pacman, rainbows, and roller s




Chap 25
Đạp xe về tới nhà cũng hơn 12 giờ rồi, nắng gắt, đạp xe nhiều, khát nước quá. Mở cổng, tui dắt xe vô. Vô nhà, thằng Đức nằm lủng lẳng trên võng coi TV:
_Đại ca, hôm nay đi học về trễ, đi chơi với gái hả?
_Đi éo.- tui giật mình
_Thôi đi đại ca, nhìn là em biết rồi, Linh hả?
_Xùy xùy, không phải chuyện của mày.
_Há há, đại ca mắc cỡ kìa, há há- nó cười lớn
_Ừ, cười đi, lát khỏi có cơm ăn nha con.
_Kệ, lát ăn tiệm, đại ca toàn cho ăn cơm với trứng, ngán thấy tía.
Mặc cho nó ngồi đó than thở, tui đi xuống nhà, rửa tay, rửa mặt rồi nấu cơm. Tui nấu chỉ nửa lon gạo. Lấy hai cái trứng gà ra, đập vỏ, đổ vô chén, cho thêm tí hành, nước mắm, cà chua. Đánh đều lên. Xong, tui mở tủ lấy 1 nhúm tôm khô, ngâm nước rồi bỏ vô chén, giã cho nhuyễn ra. Bỏ tôm khô vô chén trứng, tui đánh lên thêm một lần nữa rồi đổ vô chảo, nghe xèo xèo, vui tai vãi. Cơm chín, tui múc cho một tô, sạch nồi. Nhấc chảo, bỏ cái trứng vô tô cơm, thơm phức. Xịt thêm ít nước tương, tui bắt đầu xử tô cơm. Ăn được nửa tô thì thằng Đức chạy xuống.
_Gì mà thơm quá đại ca?
_Trứng chiên- tui vừa ăn vừa trả lời
Nó cười hè hè rồi chạy lại trước mặt tui, giở nồi cơm ra.
_Gì mà không có miếng cơm nào hết vậy?!
_Tao ăn hết rồi. Chịu khó ăn mì đi.
_Đại ca ăn mảnh vậy coi được hả??!!!-Nó sửng cồ với tui
_Tao úp cái nồi lên đầu mày à, mày nói mày đi ăn tiệm mà giờ đòi ăn cơm là sao?
_Giỡn thôi mà đại ca. Nấu cho em miếng cơm đi mà đại ca- nó cười cầu tài
_Éo, tự đi mà nấu.- tui cắn miếng trứng
_Đại caaaaaaaaaa.........- nó nhựa như Khựa
_Im cái mỏ mày lại, mày tin tao vả vô trong mặt mày không?!
_Éo cần...đại ca như cờ hó- nó phản lại tui
_Á à, dám mất dạy với đại ca mày à? Chết nè con!!!
Tui phóng thẳng cái muỗng vô đầu nó."BÓC!!", "Ui da!!!"- Thằng Đức thất thanh. Tui ôm bụng cười lăn lộn, thằng Đức quay lại, ánh mắt nó như chó dại chuẩn bị cắn người, biết chuyện không lành tui lẳng lặng đi chỗ khác. Đi được mấy bước thì thằng Đức đuổi theo tui. Hốt hoảng, tui ôm tô cơm ăn dỡ chạy nhà sau ra ngoài vườn rồi từ ngoài vườn lên nhà trước. Đang chạy thì điện thoại reo.
_Ê ê, đợi tí tao có đt.
_Tao giết mày!!!!!!!- nó rống lên
Định dừng lại nhưng thấy cái bản mặt nó nhìn ghê quá nên tui chạy tiếp. Vừa chạy vừa trả lời đt.
_Alô? Ai vậy?
_Em, Trang nè.
_Hả?- tui thằng lại cái két.
Thằng Đức chạy tới, tui lách qua một bên rồi giơ chân ra, nó mất trớn cộng thêm bị vấp chân tui nên nó úp mặt vô cái cửa rồi nằm đó luôn. Tui tiếp tục nói chuyện đt.
_Gọi cho anh có gì không?- tui hí hửng
_Chiều nay anh bận gì không?- bé hỏi, giọng nghe lạnh như tiền
_Không?
_Vậy chiều nay khoảng 5 giờ qua nhà em.
_À ừ...mà nè....
...tút...tút ...út. Tui chưa kịp nói hết câu thì bé Trang tắt máy. Tui ngẩn người ra.
_Đại ca, sao vậy?- thằng Đức vỗ vai tui
_Không...không có gì. Ăn cơm không tao nấu?
_Thôi khỏi, em ăn mì được rồi.
Ngồi coi TV mà cứ nghĩ tới bé Trang, bỗng dưng tui thấy sợ. Một nỗi sợ vô hình. Tui cũng không biết mình đang sợ cái gì.
Chiều 5 giờ.
_Tao đi ở nhà khóa cửa nghe chưa?
_Yêm tâm đại ca.
_Ừ.
Dặn dò thằng Đức xong, tui đạp xe lại nhà bé Trang. Bé ngồi chờ tui trước cổng nhà tự khi nào. Dừng xe, bé nhìn tui mặt hầm hầm...nhưng vẫn dễ thương chết được.
_Làm gì mà đứng ra sớm vậy? Nhớ anh lắm à?- tui chọc
Bé không nói không rằng dắt xe ra rồi kêu tui ra quán trà sữa hôm bữa đi mua đồ sinh nhật với bé. Vừa đạp xe, tui vừa nhìn bé. Lâu lâu bé cũng liếc tui, hic, không biết có chuyện gì rồi. Tới quán trà sữa. Tui với bé đi lên lầu, ngồi chỗ cũ. Quán nhìn vắng ngắt không có ai. Gọi nước xong bé mới bắt đầu nói chuyện với tui:
_Hôm qua em đi thăm anh Mẫn...- bé lạnh lùng
_Sao chứ?- tui ngạc nhiên
_Ảnh bị gãy chân, giờ phải nằm ở nhà, ba má ảnh mướn gia sư tới dạy.
Tui hớp ngụm nước rồi nghe bé kể tiếp.
_Anh Mẫn nói cho em biết hết rồi, tại sao anh lại phá sinh nhật của ảnh?!- đột nhiên bé lớn tiếng
_Anh....- tui cúi gầm mặt, tim đập thình thịch, mặt nóng ran.
_Anh nói đi chứ, sao anh làm vậy?! Em cứ tưởng anh là người tốt, anh hiền nhưng không ngờ.-bé nói như tát nước vào mặt.
_Ừ, anh làm vậy tại vì anh thích đó, anh không muốn em đi với thằng đó chút nào!!!
_Nhưng anh cũng đâu cần phải làm vậy?!!!! Tại sao?!!! Anh nói em nghe đi??!!
_Em thích thằng đó à?!! Em muốn anh tới xin lỗi nó chứ gì?!!! Vậy mai anh đi với em!!!
_Không em không có!
_Đừng có cãi bướng nữa, em không không giấu anh được đâu!!!
_Em đã nói là không có mà!!- bé bắt đầu rơm rớm nước mắt
_Em im đi!!!- không kiềm được tức giận tui hất đổ li nước trên bàn xuống đất.
Tui đứng phắt dậy, định về, đi được mấy bước thì bé Trang hét lên:
_Em thích anh!!! Đồ ngốc!!! Em thích anh!!!
Tui khựng lại, bé Trang nói thêm 1 lần nữa, lần này bé vừa nói vừa khóc:
_Em thích anh mà!!! Anh không biết sao!?!!
Lúc đó do quá tức giận nên tui đi về luôn, xuống dưới tính tiền xong thì bé Trang cũng từ trên lầu bước xuống. Tui nhảy lên xe đạp như bay về nhà, bỏ lại bé nhìn theo tui 1 cách vô vọng.

Chap 26
Về tới nhà , tui thảy xe xuống cái rầm, ngồi phịch trước cổng nhà thở dốc. Đầu óc bấn loạn, không biết mình vừa làm gì. Ngồi được một lát, tui đứng dậy kêu thằng Đức ra mở cổng.
_Đức!!!Mở cổng!!!
Kêu tới tiếng thứ ba nó mới chạy ra mở cổng.
_Đi chơi với ai vậy đại ca?
Tui đi thẳng vô nhà, không nói với nó câu nào. Nằm xuống võng, tui gác aty lên trán suy nghĩ. Bỗng dưng thấy hối hận tại sao lúc đó không quay lại và ôm bé Trang thật chặt. Thật sữ lúc đó giận quá mất khôn. Càng nghĩ càng thấy mình ngu.
_Đại ca? Đi chơi về làm gì mà mặt chù ụ vậy?
_Im, tao có chuyện buồn.
_Chuyện gì đại ca.
_Im, tao đang suy nghĩ.
_Suy nghĩ gì đại ca?
_Im, tao đang bực.
_Bực gì đại ca?
_Tao bực.....cái mỏ của mày á!!!- Tao sửng cồ lên
_Chỉ có gái mới có thể làm đại ca nổi khùng vầy thôi..hé hé- nó cười đểu tui
_Mày biết gì mà nói, lo đi học bài đi.
_Gì chứ, em thì em đi dép trong bụng đại ca- nó giở giọng rành đời ra
_Ngu! "Guốc" chứ không phải "dép".
_Ăn cơm chưa đại ca?- nó đánh trống lảng để che giấu cái sự ngu của mình.
_Chưa, xuống nấu mì gói ăn.- tui trả lời
_Nữa hả? Ăn quoài, ngán quá.
_Muốn ăn cơm thì tự nấu, tao làm biếng quá.
_Đại ca, nấu cơm đi, ami em về rồi.- nó nhằn
Thấy cũng tội nên tui xống dưới bếp nấu cơm. Ăn trứng tiếp. Ăn xong tui lên phòng làm mấy bài bài toán với học ngữ văn. Lần quần cũng tới 8 giờ mấy gần 9 giờ. Xuống nhà, coi Tv với thằng Đức. Vừa coi vừa nghĩ tới chuyện hồi chiều với bé Trang, bây giờ muốn nói chuyện với bé lắm nhưng mà không biết phải làm sao. Tui móc đt ra bấm số của bé, bấm xong rồi xóa, xóa rồi bấm vô tiếp. Đang bấm thì đt reo.
_Alô?
_Cho mình hỏi có phải T đầu dây hông?
_Phải? Ai vậy?
_Hì, hông nhận ra giọng mình hả?
_Không.
_Linh nè.
_Ủa, Linh hả? Gọi cho T có chuyện gì không?
_À....ừ....Linh muốn coi coi số đúng không đó mà.
_Sợ T xí gạt Linh hả?
_Hông phải....
_Chứ sao?
_Tại....tại...
_Tại gì?-tui hỏi
_Tại...Linh....muốn nghe giọng của T.- nhỏ lí nhí
_Thì giờ nghe rồi nè. Có chuyện gì Linh nói đi.
_À, Linh chỉ muốn hỏi là mai 5 giờ T lại nhà Linh được hông?
_Ài, hỏi hồi trưa rồi mà cô nương, chiều mai 5 giờ T qua nhà Linh.
_Chắc chắn luôn nha.
_Ừ, chắc mà.
_Hi hi, vậy Linh yên tâm rồi, thôi, bye bye T nha.
_Bye Linh.
Tui tắt đt, mắt dán lên trần nhà. Nói chuyện với nhỏ Linh xong, tui bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn mặc dù chỉ là 1 chút. Xuống bếp, lấy hộp sữa, tui tu ừng ực. Hết nửa hộp. Trả lại hộp sữa cho cái tủ lạnh. Tui đi lên nhà trước coi TV tiếp. Chán. Cáp gì mà phát toàn phim chán phèo. "Bíp!Bíp!", có tin nhắn. Mở ra coi:
_Ngủ ngon nha T <3.
Tin nhắn của nhỏ Linh, lại còn thêm cái dấu quỷ gì vô nữa. Nhắn lại chúc nhỏ ngủ ngon xong thì lại "Bíp!Bíp!", tin nhắn nữa à.
_Em xin lỗi anh chuyện hồi chiều, lúc đó em hơi lớn tiếng.- tin nhắn của bé Trang.
Ế!!!! Bé nhắn tin xin lỗi. Mừng như bắt được vàng, tui hí hoáy nhắn lại:
_Em có lỗi gì mà xin, cái đó cũng tại anh.
_Anh đừng giận em nha....T^T- bé Trang trả lời
_Anh biết rồi, anh không giận em. Hì.
_Hi hi, anh ngốc.
_Ê, nói ai ngốc hả?
_Anh là đồ đại ngốc.
_Hứ, giận.
_Thôi mà, em giỡn mà. Đừng giận em thương thương
Nhắc mới nhớ, tui liền nhắn tin hỏi bé Trang:
_Vậy hồi chiều em nói thật không?
_Thật gì anh?- bé ngây ngô
_Em...nói..em thích anh đó.
_Hì...
_Cười gì, trả lời đi.
_Hì...có...em thích anh ^x^! Anh có thích em hông?
_Ừ thì...hì hì...
_Trả lời em đi.
_Ờ thì...chừng nào gặp nhau đi anh nói, cái này phải nói trực tiếp.
_Trả lời em đi.
_Hông.
_Hứ,giận.
_Giận kệ cô...blêu .
_Anh là đồ xấu xa...hông thèm nói chuyện với anh nữa.
Rồi tui với bé nhắn tin cho tới khuya luôn. Lần đầu tiên nhắn tin với một người lâu như vậy, tui thấy thật là..........tốn tiền thấy mẹ. Chắc rủ bé xài Vietnammobile cho đỡ tốn.
Sáng, thằng Đức lấy đồ sửa soạn về.
_Đi về bằng gì?
_Xe ôm chứ gì.
_Ừ, rồi chừng nào mày về đây nữa?
_Hên xui, thôi bai bai nhá đại ca.
_Ừ.
Thằng Đức chạy ù ra chỗ ông xe ôm. Chiếc xe Dream của ông xe ôm rồ ga rồi vọt đi. Tui cũng đẩy xe ra khỏi nhà, khóa cửa cổng lại, tui nhảy lên xe rồi đạp tới trường. Vô lớp, thằng Kì Lân mặt hầm hầm nhìn tui. Tui cũng hiểu chuyện gì xảy ra. Tui bụm miệng cười sằng sặc. Thằng cờ hó chửi tui như tát nước:
_Con mẹ mày, mày cho tao số của đứa nào vậy?
_Số....của nhỏ Linh....há há há- nhìn mặt nó không nhịn nổi cười
_Số của bà nội mày hả? Mẹ nó, nhờ mày à tao mất chầu nước, mém mất trinh luôn, mẹ mày!!!!
_Sao? Éo hiểu?- tui thắc mắc
Há há há, ra là hôm qua nó nhắn tin qua số con vẹo, rủ con vẹo đi uống nước, con vẹo đồng ý. Trùng hợp cái là con ẹo đó cũng tên Linh....cờ hó Lân này ngu không tả nổi. Tưởng hẹn được người đẹp đi chơi ai dè ra con vẹo. Thằng tính đánh bài chuồn thì bị con vẹo túm đầu lại, vậy là mất chầu nước. Ngồi nói chuyện thì bị con vẹo vuốt từ trên xuống dưới, tới lúc về còn bị rủ đi khách sạn....hên là nó thoát được. Nghĩ lại thấy mình cũng ác quá nên giờ chơi dẫn nó ra căn tin mời nó uống nước.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Chap 27
"Someday we gonna rise up on that wind you know
Someday we gonna dance with those lions
Someday we gonna break free from these chains and keep on flyin'"
Đang uống nước thì đt reo inh ỏi.
_Alô?
_T đi đâu mất tiêu rồi?- giọng nhỏ Linh giãy nãy trong đt
_T đang ở dưới căn tin nè, có chuyện gì không?
_Hông, đợi tí Linh xuống căn tin liền.
....tút....tút...tút...nhỏ Linh tắt máy.
Lát sau nhỏ chạy xuống căn tin. Thấy nhỏ, tui cười một cái rồi vẫy tay.Nhỏ cũng cười thật tươi. Thằng Kì Lân ngơ ngáo nhìn nhỏ trân trân. Nhỏ Linh ngồi xuống kế bên tui, nhỏ nhoẻn miệng cười rồi gật đầu chào thằng Kì Lân một cái. Thằng đần đó nhìn nhỏ Linh như người mất hồn, nhả cục nước đá trong họng ra, tui phóng bụp vô con mắt của nó. Nó la oai oải, nhỏ Linh giật mình nhìn qua tui.
_Người ta chào mày mà không chào lại là sao? Tao dạy mày bao nhiêu lần rồi hả?- tui tỉnh bơ
Nhỏ Linh nhìn tui cười khúc khích. Lúc đó thằng Kì Lân mới ngớ người ra, không nói được câu nào, sượng hết chỗ nói. Ngồi uống nước cả buổi, nhỏ Linh chỉ nói chuyện với mình tui, thằng Kì Lân thì ngồi nhìn nhỏ Linh cả buổi, lắm lúc thấy ngại với nhỏ Linh vãi nhưng mà không nói được. Tới lúc nhỏ Linh nói tới vụ chiều đi qua nhà nhỏ thì đột nhiên anh chả lên tiếng:
_Cho Lân qua với được không?
_Hả?- nhỏ Linh nhăn mặt
_Thì chiều nay Lân đi chung với T qua nhà Linh được không?- nó hỏi lại
_Nhưng...nhưng...mà...- nhỏ ái ngại
_Đi mà, được không, dù sao Lân cũng là bạn thân của T mà.
Bạn thân cái éo, chiếm gió không biết mắc cỡ là gì.
_Nhưng...nhưng mà....T à...-nhỏ ngập ngừng, bặm môi, đưa đôi mắt long lanh nhìn sang tui cầu cứu.
_Á à, chiều nay ông già tao về, tao phải ở nhà. Không đi được.
_T không đi thì Linh cũng ở nhà luôn- nhỏ hưởng ứng theo
Thằng Kì Lân mặt ngơ ra. Tui cũng muốn cho nó đi mà nhỏ Linh cự tuyệt vậy thì hết cách.
....tùng...tùng...tùng....trồng đánh. Cả ba đứng dậy, trả tiền rồi đi về lớp. Thằng Kì Lân đi trước. Tui cũng chuẩn bị đi theo thì nhỏ Linh kéo tay tui lại. Nhỏ dúi cho tui cây kẹo mút, rồi cười hì hì:
_Ăn đi đầu to..^^!
_Gì? Sao kêu T là đầu to??
_Tại T nhanh trí, thông mình hì hì...- nhỏ cười chúm chím
_Trời đất!!
_Hì hì, thôi Linh về lớp nha...bye bye.
Nhỏ vẫy tay chào tui rồi chạy về lớp.
Thằng Kì Lân vô lớp thui thủi, nó ngồi thở dài. Thấy nó vậy bỗng dưng tui thấy mình có lỗi. Tui cầm cây kẹo mút của nhỏ Linh đưa cho nó:
_Nè, nhỏ Linh đưa cho mày nè.
_Hả?!
_Nhỏ mua kẹo cho mày nè.
_Thiệt hông?!!- nó ra vẻ vui lắm
_Dóc thì sao làm lão đại của tui bây?- tui cười
_Ha ha ha, cảm ơn nha.
Tui quay đi, thở dài một cái rồi bước về chỗ ngồi. Suốt mấy tiết học, tui thấy nó chỉ ngồi mân mê cái kẹo. Cuối giờ tui quay qua hỏi nó:
_Định về nhà chưng tủ kính à?
_Ừ chắc là vậy ha ha- nó cười
Thua thằng này luôn. Vác cặp lên vai, tui đi ra nhà xe. Nhỏ Linh đã đứng đợi tự bao giờ. Thấy tui, nhỏ mừng lắm, cứ vẫy tay lia lịa cứ như sợ tui sẽ không thấy nhỏ. Bước tới chỗ nhỏ đứng, tui cười hỏi nhỏ:
_Sao không vô trong mát mà đứng, ngoài đây nắng lắm.
_Hì, sợ đầu to hông thấy nên Linh mới ra đây đứng đợi.
_Ế, sao kêu tui đầu to quoài vậy?- tui nhăn mặt
_Thích, blêu, đi lấy xe đi ông tướng, nắng quá...hic
Lấy ra xe, rồi tui cũng chở nhỏ về như ngày hôm qua. Tới nhà, nhỏ xuống xe.
Tới giờ nhỏ vẫn chưa yên tâm hay sao mà đứng đó nhắc tui:
_Chiều qua nhà Linh á nha.
_Biết rồi khổ quá cô nương.
Nhó le lưỡi ra trêu rồi còn lí lắc đánh vào vai tui một cái rõ đau.
_Ui da! Sao đánh T?
_Đánh yêu mà cũng la đau, con trai gì mà....- nhỏ nhăn mũi
_Hứ, về á nha.
_Hì, đi cẩn thận nha T.
_Biết rồi bye.
Tui chạy một mạch về nhà. Tắm rửa thay đồ. Lên võng nằm lủng lẳng. Buồn quá không có gì làm, tui bật cái PS2 lên chơi đá banh. Chơi lát ngủ quên tới 3 giờ mới dậy. Đi rửa mặt thêm lần nữa, tui xuống nhà sau, làm gói mì rồi thay đồ chuẩn bị qua nhà nhỏ Linh.
....còn tiếp....

Chap 28
Đạp xe bon bon trên đường, chiều hôm nay không biết sao trời mát vậy. Tới nhà nhỏ Linh, tui dừng xe, không thấy nhỏ đâu, không lẽ bị cho leo cây. Chần chừ một hồi tui lấy đt ra gọi, đt đổ chuông, nhưng không nghe máy. Tui chờ thêm 5 phút nữa, nhỏ từ trong nhà chạy, gấp gáp lắm. Nhỏ ngồi lên xe hối tui chạy nhanh.
_Chuyện gì vậy?
_Chạy nhanh lên đi, lát nữa Linh nói sau, nhanh lên.
Nghe vậy tui cũng lấy hết sức đạp xe đi. Đạp được một đoạn, tui qua ra đằng sau hỏi nhỏ Linh:
_Làm gì mà phải đi nhanh dữ vậy?
_Hì- nhỏ chỉ cười
_Không trả lời là tui cho đi bộ á.
_Thì tại....trốn-nhỏ lắp bắp
_Trốn cái gì chứ?
_Trốn nhà...đi chơi-nhỏ lí nhí
_Trời đất, thôi thôi, đi về giùm tui.- tui giật mình
Tui toan chạy trở lại nhà nhỏ Linh thì nhỏ đánh thùm thụp vô lưng tui.
_Đạp tiếp, không là mốt đừng hòng nói chuyện với Linh- nhỏ nhăn nhó
_Thiệt tình....
_Chạy tiếp đi.
_Vậy giờ đi đâu?
_Cứ chạy tiếp đi.
Chạy thêm một đoạn nữa, nhỏ hỏi:
_Ăn gì chưa?
_Rồi, mới ăn xong.
_Vậy đi uống nước nha T?
_Uống gì?
_Ai biết, đi đi rồi tính sau.
_Ừ, đi uống nước ở đâu?
_Ra ngoài công viên đi.
_Hả. từ đây chạy ra đó cho T hộc gạch?
_Đi mà, năn nỉ mà, nha T.
_Ừ, được rồi.
_Hì hì...-nhỏ cười khúc khích
Cố gắng hết sức mới lết ra được công viên. Vô công viên chạy vòng vòng. Nhỏ đòi ăn đủ thứ, nào là kem rồi cá viên chiên, kẹo bông gòn nữa chứ. Ăn xong, nhỏ kêu tui ra ngoài chỗ mấy bãi cỏ ngồi cho thoáng. Ngồi xuống, tám tùm lum chuyện trên trời dưới đất.
_Đi chơi thì xin thôi, sao mà Linh phải trốn?- tui thắc mắc
_Tại chiều nay Linh bị phải đi học thêm.
_Sao không đi học mà trốn?
_Chán lắm, cả ngày học rồi, Linh không chịu nổi nữa..hic-nhỏ nhăn mặt
_Lỡ lát về bị la thì làm sao?
_Thì Linh nói với ba má là T bắt cóc Linh- nhỏ lè lưỡi
_Hơ....gì nữa đây?
_Giỡn thôi mà. Chứ ba má Linh đi làm suốt ngày, có mấy khi ở nhà đâu.- tới đây bỗng giọng nhỏ chùn xuống.
_Ờ, vậy bao lâu Linh mới gặp ba má một lần?
_Khoảng 2 tuần.
_Linh ở nhà một mình hả?
_Hông, có mấy chị giúp việc nữa.
_Ừ, mấy chị đó đưa Linh đi học à?
_Lâu lâu mới đưa, toàn Linh tự đi không hà.
_Ờ....
Ngồi yên đó, tui không biết nói gì thêm. Chỉ ngồi ngó mông lung. Bất chợt nhỏ hỏi tui:
_Mắt T làm sao vậy?
_À à, bữa T bị...bị...à...đúng rồi....va vô cái cửa phòng.-tui xạo thôi, đánh lộn thì hay ho gì mà nói
_È, đi đứng kiểu gì mà bị rách nguyên đường ghê dạ?
_Tại sáng ngày còn say ke nên mắt nhắm, mắt mở nên đụng vậy thôi, hết chuyện, hè hè.
_Hic...chắc đau lắm hả?- nhỏ xuýt xoa hỏi
_Có hề gì, T thì nhiêu đây nhằm nhò gì- tui nhe răng cười, thực tế là đau thấy mẹ.
_Xạo quá, bị vậy thì ai hông đau.- nhỏ bĩu môi
_Ờ, hề hề, bể mánh.
_À, ra là xạo thiệt, bắt đền đi.
_Đền gì nữa?- tui ngạc nhiên
_Ai biểu T nói xạo, mua cho Linh cây kem.
_Hả?
_Đi mà, Linh muốn ăn kem- đột nhiên nhỏ dụi đầu vào vai tui.
_À, ừ, để T đi mua cho- lúc đó tui hơi bất ngờ.
Đứng dậy, tui chạy lại chỗ chị bán kem gần đó, mua hai cây kem. Tim tui đập thình thịch, ngoảnh lại nhìn thì nhỏ Linh nhìn tui cười. Nụ cười thật tươi.
_Nè em trai- chị bán kem đưa kem cho tui
_À, cám ơn chị- tui đưa tiền trả
_Hì, bạn gái em đó hả? Xinh dữ vậy.
_Dạ? Không, bạn em thôi.-tui bối rối
Rồi chạy lại đưa kem cho nhỏ Linh, nhỏ cười hì hì:
_Cảm ơn nha T- nhỏ tít mắt
_Hè, hông có gì.
Định ngồi xuống thì cha bảo vệ ở đâu nhảy ra. Ổng đứng từ xa chỉ tui với nhỏ Linh rồi la lớn:
_Không được để xe trong công viên!!! Tao thu xe!!!
Rồi ổng chạy lại phía tui, hoảng hồn tui kêu nhỏ Linh chạy qua rào chắn xe 2 bánh( Chẳng qua là công viên này cấm chạy xe vô, bắt phải gửi xe ở ngoài rồi đi bộ nên mới có rào chắn. Rào thì thấp chủm, bước cái là qua, tui làm biếng nên khiêng xe vô luôn), tui thì dắt xe chạy vòng vòng, đi với gái mà bị ông bảo vệ lùa như vịt, nhục không thể tả. Tui vừa chạy vừa khiêng chiếc xe băng qua rào, chạy tới chõ nhỏ Linh đang đợi. Ra khỏi công viên, ông bảo vệ không rượt nữa, hên quá. Hic…rớt toi cây kem. Thấy tui nhỏ hối hả:
_T có sao hông?
_Hộc…hộc…không sao hết…mệt quá- tui nhăn mặt
_Hì hông sao là tốt rồi- nhỏ nhìn tui cười.
Hai đứa ngồi xuống băng đá, nhỏ nhìn tui hỏ:
_Ủa, kem của T đâu?
_Bị ổng lùa dữ quá, rớt mất rồi.
Đoạn nhỏ gỡ cây kem ra, đưa cho tui.
_Nè, ăn đi.
_Thôi, Linh ăn đi.
_Ăn đi mà.- nhỏ năn nỉ
_Thôi, kì lắm.
_Kì thì ăn chung, hông ăn Linh giận á.- nhỏ nhăn mũi,
_Được không đó?- tui nghi ngờ
Nhỏ cắn cây kem 1 cái, rồi đưa ra trước mặt tui:
_Đó, ăn đi.
_Hử?!
_Ăn, lẹ- nhỏ giở giọng lạnh lùng
_...Từ..từ…
Tui miễn cưỡng cắn 1 miếng. Nhỏ nhìn tui cười híp mắt:
_Vậy phải giỏi hơn hông.
Ăn hết cây kem, thấy trời cũng tối nên tui kêu nhỏ về. Ban đầu, nhăn nhó không chịu về. Tui dọa là mốt sẽ không đi với nhỏ nữa thì nhỏ mới chịu về. Đạp xe về nhà nhỏ cũng khoảng mười lăm phút, nhỏ dựa đầu vào lưng tui suốt cả quãng đường về. Tới nhà, nhỏ xuống xe, cảm ơn tui vì đã đi chơi với nhỏ rồi mở cổng vào, vẫn không quên vẫy tay chào tui.
Về nhà, cũng 7 giờ rồi, hết đêm nay là ba má về.
Sáng. Má réo. Giật mình tỉnh dậy, đi đánh răng rửa mặt, thay đồ. Xuống nhà thì thấy ba chuẩn bị đi làm. Má thì đang lúi húi nấu đồ ăn sáng. Chào ba má xong, nhảy vô làm thịt tô mì thịt má mới nấu cho.
_Ủa, má về hồi nào vậy?
_Hồi khuya, rồi không ngủ được nên thức tới giờ luôn.
Tội má, đi mệt rồi còn bị mất ngủ nữa. Xì xụp tô mì, quẩy cặp lên vai, tui chuẩn bị ra khỏi nhà thì ba ổng với theo:
_Đi học đi, chiều ba đi làm về rồi nói chuyện với mày.
Ôi ệt, móm rồi. Mới sáng mà ông già úp cho gáo nước lạnh rồi. Suy sụp tinh thần, tui lê từng bước ra lấy xe rồi lọ mọ đạp tới trường.
…còn tiếp…

Chap 29
Tới trường, học xong rồi lại về nhà. Hôm nay không có gì đặc biệt hết. Chiều, ba về, ổng lôi đầu ra nói chuyện "người nhớn". Nói lát hồi tui không hiểu đâu là đâu hết. Cuối cùng ông già chốt lại một câu rất ư là ngắn gọn, xúc tích và dễ hiểu:
_Mày còn vô nhà vệ sinh nữ lần nữa là tao quánh chết bà mày nha con.
Phải chi ba nói vầy ngay từ đầu luôn có đỡ hơn không? Nghe giảng đạo xong, tui với ba xuống nhà ăn cơm chiều. Ba ngồi trên ván, tui phụ má dọn chén,đũa ra. Hôm nay ăn tép rang, canh khoai môn nóng hổi, rau gì gì đó, không nhớ nữa. Tép rang ngòn ngọt, mằn mặn, ăn cùng với canh khoai môn béo ngậy. Gặp hôm nay trời lạnh, cơm canh nóng hổi vầy thì còn gì bằng, lại được ăn chung ba má. Nhớ lại thì không có gì ấm áp hơn bữa cơm gia đình. Vẫn chuyện học hành, rồi chuyện làm ăn mua bán của ba má cho đến thì tiền chợ, tiền điện nước. Xài nhiều quá thì má la. Thay kệ, má nói vậy chứ muốn xài nhiêu thì xài. Tối đó, kịch bản cũ vẫn lặp lại. Ba coi thời sự từ 7 giờ tới 8 giờ, sau đó má coi phim Hàn Quốc tới 9 giờ rồi kêu mình ra ngoài khóa cửa, chuẩn bị đi ngủ.
Rồi ngày qua ngày, tui đi chơi với bé Trang nhiều hơn, nhưng tuyệt nhiên bé không đá động gì đến chuyện bé nói thích tui. Tui cũng vô tâm quá, trong suốt khoảng thời gian đó tui không nhận ra là nhỏ Linh cũng có tình cảm với tui. Mới đó mà đã thi học kì tới rồi. Tui cũng chạy nước rút như bao đứa khác, cố gắng để vượt qua kì thi. Học kì đó tui đạt học sinh giỏi, phù, không là ăn hành no với ba. Được học sinh giỏi, má thì khen còn ba thì “ Thường thôi, hồi đó ba mày học sinh giỏi 12 năm liền đó con trai”. Thi xong cũng tới Tết. Trường tui đươc nghỉ chừng 2 tuần. Trường năm nay thi sớm nên còn phải đi học khoảng một tuần, lúc này cũng là lúc hội thao khởi tranh.
Tiết cuối ngày thứ 7- sinh hoạt lớp, bà cô chọn người đại diện cho lớp hát mở đầu ngày khai mạc.
_Có ai xung phong hát mở đầu cho chương trình văn nghệ không các em?
Ai cũng giơ tay, trừ mấy thằng đực rựa trong lớp. Mấy thằng tui nhìn nhau.
Bà cô lại lên tiếng:
_Cô cần 1 em nữ và 1 em nam song ca cho tiết mục.
Mấy thằng đực rựa lại nhìn nhau lần nữa. Đấu tranh tinh thần một hồi, bà cô kêu bốc thằm. May quá, cửa nào mà trúng mình. Viết tên vô tờ giấy, xếp lại rồi đem bỏ vô cái hộp. Bà cô, nhờ nhỏ lớp trưởng lên bốc. Nhỏ xốc lên 1 hồi, rồi bốc cái thăm lên. Chết, sao cái thăm nhìn quen quá. Nhỏ lớp trưởng giở ra, nhỏ dõng dạc:
_Ngô Nhân Qúi!
Há há há, hên quá, miếng giấy hồi nãy tui cho thằng Qúi, hèn gì quen quen. Cả đám đực rựa đưa cặp mắt dâm tiện nhìn thằng Qúi cười cười. Cứ như thằng Qúi là con lẹo cái lạc đàn vậy. Thằng Qúi thì xanh mặt, đó giờ nó có hát hò gì đâu, điểm nhạc thì cũng tầm trung thôi. Kì này nó chết.
_Tất cả yên lặng, bây giờ bốc thăm cho bên nữ. Cô mời T lên bốc thăm.
Èo, thiếu gì người không kêu mà kêu tui. Chưa kịp đứng dậy thì thằng mấy thằng chiến hữu đạp tui văng ra cái bẹp.
_Lên trên đó ráng mà giữ gìn thể diện cho anh em nhá, đừng tè bậy, há há..!!- Mấy con cờ hó đá đểu tui vụ vô nhầm nhà vệ sinh đây mà. Đợi đi, về là ông làm thịt từng đứa. Tụi con gái cũng khoái chí cười rần rần, nhục như đống….Bước chân lên bục giảng, hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh. Xốc đống thăm lên mấy cái. Tui thò tay vô lấy 1 cái thăm. Lại hít thêm 1 hơi thật sâu nữa.
_Lẹ đi ông nội!!! Màu mè quá!!!- tụi nó la ó
Tui run run giở cái thăm ra:
_Phạm Lê Tường Vi!!!
“Ố!!!!!! Ồ!!!!!!!!” bọn dưới kia rống lên như bò, quay qua nhìn Vi em với thằng Qúi. Vi em đỏ mặt, mắt chớp chớp, không giấu được nụ cười. Thằng Qúi thì gãi đầu gãi tai cười tít mắt. Sướng quá rồi còn gì, gà bông vớ nhau còn tập văn nghệ chung nữa, vậy còn gì bằng.
_Ế hế hế, sướng nha mậy, qua nhà ẻm làm gì thì làm đừng có quá tay, chết con người ta há há há….- thằng Năm nổ cười sang sảng
Tui thấy vậy chêm vô tặng thằng Qúi câu thơ:
_Yêu em mấy núi cũng trèo, đến khi em chửa mấy đèo cũng dông.
Tụi nó lại cười rần rần. Thằng Qúi thụi vô hông tui 1 thụi, muốn tắt thở luôn. Chiều, trời mát, mắt thằng chiến hữu lại rủ đi đá banh. Ra sân ai cũng đông đủ, tụi tui đá sân cát, gần sông. Thằng Qúi chắc qua nhà Vi em tập văn nghệ rồi. Tụi tui chia bồ đá tập với nhau. Đá khoảng 1 tiếng mấy thằng cô hồn đó lại rủ đi tắm sông.
_Sao? Lão đại cần khởi động hả?- Thằng đểu Năm nổ lên tiếng.
_Éo, tắm thì tắm.
Giờ thì tui éo ngán, mấy tháng tập bơi với hot gơ tui cũng thuần thục rồi, không sợ chết chìm. Tui cởi phăng cái áo ra rồi nhếch mép :
_Giờ mày mới là người khởi động đó con trai.
Dứt lời, tui thẳng chân đạp đầu thằng Năm nổ xuống dưới.
“ÙM!!!!” nó rớt xuống sông, cái quần cũng tuột ra luôn. Thằng Năm nổ ngoi lên, sặc sụa.
_Má!! Thằng nào làm?!- nó chỉ lên
Đúng lúc đó, mấy thằng tụi tui trên bờ nhìn thấy cái quần của Năm nổ trôi lềnh bền trên sông. Cả đám bỗng dưng nhìn nhau cười. Thằng Năm nổ ngơ ngáo nhìn tụi tui, không hiểu gì hết.
_Nhìn quần của thằng nào lềnh bềnh kìa con trai.- thằng Tín cười cười chỉ Năm nổ.
Nó giật mình, hết nh2in cái quần rồi nhìn tụi tui:
_Ê ê, anh em không mà, có gì từ từ bàn nha các đại ca..-nó lại giở giọng cầu tài.
_Lên!!!- thằng nào đó la lên.
Cả đám đồng loạt nhảy xuống giành lấy cái quần của thằng Năm nổ. Cả đám làm cả một góc sông vốn yên tĩnh trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Tiếng la, tiếng chửi rủa, cười giỡn đan xen vào nhau. Không thể nào quên được cảnh tượng đó. Cuối cùng thằng Thịnh giành được cái quần của Năm nổ, nó bò lên bờ. Cầm cái quần chạy vòng vòng. Năm nổ tức khí liền bơi lên rượt theo. Anh chả lớn tong ngòng mà không mặc sịp, cứ nhong nhỏng như vậy mà chạy….cái đùm lắc qua lắc lại nhìn tởm không thể tả. Vừa chạy nó vừa la:
_Má mày, trả quần cho tao!!! Thằng chó!!!! Trả đây!!!!!
Thằng Thịnh khoái chí, chạy nhanh hơn nữa. Chạy một hồi, thằng Nổ mệt quá, ngồi xuống thở như trâu…lúc đó có ông ve chai chạy ngang, ổng chỉ Năm nổ chửi cho mấy câu:
_Mặc quần vô mày, không tao cắt c* mày giờ.
Cả đám nghe vậy cười lộn ruột, thằng Nổ đúng mặt dày, bị nói vậy cũng không biết nhục:
_Trời nóng quá, cởi ra cho mát.- nó cãi
Ông ve chai nhìn nó, lắc đầu ngao ngán rồi đạp xe đi…
Đang ngồi thì nó la làng lên:
_Ui da!!!Ui da!!! Má, đau quá!!! Kiến cắn.- nó nhảy dựng lên.
_Ê, Thịnh trả nó cái quần đi mày, giỡn đủ rồi mày.
Thằng Thinh ậm ừ ra vẻ tiếc nuối trả cái quần lại cho Năm nổ. Anh chả gãi tờ rym như khỉ. Nó ngồi xuýt xoa nguyên buổi, cứ 5 phút vạch ra coi 1 lần rồi:
_Ui da! Cái con mẹ tụi bây!
Nghe nó nói, không ai nhịn được cười.
....còn tiếp....
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me

Chap 30
Tập bóng xong tui định ghé nhà bé Trang rủ bé đi chơi thì có đt, nhỏ Linh gọi.
_A lô?
_T qua nhà Linh ngay được hông?
_Có chuyện gì vậy?
_Gấp lắm, T qua lẹ nha.
_Ừ ừ, T qua liền.
_Lẹ lẹ nha.
Tui cúp máy, đạp xe chạy vèo tới nhà nhỏ Linh, không biết có chuyện gì. Tới nơi, tui lấy đt ra định gọi cho nhỏ thì có chị kia, chắc là người giúp việc, mở cổng kêu tui dắt xe vô. Hic…cái xe ghẻ của mình để trong nhà nhỏ Linh thấy sao lạc lõng. Bước vô nhà, rộng thênh thang. Nhỏ Linh chạy từ trên lầu xuống, nhỏ mặc cái quần ngắn củn cỡn. Cái áo thun ba lỗ màu trắng. Nhỏ thấy tui thì tít mắt cười:
_Hì, xin lỗi T nha, bắt T tới gấp vầy.
_Không…không sao, có chuyện gì vậy?
_Hì, đi theo Linh.
Nhỏ liền kéo tay tui đi theo nhỏ:
_Phòng Linh nè, vô đi.
_Ơ, thôi, xuống đi có gì từ từ nói Linh.
_Đi vô.- nhỏ lôi tui vô rồi đóng cửa lại cái rầm.
_Hơ….có chuyện gì vậy?
Nhỏ nhìn tui cười cười, nhỏ ngồi xuống bên cạnh tui rồi chìa ra cho tui mấy tờ giấy.
_Gì đây?
_Tập hát với Linh.
_Hả?
_Linh là người hát kết thúc chương trình, Linh chọn T hát chung với Linh rồi á.
_Gì chứ? Linh đừng giỡn nha, T đâu biết hát gì đâu.
_Thì tập với Linh nè, thứ 2 là hát rồi đó, lo mà ráng tập nghe chưa.
_Nhưng mà….
_Hông nhưng gì hết, từ giờ tới thứ 2 phải qua nhà Linh để tập nghe chưa?
_Hả? Chắc chết quá!- tui nhăn nhó
_Ráng đi rồi có thưởng- nhỏ cười
_Thưởng gì?
_Bí mật, mốt đi rồi biết.- nhỏ để ngón tay lên đôi môi nhỏ nhắn.
_Xì, chỉ giỏi hành hạ người khác.
_Gì hả?- nhỏ nhéo má tui.
_Ui da, đau mà.- tui ôm mặt.
_Thôi giờ tập đi.
_Làm thiệt hả?- tui trố mắt
_Ừ, chứ sao, đăng kí tiết mục rồi- nhỏ đáp gọn lỏn.
_Sao….sao Linh không nhờ đứa nào biết hát á?- tui nhăn nhó
_Tại lúc đó Linh hông nghĩ ra ai ngoài T hết…
_Ặc, vậy giờ sao???
_T phải tập hát thôi, chứ đăng kí rồi, bỏ hông được đâu…hic….giúp Linh đi mà…-Nhỏ nhìn tui bằng đôi mắt mèo con.
_......Ừ…ừ…..-tui không kiềm chế được khi nhỏ nhìn tui như vậy.
_Hì, vậy giờ tập nha.
_Hát cái gì bây giờ?
_Wavin’ flag á.
_Ai da, hát tiếng Anh luôn kìa. Chắc T hát không được đâu…- tui xua tay
_Hứ, đừng có xạo, làm như Linh không biết T giỏi tiếng Anh nhất lớp vậy.- nhỏ cãi tui
_Ấy ấy, tại tụi trong lớp nó nổ đó mà- tui cười như mếu
_Hông nói nữa, đứng dậy tập đi.
Tui miễn cưỡng đứng dậy.
_Vậy giờ T hát đoạn nào?
_Mình chia ra làm 3 đoạn, T hát đoạn mở đầu….
_Hả???!!!- tui giật mình
_Nghe tiếp nè, sau đó Linh sẽ hát đoạn 2, đoạn cuối thì 2 đứa song ca.
_Sao T phải…phải hát đoạn mở đầu?- tui lắp bắp
_Hông sao đâu, Linh tính hết rồi, khỏi lo, giờ thì tập đi.
_Nhưng mà….
_Hông nhưng gì nữa hết á, tập đi.- nhỏ nhăn mặt
Từ hồi cha sinh mẹ đẻ tới giờ có hát hò gì đâu, giờ phải hát trước đám đông nữa, xong thiệt rồi.
Rồi nhỏ Linh bắt đầu hướng dẫn tui tập.
_Ố ồ ô ố ồ….- khiếp, giọng tui nghe như bò rống.
Tập hết 2 tiếng đồng hồ, rát cổ thấy tía. Tập xong,đi xuống nhà. Nhỏ khoáy cho tui li nước chanh. Mấy bà chị giúp việc thấy vậy “Ồ” lên 1 tiếng.
_Lần đầu tiên thấy tiểu thư xuống bếp nha.- mấy bà chị cười cười
_Hứ, em xuống quoài mà tại mấy chị hông thấy chứ bộ.- nhỏ le lưỡi
_Ai mà có phước quá vậy em?- mấy bả nhìn tui rồi cười lớn
_Em hông nói với mấy chị nữa- nhỏ bưng ly nước lên nhà trước cho tui.
_Nè, uống đi, tập giờ mệt hông T?- nhỏ ân cần
_Rát cổ quá…-vừa nói tui vừa ôm cổ
_Có sao hông?- nhỏ nhìn tui lo lắng.
_Chắc chết quá, không hát được đâu, không được đâu mà…ặc…ặc- tui trợn trắng mắt, thè lưỡi ra.
Nhỏ Linh biết ý, đánh vai tui cái “Chát!”.
_Ui da!
_Đừng có giả bộ, uống nước đi, sáng mai qua nhà Linh tập tới chiều luôn á.
_Hả??Ngày chủ nhật của T….-tui nhắm mắt đau khổ
_Ráng đi, hát tốt là có thưởng cho T mà.- nhỏ nheo mắt cười.
_ Thưởng gì?- Tui mở 1 con mắt ra nhìn nhỏ
_Đã nói là bí mật mà, tới đó rồi biết.
_Ừ, tới lúc đó mà không có là tui…
Chưa kịp nói hết câu, nhỏ chen vô:
_Làm sao hả?
_Tui…tui….tui quậy á.
_Ngon thì quậy đi, Linh kỉ luật, blêu – nhỏ hếch mũi lên
_Hơ…cái này không chơi nha…
_Hì hì, quậy đi tui kỉ luật cho biết.- nhỏ liếc xéo.
Thấy cũng tối nên tui chào nhỏ Linh, nhỏ tiễn tui ra tận cửa, đứng vẫy tay nhìn tui 1 lúc lâu mới chịu đi vô nhà. Về tới nhà, 7 giờ tối. Má thấy tui về thì chạy ra hỏi:
_Chiều giờ mày đi đâu vậy hả con? Sao má gọi cho mày không được?- má lo lắng
_Dạ, con đi tập văn nghệ má, với lại đt con hết pin rồi.- tui trả lời
_Thôi vô tắm rửa rồi ăn cơm đi, ba mày đi với bạn chưa về nữa.
_Nhậu nữa hả má?
_Ừ, bàn việc làm ăn mà con, phải chịu thôi.
Đi lên lầu, mở nước ra tắm. Vừa tắm vừa tranh thủ tập lại đoạn đầu của bài hát.”Ố ồ ô ố ồ!!!”
Má nghe thấy nói vọng lên lầu:
_Mày bị sao vậy con? Gì mà la làng la xã vậy T?!!
Xuống nhà, thấy má dọn cơm ra. Tui hỏi:
_Má chưa ăn cơm nữa hả?
_Ừ, tao chờ mày với ba mày chiều giờ, thôi ăn đi, khỏi chờ ổng nữa.
_Dạ- tui xới cơm cho má.
_Con nói hồi chiều tập văn nghệ à?
_Dạ, thứ 2 con lên hát kết thúc chương trình.
_Được không đó ông con, giọng ông tui nghe như vịt đực- má nhìn tui cười.
_Má khỏi lo, con trai má mà.- tui cười nhe răng.
_Ăn đi ông trời con, để tui coi ông làm ăn sao- má vẫn cười
Ăn cơm xong, tui lên lầu, ra ngoài ban công hít thở. Nghĩ tới thứ 2 mà bỗng dưng tui cảm thấy sợ, tui sợ mình hát không được thì thành trò cười cho thiên hạ mất. Thôi không nghĩ nữa, tui đi xuống nhà, lấy đt ra nt với bé Trang. Bé nói mới đi học thêm Anh văn về, rồi hai đứa ngồi nt tới tối. Chín giờ, có tin nhắn của nhỏ Linh.
_Ngủ ngon nha T, mai 8h qua nhà Linh <3.
Tui thì cũng nhắn tin lại chúc nhỏ ngủ ngon. Xong thì có tin nhắn của bé Trang:
_Hic…em mở mắt lên hết nổi ồi, ngủ ngon nha anh T :-*.
Ế!!!!! Phát hiện mới, bé Trang gửi hình nụ hôn cho tui, há há, sướng quá!!!!
Tui mừng lắm, nhảy cẫng ra khỏi giường, rồi nhắn tin lại cho bé, không quên hình nụ hôn. Tối đó, tui ngủ ngon hơn mọi bữa, nằm mơ nữa, nhưng không phải bé Trang mà tui thấy nhỏ Linh đang đứng cạnh tui cầm mic hát bài Wavin’ flag.
Sáng, bò ra khỏi giường, đánh răng, rửa mặt. Ăn sáng xong tui xin phép má rồi xách đít đi qua nhà nhỏ Linh.
....còn tiếp.....

Chap 31
Cọt kẹt đạp xe qua nhà nhỏ, lần này thì nhỏ ra mở cổng cho tui. Vừa dựng xe xuống nhỏ đã lôi tui vô nhà.
_Từ từ, gì mà gấp vậy?
_Lẹ lên T.- nhỏ hối tui
_Rồi rồi.
Lên tới phòng nhỏ, đóng cửa phòng lại, nhỏ hỏi:
_Mai lên hát, T định mặc đồ gì?
_Ai biết, chắc đồng phục- tui nhún vai
Nhỏ bước lùi vài bước, ngó tui từ trên xuống dưới.
_Gì…gì vậy?
_Xoay 1 vòng cho Linh coi coi.
_Hả? Chi?
_Thì làm đi.
Đành xoay 1 vòng. Xong, nhỏ nói tiếp:
_Nè, nếu mặc đồng phục thì đừng bỏ áo vô thùng. Nhà T có kính Nobita hông?
_Có, mà T không thích đeo.
_Vậy có nón hip hop hông?-Nhỏ hỏi tiếp
_Có.
_Vậy thứ hai nhớ đem theo.- Nhỏ nói
_Ờ….ờ….- tui gật đầu.
_Thôi, giờ tập tiếp nha.
Tập từ sáng tới chiều, mệt bở hơi tai. Ăn trưa ở nhà nhỏ luôn. Mấy bà chị giúp việc ngồi ăn chung mà cứ nhìn tui với nhỏ Linh rồi rục rịch cười, mấy bả chọc ghẹo đủ thứ.
_Cô tiểu thư lần đầu xuống bếp, nếu đồ ăn không ngon thì em thông cảm nha T- Mấy bả chọc.
Nhỏ Linh không nói gì, chỉ cắm cúi xuống ăn, hai má đỏ ửng. Lâu lâu nhỏ nhìn lén qua, rồi gắp đồ ăn cho tui. Tui thì lớ ngớ, không biết làm gì, chỉ biết ăn.
_Ngon hông T?- nhỏ hỏi tui
_Ờ ờ, cơm cháy ngon lắm.- tui ngốn nghiến
_Trời ơi, cái đó là trứng chiên mà em trai- mấy bả trố mắt nhìn tui rồi cười rần rần
_Trứng chiên của người ta mà ông nói cơm cháy là sao, ông tướng?!- Nhỏ thúc vô sườn tui 1 cái.
_Ai biết, tại nó cứng cứng như cơm cháy- tui nhăn mặt
Nhỏ xị mặt, cầm chén cơm ăn tiếp. Mấy bà chị giúp việc cứ ngồi đó bụp miệng cười.
Để chuộc lỗi, tui gắp cho nhỏ miếng thịt gà. Nhỏ không nhìn lên, vẫn cắm cúi ăn. Lát sau lên phòng, nhỏ pha 1 ca Lipton thiệt bự.
_Tập tiếp nè.- Nhỏ phụng phịu
_Giận T à?- Tui hỏi
_Hông, giận chi mệt.
_Thôi mà, nãy T lỡ lời thôi, tưởng cơm cháy thiệt mà.
_Hứ, ai mà đi ăm cơm chung với cơm cháy chứ?- nhỏ nhăn mặt
_Thôi mà, ráng tập đi mốt nấu ngon hơn- tui cười
_Nấu rồi có ai dám ăn đâu? Tập chi mất công.- Nhỏ giận lãy
_Ừ…thì…T ăn cho.- Tui gãi đầu
_Chắc hông?- Nhỏ lườm
_Chắc mà, yên tâm đi.- tui cười nhe răng
_Ừ, mai Linh nấu món mới, T phải qua ăn đó.
_Chết….
_Gì hả?
_À, không, không, ai nấu chứ Linh thì T sẵn sàng ăn mà.- tui ráng nhe răng ra cười
_Nhớ đó, thôi mình tập tiếp đi.
Hic…bài này cũng không khó nhưng mà nhỏ Linh cứ bắt tập đi tập lại cả chục lần. Mệt muốn chết. Chiều về, lần này thì nhỏ không tiễn tui được tại bận nói chuyện đt với ba má nhỏ. Bà chị giúp việc cười nhiều nhất mở cổng cho tui.
_Ê, T nè, chừng nào em qua nữa?
_Em đâu biết đâu, chắc mai..he- tui cười với bả
_Ừ, mấy bữa có em ở đây chị thấy bé Linh nó vui hẳn ra.
_Dạ?
_Ba má bé Linh đi làm ăn xa, tháng nào cũng gửi tiền về. Bé Linh xa ba má từ hồi mới học hết lớp 5 tới giờ.
_Vậy hả chị?- tui ngạc nhiên
_Ừ, nhờ có em mà nó yêu đời ghê á. Nay nó hay cười lắm, không còn cau có như hồi trước nữa.
_Dạ? À, em cũng không biết sao nữa.- tui gãi đầu
_Em đúng là….bé Linh thích em rồi, có vậy mà cũng không biết.- Bả kí đầu tui cái cốc.
_Ui da! Chị đừng có giỡn, Linh không thích em đâu.
_Chị nói thiệt, không tin thì ráng chờ mà coi ha em trai, bye bye.
Đoạn, bả đóng cửa cái rầm.
_Ơ….- Tui ngớ người ra.
Thôi kệ, về trước rồi tính gì tính. Tới nhà, 5 giờ chiều. Xách xe vô, lên phòng tắm phát rồi chạy xuống ăn cơm với ba má. Tối, mò lên máy bàn chơi fifa. Mới thi xong nên bá má cho xả hơi, không bị la.
Chơi xong, đi đánh răng, chui vô phòng, mở máy lạnh rồi đắp mền.“ Bíp!!! Bíp!!!”
Có tin nhắn, bật lên có 2 tin.
_Anh ngủ ngon nha T :-*- của bé Trang
_Hì, hồi hộp hông? Ráng ngủ nha, mai còn có sức hát với Linh <3.
Hí hí, ngủ trong sung sướng, có tận 2 nàng nhắn tin chúc mình ngủ ngon. Gửi trả lại rồi tui trùm mền kín người, ngủ ngon lành tới sáng.
Sáng, hai híp mở không lên. Ghèn dính kín mắt. Hic…sao nay nhiều ghèn dữ vậy nè…Bò ra khỏi giường. Tui mò mẫm lại nhà tắm, múc nước rửa cho hết ghèn. Cuối cùng cũng banh được con mắt ra. Đánh răng, rửa mặt. Tui vù xuống nhà thay đồ. Đem theo cái kính Nobita, cái nón hip hop theo lời nhỏ Linh dặn. Vô trường, tấp nập, chen chúc. Mọi người đang dựng trại, lán che. Bỗng dưng tui thấy run. Trời hôm nay se se lạnh.
_Hù!!!- nhỏ Linh đẩy tui từ đằng sau.
_Ế, hông hết hồn.- tui lè lưỡi.
_Chuẩn bị tinh thần chưa?- nhỏ hỏi
_Đang run nè…- tui khịt khịt mũi
_Hì, cố gắng bình tĩnh đi.- nhỏ nheo mắt cười.
Đoạn nhỏ đưa tui cái áo khoác màu đen, sau lưng là chữ Evil.
_Hửm? Chi vậy?
_Mặc vô chứ chi.
_Hả?
_Lên hát phải chuẩn bị trang phục chứ. Bỏ áo ra ngoài thùng đi.- nhỏ kêu
_Ờ ờ, có bị bắt không?- tui hỏi nhỏ
_Không sao mà.- nhỏ nói
Rồi nhỏ kéo tui lên văn phòng. Chỉnh lại cái cho cái đầu tóc tui bù xù chút, nhìn y như mấy thằng Hàn Quốc. Đội cái nón lên, đeo cặp kính Nobita, mặc thêm cái áo khoác nhỏ đưa nữa. Nhỏ cứ tấm tắc khen đẹp, hế hế, bể mũi. Xong nhỏ đưa cho mình cái vòng, nhỏ cũng có 1 cái y chang, nhỏ nói là vòng may mắn. Rồi nhỏ đi ra nhà vệ sinh. Năm phút sau, nhỏ trở lại. Ôi, vỡ mồm. Nhỏ mặc váy đen, cái áo thun hình quả bóng, cái áo được cột qua 1 bên, nhìn năng động lắm. Cuối cùng nhỏ lấy cái áo khoác trắng mặc lên. Sau lưng có ghi chữ Angel. Ệt? Hỏi thì mới biết nhỏ hai cái này là áo cặp, mỗi bên đều có một nửa trái tim.
Cuối cùng thì chương trình cũng bắt đầu. Thằng Qúi với Vi em lên song cả mở đầu chương trình. Hai đứa hát bài “Mái trường”. Nhạc nổi lên.
_La la la la la là là lá la là là lá……tuổi học trò qua đi, cùng với những tiếng cười, cùng với những phút giây nô đùa, và đôi khi lệ buồn cũng rơi...
Bài này hình như tui nghe trên mạng 1 lần rồi. Một lúc sau tới thằng Qúi:
_Thời gian cứ miệt mài trôi qua, tuổi học trò cũng đã mãi xa, chỉ còn lại chúng ta, từng trang kí ức, từng ngày tháng bên dòng lưu bút nhạt nhoà, và nhìn lại chúng ta, những mối tình áo trắng vu vơ, những bài thơ vô đề vẫn còn dang dở, giây phút ấy biết tìm nơi đâu? Hỡi ngày xưa yêu dấu, những hình ảnh đã mãi in sâu….- Thằng Qúi rap.
Cả đám dưới lớp tui nhao nhao. La ó. Mấy thằng chiến hữu thì: “Ô ĐỊSSSSS!!! Thằng Qúi nó rap kìa!!!!! Nó rap kìa bây!!!! Hú hú hú!!!! Bis bis bis!!!!!”. Tụi nó vỗ tay ào ào. Phục Vi em thật, thằng Qúi không hát được thì cho nó rap. Vậy mà ẻm cũng nghĩ ra…..phục!!!!
Tiết mục chấm dứt, mấy thằng ôn dịch lớp tui thảy bông Vạn Thọ cho thằng Qúi, còn hoa hồng thì cho Vi em….ố… Rồi những tiết mục khác cũng được biểu diễn. Nhảy hiện đại, ảo thuật, đủ thứ…Tiết mục áp chót sắp kết thúc rồi.
Nhỏ Linh kêu tui:
_T, chuẩn bị đi, sắp tới mình rồi đó.
_À..ừ….- tui thở gấp, tay chân run lẩy bẩy…
_T sao vậy?- nhỏ Linh hỏi
_Không….không…lạnh…chút thôi….- tui cố gắng thốt ra từng từ
_T lạnh hả?
Bỗng nhỏ lẳng lặng nắm lấy tay tui. Nhỏ đan chặt tay nhỏ vào bàn tay tui rồi nhìn tui cười:
_Tay T lạnh thiệt, nhưng có Linh rồi, nó sẽ ấm thôi.
Tim tui đập thình thịch. Nhưng nhờ có nhỏ mà bớt đi phần nào hồi hộp… Tui nhìn nhỏ cười một rồi cầm mic lên, chuẩn bị chiến đấu.
_Và sau đây là ca khúc Wavin’ flag!!!!- thằng MC nói như hét
Beat đã được bật lên. Nhỏ Linh nhìn tui mỉm cười rồi gật nhẹ đầu. Tui biết tới lúc phải bắt đầu rồi….
“Give me freedom, give me fire, give me reason, take me higher.
See the champions, take the field now. you define us, make us feel proud.
In the streets are, exaliftin, as we lose our inhabition, celebration its around us, every nations, all around us.”

Chap 32
Tui bước ra sân khấu cùng với nhỏ Linh rồi cất tiếng hát phần đầu trong bài Wavin’ flag.
Cả đám đông bỗng im lặng, tui chột dạ. Không biết mình đã làm gì sai nhưng vẫn cố gắng hát tiếp. Đám con trai lớp tui nhìn như ngáo ộp, miệng thằng nào thằng nấy ngoác ra nhìn tui không chớp mắt. Nhất là thằng Kì Lân. Nhìn nó như cái tượng, cứng đơ. Vi em nheo mắt ra chiều khó chịu dõi theo tui. Không lẽ kì này ẻm sẽ méc với bé Trang?! Đám con gái trong lớp cũng ngỡ ngàng nhìn theo tui với nhỏ Linh.
Bỗng dưng tụi con trai lớp tui la ó lên: “Lão đại trên đó kìaaaaaaaaaa!!!!!! Má, hát với em Linh của mày luôn kìa Lân!!!!”
Cảm đám đứng dậy vỗ tay rần rần “Bis bis bis!!!! Hay quá!!!!”. Trừ thằng Kì Lân, nó lặng đi, ngồi đó mặt hầm hầm nhìn tui. Đâm lao thì phải theo lao, mặc kệ nó, tui cứ tiếp tục hát. Hết đoạn đầu, tới lượt nhỏ Linh.
“Singin’ forever young, singin’ songs underneath that sun.
Let's rejoice in the beautiful game.
And together at the end of the day…….”
Lúc này tui cảm thấy hưng phấn hơn bao giờ hết, tui không cảm thấ sợ đám đông nữa. Nhỏ Linh vừa hát vừa nhìn tui cười rất tươi. Tui cũng nhoẻn miệng cười với nhỏ. Đoạn cuối, hai đứa tiếp tục hát, đám đông ở dưới tiếp tục hò reo.
Cuối cùng cả hai hạ giọng: “…..Just like a waving flag….flag…flag
Just like a waving flag oh…oh…..”
“Phù!!!”, hát mà mệt y như là đá banh. Tui nhìn nhỏ Linh, nhỏ nhìn đám đông bên dưới rồi nhìn tui mỉm cười hạnh phúc. Thấy nhỏ cười bỗng thấy lòng mình nao nao. Tim đập rộn ràng. Mấy thằng lớp khác nườm nượp lên tặng hoa cho nhỏ, tụi nó chen lấn rồi đẩy tui lùi vô trong cánh gà.
“ Vâng, cảm ơn các bạn, lễ khai mạc đã kết thúc. Xin cảm ơn.”- Thằng MC nói lời kết thúc.
Thảy cái mic lên bàn, cởi cái áo khoác ra vắt lên vai, tui bước trở về lớp. Vô lớp, đám chiến hữu ào ào: “Má!!! Hot boi vô kìa!!! Hát hay quá mậy!!!!”
_Không có gì ha…ha- tui cười
_Má, trình tiếng Anh mày khủng vậy??? Hát được nguyên bài luôn!!!- Thằng Nổ trầm trồ.
_Ha ha, tao giấu nghề mà.
_Kỳ này cho mày lên làm thần, lạy thần T!!!!- thằng Qúi giở giọng trêu ghẹo rồi úp mặt xuống bàn lạy lấy lạy để.
_Im mỏ, tao bửa à.- tui chửi nó
_Bữa nay nhìn cũng đẹp trai quá ta.
Tui quay qua thì thấy đám vịt trời. Tụi nó bu vô:
_Cho em xin chữ kí đi anh T!!!!
_Áo ai mua đẹp vậy?!
Mợ mấy con bệnh, vừa thoát ra được thì gặp Vi. Ẻm đi qua, lườm tui cái rồi nói:
_Hát hay quá T, bé Trang biết được chắc vui lắm đó.- Vi nói mà mặt lạnh tanh.
Tui toát mồ hôi rồi giả điên trả lời:
_Chỉ hát thôi mà, Vi đừng có hiểu lầm.
_Vi không cần biết, cái đó là do bé Trang.
Rồi Vi lạnh lùng bỏ đi. Tui ngớ người ra, đứng đó như trời trồng. Lát sau mấy thằng chiến hữu kêu la inh ỏi:
_Ê, chiều nay đấu rồi, đi tập đi tụi bây.
_Ừ, xuống sân sau trường đi.
_Ờ ờ, xuống lẹ đi tụi bây.
Cả đám ùa nhau xuống. Chỉ còn mình thằng Lân ngồi đó. Thấy vậy tui mới lại chỗ nó:
_Ê, xuống mày, chiều nay đá rồi.
_Mày xuống đi, kệ tao.- nó gắt
_Ừ, tao đi.- Tui cũng mặc kệ nó.
Vắt cái áo lên vai, định đi xuống nhà vệ sinh thay đồ tập thì thấy nhỏ Linh.
_Nãy giờ T đi đâu vậy?! Làm Linh đi kiếm nãy giờ à.- nhỏ phụng phịu.
_Đi hát xong thì về lớp thôi.- tui trả lời
_ Nè- nhỏ đưa tui hộp quà nhỏ
_Gì vậy?
_Qùa cho T chứ gì.- Nhỏ đỏ mắt, chắc lần đầu tặng quà người cho con trai.
_Ặc, T nói giỡn thôi mà, không cần tặng quà đâu…-tui gãi đầu
_Nhận đi mà….hông là Linh giận á – nhỏ nhăn mặt
_Ừ…thì nhận…
_Hì, mà mí mắt T dính cái gì kìa.- Nhỏ chỉ vô mắt tui.
_Hả? Dính gì à?- tui lấy tay lên mắt
_To đầu à…vậy sao mà chùi?? Nhắm mắt lại đi, Linh chùi cho.- nhỏ nói
Nhắm mắt lại, chợt nhỏ nhón chân lên rồi đặt môi nhỏ chạm vào môi tui. Qúa bất ngờ, tui cứng đơ người, mắt mở trân trân. Cảm giác đó lạ lắm, trời lạnh, môi nhỏ ấm quá . Tim tui đập thình thịch, mạnh và nhanh hết cỡ. Mắt nhỏ nhắm nghiền, khoảng 5 giây sau thì nhỏ dừng lại. Nhìn tui, nhỏ cười rồi chạy đi, không quên nhắc là về nhà phải mở hộp quà ra ngay. Nhỏ đi rồi, sao mà tim mình vẫn đập rộn ràng….Lần đầu tiên trong đời…hình như môi nhỏ có vị ngòn ngọt. Tui thơ thẩn đi xuống sân tập.
_Thằng kia, mày làm gì mà lâu vậy?!!!- Thằng Tín lớn giọng
Không thèm trả lời, tui cứ mường tượng lại nụ hôn đầu đời của mình, sao ngọt ngào quá vậy? Vậy là bà chị giúp việc nói đúng rồi…phải chi người trao nụ hôn đầu tiên cho tui là bé Trang, nhưng thay kệ, bây giờ tui thấy mình lâng lâng…Ra sân, tập không thấy gì toàn ăn banh. Mặt ăn banh, bụng ăn banh, tới cả thằng em trai mình cũng ăn banh….Ăn đã đời rồi thì có người kéo xền xệt ra ngoài dưỡng thương. Tới trưa, cả đám ra về, nhỏ lớp trưởng dặn:
_Mấy ông về à nha, không được đi chơi, dưỡng sức để chiều còn đá.
Tuy biết là vậy nhưng mấy thằng tui vẫn cứ thích chọc cho nó nóng lên.
_XẾ!!!! BÀ LÀ MÁ TỤI NÀY CHẮC?!!!!!!- Cả bọn đồng thanh.
Con lớp trưởng đơ ra, không biết nói gì luôn…..
…..Còn tiếp….

Chap 33
Chạy xe về nhà, hôm nay khỏi phải đưa nhỏ Linh về, bà chị kia rước nhỏ rồi. Xuống xe, vác cặp với hộp quà vô nhà. Không ai ở nhà, ba má đi làm hết. Má làm cơm đ6ẻ sẵn trong lồng bàn. Để đó, tui lúi húi mở hộp quà ra coi trước. Bên trong là trái tim pha lê với bức thư nhỏ gửi.
“T nè, T nhớ lần đầu mình gặp nhau không? Rồi ngày T bị phạt đi lao động nữa, ngày đầu tiên mình nói chuyện với nhau, Linh có cảm giác mình quên nhau từ lâu rồi. Mỗi lần nhìn thấy T cười thì Linh vui lắm. Khoảng thời gian qua là khoảng thơi gian hạnh phúc nhất của Linh, có T Linh không thấy cô đơn, không thấy buồn chán… T là người là người con trai đầu tiên làm cho Linh cảm thấy hạnh phúc….Bây giờ Linh nhận ra một điều, Linh đã yêu T mất rồi….chắc là T bất ngờ lắm phải không? ^^! Không sao, nếu T cần thời gian thì Linh đợi được mà. Linh sẽ chờ câu trả lời của T.”
Việc này đang diễn ra thật sao?!! Linh yêu mình thật sao??!! Đọc xong bức thư, tui không giấu được nụ cười…Ô đệt, bất ngờ thì không nhưng mà sung sướng thì có.
Đem dẹp bức thư với trái tim lên phòng, tui chạy xuống nhà ăn cơm. Nằm ngủ tới chiều, giật mình thức dậy, 4 giờ rồi. Rửa mặt, thay đồ xong tui nhong nhong tới trường. Tụi nó tụ tập ở sân khởi động, tui tới sau cùng.
_Ê, khởi động đi mày.- Thằng Nổ kêu
_Lo làm éo, thủ môn thì cần gì- Tui cười khẩy
_ Mợ mày, khởi động đi, tưởng đội trưởng ngon hả?- Thằng Tín hùa theo
_Hê hê, khỏi lo…
Nói vậy chứ tui cũng đứng đó lắc mấy cái, thuận tiện ngó nghiêng mấy em cổ vũ lớp kế bên.
_Ủa mậy, đội cổ vũ lớp mình đâu?- tui hỏi
_Đi cốc ổi mía ghim hết rồi.- Thằng Qúi tỉnh bơ
_Ơ, vậy là….
Chưa kịp nói thì thấy mấy con mắm vô tới. Đi cổ vũ chứ có phải pinic đâu mà mấy mẻ làm màu kinh khủng.
Thằng Năm nổ thấy đám con thì mở miệng làm 1 tràng tiếng Miên: “Ngộ tả lị xị hầm bà lằng cẩu cẩu@#@$###%%%&&&&%##XXX*****!!!!!!!!”
_Ê bây, coi Năm nổ sủa kìa.- thằng Qúi cười ha hả
_Thằng trọng tài đâu bây?- tui hỏi
_Đây nè em.
Quay qua thì thấy ông thầy thể dục đứng nhìn tui. Ổng nở một nụ cười rất ư là thân thiện:
_Thằng này sẽ làm trọng tài nè, thắc mắc không?
_À, dạ không thầy…
Mắt nhìn trân trân ông thầy, hai chân tự động bước đi càng xa ổng càng tốt. Mang giày, đeo găng xong cũng là lúc trận đấu bắt đầu. Đội tui xài chiến thuật 4-4-2 “ Tiền đạo: Năm nổ, Quí. Tiền vệ: Kì Lân, Thịnh, Hưng(thằng này chưa nói tới), Bóng biển( nhớ không??). Hậu vệ và trung vệ: 4 thằng kia, chơi không thân nên khỏi kể. Thủ môn: T đây)
Đội bạn chơi 4-5-1, căng à, mới trận mở màng thôi mà đã thủ rồi.
“Hoét!!!!!!” Tiếng còi khai trận vang lên. Đội bạn giao bóng trước, suốt 15 phút đầu, tụi nó không tấn công mà chỉ chuyền qua lại ở sân nhà. Ức chế cái lối cù nhầy này quá, thằng Nổ tức khí nhảy vô chuồi bóng. “Roét!!!”
_Phạm lỗi thô bạo, thể vàng cho số 9.- Trọng tài rút thẻ ra.
Thằng cu bị phạm lỗi đau quá, không tiếp tục được phải ra sân nằm. Thay người xong, đá phạt, tụi nó vẫn cù nhầy không chịu tấn công mà cứ rê qua rồi dắt lại ở phần sân nhà. Suốt hiệp 1, không thằng nào bên đội tui chạm được bóng. Nghỉ giải lao.
_Mẹ nó, toàn chơi câu giờ.- thằng Nổ dộng xuống bàn 1 cái
_Chịu thôi, hiệp sau mình giao bóng đừng để nó lấy là được.- thằng Tín nhăn nhó
_Ậu mợ nó, hiệp 2 có bóng là tổng lực tấn công cho tao!- tui nói như hét
_Thôi đi thánh, tụi này đi lỡ mất bóng cái mày ở lại chụp ếch à?
_Lo gì, tao chụp thì không vô đâu mà lo.- tui cười khẩy.
_Mệt quá, lát đội mình giao bóng, ráng ghi 1 bàn là được, tụi nó không dám cù nhầy nữa đâu.- thằng Qúi chêm vô.
_Tốt! Quyết thằng trận này!!!!- cả đám đồng thanh.
Còn mấy con mắm kia cổ vũ kiểu gì không biết, toàn thấy ngồi ăn hàng. Suốt hiệp 1 tui để ý con nào miệng cũng nhai chóp chép. Sao không nhìn đội cổ vũ bên kia mà học tập hả?? Tuy không xinh bằng mấy bà nhưng người ta biết rót nước cho mấy thằng cầu thủ, lấy khăn lau mặt giùm nữa. Nhìn mà thấy tức cho mình, nước đá không có, khăn thì cảng không…Khát khô họng, kêu mấy má đi mua giùm mấy chai nước cũng không đi….làm biếng mà còn bày đặt” Lát hết trận uống cho nó đã khát.” Lạy mấy má, cho con xin chút nước.
Hiệp 2, khởi sắc hơn, giao bóng xong là tổng lực tấn công. Sau cú chuyền của Năm nổ, thằng Qúi móc vô lê ghi bàn…Vậy là dẫn 1-0. Hé hé, cho chết, bỏ tật cù nhầy.
Đúng như thằng Qúi đoán, sau khi bị ghi bàn, tụi bên kia tấn công dồn dập hòng tìm bàn gỡ. Tui hết bay người rồi lại lăn xả, nhào vô đốn chân cầu thủ bên kia không thương tiếc để giữ vững tỉ số.
“Roét!!!” “Trận đấu kết thúc!!!!”.
“YEAH!!!!” Cả đám bay vô ôm nhau ăn mừng chiến thắng. Đang cao hứng thì con mắm thúi của đội cổ vũ bên kia tạt cho gáo nước lạnh:
_Xí, mới có 1 trận làm như vô địch rồi không bằng.
Mất hứng, cả đám ngồi xuống nghỉ mệt. Khoảng 5 phút sau nhỏ Linh chạy ra chỗ tui. Hôm nay nhỏ cũng phải đấu cầu lông, Vi em cũng vậy. Không biết kết quả sao rồi.
_Đội của T thắng hả?- nhỏ vừa nói vừa đưa tui chai nước suối
_Ừ, 1-0 thôi.
Đoạn tui cầm chai nước tu ừng ực. Đám cô hồn kia nhìn thấy tui với nhỏ Linh thì” Ê Ê, đi chỗ khác cho vợ chồng người ta nói chuyện..hí hí…”. Thằng Kì Lân thì ghen ra mặt.
_Hì, Linh mới đánh thắng nè- Nhỏ nhìn tui cười chúm chím
_Vậy hả? Linh giỏi ghê.- tui cũng cười tít mắt.
_À mà Vi thắng hay thua Linh?
_Vi thắng luôn.
_Ờ.
_T đổ mồ hôi quá chừng nè.- Nhỏ lấy khăn tay ra lau trán tui.
_Hì, cám ơn. Thôi mình về đi.
_Ừ- Nhỏ nhìn tui cười
Chiều hôm đó, tui chở nhỏ đi vòng vòng, ăn kem rồi mới về nhà…tui bắt đầu thấy thích nhỏ rồi.
Ba ngày trôi qua, đội tui thua ở trận tứ kết. Gặp nhầm cái lớp toàn dân học đá banh, tụi nó mạnh kinh. Sau trận thua, tui đi coi nhỏ Linh đánh cầu. Trận chung kết là giữa nhỏ với Vi em. Hơi căng. Chiều thứ sáu, vô trường. Gặp nhỏ, chúc nhỏ may mắn. Nhỏ chỉ cười rồi cảm ơn tui. Bây giờ mới bắt đầu thấy sao nhỏ dễ thương quá….hic…Vi em cứ lườm tui với nhỏ. Thằng Qúi thì nhảy vô cổ vũ Vi em hết mình. Tụi con trai trong bu nhau lại coi nhỏ thi đấu. Nhỏ mặc quần thể dục ngắn tới đùi. Vi em thì mặc quần dài. Tới giờ, hai đứa chuẩn bị.
“Hoét!”, trọng tài thổi còi cho trận cầu bắt đầu….
....còn tiếp....

Chap 34
“Bóc!”- Nhỏ Linh phát cầu. Ban đầu nhịp độ trận đấu chậm rồi nhanh dần. Trái cầu nhẹ bay vun vút trong gió, tiếng vợt nghe vủn vụt. Cả hai đều thoăn thoát vung vợt. Trời chiều rồi sao mà nắng quá, cái nắng chói chang ảnh hưởng không nhỏ tới trận đấu. Nhỏ Linh với Vi đổ mồ hôi như tắm. Ngồi từ xa mà tui có thể nghe thấy tiếng thở dồn dập của cả hai. Khán giả ngồi ngoài cổ vũ cực hăng, hầu như chỉ có tụi con trai cổ vũ. Nhìn qua kế bên, thằng ông nội Qúi đem theo cả băng-rôn, biểu ngữ…đệt…miệng nó không ngừng: “Vi ơi!!! Cố lên!!! Cố lên!!!!”. Nhìn nó la tui cũng thấy mệt, ngồi yên không sướng hơn sao? Nhìn ra phía đồi diện, mấy cái thằng thằng dâm tặc nhìn nhỏ Linh với ánh mắt thèm khát, miệng cũng không ngừng: “Linh ới!! Cố lên!!!”. Nhìn ngứa mắt vãi.
Nhìn lại mình, chưa mở miệng cổ vũ ai trong khi đám chiến hữu cứ í ới. Thấy cũng kì, thôi thì đứng dậy la một câu cũng không chết.
Tui liền đứng dậy: “Cố lên nha Linh!!!!”. Vừa la xong, đám chiến hữu nhìn tui chằm chằm, thằng Qúi, Vi em ở ngoài kia cũng nhìn tui trân trân.
_Ậu mợ!!! Tạo phản hả mậy!?!!! Thịt nó anh em!!!!
Rồi bỗng dưng cả đám xong tới đè đầu, bóp cổ tui. Thằng Tín cầm chai Lavie gõ bong bong lên đầu tui “Mày tạo phản hả? Phản nè! Phản nè!”. Mấy thằng kia kẹp cứng tay chân tui. Không thoát được, bị gõ đầu, bị đánh đau ức lắm nhưng không làm gì được….
Đang cố gắng thoát ra thì “Hoét!!!”, ván đầu tiên kết thúc. Nhỏ Linh thua Vi em với tỉ số 19- 21. Lúc đó mấy thằng cô hồn cũng thả tui ra. Đợi đó mấy con cờ hó, ông sẽ trả thù.
Nhỏ Linh đi lại chỗ tui, nhỏ thở dốc.
_Vi đánh hay quá T ơi, chắc Linh thua.- Nhỏ nhăn mặt
_Ế, đừng nói vậy, Linh sẽ thắng mà.- Tui động viên nhỏ
_Hì.- nhỏ nhìn tui cười híp mắt.
_Ngồi đây đợi tí đi, T đi mua nước cho Linh.
Không đợi nhỏ trả lời, tui ù té chạy đi mua cho nhỏ chai nước suối, tiện đó mua 1 bịch khăn giấy luôn. Xong, tui bắn vèo trở lại chỗ của nhỏ thì thấy mấy thằng chung khối nhưng khác lớp bu vòng vòng nhỏ, mời nhỏ uống nước. Không biết sao nhỏ cứ lắc đầu quầy quậy. Thấy tui tới, nhỏ liền chạy ra.
_Đi đâu lâu vậy đầu to?- nhỏ hỏi
_Mua nước chứ gì?
_Hic..khát nước quá.
_Thì nè uống đi, mua cho Linh chứ cho ai.- tui đưa nhỏ chai nước
_Hì hì, cảm ơn nha đầu to.- nhỏ tít mắt
_Ê, không được kêu đầu T đầu to nghe chưa?- tui nghiêm giọng
_Hả…gì dạ??? Đầu to nói gì Linh hông nghe?- nhỏ giả bộ
_Hứ…
_Blêu, giỡn thôi mà- nhỏ le lưỡi
_Ngồi xuống nghỉ đi, lát nữa đấu tiếp đó.- tui vừa nói vừa kéo ghế ra cho nhỏ
_Đổ mồ hôi quá chừng kìa, lau đi- tui đưa cho nhỏ gói khăn giấy
_Hông.- nhỏ chu mỏ
_Làm gì không?
_Linh muốn T lau cho Linh- nhỏ phụng phịu
_Gì…?
_T lau cho Linh đi, đánh cầu mỏi tay quá à….- nhỏ nhăn mặt
_Ừ…ừ…thì lau nè.
Tui cầm khăn lau trán nhỏ trước ánh mắt soi mói của người đời. Đang lau mồ hôi cho nhỏ Linh thì tui bỗng dưng thấy lạnh gáy, nhìn ra sau lưng, Vi em nhìn tui. Cái ánh mắt đó làm tim tui như muốn nhảy ra ngoài, không biết sao lại sợ Vi em vậy.
_Tập trung!!! Chuẩn bị cho ván tiếp theo!!!!- Trọng tài thông báo.
Nhỏ Linh đặt chai nước xuống gốc cây rồi chạy đi, nhỏ ngoảnh lại vẫy tay chào tui.
_Linh!- tui nói với theo
_Hả?
_Cố lên.
_Ừ, Linh biết rồi.- nhỏ mỉm cười rồi chạy đi
Nhìn theo nhỏ, tui bỗng cảm thấy lòng vui vui. Mong là nhỏ sẽ thắng. Ván thứ hai này nhỏ thắng 21-17. Nhưng ván cuối nhỏ thì nhỏ thua , lại là 19-21. Pha cầu cuối cùng không hiểu sao nhỏ lại làm rớt cây vợt xuống đất. Cả đám lớp tui ùa lên ăn mừng, tụi nó tung hô Vi. Tui vừa thấy vui, vừa thấy buồn. Nhỏ thì cầm cây vợt đứng lặng ra đó nhìn về phía lớp tui. Mấy thằng khi nãy còn mời nhỏ uống nước giờ quay lại chọc ghẹo, nhỏ vẫn lặng câm, không nói một lời. Thấy vậy tui liền chạy về phía nhỏ. Tui nghe một thằng trong đám đó nói gì mà “Thua rồi còn chảnh không em?” rồi cười ha hả.
_Mày nói cái gì?!!!! Ngon nói lại lần nữa tao nghe!- tui đẩy thằng đó ra
_Liên quan gì mày? Mày là cái gì mà có quyền nói?-Nó kên mặt
_Tao là bạn trai Linh, mày ngon mày nói lại câu hồi nãy coi?!!!- tui kên lại nó
_Ừ, vậy hả?!- Nó trừng mắt lên
Rồi nó toan nhảy vô đánh tui, tui cũng định nhào vô ăn thua đủ thì nhỏ Linh kéo tay tui lại.
_Thôi đi T, mình về đi!- nhỏ nói như khóc
Mấy thằng bạn của thằng khốn nạn kia cũng can nó ra:
_Thôi mày, thầy cô còn đây nhiều lắm…
Nghe vậy cả hai mới dịu xuống.
_Mày coi chừng tao đó!- Nó chỉ vô mặt tui
Rồi nó bỏ đi. Nhỏ Linh cũng bỏ tay tui ra rồi đi ra chỗ bàng ngồi thẫn thờ. Mấy thằng chiến hữu í ới kêu tui về:
_T đi về mày!!!
_Tụi bây về trước đi!!!- tui khoác tay
Tui tới ngồi xuống bên cạnh nhỏ. Hình như nhỏ đang khóc, tui nghe thấy tiếng nhỏ thút thít.
_Linh…- tui kêu nhỏ
_Hả..?- nhỏ gạt nước mắt rồi cố gắng nhìn tui cười
_Đừng tỏ ra cứng rắn nữa, cứ khóc đi…
Nhỏ ôm chầm lấy tui, dụi đầu vào ngực tui, nhỏ khóc như một đứa con nít. Có thể nghe thấy từng tiếng nấc của nhỏ. Hai đứa ngồi như vậy cả buổi chiều. Mặt trời sắp tắt nắng, tui kêu nhỏ về. Hai đứa bước ra lấy xe, gần tới chỗ thì nhỏ kéo tay tui lại.
_Gì vậy Linh?- tui hỏi
_T à….T…đọc bức thư của Linh chưa?- nhỏ ngập ngừng
_Rồi…hì- tui cười
_Vậy…vậy hồi nãy..T nói thật không?
_Nói gì chứ?- tui ngạc nhiên
_T…là..bạn trai Linh.- nhỏ lí nhí
_À, cái đó, phải coi Linh đã.- tui cười
_Linh làm sao?- nhỏ chớp chớp mắt
_Coi Linh có chịu làm bạn gái T không đã- tui gãi đầu
Nghe vậy nhỏ không nói gì mà chỉ bật cười thành tiếng rồi ôm lấy tui. Nhỏ vừa ôm tui vừa lí nhí:
_Em yêu anh….
Rồi nhỏ lại cười, tui cũng cười theo rồi ôm lấy nhỏ, tim đập rộn ràng. Nhỏ buông tay rồi nói:
_Vậy kể từ bây giờ, anh là của em.- nhỏ cười
_Ừ, là của em…- tui mỉm cười
Tui đi lấy xe, còn nhỏ thì đứng đợi. Chở nhỏ đi ăn kem rồi mới về nhà.
_Ăn kem xong lạnh quá à.....- nhỏ than
_È, ai biểu, chiều tối rồi còn đòi đi ăn kem.
_Hứ, anh hông chở thì ai thèm đi.- nhỏ bĩu môi
_Lạnh thì ôm anh đi.- tui nói
_Hông thèm…blêu.
_Vậy thôi.- tui tiếp tục đạp xe
Miệng nói như vậy nhưng hai tay nhỏ ôm lấy tui cứng ngắc. Về tới nhà, nhỏ xuống xe. Nhỏ vẫn chào tui như mọi ngày nhưng hôm nay nhỏ dặn thêm:
_Về nhà tối phải nhắn tin chúc em ngủ ngon trước á.
_È, biết rồi cô nương.
Tui đạp xe đi, nhỏ còn nói với theo:
_Chồng về cẩn thận!!!!
Tui giật mình mém té xe, tui ngoảnh lại nhìn thì nhỏ che miệng cười rồi chạy vô nhà đóng cửa lại…
Cuối cùng cũng thoát cái kiếp FA rồi há há há….tối nay phải kêu tụi chiến hữu đi ăn mừng mới được…há há há
....còn tiếp...

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay