Pair of Vintage Old School Fru




Chương 33: Ánh sáng mờ ảo

- Chị à, phải thi sao ? – Minh Thùy tròn hai mắt nhìn Hiểu Đồng, miệng mím lại kinh ngạc để lộ hai cái cái lúm đồng tiền duyên dáng.

Hiểu Đồng gật đầu. Làm Minh Thùy nuốt nước bọt ớn lạnh. Sắc mặt Đình Ân bỗng tái xanh, hai tay run lên. Cô vẫn biết mình không xinh đẹp bằng Anh Kỳ, lại không nổi tiếng bằng. Cho nên cô cũng chưa từng hy vọng việc có thể giành lại hợp đồng từ trong tay Anh Kỳ, chỉ có chút không cam lòng khi bỏ công sức ra nhiều thế mà bị lỡ mất.

Hiểu Đồng vội nắm lấy tay đang run của Đình Ân siết nhẹ làm cô ngẩng đầu nhìn mình. Hiểu Đồng nhìn Đình Ân ánh mắt thiết tha thành khẩn nói:

- Đình Ân hãy tin mình.

Chính ánh mắt ấm áp và bàn tay mang hơi ấm của Hiểu Đồng làm trái tim e dè của Đình Ân bớt run sợ. Cô nhìn Hiểu Đồng ánh mắt kiên định gật đầu.

- Mình tin cậu.

Cả hai cùng nhìn nhau cười nhẹ, tình bạn của họ còn hơn tình chị em ruột thịt. Họ lựa chọn tin tưởng yêu thương, bảo vệ nhau.

- Nếu nói là thiên thần, vậy thì bộ váy trắng lần trước chị Đình Ân đã đặt sẽ có dịp mặc rồi. Em phải giúp chị trang điểm thật đẹp cho giống với một thiên thần rồi. Chắc là Anh Kỳ cũng sẽ nhờ một nhà thiết kế nổi tiếng ở nước ngoài làm giúp cho cô ta một bộ rồi – Minh Thùy lo lắng nói.

Hiểu Đồng ngồi im lặng không nói gì, vẻ mặt trầm tư suy nghĩ, linh tính bào cho cô biết dường như họ sẽ gặp khó khăn. Một bộ váy mới với thời gian quá ngắn, khó có thể thực hiện. Nhưng mà….

Quả nhiên linh tính của Hiểu Đồng không sai, hai ngày sau cô được biết bộ váy được thiết kế riêng cho Đình Ân đã bị Anh Kỳ mua lại, bên nhà thiết kế mở lời xin lỗi và bồi thường số tiền đặt cọc của Đình Ân.

- Thiệt là quá đáng mà – Minh Thùy tức giận la lên – Bọn họ thật hèn hạ, dám ngang nhiên tước đoạt cái áo của người khác. Chị Đình Ân đã tốn bao nhiêu tâm tư cho chiếc vày lần này.

Đình Ân không nói gì, cô chỉ khẽ nhìn Hiểu Đồng buông một câu:

- Mình tin cậu.

Hiểu Đồng bèn gật đầu. Ngay lúc đó Thiên Minh và Thế Nam nghe tin cũng cùng nhau chạy đến nhà Đình Ân.

- Nếu em không ngại, anh sẽ nhờ chị anh thiết kế giúp em một bộ váy khác – Thế Nam nhìn Đình Ân nói.

- Phải đó, dù gì chị của Thế Nam cũng là một nhà thiết kế tên tuổi trong nước. Nhờ cô ấy giúp em sẽ không thành vấn đề gì đâu – Thiên Minh cũng gật đầu nói.

- Được, vậy thì nhờ chị anh giúp vậy – Hiểu Đồng gật đầu đồng ý.

Cuộc chạy đua trong cuộc thi sắp diễn ra trong 7 ngày tới đang đến gần. Điều không ngờ rằng chỉ là một thi nhỏ mà lại mời những người nổi tiếng làm giám khảo. Có bậc thầy thời trang Andre người mỹ, siêu mẫu việt nam Như Lan , nhà thiết kế Robert Taylor người Anh, con dâu của ngài bộ trưởng. Nhiếp ảnh gia Tuấn Kiệt, nhà điêu khắc nổi tiếng Châu á – Nguyễn Hưng, và phu nhân chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong – bà Mai Hoa.

Trong một nhà hàng sang trọng, một phụ nữ xinh đẹp mặt chiếc vày đen ôm sát người đang trò chuyện với bậc thầy thời trang Andre.

( Họ trò chuyện bằng tiếng anh) – Làm biếng ngồi đánh tiếng anh quá nên ghi vầy đi. (Tiếng Anh của mình cũng chẳng tốt ^^)

- Thầy! Lâu quá không gặp thầy, trông thầy vẫn phong độ như xưa – Người phụ nữ nở nụ cười ngọt ngào nhìn người đàn ông có mái tóc hoa râm trên đầu.

- Con bé này lâu quá không gặp không ngờ em vẫn dẻo miệng như thế.

Cả hai người đang trò chuyện vui vẻ, ôn lại những chuyện cũ. Thì từ xa có một chàng trai và hai cô gái cùng tiến lại gần họ.

- Xin chào. Thật trùng hợp.

Hai người kia đang trò chuyện thì ngẩng đầu nhìn lên. Thấy mặt ba người họ thì cô gái bỗng đứng dậy giới thiệu:

- Đây là em trai của em. Còn đây là hai người bạn của cậu ấy.

- Xin chào – Ông Andre tươi cười chào.

- Không phiền nếu chúng tôi ngồi cùng chứ - Thế Nam lịch sự hỏi.

- Tất nhiên là không – Ông Andre nhún vai chìa tay về ghế trống lịch sự mời.

Ngay lặp tức bồi bàn liền đem đến một cái ghế nữa cho ba người họ.

- Thật ngại quá, tôi từng nghe danh tiếng của ngài. Nhưng trông ngài bên ngoài còn phong độ hơn trong hình rất nhiều – Đình Ân khen ngợi.

- Đúng là phong độ hơn trong hình – Hiểu Đồng tỏ vẻ tán đồng – Đến ngay chúng tôi là người tổ chức cuộc thi này mà còn không nhận ra ngài nữa là… Sao ngài lại đến sớm vậy?

- Tôi rất thích Việt Nam. Trước đây tôi vẫn thường đến đây, tôi thích những nét truyền thống của Việt Nam và phong tục của mọi người. Nhân chuyến đến đây tôi muốn đi tham quan lần nữa.

- Ồ! Nếu như ngài không ngại, tôi tình nguyện hướng dẫn ngài – Hiểu Đồng lập tức chớp lấy cơ hội trước mặt.

- Được đi cùng cô gái xinh đẹp như cô thì còn gì bằng – Andre cười trả lời.
Sau đó họ tiếp tục câu chuyện với nhiều đề tài văn hóa.

Mấy ngày sau đó, Hiểu Đồng gác bỏ mọi công việc xin nghỉ phép đưa ông Andre đi thăm quan khắp mọi nơi. Cô đã tìm hiểu cặn kẽ từng nơi trước khi đến, do đó dễ dàng trong việc hướng dẫn ngài Andre tham quan. Cô thấy ngài Andre đặc biệt thích hội họa. Cho nên dẫn ngài tham quan những khu trưng bày triển lãm. Khi nhìn thấy một bức tranh, ngài Andre đứng lại nhìn có vẻ thích thú. Hiểu Đồng chăm chú nhìn bức tranh nhưng cô không nhận ra bức tranh đó có điểm nào gây thích thú cho ông ấy đến vậy.

Đồng thời cô cũng đưa bé Đường đến chơi với bé Bảo, cháu trai ngài bộ trưởng. Hai đứa bé vốn thích chơi với nhau. Trong lúc trò chuyện với mẹ bé Bảo, Hiểu Đồng chỉ làm như vô tình nhắc đến Đình Ân là bạn thân của mình.

Khi Hiểu Đồng đến nhà Đình Ân đón bé Đường và bé Phong, thì mới biết hai đứa đã được Vĩnh Phong đón đi chơi rồi. Cô vội gọi điện thoại cho Vĩnh Phong, Vĩnh Phong nhận máy ngay lặp tức.

- Bé Đường và bé Phong đang ở đâu – Hiểu Đồng hỏi ngay lập tức.

- Hai đứa đang ở nhà anh, chơi xong mệt quá nên ngủ rồi – Vĩnh Phong trả lời.

- Mau đưa hai đứa về nhà em mau – Hiểu Đồng bực tức gắt lên.

- Nếu em muốn thì tự đến đưa về - Vĩnh Phong đáp tỉnh rụi rồi cúp máy.

Hiểu Đồng tức giận chạy ra đường đón taxi nhanh chóng đến nhà Vĩnh Phong.

Vĩnh Phong cúp điện thoại xong thì cười, cậu tưởng tượng ra vẻ mặt tức giận của Hiểu Đồng khẽ lắc đầu, lát nữa cô đến sẽ nổi cơn hồng thủy cho xem. Mấy ngày nay, Hiểu Đồng cứ tránh mặt cậu, lại không thèm nghe điện thoại, cậu đành ra hạ sách này. Đang ngồi đợi một lúc thì chuông cửa reo lên, Vĩnh Phong cứ nghĩ là Hiểu Đồng vội ra mở cửa, trên môi vẫn nở nụ cười đắc ý.

Nhưng người ở phía sau cánh cửa lại không phải Hiểu Đồng, nụ cười đang tươi tắn của Vĩnh Phong bỗng vụt tắt. Cậu sầm mặt lại khi nhìn thấy gương mặt của Anh Kỳ.

- Em đến đây làm gì – Sau một cái nhíu mày, Vĩnh Phong lạnh lùng hỏi.

- Em đến thăm anh mà – Anh Kỳ cười hì hì nói

- Anh đã nói là không thích em đến nhà anh vào giữa đêm thế này mà – Vĩnh Phong đưa tay chặn cửa, không muốn cho Anh Kỳ bước vào bên trong.

- Tại sao chứ. Có phải là vì cô ta không – Anh Kỳ tức giận hỏi.

- Anh Kỳ - Vĩnh Phong bực tức ngắt lời cô – Anh đã nói rồi, anh yêu cô ấy. Anh chỉ xem em là một người bạn.

- Cô ta có gì hơn em chứ, tại sao anh lại yêu cô ta. Chẳng phải bây giờ cô ta là vợ chưa cưới của Vĩnh Thành hay sao. Anh còn tơ tưởng đến cô ấy làm gì – Anh Kỳ gào lên.

- Đó là chuyện riêng của anh, không liên can gì đến em. Em về đi – Vĩnh Phong đưa tay đẩy Anh kỳ ra xa cánh cửa.

Anh Kỳ bị đẩy bất ngờ, tuy lực không mạnh nhưng cũng làm cô phải lùi lại mấy bước. Người cô đập vài hành lang sau lưng vô tình nhìn xuống phía dưới nhìn thấy một bóng dáng vừa bước xuống taxi. Ánh mắt bỗng hằn lên một ý nghĩ, môi khẽ nhếch lên.

- Á … - Anh Kỳ vờ bị đau hét lên.

Vĩnh Phong nghe tiếng hét thì giật mình, cậu tưởng mình dùng lực mạnh khiến cô bị đau. Vôi vàng chạy đến đỡ Anh Kỳ, Vĩnh Phong ăn năn nói:

- Anh xin lỗi, anh không cố ý.

- Hình như xương sống bị va chạm rồi – Anh Kỳ làm vẻ mặt nhăn nhó đau đớn, càng khiến Vĩnh Phong áy náy.

Vĩnh Phong vội dìu Anh Kỳ vào bên trong ngồi nghỉ. Anh Kỳ tính toán thời gian vừa đủ, cô vội ôm chầm lấy Vĩnh Phong nói:

- Vĩnh Phong, em yêu anh.

Nhưng Vĩnh Phong định đẩy Anh Kỳ ra thì cô liền nói:

- Em biết mình không có cơ hội được ở bên anh nữa. Hãy để em ôm anh thên một chút đi – Anh Kỳ van xin giọng khổ sở vô cùng.

Vĩnh Phong nghe xong thì mũi lòng, cậu không nỡ đẩy cô ra, vì dù sao cậu cũng rất có lỗi với cô. Đành ngồi yên cho Anh Kỳ ôm lấy mình, nhưng ngay sau đó một tiếng tằng hắng vang lên sau lưng hai người họ.


Vĩnh Phong giật bắn người quay mình nhìn lại, Anh Kỳ thì đắc ý cười thầm trong bụng. Vĩnh Phong hoảng hốt vô cùng vội đẩy Anh Kỳ ra lắp bắp nói:

- Hiểu Đồng, em đừng hiểu lầm.

Cậu vội vàng đứng dậy chạy lại nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt của Hiểu Đồng, giữ chặt lấy cô để cô không rụt tay lại rồi bỏ chạy. Nhưng không ngờ Hiểu Đồng không có bất cứ biểu hiện nào, cứ để mặt Vĩnh Phong giữ chặt bàn tay của mình mà không hề kháng cự. Vĩnh Phong thấy thái độ Hiểu Đồng như vậy thì nữa yên tâm nữa lại phập phồng lo sợ.

- Lúc nãy Anh Kỳ bị ngã nên anh mới dìu cô ấy đi vào trong này ngồi – Vĩnh Phong tiếp tục giải thích.

- Em đâu có hiểu lầm gì đâu mà anh lại lo lắng như vậy – Hiểu Đồng quay sang Vĩnh Phong cười nói, cô lấy tay xoa xoa vầng trán đang nhíu lại của Vĩnh Phong – Xem anh lo lắng như ông già vậy.

Gương mặt Vĩnh Phong từ lo lắng chuyển sang trạng thái nhẹ nhõm. Nhìn thấy cử chỉ âu yếm của Hiểu Đồng dành cho mình, cậu vui vẻ nhìn cô cười rạng rỡ. Nhưng gương mặt của Anh Kỳ từ đắc ý chuyển sang tối sầm lại, thất vọng đến uất nghẹn. Hiểu Đồng nhìn thấy sắc mặt cô ta như vậy thì khẽ cười.

- Vậy bây giờ em nên đi vào hay ra về đây – Hiểu Đồng nhỉn Vĩnh Phong cố ý lớn tiếng hỏi.

- Anh và Anh Kỳ không còn gì để nói cả, bây giờ anh sẽ tiễn cô ấy về ngay lập tức – Vĩnh Phong sợ Hiểu Đồng bỏ đi vội vàng nói, cũng chẳng nể mặt Anh Kỳ chút nào.

Anh Kỳ tức đến hộc máu, cô vốn dĩ muốn gây hiểu lầm giữa Hiểu Đồng và Vĩnh Phong nào ngờ lại thấy được màn âu yếm của hai người bọn họ. Cô cố gắng gượng cười nói:

- Không cần, em tự về được.

Nói rồi cô vùng vằng đứng dậy bước ngang qua hai người ra về, không quên ném cho Hiểu Đồng một ánh mắt đầy hỏa khí. Hiểu Đồng khẽ cười trêu tức trước ánh mắt của cô ta. Cánh cửa đóng sầm lại thất mạnh mang theo nỗi tức giận của người đóng. Tới khi Anh Kỳ bỏ đi, Hiểu Đồng liền rụt mạnh tay ra khỏi tay Vĩnh Phong, làm cậu bất ngờ.

Hiểu Đồng không nói không rằng liền xông thẳng lên lầu, Vĩnh Phong thờ dài khổ sở vội vàng đuổi theo. Hiểu Đồng xông thẳng lên phòng Vĩnh Phong tìm bé Đường và bé Phong nhưng cái phòng trống hơ không một bóng người. Vừa định quay đầu đi sang phòng khác thì một bàn tay ôm trầm lấy cô từ sau.

- Bé Đường và bé Phong ngủ rồi, em hà tất đánh thức hai đứa nó dậy chứ.

Hiểu Đồng lạnh lùng hất tay Vĩnh Phong ra, cô đi tới chiếc giường ngồi xuống thở, lúc nãy chạy vội đến nỗi không kịp thở. Vĩnh Phong liền nhanh chóng đi lại ngồi cùng cô.

- Anh cố tình dẫn hai đứa nó đến đây đúng không? – Hiểu Đồng lên tiếng chất vấn.

- Đúng vậy – Vĩnh Phong đáp tỉnh rụi, chân còn khẽ nhịp ra chiều ung dung.

Nhưng sau đó cậu bắt gặp ánh mắt giận dữ của Hiểu Đồng nhìn mình, cậu nhún vài nói:

- Ai bảo em không chịu nghe anh giải thích. Cho nên anh đành phải bày trò bắt cóc này thôi – Vĩnh Phong gãi gãi đầu cười hối lỗi.

- Anh muốn giải thích chuyện gì? Chuyện anh và cô ấy đã từng quen nhau nhưng rồi hất hủi người ta nên cảm thấy có lỗi, muốn bù đắp cho cô ấy bằng hợp đồng này. Hay là chuyện cô ấy vốn là người do mẹ anh đề cử cho nên không thể hủy hợp đồng với cô ấy được, vì anh sợ mẹ anh biết được sẽ làm khó dễ em.

Vĩnh Phong ngớ người khi nghe Hiểu Đồng nói, không ngờ chuyện mà cậu che giấu trong lòng chưa kịp nói ra thì đã bị cô biết, cậu nhìn cô với ánh mắt sửng sốt hỏi:

- Sao em lại biết.

Hiểu Đồng ngồi thẳng người thở một hơi rũ bỏ sự mệt mỏi, rồi bắt đầu giải thích.

- Có biết vì sao em không bỏ đi khi thấy anh và cô ấy ôm nhau không. Bởi vì em đã biết rõ bản chất con người cô ta . Nếu là trước đây em chắc chắn sẽ hiểu lầm, bây giờ thì không - Hiểu Đồng cười như không cười, ánh mắt ánh lên cái nhìn xuyên thấu – Bây giờ anh và cô ấy có quan hệ gì với nhau, em không quan tâm.

- Thật sao? – Vĩnh Phong nheo nheo mắt nhìn cô, miệng khẽ nhếch lên ẩn chứa một ý cười – Em thật không quan tâm.

- Sao em phải quan tâm chứ - Hiểu Đồng vội vàng lẫn tránh ánh mắt của Vĩnh Phong trả lời.

- Em không quan tâm khi anh làm thế này với cô ấy chứ - Vĩnh Phong kề sát mặt Hiểu Đồng hỏi, bàn tay đưa lên mặt cô vuốt ve, hơi thở cậu phà lên mặt cô nóng rực.

Hiểu Đồng cảm thấy tim đập dồn dập khi Vĩnh Phong tiến sát lại người mình, cảm nhận được hơi thở nóng rực của cậu trên mặt mình, mặc cô đỏ ửng lên nhưng vẫn cố nói:

- Em không quan tâm.

- Vậy thế này thì sao – Vĩnh Phong cắn nhẹ lên rái tai của Hiểu Đồng khiến cô run bần bật, hơi thở hỗn loạn, máu dồn lên trên, cả người gần như muốn bốc cháy.

- Không…qu..a..n… - Cô bỗng lắp bắp nói.

Nhưng ngay sau đó, môi cô đã bị môi Vĩnh Phong phủ kín, lời chưa nói xong đành nuốt vào trong. Một tay Vĩnh Phong luồn vào tóc cô, tay kia ôm lấy eo cô kéo cô sát vào người mình. Chìm đắm trong nụ hôn đầy khát khao. Đầu óc Hiểu Đồng quay cuồng, chỉ biết cố gắng bắt kịp hơi thở của Vĩnh Phong. Lưỡi hai người quyện chặt vào nhau, tay Hiểu Đồng choàng ra sau cổ Vĩnh Phong cố gắng khống chế cả thể gần như mềm nhũn của mình.

Cho đến khi không khí cạn sạch, Hiểu Đồng gần như không thể thở được nữa thì Vĩnh Phong đột ngột đã rời đi. Cậu đặt cô nằm xuống giường thật nhẹ nhàng, dùng tay vuốt ve gương mặt đỏ ửng của Hiểu Đồng, sau đó lại tiếp tục hôn lên đôi mắt, chóp mũi cô, lùi dần xuống hỏm cổ cô. Lát sau cậu kề vào tai cô nói:

- Tối nay em ở lại đây với anh, có được không?

- Được – Hiểu Đồng khẽ cười nói, gương mặt Vĩnh Phong mừng rỡ. Nhưng sau đó cô đẩy Vĩnh Phong dậy nói – Nhưng anh phải chịu khó ra sofa ngủ.

- Nhất định phải vậy sao – Vĩnh Phong nhăn nhó , mặt đầy khổ sở và thất vọng.

- Phải đó, đi ngay bây giờ. Em mệt rồi, em muốn ngủ - Hiểu Đồng gật đầu cười nói, hất mặt ra phía cửa vẻ xua đuổi.

Vĩnh Phong chần chừ do dự chưa chịu rời thì Hiểu Đồng liền nói:

- Anh không đi thì em về.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Vĩnh Phong đành thở dài nói:

- Anh ở chơi lát nữa sẽ ra là được chứ gì.

Hiểu Đồng đành miễn cưỡng đồng ý.

Sau bao nhiêu ngày khổ sở đeo đuổi nhưng vẫn bị Minh Thùy lạnh nhạt, Quốc Bảo ôm đầu khổ sở tự mắng chính mình, tại sao lại phải khổ sở đi yêu một cô gái như thế trông khi còn biết bao cô gái xinh đẹp xung quanh. Sau khi Minh Thùy tuyên bố thà yêu chó yêu mèo chứ không yêu cậu. Vừa cảm thấy mất mặt vừa cảm thấy tự ái, cậu tự nhủ sẽ không thèm để ý đến Minh Thùy nữa. Quyết đẩy lùi hình bóng Minh Thùy ra khỏi đầu, cậu bèn cặp kè với một cô người mẫu mới vào nghề khá là xinh đẹp.

Nào ngờ tiếng chuông điện thoại reo lên, bài nhạc cậu cài đặt riêng cho người đó. Quốc Bảo vui mừng đến phát khóc vội vàng bốc máy, đây là lần đầu tiên Minh Thùy gọi điện cho cậu. Nhưng cậu cố tình làm ra vẻ hờ hững nói:

- Có chuyện gì.

- Cho anh 20 phút để đến….Nếu sau 20 phút anh không đến thì sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi – Nói xong Minh Thùy liền cúp máy, chẳng để Quốc Bảo một giây quyết định nào.

Quốc Bảo vội vàng nhìn vào đồng hồ trên tay, sau đó quăng ngay cô bạn gái đang cặp kè chạy như bay ra chỗ để xe. Cậu chăm chú chạy đến độ không có lấy một giây để nhìn đồng hồ. Hộc tốc chạy vào quán, vừa hay thấy Mĩnh Thùy vẫn còn ngồi ở một góc bàn, cậu thoáng mừng rỡ.

Cố chấn chỉnh lại vóc dáng của mình, cậu tỏ ra ung dung bình thản bước đến, hơi thở dồn dập bị kìm ***, nhưng cậu quên mất mấy giọt mồ hôi trên trán mình.

- Chẳng phải bảo anh phiền phức không muốn gặp mặt hay sao – Cậu giả vờ hỏi khi ngồi xuống cái ghế đối diện với Minh Thùy – Hay là con gái các em thích tỏ ra thanh cao khi được theo đuổi, còn khi người ta bỏ cuộc thì thấy tiếc mà muốn níu kéo.

- Nếu anh suy nghĩ như vậy thì biến được rồi đó – Minh Thùy nghinh mặt nói.

Quốc Bảo tức lắm, chưa có ai dám nói với cậu bằng cái giọng điệu đó. Nhưng mà tại sao qua giọng điệu của Minh Thùy cậu đều thấy thích. Quốc Bảo đau đầu nghĩ:” Không lẽ mình có vấn đề về thần kinh. Đúng là biến thái”

- Vậy gọi anh đến làm gì? – Quốc Bảo rầu rỉ hỏi:

- Cho anh cơ hội làm bạn trai của em – Minh Thùy đột nhiên cười tươi, nụ cười rạng rỡ để lộ chiếc răng khểnh có duyên của mình – Nếu anh giúp em một việc.

- Việc gì. Anh bằng lòng …- Quốc Bảo lập tức nhận lời.

Cuối cùng thì bộ váy của Đình Ân cũng xong, tuy bộ váy rất đẹp, Đình Ân mặc vào vô cùng xinh đẹp, trang điểm rất giống một thiên thần nhưng Hiểu Đồng lại cảm thấy có điều gì không ổn lắm. Thành phần ban giám khảo là điều cô không ngờ nhất dường như khá bất lợi cho họ, nhưng cô lại không muốn Đình Ân lo lắng, nên chỉ có thể giấu trong lòng. Ông Andre thì cô chưa rõ tâm tư nhưng cô nhất định sẽ làm ông chọn Đình Ân. Người quyết định duy nhất chính là bà Mai Hoa. Bằng mọi giá cô phải giúp Đình Ân hòa với Anh Kỳ.

Nước cờ cô đã đánh ra, nhưng đối phương vẫn chưa có bất cứ động tĩnh nào. Hiểu Đồng đành phải lấy tĩnh chế động, chờ đợi cho đối phương đến tìm mình.

Quả nhiên trước ngày thi một ngày, chiếc xe của bà Mai Hoa đã dừng lại trước cửa nhà cô. Vẫn là một người đàn ông bận đồ vest đen sang trọng và lịch sự cúi chào cô, mời cô đến gặp nữ chủ nhân bên trong xe. Hiểu Đồng không chần chừ bước đến mở cửa xe nhanh chóng ngồi vào trong, không đợi bà Mai Hoa lên tiếng cô đã lên tiếng trước:

- Bà đến muộn hơn tôi nghĩ.

Khi hai người ngồi an tọa trên bộ sofa tuyệt đẹp của căn biệt thự của nhà họ Triệu. bà Mai Hoa vẫn dáng vẻ sang trọng, cao quý ngồi ngay ngắn nhìn cô. Bàn tay bà đeo một chiếc nhẫn ngọc trai trong rất quý phái, nhưng ngón tay được chăm chút tỉ mỉ trông chẳng khác nào bàn tay thiếu nữ.


Bà đặt tách trà xuống mặt bàn rất khẽ không để vang ra một tiếng động nào. Bà đưa ánh mắt sắc bén nhìn Hiểu Đồng nói:

- Không ngờ cô lại biết tôi sẽ đến tìm cô.

- Cũng không khó đoán lắm – hiểu Đồng nhếch môi cười, ánh mắt khinh miệt.

- Vậy cô nói xem, tôi tìm cô để làm gì – Bà Mai Hoa nhẹ nhàng đan hat tay đặt trên đầu gối bắt chéo cười nh7 không cười hỏi.

- Để uy hiếp – Hiểu Đồng thẳng thừng đáp.

- Vậy cô nghĩ sao – Bà Mai Hoa nhướn mày nói. Bà không ngờ Hiểu Đồng lại thẳng thừng nói ra như vậy.

- Tôi chẳng nghĩ gì cả - Hiểu Đồng đáp, ánh mắt nhìn bà Mai Hoa vẻ khiêu khích.

Một thoáng qua, bà Mai Hoa bỗng run nhẹ trước ánh mắt đó. Một ánh mắt khó dò, vừa trong suốt lại vừa ẩn chứa rất nhiều thứ. Bà đã gặp hàng trăm hàng ngàn người, nhưng bà chưa từng gặp ai có ánh mắt như thế. Ánh mắt nếu nhìn bình thường sẽ không thấy gì nhưng nếu nhìn kỹ sẽ khiến người ta sợ hãi.
- Xem ra cô không biết sợ thì phải .

- Bà sai rồi, chỉ vì trải qua quá nhiều nỗi sợ nên tôi đã biết cách bình thản đón nhận nó mà thôi.

- Cô có thể đón nhận nó, còn bạn cô thì sao? – Bà Mai Hoa bắt đầu bày tỏ sự uy hiếp của bà đối vớ Hiểu Đồng.

- Cho nên tôi mới đợi bà đến ra điều kiện – Hiểu Đồng không những không sợ hãi mà còn tỏ ý khinh thường.

Đối với sắc mặt quá ư bình thản của Hiểu Đồng, bà Mai Hoa có phần e dè run sợ. Nhưng một người từng trải như bà đâu dễ dàng để cho một cô gái mới lớn uy hiếp như thế.

- Tránh xa hai đứa con của tôi, rời khỏi công ty. Tôi sẽ để bạn của cô làm người mẫu đại diện không những sản phẩm lần này mà còn những sản phẩm sau này.

- Một điều kiện thật béo bở, nhưng mà tôi từ chối – Hiểu Đồng khẽ cười từ chối.

Bà Mai Hoa lặp tức nhổm người ngồi thẳng lưng nhìn Hiểu Đồng. Nhưng cô chậm rãi uống trà rồi từ tốn nói:

- Thứ nhất, không phải là tôi bám lấy hai đứa con của bà mà là họ tìm đến tôi. Thứ hai, bây giờ tôi không còn là người của công ty bà mà là người đại diện cho tập đoàn Vĩnh Phát. Thứ ba, Đình Ân thật sự tài giỏi, cô ấy có thể tử đứng trên đôi chân của mình mà không cần dựa dẫm vào ai. Cuộc thi lần này cô ấy sẽ dùng hết khả năng của mình để chiến thắng.

- Cho dù cô ấy có tài năng thế nào, thì chỉ cần cái phẩy tay của tôi cô ấy cũng không bao giờ giành được phần thắng đâu. Chẳng những vậy, cô ấy mãi mãi không thể nào bước chân được vào làng giải trí dù chỉ một giây.

Rầm……

Tiếng vỗ bàn thật mạnh khiến bà Mai Hoa giật bắn cả mình. Bà đưa mắt nhìn Hiểu Đồng thì bắt gặp đôi mắt đỏ như ánh lửa của cô đang nhìn bà như muốn thiêu đốt. Ngay sau đó, cả thân người phía trên của Hiểu Đồng gần như đổ về phía bà, cô ghiến răng nói:

- Để tôi nói cho bà biết. Tôi không còn là một cô bé không có gì dễ dàng bị bà uy hiếp. Mễ Hiểu Đồng năm xưa đã chết từ khi bà hại chết mẹ của tôi. Bà có biết chính bà, chính là bà đã hại chết mẹ của tôi. Bà có biết mẹ tôi trước khi chết ra sao không? Khi bà ngủ, có bao giờ bà mơ thấy mẹ tôi không.

Sau đó cô đứng thẳng người dậy rồi cười lớn:

- Bà nghĩ bà còn có khả năng uy hiếp được tôi sao. Tôi sẽ không để bà hại bất cứ người thân nào của tôi nữa. Nếu bà dám hại họ, tôi sẽ cho bà nếm mùi mất người thân là như thế nào. Tôi chẳng những cướp đi hai đứa con trai của bà trên tay bà. Mà cả người chồng mà bà tôn trọng cũng sẽ bị tôi cướp đi.

- Cô… cô… - Bà Mai Hoa tức giận nói không nên lời, bà nhớ đến nét mặt đau đớn của bà Cẩm Du khi ngã xuống, làm tim bà run sợ, bà khẽ nhắm mắt hít một hơi thật sâu trấn tĩnh nói, chưa bao giờ bà chịu sự uy hiếp đến thế - Cô nghĩ mình đủ tư cách để gặp ông ấy sao.

Hiểu Đồng lại thêm một lần nữa cười lớn.

- Tôi nói cho bà biết, chỉ với ba chữ “ Mễ Hiểu Đồng” tôi có thể làm cho Triệu Vĩnh Nguyên đích thân đến tìm tôi. Bà chẳng phải nói rằng tôi rất giống mẹ tôi sao. Ông ấy sẽ nghĩ sao khi mà chính bà đã hại chết mẹ tôi hả.

Hiểu Đồng từ một người bị uy hiếp chuyển thành người đi uy hiếp chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

- Bà có biết tôi hận bà đã gây ra cái chết cho mẹ tôi biết bao nhiêu hay không? Nhưng vì Vĩnh Thành, tôi đã từng có một thoáng suy nghĩ bỏ qua tất cả mọi chuyện. Nhưng qua lần này, tôi nghĩ rằng nếu như tôi tiếp tục nhẫn nhịn bà, người thân của tôi sẽ tiếp tục bị bà làm tổn thương . Tôi nghĩ tôi đã nói xong rồi.

Hiểu Đồng quay lưng đi, nhưng cô không bước đi mà đứng lại nói:

- Nếu như ngày mai, bà bỏ phiếu chống lại bạn tôi, tôi sẽ lặp tức đi tìm Triệu Vĩnh Nguyên.

Câu uy hiếp cuối cùng của Hiểu Đồng làm bà Mai Hoa chấn động. Bà biết rằng ván cờ này bà không thể thắng.

Ngày thi cuối cùng cũng đã bắt đầu, mọi người đều lo lắng, chỉ có Hiểu Đồng là bình tĩnh. Cô chậm rãi thu xếp mọi việc, hướng dẫn mọi người làm việc đâu vào đó. Để chắc ăn cô còn đi đến chào ngài Andre và chị Quỳnh ( vì mới trò chuyện với chị nên lấy tên chị đặt luôn ^^), con dâu ngài bộ trưởng, chị cũng là chủ một cửa tiệm thời trang có tiếng trong thành phố, tham dự rất nhiều show trình diễn, là người nổi tiếng trong ngành.

Rồi lại được thông báo rằng bà Mai Hoa do không được khỏe nên rút lui khỏi thành phần ban giám khảo. Hiểu Đồng khẽ cười thầm, nếu bà Mai Hoa rút lui sẽ có lợi cho Đình Ân.

Còn hai tiếng nữa mới bắt đầu cuộc thi, Đình Ân và Minh Thùy đang trong tâm trạng thấp thỏm không yên. Ngay lúc đó, Hiểu Đồng nhận được cuộc gọi của Thiên Minh. Mấy hôm nay cậu đang dùng quan hệ của mình thâm dò phía siêu mẫu Như Lan xem cô ta sẽ bầu chọn ai. Khi biết cô ta là bà con của nhà Quốc Bảo, đành nhờ Minh Thùy chiêu dụ Quốc Bảo để cậu về bỏ nhỏ với chị mình. Dường như Như Lan cũng đã đồng ý nhận lời giúp đỡ Đình Ân vì dù sao cũng từng quen biết nhau qua các bữa tiệc. Nhưng nào ngờ hôm nay cậu nhận được tin, Như Lan thay đổi quyết định, dường như cô đang nghiêng về phía Anh Kỳ mà việc này liên quan đến một thế lực phía sau.

Cái tin này gây shock cho Hiểu Đồng vô cùng. Cô thật không ngờ con cáo già đó lại gian xảo như vậy. Bà ta vì lời đe dọa của cô mà rút lui, nhưng cô chỉ nói là nếu bà ta bỏ phiếu chống, nhưng lại không nói là những người khác không được bỏ phiếu trống. Con cáo già đó lại dùng thế lực và tiền bạc của mình để lôi kéo họ về phía Anh Kỳ. Một cơn giận bùng lên khiến toàn thân cô run rẩy.

Hiểu Đồng hít một hơi cố trấn tĩnh và suy nghĩ, ngài Andre quay mấy ngày tiếp xúc, cô không nghĩ ông ta lại al2 người dễ bị mua chuộc bằng tiền. Còn chị Quỳnh với cô giao tình rất tốt, lại là con dâu ngài bộ trưởng, chắc chắc bà ta không dám đắc tội. Con bài còn lại của cô là Tuấn Kiệt, anh và cô đã cá cược, cô đã thắng, lá phiếu của anh chắc chắn sẽ nghiêng về phía Đình Ân. Chỉ còn lại 6 người trong thành phần ban giám khảo. Cô chỉ có hai lá phiếu bảo đảm, nhất định phải có được lá phiều của ngài Andre, nhưng bằng cách nào….

Nghĩ vậy, Hiểu Đồng ra khỏi phòng chờ của Đình Ân, cô không muốn thấy tâm trạng lo lắng của mình ảnh hưởng đến Đình Ân. Không để ý cô va vào một chàng trai đang đi đến, khiến cô suýt chút ngã ra sau, may mắn thay người đó đã kéo cô lại kịp thời. Định thần nhìn lại thì đó là Quốc Bảo. Cô vội vàng tìm nắm lấy áo Quốc bảo kéo đến một góc thì thầm vào tai cậu một điều rồi vội vã đi tìm ngài Andre.

Tuấn Kiệt đang ngồi trong phòng nghỉ xem lại số hình ảnh mà cậu vừa mới rửa thì có tiếng mở cửa. Cậu cứ nghĩ là Hiểu Đồng, nào người đằng sau cánh cửa lại là Anh Kỳ. Nét mặt đang tươi vui của cậu bỗng biến mất.

- Ngọn gió nào thổi em đích thân đến tìm anh vậy – Tuấn Kiệt châm biếm hỏi.

- Vì em muốn chiến thắng – Anh Kỳ trả lời không chút do dự.

- Haiz! Em nghĩ tôi là ai vậy. Là người thích thì em gọi đến, không thích thì em đá đi à. Năm xưa em tiếp cận tôi, nhờ tôi giúp em lên đỉnh vinh quang. Sau đó bị em đá một cách thảm thương, em nghĩ bây giờ tôi vẫn còn tiếp tục để em lợi dụng sao – Tuấn Kiệt bật cười chua xót nói.

- Năm xưa là em có lỗi, nhưng vì lúc đó em nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại Vĩnh Phong nữa cho nên mới quen anh. Nhưng em đã gặp lại anh ấy, anh ấy chính là mối tình đầu của em, em mãi mãi không quên được anh ấy .

- Vậy thì cô cứ tìm hắn mà nhờ giúp đỡ - Tuấn Kiệt bực tức gắt lên. Cậu đã thất vọng vô cùng khi cô đến tim cậu vì muốn chiến thắng cuộc thi này, giờ lại nghe cô bày tỏ tấm lòng của mình, thử hỏi làm sao cậu không đau đớn. Năm xưa cậu yêu cô nhiều như thế, vì cô mà chấp nhận hứng chịu cơn giận dữ của ông nội. Để rồi bị cô cho ăn trái đắng.

- Em và anh ấy đã chia tay rồi – Anh Kỳ nói trong giọng ghẹn ngào – Anh ấy không yêu em. Anh có biết em đau khổ thế nào hay không. Em đã hối hận, hối hận năm xưa lại chia tay anh.

Tuấn Kiệt bỗng khựng lại trước lời nói của Anh Kỳ. Trái tim mềm yếu của cậu lại run lên lần nữa trước những giọt nước mắt của Anh Kỳ. Còn đang bất động thì cậu đã cảm nhận được một hơi ấm áp sát lồng ngực mình, bàn tay Anh Kỳ vòng ôm lấy cậu. Mặt cô vùi vào lồng ngực cậu.

- Anh biết không, em rất luyến tiếc những ngày chúng ta bên nhau. Khi em biết Vĩnh Phong không yêu em, em mới thấy mình thật ngốc ghếch, tại sao lại buông tay anh ra. Em nhận ra rằng trên thế gian này không có ai tốt với em hơn anh. Chúng ta bắt đầu lại được không anh – Anh Kỳ dịu dàng nói.

Tuấn Kiệt bị lời nói của Anh Kỳ làm run động, cậu yêu cô, sẵn sàng tha thứ cho cô chỉ cần cô về bên cậu. Nhưng lời hứa với Hiểu Đồng thì sao. Còn đang mãi đấu tranh thì cậu đã thấy Anh Kỳ vòng aay ra sau cổ cậu, áp đôi môi quyến rũ của cô vào môi cậu, cuồng nhiệt quấn lấy cậu, không để cho cậu thêm giây phút suy nghĩ nào nữa. Cô ta từ lúc hay tin bà Mai Hoa rút lui thì lo sợ vô cùng. Bằng mọi giá cô không để thua cuộc, không từ thủ đoạn nào.

- Em không muốn thua, anh giúp em được không – Sau khi rời nhau ra, Anh Kỳ liền thỏ thể bên tai Tuấn Kiệt, cậu đã bị tình yêu nhấn chìm lí trí, cậu nhắm mắt khẽ gật đầu.

Khi Anh Kỳ rời đi thì Tuấn Kiệt mới phát giác phía bên kia cánh cửa có một bóng người đang đứng dựa tường nét mặt trầm tư. Cậu thoáng giật mình rồi sau đó ngượng ngập cúi đầu nói:

- Xin lỗi em Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng khẽ nhắm mắt thờ dài một hơi. Sau đó cô mở mắt nhìn vẻ mặt bối rối và ăn năn của Tuấn Kiệt nói:

- Em không trách anh.

- Nhưng mà …

- Không sao, dù không có anh giúp, em vẫn có thể làm Đình Ân chiến thắng, ít ra là tỷ số hòa.

Nói rồi Hiểu Đồng quay lưng đi, ý định tìm ngài Andre cũng bỏ dở. Ngay sau đó, Minh Thùy hớt hải chạy đến nói:

- Bộ váy của chị Đình Ân đã biến mất rồi.

- Sao lại mất – Hiểu Đồng kinh ngạc hỏi.

- Em và chị Đình Ân căng thẳng quá nên cùng nhau đi toel, nào ngờ khi quay lại thì bộ váy biến mất tiêu – Minh Thùy giải thích với bộ mặt xanh mét.

- Được rồi, bây giờ em đi nói với Thiên Minh cho người đi tìm và lấy lại bộ váy về - Hiểu Đồng bình tĩnh nói.

- Em chỉ e là khi lấy lại thì bộ váy đã không còn nguyên vẹn nữa – Minh Thùy lo lắng nói.

Hiểu Đồng cũng biết điều này chứ, nhưng cô cũng không biết phải làm gì vào lúc này. Ván cờ của cô đã bị ăn sạch sẽ, chỉ cần một bước nữa thì cô sẽ thua. Ngay lúc đó, Quốc Bảo lại đến mang theo cho Hiểu Đồng một tin không tốt nữa:

- Chị ta không mặc chiếc áo đã cướp của Đình Ân mà mặc bộ váy của nhà thiết kế Robert Taylor, cũng là giám khảo lần này. Không lí nào ông ta lại chấm điểm cho người mặc bộ váy của mình thua cuộc.

Thì ra việc giành lấy bộ váy của Đình Ân chỉ là chiến thuật tung hỏa mù. Mục đích của cô ta là không muốn Hiểu Đồng dò ra được bộ váy của cô ta mặc trong đêm thi. “Thiên thần đen – thiên thần bí hiểm – vẻ đẹp bí hiểm” , thật đúng là thông minh. Hiểu Đồng thấy toàn thân đuối sức. Cô từ từ bước đi trong im lặng, Minh thùy và Quốc Bảo thấy cô như vậy cũng không làm phiền.

Hiểu Đồng bước đến một chỗ vắng từ từ khụy người xuống. Cô thua rồi. Thua rồi.

Cô đã hứa với Đình Ân là sẽ giúp cô ấy giành chiến thắng, nhưng mà kết cục lại như thế này. Cô không còn mặt mũi nào để nhìn Đình Ân.

Trong lúc Hiểu Đồng gục mặt muốn khóc thì Vĩnh Thành chạy đến bên cạnh cô, cậu vươn tay vỗ lưng cô nhẹ nhàng nói:

- Sao em lại trốn ở đây, làm anh tìm muốn hụt hơi. Cũng may gặp được Minh Thùy, con bé nói em ở đây anh mới có thể tìm được .

- Sao anh đến sớm vậy – Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn Vĩnh Thành, đôi mắt cô đầy u buồn lẫn tuyệt vọng khiến vĩnh Thành chua xót. Cậu cũng vừa hay tin chuyện của mẹ và Anh Kỳ làm nên chạy vội đến đây.

- Em xem, anh đưa đến cho em một thứ - Vĩnh Thành vừa nói vừa đưa đến cho Hiểu Đồng một chiếc hộp màu xanh. Cô nhận ra chiếc hộp này, cũng biết bên trong là gì nhưng cô không hiểu tại sao Vĩnh Thành lại muốn đưa nó cho cô vào giờ phút này. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt cô vội sáng rực lên, cô ngỡ ngàng nhìn Vĩnh Thành hỏi:

- Ý anh là…

Vĩnh Thành không trả lời chỉ nhìn cô cười. Nhưng sau đó gương mặt vừa có chút khởi sa1c8c ủa Hiểu Đồng lại lặp tức xám trở lại, cô thở dài nói:

- Nhưng mà bây giờ đã muộn rồi. Đính Ân đã mất chiếc váy, và Anh Kỳ cũng đưa ra một ý tưởng rất hay cho vẻ đẹp thiên thần.

- Hiểu Đồng, dễ dàng bỏ cuộc không phải là tác phong của em – Vĩnh Thành cố ý nói khích Hiểu Đồng.

Cô nhìn thẳng vào mắt Vĩnh Thành, đôi mắt trong suốt nhìn cô cười đầy tin tưởng khiến cho cô an lòng. Tại sao trong nhưng lúc cô tuyệt vọng nhất, anh đều xuất hiện nâng đở cô, cho cô điểm tựa.

Đã có lúc cô muốn ích kỷ lãng quên cậu để mặc cho trái tim mình nghiêng ngã. Cô vẫn biết mình có lỗi với Vĩnh Thành rất nhiều, nhưng cô không thể nào chối bỏ được tình yêu của mình dành cho Vĩnh Phong. Nhiều lúc cô muốn buông xuôi để mặc cho trái tim như con thuyền xuôi theo dòng nước, tự tìm đến bến đỗ của mình. Lúc Vĩnh Thành nói rằng muốn cho cô sự tự do chọn lựa, Hiểu Đồng biết Vĩnh Thành phải rất đau khổ vằn vặt rất nhiều mới đưa ra quyết định đó, cô càng cảm thấy có lỗi với Vĩnh Thành nhiều hơn, nhưng trong lòng cô đâu đó nhen nhóm sự vui mừng, vì cô lại có thể tiếp tục ở bên cạnh vĩnh Phong.

Nhưng mà trong lúc cô lần nữa tuyệt vọng thì cậu lại lần nữa đưa bàn tay về phía cô. Tại sao lại là Vĩnh Thành mà không phải là Vĩnh Phong. Tại sao vẫn là bàn tay này, vậy thì ân tình này làm sao cô có thể trả hết, làm sao cô có thể ích kỷ bỏ rơi cậu được.

Hiểu Đồng choàng tay qua người Vĩnh Thành khẻ thầm nói:

- Cám ơn anh luôn ở bên em mỗi khi em gặp khó khăn .

Vĩnh Thành không nói gì yên lặng ôm lấy cô vỗ về, trao cho cô sức mạnh.

Vừa lúc đó, một bóng hình chạy đến với vẻ mặt lo lắng. Cậu nhìn thấy cảnh tượng đó thì khựng lại nép vào một bên tường âm thầm đau khổ. Tại sao lại oan trái như vậy, tại sao lại là người anh mà cậu yêu thương và kính trọng.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Trước cửa phòng chờ của nhà điêu khắc Nguyễn Hưng, một cô gái xinh đẹp đưa tay gõ cửa. Nhà điêu khắc Nguyễn Hưng là một nhà nghệ thuật tài ba, vô cùng được yêu mến. Những tác phẩm của ông luôn được người ta mến mộ và tranh nhau mua. Nghe tiếng gõ cửa ông liền ra mở.

- Chào ngài – Cô gái xinh đẹp thấy ông mở cửa liền nở nụ cười quyến rũ – Tôi là người của ban tổ chức cuộc thi được cô Đình Ân nhờ cậy đem đến đưa cho ngài vật này.

Ông ta nghi hoặc nhìn vào hộp quà trên tay cô nhíu mày.

- Xin lỗi, trước giờ thi, ban giám khảo không thể nhận bất cứ thứ gì từ thí sinh. Là người tổ chức chắc cô biết rõ điều này.

- Đúng vậy thưa ngài. Nhưng mà cô Đình Ân không hề ép buộc ngài phải nhận lấy, chỉ cần ngài nhìn vào món đồ bên trong, rồi tùy ngài định đoạt – Cô gái vẫn bình tĩnh không lo sợ gì trước sức ép của ông ta, vẫn bình thản nói.

Nhà điêu khắc Nguyễn Hưng miễn cưỡng mở hộp quà ra, vừa nhìn thấy món quà bên trong ông ta sầm mặt lại, rồi ngẩng đầu nhìn cô gái với vẻ bối rối:

- Cái này ….

- Vậy bây giờ ngài nhận hay không nhận ạ - Cô gái cố tình hỏi dồn.

Ông ta im lặng không trả lời nhưng hai tay đã cầm khư khư hộp quà, cô gái mĩm cười nói:

- Vậy tôi đi đây, chào ngài.

Hiểu Đồng quay lưng đi, khóe môi nhếch lên một ý cười. Bên trong hộp quà chính là một tác phẩm của ông ấy. Năm đó trong một buổi đấu giá từ thiện, Hiểu Đồng đã cùng Vĩnh Thành tham dự. Cô buộc miệng khen tác phẩm đó đẹp. Vậy là Vĩnh Thành đã mua nó tặng cho cô. Nhưng sau đó, cô phát hiện, tác phẩm này bị khuyết.

Tác phẩm này là do ông Nguyễn Hưng tạo ra, ông vốn biết nó bị khuyết nên chưa từng đem ra trưng bày. Vào lúc ông đang ở nước ngoài tham dự một buổi triển lãm, con gái ông đã tự ý lấy tác phẩm này đem đến buổi đấu giá. Khi ông trở về biết được, có cho người đến tìm mua lại với giá cao. Nhưng vì chỗ khuyết không đáng kể, lại phải nhìn rõ mới thấy, huống hồ nó còn là món quà Vĩnh Thành tặng cho cô nên Hiểu Đồng đã từ chối đề nghị mua lại.

Nhưng một bậc thầy như ông lại không muốn tác phẩm của mình có chỗ khuyết lại được đem ra bên ngoài cho nên hết lần này đến lần khác yêu cầu mua lại với giá gấp mấy lần, đều bị Hiểu Đồng từ chối. Không ngờ lần này lại là một dịp tốt, Hiểu Đồng trả lại cho ông ta, chắc chắn ông ta sẽ bỏ phiếu để cảm ơn, sự may mắn này Vĩnh Thành mang lại. Trong tay cô hiện giờ có được hai lá phiếu, chỉ còn lá phiếu của ông Andre, chiếc váy của Đình Ân cũng tiêu tan, chỉ hơn 1 tiếng nữa là bắt đầu.

- Chiếc váy sao rồi – Hiểu Đồng trở về phòng nghỉ của Đình Ân hỏi.

- Chị của anh Thế Nam đang giúp mình lựa chọn một bộ váy thích hợp. Dù thua cuộc, nhưng ít nhất mình cũng đã cố gắng hết mình rồi – Đình Ân cười nói, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Hiểu Đồng vì mình mà bôn ba như vậy, cô không thể phụ lòng Hiểu Đồng.

- Đúng vậy, tụi mình đã cố gắng hết sức mình – Hiểu Đồng cười buồn nói – Nhưng vẫn còn thời gian, chưa đến phút cuối cùng mình quyết không bỏ cuộc.

- Chúng ta cùng cố gắng – Đình Ân gật đầu, ánh mắt phát sáng đầy tự tin.

- Phải đó, ba chị em mình cùng liên kết lại nhất định có thể dời núi – Minh Thùy từ nãy giờ buồn bã ngồi đọc báo để quên đi sự chán nãn trong lòng. Cô chạy đến que quẩy tờ báo trước mặt Hiểu Đồng, một hình ảnh đập vào mắt cô. Cô nhớ tới bức tranh mà ngài Andre đứng ngắm, ông ta từng nói là yêu thích nét truyền thốngViệt Nam. Vẻ đẹp thiên thần. “Tìm ra rồi” – Hiểu Đồng reo lên trong lòng.

Cuối cùng giờ thi cũng đã đến, khán phòng chật kín người, ai cũng muốn vào trong xem cuộc thi giữa hai mỹ nữ nổi tiếng trong và ngoài nước. Có rất nhiều phóng viên đến săn tin, ánh đèn họ chớp nhoáng quanh các vị giám khảo rồi chụp sân khấu, trên sân khấu là hình ảnh của các sản phẩm mới.

Vốn dĩ chỉ là cuộc thi của hai người trong việc giành quyền làm người đại diện. Nhưng các cổ động cho rằng đây là thời cơ tốt để giới thiệu sản phẩm trước mọi người nên đã PR cho một cuộc thi vô cùng ngắn ngủi trở thành đề tài nóng bóng trên khắp các mặt báo. Kết quả là khiến nhiều người rất tò mò.


Đến giờ, nữ MC của chương trình bận một chiếc váy trang nhã bước lên giới thiệu.

- Mọi người xin mời im lặng trở về chỗ ngồi của mình đi ạ - Tiếng người MC vang lên, rất trầm bỗng khiến mọi người im lặng ngay lặp tức và bắt đầu trở về chỗ ngồi của mình.

- Chắc mọi người rất háo hức xem hai người đẹp chúng ta sẽ thể hiện vẻ đẹp thiên thần như thế nào đúng không? Vâng …trong khi chờ đợi chúng tôi xin giới thiệu cho mọi người sản phẩm được mang tên “Vẻ đẹp thiên thần”. Và sau đây là mẫu sản phẩm vẻ đẹp thiên thần của chúng tôi.

Nữ MC vừa giới thiệu xong thì lui xuống hậu đài. Ngay sau đó là nhưng người mẫu xinh đẹp xuất hiện, trên tay mỗi người là một mẫu sản phẩm khác nhau. Một người mẫu bước ra, thì MC lại giới thiệu về mẫu sản phẩm trên tay người mẫu đó. Lần lượt lần lượt cho đến hết.

Cuối cùng người MC cũng bước ra nói:

- Vừa rồi là hoàng loạt mẩu sản phẩm của “ Vẻ đẹp thiên thần”. Sau đây là sự thể hiện vẻ đẹp thiên thần của hai mỹ nhân của chúng ta.

Cuối cùng giờ thi cũng đã đến, khán phòng chật kín người, ai cũng muốn vào trong xem cuộc thi giữa hai mỹ nữ nổi tiếng trong và ngoài nước. Có rất nhiều phóng viên đến săn tin, ánh đèn họ chớp nhoáng quanh các vị giám khảo rồi chụp sân khấu, trên sân khấu là hình ảnh của các sản phẩm mới.

Vốn dĩ chỉ là cuộc thi của hai người trong việc giành quyền làm người đại diện. Nhưng các cổ động cho rằng đây là thời cơ tốt để giới thiệu sản phẩm trước mọi người nên đã PR cho một cuộc thi vô cùng ngắn ngủi trở thành đề tài nóng bóng trên khắp các mặt báo. Kết quả là khiến nhiều người rất tò mò.

Đến giờ, nữ MC của chương trình bận một chiếc váy trang nhã bước lên giới thiệu.

- Mọi người xin mời im lặng trở về chỗ ngồi của mình đi ạ - Tiếng người MC vang lên, rất trầm bỗng khiến mọi người im lặng ngay lặp tức và bắt đầu trở về chỗ ngồi của mình.

- Chắc mọi người rất háo hức xem hai người đẹp chúng ta sẽ thể hiện vẻ đẹp thiên thần như thế nào đúng không? Vâng …trong khi chờ đợi chúng tôi xin giới thiệu cho mọi người sản phẩm được mang tên “Vẻ đẹp thiên thần”. Và sau đây là mẫu sản phẩm vẻ đẹp thiên thần của chúng tôi.

Nữ MC vừa giới thiệu xong thì lui xuống hậu đài. Ngay sau đó là nhưng người mẫu xinh đẹp xuất hiện, trên tay mỗi người là một mẫu sản phẩm khác nhau. Một người mẫu bước ra, thì MC lại giới thiệu về mẫu sản phẩm trên tay người mẫu đó. Lần lượt lần lượt cho đến hết.

Cuối cùng người MC cũng bước ra nói:

- Vừa rồi là hoàng loạt mẩu sản phẩm của “ Vẻ đẹp thiên thần”. Sau đây là sự thể hiện vẻ đẹp thiên thần của hai mỹ nhân của chúng ta.

- Và người mở màn cho cuộc thi ngày hôm nay chính là người đẹp Anh Kỳ.

Mc vừa lui vào khán đài thì một luồng khói bốc ra phủ dày sân khấu, trong luồn khói bổng phát ra ánh sáng lấp lánh từ từ tiến ra sàn T. Khói cũng từ từ bị rút lại, hiện ra trước mặt mọi người là một thiếu nữ rất xinh đẹp bận một chiếc váy màu đen đính kim sa lấp lánh đầy quyến rũ và sang trọng. Sau lưng là đôi cánh màu đen huyền tuyệt đẹp, ở cô toát ra một vẻ đẹp bí hiểm, ẩn ẩn hiện hiện trong làn khói. Mái tóc nhuộm vàng nhạt được uốn lượn như dòng suối càng làm tăng thêm vẻ đẹp mờ ảo của cô. Khi cô khẽ cười, nụ cười tỏa sáng với hàm trắng đều tuyệt đẹp nổi lên giữa bộ váy màu đen càng khiến cô đẹp hơn.

Tất cả mọi người đều ồ lên trước vẻ đẹp của cô đầy ngưỡng mộ, những ánh đèn chớp tắt liện tục, mọi máy quay đều tập trung vào cô.

Rõ ràng màu đen không phải là màu của những thiên thần. Nhưng Anh Kỳ đã tạo ra một thiên thần đen hết sức thu hút và đẹp rực rỡ, một vẻ đẹp bí ẩn. Sau khi cô đi hết sàn T, xoay người trở lại rồi đón nhận cái micro từ tay nữ MC thì cô quay lại nhìn tất cả mọi người bắt đầu nói:

- Các vị, người ta thường nói :” Bí mật tạo nên sự quyến rũ của phụ nữ, bí ẩn tạo làm ra phong cách của đàn ông” ( cái câu bí mật …là do mình chôm được trong thám tử conan, còn câu bí ẩn…là do mình chế ra, nếu ko đúng bỏ qua cho nha ^^) . Mọi người phụ nữ đều có thể thu hút người khác phái bởi vẻ đẹp bí ẩn của họ. Vì vậy hãy tạo ra sự bí ẩn của mình bằng nhưng sản phẩm này mới này, bởi vì những sản phẩm này sẽ giúp bạn ngày càng xinh đẹp và quyến rũ hơn.


Cô vừa dứt lời thì một tràng vỗ tay lớn vang lên, Anh Kỳ khẽ cười chào mọi người rồi lui vào bên trong.

- Trời ơi chị ấy làm đẹp quá hà – Mình Thùy đứng trong hậu đài suýt xoa reo lên rồi chợt nhớ ra gì đó liền im lặng lén lút nhìn Đình Ân.

Đình Ân vẻ mặt đã tái xanh từ lúc nào, nghe Minh Thùy nói vậy thì lòng thấp thỏm không yên.

- Phải chi chúng ta được ra trước thì hay biết mấy - Minh Thùy cảm thấy tiếc rẻ nói.

Hiểu Đồng bước đến nắm chặt bàn tay đã lạnh toát của Đình Ân trấn an:

- Đừng căng thẳng, thả lòng người đi. Cô ấy đúng là lợi thế hơn chúng ta rất nhiều, nhưng mà chỉ cần cậu bình tĩnh trình bày hết ý nghĩa của của vẻ đẹp thiên thần thì chúng ta sẽ không thua đâu. Mình nói rồi cuộc thi ngày hôm nay không cần phải giành phần thắng, chỉ cần giữ được vị thế ngang bằng thì lần sau cậu nhất định thắng. Tin mình đi.

Đình Ân cắn môi nhìn Hiểu Đồng rồi khẽ gật đầu. Cô đứng lên khẽ nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh ra. Khi cô mở mắt ra thì trước mặt cô là ba chàng trai tuấn tú. Đình Ân ngạc nhiên hỏi:

- Sao mọi ngừi lại ở đây.

- Bọn anh đến để cổ vũ em – Thiên Minh đáp.

- Cám ơn – Đình Ân nhìn Thiên Minh rồi Thế Nam, hai người đàn ông chiếm vị trí quan trọng trong tim mình, cảm thấy sự cổ vũ và niềm tin lớn lao trong đôi mắt họ, lại nhìn thấy ngón tay cái chỉ lên biểu tượng sự cổ vũ của Quốc Bảo, cô khẽ cười nói:

- Em sẽ cố gắng hết mình.

Thiên Minh bước đến ôm lấy cô một cái nhẹ nhàng nói:” Chúc em may mắn”. Nhưng Đình Ân lại nhìn thấy đôi mắt to đẹp với chân mày rậm của Thế Nam đang nhìn cô, tim cô đập mạnh. Thế Nam nhìn cô nhoẻn miệng cười, nụ cười thật đẹp nói:” Cố gắng lên”. Câu nói này có lẽ là sự cổ vũ lớn nhất dành cho cô. Câu nói mà cô muốn nghe nhất vào giây phút này.

Ngay sau đó, nữ Mc bắt đầu giới thiệu Đình Ân, mọi người đang chụm đầu bàn tán về sự xuất hiện vừa rồi của Anh Kỳ nghe vậy thì ngồi ngay ngắn lại mắt nhìn lên sàn.

Trên sân khấu, ba bóng người xuất hiện. Một người mặc đồng phục học sinh cấp hai, tóc thắt bím hai bên, chiếc áo sơ mi với chiếc váy xanh, xách trên tay chiếc cặp da nhảy chân sáo đi ra đầy sự nghịch ngợm của tuổi học trò. Một cô gái khác mặc chiếc áo dài trắng thướt tha yểu điệu, mái tóc được tết thành bím quàng sang một bên, cài thêm một đóa hoa huệ trắng , ôm trong tay cái bìa gập trong thật e ấp và đầy dịu dàng. Cô gái còn lại ăn bận giản dị, chỉ một cái áo thun và quần jean đơn giản, buộc tóc gọn gàng sau lưng, vai đeo ba lô màu đen tự tin bước đi. Ba người đều rất xinh xắn, cảm giác từ lúc họ xuất hiện như một cơn gió nhẹ nhàng thỏang qua.

Không gây kinh ngạc, không lộng lẫy, không huyền ảo. Họ xuất hiện vô cùng bình dị nhưng lại gây cho người xem một sự ngơ ngẩn ngọt ngào. Cuộc sống không cần sự nóng bỏng kiêu sa, chỉ cần một sự giản dị trôi qua cũng là điều hạnh phúc. Cho nên khi cả ba người đều đồng loạt nở nụ cười như ánh mặt trời chiếu sáng trong sự bình dị đó đều khiến cho người xem ngất ngây.

Đến cả các phóng viên cũng quên mất việc chụp hình.

Vĩnh Phong nhìn cô gái đeo ba lô kia khẽ cười, dáng vẻ ấy cậu mãi mãi không bao giờ quên.

Đình Ân đón nhận micro từ tay nữ MC, cô cười chào khán giả rồi bắt đầu nói.

- Có lẻ trong số các cô gái, có người rất tự tin vào vẻ đẹp của mình. Nhưng cũng có người lại luôn mặc cảm với bề ngoài của mình. Trong những cô gái không xinh đẹp, có người cam chịu với vẻ ngoài của mình, có người lại không cam chịu nên than thân trách phận. Nhưng theo tôi thì không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp mà thôi. Ngay cả bản thân tôi cũng không hẳn là một cô gái xinh đẹp, nhưng tôi may mắn được chỉ dạy cách làm đẹp. Và muốn làm đẹp mọi người cần có những sản phẩm để hỗ trợ tô lên vẻ đẹp cho bản thân mình. Đây chính là lí do mà tập đoàn chúng tôi đã tạo ra toàn bộ những sản phẩm này để giúp cho phái nữ đã đẹp nay còn đẹp hơn. Những người không xinh đẹp cũng có thể trở nên xinh đẹp. Cái tên “Vẻ đẹp thiên thần “ của bộ sản phẩm này không phải ý nói dùng sản phẩm này bạn sẽ xinh đẹp như thiên thần. Mà nó dùng để chỉ vẻ đẹp của sự ngây thơ trong sáng – Đình Ân chỉ tay về Minh Thùy trong bộ dạng học sinh cấp hai – Sự dịu dàng tinh khôi – Cô chỉ vào mình với bộ áo dài trắng – Sự tự tin đầy khát vọng – Cô chỉ vào Hiểu Đồng – Vẻ đẹp của các thiếu nữ : chưa, đang và đã trưởng thành. Đây mới chính là vẻ đẹp thiên thần do thượng đế tạo ra.


Tiếng vỗ tay hoan hô vang dội cả hội trường. Các phóng viên không bỏ lỡ cơ hội nữa, liên tiếp chớp tắt những máy quay phim, máy chụp hình soi về ba cô gái trên sàn T. Mọi ánh mắt đầu đều hướng về ba cô gái đang cười tươi tắn nắm tay nhau tạo dáng chụp hình. Rồi cùng rút lui trong chiến thắng.

Nữ MC lại tiếp tục vai trò của mình:

- Vâng thưa các vị, vẻ đẹp thiếu nữ mới thật sự là vẻ đẹp thiên thần. Sau đây mời các vị tiếp tục nhìn lại một loạt các sản phẩm của chúng tôi trong khi các vị giám khảo bàn bạc. Cũng xin nói thêm, theo lời yêu cầu của cô Đình Ân thì trong ba tháng đầu từ khi sản phẩm bắt đầu được tung ra thì ai mua trọn bộ sản phẩm sẽ được một chuyên viên nổi tiếng hướng dẫn bạn kỹ thuật trang điểm giúp bạn ngày càng xinh đẹp hơn.

Tiếng vỗ tay lần nữa vang lên và các sản phẩm lại được các người mẫu lần lượt đưa ra giới thiệu. Sau đó là phần bình chọn của giám khảo.

- Vâng, thưa các vị. Trên tay ban giám khảo là một tấm biển hai màu, màu đỏ sẽ là cô Anh Kỳ, còn màu xanh sẽ là cô Đình Ân.

Cả khán đài vừa hồi hộp chờ đợi, mà người phía hậu đài cũng lấp ló nhìn ra, ai cũng đều chờ đợi sự bình chọn của giám khảo. Hiểu Đồng khẽ vỗ tay trấn an sự lo lắng của Đình Ân.

- Giám khảo thứ nhất là siêu mẫu Việt Nam: Như Lan – MC bắt đầu gọi tên. Cô ta giơ cao tấm biển màu đỏ .

- Nhiếp ảnh gia Tuấn Kiệt – MC gọi tên nhưng Tuấn Kiệt vẫn chần chừ chưa đưa ra biển chấm điểm khiến tất cả mọi người đều chờ đợi, cuối cùng cậu giơ tấm biển màu đỏ, khiến mọi người đều reo lên: 2 – 0.

- Bà chủ shop thời trang nổi tiếng nhất nước ta, cô Như Quỳnh – Chị Quỳnh nhanh chóng giơ cao tấm biển màu xanh. Vẻ mặt đầy hài lòng với sự chọn lựa của mình.

- Nhà điêu khắc Việt Nam nổi tiếng Đông Nam Á: Nguyễn Hưng – Ông giơ lên tấm biển màu xanh.

Tất cả mọi người đều được một phen hồi hộp khi tỉ số cân bằng.

Hiểu Đồng khẽ cười với tỉ số cân bằng này.

- Nhà thiết kế nổi tiếng Robert Taylor – Ông giơ lên tấm biển màu đỏ, sau đó nói một tràng tiếng anh và người MC đã dịch ra – Tôi rất thích lời phát biểu của cô Đình Ân và cũng ấn tượng với sự xuất hiện của cô ấy, nhưng đây là cuộc thi giữa Anh Kỳ và Đình Ân. Anh Kỳ chỉ xuất hiện một mình, trong khi Đình Ân lại cần hai người hỗ trợ. Cho nên tôi thấy Anh Kỳ xứng đáng hơn.

- Ngụy biện, sao không nói, ông không chấm rớt vì cô ta mặc bộ váy do ông thiết kế đi – Minh Thùy nghe xong tức giận nói.

- Còn ngài Andre nữa – Đình Ân lo lắng nắm chặt tay Hiểu Đồng.

- Lúc mình đưa ông ấy đi tham quan triển lãm tranh. Cậu có biết bức tranh mà ông ấy chăm chú nhìn là bức nào không? Chính là bức tranh thiếu nữ bên hoa huệ trắng. Cô thiếu nữ mặc áo dài trắng có mái tóc đen dài , lúc đầu mình chưa nghĩ ra, nhưng lúc nhìn tờ bào thấy giới thiệu cảnh quan Hà Nội với những người mẫu mặc áo dài mình liền nghĩ ra ngay. Nét đẹp truyền thống của chúng ta mà ngài Andre thích chính là áo dài. Cho nên khi cậu xuất hiện trong dáng vẻ ấy, ông ta rất thích. Mình thấy ông ta chú ý đến cậu rất nhiều – Hiểu Đồng tự tin nói.

- Vâng, thật hồi hộp thưa các vị, tỉ số đang nghiêng về phía nữ diễn viên Anh Kỳ. Chỉ còn một lá phiếu nữa thôi. Lá phiếu này sẽ quyết định, hai người họ sẽ tiếp tục tranh đấu trong cuộc thi tiếp theo, hay là kẻ thắng người bại. Xin mời ngài Andre đưa ra tấm biển của mình.

Trong ánh mắt chờ đợi của mọi người, sự im lặng đến nghẹt thở. Ông Andre từ từ đưa tấm biển của mình lên cao, tấm biển màu đỏ….

Nhưng khi ông giơ ra rồi dừng lại, tấm biển đã được xoay lại thành màu xanh. Tiếng hò reo vui mừng vang lên của tất cả mọi người khi tỉ số hòa nhau.

Mình Thùy vui sướng ôm chầm lấy Quốc Bảo đang đứng bên cạnh rồi hôn lên má cậu một cái, khiến QUốc Bảo đỏ bừng cả mặt. Sau đó, Minh Thùy nhận thức được hành động vừa rồi của mình thì ngượng ngùng vô cùng, vội cuối đầu xuống giấu đi gương mặt đã đỏ bừng của mình. QUốc Bảo nhìn cô, ánh mắt ánh lên nũ cười yêu thương.

- Lần sau, chúng ta nhất định sẽ thắng – Hiểu Đồng đứng dậy khẽ chấp tay sau lưng thong thả bước đi cười nói.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay