Chẳng mấy chốc cô đã đến nơi, cô đi vào dáo dác nhìn xung quanh. Nhưng cô cũng chẳng rõ ai là người đã gọi điện cho mình nữa. Cô liền lấy điện thoại gọi lại cho người đó.

- Alô! Tôi đến rồi, anh đang ở đâu?

- Cô đi thẳng vào trong nhìn ghế bên phải – Người đó liền đáp.

Minh Thùy vội đi vào trong nhìn ghế bên phải, có rất nhiều ghế, ghế nào cũng có người ngồi. Minh Thùy bỗng thấy cái tên đáng ghét Quốc Bảo kia đang tay trong tay với một cô gái trẻ, ăn mặc rất sành điệu và phải nói là kín trước hở sau.

Minh Thùy quét mắt nhìn Quốc Bảo cái liền quay mặt đi, lúc này cô chẳng muốn tay đôi với hắn ta chút nào cả. Cô quay mặt đi ngó quanh tìm kiếm người thì điện thoại của cô reo lên. Cô bốc máy.

- Quay người lại phía sau đi.

Minh Thùy quay lưng lại thì thấy Quốc Bảo đã giơ hai ngón tay hơ hơ chào mình, khóe môi nở nụ cười đểu nhìn cô cười cợt. Minh Thùy trừng trừng mắt từ từ tiến lại bàn Quốc Bảo.

Quốc Bảo nhìn Minh Thùy giận dữ đến gần mình thì rất khoái chí. Lần trước bị cô quật ngã, cậu tức tối vô cùng khi cô bỏ chạy. Sau đó, cậu phát hiện dưới đất gần đó có một bìa đựng hồ sơ để tên :”Minh Thùy” và còn kèm theo số điện thoại. Cô nhóc này chỉ lo lấy đồ dưới chân cậu rồi bỏ chạy mà không thèm nhìn xem mình đã nhặt hết đồ chưa. Cậu mở ra xem bên trong, đó là hợp đồng quảng cáo của Đình Ân với các công ty. Trong mắt Quốc Bảo bỗng ánh lên tia nhìn nham hiểm. Cậu khẽ cười nói:” Để xem cô làm cách nào thoát khỏi bàn tay phật tổ của tôi”

- Trả đây – Minh Thùy hất mặt ra lệnh .

- Em yêu, hình như anh nghe ai đó đang sủa thì phải – Quốc Bảo quay sang cô bạn gái lấy tay nâng cầm của cô ta lên đặt nhẹ một nụ hôn .

“ Sủa” – Minh Thùy tức đến nghẹn họng, muốn sấn đến đấm vào bộ mặt đểu cáng của Quốc Bảo một đấm cho hộc máu nhưng nghĩ đến bì sơmi đó cô nén cơn giận xuống.

- Mau trả lại cho tôi – Minh Thùy cố gắng dịu giọng nói.

Quốc Bảo lúc này mới quay lại nhìn cô cười đểu hỏi:

- Tôi nợ gì cô à?

- Cái bìa hồ sơ anh nhặt được – Minh Thùy ngước mặt hít một hơi dài tống hết cũc tức ra ngoài.

- Ồ! Nhặt được. Cô cũng biết nói là nhặt được. Ai nhặt được thì là của người đó. Tôi nhặt được thì nó là của tôi – Quốc Bảo nháy mắt cười nói.


- Cái gì mà của anh chứ. Rõ ràng là anh cố ý chiếm lấy mà. Anh mà không mau trả lại tôi sẽ thưa anh tôi chiếm đoạt của người khác làm của riêng đó – Minh thùy tức giận lớn tiếng nói.

- Đi thưa? Cô cứ việc, khi nào đi thưa nhớ báo tôi một tiếng, tôi sẽ đi hầu – Quốc Bảo nhởn nhơ giương giương mắt khiêu khích đáp.

Minh Thùy tức đến đứt ruột. Nếu như không phải là hồ sơ quan trọng gì thì cô sẽ đập thẳng tay với Quốc Bảo nhưng cô không thể làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của Đình Ân được. Cố gắng hít sâu thở mạnh để vuốt giận cho bản thân. Hễ gặp mặt tên này là cô thấy tức giận. Cô tằng hắng một chút rồi cố gắng nhỏ nhẹ nói:

- Chọc giận anh là tôi không đúng. Nhưng đây là chuyện riêng của chúng ta. Hồ sơ đó là của chị Đình Ân, anh mau trả lại cho tôi để tôi đưa cho chị Đình Ân.

Quốc Bảo thấy Minh Thùy đột nhiên hạ giọng thì mất hứng thú nhưng nhìn thấy vẻ mặt buồn buồn cam chịu của cô dễ thương quá, trong lòng đột nhiên như có cơn gió thổi qua. Cậu ngẩng mặt cười một nụ cười cuốn hút:

- Cô đang cầu xin tôi à.

- Phải – Minh Thùy cố gắng nói.

- Muốn tôi trả lại cũng được, chĩ cần chấp nhận điều kiện của tôi ….

V.ú Năm rảnh rỗi nên đến nhà Vĩnh Thành định giúp cậu dọn dẹp trông khi cậu vắng nhà.Nào ngờ khi bà vừa bước vào đã thấy Hiểu Đồng ở đó.

- Sao con lại đến đây – Bà hơi ngạc nhiên nhìn Hiể Đồng.

Vì dạo này cô rất bận rộn cho nên bình thường Hiểu Đồng ít ghé đây vào ban ngày lắm vì Vĩnh Thành đi làm.Khi Vĩnh Thành đi công tác nước ngoài cô chỉ ghé đây dọn dẹp khi Vĩnh Thành chuẩn bị về nhà.

- Hôm nay là chủ nhật nên bác Hà và bác Trung dẫn bé Đường và bé Phong đi chơi công viên, con ở nhà rảnh rỗi nên đến đay giúp Vĩnh Thành ủi mấy cái áo và dọn dẹp nhà cửa.

V.ú Năm cũng không nói gì nữa, bà lẳng lặng đem dồ vào trong rồi nhìn Hiểu Đồng lui cui dọn dẹp.Nhìn cô gái đẹp người đẹp nết như Hiểu Đồng bà cũng cảm thấy thương mến vô cùng.Ai có phúc lắm mới cưới cô về làm vợ. Nghĩ tới đây tự nhiên bà thấy đau long , hai an hem nhà này đều yêu cô. Bà cũng không biết nói sao nữa.bà thương Vĩnh thành là một đứa trẻ hiền lành ngoan ngoãn rất biết nghe lời. Bà thương Vĩnh Phong là đứa trẻ cô độc.Cả ha đứa bà đều không biết thương ai ghét ai. Bà biết Vĩnh Phong vẫn còn yêu Hiểu Đồng sâu đậm, nhưng còn Hiểu Đồng, cô có còn yêu Vĩnh Phong hay không.

Năm đó, bà vô tình nghe bà chủ gọi điện thoại, bà nghe không rõ lắm nhưng đại khái là muốn chia rẽ Vĩnh Phong và một cô gái. Bà không biết cô gái đó là ai, nhưng bà đoán cô gái đó là người mà mình đã giúp thay đồ, là người mà Vĩnh Phong nhìn bang ánh mắt chìu mến ấm áp.

Rồi bà thấy Vĩnh Phong đau khổ ra đi, bè biết bà chủ đã thành công khi chia rẽ hai người họ.

Bà biết Hiểu Đồng tự nguyện ở bên cạnh Vĩnh Thành là vì cô đã làm Vĩnh Thành bị tai nạn. Lúc bà biết được nguyên nhân là do cô, bà cũng giận lắm, nhưng thấy Hiểu Đồng hét lòng chăm sóc Vĩnh Thành, còn Vĩnh Thành mỗi khi ở bên Hiểu Đồng thì nét mặt tươi vui hạnh phúc vô cùng nên bà đã nguôi giận.

Vậy thì trong những năm tháng đã qua, Hiểu Đồng đã quên đi tình yêu với Vĩnh Phong hay chưa? Cô đã yêu Vĩnh Thành hay chưa? Bà rất muốn hỏi thẳng cô nhưng bà sợ, bà sợ sẽ làm tổn thương cô.

Bà muốn làm một phép thử, đem tình yêu trở về bên nhau, bởi vì bà không muốn cả ba người đều chìm trong đau khổ.Nhất là khi bà thấy Vĩnh Phong vẫn còn đau khổ nhiều như thế. Bà vờ như vô tình nói:

- Vậy con giúp dì dọn dẹp nha, dì đi nấu chút đồ ăn mang đến cho Vĩnh Phong, từ sáng đến giờ nó bị đau nhiều lắm.

Bà nói xong liền lén lút quan sát sắc mặt của Hiểu Đồng, quả nhiên khi nghe Vĩnh Phong bị đau thì gương mặt trầm lại đầy lo lắng, cô vôi vàng hỏi:

- Vĩnh Phong bị đau, anh ấy bị đau gì vậy bác?

- Nó bị đau dạ dày.

“ Đau dạ dày” Hiểu Đồng nghe thấy bỗng thấy đau vô cùng. Năm đó Vĩnh Phong vì đau khổ mà uống rất nhiều rượu đã bị xuất huyết dạ dày.

- Cái thằng lại không chịu ăn uống bình thường cứ chúi đầu vào công việc, bỏ bữa hoài nên dạ dày thường xuyên bị đau. Nó lại ở một mình không ai chăm sóc cả. Mà V.ú lại phải chăm lo nhà cửa bên kia, không thể thường xuyên qua bên nó.

- Sao V.ú không tìm cho anh ấy một ngời giúp việc ạ ? – Hiểu Đồng hỏi.

- Nó không thích có người lạ trong nhà.

Hiểu Đồng gật đầu tỏ ý đã biết.Đúng là cô đã biết. Lúc trước khi Vĩnh Phong đưa Hiểu Đồng về căn nhà cũ. Vĩnh Phong cũng nói chỉ có mỗi V.ú Năm là đến dọn dẹp cho cậu mà thôi.

- Anh không thích người lạ ở trong nhà mình

- Vậy em không phải người lạ à – Lúc đó Hiểu Đồng cười trêu chọc.

- Em không phải người lạ, em là trái tim của anh – Vĩnh Phong ôm chặt Hiểu Đồng vào lòng, tựa cằm lên tóc cô hạnh phúc nói.

Ký ức hiện về đột ngột như bóp nghẹt trái tim Hiểu Đồng. Đôi mắt đen bỗng long lanh ngấn lệ nhưng cô cố kìm lại không thể tự nhiên khóc trước mặt V.ú Năm được.

- Vậy V.ú định nấu gì cho anh ấy ăn ạ.

- V.ú định nấu vài món ăn nhẹ rồi đem qua cho Vĩnh Phong. Nhưng dạo này già cả rồi nên vị giác không còn tốt như trước nữa. Chỉ e Vĩnh Phong bị đau mà còn phải ăn đồ dở nữa thì khổ - V.ú Năm giả vờ than.
Hiểu Đồng nghe vậy, cô cắn môi một cái rồi nói:

- Vậy để con nấu giúp V.ú nha.

- Thật à. Vậy con nấu giúp V.ú đi. Cám ơn con nhiều lắm – Bà làm bộ vui mừng nói.

- Đâu có gì đâu V.ú, dù sao Vĩnh Phong cũng là em của Vĩnh Thành mà.

Hiểu Đồng nói xong liền bắt tay vào làm thức ăn. Cô cố tình nấu những món mà Vĩnh Phong thích ăn. Nhìn những món ăn trong lòng bỗng ấm áp, trái tim đập rộn ràng khi nghĩ tới việc Vĩnh Phong sẽ ăn những món ăn mà cô nấu. Ánh mắt cô long lanh niềm hạnh phúc.


V.ú Năm nhìn thấy biểu hiện của cô, bà khẽ cười. “Người có tình thì nên kết duyên giai ngẫu”. Khi Hiểu Đồng nấu xong liền bỏ vào hộp đóng kín cẩn thận rồi đưa cho bà. Bà mĩm cười cầm lấy đi ra nhưng lát sau Hiểu Đồng nghe tiếng thét của bà, cô vội chạy ra, thấy bà đã ngồi bệch xuống đất. Cô lo lắng hỏi:

- V.ú sao vậy?

Hiểu Đồng chạy đến đỡ bà dậy.

- Già rồi chân cẳng yếu, đi mấy bước đã bị ngã, bây giờ chân V.ú đau quá.

- Để con đưa V.ú đi bệnh viện – Hiểu Đồng vội nói.

- Không cần đâu – Bà xua tay nói – Đi bệnh viện về thức ăn sẽ nguội hết, mà Vĩnh Phong đang bị đau nằm ở nhà chớ V.ú đem đồ ăn đến.

Hiểu Đồng nghe vậy cũng bối rối không biết tính sao, bà đã lên tiếng:

- Hay là để V.ú tự đi bệnh viện. Con giúp ** đem đồ ăn đến cho Vĩnh Phong đi có được không?

Nghe bà nói, Hiểu Đồng thoáng giật mình, sắc mặt trắng bệch. Cô cắn môi cúi đầu suy nghĩ. Cô không dám đối mặt với Vĩnh Phong, cô sợ phải gặp cậu. Nhưng Vĩnh Phong đang bị đau. Lòng cô như có lửa đốt, cảm giác đau đớn như là chính mình vậy. Cuối cùng cô quyết định đi.

Sau khi giúp V.ú Năm đón taxi. Hiểu Đồng cũng đón xe đến nàh Vĩnh Phong. Khi cô đến trước cửa nhà, cô chần chừ không dám bấm chuông, nhưng nhìn thức ăn trên tay mình lại muốn biết tình trạng Vĩnh Phong ra sao, cô đành run run đưa tay lên bấm chuông.

Rất lâu sau mới có tiếng mở cửa, cả người trong và người ngoài đều sững người nhìn nhau, không ai nói gì với ai cả. Cô lúng túng giải thích mọi chuyện với Vĩnh Phong, giọng nói cứ bị ngắt quãng vì trái tim đập mạnh. Gương mặt Vĩnh Phong lạnh lùng nhìn cô rồi khẽ tránh qua một bên cho cô vào.

- Em…. – Hiểu Đồng ngập ngừng nói, đây là lần đầu tiên cô bước vào căn nhà này. Cảm giác không thoải mái cho lắm, hai tay cô nắm chặt cái bị đựng thức ăn.

- Tôi đói rồi, mau dọn đồ ra đi – Vĩnh Phong lạnh nhạt ra lệnh.

Hiểu Đồng cúi đầu đi vào trong, theo sự hướng dẫn của Vĩnh Phong cô đi vào bếp. Cô im lặng trút đồ ăn ra dĩa, Vĩnh phong ngồi dưới ghế nheo mắt nhìn cô làm, không bỏ sót động tác nào của cô.

- Reenggggggggggggg…………

Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên. Vĩnh Phong đứng dậy mở cửa. Cậu lại bị bất ngờ một lần nữa, trước của là Anh Kỳ với nụ cười rạng rỡ. Vừa nhìn thấy Vĩnh Phong cô liền lao đến ôm chầm Vĩnh Phong.

- Em nhớ anh lắm.

Hiểu Đồng vô tình bước ra nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim như bị ai thò tay bóp nát.

Vĩnh Phong bị Anh Kỳ ôm chặt thì thấy khó chịu liền xô cô ra. Cậu nhíu mày nhìn Anh Kỳ nói:

- Sao em lại đến đây.

- Em đến thăm anh không được sao – Anh Kỳ nghiêng đầu cười nói, bộ dạng của cô trong đáng yêu vô cùng.

- Lần sau có đến thì gọi điện cho anh trước, anh không thích người ta tự tiện đến nhà mình đâu – Vĩnh Phong cau có nói.

Anh Kỳ vẫn cười hì hì chạy đến bám chặt vào cánh tay của Vĩnh Phong, nhưng lần này cậu không xô cô ra như lúc nãy, chỉ lạnh lùng xoay người lại, đột nhiên thấy Hiểu Đồng đang đứng đó trân mắt nhìn, môi cắn chặt lại. Gương mặt cậu bỗng khựng lại một lát rồi liếc mắt nhìn cô một cái, bàn tay đang bị Anh Kỳ bám chặt buông thỏng.

Anh Kỳ nhìn thấy Hiểu Đồng cũng thoáng ngạc nhiên, sắc mặc cũng trầm lại hết nhìn Hiểu Đồng rồi đến nhìn Vĩnh Phong dò xét. Nhưng sau đó cô nhanh chóng nhoẻn miệng cười chào Hiểu Đồng. Hiểu Đồng cũng vô thức gật đầu đáp lại.

Ngay lúc đó điện thoại trong túi của Hiểu Đồng vang lên, nhưng cô vẫn đứng yên không động đậy. Vĩnh Phong nhìn cô khẽ nhắc:

- Nghe điện thoại đi.

Hiểu Đồng lúng túng vội cho tay vào túi lấy điện thoại ra bắt.

- Alô! Vĩnh Thành…..- Tiếng Hiểu Đồng gọi nhỏ.

Vĩnh Phong bất giác cung tay lại rồi vòng tay ôm chặt lấy eo của Anh Kỳ siết mạnh.

…………

- Em biết rồi, tối em sẽ ở nhà chờ anh gọi lại.

Khi Hiểu Đồng cúp máy cho vào túi thì nghe tiếng Anh Kỳ hỏi:

- Cô ấy là ai vậy ?

- Cô ấy là người giúp việc của anh – Vĩnh Phong lạnh lùng đáp, phớt lờ ánh mắt sửng sờ đau khổ của Hiểu Đồng mĩm cười nhìn cô giới thiệu – Đây là bạn gái ở bên Mỹ của tôi – Xong rồi ôm chặt lấy Anh Kỳ lướt qua cô đi vào trong.

Cả hai đi vào trong, Hiểu Đồng đứng lại cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang cắn nát tim cô. Cái lạnh bao trùm khắp thân thể cô khiến cô run lên. Lạnh rất lạnh, đau rất đau ….

Cái cảm giác đau đớn nhất trên thế gian này không phải là cái chết, cũng không phải là cái cảm giác mất đi người yêu, hay là xa cách người mình yêu mà cảm giác đau đớn nhất chính là khi thấy người mình yêu tay trong tay với người con gái khác. Cái cảm giác này đúng là sống không bằng chết.

Hiểu Đồng cảm thấy đau lòng phát khóc, nước mắt đã quanh vòng mí mắt nhưng lại không thể rơi. Cô không có tư cách rơi nước mắt. Thật sự không có một chút tư cách nào. Nếu như có người có thể trách mắng cô thì người đó chỉ có thể là Vĩnh Phong. Bởi vì cô cũng tay trong tay với Vĩnh Thành trước mặt Vĩnh Phong, cũng làm tan nát lòng anh như thế.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Cô cắn cắn môi kìm nén nỗi đau vào trong lòng, nhét sâu vào trong trái tim. Cô biết rằng cô đã tạo ra một vết thương rất sâu ,rất sâu trong trái tim của Vĩnh Phong mãi không bao giờ lành. Vết thương không thể nào liền lại, nó tạo ra một vết thẹo sần sùi xấu xí.

Lát sau cô cố gắng bước chân vào nhà bếp, cảnh tượng đập vào trong mắt cô là cảnh ấm áp tình tứ của hai người kia. Vĩnh Phong đang ngồi ung dung trên ghế để mặc Anh Kỳ gắp thức ăn đưa vào tận miệng cho cậu, ánh mắt Anh Kỳ chìu mến nhìn cậu. Vĩnh Phong tuy vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng không hề từ chối cử chỉ thân mật của Anh Kỳ. Hai người thấy Hiểu Đồng bước vào thì dừng lại, quay lại nhìn cô.

Sắc mặt Hiểu Đồng đã tái nhợt, cô yếu ớt nhìn họ cười nói:

- Vậy tôi không làm phiền hai người nữa. Tôi xin phép đi về.

- Ừ! – Vĩnh Phong lãnh đạm đáp.

Anh Kỳ không nói gì chỉ nhìn theo dáng quay lưng của Hiểu Đồng, ánh mắt từ từ chuyển sang tối sầm lại.

Hiểu Đồng ra ngoài bước đi gần như không đủ sức, cô tựa người vào tường cố gắng bước đi. Cô biết cô gái đó là ai: Nữ minh tinh Anh Kỳ vừa trở về nước đã tuyên bố ý định theo đuổi ý trung nhân của mình. Hiểu Đồng cũng không để tâm đến mấy chuyện này lắm nhưng Minh Thùy cứ nói mãi làm cô cũng để ý. Chỉ là cô không ngờ ý trung nhân mà Anh Kỳ nói đến lại là Vĩnh Phong.

Cô mĩm cười chua chát, hai người họ rất xứng đôi, rất đẹp. Là một đôi tình nhân lý tưởng khiến người người ngưỡng mộ lẫn ghen tỵ. Nghĩ đến đây, Hiểu Đồng đau như bị ai cắt.

Hiểu Đồng gọi điện biết bé Phong và bé Đường đi chơi chưa về, cô cũng không muốn về nhà. Lại chẳng biết đi đâu cả, cô sợ phải ở một mình trong cô độc cho nên đã gọi điện cho Đình Ân.

Đình Ân vừa kết thúc buổi quảng cáo thì cùng Minh Thùy đến chỗ hẹn với Hiểu Đồng. Cả hai vừa bước vào thì đã thấy bóng dáng cô độc đau thương của Hiểu Đồng, lúc nãy lại nghe giọng Hiểu Đồng thấy khác lạ, Đình Ân nhận thấy có gì đó vừa xảy ra.


Đến bàn, cô bắt gặp ánh mắt trầm buồn của Hiểu Đồng, cô biết nhận định của mình là đúng. Nhưng Đình Ân không vội bắt ép Hiểu Đồng nói ra, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống nhìn bạn chân thành.

Chỉ có Minh Thùy tuổi trẻ vô tư, cô không nhìn thấy biểu hiện của Hiểu Đồng, cô bé vô tự ngồi xuống rồi quẩy tay với phục vụ.

Cả ba trò chuyện một lúc, cuối cùng Minh Thùy vô tình nhắc đến tên Anh Kỳ khiến nét mặt Hiểu Đồng khựng lại. Đình Ân phát giác liền gặng hỏi. Cuối cùng Hiểu Đồng cũng kể hết mọi chuyện. Người đầu tiên có phản ứng là Minh Thùy.

- Cái gì! Là sự thật sao? – Cô bé la lên vẻ không thể tin được.

Hiểu Đồng mĩm cười khổ sở xác nhận. Nhìn thấy nụ cười của Hiểu Đồng, Minh Thùy cảm thấy có lỗi vô cùng, cô quá vô tư không hề phát hiện ra nỗi buồn của người chị em tốt của mình. Cô ngồi im không nói gì thêm nữa.

- Nếu muốn khóc thì khóc đi, khóc cho nhẹ lòng – Đình Ân vỗ dành an ủi Hiểu Đồng.

- Mình đâu có muốn khóc – Hiểu Đồng yếu ớt phủ định.

- Vậy gương mặt đáng thương tội nghiệp này là gì. Ở đây chỉ có mình và Minh Thùy, cậu cứ mặt tình khóc đi – Đình Ân khuyên nhủ.

Hiểu Đồng như được thể, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống ở khóe mi buồn.

Nghe tiếng đóng cửa lại, Vĩnh Phong im lặng nuốt hết chỗ thức ăn trong miệng mà Anh Kỳ gắp cho cậu. lát sau nhìn Anh Kỳ nói:

- Anh no rồi, em về đi, anh muốn nghỉ ngơi.

Gương mặt đang tươi cười của Anh Kỳ bỗng vụt tắt, cô phụng phịu bỏ đôi đũa xuống.

- Người ta trốn việc đến đây gặp anh, chưa gì anh đã đuổi người ta về.

- Anh Kỳ - Vĩnh Phong nạt lớn.

Anh Kỳ lặp tức tái mặt im bặt, cúi đầu xuống li nhí nói:

- Xin lỗi anh, anh đừng giận em.

Vĩnh Phong bỗng thấy mình nổi giận vô cô liền dịu giọng nói:

- Là lỗi của anh, chỉ là anh mệt quá muốn nghỉ ngơi mà thôi.

- Vậy anh nghỉ ngơi đi, em về đây, lần sau gặp.

- Ừ! – Vĩnh Phong khẽ gật đầu.

Cậu chỉ muốn Anh Kỳ biến mất thật nhanh trước khi tim cậu còn chịu đựng được. Anh Kỳ vừa ra về, Vĩnh Phong đã thả mình ngã phịch xuống ghế mệt mỏi và đau đớn.

Khi cậu mở cửa ra, trước mặt cậu là gương mặt yêu kiều đó, trái tim cậu đập lên rộn ràng. Rồi khi thấy cô lúng túng giải thích lí do cô có mặt ở đây, cậu chỉ muốn ôm chầm lấy cô thật chặt, không muốn buông ra. Khi thấy cô từ từ dọn thức ăn ra trước mặt cậu, mùi hương xộc lên mũi cậu khiến cậu ngất ngây. Cảm giác đã lâu rồi chưa có được bỗng xuất hiện khiến tâm trạng cậu vui vẻ lạ thường. Được ở một mình bên cô khiến cõi lòng Vĩnh Phong tấhy thật ấm áp.

Nào ngờ tin hy vọng vừa lóe lên trong cậu bỗng vụt khi Anh Kỳ xuất hiện, sợi dây hạnh phúc vốn mỏng manh bị cắt đứt khi điện thoại của Vĩnh Thành gọi tới. Vĩnh Phong hiểu rằng cậu và Hiểu Đồng là hoàn toàn không thể trở lại bên nhau.

Vĩnh Phong muốn cắt đứt triệt để tình cảm với Hiểu Đồng, nhưng làm sao để cắt đứt. Cậu không biết phải làm sao mới cắt đứt được tình yêu dành cho cô. Phải làm sao?


Chia tay Đình Ân và Minh Thùy, Hiểu Đồng đi bộ về nhà vì chỗ hẹn cách nhà cô không xa. Đi được một đoạn thì trời bắt đầu mưa, những hạt mưa rất nhẹ rơi xuống. Trong khi mọi người chạy tìm chỗ trú mưa thì Hiểu Đồng vẫn cứ bước trong mưa. Sau khi khóc một trận đã đời cô bỗng thấy rất mệt mỏi, chỉ muốn về nhà thật nhanh, cô muốn nằm được vùi mình trong chăn để ngủ một giấc thật sâu để rồi thức dậy nhìn thấy hóa ra nỗi đau này chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Không ngờ một giấc ngủ dài đến tận giữa khuya, hơi thở gấp gáp, thân nhiệt tăng cao, cô lại chìm sâu vào trong giấc ngủ.

- Con bé đó hôm nay không đi làm – Một người trong phòng nhìn về chiếc bàn trống của Hiểu Đồng thì thầm nói với Mai Phương. Cô ta hừ nhẹ một tiếng.

- Mà nè, tại sao em lại ghét Hiểu Đồng như thế, chị thấy con bé cũng hiền lành mà – Một người khác lên tiếng hỏi Mai Phương.

- Hiền lành cái gì mà hiền lành. Cô ta đạo đức giả cho có, giả vờ hiền lành mà thôi, mọi người đừng bị cô ta gạt – Mai Phương bĩu môi nói.

Nghĩ một chút thì Mai Phương mới nói tiếp:

- Cô ta đó, ỷ mình đẹp rồi dụ dỗ tổng giám đốc cho cô ta vào đây. Tuy hiện thời chỉ là một nhân viên bình thường thôi nhưng mà mọi người nhìn đi, chỗ cô ta ngồi tại sao lại là ở chỗ đó, phòng này còn thiếu gì chỗ trống chứ. Chỗ đó thông thường chẳng phải để dành cho thư ký hay trợ lí riêng hay sao.

Lúc này mọi người mới hiểu ra vì lí do gì mà Mai Phương ghét Hiểu Đồng đến thế, thì ra cô ta đang nhắm đến vị trí thư ký cho anh chàng phó tổng giám đốc đẹp trai kia. Tất cả cười thầm trong bụng nhìn cô ta, ai mà chẳng như cô ta muốn làm trợ lí riêng hay thư ký cơ chứ. Nhưng vì làm việc chung đã lâu nên mọi người giả vờ hùa theo cô ta.

- Em nói chị mới nghĩ đến, đúng là con bé đó không thật .

Sau đó, người một câu bàn luận không tốt về Hiểu Đồng. Vĩnh Phong đi tới nghe đượcm trong lòng cảm thấy phẫn nộ, cậu đẩy mạnh cửa vào khiến mọi người đều bị giật mình quay đầu nhìn lại rồi thấy ngay vẻ mặt hầm hầm đáng sợ của Vĩnh Phong. Cậu hung hăng quét ánh mắt khắp phòng rồi nói lớn:

- Xem ra mọi người rảnh rỗi đến mức trò chuyện phím trong giờ làm việc. Chắc là công ty không đủ việc để mọi người làm, cho nên mọi người đến công ty ngồi chơi hưởng lương phải không. Được, bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ giảm biên chế, ai cảm thấy mình ít việc thì nên tự giác nộp đơn từ chức đi là vừa.

Nói xong, Vĩnh Phong đi thẳng vào phòng của mình đóng mạnh cửa lại khiến ai cũng thót cả tim, mồ hôi đầm đìa, không ai dám hó hé thêm điều gì nữa.

Khi đi qua bàn làm việc của Hiểu Đồng, bàn lạnh ngắt, Vĩnh Phong cau mày một cái. Cậu vào phòng liền gọi điện cho phòng tổ chức nhân sự.

- Cô ấy không đến cũng không gọi điện xin nghĩ phép ạ. Điện thoại cũng không gọi được.

Vĩnh Phong trong lòng cảm thấy bất ổn không yên tâm gác máy xuống. Cậu đưa tay day day hai thái dương thở dài khổ sở. Chẳng phải hôm qua cô vẫn bình thường hay sao. Vĩnh Phong nhớ lại gương mặt tái nhợt của cô khi Anh Kỳ bám lấy cậu. Cậu không hiểu cảm xúc của cô lúc ấy là thế nào (=> Đồ ngu). Lòng Vĩnh Phong thấy rối loạn vô cùng. Trong lòng nhen lên một cảm xúc gì đó mà chính bản thân cậu cũng không hiểu rõ. (Ngu không thuốc chữa luôn)


Cầm lấy điện thoại muốn nhấc máy gọi cho cô nhưng chần chừ mãi vẫn không tài nào nhấn số được.

Lần thứ hai thức giấc là đã ba giờ chiều rồi. Hiểu Đồng hoảng hốt bật người dậy, cô không đi làm cũng không xin phép nghỉ, thế nào cũng bị trừ điểm. Cô muốn lấy điện thoại để gọi nhưng phát hiện ra cô đã để điện thoại ở dưới nhà. Hiểu Đồng muốn đi xuống dưới, nhưng bàn chân không có sức , đầu choáng váng, cả người nóng ran. Cô rót một ly nước để uống, nước vừa vào người thì Hiểu Đồng thấy có chút dễ chịu. Cố gắng hết sức cuối cùng cô cũng cầm được điện thoại trong tay nhưng nó đã bị hết pin. Hiểu Đồng đành từ bỏ ý định xin phép để ngày mai trực tiếp đưa đơn rồi cầm điện thoại đi lên lầu sạc.

Cô đặt người xuống giường là lại chìm vào mê man. Nữa đêm cô bỗng nhận được cuộc gọi của Vĩnh Thành. Cậu nghe giọng của hiểu Đồng có vẻ khàn khàn liền hỏi:

- Hiểu Đồng! Em sao vậy, có phải không khỏe trong ngừơi không?

- Em không sao, chỉ là hơi mệt thôi – Hiểu Đồng khó khăn trả lời, cổ họng cô khô khốc, cả ngày nay cô chỉ uống có một ly nước mà thôi, cả người quả là không còn chút sức lực nào, cô bỗng ho lên một tràng dài.

- Hiểu Đồng, em vẫn để chìa khóa ở dưới chậu hoa chứ?

- Ừhm!

- Vậy em ngủ đi, anh sẽ cho người đến đưa em đi bệnh viện – Vĩnh Thành ra lệnh.

- Không cần đâu – Hiểu Đồng vội ngăn cản nhưng sau đó lại là một tràng ho dài nữa.

Vĩnh Thành đau xót hận không thể bay về bên cạnh cô, :

- Em đừng nói gì nữa, cứ nằm nghỉ đi, lát có người đến đừng ương bướng mà không đi bệnh viện.

Hiểu Đồng cũng không từ chối nữa, cô tắt máy rồi đi ngủ. Người Vĩnh Thành kêu đến chắc chắn là Khương Thái. Lần nào cũng là anh ta giúp đỡ cô đưa bé Phong hay là bé Đường đi bệnh viện, lần này là cô.

Nữa đêm, Hiểu Đồng cảm thấy có một bàn tay ấm áp sờ trên trán cô, cái trán đang lạnh bỗng thấy dễ chịu vô cùng. Một chiếc khăn ướt nhẹ nhàng lau khắp mặt cô, Hiểu Đồng khẽ mở mắt, nhìn thấy một gương mặt lạnh lùng quen thuộc mang vẻ đau đớn, mở to mắt nhìn cô, Hiểu Đồng cảm thấy run lên, đôi môi khô nức khẽ lên tiếng gọi:

- Vĩnh Phong

Nếu nói một người khi bệnh tật, người đó sợ nhất là cái gì: Sợ chết, sợ máu , sợ bóng tối ….Tất cả đều không phải, mà là họ sợ nhất là cô đơn. Người bệnh thường rất yếu đuối, cả người tựa hồ như không có sức họ thường muốn dựa dẫm vào người nào đó nhất là người mà mình yêu thương nhất.

Người đứng trước mặt Hiểu Đồng là người mà cô yêu thương nhất, muốn dựa dẫm nhất. L1uc nhìn thấy Vĩnh Phong, Hiểu Đồng muốn quên đi tất cả để dựa vào cậu, để ôm chầm lấy cậu, muốn được ủ mình vào trong hơi ấm của vòng tay rắn chắc ấy. Nhưng mà tim cô lại thấy đau nhói khi nhìn cậu. Bởi chỉ vì một câu nói:” Cô ấy là người giúp việc của anh”.

Dù là không phải Vĩnh Phong cố tình, dù là chỉ muốn che giấu mối quan hệ giữa hai người, dù là Vĩnh Phong không muốn Anh Kỳ hiểu lầm thì cũng không cần phải nói ra câu tàn nhẫn đến vậy. Có rất nhiều việc để lí giải cho mối quan hệ của họ, lí giải cho sự xuất hiện của cô trong nhà cậu. Hay cứ đúng như sự thật cô được người ta nhờ vả đem thức ăn đến cho cậu. Nhưng Vĩnh Phong lại chọn cách gây tổn thương cho cô nhất, chà đạp lòng tự trọng của cô nhất.

Hiểu Đồng bất giác hất mạnh bàn tay của Vĩnh Phong đang lau mồ hôi trên trán cô, khiến bàn tay trở nên hụt hẫng. Vĩnh Phong cau có nhìn thái độ vừa rồi của Hiểu Đồng trong lòng có chút tức giận , cậu quay lưng đứng dậy với tay lấy bộ đồ trong tủ ra thẩy trước mặt cô, giọng lạnh lùng ra lệnh:

- Mau thay đồ đi tôi đưa cô đi bệnh viện.

- Không cần – Hiểu Đồng gạt đi bộ đồ trước mặt, quay đầu đi nơi khác.

Vĩnh Phong nheo nheo mắt hỏi:

- Tại sao?

- Không thích – Hiểu Đồng trả lời cộc lốc.

- Trẻ con – Vĩnh Phong giễu giọng chế nhiễu.

Hiểu Đồng tức giận ngước mắt nhìn Vĩnh Phong giận dỗi nói:

- Tôi có bệnh tự tôi tự biết đi bệnh viện. Không phiền phó tổng giám đốc lo lắng cho một người giúp việc như tôi. Anh mau về mà chăm sóc cho bạn gái của anh.

Hiểu Đồng nói xong, đôi mắt ngân ngấn nước mắt, cô cúi đầu không để Vĩnh Phong nhìn thấy nhưng cậu đã thấy rồi.

Khi Vĩnh Phong nghe Vĩnh Thành nói rằng Hiểu Đồng đang bệnh, mà Khương Thái đang bận nên không thể đến đưa cô đi bệnh viện được đành nhờ Vĩnh Phong đến đưa cô đi. Vĩnh Phong chần chừ hồi lâu rồi mới lên xe chạy đến.

Rõ ràng là hận cô, rõ ràng là muốn bỏ cuộc, rõ ràng là muốn buông xuôi nhưng khi thấy gương mặt cô đầm đìa mồ hôi và đau đớn thì nỗi hận kia phút chốc tiêu tan. Chỉ còn lại nỗi lo lắng xót thương mà thôi.

Khi cô hất tay cậu ra, trong lòng cậu bùng lên một ngọn lửa giận dữ. Nhưng khi nghe cô thốt ra câu nói giận dỗi thì ngọn lửa trong lòng bị dập tắc ngay tức khắc. trong lòng vang lên một ý vị ngọt ngào của hờn ghen. Vĩnh Phong trong bụng cười thầm, chỉ muốn chạy đến ôm cô thật chặt, hôn thật sâu lên đôi môi hờn dỗi kia. Nhưng cậu biết Hiểu Đồng như con nhím xù lông, nếu cậu đối xử dịu dàng chỉ càng làm cô xa lánh hơn mà thôi.

Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng khóe môi nhếch lên cười khinh bạc một cái rồi nói:

- Cô hiểu lầm rồi đó, tôi không lo lắng cho cô mà là do tôi nhận lời nhờ vả của Vĩnh Thành giúp anh ấy chăm sóc cô. Mau mặc đồ đi, hay là cô muốn tôi mặc giúp cô, tôi rất sẵn lòng.

Hiểu Đồng cắn môi lườm Vĩnh Phong một cái lớn tiếng xua đuổi:

- Còn không mau ra ngoài.

Vĩnh Phong làm mặt lạnh quay lưng đi ra ngoài. Nhưng khi vừa quay lưng đi, nụ cười đã nở trên khóe môi.

Cuối cùng Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong đưa đến bệnh viện, bác sĩ giúp cô truyền liền ba chai nước biển, cô mệt mỏi nhắm mắt ngủ ngon lành. Vĩnh Phong đứng bên cạnh nhìn cô ngủ say tràn ngập yêu thương. Sau đó cậu thở dài bước đến bên cửa sổ cách xa giường cô nằm, lặng lẽ rút một điếu thuốc ra hút. Cậu nhã từng đợt thuốc, trầm tự suy nghĩ, lòng thở dài đau khổ.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Đột nhiên Hiểu Đồng ho nhẹ vài tiếng, Vĩnh Phong vội vàng dí điếu thuốc cho tắt tiện tay ném xuống đất, rồi mở rộng cửa sổ cho khói thuốc bay ra ngoài. Cậu hít thở mạnh, tống hết khói thuốc trong miệng ra ngoài, cho đến khi cảm thấy miệng không còn khói thuốc thì mới nhè nhẹ đi đến bên cạnh Hiểu Đồng đắp chăn lại ủ ấm cho cô. Cậu lặng người nhìn cô rất lâu mới khẽ vuốt ve gương mặt cô.

Khi tay cậu chạm vào cô, cả người cậu run nhẹ như bị điện giật. Đã bao lâu rồi cậu ước ao được hạm vào cô dù chỉ một lần, nhưng cậu không dám, cậu sợ. Quả đúng là như vậy, khi cậu chạm được vào người cô thì càng tham lam, muốn chạm nhiều hơn, muốn giữ chặt cô trong vòng tay cậu mãi mãi không buông. Vĩnh Phong khổng thể kìm lòng mà hôn nhẹ lên môi cô.

- Cô mau đến tiệm bánh ABC ở đường Z (biết ở đâu chết liền >o<) mua bánh cho tôi – Giọng Quốc Bảo oang oang trong điện thoại. Nói xong cậu tắt máy, không kịp cho Minh Thùy nói một lời nào.

Mình Thùy nhìn cái điện thoại trở lại màn hình chính thì tức đến nghẹn họng, cô muốn quăng cái điện thoại này vào tường cho vỡ nát để cô không cần phải nghe cái giọng đáng ghét của Quốc Bảo nữa. Nhưng cô lại không có can đảm đó, bởi vì cô chưa lấy được bìa hồ sơ từ tay Quốc Bảo đành nín nhịn lái xe đi mua bánh cho hắn ta.

Khi cô mua bánh xong liền gọi lại cho Quốc Bảo:

- Tôi mua bánh rồi, anh đang ở đâu để tôi mang bánh tới.

- Tôi đang ở quán bar đối diện, cô đi thẳng vào trong là gặp tôi thôi.

Minh Thùy nhìn về phía đối diện quả nhiên là có một quán bar ở đó. Cô ghiến răng chèo chẹo mắng:

- Đồ khốn ! Anh ta ở gần đến thế mà không chịu bước ra mua, lại bắt mình chạy gần chết đến đây
.
Minh Thùy nuốt cục tức xuống bụng rồi đi qua quá Bar bên kia đường, đi thẳng vào rồi ném bịch bánh lên trên bàn trước mặt Quốc Bảo.

Quốc Bảo đang ôm trong tay một cô gái khác cô gái lần trước, cô này ăn bận sexy cực kỳ, vừa nhìn vào đã bei61t hạng gái gì. Minh Thùy khinh bỉ nhìn cả hai người trước mặt, rồi cao giọng nói:

- Tôi mua bánh rồi đó, mau trả bìa hồ sơ lại cho tôi.

- Haha…tôi đâu có nói, cô mua bánh về cho tôi thì tôi trả cho cô đâu – Quốc Bảo cười gian xảo nói.

Minh Thùy tức giận vô cùng, thật tình chỉ muốn dẫm cho Quốc Bảo mấy cái chết tươi. Nhìn bộ mặt đắc chí của Quốc Bảo mà cô muốn lộn gan lên đầu, nhưng cô cố gắng kìm xuống.

- Vậy anh muốn tôi làm gì nữa thì anh mới trả.

- Ngày mai cô đến địa chỉ này cho tôi – Quốc Bảo quăng về Minh Thùy một tờ giấy nói.

- Được – Minh Thùy cúi người cầm lấy tờ giấy không quên ném cho Quốc Bảo một cái nhìn sắc bén rồi quay lưng bỏ đi.
Hẹn gặp lại, nhóc con – Quốc Bảo đắc ý cười vẫy vẩy tay chào.

Thấy Minh Thùy đã ra ngoài, cậu cười thầm nói:” Nhóc con kỳ này cô chết chắc trong tay tôi”


Chương 29: Giả vờ yêu

Hiểu Đồng nghĩ ngơi thêm một ngày ở bệnh viện rồi mới về nhà. Bác Hà mẹ Đình Ân là người chạy đếm chăm sóc cho cô. Cả một ngày Hiểu Đồng trông ngón bóng hình ai nhưng Vĩnh Phong tuyệt không hề đến lấy một lần ( cho mọi người một phen mừng hụt chơi ), cô cuối cùng thất vọng xuất viện ra về.

Sáng hôm sau, Hiểu Đồng đi đến công ty, cô trong lòng bỗng thấp thỏm không yên. Hai ngày cô nghỉ việc mà không hề xin phép. Thế nào vào phòng cũng bị mọi người soi mói. Nhưng khi cô vào phòng không ai nói gì với cô cũng chẳng ai soi mói cô lấy một lần. Ngay cả phòng quản lí nhân sự cũng không lên tiếng. Hiểu Đồng cảm thấy hơi lạ, ánh mắt bỗng lướt nhẹ về phía cửa phòng kia. Nhưng người trong đó hình như chưa đến.

Đêm kia khi cô lại mê man lần nữa trong bệnh viện, cơ hồ cảm nhận được bàn tay ấm áp vuốt ve gương mặt mình, rồi cảm nhận được làm môi ấm áp chế trụ trên môi cô, trong lòng cảm thấy thật ấm áp, khiến tim cô lần nữa run động. Khi thức dậy, chỉ thấy một màu trắng, mà không hề thấy bóng dáng Vĩnh Phong ở đâu, trong lòng có chút hụt hẫng, nuối tiếc và thất vọng.

Cuối cùng Vĩnh Phong cũng đến nhưng thái độ vẫn như trước thờ ơ lãnh đạm không hề nhìn cô lấy một cái. Tự nhiên Hiểu Đồng thấy một nỗi buồn xâm chiếm vào tim.

Hết giờ làm, Hiểu Đồng buồn bã đi đến trạm xe buýt đợi xe đến thì một chiếc xe màu đen quen thuộc chờ tới dừng lại ngay bên cạnh cô. Tấm kính xe hạ xuống, người trong xe không thèm quay mặt lại nhìn cô mà lạnh lùng ra lệnh:

- Lên xe đi.

- Không cần – Hiểu Đồng cắn môi nói – Tôi tự đón xe được.

- Cô đừng hiểu lầm, là tại tôi có chuyện muốn nói với cô. Lên xe – Vĩnh Phong hất hàm ra lệnh lần nữa.
Hiểu Đồng đứng trừng mắt nhìn Vĩnh Phong, một bước cũng không chịu nhúc nhích. Thấy vậy Vĩnh Phong cũng trừng mắt nhìn cô rồi nói.

- Lên xe hay để tôi bế cô lên.

Hiểu Đồng nghe nói thế, đành miễn cưỡng bước lên xe. Chiếc xe nhanh chóng lao vút đi. Trên đường đi, cả hai đều im lặng, không ai nói gì, chỉ có tiếng thở đáp lời nhau. Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại, Hiểu Đồng đưa mắt nhìn ra. Cô hơi ngạc nhiên khi thấy Vĩnh Phong đưa cô đến bên dưới nhà chung cư của cậu. Cô nhăn mặt hỏi:

- Sao lại đưa tôi đến đây?

- Lên nhà đi rồi nói.


Hiểu Đồng lại phải cùng Vĩnh Phong đi lên, trong thang máy, Vĩnh Phong im lặng tựa người vào vách thang máy, Hiểu Đồng cũng đứng vào một bên, âm thầm quan sát Vĩnh Phong. Hình như sắc mặt Vĩnh Phong không tốt lắm, hơi xanh và mồ hôi rơi ra nhiều. Dường như cậu đang kìm nén cái gì đó. Hiểu Đồng muốn mở lời hỏi nhưng lại không tài nào nói ra miệng được.

Vừa vào đến nhà, Vĩnh Phong thả người lên ghế nhắm mắt lại, răng cắn nhẹ môi hơi thở bắt đầu gấp. Hiểu Đồng vẫn đứng ở cửa nhà nhìn vào, không biết là có nên vào trong hay không?

Lát sau Vĩnh Phong thấy một bàn tay nhỏ cầm một chiếc khăn lau mồ hôi trên mặt cho cậu. Giọng dịu dàng lo lắng:

- Vĩnh Phong! Anh sao rồi, đau lắm à, anh để thuốc ở đâu để em đi lấy cho anh.

Vĩnh Phong vẫn im lặng không trả lời. Bàn tay Hiểu Đồng rời khỏi gương mặt cậu, giúp cậu nới lỏng cà vạt và áo khoát để cậu thấy dễ chịu hơn. Lát sau, cô lại lên tiếng:

- Anh ngồi nghỉ một chút đi. Em đi mua thuốc cho anh.

Hiểu Đồng vừa định quay lưng bỏ đi thì Vĩnh Phong đã nắm lấy tay cô kéo cô vào lòng, ôm chầm lấy cô thì thào nói:

- Em đừng đi.

Hiểu Đồng kinh hãi vội đẩy tay Vĩnh Phong ra, nhưng đã bị cậu giữ chặt.

- Hiểu Đồng! Anh rất đau . Chỉ một chút thôi, em ngoan ngoãn ngồi yên một chút thôi – Vĩnh Phong thều thào, trong hơi thở phảng phất mùi rượu.

Nghe Vĩnh Phong nói, lại thấy cả thân người hơi run rẩy vì đau của cậu, Hiểu Đồng cảm thấy rất đau lòng. Vĩnh Phong bị đau dạ dày nhưng gần đây ăn uống thất thường lại phải thường xuyên tham dự tiệc tùng, uống rượu vào càng khó chịu nhiều hơn. Cô không giãy giụa nữa mà ngoan ngoãn ngồi yên cho Vĩnh Phong ôm vào lòng.

Một lát sau, dường như cơn đau đã dịu đi rất nhiều. Vĩnh Phong buông Hiểu Đồng ra rồi nói:

- Có thể nấu cơm cho anh không? Anh đói bụng rồi, cả ngày hôm nay anh chưa ăn gì.

Hiểu Đồng nhẹ gật đầu rồi đứng dậy đi nấu cơm cho Vĩnh Phong ăn. Hôm nay cô xã tóc cho nên cô đã quấn tóc lên và dùng một chiếc đũa xuyên qua. Để lộ cái cổ cao cao trắng ngần đầy gợi cảm. Cô chuyên tâm nấu cơm, nấu nhữn thức ăn nhẹ dễ tiêu cho Vĩnh Phong.

Vĩnh Phong đứng dựa tường nhìn Hiểu Đồng nấu ăn, ánh mắt lóa lên ánh cười hạnh phúc. Cái cảm giác này đã lâu rồi cậu không thấy, cái cảm giác đã mong chờ từ lâu. Vĩnh Phong rất muốn giữ lại khoảng khoắc này mãi mãi. Cậu muốn chạy đến ôm lấy eo cô từ phía sau như trước nhưng cậu không dám. Cậu sợ, sợ rằng mình quá tham lam, được một lần lại muốn được lần thứ hai, rồi lại tiếp tục muốn, mãi mãi ham muốn này không thể dừng lại.

Bởi vì cậu biết, Hiểu Đồng không còn thuộc về cậu, cô thuộc về một người khác. Nghĩ đến đây, ánh mắt hạnh phúc vụt tắt, nét mặt trở nên tới sầm lại. Nhưng khi Hiểu Đồng quay lưng lại rồi cười dịu dàng với cậu nói:

- Chờ một chút nữa thôi, cơm sắp chín rồi.


Vĩnh Phong gật đầu rồi cười đáp lại cô. Giậy phút đó, cậu muốn rũ bỏ tất cả để ở mãi bên cạnh cô. Cậu biết mình có lỗi với Vĩnh Thành, nhưng chỉ hôm nay thôi, Vĩnh Phong tự nhủ, chỉ hôm nay thôi, cậu chỉ muốn độc chiếm cô hôm nay mà thôi.

Bữa cơm này Vĩnh Phong ăn rất ngon miệng, lâu lắm rồi cậu mới ăn ngon như vậy. Lần trước, có Anh Kỳ, dù là cơm cô nấu cậu cũng không cảm nhận được điều gì hết. Lần này, cô tự tay làm, tự tay gấp đồ ăn bỏ vào bát cậu, Vĩnh Phong cảm thấy ấm áp lắm.

Hiểu Đồng thấy Vĩnh Phong ăn ngon miệng, trong lòng thấy hạnh phúc và vui vẻ. Cô liên tục gấp thức ăn cho Vĩnh Phong. Vĩnh Phong ăn sạch sẽ những gì Hiểu Đồng gấp cho cậu. Không gian quanh họ toàn màu hồng hạnh phúc. Khi mắt họ gặp nhau cô không lẫn tránh, Vĩnh Phong cũng không lẩn tránh, hai người nhìn nhau trìu mến, cơ hồ như có rất nhiều điều muốn nói cùng nhau.

Khi Hiểu Đồng rửa chén xong, đi ra thì thấy Vĩnh Phong đang ngồi xem tivi, thấy cô ra cậu lạnh lùng nói:

- Xong rồi, em về đi.

Hiểu Đồng bỗng thấy buồn, cô cúi đầu nhìn xuống dưới, giây phút bên nhau quá ngắn ngủi, gần như không thể thỏa mãn bao nhớ thương chờ đợi trong cô. Nhưng Vĩnh Phong đã lạnh lùng xua đuổi, cô cũng không thể mặt dày ơ lại được nữa. lặng lẽ cầm giỏ xách đi ra.

Khi cánh cửa dần khép lại, bóng Hiểu Đồng khuất sau cánh cửa, Vĩnh Phong ngã vật xuống ghế thở hổn hển. Lúc nãy cậu ăn quá nhiều nên dạ dày vì thế lại đau. Mắt nhắm ghiền, răng cắn chặt nhưng cơn đau vẫn không chịu dứt. Vĩnh Phong toàn thân đổ mồi hôi run rẩy.

Bỗng bàn tay thân quen lại vuốt nhẹ trán cậu, lau đi mồ hôi đang rịn trên đó. Vĩnh Phong mở mắt nhìn Hiểu Đồng, môi mấp máy, rồi không chờ cô lên tiếng cậu ngã đầu vào đùi cô tìm chỗ thoải mái, cũng không hỏi vì sao cô lại quay trở lại. Hiểu Đồng cứ để yên cho Vĩnh Phong gối đầu trên đùi mình, gương mặt lo lắng, dùng tay xoa xoa nhẹ bụng Vĩnh Phong. Hiểu Đồng nói với vẻ ăn năn tội nghiệp:

- Em xin lỗi, em quên mất là anh bị đau dạ dày không nên ăn quá nhiều.

Là vì lời nói hối lỗi của cô nghe tha thiết quá, hay là vì cử chỉ âu yếm của cô mà Vĩnh Phong dầm cảm thấy khỏe hơn, cơn đau dịu bớt, rồi cậu chìm vào giấc ngủ.

Hiểu Đồng bước ra khỏi cửa, ngẫm nghĩ vẻ mặt của Vĩnh Phong có gì đó cho nên cô lo lắng quay trở lại. Quả nhiên cô đoán đúng, Vĩnh Phong lại bị đau dạ dày lần nữa. Mà là lần này là do cô bắt cậu ăn quá nhiều. Cắn chặt môi tự trách bản thân mình rồi cô vội vàng chạy đến bên Vĩnh Phong mà không khép chặt cửa.
Cho nên khi Vĩnh Phong cứ thế ngủ vùi trong chân Hiểu Đồng, qua khe cửa kia, có ánh mắt đầy giận dữ.


Quốc Bảo cứ đi tới đi lui trong căn biệt thự của mình, cậu đã cho người làm nghỉ việc về nhà chơi. Ở nhà đắc ý chờ đợi Minh Thùy đến để đùa giỡn cô. Nhưng nào ngờ cậu chờ hoài vẫn không thấy Minh Thùy đến, tức giận gôi điện thoại cho cô, nào ngờ bị cô quát lớn:

- Kêu cái gì mà kêu. Tôi có nói với anh là đến bây giờ à. Tôi cũng phải làm việc để kiếm cơm chứ. Nếu không anh bảo tôi tôi ăn không khí à. Có việc gì thì đợi tôi hết việc rồi nói. Vậy đi nha.

Nói xong Minh Thùy ngang nhiên gác máy, mặc kệ cơn giận dữ của Quốc Bảo bốc lên. Quốc Bảo trừng mắt nhìn cái điện thoại đã tắt, cậu giơ tay lên định quăng cái điện thoại vào tường cho hả cơn giận nhưng sau đó một ý nghĩ thoáng qua trogn đầu cậu, làm cậu bỏ tay xuống. Khóe miệng nở nụ cười gian.

- Ranh con, để xem lần sau cô dám không nghe lời tôi nữa hay không.

Khi Minh Thùy làm xong việc cô chạy xe vù vù đến địa chỉ mà Quốc Bảo đã đưa. Cô quyết tâm hôm nay nhất định phải lấy lại được bìa hồ sơ.

Khi đến nơi, trước mặt cô là căn biệt thự to đùng và một mảnh vườn rộng. Cô sững sờ nhìn ngắm một lúc rồi mới bừng tĩnh bấm chuông. Quốc Bảo là người ra mở cửa, cậu lừ mắt nhìn Minh Thùy từ đầu tới chân rồi kéo rộng cửa hất đầu ra hiệu cho cô đi vào.

Minh Thùy lững thững theo Quốc Bảo vào bên trong, không ngừng suýt xoa trước những hiện vật trưng bày bên trong nhà. Mọi tiện nghi đều sang trọng và rất đẹp, Minh Thùy há hốc miệng sửng sốt vì chưa bao giờ cô bước chân vào một ngôi nhà thế này.

- Ngậm cái mỏ của cô lại đi, kẻo nước miếng của cô làm dơ nhà của tôi – Quốc Bảo nói giọng giễu cợt.
Mình Thùy vội vàng khép miệng lại rồi sau đó lớn giọng hỏi:

- Anh gọi tôi đến đây làm gì?

- Cứ đi theo tôi – Quốc Bảo ra lệnh.

Hai người cùng đi lên lầu, rồi bước vào một căn phòng rất rộng rãi nhưng mà nó lại rất là….Thật là một sự khác biệt rõ ràng giữa bên trong và bên ngoài.

- Biết phải làm gì rồi chứ ? – Quốc Bảo quay lưng lại cười cười hỏi.

- Dọn dẹp – Quốc Bảo trả lời ngắn gọn.

- Ai? – Minh Thùy trố mắt hỏi.

- Cô chứ ai nữa hả đồ ngốc.

- Tôi! ….Anh bị thần kinh à. Sao tôi phải dọn dẹp cho anh chứ - Minh thùy khinh khỉnh hỏi.

- Tại vì cái này – Quốc Bảo cầm cái bìa hồ sơ màu tím giơ lên vẩy vẩy trước mặt Minh Thùy.

Minh Thùy vừa thấy bìa hồ sơ liền lao đến bên Quốc Bảo đoạt lại, nhưgn Quốc Bảo nhanh tay đưa lên trên cao.

- Trả đây! – Cô tức giận gằn từng chữ nói.

- Có bản lĩnh thì lấy lại đi – Quốc Bảo cười lớn nói.

Minh Thùy tức quá, cô nhón chân cố lấy nhưng không được. Nhìn vẻ mặt giương giương tự đắc của nhìn cô trêu ghẹo :

- Haha…bí đao lùn à, tốt nhất nên về mua sữa hươu cao cổ mà uống đi rồi quay lại đây lấy lại cái này.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay
Lamborghini Huracán LP 610-4 t