Old school Easter eggs.




Chap 35
Tối, về nhà, ăn cơm xong định xách đít rủ đám chiến hữu đi ăn mừng thì cơn làm biếng nổi lên. Đi cũng không được gì mà còn phải bao tụi nó ăn, tốn tiền vô bổ, ở nhà cho nó lành. Lết lên máy bấm fifa tiếp. Đang ngồi bấm hăng say thì điện thoại réo. Số lạ.
_Alô?
_Tao nè.
_Tao nào?
_Lân nè.
_Lân nào?
_Cái thằng cha mày, Kì Lân nè.
_Chuyện gì?
_Chiều mai đi chơi.
_Đi đâu?
_Về quê tao.
_Quê mày ở đâu?
_An Giang
_Sắp Tết rồi, xuống đó làm vẹo gì?
_Chơi chứ chi.
_Có ai đi?- tui hỏi
_Vi, Trang, Qúi, Năm nổ, Thịnh, Tín, Bóng biển nữa.
_Trang lào????
_Em họ của Vi.- nó nói
_Vậy mày đi không?!- nói hỏi tiếp.
_ĐÉO!!! Ở nhà!!!
Tui cúp máy cái rụp. Đúng 5 giây sau, nó gọi tui tiếp.
_Chưa gì tát máy mậy...
_Nói rồi, ông mày mắc công chuyện, không đi.
_Chứ không phải sợ đụng mặt Vi với Trang à...hả...é hé hé??- nó cười bằng cái giọng dâm tiện.
_ĐÉO!!!- tui tắt máy
Điện thoại lại tiếp tục reo.
_Gì nữa??? Tha cho tao đi mà...
_Mai mày đi đi.- nó năn nỉ
_Mợ mày, pê đê ha gì mà quyến rũ tao quoài vậy!?!!- tui chửi
_Đi đi mà, mày đi thì Linh mới chịu đi.
_Á à, ra vậy, chứ mặt mày tốt lành gì mà rủ ông đi chơi.
_Thôi giúp đỡ anh em đi.- nó mè nheo
_Ôkê,cho tao suy nghĩ.
_Lẹ đi!!!
_Rồi suy nghĩ xong rồi.- tui nói
_Sao?
_ĐÉO!!!
Tui cúp máy lần 3. Mệt thằng bệnh này quá. Tắt nguồn điện thoại luôn. Chắc mẩm chuyến này được yên nhưng không, điện thoại bàn reo.
_T! Nghe điện thoại coi ai vậy!- Ba nói vọng lên
_Alô- tui nghe máy
_Tao lạy mày, mày đi đi.- giọng thằng Lân
_Ậu mợ mày, tha cho tao đi mà, ám tao quoài.
_Mày mà không chịu thì tối nay khỏi ngủ nha con.- nó hăm dọa
_Mày muốn cái gì???- tui rên rỉ
_Chiều mai đi An Giang với tao...
_Cái con mợ mày...tao không yêu mày...chia tay đi....
_Tao cần Linh, tao éo cần mày....- nó ỉ ôi trong điện thoại
_Vậy tự đi mà rủ....tao mệt rồi....
_Đi mà....- nó nhằn
_Ờ......cáiiiiiiiiiiiii........éooooooooooo....
"Rụp!" Tắt điện thoại, chui xuống dưới bàn, rút dây ra. Ậu mợ nó, đang có hứng chơi game mà bị nó làm vầy, mất hứng, bực mình. Chín giờ, mở điện thoại đi động, gắn lại dây cho điện thoại bàn. Vừa gắn vô thì "RENG!!!!RENG!!!!RENG!!!!", giật mình, tui rút cọng dây ra luôn. Đúng phiền.
Vừa xong điện thoại bàn, giờ tới điện thoại đi động.
_Alô?
_Anh hả T? Em nè
_Ừ...ai vậy?
_Em, Trang nè, hông nhận ra giọng em hả?
_À...ờ Trang hả em?
_Hì, anh đang làm gì đó?
_Anh hả? Anh đang......nói chuyện với em...
_Mai anh đi An Giang nha.
_Hả? Sao em?- tui bất ngờ
_Hồi nãy anh Lân có gọi điện nhờ em gọi điện rủ anh đi.
_À, vậy hả...ừ...nhưng mà...
_Thôi mà, đi đi anh.- bé Trang mè nheo
_Ừ, thôi được rồi. Anh đi.
_Hì hì...- bé cười
_Anh có chuyện muốn nói với em.- tui lấy hết bình tĩnh
_Chuyện gì anh?- bé ngây thơ
_Anh...có bạn gái rồi.- tui ngập ngừng
Bé Trang lặng đi một lúc.
_À...chuyện đó chị Vi nói em nghe rồi...
_Anh...- tui không biết nói gì hơn
_Có gì đâu, anh có bạn gái xinh như vậy thì em phải mừng cho anh chứ.- bé cười.
_Hả?- tui bất ngờ
_Hì hì, anh ngốc quá....thôi, anh soạn đồ đi, mai mình đi rồi.
_Ừ, hì.
....tút...tút...tút...bé Trang cúp máy. Lòng tui bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. Phiu. Chạy xuống nhà xin ba má. Ba thì:"Đi đâu thì đi, đừng gây chuyện là được"
Còn má:" Con đi đâu? Đi mấy ngày? Có người lớn không con? Còn tiền không để má cho? Nhà mình hết kem đánh răng rồi, con ra chỗ bà Sáu mua rồi đem theo đi, chừng nào đi để má xếp đồ. Đi không có quậy phá nha con......vân...vân......" Hé hé, vậy là đã được đi. Xách xe chạy lại chỗ bà Sáu mua kem đánh răng. Mua xong, đang trên đường chạy về nhà thì điện thoại reo tiếp. Số của Linh.
_Alô?
_Anh hả? Giờ anh có rảnh không?
_Có gì không em? Anh đang đi mua đồ.
_Anh lại nhà em một lát được không?
_Ừ, cũng được, đợi anh chút.
Rồi tui phóng xe lại nhà Linh. "Kính coong!!!"-tui bấm chuông. Lát sau bà chị giúp việc chạy ra mở cửa.
_Ủa T, có chuyện gì không em?- bả nhìn tui
_Linh điện thoại cho em.
_Ừm, bé Linh đang ở trên lâu á. Vô nhà đi em.
Tui đẩy xe vô. Vô nhà, tui ngồi ở xuống bộ sofa thì bà chị giúp việc nói:
_Ông con này, ngồi đây làm gì?- bả trố mắt nhìn tui.
_Thì em đợi...
_Đợi chị dẫn lên phòng bé Linh luôn ha gì? Đi lên trển đi.- bả quát
_Ơ...ờ...
Rồi tui đi lên lầu, gõ cửa. Linh ra mở cửa.
_Ủa? Anh tới hồi nào vậy?- hai mắt em đỏ hoe. Hình như mới vừa khóc xong
_Ừ, anh cũng mới tới, có chuyện gì vậy?- tui hỏi
_Vô trong này đi rồi nói anh.
_Ừ, chuyện gì vậy?- tui bước vô
_Mai anh có đi An Giang hông?
_Hử, có?- tui ngạc nhiên
_Vậy thì em đi.- Linh nói
_Em định không ăn Tết với ba má à?
Linh không nói gì, chợt hai hàng nước mắt của em chảy dài.
_Hồi nãy...ba mẹ có gọi cho em...nói là năm nay ba mẹ không về ăn Tết được.- Linh nghẹn ngào.
_Sao?

_Ba năm rồi em chưa được ăn Tết với ba mẹ...- Linh khóc
_Ừm, anh hiểu mà, thôi nín đi, mai đi An Giang với anh...-tui ôm em vào lòng.
Linh không nói gì, chỉ gật gật đầu. Em khóc mà tim tui nhói theo, thử nghĩ coi, không được gặp ba mẹ thường xuyên, cái giờ phút giao thừa sum họp gia đình mà em cũng không được hưởng, tui là thằng 1 con mà nghĩ tới cảnh đó còn thấy tủi thân, huống chi em chỉ là 1 đứa con gái yếu đuối. Nghĩ mà tui càng thương Linh hơn. Lát sau, má gọi:
_Alô, mua kem ở đâu mà dữ vậy con? Về lẹ đi, không má nhốt mày ở ngoài à.
_Dạ, con đang về nè má.
Xong, cúp máy. Linh đưa tui ra cổng, còn dặn chiều mai qua rước em. Chạy như bay về nhà. May quá, má chưa khóa cửa. Vô nhà, tui lấy chìa khóa ra khóa cửa lại. Xong, chạy lên phòng, đánh răng rửa mặt rồi làm 1 giấc tới sáng.
Sáng dậy, đi cắt tóc. Tóc dài quá rồi, che mất luôn hai lỗ tai. Để kiểu này mà về quê chắc người ta tưởng chăn trâu. Ra tiệm, kêu ông thợ tỉa lại ngắn bớt chút, cắt ngắn phần mái để vuốt keo. Cắt xong cái đầu tốn 50k. Mắc vãi....Đạp xe về nhà, tắm phát, tóc cứng đâm đau quá. Quên hỏi thằng Lân là đi xe gì nữa.
_Alô, Lân hả?- tui gọi cho nó
_He he, chịu đi rồi hả....
_Ờ, chiều nay mấy giờ đi? Đi bằng xe gì?
_Ba giờ đi, tới dưới cũng chắc sáu bảy giờ. Đi honda, lách cho lẹ.- nó cười
_Honda hả?!!
_Ừ nó đó con trai.
_Đệt, chiều hẹn ở đâu?
_Nhà tao đi.
_Ừ.
Xong, tui cúp máy.
Chiều, tạm biệt ba má, xách nón ra đi. Đeo balô rồi tòn teng chạy xe lại nhà Linh. Linh ra mở cửa, hic....hôm nay em xinh quớ....mặc cái áo lệch vai, jean đen, đeo thêm mấy cái vòng trắng đen nữa...lại còn cột tóc đuôi gà...đúng kiểu tóc mình thích....sướng rồi...
_Hẹn gặp nhau ở đâu vậy anh?- Linh hỏi
_Nhà thằng Lân, mình đi bằng xe honda.-tui nói
_Vậy anh chở em đi.
_Ờ...cái này...thì thiệt ra là....- tui lúng búng, gãi đầu gãi tai
_Anh sao?- Linh tròn xoe mắt nhìn
_Anh....hông biết chạy xe...- tui le lưỡi
_Hi hi...hi...hi- em bụp miệng cười
Tui đứng hình, không biết nói gì luôn.
_Thôi, đầu to...để em chở cho...hi hi..- Linh vẫn cười
_Ờ...ủa em biết chạy hả??- tui ngạc nhiên
_Biết sao không...ai như anh...to đầu rồi mà chưa biết chạy xe- Em bĩu môi rồi nhìn tui cười.
_Ờ....thì từ từ tập...
Rồi em kêu tui vô nhà dắt chiếc Air Blade ra. Em chạy được mà dắt xe không nổi. Mấy bà chị giúp việc về quê ăn Tết từ hồi sáng, hèn gì nhà im ắng quá.
Ra ngoài, khóa cửa xong Linh ngồi lên xe chở tui đi. Khoảng 5 phút sau tới nhà thằng Lân. Cả đám tới hết rồi, 2 đứa tụi tui tới sau cùng.
_Làm gì lâu vậy? Mà sao lão đại không chạy xe mà để người đẹp chở vậy?- Bóng biển lên tiếng đá đểu.
Dìm hàng ông à cờ hó???.
_Hì, tới trễ vậy? bé Trang lại chào tui với Linh
Chưa đợi tui trả lời thì Linh đã mỉm cười đáp lại:
_Chào, bạn là Trang phải không?
_Ừ, hì, rất vui được gặp bạn.- bé Trang cười, khuôn mặt bé toát lên vẻ đẹp thiên thần....
Linh cũng cười lại, nhìn ẻm vui lắm, chắc không có gì hớ...hớ..., rồi cả đám lên đường, An Giang thẳng tiến……
....còn tiếp....
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Chap 36
Gió mát rượi, xe chạy trên đường, tui vi vu huýt sáo...
_Anh huýt sáo bài gì vậy?- Linh hỏi tui
_Wavin' flag- tui trả lời
_Hi hi, huýt tiếp đi đầu to...- Linh bật cười
_Ừ, hì hì.
Rồi tui tiếp tục huýt sáo. Cuối cùng cũng ra khỏi cái thành phố đầy khói bụi, người xe chen chúc, làng quê thật là yên tĩnh. Không khí trong lành, hít đầy một hơi thấ khỏ cả người. Mới chiều thôi mà tiếng ếch nhái kêu râm rancả một vùng. Tới An Giang thì trời cũng sẩm tối, gặp nhà ông thằng Lân lại trong rừng trong rú gì á, chạy vòng vèo qua mấy cánh đồng cuối cùng cũng tới. Đi hết cái đường ruộng thì tới làng. Buổi đêm ở quê có khác, yên ắng lạ thường. Ếch nhái không kêu thì chó sủa rồi thì mèo kêu. Cả đám vô nhà, chào ông thằng Lân. Ông niềm nở đón cả đám, ông cười tươi lắm. Chắc tại người già, con cháu
ít khi đến thăm nên mới vậy. Đem đồ đạc vô nhà, ông sắp phòng cho từng đứa. Nhà tương đối rộng, còn ba phòng trống. Ba đứa con gái 1 phòng, hai phòng còn lại thì chia ra.
_Mấy đứa ăn cơm chưa? Để ông dọn.
_Được rồi nội, để tụi con dọn cho- thằng Lân trả lời
_Ờ, vậy ra nhà sau lấy chén đũa đi.
_À, ông ơi, đi tiểu chỗ nào vậy?- thằng Bóng biển hỏi
_Bây cứ kêu tao là nội được rồi, đi tiểu thì ra nhà sau, đi thẳng ra chỗ cái ao, có cái bụi tre. Ngay mé ao có cái cầu cá, ra đó mà tiểu.
Bóng biển đi ra cửa nhà sau ngó ngó rồi nó quay vô:
_Ê thằng nào đi với tao đi, ghê...ghê quá...
_Cái thằng, lớn già đầu rồi mà còn sợ, ma cỏ gì đâu.- nội nói
_Nhưng...nhưng mà...- Bóng biển run run.
_Thôi, tao đi với mày- tui vỗ vai nó
Hai thằng đi ra cái ao, tiếng mấy con gà ngủ mớ kêu trong chuồng làm tui với nó giật mình. Ra tới bụi tre, có cái cầu cá, nhưng mà tối đen như mực. Lỡ té thì mệt.
_Ê ê, đó giờ mày có đi cái này chưa?- tui hỏi
_Chưa, tui cũng tính hỏi mày cái này đi làm sao..-nó ngó tui
_Má, ở đây ghê quá mày ơi...- tui nhìn xung quanh.
_Ừ, giờ đi cái cầu này thì không muốn, mà đứng đây chờ cũng ghê thấy mẹ...hay là...
_Bụi tre??
_Chiến hữu tốt!- tui với nó đập tay.
Hai thằng ngó nghiêng, không có ai. Quay vô bụi tre trút hết bầu tâm sự. Khỏe quá. Xong, đi vô nhà. Cơm canh dọn ra xong rồi. Rửa tay rồi ăn thôi.
Hic.....sao toàn cá không vậy??? Cá lóc kho, cá rô khô, cá phi nấu canh bầu, ăn với nước mắm...hic. Ai cũng ăn ngon lành, chỉ có mình tui ăn cơm không.
_Sao anh hông ăn đồ ăn?- Bé Trang với Linh lên tiếng cùng một lượt.
_Ơ...ờ...hông ăn được ác- tui lắc tay cười khì khì
_Nhà mình có trứng không nội?- cả hai người lại cùng nói.
_Còn, hằng hà sa số. Lân, mày ra ngoài lấy chuồng gà lấy mấy hột coi....
_Dạ- thằng Lân ậm ừ rồi đi ra ngoài
Tui chưng hửng nhìn Linh với bé Trang rồi nuốt vội mấy miếng cơm. Thằng Lân đem trứng gà vô thì Linh đứng phắt dậy, hỏi nội dầu ở đâu rồi còn chảo nửa. Linh chiên trứng cho tui. Hờ hờ...thơm vãi...Thằng Lân nhìn tui với cặp mắt ghen ăn tức ở. Bé Trang không nói gì, chỉ gục mặt xuống ăn cơm. Còn Vi em thì ném cho tui 1 cái nhìn khó chịu, khó hiểu thật....
Cơm nước xong, 3 nàng xung phong rửa chén. Hic....đảm đang quá, có được ba bà vợ vầy thì chết cũng được. Ôi đệt, lại mớ nữa.
_Ủa nội, bà nội đâu?- thằng Lân hỏi
_Bả hả? Bả qua nhà dì Tám hàng xóm rồi, ngày nào mà bả không qua.- nội rít điếu thuốc.
Ông nội nay chừng sáu mươi mấy, nhưng vẫn còn cứng cáp lắm. Nội nói tới giờ nội vẫn khỏ như hồi mười tám đôi mươi. Nội vui tính vãi. Lát sau, bà nội về. Bà y chang ông nội, cũng niềm nở, cởi mở như ông. Cứ như mấy đứa tụi tui là cháu ruột của nội vậy. Tối, đánh răng rửa mặt. Chui tọt vô mùng ngủ. Thằng Thịnh với Kì Lân nằm hai bên, tui nằm chính giữa. Ngủ cũng không yên. Tới tiết mục kể chuyện đêm khuya của thằng Lân.
_Ê T, mày sợ ma không?- Lân hỏi
_Ma thì thằng nào không sợ.- tui trả lời
_Ờ...mày hỏi ngu thấy mẹ, ma thì ai không sợ- thằng Thịnh quay qua chửi thằng Lân.
_Vậy hả? Tụi bây biết gì không?- thằng Lân mờ ám
_Có cái vẹo gì?- tui với thằng Thịnh hỏi
_Cái làng này ma đầy....- thằng Lân ra vẻ sợ sệt.
_Cái đệt, nói nhảm nữa đi....
_Không tao nói thiệt. Hồi nhỏ, Tết nào tao cũng về đây. Hồi tao 8 tuổi, Tết về đây chơi với nội. Năm đó, bà giáo ở cuối làng, bị cướp giết rồi cướp hết đồ đạc. Tụi nó giấu xác bả trong trong bụi tre ngoài bờ ao đó. Cái ao nãy tụi bây đi đái đó....- nó giở cái giọng thầm thì ma quái ra
_C....c.....cái...đệt...- tui nổi da gà, miệng lắp bắp
_Nghe tao kể tiếp nè. Khám nghiệm tử thi thì bả bị người ta dùng thanh sắt đánh vào đầu tới chết. Cuối cùng, bắt được thằng ăn cướp. Thằng đó bị tù chung thân. Nhưng chỉ sau vài tháng, nó chết ở trong tù luôn. Người ta thấy xác nó trong góc, có cái mền trùm lên. Đầu nó bị móp hết một nửa, não óc lòi ra hết.
_Địssss, mày có xạo không vậy??- Thằng Thịnh lầm bầm
_Tiếp nè. Nghe mấy ông cai ngục kể lại thì đêm nào cũng nghe thằng đó rên rỉ, van lạy" Đừng lại gần!!! Đừng giết tôi!!! Tôi xin lỗi!!! Xin lỗi!!!. Và đêm nào mấy ông cai ngục cũng nghe tiếng song sắt của thằng cướp đó kêu "coong, coong" như có ai đó gõ lên. Ra kiểm tra thì không thấy gì hết nên mấy ổng cho là thằng cướp kia gõ.
_Ậu mợ!!! Để tao ngủ....- tui chửi thằng Lân
Nó bơ tui, tiếp tục kể.
_Từ đó tới nay, trong làng này, hễ tới Tết là tối nào cũng tiếng sắt kêu coong coong. Hồi đó, tao không biết, nghe coong coong ngoài cửa. Tao định ra mở thì ông nội không cho. Tối đó tao ngủ với nội mà cứ nghe tiếng "Grào...grào' tiếng sắt kêu coong coong, rồi tiếng rên nữa.
_Cái đệt, im mỏ ngủ đi mày.- tui chửi nó tăng hai
_Má mày, im cho người khác ngủ- Thằng Thịnh chửi
Vậy nó còn chưa chịu im. Ba thằng lăn ra ngủ....
Tic...tac....tic....tac....tic...tac- Tiếng cái đồng hồ treo tường. Đang mơ màng thì thằng Thịnh đạp đạp chân tui.
_Ê, mày mắc đái không?
_Không....- tui vùi đầu ngủ.
_Ê....đi chung với tao đi, mắc quá...
_Tự mà đi, hồi nãy sao không đi?- tui làu bàu
_Má, hồi nãy không mắc...đi với tao đi- nó rên rỉ
_Thôi....mày hông nghe thằng Lân nói ở ngoài đó cái gì sao?- tui mơ ngủ
_Má, mày làm tao sợ nữa thằng dịch- nó nhăn nhó
_Coi coi mấy giờ rồi?
_Mười hai kém năm.- nó trả lời
_Giờ linh rồi, không đi
Đoạn tui lấy cái mền úp kín mặt
Không được, nó xoay qua thằng Lân. Nhận được câu trả lời tương tự.
Nó tức mình rồi lôi balô ra.
_Kiếm gì vậy, tắt đèn coi!- Tui với thằng Lân dụi mắt
_Mẹ, tụi bây không đi đái với tao thì tao nghĩ cách khác.
Tui với thằng Lân nhìn nhau:??????????
Nó vạch quần ra.....
Ôi đệt!!!
_Không giỡn nha, tụi tao trai tân nha!!!
Nó không nói gì, cầm cái chai Lavie rỗng quay vô góc....
Nó làm gì vậy trời???- tui tự hỏi.
Lát sau nó quay ra, đầy chai....vàng khè....Ôi đệt!!! Nó đái vô cái chai.
_Má!!Gớm quá!!!- tui chửi
_Mẹ mày, tưởng tao muốn hả?!
_Má, đừng có đụng vô mình tao...xùy xùy...- tui đuổi nó như đuổi tà.
Nó chui vô mùng, nằm xuống kế tui. Tui nhảy chỗ thằng Lân, đạp đầu nó vô giữa. Rồi ba thằng lại ngủ ngon lành cho tới sáng.
....còn tiếp....

Chap 37
" Ò....ó....ooooooooo!!!!". Trời còn chưa sáng hẳn mà gà đã gáy....Cả căn nhà yên ắng, tui nghe được cả tiếng ngáy của mấy thằng phòng kế bên. Nằm trên giường mơ màng tiếp được năm phút, có ai đó mở cửa phòng. Rồi tiếng ông bà thằng Lân nói chuyện. Rồi nghe tiếng dân làng í ới gọi nhau đi ra ruộng...Nghe vui tai lắm.
"Cốc!"
_Ui da!!! Thằng nào??!!!- tui tức mình mở mắt ra.
_Dậy mày, sáng rồi.- Thằng Lân vừa nói vừa đá đá vô mình thằng Thịnh.
_Dậy! Lẹ coi. Sáng trắng rồi- nó tiếp tục làm phiền
_Sáng con mẹ mày!!! Mới có 5 giờ, điên hả?!- thằng Thịnh móc đt ra coi rồi bực tức chửi.
_Nội kêu tụi bây dậy kìa.
Bỗng cảm thấy mắc đái quá, tui mò dậy, mắt nhắm mở đi ra. Đá trúng chai Lavie của thằng ôn dịch Thịnh hồi tối. Nước đổ lên láng...
_A!!!!! GA!!!!!! GỚM QUÁ!!!!!!
_Cái gì mà la làng vậy?!!!- thằng Thịnh nhăn nhó
_Con mợ mày! Dậy mà lau dọn bãi chiến trường của mày nè!!! Sao không đóng nắp lại hả thằng ngu kia?!!!!!- tui chửi nó
Thằng Thịnh nghe vậy quáng quàng tỉnh dậy, té xuống giường cái bộp. Nó đứng phắt dậy, chạy ù ra nhà sau lấy giẻ lau lau, nước của nó để qua một đêm tanh không chịu nổi. Thằng Lân cũng tởm, không dám làm phụ.
Đứng coi thằng Thịnh dọn tui quên luôn cả đi đái. Một hồi sau cái phòng được dọn sạch sẽ nhưng mà vẫn còn tanh. Tui mở balô lấy chai xịt X-MEN ra, xịt xịt mấy phát, cái phòng thơm phức. Ba thằng vừa lú đầu ra khỏi phòng thì 4 thằng cô hồn phòng kế bên đứng trước cửa cười cười.
_Thấy hết rồi nha....- Năm nổ cười đê tiện
_Éo phải tao- thằng Lân chỉ thằng Thịnh
_Cũng không phải tao- tui né qua 1 bên
_À.....ra là mày hả Thịnh???- 4 thằng kia nhếch mép cười.
Thằng Thịnh đứng hình.
Sáng, 5h30 mà phải đi ra đồng. Mỗi thằng vác theo 1 cây cuốc đi ra khỏi nhà. Con gái thì ở nhà lo cơm nước. Tui vừa bước ra cửa với đám ciến hữu thì có ai gọi với lại:
_Anh T ơi!
Cả đám ngoái đầu lại ngó ra đằng sau. Ra là bé Trang:
_Hả?!!
_Lại đây em nói nghe.
Nghe vậy, tui xách cuốc chạy lại chỗ bé.
_Gì vậy Trang?- tui hỏi
_Sáng anh chưa ăn sáng sao làm nổi?- bé ngây thơ hỏi
_Có gì đâu, tụi nó cũng vậy mà.- tui cười rồi chỉ vô đám chiến hữu
_Vậy anh uống cái này đi.- bé nói rồ chìa tay ra, đưa cho tui hộp sữa milo
_Ờ...cám ơn em, hì- tui gãi đầu
_Hông có gì, ráng làm việc nha anh.- bé cười tươi
_Ừ, hì.- tui chào bé rồi chạy đi.
Đám chiến hữu vẫn còn đứng đợi. Thấy tui cầm hộp sữa, mấy thằng kia ganh.
_Ở đâu sao không lấy cho anh em hả mày?
_Hé hé, trên đời có 1 hộp duy nhất...uống ké không?- tui cười đểu tụi nó
_Éo thèm, lát vắt sữa bò uống- Kì Lân lên tiếng
_Hả???Thiệt hả????- cả đám trố mắt.
_Thiệt, ngoài đồng có mấy chuồng bò sữa. Lát ra tha hồ mà uống.
_Ấu dè!!!!! Đi thôi tụi bây!!!
Lon ton chạy ra đồng. Ông bác của thằng Lân đợi sẵn ngoài đồng tự bao giờ. Ổng kêu làm đủ thứ, cào rơm cào rạ, nhổ cỏ, cuốc cho tơi đất...
_Tưởng xuống đây chơi, ai dè bị bốc lột sức lao động...- thằng Tín vừa làm vừa than.
_Mày thông cảm, tại bây giờ không có ai nên nhờ tụi bây giúp vậy đó mà.- thằng Lân cười xí xóa.
Cào cào, cuốc cuốc, nhổ nhổ, một hồi cũng xong được đám đất. Mặt trời đứng bóng, ông bác thằng Lân kêu nghỉ tay ăn cơm. Vô trong, ngồi đưới gốc cây đa gần đó. Làng này đa nhiều lắm, cả làng cũng có ít nhất bốn,năm cây. Ông bác lấy ấm trà, múc ra cho từng thằng uống. Uống vào cảm thấy mát với khỏe hơn nhiều. Ngồi một lúc thì mấy em gái đem cơm ra. Em nào cũng đội nón lá....hí hí...đúng chất con gái Việt Nam... Em nào cũng mặc áo dài tay, con gái mà, sợ đen. Cơm được dọn ra.....lại toàn là cá.....tại sao vậy hả?!!! Thấy tui lớ ngớ, Linh biết ý nên khều vai tui.
_Hông thích ăn cá phải hôn?- em cười rồi đưa cho tui cái goòng mên cơm
_Cái này em làm riêng cho anh đó, trứng chiên với đậu hủ..- Linh nói tiếp
_Hì hì, cám ơn nha...vợ- tui cười
_Thấy ghét.- em thẹn thùng quay đi.
Rồi hai đứa ngồi riêng 1 chỗ. Mấy thằng kia ngồi riêng 1 chỗ. Thằng Lân ăn cơm mà cứ lâu lâu nhìn qua Linh.... thấy vậy tui cười khì khì.
_Anh cười gì dạ? Mặt em dính gì à?- Linh đưa tay lên sờ mặt
_Không, không có gì đâu..-tui vẫn cười
_Tại cơm ngon quá...với lại có em ở đây nữa...hehe- tui tiếp tục
_Thôi lo ăn đi đầu to...blêu- Linh cười
_Ủa, mà em ăn chưa?- tui hỏi
_Rồi hồi nãy 3 đứa tụi em ăn rồi mới đem đồ ra nè...
_Ờ vậy hả? Ai nấu cơm dạ?
_Em nấu, bếp củi khó nấu ghê...hic..Trang làm cá còn Vi thì lặt rau.
_Hì hì, giỏi quá ta, nay em chiên trứng cũng ngon ghê- tui cười híp mắt
_Mốt lấy chồng thì phải biết nấu ăn chứ- Linh nhìn tui cười.
Đang ăn, tui nhìn qua tụi chiến hữu, tụi nó ăn như xáng cạp. Xì xụp, rột roẹt một hồi hết ráo mấy dĩa cá. Một rổ rau sống cũng hết luôn.
_Tụi bây ăn mạnh dữ hen.- Ông bác cười lớn
Bất chợt tui bắt gặp ánh mắt của bé Trang, chỉ khoảng 1/4 giây thôi nhưng tui thấy có cái gì rất buồn trong ánh mắt bé. Bé vội vàng quay đi...
Ăn cơm xong, ổng đi về, để tụi tui ở lại làm tiếng thêm đám đất nữa. Linh, Vi, Trang thì thu dọn đồ về.
_Ở lại làm giỏi nha...chồng đầu to...-Linh hôn nhẹ lên má tui rồi chạy đi.
Hí hí....may quá, đám cô hồn kia không thấy, không là lại có chuyện nữa...
Làm tiếp được 15 phút, thằng Tín quăng cuốc, nằm sải lai ra đất.
_Mệt quá!!! Éo làm nữa- giọng nó the thé
_Ờ, không làm nữa, mệt quá, nghỉ.-Cả đám quăng cuốc, thằng Lân cũng vậy.
_Khát nước quá!!!- Thằng Tín rên rỉ
_Ê, sữa bò ở đâu mày, Lân?- Bóng biển đề cập tới vụ sữa
_Gần đây thôi, bây uống không???-
_Uống....tao uống luôn nguyên con bò cũng được....-Tín mập rên tiếp
_Đi- thằng Lân dẫn cả đám đi.
Đi tới mấy cái chuồng bò. Nó kêu đi nhẹ nhàng, từ từ.
_Mắc gì như ăm trộm vậy?- Thằng Tín hỏi
_Thì ăn trộm chứ gì.
_Hả???- tui đơ ra
_Tụi bây im coi, đi nhẹ nhàng.- thằng Lân ra lệnh
Cả đám chui vồ chuồng bò. Thằng Lân ngó nghiêng, rồi chỉ tay vô 1 con, nói:
_Con này có sữa nhiều lắm.
_Sao mày biết???- Thằng Thịnh hỏi
_Cái biển ghi "Bò đang cho sữa" treo kế bên nó kìa.- thằng Tín chỉ
_Ở đây thằng nào biết vắt sữa bò???- tui hỏi
_Để tao cho- Bóng biển xắn tay áo lên
_Được không đó ba?
_Được, yên tâm- nó tự tin
Cả đám từ từ mò lại chỗ con bò. Bóng biển thò tay nắm vú con bò, bóp bóp, kéo kéo. Một hồi sau sữa vẫn chưa ra.
_Gì mà lâu dữ vậy???- tui hỏi
_Nó không chịu ra mày ơi, con này bò già...
_Sao mày biết?
_Không thấy vú nó xệ xuống cả tấc đây hả?- Bóng biển phán 1 câu xanh rờn
_Mẹ mày, khôn quá.- Thằng Lân gõ đầu nó cái bốp
_Để tao.- Thằng Lân nhảy vô
_Mẹ mày, đi chỗ khác, tao làm sắp ra rồi- Bóng biển đẩy thằng Lân ra
Xong, Bóng ta vận công rồi thò tay nắm vú con bò. Nó giựt thằng nhỏ muốn đứt vú. Con bò đau quá rống lên um sùm:" ỤM BÒÒÒÒÒÒÒÒ!!!!! ÒÒÒÒÒÒ ÚÚÚÚÚÚÚ!!!!". Hoảng quá, cả đám bỏ chạy nháo nhào. Chạy vèo ra chỗ mấy đám đất, tụi tui xách cuốc chạy về nhà. Cái chòi gần chuồng bò bật đèn, có ông nào xách cây chạy ra coi. Tiếng chó sủa ồn ào...May là chạy kịp. Cả đám chạy ào ào về nhà, vừa chạy vừa không ngớt miệng chửi Bóng biển:
_Mày ngu như con bò vậy!
....còn tiếp....

Chap 38 From cáo già.
Chạy té khói về nhà....Mình mẩy lấm lem. Đi vô kho dẹp mấy cây cuốc. Vô nhà, thằng nào thằng nấy thở phì phò. Nội kêu lấy đồ đi tắm. Sáng giờ mình mẩy hôi như cú. Lại phải đi ra cái chỗ gần cây tre mà tắm. Hic....ghê thấy mẹ...Ông nội dẫn ra ngoài, ông cách theo vòi nước ra xịt cho tụi tui.
_Lanh quá!!! Lạnh quá!!!!- thằng Tín la làng
_Lạnh quá!!! Nội ới!!!! Lạnh quá- tui nhảy dựng.
_Tắm lẹ rồi đi vô, không bệnh hết giờ- Nội cười cười
Xong, nội tắt nước. Gặp ngoài này gió thổi nữa nữa. Cả đám run bần bật chạy ù vô nhà trước cả nội.
Chạy vô phòng, đóng cửa lại, lau khô mình mẩy rồi thay đồ. Ba thằng lên giường trùm mền rồi hắt xì liên hồi.
"Cộc cộc!!!" có ai gõ cửa.
_Mày ra đi.- thằng Thịnh đẩy thằng Lân
_Mày ra đi!-Thằng Lân nhăn nhó nhìn tui
_Mày bà tao hả?- tui đẩy thằng Thịnh
Rồi đứng dậy mở cửa. Là bé Trang
_Em bên đó nghe mấy anh hắt xì dữ quá, có sao hông dạ?- Bé Trang tròn xoe mắt hỏi
_Không sao đâu em, tụi anh như trâu mà!!!- hai thằng kia từ trên giường bay liền ra cửa.
_Nè, em có dầu gió nè, mấy anh xức đi, không bệnh nữa.- bé nói
_Ờ, cảm ơn em, phải không T?- hai thằng cô hồn lại cướp lời
_Hì, vậy bye mấy anh nha.
_Ờ....bye em.- tui chưa kịp nói gì lại bị 2 thằng kia nói thế
Thay kệ, vừ quay vô thì có tiếng gõ cửa nữa.- Tui mở cửa. Là Linh.
_Anh có sao không mà hắt xì dữ vậy?- em lo lắng
_Không sao đâu Linh, tụi này khỏe....ứ....- tui dựt cho 2 thằng cô hồn hai cái cùi chỏ.
_À, anh không sao.- tui nhìn Linh cười
_Uống thuốc đi, không cảm bây giờ.- Linh đưa cho tui vỉ Panadol
_Hì cảm ơn- tui lè lưỡi
_Uống thuốc rồi ngủ đi ông tướng- Linh nhéo mũi tui
_Biết rồi, má yên tâm- tui chọc Linh
_Á, anh muốn chết hay gì mà kêu em bằng má?- Linh véo tai tui kéo xuống
_Ai da! Ai da! Anh giỡn mà...đau quá.
_Tha cho anh đó.- Linh buông ra
Rồi Linh trở về phòng. Tòm mò không biết đám con gái làm gì trong phòng...
Tui đóng cửa, kêu mấy thằng kia rồi phát cho mỗi đứa 1 viên Panadol. Ba thằng đi xuống nhà sau rót nước. Cầm nước đi lên thì thấy thằng Qúi mò lại phòng của ba nàng, mặt nó lấm lét nhìn gian lắm.
Ba thằng tui đi theo rình. Nó gõ cửa phòng. Bé Trang ra mở cửa. Nó nói gì đó với bé, bé trở lại phòng. Lát sau Vi em ló đầu ra hỏi:
_Gì vậy Qúi?
Thằng Qúi bắt đầu vuốt tóc rồi trình bày:
_Đêm nay trăng thanh gió mát....
_Hử?- Vi ngơ ngác
_Có ai ngắm trăng cùng mình không?- nó tiếp tục vuốt tóc
_Thôi đi, muỗi cắn.
Đoạn Vi em đóng cửa cái rầm. Thằng Qúi không đỡ nổi. Ba thằng tui bụp miệng cười hí hí. Đi ngang qua nó tui đá đểu:
_Lân à, đêm nay gió quá tai, em có muốn ngắm trăng với anh không?- tui nhìn thằng Lân cười cười.
Nó biết ý, nên trả lời liền:
_Thôi, muỗi cắn lắm anh.
Há há há....há há.... ba thằng cười như điên, để mình thằng Qúi ở lại tức tưởi.
Về phòng, ba thằng nằm ngáy kho kho tới sáng, không thằng nào đi tiểu. Sáng, hôm nay 7 giờ mới dậy nổi. Đang súc miệng thì Vi em đánh vô lưng tui cái chát, phun nguyên họng nước ra luôn.
_Hôm qua ngủ ngon không?- ẻm cười cười nhìn tui
_Ờ...ngon- tui trả lời
_Vậy hả? Đánh răng tiếp đi.- Xong ẻm bỏ đi
Tui không hiểu mô tê gì hết. Đánh răng xong ăn sáng, bánh mì thịt. Thằng Lân chạy đi mua. Mấy em gái thì em nào cũng ăn chả lụa. Nội thì uống cà phê, bà nội thì ăn cháo, còn răng đâu mà ăn bánh mì. Ăn xong, Linh hỏi nội.
_Nội à, ở đây mình có chỗ nào gọi quốc tế không nội?
_Có, ngoài bưu điện trên thị trấn đó.- Nội trả lời
_Dạ...
_Có việc à? Để Lân chở Linh đi cho.- Thằng cô hồn nhanh nhảu
_Ơ...mà...
_Ở đây có mình Lân biết đường à.
_Ừ, con để nó chở đi- nội bồi thêm phát, Linh đành gật đầu.
Thằng Lân thì hí hửng, nó nhìn tui cười đểu. Tức lắm nhưng không làm gì được. Nó xách con wave ghẻ đen xi y như nó ra chở Linh. Linh đội nón bảo hiểm, en thẹn ngồi lên xe. Tui nhìn mà lòng căm phẫn, hận mình tại sao không giữ được nàng....
_Anh đi nha em trai- nó đá lông nheo với tui.
Linh vẫy tay chào tui. Thằng Lân phóngxe chạy đi.
Ông mày nhất định sẽ học chạy xe. Thấy con Dream dựng kế bên,tui la lên:
_Xe thằng nào?
_Tao....- Bóng biển trả lời
_Ra đây chỉ tao chạy xe...- tui hổ báo nhìn nó
_Hả?- nó há hốc mồm
_Lẹ!!- Tui ra lệnh
_Ờ...ờ
Ra ngoài đầu sau nhà, mọi người tụ tập để coi cái thời khắc lịch sử của thế giới- tui tập xe máy.
Ngồi lên xe, ngầu quá...Bóng biển lại kế bên tui chỉ chỉ, nói nói:
_Mày mở máy, bóp côn....vô số...nhả côn...bóp côn...
_À...ờ....à.
Tui mở máy, bóp côn, rồi vô số. Xe bắt đầu chạy....tui quay lại hả hê nhìn nó:
_Há há há...tao biết chạy xe rồi!!!!
_Giỏi giỏi
_Ê!! Mà dừng xe sao mậy?!!!!- tui thắc mắc.
Xe bắt đầu chạy nhanh hơn, tui bắt đầu sợ...rồi nó nhanh dần...rồi nhanh thấy tía luôn!!!
_Làm sao dừng lại?!!!!!!!- tui hét toáng lên
Mọi người thấy vậy thì hoảng hồn:
_Bóp thắng, bóp thắng đi!!!!
Tui bóp thằng nhưng không ăn, bỏ mẹ rồi....
_Không ăn!! Không ăn!!!! ÁÁÁÁÁÁÁÀÀÀÀÀÀÀ!!!!!
_Nhả côn!!!! Nhả côn ra T!!!!!- mọi người hét lên
Lúc này đầu óc bấn loạn, côn là cái gì vậy?!!!
_Thắng chân!!!! Thắng chân đi!!!! Đạp thằng chân đi!!!!!
Nghe vậy tui liền đạp chân xuống đất....mới hơ xuống đứt luôn dép lào. Sợ quá, rụt giò lên....Kì này xuống chầu ông bà thiệt rồi....
Mất lái, tui cùng con Dream bay thằng xuống ao. "ÙM!!!!" Hớ hớ hớ.
Uống nươc lần thứ hai trong đời...ọc ọc.....chắc chết...đang mơ màng thì có người nhảy xuống, kéo tui lên.
Tui mơ màng nhận ra là bé Trang, bé lại cứu tui thêm lần nữa. Tại sao vậy? Sao lúc nào cũng là em cứu anh?
Tỉnh dậy, tui thấy mình nằm trong nhà, đắp mền. Tui nghe văng vẳng sau vườn tiếng gào khóc của thằng Bóng biển:
_ƯỚC MƠ của tao!!!! Tại sao vậy hả?!!!! ƯỚC MƠ!!!!!!
Kệ bà nó, tui nằm phịch xuống. Được 1 chút thì Vi em đem lên cho tui chén cháo trắng.
_Trang đâu rồi Vi?- tui hỏi
_Đi thay đồ rồi, haizzz, mỗi lần T té xuống nước là y như rằng bé Trang nó bị ướt đồ vậy..- Vi em thở dài
_T...xin lỗi...- tui lí nhí
_Thôi, ăn đi cho ấm người...- Vi em đưa muỗng cháo lên miệng thổi rồi đưa đút cho tui
_Ơ à...T tự ăn được rồi.- Tui đưa tay ra đỡ chén cháo
_Để yên đó, mở miệng ra!- Vi em trừng mắt
Tui:..............teoooooooooooooooo. Đành hả họng ra cho ẻm đổ cháo vô vậy.
Ăn xong, nhảy tót ra ngoài.
Thằng Thịnh với Bóng biển chạy xe kè theo chiếc ƯỚC MƠ của bóng biển lên thị trấn kiếm chỗ sửa xe. Tui ngồi ngoài lan can, tầng ngần nhìn theo....hic....giờ này còn chưa biết chạy xe....khổ quá!!!
....còn tiếp.....
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me

Chap 39
Ngồi vắt vẻo trên lan can hóng gió, nhìn vô khoảng không vô định. Ai đó vỗ vai tui.
_Nè, làm gì mà thừ người ra vậy?
Tui quay lại, ra là bé Trang.
_À, không có gì.
_Anh bị sao vậy?- bé Trang hỏi
_Không sao mà, hì.- tui nheo mắt cười
Bé trèo lên lan can ngồi chung với tui. Gió thổi, lạnh quá, tui run run.
_À, mà cảm ơn em hồi nãy cứu anh lần nữa nha.- tui kiếm chuyện nói
_Không có gì, mà sao anh học bơi với chị Vi mấy tháng rồi mà sao chìm ngỉm vậy?- bé thắc mắc
_Anh cũng không biết nữa, chắc tại lúc đó hoảng quá nên nó chìm luôn.- tui gãi đầu.
_Anh thiệt là....- bé đánh vô vai tui rồi cười
Rồi hai đứa ngồi đó, im lặng. Tui không biết nói gì, cứ ngồi đó gãi đâu gãi tai.
Đột nhiên bé Trang lên tiếng.
_À, T nè, anh.... với chị Linh quen nhau hồi nào vậy?
_À...ừm....cũng được gần 1 tuần rồi.- ngượng nghịu mà trả lời bé
_Chắc...anh thích chị Linh lắm hả?- bé ngập ngừng
Tui nhìn bé ra chiều khó hiểu.
_Ưm...em...em xin lỗi, em nói gì không biết nữa. Thôi...em...em đi nấu cơm.- bé lúng búng vén tóc rồi bước đi.
_Mới chín gờ, nấu cơm ai ăn hả cô nương?- tui cười
_Ưm....ơ...em...-bé bối rối
_Ha ha, coi kìa, anh giỡn thôi. Mười giờ mấy rồi còn gì.- tui móc điện thoại ra coi.
Bé đỏ mặt quay đi. Mình tui ngồi ở đó ngắm ông mặt trời. Hát nghêu ngao một hồi rồi không biết mình hát cái giống gì nữa. Đúng lúc này, thằng Lân chở Linh về tới nhà."Két!!!" thằng Lân thắng xe lại.
Linh thấy tui ngồi ngoài trước thì cười thật tươi rồi chạy tới.
_Chờ em lâu hông?
_À, hông. Em gọi điện cho ba má hả?
_Ừ, gọi coi ba má sao rồi.- em trả lời
Con gái quan tâm tới ba má thì thôi rồi, còn ba má thì bỏ bê con cái, Tết mà cũng bận.
_Mà sao anh ngồi đây?- Linh hỏi tiếp
_Hả?!- tui giật mình
_Sao anh ngồi đây?- em hỏi lại 1 lần nữa
_Ngồi chơi thôi mà...- tui cười cười
Đang nói chuyện với Linh thì thằng Lân với thằng Tín từ trong nhà đi ra:
_Ê T, đi chơi mày, ở nhà chán quá!
_Đi đâu?- tui hỏi
_Đi vòng vòng làng chơi.
_Ờ, thì đi, mà...em đi không Linh?- tui quay qua hỏi em
_Ừ, cũng được, để em vô lấy nón.-Linh chạy vô nhà
_Đi vòng vòng vòng chơi không tụi bây?!!!!- Thằng Tín quay vô nhà kêu lớn
Ông nội nghe thấy thì từ trong nhà chạy nhà, tay cầm xấp vải đỏ, nội đưa cho thằng Lân.
_Ê Lân, mày đem qua nhà thầy Tèo giùm nội.
_Chi vậy nội?- thằng Lân hỏi
_Con mẻ mượn để lên đồng coi bói gì đó, đem qua cho mẻ đi.- ông nội gắt.
_Dạ....
Lát sau, Linh đi ra, em mặc áo dài tay, đầu đội kết trắng. Vi với Trang cũng đi ra, cũng áo tay dài cũng đội nón kết. Rồi cả đám kéo nhau đi vòng vòng làng, đi ra đồng. Trời hôm nay ít nắng, đỡ quá. Ra đồng chạy giỡn, chơi rượt bắt rồi thì năm mười. Ôi, nhớ tuổi thơ quá. Mặc ai chơi thì chơi, thằng Tín chui tọt vô trong, nằm dưới gốc cây ngủ ngáy o...o. Chơi rượt bắt, lần này tới lượt tui với thằng Qúi rượt, mấy đứa kia chạy. Mặc dù là con gái nhưng mà Linh, bé Trang với Vi em chạy nhanh kinh khủng. Tui chạy xúc quần rượt theo mà không kịp. Thằng Qúi với tui thở phì phò...rượt gái không kịp thì rượt trai. Nghĩ vậy tui quay qua rượt thằng Lân, thằng này chạy chậm rì, chắc mẩm sẽ bắt được nó, tui thả ga chạy từ từ thì thằng Qúi ở đâu vọt lên. Nó muốn giành hàng của tui đây mà. Thấy thằng Qúi tăng tốc, thằng Lân hết hồn, cố sức ì ạch chạy. Được 1 đoạn thì bỗng dưng thằng Qúi vòng lại, chạy như ma đuổi. "Vèo!!!", thằng Qúi chạy trở lại. Thằng Lân theo sau nó.
_Sao mày....?- tui ngơ ngáo
Thằng Qúi vừa chạy vừa trả lời.
_Nó...nó....đạp cứt trâuuuuuuu!!!!- Qúi chạy té khói
_Con chó!!!! Tao giết mày!!!! Thằng Lân rượt theo thằng Qúi
Nó chạy ngang qua tui, mùi hương con trâu thoang thoảng đâu đây.
Gớm quá...... Nghỉ chơi....Tui vô chỗ thằng Tín ngủ. Mấy nàng cũng vậy. Hai thằng kia mệt quá, không rượt nhau nữa, ngồi vật ra đất mà thở. Thằng Tín vẫn ngủ như chết, nó ngáy khò khò. Mấy nàng nhìn nó cười rúc rích. Thiệt là mất mặt nam nhi quá... Cuối cùng hai thằng kia bò vô. Mình mẩy thằng Lân thum thủm, mấy nàng bịt mũi quay đi. Mặt nó sượng không đỡ nổi.
_Ê, thấy thằng Tín không?- tui chỉ
_Thấy, sao?
_Tụi bây thấy nó làm sao?
_Đang ngủ
_Ờ, giỏi, ngủ như chết.- tui cười cười
_Thì làm sao?- hai thằng đó ngơ ngáo
_Ở đây có chuồn chuồn không? Cào cào,châu chấu cũng được.- tui nhe răng
_ÀÀÀÀÀÀÀ.....- hai thằng nó nhìn nhau,mặt cứ như tìm ra lời giải cho bài kiểm tra toán.
_Có, nhiều lắm, nhưng không có vợt, sao bắt?- thằng Lân nói
_Bắt tay đi, vài con được rồi.
_Cũng được....
Hai thằng nó chạy ra đồng mò mò, chụp chụp gì đó. Lát sau thằng Qúi chạy vô.
_Không có chuồn chuồn,châu chấu gì hết mày ơi...
_Vậy thằng Lân đâu?
_Đang bắt ếch...- thằng Qúi tỉnh bơ
_Gì chứ?!!
Đúng lúc đó thằng Lân chạy vô. Tay nó cầm con ếch. Mấy nàng thấy thì nín câm, nhìn con ếch mà không mở miệng nói lời nào.
_Mệt quá! Canh nãy gờ được có mình nó, ếch con nữa chứ.- nó nhăn mặt
_Có đồ rồi đó, làm đi.- thằng Qúi kêu
_Áo hay quần? Biểu quyết đi....
_Quần...- hai cười cười đê tiện.
Tín! Tao xin lỗi mày. Tui kéo quần thằng Tín ra. Nó vẫn ngủ như chết. Nhẹ nhàng bỏ anh ếch vô. Ba nàng bên kia nhìn thằng Tín ghê sợ. Năm phút sau, nó tỉnh dậy. Gãi gãi đầu, nó hỏi:
_Ủa, nghỉ rồi hả mậy?
_Ờ....hị...hị...hị- tui cố gắng nhịn cười.
Hình như nó bắt đầu thấy nhột rồi. Nó kêu hai mấy thằng con trai che cho nó để nó vạch ra coi.
Ba thằng quay vô nhìn, thằng Tín vạch thấy con ếch, nó giật mình đóng lại. Thở gấp. Thấy vậy thằng Qúi bồi cho nó phát.
_Thằng nhỏ của mày biến thành con ếch rồi kìaaaaa...
_Ngủ có một giấc mà sao biến thành con ếch vậy?- thằng Lân hỏi
_Chết mày rồi, cắt đi, không mày biến thành con ếch luôn nè con...- tui hù nó
_Đờ mờ!!! Thằng nào?!!- Nó nổi giận, mặt đỏ như gấc chín.
....Còn tiếp....

Chap 40
Thấy thằng Tín nổi giận, hai con cờ hó phản bội chỉ thẳng mặt tui.
_Nó làm nè!
_Lại đây biểu....- mặt thằng Tín hầm hầm
Tui nhìn hai thằng cờ hó bằng cặp mắt căm phẫn rồi quay qua cười thân thiện với thằng Tín:
_Ây da....Sao nay tao thấy mày đẹp trai lạ thường Tín à.
_Lại đây...- nó hầm hầm nhìn tui
_Lại làm gì?- tui hỏi
_Mày bỏ vô thì giờ bắt ra, không tao làm thịt mày à!- Nó trừng mắt
_Gì???? Muốn tao thò tay vô quần mày bắt con ếch ra hả?!!!-tui bấn loạn
_Ừ, lẹ mày, nhột quá!!
_Thò tay vô....lỡ....nó cắn tao cụt tay thì sao??!!- tui run run
_Mẹ mày, đó giờ mày thấy ếch ăn thịt người chưa?!- thằng Tín gắt
_Tao đâu có nói con ếch....- tui nhăn mặt
_Lẹ lên!!!- một tay bụm...con ếch, một tay nó dứ dứ nắm đấm vô mặt tui.
_Không!!! Chết tao cũng không thò tay vô bắt ra!!!!
Nói đoạn, tui xách dép ù té chạy đi chỗ khác để mặc cho nó hành hạ thằng Qúi với thằng Lân. Ba nàng thục nữ thì ngồi đó cười ngất ngư.
Đợi sau khí gió yên biển lặng tui quay trở lại...cười hè hè xí xóa, xin lỗi thằng Tín. Nó bắt được con ếch nhưng không thả mà bỏ vô túi quần. Thấy cũng gần trưa, thằng Lân kêu cả đám đi nhà ông thầy bói để đưa xấp vải cho ổng. Đường quê yên tĩnh, nghe rõ tiếng chim hót. Tụi tui vừa đi vừa chuyện trò râm ran, vui lắm. Đang đi thì thằng Lân quay qua hỏi tui:
_Ê T, mày chạy nhanh nhất lớp phải không?
Thấy có mấy nàng kế bên nên tui vỗ ngực xưng là con trai thần gió. Bỗng nhiên thằng Lân đưa tui xấp vải rồi nói:
_Nhiệm vụ của tao đã hết, hẹn ngày tái ngộ.- nó nhìn tui, mặt rất ư là biểu cảm
_Bị gì vậy? Nhiễm phim kiếm hiệp à?- tui ngơ ngáo
Không hiểu gì, tui cứ bước tiếp thì gặp....con bò... Hai mắt nó đỏ ngầu, chân trước cào cào đất nhìn tui.
Tui đứng như trời trồng nhìn ra đằng sau thầm chửi thằng Lân là thằng khốn nạn. Toi đời rồi...
Tui mếu máo nhìn em 1 lượt ba nàng rồi nói:
_Đi đi, không là hết cơ hội....
Thằng Qúi với thằng Tín vỗ vai tui:
_Chiến hữu tốt.- mặt hai thằng đó biểu cảm không thua gì thằng Lân.
Trước khi lui lại, thằng Lân chỉ đướng cho tui:
_Mày cầm xấp vải, chạy ra cây dừa trước mặt, quẹo trái, chạy thêm tí nữa thì thấy cái nhà lá có cái chuồng gà. Tới đó cứ nói là "Thầy ba, nội con đưa thầy xấp vải." là được
Mấy nàng ban đâu ngơ ngáo nhưng bây giờ cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Linh, bé Trang nhìn tui lo lắng. Còn Vi em thì nhăn nhó, không biết nhăn cái gì....
Tháo dép ra, tui hít một hơi thật sâu rồi ôm xấp vải bắn vèo lại chỗ cây dừa.
Con bò thấy thấy vậy liền rượt theo. "Ò ÚM!!!!" Nó rống lên. Tui vừa chạy vừa la làng:
_Có con bò điên!!!! Con bò điên!!!! Bớ làng nước ơi!!! Bò điên!!!!!
Chạy hộc tốc ra chỗ cây dừa, thắng cái két để quẹo qua bên trái, ai dè trơn trợt quá tui bay 1 cái vèo xuống vũng sình nhay đó. Hoảng hồn đứng dậy, sình dính đầy mặt không thấy đường, tui tháo kính ra, quẹt quẹt mấy cái rồi đeo vô. Má ơi!!! Con bò nó đuổi tới nơi. Tui thò tay lượn xấp vải lên rồi vọt thằng. Chạy hết tốc lực, không thở thì thấy thì cái nhà lá, bên cạnh có cái chuồng gà như thằng Lân miêu tả. Tui lủi vô, con bò ngay ở sau đít!!!!! Thảy xáp vải vô nhà ông thầy, tui liền lách qua bên phải. Còn con bò thì lủi thẳng vô trong nhà ổng luôn. "XOẢNG!!!!XOẢNG!!!RẦM!!!BENG!!!" Hình như nó lủi vô trong bếp thì phải. Tui đứng ở ngoài nghe tiếng la oai oải vọng ra:
_TRỜI ĐẤT QUỈ THẦN ƠI!!!! TRỜI ƠI, CÁI BẾP CỦA TUI!!!! CHA MẸ ƠI!!!!
_MẢ CHA MẢ MẸ THẰNG NÀO CON NÀO DÁM THẢ BÒ VÔ NHÀ CỦA BÀ HẢ ????!!!!!! BÀ CHA NÓ!!!!
Thấy tình hình căng quá, tui té khẩn trương. Trời bắt đầu nắng, sình dính đầy trên đầu cổ gặp nắng nữa, nó khô cứng lại.
Về tới nhà, mở cổng, chưa có ai về nhà chỉ có ông bà nội. Vừa bước vô nhà định chào ông bà thì:
_Trời mẹ ơi!!! Ông già ơi,có ma cây!!!- bà nội thất thanh
_Ma cỏ gì??- Ông xách cây chổi ra
Thấy ông nội định đính chính thì:
_Bà mẹ nó, ban ngày mà dám lên hả?? Dám hù bà già hả??
Rồi ông nội ổng đập cho tui mấy cây chổi.
_Nội ơi...ui da...đau!!! Chịu không nổi, bí quá tui đành chạy, bị nội xách chổi ra tận cổng rượt theo.
Chạy té khói mới thoát được, tui vẫn còn nghe tiếng nội:
_Bà mẹ mày!!! Còn dám lên ban ngày nữa không?!!!
Tui đau đớn lết ra ruộng kiếm mấy đứa kia đi gặp thằng 1 thằng cu, mặt mày đen nhẻm, chừng sáu, bảy tuổi. Nó cầm cái điện thoại đồ chơi chạy ra chặn tui lại:
_Pằng pằng chíu chíu!!! Chết đi yêu quái!!! Ta là siêu nhân đỏ đây.- nó cầm cái điện thoại lên bắn bắn tui rồi nói nhảm
_Siêu nhân đen thì có! Thằng hấp.- tui quăng chó nó 1 câu rồi bỏ đi
Nó vẫn bám riết không buông, chạy vòng vòng theo tui. Nó chỉ cái đt rồi nói:
_Mày thấy tao có cây súng ghê chưa? Chíu chíu! Súng này ghê lắm, tao bắn mày chết xong mày còn phải ở tù nữa nha con.
_Ở cái đầu mày á thằng hấp, đem về bắn ba, bắn má mày đi.- tui nhăn mặt
Định bước đi tiếp thì tự dưng cu cậu khóc ré lên:
_Trả má lại cho tao!!!! Hức....hức....trả má lại cho tao đi!!!!!!!
....còn tiếp.....

Chap 41
Thấy thằng cu khóc, tui định bước đi thì nó càng khóc to hơn....haizzz....tui quay lại:
_Mắc gì mày khóc?- tui nhăn mặt
_Trả má cho tao...!!!!!!
_Má mày đâu?
_Ở ngoài đồng á...hức...hức!
_Thì mày ra ngoài đó mà kiếm bả, ngồi đây khóc làm gì?
_Tao hông dám đi một mình...hức hức...- thằng nhóc nức nở
_Ệt....giờ mày muốn cái giề?- tui chống nạnh
_Mày dẫn tao ra ngoài đó đi...-nó bắt đầu nín khóc
Phiền phức, không liên quan. Tui hất đít định bỏ đi thì thằng cu gào lên.
Mợ nó, phiền quá đi!!!
_Thôi được rồi, tao dẫn mày đi, im mỏ lại giùm tao cái!!- tui nhăn nhó
_E...he...he...he...đợi tao chút...he..- nó bật cười rồi chạy vô cái chòi gần đó
Thứ...vừa khóc vừa cười ăn mười cục ***.
Lát sau thằng cu chạy ra, tay xách theo mấy cái bánh. Nó nói là đem cho ba má. Rồi tui với nó đi, vừa đi tui vừa gỡ sình dính trên mặt ra, phủi phủi trên đầu xuống nữa, cơ man là sình....
Thằng cu vừa đi vừa luyên thuyên như con sáo, cũng vui, lâu rồi không nghe chim nó hót. Ra ngoài đồng, giờ này đứng nắng rồi, có ma nào đâu.
_Ê cu, có ai ở đây đâu?
_Theo tao...-nó chạy thẳng lại chỗ mấy đống rạ.
Thấy vậy tui cũng chạy theo. Đột nhiên thằng cu dừng lại, trước mặt tui là hai cái mộ. Cu cậu hồn nhiên đặt hai cái bánh xuống:
_Ba má ăn đi, bữa nay nhà mình có nhiều bánh lắm...
Sững người, cuối cùng tui cũng hiểu ra chuyện gì. Đi về nhà, thằng cu kể lại lúc ba má nó mất mà nó gọi là chuyển nhà ra đồng. Nó nói hôm đó là cuối tuần, như thường lệ thì mỗi tuần ba má nó về thăm nó hai ngày thứ bảy với chủ nhật. Hai người buôn bán xa nên không thường xuyên về nhà. Hôm đó, nó nó gọi cho ba má nó đòi mua quà. Lúc đó trời cũng mưa rồi, lớn lắm, ba nó không chịu, nói là để ngày mai sẽ mua cho nó sau. Nó giãy nãy trong đt một hồi má nó mới kêu ba nó chạy ngược lên mua bánh cho nó, rồi tai nạn xảy ra. Cả hai người đều bị xe tải chèn chết, thắng khốn lái xe bỏ chạy. Rồi từ đó ba má nó mới "chuyển nhà" ra đồng ở luôn...
Đang đi thì tui gặp bé Trang.
_Trời ơi, T! Anh có sao không?!!- bé nháo nhào
_Hả? Anh không sao...mà sao em đi có một mình vậy, mấy đứa kia đâu?- tui hỏi
_À, ở ngoài đồng á, thấy có cái đầm nước nên chị Vi kêu em về lấy cần câu.- bé cười
_Ờ, vậy hả?
_Sao mà mình mẩy anh dơ hầy vậy?
_Té sình….
_Hic…con bò có sao không?- bé ngây thơ vô số tội
Bị thọt câu này đau thấu trời….
Thấy tui mặt bư ra bé mới cười:
_Hì hì, em giỡn á, thôi về anh…
_Ừ.
Tui lững thững đi theo bé về nhà, ngoái lại nhìn thì thằng nhóc đi đâu mất tiêu, chắc nó về nhà rồi. Về nhà thì ông bà nội vồn vã:
_Trời ơi, hồi nãy mấy đứa có thấy gì không?
_Dạ…không?- bé Trang không hiểu gì hết
_Con ma, nó dám lên ban ngày luôn…
_Dạ? Ma?- bé ngạc nhiên
_Ờ, mấy đứa coi chừng.- ông nội nghiêm túc
_Nó….nó…ra làm sao hả nội?- bé lắp bắp
_Nó mặc cái áo thun trắng, quần xà lỏn đen. À…Nhìn y như thăng T vầy nè.- nội chỉ mặt tui.
Bé Trang nhìn qua, hình như đã hiểu ra, bé cười che miệng cười khúc khích. Tui quê độ, lủi thằng vô nhà tắm rửa. Thằng cờ hó Lân, kỳ này quyết tâm phục hận…Tắm xong đi ra, tưởng bé Trang đi rồi, ai dè bé vẫn còn ngồi chờ tui.
_Ầy, sao anh tắm lâu vậy?- bé nhăn mặt, tỏ vẻ giận dỗi
_Tại dơ, mà sao em chưa đi nữa?- tui ngạc nhiên
_Thì chờ anh chứ gì…- bé tròn xoe mắt nhìn tui
Hic…anh lạy em, đừng có nhìn anh bằng cặp mắt đó, anh chết mất!!!
_Vậy đi thôi, mắc công tụi nó chửi nữa.- tui ra hiệu cho bé
_Ừ, hì.- bé nhìn tui cười
Đi cùng nhau mà tui cứ cảm thấy ngại ngại, không biết nói gì.
_Mấy giờ rồi anh?- bé hỏi
_Hử..cũng gần 12 giờ rồi. Nắng quá.
_Chắc ra ngoài đó kêu chị Vi về quá, chiều rồi hẳn câu cá…- bé nheo mắt nói.
_Ừ, nắng quá.
Đến đoạn đi vô cái đầm, đường thì hẹp, hai là toàn là ao vũng. Đang bước thì bỗng dưng “Á!!!” rồi bé té phịch xuống đất. Tui chạy lại, ra là con rắn mối. Làm hết hồn. Con rắn cũng chạy mất dép.
_Trang! Có sao không?- tui bước tới đỡ bé dậy.
_Hông…hông sao đâu anh…- bé nói vậy nhưng mặt mày nhăn nhó, chắc là đau
_Em đi được không?- tui hỏi
_Chắc..vậy..
Tui đỡ bé, bước được vài bước thì bé khụy xuống, mặt mày tái mét.
_Có sao không Trang?
_Chắc bị bong gân rồi….- bé nhăn nhó, xoa xoa mắt cá chân.
_Để anh cõng em cho…-tui đưa cho bé cầm mấy cây cần câu.
_Nhưng mà…- bé ngập ngừng
_Nhưng nhị gì? Em cứu anh hai lần rồi, giờ tới lượt anh.- tui nói
_À…ừm…- bé ậm ừ.
Rồi tui cõng bé đi.
_Hic…nặng quá!! Em bao nhiêu kí vậy??- tui than
_Xì….người ta có 45kg mà anh than nặng.- bé bĩu môi
_Thôi đi chị hai, tui có 50kg, cô gần bằng tui rồi còn gì…
“Bóc!”
_Ui da, sao gõ đầu anh?-tui nhặn mặt.
_Dám chê em nặng, còn kêu em là chị hai, ý anh là anh chê em già đó hả?
_Trời ơi, đầu óc chị hai phong phú quá quá trời quá đất, vậy cũng suy ra được…
“Bóc!”
_Ui da, gì nữa?- tui đau điếng
_Mới kêu em chị hai nữa đó.- bé cau mày
_Rồi rồi, không dám kêu nữa, sợ luôn rồi đó...- tui bước tiếp
Bé thì cười khúc khích, không hiểu cười cái gì.
....còn tiếp....
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Chap 42
Hì hục cõng bé Trang, đi khoảng 5 phút mới tới cái đầm. Xa kinh dị. Lết thết ra được tới đó, cả đám nhìn tui cõng bé Trang, mắt chữ A mồm chữ O...Chữ A với O lớn nhất là của Linh với Vi em....
_Ê ê, phụ coi, đứng đó làm gì vậy?!- tui réo mấy thằng chiến hữu
Tụi nó nghe vậy liền chạy lại đỡ bé Trang phụ tui.
_Vụ gì vậy?- Vi em lên tiếng
_Em bị té, trật chân nên anh T mới cõng em.- bé Trang giài thích
_Để chị coi.- Vi em khom xuống nắn nắn chân bé Trang.
Cả đám bu lại. Linh cũng lo lắng, hỏi han bé Trang. Phiu…..không như mình tưởng. Ngồi lại đó 1 lát rồi cả đám mới về, bé Trang nói chân bớt đau rồi nhưng vẫn còn cà nhắc. Về nhà, Bóng biển với thằng cũng về tới. Ăn cơm, lại cá nữa, cá của ngày hôm qua. Không ăn cá, cũng không muốn ăn trứng….nói vậy chứ them thấy mẹ, tại Linh không chiên cho thôi. Tui bẻ trái chuối sứ ăn chung với nước tương. Nhóp nhép cho qua bữa. Suốt bữa Linh với bé Trang không nói câu nào, chỉ gục mặt xuống mà ăn cơm. Linh cảm có chuyện không lành….
Ăn cơm xong, Linh rửa chén. Tui nhảy vô phụ. Thấy vậy bé Trang với Vi lẳng lặng đi lên nhà trước để tui với Linh nói chuyện.
Rửa chén, mặt Linh vẫn hầm hầm, không thèm nhìn tui nói câu nào.
_Linh.- tui gọi em
Em vẫn không trả lời.
_Linh.- tui gọi thêm lần nữa.
_Gì?- mặt em lạnh tanh
_Em bị làm sao vậy?- tui hỏi
_Em…không có gì hết.- Linh ngập ngừng, giương cặp mắt lờ đờ nhìn tui.
_Sao chiều giờ em không nói gì hết vậy?
_Đâu…đâu có gì đâu anh…- Linh vẫn ngập ngừng
_Em giận anh à? Chuyện hồi chiều không phải như em nghĩ đâu, tại vì….
“XOẢNG!!”, tui quay qua thì Linh đã nằm song soài dưới đất, cái dĩa trên tay em rơi xuống đất, vỡ tan. Tui sững người trong giây lát rồi lao tới đỡ em dậy.
_Linh! Linh! Em sao vậy?! Linh!- tui vỗ vỗ nhẹ lên mặt em.
Cảm đám bạn trên nhà trước nghe động liền chạy xuống.
_Chuyện gì vậy?!!!- Tụi nó nhao nhao
Tui bồng Linh lên, đem em vô phòng. Tụi nó cũng nhao nhao đi theo.
_Sốt rồi, trán Linh nóng lắm.- Vi đặt tay lên trán của Linh
_Xuống dưới lấy giùm tao cái khăn ướt coi!- tui kêu một thằng.
Khăn được đem lên. Tui chườm lên trán em.
_Tụi bây đi ra ngoài bớt đi, cho Linh khoảng trống.- tui quay ra nói với đám chiến hữu.
Tụi nó cũng ậm ừ rồi quay đi. Tui trở lại, ngồi lên giường với Linh, mặt em tái nhợi.
Chiều, Linh cũng chưa hạ sốt. Trán em vẫn nóng bừng.
Năm giờ chiều, Vi với bé Trang nấu cơm. Lại là cá. Thấy là ngán. Tui không ăn.
_Ê T, sao mày không ăn?- thằng Năm nổ hỏi
_Tao không đói.- Tui trả lời.
_Ê Lân, gạo để đâu mày?
_Cái thùng đỏ trong góc đó, chi vậy?- nó chỉ tui
_Nấu cháo.- tui trả lời
_Mày ăn hả?- nó hỏi
_Không ,Linh.
Nói đoạn, tui múc nửa lon gọn ra. Bỏ vô nồi rồi để lên bếp chụm lửa. Lát sau, cháo bắt đầu sôi, tui để khoảng 10 phút rồi bắt xuống. Để nguội 1 hồi, tui để lên nấu tiếp, để sôi thêm 10 phút nữa, tui nhấc nồi cháo xuống, đổ ra cái tô. Đem lên phòng cho Linh.
_Linh ơi…- tui nhẹ nhàng lây em dậy.
Mắt em vẫn nhắm nghiền.
_Linh…-tui gọi thêm lần nữa
Lần này em mở mắt ra, nhăn nhó.
_Dậy ăn miếng cháo rồi uống thuốc em…- tui đỡ Linh dậy
_Ai nấu vậy….?- Linh mệt mỏi
_Anh nấu, thôi ăn đi.- tui múc muỗng cháo, thổi rồi đúc cho em
_Ưm…lạt quá…- Linh nhăn mặt
_Ăn đi…ráng ăn mới hết bệnh…- tui nhìn Linh lo lắng
Cố gắng lắm em cũng chỉ ăn được gần 1 nửa. Đỡ Linh nằm xuống, tui chạy qua phòng mình, lôi ba lô ra, lục lọi kiếm mấy viên thuốc hạ sốt. Xuống nhà, tui đun nước. Xong đổ thêm tí nước lạnh cho nó bớt nóng. Đem lên đưa cho Linh. Em uống thuốc xong rồi nằm xuống. Tui đổi khăn chườm cho Linh.
Tám giờ, Linh vẫn sốt, trán nóng phừng. Ngồi đó nhìn em mà tui thấy đau. Tui ước người đang sốt là tui chứ không phải em. Linh vẫn cứ mô màng, đôi lúc lại gọi tên tui. Thở dài, đắp cái mền lên cho em, tui đi ra ngoài.
Thấy tui, tụi chiến hữu bu lại hỏi:
_Sao rồi? Hạ sốt chưa?
_Chưa, vẫn vậy…- tui thở dài.
Rồi tui ra ngoài nhà trước ngồi một mình, mặc kệ muỗi cắn. Tui ngồi thẫn thờ nhìn trời nhìn đất thì có ai đó gọi tui.
_Anh không thích cá phải không?
Tui quay qua. Bé Trang bưng tô cơm trứng chiên nóng hổi đưa ra trước mặt tui. Tui sửng sờ nhìn bé.
_Chiều giờ anh chưa ăn gì hết, sao chịu nổi.- bé nhìn tui.
_Hả…-tui vẫn chưa hết bất ngờ
_Nhìn gì mà nhìn…thôi ăn đi.
Bé đưa tui tô cơm rồi đi vô nhà trong. Nhìn theo bé, tui tự hỏi tại sao bé vẫn còn quan tâm tui.
Chín giờ, ông bà nội đi ăn giỗ về. Linh vẫn chưa hạ sốt. Tui nói nội. Nội vô phòng coi, đặt tay lên trán Linh, nội hỏi:
_Sốt cao quá, nó bị hồi nào vậy?
_Hồi trưa tới giờ nội.- tui trả lời
_Chết thiệt! Sao để lâu vậy?!! Chở con nhỏ lên bệnh viện đi!!!- ông nội bỗng dưng lớn tiếng.
Nghe vậy tui cuống cuồng, mấy đứa kia cũng nhao nhao theo.
_Lân mày biết đường thì chở đi!- tui nói với thằng Lân.
Vô phòng, tui mở balô Linh ra, lấy chìa khóa xe. Tui thảy chìa khóa cho thằng Lân.
_Lấy xe Linh đi, rộng hơn.
Rồi tui ẵm Linh ra xe. Thằng Lân chờ sẵn ở ngoài. Nhà nội xôn xao cả góc xóm. Thằng Lân rồ ga, chạy vọt đi. Người Linh nóng bừng.
_Chạy nhanh lên đi!!!- tui quát
_Nhanh nhất có thể rồi!!!- thằng Lân trả lời
_Mẹ kiếp!!!
Linh mà xảy ra chuyện gì thì tui sẽ không tha thứ cho mình, cũng bởi vì tui em mới đồng ý đi An Giang….
Linh ơi! Đừng có chuyện gì nha! Anh sẽ luôn bên em!
….còn tiếp…

Chap 43
"Ràoo...rào....rào!!!" bất chợt trời đổ mưa.
_Ui da!!!- tiếng thằng Lân la oai oải
_Gì vậy?!!
_Mưa...đau quá!!!
_Lẹ lên đi!!!- tui quát vào tai nó
Ôm Linh trong lòng, tui cố gắng che mưa cho em, trán em vẫn nóng bừng. Mưa rơi, rát hết cả mặt, đường mịt mù, không thấy gì hết.
"Két!!!"- thằng Lân thắng gấp. Tới bệnh viện rồi. Chạy xe vô, tui ẵm Linh xuống, thằng Lân khóa xe lại rồi đi chung với tui. Đi vào bên trong, cô y tá trực đêm thấy tui bồng Linh thì chạy ngay lại.
_Em nó bị sao vậy?!!- cô y tá hớt hải
_Dạ, sốt...cao lắm...- tui thở hổn hển
_Vậy hả...đi theo chị, mau lên!
Tui bồng bé Linh đi theo, tới một cái phòng, chắc là cấp cứu. Đặt Linh xuống giường thì có mấy bà y tá khác chạy đến.
_Được rồi, mấy đứa ra ngoài. Để đây tụi chị lo.- chị y tá hồi nãy nói
_Dạ...- tui nhìn Linh lo lắng, mặt em trắng bệch, tóc thấm đầy nước mưa.
Bước ra khỏi phòng. Tui với thằng Lân ngồi ngoài hàng ghế chờ. Cả hai đều im lặng không nói nên lời nào. Rồi có một ông bác sĩ mở cửa phòng đi vô. Tui vuốt mặt, rầu rĩ nhìn chăm chăm cánh cửa phòng Linh. Mong là em không sao.
_Mấy giờ rồi?- tui hỏi thằng Lân, phá vỡ sự yên lặng
_Mười kém năm.- nó trả lời
Một lúc sau...
_Mấy giờ rồi...?
_Mười giờ...-thằng Lân trả lời
Một lúc nữa...
_Mấy giờ?
_Mười rưỡi...
Sao lâu quá vậy? Tui đứng ngồi không yên, hết vò đầu rồi bức tai.
_Mấy giờ rồi?- tui hỏi thằng Lân một lần nữa
_Mười một giờ mười lăm...
_Sao lâu quá vậy....lâu quá.....lâu quá....-miệng lẩm bẩm như thằng điên
Hai tay tui chắp lại, khấn khấn, vái vái....
"Cạch!" Cửa phòng Linh mở toang, ông bác sĩ bước ra.
_Người nhà bệnh nhân đâu?- bác sĩ dõng dạc
_Dạ, Linh có sao không bác sĩ?!!- tui hớt hải
_Không sao, chỉ suy nhược cơ thể thôi, vô nước biển rồi nằm nghỉ nửa ngày là khỏi...
_Dạ?!!! Vậy hả bác sĩ?- lúc này tui muốn nhảy cẫng lên rồi hét thật lớn.
_Ừ, thôi, tôi có việc, chào cậu.- Ông bác sĩ vỗ vai tui rồi bước đi.
Chị y tá bước ra, nhìn tui cười.
_Cô bé đó không sao đâu, mà em là gì của bé đó vậy?
_Dạ...
_Là bạn.- thằng Lân chen vô
_À...ra vậy, có bạn như mấy nhóc tốt ha.- bà chị xoa đầu tui, tóc tui vẫn còn ướt.
_Dạ...-tui nhìn chị y tá cười cười.
_Ừm, bây giờ hai đứa vô thăm bé đó được rồi đó...hì- chị y tá cười để lộ cái răng khểnh.
_Dạ, cám ơn chị.- tui gật đầu
Vừa bước chân định đi vô thì chị y tá gọi với theo tui:
_Hai nhóc tên gì vậy?!!
_Ơ...không được hét trong bệnh viện chị ơi...-tui giơ ngón trỏ để lên môi
Chợt nhớ ra, chị y tá lấy hai tay che miệng, mặt lấm lét nhìn xung quanh rồi thỏ thẻ:
_Hai nhóc tên gì vậy....?
_Em là T còn thằng này là....
_Em tên Lân!- thằng Lân nhào vô
_À à...chị biết rồi...hì hì...bye bye hai nhóc.
Bà chị này nhí nhảnh dễ sợ.
Bước vô phòng của Linh, em đang nhìn ra ngoài cửa sổ, mua phất phơ tạt qua. Nhìn em nhỏ nhắn, xanh xao trong bộ đồ người bệnh, tim tui chợt thắt lại.
_Linh, em thấy khỏe hơn chưa?- tui ngồi xuống cái ghế bên cạnh giường em.
_Hơi nhức đầu thôi anh...- Linh nhìn tui
_Linh khỏe là yên tâm rồi.- thằng Lân cười hì hì
_Cảm ơn Lân...- Linh nhìn thằng Lân gật đầu
_Không có gì he he.- nó nhăn nhở
_E hèm....Lân đi mua cái gì ăn coi, đói rồi.
_Gì, nãy mới ăn xong...
_Còn cãi???
_Ờ ờ...- cuối cùng nó cũng hiểu ra là tui cần không gian riêng
Tui quay qua Linh, em đang nhìn ra cửa sổ, đôi mắt vô hồn.
_Em làm sao vậy?
_À...hông có gì anh...- Linh giât mình, quay lại
_Đừng giấu anh, nói anh nghe đi.- tui gặng hỏi
_Ba má chắc bây giờ không hay biết là em bị bệnh đâu ha anh...- Linh thở dài
_Hả...
_Em không muốn sống một mình nữa anh à....em không muốn đâu...- em bỗng khóc nấc lên.
_Em à...-tui nắm bàn tay Linh
_Tại sao....vậy hả anh?! Tại sao không ai....quan tâm em hết vậy?..Hức...- Linh nói trong tiếng nấc.
_Em nói gì vậy?! Còn anh ở đây với em mà.
Ôm chặt em vào lòng, quẹt nước mắt cho em. Linh vẫn thút thít.
_Đừng khóc nữa, có anh ở đây rồi, anh luôn ở bên cạnh em mà.
_Anh hứa đi...- Linh sụt sùi
_Ừ, anh hứa...
Linh nở nụ cười, đôi môi nhỏ nhắn của em nhợt nhạt, không còn hồng như mọi khi.
_Thôi, khuya rồi, em ngủ đi...- tui đỡ Linh nằm xuống
_Anh nè...
_Hửm?
_Anh kể chuyện em nghe đi...
_À...ừm...em muốn nghe chuyện gì?- tui gãi đầu
_Chuyện hoàng tử công chúa á...- em nhìn tui cười
_Ừ...nói trước anh kể dở lắm á nha.
_Kệ, em muốn nghe.
_Ừ...Ngày xửa ngày xưa có nàng công chúa đẹp ơi là đẹp, xinh ơi là xinh. Nàng bị nhốt trong lâu đài của mụ phù thủy. Một hôm, có chàng hoàng tử cưỡi con heo...
"Bóc!".Linh búng vào mũi tui
_Ui da...
_Kể tầm bậy không hà, hoàng tử ai cưỡi heo.- nàng phì cười
_Cưỡi đà điểu đi...- tui búng tay cái chóc
_Cưỡi ngựa đầu to ơi...- Linh nhăn nhó
_Ừ thì cưỡi ngựa.
_Kể tiếp y.- Linh nhõng nhẽo
_Chàng hoàng tử cưỡi ngựa.....
Tui tiếp tục kể....
_Rồi cuối cùng thì...
Tui nhìn xuống, Linh ngủ mất rồi. Nhìn em như thiên thần vậy. Đáng yêu những lúc khóc, hờn dỗi, lúc em cười, kể cả lúc ngủ cũng vậy.
Tui đắp mền cho em rồi kể nốt câu chuyện...
_Cuối cùng hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau trọn đời.
Nhìn em ngủ mà lòng tui vui vui. Mỉm cười, tui nhẹ nhàng tắt đèn rồi ra khỏi phòng.
Móc điện thoại ra, 1 giờ sáng rồi. Thằng Lân nằm một đống trên hàng ghế, ngáy o o. Chưa thấy ai có tướng ngủ xấu như nó. Tui phì cười, ngồi xuống ghế, rồi gục đầu....ngủ tới sáng.
....còn tiếp...

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay