Ba Quốc Nam vẫn nghiêm khắc lạnh lùng đứng đấy, không có chút
phản ứng vui mừng hay giận dữ gì khi thấy con gái mình vẫn mạnh
khỏe và bình an. Nghĩ cũng lạ, sao ba Quốc Nam có thể giữ được dáng
vẻ tôn nghiêm ấy đến giây phút thiêng liêng này chứ? Một người đàn
ông mang trong mình đầy rẫy kinh nghiệm trên thương trường, một
người đàn ông đã từng rất rất rất thành công trong sự nghiệp của
mình lại có thể lạnh lung và nghiêm khắc với con gái mình? Có thể
không nở bất kỳ một nụ cười nào khi gặp con gái mình sau 2 năm xa
cách? Đã thế đến giờ phút này, họ còn đứng cách nhau với một khoảng
cách nhất định. Tôi hiểu, ba mình đã “giơ cao đánh khẽ” và “thương
cho roi cho vọt”. Ba không cần hành động, cũng chẳng cần lời nói
sáo rỗng. Ba chỉ cần nhìn thấy. Đúng, đơn giản chỉ cần nhìn và thấy
con gái mình được bình yên trở về. Thế là đủ.
Hạnh Như toan ôm chầm ba mình nhưng khi chạm phải ánh mắt sắc lửa
đó, cô nàng lạnh toát cả người. Cậu ấy cố mỉm cười với ba
mình:
- Con chào ba! Ba vẫn khỏe chứ ạ?
- Tôi không dám làm ba cô! Cám ơn tôi vẫn khỏe! – Ba Quốc Nam lạnh
lung đáp rồi quay ngoắt người đi để lại câu nói:
- Có về nhà không? Taxi đang đợi ngoài kia.
Hạnh Như cố nuốt nước bọt, len lén nhìn bóng dáng ba mình bước đi,
khẽ thở dài.
- Ổng cố làm mặt lạnh vậy thôi chứ ổng lo cho con lắm đó, lúc con
mới qua bển, ổng cứ hối thúc mẹ điện cho con hoài – Mẹ Ngọc nhìn
theo ba của con gái mình bước đi, nhẹ nhàng nói.
- Dạ, con biết ạ!
Hạnh Như nở một nụ cười tươi rói, nụ cười như tia nắng sớm mai.
Bỗng nhiên Hạnh Như nhào đến ôm chặt mẹ tôi, người mẹ ruột trên
danh nghĩa … giấy tờ:
- Mẹ, con xin lỗi, con bất hiếu, khi biết mẹ là mẹ của con mà con
lại khinh miệt mẹ, xem thường mẹ, mẹ ơi, con muốn xin lỗi mẹ từ lâu
lắm rồi nhưng con vẫn không có đủ can đảm…
Mẹ tôi ngẩn người ra một hồi lâu rồi cũng rơi nước mắt.
- Con … chịu nhận mẹ sao?
- Mẹ là mẹ của con, con không nhận mẹ thì con nhận ai bây giờ? –
Mắt Hạnh Như cũng bắt đầu đỏ hoe – Mẹ ơi, con nợ mẹ hàng ngàn lời
xin lỗi…
Mẹ Ngọc không kiềm được nước mắt, tôi cũng cảm thấy sóng mũi mình
cay cay.
Thanh Nam đến gần tôi, nở một nụ cười, nụ cười hiếm hoi trên gương
mặt lạnh như băng tuyết mùa đông.
- Cậu vẫn khỏe chứ?
- Ừ! – Tôi lặng lẽ gật đầu – Nhưng… anh trai cậu thì không khỏe 1
chút nào…
Tôi chợt thấy buồn và nhớ Thanh Phong kinh khủng. Tự dưng nhắc đến
cái con người vô tâm đó làm chi để rồi tôi thấy mắt mình cay xè thế
này chứ?
Thanh Nam đặt bàn tay lên vai tôi, vỗ vỗ như để an ủi:
- Không đâu, thời gian còn dài mà, đừng vội thất vọng đến như
thế!
Tôi khẽ cười, ừ thì “Đừng tuyệt vọng… tôi ơi… đừng tuyệt
vọng…”
Quái, tôi đã tự bảo mình là “đừng tuyệt vọng” cơ mà? Sao lúc này
nước mắt tôi cứ bướng bỉnh mà không chịu nghe lời tôi thế
này?
Tiếng chuông điện thoại di động của tôi vang lên cắt ngang dòng suy
nghĩ trong tôi, nhìn một dãy số lạ, tôi chần chừ 1 lúc rồi bắt
máy:
- Alo.
- Đúng rồi ạ! Bệnh viện à? Có chuyện gì?
- ……..
- …….
Tắt điện thoại, tôi như người mất hồn. Khóe mắt cay cay và nước mắt
lại rơi, rơi từng giọt. Không biết cảm xúc trong lòng tôi giờ là
thế nào nữa, hỗn loạn đan xen khó tả. Tôi chạy vội đi trước sự ngỡ
ngàng của mọi người…
Đón chiếc taxi, tôi chạy ngay đến bệnh viện nơi vừa gọi điện đến.
Trong lòng tôi nóng như lửa đốt.
Tôi không biết rằng, lúc ấy điện thoại dì Mỹ Lệ vang lên, sau khi
nghe điện thoại, dì Mỹ Lệ không thể ngăn được dòng nước mắt sắp
trực trào:
- Bệnh viện mới báo, thằng Phong tỉnh lại rồi….
CHAP 52: VỊT CON…THEO ANH VỀ NHÉ!
Bước chân thật nhanh đến bệnh viện, Thanh Phong đang ngồi đó, nhìn
xa xăm. Thấy Thanh Phong, tôi mừng rỡ chạy vội đến ôm chặt cậu
ấy:
- Thanh Phong.. cậu tỉnh rồi à? Vậy mà làm mình cứ lo lắng suốt…
cậu tỉnh lại… ổn rồi, tất cả đã ổn rồi…
- Vịt con xấu xí… buông tôi ra xem nào! Nghẹt thở chết mất, cậu
muốn tôi lại thành người thực vật vì không được thở à?
Thanh Phong đẩy nhẹ tay tôi ra, nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi nói một
câu chẳng đâu vô đâu:
- Hà Vy, môn Sinh học cậu được mấy điểm?
Ách! Tên điên này, mới tỉnh lại đã hỏi câu gì lãng xẹt thế? Bị tâm
thần phân liệt rồi à?
- Cậu điên à? Hỏi làm gì?
- Thì cậu nói đi! – Thanh Phong ra lệnh.
- Thì cũng tàm tạm….
- Thế cậu có biết rằng khi thành người thực vật suốt 1 thời gian
dài như vậy hao tốn bao nhiêu tài nguyên quốc gia không? – Thanh
Phong tiếp tục lấn áp tôi.
Này này, sao câu nói này tôi cảm thấy…quen quen vậy
nhỉ?
- Cậu ghét tôi lắm sao? Chẳng phải cậu cứ trách này trách nọ, nói
rằng tôi không có trách nhiệm với cậu sao? Chẳng phải cậu mắng tôi
là đồ chết bầm, đồ biến thái sao? Chẳng phải cậu muốn xé xác tôi ra
rồi quăng cho heo ăn hay sao?
Cả người tôi đơ như cây cơ.
Ô hay… thế này là ….dư lào????
- Này nhé, đừng thấy mắng **** tôi tôi không có phản ứng rồi tiếp
tục lấn áp tôi nhé! – Thanh Phong tiếp tục đàn áp tôi – Những ngày
qua, cậu nói gì, cậu làm gì tôi, tôi đều biết hết, chỉ là tôi không
thể cử động đưọc mà đánh chết cậu thôi.
- Ơ…
- Ơ cái gì mà ơ – Thanh Phong cốc mạnh vào đầu tôi – Tôi đã nghe
hết tất tần tật rồi nhé! Cả chuyện cậu nói….
Vừa nói Thanh Phong dần dần áp mặt sát vào mặt tôi khiến mặt tôi đỏ
bừng lên trông thấy. Nụ cười Thanh Phong đẹp như sớm mai, đúng, tia
nắng ấy tưởng chừng như đã bị vụt tắt đi thì bỗng dưng đứng phắt
dậy mà tỏa sáng hơn, rạng rỡ hơn. Tim tôi đập thình thịch như muốn
nhảy cẩng ra ngoài luôn vậy. Thanh Phong nói nhỏ nhẹ:
- Cả chuyện cậu nói cậu sẽ đợi cho đến khi tôi tỉnh dậy, và đợi một
câu nói từ tôi…
- Này này! – Tôi đẩy vội Thanh Phong ra – Tôi nói hồi nào chứ? Cậu
mắc bệnh hoang tưởng à?
- Thế ai đã khóc ướt hết cả chiếc áo sơ mi đẹp nhất của tôi đấy
nhở? Ai đã bảo tôi rằng nhất định phải tỉnh lại? Biết thế tôi cứ
nằm lì đấy xem cậu tốn bao nhiêu nước mắt vì tôi nữa – Thanh Phong
liên tục áp đảo tôi.
Quái, mới tỉnh dậy đã mạnh và nói nhiều đến thế cơ à? Hay vì máu
được truyền nhiều quá nên dư thừa rồi? Tôi không thèm nói chuyện
với tên điên ấy nữa, định đứng phắt dậy thì bỗng có một bàn tay kéo
tôi ngồi phịch xuống:
- Vịt con xấu xí, có biết tôi nhớ cậu đến thế nào không
hả?
- Ơ… làm sao… làm sao mà… tôi biết được chứ? – Tôi xấu hổ lí
nhí.
- Cậu biết không, những lúc biết cậu khóc vì tôi, tôi chỉ muốn ngồi
bật dậy và lau những giọt nước mắt ấy, nhưng tôi đã không làm được.
Hà Vy.. tôi xin lỗi…
Thanh Phong nói từng câu từng chữ mà tim tôi thắt lại từng hồi. Có
phải lỗi tại Thanh Phong đâu mà cậu ấy lại nói xin lỗi với tôi cơ
chứ? Lỗi là do tôi, là do tôi cơ mà…
- Tôi xin lỗi vì đã kéo 1 cô bé ngây thơ như cậu vào cái mớ rắc rối
của gia đình tôi. Vì cái vòng lẩn quẩn đó cậu đã phải chịu khổ rất
nhiều rồi - Thanh Phong dịu dàng.
- Đừng nói nữa – Tôi ngắt lại – Thanh Phong à, cậu nên biết là, tôi
không hề có khả năng miễn dịch với những lời lẽ ngọt ngào của cậu
đâu.
- Vậy thì miễn dịch làm gì nữa? – Thanh Phong cười trêu tôi – Chẳng
phải cứ mắc bệnh sẽ hạnh phúc hơn sao? Giờ tôi mới biết, bị bệnh
nằm liệt giường không hẳn là chuyện xấu, ít ra thì cũng có người đã
khóc hết cả nước mắt vì tôi.
- Này… dám trêu tôi à?
Tôi thật sự nổi khùng, đã không tỉnh lại thì thôi, tỉnh lại rồi lại
khiến người ta tức điên lên là thế nào? OH MY
GOD!!!!!!!!!!!!!
*---*---*---*---*---*
- Này này làm gì mà dọn đồ thế? Định đi đâu?
Vừa mới bước vào bệnh viện tôi đã thấy Thanh Phong đang miệt mài
dọn dẹp đồ. Tôi ngơ ngác hỏi.
- Thì xuất viện! – Thanh Phong đáp thẳng băng.
- Này, mới tỉnh dậy mà xuất viện gì hả? Cậu có biết là cậu đã nằm
những 2 năm 2 tháng rồi không? Ở đây nghỉ ngơi vài ngày đi! – Tôi
ra lệnh.
- Sao tôi phải nghe lời cậu chứ?
Vừa nói Thanh Phong vừa bước chân ra khỏi phòng bệnh, ơ hay, chuyện
này là thế nào đây? Sao tôi chả hiểu mô tê gì hết vậy? Thanh Phong
mới tỉnh dậy 2 ngày trước, lúc dì Mỹ Lệ và cả gia đình tôi đến
thăm, cậu ấy đều vui vẻ mà nói chuyện cơ mà? Sao hôm nay lại giở
chứng mà lạnh nhạt với tôi vậy?
- Nè Thanh Phong! Cậu sao thế? – Tôi chạy theo.
Thanh Phong không thèm trả lời, cứ xem tôi như người vô hình ấy.
Tôi ấm ức:
- Cậu ngộ thật đấy, cậu biết tôi trông mong cậu tỉnh lại biết chừng
nào không hả? Sao khi tỉnh lại cậu lại lạnh nhạt và thờ ơ với tôi
như vậy chứ?
Bước chân Thanh Phong dừng lại đột ngột, cậu ấy quay ngoắt 180 độ
sang nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm nhưng lạnh như băng, ánh mắt ấy
khiến tôi khẽ rùng mình và thoáng chút bối rối.
- Vịt con, nói cho tôi biết, nếu đậu Đại Học cậu sẽ làm
gì?
- Tôi…
Biết nói sao đây? Mẹ Ngọc muốn tôi đi du học (ôi trời, lại “du” với
“học”) nhưng tôi vẫn chưa quyết định cơ mà.
- Cậu nói đi, cậu sẽ đi du học à? Cậu đinh bỏ mặc tôi ở đây à? Thế
thì tại sao hai năm trước cậu không siết cổ cho tôi chết quách đi
cho rồi? – Thanh Phong giận dữ hét lớn.
- Tôi… tôi…
- Cậu không cần phải giải thích, nếu cậu quyết định bỏ mặt tôi thì
tôi cũng không cần giữ gìn sức khỏe làm cái quái gì
nữa!
Nói rồi Thanh Phong bỏ đi một mạch mà không thèm nghe ở tôi 1 lời
giải thích. Nếu tôi muốn du học theo ý mẹ Ngọc thì tôi đã đi từ 1
năm trước rồi, chứ không cần phải đợi đến giờ này đâu. Sao cậu ấy
vẫn không hiểu lý do vì sao mà tôi vẫn chần chừ không chịu đi
chứ?
Mắt tôi đỏ hoe tự lúc nào. Tôi bất lực ngồi phịch xuống đất, không
buồn đuổi theo Thanh Phong nữa.
Ngày mai tôi sẽ du học, tôi đã quyết định kỹ. Từ cái ngày Thanh
Phong quay ngoắt không thèm nói chuyện với tôi tôi cũng không buồn
giải thích. Thanh Phong nghĩ tôi là người như vậy thì tôi sẽ là
người như vậy. Tôi đã khóc hết nước mắt vì cậu ấy mà cậu ấy vẫn
không chịu hiểu. Tôi không thích giải thích cũng không muốn giải
thích thêm để làm gì.
- Hà Vy, chuẩn bị xong chưa con? – Mẹ gõ nhẹ cửa phòng.
- Dạ, rồi mẹ ơi – Tôi đáp rồi bước ra mở cửa.
- Chuẩn bị xong rồi ngủ sớm nghe con, ngày mai còn bay sớm, à quên
– Mẹ đưa trước mặt tôi một bát canh thơm lừng – Con ăn đi, mẹ mới
nấu đó, ráng bồi bổ lên cho có da có thịt với người ta, trước kia
vì gia đình mình không có điều kiện nên mới để con gầy yếu xanh xao
như vậy.
- Dạ! – Tôi đỡ vội bát canh.
- Con ăn đi rồi ngủ sớm.
- Dạ!
Nói rồi mẹ bước đi, tôi thở dài. Từ ngày qua sống chung với gia
đình bên đây, một ngày tôi ăn những 4 lần cơm. Ấy thế mà cả người
tôi vẫn cứ còm nhom như con cò ma. Tôi đỡ bát canh đem vào trong
phòng và hít một hơi, hưởng thụ mùi hương ngào ngạt và quyến rũ đến
say đắm lòng người. Đang định thưởng thức muỗng đầu tiên của món
quà mới được nhận thì tôi chợt giật mình….
Điện thoại chợt reo, nhìn cái tên ẩn hiện sau cái lóe sang của màn
hình điện thoại. Tôi chần chừ, là Thanh Phong.
Một hồi chuông đã tắt, tôi nhấn nhấn để xem cuộc gọi nhỡ, đang ấn
thì một cuộc gọi mới lại đến, vì quen tay nên tôi đã vô tình ấn
ngay nút “Nghe”
Tôi hồi hộp nghe máy.
- Là Vịt con xấu xí phải không?
- Ừ.
- Sao hồi nãy không bắt máy?
- À… tại không hay…
- Chứ không phải muốn tránh mặt tôi à?
- À… tất nhiên… là không phải rồi… - Tôi cố biện minh.
- Vịt con này, tôi nghe nói ngày mai cậu du học à?
- Ừ.
- Sao không cho tôi hay?
- Này, sao tôi phải cho cậu hay chứ? Cậu đã là gì của tôi và tôi là
gì của cậu mà phải thông báo cho cậu? – Tôi bực mình.
- Vịt con xấu xí kia, ăn nói với bổn thiếu gia như vậy à? – Thanh
Phong cũng bực bội không kém.
- Kệ tôi, tôi có miệng, tôi có quyền!
- Cậu….
- ……
- Vịt con xấu xí, còn nghe máy không?
- À, còn…
- Ngày mai… cậu có thể không đi được không? – Giọng Thanh Phong nhẹ
nhàng.
- ………
- Vịt con xấu xí! Cậu đâu rồi?
- ……….
- Còn nghe máy không đó?
- Cậu mà không trả lời tôi sẽ chạy qua nhà cậu ngay bây giờ! –
Thanh Phong dứt khoác.
- Còn! Tôi đang nghe đây này – Tôi sợ sệt trả lời.
- Cậu có thể trả lời tôi được không?
- Phan Thanh Phong, tính tình cậu trước giờ vẫn ngông nghênh và áp
đặt người khác như vậy à? Cậu cứ thích ra lệnh cho người khác làm
theo ý mình. Cậu xem tôi là cái gì hả? Cậu xem tôi là thứ cho cậu
áp đặt à? Cậu muốn bực bội với tôi giờ nào thì bực, muốn làm hòa
với tôi giờ nào thì làm. Tôi là cái gì trong mắt cậu? cậu nói
đi!!!!!!!!!
Tôi tuôn ra một tràng xối xả khiến đối phương không kịp đáp trả.
Cũng phải thôi, tôi ấm ức và bức xúc quá mà. Thanh Phong hại tôi
bấy nhiêu đó chưa đủ sao? giờ lại còn muốn tiếp tục xem tôi là con
rối à?
- Vịt con… tôi xin lỗi…. – Giọng Thanh Phong nhẹ nhàng đến mức kỳ
lạ.
- Nói tóm lại, không có bất kỳ lý do gì để tôi ở lại cả, vì thế,
tôi quyết định sẽ đi du học, vậy thôi!
Tôi bực bội cúp máy cái rụp.
Mấy tiếng đồng hồ sau đó, điện thoại vẫn không phát sáng. Thanh
Phong vẫn không điện lại cho tôi. Như vậy thì tôi đã hiểu, Thanh
Phong chẳng tha thiết gì với việc tôi sẽ đi du học. Đành là thế,
sao tôi còn ngốc nghếch mà chờ đợi câu nói gì từ cậu ấy chứ? Hà Vy
à, mày đúng là ngốc quá, vừa ngốc vừa khờ. Cứ tưởng người ta sẽ
không nở để mày đi, cứ tưởng người ta sẽ dùng mọi cách để giữ mày
lại. Bây giờ mày thấy đó, người ta nhìn mày chán rồi, nên muốn mày
đi càng nhanh càng tốt….
Tôi ấm ức lên giường nằm, cả đếm ấy cứ trằn trọc không ngủ
được.
*---*---*---*---*---*---*
Sân bay đông nghẹt người là người. Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh như
thể tìm một hi vọng mong manh nào đó, những vẫn vô vọng. Và tôi cứ
thế, thất vọng sau 1 tia hi vọng hiếm hoi. Ba mẹ ôm chặt tôi vào
lòng và dặn dò đủ điều:
- Con nhớ giữ gìn sức khỏe nha Hà Vy!
- Dạ!
Tôi ngoan ngoãn trả lời rồi vẫn như thói quen… dáo dác nhìn xung
quanh.
- Con đợi ai à? – Mẹ tôi chợt hỏi.
- Dạ… không ạ…
- Đến giờ rồi, vào đi con – Ba Quốc Nam hối thúc.
Tôi ngơ ngác nhìn dáo dác xung quanh 1 lần cuối rồi cũng lững thững
bước đi. Trong lòng vô vàn những hỗn độn và buồn bực khó tả. Ừ thì
thôi, người ta đã không quan tâm, không thèm đếm xỉa đến tôi nữa
thì không còn bất kỳ lý do gì để tôi tiếp tục ở lại đây nữa. Tôi
chợt nhận ra một điều thật tự nhiên, rằng nước mắt tôi… lại
rơi…
Quệt thật nhanh nước mắt, tôi cố bước đi thật nhanh… bước đi thật
nhanh để có thể không còn vương vấn cái nơi này. Tôi sẽ bắt đầu 1
cuộc sống mới, trong cuộc sống đó, không có Thanh Nam, cũng chẳng
có Thanh Phong… nhất định là vậy…
Đang bước đi thì bỗng dưng….
- Vịt Con!
Tiếng gọi quen thuộc vang lên. Tôi mừng rỡ nhìn dáo
dác.
- Vịt Con Của Anh! Em đừng đi!!!!
Nhìn dáo dác tứ phía tôi vẫn không nhìn ra được người nào vừa phát
ra câu nói đó. Rất có thể không phải Thanh Phong mà là của một anh
chàng si tình nào đó, hoặc cũng có thể là do ảo giác cũng nên. Nghĩ
thế tôi cố lắc lắc đầu rồi bước đi tiếp.
- Hà Vy! Anh Yêu Em!
Ô hay, thế này thì không lẫn lộn vào đâu thật rồi. Tôi đánh mình
một cái thật đau… thì ra tôi không có mơ.
- Hà Vy!
...K e n h t r u y e n . p r o..
Bóng dáng quen thuộc đang ngày càng tiến lại dần. Tôi còn đang chưa
kịp thích ứng với những gì vừa xảy ra thì bóng dáng ấy nhào đến
tôi, và tiếp sau đó là… một vòng tay ấm áp…
- Vịt con, anh yêu em, đừng bỏ anh đi có được không hả?
Cảm xúc trong tôi vỡ òa như một con sóng đang vỡ ra khi bước chân
ra biển lớn. Tôi thật không ngờ, Thanh Phong vẫn còn quan tâm đến
tôi, vẫn còn nhớ đến tôi và vẫn còn…. yêu tôi.
- Thanh Phong….
- Đừng nói gì nữa hết, anh chỉ cần em biết anh yêu em, thế là
đủ.
- Phong à…
- Anh sẽ buồn lắm khi em đi đấy Hà Vy! Em có thể… vì anh mà ở lại
không?
- ….
- Em…em… - Tôi ấp úng, lần đầu tiên thay đổi cách xưng hô với Thanh
Phong, tôi vẫn còn chưa được tự nhiên cho lắm – Còn ba mẹ….họ muốn
em đi….
Thanh Phong bỏ tôi ra rồi khoác vai tôi bước đến chỗ ba mẹ tôi đang
đứng đấy, họ vẫn chưa về và chắc có lẽ họ đã chứng kiến được cái
cảnh hay ho đó, tôi xấu hổ cúi gầm mặt xuống.
Thanh Phong đi lại trước mặt ba mẹ tôi trong khi họ còn trong ngỡ
ngàng, cậu ấy cúi đầu thật lễ phép rồi nói:
- Con chào 3 bác, con xin phép 3 bác cho Hà Vy được ở
lại.
Tôi ngơ như con nai tơ.
- Tại sao? – Mẹ tôi nhìn Thanh Phong với ánh mắt không được thiện
cảm cho lắm.
- Bởi vì… con yêu Hà Vy, con không thể nào sống mà không có Hà Vy!
Con cầu xin bác…
Ánh mắt thành khẩn của Thanh Phong khiến mẹ tôi không dùng điệu bộ
cương quyết nữa. Nhưng mẹ vẫn giữ nguyên lập trường của
mình:
- Cậu có biết nói lý không hả? Cậu đã từng chê gia đình tôi nghèo
đến nỗi ăn trộm không thèm vào còn gì? Sao đùng một cái, cậu lại
thay đổi thái độ với tôi như thế?
- Con…
Thanh Phong gãi gãi đầu, sao lúc này.. tôi nhận thấy cậu ấy dễ
thương đến vậy cơ chứ?
- Con… con xin lỗi…mẹ…
- Ơ hay! Con gái tôi tôi nuôi suốt 18 năm trời, bây giờ cậu muốn
bắt đi đâu thì bắt à? Tôi đã đồng ý chưa mà cậu lại tùy tiện xưng
hô như vậy hả? – Mẹ tôi vẫn không chịu buông tha.
Ôi trời ạ, sắp có chiến tranh thế giới thứ 3 rồi à?
- Dạ…
Thanh Phong lúng túng gãi gãi đầu. Điệu bộ này khiến tôi muốn phì
cười nhưng không dám. Không biết mẹ có suy nghĩ giống tôi không mà
mẹ quay mặt sang chỗ khác, ra chiều như không quan tâm, buột miệng
nói:
- Dù sao cậu cũng cứu con gái tôi 1 mạng, muốn làm gì thì làm
đi!
Ôi trời, có phải mẹ tôi không đây? Tôi mừng rỡ chạy đến ôm chặt
mẹ:
- Mẹ ơi, con cám ơn mẹ, con cám ơn mẹ nhiều lắm! Ba, mẹ, con cám ơn
mọi người nhiều lắm…
- Cái con nhỏ này….
Thanh Phong hạnh phúc đến nỗi ôm tôi quay mồng mồng trước bàn dân
thiên hạ đang nhin mình một cách nhiệt tình. Tôi xấu hổ vỗ vỗ vai
Thanh Phong:
- Nè, đừng làm vậy, người ta nhìn kìa…
- Người ta nhìn thì mặc người ta! Người ta đang ganh tị với mình
đấy. Ôi Vịt con ơi, anh hạnh phúc quá….
Thanh Phong bỏ tôi xuống rồi ôm tôi thật chặt, thủ thỉ:
- Vịt con… THEO ANH VỀ NHÉ!
- Ơ hay, em có đồng ý hồi nào đâu nhỉ?
- Em không đồng ý thì….
- Á Á Á Á!!!!
Thanh Phong nhấc bổng tôi lên trước ánh mắt dòm ngó của không biết
bao nhiêu người. Tôi xấu hổ nép vào lòng Thanh Phong. Thanh Phong
cúi đầu thật lễ phép với mẹ tôi:
- Mẹ yên tâm đi, con chắc chắn tháng này Hà Vy sẽ lên tận 5
kg!
- Nè cái cậu kia, cậu mà ức hiếp con gái tôi như trước kia nữa thì
cậu chuẩn bị vào bệnh viện 1 lần nữa nhé! =.= - Mẹ tôi lên tiếng
hâm dọa.
- Dạ! Con đã vào đấy tận 2 lần rồi, ngán rồi mẹ ạ! – Thanh Phong
cười dí dỏm.
Cảm giác trong tôi bây giờ… rất lạ…
Một chút yêu thương thoáng qua trong đời...
Hạnh phúc… chỉ đơn giản là thế… chỉ đơn giản là được sống với người
mình yêu… đến suốt cuộc đời…
CHAP 53: NGOẠI TRUYỆN 3
Buổi trưa trời nóng hừng hực, tôi đang tần ngần vùi đầu vào mớ đề
thi Đại Học chất cao như núi thì chợt tiếng chuông điện thoại reo,
đầu dây bên kia, một giọng nói trong trẻo vang lên:
- Hà Vy đấy phải không? Là Hạnh Như đây, mình gặp mặt một chút
nhé?
- Ờ, cũng được – Tôi ngán ngẩm nhìn mớ đề thi chất đến nỗi muốn lên
tới cổ mình - Nhưng phải nhanh đấy nhé, tôi không có thời gian
đâu.
- Ừ tôi biết rồi, quán café gần trường nhé!
Chiếc taxi dừng lại ở quán café quen thuộc, tôi lững thững bước
xuống, đập vào mắt tôi là một cô gái xinh đẹp tóc xõa ngang
vai.
Hạnh Như thấy tôi vào mỉm cười thật tươi:
- Hà Vy! Đây này!
Tôi ngồi xuống ghế, thở hổn hển:
- Có chuyện gì thế? Nàng định không muốn ta thi Đại Học à? Có biết
ta sắp điên lên vì mấy cái đề Đại Học hay không?
- Còn thi với thố gì nữa? – Hạnh Như bật cười.
- Thế không thi thì sau này làm gì mà có cơm ăn? – Tôi thở dài nhìn
Hạnh Như – Cậu thấy đấy, thời đại bây giờ không có bằng Đại Học thì
chẳng làm được tích sự gì cả.
- Có đấy! Có một công việc mà không cần phải bằng cấp gì cả, vẫn có
cơm ăn, vẫn có áo mặc, có khi còn “lời ra” nữa là… - Hạnh Như cười
mỉm trông thật… đáng nghi.
- Việc gì cơ? – Tôi ngơ ngác.
- Cứ ngoan ngoãn mà về làm vợ Thanh Phong đấy! chẳng phải hợp lý
sao?
Ngẫm nghĩ hồi lâu, suy đi tính lại, tôi cảm thấy câu nói của Hạnh
Như rất … logic và hợp lý. Tôi gật gù:
- Ừm, cũng có lý, nhưng… cậu nói, “lời ra” là… dư lào?
- À! – Hạnh Như cười .. ranh mãnh – Thì “lời ra”…là lời cả một đội
bóng ^^!
- Thế là thế nào nhỉ? – Tôi vẫn ngơ ngơ ngáo ngáo như con ngố
- Ái chà, cậu chậm hiểu quá đi mất! muốn biết thì về hỏi Thanh
Phong đi nhé! – Hạnh Như liến thắng – Mà này, tôi hẹn cậu ra là để
nói với cậu tí chuyện.
Tôi ngây ngô nhất thời chưa tiếp thu được nhưng gì mà Hạnh Như vừa
nói nên lảng qua chuyện khác:
- Ờ, chuyện gì?
- Chuyện cậu và Thanh Phong quen nhau đã truyền đến tai Thanh Nam,
tội anh ấy quá. Dạo này thấy Thanh Nam không tập trung làm gì
hết.
- Ơ.. tôi…
Tôi ngây người ta trong chốc lát. Đúng rồi, sao tôi không để ý đến
cảm nhận của Thanh Nam nhỉ? Sao tôi lại có thể vô tình như vậy chứ?
Nhưng… nhưng…. Mà… chẳng phải… hai người họ…
- Suốt 2 năm ở Mỹ, Thanh Nam vẫn lạnh lung với tôi Hà Vy à, tôi
biết tôi có lỗi với mọi người nhiều lắm nên không dám bắt chuyện
với anh ý.
- Chẳng phải… lúc trên sân bay về, hai người đang rất hạnh phúc
sao?
- Hạnh phúc gì chứ? Đó là phản ứng bình thường của anh ý thôi! Hà
Vy à, trước kia tôi cứ ngỡ tình cảm với tôi như một trò hề. Tôi
thừa nhận trước kia tôi có lợi dụng Thanh Phong, sau đó tôi lại lợi
dụng sang Thanh Nam, nhưng mà sau một khoảng thời gian tôi nhận ra,
tôi yêu Thanh Nam thật lòng. Thế nhưng đã muộn… muộn hết rồi Hà Vy
à! – Giọng Hạnh Như trầm xuống – Tôi cứ ngỡ sau 2 năm không gặp
cậu, Thanh Nam sẽ có thể quên cậu, nhưng tôi đã lầm, tôi đã sai rồi
Hà Vy à… sao ông trời cho tôi còn cơ hội sống sót làm gì để giờ đây
tôi phải đau khổ như thế chứ?
Mắt Hạnh Như chợt đỏ, tôi lại nghe đau nhói trong tim. Hỡi thế gian
tình là gì mà lại khiến người ta đau khổ đến thế cơ
chứ?
- Hạnh Như – Tôi nắm lấy bàn tay Hạnh Như – Đừng buồn nữa, rồi
Thanh Nam sẽ hiểu được tình cảm của cậu thôi…
- Tôi cũng mong là vậy…. – Hạnh Như lau vội nước mắt – Tôi nợ cậu
rất nhiều rất nhiều lời xin lỗi… Hà Vy nè, sau này đám của cậu và
Thanh Phong cho tôi làm phù dâu nhé?
Tôi hơi bất ngờ. Đám cưới ư? Sao tôi nghe mong manh quá! Tôi và
Thanh Phong quen nhau chưa đầy 1 tháng, nhắc đến chuyện đám cưới
bây giờ có phải là quá xa vời không?
Điện thoại chợt reo, cái tên OX ẩn hiện sau ánh đèn của điện thoại,
tôi vội vã bắt máy:
- Em nghe nè!
- Nói cho anh biết, Hạnh Như lại gieo rắt chuyện gì không tốt lành
vào em à?
- Thanh Phong! Anh đang ở đâu? Sao anh lại biết? – Tôi ngơ ngác
nhìn xung quanh.
- Em không cần biết anh đang ở đâu. Em chỉ cần biết anh luôn theo
em, như thế là đủ, em nghe đây, không cần phải nghe những gì mà
Hạnh Như nói, em biết chưa?
- Thanh Phong, Hạnh như không phải…
Tôi chợt đơ cứng họng, Hạnh Như đang nhìn tôi không chớp
mắt.
OH MY GOD!!! Tôi lại rơi vào tình huống khó xử rồi…
- Tôi biết tôi không thể nào chuộc lại lỗi lầm cho mình… tôi xin
lỗi….
Hạnh Như chạy vụt đi, tôi chỉ biết ngồi đấy thẫn thờ…
..bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me yeutruyen.wapsite.me chúc các bạn vui
vẻ...
CHAP 54: NGOẠI TRUYỆN 4:
Rất lâu rất lâu sau đó, khi tôi và Thanh Phong đang xúng xính trong
tiệm áo cưới thì cũng là lúc Thanh Nam và Hạnh Như đang trong một
tiệm áo cưới khác.
Mặc xong chiếc áo cưới, tôi lấm lét nhìn xung quanh, xấu hổ không
dám bước ra. Thanh Phong thấy thế vội giục:
- Em có ra không? Em không ra là anh xông thẳng vào đó
đó!
- Này này… - Tôi sợ hãi – Từ từ chứ!
Tôi ngại ngùng bước ra. Thanh Phong nhìn tôi một lượt từ trên xuống
rồi buột miệng:
- Xấu quá, thay bộ khác đi!
Tôi xấu hổ bước vào trong, trong bụng lẩm bẩm những từ ngữ không
được tốt lành cho lắm. Cái con người ấy chỉ biết chê người ta là
giỏi, có giỏi thì mặc vào đi, xem có đẹp hơn ai không?
Tôi ấm ức vớ đại cái áo khác vùng vằng bước vào trong. Thanh Phong
khẽ mỉm cười:
- Có tiến bộ, lại còn biết lẩm bẩm **** chồng @_@
*-0-*
Vớ chiếc áo thứ mười mấy tôi cũng không nhớ được vào trong phòng
thay đồ, nói vọng ra:
- Cái này anh mà không đồng ý thì thôi em không cưới
nữa!
- Em dám sao? – Thanh Phong thách thức – Xem ai lỗ T_T
- Anh dám thách em sao? – Tôi vênh vênh cái mặt.
- Có tiến bộ, ít ra phản ứng cũng có nhanh nhẹn chút chút – Thanh
Phong lật lật tờ báo, lẩm bẩm 1 mình.
- *$^$@#!@#!
Lễ cưới diễn ra trong bầu không khí hết sức…buồn cười. Gọi là lễ
cưới .. kép cũng được, mà gọi là …tập thể cũng được. Theo như môn
Anh Văn tôi đã được học, khi một vật nào đó có số lượng từ 2 trở
lên cũng được gọi là số nhiều. Như vậy thì một lễ cưới gồm có 2 cô
dâu và 2 chú rể, cha mẹ đình hai bên có những… 5 người ^^. Như vậy
có được gọi là “số nhiều” hay không nhỉ?
Trước khi đám, tôi còn vụng về nói nhỏ với Thanh Phong:
- Nhỡ đâu người ta bỏ nhầm thiệp thì sao nhỉ?
Thanh Phong cốc nhẹ vào đầu tôi:
- Khùng quá đi, tính toán gì mà dữ vậy? Hèn chi anh bồi bổ mãi mà
vẫn chả lên được kí lô nào! Mà có nhầm thì cũng vào nhà anh thôi,
có đi tiền ra ngoài đâu mà em sợ :-))
- Ơ…
*_*_*
Hôm nay Thanh Phong và Thanh Nam giống nhau y hệt. Không những về
nét mặt mà còn cả về hình dáng, điệu bộ, cử chỉ và cả quần áo. Tôi
ngớ ngẩn đến nỗi không phân biệt được đâu là chồng mình, đâu là
chồng… người ta. Bó tay chấm cơm!
Tôi hỏi nhỏ Thanh Phong:
- Nhỡ đâu em nhận nhầm anh với Thanh Nam thì sao?
Kết quả của câu nói ngây thơ vô số tội ấy là một cái cốc nữa của
Thanh Phong vào đầu tôi:
- Đồ vịt con ngốc! Cả chồng mình cũng không nhận ra thì đáng bị
đánh lắm!
Ơ hay, chứ cả hai là anh em sinh đôi đã đành, lại còn ăn mặc và
điệu bộ giống nhau, thì cả ông trời cũng không biết ai là anh, ai
là em nữa, huống hồ chi là tôi chứ?
Tôi ấm a ấm ức nhưng tâm sự này không dám ngỏ cùng ai. Rốt cuộc rồi
có làm phu nhân của Thanh Phong thì cũng không thể thay đổi được sự
thật và một chân lý: Giai cấp vô sản luôn luôn bị đàn áp
#_#
*---*---*---*---*---*
Cuối cùng thì lễ cưới cũng diễn ra “suông sẽ”, nói là “suông sẽ”
bởi vì nếu trừ đi mấy lần tôi khoác vai nhầm và mấy lần bị Thanh
Phong cốc mạnh vào đầu thì tất cả mọi việc đều suông
sẽ.
Lúc Thanh Phong đang trong nhà tắm, tôi chợt nhớ lại câu nói trước
kia của Hạnh Như, tôi ngô nghê hỏi Thanh Phong:
- Anh! Hạnh Như lại bảo với em rằng em mà lấy anh là sẽ “lời ra”
đấy! Thế là thế nào?
Tiếng nước đang tuôn xối xả bỗng dưng khựng lại, không khí im ắng
hẳn. Thanh Phong nói vọng ra:
- Thế mà cũng không hiểu à? Chậm tiêu hóa thế?
- Ơ! Chuyện đấy và chuyện tiêu hóa liên quan gì nhỉ?
- Ôi trời ạ!
Thanh Phong buột miệng nói xong câu đó rồi không thèm để ý đến phản
ứng của tôi như thế nào, tiếp tục công việc của mình.
- Này, nói em nghe đi chứ? – Tôi giục.
Lát sau Thanh Phong trong nhà tắm bước ra, tay lau lau mớ tóc đang
ướt nhèm của mình. Thấy tôi đang ngồi ngây ra đó như một con ngố,
Thanh Phong cười cười gọi tôi:
- Vịt con, suy nghĩ gì đấy?
- Sao… Hạnh Như lại nói như vậy nhỉ? – Tôi lẩm bẩm.
Thanh Phong nghe tôi lẩm bẩm 1 mình thì bỗng bật cười khanh
khách.
- Cười gì chứ?
- Trời ạ, không ngờ anh lại có con vợ ngốc thế không
biết?
- Này này, anh nói gì vậy hả? Muốn gì đây? – Tôi nổi
khùng.
- Thôi thôi anh không đùa nữa, này, nói anh nghe, Hạnh Như nói nếu
em lấy anh sẽ “lời ra” cái gì?
- Ờ… thì.. cả một đội bóng… - Tôi ngây thơ trả lời.
Thanh Phong bật cười thành tiếng, giọng cười khiến tôi phát
bực:
- Cười gì chứ?
- Sao em có thể… cả 1 đội bóng chứ? =.= - Thanh Phong ôm bụng cười
ngặt nghẽo – Nhiều nhất cũng chỉ là hai năm ba đứa thôi. Ha
ha
Tôi ngây người ra trong chốc lát, rồi như chợt hiểu ra điều gì đó.
Tôi chợt đỏ mặt vội nhào đến đánh vào người Thanh
Phong:
- Anh …. Anh nói bậy… anh nói bậy…
- Này này sao lại đánh anh – Thanh Phong đưa tay ra đỡ - Tại Hạnh
Như nói vậy cơ mà…
Ôi trời, Giang Hạnh Như!!! Hức hức… đúng là tôi kêu trời trời không
thấu, kêu đất đất không nghe mà… $_$
Thấy tôi ngô nghê, Thanh Phong chợt nhìn tôi:
- Vịt con, anh nói vậy thôi, chứ em muốn bao nhiêu cũng được – Rồi
lại cười… ranh mãnh.
- Phan, Thanh, Phong! anh muốn chết hả?
Tôi lại nhào đến đánh Thanh Phong, nhưng tôi vẫn chưa đạt được mục
đích của mình thì Thanh Phong ôm chặt tôi vào lòng, thủ
thỉ:
- Vịt con, anh mong đợi giây phút này từ lâu lắm rồi.
Nói rồi tôi như ngủ mê trong nụ hôn ngọt ngào của Thanh Phong.
Nhưng… chưa cảm nhận được vị ngọt nụ hôn đó thì Thanh Phong đã vô
duyên thức tỉnh tôi:
- Bã xã, hình như có người nói anh “không mần ăn được gì” thì
phải?
Tôi đơ người ra, đơn giản chỉ để nhớ lại.. ai đã từng nói câu đó.
À, là ông bác sĩ, ơ hay, sao Thanh Phong lại hỏi thế?
- Ờ đúng rồi, rồi sao?
- Thì hôm nay anh sẽ chứng minh cho em thấy, anh không phải như
người ta đồn đâu
- Ơ…
OH MY GOD! Sao không nghe tôi có ý kiến ý cò gì hết vậy? không dân
chủ, đúng là không hề có dân chủ 1 chút nào hết. Chả nhẽ đến suốt
cuộc đời tôi cũng sẽ phải bị đàn áp như thế này sao? Amen! Cứu con…
hức hức…
- Thế em muốn mình có con trai hay con gái?
- Em…ơ..em…muốn… - Tôi ngẩn ngơ suy nghĩ – Sinh đôi
nhé?
Thanh Phong bật cười, véo mũi tôi thật đau:
- Em muốn anh em tụi nó lại giành bạn gái với nhau à?
- Ơ…
Tôi bức xúc, rất rất bức xúc, sao lại moi móc chuyện cũ mà nói vậy
nhỉ?
Tôi đang mải mể trong dòng suy nghĩ mang đậm chất ấm ức của mình
thì môi tôi lại bị hoạt động bởi một lực của đôi môi khác tác động
vào.
Còn những chuyện gì tiếp tiếp sau đó nữa, có trời mới biết
%_%
CHAP 55: NGOẠI TRUYỆN 5
Bàn tay tôi đang mải mê lướt trên bàn phím. Tôi đang mần mà và nặn
hết chất xám ra để hoàn thành dự án tiếp theo cho tập đoàn Long
Phụng. Trời phú cho tôi có một đầu óc không được linh hoạt và không
hề có một chút chất xám nào, ấy thế mà trớ trêu thay tôi lại là con
gái độc nhất của tâp đoàn Nhật Long và lại là con dâu trưởng của
tập đoàn Long Phụng. Cuộc đời tôi lại gắn liền với mấy cái đồ án
với những con số chằn chịt dễ khiến người ta phát điên lên và không
hề có lối ra này. Nhấp một ngụm café, tôi khẽ ngáp một cái rồi mệt
mỏi vung vai. Liếc nhìn đồng hồ trên tường, tôi chợt giật mình, đã
gần 10h đêm. Nếu tính chính xác thì ngày hôm nay tôi đã làm việc 10
tiếng/ ngày rồi còn gì. Tôi mệt mỏi tắt laptop rồi lên
giường.
Thanh Phong vẫn chưa về, chính xác là vậy. Dạo này hai anh em họ đã
liên kết với nhau để phụ giúp mẹ quản lý công ty và tôi lại thấy
Thanh Phong bù đầu bù cổ. Lạ thật, hai cái đầu với chỉ số IQ cao
ngất ngưỡng đến thế mà vẫn không giải quyết được, chả bù cho tôi,
một chút IQ cũng không có #_# Ây za thiệt là đau lòng quá
đi.
Mặc dù rất mệt mỏi, nhưng tôi vẫn nhất quyết không ngủ, tôi dự định
sẽ đợi chồng về và cùng nhau ăn cơm tối. Đã lâu rồi không thấy
Thanh Phong vui vẻ, không thấy Thanh Phong cười nhiều với mình nữa.
Đã có lúc tôi tự hỏi bản than, có khi nào anh ý có người con gái
khác ở ngoài không? Đó không phải là do tôi đa nghi, nhưng bạn thử
nghĩ xem, đã 27, 28 xấp xỉ 30 rồi mà dáng người vẫn phong độ, gương
mặt vẫn đẹp trai đến hút hồn thì thử hỏi có cô nào mà không mê?
Huống hồ chi tôi chỉ là một vịt con xấu xí…
Nghĩ đến đó, tôi chợt cảm thấy chạnh lòng. Mặc dù Thanh Phong nói
thích tôi là thế, yêu tôi là thế, nhưng thật sự thì tôi vẫn cảm
thấy sợ. Dù gì trước kia chồng mình cũng từng nổi tiếng khắp trường
vì cái tài sát gái mà. Không biết Thanh Phong có ra ngoài “sát” cô
gái nào hay không nữa…
Điện thoại reo, đưa tay vân vê trên màn hình cảm ứng, tôi lo lắng
nghe máy.
- Ông xã, giờ này anh chưa về nữa? có chuyện gì à?
- Vịt con, hôm nay anh đi ăn đám đầy tháng con trai của thằng bạn,
có lẽ anh về hơi trễ đấy, em buồn ngủ thì ngủ trước
nhé!
- Anh… Dạ thôi, em đợi anh về… ngủ trước em không yên tâm một chút
nào hết.
Tôi buồn bã trả lời rồi cúp máy. Có thật là đám đầy tháng con trai
của bạn không? Có tin được không?
Dù gì tôi vẫn lì lợm mà ngồi đợi Thanh Phong về. Tôi lo lắng lắm
nên giờ có ngủ cũng không ngủ được.
Chưa đây 5 phút sau, có tiếng chuông cửa. Là Thanh
Phong.
- Sao nhanh thế? Em cứ tưởng cũng khoảng nửa tiếng nữa anh mới về
chứ?
Không thèm trả lời tôi, Thanh Phong đợi tôi mở cửa xong rồi nắm tay
tôi vào nhà.
- Bã xã, em nói em đợi anh, anh lo quá nên từ giã về
trước…
Nói rồi Thanh Phong chợt ôm chặt tôi vào lòng. Đã lâu lắm rồi tôi
đã không cảm nhận được cái ôm ấm cúng đó, đã lâu lắm rồi tôi đã
quên mất những lời ngọt ngào của Thanh Phong. Đến giờ thì cảm xúc
trong tôi như vỡ òa ra.. như từng nhịp sóng.
- Anh có nói thật không? – Tôi thủ thỉ.
- Thật chứ! Vịt con không tin anh à?
- Sao dạo này em cứ thấy anh đi sớm về khuya ấy nhỉ?
- À, không có gì đâu, là chuyện công ty thôi.
Thanh Phong vội đặt lên môi tôi một nụ hôn, một nụ hôn nồng nàn và
vô cùng ngọt ngào. Tôi còn chưa kịp thời thích ứng thì Thanh Phong
chợt nói:
- Bã xã, thằng bạn của anh nó kết hôn sau tụi mình đấy, sao tụi nó
có con sớm vậy nhỉ?
- Hắc! – Tôi giật mình – Cái đó sao em biết được? Anh đi mà hỏi vợ
chồng họ á!
- Thế sao tụi mình vẫn chưa có con nhỉ? – Thanh Phong tiếp tục lấn
áp.
- Cái đó… em đâu biết đâu! – Tôi ngượng ngùng xấu hổ lí
nhí.
- Anh muốn mình có con cơ, không cần cả một đội bóng đâu, khoảng
nửa đội bóng là được rồi.
- Anh… anh đòi hỏi quá đấy – Tôi véo mũi Thanh Phong – Ông xã, cho
em được ôm anh ngủ nhé? Đã lâu rồi anh bỏ em bơ vơ một mình thế
đấy, em cũng biết ghen đó nha.
Thanh Phong bật cười khanh khách, đưa nhẹ bàn tay lên má tôi rồi
hôn chụt vào đó:
- Bà xã, anh yêu em, anh yêu vịt con của anh, có biết hay không
hả?
- Thế, anh từ bỏ danh hiệu “sát gái” rồi à? O_O – Tôi
trêu.
- Sát gái hoài mệt rồi, bây giờ anh chỉ muốn sát … vợ thôi
:))))))))
THE END