp lạ thường. Không biết có phải rằng tôi quá nhạy cảm với hạnh phúc của người khác hay không, nhưng khi thấy 2 người họ hạnh phúc như vậy tôi cũng cảm thấy hạnh phúc lây. 

Chợt tôi nhận ra có một cái gì đó thiếu thiếu trong bữa cơm ấm cúng này, đó là… là… bữa cơm này thiếu đi bóng dáng người đàn ông trụ cột trong gia đình. Thật giống với gia đình tôi, khi ăn cơm cũng chỉ có hiu quạnh 2 mẹ con. Ba tôi đã đột ngột qua đời trong một tai nạn giao thông, mẹ tôi đã khóc gần hết nước mắt khi biết được tin dữ đó. Rồi thì tất cả cũng dần dần bị thời gian cuốn trôi, mẹ tôi lao vào công việc mua bán để quên đi nỗi đau ấy và gồng lưng lên để nuôi sống gia đình một me một con. 

Còn dì Mỹ Lệ? Có phải cũng như gia đình tôi? 

Không được, không được suy nghĩ như thế…. Bỗng dưng tôi nhận ra, suy nghĩ của mình rất rất vô duyên. 

Tôi cất ngay sự tò mò của mình vào trong lòng mà không dám hé miệng thắc mắc nửa lời. 

- Con với Hạnh Như thế nào rồi Nam? – Dì Mỹ Lệ vừa gắp thức ăn cho Thanh Nam vừa hỏi. 

- Dạ, cũng bình thường. 

Thanh Nam chỉ trả lời bấy nhiêu đó, sắc mặt cậu ấy dường như tối đi khi nghe hỏi về vấn đề này. Tôi rất thắc mắc, không biết cô gái tên Hạnh Như đó có phải là cô gái tôi gặp hôm bữa 20-10 không? Nếu phải thì Thanh Nam sao lại tỏ vẻ khó chịu đến như thế? Cô ấy xinh đẹp, dễ thương như thế cơ mà? 

À, tôi biết, chuyện này chỉ có 1 mình tôi là biết nguyên do tại sao thôi. Tất cả là tại vì…tại vì… Thanh Nam…cậu ấy bị đứt dây thần kinh cảm giác rồi. Hà hà. 

Nghĩ đến thái độ hôm bữa Thanh Nam đối xử với Hạnh Như, tôi càng chắc mẩm suy nghĩ của mình là đúng. 

Và tất nhiên, những suy nghĩ đó tôi chỉ dám giấu vào trong lòng nếu không muốn bị ám sát và vứt xác đi. 

- Mẹ thấy vừa lòng con bé ấy lắm, con bé xinh đẹp lại hiền dịu, nết na. Nếu con đồng ý, mẹ sẽ tính toán chuyện kết hôn cho 2 đứa. 

- Da. Thôi mẹ ơi, con còn nhỏ mà, mẹ cứ tính chuyện sâu xa – Thanh Nam cố nhẫn nại mà khuyên nhủ mẹ mình, tôi suy nghĩ rằng, cậu ấy đang giấu sự khó chịu của mình ở trong lòng. 

- Thì mẹ nói vậy thôi, quyết định là tùy thuộc ở con, mẹ không ép buộc đâu con à. 

Nghe dì Mỹ Lệ nói, tôi thầm thương mến dì hơn nữa. Dì không giống những người mẹ nhà giàu khó chịu như trong phim tôi thường thấy, những người mẹ ấy luôn ép buộc con làm theo ý mình. Nhưng dì Mỹ Lệ thì hoàn toàn ngược lại, dì không hề có ý ép buộc Thanh Nam làm bất cứ chuyện gì, nhưng chắc có lẽ Thanh Nam không muốn làm mẹ mình buồn nên mới ậm ừ cho qua chuyện. 

Tôi thầm hỏi trong lòng, liệu có phải có 2 con người đang ngự trị trong Thanh Nam? 

Thái độ của cậu ấy ở lớp, khi nói chuyện với tôi và Hạnh Như, khi đối xử với Thanh Phong, rồi khi nói chuyện với dì Mỹ Lệ, hoàn toàn khác xa nhau. 

Thật ra, con người thật của Thanh Nam, là đâu? 

- Hà Vy, cô thật không ngờ cô cháu mình lại có duyên đến thế – Dì Mỹ Lệ nhìn tôi tươi cười. 

- Dạ, cháu cũng không ngờ ạ – Tôi cũng mỉm cười trả lời. 

- Cô cũng thật không ngờ, thằng Phong và thằng Nam nhà này lại học chung lớp với con. Đúng là duyên số mà. 

- Dạ không đâu cô ơi, chỉ là trùng hợp thôi ạ – Tôi cố gắng trả lơi nhanh nhất có thể vì tôi có cảm giác Thanh Phong đang bước xuống lầu và đang lắng nghe những gì mà chúng tôi nói. 

Bữa cơm cũng trôi qua nhanh chóng, dì Mỹ Lệ cũng tranh thủ quay trở lại công ty để giải quyết công việc chất như núi ở đó. Tôi lẳng lặng dọn dẹp bàn ăn, dù sao cũng là ăn chùa, cũng nên giúp 1 tay. 

- Cậu cứ để đấy cho dì Ba dọn dẹp, lo chuẩn bị đi học, đừng để bổn thiếu gia chờ lâu.
..bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me yeutruyen.wapsite.me chúc các bạn vui vẻ...
Đấy là câu nói của Thanh Phong, nãy giờ suốt giờ cơm cậu ấy cứ ru rú trong phòng, không thèm bước chân ra. Tôi cũng chỉ biết im lặng thu dọn hết đống chén đĩa vào. Ai đời ăn trực nhà người ta lại bỏ đấy cho nhà người ta dọn? Dù tôi không được hiểu biết nhiều về nghi thức gia giáo, nhưng chí ít tôi cũng biết được đâu là phép lịch sự tối thiểu. 

- Này vịt con xấu xí, có nghe tôi nói gì hay không hả? – Thanh Phong thấy tôi không có phản ứng gì trước mệnh lệnh của mình, cậu ấy tức giận hét lớn. 

- Vẫn chưa đến giờ mà? Cậu không thấy vẫn còn tận 45 phút sao? 

- Cậu…………. 

- Tôi làm sao? – Tôi lấy hết sức của mình mà nghênh nghênh với Thanh Phong. Tôi đã bị lấn ướt nhiều rồi, không muốn tiếp tục bị ăn hiếp nữa. 

- Cậu được lắm, dám cãi lời bổn thiếu gia à? – Thanh Phong nghiến răng ken két trước câu nói của tôi. 

- ……… 

Tôi mặc kệ cậu ấy tức giận đến cỡ nào, tôi cố tình dọn dẹp hết đống chén dĩa còn lại trên bàn, sau đó tiện tay lau bàn. 

- Rồi chưa? – Dường như Thanh Phong không còn nhẫn nại với tôi được nữa. 

- Cậu không thấy còn cả đống chén dĩa sau bếp hay gì? 

- Sao? Ý cậu là…cậu muốn rửa chén à? – Thanh Phong trợn to mắt hết cỡ khi thấy bỗng dưng sao một bữa ăn ở nhà cậu ấy, tôi đã trở nên lì lợm hơn. 

- Có ý kiến gì à? 

- CẬU….ĐƯỢC….LẮM….. 

Thanh Phong kiên nhẫn lặp lại câu nói ban nãy. Gương mặt đằng đằng sát khí &_& 

- Thôi, con cứ để đấy, để đấy dì Ba rửa cho, con mau đi học đi kẻo trễ – Dì Ba nhẹ nhàng khuyên nhủ tôi. 

- Nhưng mà…. 

- Nhưng nhị gì? Bổn thiếu gia không quen đợi người khác đâu! – Thanh Phong phang ra một câu phải nói là ngông nghênh hết mức. 

- …… 

- Có đi không thì bảo? 

- Ờ, đi…..đi….. 

Tôi cố bước lên xe nhanh nhất có thể, không để cậu ấy được dịp quát mắng tôi nữa. 

Thế là Hà Vy tội nghiệp lại tiếp tục bị Thanh Phong thiếu gia ăn hiếp. Cuộc cách mạng chống lại giai cấp tư sản không thành công, tiếp tục bị đàn áp. Haizzzzzzzzz 

** 

Một ngày trôi qua thật kinh khủng. Hôm nay là ngày gì mà tôi liên tục bị ăn hiếp, bắt nạt hết lần này đến lần khác? Sao ông trời không công bằng thế nhỉ? Sao lại để tôi cứ phải chạm mặt với tên lưu manh Thanh Phong và cả tên lạnh lùng ngạo mạn đa nhân cách Thanh Nam đó chứ? Đúng thật là… 

Cũng bởi vì hôm nay là một ngày kinh khủng của tôi, nên.. tôi lại mất ngủ, tiếp tục bị mất ngủ… 

Không cần phải nói các bạn cũng biết, hai con người ấy ám ảnh tôi đến mức nào, kèm theo đó là khuyến mãi thêm một “dịch vụ”, đó là liên tục cướp mất giấc ngủ của tôi. Amen, sao lại thế? 

** 
Sáng, Hà Vy tội nghiệp là tôi đây phải yên vị ở trong nhà để đợi người đến đón. Người đó không ai khác chính là Thanh Phong thiếu gia. Chỉ vì câu nói hôm qua của cậu ấy rằng “Sáng mai cứ ở trong nhà, tôi qua đón, dám trốn đi trước thì chết với bổn thiếu gia” mà hôm nay Hà Vy tôi lại phải run rẩy mà không biết phải ứng xử với những tiếng hét của cậu ấy như thế nào. Ây za, may là tim tôi vô cùng vô cùng khỏe mạnh, nếu không, tôi đã phải nhập viện vì giọng hét trời phú của cậu ấy rồi. 

Chiếc SH nhanh chóng chạy xẹt qua nhà tôi, phải mất 2 phút sau tôi mới định thần lại được rằng chiếc xe ấy chạy vượt quá tốc độ quy định trong khu dân cư. Vì lúc ấy tôi đang đứng trước cửa mà đợi Thanh Phong nên chiếc xe ấy lướt nhanh qua tôi khiến tôi chỉ kịp sởn tóc gáy thì nó đã chạy đi mất hút rồi. 

Đột nhiên chiếc SH ấy quay trở lại, nhanh chóng chạy ngang mặt tôi một lần nữa, rồi ….KÉT…. (thắng ăn dữ) chiếc xe yên vị cách nhà tôi khoảng 1m. Lúc này tôi mới định thần lại, thì ra chủ nhân của chiếc xe ấy chính là Thanh Phong. Lúc ban đầu còn chút bất ngờ nhưng bây giờ thì tôi cảm thấy chuyện này cũng bình thường, anh em nhà họ là tay lái lụa mà. 

- Hà Vy xấu xí kia, sao nhà cậu nằm tít trong này vậy hả? 

Không đợi tôi kịp trả lời hay phản ứng, Thanh Phong ném cho tôi cái nón bảo hiểm rồi giục: 

- Mau lên xe. 

- ………. 

Thế là, tôi lại ngoan ngoãn nghe theo lời Thanh Phong, thật không thể chịu đựng được, cũng không thể tin được, cậu ấy có quyền gì mà bắt nạt tôi như thế? 

Vừa mới kịp leo lên xe, tôi suýt té ngã vì cậu ấy rồ ga quá nhanh. Ôi trời Thanh Phong ơi, cậu có muốn đi “mua đất” thì đi một mình đi, sao lại kéo tôi theo chứ? 

- Có ngồi yên đấy không? – Thanh Phong tức giận quát. 

- Tôi…đâu có….. 

Hức hức, oan quá, đúng là oan quá, tôi có làm gì cậu ấy đâu, nãy giờ chỉ có cậu ấy làm người khác hú hồn mà thôi. 

Lạy chúa tôi, phù hộ cho con qua được kiếp nạn này… 

Trên suốt đoạn đường đến trường tôi liên tục phải…lên máu vì những pha lượn lách ngoạn mục của Thanh Phong. Những ổ gà, ổ voi đầu bị cậu ấy “khéo léo” mà…bay ngang qua, nếu không bay được thì cũng lượn lách khiến tôi phải toát mồ hôi hột. Ôi trời à, tôi thầm khâm phục những cô gái nào đã từng yên vị phía sau chiếc xe này, đúng là có năng lực vô biên và sức chịu đựng phi thường, mà đặc biệt là…không sợ chết T_T 

- Làm gì thế? Căng thẳng à? 

- Cũng…chút chút… 

Quái, lái xe kiểu đó tôi mà không căng thẳng thì chắc tôi có năng lực vô biên rồi. 

- Yên tâm đi, trước giờ tôi chưa bao giờ gây tai nạn. 

- Ư 

Tôi chỉ biết ừ hử cho qua chuyện, thú thật thì, lời nói của cậu ấy, không đáng tin một chút nào. Bằng chứng là giờ đây, tôi có cảm giác như mình có thể rơi tự do xuống đường bất cứ lúc nào. 

Thoáng thấy ngôi trường thân iu trước mặt, tôi mừng suýt rơi nước mắt. Cuối cùng thì sau 7 phút đấu tranh để giành sự sống, tôi cũng đã an toàn mà còn được có cơ hội mà nhìn thấy ngôi trường thân iu này rồi. Oh My God, cảm ơn trời phật phù hộ @_@ 

Nhưng, tôi chưa kịp vui mừng thì bỗng ….XOẸT….. chiếc SH phanh lại đột ngột, để lại trên đường 1 lằn dài (chắc để khoe thắng xe chứ nhỉ?0_0). Tôi theo một phản xạ vô điều kiện lủi người ra trước, cả người tôi như nóng lên, dường như tôi cảm nhận được hơi ấm của Thanh Phong truyền qua người mình. Đúng thật là, cậu ấy có thể giết người không cần dao. 

- Còn chưa chịu xuống? Muốn bổn thiếu gia bế xuống hay gì? 

- Ơ….. 

- Ơ cái gì mà ơ? Còn không mau xuống? 

- …… 

Tôi ngoan ngoãn cố gắng bước xuống chiếc xe cao ngất ngưỡng đó. Có một điều mà các bạn chưa biết, tôi sở hữu một chiều cao khiêm tốn, cho nên, khi bước lên xe đã rất khó khăn rồi, khi bước xuống lại càng khó hơn ^.^

Vất vả gian nan lắm tôi mới có thể xuống đất an toàn. Thấy chiếc xe ấy, tôi khiếp sợ thật sự. Sau này, nếu có tiền, sẽ không bao giờ tôi mua chiếc SH vô vị này. Sao cái người sáng chế ra chiếc xe này không chịu nghĩ đến cảm nghĩ của những người thấp bé nhẹ cân như tôi chứ? Haizzzzz 

Tôi lặng lẽ bước vào trường, Thanh Phong cũng dẫn xe theo sau. Phải nói rằng, Thanh Phong mạnh cực kì, chiếc xe ấy gấp đôi cả tôi T_T 

- Vịt con xấu xí! 

Đang định bước vào lớp thì tôi đã nghe tiếng kêu có một không hai đó. Không cần phải quay đầu lại tôi cũng có thể biết ai là chủ nhân của câu nói đó. Thanh Phong thấy tôi không quay đầu lại, cậu ấy lộ vẻ tức giận trông thấy: 

- Này, làm gì thế hả? Sao không trả lời tôi?? 

Tôi sợ hãi trước tiếng hét của cậu ấy, rồi vội vàng trả lời thật nhanh: 

- Ờ, tôi không nghe thấy. 

- Thật không? 

- Thật. 

Tôi cương quyết gật đầu lia lịa. Thanh Phong dường như rất lạ lẫm với cái phản ứng của tôi, không giấu được sự tò mò mà ngẩn người trong giây lát. Rồi cậu ấy quay lại đi song song với tôi. 

- Đừng vì thấy tôi cứ chỏ cậu đi học mà hiểu lầm nhe xấu xí. 

- Ai cơ? 

- Nói cậu đấy, không lẽ tôi nói chuyện với ma? 

- Ờ….à…. 

- Ờ cái gì mà ờ, có nghe tôi nói không? 

- Ờ…à….nghe… 

- Sao mà cứ….? – Thanh Phong không đủ kiên nhẫn để đôi co với tôi nữa, cậu ấy vôi bước đi trước không quên để lại một câu – Cậu đúng là, không có sáng tạo, đầu óc không linh hoạt, chẳng có một chút chất xám. 

- Cậu…… 

Tôi chưa kịp phản ứng gì thì Thanh Phong đã bước vội vào lớp và yên vị trong chỗ ngồi bàn cuối của mình. Tôi chỉ biết đứng đó mà chửi trời chửi đất (chứ còn biết làm gì bây giờ?) 

Sao ai cũng thích bắt nạt tôi thế? Thanh Phong, cậu ấy có quyền gì mà cứ ăn hiếp tôi hết lần này đến lần khác? Hức hức. 

Tâm trạng tôi lúc này có đan xen một chút rối bời, cái cảm giác tôi cảm nhận được cả hơi ấm của Thanh Phong vẫn còn văng vẳng, vươn vấn trong đầu. Trời ạ, sáng sớm tâm trí tôi không được ổn định rồi thì suốt cả ngày nay làm sao đây? 

- HÀ VY!!!!!!!!!!!! 

Đó là “tiếng gọi” của Anh Thư tỉ tỉ, tôi đã quá quen với chất giọng này rồi nên cũng không ngạc nhiên cho lắm. 

- WHAT? – Tôi nhìn Anh Thư tỉ tỉ đang nổi trận lôi đình. 

- Mày…mày…sao mày đi chung với Thanh Phong hả????? 

- Sao…sao mày biết? – Tôi sửng sốt hỏi Anh Thư, không lẽ nó đã nhìn thấy? 

- Tao nghe tụi Huyền Trân đồn rần rần lên kìa. 

- Nó, nó thấy hả? 

- Chứ nó không thấy sao nó đồn được? Mày nói tao nghe, có phải vậy không? Hôm bữa Thanh Phong đòi chở mày về, hôm nay mày lại đi chung với cậu ấy nữa à? 

- Tao…tao….đâu…muốn…đâu…. 

Tôi đau khổ nói từng chữ từng chữ. Hình như Anh Thư không tin tưởng câu nói của tôi cho lắm nên nó cứ trừng trừng mắt nhìn tôi, tôi sợ hãi thu người vào một góc: 

- Ngay cả mày cũng bắt nạt tao à? 

- Không, tao không bắt nạt mày, chỉ là vì, tao sợ may lại bị tụi Huyền Trân khủng bố. 

Anh Thư dịu giọng nhìn tôi. Lúc nó nói ra câu đó, cả người tôi cứng đờ ra. Đúng thật là, sao tôi lại không suy nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy nhỉ? 

- Tao…tao không nghĩ đến chuyện đó – Tôi giương đôi mắt tuyệt vọng nhìn Anh Thư. 

- Mày nói tao nghe, sao hôm đó Thanh Phong đòi đưa mày về? 

- Không có lý do gì hết, vì Thanh Phong sợ tao không an toàn sau buổi biểu diễn hôm 18-11 nên mới nổi lòng nhân từ mà đưa tao về. 

- Chỉ vậy thôi?? – Anh Thư nhìn tôi đầy nghi ngờ. 

- Đúng! 

Tôi gật đầu chắc nịt. Anh Thư nhìn tôi trong giây lát rồi tò mò hỏi: 

- Hôm ấy, về nhà an toàn chứ? 

- Ờ…à…an toàn…rất an toàn…. 

Đúng vậy, rất rất an toàn, vì mạng tôi còn lớn, số chưa tận, nếu không thì cũng từ giã cõi đời này rồi. 

- Từ đây trở đi, việc gì cũng phải cẩn thận, không chừng mày bị ám sát lúc nào cũng không hay đó biết chưa hả? – Anh Thư trừng mắt nhìn tôi rồi dặn dò. 

- Ừ, tao biết rồi – Tôi lặng lẽ đem sách vở ra bắt đầu cho tiết học đầu tiên – Á, tao quên lấy sổ đầu bài rồi! 

Tôi ôm đầu khóc than, sao lại có thể chứ? Hôm nay tôi bị sảng rồi à? Còn cái tên Thanh Phong đó nữa, sao không nhắc nhở tôi thế? Đúng là đồ quỷ ám, biết ngay mà, đi với cậu ta chẳng gặp được điều gì tốt lành hết. 

** 

Thế là, ngày nào tôi cũng phải ngồi lên chiếc SH cao nhòng ấy mà đến trường. Chẳng biết sau một tuần lễ, tôi đã lên được bao nhiêu cm? *_* Có lần tôi định mạnh miệng hỏi Thanh Phong rằng, tại sao cậu ấy không đi xe hơi mà phải đi xe này, nhưng nghĩ lại, thấy mình hơi vô duyên nên thôi. 

Bởi vì ngày nào cũng đi chung với Thanh Phong nên Huyền Trân dù rất tức giận nhưng cũng không làm gì được tôi, trừ phi, Huyền Trân biết nhà tôi để mà ám sát. Tất nhiên, trong trường hợp đó, tôi bỏ mạng là cái chắc. 

** 

Một ngày bình thường, tôi đang dọn hàng ra bán thì một loạt những chiếc xe phân khối lớn chạy ngang qua tôi, bụi khói bay lên làm người đi đường phải bịt mũi lại để qua hết đoạn đường này. Và cũng vì thế, bánh tôi bán cũng bị dơ đi một phần. Đang định chửi rủa những con người vô lương tâm đó thì bỗng một cô gái bước xuống từ chiếc xe màu vàng, cô ấy ngạo nghễ nhìn tôi trong giây lát rồi thẳng tiếng mà hỏi: 

- Cậu là Hà Vy? 

Một chút sợ hãi thoáng qua trong tôi, sao cô ta biết tên tôi? Không lẽ nào là đồng đảng du côn của Huyền Trân? Tôi run lập bập mà nhìn bọn người đó từ đầu đến chân. Biết mình không thể đấu nổi bọn họ, nên tôi chỉ biết gật đầu lia lịa. 

Cô gái đó nhìn tôi một cách khinh bỉ rồi thẳng tay hất tung mâm bánh tôi vừa mới dọn ra. Từng chiếc bánh nhanh chóng bị rơi lăn lóc xuống đất, dính đầy cát… 

Cô gái đó thấy tôi không nói gì, khinh bỉ mà nói: 

- Được rồi được rồi, Trương Hà Vy, tao nói cho mày biết, tao mà thấy mày đi chung với Thanh Phong một lần nữa, thì mày sẽ như những cái bánh này. 

Nói xong, con người dữ tợn đó bước lên chiếc xe màu vàng của mình, rồi hất hàm nói với đám người du côn đi chung với mình: 

- Đi thôi tụi bây! 

Những chiếc xe phân khối lớn rú ga rồi nhanh chóng lao đi. 

Tôi không biết làm gì ngoài lặng lẽ thu dọn từng chiếc bánh bị dính đầy cát bụi. 

Chỗ bánh này hôm nay không bán được nữa. 

Vậy thì, công sức mẹ tôi đổ ra để làm nên những cái bánh này, đều phải đem bỏ đi? 

Chẳng biết sao, nước mắt tôi chảy dài, không biết vì khói bụi ngoài đường, hay vì một lý do nào khác? 

**
...K e n h t r u y e n . p r o..
- Lên xe nhanh coi – Thanh Phong chạy xe lừ lừ sau lưng tôi – Lại muốn giở chứng nữa à? 

- Tôi….tôi không đi với cậu nữa – Tôi trơ mắt nhìn Thanh Phong. 

- Cái gì?/?? Cậu dám nói lại lần nữa không? – Thanh Phong đại ca đã thật sự tức giận. 

- Tôi nói rồi, tôi không đi với cậu nữa, cậu đừng ám tôi nữa được không? Tôi muốn được yên ổn, cậu làm ơn, làm ơn đi!!!!!!!!! 

Tôi nói một hơi ra như chuyện này đã bị tôi dồn nén từ lâu vậy, đúng rồi, tôi phải nói, phải nói, nếu không, ngày tháng sau này của tôi sẽ không được yên ổn. 

Thanh Phong sững sờ nhìn tôi tỏng giây lát. Chắc là vì trước giờ cậu ấy chưa từng thấy tôi nổi cáo như vậy nên mới ngây người ra. Cũng phải thôi, sau cuộc khởi nghĩa ngày hôm nay, giai cấp công nhân sẽ được giải phóng ^.^ 

- Vịt con xấu xí! Hôm nay cậu bị điên à? – Sau khi sững sờ trong giây lát, Thanh Phong phang cho tôi một câu như thế. Biết ngay mà, cậu ấy mà mở miệng ra thì chẳng có điều gì tốt lành cả. 

- Một ngày cậu không quát nạt tôi, không chửi mắng tôi, không trêu tôi thì cậu không sống được hả Thanh Phong thiếu gia? 

Tôi không nề nà sợ hãi gì cả mà phang tất cả những gì cất giấu trong lòng mình suốt thời gian qua. Tất cả mọi chuyện chỉ tại Thanh Phong, tại Thanh Phong mà ra. 

Thanh Phong lại sững sờ nhìn tôi. Nhớ lại chuyện hôm qua chỗ bánh nhà tôi bị hất tung xuống đất. Tôi chợt thấy khóe mắt mình cay cay. 

- Tôi xin cậu….tôi…xin cậu đó…làm ơn, tha cho tôi đi…. 

- Vịt con, cậu làm sao thế hả? Hôm nay cậu bị làm sao thế? 

Thanh Phong dựng chiếc SH, bước xuống xe mà đến gần tôi. 

- Tôi không sao cả, chỉ cần cậu không đưa tôi đi học, thì tôi sẽ không sao cả! 

Tôi lớn tiếng mà hét vào Thanh Phong. Đây là lần đầu tiên tôi có thể dũng cảm đến như thé. Đến sau này khi nghĩ lại, tôi còn cảm thấy khâm phục chính bản thân mình T_T 

- Có phải, tụi Huyền Trân lại làm gì cậu không? 



- Không có. Không có. 

Tôi xua tay cố gắng phân bua. Chuyện này mà đến tai Thanh Phong thì không thể tưởng tượng được cậu ấy sẽ làm gì. Thấy Thanh Phong bắt nạt tôi và thường xuyên hét lớn với tôi chứng tỏ cậu ấy không phải tay vừa đâu 

- Thật không? – Thanh Phong nhìn tôi đầy nghi ngờ 

Tôi cố xua xua tay để cậu ấy không nghi ngờ tôi nữa. Thanh Phong im lặng trong giây lát, không biết cậu ấy đang suy nghĩ cái gì, nhưng 10 giây sau, cậu ấy chợt nhìn tôi, rồi buông một câu vô cùng đau lòng: 

- Cậu đúng là đầu óc không hề linh hoạt, lại chẳng biết sáng tạo là gi, còn nữa, nói dối cũng rất tệ. 

- Cậu…cậu… 

Tôi ấm ức nhìn Thanh Phong, sao cậu ấy biết tôi nói dối cơ chứ? Mà nếu không phải tại cậu ta thì tôi sẽ không trở nên như thế này đâu. 

- Tôi thế nào? 

- …. 

Thanh Phong không hề đợi tôi có bất kì phản ứng nào, đột ngột cậu ấy quăng cho tôi cái nón bảo hiểm rồi giục: 

- Còn không mau lên xe? 

- Tôi không lên! 

Tôi nhìn Thanh Phong với ánh mắt đầy cương quyết. Tôi không thể vì sợ hãi bởi uy lực của cậu ấy mà tiếp tục bì ức hiếp như thế, hơn nữa, nếu tôi tiếp tục sợ hãi cậu ấy thì tháng ngày sau này tôi sống không yên đâu. 

- Xấu Xí, cậu gan đến thế cơ à? – Thanh Phong nghiến răng ken két. 

- Cậu mặc tôi! Sao cậu cứ nhất quyết muốn tôi đi với cậu vậy hả? – Tôi ưỡn mặt lên mà nhìn thẳng vào Thanh Phong/ 

- Cậu…cậu… thôi được, tôi không ép cậu nữa. bổn thiếu gia cũng chẳng có thời gian đôi co với cậu. Tôi chỉ muốn nói với cậu, nếu cậu đi với tôi thì suốt đoạn đường đến trường cậu vẫn an toàn, còn nếu không đi với tôi, tôi không dám chắc cậu có thể xuất hiện ở lớp được không. 

- Cậu cứ mặc tôi! 

Tôi đáp thẳng thừng rồi thủng thẳng đạp xe đi. Không quan tâm Thanh Phong thay đổi sắc mặt như thế nào. Tôi không để ý những câu nói ban nãy của cậu ấy. chỉ cần tôi không xuất hiện cùng lúc với cậu ấy ở lớp thì tôi vẫn được an toàn. 

Thanh Phong rồ ga, rồi đi thẳng. Khi tôi cảm thấy sởn tóc gáy thì xe Thanh Phong đã biến mất hút. Như vậy mà dám nói là chưa từng gây tai nạn. Đúng là câu nói ấy chỉ có thể dụ con nít mà thôi. 

Tôi hít thở 1 hơi thật sâu. Thế là hôm nay tôi hoàn toàn được giải phóng! @_@ 

Đúng là cái cảm giác tự do nó thật là dễ chịu. Đến bây giờ tôi mới hiểu được, tại sao con người cứ thích đấu tranh giành lại tự do cho mình.

CHAP 15: CÔ GÁI KHÔNG ĐƠN GIẢN 

- Hà Vy, Hà Vy! 

Nghe gọi đến tên mình, theo một phản xạ tự nhiên tôi quay đầu lại, nhưng chẳng thấy ai. Lại có cảm giác sởn tóc gáy, ây za, có phải là ma hay không vậy? 

- Hà Vy, cậu là Hà Vy? 

Cô gái vừa gọi tôi đã chớp nhoáng xuất hiện. chẳng biết tại vì tôi không để ý hay tại vì đầu óc tôi không được thoải mái nên ban nãy không phát hiện ra cô gái nay. 

- Cậu gọi tôi? 

Tôi ngơ ngác nhìn người con gái trước mặt, một cảm giác quen quen. Dường như tôi đã gặp cô ấy ở đâu rồi. 

- Đúng vậy! 

Cô ấy nở với tôi một nụ cười thật tươi khiến tôi có cảm giác rằng, cô ấy đang gọi nguời khác chứ không phải mình. Bởi vì từ trước đến nay, không có một người lạ nào có thể thân thiện với tôi như thế. Trông cô ấy hôm nay thật xinh dẹp, một nét đẹp mộc mạc giản dị khi không son phấn và chưng diện khiến cô ấy trẻ hơn và dễ thương hơn rất nhiều. 

- Tôi có thể nói chuyện với bạn một chút không? 

Cô ấy lại mỉm cười với tôi. Sao lúc này tôi cảm thấy cô ấy thật dễ gần chứ không như cái cảm giác mà lần đầu tôi gặp cô ấy. Không biết có phải tôi là người khó tính hay cổ hủ, nhưng tôi thường có ác cảm đối với một người con gái son phấn và thích mặc đồ thiếu vải, huống hồ chi, cô ấy cũng chỉ lướt qua tâm trí tôi một lần duy nhất. 

- Tất nhiên rồi! 

Tôi cũng cười tươi đáp lại, dẫu biết rằng nụ cười của tôi với nụ cười của cô ấy là một trời một vực, nhưng dù sao cũng phải tỏ ra thân thiện với người đã thân thiện với mình trước. Đó là phép lịch sự tối thiểu. 

Thế là tôi và cô ấy cùng đi về quán Café đối diện. 

- Bạn là bạn chung lớp với Thanh Nam à? 

- Không phải chỉ mình Thanh Nam, mà có cả Thanh Phong – Tôi mỉm cười trả lời, linh tính mách bảo rằng, cô ấy sẽ thuyết phục tôi, đừng đến gần 2 người họ. 

- Vậy à, thế thì, bạn… thấy Thanh Nam…như thế nào? – Cô ấy khuấy khuấy li trà sữa, vừa chăm chú nhìn những gợn sóng nhỏ trong li, vừa hỏi tôi. 

Tôi bất ngờ trước câu hỏi ấy, sao lại hỏi tôi như thế? Thế mà tôi cứ ngỡ rằng, cô ấy sẽ như những người con gái trong phim, sẽ dùng hết sức thuyết phục tôi rời xa 2 người họ chứ. Tự dưng trong lòng tôi có một thiện cảm với cô gái này. 

- À, tôi cũng không biết, cũng là một người lịch sự. Nhưng mỗi người có một cách nhìn khác nhau, cách nhìn cuả tôi chắc sẽ không giống với cách nhìn của cậu đâu! 

Tôi trả lời mà lương tâm vô cùng cắn rứt, chẳng lẽ phải nói thật với cô ấy rằng, Thanh Nam là con người ngạo mạn, khó ưa, lạnh lùng, đa nhân cách hay sao? 

- Thế à, thế thì, bạn…thây tôi….như thế nào? 

- Sao bạn lại hỏi vậy? – Tôi vô cùng ngạc nhiên hỏi lại cô ấy, càng thêm lo sợ không biết cô ấy sẽ hỏi câu gì tiếp theo. 

- À, không có gì! – Cô ấy phân bua, khuấy vội cốc trà sữa rồi từ từ đưa lên miệng uống. 

- Mà cậu tên gì nhỉ? 

- Tôi tên Hạnh Như – Cô gái lặng nhìn khoảng không gian bên ngoài, trả lời trong vô thức. 

Đúng rồi, chính là cái tên Hạnh Như này. Chả trách dì Mỹ Lệ cứ khen cô ấy chầm chầm, ngay cả tôi cũng có thiện cảm với cô ấy cơ mà. 

- Mà sao bạn biết tên tôi? – Tôi ngơ ngác nhớ lại lúc này, chính Hạnh Như đã gọi tên tôi trước mà. 

- Tôi học chung trường với cậu đấy, lớp 10A7. Tôi đã từng nghe qua thành tích học tập của cậu và tôi rất ngưỡng mộ cậu. Cho đến ngày 20-10 khi Thanh Nam mua hoa chỗ cậu, tôi mới có dịp được gặp cậu. Trông cậu thật dễ thương. 

Ách, câu nói của Hạnh Như khiến tôi súyt đánh rơi ly nước khi đang cầm trên tay. Đây thật sự là chuyện lạ Việt Nam. Hạnh Như là người thứ 2 sau mẹ tôi đã mở miệng khen tôi. Có thật không đây? Hay là, cậu ấy chỉ đùa? 

- Cậu cứ đùa hoài, cậu là người đầu tiên khen tôi đấy – Tôi cười cười để xua đi cái ngượng trong lòng mình. 

- Tôi không đùa đâu, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với cậu nhưng tôi có cảm giác cậu rất dễ gần. Chả trách dì Mỹ Lệ lẫn dì Ba cứ khen cậu suốt. 

- Thật….thật…vậy à? 

Tôi lắp bắp như không tin vào những gì mình vừa nghe. Cảm giác cứ như đang bay trên không trung vậy. 

- Thật, thôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu. 

- Chuyện gì? 

Một cảm giác không được an toàn cho lắm khi nói chuyện với Hạnh Như. Có phải chăng, cậu ấy không phải là con người đơn giản? 

- Gia đình tôi với gia đình Thanh Nam đã có hôn ước hồi lúc 2 đứa còn trong bụng mẹ, không biết cậu đã biết chuyện này chưa? 

- Tôi chưa biết, nhưng tôi nghĩ, chuyện đó không liên quan gì đến tôi nên tôi không cần phải biết làm gì. 

Tôi thẳng thắng trả lời Hạnh Như, tôi nói không sai mà, tôi còn biết, cô ấy sẽ nói gì tiếp theo. 

- Tôi nghĩ, cậu nên biết, bởi vì, xét cho cùng, về địa vị gia đình, về ngoại hình, về tính cách, về gia giáo, cậu đều không bằng tôi. 

Hạnh Như vừa nói hết câu, không biết sao tôi lại sặc lên một tiếng. tôi biết ngay mà, Hạnh Như ban nãy với Hạnh Như bây giờ hoàn toàn khác xa nhau. Vậy thì, có thể xem những lời nói ban nãy không đáng tin tưởng một chút nào. 

- Nếu như như cậu nói, chẳng lẽ cậu lại không tự tin về bản thân mình? 

- Cậu… 

- Tôi không quan tâm cậu với Thanh Nam có hôn ước gì gì đó. Bởi vì chuyện đó khong liên quan gì đến tôi. 

Tôi tức giận đến tột độ không biết phải làm gì, nên lẳng lặng lấy cặp ra về. Hôm nay, tôi đã gặp một người đa nhân cách, có thể nói đây là người đa nhân cách thứ 2 mà tôi được thỉnh giáo. Xem ra, Hạnh Như và Thanh Nam xứng đôi đấy nhỉ? 

Hạnh Như không gọi theo tôi làm gì, tôi chỉ thấy cô ấy im lặng ngồi đấy. Đôi mắt hướng ra cửa sổ như để tìm một cái vô hình nào đó. Tôi chỉ thoáng nhìn thấy khi vô tình quay đầu lại. Tôi tặc lưỡi, không quan tâm, vì tôi nhận ra Hạnh Như không đơn giản như trong trí tưởng tượng của tôi.


.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay
Insane