Ring ring




Ờ.
_Mày biết mày đã làm gì không?
_Tao à? Tao mới ngủ gật trong lớp, bị đuổi ra đây.- trả lời mà không thèm nhìn vào mặt nó
Bỗng dưng nó lao tới, túm lấy cổ áo tui, dựng lên.
_Mày tránh xa Linh ra, Linh là của anh tao.
_À à, ra mày là thằng Nam đó à?
_Không cần biết, mày mà không tránh xa Linh ra thì có chuyện đó.
Đoạn, nó đẩy tui vào vách tường rồi đi thẳng. Không hơi đâu đôi co với hạng này.
_Hí…hí…hí…- mấy con kia đi qua đi lại nhìn tui rồi cười.
Xì, người lịch sử không chấp.
“Tùng…! Tùng…!”- trống ra về.
“Chúng em chào cô ạạạạạạạ!!!”- nhựa dài ra
_Rồi, các em ra về.
Cả sân trường ùa ra như ong vỡ tổ. Xách cặp xuống, đi từ từ ra cổng với….Linh.
_Đang làm gì vậy?- tui hỏi Linh
_Thì đi về chứ đi đâu, vậy cũng hỏi.
_Ờ, hè, vậy muốn phạt anh cái gì? Nói đi. Chiều anh còn phải đi học nữa.
_Chưa biết…- Linh nói
_Hơ…
_Anh giải được câu này đi rồi hãy nói chuyện với em.
_Ừ…em nói đi.- tui hơi run
_ Qủa phụ cầu nguyện:” Chồng ơi
Cho em lấy được Tây làng thế anh”
_Hơ…cái gì vậy?
_Anh giải được đi rồi em không giận nữa, blêu.- Linh lè lưỡi
_Hơ….nhưng cái này về cái gì mới được???- tui ngơ ngáo
_Đây là loại trái mà em thích ăn, phải tự giải đó, cấm hỏi người khác, cấm tra Google luôn, nghe chưa?- Linh nói
_Ơ ờ…sếp ra lệnh mà…- tui gãi đầu gãi tai
_Thôi, em về.
_Không cần anh chở à?
_Không, chị giúp việc đón em rồi. Pi pi.- Linh cười, rồi chạy đi
Sao mà đẹp quá không biết vậy….làm tui thơ thẩn…ráng về nhà mà giải đố…không Linh lại không thèm nói chuyện.
Nói rồi tui, đi lấy xe, cứ cười một mình như thằng tự kỉ. Đạp xe về, vừa đạp vừa ngáp, chắc tại buồn ngủ quá, có con gì bay vô miệng cái phọt.
_Khặc…khặc…khụ…khụ…ặc…- bất ngờ quá, tui chỉ còn biết lấy tay chặn cổ, tởm quá, con gì trong miệng mình không biết mà hình như lớn lắm.
Đang cố gắng phun nó thì “Rầm!” Hai thằng chạy wave từ đâu chạy lên đạp xe tui rồi chạy vụt đi.
_Ui da!!!- té nhào xuống đất.
Người với xe đạp ngã chỏng kềnh. Lồm cồm bò dậy, hai thằng kia đã chạy xa rồi, không nhìn thấy được mặt nó. Khu này vắng nữa. Kiểm tra lại thì rách hai cái đầu gối, trầy cùi chỏ trái, máu chảy tèm lem, dập môi. May mà phần mặt không bị gì nhiều. Khạc nhổ một hồi thì cái con súc sinh kia văng từ trong miệng tui ra…con bọ dừa…khiếp. Mà bọn nó là ai? Sao lại chơi tui, không lẽ là hai thằng Phú, Nam?
…còn tiếp…


Chap 64
Thân tàn ma dại, lết thết. Đạp xe về nhà. Đau thì không đau nhưng mà rát. Về nhà, may quá, không có ai hết. Tót thằng lên lầu rửa, tắm luôn. Xong xuôi, băng mấy vết trầy lại, rát bà cố. Hôm nay thứ tư, lại xách đít đi học thêm Ngữ văn nữa, thiệt là khổ qua đi. Chiều nay học chung Linh, hờ hờ, vui quớ. Lon ton chạy ra nhà sau lấy cơm ăn. Vừa ăn vừa suy nghĩ câu đố của Linh, thiệt tình, đố làm gì không biết nữa. Kệ, tra google. Chẹp…chẹp…trái gì nhở? Á à…ra rồi, ra rồi. Ra rồi.
Khà khà….yên tâm, tui leo lên võng nằm phè cánh nhạn, quên luôn cả chuyện mình bị chơi khi nãy. Lòng thấy vui vui. Ngủ ngây ngất tới chiều.
_Oáp!!! Hơơơơơ…..!!!!- vừa ngáp vừa vương vai, đã quá. Ước gì lúc nào cũng được như vầy thì tốt biết mấy. Chạy lên phòng thay quần áo, nấu cơm ăn rồi chuẩn bị đi học. Điện thoại réo.
_Alô.
_Má đang ở Sài gòn, tới giờ đi học rồi đó, ăn cơm nước gì chưa?
_Con chuẩn bị nấu nè.
_Ừ, muốn ăn gì thêm không? Má mua về cho.
_Dạ gì cũng đươc má.- tui nói
_Ừ, vậy thôi, lo đi học đi.- má dặn
_Dạ, con biết rồi.
Cúp máy, hễ lúc nào đi xa thì má lại gọi về nhắc nhở,đôi lúc thấy phiền nhưng lại thấy mình may mắn hơn người khác. Nấu cơm, lấy thịt trong tủ lạnh ra ngâm rồi làm sườn chua ngọt. Ăn với uống hả hê, cũng sắp tới giờ đi học. Chuẩn bị tập sách, định xách xe ra chuẩn bị đi.
_T!
_Hửm?!- tui giật mình quay ra
_Đi học kìa.
Là Linh, em cười tít mắt nhìn tui.
_Ừ, anh chuẩn bị đi nè.- nhìn thấy Linh, tui vui lắm. Cười toe toét
_Dẹp xe đi, đi chung với em.- Linh nói
_Ừ.
Đoạn, tui dẫn xe vô trong nhà. Rồi khóa cửa, xong, đi chung với Linh luôn. Đi xe đạp điện, gió thổi mát rượi. Mùi hương tỏa ra từ người Linh, thơm quá. Tui nhẹ nhàng đặt tay lên hông em rồi từ từ ôm chặt.
_Giải được câu đố của người ta chưa mà ôm người vậy?- Linh phụng phịu
_Đương nhiên là giải đươc rồi.- tui cười, tựa đầu lên tấm lưng nhỏ bé của em.
_Vậy anh nói đi.- Linh cười
_Là trái Mãng Cầu Tây chứ gì.- tui cười
_Có tra Google không đó?- giọng Linh đầy nghi vấn
_Hê hê. Không có mà.- tui nhăn nhở
_Vậy thì giải thích tại sao lại là trái Mãng Cầu Tây đi.
_À…ừm…- tui bối rối, suy nghĩ
_Sao? Được không?- Linh hỏi
_Được sao không, nghe nè, e hèm…Mãng Cầu Tây còn gọi là Mãng Cầu Xiêm….
_Tiếp đi…
_Ừm…Mãng ở đây có nghĩa là mãn nguyện, còn cầu ở đây là mong muốn, còn chồng Tây chính là cái chữ Tây..Tây đó…- tui bắt đầu xạo sự
_Cũng được, có ý nhưng mà không rõ ràng gì hết.- Linh nói
_È, em y như cô Ngữ văn vậy.- tui nhăn nhó
_Em là vậy đó, coi như tạm tha cho anh một lần.- Linh bật cười thành tiếng
_He he, cảm ơn sếp, được tha bổng rồi…he he…-tui cười cầu tài
_Chưa, đừng có mừng, em vẫn còn một câu nữa cho anh nè.
_Ặc, sao nay em thích chơi giải đố quá vậy?-
_Kệ em, nghe nè.
_Dạ, nói đi sếp.
_Thứ gì ban đầu lạnh, sau đó nóng rồi nóng dữ dội hơn?
_Ặc đố gì khó vậy, sao anh giải được?- tui nhăn nhó
_Thì anh cứ suy nghĩ đi.
_Cho anh gợi ý đi mà.- tui thành khẩn
_Ừm cũng được…anh là người làm nóng thứ đó.- Linh trầm ngâm
_Ơ..anh à?- tui bất ngờ
_Ừ, không anh thì ai.- Linh cười
_Hừm…cái bếp ga nhà anh à?- tui trả lời
_Sai.
_Cái lò vi song?
_Sai luôn, đầu to mà ngốc quá.
_Vậy em nói đi. Cái thứ đó là cái gì?- tui hỏi
_Hông nói.- Linh lè lưỡi
Đến nhà cô Ngữ văn, dắt xe vô. Chưa tới giờ học, mấy thằng chiến hữu nhìn tui với Linh, trố mắt ngạc nhiên:
_Ế, lão đại, vậy là sao? Làm lành rồi à?
_He he, sao là sao? Tao không để mất Linh đâu…khà khà- tui cười đắc thắng
_Vậy còn thằng ranh hồi sáng?
_Nó bị quê, he he. Linh không đồng ý.
_T! Người anh bị sao vậy?- hình như Linh đã thấy mấy vết trầy lúc sáng.
_À, không có gì, anh bị té xe thôi.- tui cười nhăn hở, không muốn Linh lo lắng nên ói dối vậy.
_Có sao không? Chạy xe sao không cẩn thận gì hết vậy?- Linh nhăn mặt.
Tui không biết nói gì hơn là cười trừ. Mấy thằng chiến hữu thì:
_Ái da, lão đại bị phu nhân quạt kìa, té thôi tụi bây.- thằng Tín cười rồi nó với hội chiến hữu ù té chạy đi chỗ khác.
Linh thì nhìn tui, nhăn nhó.
_Ăn cơm chiều chưa?- tui kiếm cớ đánh trống lảng
_Chưa, anh ăn chưa?- Linh hỏi
_Hì…chưa ăn.- lại nói xạo
_Tí nữa lại nhà anh ăn đi, he he.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
_Ừ, cũng được, mà coi cái tay của anh kìa, trầy nguyên một đường lớn luôn.
Nghe Linh nói, tui giật mình, nhìn xuống, em tháo cái băng trên tay tui ra, má ơi! Rát quá!!! Trời ơi, người ta đã băng lại rồi mà còn gỡ ra là sai vậy chị hai?! Đau điếng, cắn răng, không nói lời nào.
_Đó thấy chưa, có sao đâu, có đau tí nào đau.- nén đau cười nhăn hở
Rồi Linh giúp tui băng lại. Phù. Rát vãi xoài. Tới giờ, lên lớp học. Hic, ngồi chép mấy cái dàn bài tập làm văn thấy mồ. Mỏi tay kinh dị. Lớp tui học ghép với một vài đứa lớp khác, nhưng hòa đồng lắm. Nói cười luyên thuyên. Lớp kia có một thằng lùn, học mà nó cứ ngồi đó mở miệng cười, không hiểu nó cười cái gì. Buồn buồn móc cho nó một câu:
_Theo Đông y thì cười chính là liều thuốc giúp tăng chiều cao hiệu quả nhất.
Nghe xong, cả lớp cười rần rần, kể cả cô giáo. Chỉ có mình thằng lùn là không, mặt mũi nó tối sầm lại. Chắc là do quê độ quá. Tui nhìn nó, ôm bụng cười ngặt ngoẻo. Học xong, đi về. Cả đám í ới rủ nhau đi ăn, tui là thằng bị lôi kéo nhiều nhất nhưng vì đã có kế hoạch với “Sếp” nên…he he…
Đi với Linh về nhà, không biết hôm nay sao lạnh quá, nhưng mà nhờ đó mà vết thương của tui bớt đau phần nào.
_Ủa sao anh không về nhà?- Linh hỏi khi thấy tui rẽ sang đường khác
_Trời lạnh nên…anh muốn ăn kem.- tui cười
_Qủi, chọc em…- Linh đánh thùm thụp vào lưng tui
_Thiệt mà, đi ăn kem, xong rồi kiếm gì đó ăn luôn. Anh chưa nấu cơm.- tui cười
_Mẹ anh đâu?
_À, má hả? Má đi Sài Gòn rồi, chưa về.
_Ừ.
Chở Linh chạy vòng vèo một hồi thì ra tới công viên. Ra hàng kem lúc trước hai đứa ăn ở công viên.
_Trời lạnh ghê ha anh…
_Lạnh gì? Có em ở đây thì lạnh gì?- tui cười
Linh không nói gì, chỉ cười. Mua kem xong, hai đứa quay lại chiếc ghế đá cũ. Ngồi xuống, cảm giác cứ như lần đầu hai đứa đi chơi chung với nhau.
_Nhìn gì mà nhìn ghê vậy?
_Nhìn tương lai của anh.- tui nói
_Tương lai gì? Nó ra làm sao?- Linh thắc mắc
_Em là tương lai của anh.- tui nhoẻn miệng cười.
Linh không nói gì, chỉ lấy tay che miệng rồi cười. Nhìn yêu lắm.
_Vậy nếu sau này anh không còn yêu em nữa thì sao?
_Thì coi như anh đã đánh mất tương lai.
_Anh sẽ tìm được một tương lai khác mà.
_Chắc vậy, nhưng anh là một người ích kỷ, anh chỉ muốn những điều tốt nhất cho bản thân mình thôi.
_Ơ…
_Và em là tương lai tốt nhất dành cho thằng ích kỷ này, vì vây nó không bao giờ để mất em đâu.
Tựa lưng vào ghế đá, tui nhìn Linh, mỉm cười. Linh cũng cười.
_Nghe nhạc không?- Linh hỏi
_Nghe gì?
_Nghe thử bài này đi.
Rồi Linh lấy cái Ipod ra, bật lên, Linh một cái tai nghe, tui một cái tai nghe. Tiếng nhạc du dương cất lên, nhẹ nhàng, êm đềm, thanh thoát.
“Don’t wake up, won’t wake up…”
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=0iZKmB047h
_T, anh biết gì không?
_Gì?
_Em mong sao hai đứa mình đến với nhau lâu thật lâu luôn, không như những người khác, chỉ một khoảng thời gian là chia tay.- Linh tinh nghịch
_Em muốn vậy à? Tại sao em yêu anh?
_Yêu nhau thì đâu cần lí do đâu anh.- Linh nói, trầm ngâm, mắt hướng về phía hồ nước.
_Thôi, ăn kem đi.- tui lên tiếng, phá vỡ cái khoảng không tĩnh lặng đó
_Ừ.
Gỡ kem ra. Ăn thôi. Trời lạnh thật.
_Lạnh không?- tui cười cười hỏi Linh
_Đồ độc ác, anh còn hỏi nữa.- Linh nhăn mặt
_Ế, em ăn kem socola à?
_Ừ?
_Đưa đây anh không thích kem dâu tí nào hết.- cái tính trẻ con của tui bỗng dưng trỗi dậy
_Hông, em thích socola, hông đưa đâu!- Linh cố gắng chống trả
Tui chộp lấy tay của Linh, hòng giằng lấy cây thì “Bẹp!”, cây kem của Linh rớt xuống đất.
_Hu hu…bắt đền y…làm kem của tui rớt rồi kìa…hu hu…- Linh dỗi
_Ặc, anh xin lỗi. Ăn kem của anh nè, chưa cắn miếng nào hết.
Tui đưa cây kem cho Linh.
_Hông thèm.- Linh bĩu môi
_Vậy anh đi mua cây khác.
_Hông thèm.
_Không ăn thì thôi.
Đoạn tui cầm cây kem đưa lên miệng thì bị Linh giằng lấy.
_Ơ….không ăn mà…trả đây…- tui bất ngờ
_Hứ…ngu sao hông ăn…- Linh vẫn còn dỗi
_Trả đây…trả đây…-tui cố giằng lại cây kem từ tay Linh
_Thôi…thôi…ăn chung ha.
_Vậy nghe còn được. –tui cười
Rồi hai đứa vừa ăn, vừa nói chuyện.
_Hic…lạnh quá à.- Linh nói, em ngồi xích lại gần tui.
_Hì hì. Tính lợi dụng tui à?- tui cười cười
_Hứ, hông thèm.- nói vậy chứ Linh vẫn tựa đầu vào vai tui
_Nói cho anh nghe lời giải đi.
_Gì?
_Câu đố hồi chiều của em đó.
Lúc này bỗng dưng Linh ngồi thẳng dậy. Ra vẻ nghiêm túc:
_Là gì biết không?
_Không- tui trả lời
_Là…
_Hả?
_Là…tình cảm của em…dành cho anh.- Linh thẹn thùng
_Đó là đáp án đó hả?
_Ừ, T, em sợ mất anh lắm, anh đừng bỏ rơi em nha….
Linh thỏ thẻ, rồi rúc vào người tui như chú mèo con.
_Ừ, anh không bao giờ như vậy đâu…không bao giờ…
Trời lạnh thật, nhưng có Linh kế bên tui không cảm thấy lạnh nữa. Người em tỏa ra hơi ấm kì lạ, thoang thoảng mùi thơm. Nhẹ nhàng đặt lên trán Linh một nụ hôn….
…còn tiếp…



Chap 65
_Tối rồi, mình về thôi.
_Ừm, về.
Chở Linh trên chiếc xe đạp điện, gió thổi từng cơn buốt giá, lạnh thấu xương.
_Lạnh hả?
_Đâu….đâu có…- tui trả lời, hai hàm răng đánh cằm cặp vào nhau
_Không lạnh sao mà răng kêu cốp cốp ghê vậy?- Linh bắt tẩy tui
_Hề hề…Bắt chước…con vịt thôi mà…Cạp…cạp…- Bí tẩy, tui đành bất đắc dĩ làm con vịt chạy đạp điện vậy.
_Ngốc, lạnh thì nói lạnh, làm gì phải giấu?- Linh cười rồi ôm chầm lấy tui
Bất ngờ, tui lảo đảo. Suýt té.
_Chạy xe gì ẩu dữ vậy?
_Tại điện giật…
_Điện gì?
_Điện hai trăm hai giật…- tui cười
_Là sao?- Linh ngơ ngác
_Mỗi bên một trăm mười vôn.- tui lại nhe răng, toe toét cười.
Im lặng, rồi như chợt hiểu ra, Linh bấu thật mạnh hai bên hông tui.
_Ui da!!! Ui da!!! Té…té!!!!- tui la làng
_Cho bỏ cái tật nghĩ bậy.- Linh buông ra rồi nguýt dài
_Ui da…dữ quá…- tui nhăn nhó
_Nói ai dữ?!
_Ai da, ai dám nói sếp đâu…
_Hứ, liệu hồn đó.
_Hic….
Trời chuyển mưa, vần vũ. Những hạt mưa đầu tiên rời xuống, lành lạnh.
_Phù, mưa rồi.- tui nói
_Hic…mưa nữa…- Linh nhăn nhó
_Ờ, hình như hai đứa mình chưa ăn gì.
_Ăn kem rồi…
_Ừ, nhưng anh rủ em đi ăn tối mà.
_Nhưng mà sắp mưa rồi…- Linh nói, em ra vẻ nuối tiếc
_Kệ, có sao đâu.
Không chờ Linh trả lời, tui cho xe phóng vọt đi. Tìm chỗ ăn tối nào.
_Mà mình ăn gì?- Linh hỏi
_Em muốn ăn gì?
_Hông biết.
_Ăn bột chiên bao giờ chưa?
_Chưa…
_Ặc, thiệt không đó? Bột chiên mà chưa ăn hả?- tui hơi bất ngờ
_Thiệt, đó giờ có ai dẫn em đi đâu.- Linh phụng phịu
_Ờ. Mà hồi trước em nói em có anh mà phải không, sao đó giờ anh không thấy?
_Anh em học đại học trên Sài Gòn á, hè mới về.
_Ừ. Vậy à.
_T…
_Hả?
_Anh…gặp Trang hay em trước?
Bỗng dưng Linh lại hỏi câu này, tui cũng không hiểu vì sao, cứ thành thật khai báo vậy.
_Anh gặp Trang trước.
_Ừm, lúc nào?
_Hồi hè. Lúc đó đi tắm sông, anh bị dọp bẻ, Trang cứu anh rồi biết nhau, vậy thôi.
_Ừm…
Linh cứ ậm ừ, làm lòng tui lo lo. Không biết em đang nghĩ gì. Đnag đi thì Linh có điện thoại. Nói gì đó một hồi thì Linh kêu tui.
_Anh chạy ra công viên đi.
_Chi? Mình đi ăn mà?
_Có việc gấp lắm, chạy ra công viên đi.- Linh gắt
_Ừ…ừ.
Vòng lại, rồi phóng vèo ra công viên.
_Chỗ nào vậy?- tui hỏi Linh
_Ra chỗ mình hay ngồi ăn kem á.
Tới nơi, dừng xe lại. Linh xuống xe, nhìn xung như tìm ai đó. Rồi em chạy vụt đi, tới băng ghế đá đối diện bờ hồ. Tui chạy theo. Linh đang ngồi ở băng đá, nói chuyện với ai đó. Đứng đằng sau, tui có thể nghe hết cuộc nói chuyện mặc dù hơi khó.
_Tui khổ lắm bà ơi….bây giờ….tui muốn chết lắm…- giọng nói hòa với tiếng nấc
_Có gì bình tĩnh, từ từ nói.- tiếng của Linh
_Tui sinh ra…đâu muốn bản thân mình có cái giới tính như vầy đâu…tui cũng đâu làm khổ ai, cũng đâu làm hại đâu sao tụi nó cứ nhìn tui bằng ánh mắt ghê tởm vậy?
Linh vẫn không nói gì. Em ngồi đó, quay ra đằng sau nhìn tui. Hiểu ý Linh, tui quay trở lại xe ngồi. Lát sau, Linh trở lại.
_Có chuyện gì vậy?- tui hỏi
_Bạn của em. Chở em em về đi rồi em kể anh nghe.
Ậm ừ dắt xe ra chở Linh về.
_Anh à…sao gay khổ quá vậy anh?
_Ơ…sao em hỏi anh vậy?- tui bất ngờ
_Đứa bạn của em hồi nãy, nó là gay.
_Ừm…


_Ba mẹ nó biết nó bị gay rồi từ nó luôn, người thân của nó ai cũng coi nó là thứ dơ bẩn hết anh à…- Linh nói rồi tựa đầu vào lưng tui.
Sao em ngây thơ quá vậy? Mình đang ở Việt Nam chứ có phải nước ngoài đâu, nói vậy chứ ở đâu mà gay không bị kỳ thị?
_Anh,trả lời em đi…-Linh kéo tay áo tui
_Ừ…anh nghĩ vì họ khác những người khác…
_Nhưng mà gay cũng là người mà.
_Những cái lạ thì thường hay bị người khác chú ý và xa lánh.- tui thở dài, trả lời câu hỏi của Linh một cách vô thưởng vô phạt.
_Em không hiểu…
_Anh cũng không biết mình đang nói gì, có lẽ vì thế giới đó không phải là của mình, chỉ có họ mới hiểu những nỗi đau của họ.
Tới nhà, tui xuống xe, má cũng về nhà rồi. Linh vô nhà chào má tui rồi mới ra về, thấy Linh, má vui lắm. Còn ba thì vẫn chưa về.
_Tối rồi, để anh đưa em về.- tui nói
_Vậy ai đưa anh về?- Linh hỏi
_Anh lấy xe rồi đi với.
_Cũng được.- Linh cười, để lộ cái răng khểnh.
Đap xe đi với Linh, em cứ nói về chuyện khi nãy. Tới nhà Linh rồi.
_Vô nhà uống nước đi rồi về.- Linh nói
_Thôi, trễ rồi, anh về đây.- tui từ chối.
_Ừm…em có chuyện muốn nhờ anh…- Linh chạy lại gần tui, thỏ thẻ
_Hả? Được không? Kỳ lắm…- tui nhăn nhó
_Được mà, giúp em đi….chồng yêu….- Linh lại làm cái bộ mặt mèo con nữa.
_Ừ…ừ..- tui nhăn mặt.
_Hi hi, cảm ơn chồng…chụt…- Em nhón chân rồi thơm lên má tui
_Ừ…anh về nha.
_Về cẩn thận nha…
Đạp xe đi được một đoạn, tui ngoái lại nhìn, chờ Linh đi vào nhà, đóng cửa lại thì tui mới yên tâm. Về nhà, vẫn bổn cũ soạn lại, đánh răng rửa mặt xong, quên luôn ăn tối. Tui lên phòng. Ra ngoài sân thượng, gió thổi mát rượi. Lấy điện thoại, làm việc mà Linh nhờ tui.
_Alô?
_Chào, bạn là Bảo, bạn của Linh phải không?
_Ừ, ai vậy?- giọng nghe vẻ mệt mỏi
_Mình là T, bạn của Linh, Linh nói cho mình biết về chuyện của bạn rồi.
_Thì sao chứ? Gọi điện để chọc phá tôi à?
_Không, không, đừng hiểu lầm. Linh chỉ muốn mình nói với bạn vài câu.
_Nói đi.
_Bạn không làm gì sai cả, hãy tự tin là bản thân mình, mặc kệ người ta có nói gì, sống thật với chính bản thân, chính giới tính của mình mới là quan trọng. Đời người chỉ sống được một lần, hãy sống sao cho khi bạn chết đi mà không còn gì để hối tiếc.
_....- đầy dây bên kia không nói gì cả, chỉ có tiếng khóc
_Đó là những gì Linh muốn nói với bạn. Cố gắng vượt qua đi bạn.
_Cãm…cảm…ơn…nhưng…
“Cạch…tút…tút…”, tắt máy rồi. Có chuyện gì vậy? Đang nói giữa chừng mà…Bất lịch sự vừa thôi chứ.
Không nghĩ ngợi lung tung nữa, tui xuống phòng. Nằm xuống giường, trằn trọc một hồi rồi ngủ tới sáng.
Sáng,dậy. Ăn sáng xong rồi lại xách cặp đi học. Đạp xe chầm chậm tới trường. Vẫn còn sớm.
Tới trường, nhìn vắng hoe, chỉ mới sáu giờ rưỡi, làm gì có chuyện tôi đi trễ. Dắt xe vô, đứa trực cổng vẫn còn ngáy ngủ ghi số xe cho tui. Đi lên lớp, có vài ba đứa đang trực nhật.
_Ê, nay vô sớm dữ vậy ông?- nhỏ lớp phó nhìn tui chằm chằm
_Lạ lắm à?
_Không, vô sớm thì phụ tui dọn dẹp đi.
_Giề? Hôm nay có phải tổ tui trực đâu?
_Thì cũng phải tổ tui đâu mà tui vẫn phải làm đó.- lớp phó nói
_Tại vì bà là lớp phó.
_Giờ làm hay là ăn chổi.
_Xì, không làm.
_Còn cãi nữa à?
_Ờ. Cãi đó. Ý kiến gì không?
_Không làm thì thôi. Hứ.
Nói rồi nó quay đi, tui ngồi đó cười đắc thằng, ké ké… Sáu giờ bốn mươi mới lục đục có người vô. Linh cũng giờ này mới tới lớp, nhìn em có vẻ mỏi mệt lắm.
_Linh, sao nay đi học trễ vậy?- tui hỏi
_Hôm qua có chuyện anh à…- Linh đáp, mặt buồn thiu, hai mắt đỏ hoe như vừa mới khóc.
_Chuyện gì vậy?- tui lo lắng
_Bảo, nó tự tử rồi anh…
_Cái gì? Tại sao?- tui thất thần
_Nó uống thuốc trừ sâu…khuya hôm qua em gọi cho nhà nó thì mới biết.
_Ừm…thôi, vô lớp đi.
Đi bước vào lớp, mặt buồn rười rượi. Tui cũng chỉ biết thở dài. Cả buổi học hôm đó Linh ngồi im thin thít. Nhỏ Châu thì cứ len lén nhìn tui. Chán.
Giờ về, định đi với Linh thì Vi chặn tui lại.
_T, Vi có chuyện muốn nói.
_Chuyện gì?
_Chuyện của Trang, Vi không thể không nói cho T biết được.
_Nói đi.
_Hôm bé Trang bị đánh…T chở nhỏ nào đi ngang nhà bé Trang phải không?
_Hơ…sao Vi hỏi vậy?
_Vì chuyện đó mà Trang mới bị đánh đó.
_Là sao? T không hiểu?
_Mấy ngày nay, ở nhà Vi, tối nào bé Trang nó cũng khóc. Nói chuyện thì lúc nào nó cũng nhắc tới T…
_.....- tui không nói được gì hơn, cứ nhắc tới chuyện cũ thì lại thấy chạnh lòng.
_Từ ngày T thành cặp với Linh, Trang lúc nào cũng ủ rũ. Hôm đó vì thấy T đi ngang qua, nó mới bực bội, cãi lại ông anh rể rồi mới bị đánh như vậy…- giọng Vi bỗng chùn xuống
Tui đưa tay lên vuốt mặt, đúng là trò đời thật.
_Trang mong T đến với nó lắm, T suy nghĩ đi.
Nói đoạn, Vi bước đi một nước. Tui đứng đó, chỉ biết thở dài.
_T, đi về anh.- Linh níu lấy tay tui, em cười tươi lắm.
_Ừ, về.- tui nhìn Linh.
Phải làm gì đây?...Dấu chấm hỏi lớn tồn tại trong đầu tui là làm sao để cả hai người không đau khổ vì tui.
Chở Linh về nhà, em cứ luyên thuyên như chim sáo. Tui càng đau hơn.
_Sao em vui quá vậy? Bạn em mới mất mà.
_Cũng chỉ là bạn thôi, dù gì em cũng khóc cả dêm hôm qua rồi.- Linh nói
_Nước mắt đâu mà khóc nhiều vậy?
_Ai biết đâu…
_Do you love me?- tui bật cười rồi hỏi em.
_No!!!
_”No” mà ôm tui cứng ngắc vậy?
_Hứ “No”.- Linh phụng phịu, em vẫn ôm chặt lấy tui.
Buổi trưa mà bầu trời vẫn chuyển mưa, tối sầm, tiếng sấm ùng ục. Chở Linh về nhà xong, tui đạp xe về nhà. Định bụng chiều nay học thêm anh văn xong sẽ qua nhà Vi.
“Ào ào….!!!!” Mưa xối xả. Đứng trong nhà, nhìn ra cửa sổ. Mưa trắng xóa, rửa sạch hết bụi bẩn trên mặt đất, mùi đất xông lên, nghe khó chịu nhưng thanh khiết. Nếu tâm trí tui có thể rửa sạch bằng nước mưa thì tốt quá. Rửa sạch xong thì tui có thể đưa ra lựa chọn sáng suốt hơn. “Bíp…bíp”. Tin nhắn của Linh.
_Đang làm gì á?
_Nhìn mưa rơi.
_Hì hì, giống em quá dạ ^^!
_Ừ, hì.
_Mưa nhìn đẹp quá ha anh.
_Ừ đẹp lắm.
_Phải chi giờ em đang ở cạnh anh.
_Làm gì?
_Ôm anh, em lạnh…
_Blêu, hông cho ôm
_Xí, đồ xấu xa, đi chỗ khác chơi đây.
Nhắn tin với Linh, thấy nhẹ nhõm được phần nào.
Tối bảy giờ. Vô trường, ôn thi. Đi thi học sinh giỏi nó khổ vậy đó. Bước chân vô lớp, nhìn xung quanh. Xanh, đỏ, vàng, tím. Ngổn ngang áo màu. Giờ mới biết cái đồng phục nhìn nó dễ chịu ra sao. Không quen ai, chỉ biết có mỗi nhỏ Minh Anh thôi. Nhỏ kêu tui ngồi chung nhưng nên tránh thì hơn, tui lủi xuống bàn chót ngồi.
_Các em, mặc dù chỉ mới là ngày đầu tiên nhưng chúng ta đã có ba bạn xin rút rồi. Vì không đủ người nên thầy đã chọn thêm mấy em khác. Có hai bạn ở lớp của em đó T.- ông thầy nhìn tui cười.
Rồi mấy đứa mới bước vô. Hơ….thằng Nam? Rồi tiếp theo là….Linh với Châu. Kẹt xỉ không chịu được. Đã xếp tui vô đây mà còn cho thằng Nam kia vô là sao?
...Còn tiếp....
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me

Chap 66
_Nam, em xuống bàn ba ngồi đi. Còn Linh với Châu thì ngồi bàn nhì.- Ông thầy nói
Nhìn thằng Nam mà chỉ muốn củ hành cho nó một trận. Cái mặt láo la, láo lếu.
_T!- tiếng của thầy
_Dạ?!- tui giật bắn
_Lên ngồi chung với Nam, ngồi ở dưới mà học hành gì?
_Nhưng mà…- tui gãi đầu gãi tai
_Lên mau!- ông thầy gắt
Đành phải lên ngồi chung với thằng đó vậy. Gặp toàn thứ gì đâu không.
“Cạch!”- thằng Nam lấy quyển sách Anh văn ra, thảy lên bàn khi thấy tui ngồi xuống, hình như nó muốn dằn mặt tui. Đang hầm hầm nhìn tui thì Linh quay xuống, còn nó thì bỗng dưng nhe răng cười với tui:
_Chào, chắc bạn là T hả?
Còn làm bộ không biết tao? Để tao coi mày giả bộ được tới khi nào nữa. Tui cũng cười xã giao lại một cái:
_Ừ, bạn chắc là Nam hả?- miệng cười mà tay chỉ muốn chưởng cho nó một phát.
_Bất ngờ hông?- Linh ngồi ở bàn trên khều khều tui rồi nhe răng cười
_Ừ, bất ngờ thiệt.- tui trả lời, mắt lườm lườm thằng Nam
_Chào Linh, mình nghe nói bạn học giỏi Anh văn lắm phải không?- thằng Nam nhìn Linh, cười, nó xen vào cuộc nói chuyện của hai đứa tui.
_Ừ, mình học cũng tạm, T mới giỏi.- Linh cười
_Vậy à? Vậy phải nhờ T rồi. Ha T?- nó cười tít mắt
_Hừm…ừm…- tui ậm ừ, không, phải nói là gầm gừ trong cổ họng.
Nhỏ Châu thì chỉ nhỉn tui, cười, rồi lên.
Giờ học bắt đầu, thầy bắt đầu ra đề cho làm thử, toàn đề cho siêu nhân làm! Nào là dịch ra tiếng Anh bốn khổ đầu của bài thơ Lượm:
“Ngày Huế đổ máu
Chú Hà Nội về
Tình cờ chú cháu
Gặp nhau hang Bè

Chú bé loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh

Ca-lô đội lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con chim chích
Nhảy trên đường vàng…

-Cháu đi liên lạc
Vui lắm chú à
ở đồn Mang Cá
Thích hơn ở nhà! “
Hơ…ờ…nhìn thấy phê phê, cắn viết, ngó qua ngó lại. Mấy đứa kia cũng không hơn gì mình. Linh với nhỏ Châu thì hí hoáy viết, kế bên tui, thằng Nam kia cũng cắm cúi viết. Không lẽ tui dở tới mức này à? Để cả thằng đó qua mặt mình sao? Ngó kỹ lại thì nó đang cầm viết dịch sát nghĩa mấy từ trong khổ thơ…thằng này hấp nặng. Ngồi cắn viết, thấy không ra nên tui mới giơ tay lên ý kiến với thầy:
_Chuyện gì?
_Dạ…cái này làm sao mà dịch được hả thầy?- tui ngập ngừng
_Tại sao không?
_Tại vì…thơ thì phải có vần, mình dịch ra thì mất hết vần thì làm sao thầy?- tui nhăn nhó
Thầy không nói gì, nheo mắt nhìn tui. Thằng Nam ngồi kế bên cười chế giễu. Linh với Châu thì ngoái ra phía sau nhìn tui trân trân.
_T nói đúng đó thầy, thơ tiếng Việt mà dịch ra tiếng Anh sẽ mất hết vần điệu, chưa nói đến là không dịch được sát nghĩa, như vậy làm cho toàn bộ bài thơ hư hết ạ.- Đúng lúc này thì nhỏ Minh Anh đứng lên đỡ đạn cho tui.
Nhìn nhỏ bằng đôi mắt biết ơn, cảm động, muốn phọt luôn nước mắt ra.
_Em nghĩ là do T không muốn làm nên mới vậy đó thầy.- thằng Nam đứng lên, đá xoáy tui
_Em nghĩ T đúng đó thầy, thơ mình mà dịch ra tiếng Anh thì mất hết chất thơ.- Linh nói đỡ cho tui.
_Em cũng thấy là mình làm như vầy không được…- một thằng ở góc lớp đứng dậy phát biểu.
Ông thầy nhìn hết một lượt rồi nói:
_Khá lắm, thật ra tôi cũng đã dịch thử bài này ra tiếng Anh, không có cách nào khớp cả. Không vần, không điệu, bài thơ mất hết ý nghĩa. Tất cả ngồi xuống đi.
Thầy cười nhẹ rồi nói:
_Là học sinh giỏi Anh văn, chắc các em cũng đã nắm rõ phần cơ bản của ngữ pháp như lòng bàn tay rồi. Các em đã có được một yếu tố. Cách học của tôi đơn giản lắm. Học từ vựng rồi áp dụng vào ngữ pháp và hội thoại. Nếu các em làm được tất cả những điều này thì tôi tin chắc một thời gian sau các em sẽ có thể sử dụng thành thạo tiếng Anh. Về việc nhanh hay chậm thì tùy vào sự cố gắng của các em.
Nói xong, ổng cho bài làm tiếp. Học được khoảng tiếng đồng hồ thì thầy cho nghỉ mười lăm phút. Cả lớp bắt đầu ồn ào. Oáp, làm gì bây giờ?
_Có ai đi mua đồ ăn với tui không? Hay là định đi với đứa khác?- Linh đứng đó, em nhìn tui nói bóng gió rồi nhoẻn miệng cười.
Nhìn điệu bộ của Linh, đứng bắt chéo một chân, hai tay chắp ra sau, tui phì cười.
_Để mình đi với Linh!
Chưa kịp trả lời thì thằng Nam nhảy vào. Hết thằng anh của nó rồi giờ tới nó. Thèm hành lắm à?
_Ơ…- Linh ngỡ ngàng
_Ê- tui khều vai nó
_Cái gì?- nó quay lại
_Xin lỗi, mình đi với Linh rồi.- tui cười khẩy với nó trước mặt Linh.
_Có gì lát nữa mình mời bạn chai nước ngọt.- tui kéo tay Linh đi rồi sẵn đó quăng lại cho nó một câu với điệu cười khiêu khích.
Đi với Linh ra ngoài. Linh nheo mắt tỏ vẻ khó hiểu nhìn về phía lớp học.
_Em muốn mua cái gì?- tui hỏi Linh
_O’star. Hì.
_Ờ…- tui trả lời
_Làm gì mà mặt mày buồn xo vậy?- Linh hỏi
_Không có gì.
_Thiệt hông? Có gì muốn giấu diếm à?- Linh nhìn tui bằng đôi mắt đen láy, đầy vè nghi ngờ.
_Không có gì mà.
_....- Linh không nói gì, em chỉ lặng im, trân trân nhìn tui.
_Gì nữa đây cô nương?- tui nhìn thẳng vào mắt Linh.
_Hông có gì, thấy anh là lạ.- Linh bĩu môi
_Ầy, lạ cái gì mà lạ? Ngốc.- tui búng vào mũi em
_Ui da…đau mà…- Linh nhăn nhó
_Hì hì…- tui cười rồi nhẹ lặng lẽ nắm lấy tay Linh, bàn tay của em ấm thật.
Tới tiệm tạp hóa gần trường, Linh với tui đi vào mua mấy thứ. Thật ra là Linh mua chứ không phải tui mua. Tui chỉ là người trả tiền thôi. Đứng trong tiệm, ngó nghiêng một lượt. Linh lấy mấy bịch O’star rồi đưa cho tui:
_Tính tiền nè…đầu to.- Em cười tít mắt
_Ừ…ừ…không uống nước à? Coca nha?
_Thôi, uống nước ngọt…mập..- Linh phụng phịu
_Hơ…mới nghe nha, uống Coca mà bị mập nè.
_Kệ người ta, hứ.- Linh dỗi tui
_ Hè vậy thì uống Coca zero, không bị mập.- tui làm mặt cười giỗ ngọt em.
_Cũng được.- Linh vẫn làm bộ mặt giận dỗi với đôi mắt mèo con.
Cúi xuống lấy hai chai Coca, thấy có mấy hủ Mentos bạc hà kế bên, tiện tay, tui lấy luôn. Tính tiền xong, hai đứa trở về. Nói về cái sự ga-lăng thì tui không thiếu, nhưng bây giờ tui thấy mình như thằng osin cao cấp vậy. Linh mua gì thì phải xách cái đó. Tay xách, nách mang mấy bịch O’star của Linh, thêm mấy chai Coca nữa. Vừa xách, tui vừa lấy Mentos ra ăn.
_Tham ăn quá, về lớp rồi ăn không được à?- vừa nói, Linh vừa lấy chai Coca ra uống
_Kệ anh, anh thích.
_ Hứ, chồng hư…blêu.- Linh lè lưỡi
_He, ăn không?- tui đưa hủ kẹo cho Linh.
_Đút đi em mới ăn.
_Nói “A” đi.
_Aaaaaa…- Linh thích thú há miệng ra
_Lười vừa thôi, có vậy cũng đòi anh đút mới chịu ăn.- tui nhăn mũi
_Chồng phải có trách nhiệm chăm sóc vợ.- Linh cãi lại
_Chưa cưới mà, vợ chồng gì đây?
_Mốt đủ tuổi rồi cưới.- Linh nguýt dài
_Ờ…để coi, chắc khoảng chục năm nữa.
_Thì có sao đâu, chục năm nữa chứ gì. Tới đó rồi cưới nhau, rồi sinh con, rồi sống hạnh phúc bên nhau…hi..hi- Linh hồn nhiên nói về dự tính tương lai của mình.
_Thôi đi cô ngốc, nói trước bước không qua đâu.- tui lắc đầu
_Rồi anh sẽ biết…blêu.
Lúc này trông Linh ngốc thật, ngốc lắm. Em tin vào cái chuyện tình mười năm, còn tui thì không, cho dù đã từng vài lần cố gắng nghĩ tới ngày đó nhưng vẫn không tin được. Bỗng thấy thương Linh, cô ngốc ngây thơ, đặt hết niềm tin vào tui.
_Đi nhanh lên! Rề rà quá!- Linh gọi tui
_Biết rồi, sếp, tới liền nè.
Xách bịch đồ, lon ton chạy vô lớp. Còn năm phút nữa mới học tiếp. Cả lớp vẫn ồn ào. Nhỏ Minh Anh đang ngồi nói chuyện với mấy đứa bạn. Nhỏ Châu thì ngồi đó đọc lại bài một mình. Quay qua quay lại thì thấy thằng ôn con Nam đứng nói chuyện với Linh. Lại muốn chọc ghẹo nhau à?
_Linh, snack nè.- tui đưa gói bánh cho Linh, đồng thời kiếm cớ cắt ngang cuộc nói chuyện của Linh và Nam
_Hì, cảm ơn.- Linh nói
Thằng Nam thì nhìn tui, nó tỏ vẻ khó chịu. Hớ? Tao không khó chịu thì thôi chứ, mày cũng khó chịu à? Ăn hành không?
_Ê, nước ngọt của mình đâu? Hứa phải giữ lời chứ.
_Muốn uống nước ngọt lắm à? –tui nhìn nó
_Ừ, mua giúp mình, mình có mấy bài tập nhờ Linh chỉ giúp.
Nói đoạn, nó lấy cuốn tập ra, kéo Linh ngồi xuống chung bàn với nó.
_Còn đứng đó nữa? Đi mua nước ngọt đi.- nó bắt đầu giở giọng bề trên, Linh nhìn nó khó chịu.
_Ừ…mua liền…- Mày là cái thá gì mà tao phải mua nước cho mày? Nói chuyện như mày chỉ khiến người ta binh vào mặt thôi. Tui lườm nó.
Chạy vụt ra, tay xách theo cái bịch đựng O’star với chai Coca, tui tức lồng lộn, đã dám “Binh!” ông mà bây giờ mày còn dám làm ông ngứa mắt nữa…Đứng ngoài hành lang, ngó vào, còn dám ngồi xích lại gần Linh của ông nữa à? Ông giết!
Tức khí, không biết nên làm gì nó, có thầy ngồi ngay đó nên tui không dám làm bậy. Khát nước, mở chai Coca ra hớp một ngụm nhỏ, bỗng tui sực nhớ ra một chuyện…
….còn tiếp….


Chap 67
Mở nắp chai Coca ra, đặt xuống đất. Một tay cầm cái nắp chai, một tay cầm hai viên Mentos. Run run, tiến lại gần chai Coca. Tui cố hết sức để làm thật nhanh, gon. Bỏ tỏm hai viên Mentos vô chai Coca, tui đóng vèo cái nắp lại ngay tức khắc. Vừa bỏ hai viên kẹo vào thì chai Coca sủi bọt không ngừng, may mà đóng nắp lại kịp. Bây giờ cái chai hết sủi bọt nhưng mà nó cứng như đá, căng như cái ruột xe được bơm đầy hơi.
Bây giờ chỉ cần mày mở nắp chai thôi Nam à, tao cho mày tắm Coca, cho kiến tha mày mất xác. Đem cái chai vô, đưa cho thằng Nam:
_Nè.- tui nhìn nó lườm lườm
_Cảm ơn.- nó nhìn tui cười đểu
Tui không nói gì, kéo tay Linh ra khỏi chỗ đó. Thằng Nam nhìn tui với ánh mắt nghi ngờ, song nó cũng lờ đi. Rồi như một lẽ tự nhiên, nó mở chai Coca ra. “Phụttttt!!! Bóccccc! Xèo xèooooooooooo….!” Thằng Nam cầm chai Coca, nước thì phụt lên như vòi phun. Đổ đẩy ra sàn nhà. Tiếng mấy đứa con gái la làng, nhỏ Châu ngồi đằng trước cũng bị vạ lây.
“Bẹp…”, cái chai rớt xuống đất, rỗng tuếch, hai viên Mentos móp méo trong cái chai “nạn nhân” thì tắm đầy Coca. Còn may là cái nắp không bay thẳng vô mặt nó. Thằng Nam đứng đó mặt đơ ra, bị nhỏ Châu la thẳng vào mặt:
_Làm cái trò gì vậy?!
Khà khà…thấy cảnh này thiệt là sướng quá.
_Ăn uống cái kiểu gì vậy hả?! Em đi xuống kho lấy cây lau sàn lên lau sạch hết cho tôi!!!- thầy giáo lớn tiếng
_Nhưng thầy, T…- nó vẫn ráng lên tiếng biện minh cho cái hành động “sai trái”
_Nhưng cái gì?!!!- thầy đập bàn
_Dạ...
Thấy thầy nổi nóng nên nó cũng lủi thủi làm theo. Nó ngang qua tui, nhìn cái điệu bộ của nó, tui nhe răng cười đắc thắng.
_Uống Coca sao mà bất cẩn quá vậy?
Nó chỉ gườm gườm nhìn tui, thằng Nam cúi xuống lượm cái chai rồi đi ra. Nhỏ Châu cũng đi ra theo, giật mình, Châu cũng bị dính Coca đầy người. Ây…hại bạn quá. Mốt không chơi trò này nữa.
_T với Linh, hai đứa xuông bàn chót ngồi đi.- thầy chỉ tay xuống cái bàn phía cuối lớp.
Ầy ầy….cuốn tập mới mua ướt nhẹp rồi, thôi bỏ luôn. Cầm cuốn tập nhơ nhớp nước ngọt, tui thảy cái oạch vô sọt rác.
_Hic…dơ hết cặp rồi…- Linh nhăn nhó phủi phủi cái cặp, mặc dù để trong hộc bàn nhưng ít nhiều gì cũng bị dính.
_Bị dính nhiều không?
_Hông sao.- Linh nói, mắt vẫn dán vào cái cặp
_Ờ.- tui ngồi xuống, tiu nghỉu
Thằng Nam lấy cây lau nhà đem lên, lau lia lịa. Nó cũng không quên ném cho tui cái nhìn hăm dọa. Sợ quá chừng…Nhỏ Châu cũng bước vào lớp, cái áo phông trắng ướt nhẹp, cái áo mỏng dính mà còn ướt nhẹp nữa, nó bám sát vào da thịt nhỏ. Con thề với chúa là con không nhìn đâu….không nhìn mà mũi nó cứ nong nóng, chảy máu hay gì nữa đây…
“Toong”- Ây da! Chảy thiệt kìa! Máu mũi chảy nhỏ giọt xuống bàn.
_T…mũi anh chảy máu kìa.
_Ơ…ờ…
_Nằm xuống đi, không nó chảy ra nữa đó, lẹ đi.- Linh gấp gáp
_Nằm đâu…- tui ngơ ngáo
_Nằm lên đùi em nè.- Linh nói
_Ơ…ờ.- bỗng dưng tui xây xẩm mặt mày
Nằm phịch xuống, đùi ơi là đùi, êm ơi là êm….Linh lấy trong túi ra gói khăn giấy, không hiểu sao con gái lúc nào cũng có khăn giấy bên người. Em từ từ lau máu cho tui.
_T, em làm gì mà nằm đó vậy?!- ông thầy nhìn xuống hỏi.
_Dạ, T bị chảy máu cam, thầy.- Linh trả lời
_Ừm…- thầy ậm ừ rồi quay lên viết đề tiếp
Lát sau…
_Thôi, các em nghỉ, hôm nay tới đây được rồi.
Cuối cùng cũng ra về, tui khoan thai bước đi, trên mũi vẫn còn nhét hai cục giấy. Mấy đứa con gái nhìn tui rồi cười, nghe tụi nó to nhỏ “Tampon hí hí…tampon kìa” cái gì đó. Đó giờ chỉ biết James Bond thôi, Tampon là thằng nào? Chắc là thằng Hàn Quốc chứ gì. Thiệt là khâm phục mình quá, kiến thức thâm sâu thật.
_Đi về được chưa ông tướng, đứng đó làm gì?
_Về…về liền.
Vừa bước ra thì bị đứa nào túm áo lại.
_Mày được lắm, chơi tao hả?
_Ừ, Coca ngon không?
_Mày dám…- nó nghiến răng ken két
_Gì mà tao không dám.- tui cười khẩy
_Có ngon thì cạnh ranh công bằng đi.- nó túm lấy cổ áo tui
_Mày hấp à? Linh là bạn gái tao, mắc gì phải cạnh tranh công bằng với mày?
_Mày vẫn chưa phải cồng Linh, tao có quyền.- nó gầm gừ
_Sất, buông tao ra. Thằng bệnh.- tui hất tay nó ra, rồi đi tới chỗ Linh.
_Có chuyện gì vậy?- Linh hỏi tui
_Không có gì, đi về thôi.
_Hôm nay chị giúp việc rước em.
_Hả? Làm anh tưởng…
_Thôi, có gì sáng qua chở em đi học.- Linh cười
_Ừ….- lại thành osin nữa rồi
_Thôi em về nha…hi hi
Linh chạy đi, không quên thơm lên má tui. Cái cảm giác nhẹ nhàng khó tả lan khắp người tui. Lát sau, dắt xe ra thì bị thằng Nam chặn lại.
_Tao nói rồi, mày tránh xa Linh ra, không thì đừng trách.
_Ờ…kệ mày, thằng hấp.
Mặc kệ nó, tui dắt xe ra, đạp thẳng đi. Miệng làu bàu chửi thằng thần kinh đó.
“Két!”- tui dừng xe lại, bây giờ tui đang đứng….trước nhà Vi.
“Kính coong!”- tui bấm chuông
_Ai đó?- Vi ra mở cửa
_T đây.
_Ủa?
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
_Cho T gặp Trang đi.
_Ừ, vô nhà đi, nó ở trên phòng đó.
Vô nhà, Vi dẫn tui lên lầu. Tay chỉ vào cái phòng đang mở cửa, Vi nói:
_Nó đang ở trong đó đó.
_Ừm, T biết rồi.
_Thôi, Vi đi, để hai người nói chuyện.
_Ừ, cảm ơn.
Vi vừa quay đi thì tui nghe thấy tiếng guitar văng vẳng, phát ra từ phòng Trang. Bước lại gần, chầm chậm, tui cố không gây ra tiếng động. Cửa sổ phòng bé Trang mở toang, nhỏ thổi từng cơn nhè nhẹ. Trang đang ngồi trên giường, quay mặt ra phía cửa sổ. Tui định cất tiếng gọi, nhưng lại thôi. Miệng bé Trang vẫn cứ hát, vừa đệm guitar vừa hát, con gái mà tài thật.
“I’m running, I’m scared tonight,
I’m running, I’m scared of life….”
Bài hát nghe tâm trạng quá. Tiếng guitar trong gió, thanh thoát, nhẹ tênh. Tui như bị cuốn vào từng giai điệu của bản nhạc. Giọng hát của Trang hòa với tiếng đàn làm tui mụ mị hẳn đi…
“Cộc..cộc!”- tui gõ vào cánh cửa phòng Trang.
Trang vẫn tiếp tục hát, có lẽ Trang không muốn bị quấy rầy lúc này. Tui ngoài cửa chờ, chờ cho Trang hát xong rồi sẽ vào. Rồi giọng Trang nhỏ dần, nhỏ dần, tiếng guitar cũng dừng hẳn.
_Anh định đợi tới chừng nào?- Trang nói, em vẫn quay ra phía cử sổ.
_À…ừm, anh xin lỗi.
_Anh nói gì vậy? Lỗi gì?
_Nhìn trộm em…- tui gãi đầu
Trang không nói gì, em đứng dậy, rồi đi về phía tui. Những vết bầm trên người Trang có vẻ như đã nhợt hẳn đi, nhưng cho dù chúng còn đó thì vẫn không thể nào lấn át được cái vẻ đẹp ma mị của Trang, vẻ đẹp không làm con người ta choáng ngợp, không hào nhoáng mà nhẹ nhàng, thuần khiết. Chiếc áo sơ mi trắng quá cỡ, chiếc quần ngắn cũn cỡn đã tôn lên sự gợi cảm của em, tuy vậy cái chất mộc mạc vẫn hiện rõ nơi Trang. Chỉ có hai từ để diễn tả vẻ đẹp mê hoặc tâm trí tui của Trang lúc này, đó là: Cỏ dại.
_Anh đứng ở đây làm gì? Vào phòng đi.- Trang cất tiếng
_Ừ…
Bước vào phòng Trang, tui vẫn nửa mơ nửa tỉnh. Không biết đầu óc bị gì, sao mơ hồ quá.
_Em…xin lỗi vì hôm nọ đã lớn tiếng với anh…- Trang nhìn tui, hia mắt đượm buồn
_Không…không có gì đâu…không phải lỗi của em, mọi chuyện cũng do anh…- trả lời Trang, tui không giấu nổi sự thất vọng đối với bản thân mình.
_Thôi, đừng nhắc chuyện cũ nữa anh.
_Ừ, anh không nhắc nữa…- tui vuốt mặt
_Anh với Linh dạo này sao rồi? Có gì tiến triển không?- Trang cười, tui có thể thấy nỗi buồn ánh lên từ đôi mắt Trang.
_Cũng bình thường em à.
_Vậy thì tốt…- Hai bàn tay Trang đan vào, ra vẻ của một người có nhiều tâm sự.
_Ừm…bài hát khi nãy tên gì vậy?
_Running scared.- Trang đáp http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=ZJxX2tYHWJ
_Anh không biết là em chơi được guitar đó, em đánh hay lắm.
_Em học cũng lâu rồi nhưng không có dịp đánh thôi.
_À….ừm…- không biết nên nói gì tiếp theo đây, tui thấy không khí như nặng nề hẳn ra
_Anh thấy em hát hay lắm đó.- cố gắng để cuộc nói chuyện không bị ngắt quãng
_Cảm ơn anh, nhưng em hát không hay.
_Không, em hát hay lắm.
_Bài này…hay hơn khi song ca, em đang đợi một người hát cùng…
_Ừm…ừm…- tui gật gù, lảng tránh ánh mắt của Trang
_Anh đừng giả bộ nữa T, em mệt mỏi lắm rồi.- giọng của Tranh lạnh như băng
_Ơ…ưm…anh giả bộ gì…
_Anh biết em có tình cảm dành cho anh mà, tại sao anh cứ lảm tránh em như vậy chứ?
_Anh không lảng tránh.- tui cố gắng không nhìn vào mắt Trang
_Nhìn anh kìa, như vậy còn nói không à?
_Anh đã nói là anh không lảng tránh em, chỉ là…
_Là sao?
_Chỉ là…anh đã có Linh rồi…
_Nhưng em là người đến trước mà. Anh nói đi, anh vẫn yêu em phải không?! Có phải vì Linh mà anh bỏ mặc em không?!
_Em đừng nói nữa, anh mệt quá…
Bỗng dưng Trang đứng phắt dậy, em đẩy tui ngã xuống giường rồi nằm đè lên người tui.
_Em làm gì vậy?- tui bất ngờ
Trang không nói gì, em đưa tay lên chiếc áo sơ mi, cởi cái cúc áo thứ nhất rồi tới cái thứ hai . Trang kéo một bên vai áo xuống:
_Anh thấy gì không?
_Thấy…- hai mắt tui muốn đứng tròng, đầu gật gật
_Anh có thể đền bù lại gì cho em không?- Trang nói
_Anh…
_Linh có gì hay hơn em chứ?
Tui cứ trân trân nhìn Trang, không nói nên lời…
_Bây giờ em không cần gì cả, em chỉ cần mình anh thôi T.
….Còn tiếp….

Chap 68
_T! Dậy! Hết giờ học rồi…- Linh vỗ vỗ vào mặt tui
_Hơ…-tui giật mình thức dậy
_Chuyện gì vậy?- Linh hỏi
_Ra là nãy giờ….
_Làm sao?- Linh nhìn tui với ánh mắt khó hiểu
_Nãy giờ anh ngủ à?
_Ừ, anh nằm xuống cho máu hết chảy rồi ngủ luôn tới giờ…thấy anh ngủ ngon quá nên em hông kêu.- Linh che miệng cười
_Ơ…ờ…- tui ngồi dậy, theo lời Linh thì mặt tui lúc đó nhìn như con ngáo ộp.
_Nè, chép bài lại hết cho anh rồi đó.- Linh chìa quyển tập mới toanh ra cho tui.
_Tập ở đâu ra vậy?
_Của em chứ ai, em đem theo ba bốn cuốn lận.
_Ừ, hì, cảm ơn. – tui nhe răng cười
_Đi về đi ông, người ta về hết rồi kìa…
_Ờ, hè, biết rồi.- tui xách theo quyển tập rồi cùng Linh bước ra ngoài.
Oáp….nãy giờ chỉ toàn nằm mơ, thiệt tình. Chầm chậm bước từng bước một ra ngoài, bỗng dưng thấy nhức đầu quá. Linh đã đi gần tới cổng trường rồi, tui vẫn còn lọ mọ ở cửa lớp.
_Ê!- đang đi thì có người kêu tui
_Ai?- mắt nhắm mắt mở, tui quay lại ngó
_Mày dám chơi tao hà?!
Thằng đó hùng hổ nhào tới túm cổ áo tui, lờ mờ nhận ra là thằng Nam.
_Có gì không?- tui mắt nhắm mắt mở nhìn nó
_Mày liệu hồn mà tránh xa Linh ra.- nó gắt, sao giống trong mơ vậy…
_Ờ…
_Tao mà thấy mày đi với Linh nữa thì mày coi chừng tao đó.- nó túm lấy cổ áo tui, giống trong mơ vãi…
_Ờ, mà mày chắc còn mặc tả hả? Tao không biết đổ bô đâu, giá một ngày giữ là 500 ngàn, về hỏi ý má mày đi.- tui cười khẩy
_Mày…- nó giơ nắm đấm lên dọa tui.
_Mày cái gì?! Biến.- tui gạt phắt tay nó qua một bên.
Đi tới chỗ của Linh.
_Làm gì mà lâu quá vậy?- Linh hỏi
_Hè, không có gì.
_Hôm nay chị giúp viêc chở em về phải không?- tui nhăn hở
_Ơ…sao anh biết?
_Thiệt hả?- tui bất ngờ, ệt, mình thấy trước được tương lai luôn
_Thiệt…mà sao anh lạ vậy?
_Không…không có gì…hê, để sáng mai anh chở em đi học.-tui thử lần nữa coi nó có giống trong mơ không
_Ừ, em cũng định kêu anh đi…hi..hi- Linh cười
_Thôi em về nha….pi…pi…chụt- Linh thơm lên má tui
Em chạy đi rồi tui vẫn đứng đó, ngẩn tò te. Vậy có nên qua nhà Trang không??? Ôi….mình mơ nhầm cái khỉ gì vậy nè?
Dắt xe đi ra cổng, thằng Nam cũng nhìn tui lườm lườm. Dai như con đĩa đói. Leo lên xe, đạp một đoạn, suy nghĩ vẩn vơ. Nếu bây giờ mình lại nhà của Trang thì sao? Nản, mắc gì phải sợ, đi thì đi. Nghĩ vậy, tui đạp xe tới nhà Vi. Dừng trước cổng,vẫn thấy sợ sợ…
“Kính coong!”- tui ấn chuông cửa
“Cạch…cạch!”- Vi mở cửa
_Ủa T…
_Ừ, chào.
_Sao mà giờ này lại đến?
_T muốn thăm Trang.- tui nói
_Ừ, vô nhà đi.
Tui dăt xe vào nhà Vi, dựng ở trước sân.
_Bé Trang ở trên lầu, đi lên đây với Vi.
_Ừm…- tui bắt đầu thấy lo
Cũng là căn phòng đó, nhưng lần này nó đóng cửa.
”Cộc…cộc…!”
_Trang à! Anh T tới thăm em nè.- Vi gọi Trang
Cửa mở ra, làm ơn, làm ơn, làm ơn, đừng có mặc bộ đồ trong mơ không con lại sặc máu mũi thì khổ lắm. Tui nheo mắt, cầu trời cầu phật. Bé Trang đứng đó, đôi mắt long lanh, nai vàng ngơ ngác. Hên, Trang mặc cái áo Pucca màu xanh với cái quần….ngắn củn cỡn.
_Đó thăm hỏi gì thì nói đi.- Vi cười cười nhìn tui rồi đi xuống.
_Em…khỏe không?- tui hỏi
_Em bình thường, còn anh?
_Ừ. Anh cũng khỏe….
Không biết vì sao khi đứng trước mặt Trang, tui lại hay run như vậy.
_Vô phòng em đi.- Trang đẩy cửa ra, mời tui vào
_Ư….ừm…- tui gật đầu.
Kì này nhấc cái ghế ra ngồi cho chắc, không ngồi trên giường nữa.
_Mấy hôm nay em nghỉ học ở nhà à?
_Không, mấy ngày nay dì đưa em đi học.
_Mẹ của Vi hả?
_Ừ.
_Ừm…- lại im ru nữa
_Anh…
_Anh sao?- tui hỏi
_Em…
_Có chuyện gì vậy?- tui hỏi
_Em….nhớ anh.- Trang đỏ mặt
_.....- tui không biết nói gì
Trang cũng ngồi đó im lặng, mặt cuối gầm xuống.
_Ơ..ừm…vậy chừng nào em về nhà?- tui đánh sang chuyện khác
_Em không biết…
Tui lặng đi, nhìn Trang…
Một lúc sau, tui đứng dậy đi về.
_Thôi, anh về, ngủ ngon.- tui nhìn Trang, cười gượng
_Ừm…
Bước ra cửa phòng thì tui khựng lại, nhìn ra phía sau, bé Trang đang ôm tui. Chặt lắm, tui có thể cảm nhận được Trang dùng hết sức lực của mình để giữ tui lại, hai bàn tay nhỏ xíu của em bấu chặt vào hông tui.
_Trang…buông ra đi.- tui nói
_Không, em không buông.


Tui lặng lẽ gỡ tay của em ra, đồi bàn tay mềm mại vẫn còn những lằng roi. Tui quay ra phía sau:
_Anh về…
Chưa kịp nói hết câu thì Trang đã ôm chầm lấy tui thêm một lần nữa, lần này còn chặt hơn lần trước.
_Anh…em không muốn anh đi mà!- Trang nói như hét vào tai tui
_Nhưng mà…
_Không nhưng nhị gì hết, chừng em cho đi anh mới được đi!
Tui lại nhớ về cô bé lúc trước, hồn nhiên, ngây thơ, không biết tình yêu là cái gì. Cũng vì tui đã bước vào cuộc đời em nên em mới thành ra thế này. Bỗng dưng tui thấy ghét bản thân mình, rồi lại thấy thương Trang vô kể. Tình cảm là cái thứ lằng nhằng nhất mà tui từng gặp từ trước tới giờ, bây giờ chỉ muốn quăng hết mấy thứ tình cảm đó vô một góc rồi lại làm thằng FA ngày nào thôi.
Tui đứng đó, không nói gì, cứ để cho Trang ôm mình, đến khi nào chán thì thôi. Không biết mình làm vậy có đúng không hay là lại làm Trang hy vọng rồi thất vọng thêm lần nữa.
Cứ như vậy một lúc sau Trang mới chịu buông ra. Đi về, Trang đòi tiễn tui ra tận cổng mới chịu. Xuống dưới nhà, đúng lúc đó thì ba mẹ của Vi về, vậy là bị giữ lại hỏi đủ thứ chuyện.
_T, bác cảm ơn cháu về chuyện cháu đưa Trang về đây, nếu không thì bác cũng không biết làm sao.- mẹ của Vi là người Bắc nhưng vào Nam đã lâu nên nói chuyện có pha thêm chút giọng Bắc.
_Dạ, không có gì đâu bác.- tui nói
_Cái thằng đó nó đúng là không phải con người mà, sau bữa đó, chị của bé Trang bị sẩy thai rồi cháu à…- mẹ của Vi ngậm ngùi kể với tui
_Dạ…
Tui qua bé Trang, hai mắt em đỏ hoe.
Nói chuyện xong thì cũng chín giờ mấy. Chào cả nhà, tui ra về. Phóng xe đi được một đoạn, tui ngoài lại nhìn, bé Trang vẫn còn đứng đó. Nhìn Trang mà tui cứ thấy có cái gì đau nhói ở tim. Tui thấy song mũi của mình cay cay, không biết vì sao.
Về nhà, ba má vẫn còn ngồi coi TV. Nói dối mấy câu là phải ở lại ôn bài thêm, tui an toàn thoát hiểm, dông thẳng lên lầu. Đói bụng, xuống làm hai gói mì, xong, đánh răng đi ngủ.
Đang đánh thì “Hắt xì!!!!”, mũi đau thấu trời, lần đầu tiên tui mới đau như vầy. Đau tới nỗi mất luôn phương hướng, hai mắt tối sầm. Lát sau, định thần lại, cái gương dính mấy vệt máu. Hết hồn, đưa tay lên mũi, máu bắt đầu chảy. Ui da…
Chạy vòng vòng nhà tắm mà cứ ngửa cổ lên để cho máu khỏi chảy ra ngoài, mở tủ y tế ra, lấy mấy miếng bông gòn ịnh vô mũi. Lát sau cũng hết, bò lên giường đắp mền lại, bỗng dưng thấy lạnh, run cầm cập...hôm nay mất máu nhiều quá.
Sáng, ấy da, thứ sáu rồi. Dậy thôi. Nhai mì xong rồi phóng như bay tới trường…hế hế, học thêm bữa nay với ngày mai là nghỉ. Sáu giờ bốn lăm rồi, sao Linh chưa vô nữa….
Gãi đầu sột sột thì nhận ra….chết cmnr, Linh kêu mình đi rước mà……
...còn tiếp...

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay