Chap 58
_Linh! Linh! Nghe anh nói đi! Không phải như em nghĩ đâu!- tui đuổi theo
Linh không nói gì, em đi một mạch thẳng ra cổng. Bà chị giúp việc chờ sẵn ngoài đó.
Linh ngồi lên xe rồi kêu bà chị rồ ga phóng thằng, bỏ lại tui đứng đó một mình, đơ như cây cơ. Hít bụi.
_Ê.- thằng Tín chạy ra vỗ vai tui
Tui không nói gì, quay lại nhìn nó bằng cặp mắt căm hận. Thằng Tín thấy vậy, giật mình lùi lại. Tui nhìn nó, mặt hầm hầm:
_Mày….Linh mà bỏ tao thì…tao sẽ tự tử…rồi tao giết mày sau…-Không biết nói nhầm làm sao nữa.
Nó không nói gì, lủi thẳng ra cổng rồi chạy biến. Tui lết từng bước, dẫn chiếc xe ra ngoài, bỏ lại mấy chai Sting ở đó, ai muốn uống thì uống. Đạp xe về nhà, trong lòng khó chịu quá. Xui hơn gì nữa. Tới nhà, mở cổng, quăng chiếc xe vô góc, xách cặp đi thẳng lên lầu. Mở cửa phòng cái rầm, nằm phịch xuống giường. Ngán ngẩm, móc cái điện thoại ra, nhấn số của Linh.
“Tút…tút…tút..”
Gọi thêm lần nữa, vẫn vậy. Trời ơi là trời, sao con khổ quá vậy nè?!
Nằm trên giường gãi đầu, bứt tóc, suy nghĩ đủ kiểu, không biết làm sao cho Linh hết giận mình nữa…Rồi tui ngủ quên lúc nào không hay.
Giật mình thức dậy, ba giờ mấy chiều rồi. Mơ màng lấy cái điện thoại ra bấm số Linh “Tút…tút…” vẫn không trả lời. Sao mà giận dai quá vậy không biết. Mặc kệ, chắc mai hết giận. Vô toilet, rửa mặt, súc miệng. Hôm nay không có bài, đi chơi thôi. Thay bộ đồng phục ra. Dắt xe ra ngoài cổng, chuẩn bị đi.
_T! Đi đâu vậy?!- má từ trong nhà đi ra
_Dạ, con đi qua nhà thằng Qúi.
_Học bài hết chưa?
_Hôm nay không có bài, má.- tui trả lời
_Không có cũng phải học, đi tới sáu giờ rồi về nghe chưa.
_Dạ con biết rồi.
Nói đoạn tui nhảy lên xe, phóng thẳng. Vừa chạy vừa lấy điện thoại rủ mấy thằng chiến hữu đi chơi.
_Quẩy?- giọng của Năm nổ
_Đi chơi mày.
_Xin nhỗi, ngộ đang học bài.
_Học gì?
_À, ngộ đang học tin học.
_Cái gì?
_Hờ hờ, fifa đó mà.
_Ở đâu?- tui hỏi
_Mày biết rồi còn hỏi.- nó trả lời xong liền cúp máy.
Không lẽ lát nữa lại ngồi net chung nó, không, quanh đi quẩn lại chỉ có nhiêu đó, chán chết. Đạp xe lại quán net, dắt xe vô trong. Mới chiều mà đã đông nghịch người. Tui đảo mắt, ngó nghiêng 1 vòng quán net thì thấy Năm Nổ, nó ngồi ở trong cùng.
_Ê! Ê!
Chắc tại đeo headphone nên tui kêu nó không nghe. Quán này khá nhỏ, có khoảng 20 máy đặt dọc hai bên, mấy thằng chơi Võ Lâm với Đột kích chửi nhau ỏm tỏi, mùi thuốc lá thì nồng nặc. Dân chúng ngồi đầy ra cả đường đi vô, chen lấn cực khổ mới chui vô được gần tới chỗ thằng Nổ.
_Anh ơi, tránh qua cho em chút.- tui nói với một thằng, nó chắc cũng tầm 18, 19 thôi.
_Gì?!- nó quay qua tui, mặt hầm hầm
_À…anh xích vô một chút cho em qua được không.- tui giả bộ cười thân thiện
_Biến, tự kiếm chỗ mà chui.- nó hất hàm
Hơ…giang hồ tuổi teen à? Bắt đầu nóng máy rồi nhưng một sự nhịn, chín sự lành, tui vẫn cố gắng mở miệng cười.
_ Anh…cho em qua một cái được không?
Bỗng dưng nó đứng phắt dậy, đá chân vào cái ghế cái rầm.
_ĐM mày, có biến không?!- nó nói bằng cái giọng giang hồ.
_Ơ…-tui giật mình
_Ê…ê…chuyện gì vậy?- thằng Nổ chạy lại
_À…không có gì đâu, đi chơi mày.- tui nói Năm nổ, thằng kia vẫn trừng mắt nhìn tui.
_Đợi tao tí, đang đá.- nó vừa nói vừa chỉ vào máy tính
_Ừ…vậy tao đi, lát trở lại.- tui nói rồi quay đi, bước ra ngoài
_Ê, sẵn mày chạy đi mua giùm tao mấy thứ coi.-thằng Nổ chạy theo, vỗ vai tui
_Mua gì?
_Mày chạy ra hàng thuốc tây mua cho tao một vỉ thuốc xổ, hổm rày bị bón quá….- nó nhăn mặt rồi thì thầm với tui.
_Hờ hờ…nghe HKT đi, khỏi uống thuốc, hợ hợ…- tui cười đểu
_Thôi, lẹ đi mày. Tiền nè.
_Biết rồi.
Dắt xe ra ngoài, tui chạy lại đằng nhà thuốc tây.Chạy vô trong:
_Chị ơi, lấy cho em 1 vỉ thuốc xổ đi chị.
_Có nhiều loại lắm, em muốn lấy loại nào?
_Ơ…loại cỡ tuổi em có không?
_Có chứ, đây, em lấy thuốc uống hay sao?
_Dạ…
_Ừ, vậy thì em lấy Ex-lax nha.
_Dạ, vậy uống vô có tác dụng phụ không chị?
_Có chứ, thuốc xổ nào cũng vậy. Uống cái này thì em sẽ bị đau quặn bụng, tiêu chảy, buồn nôn nữa. Em muốn lấy loại khác không?
_Cứ lấy em loại này đi.- dù sao cũng đâu phải tui uống.
Mua thuốc xong, tui chạy lại quán net, Năm nổ vẫn còn mải mê, tui để ý thấy thằng kia vẫn còn ngồi, luộn miệng chửi bới. Đúng là mấy thằng nghiện. Tui đi vô, khều thằng Năm nổ.
_Nè mày, xong chưa?

_Okê, okê, đợi tao 5 phút nữa, sắp vô địch rồi.- nó nói mà hai mắt vẫn dán chặt vô màn hình
_Ừ…-tui nhìn nó bực bội.
Thằng giang hồ kia vẫn ngồi đó chơi game, miệng vẫn chửi bới không ngừng, nhìn là chỉ muốn tọng vào mõm nó một phát. Người gì mà thời này còn đề bảy ba Đan Trường, đã vậy còn đen nhẻm y như thằng Kì Lờ, mình mẩy ốm tong teo, cao nghều ngệu mà cũng bày đặt làm giang hồ. Ông là ông chỉ cần tặng cho một đấm là ô la la, ba má nhìn không ra. Đang lườm nó thì:
_Anh hai?!- đứa nào vỗ lưng tui
_Ai anh mày?- tui quay phắt qua
_Ơ…xin lỗi. T à?
Ệt, Minh Anh, làm cái gì ở đây vậy trời? Tui ngớ người ra, sao dạo này toàn bị ám.
_Hơ…ờ…chào…- tui cười cười
_Chào.- nó chào lại
Rồi Minh Anh quay qua thằng giang hồ bảy ba si đa đầu đất lúc nãy:
_Anh hai, mẹ em kêu anh về kìa.
_Hả? Đợi anh chút….đm nó…đá thua,,,à đợi chút nha…đm nó…-thằng ba trợn đó vừa trả lời vừa “chơi” game.
_Ừm…lẹ đi…- Minh Anh im lìm
Nhỏ Minh Anh đứng đó đợi, nhỏ nhìn tui ra chiều khó hiểu.
_Sao con trai ai cũng mê game hết vậy?
_Hờ hờ,,,còn mê gái nữa chứ…- tui bị liệu giữa game với gái, hễ ai hỏi tui về game là tui lại thêm gái vô.
_Ơ...- nhỏ nhìn tui trân trân
_Hơ hơ…không có gì, đừng để ý.- tui nhún vai
_Cô ơi! Cho con chai Pepsi!!!- thằng giang hồ hét toáng lên
_Đợi chút! Có liền!- bà chủ trả lời
Thằng Năm nổ vẫn dán mắt vô màn hình. Nhỏ Minh Anh thì đứng đó đợi thằng giang hồ, lâu lâu lại nhìn lén tui, thấy tui nhìn lại liền quay mặt đi chỗ khác. Chán, tui lấy vỉ thuốc xổ của Năm nổ lên coi chơi rồi đi lại bàn cùa bà chủ mua cái cạc fifa.
_Trời ới!Sao lâu quá vậy? Pepsi đâu?!!!- thằng giang hồ hét lên
_Từ từ, đợi chút có liền!- bà chủ trả lời.
_Dì H, lấy con cái cạc fifa hai chục đi.- tui nhìn bà chủ cười cười
_Trời ơi, T! Sao cả tháng nay không lại quán, không có mày quán dì ế quá trời.
_Hờ hờ…dì giỡn nữa, vầy mà ế…
Tui chơi ở đây cũng lâu năm, riết bà chủ với tui thân lúc nào không hay. Hồi đó có lần lại chơi mà bà chủ bận công chuyện không coi tiệm được nên nhờ tui. Bữa đó chơi cả buổi chiều không tốn 1 cắc mà còn được thêm cái thẻ nạp nữa.
_Bà chủ!!! Pepsi đâu?!!
_Có liền, có liền!
Rồi dì H quay qua tui:
_Cái thằng quỷ đó không biết ở đâu tới, nó chơi từ sáng tới giờ chứ ít gì. Thấy con nhỏ con gái không? Sáng giờ qua đây kêu nó cả chục bận rồi. Dì thấy nhỏ đó dễ thương đó T.
_Dạ?- tui trố mắt
_Dạ gì, dớt nó đi con trai.
_Thôi dì cho con xin hai chữ “bình yên”.
_Mày…thiệt tình…-dì H cười
_Bà chủ!!! Pepsi!!!
_Đợi chút!
Rồi dì H đứng dậy định đi làm nước thì có người lại tính tiền.
_Thôi, dì tính tiền người ta đi, con làm nước cho.
_Ờ, làm giùm dì nha.
Rồi tui đi lại chỗ mấy kết nước ngọt, lôi chai Pepsi ra. Để lên bàn cùng với vỉ thuốc của Năm nổ. Bỗng dưng thấy mình ngu, mắc gì phải làm nước cho thằng giang hồ đó chứ. Nhìn qua vỉ thuốc….nhìn qua chai Pepsi….lại nhìn qua vỉ thuốc….hị hị…nảy ra tối kiến.
Tui chạy lại nhà vệ sinh, lấy cục đá chặn cửa. Gỡ bốn viên thuốc ra, đập nhuyễn ra như bột. Xong, đổ Pepsi vô, tui lấy đũa khoáy thật đều cho thuốc tan ra. Cuối cùng là bỏ nước đá. Hí hửng đem nước lên cho anh giang hồ bảy ba.
_Hị…hị…mời anh uống nước.
Nó không nói gì, chỉ liếc nhìn tui. Liếc nữa đi, lát nữa mày sẽ van xin trong đau đớn…hị hị.
_Ê, tao xong rồi, đi chưa mậy?- Năm nổ vỗ vai tui
_Chưa, đợi tí.- tui gắt
Lát sau, giang hồ kêu tính tiền, nó đưa miệng hút phát hết luôn nguyên ly Pepsi, hơi nó dài thật…Nó đi ra, nhỏ Minh Anh cũng đi ra theo, nhỏ quay lại chào tui. Nhìn Minh Anh…tui lại nghĩ ra tối kiến.
_Ê- tui vỗ vai nhỏ
_Hả?
_Đi uống trà sữa với T không?
_Bây giờ à?
_Ừ. Đi không?
_Cũng…được.- Minh Anh hơi lưỡng lự
_Rủ anh của bạn theo luôn ha.- tui cười
_Ừ- nhỏ gật đầu cười.
Rồi nhỏ chạy lại nói gì đó với giang hồ, thằng giang hồ nhìn tui, nói nói gì đó với nhỏ Minh Anh rồi cuối cùng nó gật đầu.
_Được rồi, ảnh chịu đi rồi.
_Ừ, vậy đi thôi.
Định bước ra thì Năm nổ kéo tui lại.
_Ai vậy? Mắc gì đi chung với nó?
_Cứ đi đi, lát có trò vui cho mày coi…hị…hị
_Hả?
_Khuyến cáo, đem theo mặt nạ chống độc.
_Mày hâm à?- nó chửi tui
_Không, lát nữa mày biết hị hị…Mà gọi điện mấy con bạn hàng xóm của đi nữa nha.
_Mấy con đó nói chuyện chảnh choẹ, sốc óc nhau lắm. –Năm nổ nhăn mặt
_Cứ gọi đi, tao đảm bảo lát có trò vui mà.- tui cười cười.
_Ờ.
Rồi mấy tui dẫn giang hồ với Minh Anh ra quán trà sữa quen thuộc. Thằng giang hồ chở nhỏ, còn tui thì chở Năm nổ…Khữa…khữa…dám hăm dọa ông à? Ông sẽ cho mày chết trong đống phân…khữa…khữa…
Tới nơi, cả đám vô quán. Em phục vụ mời cả đám chọn nước:
_Anh hai uống gì?- nhỏ MinhAnh hỏi thằng giang hồ
_Gì cũng được.- nó hất hàm
Rồi nhỏ quay qua tui.
_Mình uống hồng trà. Anh mình thì gì cũng được, T kêu đi.
_Cho mình 1 trân châu bạc hà, 1 hồng trà, cà phê sữa với 1 sinh tố bơ nha.- tui đưa em phục vụ cái menu rồi cười.
_Ủa, ai uống sinh tố bơ?- Năm nổ hỏi
_Mày biết mà còn hỏi.- tui cười
Lát sau.
_Ra là anh dưới quê mới lên à?-tui nói
_Ừ…- Minh Anh trả lời giùm nó
Thằng giang hồ vẫn ngồi đó làm mặt ngầu với tui. Lát nữa thấm thuốc là mày chết, con trai à.
“Tẹtẹtẹtẹtẹtẹtẹt!!! Tủnnnnnnnn……!!!!”, tiếng sấm vang trời.
Minh Anh quay đỏ mặt, quay qua nhìn thằng giang hồ. Mặt thằng giang hồ chuyển từ đen sang xanh lá.
_Hị…hị…hị…- tui cố gắng nhịn cười
Thằng Nổ thì đưa tay lên bịn mũi.
_Nổ đâu?! Mày đâu rồi?!
Đúng lúc này, mấy con hàng cá, bạn của Năm nổ tới…
…Còn tiếp….

Chap 59
Trước mắt tui hiện ra hai đứa con gái, một đứa là cá sấu chính hiệu. Cái miệng oang oang không ngừng, đã vậy giọng còn chua hơn giấm, ăn nói cực kì “có duyên”. Con người ta không được cái thì ít nhất cũng phải có cái khác bù vô, đằng này tính nết không được, bên ngoài cũng không được nốt. Người gì lùn tịt, tròn vo, nhìn y như cái hột mít. Mặt thì…mô phật….cái đầu như đống rơm, đã vậy còn bày đặt đi đánh rối…nhìn không khác gì....siêu xay da cấp 4.
Còn đứa đi chung nó thì thấy im ỉm, có vẻ đầm thắm hơn. Da trắng, mặt cũng có thể gọi là xinh, tóc cắt ngắn, ăn mặc nhìn rất cá tính. Ấn tượng lần đầu gặp nhau luôn.
_Ê, kêu nước coi mậy?!- con hột mít kia không thèm chào hỏi gì tụi tui.
_Ờ…- Năm nổ miễn cưỡng.
Em phục vụ đem menu ra, đưa cho con hột mít. Nó liếc sơ qua một lượt rồi hỏi:
_Còn kem không?
_Dạ, quán hết kem rồi chị.- em phục vụ nhỏ nhẹ
_Cái gì?! Cái quán lớn vầy mà không có nổi một ly kem à?!!- bỗng dưng con hột mít kia hét lên, muốn thủng luôn lỗ nhĩ.
_Ơ…- em phục vụ ngớ người ra
_Ơ ơ cái gì?! Giờ tao hỏi là có đem kem lên đây hay không?!!- con hột mít giở giọng giang hồ
_Thôi! Không có kem thì lấy cái khác! – Năm nổ can
Cuối cùng con mẹ hột mít cũng chịu lấy cái khác. Em phục vụ đi ra, ném lại cái nhìn đầy khó chịu. Cả đám ai cũng im lặng, chỉ có mình con hột mít là cứ oang oang cái mỏ, thao thao bất tuyệt, đủ chuyện tầm xàm bá láp. Chợt…
“Tẹtẹtẹtẹtẹtẹtẹtẹtẹtẹt…!!!!”. Bỗng dưng cả không gian im bặt, con hột mít đang nói cũng phải im mỏ lại. Nó đơ ra. Tui đưa hai tay lên vuốt mặt, thực chất là để che cái miệng đang ngoác rộng ra vì cười. Năm nổ không nói gì, cho luôn hai ngón tay vô lỗ mũi. Minh Anh thì cứ liếc nhìn anh giang hồ, mặt nhỏ đỏ bừng.Anh giang hồ thì mặt cắt không còn giọt máu, thở dốc. Nhỏ con gái đi chung con hột mít cũng ý nhị đưa tay lên che mũi. Anh giang hồ lúc này chắc nhục không tả nỗi rồi.
Lúc này em phục vụ đem đồ uống lên. Tui để ý em ấy hơi nhíu mày, chắc ẻm nghe mùi rồi.
Xong, sau khi cái mùi hương có vẻ nhạt nhòa bớt, tui đẩy cho anh giang hồ ly sinh tố bơ.
_Uống nước đi anh.- nhỏ Minh Anh nói
_Ừ…ừm…- anh giang hồ vẫn thở gấp, mồ hôi nhễ nhại
_Anh bị sao vậy?- Minh Anh hỏi
_Không…không có gì.- nó vẫn cố gắng cầm cự.
Tui không nói gì, chỉ thi thoảng nhìn nó rồi cười đểu. Nó thì vẫn ngồi một chỗ, bất động, nhìn tui chầm chầm. Không khí phải nói là yên ắng và căng thẳng tột độ. Không ai nói với ai câu nào, một lúc sau, Minh Anh mở lời:
_T…lấy lịch ôn thi chưa?
Hớ…hồi sáng sáng bị Linh giận, về nhà luôn quên không lấy lịch học.
_Ơ…chưa..- tui trả lời
_Biết mà, hồi sáng lên văn phòng mà không thấy T.
_Ờ, vậy chừng nào bắt đầu ôn?
_Ba, năm, bảy. Từ 7 giờ tới 8giờ rưỡi.
_Hả?Nay thứ ba mà? Lát nữa học à?
_Không, bắt đầu từ thứ năm.
_À, vậy à…
_Ừm…
Vậy là coi như xong, không biết nói gì nữa. Lại ngồi im và chờ đợi…..”Tẹtẹtẹtẹtẹtẹtẹtẹt……!!!!!” Tiếng “Tẹt” ai oán lại cất lên. Anh giang hồ lấy hai tay che mặt lại, chắc giờ ổng cũng muốn độn thổ lắm. Tui lấy tờ giấy ăn, xé đôi ra rồi nhét vô mũi.
_Anh ơi…hị…hị -tui nói
_Cái gì….- giang hồ thều thào
_Ở dưới có toilet đó, nếu cần thì…
Tui chưa kịp nói hết câu thì giang hồ đứng phắt dậy, chạy như bay xuống lầu, hai tay đỡ bàn tọa, chắc là để chặn lại không cho….nó trào ra.
Thằng chả chạy đi, cái mùi hương nồng nàng vẫn còn đây….
_Xin lỗi mọi người nha…- nhỏ Minh Anh cúi ầm mặt, lí nhí
_Ờm….ừm…-tui gật gật đầu.
Thằng Năm nổ rút hai ngón tay ra, dính đầy xỉ mũi, nó dứ dứ vào người tui.
_Trò vui của mày đó hả? Thúi muốn chết.- Nó nhăn nhó
_Thúi còn đỡ hơn hai ngón tay của mày…gớm…đi chỗ khác!!!
Năm nổ “Hứ” một tiếng rồi nó lấy khăn giấy chùi tay. Minh Anh nhìn nó trân trân. Tui không biết làm gì hơn là cười trừ, có thằng bạn ở dơ cũng khổ.
Con hột mít thì lăn đùng thở lấy thở để, chắc do nó nhịn thở lâu quá. Cô nàng kế bên thì chốc chốc lại nhíu mày.
_Ê Nổ, sao nay mấy con bạn của mày hiền quá vậy?- tui hều khều thằng Nổ
_Tao đâu có kêu mấy con hàng cá đâu, đứa lùn tịt là là em gái của thằng em họ của con trai của bà bạn thân của mẹ tao.
_Ờ….-tui đơ ra
_Còn đứa đi chung là con bạn của…
_Thôi, tao biết, bạn của nó chứ gì.- tui xua tay
_Không, là con bạn của nhỏ em gái của bà chị nó.
_Ờ…- tui nghe xong, ngơ ngáo.
“Lẹp bẹp, lẹp bẹp!”- ông anh giang hồ chạy lên.
Đi vào, mặt của giang hồ đã bớt ngầu một chút. Vừa đặt bàn tọa xuống thì “Ọt….ọttttt”,
Anh chả lại chạy như bay xuống lầu. Cứ như vậy hai, ba bận. Là siêu nhân cũng chết nói chi là người. Mà hình như mỗi lần chỉ được uống 1 viên xổ thôi thì phải, tui cho giang hồ uống tận 4 viên….Chắc chết….
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Năm giờ mười lăm, trời lúc này đã chập choạng tối, giang hồ vẫn còn đang ở dưới lầu để “giải quyết”. Năm nổ đang cười nói rôm rả với hai nhỏ kia, tui với nhỏ Minh Anh cũng chỉ nói với nhau vài câu chứ không nhiều.
_Thôi, tối rồi, về đi T.- Minh Anh nhắc tui.
_À, ừm…
Đứng dậy, tui khều vai Năm nổ.
_Về mày, trễ rồi.
_Đợi tí, tao đang vui.- nó trả lời, hai mắt cứ dán vào con bé đi chung con hột mít.
_Lẹ mày!- tui quát
_Rồi rồi, từ từ, nóng vậy lão đại.
Cuối cùng nó cũng nhấc đít ra khỏi ghế. Đi xuống dưới tính tiền, ông chủ quán đi từ trong toilet ra, luôn miệng chửi:
_Thằng nào đi vào mà không xả nước, thối không chịu được, thối thế không biết….- ông chủ quán là người Bắc.
_Bác ơi, tính tiền cho con.- tui móc bóp ra.
_Đây, đây, để xem…trân châu bạc hà, cà phê sữa, sinh tố mít, sinh tố bơ….v..v…tổng cộng tám mươi nhăm.
_Dạ. – tui rút tiền ra định trả thì…
_Đây ạ.- nhỏ Minh Anh đã đưa tiền cho ông chủ tự lúc nào.
_Ơ…- tui ngớ người ra. Đó giờ chia nhau ra trả thì có chứ đây là lần đầu tiên đi chơi mà con gái trả tiền cho tui.
Không biết nói gì hơn, chỉ gãi đầu cười ngượng nghịu.
_Thôi về mày.- Năm nổ kêu tui
_Ừ.- tui gật đầu
Đi ra ngoài lấy xe, tui vẫy tay tạm biệt nhỏ Minh Anh rồi đạp xe về. Năm nổ thì đi với hai đứa bạn của nó rồi. Đúng là mê gái bỏ bạn. Trời chuyển mưa….gió thổi lạnh quá….đạp được một đoạn thì sực nhớ, cần phải nói rõ chuyện bức thư với nhỏ Minh Anh nữa. Tránh để đêm dài lắm mộng, tui quay xe lại, chạy như bay trở lại quán, chắc nhỏ cũng chưa đi.
“Két!”- tui dừng xe trước quán. Ngó vào quán thì thấy nhỏ Minh Anh vẫn còn lóng ngóng đứng đó, vẻ mặt sợ sệt.
_Có chuyện gì vậy?- tui bước vào
_T…- vẻ mặt nhăn nhó của của nhỏ bỗng dưng biến mất, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ.
_Hửm?
_May quá…
_Có chuyện gì?
_Anh của mình về từ lúc nào rồi…
_Hơ…
_Mình gọi cho ảnh không được, giờ điện thoại hết pin rồi…- nhỏ lí nhí
Ngẫm ra thì cũng tại tui, nhờ liều thuốc xổ cao cấp với cái tối kiến của tui mà nhỏ mới như vầy. Thấy có lỗi nên…
_Để mình chở bạn về cho.- tui nói
_Thiệt hả?- hai mắt nhỏ sáng rực
_Ừ.
_Cảm ơn T nhiều nha!- nhỏ cười
Trèo lên xe, tui đợi nhỏ ngồi yên rồi nói:
_Được chưa? Rớt xuống đường là T không chịu trách nhiệm à nha.
_Ngồi chắc rồi, đi đi.
Bắt đầu đạp, trưa giờ chưa ăn gì, lại còn phải đạp xe nữa, mệt chết. Đã vậy còn đi ngược chiều gió nữa chứ. Chạy mệt le lưỡi.
“Tí tách…”- những giọt mưa đầu tiên rơi xuống, chạm vào má tui. Rồi thì
“Rào…rào…rào….!!!!”- Mưa!!! Mưa rồi!!!
Tui đạp thật nhanh, lủi vô cái quán cóc ven đường trú mưa luôn. Mưa lớn quá.Ngồi trong quán, lạnh, lại thấy đói bụng nữa chứ.
_Ăn gì không Minh Anh?- tui hỏi
_Thôi.- nhỏ từ chối
_Cô ơi, cho con hai trái bắp nướng.- tui nói
_Có liền!- cô chủ quán nói vọng ra
_T đói lắm hả?
_Không, hai trái, hai người ăn.
_Đã nói là không ăn mà.
_Thấy hai người đi mà 1 người ăn thấy kì không?
_Ơ…
_Thôi, không nói nữa.- tui gạt đi
Mưa ở ngoài rào rào, mưa sủi bọt trắng xóa cả mặt đường, quán vắng, chỉ có tui, nhỏ Minh Anh với vài người. Ngồi nói chuyện với nhỏ một lúc, tui bắt đầu cố gắng giải thích cho nhỏ nghe chuyện bức thư hôm đó:
_À, Minh Anh, chuyện bức thư hôm đó là do…
_Bắp đây!!! Bắp đây!!!- cô chủ quán đem hai trái bắp nướng nóng hổi ra, thơm nức mũi.
_Dạ, cảm ơn cô.- Minh Anh nói
_Chà chà, con gái lễ phép như vậy giờ khó kiếm lắm, ráng mà giữ nha cậu.- cô chủ quán nhìn tui rồi cười.
Tui cũng đành ngậm miện thôi, còn Minh Anh thì cứ nhìn tui cười tủm tỉm. Đã khó giải thích cho nhỏ rồi, bây giờ lại càng khó hơn nữa….
Không nói gì, tui ngồi đó suy nghĩ, hai đứa ngồi đó ăn bắp. Trời mưa lạnh mà ăn bắp nóng, ấm bụng quá.
Thấy trời bớt mưa, tui tính tiền, rồi chở Minh Anh về. Cố gắng đạp thật nhanh, gần sáu giờ rồi! Không về đúng giờ là ăn hành với má mệt nghỉ. Quên bẵng luôn chuyện giải thích với Minh Anh.
_Làm gì chạy nhanh dữ vậy?
_Trễ giờ rồi.
_T bận à?
_Không trễ giờ qui định, đi chơi lố giờ rồi
_T à…
_Gì?
_Thật ra…ừm…mình có bạn trai rồi…- nhỏ lí nhí
_Ế ế ế!!!!- tui thằng xe lại cái két.
_Sao vậy? Giận mình à?- nhỏ giật mình
_Sao không nói sớm?
_Mình….xin lỗi…
_Thôi, không có, cái đó cũng không phải thư của T gửi.- tui thở phào nhẹ nhõm
_Ủa? Vậy là của ai chứ?
_Thằng hồi nhìn bạn không chớp mắt đó, nó viết thư, nhờ T gửi giùm mà không kí tên.
_Hả? Làm mình tưởng….- tới đây, giọng nhỏ bỗng chùn xuống
Không nói gì thêm, tui đạp xe thật nhanh.
_Nè, nè, quẹo vô đây nè.- Minh Anh kêu
_Ờ….
Hóa ra nhà Minh Anh ở gần nhà bé Trang. Chắc là hàng xóm nhau.
_Thôi, chào T, mình vô nhà nha.- nhỏ vừa nói vừa vẫy tay chào, rồi chạy vô nhà.
_Chào.
Xong, tui đạp xe đi, lòng thanh thản, vậy là mình không sao hết, mình hông làm gì có lỗi với Linh hết…thiệt là sung sướng quá!!!
Đạp xe về, tui chạy ngang qua nhà bé Trang. Tui sững lại, dừng xe ngay tấp lự. Chuyện gì đang xảy ra? Sao….sao…bé Trang lại quì trước cửa nhà vậy…Đứng ngoài cổng nhìn vào, tui có thể thấy tay chân bé đầy lằng ngang dọc, bầm tím….tim tui bắt đầu đập nhanh, thở gấp...
…còn tiếp…

Chap 60
_Con khốn!!! Mày đi ra khỏi nhà tao ngay lập tức!!! Không nghe lời tao là tao đánh chết hai mẹ con mày!!! Đánh chết cả con chị của mày nữa!!!
Nghe tiếng quát, tui giật mình, nhìn vào, một thằng trẻ măng, chừng hai mươi mấy, tay nó đang cầm cây mây. Bé Trang thì quì ở đó, cúi gầm mặt. Cái gì đang diễn ra vậy?
Nó cầm cây mây, nhịp nhịp lên mặt sàn rồi “Vụt!!!”. Thằng khốn đó đánh bé Trang một cây vào ngay bả vai. Bờ vai bé xíu đó sao mà chịu nổi. Bé Trang sụp xuống ngay, tay vịn chặt vai, rũ rượi. Rồi như chợt hiểu ra, mấy vết bầm chằn chịt đó, những vết thương đó, tất cả đều do thằng đó gây ra…
_Cái thứ như mày nên đi chết đi!!! Sống ở đây làm chi để chật đất!!!- nó thẳng tay vụt thêm mấy cái nữa vào đùi Trang. Miệng thì chửi không ngừng. Bé Trang đau đớn, quằn quại, hai hàng nước mắt bé chảy dài…Cái chuyện quái này diễn ra bao lâu rồi chứ…tui đứng đó, hai tay bấu chặt vào tay lái xe đạp.
_Con ơi..! Con tha cho em nó đi!!! Em nó còn nhỏ, tha cho nó đi!!!- mẹ của bé Trang từ trong nhà chạy ra, đã giùm bé mấy cây rồi phủ phục, quỳ ở đó mà che chắn cho bé. Bác ấy rơm rớm nước mắt.
_Mẹ con mày! Biến hết đi, tao sai nó đi mua rượu mà không mua dám cãi lời tao à?!!- thằng khốn đó chửi bới
_Mua về để mày uống rồi mày đánh vợ mày à?!- Mẹ bé Trang hét lớn
_À! Ra là mày cũng dám cãi lời tao nữa à?! Cãi nè, mụ già! Dám cãi à?!- Mỗi từ “cãi” của nó là một cây mây vụt xuống tấm hai thân nhỏ bé của mẹ con bé Trang. Ba bé đâu mà lại để thằng khốn này làm vậy?!
_Thôi mà anh! Anh muốn uống thì để em mua cho! Anh tha mẹ em với em em đi!!!- bà chị của Trang, tui đã gặp qua một lần, mang cái bụng bầu mà ráng níu kéo không cho thằng chồng khốn nạn tiếp tục đánh mẹ và em.
_Mày tránh ra!- thằng đó hất ngã cả vợ mình, người mang trong mình giọt máu của nó.
Chị của bé Trang ôm bụng nhăn nhó. Thằng đó vẫn tiếp tục đánh mặc cho bé Trang với mẹ gào khóc. Mấy người hàng xóm chạy ra, chỉ đứng nhìn, còn cười nữa, họ coi đây là trò vui, thú tiêu khiển của họ à? Trái tim bị con gì ăn mất rồi à? Một thằng choai choai, móc cái củ khoai tây của nó ra quay phim. Hàm răng nghiến kèn kẹt, não tui như muốn nổ tung ra…..hàng xóm sống với nhau mà vậy sao? Không lấy được một người can ra, cũng không ai báo chính quyền…Bây giờ nếu tui xách xe ra về thì không bằng súc vật. Suy nghĩ kĩ rồi, thà làm trẻ trâu chứ không làm súc vật.
Dựng lại xe, tui bước tới trước cổng nhà bé Trang, kế bên có đống gạch xây, thuận tay, tui cầm luôn hai viên. Đẩy cổng đi vô một cách tự nhiên, tui giấu hai viên gạch sau lưng, từ từ bước vào nhà bé.
_Thằng kia!!! Mày đi đâu?! Biến ra khỏi nhà tao!- nó quát
Tui cứ bước tiếp, lúc này bé Trang ngước lên nhìn tui, ánh mắt của bé chứa đựng đầy sự sợ hãi. Rưng rưng nước mắt.Đầu tóc rối bù, thân thể loan lỗ thương tích. Còn đâu cô bé xinh tươi ngày nào…”BỐP!!!”, cây mây đập vào bắp tay tui.
Đúng là cây mây có khác, dẻo, đánh đau thật. Tui đau tận xương, hận tận tủy, đau cho bé Trang. Hận thằng khốn dám đánh đập, hành hạ bé.
_Tao hỏi mày là thằng nào?! Có biến đi không?!!!- thằng đó lớn tiếng.
_Anh….không…mày có quà.- nó không xứng làm đàn anh.
_Qùa cáp gì?!- nó hất hàm, quơ quơ cái cây
_.......-tui nheo mắt, không nói gì
_Mẹ, thằng điên, câm à?! Nói!
_....Gạch…- tui nói
_Cái chó gì chứ?!- nó hỏi
_GẠCH!!! MÀY ĐIẾC À?! ĐIẾC NÈ! ĐIẾC NÈ!- tui hét lên, thẳng tay tống cho nó hai viên gạch, không biết có trúng không.
Măc kệ , tui quay lại, kéo tay bé Trang chạy ra ngoài.
_...T…sao anh…- hai mắt bé đỏ hoe.
_Đi theo anh.- tui kéo tay Trang xền xệt.
Ra tới chỗ dựng xe, tui nhìn lại vào trong nhà, mẹ bé Trang nhìn theo, gương mặt khắc khổ nhưng phúc hậu. Thằng kia thì nằm lăn lóc bên cạnh mấy miếng gạch vỡ vụn. Bà chị của bé Trang thì ráng cố gắng nén đau mà chạy lại lo cho nó…
Tui lên xe, phóng vụt đi. Từng cái đạp là từng cơn giận, trút nó xuống bàn đạp hết, trút xuống hết…
Trời lại đổ mưa, nặng hạt. Như ngày tui đi đá banh, đánh nhau rồi bé Trang băng bó cho tui. Bây giờ khác rồi, người bị thương là bé, bị thương cả thể xác lẫn tinh thần. Trang vẫn im lặng, không nói gì. Tui biết bé đang khóc, tui nghe rõ từng tiếng nấc ngắt quãng, nghiến răng, ráng đạp xe thật xanh tới nhà Vi…
“Kính coong! Kính coong! Kính coong! Kính coong!”. Bấm chuông nhanh hết sức cố thể, mưa càng lúc càng lớn. Không ai ra mở cửa hết. Nép vô hiên nhà gần đó, tui dựng xe xuống. Lấy điện thoại ra, may quá, chưa bị vô nước. Gọi ngay cho Vi.
_A lô?
_Vi hả? Đang ở đâu vậy?
_Đang ở nhà dì, có chuyện gì không?
_Bé Trang có chuyện rồi! Về nhà liền đi!- tui nói như hét
_Chuyện gì?!
_Về lẹ đi!
_Ừ ừ !
Cúp máy. Cho cái điện thoại vô lại túi quần. Tui thở ra một hơi dài. Nhìn qua Trang, bé đang đứng đó run run, hai tay khoanh lại.Áo thun ba lỗ, jean ngắn, đã vậy còn ướt nhẹp, không lạnh sao được.
_Lạnh à?- tui nói
_Không.
_Đừng nói dối nữa.
_Không cần anh quan tâm.
_Ừm…- tui hơi bất ngờ
_Thằng đó là anh rể em phải không?
_Ừ.
_Tại sao nó đánh em?
_Đã nói không cần anh quan tâm mà.
_Em bị làm sao vậy?!- tui lớn tiếng
_Không..không bị làm sao hết!- Ánh mắt bé có chút bối rối
_Vậy trả lời anh đi! Tại sao nó đánh em?!
_Đã nói là không cần anh quan tâm mà!
_Trả lời đi!- tui nắm lấy cổ tay của Trang
_Đau! Buông ra!- bé nhăn nhó
_Trả lời anh mau! Tại sao?!
_Anh muốn biết lắm hả!?- bé hét lên
_Ừ! Anh muốn biết đó!
_Tất cả là do anh! Do anh hết! Anh là đồ tồi! Em yêu anh trước mà, nhưng tại sao chứ?! Tại sao anh lại trở thành bạn trai của Linh?! Anh nói đi! Nói đi!- bé Trang vừa nói, vừa khóc, nước mắt thắm đẫm đôi mi.
Nghe đến đây, tui lặng đi. Nguyên do tất cả là do mình? Sao có thể chứ? Mình là kẻ làm cho Trang phải đau khổ như vầy sao? T, mày là thằng khốn nạn như vậy sao?
“Tin! Tin!”- tiếng còi xe, Vi về tới.
_Trời ơi! Em bị sao vậy Trang?- Vi nhảy hốt hoảng
_Không sao đâu chị.- Trang nói
_Còn T nữa, có chuyện gì vậy?
Không trả lời, tui trèo lên xe, đạp về nhà. Mặc cho Vi kêu tên. Chạy thật nhanh về nhà. Bảy giờ rồi. Không quan tâm, tui đẩy xe vô rồi đi vô nhà.
_Đi đâu mà giờ này mới về?- má hỏi
_Dạ…tại nãy giờ con trú mưa.- tui nói
_Trú mưa mà sao ướt nhẹp vậy?
_Tại con thấy lâu tạnh qua nên đội mưa chạy về luôn.- tui nói dối tiếp
Không đợi má trả lời, tui đi thay đồ rồi lên phòng. Nằm vật ra giường, chán nản. Đời sao nhiều cái trái ngang vậy, lấy điện thoại ra nghịch, trong vô thức tui bấm số của bé Trang.
Giật mình, xóa số. Chỉ trong một ngày mà làm tui bấn loạn hết lên…
Xóa số của Trang. Lại muốn bấm số Trang tiếp. Ừ, thì gọi hỏi thăm thôi, có gì đâu mà phải lo. Tui phải tự trấn an mình. Gọi,” Thuê bao….” Nghe buồn não ruột. Tự hiểu, tui thảy điện thoại thoại xuống giường. Đi vô nhà tắm, vặn nước ra bồn, hôm nay ngâm mình luôn, coi như rửa sạch mọi xui xẻo của ngày hôm nay. Cởi áo ra, bắp tay tui bầm tím, sưng tấy lên. Cả cánh tay xụi lơ, không còn tí sức lực. Mặc kệ, so với bé Trang thì cái vết này là cái thá gì chứ. Tắt nước, tui ngâm mình trong làn nước ấm. Thoải mái hơn được đôi chút. Nằm trong bồn tắm, lại suy nghĩ vẩn vơ. Chuyện bé Trang bị đánh là do mình? Lý do? Không sao hiểu nổi…
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me

Mệt quá!!! Suy nghĩ nhiều loạn óc. Cầm chai dầu gội xịt phát lên đầu rồi cào cào mấy cái…
Tắm xong, xuống nhà, kiếm cơm ăn. Má ở đằng trước coi Tivi, bây giờ cũng khoảng gần tám giờ rồi, hôm nay mình tắm lâu thiệt. Cơm nước xong, đi học bài. Mai kiểm tra toán mười lăm phút, không sao, mấy bài cơ bản thì chỉ cần nắm cơ bản vài đường là áp dụng được nên tui không lo. Nói vậy chứ cũng tốn ít nhất bốn mươi lăm phút để hiểu trong sách nó muốn nói cái gì, định lý dài loằn ngoằn cộng thêm mấy từ khó hiểu, ví dụ bài tập thì ít mà cứ cho những bài tập có dấu sao. Nhìn phát ngán. Học xong, xuống nhà khóa cửa.
_Ba chưa về hả má?
_Ừ, đi nhậu với mấy ông trong công ti rồi.
_Vậy chờ cử không má?
_Thôi khỏi, đi ngủ đi, sáng còn đi học nữa.- má nói
_Dạ, thôi để con ra khóa cửa.
Tui không khóa cửa cổng, mỗi lần chờ ba về thì chỉ cần móc hờ cái khóa ở ngoài cổng lại thôi. Khóa cửa xong, ra nhà sau, rót ly nước đem lên phòng. Không quên lấy theo vỉ Salonpas. Đánh răng rửa mặt rồi lấy Salonpas ra dán, hết bốn miếng dán mới bít được hết cái vết bầm. Nằm xuống, bật máy lạnh lên, trằn trọc mãi mới ngủ được. Câu nói của bé Trang lúc chiều cứ văng vẳng bên tai tui. Mình là thằng khốn nạn như vậy sao? Mình làm gì mà bé Trang lại bị đánh.
Như thường lệ, sáu giờ lại lòm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở đi vô toilet. Hôm nay má không réo à? Hơi lạ, kệ, đánh răng trước rồi làm gì làm. Thay đồ xong xuôi, xách cặp xuống nhà. Nấu mì, xì xụp được nửa tô, ngó lên cái đồng hồ treo tường, sáu giờ bố mươi lăm….Hừm…hừm…lấy điện thoại ra coi, sáu giờ hai mươi. Chắc cái đồng hồ tường bị yếu pin rồi. Rồi tui tiếp tục xì xụp cho hết tô mì. Chẹp….đạp xe thong thả tới trường, sao lạ nhễ, mọi hôm giờ này nhiều học sinh lắm mà. Bỗng thấy lo lo. Tui chạy vèo phát tới trường, vắng teo, ngoài sân không có ma nào, nhà xe thì xe dựng đầy. Không lẽ mình trễ giờ? Cái điện thoại phản chủ!
Dắt xe đi vô, ngó qua, ngó lại. Không có ai, may quá. Mới vừa đá cống xe thì:
¬_Ê!
Giật mình, tui quay phắt lại. Thằng ngáo trực cổng hôm bữa bị tui gạt.
_À à à à à….ra là ông.
_Hề hề, mày à thằng cận?
_Ông nói tui cận thì ông khác gì.- nó nói
_Nay làm gì mà trực cổng nữa?
_Tui trực thay bạn, không được à?!- thằng ngáo đó chắc vẫn còn đau sau cú lừa
_Ờ…hè hè..
_Cười gì, đi trễ, đưa tên đây.
_Cần lớp không?
_Khỏi, tui biết lớp ông rồi.
_Mày ghê vậy cận…- tui cười đểu
_Đưa tên đây!
Đúng lúc này, thằng Tuấn, thằng cao to đen hôi mới chuyển tới lớp tui, chạy vèo vô.
_Ê…ê! Đứng lại!- thằng cận ngơ ngáo rượt theo.
Thấy vậy tui cũng định đánh bài chuồn luôn, nhưng mà nó biết lớp mình rồi, nan giải thật…Chợt…tui thấy có vật gì đó hình chữ nhật trên mặt đất. Cúi xuống nhặt lên…khà khà…kì này khỏi sợ gì nữa.
Thằng cận đuổi không kịp thằng Tuấn, nó thở hồng hộc chạy ngược trở lại chỗ tui.
_Sao? Rượt không lại à? Hé hé…- tui cười khẩy
_Đưa bảng tên đây!- thằng cận gạt phắt đi.
_Ờ…hợ hợ…- tui đưa bảng tên ra
_Tuấn à?
_Ngồi nhầm lớp hay sao vậy em trai ? Không biết chữ à?
_Hừm…
Nó không nói gì, lẳng lặng ghi tên vô sổ rồi đưa thẻ xe cho tui. Lấy được thẻ xe, tui hí hửng chạy lên lớp. Trong lòng mừng rơn, sao mà thằng cận đó dễ bị dụ vậy không biết. Anh là tên T chứ không phải Tuấn nhá em trai. Khởi đầu thuận lợi cho ngày mới.
Lên tới cầu thang, định chạy vô lớp thì thấy hai đứa trực ở cửa lớp, tí nữa là toi. Giờ phải làm sao đây, cái đống bàn ghế bị dọn đi từ hồi Tết rồi. Hừm…hừm…không phải xoắn!
Tui tự tin, hiên ngang bước vô lớp.
_Đứng lại! Đi học trễ, ghi tên vô sổ.- một đứa trực lớp chặn tui lại
Không nói gì, tui nhìn thẳn vô lớp dõng dạc:
_Nổ! Đi ăn rồi để quên cái cặp dưới căn-tin nè mày!
_Hả?- Năm nổ ngơ ngáo
_Hả gì? Chụp nè!
Nói đoạn, tui thảy cái cặp vô cho nó. Định bước vô lớp nhưng vẫn bị chặn:
_Đi đâu nãy giờ?- trực lớp hỏi
Năm nổ dường như hiểu ra mọi chuyện, nó chạy ra cười rồi nói với trực lớp:
_À à, hồi nãy tui với thằng này ăn sáng dưới căn-tin, để quên cái cặp nên để nhờ nó chạy xuống lấy giùm.- nó cười như nịnh thần
_Hừm…được rồi, vô đi.
Hé hé, phi vụ trót lọt. Tui với Năm nổ đi vô.
_Lát nữa bao tao uống nước mày.- thằng Nổ khều tui
_Ôkê! Ôkê.- tui cười
Bỗng dưng bắt gặp ánh mắt của Linh, em nhìn tui rồi quay đi rất nhanh. Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên Linh lạnh nhạt với tui. Chột dạ, tui không cười được nữa. Về chỗ ngồi, nhìn về phía Linh. Thở dài một cái, lát nữa giờ chơi nhất định phải lôi thằng Tín ra giải thích rõ ràng. Ngồi đó thẩn thờ, nhìn trời, nhìn đất, nhìn Linh. Ôi…khổ cái thân tui…
_T.
_Hả?- tui giật mình
_Làm gì mà ngồi đó thẩn thờ vậy?- nhỏ Châu nhìn tui, hỏi
_À, tại không có gì làm thôi.- tui nói
_Ừm, T học toán chưa?
_Rồi.
_Hic…mấy bài tập này khó quá, T chỉ Châu đi.- nhỏ Châu nhìn tui mắt chớp chớp
Vụ gì nữa đây? Nhìn vô mấy bài đó, mấy bài áp dụng thôi mà, không biết thật sao? Đọc kĩ trong sách một chút là ra thôi. Tui nhìn nhỏ Châu, nghi ngờ. Cũng muốn chỉ cho tròn trách nhiệm giúp đỡ học sinh mới nhưng mà lỡ Linh thấy là tui chết toi thêm lần nữa. Ngó nghiêng một vòng quanh lớp.
_Ê! Lớp phó, lại đây biểu!- tui ngoắc nhỏ lớp phó học tập
_Chuyện gì?
_Châu không hiểu bài này, bà chỉ cho Châu đi.- tui nói
_Sao ông không chỉ đi, bài dễ mà.- nhỏ lớp phó liếc sơ qua mấy bài toán rồi nói
_Tui cần đi “giải quyết”, bà chỉ giùm đi.
Đoạn tui dông thằng ra lối đằng cầu thang. Chạy ra khỏi lớp, không quên ngó qua chỗ Linh, em vẫn đang cắm cúi nhìn vào cuốn sách toán. Từng tia nắng sớm khẽ chạm vào mái tóc dài óng ả của Linh…hic.
Ra tới cầu thang thì gặp Vi từ hướng văn phòng đi lên.
_Vi…Vi!- tui dừng lại
_Chuyện gì vậy T?
_Bé Trang làm sao rồi?
….Còn tiếp….

Thân bài:
Chap 61
_Bé Trang đang ở nhà Vi á.
_Ừm…- tui ậm ừ
_Trang gửi lời xin lỗi T về chuyện hôm qua đó.- Vi nói
_Ừ, nhưng nhà Trang có chuyện gì vậy? Tại sao mà Trang bị đánh vậy?
_Từ từ, để Vi kể cho nghe.
_Ừ, nói đi.
_Ba của bé Trang bị tai nạn, bây giờ vẫn còn trong bệnh viện. Mấy ngày trước, chị của bé Trang dẫn chồng về, nói là ở chung để chăm sóc cho bé Trang với mẹ….
_Rồi sao nữa?- tui hỏi
_Anh rể của bé Trang nghiện rượu nặng. Mỗi lần thèm rượu là ổng làm mọi cách để mua cho bằng được. Hôm đó, chị của bé Trang không cho ổng tiền mua. Vậy là ổng đánh chị của bé Trang,bé Trang chạy ra can thì cũng ổng đánh tới tấp luôn, mẹ của Trang cũng không ngoại lệ.
_Sao không báo công an chứ? Gọi cho nhà Vi cũng được vậy.- tui hỏi
_Bé Trang nói lúc định gọi cho nhà Vi thì bị ông anh rể giật rồi đập bể nát, điện thoại bàn với di dộng của mọi người trong nhà đều bị đập bể hết.
_Vậy còn mấy người hàng xóm thì sao?
_Hôm đó chắc T cũng thấy mà, nhà ai nấy ở, đâu ai rảnh mà quan tâm tới người khác chứ.- Vi thở dài
_Ừm…bây giờ con người là vậy đó.- tui ngậm ngùi
Đi vô lớp, ngồi xuống, vẫn không quên nhìn qua chỗ Linh. Linh vẫn cắm cúi đọc sách, không thèm nhìn tui dù chỉ một cái……
Tiết đầu tiên, toán.
Kiểm tra mười lăm phút. Lấy giấy ra, chăm chú làm bài. Cuối cùng cũng xong, mồ hôi như tắm, cô toán nói là sẽ cho bài tập áp dụng thôi mà hình như cái quỉ này còn khó hơn bài dấu sao nữa…Ngó qua kế bên, nhỏ Châu đã làm xong từ lâu…vậy mà dám la không hiểu bài.
Ngó qua bàn Linh, em cũng đã xong rồi. Học sinh gương mẫu có khác. Đảo mắt một lượt qua xóm nhà cháy của Năm nổ, tụi nó đang quay…cóp cật lực. Vậy mà không bị phát hiện. Buồn buồn, tui lấy trong cặp ra mấy cọng dây thun, xé nhỏ tờ giấy nháp ra rồi lại, đưa lên ngắm kĩ cái đầu của Năm nổ. Chắc ai cũng từng chơi trò này rồi, bắn phát rát dã man. Canh kĩ tọa độ “Bưtttttt!!!” “Bócccccc!!!”. Trúng phóc luôn! Trúng ngay đầu…cô toán…móm xọm rồi.
_Ai?!! Em nào vừa mới bắn tôi?!!!
Cả lớp nhốn nháo, tui giả điên, úp mặt xuống bàn. Nhỏ Châu nhìn tui chằm chằm.
_Em nào?!! Không nói thì tôi cho cả lớp một điểm mười lăm phút!!!
Chết rồi….sao nay cô ác dữ vậy? Chết….chết….chết…..chết!!!!!
Tụi nó xì xào, đầu óc tui bấn loạn, phải làm sao đây, mặt mày tui xanh như tàu lá chuối.
_Ai?!! Tôi hỏi một lần nữa!- cô giáo đập thước xuống bàn cái rầm.
Lấy hết dũng khí, tui giờ tya lên.
_Là em….
_Giỏi lắm, làm kiểm tra mà còn dám đùa giỡn à?! Không điểm mười lăm phút, lớp trưởng ghi tên T vô sổ cho cô!
Rồi đời, chưa gì mới vô học được mấy bữa mà đã bị ghi sổ nữa!!! Đời toàn màu đen là sao?!!!! Đen như mõm con cờ hó!
Ngồi xuống, bắt gặp ánh mắt Linh, em ném cho tui cá nhìn sắc lẻm. Tự dưng thấy sờ sợ.
Mấy thằng chiến hữu ôn dịch thì nhìn tui cười đắm đuối. Hết tiết toán, tới giờ Anh văn.
Ông thầy đứng trước lớp, dõng dạc:
_Hôm nay chúng ta không học trong sách, các em muốn giỏi tiếng Anh thì phải tập nói cho nhiều,vậy mới phát âm chuẩn….v…v...
_Ừm, để coi, Hưng! Em đứng dậy nói cho thầy một đoạn giới thiệu về gia đình em đi.
Năm nổ nổi tiếng dốt Anh văn, nghe thầy kêu, nó run như cầy sấy, đứng dậy trả lời.
_Dạ…dạ… thưa thầy…ừm…..mai…pha-mơ-ly…hát…pho bí-bô. Ai…èn mai bá ran…èn mai ró đơ..(My family has four people. I and my parents and my brother)
_Ngồi xuống. Bây giờ…Châu, tới lượt em. Nói về một người bạn.
_Dạ. T is a nice guy, he’s funny and very cute.- nhỏ Châu nói
Tui đơ ra, Linh thì quay mặt xuống nhìn tui, vẻ mặt em khó chịu thấy rõ. Tụi trong lớp thì “Ồ” lên. Nhỏ Châu chỉ nhìn tui cười rồi ngồi xuống. Kiểu này thế nào cũng bị Linh mần thịt.
_Bây giờ em nào nói về những thứ mà mình thích và ghét cho thầy nào?!
Linh giơ tay. Rồi đứng dậy.
_Lolipops are my love. I hate cheaters, especially the one who cheated on my first love.- Linh nói, giọng hằn học.
Biết ngay mà, cỡ nào cũng bị mần thịt. Tui bắt đầu run.
_Ừm…tới lượt T, lần này thầy cho đề tài khó hơn. Em hãy cho biết cách…chống lại kẻ thù của em.
_Dạ?- tui giật mình
_Nói đi.
_Nhưng mà kẻ thù nào thầy?- tui ngơ ngáo
_Đứa nào cũng được, em nói đi.
_Dạ…ừm…e hèm… If you can’t defeat your enemies, confuse them.- tui chống chế
_Được, tốt, còn em nào nữa không?
_Dạ có em!- thằng Qúi giơ tay
_Tốt! Nói đi.- thầy giáo nhoẻn miệng cười
_Punch them in the faces!!!
_Chà chà, em hơi bạo lực, nhưng cũng được.- thầy nói
_Bây giờ đề tài sẽ là về sự kiên cường. Có em nào xung phong không?
_Fight until we die.- Vi tự tin
_Never give up! Never backdown!- Bóng biển lên tiếng
Lúc nào tiết Anh văn cũng là tiết sôi nổi nhất. “Tùng!! Tùng!! Tùng!!”
Giờ chơi, tui kéo đầu thằng Tín đi lại chỗ của Linh, định giải thích thì…
_Thôi, không cần giải thích.- Linh nói rồi bước ra cửa lớp
Tui cứng người, không biết nói gì hơn. Quay phắt lại, mọi tức giận lại dồn xuống đầu thằng Tín.
_Tao giết mày!!!! Mày đi mà giải thích cho Linh hiểu!!! Không là tao treo mày lên trần nhà, lấy dao moi ruột mày ra, lấy ruột mày quấn quanh cái cổ của mày rồi kéo cho tới khi nào cái đầu mày đứt ra nghe chưa?????!!!!!!!
_Hơ…lão đại bình tĩnh, đi liền, đi liền nè!!!- nó ba chân bốn cẳng chạy theo Linh xuống căn tin.
_T!
_Gì?

_Đi ăn với Châu đi…- nhỏ Châu kéo tay áo tui
_Hơ… thôi, T ăn rồi. - Linh đang ở dưới căn tin, xuống dưới là chỉ có chết.
_Đi đi mà, Châu mời mà!
Ế, cái này động chạm sỉ diện nha. Tưởng tui sợ tốn tiền à? Đi luôn, sợ tía con đứa nào.
Xuống căn-tin, thập thò như thằng trộm. May quá, Linh đi đâu rồi. Không có ở dưới này.
_Ăn gì?- tui hỏi
_Gì cũng được, T kêu giùm mình đi.
_Dì ới, cho con hai tô mì huyền…à…trứng cút!
Lát sau, đồ ăn được đem ra.
_Ngon ha T?- nhỏ Châu vừa ăn vừa hỏi tui
_Ờ…- tui vẫn xì xụp tô mì trứng cút huyền thoại
Mấy thằng trong căn tin nhìn tui chằm chằm. Đi ăn với bạn thôi, có gì đâu mà nhìn? Mặc kệ tụi nó, tui vẫn ăn tiếp. “Bốp!”, có người tán vô đầu tui một cái đau điếng.
_Ê,thằng nhóc, mày đi chỗ khác chơi.- giọng của thằng nào đó
_Mày khùng à?- tui ôm đầu nhăn nhó
_T có sao không?- nhỏ Châu ân cần
_Tao nói mày nhấn nút “biến”, tao không thích mày ngồi đây.
Thằng này đúng chất cao, to, đen, cực kì hôi. Đầu đội nón kết quay ngược ra đằng sau, hàm răng trắng bóc, y như mấy thằng Châu Phi.
_Giờ mày sao? Đi hay là ăn đòn?- nó vừa nói vừa dứ nắm đấm vào mặt tui
Mặc kệ nó, tui tính tiền rồi định đi lên lớp với nhỏ Châu thì nó cản lại.
_Mày đi, con ghệ mày ở lại.
_Bệnh à? Ghệ tao hồi nào?
_Tao cóc cần biết.
Mặc kệ nó, tui kêu nhỏ Châu cứ đi lên với tui.
_Con rùa, mày đứng lại cho tao!- thằng kia lên tiếng
Mặt đỏ bừng bừng, đầu tóc muốn bốc lửa, bình sinh tui ghét nhất những thằng dám kêu tui là con rùa. Hồi học cấp một, toàn bị đám bạn chọc là cụ rùa, nhục nhã, tui hận hận cái biệt danh đó thấu xương.
_Mày…nói ai con rùa?- tui trừng mắt
_Mày đó.- nó nghênh mặt
_Mày…muốn đánh nhau à?
_Ừ, tao đang muốn nè. Ngon nhào vô.
_Mày…biết con rùa có chiêu gì không???- tui hỏi
_Gì?
_Cắn….ÉO NHẢ!!!!!
Không đợi nó kịp phản ứng, tui nhảy vèo vô, cạp cho nó mấy phát. Dự tính là không làm gì được nó nên phải xài chiêu này, mong là hàm răng không xảy ra chuyện gì.
_Aaaaaa!!!! Buông ra!!! Con chó!!! Mày cắn tao!!!!
Tui bu ra sau lưng nó như đỉa hút máu, dính chặt vô. Nó thì chạy vòng vòng cái căn tin, vừa chạy vừa la làng.
“Bốp!!!”, nó giựt vô má tui, muốn bay luôn hàm răng.
_Ui da!!!
_Mày chết với tao!- nó túm đầu tui, quăng vèo đi một phát, kì này chầu ông bà cái chắc rồi….
“Rầm!”, trúng phải đứa nào đó. Tui nằm sấp xuống một đống. Hic…may quá, có cái gì mềm mềm đỡ cho cái mặt tui nên không sao. Mở mắt, tui nhận ra cái vật mềm mềm là….hai “trái cam”…. Còn là “Cam” của nhỏ Châu nữa chứ…
Ngước mặt lên…Linh đứng đó, nhíu mày nhìn tui…Chết con rồi…Kì này chỉ có tự tử mới rửa sạch tội thôi….hớ hớ….
…Còn tiếp…


Chap 62
Lúc đó tui thấy mình như hóa đá, Linh nhìn tui không nói lời nào, em lẳng lặng bỏ đi. Tui đơ ra, ngơ ngóa ngó theo. Lần này xong thật rồi. Hoảng loạn tột độ, hết nhìn Linh, tui lại nhìn nhỏ Châu. Không biết làm sao.
“Xoẹttttt!!!!”- thằng trâu đen kia nắm lấy chân tui kéo ngược ra đằng sau
_Dám cắn tao à?! Chết nè con!!!- nó vừa nói vừa thẳng tay đấm mấy cái vào gáy tui.
Choáng váng, xây xẩm mặt mày. Tui bị nó túm đầu dựng dậy, rồi bị xến thêm mấy cái vô bụng nữa.
_Ế, lão đại bị bụp kìa tụi bây!- đúng lúc đó, thằng Năm nổ với đám chiến hữu từ căn tin đi ra.
_Còn không phụ tao?! Đứng đó làm gì?!- tui quát lớn rồi lại bị tọng vô mỏ một cái, đau thấu trời xanh.
Thằng trâu đen hất mạnh làm tui văng vô gốc cây bang, chỏng gọng. Hội chiến hữu cũng xông vô, bủa vây tứ phía, kỳ này coi thằng trâu đen thoát đi đâu. Có hội chiến hữu ở đây, tui cảm thấy sinh tràn trề, đẩy con trâu đen ra, tui nhảy phốc lên lưng nó, lấy hai tay kẹp cổ nó lại.
_Tụi bây nhào vô đi!!! Nhào vô đi!!!
La khản cả họng, bị con trâu đen kia quay như dế nhưng tui vẫn cố gắng cầm cự để an hem chiến hữu nhảy vô mần thịt nó.
_Nhào vô!!!! Nhào….
Thôi khỏi kêu nữa, tự xử con trâu được rồi. Mấy thằng trời đánh kia cứ đứng đó ngó qua, ngó lại, miệng không ngừng:
_Cố lên! Cố lên! Dứt nó đi lão đại!
Rồi chốc chốc lại:
_Ê, giám thị đâu bây? Giám thị đâu?
Giám cái đầu tụi bây, tao chết không lo mà ở đó lo giám thị.
_Úi da!!!- tui bị con trâu giật ót vô ngay song mũi, chú đồng chí nhỏ một dòng máu tươi…ớ…hớ…hớ, mũi tui phọt máu tè le.
Choáng váng, nhưng tui vẫn cố gắng siết thật chặc, bám dính con trâu đen tới cùng.
SIẾT!!!SIẾT!!!SIẾT THẬT CHẶC!!!! SIẾT CHẾT CON TRÂU ĐEN!!!!!
Khoảng một phút sau,con trâu có dấu hiệu mệt mỏi, nó thở phì phò rồi cuối cùng ngã lăn ra đất. “Bẹp!”, đè luôn lên người tui, cái thân đã mỏng nay càng mỏng hơn. Mấy thằng chiến hữu trời đánh lúc này mới chạy tới ăn hùa theo, đấm đá túi bụi vô con trâu đen với tui.
_Chết nè! Chết nè! Dám đánh lão đại nè con! Chết nè!- giọng thằng Năm nổ lớn như cái bô xe lửa.
Mấy thằng mắc dịch, đánh con trâu không đánh sao mà toàn sút tao không vậy? Lát sau, tụi nó dừng chân, không sút nữa.
_Ế, lão đại, có sao không?- thằng Nổ nắm chân tui kéo ra ngoài.
_Sao trăng gì? Đánh tao gần gần chết giở mới hỏi à? - tui thở phì phò
_Có à?
_Còn giả bộ?- tui giơ nắm đấm lên dọa nó.
_Còn thằng này tính sao?- Bóng biển chỉ vô con trâu đen đang nằm đó một đống.
_Kéo nó ra sau căn tin, lát tính.- tui khoác tay
Đưa mắt nhìn, thấy nhỏ Châu đang đứng kế bên tui, phủi phủi bụi trên người xuống.
_Châu có sao không?- tui hỏi
_Đau quá chừng luôn nè…- nhỏ Châu phụng phịu
_Ờ…xin lỗi…
Sực nhớ, tui giật bắn người, đứng phắt dậy tìm Linh, mới đây thôi, đi đâu, mất tiêu rồi?
_Nè!
_Hả?- tui quay qua
_Cầm máu đi.
Linh dúi cho tui gói khăn giấy rồi bỏ đi.
_Cảm…ơn…- tui cố nói với theo
Thiệt là họa vô đơn chí, chung quy cũng tại cái con trâu đen này.
_T, đi lên lớp đi.- nhỏ Châu kêu tui
_Ừm, Châu lên trước đi, mình có chút việc.
_Ừ.
Nói đoạn, tui đi vô trong căn tin, đi thẳng ra phía sau. Con trâu đen đang bị mấy thằng chiến hữu kẹp hết tay chân lại, muốn nhúc nhích cũng không được.
_Lôi nó ra sau trường giải quyết.- tui nói
Chẳng qua là cái dãy căn tin trường tui có ngõ thông ra phía sau trường nên muốn cúp tiết cũng dễ, toàn chui đường này ra không.
Cả đám lôi nó xền xệt ra sau trường như lôi heo. Ra tới sau trường, thằng Năm nổ hỏi:
_Làm gì nó bây giờ?
_Để tao tính sau.- tui nói
Mấy thằng chiến hữu thả con trâu đen xuống đất cái rầm. Tui đứng đó hỏi:
_Mắc mớ gì sao khi không mày lại đánh tao?
_Không biết!- nó nói
_Á à…dám nói láo này…kẹp chân tay nó lại!- tui ra lệnh
Hội chiến hữu tả xung hữu đột, bay vèo lên mình con trâu đen mà đè. Tui đi tới, xắn tay áo lên, canh thật kĩ cái mũi của nó rồi đấm thật mạnh, hết sức luôn. “Phập!!!” Tiếng phập này làm tui thấy rung mình…không lẽ… “Tong…tong”, máu nhỏ giọt xuống đất. Tui rút tay lại, kiểm tra….cái tay tét hết một đường…Hừm hừm…nén đau, như vầy mất hết thể diện.
_Mày khá lắm, trả lời đi, tại sao mày đánh tao?- tui dõng dạc, hai tay chắp ra sau lưng.
_Ú ớ…ứ ứ…ớ..ớ…ú- con trâu đen giãy chết, chắc gãy răng hay gì rồi.
_Cứng đầu à? Anh em….tuột quần nó ra…- tui lườm con trâu
Vậy là cái quần tay đi học của con trâu đen phấp phới bay trong gió…Tui bước một vòng, tới bụi bứt bứt mấy cái lá.
_Giờ nói không? Không là tao trét thằng em mày đó, mắt mèo đó nha con.- tui dí dí mấy cái lá lên cái quần tà lỏn của nó.
_Ú ú…ứ ứ…ớ..
_Á à, còn ngoan cố?- nói rồi tui thẳn tay chà mấy cái lá lên quần nó luôn. Con trâu gào lên thống thiết. “Ứ ứ…ẳng!!!”
_Nói không? Không nói là tao trét nữa.- mặt tui hầm hầm
_Nói, nói mà, đừng trét nữa, nói mà!- nó rối rít
_Nói mau! Tại sao mày đánh tao?
_Thằng kia nó kêu tao, nó nói đánh mày thì nó xóa nợ cho tao...
_Thằng nào? Tên gì?- tui trừng mắt
_Thằng....Nam...thằng Bảo Nam lớp kế bên lớp mày đó...
_Đó giờ tao chưa nghe tên thằng đó, mày láo à?
_Nó mới chuyển về.- con trâu đen nói
_Hừm...tại sao nó muốn mày đánh tao?
_Cái đó tao không biết, nó không nói.
_Được rồi, thả nó ra đi tụi bây.- tui nói
Hội chiến hữu đứng dậy, buông tay chân nó ra.
_Ui da, ngứa quá! Ngứa quá!- con trâu ôm cái đũng quần gãi lấy gãi để. Tui với hội chiến hữu bỏ đi. Thằng Tín khều khều tui:
_Sao mày chơi ác vậy? Trét mắt mèo vô đó nó ngứa chết rồi sao?
_Chết gì? Coi nè.- nói rồi tui cầm nắm cỏ giơ lên cho thằng Tín
_Hả?- nó trố mắt
_Đòn tâm lý thôi.- tui vứt nắm cỏ đi.
_Ây da, lão đại ghê quá.
Không nói gì, tui với tụi nó chạy lên lớp, đúng lúc hết giờ chơi luôn. Lên tới đầu cầu thang, tui sững sờ. Linh đang đứng đó nói chuyện với thằng nào đó, trên tay thằng đó cầm hộp quà hình trái tim. Rồi bất chợt thằng ranh đó nói:
_Linh, làm bạn gái mình nha!
....Còn tiếp....
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Chap 63
Chưng hửng nhìn thằng ranh kia tặng quà cho Linh. Mặt tui nóng bừng. Hội chiến hữu thì trân mắt nhìn Linh rồi nhìn tui.
_T…-Thằng Tín nhìn tui ái ngại
Tui không nói, cố gắng trấn tĩnh lại bản thân, cố gắng hết sức để không xông thẳng vào đấm thằng kia trước mặt Linh.
_ Xử nó luôn, sợ gì.- Năm nổ hung hổ xắn tay áo
_Thôi đi.- Bóng biển nói
_Hả?- Năm nổ trố mắt ra
_Bình tĩnh, đứng đây coi nó làm sao đã.- Bóng biển tiếp lời
_Ừ, nó nói đúng đó, nóng quá hư hết việc.- thằng Tín đồng tình
_Ừm…- tui ậm ừ rồi nép vô một góc. Nhìn ra chỗ Linh với thằng kia.
Đứng đó với đám chiến hữu, lòng nóng như lửa đốt, hai tai ù ù.
_Linh đồng ý nha?- thằng ranh đưa Linh hộp quà
_Ơ…- Linh ngạc nhiên nhìn nó
_Đồng ý nha Linh…- nó tiếp tục nhìn Linh, hai con mắt như mở to ra hết cỡ để chứng minh cho cái “tình yêu” của nó.
Không chịu được nữa rồi…khí dồn lên não, khói bay xì xì. Tui tháo kính ra định ăn thua đủ với nó thì thì mấy thằng chiến hữu túm đầu tui kéo ngược lại:
_Ê ê ê, đi đâu vậy?!
_Tao ăn thua đủ với nó! Buông ra!- giận quá mất khôn, không còn kiểm soát được bản thân mình nữa.
_Từ từ…để coi Linh nói sao đã…- cả đám đè đầu tui xuống
_Buông tao ra!
_Mày im đi! Nếu như Linh mà chấp nhận thì coi như nó không xứng đáng với tình cảm của mày dành cho nó. Lúc đó có bỏ nó mày cũng không hối hận.- Bóng biển vừa gắng sức giữ tui lại vừa giải thích.
Cố vùng vẫy để thoát ra nhưng không được, tui đành phải nhìn. Nhìn cái cảnh mà người mình yêu thường có thể sẽ nhận lời làm bạn gái của người khác. Hồi hộp, sợ, sợ lắm. Nếu Linh đồng ý thì mình phải làm sao đây?
Cuối cùng cái giây phút đó cũng đến, Linh nhận lấy hộp quà rồi nói gì đó, tui không nghe được, chỉ thấy thằng kia cười. Linh đã nhận lời rồi sao?
“Bốp!”, tui nghe thấy rất rõ, dường như có tiếng vật gì mới vừa rời xuống rồi vỡ tan ra. Tiếng vỡ của thủy tinh hay tiếng vỡ của tim mình? Cảm giác như đang rơi xuống vực thẳm, tất cả những gì mà mình yêu quí nhất đã cướp đi rồi sao? Chỉ trong một tíc tắc thôi sao? Không thể nào! Không tin! Tui không tin! Linh không bao giờ làm như vậy, không bao giờ. Tui run run đưa hai tay lên vuốt mặt mình, tự trấn an bằng ý nghĩ đây chỉ là sự hiểu lầm nào đó, hoặc chỉ là giấc mơ thôi. Nhưng tui đã nghe rõ ràng những gì mà thằng kia nói với Linh, không thể phủ nhận được sự thật, không thể phủ nhận…
Nóng nảy, bước tới, định ăn thua đủ với nó. Ậu mợ nó, mày dám đâm sau lưng chiến sĩ à? Tao giết!
Rảo bước tới chỗ của Linh, định nói rõ với thằng kia thì…
_Xin lỗi, mình không quen bạn.- tiếng của Linh nói với thằng kia.
Nghe được câu này không biết tui sướng tới chừng nào đâu, như bay lên tận mây xanh. Thằng ranh kia đứng như trời trồng, nhận lại hộp quà của nó. Há há há….ngu thì chết chứ bệnh tật gì. Tui đứng đó, miệng ngoác rộng ra vì vui sướng. Thằng hâm kia quay cái mặt ra, đần thối.
_Nhưng…nhưng mà…Linh- nó lắp bắp
Linh không nói gì thêm, em bước thẳng vào lớp. Hị…hị…không nỗi nhục nào bằng nỗi nhục này. Tui đi ngang qua cười đểu nó phát:
_Hê hê, bạn tên gì?
_Tao tên gì thì liên quan gì tới mà?- nó hất hàm.
Tui không nói gì, chỉ mỉm cười rồi bước vô lớp. Ừ, cuối cùng cũng xác định được, mình không thể nào để mất Linh, người con gái như em bây giờ muốn kiếm không phải là chuyện dễ. Cho dù có giận thì Linh vẫn nghĩ tới mình những lúc mình bị thương hay buồn bã. Xác định rồi, cưới vợ phải cưới liền tay, để lâu ngày thằng khác nó hốt. Quyết tâm! Bước tới chỗ Linh, ngồi xuống nói chuyện một cách tự nhiên nhất có thể.
_Linh…ừm…chuyện hôm đó…thật ra…- tui lắp bắp
_Anh không có lỗi, Tín nói cho em nghe rồi, nhưng mà chuyện hồi nãy thì…- Linh nhìn tui bằng ánh mắt sắc lẻm
_Hơ…cái đó là tại con trâu đen kia.- tui thanh minh
_Con trâu gì?- Linh nheo mắt
_À à..cái thằng bự con hồi nãy đó mà…-tui xun xoe
_Hứ..chỉ giỏi trò ngụy biện..- Linh nguýt dài
_Anh biết rồi, lỗi của anh mà…- tui nhăn mặt, ra vẻ biết hối lỗi
_Lỗi thì phạt đó.- Linh nói
_Ừ, chịu luôn…
_Ừ, vậy đó, nhớ nha
_Phạt cái gì?- tui hỏi
_Thì cứ chờ đi rồi biết.- Linh bĩu môi, tui là tui cứ chết đứ đừ, xinh không thể tả
_Hờ hờ…đang chờ đây, cho lệnh luôn đi cô nương.
_Lệnh hả? Về chỗ ngay, sắp vô tiết rồi.
_Ớ…
_Ớ cái gì hử?
_Không…không gì, lính lác sao dám cãi sếp…
Nói đoạn tui tót xuống bàn của mình, Linh ở bàn trên nhìn tui cười rồi lắc đầu. Nhỏ Châu tỏ vẻ khó chịu ra mặt, kệ tía nó, đang vui hí..hí.
Vui quá, không có gì làm, lại chòi thụt ra ghẹo thằng Lân. Đánh vô vai nó cái “Chát!”, vẫn bất động. Hơ, hôm nay nó bị sao vậy. Không lẽ chưa đủ đô. Nghĩ vậy, tui rụt tay lại, vận nội công rồi “Kamehameha!!!”, chưởng một cái “Rầm!” vô lưng nó. Không phản ứng.
Mấy thằng chiến hữu thấy vậy cũng làm mặt nhân đạo hỏi thăm thằng Lân, vỗ vai rất ư là thắm thiết, Ra là cậu chàng đã bị chị y tá từ chối tình cảm.
_Thấy chưa, lão đại nói đúng, mặt mày có chó nó yêu.- Năm nổ thâm sâu
_Bắn máy bay không có kết cục tốt đâu.- thằng Tín chêm vô
_Ôiiiii đờn bàààààà….là những niềm đauuuuu….là làm cho…tờ rym đổ máuuuuuuu…..- thằng Bóng biển cất giọng líu lo.
Đang nói chuyện thì thằng Thịnh chạy vô:
_Lão đại, kiếm được thông tin của thằng kia rồi.
_Sao?
_Nó học lớp kế bên, tên Phú. Anh em sinh đôi với thằng Nam, thằng chơi mày đó.
_Cái gì? Thiệt không? – tui bất ngờ
_Thiệt, tao có mấy đứa bạn học bên đó, mới chạy qua hỏi xong.
_Ừm….- tui ậm ừ
_Giờ sao?
_Để tao coi, nếu bây giờ bum nó, Linh biết thì bị giận nữa, mệt lắm.
_Vậy tính sao? Nói đi.- thằng Thịnh khó chịu
_Thôi thì…phóng hạ đồ đao, lậ địa thành phật vậy…he…he- tui cười
_Mặt mày mà phât cái nỗi gỉ.- nó đánh tui một cái rồi quay đi
Ôi, vui quá. Thôi thì…ngủ phát, tiết sau cũng là giáo dục công dân thôi. Vừa úp mặt xuống bàn thì có đứa nó khều khều.
_Giề? Đứa nào vậy?- tui ngóc đầu lên
_Em ra ngoài đứng cho tui.
_Hơ….- tui bất động nhìn bà cô
_Đi ra ngay, không nói năng gì hết.- cô giáo quát
Chết, sao gì kì vậy trời, tự dưng bị cho ra ngoài đứng là sao?
Tui ngơ ngáo, rồi lủi thủi đi ra ngoài. Bà cô quái ác. Linh nhìn tui lắc đầu, còn nhỏ Châu thì ra vẻ lo lắng. Đứng bên ngoài, ngó vô lớp thì…
_Quay mặt ra kia, dựa lưng vô tường, khoanh tay lại cho tui!
Hoảng hồn, tui quay phắt ra ngoài. Thôi kệ, lát mượn tập chép bài thôi, có gì đâu.
_Ê, thằng kia.- một thằng cao, không to, trắng, nhưng mà bắt đầu có hôi rồi
_Gì?- tui trả lời
_Mày là T phải không?


.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay
The Soda Pop