Disneyland 1972 Love the old s




Chap 50
_Tao biết là mày nói láo mà, mày còn coi tao là anh em không hả?!!
Thấy tui, thằng Qúi đứng như trời trồng.
_Mày...-nó lắp bắp
_Tao biết hết rồi. Đi Canada mà nói là lên Sài Gòn học à?
Thằng Qúi vẫn im lặng.
_Mày chia tay Vi với cái lý do củ chuối đó hả?
_Mày thì biết gì!- nó gạt phắc đi
_Ừ, tình cảm hơn hai năm mà nói chia tay là chia tay à?- tui nói
_Mày không hiểu đâu.- nó ngồi phịch xuống ghế, vẻ mệt mỏi
_Không hiểu cái gì?!- tui quát
_Mày biết là tao đi đâu không?! Canada đó! Mày nghĩ một đứa ở Việt Nam, một đứa ở Canada thì tình cảm nó ra làm sao?!
_Vậy mày có thương Vi không?- tui hỏi
_Vi là cả cuộc đời tao...- thằng Qúi vuốt mặt
_Cả cuộc đời? Giỡn hả? Cả cuộc đời mà mày chia tay đơn giản vậy hả?
_Tao không còn cách nào hết...- thằng Qúi thở dài
_Mới có chút chuyện mà đã đòi chia tay.
_Chứ mày là tao thì mày làm sao?!!!
_Đợi, 1 năm không được thì 10 năm, 10 năm không được thì 20 năm.
_Mày nói nghe hay lắm, tới lúc là mày đi rồi mày sẽ biết...- thằng Qúi cười cay đắng.
_Ha...có nhiều người yêu xa, người ta xa nhau cả chục năm rồi về nước, làm đám cưới bình thường, vẫn sống hạnh phúc đó thôi.
_Khó lắm, mày không hiểu đâu.- nó nhăn nhó, ra vẻ khó chịu với tui.
_Người ta làm được thì mày làm được, mày phải đàn ông không?
Nó ngồi đó, nhìn trân trân ra cửa sổ.
_Mày có tin vào tình yêu của Vi dành cho mày không?
_Tao...
_Mày biết không, lúc mày với Vi bắt đầu quen nhau thì tao vẫn chưa bỏ cuộc, tao vẫn ráng cố gắng để hất cẳng mày ra, tao muốn Vi là của tao. Nhưng suốt cả năm trời, Vi lúc nào cũng chỉ nghĩ tới có mình mày,tao cũng chán nản rồi bỏ cuộc. Mày coi đi, bây giờ còn được bao nhiêu đứa con gái như vậy hả?
_Mày...- nó chỉ mặt tui
_Chỉ cái gì, bây giờ tụi tao chỉ là bạn, tao không còn tí tình cảm nào với Vi hết.- tui hất hàm
Thằng Qúi không nói gì, nó bật khóc, khóc ngon lành...
_Khóc khóc cái quần, đi kiếm Vi.- tui đá mạnh vô cái bàn
_Hả?- thăng Qúi giật mình
_Đừng để mất người con gái tốt như vậy.
Thằng Qúi mở mắt nhìn tui trân trân, có thể thấy được tia hy vọng ánh lên trong mắt nó.
_Đi lẹ đi. Cần tao tìm giúp không?
Thằng Qúi không nói gì, nó đứng phắc dậy, đi vội ra ngoài. Bỗng nó đứng lại.
_Kiếm Vi phụ tao đi. - nó nói rồi đi thẳng ra
Tui không nói gì, chỉ đi ra tính tiền nước. Dắt xe ra ngoài.
_Đi thôi…- thằng Qúi nói
_Ừm…- tui gật đầu
Nổ máy, hai chiếc xe từ từ lăn bánh.
_Bây giờ đi đâu?- tui hỏi
_Tao cũng không biết, thôi đi đại mấy chỗ mà Vi hay tới đi.
_Ok, mà mày chở Vi à?
_Không, Vi đi xe.
Chạy lòng vòng mấy quán nước, tiệm net, quán karaoke cũng không thấy Vi đâu, tui với thằng Qúi thay phiên nhau gọi điện cho Vi nhưng Vi không trả lời.
Sốt ruột, không biết Vi có chuyện gì không nữa. Vừa chạy xe, thằng Qúi luôn miệng chửi mình ngu, chửi mình khốn nạn.
Một lúc sau, sực nhớ ra điều gì đó, thằng Qúi thằng gấp, quành đầu xe về phía công viên.
_Mày đi đâu vậy?!- tụi gọi với theo
Thằng Qúi không nói gì chỉ rồ ga phóng thằng, thấy vậy tui cũng thục mạng chạy theo.
“Kétttttttt!!!”, thằng Qúi thắng lại trước một quán trà sữa. Quán quen đây mà, tui tưởng trong lớp chỉ có mình tui biết chỗ này, không ngờ nó cũng biết. Hai thằng cùng chạy vô. Quán có hai tầng là dưới trệt và trên lầu, trên lầu thì được chia ra làm 2 bên, bên trong và bên ngoài. Thằng Qúi chạy thẳng lên lầu thì thấy Vi.
Thằng Qúi trân người, thở gấp. Tui cũng sửng sờ. Vi đang uống bia với hai thằng kia, trên bàn là mấy dĩa mồi với mấy cái vỏ lon bia. Nhưng tụi tui không sững sờ vì Vi uống bia mà là vì….hai thằng ngồi cùng đang….lợi dụng ôm ấp, sờ mó Vi đủ kiểu. Mặt Vi đỏ lừ, hai mắt nhắm nghiền, xỉn quắc cần câu rồi, mặc cho hai thằng chó kia làm gì thì làm.
Thằng Qúi nóng mặt, hai hàm răng nó nghiến ken két. Không đợi tui, nó đi thằng lại chỗ hai thằng kia, không nói gì, thằng tay dộng cho mỗi thằng 1 dộng. Hai thằng đó cũng không vừa,bị 1 thằng đạp vô bụng, thằng Qúi mất thăng bằng ngã xuống.
_ĐM mày!!!- thằng kia nhảy xuống túm cổ áo thằng Qúi
_Mẹ kiếp mày!!! Thằng chó!!!- thằng Qúi đập mạnh trán vô mũi nó
Vầy không được rồi, tui xắn tay áo, nhào vô chơi tới với mấy thằng đó luôn.
“Xoảng!!!” thằng Qúi chộp lấy ly bia xến thẳng vô đầu thằng kia, trán nó phụt máu. Nó ôm đầu lăn lộn. Tui thì bị đấm cho hai đấm, tét môi. Nổi khùng lên, tui đấm đá túi bụi, quơ chân qua thì trúng ngay mặt nó, chảy luôn máu mũi ra.
Thằng Qúi nắm tay Vi kéo đi, Vi lờ đờ bước theo...
Chạy xuống phía đưới đất tính tiền thì ông chủ quán đi lên hỏi có chuyện gì thì thằng Qúi nói không rồi hối ổng tính tiền.
_Một trăm rưỡi…- ông chủ trả lời, không ngớt nhìn lên phía trên lầu
_Đây, khỏi thối lại.- thằng Qúi đặt tờ 500 ngàn lên bàn cái phịch rồi kéo tay Vi đi vội ra ngoài.
_Ơ ờ…cảm ơn…- ông chủ ngơ ngác
Tui cũng chạy vèo ra ngoài, miệng chảy máu tèm lem… Thằng Qúi dắt xe ra, tui đỡ Vi lên ngồi đằng sau nó, tui nhảy lên xe mình rồi hai thằng chạy vọt đi.
_Giờ mày định đi đâu?- tui hỏi, mỏ be bét máu
_Không về nhà tao được, ba má ở nhà..- nó nhăn mặt
_Về nhà tao đi, nhà tao không có ai hết.- tui phun nước bọt lẫn máu ra.
Vi ngồi sau lưng Qúi, hai tay Vi ôm chặt eo nó, Vi tựa đầu lên vai nó, nhìn tình cảm thật…
Tới trước cổng nhà. Tui xuống xe. Nhấn chuông, kêu cửa ầm ĩ.
Linh chạy ra mở cửa:
_Trời ơi! Anh bị sao vậy T?!- Linh thảng thốt
_Không có gì đâu em, mở cửa ra đi.- tui trả lời
Vô nhà, thằng Qúi đặt Vi xuống bộ sofa.
_Lấy thau, lấy cái thau!!!- tui chạy vèo xuống bếp đem lên, Vi mà ói là dọn mệt nghỉ
Đem cái thau lên, đặt cạnh Vi.
_Nhà có chanh không?- thằng Qúi hỏi
_Có.
_Nước nóng ở đâu?
_Trong ấm, ở nhà dưới đó.- tui chỉ
Thằng Qúi chạy xuống nhà. Lát sau nó bưng ly chanh nóng lên cho Vi giải rượu.
Thằng Qúi lom khom đỡ Vi dậy rồi đưa ly nước cho Vi. Đang đứng đó thì Linh kéo tay tui.
_Ơ…gì vậy?- tui hỏi
_Miệng anh máu không kìa, đưa đây, em lau cho.- Linh nhìn tui lo lắng
_Mà có chuyện gì vậy anh? Sao mà…- Linh nhăn mặt
Tui kể lại hết mọi chuyện cho Linh nghe. Mắt em thoáng buồn.
_Em sao vậy?- tui hỏi Linh
_Sao gì? Đưa miệng đây, lau chưa hết máu mà…-Linh nhăn mặt
_Khỏi…em hôn cái đi là hết liền…- tui lè lưỡi
_Hôn cái đầu anh chứ hôn.- Linh búng mũi tui rồi cười.
“Oẹ!!!” Vi ói rồi, ói quá chừng luôn. Có cái thau kế bên sao không ói mà ói lên mình thằng Qúi rồi lên láng sàn nhà vầy nè……..
....còn tiếp...

Chap 51
Rồi đời, lên láng sàn nhà rồi…
_Ê Qúi…- tui chỉ chỉ
_Tao biết rồi.- nó cầm cái thau canh chừng cho Vi không ói xuống đất nữa.
“Oẹ!!!” tiếp tục rồi.
Lau dọn, lau dọn. Tui lấy cây lau nhà, nước, cộng thêm cái bình dung dịch lau sàn gì gì đó. Lau lấy lau để. Mười lăm phút sau, sàn nhà sạch sẽ.
“Oẹ!!!”. Hả? Ói nữa hả? Ăn gì mà ói lắm vậy?
Nửa tiếng sau, Vi không có dấu hiệu còn muốn ói nữa.
_Mày đem cái thau ra đằng sau rồi đổ đi…
_Bết rồi, ao cá chứ gì.
_Ừ, thay đồ bỏ vô máy giặt luôn đi, tởm quá…- tui nhăn mặt
_Đồ đâu mà thay?
_Để tao lấy cho.
_Ừ.
Tui đi vô phòng, lấy cho nó cái áo thun ba lỗ với cái quần soọc mà hình như rách đáy thì phải, thay kệ nó. Cái thiết kế nhà tui độc đáo lắm, phòng tui ở tận lầu 3 mà tủ quần áo thì ở tầng trệt . Tui đưa thằng Qúi bộ đồ rồi kêu nó vô phòng thay. Lát sau, thằng nó đi ra. Vi vẫn chưa tỉnh.
_Anh…
_Hửm?
_Còn đau hông?- Linh hỏi tui
_Cũng hết rồi, nhưng mà hơi rát…he he.- tui nhe răng cười.
_Mốt không được đánh nhau nữa nghe chưa?- Linh nhăn mặt nhìn tui
_Hở?
_Anh hứa đi…không là em giận á.
_Ơ….ờ…..biết rồi mà…
_Nghiêm túc nghe chưa, anh mà còn đánh nhau nữa thì đừng nói chuyện với em.- Linh dỗi.
_Rồi mà, được mà, hứa mà, khổ quá…
_Vậy thì tốt.- Linh lạnh lùng.
“Kính coong!!! Kính coong!!!”, có đứa bấm chuông. Tui chạy ra mở cửa.
_Hế hế, chào đại ca.
Thằng lùn lùn, mập mập, mang khẩu trang,đeo mắt kính, mang balô, tay xách cái bọc màu cam đứng trước cổng.
_Vé số à? Không mua.- tui hất hàm
_Em nè đại ca.
_Ai đại ca mày?
_Em, Đức nè.- nó kéo khẩu trang xuống
_Mày hả? Sao lần nào về cũng ăn bận như bán vé số vậy?- tui mở cổng
_Làm gì giống vé số nữa?
_Thôi, nói nhiều quá, vô nhà đi.
Vô nhà, thằng Đức trố mắt ra:
_Ố!!!
_Cái giề?- tui hỏi
_Sao…sao chị Linh ở đây? Còn chị Vi nữa???
_Thì….ăn Tết chung ấy mà..- tui nhe răng
_Vầy là sao?- nó hỏi tiếp
_Sao trăng gì? Hỏi nhiều, cất đồ đạc đi.- tui gắt
_Ơ…ờ…
Nó chạy lên lầu dẹp balô.
_Đức đó phải không anh?- Linh hỏi tui
_Ờ nó đó.
Bảy giờ tối, Vi tỉnh dậy…
_Hic…nhức đầu quá.- Vi nhăn nhó
_Vi, có sao không? Ăn chút cháo cho ấm đi.- thằng ân cần
_Ơ…mày nấu cháo hồi nào vậy? Gạo nhà tao để đâu mày cũng biết à?- tui giật mình
_Nói nhiều, nhà mày tao biết hết.- nó hất hàm
Định cãi với nó tiếp thì Linh kéo tay tui ra ngoài.
_Hử? Gì vậy?- tui hỏi
_Ngốc, anh phải đề cho hai người đó nói chuyện chứ.- Linh gõ đầu tui.
_Ờ ha, anh quên, hì hì.
_Hông ý tứ gì hết.- Linh nhăn mũi
_Ế, mà bà già đâu rồi? Chiều giờ không thấy bả…- tui thắc mắc
_Hồi chiều chị Q nói là đi với bạn có chút việc, kêu em khóa cửa lại, đi tới giờ chưa về nữa.
_Hừm…- tui nhíu mày
_Sao dạ?- Linh nhìn tui tò mò
_Kệ cha bả…
_Vậy mà cũng nói được.- Linh đánh vô vai tui
_Ui da. Sao đánh anh? Anh giỡn mà.- tui xoa xoa vai
_Giỡn gì kì dạ? Thôi vô nhà, ăn cơm.- Linh nhăn mặt
_Ủa, nấu hồi nào vậy?
_Lúc chiều, lúc anh đi chơi á.- Linh chớp chớp mắt
_Nay biết làm hết rồi nha, phải cảm ơn anh đó.
_Sao?
_Thì nhờ mấy tháng qua, ngày nào anh cũng ăn thử đồ em nấu..he he…
_Hứ, anh hông ăn thì ai thèm nấu.- Linh dỗi, em bỏ đi vô nhà.
Tui không nói gì chỉ cười khì khì rồi chạy theo Linh vô nhà.
Ai da, hôm nay nhiều món quá, toàn món mình thích. Vi với Qúi cũng ở lại ăn chung. Thằng Đức ăn mà mắt nó khỏi rời khỏi Linh. Đang xì xụp húp canh thì Linh gắp cho tui miếng gà chiên. Ngon vật vả. Thằng Đức đơ ra, cái cánh nó đang cạp rớt cái bộp xuống bàn.
_Ăn uống kiểu gì vậy?- tui vừa nói vừa ngấu nghiến ăn.
_Dạ…đại ca?
Linh với Vi thì cười khúc khích, không biết cười cái gì. Thằng Qúi thì ăn như xáng cạp, loáng cái hết 4 chén cơm. Cơm nước xong, Linh xung phong rửa chén và đương nhiên tui cũng phải giúp.
Tám giờ rưỡi, Vi đòi về.
_Ê, cái xe Vi hình như còn ở quán đó mày ơi…- tui nhăc nhỏ thằng Qúi
_Cái gì???!!!! Sao mày không kè về theo??!!!-thằng Qúi thảng thốt
_Ông già mày, tao đâu phải thánh đâu, mới biết chạy xe sao mà kè?- tui nhăn mặt
_Chết rồi…làm sao đây? Quay lại là bị túm đầu như chơi…
_Cái đó tao vô can, bái bai.
Nói đoạn tui chuồn thẳng vô nhà, đóng cửa lại. Thằng Qúi ngơ ngác, lát sau nó nổ máy xe, chở Vi về.
Cầu mong mai nó lấy được cái xe đạp điệp của Vi…
Chín giờ.
_Đại ca! Đi giao thừa lào…- thằng Đức hí hửng
_Éo, đi để gặp con vẹo kia nữa à.
_Hôm nay không có đi với nó mà.
_Thôi, tao thà ở nhà còn hơn là đi với mày.
_Sao vậy?- nó hỏi
_Không thích, với lại ông cũng có kế hoạch rồi…hé hé…
_Với Linh hả?
_Chớ ai…hé hé
_Mà làm sao đại ca cưa được luôn hót gơ vậy? Chỉ vài chiêu coi.
_Chiêu gì, hâm à?
_Đại ca ích kỷ vãi.- nó nhăn nhó
_Nói thiệt.- tui nhún vai.
Lát sau , thằng Đức đi với bạn của nó. Tui thì chờ Linh thay đồ rồi đi luôn.
Hôm nay đông người, CSGT nữa. Nên đi xe đạp cho chắc ăn. He he…
....còn tiếp.....
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Chap 52
Đạp xe vòng vòng công viên rồi chạy ra sân vận động. Người xe đông nghịch, còi xe inh ỏi. Chạy xe mà cứ nhích chầm chậm được một đoạn thì phải dừng lại, mệt bỏ.
_Mệt hông?
_È….chạy kiểu này thì thà đi bộ sướng hơn.- tui nhăn mặt
_Hay là mình đi bộ đi.
_Hở? Còn xa mới ra tới chỗ bắn pháo hoa mà?
_Nhưng mà đi vầy khác gì đi bộ đâu.- Linh nói
_Ừm…thì xuống xe dắt bộ vậy.- tui nhe răng cười rồi nhảy xuống xe.
Đi bộ một đoạn, gần ra tới sân vận động thì có chỗ gửi xe. Gửi phát dắt bộ mệt quá.
_Mấy giờ rồi anh?
_Ờ..chín giờ mấy rồi.
_Hic…còn hơn hai tiếng nữa mới bắn pháo hoa.- Linh phụng phịu
_Có gì đâu, cũng tới nhanh thôi mà.- tui cười
Rồi hai đứa ngồi xuống băng đá gần đó. Gần đó có hàng nước.
_Hai đứa uống gì không?- chú bán nước mời chào
_Dạ, lấy con hai chai Sting.- tui cười
_Có liền, có liền.- ông hàng nước vừa cười vừa nhanh nhảu đập nước đá.
_Nè, em chưa có nói là muốn uống gì mà.- Linh nói
_Hì hì, anh biết tỏng là em sẽ uống Sting.—tui cười khì khì
_Sao mà anh biết?- Linh ngơ ngác hỏi
_Thì đi ăn với anh lúc nào mà em không uống Sting.
_Để ý dữ ha.- Linh bĩu môi
_Lần đầu em mời anh uống nước cũng uống Sting chứ gì. Mà sao em thích Sting dữ vậy?
_Tại nó ngon, vậy cũng hỏi, đầu to ngốc quá.- Linh cười rối ngắc nhẹ má tui.
_Ừm…- tui ậm ừ.
Đúng lúc này ông chủ hàng nước đem hai chai Sting với hai cái tẩy ra.
_Đây, đây, Sting mát lạnh đây cho chú xin 14 ngàn.
_Dạ đây.- tui móc tiền ra đưa.
Rồi hai đứa ngồi đó uống Sting. Trời lạnh, uống Sting nữa, tui có mặc áo khoác mà lạnh thấu, Linh mặc có cái áo thun thôi, sao chịu nổi.
_Lạnh không?- tui hỏi
_Đóng băng nè….- Linh ịnh cả hai tay em lên cổ tui, lạnh ngắc.
_Lạnh! Lạnh!- tui nhảy dựng
Linh nhìn tui, em che miệng cười khúc khích.
_Em chơi ác vậy?!- tui nhăn nhó
_Hí hí…em giỡn tí xíu…ai dè anh nhảy dựng lên luôn…hí…hí- em vẫn tít mắt mắt cười
Mười một giờ bốn lăm, hai đứa vẫn ngồi chờ, nói chuyện trên trời dưới đất.
_Linh nè…
_Gì vậy anh?
_Tại sao em lại thích anh?
_Em….cũng hông biết nữa…
_Là sao?
_Lần đi lao động đó, gặp anh, em thấy có cảm giác thân thuộc lắm…em hông biết sao nữa…
_Vậy hở, tui thì thấy mấy người là muốn chạy xúc dép.- tui giở giọng ngọng nghịu ra chọc Linh.
_Làm gì chạy?
_Không chạy để bị đánh à? Hôm bữa gặp em ở nhà vệ sinh thì bị sút cho một phát, còn đau tới giờ.- tui nhăn nhó
_Hứ, cái đó là tại anh, đi vô đó làm chi.- Linh nguýt dài
_Anh bị rượt nên mới chạy lộn chỗ vô đó mà. – tui gãi đầu
_Còn cãi cố, tin em kỉ luật anh hông?- Linh véo má tui
_Ui da, ui da!!! Không cãi nữa đâu mà!!!- tui nhăn nhó
_Tha cho anh đó.- Linh buông.
_Ui da….- tui xuýt xoa
_Còn cãi em nữa hông?
_Này thì cãi…- tui chồm lên, hôn nhẹ lên môi em.
_Ơ…anh…- Linh bất ngờ
_He he, anh thích cãi đó.- tui cười nhe răng
Linh đỏ mặt, liếc xéo tui rồi quăng cho một câu:
_Thấy ghét! >” _Ừ, vậy mà có người yêu tui he..he
_Ai thèm yêu mấy người.- Linh bĩu môi
Tui không nói gì, chỉ cười rồi nắm lấy tay em.
Ba!!!!.......

Hai!!!!!......

Một!!!!!!!!........

“HAPPY NEW YEAR!!!!!!!!!!!”
Tiếng hò reo của đám đông, mọi người hòa chung nhịp đập, đón chào thời khắc giao thừa.
“VÉOOOOOOOOO!!!!!!!!! BÙM!!!! BÙM!!!!”
Pháo hoa đã được bắn lên, chào mừng đêm giao thừa! Tui với Linh ngồi đó, ngắm nhìn những trái pháo đầu tiên được bắn lên. Đẹp quá!!! Lòng tui nao nức.
Linh cũng chăm chú nhìn, em khẽ tựa đầu lên vai tui….
Chờ đợi mấy tiếng đồng hồ để được 10 phút ngắm pháo hoa, cuối cùng cũng không. Tui với Linh rảo bước đi lại chỗ gửi xe. Dòng người lại chuyển động ngược xui, mấy thanh niên choai choai thì hò hét rủ nhau đi chơi tiếp, mấy người bán hàng thì bắt đầu dọn dẹp.
Lấy xe xong, tui chở Linh về nhà.
_He he, anh báo cho em tin nè Linh.
_Tin gì dạ?
_Hết Tết anh đi thi học sinh giỏi.
_Hả? Môn gì? Sao anh hông nói em tiếng nào hết vậy?
_He he, anh thi Anh Văn, muốn làm em bất ngờ nên giờ mới nói.- tui cười khoái trá
_Vậy nhất định phải đoạt giải nha.- Linh cười
_Tất nhiên rồi anh sẽ đoạt giải mà.- có em động viên tui lại thấy phấn chấn hơn.
Hai đứa lặng đi một hồi….
_T à…- Linh kéo kéo tay áo tui
_Gì vậy?
_Cho em hỏi anh cái này nha…
_Ừ, em hỏi đi.
_Anh yêu em tới cỡ nào.
_À…ừm, anh không biết, nhưng mà nếu không được gặp em hay nghe giọng em 1 ngày chắc anh chết ngắc.- tui le lưỡi cười hì hì.
_Vậy hả? Nếu như không còn gặp em nữa thì sao?- Linh không cười mà ngập ngừng hỏi tiếp.
_Hử? Sao em nói vậy?- tui thắc mắc
_Thì anh trả lời em đi.- Linh nhăn nhó
_Ừ, nếu vậy thì anh sẽ tiếp tục học thôi, không lo gì hết, tới khi ra trường rồi tính tiếp.- tui nhìn xa xăm.
_Ừm….
_Mà em hỏi làm chi vậy?
_Hông có gì, hỏi chơi thôi.- Linh cười
_Ờ…hì.
Tới nhà, có mình thằng Đức. Bà già chưa về nữa. Tui bấm chuông, nó ra mở cổng. Dắt xe vô nhà.
Tui lấy điện thoại ra cho bà già.
_Alô?
_Bà đang ở đâu vậy? Chừng nào về?
_Ai vậy?- bả nhựa, nghe như xỉn
_Tui, T nè.
_À à….em trai đó hả? Em trai tao đó….ức…đẹp trai lắm….học giỏi nữa.- bả nói với ai đó.
_Bà đang ở đâu?!- tui hét vô điện thoại
“Cộp!!! Cộp!!! Rộp!!!”- có ai đó giằng lấy điện thoại.
_Alô.- giọng nam
_Ai đó?- tui hỏi
_À, em ngủ đi, khỏi chờ cửa, tối nay chị Q ngủ nhà bạn rồi.- Nói đoạn nó cúp máy cái rụp....tút…tút.
Mặc kệ, tui ra ngoài khóa cổng lại. Vô nhà ngủ.
Sáng, ba má về. Mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường. Ngày Tết thì đi chúc Tết dòng họ thôi, Linh đi chung nữa. Tui là cháu ruột mà gom hết mà cũng lèo tèo tám, chín trăm. Còn Linh thì hơn ba triệu….bất công!!!!
Thứ sáu, Linh về. Mấy bà chị giúp việc ăn Tết lên, ghé ngang nhà tui rước Linh luôn.
_Thưa hai bác con về.- Linh cúi đầu lễ phép.
_Ừ về cẩn thận nha con, giữ gìn sức khỏe nha.
_Dạ, hai bác cũng vậy.- Linh cười tươi.
_T, Linh về nha.- em vẫy tay.
_Ừ, giữ gìn sức khỏe.
Rồi em lên xe, đi mất hút…
Chiều thứ sáu, thằng Đức cũng về. Còn bà Q thì đi lưu linh mấy bữa nay luôn, tui cũng không thèm gọi, đó giờ bả là vậy.
Ngày thứ sáu đen tối!!!! Chán phèo!!!!
Sáng thứ bảy, vẫn còn Tết. Đang ngáy ngủ thì má réo dậy. Lật đật chạy xuống nhà đầu tóc dựng đứng. Miệng còn chảy ke.
_Gì vậy má?- tui dụi mắt.
_Có ai gửi đồ cho mày kìa.- má chỉ lên cái hộp trên bàn.
Tui ngáy ngủ ôm cái hộp lên phòng. Giở ra, của ai gửi vậy trời? Mắc gì mà mới sáng sớm gửi đồ.
Lục lọi, hử? Hai cái áo khoác của mình với Linh hôm hát văn nghệ mà. Evil & Angel đây mà. Moi ra tiếp, sợi dây chuyền, mặt dây là hai kí tự L. Rồi cuốn sách ôn thi Anh văn.
Lục lọi ra tiếp, cái áo gối thêu chữ “Em mãi bên anh”. Cuối cùng là cuốn sổ bìa màu đen với tấm thiệp Valentine.
“T, hôm nay là Valentine, cái Valentine đầu tiên của hai đứa mình. Em vui lắm anh à.
Hai cái áo khoác đó em muốn anh giữ thật kĩ, đừng làm mất á nha. Cái sợi dây chuyền thì em cũng mang một cái, hình chữ T ^_^! Dây chuyền cặp mà. Anh phải đọc hết cuốn sách mà em gửi nghe chưa, nhất định phải đoạt giải nhất đó. Còn về cuốn sổ thì thứ hai em sẽ cho anh biết cái chìa khóa ở đâu. Hì….vợ Kem yêu chồng Đầu To nhiều lắm :-*”
Hì hì, ngốc ơi là ngốc.- tui đọc tấm thiệp rồi cười khì khì.
Gọi điện cho Linh, hai đứa nói chuyện huyên thuyên.
Chủ nhật, tui đi mua một hộp sôcôla, đặt mua 1 bó hồng, với 1 chùm bong bóng hình trái tim.
Sáng thứ hai tui đi lấy hoa hồng, với bong bóng. Chạy xe đạp mà dắt theo cả chum bong bóng, để trên rổ xe bó hoa to tướng. Hí hí..nhìn như bệnh nhưng thôi kệ, quan tâm chi.
Lòng tui vui vui, nao nao. Mường tường ra cảnh Linh nhận bó hoa rồi ôm chầm tui thì vui không chịu được. Lấy hết sức lực, tui đạp xe thật nhanh tới trường. Cả trường thấy tui, ai cũng nhìn chằm chằm.
Vô lớp, cả đám “ Ồ!!!” lên.
_Cha cha, nay lão đại tỏ tình ai mà hoành tráng quá vậy???- Năm nổ trầm trồ.
_Mày biết rồi còn hỏi.- thằng Qúi chen vô
_Ai?
_Linh chứ ai…he…he…- Kì Lân dõng dạc.
Tui không nói gì, chỉ gãi đầu cười.
_E hèm!!! Tao xin tuyên bố 1 tin mừng.- thằng Quí nhảy lên bàn
_Gì?!!!!- cả đám bọn tui ngơ ngác
_Ông già tao đã….cho tao ở lại Việt Nam học hết Đại học rồi!!!!!!!!- thằng Qúi hét toáng lên.
_YEAH!!!!! Lát về bao tụi tao 1 chầu liền!!!!
_Okê!!! Okê!!!!- thằng Qúi sang sảng cười.
Tùng…tùng…tùng!!! Vô tiết.
Học kì hai lớp tui có 3 nhân mới chuyển vô. Hai gái, một trai. Hai bạn gái tên là Phương với Châu, còn thằng kia tên Tuấn. Hai nàng nai vàng ngơ ngác với một thằng cao, to, đen, hôi. Tới màn xếp chỗ.
_Thanh Phương, em xuống ngồi kế bạn Hoài Phương(Bóng Biển) đi.
_Còn Châu, bàn T còn 1 chỗ trống kìa, em xuống dưới ngồi đi.- bà cô chỉ chỗ
_Ơ…cô ơi, chỗ này là của Lân.- tui đứng dậy
_Em Lân đâu? Chỗ mình không ngồi mà đi đâu hả?- bà cô quát.
Thằng ngu đó đang ngồi đánh cờ carô với Văn Cầy. Vậy là bị cô kêu lên, quạt cho 1 trận tả tơi. Cuối cùng, Châu ngồi kế tui còn thằng Lân phải ngồi chung với thằng Tuấn cao, to, đen, hôi.
Ngồi học, bà cha nó, ngáy ngủ, mơ màng. Nhỏ Châu ngồi loay hoay sao làm rớt cái cặp của tui xuống đất cái bẹp.
_Ơ… mình xin lỗi.- nhỏ lúi húi định nhặt lên
_Thôi, không sao.- tui khom xuồng kéo cái cặp lên.
Cái cặp cũng không không có gì chừng chục cuốn sách với hộp socola thôi. Socola à?.....
Chết, lật đật giở ra, cái hộp bẹp dí. Nhỏ Châu nhìn thấy thỉ sửng sốt, xin lỗi rối rít. Hết nhìn hộp socola rồi nhìn nhỏ Châu. Tui căm lắm nhưng vẫn ráng vuốt mặt mà cười.
_Socola thôi mà, không có gì đâu….- tui ngậm bồ hòn làm ngọt
_Mình xin lỗi, xin lỗi bạn nha….-nhỏ Châu rối rít.
Mặc kệ, còn bó hoa được rồi.
Tùng…tùng…tùng!!!! Ra chơi.
Ngồi đợi nãy giờ mà sao Linh chưa qua nữa ta, mọi khi giờ này có mặt rồi mà.
Tui cầm chum bong bóng với bó hoa qua lớp Linh, bọn trong trường nhìn thấy tui thì xì xào, nghe ngứa hết lỗ tai. Đó giờ chưa thấy ai tỏ tình à? Bọn hâm?
Qua lớp của Linh, không thấy em đâu, sao kì vậy? Đang định đi thì nhỏ bạn của Linh khều vai tui.
_Ê.
_Hở?
_Kiếm Linh phải không?
_Ờ.
_Nè, Linh gửi cái này cho ông.- nó đưa tui cái USB
_Ơ…vậy Linh đâu?- tui hỏi
_Linh chuyển đi rồi, hôm qua Linh qua nhà tui nhời tui đưa cái này cho ông
_Cái gì?!!! Chuyển đi?!!!! Đi đâu?!!!- mặt tui tái mét, tim đập dồn dập.
Tui hỏi cả lớp, câu trả lời chỉ là những cái lắc đầu…..
...còn tiếp....

Chap 53 From BELoster without love
Tui không tin được vào tai mình nữa, Linh chuyển đi? Em đi đâu rồi?!! Đi mà không nói một tiếng là sao?!!! Tay chân tui run lẩy bẩy, mặt nóng bừng, hai tai ù ù không nghe được gì. Thở gấp. Lê bước trở về lớp.
_Ê, sao còn cầm hoa vậy mậy? Bị từ chối à?- tụi nó nhao nhao
Tui im lặng, không nói được gì. Cổ họng khô rang.
_Há há, bị từ chối hả?!- Thằng Nổ cười lớn.
_Mày im đi!!!- tui không kiềm chế được, vứt bó hoa xuống, tui thẳng tay rồi đấm cho thằng Nổ một đấm.
Nó loạng choạng, mém té. Cả đám thấy vậy nháo nhào kéo tui lại.
_Mẹ, mày điên hả?!!
Tui vẫn không nói gì. Thở gấp.
_Ê! Bình tĩnh lại! Có gì từ từ nói!- thằng Qúi kéo tui lại.
Không được, không được, phải đi tìm Linh, phải tìm được Linh. Tui hất tay thằng Qúi rồi chạy ra khỏi lớp.
“Tùng!...Tùng!...Tùng…!” tiếng trống báo hết giờ ra chơi. Tui vẫn chạy băng băng ra cổng trường. Ngoài cổng vẫn còn ba đứa đang trực, một gái, hai trai.
_Đứng lại! Giờ này còn đi đâu?!- thằng trực cổng hét lớn.
_Tránh ra!!!- tui xô nó một cái “Rầm!!!” rồi chạy vụt ra cổng.
Chạy hết sức có thể, chạy như điên như loạn tới nhà Linh. Tới trước cổng nhà em, tui chết trân. Không thể tin đây là sự thật, trước cổng treo biển “ Bán nhà, liên hệ SĐT:091*******”. Tui gục xuống, không thể thở được nữa. Tại sao vậy? Tại sao lại có thể như vậy? Điện thoại thì không liên lạc được. Tui gọi như điên, vẫn không liên lạc được. Ngồi trước cổng nhà em một lúc, tui đứng dậy, bước từng bước nặng nhọc về. Trong đầu hàng loạt câu hỏi “Tại sao…và…tại sao…” , tới cổng trường. Vắng hoe, đang là tiết cuối. Mở cổng, bước vào trong.
_Ê, tưởng đây là cái chợ hay gì mà muốn ra vô lúc nào cũng được hả?
Tui liếc nhìn, con trực cổng ban nãy, nó thấp hơn tui nửa cái đầu. Không thèm nói gì, tui tiếp tục đi như không có chuyện gì xảy ra.
_Đứng lại! Nói không nghe à?!- nó kéo áo tui lại.
Quay phắt lại, tui đẩy nó ra, hơi mạnh tay, nó loạng choạng rồi té phịch xuống đất. Nó nhìn tui, rơm rớm nước mắt. Mặc kệ, tui quay đi, tiếp tục bước.
_Cái thằng du côn kia!!! Làm trò gì vậy!!!- nó hét toáng lên.
Bỏ lại nó sau lưng, tui bước lên phòng học.
_Ê, T! Vô lẹ đi mày, cô đang ở trên văn phòng, bả sắp xuống rồi đó.
Thấy tui, thằng Tín la lên.
Vô lớp, ngồi phịch xuống, chán nản. Nhỏ Châu ngơ ngác nhìn tui.
“Tùng…!Tùng…!”- trống tan học. Xách cặp, rảo bước xuống sân. Mấy thằng chiến hữu kêu thì tui cũng không thèm trả lời. Đi lấy xe. Dắt xe ra cổng, tui cứ nhìn chằm chằm xuống đất.
_Đứng lại!!!
Tui ngước đầu lên…lại con nhỏ trực cổng….nó đứng chắn đường tui.
_Tên gì? Học lớp mấy?!- nó chống nạnh
Phiền phức quá.
_Chuyện gì?- tui lên tiếng
_Tên, lớp!- nó nhắc lại.
_Nè, đui à?- tui kéo phần thêu tên, lớp thêu trên áo cho nó coi.
Nó lấy trong túi ra cuốn sổ nhỏ, ghi ghi, chép chép. Tui dắt xe ra cổng, nhảy lên xe, đạp thẳng về nhà.
_Chuyện chưa xong đâu!!!!- nó gọi với theo.
Bị ghi sổ thế nào cũng bị phạt lao động, nhưng tâm trí tui không quan tâm đến việc đó. Đầu óc tui đang bấn loạn vì Linh, em đi đâu, sao không nói với tui 1 lời. Đạp xe về nhà. Thảy xe xuống đất cái rầm. Tui lết thết bước vô nhà.
Quăng cặp lên ghế sofa, tui ngồi phịch xuống, thở dài. Lấy cái USB ra, tui đi lên nhà trước. Bật máy lên, tui cắm USB vô máy. Click vô USB, trong đó có 1 đoạn video.
Tui bật lên.
Hình của Linh hiện lên, em bật webcam.
“Đầu to nè, nhớ mình quen nhau bao lâu được rồi hông? Hông nhớ hả??? Mình quen nhau ngay ngày sinh nhật anh luôn đó. Bữa đó em hông biết nên hông có mua quà tặng cho anh, mà đòi anh dắt đi ăn kem nữa…hic…tội nghiệp Đầu to quá à…
Cho nên, hôm nay, em sẽ làm thật nhiều thứ cho anh bất ngờ…hi…hi”
Linh cười, con tim tui nhói lên. Rồi bỗng dưng màn hình tắt phụt. Tối đen.
Có dòng chữ chạy ngang qua màn hình.” Always with you…^^!”
Đoạn video chiếu lại cảnh ngay ngày hôm đó, ngày hát văn nghệ chuẩn bị cho hội thao. Nhưng chỉ có hình, bài Wavin’ flag được thay bằng tiếng Harmonica…loại nhạc cụ mà tui thích nhất….Đoạn phim làm nước mắt tui chực trào ra. Hình ảnh Linh cười thơ ngây, khuôn mặt xinh xắn của em, đôi mắt đó, đôi môi đó. Qúa quen thuộc, quá gần gũi với tui, nhưng giờ thấy xa xăm và lạ lẫm. Tui đứng trên sân khấu, đơ như tượng. May mà có Linh cầm tay tui, em dắt tui đi, em truyền cho tui cảm hứng cũng như sự tự tin để có thể cất tiếng hát. Vậy mà sao bây giờ….
“Đầu to ơi! Bất ngờ hông?! Clip này em tự làm đó. Em biết anh thích kèn Harmonica nên mới lồng vô cho anh đó. Em biết chơi Harmonica nhưng mà hông có thời gian nên em lấy trên mạng đem xuống luôn. Hì hì.”- Đến đây, Linh cười tít mắt.
“Hông tin phải hông? Để mốt qua nhà em đi, em thổi Harmonica cho anh nghe…blêu”- Linh le lưỡi
“À, cuối cùng nữa, cái chìa khóa của cuốn sổ em vẫn còn giữ. Bây giờ em chưa đưa cho anh được, để mốt đi ha.”- Linh cười, giơ chiếc chìa khóa ra trước màn hình.
Em cười, mỗi một nụ cười của Linh là 1 con dao, nó ghim thẳng vào tim tui. Đau lắm.
“À mà phải ráng học anh văn đó nha, sắp thi rồi đó, aishiteru wa!!!!!!”
Phụt, màn hình lại tắt, tối đen. Chắc nó không bao giờ sáng lại. Linh đi rồi, tui đánh mất em chỉ trong tíc tắc, không thể gặp được em lần cuối, dù chỉ là đứng nhìn em từ xa…
Lấy điện thoại ra, cố gắng gọi cho Linh lần nữa “…tút…tút…thuê bao…”, tui đập thẳng cái điện thoại xuống nhà, nó vỡ đôi ra.
Tui ngồi đó, nhìn trân trân cái màn hình tối đen. Linh đi thật rồi…..
Anh không cần gì hết, anh không cần chìa khóa, không cần em chơi Harmonica, anh chỉ cần em, giờ này, lúc này, bên cạnh anh, anh chỉ muốn vậy thôi, em có hiểu không?
Cả ngày hôm đó tui chết lặng bên bàn phím, hai tay mân mê cái USB….
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me

Chap 54
Tối, đạp xe đi vòng vòng công viên. Đậu xe gần băng ghế đá lúc hai đưa đi chơi thì bị ông bảo vệ rượt, rồi ngồi đó ăn kem. Ngồi xuống băng ghế một lúc. Rồi lại đứng dậy, đạp xe đi tiếp. Chắc cuối tuần này đi một chuyến tới tất cả những chỗ mà tui với Linh đã từng đi. Nghĩ vậy, tui đạp xe về. Lòng vẫn còn buồn rười rượi….
Về nhà. Đi thẳng lên lầu, đánh răng rửa mặt. Tắt đèn nhưng cứ nằm đó lăn lộn, không sao ngủ được.
Một giờ rưỡi. Ngồi dậy. Đi xuống tầng trệt lấy nước uống. Sẵn đó lên nhà trước , lượm cái điện thoại đem lên lầu. Mở đèn, ngồi lấp lại cái điện thoại. Vẫn còn xài tốt, 1280 mà. Nằm xuống, vẫn không ngủ được. Lấy điện thoại ra, mở hộp thư ra coi. Toàn tin nhắn của mình với Linh. Đọc lại mấy trăm tin. Hai hàng nước mắt chảy dài….Rồi tui thiếp đi lúc nào không hay. Tối hôm đó, nằm mơ, nghe th6a1y tiếng Harmonica trong gió. Quay qua thì thấy Linh cúi chào mình rồi mỉm cười chạy đi. Đuổi theo, nhưng dù có cố gắng cách mấy tui vẫn không đuổi kịp, cố hết sức hét thật lớn tên em, tui giật mình, tỉnh dậy. Chỉ là mơ thôi…
Vuốt mặt, nhìn đồng hồ. Cũng năm giờ rưỡi rồi, dậy đánh răng rửa mặt luôn. Thay đồ, xuống nhà nấu mì ăn…mọi khi ăn mì tôm ngon lắm nhưng sao hôm nay thấy làng lạt. Thèm được ăn món trứng chiên mà Linh làm quá.
Sáu giờ rưỡi, xách cặp ra khỏi nhà. Hít một hơi thật sâu, tui leo lên xe, từ từ đạp đến trường. Gió thổi hiu hiu, buồn ngủ quá….
Đến trường, dắt xe đi gửi. Thằng trực cổng đưa tui cái thẻ xe, vừa cầm lên thì bị giật mất. Hơ…. Ngó qua, ra là con trực cổng hôm qua..
_Đưa đây.- tui giơ tay định giật lại
_Không dễ đâu cưng…- nó nguýt dài
_Muốn gì đây?- tui ra vẻ khó chịu
_Ê, hôm qua đẩy tui té ngã thì ít nhất cũng phải xin lỗi chứ.
_Vậy giờ muốn sao?
_Xin lỗi đi.- trực cổng đanh đá.
_Xin cái cù loi.- tui giơ cùi chỏ lên rồi quay đi. Qua lắm tí nữa về lên văn phòng nói mất thẻ xe, làm giấy tường trình thôi.
_Ê!!! Cái thằng du côn kia!!! Có đứng lại không?!!!- trực cổng dậm chân xuống đất bình bịch.
Mặc kệ nó, tui đi lên lớp. Tâm trạng chán nản, không biết làm sao để liên lạc được với Linh đây.
Vô lớp, thảy cái cặp xuống cái rầm, không thèm đi đâu hết, chỉ ngồi 1 chỗ suốt, nhai sin-gum. Bóng biển lại ngồi chung tui.
_Ê, gì mà buồn qua mậy?- nó ra vẻ quan tâm
_Haizz, Linh đi rồi mày à.- tui thở dài, nhìn lên trần nhà.
_Cái gì?!- nó sửng sốt
_Ừm, tao chán quá…Linh đi rồi…
_Mày biết Linh đi đâu không?
_Tao không biết nữa…
¬Vừa nói, tui vừa cầm cục sin-gum nhai trong họng ra, kéo kéo.
_T!
Tui giật mình đứng dậy.
_Nè, Châu đền cho T nè…- nhỏ Châu đưa tui hộp socola.
_Ơ…T nói là không mà…-tui trố mắt
_Không…mình làm hư thì mình phải đền, cầm đi.- nhỏ Châu dúi hộp socola vào tay tui rồi đi ra thẳng ra cửa lớp. Không nói thêm 1 lời.
_Ha ha ha…chưa gì mà lớp mình có thêm nàng nữa cảm nắng mày rồi.- Bóng biển cười gian xảo.
_Im mày, ông đây sẽ chờ Linh.- tui nắm chặt tay lại ra vẻ quyết tâm
_Mày thì được mấy bữa.- Bóng biển cười khẩy
_Rồi coi, con cờ hó.- tui dứ dứ nắm đấm vô mặt nó.
Nó đi ra, tui không quên khuyến mãi cho bạn hiền một cục sin-gum trang trí đít quần.
_Ê! Có ai kiếm mày kìa T, hình như lớp dưới!- thằng Tín chạy vô.
_Ờ…ra liền.- tui nhét hộp socola vô hộc bàn rồi chạy ra.
_Aiiii…..vậy?- tui chạy ra
Lại là nó, con nhỏ trực cổng.
_Chuyện gì nữa đây?!- tui nhăn mặt
_Trả nè.- nó đưa tui cái thẻ xe.
_Cám ơn.- tui giật cái thẻ rồi toan đi vô lớp.
_Khoan đã…- trực cổng ngập ngừng
_Cái gì nữa? Muốn lại thẻ à? Nè.- tui giơ cái thẻ về phía trực cổng.
_Không phải…
_Chứ gì?
_Bạn học lớp này à?
_Không thấy sao mà còn hỏi?- tui hất hàm
_Ờ…y như du côn, đầu tóc bờm xờm như tổ rơm, ăn mặc không chỉnh tề, ghi sổ!- đột nhiên trực cổng hét lên.
_Kiếm chuyện nhau à? Ngon nhào vô kiếm cơm.
Trực cổng lại lấy cái sổ nhỏ xíu ra, nó ghi ghi chép chép. Rồi nó bỏ đi. Bực mình.
Đi vô lớp.
“Tùng! Tùng! Tùng!” vô tiết. Tiết đầu, lại ngữ văn…ngán tận cổ, tui úp mặt xuống bàn ngáy ngủ. Vừa ngủ vừa nghe giảng sướng lắm, được thoải mái cộng thêm hiểu bài nhanh chóng, lúc đó tưởng tượng ra nhiều cái cực kì hay. Đang mông lung thì bà cô không giảng nữa. Có tiếng nói chuyện, nghe như của cha giám thị.
_Các em!!! Nghe cô đây!!! Lớp ta hôm nay có thêm một học sinh ở lớp khác chuyển qua.
Chuyển qua thì thay kệ nó chứ. Tui vừa ngủ vừa lầm bầm.
_Cô nghĩ không cần giới thiệu đâu, chắc các em ở đây cũng biết bạn này rồi.
“Ô!!! Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ!!!!!” – cả lớp nháo nhào lên. Tui vẫn úp mặt xuống bàn, miệng lẩm bẩm, học sinh mới thôi mà, có gì ghê gớm…
_Em xuống bàn ba ngồi đi.- bà cô nói
Tui thì vẫn úp mặt xuống bàn…
“Tùng! Tùng! Tùng!”- tiếng trống báo hết giờ.
_Tất cả đứng dậy chào cô!- lớp trưởng dõng dạc.
_Chúng em chào cô ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ!!!!!!!- nhựa khiếp
_Thôi đươc rồi, các em ngồi xuống.- cô đi ra ngoài.
Lớp học bắt đầu ầm ĩ, tui thọt hai tay vô túi quần rồi đi ra ngoài. Không thèm để ý đến học sinh mới của lớp. Trong khi mấy thằng chiến hữu bu xung quanh đứa mới vô. Chắc dằn mặt chứ gì. Ma cũ ăn hiếp ma mới, nhìn nản.
Đi tới chỗ cầu thang để xuống nhà vệ sinh thì bất chợt có bàn tay chạm vào vai tui. Giật mình, quay lại…Cô nàng nhỏ nhắn, khuôn mặt tựa như thiên thần, đôi môi nở một nụ cười. Cảm giác như tim mình ngừng đập, không phải vì bất ngờ mà là vì sung sướng.
Bonus giữa truyện, chèn tí nhạc cho có cảm xúc:http://mp3.zing.vn/bai-hat/Build-Me-.../IW69FC6Z.html
Nếu đây là mơ thì đừng để tui tỉnh lại, nếu đây là thật thì xin đừng biến nó thành một giấc mơ. Tui hồi hộp, từ từ đưa tay lên, chạm nhẹ vào má em.
_Linh?- tui mơ hồ
_Em đây…- em gật đầu
_Em…thật là Linh không?
_Thật…
_Tại sao…? Em đi mà không nói anh một tiếng là sao?- tui run run
_Em không đi đâu hết.
_Vậy tại sao mọi người…ai cũng nói là….em đã chuyển đi….?- tui thở gấp
_Tất cả là do em làm hết, em muốn coi sau này nếu không có em thì anh sẽ như thế nào thôi.- Linh nói
_Vậy từ đầu tới cuối đều do em sắp đặt, sao em nói dối anh như vậy chứ?!!! Em có biết anh đau khổ lắm không?!- tui gắt lên
_Em xin lỗi….- Linh lí nhí
Tui không nói gì, chỉ đứng đó vịn lan can, thở dốc.
_Em xin lỗi…- Linh ôm tui từ phía sau.
Tim tui lúc đó như tan chảy ra, mọi đều nhạt nhòa trừ em. Khoảnh khắc này tui không bao giờ quên được. Nắm lấy Linh, tui quay người ra sau, ôm em thật chặt, như muốn nghiền nát em ra, không muốn em chạy đi đâu nữa. Vòng tay Linh cũng xiếc chặt lấy tui…
...còn tiếp....

Chap 55
Nắm lấy tay Linh, tui nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của em.
“Đừng bao giờ…đừng bao giờ bỏ đi như vậy nữa nha em”- tui nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh của em rồi thì thầm.
“Em hứa....em sẽ không bao giờ rời xa anh.”- Linh khẽ gật đầu
“Em sinh ra là dành cho anh”- tui mỉm cười.
Đi về lớp, Linh vẫn còn bẽn lẽn nắm tay tui.
_Lớp em ở bên kia mà, sao lại đi theo anh?- tui hỏi
_Em chuyển lớp rồi…
_Hử? Chuyển qua lớp nào?
_Hồi nãy lớp anh có học sinh mới đó…- Linh cười
_Hả? Ra là….- tui há hốc mồm
_Sao? Sợ em ở đây thì anh không tán được em nào hả?- Linh tinh nghịch
_Đâu có đâu…
_Đừng có lo, anh muốn trồng cây si nhỏ nào trong lớp cũng được hết á…
_Thiệt hả?- tui trố mắt
_Ừ, rồi về nhà em trị anh sau.- Linh bĩu môi
_Hơ, cái này ác dữ nữa….- tui le lưỡi
_Xì…- Linh nguýt dài
Tui chỉ lắc đầu cười trừ. Cả hai rảo chân bước về lớp.
_Ế!!!! Lão đại về kìa!!!!- Năm nổ la làng
Thằng này tuy miệng mồm nó như cái bô xe lứa, ăn nói vô duyên nhưng nó chơi tốt với anh em, không bao giờ bỏ rơi chiến hữu.
_Ùi uiiiiiiii!!!!!!!!!!- cả lớp trầm trồ.
Tui chỉ biết nhe răng cười, còn Linh thì e thẹn, hai má em đỏ bừng.
Vô chỗ ngồi, thằng Tín quay qua bàn tui.
_Lão đại quá siêu!!!
_He he- tui không nói gì, chỉ cười khẩy
Tiết hai. Anh Văn. Thầy kêu lên bảng trả bài, ghi từ mới. Gì chứ Inh-gờ-lích thì tui không ngán.
_T, em lên làm câu số hai cho thầy.
Tui tự tin bước lên, cầm phấn làm roẹt roẹt. Loáng cái xong.
_Tốt, chín điểm.- ông thầy nheo mắt.
Bước về chỗ dưới ánh mắt thán phục của bọn con gái. Hé hé. Quay về chỗ ngồi.
_Lân, em lên dịch đoạn này ra tiếng Việt cho thầy.
Thằng Châu Phi nghe vậy mồ hôi đầm đìa. Nó đứng dậy, run run.
_À…ờ…tui là…hướng dẫn viên….à….du lịch….ờ
_Châu, tránh ra một chút được không?- tui khều nhỏ Châu
_Hở? Gì vậy?
_Nhích qua xíu đi.
Tui chồm lên bàn thằng Lân, tay cầm phấn, tụi gạch một ề xuống ghế của nó.
Xong, thầy cho nó ngồi xuống. Ịnh cái mông đích xuống, đã vậy nó còn chà qua chà lại nữa. Nhỏ Châu ngồi kế bên, che miệng cười khúc khích.
“Tùng!Tùng!Tùng!”- giờ chơi
Tui xếp tập sách bỏ vô hộc bàn.
_Ê T.- nhỏ Châu vỗ vai tui
_Hở?
_Ăn gì chưa?
_Chưa…
_Đi ăn với Châu không?
_Ơ…
Lúc này, tui thật sự bối rối.
_Đầu to! Đi ăn nè.- Linh kéo tay tui
_À, xin lỗi nha, T đi với Linh rồi.- Linh nhìn Châu nói
Rồi em kéo tay tui đi ra ngoài.
_Chưa gì mà anh dám léng phéng với bạn kế bên rồi ha?- Linh nhéo vào hông tui, đau điếng
_Ui da…anh có làm gì đâu.- tui nhăn mặt
_Thôi hông nói nữa, đi ăn lẹ đi.- Linh vừa nói vừa kéo tay tui đi.
_Từ…từ….làm gì chạy lẹ vậy…
Xuống tới căn tin, tui tiếp tục ăn món mì trứng cút huyền thoại, còn Linh cũng như ngày đầu hai đứa đi ăn với nhau. Em vẫn ăn phở với cơ man là tương ớt, sa tế.
Có vài cặp mắt nhìn tui với Linh, dò xét. Mặc kệ, ăn xong, tính tiền rồi hai đứa đi lên.
Đang đi thì đám chiến hữu từ đâu chạy tới.
_T, đi đây với tụi tao một chút.- thằng Nổ thở hổn hển
_Gì vậy?
_Đi đi.- nó ra hiệu rồi chạy ra phía sau trường.
Tui cũng chạy theo.
_T! Anh đi đâu vậy?!
_Anh đi tí về liền!
Chạy theo Năm nổ với đám chiến hữu ra sau trường.
_Có chuyện gì vậy tụi bây?- tui hỏi
_Hê hê…- thằng Nổ cười đểu.
Bóng biển đi lại chỗ thằng Tín đứng, uốn éo
_Lão đại, thằng Tín nhà mình có chửa…- nó cười đê tiện rồi vỗ vỗ cái bụng phệ của thằng Tín
_Giề???!
_Chửa cái đầu mày.- thằng Tín gõ vô đầu Bóng biển cái bốp.
_Mày thấy cái gì không T?- thằng Tín hất hàm, chỉ qua cái bờ tường của trường.
Tui nhìn theo hướng nó chỉ, tui chỉ thấy cái sào đồ.
_Biến thái hả? Định đi ăn cắp đồ lót à?- tui lườm mấy thằng chiến hữu.
_Điên à?- thằng Tín chửi tui
_Chứ sao?
_Mày thấy ai đang giặt đồ không???- thằng Tín cười đê tiện
Tui ngó qua, nhìn kĩ xuống, ngay sào đồ là một cô bé. Cũng có thể được liệt vào hạng là xinh.
_Ế! Chuyện tình bờ rào à?- tui cười đểu thằng Tín.
_Hế hế, chỉ lão đại hiểu.- nó gãi đầu
_Sao? Em trai? Say xà bông bao lâu rồi?
_Hề hề, cách đây mấy tháng…
_Vậy giờ mày muốn gì?- tui vênh mặt.
_Tao muốn thổ lộ, chịu hết nổi rồi…
_Được rồi, tao nghĩ cách, phải trả phí nhá…- tui cười khẩy
_Ừ,he he, đa tạ lão đại.- nó xun xoe
Ngẫm nghĩ một hồi, tui vuốt cằm rồi cất giọng, nói vọng qua bờ tương nhà em kia:
_Có cô em xinh xinh
Ngồi giặt đồ một mình
Làm cho anh phải rình
Em thật đẹp lung linh.
_Ơ! Ai vậy?!- bé í đứng lên, ngơ ngáo ngó qua.
Tui thụt đầu xuống rồi kêu thằng Tín trèo lên bờ tường. Sau 1 phút, gồng hết nội công, tui với mấy thằng chiến hữu cũng đưa được thằng Tín lên. Nó nặng khủng khiếp.
….còn tiếp….
;)
Chap 56
Thằng Tín cuối cùng cũng leo lên được, tui với hội chiến hữu đứng dưới này nghe ngóng tình hình.
_Chào…chào….chào.. bạn!- thằng Tín run như cầy sấy
_Ơ…- tiếng của bé kia
Tui lú đầu lên, chỉ vừa đủ thấy con bé đó, chắc nó không thấy tui. Con bé vẫn “nai vàng ngơ ngác”.
_Ê…ê…ê…, giờ nói gì nữa mậy?- thằng Tín làm dấu ra hiệu cầu cứu tui.
_Hừm…ừm…khen nó đẹp đi.
Nghe vậy thằng Tín phun ra liền mấy câu.
_Bạn…bạn…bạn….đẹp…lắm…Đẹp….đẹp….nhất….ừm… lúc…bạn….giặt đồ.- nó lắp bắp.
_Mày có bị ngu không? Đẹp nhất lúc giặt đồ?- tui với hội chiến hữu thất vọng não nề.
_Hả?- con bé bước lại gần bờ tường, chỗ thằng Tín đứng.
_Ê…ê…ê…nói gì nữa mậy???
_Nói lại lần nữa, nó không có nghe thấy mày.- tui gắt
_Bạn…..đẹp lắm!- nó la làng
_Hở? Bạn nói chuyện với ai vậy?- con bé ngạc nhiên.
_Với…với bạn.- Nó tiếp tục lắp bắp
_Ơ…
_Ê T, nói gì tiếp giờ?- thằng Tín nhìn tui cầu cứu.
_Tên, tuổi, trường, lớp, số điện thoại.- tui vừa nhai singum vừa nói
Thằng Tín: “À…ừm…tên, tuổi, trường, lớp, số điện thoại.”
Con bé trố mắt, quăng lại cho thằng Tín một câu rồi” Đồ hâm” rồi đi thẳng vô nhà.
_Há há há há…- cả đám bọn tui ở dưới nghe vậy ôm bụng lăn lộn cười
Thằng Tín nhảy xuống, nó lườm cả đám rồi đi thẳng, không nói lấy một câu.
_Hị hị, say xà bông thì chỉ có nước chết…-Bóng biển cười
Vừa quay lưng ra, định đi lên lớp thì….
_Ê! Trống vô rồi, giờ này còn đi đâu?!
Tui giật mình, lại là con nhỏ trực cổng, sao đi đâu cũng gặp nó hết vậy nè. Mấy thằng chiến hữu thấy trực cổng cầm cuốn sổ thì lủi đi hết.
_Ở lại mạnh khỏe nha, tụi tao có việc.
Tui đở ra, nhìn nhỏ trực cổng, nó cũng chằm chằm nhìn tui. Tui nuốt nước bọn, mồ hôi nhễ nhại.
_Trong vòng hai ngày, vi phạm gần chục lần. Thế nào cũng bị hạ hạnh kiểm.- trực cổng nhìn tui cười cười.
Tui không nói gì.
_Chắc học kì này khỏi đi thi học sinh giỏi luôn ha T ha.- trực cổng vẫn cười, mà làm sao nó biết tui thi học sinh giỏi.
Tẩu vi thượng sách, đang nheo mắt thì tui giả bộ bất ngờ:
_Nhìn đằng xa……!!!!- tui chỉ tay ra phía dãy nhà vệ sinh.
Theo phản xạ, nhỏ trực cổng liền ngó qua.
_...Con chó nó tha con mèo!!!- tui ba chân bốn cẳng ù té chạy
_Hả?..Đứng lại! Còn dám chạy nữa hả?!!!- nhỏ trực cổng hét toáng lên
Chạy vèo lên lớp, nhảy tót vô bàn ngồi, tui thở hổn hển.
_Làm gì mà thở ghê vậy T?- nhỏ Châu hỏi
_Bị…ma rượt đó mà…-tui bắt đầu xạo sự
_Cái gì? Thiệt hay giỡn đó?
_Thiệt…con ma đó….cao khoảng mét sáu, da trắng, tóc nâu….hung dữ kinh khủng….
_Ơ…ma gì kì vậy?- nhỏ Châu thắc mắc
_Con ma đó….
Tui chưa kịp nói dứt câu thì…
_T! Có T ở đây không?!!- nhỏ trực cổng ở đâu mà bay tới lẹ vậy.
_Có chuyện gì vậy?- lớp trưởng đi ra hỏi
_Vi phạm nghiêm trọng nhiều lần, còn dám lừa đảo nửa.
_Hả?!- con lớp trưởng trố mắt, quay qua ngó tui.
_Không, không, lừa gì, điên à?!!!!- tui chối bay chối biến
_Đi ra đây ngay!- nhỏ trực cổng chỉ mặt tui.
_Không!!!!- tui nhảy tót xuống bàn chót.
Đúng lúc đó thì Linh bước vào.
_Có chuyện gì vậy?- Linh hỏi nhỏ trực cổng.
Vậy là nó trình bày hết cho Linh nghe chuyện từ hôm thứ hai tới giờ. Linh không nói gì, em chỉ nhin tui rồi tủm tỉm cười. Em ra hiệu cho tui ra ngoài. Hết đường trốn, tui đành lủi thủi đi ra, mặt một đống như cái bánh bao chiều.
_Trào triến sĩ.- tui hầm hầm làm giọng ngọng nghịu nhìn nhỏ trực cổng
_Ghi thêm một lỗi nữa là sáu lỗi. Ba lỗi hạ một bậc hạnh kiểm, sáu lỗi là hai bậc.- nó ghi ghi chép chép.
_Cái gì?!! Giỡn à? Cái gì mà sáu lỗi?!- tui phồng mang trợn má
_Chứ gì? Ra khỏi trường không có phép, không tôn trọng người khác, quần áo không ngay ngắn, tóc dài, làm người khác bị thương mà không xin lỗi, cuối cùng là lừa đảo.- giọng nó lạnh tanh
_Ơ, T, lừa đảo cái gì vậy?- Linh bất ngờ
_Đâu…biết đâu.- tui ngớ người ra.
_Nhìn đằng xa….con chó nó tha con mèo.- trực cổng gằn giọng
_Cái đó mà là lừa đảo đảo à?!- tui cãi
_Không lừa đảo chứ là gì?!- trực cổng la lớn
Rồi hai bên cãi nhau như cái chợ. Không ai chịu ai, Linh cố gắng can ra nhưng không được.
_Làm gì mà ầm ĩ vậy?! Theo tôi lên văn phòng.- tiếng ông giám thị văng vẳng
Vậy là tui bị xách đầu lên văn phòng.
Sau khi trình bày mọi chuyện, đáng lẽ tui sẽ bị hạ hạnh kiểm nhưng mà lúc đó may có thầy anh văn đỡ giùm nên nên bị phạt lao động công ích, hai tuần!!!!!!!!!!! Ngày nào cũng phải làm…..Sao mà số hẻo dữ vậy???
Đi ra khỏi phòng, tui lườm nhỏ trực cổng, nó cũng lườm tui. Lúc đó nó mà là con trai thì tui tẩn cho nó một trận rồi. Bực tức đi về lớp. Vô lớp, ngồi xuống chỗ. Linh nhìn tui ái ngái, rồi quay lên nghe giảng bài.
_Có sao không T?- nhỏ Châu ân cần
_Không có gì hết, chán…- tui úp mặt xuống bàn
Làm một giấc tới cuối tiết. Có ai đó vỗ vỗ vai tui.
_Dậy T, xuống sân trường nghe thông báo sắp xếp học sinh giỏi đi thi kìa.- nhỏ Châu kêu tui.
_Hử? Giờ…xuống liền à?- tui ngáy ngủ
_Ừ, lẹ đi.
Tui lồm cồm đứng dậy, vương vai, ngáp một cái thiệt đã, gãi gãi đầu rồi lết thết bước xuống dưới sân trường.
Xách mấy chồng ghế nhựa ra để hàng dài như sắp chào cờ. Tui ngồi kế Linh.
_Các em trật tự, nghe thông báo và công bố danh sách những em được chọn đi thi học sinh giỏi cho trường!!!
Rồi ông thầy hiệu trưởng lên nói một tràng về quy định phòng thi. Xong, tới phần công bố danh sách dự thi, một hồi sau tới danh sách môn anh văn, đương nhiên là có tui. Nghe tới tên mình tui bước lên. Đứng đó cười hãnh diện.
_Và cuối cùng là em Minh Anh.
Tên lạ hoắc, chưa nghe bao giờ. Chắc là ma mới trong đội. Tui không để ý lắm, đến khi nó bước lên thì mới móm. Là con nhỏ trực cổng!
Tui nhìn nó chằm chằm, nó không nói gì, chỉ nhìn tui rồi nhoẻn miệng cười.
….còn tiếp….

Chap 57
Quả báo! Đúng là quả báo! Làm điều ác nhiều quá nên giờ trời cho tui gặp nó, nó đeo riết không nhả đây mà…
_Hãy cho các bạn trong đội học sinh giỏi một tràng pháo tay nào!!!- ông hiệu phó phát biểu.
“Bộp!Bộp!Bộp!” Cả sân trường vỗ tay rần rần. Có ai giúp tui thoát khỏi con nhỏ này không?
_Chà, học sinh giỏi luôn ta.- Trực cổng đứng đó nói
_Gr….-tui liếc nó, không nói nên lời
Rồi tất cả về chỗ. Lúc đi xuống nó còn đá đểu tui:
_Liệu mà học hành đàng hoàng, vi phạm một lần nữa là coi như xong, tôi canh chừng ông kĩ lắm đó.
Nghe nó phán câu đó thì sống lưng tui lạnh toát. Về chỗ, tui ngồi xuống, thơ thẩn, ngẩn ngơ.
_T, T!- Linh gọi tui
_Hả….-tui giật mình
_Anh làm sao vậy?
_À…à, không có gì.- tui vuốt mặt
_Bị bệnh hả?- Linh ân cần
_Không…không có gì mà.
_Ừ…- Linh nhìn tui lo lắng
Tui ngồi đó vò đầu, bứt tóc, làm sao, làm sao để đá cho con ma mới văng ra khỏi đội đây. Có nó thì coi như đời tui từ đây chấm dứt.
_Linh! Sao em không thi học sinh giỏi?- tui hỏi
_Hở…à…năm nay em không muốn thi, em muốn nghỉ ở nhà.- Linh nhìn tui
_Sao vậy?
_Làm biếng.- Linh lè lưỡi
_Trời đất…- nghe xong muốn bật ngửa.
_Em ở nhà, có gì qua nhà, em ôn thi cho anh luôn.- Linh cười tinh nghịch
_Ờ…
Xong, Linh không chịu đi, kiểu này tui lên dĩa.
_T….xuỵt!- thằng Năm nổ kêu tui
_Gì?
_Xuống dưới đây…thằng Tín muốn nói chuyện với mày nè.- nó ngoắc ngoắc tui
_Hửm…ờ.
Nghe vậy, tui kéo theo cái ghế bay tót xuống chỗ tụi nó.
_Nào nào, chuyện gì?- tui hỏi
_T! Mày thấy gì không?- thằng Tín hất hàm qua phía bên lớp kế bên.
_....Học sinh.....
_Ừ, học sinh bao gồm những ai?- nó hỏi tiếp
_Gồm….mấy đứa trong lớp học…- tui bắt đầu mệt với trò hỏi đáp của thằng này
_Ừ, có bao nhiêu trai, bao nhiêu gái?- nó hất hàm tiếp
_.....- tui đơ ra, không hiểu nó muốn cái gì
_Trả lời lẹ đi, thằng ngu.- nó vênh mặt
_Grừ…có cái con bà mày bên đó à?! Dám chửi ông ngu à?!- tui nổi nóng, lấy tay gõ lên đầu nó liên tiếp.
_Ui da! Ui da! Xin lỗi lão đại mà, xin lỗi mà!- nó van xin
Tui vẫn không tha, chúa ghét mấy trò cù nhầy dở hơi như nó. Tiếp tục đánh, lát sau, mỏi tay tui mới dừng lại.
_Tha cho mày đó.- tui thở hồng hộc
_Ui da…- nó lấy tay xoa xoa đầu, mặt nhăn nhó.
_Muốn gì, nói lẹ!
_Ờ…mày thấy có bao nhiêu…
Không đợi nó nói hết câu, tui giơ tay định cho nó thêm phát nữa vô đầu.
_Cảnh báo mày lần cuối, nói gì nói lẹ đi.- đầu thằng này cứng vãi, đánh đau tay bỏ
_Ui da…chuyện là vầy….mày quen con nhỏ hồi nãy phải không?
_Con nào?
_Con nhỏ nãy đứng kế mày đó.
_Có chuyện gì?- tui quắc mắt
_Hề hề, chả là nó xinh hen mậy…-thằng Tín xun xoe, cười gian xảo, mặt như nịnh thần
_Hết con xà bông lại tới con này à?
_Hề hề, lão đại giúp đi mà…
_Éo, tao có thù với nó.
_Ề, chuyển giùm bức thư thôi mà, có gì khó đâu…
_Không.
_Một Sting.
_Không.
_Hai.
_Không.
_Ba Sting luôn.
_Hừm…năm chai thì tao còn suy nghĩ.- không biết sao mình ghiền Sting tới vậy.
_Bốn chai…- nó nói
_Năm chai.
_Thôi, bốn chai rưỡi.
_Dẹp mày, không nói gì hết- tui gắt
_Được rồi, năm thì năm.- nó chấp nhận
_Hờ hờ…- tui nhìn nó cười.
Rồi thằng Tín lấy trong cặp ra xấp giấy A4, trong đó có một tờ viết kín mít chữ, nó lấy tờ đó đưa cho tui.
_Gì mà nhiều vậy?!
_Hề hề, vậy là còn ít đó con. Đưa đây, ông dán lại.- Nó cầm lá thư gấp lại rồi bỏ vô phong bì.
Chợt lúc đó tui nảy ra tối kiến. Tui lấy tờ giấy A4 ra, cầm cây viết lông của thằng Tín viết lên mấy chữ: “TAO BỊ ĐIÊN”
_Viết gì vậy?- nó hỏi
_Im, bí mật quân sự.- tui gắt.
_Đưa chai keo cho ông đây.- tui giật lấy chai keo từ tay thằng Tín.
Từ từ lần mò qua lớp kế bên, chui lủi một lúc cũng tới được chỗ con nhỏ trực cổng đang ngồi. Ngồi đâu không lai đi ngồi hàng thứ đầu nữa chứ.
_Ê…ê..làm trò gì vậy?- một đứa ngồi đằng sau trực cổng hỏi tui
_Không có gì gửi tí đồ thôi.- tui nói
_Gửi gì??? Gửi ai?- con đó nói tiếp
_Đưa đồ cho…ừm…nhỏ Anh gì gì đó.- thật lúc đó không nhớ tên con trực cổng là gì
_Gửi gì?! Nói!
_....Gửi thư…

Bất ngờ nó giật bức thư trên tay tui, rồi nói:
_Đây! Gửi cho.
_Ơ…không…- tui đơ ra
_Đi về lớp.- nó ném cho tui cái nhìn sắc lẻm
_Nhưng..
_Đi!
Rồi nó quay lên nói gì đó với con trực cổng, trực cổng quay xuống nhìn tui. Ệt…vọt lẹ…không thì bị hạ hạnh kiểm
_Ê! Đứng lại!- con trực cổng la lên.
Xong, kì này coi như lên dĩa…Tui từ từ quay lại
_Gì đây?- trực cổng đưa bức thư lên hỏi
_Thư…
_Hừm…được rồi, về đi.- nó nheo mắt
Hơ…hên dữ vậy, tui mừng hết lớn, ba chân bốn cẳng chạy về lớp, quên luôn cái kế hoạch trả thù củ chuối.
Vọt về chỗ ngồi, tui thở hổn hển:
_Thư chuyển tới tay nó rồi đó.- tui nói với thằng Tín
_Ế hề hề, lão đại đúng là thần thánh, ngưỡng mộ lão đại ngất trời xanh….- nó cười cười, nịnh hót.
_Sao? Năm chai Sting của ông đâu? Nói nhiều à?- tui ngênh mặt
_Ây da, tang bốc vậy mà còn đòi Sting nữa à?
_Mày nói gì?- tui liếc xéo nó
_À…à, không có gì, năm chai Sting chứ có nhiêu đâu, chuyện nhỏ.
_Hờ hờ, giỏi.
Xong xuôi hết mọi chuyện, tui lại quay lên chỗ cũ ngồi với Linh.
_Nãy giờ đi đâu vậy?- Linh hỏi
_À, xuống dưới nói chuyện với tụi nó.
_Ờ…- Linh ậm ừ rồi quay lên.
“Các em có thể ra về”, trời ơi, cuối cùng cũng được về! Ngồi nghe mấy ông thầy, bà cô thay nhau phát biểu, mệt chết.
_T! Ở lại lao động.- con lớp trưởng kêu tui
_Ơ…
_Cô nói ông bị phạt lao động hai tuần, ở lại làm đi.
_Còn…mấy thằng kia thì sao?- tui chỉ tay qua phía mấy thằng chiến hữu.
_Không, chỉ có mình ông làm thôi.- lớp trưởng trả lời rồi quay đi.
Chưa gì mà đã phạt rồi sao? Tưởng mai mới bắt đầu chứ.
Tui ngán ngẩm đưa mắt qua mấy thằng chiến hữu, tụi nó thấy tui nhìn thì cong đuôi bỏ chạy hết. Bọn cờ hó. Bọn học sinh trường mình ghê thật, mới ra về được năm phút mà cả sân vắng tanh, chỉ còn mình tui, lác đác mấy đứa bị phạt lao động.
_T!
_Hử…- tui đang ì ạch khiêng mấy chồng ghế đem đi cất thì có ai đó kêu tui.
_Chưa về nữa hả?
_Ai vậy?- tui ôm chồng ghế cao trước ngực nên không thấy gì hết.
_Minh Anh.
_Hơ…- ơ cái đệt, nghe nó nói tui muốn làm rớt luôn chồng ghế
_Bị sao vậy?
_À à, không có gì.- tui run run
_Đặt chồng ghế xuống đi.- Minh Anh kêu
Từ từ đặt chồng ghế xuống...đặt xuống nhanh quá không chừng lại bị nó ghi sổ hạ kiểm điểm vì tội chống người thi hành công vụ.
_Rồi…có chuyện gì không???
_Nè, trả đó.- Minh Anh đưa cho tui tờ giấy.
Chưa kịp nói gì thì thằng Tín ở đâu chạy tới.
_Ê!!! Lão đại!!! Sting nè.- nó cầm mấy chai Sting, ba chân bốn cẳng chạy vèo lại chỗ tui đứng.
_Nè Sting của….- đang nói bỗng dưng nó dừng lại, hai mắt nhìn trực cổng trân trân.
_Chào…- Minh Anh chào thằng Tín
_Ờ….ờ…chào…- thằng Tín ngọng ngịu
_À, thôi, chào hai bạn, mình đi…
Nói rồi trực cổng đi thẳng ra nhà xe. Thằng Tín vẫn còn nhìn theo không chớp mắt.
_Ê, nhìn gì dữ vậy mậy?
_À…mà cái gì vậy?- nó chỉ tờ giấy tui cầm trên tay.
_Ai biết, nó mới đưa cho tao.
_Mở ra coi coi.- thằng Tín hối tui.
_Từ từ.
Tui mở tờ giấy ra, trong đó ghi mấy dòng.
“Hừm…học sinh giỏi anh văn gì mà viết thư tình bằng tiếng anh sai ngữ pháp tùm lum vậy T? Đã vậy còn sến rện nữa, đọc mà nổi hết da gà…nhưng mà cũng tình cảm lắm đó.”
Đọc xong, tui đơ ra, ngó qua thằng Tín.
_Mày viết thư xong có kí tên không vậy?
_Chết…tao thấy không ghi cho nó nó lẵng mạn
_Lãng lãng cái thằng cha mày!!! Bây giờ nó tưởng tao viết thư cho nó rồi kìa thằng cờ hó!!!
Nổi nóng, tui quăng tờ giấy xuống đất rồi sút vô đít nó mấy phát.
_Chuyện gì vậy?!- Linh chạy tới
_Hơ…ờ…không có gì…- tui rụt chân lại,
_Nó…nó đánh Tín- thằng Tín mách lẻo.
_À, mà nãy giờ em đi đâu vậy?- tui đánh trống lảng
_Đi ăn hàng với Vi, hì hì, cái này cho anh nè.- Linh cười tít mắt, em đưa chotui chai Sting ướp lạnh.
_Ờ, hì, cám ơn.
Tui gãi gãi đầu, giơ tay ra, chưa kịp lấy thì…
_Ơ…cái gì đây?- Linh cúi xuống nhặt tờ giấy lên
_Ê ê…đừng có coi, tầm bậy không đó!!!- tui hoảng hồn, huơ huơ tay định giật tờ giấy.
Nhưng mà Linh nhanh hơn, em né sang một bên rồi đứng đó đọc. Rồi! Đời tui coi như bế mạc...
Linh đọc xong, chai Sting trên tay em rớt xuống đất.
_Từ từ, nghe anh giải thích.- tui hoảng loạn
_Anh là đồ tồi!!! Em không muốn nhìn mặt anh nữa!!!!- Linh rơm rớm nước mắt rồi chạy vụt đi.
_Không phải mà!!!! Nghe anh giải thích đi!!!!.
Tui liền đuổi theo Linh.
…còn tiếp….
p/s:Những việc tranh chấp cãi vã trên Ola BE này không liên quan nên đừng lôi BE ra. Còn về tên truyện thì các bạn cop về đừng nên đổi tên truyện của mình thành những tên đại loại như là "Tâm sự hài của thằng cưa gái", "Nhật kí tán gái của thằng nghiện game", nhảm. Truyện chỉ có một tên duy nhất là "Ngẫm....". Chào thân ái và quyết thắng.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay