Insane




Cốc …cốc …cốc…

Vẫn là sự im lặng không trả lời, Hiểu Đồng thở dài gõ cửa lần nữa.

- Vào đi.

Hiểu Đồng mở cửa bước vào, Vĩnh Phong đang hí hoáy viết cái gì đó đầu không ngẩng lên. Hiểu Đồng mím nhẹ môi lên tiếng hỏi:

- Phó tổng giám đốc cho gọi tôi có việc gì.

Vĩnh Phong ngẩng đầu nhìn lên một cái lạnh lùng rồi với tay lấy xấp tài liệu trên bàn thảy lên trước mặt Hiểu Đồng lãnh đạm nói:

- Cô về làm lại toàn bộ kế hoạch này cho tôi. Sáng mai đem đến cho tôi.

Nói rồi cúi đầu tiếp tục viết, không đợi phản ứng của Hiểu Đồng càng không cho Hiểu Đồng có cơ hội biện bạch.

Hiểu Đồng nhìn tập tài liệu trên bàn, đó là tập tài liệu hôm qua cô đã mang đến. Tập tài liệu này được làm cách đây 3 tuần lễ, trong khi cô mới vào làm mười ngày, và tất nhiên người làm không phải là cô. Vĩnh Phong chắc chắn biết điều đó, cho nên người cần làm lại không phải là cô nhưng cậu vẫn bắt cô làm.

Hiểu Đồng không nói gì chỉ lặng lẽ cầm tài liệu đi ra ngoài. Nhìn thấy Hiểu Đồng đã ra ngoài, Vĩnh Phong mới ngẩng đầu nhìn lên ngã người dựa vào ghế mệt mỏi, tay buông thỏng cây bút xuống khiến nó rơi xuống đất. Cậu đưa mắt nhìn vào những chữ mà cậu mới viết. Chẳng rõ là những từ nào cả, không đầu không đuôi, có có nghĩa.

Những người trong phòng kế hoạch thấy Hiểu Đồng trở về vội tranh nhau hỏi. Cô cũng thật tình kể rõ mọi chuyện, ai nấy nghe xong đều nhất ý một long rằng: “ Hiểu Đồng đang bị đì sói trán rồi”

Hiểu Đồng phải đến nhờ anh Thắng, người đã phụ trách làm báo cáo này cho cô xem các tài liệu liên quan để làm lại kế hoạch. Cậu ta vội vàng giúp đỡ cô một cách tận tình, dù gì thì bão cũng đỗ lên đầu cô một phần cũng vì cậu làm chưa tốt. Mặc khác trong long thấy nhẹ nhõm vì người chết không phải là mình.

Kế hoạch này dài vô cùng, vừa tham khảo vừa tường trình, Hiểu Đồng đành phải ở lại làm đêm. Cô nhờ thím Hà – mẹ Đình Ân giữ bé Đường và bé Phong dùm mình, cũng nói dối Vĩnh Thành để cậu không lo lắng. Cứ thế một mình ở lại làm cho xong bản kế hoạch.

Tất cả mọi người đều lần lượt ra về, chị Tình và Mai Thi vỗ vai Hiểu Đồng động viên. Cô chỉ nhẹ cười đáp lại. Sau đó Mai Thi đã quay trở lại trên tay còn có một phần cơm và mấy bịch bánh.

- Này! Mình chẳng rành mấy cái này nên chẳng biết giúp cậu cái gì đâu. Chỉ có thể mua cơm cho cậu thôi. Đói bụng thì lấy mà ăn đừng có nhịn đói. Còn bánh này thì để khuya đói bụng ăn. Kiểu này cậu phải làm tới sang quá – Mai Thi chắc lưỡi thở dài.


- Cám ơn cậu – Hiểu Đồng mĩm cười.

Sau đó Mai Thi ra về, Hiểu Đồng tiếp tục công việc, thỉnh thoảng cô ra ngoài lấy nước mới hay mọi người đã ra về hết, không gian tắt đèn tối thui. Chỉ có đèn phòng cô là còn sáng .

Hiểu Đồng chỉ ăn vội vài miếng cơm rồi cúi đầu làm tiếp, khi làm xong thì cũng đã hơn hai giờ sáng rồi. Chẳng còn xe buýt hay taxi để về. Hiểu Đồng đành ngủ lại ở công ty đợi sáng về nhà sớm tắm rửa thay đồ. Cô mệt mỏi gục đầu lên bàn ngủ lúc nào chẳng hay.

Trời bên ngoài mưa bắt đầu rơi xuống lạnh, một bóng người bước vào cằm theo chiếc chăn choàng lên người cô, mở lại điều hòa cho ấm, sau đó đứng nhìn gương mặt say ngủ của cô rất lâu, rất lâu….sau đó lặng lẽ đau lòng bỏ đi.

Trời vừa hừng sáng, Hiểu Đồng đã thức dậy, một vật gì đó từ trên người cô rơi xuống đất. Hiểu Đồng quay người nhìn cái vật đó, cô nhận ra cái chăn đó là cái chăn ở phòng y tế, cô ngơ ngác tự hỏi:

- Ai đắp cái chăn này cho mình nhỉ. Đêm qua chẳng phải mọi người về nhà hết rồi sao. Chắc là bác bảo vệ đã đắp cho mình.

Hiểu Đồng từ khi thực tập ở đây đã quen than với bác bảo vệ ở đây. Bởi vì cô luôn chào hỏi bác mỗi khi ra vào, bác bảo vệ cũng rất quý cô. Hôm nay lại đúng ca trực của bác ấy.

Hiểu Đồng thu dọn ra về, cô phải tắm rửa thay đồ rồi quay lại công ty. Cô ra cổng gặp bác bảo vệ để cám ơn bác ấy nhưng bác bảo vệ cũng ngơ ngác như cô:

- Hôm qua khi bác lên kiểm tra lần cuối thấy cháu vẫn còn thức bác bỏ đi xuống dưới này.

Hiểu Đồng chau mày suy nghĩ rồi chào tạm biệt bác bảo vệ. Bác bảo vệ nhìn theo bong cô môi mấp máy nhưng không nói ra :” Thật ra đêm qua còn một người ở lại”

- Làm lại – Vĩnh Phong lướt sơ qua bản báo cáo của Hiểu Đồng mấy cái rồi quăng trả cho cô – Sáng mai nộp cho tôi.

Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong một cái không nói gì, thu hồi bản báo cáo rồi đi ra ngoài. Đêm nay lại phải ở lại nữa rồi. Nhưng lần này, Hiểu Đồng không vất vả như lần trước, cô đã hiểu qui trình kế hoạch. Nhưng lần này cô kiểm tra cẩn thận, bổ sung một cách đầy đủ hơn.

Ra về cũng đã hơn mười giờ, cô quay đi ngoảnh lại tìm taxi, chờ mãi vẫn không có taxi, Hiểu Đồng thở dài. Cô định gọi Vĩnh Thành đến đón thì một chiếc xe màu đen chờ tới.

- Lên xe – Vĩnh Phong lạnh lùng ra lệnh.

- Không cần – Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong một cách ấm ức nói, sau đó quay lưng bỏ đi nhưng…

Người ở trong xe bỗng nhào ra nắm tay cô lôi đến mở cửa thẳng tay nhé cô vào trong xe. Rồi nhanh chóng đi vào phóng xe vút đi. Xe chạy rất nhanh, làm cho người ngồi bên cạnh tái mặt. Hiểu Đồng vội vàng thắt dây đai lại, một tay nắm chặt dây đai một tay nắm chặt phần ghế dưới chân, môi mím lại nín thở sợ hãi. Tài lái xe của Vĩnh Phong không phải cô không biết nhưng chỉ là cô không quen với việc chạy nhanh như thế này. Cô thỉnh thoảng đưa mắt nhìn sang Vĩnh Phong, sắc mặt cậu lạnh tanh, tay nắm chặt vô lăng, chăm chú lái xe.

Chiếc xe chạy vào con đường quen thuộc, băng qua hàng cây đậu trước cánh cửa màu xanh vô cùng quen thuộc. Không gian bỗng nhiên im lặng, bởi vì mỗi người đều dâng lên trong long một cảm xúc vừa ấm áp vừa đau đớn.

- Sao lại đưa tôi đến đây – Hiểu Đồng chợt lên tiếng hỏi.

Nhưng Vĩnh Phong không trả lời, mắt cậu vẫn nhìn về phía trước, ánh đèn đường mờ ảo, chỉ có đôi mắt cậu là phát sáng. Cô không muốn ở cùng Vĩnh Phong trong một không gian gần gũi thế này. Càng không dám thở mạnh, sợ rằng Vĩnh Phong sẽ nhận ra cảm xúc thật đang đè nén trong lòng cô. Sợ cậu nghe được tiếng tim đập của cô. Cho nên cô quyết định mở cửa bước ra.

Nhưng vừa đặt một chân xuống đất thì tay đã bị người kéo lại. Cô quay qua nhìn cậu, đôi mắt trực trào muốn khóc nhưng Vĩnh Phong không nhìn thấy, ánh mắt cậu vẫn nhìn về phía trước.

- Cô có từng trở lại đây không ? – Vĩnh Phong lên tiếng hỏi, giọng chứa nhiều cảm xúc mong mỏi.

- Có.


Trong lòng Vĩnh Phong bỗng thấy một cơn gió thổi qua nhưng đó lại là một cơn gió nóng bởi vì Hiểu Đồng đã nói tiếp.

- Dù gì đây cũng từng là nhà của tôi. Dù căn nhà này thuộc về anh hay thuộc về một người nào khác thì tôi cũng sẽ đến đây nhìn nó. Trước đây vẫn vậy, hôm nay vẫn vậy, và sau này vẫn vậy. Cho đến lúc nào đó tôi có đủ khả năng mua lại nó.

- Cô nghĩ tôi sẽ bán nó cho cô à – Vĩnh Phong lạnh lùng quay sang nhìn Hiểu Đồng, ánh mắt chất chứa xa xăm.

- Vậy thì tôi đành nhờ người đàn ông bên cạnh mình giúp thôi. Dù gì cũng là người quen biết, chắc là thương lượng dễ hơn – Hiểu Đồng mĩm cười trả lời, cô cố ý nói ra những lời làm đau lòng Vĩnh Phong.

Ánh mắt Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng lúc này như một ngọn lửa chất chứa sự giận dữ. Bàn tay nắm lấy tay cô bóp chặt khiến Hiểu Đồng cảm thấy đau nhưng cô im lặng cố không biểu hiện ra nét mặt. Dần dần bàn tay đó lỏng ra, cuối cùng rời khỏi tay cô. Vĩnh Phong quay đầu đi, không muốn để Hiểu Đồng nhìn thấy nét mặt của cậu nữa.

Hiểu Đồng cụp mắt xuống, cảm nhận nỗi đau trong long Vĩnh Phong. Cô mở cửa bước ra ngoài, lần này Vĩnh Phong không cản cô nữa. Cứ thế cô từng bước từng bước rời đi, nước mắt chẳng thể rơi được nữa bởi vì nó đã chảy ngược vào tim đau nhói.

Cho đến khi Hiểu Đồng đi tới khúc quẹo thì bước chân cô xiêu quẹo. Cô chỉ muốn Vĩnh Phong thấy cô đã quên, đã quên cậu từ lâu rồi cho nên cố bước đi mạnh mẽ nhưng giờ đây, cô đã đi khá xa tầm mắt cậu. Cô không cần phải gồng mình chịu đựng nữa. Cô dựa vào một bức tường rồi từ từ xụp xuống. Nước mắt từ tim được dốc ngược ra.

Một chiếc xe đậu ở đó không xa bỗng mở cửa, người trong xe bước đến bên cô. Ôm chặt lấy cô vỗ về.

- Cứ khóc đi cho nhẹ long – Vĩnh Thành chua xót nói.
Trả Lời Với Trích Dẫn

Lúc Vĩnh Thành dìu Hiểu Đồng ngồi vào xe, cô mới chợt tỉnh vội hỏi:

- Sao anh biết em ở đây?

- Tan tiệc xong anh mua chút bánh cho bé Đường và bé Phong. Nhưng chẳng thấy ai ở nhà cả, gọi điện cho bác Hà mới biết em đã gửi hai đứa nó ở nhà bác Hà hai hôm nay rồi. Anh gọi điện đến công ty thì được hay em đã ở lại làm them hai hôm nay rồi. Cho nên anh định đến đón em sẵn mau chút gì cho em ăn. Nào ngờ vừa mới đến thì thấy Vĩnh Phong lôi em vào xe nên anh đi theo hai người đến đây. Mà công ty có việc gì à.

- Vĩnh Phong bắt em làm lại báo cáo kế hoạch thôi, cho nên em phải ở lại làm – Hiểu Đồng giải thích, cô không muốn Vĩnh thành nghi ngờ rồi hiểu lầm.

- Có cần anh giúp không – Vĩnh thành đề nghị.

- Được rồi, em có thể tự làm

Nói xong bất giác cô thở dài. Vĩnh Thành đau xót nhìn cô đề:

- Hay là anh chuyển em đến chỗ anh quản lý nha.

- Thôi đi, tránh được nhất thời không tránh được cả đời đâu. Bây giờ mà đi còn khó xử hơn – Hiểu Đồng vội phản bác .

- Nhưng mà ….- Vĩnh Thành vẫn lo lắng nói.

- Đừng lo, em đâu phải là người không biết bảo vệ mình đâu. Nếu bị bức ép quá em nhất định phản kháng lại. Dù gì em cũng có tổng giám đốc chống lưng rồi còn lo gì bị đuổi việc – Cô nhìn Vĩnh Thành nói đùa.

- Được. Vậy thì anh sẽ làm bùa hộ mạng cho em – Vĩnh Thành cũng cười nói, sau đó hai người lái xe trở về nhà cậu.

- Làm lại lần nữa cho tôi – Vĩnh Phong chỉ cầm tập tài liệu lật ra trang đầu tiên thì lặp tức quăng trả lại cho Hiểu Đồng.

Lần này thì Hiểu Đồng thấy tức giận vô cùng, rõ ràng là cậu cố ý, chứ nếu không thì tại sao sửa tới sửa lui vẫn không hài lòng lại chẳng thèm xem qua lấy một cái. Cô đã bỏ biết bao công sức và tâm huyết ra làm ( mình cũng giống vậy đó (^_^), bởi vậy ko thank là ta chém ) , Hiểu Đồng tức giận vặn lại:

- Phó tổng giám đốc, xin anh nói rõ cho tôi biết chỗ nào chưa tốt, tôi sẽ sửa lại. Chứ anh đừng có lấy việc công để trả thù riêng như vậy.

- Lấy công trả thù riêng – Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng bằng ánh mắt dĩu cợt – Cô nghĩ cô đáng sao?

“ Cô đáng sao?” – có câu nói nào làm đau người bằng câu nói này không ? Đúng vậy, cô không đáng, không đáng chút nào, không đáng để anh quan tâm, không đáng để anh để ý, không đáng? – Hiểu Đồng cảm thấy rất đau, nhưng rõ ràng cô mới là người đi đâm vào tim người khác cơ mà. Tại sao tim cô lại đau chứ. Cô không để cậu thấy nỗi đau này.

- Vậy anh nói đi. Rốt cuộc là anh không hài lòng ở chỗ nào chứ - Hiểu Đồng sẵn giọng hỏi lại.

- Cô có biết cách để làm một nhân viên hay không vậy. Nhân viên là để phục tùng cấp trên, làm mọi việc cấp trên yêu cầu. Phục vụ cho đến khi cấp trên hài long chứ không phải là đi hỏi lại cấp trên cái này cái nọ - Vĩnh Phong khinh miệt nói, rồi cậu nhìn thấy nét mặt đông cứng của Hiểu Đồng mới nói – Được rồi, cô trở về phòng đi, gọi cậu Thắng vô đây cho tôi.

Hiểu Đồng thất thểu đi về phòng. Vừa vào phòng cô liền đụng mặt giám đốc Điền, ông thấy cô liền vồn vã hỏi:

- Sao rồi, phó tổng giám đốc đã duyệt chưa?

Hiểu Đồng lắc đầu, vẻ mặt bí xị. Giám đốc Điền giơ tay lên trời thở dài:

- Trời ơi, tôi sắp sửa về hưu rồi không ngờ còn bị gặp nạn này. Đầu tôi vì cô mà bây giờ tiếp tục hói rồi.
Nói xong ông ta tiếp tục thở dài bỏ về phòng mình. Đợi ông ta đi xa mọi người bắt đầu cưới phá lên. Hiểu Đồng và Mai Thi không hiểu đã xảy ra chuyện gì ngơ ngác nhìn mọi người. Ngay cả chị Tình vốn điềm đạm cũng đang run người vì cười.

- Chuyện gì mà mọi người cười dữ vậy – Mai thi không nén nổi tò mò hỏi.

Một người cố nén cười giải thích cho hai người hiểu:

- Giám đốc Điền, từ lúc anh vào làm đã thấy cái đầu hói bong lưỡng của ông ta. Nhưng chưa bao giờ ông ta thừa nhận mình bị hói đầu cả. Ai mà dám nói thế là chết với ông ta. Nhưng hôm nay vì Hiểu Đồng mà ông ta tự thừa nhận bản than mình bị hói. Anh phải nói là anh rất khâm phục em – Nói xong anh ta còn giơ ngón tay cái về phía Hiểu Đồng.

Mai Thi nghe vậy cũng bật cười, còn Hiểu Đồng thì chẳng thể nào cười nỗi, cô đi đến bên anh Thắng nói nhỏ:

- Anh thắng, phó tổng giám đốc cho gọi anh.

Nụ cười trên môi cậu Thắng tắt ngay thay vào đó là mồ hôi vã ra, cậu ta lắp bắp:

- Có phải vì bản kế hoạch không?

Hiểu Đồng gật đầu, mọi người ai nấy cũng nín cười, vẻ mặt lo sợ. Cậu Thắng thở dài, cứ tưởng mình thoát nạn nào ngờ. Lần này cậu chết chắc, cả một cô bé xinh đẹp như Hiểu Đồng mà còn bị mắng tơi bời thì thân cậu còn bị trà đạp đến đâu. Cậu Thắng ủ rũ đi ra.

Lát sau cậu trở về gương mặt đầy nhẹ nhỏm, thấy ánh mắt tò mò của mọi người, cậu nói:

- Báo cáo không có vần đề, vấn đề nằm ở bảng số liệu. Tôi không kiểm tra kỹ mà đưa vào. Giám đốc bắt Hiểu Đồng làm lại vì nghĩ cô ấy sẽ phát hiện ra bảng số liệu bị sai, ai ngờ Hiểu Đồng lại đi vào vết xe đổ của tôi. Cho nên phó tổng giám đốc mới nổi giận. Cũng không trách Hiểu Đồng được, đến người có đầy đủ kinh nghiệm như tôi mà còn sai sót, huống hồ là người mới như Hiểu Đồng. Cũng may, phó tổng giám đốc không nói gì, chỉ bảo đi sữa lại số liệu mà thôi. Không ngờ, phó tổng giám đốc vừa nhìn một cái nhận ra bảng số liệu này có vấn đề, đúng là khâm phục.

Nghe anh Thắng nói Hiểu Đồng mới giật mình nhận ra đúng là cô không kiểm tra bảng số liệu. Cô cứ nghĩ bảng số liệu anh Thắng đã tra kỹ rồi. Lúc nãy còn nỗi giận mắng Vĩnh Phong, bất giác thở dài hối hận.

- Vậy chúng ta kết thúc bài phỏng vấn tại đây, cám ơn cô đã nhận lời phỏng vấn của chúng tôi – Người phóng viên cúi đầu chào Đình Ân một cái rồi thu dọn ra về.

Đình Ân cũng cuối đầu chào rồi cùng đạo diễn Quang Lỗi đi ra về. Vừa vào trong xe, đạo diễn Quang Lỗi đã khen Đình Ân:

- Lúc nãy con trả lời hay lắm.

- Là nhờ chú dạy thôi – Cô mĩm cười nói – Con cám ơn chú đã luôn nâng đỡ cho con.

- Thật ra cũng nhờ con có chút tài năng mà thôi. Chú vẫn nhớ ấn tượng vào ngày đầu tiên gặp cháu – Quãng Lỗi cười nói.

Trước mắt ông là cảnh tượng các thí sinh tham dự cuộc thi tuyển diễn viên năm đó.

Trước mắt ông là các cô gái trẻ rất xinh đẹp và gợi cảm. Nhưng chẳng có ai làm cho ông chú ý cả. Bởi vì chẳng ai trong lúc này tỏ ra rất lúc túng trước trang phục của mình. Trang phục bị ban giám khảo cố tình làm rách. Họ hoàn toàn không biết ý đồ của ban giám khảo, có người mếu mao giải thích không phải mình làm rách. Có người tự ý thay đồ khác, có người cứ thản nhiên mặc đồ rách như thế xuất hiện. Nhưng chỉ có cô thí sinh số 17 là khác biệt.

Chiếc váy của cô không chỉ bị rách một nơi như mấy người kia mà còn bị rách rất nhiều nơi. Hay nói chính xác hơn đó không phải một chiếc váy rách mà chẳng qua đó là một kiểu thiết kế mới lạ của một nhà thiết kế lập dị nào đó.

Cho nên ông đã cầm micro lên hỏi các thí sinh:

- Trong buổi thi ngày hôm nay chúng tôi không công bố cho các cô biết chủ đề là gì. Vậy ai trong các cô có thể cho biết chủ đề của buổi thi ngày hôm nay là gì không. Dựa vào trang phục mà chúng tôi đã đưa cho các cô.

Các cô gái bắt đầu nhìn lại trang phục của mình, lật tới lật lui, nhưng chẳng tìm thấy gì cả. Còn những người đã thay đồ ra thì tiếc nuối vì đã không mặc nó lên đây đành nhìn qua trang phục của người khác tìm hiểu.

Cuối cùng, họ đành trả lời đại, nhưng vẫn chẳng có ai trả lời đúng. Ban giám khảo bắt đầu thấy chán nản và mệt mỏi trước đống thí sinh này. Chỉ có thí sinh số 17 vẫn im lặng lắng nghe các thí sinh khác trả lời. Thấy vậy ông mới cầm micro nói:

- Thí sinh số 17 câu trả lời của cô là gì?
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Lúc này Đình Ân mới mạnh dạn tiến lên, cô mĩm cười chào ban giám khảo và tất cả mọi người. Rồi mới bắt đầu cầm micro trả lời:

- Theo em nghĩ chủ đề hôm nay là:” Tùy cơ ứng biến”.

Tất cả các giám khảo bắt đầu ngồi nhổm dậy nhìn vào cô thí sinh số 17. Một người lên tiếng hỏi:

- Tại sao em nghỉ chủ đề là “Tùy cơ ứng biến”

- Lúc em thay đồ, phát hiện váy mình bị rách, em lo lắng lắm. Nhưng sau đó em phát hiện những bạn khác cũng bị giống em. Lúc đó em bỗng phát giác ra hình như tất cả những việc này là có chủ đích.

- Vậy em có thể giải thích ý nghĩ của bốn từ này không? – Một giám khảo hỏi.

Đình Ân liếc mắt nhìn Hiểu Đồng một cách kính đáo, cô thấy Hiểu Đồng nhìn mình cười rồi đưa hai tay lên làm động tác cổ vũ cô cố gắng lên. Đình Ân thu hết sức mình nắm chặt micro bắt đầu trả lời.

- Em nghĩ là sau này nếu em trở thành một diễn viên, có lúc vô tình sơ ý mà làm rách váy như thế này mà không thể về nhà thay đồ kịp thì phải thật bình tĩnh, tự nghĩ ngay ra cách giải quyết. Biến cái bị động thành chủ động, cho thấy mình là người làm chủ tình hình. Có thể thể hiện được nhiều mặt cũng như nhiều vai diễn trước mặt công chúng. Như vậy mới trở thành diễn viên thực thụ được.

- Tuy đây không phải là một câu trả lời xuất sắc nhất nhưng là câu trả lời hay mà tôi được nghe.

Ban giám khảo đã lên tiếng tất cả mọi người có mặt đều vỗ tay hoan hô không ngớt. Nhưng Đình Ân lại cầm micro lên tiếng:

- Thật ra, em không phải là người nghĩ ra chủ đề mà là bạn em. Cố ấy đang đứng ở đằng kia .

Đình Ân chợt chỉ tay về phía Hiểu Đồng đang đứng, ánh sáng lặp tức quay về phía Hiểu Đồng. Gương mặt xinh đẹp cùng mái tóc dài đen nhánh của cô được thu lại và hiện ngay trên màn hình. Tất cả mọi người đều ồ lên trước sự xinh đẹp của cô gái này. Trong đầu ai cũng đặt ra câu hỏi:” Tại sao cô ấy lại không dự thi, nếu không thì chẳng cần phải chọn nữa”

Đạo diễn Quang Lỗi vừa nhìn thấy Hiểu Đồng, lúc này cô hơi lung túng nhưng vẫn cố cười nhẹ. Đột nhiên ông thấy cô mới chính là diễn viên chính mà ông cần tìm.

Sau khi mọi người còn đang bàng hoàng trước sắc đẹp của Hiểu Đồng thì Đình Ân lại tiếp tục nói:

- Thật ra, bạn ấy vừa nhìn danh mục đề thi liền nhận ran gay vòng thi này không có chủ đề cho nên nhìn thấy chiếc váy bị rách thì bạn ấy đã nghĩ ra chủ đề, trong khi em học thuộc lòng danh mục mà không nhận ra, còn nữa, chiếc váy này cũng là do bạn ấy tạo nên. Em hoàn toàn không biết, cho nên em thấy mình không xứng đáng nhận lời khen của mọi người càng không xứng dự cuộc thi này.


Nói xong cô trả micro cho người dẫn chương trình và bước xuống nắm tay Hiểu Đồng đi vào trong hậu trường. Nghĩa là cô bỏ cuộc.

- Haha…vì thấy con thật thà rất giống vai diễn bạn của nhân vật chính nên chú quyết định mời con hợp tác. Nhưng chú lại bị khả năng diễn xuất của con chinh phục. Điều hối tiếc nhất là Hiểu Đồng không chịu diễn vai nhân vật chính nếu không rating chắc chắn còn cao nữa – Đạo diễn Quang Lỗi nhớ lại xong liền cười nói với Đình Ân.

- Quả thật rất đáng tiếc – Đình Ân cũng tỏ ý luyến tiếc.

- Được rồi chú đưa cháu về nhà, tối rồi.

- Khoan đã chú, chú cho cháu đến một nơi được không?

- Cậu thật sự từ bỏ cô ấy sao? – Thế Nam nhìn Vĩnh Phong ngờ vực.

- Tội gì phải ôm khư khư một bong hoa trong khi xung quanh cậu là một vườn hoa chứ - Vĩnh Phong cười nói.
- Nhưng mà ….

- Còn cậu, cậu có thể từ bỏ cô ấy không? – Vĩnh Phong chợt hỏi.

- Mình không từ bỏ được. Vĩnh Phong mình yêu Hiểu Đồng, cho tới bây giờ trong lòng mình vẫn chỉ có cô ấy mà thôi. Vì Hiểu Đồng yêu cậu nên mình chấp nhận rút lui. Nhưng bây giờ là cậu từ bỏ cô ấy. Mình không muốn lại hối tiếc lần nữa – Thế Nam thở dài nói.

Cậu đã hối tiếc vì đã không bày tỏ tấm lòng của mình với Hiểu Đồng để rồi nhìn cô trong vòng tay Vĩnh Phong.

- Vì sao lại không thể từ bỏ. Vì hai người đã hôn nhau ư – Vĩnh Phong mĩa mai hỏi.

Thế Nam trợn mắt nhìn Vĩnh Phong. Cậu ấy biết ư, biết rằng cậu và Hiểu Đồng đã từng hôn nhau.

Bên ngoài cánh cửa khép hờ, một người con gái đau khổ rời tay khỏi cánh cửa bước ra ngoài. Nước mắt rơi trên gương mặt xinh đẹp của cô.

Thì ra yêu thầm là một điều rất đau khổ. Yêu thầm một chàng trai mà trong lóng chỉ có hình bóng bạn thân của mình là điều đau khổ vô cùng.

Nhưng yêu đơn phương còn đau khổ hơn nhiều lần. Nhất là vẫn yêu đơn phương sau khi bộc bạch tấm long mình cho người con trai đó biết và bị người đó “nhẹ nhàng” từ chối. Là “nhẹ nhàng” từ chối. Nếu người đó thẳng thừng từ chối thì ít ra cô cũng có thể từ bỏ mà không đau lòng.

Đình Ân lôi điện thoại ra nhắn tin cho Hiểu Đồng:”Mình mệt mỏi rồi, mình sẽ từ bỏ anh ấy”

Sau đó cô gọi điện cho Thiên Minh:” Có thể cho em mượn vai không?”

Hiểu Đồng nhìn tin nhắn của Đình Ân cảm thấy tim như bị kim xuyên qua. Những người ở bên cạnh cô đều bị cô làm tổn thương. Vĩnh Phong, Vĩnh Thành, Thế Nam, Đình Ân, tất cả bọn họ, nếu như không quen biết cô, liệu họ có bước vào còn đường đầy đau khổ này không. Có lẽ họ sẽ bước trên con đường hạnh phúc ngập tràn ánh sáng. Tất cả đều là vì cô….

Vĩnh Phong nằm thao thức trở mình trên chiếc giường của mình. Cậu nhận ra khoảng cách giữa cậu và Hiểu Đồng càng ngày càng cách xa. Khi chưa trở về, hằng đêm cậu đều mơ thấy Hiểu Đồng, có thể chạm vào cô, ôm cô vào lòng hôn lên đôi mắt long lanh ấm áp mỗi khi cô nhìn cậu, dù rằng khi tỉnh giấc còn lại chỉ là cảm giác hụt hẫng. Còn bây giờ, cô đứng trước mặt cậu, cậu cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cô nhưng lại không thể chạm vào, trong lòng lại mang cảm giác đau khổ vô cùng. Vậy thì thà rằng không gặp lại để dù rằng nhung nhớ trong giấc mơ còn hơn gặp lại chỉ thêm đau lòng.

Cũng trong không gian này, Thế Nam đang ngồi trầm tư bên khói thuốc. Cậu nghĩ đến tình cảm của Vĩnh Phong của Hiểu Đồng, của cậu và Đình Ân. Tình cảm của bốn người bị trôi vào một lòng lẫn quẩn. Hiểu Đồng và Vĩnh Phong yêu nhau nhưng không đến được với nhau, cậu yêu Hiểu Đồng còn Đình Ân thì yêu cậu. Bốn người họ đều là những kẻ suy tình không lối thoát.

Nghĩ đến Hiểu Đồng, Thế Nam cảm thấy tiếc nuối vì tình cảm của mình không sớm nói rõ với cô. Khi Hiểu Đồng hơn cậu, Thế Nam biết trái tim cậu mãi mãi thuộc về Hiểu Đồng. Vì một nụ hôn đó có bắt cậu chết cậu cũng cam tâm tình nguyện.

Nghĩ đến Đình Ân, cậu cảm thấy có lỗi với cô, là cậu phụ tấm chân tình của cô để đuổi theo một bóng hình mà mãi mãi không có được.

- Cậu thật sự từ bỏ anh ấy sao. Đã xảy ra chuyện gì vậy – Hiểu Đồng nhìn Đình Ân lo lắng hỏi.

Hôm nay cô đến đón bé Phong và bé Đường ở nhà Đình Ân. Vô tình Đình Ân có nhà vậy là hai người cùng vào phòng Đình Ân trò chuyện.

- Không có gì cả, chỉ là do mình mệt mỏi rồi – Đình Ân cười buồn trả lời.

Hiểu Đồng nhìn nét buồn trên gương mặt bạn, cô biết Đình Ân không muốn cô nghĩ nhiều nên mới không kể, cô rụt rè hỏi:

- Có phải vì mình không?

Đình Ân cúi đầu không trả lời, không gian bỗng chìm vào im lặng, chỉ nghe tiếng thở dài của cả hai. Lát sau Đình Ân ngẩng đầu lên nói.

- Thật ra trước đây mình rất ganh tỵ với cậu. Lúc nhỏ mình ghen tỵ vì cậu được sống trong căn nhà to và đẹp. Được mặc quần áo đẹp, được ở trong căn phòng như một nàng công chúa. Sau này gặp lại, dù chúng ta rất thân nhau nhưng mình vẫn thấy ganh tỵ, đi bên cậu lúc nào mình cũng thấy mặc cảm. Bởi vì cậu vừa xinh đẹp vừa thông minh, dù cậu không cần làm gì vẫn thu hút biết bao ánh mắt của người khác. Mình đi bên cạnh cậu, vô tình làm phong nền cho cậu, là đối tượng để người ta so sánh và khen ngợi cậu. Lúc trước mình cũng để ý đến một cậu bạn hồi trung học nhưng bạn ấy lại thích cậu, còn lợi dụng mình để tiếp cận cậu nữa chứ -Đình Ân cười khổ khi nhớ lại.

Hiểu Đồng ngớ người bang hoàng nghe những lời Đình Ân nói. Cô không biết, cô không hề biết là Đình Ân luôn ganh tỵ với cô. Càng không biết Đình Ân vì cô mà bị tổn thương đến như vậy. Vì cuộc sống Hiểu Đồng không để ý đến mọi thứ xung quanh, khkông quan hệ với bất cứ ai, bỏ ngoài ta tất cả mọi lời thì thầm của mọi người. Cô chỉ chăm chỉ làm việc kiếm tiền và cố gắng học hành.

Nhưng Đình Ân thì khác, cô có cha mẹ khỏe mạnh chăm lo, có anh trai đỡ đần yêu thương bảo vệ nên cô không cần phải vất vả như Hiểu Đồng, cho nên có có quan hệ với tất cả mọi người và càng để ý đến những lời người xung quanh nói.

Hiểu Đồng đau khổ ngước mắt nhìn Đình Ân với đôi mắt đầy nước, lắp bắp nói:

- Đình Ân, mình…..

- Đồ ngốc, mình không trách cậu. Cậu đâu có lỗi gì đâu. Ganh tỵ thì ganh tỵ nhưng đó là lúc còn nhỏ, bây giờ mình lớn rồi, mình hiểu rõ nỗi vất vả của cậu, nỗi cực nhọc của cậu. Mình thương cậu rất nhiều, chỉ hận bản thân không thể san sẻ được hết nỗi nhọc nhằn trên vai cậu làm gì có thời gian mà ganh tỵ với cậu nữa.
- Vậy tại sao cậu lại từ bỏ - Hiểu Đồng vặn vẹo hỏi lại.

- Vì bản thân mình thôi. Hiểu Đồng mình nói thật, cậu vẫn còn rất yêu Vĩnh Phong. Lúc trước là vì còn bác gái, cho nên cậu chia tay Vĩnh Phong nhưng bây giờ bác gái đã mất, cậu không nghĩ hai người nên quay lại với nhau hay sao. Mình gnhe Đình Khiêm kể, Vĩnh Phong chắc chắn còn yêu cậu rất nhiều, anh ấy chưa từng quên cậu.

- Mình không thể quay lại với Vĩnh Phong được nữa – Hiểu Đồng vội ngắt lời Đình Ân.

- Vì Vĩnh Thành sao?

- Đúng vậy, trong tâm mình bây giờ người mà mình chọn là Vĩnh Thành.

- Vậy thì mình cũng nói với cậu, mình quyết định đến với Thiên Minh – Đình Ân đột ngột nói.

- Cái gì – Hiểu Đồng đứng bậy dậy ra khỏi giường trố mắt nhìn Đình Ân – Cậu vừa nói gì?

- Mình quyết định nhận lời làm bạn gái Thiên Minh – Đình Ân quả quyết lặp lại .

- Không được – Hiểu Đồng lớn tiếng phản đối.

Đình Ân mở to mắt nhìn Hiểu Đồng bỗng nhiên kích động như thế. Cảm nhận ánh mắt khác thường của Đình Ân, Hiểu Đồng vội vàng giải thích:

- Mình…mình không muốn cậu đi theo vết xe của mình ở bên cạnh người cậu không yêu.

- Mình khác cậu rất nhiều. Vĩnh Phong yêu cậu, còn Thế Nam không yêu mình. Cậu chọn ở bên Vĩnh Thành vì cậu cảm thấy mình nợ anh ấy. Còn mình ở bên Thiên Minh vì anh ấy yêu mình, anh ấy có thể che chở cho mình, đem lại niềm vui cho mình. Chẳng phải người ta thường nói, lấy người yêu mình, chứ đừng lấy người mình yêu hay sao. Đáng lí cậu nên mừng cho mình chứ sao lại phản đối. Cậu không muốn mình vui vẻ hạnh phúc sao.

Hiểu Đồng nghe Đình Ân nói, cô từ từ ngồi xuống giường, nhìn Đình Ân dịu dàng nói:

- Tất nhiên mình muốn cậu vui vẻ và hạnh phúc. Cậu đã quyết định như vậy rồi thì mình chỉ có thể ủng hộ cậu mà thôi.

- Cám ơn cậu, Hiểu Đồng – Đình Ân ôm lấy Hiểu Đồng cười nói.

Hiểu Đồng cũng ôm lại Đình Ân, cả hai cùng nhận ra tình bạn của họ còn hơn cả tình chị em. Không ai có thể thiếu ai. Nhưng Hiểu Đồng trong lòng lại cảm thấy khổ sở.

Khi đưa bé Đường và bé Phong về nhà ngủ, cô hôn nhẹ nhàng lên má hai đứa. Cô nhìn bé Phong đang ngủ say, nhớ lại những lời Đình Ân nói, cô không biết phải làm sao đành thở dài.

Cô nhớ trong lúc cô đau buồn trước cái chết của mẹ và sự ra đi của Vĩnh Phong, Trúc Diễm từ ngoài trở về ấp úng nói:

- Hiểu Đồng, chị phải làm sao đây – Nét mặt Trúc Diễm vừa vui vừa buồn – Chị có thai ba tháng rồi.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Chương 26: Để quên một người

Vĩnh Phong đang ngồi giải quyết các công văn thì Thế Nam gọi đến.

- Vĩnh Phong! Không phải cậu nói công ty cậu đã nắm trong tay lô đất ở cuối quận X rồi à – GiọngThế Nam rất nghiêm trọng.

- Đúng vậy – Vĩnh Phong trả lời, trong lòng lấy làm khó hiểu tại sao Thế Nam lại hỏil ại cậu câu này.

- Vậy sao – Thế Nam trầm tư nói – Nhưng bên mình vừa nhận được tin lô đất đó đã được thuộc chủ quyền của tập đoàn Vĩnh Phát rồi. Hôm nay họ chính thức tiếp nhận nó.

- Cái gì – Vĩnh Phong hét lên, cậu đứng bật dậy khỏi chiếc ghế đang ngồi khiến nó bật ra sau một khoảng rồi mới trở lại vị trí cũ – Cậu chắc chứ - Vĩnh Phong lửa giận bừng bừng hỏi lại Thế Nam.

- Chắc chắn – Thế Nam khẳng định – Chính mình làm thủ tục mà. Đáng lí ra mình không nên tiết lộ ra bên ngoài nhưng vì tụi mình là bạn nên mình mới thong báo cho cậu. Cậu mau chóng giải quyết đi để chậm e rằng hậu quả sẽ khó lường. Có gì lien lạc với mình.
Thế Nam nói xong cúp máy. Vĩnh Phong đứng chết lặng tại chỗ, cậu không ngờ chuyện lại xảy đến bất ngờ như vậy.
Công ty Thế Nam là công ty bất động sản lớn nhất. Phải nói là bá chủ cả một phương. Mọi vấn đề về đất đai, cũng như qui mô xây dựng của tất cả các tập đoàn lớn nhỏ họ đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Từ ngày Thế Nam tiếp quản, công ty càng phát triển rộng.
Vốn dĩ tập đoàn của Vĩnh Phong mua khu đất ở lô X để xây dựng nơi sản xuất. Máy móc trang thiết bị đều đã đặt họp đồng cả.Cũng đã có công ty đứng ra nhận thầu xây dựng, nói chung mọi việc đều đã chuẩn bị xong chỉ còn chờ lô đất đó đến tay là bắt đầy xây dựng ngay, sau đó kéo máy móc về đưa vào sản xuất.

Nếu bây giờ lô đất đó bị người ta phỗng tay trên chắc chắc tập đoàn sẽ bị lỗ nặng, còn chưa tính đến bồi thường hợp đồng hằng trăm triệu đô.

Nếu cậu và Thế Nam không phải bạn bè thân, nếu Thế Nam không nghĩ tình bạn bè thì không biết đến bao giờ cậu mới hay biếtcái tin này. Và khi cậu biết được thì tất cả đã quá muộn rồi.

Vĩnh Phong lặp tức dập máy điện thoại rồi lại cầm nó lên bấm số:

- Lập tức mở cuộc họp các cấp lãnh đạo cho tôi – Vĩnh Phong lớn tiếng ra lệnh – Nội dung là ….

Sau đó cậu gọi điện lại cho Thế Nam:

- Có thể cho mình biết họ đã thua mua lô đất đó để làm gì không?

- Cái gì. Cậu nói sao, lô đất đó đã bị thu mua.Tại sao lại có chuyện này chứ - Vĩnh Thành giật mình khi nghe Khương Thái thuật lại mọi việc.

- Thưa Tổng giám đốc, chuyện là bên ta vẫn chưa kịp ký hợp đồng với bên kia, cho nên…..- Khương Thái nhìn gương mặt tức giận của Vĩnh Thành sợ hãi nói – Chỉ tại bên kia lật lọng.

- Bên kia lật lọng …- Vĩnh Thành ghiến răng lập lại từng chữ - Các người có biết thương trường dối trá hay không hả. Tại sao sự việc chưa đi đến đâu mà các người đã đưa đơn xin mua máy móc chứ hả. Các người làm việc cho công ty mà như thế thì chuẩn bị nộp đơn từ chức là vừa.

Cậu đập mạnh tay xuống bàn, mặt đầy tức giận, hơi thở dồn dập. Lát sau cậu quay đầu lại hỏi:

- Đã biết ai là người thu mua lô đất đó chưa.

- Dạ, đó là tập đoàn Vĩnh Phát ạ - Khương Thái cẩn thận trả lời.

- Họ mua lô đất đó để làm gì – Vĩnh Thành nhíu mày hỏi khi nghe đến tên Tập đòan này.

Đây cũng là một tập đoàn lớn, phát triển mạnh ở Hồng Kông, không ai là không biết đến. Mấy năm gần đây mới đầu tư vào Việt Nam, nhưng cũng tạo ra ưu thế cạnh tranh khốc liệt với các công ty tập đoàn trong nước.

Vĩnh Thành vẫn chưa biết mặt người lãnh đạo của tập đoàn là ai. Xưa nay hai tập đoàn ai đi đường đó, chưa từng tiếp xúc nhau.

- Dạ, vẫn chưa biết rõ ý định của họ.

- Liên lạc ngay cho tôi với đại diện của tập đoàn Vĩnh Phát, chúng ta phải thương lượng mua lại lô đất đó – Vĩnh Thành ra lệnh.

- Nhưng tổng giám đốc, chỉ e là ….- Khương Thái e dè sợ sệt nói.

- E là cái gì, anh mau nói cho tôi biết – Vĩnh Thành bực bội nhìn Khương Thái ra lệnh.

- Hơn hai năm trước đây, chúng ta có cạnh tranh với bên Vĩnh Phát, lúc đó hàng của chúng ta không thể xuất cảng được. Tổng giám đốc đã phải đến nhờ ngài bộ trưởng cho nên chúng ta mới thắng. Chỉ e là họ vẫn nhớ thù xưa mà không chịu nhượng lại.

Vĩnh Thành bỗng ngã người nhớ lại chuyện đó, vì chuyện đó mà cậu có cơ hội tiếp cận với Hiểu Đồng.

- Triệu tập cuộc họp chưa? – Vĩnh Thành mệt mỏi hỏi.

- Dạ, phó tổng giám đốc đã triệu tập rồi. Nữa tiếng sau chúng ta sẽ họp – Khương Thái trả lời.

- Chúng ta đi thôi – Vĩnh thành đứng bật dậy nói.

Sau đó, cậu đứng dậy ra khỏi phòng, Khương Thái vội vã theo sau.

Tập đoàn Nguyên Thành Phong là tập đoàn lớn nằm ngay trung tâm thành phố. Tòa nhà có hai dãy sau và trước đều là giáp mặt với đường quốc lộ. Vĩnh Phong phụ trách dãy sau và Vĩnh Thành phụ trách dãy trước. Bình thường họ đều đi con đường ở dãy mình phụ trách. Nhưng phòng họp lớn lại nằm ở dãy sau. Và lúc này Vĩnh Phong và Vĩnh Thành đang chủ trì cuộc họp với các cấp lãnh đạo trong công ty.

Trong khi các cấp lãnh đạo đang tham dự cuộc họp gắt gao của công ty thì giám đốc Điền lại cực kì nhàn rỗi. Ông nhàn rỗi đến độ hết đi ra rồi đi vào, nhưng vẻ mặt thì như ăn phải ớt cay. Đỏ bừng bừng vì tức giận.

Tại sao trong buổi họp lại gát phăng tên ông ra, tại sao Giám đốc bộ phân kinh doanh thì được tham dự còn giám đốc bộ phân kế hoạch như ông thì bị đá qua một bên. Chuyện gì đã xảy ra mà ban lãnh đạo lại triệu tập cuộc họp khẩn cấp như thế. Ngay cả những người đang ở bên ngoài cũng phải mau chóng trở về để tham dự, còn ông ở ngay tại chỗ mà không được tham dự. Càng nghĩ thì cái đàu hói của ông càng hói them, tóc càng lúc càng bị bạc nhiều thêm. Tuy ông không phải là một giám đốc xuất sắc nhưng ông đã làm việc ở công ty này hơn 30 năm rồi, cũng chưa từng sai phạm điều gì lớn lao, cho nên trước nay chưa từng xảy ra chuyện này bao giờ cả, vậy mà hôm nay…

Chuyện này bắt đầu từ lúc nào nhỉ, ông suy nghĩ một chút rồi nhận ra là từ ngày phó tổng giám đốc trở về. Mà nguyên nhân chính chính là cô nhân viên mới, cô ta gây ra hậu quả cho nên ông làm sếp phải gánh hết.

Nghĩ như vậy, giám đốc Điền mặt hầm hầm xông thẳng vào phòng kế hoạch trước sự ngạc nhiên của bao nhiêu cặp mắt. Ông ta đặt xấp tài liệu Hiểu Đồng vừa nộp lên bắt đầu mắng xối xả vào mặt cô. Ông đưa ra rất nhiều vấn đề mà ông ta cho là sai trong con mắt kinh ngạc của mọi người. Bởi vì tài liệu đó, chị Tình tổ trưởng và anh Trương phụ trách đã duyệt qua rồi còn trình bày những ý kiến đó và được giám đốc Điền gật đầu đồng ý rồi. Cho nên họ không khỏi ngạc nhiên khi ông lại lôi ra mà mắng Hiểu Đồng. Hiểu Đồng ngơ ngác ngồi trân mình chịu trận.

Vào cơ quan làm việc lúc nào cũng như vậy cả. Cấp trên có quyền sai bảo, hay quát nạt cấp dưới một cách tùy thích. Cấp dưới dù đúng hay sai cũng không thể cãi lại, chỉ có thể im lặng chịu trận mà thôi.

Ngay lúc đó cuộc họp của các cấp đã xong cánh cửa phòng họp đã mở ra, sắc mặt ai nấy đều xanh lè tái mét vì tổng giám đốc và phó tổng giám đốc của họ vừa nổi cơn thịnh nộ và giáng xuống đầu những kẻ làm sai và những người không liên quan cũng vô tình chịu trận chung. Cuộc họp khá nặng nề vẫn chưa tìm ra được hướng giải quyết. Những người sai phạm sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm nếu như tập đoàn vẫn không thể mua lại được lô đất.

Mọi người ra ngoài hết, chỉ còn Vĩnh Thành và Vĩnh Phong ở lại.

- Em nghĩ chuyện này có nên báo với ba mẹ hay không? – Vĩnh Thành lên tiếng hỏi.

Vĩnh Phong trầm tư một lúc rồi nói:

- Em nghĩ chưa cần nói với ba mẹ lúc này. Bây giờ họ về đây cũng vậy thôi. Chúng ta bây giờ cần phải tìm ra cách giải quyết. Em nghĩ chúng ta hãy trực tiếp gặp ông chủ tịch của tập đoàn Vĩnh Phát. Thương lượng với ông ta xem sao.

- Được, chúng ta thử gặp ông ấy thương lượng xem sao. Nếu không được thì phải báo ngay cho ba mẹ. Để ba mẹ nhờ người quen giúp đỡ xem sao.

- Quyết định vậy đi – Vĩnh Phong gật đầu.

Vĩnh Thành lập tức quay sang nói với Khương Thái nói:

- Bằng mọi giá phải liên lạc với bên Vĩnh Phát, xin một cuộc hẹn với chủ tịch của họ .

- Dạ - Khương Thái gật đầu rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

- Anh về văn phòng đây – Vĩnh Thành quay sang nói Vĩnh Phong.

- Anh đi trước đi, em sắp lại giấy tờ này rồi sẽ đi sau – Vĩnh Phong gật đầu cười nói.

Vĩnh Thành bước ra định vào thang máy nhưng chợt nghĩ đến Hiểu Đồng, cậu dừng bước chân lại. Từ lúc Hiểu Đồng đến đây thực tập và vào làm, cậu chưa từng đi đến đây. Bởi vì Hiểu Đồng không muốn cậu đến, cô càng không muốn ai biết mối quan hệ của họ. Cô không muốn ai nói cô vào đây là do có ô dù chứ không có thực lực. Dù hai người cùng nahu đi đến công ty nhưng Hiểu Đồng luôn bắt Vĩnh Thành phải dừng lại một đoạn khá xa và cô đi bộ vào công ty, chứ không muốn để ai bắt gặp cảnh cô đi cùng xe với cậu.

Vĩnh Thành chỉ muốn giả bộ vô tình đi ngang qua nhìn thấy cô đang làm việc mà thôi. Chỉ muốn thấy cô cho thỏa nỗi nhớ và muốn thấy cô để xoa dịu tâm trạng không vui của mình.


Vừa đi đến bên cửa sổ của phòng kế hoạch, cậu đã thấy một dáng người với mái tóc dài, mặc chiếc áo hồng đồng phục đang đứng cúi đầu nghe giám đốc Điền mắng.

Bước chân tự nhiên dẫn cậu vào thẳng cửa phòng đi đến bên cạnh Hiểu Đồng trong ánh mắt hốt hoảng của mọi người, kể cả giám đốc Điền.

- Tổng giám đốc, có chuyện gì mà đến đây – Giám đốc Điền lắp bắp hỏi, ông chưa từng thấy Vĩnh Thành đến đây bao giờ.

Tất cả mọi người trong phòng đều đứng dậy chào hỏi. Kể cả Hiểu Đồng cũng rất ngạc nhiên khi thấy Vĩnh Thành bước vào đây mà còn đến bên cạnh cô nữa, cô cúi đầu im lặng.

Vĩnh Thành vẫn phớt lờ mọi ánh mắt mà tiến thẳng đến bên Hiểu Đồng, giám đốc Điền một phen đứng tim. Cả người ông run lên cầm cập nhưng rồi ông nhìn thấy nụ cười của Vĩnh Thành nở ra trên miệng nhưng không phải dành cho ông mà cho người nãy giờ bị ông mắng.

Hiểu Đồng thấy Vĩnh Thành bước đến bên cạnh mình tự nhiên miệng lại thốt ra câu hỏi vẻ hơi khó chịu:
- Sao anh lại đến đây.

- Anh gọi cho em nhiều lần mà không được nên ghé đến đây để xem sao – Vĩnh Thành cười nói.

Hiểu Đồng nhíu mày, cô vội chạy đến xem điện thoại, màn hình sáng trưng, không hề có cuộc gọi nào. Cô hiểu là Vĩnh Thành thấy cô bị mắng nên đến giải vây, cũng không còn khó chịu khi Vĩnh Thành phá vỡ giao ước giả vờ không quen biết nhau của họ. Cô bèn giả vờ nói:

- Điện thoại em hết pin – Rồi cô hỏi thêm – Tan họp rồi sao.

- Ừhm, về nhà em sẽ nói với em – Vĩnh Thành gật đầu mĩm cười – Anh đi đây.

Rồi cậu quay sang giám đốc Điền nói:

- Đã quấy rầy lúc mọi người làm việc rồi.

- Dạ, không có – Giám đốc Điền vội nói.

Tất cả mọi người đều chứng kiến cảnh thân mật của Vĩnh Thành và Hiểu Đồng, khi Vĩnh Thành ra đi, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn Hiểu Đồng. Cô cuối đầu quay về chỗ ngồi. Giám đốc Điền cũng hoảng hốt quay về phòng mình.

Bên ngoài, ở một góc khuất, có người chứng kiến cảnh đó, tay siết chặt tài liệu, lòng đau nhói.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay