Duck hunt




Cuối cùng Quốc Bảo phải lên tiếng mới xóa tan được bầu không khí. Mọi người lại trò chuyện như chưa từng có gì xảy ra. Nhưng ai cũng bắt đầu uốn lưỡi trước khi nói

Khi Đình Khiêm bước từ trong tolet ra thì thấy một bóng hình cao lớn đang trầm tư bên khói thuốc dường như cố ý đứng đợi cậu. Đình Khiêm cười yếu ớt bước đến nói:

- Lâu rồi không thấy cậu hút thuốc.

Vĩnh Phong nghe Đình Khiêm nói thế thì cười lạnh nhạt quăng điếu thuốc xuống đất rồi dùng chân dí tàn thuốc cho tắt ngúm. Đình Khiêm thấy vậy thì cũng không nói gì thêm nữa chỉ vỗ vai cậu một cái rồi nói:
- Anh vào trong trước đây.

Nhưng khi cậu dợm bước đi thì Vĩnh Phong đã lên tiếng hỏi:

- Cô ấy sao rồi?

Đình Khiêm hơi sững người khi nghe Vĩnh Phong rồi cậu quyết định quay lưng nhìn thẳng Vĩnh Phong bày tỏ ý kiến của mình.

- Vĩnh Phong! Anh coi cậu là anh em nên mới nói thật lòng với cậu. Anh không hiểu tại sao Hiểu Đồng lại nói như thế với cậu nhưng anh không tin và cũng không bao giờ tin. Hiểu Đồng mà anh biết chính là người mà cậu đã yêu. Nếu như Hiểu Đồng đối xử với cậu như thế, anh cho là cô ấy có nỗi khỗ riêng. Nếu như cô ấy thật sự làm nghề đó, chắc chắn anh là người mà cô ấy phải nói, bởi vì con gái làm trong nghề này rất cần bảo kê để bảo vệ cho bản thân mình. Huống chi một cô gái xinh đẹp như Hiểu Đồng thì càng cần có người bảo kê trước những kẻ ganh ghét.

Đình Khiêm nhìn Vĩnh Phong một cái rối tiếp tục nói:

- Cứ cho là cô ấy muốn giấu vì mối quan hệ với gia đình anh, không muốn mẹ cô bị xấu hổ với mọi người. Nhưng anh lờn tuổi hơn cậu rất nhiều, càng lớn tuổi hơn Hiểu Đồng. Kinh nghiệm ở giang hồ của anh không thua bất cứ ai, hạng người nào anh cũng gặp. Nếu Hiểu Đồng là một cô gái ham tiền thì trong thời gian gặp lại Hiểu Đồng, anh chắc chắn sẽ nhận ra bản chất của cô ấy. Nhưng anh không thấy gì ngoài một cô bé ngoan chịu thương chịu khó, và rất tự trọng.

Đình Khiêm vỗ vai Vĩnh Phong một cái nữa rồi nói:

- Anh chỉ muốn vì Hiểu Đồng bày tỏ một chút ấm ức mà thôi. Thời gian đã qua lâu như vậy, chắc cậu cũng đã quên cô ấy rồi. Nhưng Hiểu Đồng lúc đó là thật sự yêu cậu chứ không phải tiếp cận cậu vì tiền đâu.

Đình Khiêm nói xong thì bỏ vào trong phòng. Vĩnh Phong ở ngoài với những lời phân trần của Đình Khiêm cảm thấy tim mình co thắt lại, một chút hạnh phúc nhỏ nhoi đang len lõi.

“ Đình Khiêm! Hy vọng được như anh nói. “

Lý trí bắt đầu đấu tranh giữa yêu và hận, Vĩnh Phong cảm thấy rất sợ. Nếu sự thật được như lời Đình Khiêm thì trái tim khô cạn và đau khổ của Vĩnh Phong như được suối nguồn tươi mát làm sống lại. Còn nếu không….Vĩnh Phong cảm thấy sợ hãi nếu như đó là sự thật, cậu sẽ không thể chịu đựng được. Lần nữa đau khổ, lần nữa xót xa.

Người tài xế chở Vĩnh Phong đi ngang một ngã tư gặp đèn đỏ, họ dừng lại. Vĩnh Phong mệt mỏi đưa mắt nhìn xung quanh, bỗng từ xa xa cậu nhìn thấy một dáng người quen thuộc.

Thần trí thoát khỏi mệt mỏi, cậu ngồi bật dậy quan sát cho rõ. Gương mặt Hiểu Đồng hiện ra ở trạm xe buýt bên kia đường, vẫn mái tóc dài đen mượt, vẫn đôi mắt u buồn, vẫn đôi môi hồng. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng giống như đồng phục của nhân viên đang đứng trạm xe buýt bên kia đường.

Vĩnh Phong lập tức lao ra khỏi xe chạy băng qua bên kia đường mặc kệ những chiếc xe đang chờ tới trong ánh nhìn ngạc nhiên không hiểu đã xảy ra chuyện gì của người tài xế và tiếng mắng **** của người đi đường vì họ buộc phải thắng xe gấp.

Nhưng khi Vĩnh Phong vừa băng qua nữa con đường thì một chiếc xe buýt chờ tới, sau đó chiếc xe chạy đi mang theo hình đoàn người. Bóng dáng Hiểu Đồng cũng không còn ở nơi đó nữa.

Hụt hẫng! Đó là cảm giác lúc này của Vĩnh Phong. Cậu đã nói với bản thân là sẽ xem cô như người xa lạ vậy mà khi vừa nhìn thấy cô cậu lại như kẻ điên lao đến mặc kệ mọi thứ. Cuối cùng thì dù đã nói ngàn lần sẽ quên cô, cậu cũng không làm được. Vĩnh Phong đứng giữa lòng đường ngữa đầu nhìn trời cười điên dại thầm trách bản thân sao lại quá si tình.

Người tài xế hôm sau lại bị Vĩnh Phong bắt chờ ở một góc ngã tư ấy cũng vào giờ đó. Vĩnh Phong biết Hiểu Đồng làm việc rất có giờ giấc, hôm qua cô đã đi giờ này thì hôm nay cũng đi vào giờ này. Cậu không đứng ở ngay trạm xe mà đứng ở đó một khoảng khá xa. Vĩnh Phong chỉ muốn được nhìn thấy hình bóng Hiểu Đồng mà không dám đến gần, cậu sợ, sợ một lần nữa lại ôm chầm lấy cô, tha thứ cho cô tất cả.

Người tài xế thấy Vĩnh Phong cứ trú mục vào trạm xe buýt như tìm ai đó, cậu cũng ngoái đầu nhìn theo. Cậu chú ý, cứ thấy một cô gái mặc chiếc áo hồng đồng phục thì Vĩnh Phong lại nhổm người ngồi thẳng lên nhìn ra rồi thất vọng ngã người ngồi xuống.

Đợi hơn hai tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy bóng dáng Hiểu Đồng đâu, Vĩnh Phong cảm thấy thất vọng vô cùng. Cậu không hiểu được bản thân mình nữa. Rõ ràng ý chí bảo cậu không được gặp cô nữ, đừng đi tìm cô. Nhưng trái tim lại bảo muốn nhìn thấy cô thêm lần nữa.

Nhìn thấy nét mặt Vĩnh Phong chất chứa sự thất vọng, người tài xế hắng giọng một chút nói:

- Phó tổng giám đốc, nếu cậu muốn tìm một cô gái mặc áo sơ mi màu hồng đồng phục kia thì xin hãy đến công ty. Bởi vì đồng phục đó là của nhân viên mới đến của công ty ta.

Chương 25: Gặp lại

Hiểu Đồng vốn dĩ thực tập ở công ty, trưởng phòng thấy cô thông minh lanh lợi nên đề nghị cô đến làm. Cho nên khi vào làm, cô không hề có cảm giác xa lạ. Mọi người trong phòng cũng khá thân thiện và vui vẻ. Nhưng thông thường mọi người chờ đúng giờ mới đến, chỉ có Hiểu Đồng và một vài người đến trước để dọn dẹp và pha cà phê cho mọi người vì họ là lính mới.

Nhưng hôm nay, Hiểu Đồng vừa vào phòng thì tất cả mọi người đều tập trung đầy đủ và trên nét mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng. Hiểu Đồng hơi ngạc nhiên khi thấy ai nấy cũng tự dọn dẹp bàn làm việc của một một cách ngăn nắp sạch sẽ. Mọi giấy tờ đều được sắp xếp ngay ngắn và phân loại rõ ràng. Ngay cả chị Hoàng – tổ trưởng cũng tỏ vẻ sốt sắng vô cùng.

Không rõ là đã xảy ra chuyện gì, muốn hỏi nhưng thấy vẻ mặt căng thẳng của mọi người nên cô không dám hỏi. Hiểu Đồng đưa mắt nhìn Mai Thi dò hỏi nhưng Mai Thi cũng lắc đầu. Hai người bèn ngồi vào chỗ ngồi của mình và cũng bắt chước dọn chỗ ngồi. Vì bình thường cô luôn sắp xếp bàn làm việc ngay ngắn cho nên cũng không phải dọn dẹp gì nhiều. Cô bèn đi pha cà phê cho mọi người.

Bên ngoài cửa một chiếc xe đỗ xịch ngay cửa, người tài xế vội vàng ra khỏi ghế lái chạy vòng qua bên kia mở cửa một cách cẩn thận, cúi đầu mời người trong xe bước ra.

Một chàng trai mặc bộ comple màu đen trông phong độ cực kì, mái tóc vuốt keo bóng mượt để lộ quầng tráng cao tỏa sáng. Gương mặt hoàn mỹ với làn da trắng nhưng lại mang khí sắc lạnh lùng. Đặc biệt là đôi mắt rất sáng, nhưng phát ra tia lạnh lẽo, đôi chân mày rậm và cái miệng xếch lên đầy vẻ cao ngạo.

Cả sảnh đứng hai hàng người, thấy cậu bước ra khỏi xe vội vàng chạy đến cúi đầu chào:

- Phó tổng giám đốc, cậu đã đến – Giám đốc Điền phụ trách bộ phận kinh doanh chạy đến nói.

Vĩnh Phong không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi sải bước nhanh vào bên trong. Mọi người đều khúm núm cuối chào cậu nhưng cậu vẫn bước tiếp đi, ánh mắt thờ ơ lãnh đạm. Chiếc cửa thang máy dành cho vip đã mở cửa chờ sẵn, Vĩnh Phong lạnh lùng bước vào bên trong rồi xoay người nhìn ra ngoài. Mọi người ở bên ngoài sợ hãi liếc nhìn sắc mặt cậu một cái rồi vội vàng bước theo vào bên trong đứng sau lưng cậu, không một ai dám đứng ngang hàng của cậu, càng không dám lên tiếng.

- Giám đốc Điền – Vĩnh Phong vội gọi.

- Dạ có chuyện gì không Phó tổng giám đốc – Giám đốc Điền nghe Vĩnh Phong gọi thì giật thót mình vội nhích người lại gần Vĩnh Phong hỏi, sau đó ông ta lật đật thưa - Văn phòng của phó tổng giám đốc đã được sắp xếp xong, lát nữa phó tổng giám đốc vào xem có chỗ nào chưa vừa ý thì nói để tôi sửa lại.

- Chuyện phòng để sau đi, tôi muốn đến quan sát từng bộ phận trước đã.

Giám đốc Điền vừa nghe xong thì toát cả mồ hôi, toàn lưng thấy lạnh. Tối qua khi nhận được tin sáng nay Vĩnh Phong sẽ bất ngờ đến công ty, ông vội vàng thức cả đêm để gọi điện thông báo và nhắc nhở mọi người. Nhất là những người phụ trách ở những bộ phận quan trọng của công ty. Nhưng ông tuyệt không ngờ rằng Vĩnh Phong lại đến sớm như vậy và càng không ngờ ngay ngày đầu tiên mà cậu đã đòi đi thăm từng phòng.

- Vâng, thưa phó tổng giám đốc – Giám đốc Điền run run trả lời.

Tinh…toong ….

Tiếng cửa thang máy mở ra, giám đốc Điền thấy tim mình nhảy phóc ra khỏi lòng ngực. Quả thật là khi tổng giám đốc Vĩnh Thành chở về tiếp quản ông cũng không thấy căng thẳng như thế này.

Vì theo tin tức từ công ty bên kia thông báo lại thì Vĩnh Thành tuy nghiêm nghị nhưng vẫn là một người dễ tiếp xúc nhưng phó tổng giám đốc lại là một tảng băng lạnh không thể đến gần. Ông quả thật không biết phải phục tùng Vĩnh Phong như thế nào mới đúng ý. Quả thật quá nan giải.

Nói chung, Vĩnh Phong chỉ đến chào hỏi mọi người, bắt tay với các vị tổ trưởng và nhìn mặt nhân viên một lượt rồi quay người bỏ đi nhanh chóng sang phòng khác. Nói chung là mọi việc đều ổn thỏa, giám đốc Điền cảm thấy an tâm phần nào. Cuối cùng là đến phòng kế hoạch.

Chị Tình tổ trưởng chạy đến bắt tay với Vĩnh Phong một cách thận trọng, nhưng nhìn gương mặt không chút cảm xúc nào của cậu, chị bỗng cảm thấy chột dạ.

Sau khi lướt nhìn hết một lượt nhân viên trong phòng, Vĩnh Phong vẫn hỏi một câu giống như ở mấy phòng kia.

- Nhân viên phòng này không có ai nghỉ phép chứ ?

- Dạ! Mọi người đều đi làm đầy đủ và đúng giờ - Chị Tình e dè trả lời và cố ý nhấn mạnh hai từ: “đầy đủ” và “đúng giờ”

- Tốt! – Vĩnh Phong buông thỏng một câu nhưng trong giọng có phần hơi lạc đi, hình như có chút gì thất vọng thì phải.

Khi Vĩnh Phong vừa định xoay người lại bỏ đi thì cánh cửa phòng bật mở ra, Hiểu Đồng tay cầm một bình cà phê bằng thủy tinh bước vào. Cô hơi sững người khi thấy rất nhiều người trong phòng, có giám đốc và các nhân viên có chức vụ lớn, đặc biệt mọi người trong phòng đều đứng sắp hàng xung quanh.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô khiến cô bối rối, không hiểu đã xảy ra chuyện gì, Hiểu Đồng đưa mắt nhìn chị Tình, chị đang mím môi nhìn lại cô, ánh mắt hơi hoang mang.

Tất cả mọi người hơi nín thở khi thấy Vĩnh Phong quay đầu lại nhìn chằm chằm vào cô nhân viên mới của công ty, hai tay đang nắm chặt chiếc bình cà phê.

Hiểu Đồng đang nhìn chị Tình rồi bỗng nhiên thấy một bóng hình quen thuộc đang quay lại và gương mặt dần hiện ra trước mặt cô.

Người ta thường dùng câu:” Sét đánh giữa trời quang “ để hình dung tình huống bất ngờ không kịp phòng bị của họ, thì giờ đây Hiểu Đồng không chỉ bị một cơn sét thông thường đánh trúng. Cơn sét này còn đáng sợ hơn gấp trăm ngàn lần ,bởi vì nó mang theo nỗi đau, nỗi mong nhớ kéo đến.

Gương mặt đó, dáng người đó vẫn không hề thay đổi, gương mặt mà cô khắc sâu vào trong tâm trí, dáng người đã quen thuộc từ lâu. Vĩnh Phong đứng đó nhìn cô với anh mắt lạnh lẽo vô hồn, tựa hồ cô không hề tồn tại, tựa như họ chưa từng quen biết nhau.

Trong mấy giây ngắn ngủi họ nhìn nhau, Hiểu Đồng ngắm nhìn toàn diện gương mặt mà cô nhung nhớ. Một Vĩnh Phong với làn da rám nắng, mái tóc rũ phủ trán , vẻ mặt bất cần đời nhưng ánh mắt lúc nào cũng rạng ngời ấm áp đã không còn nữa. Thay vào đó là một Vĩnh Phong nghiêm trang đạo mạo đầy phong độ, mái tóc vuốt keo ngược ra sau, ánh mắt lạnh lùng như băng giá, làn da trắng sang, hai tay chắp ra sau lưng khiến người ta không dám đến gần.

Đã từng rất nhiều lần tự hỏi bản thân, nếu tình cờ gặp lại Vĩnh Phong thì cô sẽ thế nào. Chạy đến ôm chầm lấy cậu, kể cho cậu tất cả sự thật và nói cô vẫn yêu cậu tha thiết. Hay là lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Cô đã từng hi vọng sẽ được gặp lại cậu nhưng cũng từng dập tắt hi vọng của chính bản thân mình khi nhớ lại câu nói “ mãi mãi không trở về nữa” mà đau xé tâm can.

Giờ đây, họ tình cờ gặp lại nhau, sau khi cậu nói “mãi mãi không trở về nữa” và cô đã đến đây làm. Hiểu Đồng chỉ đứng trước mặt Vĩnh Phong mà cảm nhận sự run rẩy từng cơn của bản thân, cơn xúc động dào dạt tràn về. Cô không thể ôm chầm lấy cậu mà khóc nức nở, cũng không thể quay lưng bỏ đi. Cô chỉ biết đứng yên bất động nhìn cậu không chớp mắt, môi mím chặt lại, bàn tay lóng ngóng ôm chiếc bình cà phê.

Vĩnh phong nheo nheo mắt nhìn cô, ánh mắt chất chứa sự lạnh lung, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh ngắt tựa như không. Cậu chậm rãi bước đến trước mặt cô, chìa một bàn tay ra cười như không cười nói:
- Xin chào.

Giọng nói trầm nhẹ nhưng mang ngữ âm lạnh lẽo càng làm cho toàn thân Hiểu Đồng run mạnh hơn, cô cắn chặt môi muốn bật máu, đôi tay rõ ràng muốn siết chặt hơn chiếc bình cà phê thủy tinh trong tay nhưng cô lại chẳng còn chút sức lực nào để nâng nó trong bàn tay mình và cứ thế chiếc bình rời khỏi tay cô và rơi xuống đất vỡ toang, cà phê văng tung tóe. Làm bẩn bộ comple sách bong và láng mịn của Vĩnh Phong. Một mảnh sành văn vào đôi chân trần của cô làm chảy máu.

Hiểu Đồng không hề cảm nhận được nỗi đau đang chảy máu bên ngoài kia, bởi vì nỗi đau trong lòng cô lại bắt đầu chảy máu đau đớn vô cùng.

Tất cả mọi người trong phòng đều cả kinh, ai nấy đều xanh mặt. Giám đốc Điền chỉ muốn ngất xỉu cho khỏe đời. Ai ngờ được ngày đầu tiên Phó tổng giám đốc đi làm lại bị nhân viên hất đổ cả phê làm văng lên đồ. Ông muốn lên tiếng trách Hiểu Đồng nhưng thấy Vĩnh Phong không lên tiếng mà bàn tay chìa ra vẫn chưa thu về. Ông vội chạy đến bảo Hiểu Đồng:

- Mau chào Phó tổng giám đốc đi – Ông dung khủy tay hất nhẹ tay Hiểu Đồng .

Hiểu Đồng bị tổng giám đốc Điền thúc giục, cô nhìn Giám đốc Điền một cái rồi quay lại nhìn Vĩnh Phong. Bàn tay đang nắm chặt đầy bối rối run runđưa ra phía trước, bàn tay bắt đầu xòe ra. Nhưng khi tay cô vừa chạm nhẹ vào tay cậu, cảm giác ấm áp của đôi bàn tay này không còn nữa mà thay vào đó là sự lạnh lẽo.
Bàn tay chỉ vừa bị tay Hiểu Đồng chạm nhẹ liền thu về nói với giọng lãnh khốc:

- Được rồi.

Làm bàn tay vừa đưa ra lặp tức cảm thấy chơ vơ, Hiểu Đồng vô thức hít mạnh một hơi thật sâu. Không khí tràn nhanh vào buồng phổi làm máu dồn về tim, ép chặt tim gây cảm giác đau nhói.

Giám đốc Điền nuốt khan nước miếng một cái đầy lo lắng vội nói đỡ cho Hiểu Đồng:

- Phó tổng giám đốc, cô ấy là nhân viên mới vào làm, còn chưa có kinh nghiệm. Mong phó tổng giám đốc bỏ qua, sau này chúng tôi sẽ bảo ban thêm cho cô ấy.

Vĩnh Phong không nói gì, khẽ chớp mắt một cái rồi bỏ đi sau khi buông ra một câu:

- Dọn dẹp sạch sẽ chỗ này đi.

Khi thấy Vĩnh Phong bước ra khỏi phòng tất cả mọi người mới dám thở mạnh. Tất cả đều thở phào nhẹ nhỏm. Có người mồ hôi chảy đầm đìa mà bây giờ mới dám đưa tay ra lau. Tim mới bắt đầu bình tình, lấy lại nhịp đập ban đầu. Ai cũng nhìn nhau than thở “ Sau này sẽ khó sống đây”
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Tất cả mọi người đều mệt mỏi ngã người ngồi xuống ghế của mình cố xua tan đi nỗi ám ảnh này. Chẳng ai buồn để ý đến việc Hiểu Đồng vừa gây ra lỗi lầm lớn.

Chị Tình tổ trưởng là ngưởi dễ thông cảm, chị bước đến bên Hiểu Đồng vỗ vai cô trấn an:

- Không sao, ai cũng căng thẳng chứ không phải một mình em đâu, đừng áy náy. Từ nay về sau cẩn thận hơn là được.

Hiểu Đồng yếu ớt mĩm cười gật đầu rồi đi thu dọn các mảnh vỡ. Mai Thi cũng chạy đến phụ Hiểu Đồng thu dọn. Cùng là người mới với nhau nên Mai Thi luôn xem Hiểu Đồng là bạn, cùng quan tâm giúp đỡ lẫn nhau.

Cả hai vào đến phòng pha trà bỏ rác thì Mai Thi bắt đầu nói lien thăng:

- Trời ơi, cứ ngỡ tổng giám đốc chúng ta là đẹp trai nhất rồi, không ngờ phó tổng giám đố còn đẹp trai hơn nữa. Hai anh em họ, một chín một mười. Mà phải nói, công nhận công ty mình toàn là trai đẹp không hà. Tự nhiên mình thấy may mắn khi được nhận vào công ty này ghê.

Hiểu Đồng đang trong tâm trạng rối bời nhưng mà nghe mấy lời của Mai Thi thì phì cười. Cái cô nàng này, bình thường thì như con thỏ cứ chui rúc một chỗ mà bây giờ thấy trai đẹp thì nói liên hồi.

Mai Thi đang nói bỗng đập tay cái bốp nói:

- Mình quyết định rồi, trong tháng tới nhất định phải cua được một anh chàng đẹp trai nào đó mới được .

Nói xong cô nàng nhí nhảnh chạy tuốt ra ngoài phòng, Hiểu Đồng nhìn nhau lắc đầu mĩm cười.

Còn lại một mình cô ở lại trong phòng, cảm giác run rẩy lại ùa về.

“ Anh đã trở về, anh đã trở về, cuối cùng em cũng được nhìn thấy anh rồi. Vĩnh Phong, em rất nhớ anh. Từng đêm từng đêm trong giấc ngủ em đều mong được thấy anh, được nhìn thấy nụ cười của anh, được anh ôm trong vòng tay ấm áp. Nhưng mà bây giờ, ánh mắt anh đã không còn dành cho em nữa, nụ cười của anh cũng không còn dành cho em, và vòng tay kia cũng xa rời em rồi. Hơn hai năm qua, anh có nhớ em không hay là anh đã quên em rồi. Chắc là bây giờ anh hận em lắm đúng không. Xem em như người xa lạ chưa từng quen biết. Vậy thì tốt, chúng ta dù gặp lại nhau cũng nên xem nhau như hai người xa lạ”

Hiểu Đồng tự nói thầm trong long nhưng lời nói đau long này, trái tim rướm máu không còn chỗ để kìm nén được những giọt nước mắt mà để mặc cho nó tràn ra ngoài. Cô ngồi xuống chiếc bàn gần đó gục đầu lặng lẽ rơi nước mắt. Cứ tưởng rằng bản than vốn là người mạnh mẽ, vậy mà nước mắt cứ thi nhau rơi xuống.

- Hiểu Đồng! Cậu sao vậy? – Mai Thi từ đâu chạy vào thấy Hiểu Đồng thì lo lắng hỏi.

Nghe tiếng Mai Thi Hiểu Đồng vội ngẩng đầu lên lau khô nước mắt trên mặt mình. Cô ngượng cười trả lời:
- Mình không sao, cậu đừng lo.

Mai Thi nhìn đôi mắt đỏ hoe và hai lằn nước mắt trên mặt Hiểu Đồng tỏ vẻ không tin nói:

- Mau nói cho mình biết có chuyện gì nếu không mình giận đó.

- Là tại vết thương này nó làm mình đau thôi – Hiểu Đồng vội trưng cái chân một lằn cắt chảy máu cười nói:
Mai thi nhìn vết thương Hiểu Đồng thì phì cười nói:

- Này! Cậu còn thua một đứa con nít ấy. Vết thương bé tí tẹo thế này mà cũng khóc ròng như thế. Đừng lo, mình vừa vào lấy băng keo cá nhân băng cho cậu nè .

Nói xong cô nhanh chóng giúp Hiểu Đồng lau sạch vết máu và dán băng cẩn thận.

- Cám ơn cậu – Hiểu Đồng cảm kích nói.

- Đừng khách sáo – Mai Thi cười nhẹ nhàng nói.

Vĩnh Phong lạnh lùng đi thẳng về văn phòng của mình theo sự hướng dẫn của giám đốc Điền. Cậu chẳng buồn quan sát văn phòng của mình được sắp xếp ra sao mà đi thẳng đến bàn làm việc ngồi vào ghế và bắt đầu giở tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ trước đó.

Vĩnh Phong cắm cụi đọc tài liệu mà không hề quan tâm đến giám đốc Điền vẫn đứng đó trong tâm trạng lo lắng. Bây giờ Giám đốc Điền mới thắm thía câu nói: “Làm việc cho người ta thì phải cúi đầu xem sắc mặt”. Ông tự nhủ:” Sau này phải đối xử với nhân viên tốt một chút.”

Chờ một chút, giám đốc Điền bạo gan lên tiếng hỏi:

- Phó tổng giám đốc, chẳng hay có gì không vừa lòng không?

Lúc này Vĩnh Phong mới ngẩng đầu lên nhìn giám đốc Điền một cái rồi trả lời:

- Được rối, ông ra ngoài đi. Có gì tôi sẽ báo.

Giám đốc Điền vội vàng cúi chào lui ra ngoài thở phào nhẹ nhỏm. Đúng là mũi dại lái chịu đòn, bây giờ mà gián tội thì ông sẽ là người chịu trước. Ngẫm nghĩ cũng cảm thấy bực mình với con bé nhân viên mới đó. Được rồi, lần sau mới tính sổ. Nghĩ vậy, giám đốc Điền liền đi về văn phòng của mình.

Giám đốc Điền vừa đi khỏi thì bàn tay đang nắm tài liệu bỗng siết chặt lạ khiến cho mớ tài liệu đang thẳng bỗng nhăn nhúm lại, rồi đột nhiên buông thõng ra khiến từng tờ giấy rơi xuống mặt bàn rời rạc. Cả người đều ngã ra sau một cách bất lực như không còn chút sức lực nào cả. Một tiếng thở dài vang vọng khắp căn phòng.

Vẫn gương mặt ấy, nét yêu kiều ấy, vẫn đôi mắt buồn xa xăm và làn môi đỏ hồng mà đêm ngày cậu khắc khoải mong nhớ. Nhưng mà giờ đây khi cô đứng trước mặt cậu lại thấy xa vời đến thế. Thật sự quá xa vời, tựa hư hai người vốn thuộc hai đầu thế giới không có cách chi chạm vào nhau.

Bàn tay nhỏ nhắn chạm nhẹ vào tay cậu khiến cậu như bị điện giật, cậu vội vã thu tay về, bởi vì cậu sợ. sợ rằng bản thân không thể dằn lòng mà ôm trầm cô sau cái bắt tay ấy.

Vẫn nghĩ rằng khi gặp lại em giữa hai chúng ta sẽ trờ thành hai người xa lạ có chăng thì chỉ là chữ hận. Nhưng bây giờ anh mới phát giác rằng bản thân mình không nỡ buông tay. Nhưng lại không thể nào nắm chặt lấy tay em được. Bây giờ anh phải làm sao?

Nhìn thấy cô run rẩy mà không thể ôm chặt cô vào long xoa dịu sự hoang mang của cô, tim bỗng thấy nhói đau. Nhìn thấy chân cô chảy máu lại hận bản thân chẳng thể nào giúp cô băng bó.

Vĩnh Phong dựa hẳn người vào ghế, mắt nhắm lại thở dài:

“ Cuối cùng anh đã có thể gặp lại em rồi.”

Chị Tình vừa từ phòng giám đốc Điền trở về sắc mặt tối sầm lại. Chị mệt mỏi thả người ngồi xuống ghế một cách ảo não, mắt khẽ liến nhìn Hiểu Đồng một cái rồi lắc đầu. Mọi người thấy vậy thì hết nhìn Hiểu Đồng rồi đến nhìn Hiểu Đồng. Ai cũng thầm nghĩ Hiểu Đồng tiêu chắc rồi. Hiểu Đồng cũng không nói gì chỉ cúi đầu im lặn làm việc rồi lén lút thở dài. Vì nghĩ cậu mãi mãi không trở về nên cô mới đến làm. Bây giờ lạ phải ra đi rồi.

Mọi người vừa giảm được căng một tí thì lại tiếp tục đau tim thêm lần nữa khi mà phó tổng giám đốc lại lần nữa bước vào phòng của họ. Ánh mắt lạnh lùng nhưng dường như ánh mắt đã quét một lượt khắp cả căn phòng.

Chi Tình lo lắng đứng lên hỏi:

- Phó tổng giám đốc có chuyện gì cần sao?

- Tôi muốn tìm tài liệu chi tiết của kế hoạch xây dựng ở khu X – Vĩnh Phong lạnh lung bảo.

- Tập tài liệu đó … - Chị Tình ấp úng, đầu óc rối lạn nên chị chẳng nhớ rõ tập tài liệu đó đã giao cho ai nữa.

- Tổ trưởng, tập tài liệu đó đang ở chỗ em – Hiểu Đồng vội đứng lên nói.

Vĩnh Phong xoay người nhìn Hiểu Đồng một giây rồi ra lệnh:

- 5 phút sau cô đem lên phòng cho tôi.

Rồi như cơn gió chợt đến chợt đi, cậu nhanh chóng biết mất khỏi phòng. Tất cả mọi người lại thêm một trận kinh hãi. Phó tổng giám đốc có việc lấy tài liệu mà đích thân tới đây, tại sao không gọi một cú điện thoại sai người đem tới chứ. Chắc chắn là phòng này đã bị để ý rồi, bất giác ai cũng đưa mắt nhìn Hiểu Đồng oán trách. Hiểu Đồng cảm thấy rất áy náy trước ánh nhìn của mọi người.

- Xin lỗi mọi người - Cô lí trí nói.

- Thôi bỏ đi, bây giờ không phải lúc trách móc. Em mau đem tài liệu đưa cho phó tổng giám đốc, nếu chậm trễ lại sinh chuyện thì gay to.

- Phải đó, mau đi đi – Mọi người đồng thanh thúc giục.

Cô vội vàng xem lại tài liệu đã đầy đủ chưa rồi đem đến cho Vĩnh Phong.

- Cốc …cốc …cốc …

Im lặng, không có tiếng trả lời. Hiểu Đồng nín thở chờ đợi. Lát sau cô lại đua tay gõ tiếp:

- Cốc …cốc …cốc …

Vẫn im lặng. Hiểu Đồng vẫn im lặng chờ đợi. Cô không biết bên trong có người hay không, càng không dám tự ý mở cửa bước vào. Cô thở dài nghĩ, nếu gõ một lần nữa mà không được thì đem đến cho giám đốc Điền.

- Cốc …cốc …cốc …

Vẫn không có tiếng trả lời, Hiểu Đồng định xoay người bỏ đi thì bên trong đã lên tiếng:

- Vào đi.

Cô mở cửa dè dặt bước vào, Vĩnh Phong đang xem xét tài liệu, gương mặt cậu ẩn sau mấy tờ tài liệu. Hiểu Đồng tiến gần bàn làm việc lên tiếng:

- Phó tổng giám đốc tôi đem tài liệu đến rồi.

Vĩnh Phong không trả lời, lát sau cậu từ tốn đặt tài liệu xuống, giương đôi mắt khinh miệt nhìn Hiểu Đồng, giọng khàn khan nói:

- Để xuống đó đi.

Hiểu Đồng thẩn thờ nhìn gương mặt trước mặt mình, tài liệu đã để xuống bàn nhưng cô vẫn đứng bất động. Trái tim đập liên hồi, mắt vẫn nhìn người kia không rời, môi mấp máy, nửa muốn nói nửa lại thôi.
- Còn chuyện gì à – Vĩnh Phong nheo mắt nhìn Hiểu Đồng hỏi.

- Không còn – Hiểu Đồng cúi đầu đáp.

- Vậy thì ra ngoài đi – Vĩnh Phong thờ ơ nói.

Hiểu Đồng mím môi cúi cúi đầu xoay người bước ra ngoài. Cô không biết đằng sau có đôi mắt chú mục vào vết thương trên chân cô thở phào nhẹ nhõm.

Tại sao một Phó tổng giám đốc như cậu phải đích than đến đòi tài liệu như thế. Là bởi vì cậu mu61n xem vết thương trên chân cô đã được băng chưa mà thôi.

- Vĩnh Phong! Mày thật là ngốc.

Chiều hôm đó, Vĩnh Thành hẹn với Hiểu Đồng cùng nhau đi uống nước, hai người cùng nhau trò chuyện trong một quán cà phê sang trọng.

- Em đã gặp Vĩnh Phong rồi phải không ?- Vĩnh Thành nhìn Hiểu Đồng dò hỏi.

Hiểu Đồng không trả lời vẫn chú mục vào ly cà phê của mình gật đầu.

- Nhanh thật – Vĩnh Thành thở dài, rồi cậu nhìn Hiểu Đồng nói - Xin lỗi, vốn dĩ anh muốn nói với em sớm hơn nhưng mà …

- Không sao, gặp lại cũng chẳng có gì để nói. Dù gì cũng trở thành hai người xa lạ - Hiểu Đồng vội ngắt lời Vĩnh Thành, cô không muốn cậu thấy khó xử.

Nói xong cô mĩm cười nhìn Vĩnh Thành nhẹ nhàng, nụ cười làm Vĩnh Thành cảm thấy nhẹ nhỏm rất nhiều. Suốt buổi sáng hôm nay cậu cứ thấp thỏm không yên.

- Reng……

Điện thoại Vĩnh Thành bỗng vang lên, cậu nghe máy sau đó cau mày nói:

- Được, chờ một lát tôi đến rồi nói tiếp.

- Anh phải trở về công ty để họp một chút , em tự về được không? – Vĩnh Thành nhìn Hiểu Đồng áy náy.
- Em tự về được, anh mau đi đi – Hiểu Đồng vội giục.

Vĩnh thành vừa đi, Hiểu Đồng tiếp tục nhấp nháp ly cà phê của mình. Cô định uống hết thì đi về nhưng ngay lúc đó có một người bước đến bên bàn của cô, giọng lạnh lùng hỏi:

- Tôi có thể ngồi đây không?

Vừa nghe giọng nói, Hiểu Đồng đã thấy tim mình đập mạnh. Giọng nói quá quen thuộc, Hiểu D(ồng ngẩn đầu nhìn lên bắt gặp ánh mắt chờ đợi của Vĩnh Phong. Cô không trả lời cúi đầu không nói gì.

Vĩnh Phong cũng tự nhiên ngồi xuống không khách sáo nữa. Vừa ngồi xuống cậu đã cười khinh miệt nói:
- Xem ra, anh trai tôi đã trở thành con cá vàng của cô phải không?

Hiểu Đồng rất muốn khóc, nhưng cô không thể khóc trước mặt cậu, cô cắn chặt môi không dám ngẩng đầu lên. Cô sợ cậu bắt gặp đôi mắt đang đỏ lên của mình.

- Cô sợ à, sợ tôi nói lại với anh trai tôi cô là hạng người gì à – Vĩnh Phong tiếp tục hỏi vối giọng khinh bỉ.
Hiểu Đồng hít một hơi thật sâu, quyết định ngẩng đầu nhìn cậu:

- Tôi không sợ, anh thích thì cứ việc nói. Nhưng tôi không xem Vĩnh Thành là con cá vàng của mình. Tôi xem anh ấy là người đàn ông của mình.

Nắm tay của Vĩnh Phong bỗng nắm chặt lại, vẻ mặt thờ ơ của cậu hơi biến sắc, cậu mím môi hỏi:

- Tại sao?

Ngay lúc đó một cô nhân viên đi đến rót them cà phê vào ly của Hiểu Đồng. Cô cầm chặt ly cà phê quấy nhẹ một cái rồi nhấp môi uống. Uống xong cô nhẹ nhàng đặt ly xuống. Không hề đọng đến hũ đường trước mặt.

Vĩnh Phong nhìn sắc mặt không thay đổi của Hiểu Đồng sau khi uống, cậu cười mĩa nói:

- Cô thay đổi nhiều nhỉ.

Hiểu Đồng chăm chú nhìn Vĩnh Phong, không biết cậu nói vậy là có ý gì, thì vĩnh Phong nói:

- Trước đây cô sỡ đắng, lúc nào cũng bỏ nhiều đường, còn bây giờ cô uống cà phê không?

- Phải – Hiểu Đồng xác nhận – Lúc trước tôi không biết mùi cay đắng là như thế nào nên ông trời mới muốn cho tôi biết thế nào là cay đắng. Bây giờ thì mỗi ngày tôi đều uống cà phê đắng để nhắc nhở mình không cần phải chịu them nhiều đắng cay nữa.

Vĩnh Phong im lặng không nói gì, sau đó cậu lại lên tiếng nói:

- Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi lúc nãy của tôi.

- Tôi coi Vĩnh Thành là người đàn ông của mình bởi vì anh ấy đối xử với tôi rất tốt – Hiểu Đồng bèn cúi đầu trả lời. Trái tim cô run rẩy rất nhiều, giọng nói có phần lạc đi. Cô không biết mình có thể đối mặt với vĩnh Phong them bao nhiêu phút nữa.

- Vậy à, vậy là khi xưa tôi đối xửa với cô không đủ tốt à – Vĩnh Phong phá lên cười hỏi.

Hiểu Đồng thấy mình không thể đối mặt với cậu nữa rồi, cô đã kìm nén quá lâu rồi, nếu còn ở lại, cô sẽ khóc trước mặt cậu mất. Cô đứng bật dậy nhìn thẳng Vĩnh Phong nói:

- Đúng vậy trước đây, anh đối xử với tôi rất tốt. Nhưng anh lúc đó và Vĩnh Thành hoàn toàn ở hai địa vị khác nhau. Anh chỉ là một công tử ăn chơi mà thôi, còn Vĩnh Thành là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn. Cho nên từ trước đến giờ tôi chưa từng hối hận vì đã bộ lộ bản chất của mình cho anh thấy. Chưa từng hối hận với quyết định của mình. Bởi vì cho tới bây giờ thì địa vị của nah ấy vẫn hơn hẳn anh.

- Cô – Vĩnh Phong tức giận nhìn Hiểu Đồng.

- Tạm biệt. Dù anh có nói với Vĩnh Thành sự thật ấy, tôi cũng sẽ bám chặt anh ấy, vì chỉ có anh ấy mới cho tôi được một cuộc sống sung sướng.

Nói xong, cô không quay lưng bỏ đi không dám ngoái nhìn phản ứng của Vĩnh Phong. Ra ngoài cô mới biết bên ngoài trời đang mưa. Hiểu Đồng mặc kệ, cô nhoài người bước đi trong mưa.

“ Vĩnh Phong , chúng ta gặp lại nhau chỉ có hai con đường: một là lướt qua nhau. Hai là làm tổn thương nhau. Xin lỗi anh vì em đã lựa chọn làm tổn thương anh.”

“ Cà phê đắng bỏ đường thì ngọt

Tình yêu cay đắng bỏ gì được đây”
Trả Lời Với Trích Dẫn
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Hiểu Đồng đi dưới cơn mưa rào nhẹ, muốn khóc nhưng lại không thể khóc, bởi vì nếu như bây giờ cô khóc thì cô sẽ mãi mãi không thể đối diện với Vĩnh Phong về sau được. Cho nên bây giờ tuyệt đối không thể khóc.

Cô ngẩng đầu nhìn trời mưa cười một mình tự hỏi: “ Tại sao những lúc thế này ông lại mưa, có phải vì con không thể khóc nên ông khóc thay con không?”

Ông trời tất nhiên không trả lời cô, chỉ là lặng lẽ tiếp tục rơi nước mắt thay cô nhiều hơn. Mưa cứ rơi để đóng băng con tim của cô, để nó trở nên lạnh lẽo, để nó không còn cảm xúc nữa, vậy thì nó sẽ không biết đau và nỗi đau không còn dày vò cô nữa.

- Tin….tin ….tin…

Tiếng xe từ sau lưng Hiểu Đồng vang lên, Hiểu Đồng với gương mặt đau khổ bơ phờ quay đầu nhìn lại. Người ngồi trong xe là Vĩnh Thành, cậu đã mở cửa chồm người qua gọi cô:
- Mau lên xe đi.

Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Thành với ánh mắt đau buồn rồi ngồi vào trong xe, cô mệt mỏi tựa người vào ghế nhắm mắt lại. Vĩnh Thành vội lấy khăn lau sạch nước trên mặt trên tóc cô, cậu còn cởi chiếc áo khoát của mình khoát lên người cô, sau đó điều chỉnh điều hòa trong xe cho ấm.

Hiểu Đồng cảm nhận sự yêu thương chăm sóc của Vĩnh Thành, cô mở mắt ra nhìn cậu hỏi:

- Sao anh lại quay lại?

- Anh định quay lại nói em chờ anh tan họp mình cùng về thì thấy Vĩnh Phong đến trước mặt em - Vĩnh Thành thờ dài trả lời, cậu cũng mệt mỏi ngả người lên ghế - Anh định vào nhưng lại không biết có nên hay không. Anh cũng không biết phải đối mắt với Vĩnh Phong thế nào. Anh đã nghĩ, Vĩnh Phong và em sẽ không còn gặp lại nhau nữa, anh đã nghĩ Vĩnh Phong rồi sẽ quên em. Nhưng hình như, anh đã sai, anh đã sai ngay từ đầu. Anh không biết phải làm sao nữa, biết rõ đó là hố sâu nhưng vẫn cam tâm tình nguyện nhảy vào.

- Vĩnh Thành, ngay từ đầu là em tiếp cận anh, người có lỗi là em không phải anh – Hiểu Đồng vội lên tiếng nói.

- Không phải, là anh tiếp cận em trước – Vĩnh Thành cãi lại.

- Khi anh là Thành Vinh, anh tiếp cận em vì chúng ta là bạn. Còn bây giờ ở bên anh là do em cam tâm tình nguyện – Hiểu Đồng nói.

- Vĩnh Phong đã nói gì với em? – Vĩnh Thành hỏi.

- Cũng không có gì cả, bỏ đi. Tất cả đều đã qua rồi. Anh đừng bao giờ cảm thấy có lỗi với em hay Vĩnh Phong. Bỏi vì anh thật sự không có lỗi, anh đến với em khi em và Vĩnh Phong chia tay rồi, chứ không phải anh cướp đoạt tình yêu của anh ấy. Mà chắc gì Vĩnh Phong còn yêu em, có chăng chỉ là quá khứ mà thôi.

Hiểu Đồng quay sang nhìn Vĩnh Thành:

- Hứa với em một điều. Hãy làm như anh không biết gì về mối quan hệ của em và Vĩnh Phong. Cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên vì như vậy mới là điều tốt nhát cho ba chúng ta.

Vĩnh Thành nhìn Hiểu Đồng mấy giây, cậu nhìn thấy đôi mắt trong veo u buồn như cầu khẩn của cô thì chậm rãi gật đầu. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh trong cơn mưa, hai người trong xe đều im lặng, mõi người theo đuổi một suy nghĩ.

Lát sau Hiểu Đồng lên tiếng:

- Tại sao anh không hỏi lí do thật sự em chia tay Vĩnh Phong là gì? Tại sao anh không hỏi, tại sao em lại tiếp cận anh.

Vĩnh Thành nghe Hiểu Đồng hỏi như thế thì thần sắc thay đổi, tay b1p chặt tay lái, cuối cùng cậu tấp xe vào ven đường rồi quay người nhìn Hiểu Đồng nói:

- Chẳng phải lí do em chia tay Vĩnh Phong là vì mẹ của anh sao! Anh không hỏi vì anh biết rõ tính của mẹ anh, dù không phải vì lí do này thì cũng vì lí do kia, mẹ anh là người không từ thủ đoạn để có thể chia rẻ cho được em và Vĩnh Phong. Còn lí do vì sao em tiếp cận anh, anh không quan tâm….

Im lặng một lát, Vĩnh Thành mới nói tiếp:

- Từ nhỏ đến lớn anh luôn là một đứa con ngoan trong mắt của mẹ anh. Mẹ bảo gì, anh nghe đấy, chưa từng làm trái ý mẹ một lần. Chỉ cần mẹ thích thì bắt buộc anh phải làm cho bằng được, còn những thứ anh thích thì mẹ không bao giờ cho phép. Anh cứ sống như vậy cho đến lúc trưởng thành, vô cảm nhạt nhẽo như một con rối bị giật dây. Đôi lúc anh thấy rất mệt mỏi, chán trường nhưng anh không thể nào phá hủy hình ảnh của mình trong mắt mẹ. Anh khác với Vĩnh Phong, vì anh là con trai lớn, cho nên mẹ đặt nhiều kì vọng lên anh. Với lại chỉ cần anh làm mẹ vui lòng thì Vĩnh Phong sẽ thoải mái hơn. Nó có thể sống theo ý thích của mình, không bị gò bó hay bắt buộc. Hai anh em, chỉ cần mình anh chịu đựng cuộc sống như trong ngục tù này là được rồi hà tất phải kéo Vĩnh Phong vào. Vĩnh Phong như một cơn gió càng quét và ngang ngược, từ nhỏ tính tình hiếu động. Anh rất thương nó, vì nhà chỉ có hai anh em trai, anh luôn muốn Vĩnh Phong được vui vẻ. Cho nên anh bằng lòng vì Vĩnh Phong mà chấp nhận sự gò ép của mẹ. Bằng lòng nhường tất cả mọi thứ của mình cho nó.

Sau đó Vĩnh Thành nâng cằm của Hiểu Đồng lên nhìn sâu vào trong mắt cô:

- Em là thứ duy nhất anh muốn có, là người giúp anh thoát khỏi lao tù. Vì em anh mới muốn sống cuộc sống mà bản thân mình muốn, làm mọi thứ mà mình thích. Vì em anh mới dám dọn ra bên ngoài ở đều mà từ trước tới giờ anh chưa từng làm. Bởi vì anh yêu em, em có hiểu không Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng đáp lại ánh mắt chân thành của Vĩnh Thành bằng một nụ cười tươi tắn đầy nhẹ nhàng. Đây là người đàn ông mà cô đã thề mãi mãi ở bên cạnh. Là người đàn ông mà cô muốn bao bọc chở che suốt cuộc đời.

- Lần này, mẹ anh sẽ không thể bắt em rời xa anh như rời xa Vĩnh Phong được đâu. Vì vậy em sẽ luôn ở bên cạnh anh – Hiểu Đồng bày tỏ ý định của mình.

Vĩnh Thành bỗng thấy một làn gió nhẹ thổi ào tim khiến cậu hạnh phúc vô cùng, cậu ôm chầm lấy Hiểu Đồng, hôn nhẹ lên tóc cô nói:

- Anh sẽ bảo vệ em. Anh không còn là một đứa trẻ để mặc cho mẹ mình điều khiển nữa. Vì em, anh sẽ kiên cường tạo ra con đường hạnh phúc cho hai chúng ta. Chỉ cần em không buông tay anh ra.

“ Chỉ cần em không buông tay anh ra” – Câu nói này như nhát dao đâm nhẹ vào tim Hiểu Đồng. Vĩnh Phong cùng từng yêu cầu cô đừng buông tay cậu ra, cô cũng đã hứa sẽ mãi mãi không buông tay cậu ra. Vậy mà cuối cùng cô đã buông tay câu ra để rồi trao tay mình cho một bàn tay khác. Bất giác nước mắt lại rơi, cô ôm chầm lấy Vĩnh Thành để cho nước mắt thấm vào áo cậu.

Từ đằng xa, một chiếc xe màu đen đang gạt mưa nhìn về phía họ. Một tay người đó nắm chặt tay lái, tay kia ôm chặt lấy tim mình:” Tim ơi đừng đau nữa”

Hiểu Đồng tối hôm đó ở lại nhà Vĩnh Thành. Cô giúp cậu giặt giũ và ủi quần áo phẳng phiu. Sau đó cô xếp chúng ngay ngắn vào trong tủ. Vĩnh Thành cứ đứng nhìn cô tất bật giúp mình,lòng cảm thấy hạnh phúc. Vĩnh Phong trở về rồi, cậu không biết rồi đây ba người bọn họ sẽ như thế nào. Cậu thật sự không muốn có lỗi với Vĩnh Phong nhưng lại không thể buông tay Hiểu Đồng ra. Dù cậu biết trong tim Hiểu Đồng vẫn chỉ có hình bóng của Vĩnh Phong, nhưng cò Vĩnh Phong, cậu không biết, cũng không dám hỏi. Bởi vì cậu sợ, sợ rằng Vĩnh Phong vẫn còn tình cảm với Hiểu Đồng, và Hiểu Đồng muốn trở về với Vĩnh Phong. Lúc đó với hai con người mà cậu đều rất mực yêu thương này, cậu liệu có thể nào buông tay không. Cậu không biết, cũng không dám nghĩ tới.

Vĩnh Thành nhìn lại bàn tay đã khiếm khuyết của mình thở dài. Nếu không vì vậy, Hiểu Đồng sẽ không ở bên cậu, nếu không vì vậy, có lẽ Hiểu Đồng đã trở về với Vĩnh Phong rồi.

Hiểu Đồng đã hứa sẽ ở bên cậu mãi mãi, cậu có lời hứa này cảm thấy nhẹ nhỏm nhưng lại bị tình cảm đè nặng.

Vĩnh Thành bỗng đến ôm chầm lấy Hiểu Đồng, tựa cằm lên vai cô thủ thỉ:

- Anh yêu em.

Bên ngoài trời vẫn mưa, chiếc xe màu đen đã đậu dưới đó, có người ngước mắt nhìn lên trên can hộ chung cư của ai đó, chờ mãi chờ mãi cho đến khi căn hộ đó tắt đèn. Người đó gục đầu duoi vô lăng chua xót.
Trả Lời Với Trích Dẫn

Sáng hôm sau, trên bàn ăn, Hiểu Đồng len lén nhìn gương mặt xanh sao của Vĩnh Thành, tối qua cậu không ngủ được, nhưng chẳng dám nhúc nhích, đợi tới khi Hiểu Đồng ngủ say mới lén lút thở dài. Nhưng tối qua Hiểu Đồng cũng không ngủ được, cho nên cô đã nghe tiếng thở dài của Vĩnh Thành. Cô biết bây giờ người khó xử nhất chính là Vĩnh Thành, cậu đang đứng giữa hai người, vô cùng khó xử.

Hiểu Đồng quyết định nói rõ ý nghĩ để Vĩnh Thành quên đi nỗi lo trong lòng cậu.

- Vĩnh Thành! – Cô gọi.

Vĩnh Thành ngẩng đầu nhìn lên , đôi mắt cậu hiện rõ sự ưu tư.

- Chúng ta hãy chính thức đến gặp mặt Vĩnh Phong đi. Coi như là một sự tình cờ, anh muốn giới thiệu bạn gái mình với em trai .

Vĩnh Thành không ngờ Hiểu Đồng lại đề nghị với cậu chuyện này. Cậu vẫn tưởng cô sẽ lẫn tránh Vĩnh Phong, nào ngờ….

- Em không ngại sao? – Vĩnh Thành nghi ngờ hỏi lại.

- Em đã quyết định trọn đời này ở bên cạnh anh, chuyện gặp nhau chỉ là sớm muộn mà thôi. Gặp sớm thì sẽ đỡ khó xử về sau – Hiểu Đồng cười giải thích.

Vĩnh Thành mĩm cười “ừ “ một tiếng.

Nhưng hai người không ngờ rằng, hai người vẫn chưa đến tìm Vĩnh Phong thì ….

- Kính….kong…..

Nghe tiếng chương cửa, Hiểu Đồng định đi ra mở cửa nhưng Vĩnh Thành đã ngăn lại cười nói:

- Em cứ tiếp tục rửa chén đi, để anh mở cho.

Thế là Hiểu Đồng cứ tiếp tục công việc của mình, còn Vĩnh Thành đi ra mở cửa. Sở dĩ , Vĩnh Thành không muốn Hiểu Đồng đi ra là vì cậu biết người bên ngoài là ai.

Từ lúc cậu chuyển đến đây, chỉ có hai người lui tới: Một là Hiểu Đồng, hai là bà ** Năm. Nhưng ** Năm thường không đến giờ này, vậy thì người đến chỉ có thể là Vĩnh Phong mà thôi, vù đã cho Vĩnh Phong địa chỉ nhà cậu.

Quả đúng như Vĩnh Thành dự đoán, người bên ngoài cửa là Vĩnh Phong. Dù biết trước nhưng mặt Vĩnh Thành cũng hơi nhợt một chút nhưng vốn đã quen với thương trường dối trá cậu nhanh chóng lấy lại gương mặt bình thường của mình rồi cười tươi chào Vĩnh Phong.

- Sao em biết anh ở đây – Dù đã biết câu trả lời nhưng Vĩnh thành vẫn giả vờ hỏi:

- ** nói. Nghe nói anh chuyển ra đây để sống với bạn gái – Vĩnh Phong nữa đùa nữa thật nói:

- Cái thằng này dám trêu anh à – Vĩnh Thành cười rồi đập nhẹ vai Vĩnh Phong một cái nhẹ, sau đó hất đầu nói – Vào nhà đi.

Vĩnh Phong đi thẳng vào trong nhà một cách tự nhiên, cậu bình thảnh thả người trên salon rồi nói:

- Hôm nay, bạn gái anh có ở đây không, sớm giới thiệu cho em biết để làm quen coi.

- Thằng này, mới đến mà định dọa cho người ta sợ à – Vĩnh Thành có ý ngăn lại.

Vĩnh Phong chỉ cười, không nói tiếp, cả hai an hem bắt đầu thủ thỉ tâm sự chỉ có Hiểu D(ồng đứng trong bếp chết lặng từ bao giờ.

Cô không ngờ Vĩnh Phong lãi đến đây, ngay lúc này. Mặc dù cô đã bảo sẽ cùng nhau đến gặp Vĩnh Phong nhưng là khi cô đã chuẩn bị sẵn tâm lí rồi nhưng còn bây giờ.

Hiểu Đồng cảm thấy rất run, tim đập liên hồi, càng nghe giọng nói của Vĩnh Phong vọng vào cô càng thấy khó thở. Cô không muốn cậu gặp cô trông tình cảnh này, cậu chắc chắc sẽ hiểu lầm hai người.

“ Nhưng đây chẳng phải là điều mày muốn sao, chẳng phải càng hiểu lầm thì càng tốt sao, như vậy sẽ dễ dàng quên hơn.”

Nghĩ vậy, Hiểu Đồng hít một hơi thật sâu, cô quyết định bước ra.

Vĩnh Thành và Vĩnh Phong đang trò chuyện vui vẻ thì thấy Hiểu Đồng bước ra, cả hai đều im bặt. Sắc mặt cả hai đều thay đổi, không còn hồng hào nữa mà là tái nhợt.

Hiểu Đồng bước ra, tay bê một khay nước, cô vờ như không quen biết hỏi:
- Ai vậy anh?

- Đây là em trai anh – Vĩnh Thành thấy Hiểu Đồng giả vờ như không nên cậu cũng làm như không có gì trả lời –Còn đây là Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng đặt nhẹ nhàng khay nước xuống bàn, lấy nước mời Vĩnh Phong xong cô ngồi xuống bên cạnh Vĩnh Thành, khoát lấy tay cậu nhìn Vĩnh Phong cười nói:

- Chào anh! Em vẫn thường nghe kể về anh rất nhiều.

Vĩnh Phong đã nhanh chóng lấy lại vẻ mặt thản nhiên lạnh lùng của mình, cậu nhếch môi khẽ cười, ánh mắt lạnh nhạt:

- Anh ấy kể gì về tôi, có kể rõ về con người tôi với cô không?

Hiểu Đồng hơi tái mặt sau câu hỏi nhưng cô cố kìm nén mĩm cười nói:

- Anh ấy thường chỉ kể chuyện lúc nhỏ của hai người, vì sau này hai người sống ở hai nơi, nên cũng không có gì nhiều để kể.

- Vậy à – Vĩnh Phong gật đầu tỏ vẻ hiểu, sau đó cậu quay lại nhìn Vĩnh Thành nói – Vậy bây giờ anh em ta nên gặp nhau thường xuyên hơn. Nghe nói bạn gái anh nấu ăn rất ngon, không biết em có dịp được thưởng thức không. Hay là em nên ghé đến đây thường xuyên hơn nhỉ, dù gì anh em ta nên giống như hồi xưa than thiết với nhau. Anh nghĩ có được không?

- Tùy ý em – Vĩnh Thành nhã nhặn trả lời.

Sau đó, ba người cùng nhau trò chuyện, Vĩnh Thành và Hiểu Đồng xoay qua nói chuyện về bé Phong và bé Đường, cả hai nói chuyện rất vui vẻ, Vĩnh Phong cảm thấy đau nhói, cậu như một người thừa. Hai người đó, đã bước vào thế giới của riêng họ, thế giới mà cậu chưa từng và không thể đặt chân vào.

Sauk hi cánh cửa nhà khép lại, Vĩnh Phong bước vào thang máy, cậu dựa hẳn người vào thành thang máy, đau đớn nhắm mắt lại tự hỏi:

- Đã không còn gì nữa rồi sao. Đã hết thật rồi.

Hiểu Đồng vừa vào công ty, vẫn như thường lệ cô dọn dẹp sau đó đi pha cà phê cho mọi người. Vừa bước vào thì đã thấy giám đốc Điền ở đó. Ông vừa nhìn thấy cô liền nói:

- Sau này cô cũng phụ trách pha cà phê cho phó tổng giám đốc uống, có biết không?

\

Quả là làm khổ cho Hiểu Đồng mà, cô vừa gặp cậu lúc nãy, đã cảm thấy khó đối mặt rồi. Vậy mà bây giờ lại phải ngày ngày đối mặt. Hiểu Đồng lí nhí hỏi:

- Giám đốc Điền, có thể thay người khác không ạ.

- Không được, vì hôm qua phó tổng giám đốc có uống cà phê do cô pha, cậu ấy thấy hài lòng cho nên mới bảo cô tiếp tục pha – Giám đốc Điền gắt lên.

Hiểu Đồng cũng không dám nói them gì, cô cúi đầu định đi về chỗ ngồi thì:

- Cô mau đến gặp Phó tổng giám đốc đi, cậu ấy cho gọi cô – Giám đốc Điền đã vội nói – Tôi phải đích thân đến đây gọi cô lên đó, cho nên liệu mà cư xử nếu không tôi cho cô thôi việc.

Hiểu Đồng thở dài chậm rãi bước đi đến phòng Vĩnh Phong. Buổi sáng này thật là khiến người ta mệt mỏi. Cả ba người họ đều phải nói dối, đều là những người đau khổ.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay