Chap 76
Tòng ngòng đứng đó, với duy một chiếc quần đùi trên người. Trơ trẽn, xấu hổ, nhục nhã, tất cả những ảm giác đó trộn lẫn với nhau, tui hoang mang cực độ. Cái quần jean trên tay cũng rớt luôn xuống đất. Hất vội đống "bra" trên đầu xuống.
_T? Anh làm gì ở đây vậy?- Linh ngỡ ngàng bước đến chỗ tui.
_A...anh....- tui run rẩy, miệng cất mãi không thành lời, hai má rần rần cứ như có luồng điện chạy qua.
_Khỏi nói nữa, không ngờ T lại làm cái trò này...- Vi nhìn tui lắc đầu
_Không, nghe T nói đi, T thức dậy là đã ở đây rồi!- tui cố gắng giải thích
_Có chuyện gì vậy?- tiếng mở cửa, mấy thằng chiến hữu với mấy ông anh của Bóng biển bước vào. Thằng nào cũng ăn mặc chỉnh tề, sơ-mi bỏ thùng.
_Mày làm gì vậy T?- thằng Nổ trố mắt ra nhìn
_Thôi, T, về phòng đi, không có gì đâu, hiểu lầm thôi.- như chợt hiểu ra, ông Quang kéo tui ra ngoài.
Mấy đứa con gái không nói gì, duy chỉ có Vi là nhìn tui bằng cặp mắt khác. Về phòng, tui cố gắng giải thích cho cả đám hiểu. Nhục nhã…..Đi tắm rửa cho sạch sẽ. Thay đồ, lúc đó cũng khoảng chín giờ mấy rồi. Ông Hiếu gọi điện kêu đồ ăn đem lên tận phòng.
“Kính coong!”, chuông cửa kêu lên. Mới kêu thôi mà sao có sớm vậy. Ra mở cửa, thì ra là nhân viên cửa hàng bán hoa. Ký nhận rồi thanh toán, xách giỏ hoa vô, để lên bàn. Sớm không đến, muộn không đến, lại đến vào ngay lúc này. Mấy thằng kia đứng ở trong phòng thì hí hửng nhìn tui cười, không biết tụi nó nghĩ cái gì trong đầu.
_Định đem tặng ai vậy cu?- ông Quang hỏi
_Tặng Linh, mà thôi chắc khỏi tặng. Nhục thấy bà rồi, mặt mũi đâu nữa....- tui nằm vạt xuống giường, than thở.
_Thôi, có gì đâu, ngủ chung một đêm thôi, không đứa nào "vác lu" thì được rồi.
_Anh nói nghe hay lắm, vậy nếu anh mà bị như em thì sao?- tui hỏi
_Thì...chí ít tao cũng phải chấm mút được chút xíu, chôm thêm cái "bra" về làm cảnh nữa.- ổng nói mà mặt tỉnh như không, còn đứng trước kính sửa sửa lại cái cổ áo sơ-mi nữa chứ.
_Thôi, bó tay.- tui khoác tay trước tiếng cười của ổng
_Thay đồ đi mày, tối nay có chuyện vui, phải ăn mặc đàng hoàng.
_Đi đâu vậy mẹ?- tui hỏi ổng
_Thay đồ đi, mặc sơ-mi đó, kiếm thêm cà-vạt đeo vô.
_Rườm rà quá, nghỉ, anh đi một mình đi.- tui chán nản
_Đi lẹ đi. Rồi tao nói cho nghe.
Lườm ổng, tui ngồi bật dậy, lục balô, không có cái áo sơ-mi nào hết.
_Nè.- ông Quang thảy cho tui cái sơ-mi mới tinh
_Mới mua à?
_Ừ, lẹ đi.
Mặc đồ xong xuôi, ông Quang cho các cà vạt đen. Đó giờ có thắt đâu, lại phải nhờ ổng. Nhìn cứ méo méo làm sao ấy.
_Có chuyện gì mà nay bắt tụi này ăn mặc sang trọng vậy?- tui hỏi
_Lát nữa thằng Phương(Bóng biển) tỏ tình.
_Giề? Với ai?- tui hỏi
_Châu.- Bóng biển ngồi dưới đất vừa lau đôi giày vừa trả lời tui
_Cũng đâu cần phải vầy đâu ba.
_Cứ mặc đi, tụi con gái hôm nay cũng mặc đồ đẹp lắm nha mậy.- nó vừa nói vừa cười
_Ừ...ừ.- tui ậm ừ
"Cạch!" Thằng Tín từ ngoài đi vô, đem theo một đống lỉnh kỉnh đồ đạc.
_Đám con gái chuẩn bị rồi. Đồ cũng mua gần hết rồi. Anh Hiếu, xuống dưới vác lên phụ em đi.- thằng Tín nói
_Mua cái gì vậy?- tui hỏi thằng Tín
_Lều, đồ ăn, nước uống, mặt nạ các loại.
Nói xong nó chạy vụt đi với ông Hiếu.
_Mua mấy cái đó làm gì?
_Cắm trại, lát nữa trả phòng rồi.- ông Quang nói
_Ở đâu?
_Ra ngoài bãi Đồi Nhái.
_Đồi Nhái? Chưa nghe bao giờ
_Lát đi đi rồi biết.
_Bực rồi nha, có gì thì nói huỵch toẹt ra hết đi! Úp úp mở mở quoài!


Ông Quang không nói gì, ổng lôi cái lap với mấy cái loa bỏ vô balô. Rồi bất thình lình lớn tiếng quát:
_Tập hợp!
Mấy thằng nghe tiếng ổng thoắt cái đã có mặt tại chỗ.
_Tụi bây nghe đây, theo kế hoạch giúp thằng Phương(Bóng biển) thổ lộ với con be Châu không có gì thay đổi. Thằng T do ngủ nhầm phòng nên chưa biết cái gì hết, bây giờ giải thích lại thì mất công, anh yêu cầu mày làm theo những gì mà thằng Nổ với thằng Tín làm là được. Tụi con gái thì anh đã kêu thằng Tín lo lót xong xuôi, tụi nó sẽ chung tay giúp thằng Phương(Bóng biển). Bé Châu nó chưa biết gì hết, tụi mày cứ tỏ ra bình thường, ôkế?
_Duyệt! Có tài lãnh đạo lắm bố già!- mấy thằng chiến hữu hưng phấn
_Bây giờ thì đem đồ ăn qua cho bên kia đi, thằng Qúi với thằng T đem qua đi.
Không nói gì nhưng thật ra tui sợ thấy mẹ. Ngại đối mặt với mấy đứa con gái nhìn thấy tui lõa lồ, đã vậy trong đó còn có Linh nữa, nhục không chịu được.
_Thôi, mình tao đi được rồi.- tui định bụng lần này sẽ qua đó xin lỗi.
"Cộc...cộc...cộc!"- tui gõ cửa
_Ai vậy.....?- Linh ra mở cửa
_Ừm...anh đây.- vừa nói, tui vừa đưa đồ ăn cho Linh
_Hôm qua anh uống quá chừng luôn, có còn mệt không?- Linh đưa tay lên trán tui.
Tất cả đều ngược lại với tui tưởng tượng, tui cứ nghĩ là Linh sẽ làm mặt lạnh với mình nhưng không, em vẫn quan tâm, lo lắng cho tui. Nhìn thấy nụ cười em, tui bỗng cảm thấy bớt nặng nề hơn...
_Ừm, em vô đi, nói với mọi người là anh...ừm... xin lỗi.
_Không ai giận anh đâu, lúc nãy em nói với mọi người là....ưm....em đưa anh vô nhầm á.
_Hả?
_Thực ra chỉ là để mọi người không giận anh thôi, chứ em không biết ai đưa anh vô à nha.- Linh bĩu môi
_Ờ...-tui gãi đầu
_Đừng nói ai hết nha, thương nà.- Linh nói rồi em mi lên má tui một cái
_Ờ.- không vui không được
_À, Vi muốn nói chuyện với anh kìa. Thôi em vô nha.- Linh nhìn tui cười
Chết, thím Vi thế nào cũng dạt tui một trận vì cái tội hôm sáng. Tui lại chuẩn bị lỗ taima2 nghe tra tấn rồi.
Không nằm ngoài dự kiến, nghe tra tấn được mười phút.
_Đủ chưa?- tui hỏi
_Rồi, mệt rồi, không nói nữa.
_Dạ, chào chị em về….-tui bước đi mà hai ù ù, công lực của Vi dữ dội thật.
_Khoan!
_Gì hả?
_Hồi sáng tui hôn anh…- Vi nói
_Hả?- tui sững người
_Anh phải trả lại cho hết cho tui.
_Hơ…làm sao mà…tr…
Không đợi tui nói hết, Vi rướng người , hôn nhẹ lên môi tui. Qúa bất ngờ và sửng sốt, mặt tui tê rần rần. Không còn lời gì để diễn tả…
_Vi…Vi…
_Nụ hôn đầu của tui đó, anh liệu sao mà làm.- Vi nguýt dài rồi quay đi.
“Rầm!” Cánh cửa phòng đóng sầm lại. Chuyện éo gì đang diễn ra vậy?
....còn tiếp....

End Chap 76

Chap 77
Ngơ ngáo đứng trước cánh cửa, đầu óc rối tung. Lững thững bước về phòng.
_Ôkê, mấy đứa. Giờ hội của mình đi ra bãi Đồi Nhái trước để lo lều trại, chuẩn bị mọi thứ. Đám con gái sẽ đi với mấy chị kia sau.- ông Quang dõng dạc
Vậy là cả đám lục đục xách balô đi ra xe. Ngồi xe một lúc thì ra tới đó. Nắng ấm, trời trong xanh không một bóng mây, bãi biển không có bóng người.
_Dà húúúúúúúúúúúúúúúúúúúú!!!- thằng Nổ đâm đầu chạy thẳng ra bãi cát như điên như dại.
Tui thì vẫn đứng đây, ngẩn ngẩn ngơ ngơ, não hoạt động hết công suất mà vẫn không hiểu tại sao Vi lại hôn mình.
"Bộp!"- ai đó vỗ vai tui
Tui quay ra phía sau.
_Làm gì vậy mậy? Đi phụ tụi nó kìa.- thằng Qúi hất hàm hỏi tui
_Ờ, ờ, tới liền.
Trời nóng, mà mặc sơ-mi, cà vạt đã nực muốn chết rồi vậy còn phải làm đủ thứ việc. Mồ hôi vã ra như tắm.
Sau mấy tiếng đồng hồ hì hục thì cũng dựng xong bốn cái lều, trời cũng đã xế chiều. Đồ ăn, đồ uống, củi lửa đã sẵn sàng. Bây giờ phải sửa lại quần áo, xốc xếch quá. Lấy chai LaVie rửa mặt, sẵn đó rửa luôn cái đầu tóc. Xong xuôi rồi cả đám tụ lại nghe ông Quang chỉ đạo.
_E hèm!!! Khi nãy, chị thằng Phương(Bóng biển) có gọi cho anh, khoảng 5 giờ thì mấy đứa con gái sẽ tới đây. Bây giờ anh muốn mấy chú lấy mặt nạ ra cầm sẵn đi.
Thằng Tín mở balô ra, nó lấy mấy cái mặt nạ đưa cho tụi tui mỗi đứa một cái, đều y như nhau.
_Mày mua ở đâu vậy?- tui hỏi
_Ngoài shop, thiếu cha gì.
_Đẹp ngất ngây, cái này đi chơi Halloween khối thằng giật mình.- Năm nổ trả lời bằng cái giọng tưng tửng
_Mà đeo mặt nạ làm khỉ gì vậy?- tui hỏi
_Lát nữa mày sẽ biết, bây giờ thì nghe tiếp nè!- ông Quang dõng dạc
_Mấy tấm bảng dạ quang này thì mỗi thằng một cái, khi mà đưa lên xong thì đập bể rồi bỏ chạy, biết chưa? Làm theo anh nói thôi, không hỏi nhiều!
_Ôkê, biết rồi, tiếp đi.- cả đám bọn tui đồng thanh.
_Tới khi tấm bảng cuối cùng giờ lên thì cả bọn phải tới chỗ anh, đừng để ai thấy hết, hiểu chưa?
_Rồi rồi...
_Chưa đâu, thằng Tín mập với thằng Phương ra với anh.- ông Quang ra lệnh, chừng như bí mật lắm.
Tổng cộng có bảy tấm bảng. Mọi thứ đã bố trí xong. Chuẩn bị xuất phát.
Năm giờ rưỡi, trời chập choạng tối. Vẫn chưa có ai tới. Đang ngồi vật vựa dưới gốc cây thì bị ông Quang dựng dậy.
_Tới rồi! Lấy mặt nạ đeo vô đi. Cầm theo mấy tấm bảng nữa!- ổng nói như hét
Tui cuống cuồng, vơ vội tấm bảng rồi chạy ra chỗ mà ông Quang phân công và...chờ đợi.
Cuối cùng cũng tới rồi, sáu đứa con gái bước đi nhẹ nhàng dưới cái ánh sáng yếu ớt không nhìn rõ mặt người.
Đang ngồi, đít nóng như lửa đốt thì tiếng nhạc từ đâu cất lên Tía nó, nghe lạnh cả gáy, chắc là ông Quang chứ không ai hết, trời tối mà còn chơi nhạc này thì ba tui cũng chưa chắc dám đi vô nữa
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Điều gì tới cũng tới, nấp trong bụi cây, tui nghe tiếng mấy đứa con gái xì xào, nhưng cả bọn vẫn tiếp tục bước tới.
Tấm bảng đầu tiên-thằng Tín được giơ lên "Come to see me?". "Bốp!", thằng Tín đập xuống đất vỡ tan rồi ra hiệu cho đám con gái đi theo nó. Đám con gái cũng rúm ró mà đi theo, bất thần, nó chạy vụt đi, mất dạng.
Rồi tới lượt thằng Nổ "I want to see you so bad", y như lần trước, cái bảng vỡ tan, nó cũng ra hiệu cho mấy đứa con gái đi theo rồi chạy vụt mất. Tiếp theo là thằng Qúi "Your lips are sweet", ông Hiếu "I want you", tui "I have a surprise for you" , thằng Phương "I want you to see this". Mấy nhỏ con gái thì biết đây là do ông Quang dựng nên không ngần ngại kéo nhỏ nhỏ Châu chạy theo.
Tấm bảng cuối cùng, vội vàng chạy tới chỗ ông Quang. Lúc này thì cái tiếng nhạc quái quỉ của ổng cũng tắt, ổng cầm cây guitar ngôi đó trầm ngâm.
Đúng lúc đó, cả hội con gái tới.
Ông Quang liền cất tiếng đàn, không ngờ ổng chơi hay tới vậy. Bóng biển bước ra, nắm tay nhỏ Châu kéo đi, rồi thì thằng Tín ném que diêm xuống đất, mặt đất bén lửa rồi cháy thành một vòng hình trái tim vây quanh Châu với Bóng biển. Ngọn lửa nhẹ nhàng, ấm áp.
Thử hỏi có được bao nhiêu đứa con gái có thể nói "Không" với màn tỏ tình như vầy? Chính xác rồi, nhỏ Châu đã gật đầu đồng ý và cười tươi lắm. Bóng biển cũng vậy nhưng nhìn nhăn nhở chứ không tươi , tui mừng cho nó. Mọi người vỗ tay rần rần, rồi thì ăn uống, ca hát. Đồ ăn ngon kinh khủng, tui kết nhất món thịt nướng mà Linh làm, không ngờ chỉ sau một thời gian ngắn mà em lại có thể nấu ăn ngon tới vậy. Nhưng cả buổi tối Vi cứ nhìn tui ra vẻ khó chịu lắm, tui cũng lờ đi tránh ánh mắt của Vi. Ăn xong, với bộ mặt của kẻ nhiều tâm sự, đi tách nhóm, đi bộ dọc bãi biển một mình. Chốc chốc lại khom xuống nhặt viên sỏi hay vỏ sò rồi ném thật mạnh ra biển.
_Này.
Có người vỗ vai tui, giật mình quay lại.
http://www.youtube.com/watch?feature...-sZ0OaFrM&NR=1
_Lạnh không?- Vi đưa cho tui cái áo khoác
_À, không cần đâu, T không sao.- tui cười gượng
_Cứ mặc đi, không lại bị cảm nữa bây giờ.- Vi nói rồi cùng đi với tui dọc cả bãi biển.
Cả hai cứ đi như vậy một lúc, không ai nói với ai lời nào. Bầu trời đêm đầy sao...
_Về chuyện khi sáng...ừm...tại sao Vi...Vi với Qúi...- tui ấp úng hỏi Vi
_Vi cũng muốn nói cho T biết lâu rồi, nhưng chưa có dịp...
_Vi đã chia tay với Qúi sau cái hôm Qúi nói là sẽ đi Canada.
_Tại sao?
_Vi đã suy nghĩ cả đêm hôm đó, người như Qúi không đáng cho Vi phải đau khổ.
_Nhưng mà Qúi yêu Vi lắm...
_Không, tình cảm của Vi bây giờ đã dành hết cho người khác rồi.
_T thấy Vi với Qúi vẫn còn quan tâm nhau lắm mà...
_Chỉ là vẻ bề ngoài thôi...chia tay nhưng Qúi muốn níu kéo nên Vi cũng không nói gì....
_Ừm...- tui gật gật đầu
_Suốt thời gian qua, dần dần Vi mới nhận ra....T...
_Hả...
_T chính là người Vi có tình cảm...
_Nhưng...
Bất chợt Vi nắm lấy tay tui, nhìn Vi, tui cũng không biết làm sao nên đành đứng đó như pho tượng. Bần thần, ngờ nghệt, Vi tựa đầu lên vai tui, dưới bầu trời đêm....đầy sao.....
...còn tiếp....

Chap 78
Đi cùng Vi trở về trại, lòng tui rối rắm, không biết mình phải làm gì. Đứng từ đằng xa nhìn về phía trại, lửa vẫn cháy, mọi người vẫn cười nói vui vẻ, ông Quang còn bật nhạc cho mọi người khiêu vũ nữa chứ, đó giờ chỉ thấy trên Tv, ây giờ mới thấy ngoài đời thật.Cũng thú vị chứ, ai ai cũng vui vẻ, ai cũng có đôi có cặp….duy chỉ có mình Linh ngồi đó, thằng Lân mời nhưng Linh từ chối, đôi mắt em nhìn xa xăm như đang chờ đợi điều gì đó, không lẽ cô ngốc đó đang chờ mình? Chợt thấy lòng mình se lại, …hít một hơi thật sâu, tui nói:
_Vi, Vi có tình cảm với T thì T cảm ơn…nhưng xin lỗi, mình chỉ là bạn thôi.
Không đợi Vi trả lời, tui bước thoăn thoắt ra phía Linh.
_Này.- tui khều Linh
_Hửm?- Linh ngước mặt lên nhìn tui
_Ngồi đây một mình làm gì vậy?
_Ừm…không có gì làm thì ngồi một mình.
Ngồi xuống cạnh Linh.
_Sao không ra nhảy với mọi người?- tui hỏi
_Đang chờ.- Linh nói, đôi mắt em vẫn nhìn cái gì đó xa xăm
_Chờ cái gì?
_Chờ người ta mời.- Linh chu môi
_Hồi nãy anh thấy thằng Lân mời em đó.- tui cười
_Hông thích.- Linh nguýt dài
_Vậy à? Chứ em thích ai?
_Tui thích cái thằng hay kêu tui bằng “sếp”.
_Thằng nào hay kêu em bằng sếp?
_Không biết, cái thằng đầu to á.
_Đầu to à? Đầu anh không to, thôi bye nha.- tui đưa tay lên làm bộ đo xem cái đầu mình có to không.
_Đi luôn đi à! Thấy ghét!
_Hì hì, anh giỡn thôi, nhảy với anh.- tui kéo tay Linh
_Không thèm!
Tui vẫn cười rồi kéo bật Linh dậy, nắm tay em đi ra chỗ mọi người.
_Ui da! Kéo đau tay người ta.- Linh phụng phịu
_Không kéo mạnh thì “sếp” đâu có chịu đi.- tui nhìn vào mắt Linh cười
_Hứ, cưỡng ép.
_Dạ, em cưỡng ép sếp.
_Đồ áp bức.
_Dạ, em áp bức sếp.
_Có biết nhảy không mà rủ người ta?
_Dạ, chút chút sếp à.
_Vậy sao mà nhảy.
_Nhìn kìa.- tui chỉ tay về phía ông Quang
Ổng đang nhảy kiểu con lăng quăng với ông Hiếu, nhạc nhẹ chứ có phải nhạc sàn đâu mà cứ nhảy loạn xạ mà còn “Hự hự” nữa chứ….
_À, thôi, đừng có nhìn nữa, ghê quá.- tui lấy tay che mắt Linh
_Ngốc, em chỉ anh nè. Nhớ lúc ở nhà anh không?
_Làm sao?
_Lúc mình….hôn nhau đó…- Linh ngượng nghịu
_À…à…- tui gãi đầu
_Anh đặt tay lên hông em như hôm đó đi.
Vừa làm theo Linh nói, tui vừa hỏi:
_Em biết nhảy à?
_Hồi đó em có học một thời gian.- Linh trả lời
_À, vậy à.
Đoạn, Linh vòng tay qua cổ tui, y hệt như lần tui hôn em, tim tui lại đập thình thịch. Tui cũng dần dà làm quen được sau mấy lần đạp lên chân Linh. Tiếng nhạc du dương, cả không gian im lặng, hai con lăng quăng Quang, Hiếu nằm một chỗ, chắc mệt rồi. Chỉ còn tiếm gió với tiếng nhạc, nhìn Bóng biển với nhỏ Châu cũng tình cảm phết, Vi với Qúi vẫn vậy, vẫn nói chuyện bình thường nhưng tui cứ cảm giác thấy ánh mắt của Vi nhìn mình.
_Đầu to nè…- Linh thỏ thẻ
_Hử?
_Cây xương rồng anh mua cho em nở hoa rồi á…
_Thật à
_Ừ, đẹp lắm
_Linh…
_Gì anh?
_Lúc em đi…nhớ mang nó theo nha.- không hiểu sao tui lại thốt ra câu đó
_Em biết rồi, em sẽ đem mà….
Tui lặng đi, không biết nói gì hơn, bỗng thấy buồn da diết mặc dù em vẫn còn nơi đây với tui. Siết chặt Linh vào lòng, cố gắng cảm nhận hơi ấm nơi em.
_Hứa với em, khi em đi, anh nhất định phải chờ em về, được không?
_Anh hứa…
Rồi Linh từ từ nhón chân lên, như cảm nhận được, tui cũng cúi đầu xuống và….“Phập!!!”
_Ui da!!!
Linh cắn vào môi tui rồi cười khúc khích, chạy đi.
_Ui a, ao em ắn anh? Au á!!!- tui ôm mỏ la làng
Lát sau....
Dọn dẹp, dập lửa, tui với mấy thằng chiến hữu chui vô trong lều ngủ, không quên chúc mấy thím con gái ngủ ngon. Bật đèn pin lên, lục balô kiếm cái bàn chải, không đánh răng là tui không ngủ được. Lấy theo cái ca, lò dò chui ra khỏi lều.
_Ê, đi đâu vậy mậy?- thằng Nổ hỏi tui
_Đi đánh răng, đi đái, đi cạo râu, đi không?
_Đi, đợi tao tí.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me

Nói rồi thằng Nổ nhổm dậy lấy bàn chải, chai nước với kem đi theo tui.
_Ê mày…
_Cái gì?
_Có muối không?
_Làm gì?- tui hỏi
_Tao nhức răng, muốn súc nước muối
Hớp ngụm nước, rồi tui cú đầu nó một cái.
_Nước biển kìa ông nội!
_Ơ ờ, tao quên.- nó xoa xoa đầu nhìn tui cười
_Đi với tao đi.- nó nói tiếp
_Ừ….- tui nhăn mặt
_Đợi cái, lấy đèn pin.
_Khỏi, trăng sáng.
Hai thằng đi ra ngoài biển, thằng Nổ múc lấy một ca rồi ngồi đó súc miệng. Gio1 thổi, lạnh teo cái mu-ri.
_Lẹ lẹ đi mày, lạnh quá.- tui xuýt xoa
_Xong liền, xong liền.
Trở vào trại. Lạnh run người. Chợt nhìn thấy Linh ngồi dưới gốc cây lúc nãy một mình.
_Mày đi ngủ trước đi, lát tao vô sau.- tui nói với thằng Nổ
Linh ngồi đó một mình, em mặc cái áo khoác lớn hơn cả người, quàng thêm cái khăn cổ nữa, cứ như đang ở Đà Lạt ấy.
_Sao lại ngồi một mình nữa vậy?
_Ủa, anh chưa ngủ nữa hả?
_Ừ, chưa ngủ. Sao em không ngủ đi?
_Ngắm sao một lát rồi ngủ.
_Ờ.- tui ngồi xuống
_Mấy giờ rồi anh?
_Ừm, gần một giờ đêm rồi.- tui nhìn điện thoại
_Sao sáng quá ha anh.
_Ừ sáng…nhưng không bằng mắt em.
_Hứ, nịnh.- Linh cười
_Anh nói thật mà.
_Anh à, nếu lỡ sau này anh hông chờ em nữa thì sao?
_Anh sẽ chờ mà.
_Tại sao?
_Tại vì yêu em.
_Chắc chắn không?
_Dạ, em chắc với sếp, không lại bị trừ lương.
_Có lương đâu mà trừ.- Linh cười
_Ừ, quên, tui làm osin không công mà. Bất công.
_Có gì đâu, em sẽ quan tâm osin nhiều hơn mà.- em cười rồi gỡ cái khăn quàng cổ ra cho tui quấn chung.
_Quan tâm kiểu gì?
_Ừm…thì khi anh vui, em sẽ vui với anh, khi anh buồn, em sẽ buồn với anh…- Linh nói
_Thật không? Hứa đi.
_Hứa mà.
_Ừ…giờ anh muốn đi tắm…- tui nhìn Linh cười cười.
“Bốp!!!”, Linh thụi vào hông tui.
_Vẫn cái tật đó không bỏ.- Em nhăn mặt
_Hì hì, giỡn chút mà.
_Không giỡn.
_Đền bù đê!!!
_Không đền!
_Cho hun cái bù lại thôi bà xã…
_Anh là đồ khỉ….
Vậy đó, cả tối không ngủ mà ngồi giỡn như hai đứa bệnh, nhớ lại những ngày hạnh phúc bên em sao tui không cầm được nước mắt ….
....còn tiếp....


Chap 79
Chúng tôi còn 12 ngày!

Sau chuyến đi biển, bọn tui trở về, lòng tràn ngập niềm vui. Cũng từ đó, tui tránh mặt Vi nhiều hơn, trong những cuộc nói chuyện hễ có Vi là không có tui. Ngày 8 tháng 3 đến, ngày tui chuẩn bị xa Linh cũng đã đến gần. Đúng vậy, tui và Linh còn đúng 12 ngày bên nhau.
_Sao? Sao? Tám tháng ba làm gì đây mấy thằng pêđê?- thằng Qúi cầm thước gõ gõ lên bảng
_Ăn mừng đê!!!- Năm nổ phát biểu
_Ai không biết, mà ăn mừng làm sao?- Bóng biển nói
_Ý kiến gì không lão đại?- thằng Lân hỏi tui
_Để suy nghĩ, chưa biết nên làm gì.
_Lẹ lẹ đi! Tụi nó đập cửa đòi vô lớp kìa!!!- thằng Tín đứng chặn cửa hét toáng lên
Chẳng qua là không muốn bị lộ bí mật quân sự nên tui với hội chiến hữu chung tay lùa đám con gái với mấy thằng khác ra ngoài rồi khóa cửa lại, giờ chơi sắp hết rồi, bây giờ tụi nó đập cửa đòi vô.
_Ôkê! Lát đi học xong qua nhà tao bàn luôn.- tui nói
_Ừ, vậy đi!- cả đám đồng thanh tán thành
“Rầm!!!”, mấy đứa con trai bên ngoài tông cửa vô, thằng Tín nằm thẳng cẳng.
“Tùng!!! Tùng!!! Tùnggggggggg…!!!!”, tiếng trống trường giục giã, bọn tui xách cặp ra về, sân trường đang vắng lặng bỗng chốc ồn ào như đi hội.
_Tao đưa Linh về đây, tụi bây lại nhà tao chờ trước đi!- tui xách cặp bắn xuống nhà xe, vừa chạy vừa nói vọng lại cho mấy thằng bạn.
Cọt kẹt đạp con ngựa sắt chở nàng về nhà, đầu óc nghĩ vu vơ, không biết 8 tháng 3 nên làm cái gì, mai là 8 tháng 3 rồi.
_Nè, làm gì mà thừ người ra vậy đầu to?- Linh kéo kéo tay áo tui
_Àààà…ngày mai là 8 tháng 3 rồi….
_Thì sao? Có tặng quà cho em hông?- Linh cười
_Không, anh hết tiền rồi.- tui toe toét cười
_Hứ, hông cần.- Linh véo hông tui
_Ây da, đau mà sếp.- tui nhăn nhó
_Blêu…- Linh le lưỡi
_Em đúng là con nít, 8 tháng 3 aanh không bao giờ đi tặng quà.- tui xạo sự
_Chứ làm gì?
_Anh chỉ nhận quà thôi.
_Ý anh là em phải mua quà tặng anh á hả?
_Sếp hiểu ý nhân viên quá hị…hị…
_Này thì quà, đầu to, ki bo.- Linh cốc đầu tui một cái rõ đau
_Ui da! Đau.
_Cho anh bỏ tật, hứ.
_Anh giỡn thôi mà.
_Anh giỡn nhây làm chi?
_Hic…chưa gì ăn hiếp tui rồi, mốt tui cưới cô về, cô leo lên đầu tui cô ngồi luôn.
_Ai thèm cưới anh, ki bo.
“Cạch!”, dừng xe lại trước cổng nhà Linh. Em bước xuống vẫn chưa chịu vào nhà mà cứ đứng đó.
_Gì nữa đây cô nương? Sao không vô nhà đi.
_Tui hông thích.
_Trời nắng chang chang mà đứng đây là người ta chửi á.
_Chửi gì?
_Con bệnh.
_Xí, con bệnh mà có người thương được rồi.
_Ai thương?
_Ai biết, có đứa thương mà hông dám nói.
_Ờ….
Rồi “Chóc!”, tui hôn vội lên má em.
_Ai cho anh hôn chứ!
_He he, cái này gọi là cưỡng hôn! Thôi bye bye nha vợ Kem!! He he he!!!
Tui vọt xe phóng đi, ra xa một quãng, tui dừng xe, nhìn lại phía Linh. Vẫn còn thấy Linh đứng đó, tay sờ má. Cái má hồng hồng…
Về tới nhà thì thấy đám chiến hữu chết khô ngoài cổng, thằng nào thằng nấy dính cứng ngắc vô cổng nhà.
_Thằng cô hồn đó về rồi kìa……-thằng Tín ngóc đầu dậy
_Đi đâu mà lâu vậy thằng bò?- Năm nổ ngao ngán
_Hề hề mới chở ẻm về nhà.- tui mở cổng nhà ra.
Cả đám dắt xe vô nhà và bắt đầu chiến dịch hoành tráng tập 2. Tiếc là không có ông Quang ở đây, nếu có ổng thì chiến dịch càng “khủng” hơn nửa.
“Cạch! Cạch!”
_Chú ý, chú ý. Bây giờ suy nghĩ lẹ đi, mai là 8 tháng 3 rồi đó mấy con cờ hó.- tui vừa nói vừa gõ tay lên bàn
_Mai mua hoa, nước ngọt, bánh kẹo đem vô lớp thác loạn đê!!!- Năm nổ rống lên
_Thác con mẹ mày, má tao ở dưới bếp đó!- tui gõ đầu nó cái bóc
_Theo tao thì, thân ai nấy lo, ghệ thằng nào thằng đó tự mua quà tặng, đỡ tốn kém vật chất.- thằng Qúi phát biểu ý kiến.
_Ờ, chắc vậy đó, giờ tao nghèo quá mày ơi, sau bữa Vũng Tàu còn có mấy trăm trong túi, tiền ăn cả tháng của tao đó.- Bóng biển nhăn nhó.
_Ừm…hay là vầy, bây giờ tập văn nghệ, mai cả đám tụi mình lên biểu diễn. Được không?- tui nói
_Cũng được đó.- thằng Qúi tán thành
_Ủa mà thằng Lân đâu?- tui hỏi
_Nó giờ này chắc đang lẽo đẽo theo con Đào rồi.- thằng Tín nguýt dài
_Thằng mê gái.- Năm nổ lèm bèm chửi
_Thôi kệ đi. Bây giờ thằng Qúi chơi guitar được không?- tui hỏi
_Món tủ của tao nha con trai.- nó cười
_Mày thì sao hả Tín?


_Tao sẽ hướng dẫn tụi bây múa….balêêêê….
_Ba cái đầu mày.
_Giỡn thôi, tao chỉ tụi bây nhảy.
_Ừ, tao sẽ hát, mấy thằng pêđê tụi bây múa phụ họa đi.- tui cười gian xảo
_Pê nè con!- cả đám nhào lại đè đập tui bấy nhầy
Tìm mãi mới ra bài hát, lần này hát tiếng Việt, tập tới bốn giờ chiều thì mệt lã người, hết hát hò rồi lại vũ đạo.
_Tao thấy vầy là được rồi tụi bây.- thằng Tín thở phì phò
_Ừ, mệt quá mày ơi.- Năm nổ rên rỉ
_Thôi, nghỉ, đi mua uống nước không? Tao khao.- tui ra vẻ hào phóng
_Gì chứ lão đại khao là chuẩn.- mắt thằng Nổ sáng quắc
Xin má một tiếng rồi lại vòng vèo ra quán nước quen thuộc ngồi nhâm nhi cà phê. Ngồi nói tầm xàm bá láp với tụi nó, Năm nổ nay đặt ra cái vần đề tình yêu vĩnh cửu rồi bình luận như một triêt gia. Hễ mỗi lần bị bắt bẻ thì lại thộn ra, hài không chịu được. Gió bên ngoài thổi ào ào, bầu trời đã khoác lên bộ áo xám xịt. Chắc mưa lớn đây.
_Ê, mày định tặng quà gì cho Linh hả T?- thằng Tín thổi nước đá vào mặt tui
_Cha mày Tín, tao chưa biết nữa.- tui vừa nói, vừa dụi dụi mắt
Chợt điện thoại thằng Qúi reo, ra là má nó kêu nó về.
_Thôi tao về, không má chửi chết.- thằng Qúi đẩy ghế đứng dậy.
_Coi chừng xe đụng nha mậy.- Bóng biển gọi với theo
_Đụng con bà mày!- tui vẫn nghe thấy tiếng thằng Qúi văng vẳng
“Cạch!!”, hai thằng cũng trạc cỡ tuổi tui đi vào quán. Ra là thằng Mẫn với một thằng trong trường tui, nó cũng có tiếng là quậy phá. Vì ngồi khuất trong góc nên nó không thấy tui. Ôi…cái đầu mình, lại nghĩ ra “tối kiến”, khi nghĩ ra mà không làm lại bức rứt tay chân, khó chịu trăm bề, vậy là tui lẳng lặng đi ra chỗ hai con xe của tụi nó “ngó nghiêng”. Một con là Max trắng của thằng Mẫn, quá quen rồi. Tới lượt chiếc của thằng kia thì….y hệt như con wave hôm bữa đã cho tui đo đường. Chẳng lẽ vụ này không liên quan tới thằng Nam mà do thắng Mẫn làm?…Lòng đầy nghi vần, tui trở vào trong, quên luôn cái “tối kiến” của mình.
“Bộp!! Bộp!!” những giọt mưa đầu tiên rời xuống. Rồi nặng hạt dần, đúng lúc này có thêm một chiếc xe đạp điện trờ tới. Không quan tâm tới mấy câu chuyện phiếm của mấy thằng chiến hữu nữa, tui nheo mắt ngó ra ngoài. Giật mình, đó không phải là Trang sao???
…còn tiếp…


Chap 80
Ngày Phụ Nữ
Nép vào trong góc, nhìn ra phía Trang, em nhìn khác lắm. Không còn nụ cười luôn nở trên môi, thay vào đó là khuôn mặt lạnh tanh, không chút biểu cảm. Em để tóc che một bên mắt. Tuy vậy tui vẫn có thể thấy rằng chỉ có đôi mắt đó là không thay đổi, vẫn trong như nước, vẫn sâu thăm thẳm, bất cứ thằng con trai nào cũng có thể bị dìm chết trong đôi mắt đó. Đôi mắt hút hồn của một cô gái có nhiều tâm sự….
Trang mặc bộ váy ngắn tới gối, chân mang giày búp bê….một vẻ đẹp ma mị tỏa ra từ em…
Trang đến chỗ bàn của thằng Mẫn rồi ngồi xuống. Thằng đi wave ngồi cùng bàn thằng Mẫn lẳng lặng đi ra.
_T, nhìn cái gì dữ vậy mậy?- Tín mập vỗ vai tui
_À, không có gì.- tui trả lời, mắt vẫn chăm chú nhìn về phía bàn Trang ngồi.
_Ê, Bóng biển, đưa tao mượn cái khẩu trang coi.
_Chi?
_Đưa đây.
Giằng lấy cái khẩu trang từ tay Bóng biển, tui đeo vào rồi rảo bước tiến tới phía bàn Trang ngồi. Từ từ, chầm chậm bước tới, sẵn có cây chổi gần đó, tui chộp ngay, quét lấy quét để làm như mình là nhân viên của quán.
_Nó quan trọng với em vậy sao?- thằng Mẫn nhìn thẳng vào mặt Trang
_Không, đó chỉ là quá khứ rồi.- Trang nói, đầu hơi nghiêng qua một bên
_Vậy tại sao em không chấp nhận anh?
_Vì em không muốn nghĩ về chuyện tình cảm nữa, em mệt với thứ đó rồi.- Đôi mắt em nhìn xa xăm
_Tất cả chỉ tại nó.
_Không, chỉ là do em ngộ nhận tình cảm thôi.- Trang hớp một ngụm nước
_Anh vì em làm biết bao nhiêu chuyện, không lẽ một chút tình cảm với anh mà em cũng không có hả Trang?
_Em xin lỗi, em chỉ xem anh như anh trai thôi.- Trang lạnh lùng
_Anh trai?
_Không hơn không kém anh à, em xin lỗi.
_Em muốn anh phải làm gì thì em mới chịu chứ? Anh đã cho thằng T một trận rồi.
_Cái gì? Anh điên à? Ai kêu anh làm vậy?
_Vì nó mà em trở thành như vầy, vậy em vẫn còn bênh vựa nó à?!- thằng Mẫn đập tay xuống bàn.
_Em muốn quên con người lúc trước đi, em không muốn nhớ gì cả, em cũng không muốn gặp anh ta nữa, anh để ảnh yên đi.
_Em….
_Xin lỗi, em có việc bận rồi, chào anh.
Nói rồi Trang đứng dậy, em ra về không chút lưỡng lự. Có phải đó là Trang không, cô bé ngây thơ ngày nào….
Thằng Mẫn ngồi thừ ra, vuốt trán.
_Tính tiền.- nó ra hiệu cho tui
_ Tổng cộng năm trăm.
_Cái gì?- nó ngước mặt lên
_ Băng bông, thuốc đỏ, gạc y tế, ô-xy già, cộng thêm tao bị con bọ dừa bay vô họng nữa.
Kéo ghế ra, tui ngồi xuống đối diện nó.
_Nói chuyện như hai thằng đàn ông đi.
_Mày muốn gì?
_Tao không muốn đánh nhau, tao biết mày thích Trang.
_Thì sao chứ? Mày phá hỏng tất cả.- thằng Mẫn chỉ vào mặt tui
_Ừ, chắc vậy, nếu mày đến được với Trang thì mày có chắc là sẽ làm cho Trang hạnh phúc không?
Nó im lặng, không trả lời.
_Trả lời tao đi, mày chắc không?!
_Tao chắc chắn! Tao không giống như mày!
_Tốt. Vậy từ nay mày khỏi lo, tao sẽ không xuất hiện trước mặt Trang nữa.
Đoạn, tui đẩy ghế ra, bước qua bàn đám chiến chữu, kêu tụi nó về.
_Vụ gì vậy T?
_Không có gì, về thôi.

Rồi thì đường ai nấy đi, về nhà, tắm rửa, ăn cơm rồi lên lầu học bài. Xong rồi lấy bài hát ra coi lại. Tắt đèn đi ngủ, hình ảnh lúc chiều của Trang vẫn còn đâu đây trong trí óc tui…
Sáng, bật dậy, túm lấy cái cặp chạy như bay tới trường, quên luôn cả ăn sáng.
Vô lớp, thằng Qúi ngồi ở góc lớp cầm cây guitar “từng tứng tưng” suốt. Bóng biển thì đi ăn rồi, chắc đi với nhỏ Châu. Gặp Vi, tui gật đầu chào, Vi cũng cười rồi chào lại. Từ lúc đi Vũng Tàu về tới giờ cũng một thời gian khá lâu rồi, cũng đủ đánh tan cơn say nắng của Vi đối với tui. Và nàng cũng đã có một quyết định đúng đắn, nàng đã trở lại với thằng Qúi. Ngồi xuống chỗ mình, lấy cái bài hát ra coi lại lần nữa, thằng Lân đang bị bà Đào túm cổ dạt cho một trận vì cái tội dê gái lớp bên cạnh.
Linh bước vào lớp, thiên thần xuất hiện rồi…theo sau Linh là thằng Nam. Để bài hát xuống bàn, tui bước tới chỗ Linh. Ra là nó đang cố ép Linh nhận quà 8 tháng 3.
_Linh, nhận đi mà.
_Xin lỗi, mình không thích- Linh lạnh nhạt
_Xùy xùy, đi chỗ khác chơi.- tui bước ra, huơ huơ tay xua đuổi thằng Nam
_Mày tránh ra.- mặt nó tối sầm
Mặc xác nó nhìn, tui nắm lấy tay Linh:
_Mình đi ăn đi, anh đói rồi.- tui ngó thằng Nam cười đểu
_Để em cất cặp.
_Khỏi, anh xách cho.- tui cười
_Ừm.- Linh khẽ gật đầu, miệng em cười mỉm
Hai đứa thong dong dắt tay trước mặt thằng Nam, nó chắc tức quá nên vứt luôn gói quà vô sọt rác.
_Ăn gì giờ anh?
_Ăn bánh mì.
_Ngánnnnnnn….
_Ăn phở ha?
_Ngánnnnnnn….
_Ăn mì?
_Ngánnnnnnn….
_Chứ ăn gì hả cô nương?- tui hỏi
Linh ghé sát tay tui thì thầm….
_Ấy da….ăn cái đó không được đâu nha….
_Đi mà.- em nhìn tui bằng đôi mắt mèo con
_Thôi…
_Nha chồngggggg….- Linh tiếp tục nhìn tui, đôi mắt to tròn, long lanh
_Ưmmm…..thôi được rồi….- cuối cùng cũng phải khuất phục, về nhà phải luyện cho mình cứng rắn hơn, yếu lòng quá.
_Hi hi hi, yêu anh nhất!- Linh nhảy cẫng lên, ôm lấy cổ tui
_Rồi rồi, đi thôi.- tui quẩy cái cặp của Linh lên vai.
Chui nhủi vô nhà xe, né cha bảo vệ, dẫn được cái xe ra cổng. Thở phào nhẹ nhõm thì:
_Đi đâu đó
Quên mất có mấy mẹ trực cổng ngoài này.
_À à…ơ… Minh Anh hả? Sao nay trực cổng nữa vậy?
_Tới lượt thì trực, mà T đi đâu đây?
_Chẳng qua chuyện là vầy…..
Thuật lại cho Minh Anh nghe thì nhỏ cứ nhìn tui với Linh cười bí hiểm. Nhưng may là cũng được qua. Chở Linh trên con “chiến mã”, lượn trên phố, tới quán ăn mà Linh chỉ.
Vào quán, kêu đồ ăn sáng xong, tui hỏi:
_Trong trường cũng có cơm sườn mà, sao phải ra đây?
_Ở trong trường ăn nhạt nhạt sao á, dở lắm.- Linh nói
_Anh thấy cũng ngon mà.
_Hông ngon gì hết, nước mắm gì mà như nước lã…- Linh bĩu môi
Chủ quán đem cơm ra, tui ăn sườn trứng giống Linh. Ăn uống xong xuôi, tui xách xe chở Linh về trường. Có Minh Anh bảo kê nên không sợ. Nắm tay Linh, cả hai đứa ù té chạy lên lớp. Vô tiết Sinh rồi. Hôm nay cô Sinh bị bệnh nên có ông thầy lên canh lớp giúp, thầy này dễ ợt, lý do lý trấu một hồi là được vô lớp.
Ngồi trong lớp mơ màng mong giờ sinh hoạt lớp tới, gục gà gục gật như mấy con chó cảnh hay để trong xe du lịch. Và cuối cùng là úp mặt xuống bàn, khò khò thẳng cẳng.
“Dậy! Dậy mày! Cô kêu tên mày kìa T!”- thằng nào đó lây lây tui
_Dạ!- như có luồng điện chạy qua người, tui bật dậy ngay tấp lự
“HA HA HA HA!!!!”, mấy thằng chiến hữu cười rần rần, mặt tui nghệt ra, không biết mô tê gì cả.
_Giờ chơi rồi ông nội, dậy đi….khặc khặc…!!- Năm nổ cười ngắc ngoẻo
_Cha bây, chơi tao.- tui giơ tay lên dọa đấm, mấy thằng nó ôm đầu né hết, oai quá.
_Đi ăn mày.
_Thôi tao ăn rồi.
_Xuống căn-tin kiếm gì ăn.
Tụi nó chèo nẹo dữ quá buộc lòng tui phải đi. Xuống dưới mua đồ, thằng nào cũng mua bánh tráng, duy chỉ có Năm nổ mua xoài.
_Mới sáng mà ăn xoài, lát đau bụng chết nha con.- thằng Tín nhồm nhoàm họng bánh tráng
_Nó chưa chết thì mày đã chết vì nghẹn rồi.- tui hất thằng Tín
_Ê bây, xoài này dở quá, tốn mẹ năm ngàn.- Năm nổ nhăn mặt
_Dở thì ra chỗ có con nhỏ giặt đồ hôm bữa đi, bữa tao thấy xoài xanh hằng hà.- Bóng biển hiến kế.
_Thôi, lát lên hát rồi, có gì chiều kêu thằng Bóng biển dẫn đi ăn. Nó mới có bạn gái cùng lớp mà.- thằng Qúi nhắc
_Cho tao thiếu đi, tháng này nghèo rồi, mà thằng T kìa, nó quen Linh đó, sao bây không bắt nó khao?- Bóng biển giãy nãy
_Tao với Linh quen nhau từ khi Linh chưa chuyển qua nên là ngoại lệ nha con trai.- tui cười khẩy
_Éo công bằngggggggg….
Sinh hoạt lớp, cả đám lục đục ở dưới chuẩn bị, thằng Qúi lôi cây đàn ra lau lấy lau để, cây đàn bóng lộn.
_Ê, thằng Nổ lên chưa?- tui hỏi thằng Tín
_Chưa.- nó lắc đầu nhăn nhó
_Canh giờ này cái đi tiểu, cha nó….- thằng Qúi chửi đổng
_Thôi, lên đi mày, kệ nó đi.- Bóng biển kéo tui lên giữa tiếng hú họa của mấy nàng con gái với mấy thằng ôn trong lớp. Thằng Qúi cầm cây đàn tỏ vẻ trịnh trọng lắm. Tín mập thì lấy cái áo khoác với cái kính đen làm mặt ngầu…
_Vâng! MC Bóng Lộn xin giới thiệu với các bạn nhóm nhạc….BÓNG LẶN!!!!!
…còn tiếp…..
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me

[Truyện] Ngẫm....
Có lẽ Ngẫm đã tới lúc phải chia tay mọi người, bắt hụt một cơ hội xuất bản truyện, bản thân BELoster mình cũng cảm thấy khá tiếc nuối. Đồng hành cùng các bạn đã 3 tháng, một thời gian khá lâu rồi. “Ngẫm” có lẽ không quá tên tuổi như những truyện khác trong cộng đồng mạng, nhưng mình nghĩ sau khi đọc xong truyện mọi người sẽ rút ra được cho bản thân mình một chút gì đó gọi là xúc cảm. Cái kết của truyện không có hậu như nhiều bạn đọc mong muốn nhưng cũng không quá bi đát như phim Hàn. Nếu có thể thì hè mình sẽ viết tiếp nhưng không phải “Ngẫm” mà là một câu chuyện khác, dù sao thì mình xin cảm ơn những bạn đã theo dõi dõi truyện từ đầu đến cuối, cảm ơn những lời khen của các bạn dành cho mình, mình cũng cảm ơn những bạn đã gạch đá mình, nhờ họ mà mình có thêm kinh nghiệm cũng như biết cách chỉnh sửa lối văn của mình. Về những sai sót trong truyện thì mình đã làm bản edit được gần một nửa nhưng nghĩ lại mình không thích sửa những gì mình đã viết ra, cho nên ai muốn nói sao thì nói.
Lời cuối, “Ngẫm” và mình xin chân thành cảm ơn sự quan tâm của bạn đọc trong thời gian qua.
BELoster = Boy’s Emotions Lost-er

Chap 81: Other side of the world
Thằng Qúi đặt tay lên cây guitar rồi bắt đầu lả lướt, tiếng đàn vi vu trong không gian im lặng của căn phòng. Cả nhóm cất tiếng hát, đồng ca nên tui thấy tự tin lên hẳn, mấy đứa kia cũng vậy. Hát sung lắm.
Kết thúc bài hát, cả phòng vỗ tay rần trời. Cả đám hết nhìn nhau rồi lại nhìn xuống phía dưới lớp cười ngượng ngùng.
Ra về, tui với tụi con trai bá vai bá cổ nhau ra về, sẵn đó mời mấy nàng đi chơi ngày 8 tháng 3 luôn. Đang đi thì có điện thoại của Năm nổ.
_Alô?
_T hả? Mày đang ở đâu vậy?
_Đang đi về, mày lủi đi đâu nãy giờ vậy hả?
_Tao…tao…đi ăn cắp xoài…-giọng nó run run
_Trời đất, ai kêu mày đi hả thằng ngáo ộp?
_Mày lại đây chuộc tao lẹ đi.- nó gấp rút
_Lạy ba, ba đang ở đâu vậy hả?
_Tao đang ở cái nhà có cây xoài bự sau trường nè.
_Mày phiền quá….
_Ê ê, mày tới một mình thôi nha.
_Sao vậy?
_Quê chết chứ sao.
_Rồi rồi, mệt mày quá.- tui cằn nhằn
Tắt điện thoại, tui nói là có việc nên phải đi trước, Linh cũng đòi theo nhưng tui nói cứ đi với tụi nó rồi lát nữa tui sẽ ra rước.
Chạy vòng lại trường, tẻ vào con hẻm đá đỏ. Thắng két trước cái nhà có cây xoài bự như Năm nổ nói.
_Mày ở đâu vậy? Ra đi.- tui gọi điện cho nó
_Tao ra liền.
Hai phút sau, nó lạch bạch chạy ra, đằng sau nó là ông chủ nhà, tay lăm lăm cái cây. Ban đầu ổng bắt tui gọi ba má thằng Nổ lên nhưng năn nỉ một hồi ổng cho về, còn cho thêm tụi tui mấy trái xoài nữa.
Cọt kẹt chở thằng Nổ trên con chiến mã, miệng tui giáo hứng cho nó một tràng, có lẽ những gì tui được thừa hưởng từ bố già đã bộc phát.
_Lẹ lẹ đi, tao về nấu cơm nữa, má tao chửi.
_Ngu thì cho chết, ở đó còn cằn nhằn à?!
Chở nó về trường, lấy xe xong nó cắm đầu cắm cổ mà chạy, không nói với tui một lời. Cứ thong dong đạp xe, chợt nghĩ ra một chuyện. Bấm ngay điện thoại về cho má, nói hôm nay bận ôn thi Anh văn ở nhà bạn nên không về ăn cơm. Chạy ra chợ, giờ này trưa trời trưa trật, không còn bán cái gì hết. Đành phải phóng xe ra siêu thị, đi mua đồ mà cứ phải canh cứ như đi ăn trộm, sợ gặp phải Linh thì mất hết bất ngờ. Mua thịt bò, rau, súp lơ, hành, cà chua…Tính tiền xong, vừa bước ra thì gặp Linh đang đứng chơi game với mấy đứa kia trong khu trò chơi, hoảng hồn, lấy tay che mặt rồi chạy biến. Phóng như bay về nhà Linh, tui nhấn chuông.
“Kính coong! Kính coong!”
Bà chị giúp việc chạy ra mở cửa cho tui.
_Ơ, Linh đâu? Sao có mình em vậy?- bà chị bất ngờ hỏi
Chẳng là cái khoảng chở Linh về nhà đã chuyển nhượng qua cho tui làm mấy tháng trước, bất ngờ cũng phải.
_Linh đi chơi rồi. Tí nữa em rước.- tui lật đật dẫn xe vô nhà.
_Vậy em lại đây làm gì?
_Nấu ăn chúc mừng ngày 8 tháng 3.- tui cười, giơ gói thịt bò lên
_Chà, công nhận tiểu thư sướng thiệt.
_Thôi đi, lát nữa chị cũng ăn chung mà.
_Ai dám, chỗ người ta hú hí, tui đâu dám làm kỳ đà.- bà chị nhìn tui cười
_Chị dẫn em vô bếp nấu lẹ đi, lát nữa còn rước Linh nữa.- tui gấp gáp.
_Ừ.
Dẫn tui vô bếp, bà chị cũng xắn tay hì hục làm với tui. Giúp được một lúc thì bà chị nói có công chuyện cần đi ngay.
_Nè, cầm đi.- bà chị đưa tui chìa khóa nhà.
_Ơ, đưa em không sợ mất à?
_Sợ gì, em dám làm mất thì Linh mần thịt em.- chị giúp việc le lưỡi cười.
Rồi chị giúp việc lấy xe máy chạy đi. Tui đứng trong bếp chuẩn bị xào thịt thì Linh gọi.
_Alô?
_Anh ra siêu thị mau đi, Tín có chuyện rồi!
_Chuyện gì?!
_Nó bị đụng xe!
_Gì chứ?!- tui hốt hoảng
_Anh ra mau đi!- Linh hét vào điện thoại
Thất thần, tui tắt bếp, chạy vội ra ngoài lấy xe đạp phóng ra siêu thị một mạch. Trước siêu thị, người dân đứng chen nhau đông nghịch. Không sao chen qua được. Tui nhảy xuống xe, dẫn bộ một hồi thì tới chỗ Linh.
_Tín đâu?! Nó có bị sao không?!
Chưa có ai trả lời, tui bủn rủn, hồn phách như rời ra khỏi thể xác. Thằng Tín đang nằm bất động, cái áo sơ-mi của nó thấm đầy máu bên cạnh là chiếc xe đạp móp méo cùng với chiếc xe hơi gây ra tai nạn.


_Tín!- tui nhào lại, lây nó dậy.
_Gọi xe cứu thương chưa?!
_Gọi rồi! Chắc lát nữa tới.- thằng Lân nói, mặt mày nó tái xanh
_Ở đây có ai biết sơ cứu không?!- tui ngước mặt lên hỏi đám người xung quanh.
Không một câu trả lời, chỉ có những lời bàn tán, chỉ trỏ, những khuôn mặt vô cảm, đôi lúc lại có những tràng cười rồi thì “Ghê quá, máu me không.”, lại còn quay phim, chụp ảnh. Mẹ kiếp, lũ khốn bọn mày còn chút tình người nào không hả?! Thằng Tín vẫn bất động, trán nó đầy máu. Đúng lúc này thì xe cứu thương tới, công an, dân phòng cũng tới. Thằng Tín được đưa lên xe cấp cứu. Chiếc xe chạy vọt đi, tiếng còi hụ đinh tai nhức óc. Tui bần thần nhìn theo….
_Linh! Đi với anh.- tui kéo Linh lên xe, bỏ lại thằng Lân.
Đạp hết sức tới bệnh viện, tui không nói với Linh nửa lời. Tới bệnh viện, gửi xe, hai đứa chạy vội vào bên trong. Hỏi thăm một hồi, tui với Linh đi tới trước cửa phòng cấp cứu đợi. Lấy điện thoại ra báo về nhà thằng Tín, giọng má nó hoảng hốt nói là sẽ tới ngay…
Tui ngồi đó, vò đầu, bứt tai.
_Linh, kể lại cho anh nghe đi.
_Dạ…- Linh ấp úng
_Em kể đi.- tui nói lại thêm lần nữa
_Lúc nãy mọi người bận việc nên về, chỉ còn Tín với Lân là ở đó đợi anh chung với em….
_Em nói tiếp đi.
_Rồi nó thấy trễ quá nên về trước, vừa chạy ra đường thì…
_Tất cả là tại anh, tại anh mà nó mới bị như vậy.
_Không phải mà.
_Nếu anh không về thì nó đâu phải ở lại chờ rồi bị như vậy, không phải anh thì tại ai…- tui vuốt mặt
_Không đâu mà, Tín sẽ không sao mà, anh….-Linh chộp lấy tay tui, em cầm tay tui thật chặt.
_Anh nghe em nè…Tín sẽ không sao đâu mà….
“Lộp cộp!!”, má thằng Tín tới.
_T! T! Thằng Tín đâu? Nó có sao không con?!- thấy tui, bác gái quáng quàng chạy tới.
_Dạ, con không biết, con đang chờ.
_Trời ơi! Con ơi là con, sao mày làm khổ tao quá vậy?!
_Tín không sao đâu bác, bác đừng lo.- tui ra sức trấn an má thằng Tín
Nửa tiếng sau…..
“Cạch!”- cánh cửa phòng cấp cứu hé mở. Bác sĩ bước ra ngoài. Thấy bác sĩ, bác gái, tui và Linh chạy vội tới.
_Bác sĩ ơi! Con tui nó làm sao rồi?! Nó có gì chắc tui chết!- bác gái cuống cuồng, chực khóc.
Bác sĩ tháo khẩu trang ra, thở ra một hơi. Tui đứng đó, mím chặt môi, hai bàn tay bóp chặt lại, chờ đợi câu trả lời.
_Chị yên tâm, cháu nó chỉ bị chấn động nhẹ vùng đầu và gãy xương chân. Không nguy hiểm gì tới tính mạng cả.
_Dạ! Dạ! Tui đội ơn bác sĩ, đội ơn bác sĩ.
_Bây giờ chị nên chờ ngoài này đi. Thôi chào chị.
Tui thở phào, tim như muốn ngừng đập. Bác gái thì sụt sùi nước mắt, ngồi phịch xuống băng ghế chờ. Lúc đó ba thằng Tín cũng tới, thấy không còn việc gì cả, tui với Linh chào hai bác rồi ra về.
Ngồi trên xe, tui vẫn yên lặng, không muốn nói gì.
_Mấy giờ rồi anh?- chợt Linh cất tiếng
_Ừm…..2 giờ chiều rồi.
_Anh ăn cơm chưa?- Linh hỏi tui
_Chưa.
_Vậy về nhà em, em nấu cơm cho anh ăn.
_Ừ.
Rồi Linh nhẹ nhàng ôm lấy tui, em nhè nhẹ dựa đầu vào lưng tui, cứ như ngày đầu….
Về tới nhà Linh, may quá, nhà cửa vẫn bình thường, khi nãy đi vội quá, tui quên không kháo cửa. Vào nhà, bà chị giúp việc vẫn chưa về.
Linh chạy ngay xuống bếp, lấy nước cho tui uống.
_Anh uống đi, em đi làm đồ ăn.
Hớp một ngụm nước, tui đi xuống bếp, Linh đang ở dưới đó.
_Thịt bò này ai mua vậy ta?
_Anh không biết.- tui giấu Linh, vậy là lại bất ngờ hụt.
_Mà em làm món gì vậy?
_Anh ăn bò nướng phô mai chưa?- Linh hỏi tui
_Chưa, ngon không?
_Ngon lắm á.
_Ừ, hì.- tui cười
Vụ thằng Tín làm tui khá sốc, nhưng may mà không có chuyện gì, vả lại Linh vẫn còn kề bên, chăm sóc, an ủi tui. Chợt nhận thấy mình may mắn quá.
_Làm món này lâu không?- tui hỏi Linh
_Nhanh lắm.- Linh vừa trả lời vừa làm thoăn thoắt.
_Hic…nay em nấu ăn giỏi quá, giỏi hơn anh luôn.
_Đương nhiên, vợ anh mà.- Linh hếch mũi cười.
Nhìn em sao yêu quá. Tui đưa tay ra, ôm Linh từ phía sau, hôn nhẹ lên má Linh, em chỉ cười, không nói gì.
_Còn hơn một tuần nữa là anh xa em rồi.- tui nói
_Em biết…- Linh trả lời.



_Ở đó bao lâu rồi em sẽ về?
_Em không biết, có lẽ hết Đại Học.- Linh thở dài
Chợt tui cảm thấy có một khoảng cách vô hình giữa tui và Linh.
_Thôi, anh xin lỗi, không nhắc nữa. Em làm mau đi, anh đói rồi.- cố gắng vui vẻ để xóa tan cái khoảng cách đó.
Cuối cùng món bò nướng phô mai cũng xong, Linh dọn ra bàn.
_Ngon hông đầu to?
_Nhon nhắm…- tui nheo mắt cười
_Nè, ăn miếng cà chua cho đẹp da.
_Dạ, cảm ơn anh yêu.- Linh cười, để lộ cái răng khểnh. Nhìn yêu không chịu được.
_Không có gì ạ….em yêu.
_Anh.
_Hả?- tui nhai miếng xà lách
_Mình giống vợ chồng mới cưới ha.
_Ừ, vậy vợ định chừng nào động phòng?
_Nữa, cũng cái tật đó hông bao giờ chịu bỏ.- Linh nhíu mày
_He he, sếp tha lỗi, giỡn mà.
Ừ, mình giống vợ chồng mới cưới thật, chỉ khác là mình sắp xa nhau rồi- tui cười mà lòng xót xa.
Ngày hôm sau, cả lớp tổ chức đi thăm thằng mập. Nó thì cũng tỉnh rồi, nhưng trông xanh xao lắm. Chiều, Linh qua nhà rủ tui đi thả diều. Chở Linh ra ngoài khu chung cư đang xây, rộng rãi, tha hồ mà thả diều.
_Cao hơn nữa đi anh! Diều bay thấp quá!
_Từ từ, không thì đứt dây nữa!
Thả con diều lên cao ngút. Trời nắng quá, tui với Linh ngồi xuống gốc cây. Cột dây con diều vô cành cây rồi tui để cho nó “tự sinh, tự diệt”.
_Ăn kẹo nè.- Linh xòe bàn tay ra đưa cho tui hai viên sugus.
_Cảm ơn.- tui cười, lột vỏ, bỏ vào miệng nhai ngon lành
_Nè.
_Hả?
_Định ăn một mình không cho vợ anh ăn hả?
_Nãy giờ anh chạy mệt, em phải nhường cho anh.- tui búng vào mũi Linh
_Hứ, thấy ghét.- em dỗi
_He he, giận kìa.
_Kệ tui.
_Thôi mà, anh giỡn xíu thôi mà. Đừng giận mà.
_Hứ.
_Thôi nè, ngoan đi, ăn kẹo nè.- nói rồi nhe răng ra, đưa cho Linh viên kẹo đang ngậm trong miệng.
_Thấy ghê quá! Buông ra!
_É he he.- tui cười, kéo mặt Linh sát vào
_Hic…ghê quá à!- Linh nhắm tít mắt lại
_He he, chụt.- tui nuốt viên kẹo rồi hôn lên môi em.
_Ưm…- em mở mắt ra, nhìn tui ngơ ngác.
_Ngọt không?- tui hỏi
_Ưm…ngọt…- Linh khe khẽ trả lời, miệng cười mỉm
_Anh yêu em.- tui ôm Linh vào lòng
_Đầu to….em yêu anh…- Linh dụi đầu vào ngực tui, ngoan như chú mèo con.
Như người ta nói, thời gian hạnh phúc trôi rất nhanh. Qủa là nhanh thật, hôm nay là ngày em đi…



Quay trở lại tối hôm trước.
_Anh à. Sang mai em đi rồi?
_Cái gì? Anh tưởng chiều tối mà.
_Em không biết, khi nãy ba gọi về, nói là sáng sẽ qua rước em….- giọng Linh buồn thiu
_Ừ…mai anh sẽ tới.
_Nhưng mai anh đi thi mà?
_Anh sẽ cố gắng làm xong sớm rồi về.
_Anh…
_Tin anh đi, anh sẽ gặp em trước khi em đi mà.- tui nói vào điện thoại
_Ừ, em biết rồi. Anh ngủ sớm đi, mai đi thì rồi, nhất định phải đoạt giải nghe chưa.
_Đáng lẽ mai em phải đi thi với anh….
_Em xin lỗi…
_Thôi ngốc, không có gì đâu. Em ngủ đi. Mai lại mệt đó.
_Em biết rồi, chúc anh ngủ ngon.
_Ừm, ngủ ngon.
…Tút tút…..
Quăng cái điện thoại lên bàn, tui thở dài. Thật sự là cả đêm không ngủ được. Sáng dậy sớm, ba chở tui đi thi. Thi ở trường khác, cách nhà khá xa. Chạy xe cũng khoảng mười lăm phút.
Ngoài ở dưới sân trường, tui bấm điện thoại gọi cho Linh.
_Alô.
_Ngủ dậy chưa?
_Em dậy lâu rồi.
_Đang làm gì vậy?
_Em đang ăn sáng, anh ăn chưa?
_Rồi.- tui vừa nói vừa gặm bánh mì
_Ăn gì?
_Mì trứng cút huyề….à không, ăn bánh mì.- ăn mì nhiều quá đâm ra liệu
_Hì hì, ngốc ơi là ngốc.
_Ngốc gì?
_Hông có gì, ráng thi nghe chưa?
_Dạ, em biết rồi sếp.
“Tùng tùng!!! Tùnggggg!!!” Tiếng trống trường vồn vã. Cái loa văng văng tiếng thông báo. “Các em học sinh thi học sinh giỏi môn Anh văn tập trung vào phòng số 13. Xin nhắc lại…”
_Tới giờ rồi, anh đi đi đầu to.- Linh giục
_Hả? Em cũng nghe nữa à?
_Loa thông báo vậy ai mà hông nghe. Đi lẹ đi, trễ giờ đó.
_Ừ ừ, thôi anh đi nha.
_Thi tốt nha chồng!
Tắt máy, vào phòng, chờ đợi, sắp xếp chỗ và cuối cùng là làm bài. Đề khá là khó nuốt, hí hoáy gần tiếng đồng hồ thì cũng làm xong. Đem nộp bài cho giám thị, tui xin phép về sớm nhưng không được, bị bắt phải ở lại tới khi hết giờ và giờ kết thúc là 10 giờ, mười giờ thì tới giờ Linh đi rồi. Mặt mày tối sầm, tui quay trở lại bàn. Lòng nóng như lửa đốt, tui cắn nát hết mấy cái móng tay. “Tic tac…tic tac…tic tac…” Năm phút nữa là 10 giờ.
“Tic tac….tic tac….tic tac….” “Tùng tùng tùnggggg!!!”
_Tất cả nộp bài! Trật tự rồi tôi mới cho ra về.
Còn trật tự à? Khốn vừa thôi chứ. Mặc kệ bà giáo, tui chạy băng băng ra ngoài. Dẫu cho bả chửi cũng không dừng lại. Ra tới cổng trường, cắm đầu chạy một mạch đi kiếm xe ôm…nhưng không có. Chạy bộ tới nhà Linh, tui chỉ biết cắm đầu mà chạy, không thiết gì cả. “Rầm!!!”, chiếc xe máy chẹt qua. Tui ngã lăn quay. Cố gắng đứng dậy chạy tiếp. Tới cổng, tui bấm chuông, hơn cả chục lần, không ai mở cửa. Lấy điện thoại ra gọi cho Linh.
_Alô.
_Linh hả? Em đang ở đâu vậy?
_Em…đang ở sân bay.
_Sao?
_Em đi từ sớm rồi….- Linh lí nhí
_Sao em không nói?
_Em sợ anh lo.
_Lo gì chứ? Em coi anh là gì mà không nói với anh tiếng nào mà đi vậy hả?
_Em xin lỗi…
Tui im lặng, nước mắt cứ chực trào ra.
_Anh…em sẽ về mà.- giọng Linh nức nở
_Linh….- cổ tui nghèn nghẹn, không nói được gì.
_Em đi đây, tới giờ bay rồi.


Cố gắng mở miệng nhưng tui không nói được gì, cứ ú ớ trong họng.
_Em yêu anh, đợi em nha…đầu to…
_Khoan…
…Tút…tút…tút…
Tiếng tút tút khắc khổ vang lên.
_Anh…yêu…em.- tui thẩn thờ, nói vào điện thoại.
Cuộc đời như sụp đổ. Con tim nhói lên từng giây. Cố gắng cầm lại nước mắt, lê từng bước chân nặng nề ra về. Về nhà, má hỏi thi được không, thì tui cứ gật gật đầu. Đi tắm hơn hai tiếng đồng hồ, tắm năm phút, còn lại là để khóc. Khóc tức tưởi, đau khổ. Bây giờ, người tui yêu thương nhất đã ra đi. Liệu em có quay trở lại không? Tối, lấy lon bia đem lên phòng uống, uống xong rồi nằm lăn ra ngủ. Cuộc đời tui lại trở về những ngày tháng thơ thẩn, không còn thiết việc đi chơi với đám chiến hữu, không thích cười đùa nữa. Tui tự cô lập mình với thế giới bên ngoài, mặc cho đám chiến hữu khuyên can cỡ nào cũng đâu vẫn hoàn đấy. Vẫn cứ trầm trầm, buồn buồn. Gần ba tháng, hình như tui chưa hề nở một nụ cười. Gặp mấy đứa con gái cũng không còn giác thích thú hay trầm trồ nữa, thay vào đó là tiếng thở. Cuộc sống cứ tiếp tục, mỗi tối một lon bia. Ngày nào cũng vậy, không có bia tui ngủ không được. Kết quả học tập thì vẫn tà tà, không lên, không xuống. Cuối năm, được học sinh giỏi, chụp ảnh lưu niệm cũng không có môt nụ cười ra hồn. Còn kì thi học sinh giỏi thì tui đạt hạng nhì, thua một nhỏ học cùng trường. Lần sau thi cấp thành phố, tui xin rút, không muốn đả động gì tới chuyện học hành. Đi ngoài đường, lâu lâu gặp Trang với thằng Mẫn. Có lẽ nó đã xoa dịu được vết thương cho Trang, hai người đó đi đâu cũng có nhau. Tui mừng cho họ, gặp thì gật đầu chào, thấy lòng có chút tiếc nuối, có chút vui vui. Thằng mập Tín thì đã bình phục, đi lại được nhưng bác sĩ không cho chạy nhảy. Mặt nó buồn thiu hễ có người rủ đi đá banh. Thằng Nổ vẫn tưng tửng, nó với thằng Tín là cặp bài trùng của nhóm. Bóng biển với nhỏ Châu thì y như hình với bóng không rời nhau nửa bước nom hạnh phúc lắm. Còn thằng Qúi với Vi đã chia tay. Thằng Qúi là người chủ động, nó không học ở đây nữa. Ông già nó bắt nó lên RMIT học. Mỗi tuần về một lần, hôm bữa có dẫn bạn gái nó về theo giới thiệu với tui, xinh đáo để. Mấy thằng trong trường nghe tin Qúi chia tay Vi, tụi nó nườm nượp tới tặng hoa, an ủi cho Vi, khối thằng tỏ tình nhưng toàn tạch. Về phần thằng Lân, nó cũng chuyển xuống An Giang, nghe nói ba nó mở khách sạn dưới nên xuống dưới học hành luôn cho tiện.
Hôm bữa mới đập thằng Văn Cầy vì tội láo toét. Nó lỳ phết, đánh đau cả tay mà cứ “Hề hề, không sao”. Linh…đã biệt tăm, suốt mấy tháng, không một cuộc gọi báo bình an. Hay em đã quên tui rồi?
Tháng 7, một tháng đầy bất ngờ. Ba má bàn với dì tui ở Mỹ là sẽ cho tui đi du học. Khỏi phải nói, tui mừng hết lớn. Hôm đi phỏng vấn, lòng cứ hồi hộp đợi tới lượt mình. May sao trót lọt. Tui đã được cấp Visa. Ngày 15 tháng 8, tui rời Việt Nam, đám bạn hữu tới gọi là thôi rồi, cứ bù lu bù loa lên Việt kiều này, Việt kiều nọ. Còn má thì khóc quá chừng. Con đi học thôi mà má, sao mà khóc như đám ma vậy không biết. Ngồi máy bay mấy chục tiếng, mỏi nhừ người. Sang tới California, dì với dượng tui rước. Công nhận dì thương mình, ở tận Ohio mà bay qua đây để đón mình. Về khách sạn, tắm rửa, ăn uống. Tui bật lap lên, chat với mấy đứa bạn. Dò hỏi, add nick con nhỏ bạn thân nhất của Linh để hỏi thăm. Chưa có gì cả, buồn rười rượi. Cứ tưởng là 20 tháng 8 nhập học, ai dè tận đầu tháng 9. Dì với dượng mua vé cho tui về Ohio chơi….
Ngồi cả ngày ở nhà, chán như con gián, bấm game cũng chán, không có gì làm…
“Kính coong!”
Ra mở cửa:
_Morning sir, would you please sign in for me?
_Okay.
Lại là mấy kiện hàng của ông dượng. Ổng ủy quyền cho tui ký giúp vì bận đi làm cả ngày.
Ôm vào nhà. Đặt đít xuống sofa, làm lon Pepsi rồi lại bấm game.
“Kính coong!”, lại nữa, gì đây chứ? Tui mở cửa, mặt vùng vằng.
_Yes? What’s up?
_I think you need this key.
Người con gái nhỏ nhắn trong cái áo len trắng tinh khôi, tay em chìa ra cái chìa khóa màu hồng.
_Linh…?-
Tui nhìn em, bất chợt môi nở một nụ cười….
The end

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay
XtGem Forum catalog