pacman, rainbows, and roller s




Trở lại thành phố, Vĩnh Phong càng cảm thấy cô độc và buồn bã nhiều hơn. Ban đêm cậu thường ra ngoài lần tìm men rượu cho vơi đi nỗi đau trong lòng.

Bước ra khỏi một quán bar, Vĩnh Phong say đến độ bước thấp bước cao xiêu quẹo, va phải người này, va phải người kia. Bỗng cơn buồn nôn ập đến, cậu lao vào một con hẻm nhỏ nôn hết những thứ trong người ra, nhưng ngoài rượu ra cậu còn có gì nữa chứ. Suốt ngày cậu chỉ thích uống rượu, buông thả bản thân, hành hạ chính bản thân mình. Nhưng không hiểu sao nỗi đau trong tim vẫn không vơi đi phần nào, mà lại mỗi ngày một tăng.

Cậu không biết đã bao nhiêu lần dạ dày chảy máu vì uống quá nhiều rượu. Những lúc đó lại dại dột nghĩ rằng nếu như thế mà chết đi có lẽ sẽ tốt hơn. Có thể chấm dứt nỗi đau này.

Cậu lần dò theo vách tường trong con hẻm, bước đi ra ngoài. Cậu thấy có ba tên da đen bự con bặm trợn đi tới, chặn đường của cậu. Vĩnh Phong chẳng them để ý, cứ tiến thẳng về phía trước, cuối cùng va vào môt tên trong số chúng rồi lảo đảo ngã xuống đất. Cậu chẳng them để ý đến chúng cứ thế lồm cồm bò dậy bỏ đi rồi lại té xuống.

Ba tên này lặp tức lôi cậu dậy mắng : ( tiếng mỹ)

- Thằng chó ! Mày không có mắt à, có thấy đường đi hay không hả. Dám đụng vào bọn tao mà không biết xin lỗi à.

Vĩnh Phong hất tay bọn chúng ra khỏi người mình, rồi nói bằng giọng nhừa nhựa say:

- Tụi bây mắng tao không có mắt, vậy tụi bây có mắt sao không chịu tránh đi.

- Mày va vào tụi tao rồi còn bắt bẻ à. Mày muốn chết phải không?

- Đúng đó, tao đang muốn chết đó, tụi bây mau cho tao toại nguyện đi. Tao sẽ cho tiền tụi bây – Vĩnh Phong cười nhạt nói trong cơn say.

- Thằng này nó điên rồi, bỏ đi - Một tên khuyên.

- Nó nói sẽ cho tiền kìa. Mau lục bóp nó xem thử coi có bao nhiêu tiền – Tên bị va vào nói.

Hai tên kia liền xúm lại móc bóp của Vĩnh Phong. Chúng thấy có rất nhiều tờ đô la 100 thì reo lên:

- Thằng này nhiều tiền lắm, ha ha…hôm nay tụi mình ăn chơi một bữa thả cửa luôn.

Một tên định rút tiền ra khỏi bóp thì tên kia ngăn lại:

- Mày ngu quá, cái bóp này là hàng xịn. Cứ việc lấy luôn đừng trả lại làm gì.

Tên kia gật đầu định bỏ bóp vào túi nhưng Vĩnh Phong đã gào lên:

- Tụi bây muốn tiền thì cứ lấy, nhưng trả lại tao cái bóp đó.

Tất nhiên ba tên kia không chịu, Vĩnh phong liền lao đến tên cầm bóp ra sức giật lại cái bóp của mình. QUá bất ngờ tên cầm bóp không giữ kịp, bị Vĩnh Phong giật được cái bóp, nhưng cậu đứng không vững liền bị ngã xuống, cậu ôm chặt cái bóp vào trong lòng. Giữ gìn như một vật báu.

Ba tên kia thấy cái bóp bị giật lại thì tức giận, chúng lao vàop đánh Vĩnh Phong. Cơn say, cơn đau ập đến cùng một lúc, Vĩnh Phong không còn sức đánh trả bọn chúng, cậu chỉ biết ôm chặt cái bóp vào trong lòng, không muốn bị lấy mất.

Ngay lúc cậu bị bọn chúng đấm đá đến gần kiệt sức, cậu mơ hồ thấy Hiểu Đồng xuất hiện trước mặt cậu. cậu nhép miệng gọi tên cô một tiếng rồi từ từ mất dần ý thức.

Mở mắt ra Vĩnh Phong thấy mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ, nhìn cách trang trí thì chắc chắn đây là phòng con gái. Cậu đảo mắt nhìn xung quanh thì bất chợt giật mình nhổm dậy. Cậu chăm chú nhìn kỹ nới đó.

Một cô gái có mái tóc đen dài bóng mượt rũ xuống vai, cô mặc một chiếc váy mày tím, đang quay mặt nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài trông rất thanh tịnh.

Vĩnh Phong thấy tim mình đập lien hồi trước hình bóng kia, cậu khẽ lên tiếng gọi:

- Hiểu Đồng.

Nghe tiếng gọi, cô gái từ từ quay đầu lại, nhưng cũng là lúc ánh mắt trời ập đến làm chói mắt Vĩnh Phong. Thì ra nãy giờ cô đứng đó che đi ánh mặt trời bên ngoài, bây giờ ánh mặt trời lại tiếp tục chiếu vào, Vĩnh Phong bị chói mắt phải nheo nheo nhìn theo bóng dáng không rõ ràng đó.

Cô gái đó nở nụ cười tươi tắn tiến bước lại gần Vĩnh phong nói:

- Vĩnh Phong! Anh tĩnh rồi sao?

Giọng nói rất nhỏ nhẹ và dịu dàng nhưng lại làm trái tim Vĩnh Phong rơi chùn xuống, một cảm giác thất vọng ập đến. Giọng nói hoàn toàn khác hẳn giọng nói mà cậu muốn nghe.

Vĩnh Phong vẫn còn bị ánh nắng đó chiếu vào mắt nên chẳng thể nhận rõ cô gái trước mặt cậu là ai, hình như cô có quen biết cậu thì phải, vì cô đã gọi:” Vĩnh Phong”

- Cô là ai – Vĩnh phong cuối cùng cũng cất tiếng hỏi.

- Anh quên em rồi sao ? – Cô gái cười nhẹ nhìn Vĩnh Phong – Anh không nhận ra em sao – Cô đưa mặt sát lại gần cậu che đi ánh nắng chiếu vào mắt cậu.

Vĩnh Phong nhìn cô một lúc rồi lắc đầu, làm cho cô gái thất vọng vô cùng. Cô đứng người dậy cười nhẹ nói:

- Em là Vũ Anh Kỳ, em họ của chị Vũ Quỳnh.

Vĩnh phong nghe nói bỗng ồ lên một tiếng ngạc nhiên. Đã lâu rồi cậu không gặp cô, từ khi cậu về Việt Nam thì đã không còn gặp nữa, cũng mấy năm rồi, bây giờ cô đã lớn, rất xinh đẹp, cái đẹp ngây thơ thuần kiết.

- Cũng may là em đi ngang qua bắt gặp anh bị bọn người đó quay đánh nếu không thì nguy to rồi – Cô cười nói – Em cũng không ngờ anh đã quay lại đây. Xém chút nữa là em đã trở về Việt Nam rồi

Vĩnh Phong nghĩ” Em trở về hay không trở về có lien quan gì đến anh”, nhưng nghĩ lại thì thấy có hơi kỳ nên thôi.

Anh Kỳ thấy Vĩnh Phong đột nhiên ngồi thừ người ra thì đưa mặt tới gần quan sát lo lắng hỏi:

- Vĩnh Phong! ANh sao vậy, không khỏe à. Có phải là còn đau không?

Vĩnh Phong mệt mỏi lắc đầu, rồi cậu chợt nhớ đến một vật vội chụp tay Anh Kỳ hỏi:

- Cái bóp của anh đâu, em có thấy cái bóp của anh đâu không.

Vĩnh Phong nắm chặt vai cô lay mạnh khiến cô nhăn nhó vì đau, cô đẩy ta anh ra nói:

- Vĩnh Phong! Anh bình tĩnh lại đi, cái bóp của anh còn nguyên, không bị gì hết. Em thiệt là không hiểu sao anh lại vì một cái bóp mà để bọn người đó đánh một trân chứ - Anh Kỳ bực tức nói.

Vĩnh Phong không nói gì, ANh Kỳ thấy vậy t hì thở dài đi đến lấy cái bóp chìa ra trước mặt Vĩnh Phong.
Cậu mừng rỡ đón lấy cái bóp rồi nhanh chóng giở ra xem.

Tâm trạng bỗng bình ổn lại khi cậu nhìn thấy tấm hình bên trong không bị gì hết, bỗng nhiên cậu thở ra nhẹ nhỏm. Cô gái trong tranh vẽ vẫn nhìn cậu mĩm cười thật dịu dàng

- Chắc anh đói rồi đúng không. Ăn chút gì nha. Bao tử anh không khỏe, ăn chút cháo cho dễ ăn.

Anh Kỳ từ nhỏ vẫn luôn chu đáo như thế, cô đi ra ngoài rồi bê vào một tô cháo thơm lừng. Cô ép Vĩnh phong ăn gần hết, Vĩnh Phong cũng không khách sáo cứ thế ngồi ăn tự nhiên trong phòng Anh Kỳ

Kể từ lúc gặp lại nhau, ngày nào Anh Kỳ cũng chạy đến nhà Vĩnh Phong giám sát cậu. Cô ép cậu phải ăn uống đầy đủ chất để bồi bổ cơ thể. Còn đích thân nấu cho Vĩnh Phong ăn. Vĩnh Phong nhìn cô loay hoay nấu ăn trong bếp không chớp mắt, như thể cậu sợ rằng chỉ cần mình chớp mắt thì cô sẽ như ảo ảnh tan biến mất vào không khí.

Nhìn những món ăn trên bàn đầy màu sắc mà tâm trạng Vĩnh Phong không có một chút xúc động nào. Bàn tay đang cầm đũa bỗng nhiên đặt xuống bàn, rồi cậu đưa tay bóc lấy một miếng gì đó mà bản thân cậu không biết đưa vào miệng chẳng thể nào nếm được mùi vị của nó.

Chờ đợi và chờ đợi. Rất lâu, rất lâu sau đó, một giọng nói nhẹ nhàng trên gương mặt tươi cười ngóng đợi bỗng cất tiếng hỏi:

- Có ngon không?

Tâm trạng vừa dấy lên một tia hy vọng của Vĩnh Phong lại bị rơi vào trầm mặc. Cậu thở dài đứng ra khỏi chiếc ghế trở về phòng trong sự ngơ ngác đau buồn của Anh Kỳ.

Vĩnh Phong về phòng đóng sầm cửa lại, ngã người nằm phịch xuống tấm đệm, tay bấu chặt tấm ra khiến nó nhăn nhúm, cậu nhắm chặt mắt để cảm nhận nỗi đau trong trái tim mình.

Cậu đã hy vọng, hy vọng rất nhiều nhưng rồi nhận ra mình đang tự lừa người lừa mình trong khổ đau mà thôi. Cô ấy mãi mãi không thể là Hiểu Đồng, chỉ là dáng người phía sau có chút giống Hiểu Đồng mà thôi. Nhưng tuyệt đối không phải là Hiểu Đồng.

Mỗi khi Hiểu Đồng nấu ăn xong, cậu và bé Đường thường lén lút ăn vụng. Thường hay bị Hiểu Đồng khẽ tay, bắt đi rửa tay cho sạch. Cô còn liếc mắt lườm cậu mắng:

- Anh toàn làm gương xấu cho bé Đường.

Những lúc đó Vĩnh Phong chỉ cười khà khà quấn chặt vòng eo của cô thì thầm:

- Vậy thì em phạt anh đi.

Lời nói có phần ám muội khiến Hiểu Đồng đỏ cả mặt thẹn thùng. Những lúc đó thật hạnh phúc.

Vĩnh Phong thở dài mở mắt rồi đứng dậy khỏi giường, cậu đến bên bàn, nơi luôn để một chai rượu và một cái ly trong suốt. Chậm rãi rót cho mình một ly rượu, cậu đi đến bên cửa sổ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài đồng thời nhấp môi ly rượu trên tay. Ánh mắt tràn ngập sự nhớ nhung.

Cánh cửa phòng cậu bật mở ra, Anh Kỳ ló đầu vào. Cô nhìn cậu rồi nói:

- Anh sao vậy, tự nhiên chạy lên đây. Hay là món ăn không hợp khẩu vị.

- Không! Chỉ là anh chưa thấy đói thôi – Vĩnh Phong uống hết ngụm rượu trong ly rồi quay đầu đáp.

Nói xong cậu đi đến bên ghế ngồi xuống rót cho mình một ly rượu khác.

- Vĩnh Phong, anh đừng uống rượu nữa. Dạ dày của anh không chịu nổi nữa đâu – Anh Kỳ hét lên khi thấy Vĩnh Phong cứ rót hết ly rượu này đến ly rượu khác – Em ghét những kẻ hút thuốc uống rượu lại thích đua xe, cả ba hạng người em ghét anh đều hội đủ. Nếu chúng ta không quen biết nhau từ trước thì em đã bỏ mặc anh rồi.

Những lời vừa nói ra lại khiến tim Vĩnh Phong đau nhói. Có người từ trước cũng đã từng nói với cậu lời này. Vậy mà lời nói còn ghi mãi trong tâm trí cậu nhưng người thì đã mãi xa rồi. Vĩnh Phong nhìn chăm chú người con gái trước mặt mình, bất chợt đứng bật dậy ôm chầm lấy cô siết chặt. Muốn làm dịu mát trái tim nhớ nhung khôn cùng này.

Cả người Anh Kỳ run lên trong cái ôm thật chặt đó, cô khẽ gọi tên Vĩnh Phong. Nhưng ngay lặp tức môi cô đã bị cậu chiếm đoạt. Một nụ hôn thật sâu nhưng lại không mang một chút cảm xúc nào.

Sau đó cả hai cùng ngã nhào lên chiếc giường trải ra trắng gần đó. Anh Kỳ sau vài giây phút ngỡ ngàng thì gương mặt bắt đầu ửng đỏ. Cô đưa tay vòng qua cổ Vĩnh Phong luồn những ngón tay qua tóc cậu, cuồng nhiệt đáp lại nụ hôn thô bạn của cậu. Cả người cô quấn chặt lấy cậu, run nhẹ.

Vĩnh Phong bị rối loạn thần trí trong lúc mê màng đã nhằm lẫn người đứng trước mặt mình là Hiểu Đồng nhưng sau khi nụ hôn được đáp trả, cậu giật mình tỉnh trí. Cô gái này có nét giống Hiểu Đồng, lời cô nói cũng rất giống lời Hiểu Đồng nhưng cô mãi không thể thay thế Hiểu Đồng.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Vĩnh Phong mở mắt ra nhìn người con gái đang nằm dưới mình rồi khẽ chớp mắt thở dài đứng dậy, tránh xa cái giường kia ra.

Cậu xoay người rồi buông tiếng thở dài:

- Xin lỗi em.

Nhưng tiếp sau đó là một vòng tay ôm siết lấy eo cậu, lưng cậu bị mặt Anh Kỳ áp sát, cô nói trong thổ thức.

- Vĩnh Phong! Em yêu anh. Từ lâu lắm rồi, từ lần đầu tiên em gặp anh. Nhưng anh mãi chỉ xem em là em gái, chỉ xem em là một cô nhóc, còn không bằng chị Vũ Quỳnh. Cho nên em đã quyết tâm trở thành cô gái hoàn mỹ nhất rồi mới đến gặp anh. Xin anh hãy cho em một cơ hội để được bên anh. Có được không?

- Xin lỗi em, Anh Kỳ. Anh hiểu lòng em, chỉ là trong lòng anh sớm đã có hình bóng người con gái khác rồi – Vĩnh Phong gỡ tay Anh Kỳ ra quay người lại nhìn cô nói.

Nhưng cô tiếp tục lao vào ôm chầm lấy cậu nói:

- Em biết. Mấy ngày qua ở bên cạnh anh, thấy anh có nhiều tâm sự là em đã biết. Người có thể làm anh đau buồn như thế chỉ có thể là người con gái mà anh rất yêu thương.
Nhưng cô ấy đã rời xa anh rồi, vậy thì anh hãy quên cô ấy đi.

- Anh có thể quên cô ấy sao ? – Vĩnh Phong bi thương hỏi.

- Có thể, tuyệt đối có thể. Em sẽ làm cho anh quên cô ấy. Chỉ cần anh cho em một cơ hội, chỉ cần anh để em được ở bên cạnh anh. Em tin tưởng mình có thể làm anh quên cô ấy – Anh Kỳ vừa nói vừa ôm chặt lấy Vĩnh Phong hơn nữa.

Vĩnh Phong không trả lời, chỉ khẽ vuốt tóc cô thở dài.

Hiểu Đồng lại đứng trước gương tập cười, nụ cười của cô lúc nào cũng gượng ép, chẳng hề có chút tự nhiên nào cả, nhưng cô lại muốn tập cho đến khi mình có thể cười một cách tự nhiên, để bản thân có thể bước tiếp trên con đường đầy nghiệt ngã kia. Cô cứ đứng tập mãi đến độ Trúc Diễm sợ cô nghĩ quẩn mà tự vẫn, nếu không thì cũng bị phát điên mất.

Trúc Diễm liền gọi điện cho Đình Ân, bảo Đình Ân đưa bé Đường đến gặp Hiểu Đồng, bởi vì cô biết chắc chắn Hiểu Đồng sẽ không bao giờ bỏ rơi bé Đường một mình trên cõi đời này.

Hiểu Đồng vừa nhìn thấy bé Đường thì như là nhìn thấy tia sáng của đời mình, cô ôm chầm lấy bé Đường thật chặt. Đứa em gái vừa tròn 5 tuổi của cô thật đáng thương, chưa từng được hưởng hạnh phúc tròn vẹn bao giờ, vậy mà lại mất mẹ. Nỗi mất mát quá lớn in hằn trên gương mặt bầu bỉnh của bé Đường khiến Hiểu Đồng chua xót. Hiểu Đồng đưa tay vuốt nhẹ làn da mịn màng của bé Đường vỗ về con bé, kể lại câu chuyện về thế giới Thiên đàng mà cô từng kể .

- Vậy bây giờ mẹ đang ở thiên đàng phải không chị - Bé Đường quay đầu hỏi Hiểu Đồng.

Cô gượng cười gật đầu.

- Mẹ có vui không chị, mẹ có thích thiên đàng không?

- Bé Đường có thích thiên đàng không? – Cô hỏi ngược lại.

- Thích, thích lắm, mai mốt em muốn đến thiên đàng chơi – Bé Đường vui vẻ reo lên.
- Vậy thì bé Đường phải ngoan, nếu không thì không được lên thiên đàng đâu. Sẽ không được gặp mẹ đâu, mẹ ở trên thiên đàng rất vui.

- Mẹ có nhớ em không?

- Có, mẹ nhớ bé Đường rất nhiều – Hiểu Đồng quay mặt kìm nén nước mắt nói.

- Em cũng rất nhớ mẹ - Bé Đường xịu mặt xuống nói.

- Bé Đường ngoan đi, không được khóc đòi mẹ nữa thì mẹ mới về thăm bé Đường.

- Thật không chị - Bé Đường mở to mắt nhìn Hiểu Đồng mừng rỡ.

Hiểu Đồng mĩm cười gật đầu . Nhìn bé Đường cười rạng rỡ mà trái tim Hiểu Đồng đau xót. Cô chỉ có thể lừa con bé lúc này thôi, nếu sau này con bé lớn lên, biết được sự thật đau lòng này thì không biết con bé sẽ phản ứng ra sao.

Cuối cùng Hiểu Đồng ru bé Đường ngủ trong vòng tay mình, ở bên bé Đường cô mới thấy thanh thản hơn.

Bên ngoài, Trúc Diễm và Đình Ân đang ngồi cùng nhau uống trà. Cả hai chỉ im lặng nhìn nhau ngượng ngập. Trúc Diễm quan sát cô gái trước mặt mình, đó là cô gái xinh đẹp bình dị. Không phải vẻ đẹp khiến người ta say mê nhưng là vẻ đẹp khiến người ta thấy ấm áp, cảm thấy thoải mái mỗi khi ở bên cạnh. Hèn chi, Thiên Minh lại thích cô lâu đến như thế. Lát sau, Trúc Diễm mới mĩm cười nói:

- Chị nghe nói về em đã lâu nhưng bây giờ mới có dịp gặp mặt.

Đình Ân cũng cười nhã nhặn nói:

- Để chị chê cười rồi. Chắc là chị nghe Hiểu Đồng kể về em phải không.

- Không . Là Thiên Minh kể cho chị nghe – Trúc Diễm trầm mặt đáp.

Đình Ân hơi ngạc nhiên khi biết Thiên Minh kể về mình . Cuối cùng cô ngượng cười hỏi:

- Anh ấy kể với chị chuyện gì về em. Chắc là anh ấy nói xấu em nhiều lắm đúng không?
Trúc Diễm nghe vậy thì phá lên cười:

- Phải đó, anh ấy nói hồi trước em rất giống con trai, hễ chút nổi nóng. Anh ấy chưa từng sợ ai cả nhưng hễ gặp em là run rẩy cả lên.

Đình Ân nghe xong thì xấu hổ nói:

- Hồi trước đúng là tính em giống như con trai. Ai biểu em có hai ông anh chuyên ăn hiếp em làm chi. Nếu không dữ dằn thì sẽ bị hai anh ấy ăn hiếp mãi thôi.

Cậu chuyện trở nên vui vẻ cởi mở hơn.

Nhưng sau khi bé Đường theo Đình Ân trở về thì Hiểu Đồng lại trở lại trạng thái khiến Trúc Diễm lo sợ. Cũng may lúc đó Thành Vinh đã xuất hiện. Cậu nghe Trúc Diễm kể sơ qua tình hình của Hiểu Đồng thì đi vào lôi Hiểu Đồng đi theo mình.

- Anh làm gì vậy – Hiểu Đồng cau mày khó chịu nhìn Thành Vinh, cô muốn rụt tay ra khỏi tay cậu.

Nhưng Thành Vinh nhất quyết không buông tay, cậu giữ chặt tay cô nói:

- Đi theo anh.

Cậu lôi cô đi theo mình một cách thô bạo, không cho cô kịp mở miệng từ chối. Hiểu Đồng bị lôi đi, cứ thế chân trần chạy theo cậu, đến giày cũng không kịp mang. Đến khi chân cô bị giẫm phải một vật gì đó, khiến cô nhăn nhó vì đau thì Thành Vinh mới chú ý . Cậuq uay lại vác Hiểu Đồng lên vai mình mặc cho cô phản đối cứ thế quăng cô vào trong xe của mình. Cậu lao xe đi thật nhanh.

Cuối cùng chiếc xe dừng lại ở một căn nhà nhỏ. Thành Vinh mở cửa thúc giục Hiểu Đồng:

- Vào thôi.

Hiểu Đồng nhìn xung quanh một lát rồi quyết định theo Thành Vinh đi vào bên trong. Bên trong để rất nhiều nhạc cụ. Thành Vinh cầm cây dùi lên gõ gõ vài nhịp trên cái trống rồi gọi:

- Hiểu Đồng ! Đến đây.

Hiểu Đồng vừa bước đến thì Thành Vinh nhét hai cây dùi vào trong tay cô. Hiểu Đồng không hiểu nên hết nhìn Thành Vinh rồi đến nhìn hai cây dùi trong tay mình ngơ ngác. Thành Vinh nhìn gương mặt ngơ ngác của Hiểu Đồng thì cười tiến đến sau lưng cô choàng người nắm lấy hai tay cô cầm dùi đánh lên mặt trống. Tạo ra những âm thanh vang dội, hỗn tạp.

Dồn hết sức đánh thật mạnh , càng đánh càng nhanh khiến Hiểu Đồng gần như giải tỏa được những áp lực và đau buồn mà cô đang chịu. Cô ra sức đánh thật mạnh, Thành Vinh hài long buông tay ra. Cậu đi đến bên cây đàn ghi ta, dạo một đệm đàn hòa vào tiếng trống của cô. Cuối cùng sau những âm thanh ồn ào đinh tai nhức óc, cả hai cùng nhìn nhau cười một cách thoải mái.

Cả hai cùng tới ngồi trong một công viên, Thành Vinh mua mấy lon bia và mấy lon nước ngọt đến chỗ ngồi của Hiểu Đồng. Cậu chìa một lon bia đến trước mặt Hiểu Đồng nhưng khi cô định cầm lấy thì cậu đã rút tay lại chìa lon nước ngọt bên tay kia ra, cười xòa nói:

- Trẻ con không nên uống bia.

Hành động và lời nói của cậu khiến HIểu Đồng bật cười đón lấy lon nước ngọt. Thành inh ngồi xuống bên cạnh Hiểu Đồng khui một lon bia uống một hơi rồi hỏi:

- Đã thoải mái hơn chưa?

Hiểu Đồng im lặng khui lon nước ngọt ra, uống một hơi rồi trả lời:

- Cám ơn anh rất nhiều, Thành Vinh. Bây giờ em thoải mái hơn rất nhiều rồi.Em đã có thể cười vui vẻ trở lại rồi.

- Haiz! Nhìn mấy lon bia này anh bỗng nhớ lại trò chơi mà hồi nhỏ hay chơi ghê – Thành Vinh nhìn mấy lon bia cười nói – Muốn chơi lại ghê.

Nói rồi, Vĩnh Thành uống hết mấy lon bia còn lại rồi lôi trong túi ra một cuộn dây. Dùng nó côt những lon bia lại với nhau rồi chạy đén cột vào đuôi một chiếc xe hơi đậu gần đó. Xong rồi cậu quay lại đưa tay lên miệng tỏ dấu hiệu im lặng, cười cười trở về chỗ ngồi.
Hiểu Đồng lúc đầu không hiểu Thành Vinh định làm gì, nhưng rồi cô chợt nhận ra cậu định chơi trò gì.Trong đầu bỗng xuất hiện lại những lời của Vĩnh Phong.

- Lúc nhỏ anh và Vĩnh Thành rất thích chơi trò xâu những lon bia lại rồi cột vào phía sau xe của những kẻ đén nhà nịnh nọt. Khi họ chạy thì kéo theo những lon bia đó tạo âm thanh trông rất buồn cười. Cả hai nhìn theo mà ôm bụng cười. Có lần anh còn nhét vải vào bô xe của họ, thế là chiếc xe nổ máy mà chẳng thể chạy. Vĩnh tành thấy tội nghiệp quá nên chạy đến tháo ra, em biết cuối cùng như thế nào không. Mặt Vĩnh Thành bị khói xe làm đen thui. Buồn cuời đến nỗi, mỗi khi nhớ lại là anh không nhịn được cười.

Đang chìm trong những hồi ức thì Hiểu Đồng nghe tiếng Thành Vinh gọi:

- Hiểu Đồng! Sắp bắt đầu rồi.

Cô quay lại theo hướng cái hất đầu mĩm cười của Thành Vinh. Chủ nhân của chiếc xe bị Thành Vinh cột lon bia vào đang ngồi vào xe và bắt đầu khởi động máy xe. Khi chiếc xe bắt đầu chạy thì cũng kéo theo những lon bia chạy lon ton, tưng xuống tưng lên. Mọi người đi đường đều nhìn theo vừa cười vừa chỉ trỏ, mà chủ nhân chiếc xe vẫn chẳng biết gì cứ mặc nhiên chạy đi. Hiểu Đồng nhìn thấy cảnh này thì không nhịn được cười.Cô ôm bụng ngồi cười.Một nụ cười rất tự nhiên đầy vui vẻ.

Bị Anh Kỳ bám riết, Vĩnh Phong cũng đành chở cô theo. Cậu chở cô đến một bãi biển vắng vẻ, Anh Kỳ rất thích thú, vừa đến nơi cô đã lao đến đón lấy những cơn gió biển mát rượi.

- Thật là tuyệt quá đi. Không khí mát rượi thật là tuyệt.

Vĩnh Phong nhìn cảnh Anh Kỳ giang tay đón gió, mái tóc đen của cô bị gió thổi tung, chiếc váy cũng bị thổi giật về phía sau. Hình ảnh này lạ rất giống với buổi tối nơi bãi biển trong kỳ đi chơi, làm trái tim Vĩnh Phong lại thổn thức.

- Em muốn được làm gió quá, có thể thoải mái rong chơi khắp mọi nơi. Nếu có kiếp sau, em muốn được làm gió. Có thể đi chơi khắp nơi.

Câu nói làm Vĩnh Phong chấn động vô cùng. Cậu ngẩng đầu nhìn theo bóng dáng Anh Kỳ chầm chầm.

- Nếu như có kiếp sau, em muốn được làm gió .Có thể ở mãi bên anh, mà không bị ai thổi em đi ra xa anh được. Và cũng bởi vì người em yêu có tên của loài gió…

Mục đích của Hiểu Đồng và Anh Kỳ tuy khác nhau nhưng ước nguyện kiếp sau được làm gió lại giống nhau. Vĩnh Phong mím môi lại xúc động nhìn về phía Anh Kỳ lên tiếng:

- Tại sao em lại cứ muốn ở bên cạnh anh?

- Vì em yêu anh – Anh Kỳ trả lời – Cho nên dù anh có từ chối tình cảm của em thì cũng xin anh cho em được ở bên cạnh anh có được không – Cô quay lại nhìn thẳng vào Vĩnh Phong bằng ánh mắt thiết tha.

Vĩnh Phong cũng nhìn vào mắt cô, rồi lặng lẽ gật đầu:

- Được.

Trong một nghĩa trang thanh vắng yên tĩnh, có hai ngôi mộ màu trắng được trồng xung quanh loài hoa thạch thảo tím.Một cô gái quỳ trước hai ngôi mộ đang đốt những kỷ vật trong làn nước mắt.

- Mẹ, con xin lỗi mẹ, con không làm được. Con không thể tha thứ cho bà ấy được. Con muốn bà ấy ảm nhận được sự mất mát này, con muốn bà ấy phải chịu nỗi đau khôn cùng này. Con muốn bà ấy mất tất cả những thứ bà ta yêu thương nhất.

Hiểu Đồng nghẹn ngào nói rồi quay sang mộ ba mình với đôi mắt căm giận.

- Ba, con sẽ cười, con nhất định sẽ cười thật tươi. Con sẽ sống thật vui vẻ. Con phải cho người đàn bà đó thấy rằng bà ta đã sai lầm. Sai lầm khi hại chết mẹ con.Sai lầm khi coi tường chúng ta.

- Vĩnh Phong từ nay, em sẽ quên anh, quên anh mãi mãi.

Cô đưa từng tấm từng tấm hình kỷ niệm của hai người vào trong chậu lửa một cách chậm rãi. Gương mặt tươi cười hạnh phúc của Vĩnh Phong hiện ra trong hình làm trái tim Hiểu Đồng đau như dao cắt, cô cắn chặt rang để ngăn dòng nước mắt nhưng những dòng nước mắt cứ nhu lũ mãi tuôn tràn không ngừng. Nhìn tấm hình cưới của hai người chụp rất hạnh phúc, Hiểu Đồng đau đớn vuốt ve gương mặt Vĩnh Phong trong hình, nức nở nói:
- Vĩnh Phong! Em yêu anh.

Sau đó, cô ôm chặt tấm hình vào lòng đau đớn không nỡ đốt.

Thành Vinh nhận được điện thoại của Trúc Diễm hỏi cậu có biết Hiểu Đồng đi đâu không? Thành Vinh hối hả chạy đi tìm Hiểu Đồng, cuối cùng cậu đã tìm được cô đang đứng trên một vách đá trên bờ biển.

- Hiểu Đồng! – Thành Vinh hốt hoảng gọi tên cô, lo sợ cô làm chuyện ngu dại.

Nhưng Hiểu Đồng chỉ đứng yên lặng không nhúc nhích, lát sau cô mới quay lại nhìn cậu cười nhẹ.

- Em không sao, chỉ là muốn ra đây để vứt bỏ một thứ.

- Là cái gì? – Thành Vinh hỏi.

- Là tàn tro của mối tình đầu – Hiểu Đồng quay mặt đi nói, tay bóc nắm tàn tro trong chậu thả cho nó bay theo gió hòa vào biển và không khí.

- Có một câu nói” Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, nhưng mối tình cuối mới là mối tình bất diệt”. Đừng cố quên mối tình đầu, vì càng muốn quên sẽ càng thấy nhớ. Hãy để nó trở thành một hồi ức đẹp, đừng cố xóa bỏ nó làm gì. Sau này, em sẽ tìm thấy một người có thể cùng em bước đến nơi cuối cùng của cuộc đời.

- Nếu lỡ như mối tình đầu cũng là mối tình cuối thì sao ? – Hiểu Đồng quay người lại nhìn vào mắt Thành Vinh ngập ngừng hỏi.

Cậu bước đến trước mặt Hiểu Đồng, đưa tay vuốt mái tóc đang rối tung bay trong gió của cô. Âu yếm nhìn cô nói:

- Ngốc quá! Em vẫn còn rất trẻ. Hà cớ giữ phải chôn chặt một mối tình trong tim.

Hiểu Đồng quay đầu đi tránh ánh mắt của cậu , cô nhìn về phía mặt nước mênh mông trước mặt, lát sau khẽ nói:

- Anh có thích em không?

Thành Vinh không trả lời, cậu tiến bước đến sánh ngang vai với cô, mắt cũng nhìn về mặt biển xa xăm kia trả lời:

- Thích thì sao? Không thích thì sao?

Hiểu Đồng không trả lời, cả hai cứ im lặng đứng ngắm những cánh chim đang lượn lờ trên mặt biển. Cuối cùng cô quay lại nhìn Thành Vinh nói:

- Đừng thích em. Vì em là một cô gái xấu xa, ai thích em cũng đều gặp bất hạnh.

Thành Vinh cũng quay lại nhìn Hiểu Đồng nói:

- Nếu như anh nói là mình tự nguyện đón nhận những bất hạnh đó thì sao.

- Nhưng trái tim em đã theo người đó ra đi rồi.

- Vậy thì sao. Anh có thể chờ, chờ cho đến khi nó quay về với em và đón nhận anh – Thành Vinh khẽ đáp.

Hiểu Đồng thở dài nói:

- Từ ngày mai, em đã không còn là chính mình nữa. Em sẽ trở thành một cô gái vô cùng xấu xa. Em muốn lưu giữ hình ảnh đẹp nhất của mình trong lòng anh. Cho nên, xin anh từ nay về sau, đừng đến tìm em nữa. ..Cám ơn anh trong những ngày em đau khổ nhất đã ở bên cạnh em, đem niềm vui đến cho em. Nhưng từ nay chúng ta hãy trở thành những kẻ xa lạ, chưa từng quen nhau. Em xin anh, hãy rời xa em, có được không?

Thành Vin him lặng nhìn Hiểu Đồng không nói gì cả, ánh mắt của cậu đau thương vô cùng, cậu không muốn trả lời cô. Hiểu Đồng cũng không muốn nghe câu trả lời của cậu, cô quay lưng bỏ đi. Cũng chẳng muốn nói với cậu lời tạm biệt.

Nhưng trong lòng Hiểu Đồng lại vang lên tiếng nói:

- Tạm biệt anh Vĩnh Phong. Tạm biệt tình yêu của em.

Khi đó taxi trở về, Hiểu Đồng lấy điệnt hoại ra gọi:

- Thiên Minh! Xin anh hãy giúp em lần nữa, có được không?

Có những nỗi nhớ miên man vô tận, chợt đến, chợt đi không để lại dấu vết. Có những nổi nhớ ta chưa bao giờ biết tên, càng không hiểu vì sao lại có nó. Có những nỗi nhớ như áng mây mang hình bóng rồi chợt tan biến đi. Có những nỗi nhớ xa xăm vô định hình.

Tại sao nỗi nhớ của anh lại mang tên em.

Chương 23 : Bẫy tình

27 tuổi, Khương Thái đã làm được đến chức trợ lí tổng giám đốc của tập đòan Nguyên Thành Phong, đó chính là nhờ nổ lực hết sức mình của cậu.Và cũng có thể nói là điều bất ngờ nhất của cậu.Thật ra, trước lúc đó cậu hoàn toàn chỉ là một nhân viên quèn trong công ty mà thôi. Để có thể vào làm ở tập đoàn người thì cậu phải chiến thắng rất nhiều người, loại bỏ không bết bao nhiêu đối thủ nặng ký, nếu không nhờ nổ lực hết mình của cậu thì khó có thể đặt chân vào đây.

Đúng hơn là phải nói cậu quá may mắn, có lẽ là nhờ phúc của ông bà để lại cho nên cậu mới có cơ hội chiến thắng những người có cức vụ cao hơn, có năng lực hơn để đễ nhận được chức trợ lí tổng giám đốc này.

Chuyện là từ lúc công ty xôn xao chuyện tổng giám đốc vừa trở về nước và chuẩn bị đến tiếp quản công ty. Các cô gái thanh tú và đầy năng lực trong công ty bắt đầu được tuyển chọn và các chàng trai đầy tài năng được đưa ra để tổng giám đốc chọn làm thư kí và trợ lí cho mình.

Ai cũng tranh đua thể hiện mình để cấp trên để ý và đưa họ vào danh sách tuyển chọn.Khương Thái vừa mới vào làm chưa được một năm do cậu nhảy việc, biết mình chẳng bao giờ được để mắt tới, nên cậu không quan tâm đến việc tuyển chọn cho lắm.càng không cần thể hiện mình.

Ngày đầu tiên tổng giám đốc bước vào công ty, ai cũng vội gác bỏ mọi thứ chạy ra chào hỏi tổng giám đốc.nhưng Khương Thái thì không. Chẳng phải là cậu đang tỏ ra thanh cao hay ngạo đời gì cả, đơn giản chỉ vì lúc đó cậu đang tra tài liều giùm cho khách và họ đang chờ cậu trả lời. Với lại góc bàn cậu ngồi cách rất xa chỗ mọi người, lại ở trong góc khuất, cậu nghĩ rằng tổng giám đốc sẽ chẳng để ý đến nên an tâm ngồi tra và trả lời khách hàng. Bởi vì phương châm của mọi công ty là: “ Khách hàng là thượng đế”

Nhưng khi cậu vừa gác máy xong thì thấy tổng giám đốc đã xuất hiện trước mặt cậu, còn mọi người xung quanh ai cũng mặt mày xanh xám lo lắng.Họ sợ tổng giám đốc sẽ nổi giận vì có nhân viên không nể mặt đến chào hỏi mình.Họ hết nhìn tổng giám đốc rồi đến nhìn Khương Thái không ai dám mở miệng.

Cuối cùng giám đốc tiếp quản nhân sự vội ra hiệu cho cậu nói:

- Mọi người đã chào tổng giám đốc hết rồi, chỉ còn mình cậu thôi. Mau chào tổng giám đốc đi.

Nhưng Khương Thái chưa kịp nói gì thì tổng giám đốc đã lên tiếng:

- Cậu tên gì?

Khương Thái nghe xong thì cả người toát mồ hôi.Tuy không đến chào tổng giám đốc nhưng cậu cũng nghe mọi người chào với nhau. Ngoại trừ các vị có chức vụ lớn mới tự giới thiệu tên mình, còn những nhân viên bình thường thì chỉ chào hỏi thông thường và đón nhận cái bắt tay của tổng giá đốc mà thôi. Cũng chưa có ai được tổng giám đốc hỏi tên nhưng bây giờ tổng giám đốc lại hỏi tên cậu thì trăm phần trăm là muốn đuổi việc
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Khương Thái hít một hơi thật sâu rồi khẳng khái trả lời:

- Tôi tên Khương Thái, thưa tổng giám đốc.

- Tốt! Thu dọn đồ đạc của anh đi – Tồng giám đốc lạnh lùng nói.

Mọi người xung quanh đều e dè nhìn Khương Thái, nửa thương cảm, nửa lắc đầu trách móc.

Khương Thái chẳng hề thất vọng chút nào về câu nói của tổng giám đốc.Cậu đã biết trước việc làm tổng giám đốc nổi giận thì chắn chắn bị đuổi việc. Cậu ngẩng cao đầu nói:

- Thưa tổng giám đốc bây giờ không phải tôi bị thôi việc mà là do tôi tự xin nghỉ. Tôi không muốn ở lại trong công ty thích đuổi việc nhân viên chỉ vì họ không đến chào tổng giám đốc của họ.

- Đuổi việc – Tổng giám đốc khẽ chau mày – Ai nói sẽ đuổi việc anh.

- Chẳng phải tổng giám đốc vừa bảo tôi thu dọn đồ đạc hay sao? – Khương Thái ngạc nhiên hỏi.

- Tôi muốn anh đến làm trợ lí cho tôi, cho nên bảo anh thu dọn đồ đạc di chuyển đến tầng làm việc của tôi – Tổng giám đốc cười mà như không cười nói, rồi cậu quay qua nhìn tất cả mọi người nói – Tôi cần một nhân viên siêng năng biết đặt lợi ích của công ty lên hàng đầu, coi khách hàng là thượng đế. Dù có là ai đến đi chăng nữa thì cũng phải đặt lợi ích của người tiêu dùng lên hàng đầu. Làm cho họ càng tin tưởng vào tập đoàn của chúng ta hơn.

Tất cả mọi người ai nấy đều ngạc nhiên và hối tiếc.Họ âm thầm ngưỡng mộ Khương Thái.Không ngờ hảnh động của cậu lại được tổng giám đốc chú ý đến như vậy.Càng không ngờ tổng giám đốc lại chý ý đến những điều nhỏ nhặt đến như vậy.

Tất cả bọn họ từ gìa đến trẻ không ai dám lơ là công việc nữa.Sợ rằng sẽ bị tổng giám đốc chú ý.

Vậy là Khương Thái nghiễm nhiên đứng ở vị trí trợ lí tổng giám đốc, là người có quyền lực khá lớn, bởi vì tổng giám đốc không cần thư kí riêng. Cho nên mọi chuyện lớn nhỏ đều qua tay cậu rồi mới đến tay tổng giám đốc.

Cho nên Khương Thái càng không dám chểnh mãng công việc.Không muốn phụ lòng tổng giám đốc nâng đỡ.Tổng giám đốc cũng là người rất dễ chịu, không bao giờ làm khó nhân viên.

Càng ở gần tổng giám đốc, Khương Thái càng ngưỡng mộ tổng giám đốc vô cùng.Bởi không chỉ có tài lãnh đạo mà tổng giám đốc còn có óc phán đoán và khả năng kinh doanh, biết lựa chọn đúng thời điểm để giành về cho công ty những hợp đồng lớn. Mà anh chỉ mới ở vào độ tuổi 25 mà thôi.

Nhưng mấy ngày gần đây hình như tâm tình của tổng giám đốc không tốt,khiến ai ai cũng lo sợ.Mà cái người làm trợ lí như cậu còn lo sợ hơn hết thảy.

Các giám đốc khác lâu lâu lại chạy đến rỉ tai cậu hỏi thăm tin tức. Nhưng chính bản thân cậu còn không biết hỏi ai. Mấy hôm nay ngày nào tổng giám đốc cũng ở lại công ty làm việc tới khuya.Thân là nhân viên chẳng ai dám về sớm hơn, dành oai oán trách thầm.

Khi bước vào phòng cậu thấy tổng giám đốc đang đứng trước tấm kính của văn phòng tòa cao ốc mà nhìn ra bên ngoài, tay cầm ly rượu có vẻ suy tư. Điều này khiến Khương Thái không khỏi giật mình.Cậu chưa từng thấy tổng giám đốc uống rượu ở công ty bao giờ cả. Cậu bước đến gần bên cạnh hỏi:

- Tổng giám đốc có gì phiền não sao?

- Có chút chuyện vẫn chưa nghĩ ra – Vĩnh Thành đáp.

- Là chuyện công ty à.

- Không là chuyện riêng – Vĩnh Thành vừa nói vừa quay lại nhìn Khương Thái – Được rồi, về thôi, nói mọi người cũng về đi.

Cậu cứ nghĩ mọi chuyện rồi sẽ qua nhưng không hiểu tại sao trong lòng vẫn cứ bức rứt không yên. Chẳng thể nào ngủ yên, gương mặt đó cứ xuất hiện trong lòng cậu không làm sao xóa nhòa được. Dù cậu cố vùi đầu vào công việc để quên đi gương mặt đó, nhưng chẳng thể nào quên được. Cái cảm xúc cứ dâng tràn trong lòng cậu là gì, chính bản thân câu cũng không biết rõ, cũng không tài nào giải đáp được.

- Tổng giám đốc, ngày mai có đến tham dự buổi tiệc ở nhà ngài bộ trưởng hay không ? – Khương Thái lên tiếng hỏi.

- Đi, chúng ta phải đi – Vĩnh Thành khẽ đáp.

Tại biệt thự của ngài bộ trưởng.

Có rất nhiều người đều nể mặt tham dự, từ các quan chức chính trị, các doanh nhân có máu mặt, các diễn viên người mẫu nổi tiếng. Tất cả bọn họ đều ăn mặc rực rỡ và cực kì sang trọng để đến tham dự. Họ gặp mặt và trò chuyện rất vui vẻ.

Vĩnh Thành mặc một bộ comple màu trắng, áo sơ mi xanh, caravat kẻ sọc, chiếc khăn màu xanh tiệp với màu áo sơ mi, gương mặt hoàn mỹ nhưng lạnh lùng càng khiến mọi người bị thu hút khi cậu vừa bước vào. Bước chân thong thả, thái độ trầm tĩnh, không quá gần cũng không lạnh nhạt, cậu làm cho các nữ diễn viên, người mẫu ngây ngất.

Họ lần lượt từng người đến trước mặt cậu lã lơi chào, cố gắng sự thu hút ánh nhìn của cậu.

- Xin chào – Một nữ diễn viên rất xinh đẹp và quyến rũ vùa mới nổi đến trước mặt cậu nở nụ cười chết người chào cậu nhưng Vĩnh Thành chỉ đáp lại bằng một cái bắt tay thờ ơ rồi mau chóng bỏ đi nơi khác, khiến cô diễn viên kia cảm thấy mất mặt vô cùng. Nụ cười trên môi lập tức bị dập tắt.

Trong cả bưa tiệc dường như Vĩnh Thành là người nổi bật nhất vì có rất nhiều người chạy đến chào cậu. Ngay cả ngài bộ trưởng cũng thân mật vỗ vai cậu.

Sau khi chào hỏi mọi người xong, cậu mệt mỏi cầm ly rượu đứng lui về một góc khuất cho yên tĩnh. Ly rượi vừa đưa lên môi thì ánh mắt vô tình lướt qua một gương mặt .

Vĩnh Thành bắt gặp một cô gái đứng ở một góc khuất . Cô gái đó không ăn bận cầu kì, không trang điểm lòe loẹt, chỉ mặc một chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc đen dài buông thả trên vai nhưng cô không hề thua kém bất cứ một nữ diễn viên hay người mẫu nào ở đây. Cô không giống những cô gái ở đây bao quanh lấy cậu.

Cô đứng bên bức tường nguy nga màu trắng như hòa vào nó, điểm khác biệt làm người ta nhận ra cô chính là mái tóc đen và đôi mắt đen lánh. Đột nhiên ánh mắt cậu bị cô gái thu hút hướng nhìn. Dường như cậu không hề rời mắt khỏi cô gái, mỗi cử chỉ, mỗi động tác của cô gái đều không bị cậu bỏ sót. Ngay cả ly rượu vừa đưa lên môi cũng bị hã xuống.

Nhưng không phải chỉ mình cậu đang nhìn cô, cũng có vài người đã chú ý đến sự có mặt của cô. Và ánh nhìn của họ cũng chỉa về phía cô. Nhưng cô gần như đứng yên không cử động làm cho người ta cứ nghĩ cô là một bức tượng đẹp và sống động. Đôi khi chiếc váy trắng và mái tóc của cô bị gió nhẹ thổi trong càng sinh động hơn.

Dường như cảm nhận thấy ai đó đang nhìn mình cho nên cô quay lại, bốn mắt họ giao nhau, cô khẽ cười chào cậu rồi nhanh chóng quay mặt đi, chìm vào không gian yên lặng vốn có của cô. Để lại cho cậu một sự nuối tiếc và một trái tim xao động.

Giữa buổi tiệc đột nhiên có tiếng trẻ em hét lên :

- Không chịu, không thèm…

Mọi người đều quay mặt nhìn đứa bé đó. Đó là một đứa bé có gương mặt bầu bĩnh dễ thương nhưng tính tình lại ngỗ nghịch do bị cưng chiều từ nhỏ. Mẹ nó dỗ dành thế nào, dỗ ngọt bao nhiêu mà thằng bé vẫn cứ nhất định không chịu ăn gì. Đã vậy nó còn hất đổ thức ăn văng khắp nơi.

Đứa bé đó chính là cháu nội ngài bộ trưởng. Nó là đứa cháu trai duy nhất trong dòng họ cho nên rất được cưng chiều. KHông ai dám quát nạt nó một lời. Ai dám lơn tiếng với nó, nó sẽ càng lì hơn, khó dạy bảo hơn.

Hiếu kì, mọi người liền quay đầu đến xem có chuyện gì. Vĩnh Thành cũng bước lại xem, nhưng nào ngờ, thằng bé văng đồ ăn chúng vào người cậu và đính ngay trên bộ complr trắng tinh không tùy vết của cậu, làm cho nó bị một vệt bẩn dài.

Trong lúc mọi người còn đang hoảng hốt nhìn, thì một chiếc khăn trắng tinh đã được chìa ra trước mặt cậu. Ngẩng đầu nhìn xem chủ nhân của chiếc khăn tay ấy là ai thì Vĩnh Thành gặp một nụ cười nhẹ nhàng thanh khiết làm cho cậu ngẩng người. Sau giây lát, cậu mới đón nhận chiếc khăn đó. Cô gái chỉ khẽ gật đầu rồi bước đi.

Đứa bé vẫn vùng vằng không chịu ăn, khiến mẹ nó trông thật khổ sở.

- Bốp…bốp…bốp…

Ba tiếng động vang lên, tất cả mọi người quay đầu nhìn lại. Ngay cả đứa bé đang quấy cũng nín bặt nhìn về phía chủ nhân của tiếng động.

Cô gái thản nhiên như chỗ không người. Hai tay bụm chặt vào nhau đưa lên tầm mắt. He hé bàn tay nhìn vào đó rồi cô reo lên :

- Đẹp quá. Hay quá……

- Thật là đẹp – Cô vừa reo vừa đi đến bên cậu bé.

Cô nhìn cậu bé cười rồi lại nhìn vào hai bàn tay đang chụm lại của mình huýt huýt sáo như đang trò chuyện bằng âm thanh với một động vật nào đó trong lòng hai bàn tay cô. Không chỉ đứa bé tò mò, mà cả những người lớn xung quanh cũng tò mò nhìn cô chằm chằm, chẳng ai có phản ứng gì.

Cô đưa hay bàn tay đến trước mặt cậu bé cười hỏi:

- Có muốn xem không?

Đứa bé nhìn hai tay đang chụm lại của cô một lát rồi nhanh chóng gật đầu. Cô mĩm cười giả vờ hé tay ra nhưng sau đó nhanh chóng thu hay tay về :

- Nhưng mà chỉ có những em bé ngoan mới được xem

- Em ngoan, em ngoan mà – Đứa bé không kìm được nổi tò mò mà không cần suy nghĩ đã vội trả lời.

- Bé ngoan thì phải ăn hết cơm, không được nhõng nhẽo, không được văng thức ăn lung tung. Em mau ăn cơm đi, nếu không chị sẽ thả nó đi đó.

Đứa bé ngậm miệng lại, gương mặt sị xuống. Cô gái nhướn mày nói:

- Vậy chị thả nó đi đây.

- Đừng mà, em ăn, em sẽ ăn. Sẽ là em bé ngoan – Đứa bé vội nói, sợ cô sẽ thả đi con vật trong tay cô mất.

- Vậy mới ngoan – Cô khẽ cười – Mau ăn đi, ăn xong thì chị sẽ đến tìm em.

Cô ra hiệu cho người mẹ mau đút cho nó ăn. Cô ta nhanh chóng đút cho nó và đứa bé đã ngoan ngoãn ngồi ăn mà không quấy rối nữa. Cô gái khẽ cười quay người đi, hai tay buông thỏng, không có cái gì trong tay cô cả. Một trò lừa gạt thông minh mà thôi. Mọi người mau chóng giải tán.

Ấn tượng về cô gái trong lòng Vĩnh Thành sâu hơn một chút. Muốn kêu cô lại nhưng cô đã đi xa rồi.

Giải quyết hết mọi công việc ở công ty thì cả người đều thấy mệt mỏi. Vĩnh Thành nhanh bước ra cửa nhưng lại gặp ngay cơn mưa. Trong khi chờ tài xế đánh xe tới cậu đành đứng ngắm nhìn những hạt mưa đang sa xuống mặt đường rồi hòa tan vào nhau tạo thành làn nước mỏng manh.

Đột nhiên cậu thấy phía bên kia đường là một cây dù màu tím đang che một cô gái. Chính là cô gái cậu gặp ở nhà ông bộ trưởng. Hôm nay cô vẫn mặc một chiếc váy trắng và đôi giày trắng. Đứng dưới là mưa trắng xóa, than người mỏng manh của cô như được tạo ra từ gió và nước.

Một bàn tay chợt đưa ra phía ngoài ô, hứng lấy những giọt mưa mỏng manh lạnh ngắt, rồi để mặc nó chảy xuống lòng đường. Một cảnh tượng rất mê hoặc, rất thanh khiết. Đột nhiên tim cậu đập mạnh. Cậu cứ ngây người nhìn cô, cho đến khi tài xế giương dù gọi nhỏ:
- Tổng giám dốc vào xe thôi.

Vĩnh Thành đành nuối tiếc đi vào xe, nhắm mắt thở dài. Đêm nay lại một đêm khó ngủ nữa khi gương mặt của cô cứ xuất hiện trong trí não cậu.

- Tổng giám đốc, chúng ta vẫn chưa xuất được số hàng đó đi mà thời gian giao đã đến gần – Khương Thái đi vào báo cáo.

- Tại sao vẫn chưa xuất được – Vĩnh Thành cau mày lớn tiếng hỏi:

- Có một số trục trặc nhỏ, cho nên bên hải quan vẫn chưa chịu cho chúng ta đi. Họ đòi phải có chữ ký của ngài bộ trưởng thì mới đồng ý cho chúng ta xuất hàng – Khương Thái tiếp tục báo cáo.

- Nếu chúng ta giao hang trễ thì sao?

- Tổng giám đốc, nếu chúng ta giao trễ lô hang này thì chúng ta phải bồi thường hàng trăm tỷ đồng cho bên kia. Cho nên bằng cách nào cũng phải có được chữ ký của ngài bộ trưởng – Khương Thái e ngại nói.

- Đã liên lạc với ngài bộ trưởng chưa?

- Dạ rồi, nhưng mà…

- Chuyện gì ?

- Nhưng mà dường như bên phía ngài bộ trưởng dường như có ý từ chối.

- Tại sao? Chẳng phải xưa nay chúng ta có quan hệ rất tốt với bên ngài bộ trưởng hay sao. Lần trước tôi đến nhà, ông ấy vẫn rất thân thiện mà.

- Nghe đâu, một người bạn rất thân với ông ấy cũng đang sản xuất một mặt hang tương tự. Cho nên tôi nghĩ họ cố tình làm khó dễ chúng ta là để bên kia có thể thuận lợi ký kết hợp đồng.

- Tôi biết rồi – Vĩnh Thành thở dài, cậu đưa tay day day thái dương.

Cậu cần tìm ra biện pháp để giải quyết tình huống này ngay tức khắc nếu để chậm trễ thì vừa mất hợp đồng vừa phải bồi thường nữa.

Khương Thái thấy tổng giám đốc đau đầu thì nhẹ nhàng cáo lui.

Ra bên ngoài cửa sảnh, bất giác Vĩnh Thành đưa mắt nhìn về phía đối diện nơi có cây dù tím và cô gái đã mặc chiếc váy trắng ngày hôm qua ở đó. Nơi đó chỉ là một nơi trống không, tràn ngập ánh nắng chiều. Trong lòng cậu bỗng có chút hụt hẫng. Trong lòng cảm thấy trống trải, cậu mang cảm giác nhức nhói trở về nhà.

Cậu chỉ có thể thấy bóng cô hòa trong làn mưa mà thôi. Chỉ có ngày mưa, cậu mới có thể gặp cô.

Trong căn biệt thự to lớn, nhưng ngoài người giúp việc ra, không còn bất cứ người thân nào ở bên cạnh Vĩnh Thành. Con người dễ cô đơn ngay chính căn nhà của mình.

Khi gặp cô gái đó, cậu đã biết cảm giác buồn bực khó chịu trong lòng mình mấy hôm nay là gì.

Cậu nhìn bức ảnh treo trên tường. Trong hình là hai cậu bé đang cười rất vui vẻ bên nhau. Có thể thấy tình cảm hai anhem vô cùng thắm thiết. Vĩnh Thành uống cạn ly rượu trên bàn rồi ngã vật xuống thành ghế sofa thở dài:


- Vĩnh Phong! Anh xin lỗi….

Ngồi trong văn phòng, cậu nhìn ra ngoài bên tấm kính trắng, những hạt mưa lất phất, bắt đầu rơi xuống. Lòng cậu trào lên một cảm xúc nhung nhớ, không biết cô có đứng lặng lẽ nơi đó bên cây dù tím hay không?

- Tổng giám đốc – Khương Thái khẽ gọi.

- Mọi chuyện giải quyết ra sao rồi? – Cậu lấy lại vẻ lạnh lùng trên gương mặt hỏi.

- Bên phía gia đình ngài bộ trưởng đang có chuyện. Nghe nói cháu trai của ông ấy bị bệnh không chịu ăn uống gì cả. Ông ấy rất lo lắng cho nên mấy hôm nay không đến làm. Cho nên chúng tôi vẫn chưa thể gặp được ông ấy để thương thảo. Tôi nghĩ chúng ta nên đến nhà ông ấy thăm viếng một chút.

- Tôi biết rồi. Đích thân tôi sẽ đến gặp ông ấy – Vĩnh Thành trầm khàn trả lời.

Vĩnh Thành bỗng thấy một tia sang quét qua não bộ của cậu. Đứa bé chính là chìa khóa cho sự thương lượng của cậu. Chỉ cần cậu có thể làm đứa bé vui vẻ thì ngài bộ trưởng cũng vui vẻ mà cùng cậu ký kết.

Vĩnh Thành chợt bật dậy cậu lao nhanh ra khỏi văn phòng mình trước sự ngỡ ngàng của Khương Thái , Khương Thái cũng vội chạy đuổi theo ra ngoài trong sự bang hoàng của những người khác.

Xuống tới sảnh đường, Vĩnh Thành vội lao ra khỏi thang máy rồi chạy ra cửa, bên ngoài trời bắt đầu nặng hạt mưa. Nhưng hình ảnh cậu muốn thấy, cô gái cậu muốn gặp đã đập vào mắt cậu. Bất chấp cơn mưa, cậu băng qua mặt đường chạy đến sát bên cô gái, núp dưới thân câu dù tím. Cậu nhìn rõ gương mặt xinh đẹp của cô khi cô giật mình ngẩng đầu nhìn cậu. Vẫn là gương mặt không hề trang điểm nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp khiến người ta say đắm.

Cô không mở một lời nào, chỉ khẻ chớp mắt nhìn cậu, đôi mắt đen láy đầy u buồn chất chứa hang ngàn giọt lệ tinh khiết. Vĩnh Thành bị đôi mắt đen đó cuốn lấy đến bất động, mọi ý nghĩ trong đầu bỗng nhiên bay mất, đầu óc trở nên trống rỗng. Cho đến khi cậu nhận được một nụ cười nhẹ như hoa trôi trên dòng nước, thì mới hay tim đã đập lỗi nhịp từ bao giờ.

Cậu cố kìm nén hơi thở dồn dập của mình bối rối nói:

- Chúng ta đã từng gặp nhau rồi.

- Vậy sao – Cô gái nói, giọng tỏ vẻ ngạc nhiên một chút, ánh mắt nhìn cậu xem xét.

- Trong buổi tiệc ở nhà ngài bộ trưởng – Vĩnh Thành gấp gáp giải thích.

Cô gái như chợt nhớ ra vội gật đầu cười nhẹ.

- Có thể nhờ em một việc hay không?

- Là chuyện gì? – Giọng cô gái nhẹ nhàng trong trẻo hỏi khiến cậu càng thêm bối rối.
- Đứa bé lần trước – Cậu vừa nói vừa nhìn cô, cô đang im lặng nghe cậu nói – Nó đang bệnh, lại không chịu ăn gì, em có thể đến dỗ nó ăn giúp không.

- Em sợ mình không làm được – Cô gái lo sợ nói.

- Em chỉ cần thử qua một chút thôi. Nếu có thể dỗ được thì tốt, còn không thì thôi, không sao cả. Chỉ là lần trước đứa bé rất nghe lời em cho nên anh mới nhờ em đến thử xem.

Cô gái cắn nhẹ môi cúi đầu suy nghĩ, lát sau cô ngẩng đầu lên nhìn cậu trả lời:

- Được. Vậy thì để em thử xem sao, nhưng em xin nói trước là em không bảo đảm có thể dỗ được nó đâu.

- Chỉ cần em có lòng là được rồi – Vĩnh Thành cười mừng rỡ nói – Em tên gì?

- Hiểu Đồng! Em tên Hiểu Đồng.

7 giờ tối, một chiếc xe sang trọng chạy đến đậu ngay trước cổng nhà ngài bộ trưởng. Một người gác cổng chạy đến dò hỏi, lát sau mở cửa cho chiếc xe vào.

Một đôi trai tài gái sắc bước xuống xe tiến thẳng vào nhà, được chủ nhà đón tiếp nồng hậu. Bọn họ trò chuyện rất vui vẻ nhưng chỉ là cuộc trò chuyện bình thường tuyệt không có nói đến chuyện làm ăn.

Cô gái vẫn luôn khoát tay chàng trai một cách thân mật, chàng trai thỉnh thoảng quay qua cười nồng ấm với cô gái.

Bỗng nhiên trên lầu vang lên tiếng khóc la của một đứa trẻ, sắc mặt của ngài bộ trưởng đang tươi cười bỗng nhiên trầm lại rồi thở dài thành tiếng than thở:

- Thật là …chẳng thể nào nói được nữa rồi.

Mẹ đứa bé từ trên lầu hớt hải chạy xuống, gương mặt tái mét, e dè đến gần ngài bộ trưởng nói:

- Gia Bảo lại không chịu ăn nữa. Nó lại hất đổ đồ ăn nữa….

Nói rồi người phụ nữ ấy cúi đầu cam chịu, có vẻ hơi ấm ức. Vì không dám đánh, lại chẳng thể bảo ban nó được, nhưng cứ để tình trạng này mãi sẽ bị trách mắng là không nên thân, không biết nuôi con. Đúng là làm dâu trong nhà quyền quý thật khó, đi cũng phải nhìn đường, ngồi cũng phải nhìn hướng, ăn cũng phải coi nồi.

Cả Vĩnh Thành và Hiểu Đồng đều nhìn người phụ nữ tuy ăn bận cực kỳ sang trọng, và có một vẻ đẹp dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một nỗi khắc khổ bất lực và cam chịu một cách thương cảm cho số phận của một người phụ nữ, một người mẹ, một người vợ và một người dâu con.

Ông bộ trưởng quắt mắt nhìn con dâu vẻ khiển trách càng khiến cô con dâu lo sợ cụp mắt nhìn xuống mà không dám ngẩng lên. Ông bộ truởng nhìn Vĩnh Thành cười:

- Xin lỗi cháu! Để cháu thấy cảnh xấu hổ trong gia đình rồi. Vì mãi mới có một thằng cháu trai nên cưng chìu riết sinh hư. Chẳng thể dạy bảo được điều chi. Bác phải lên xem thế nào, kẻo nó không chịu ăn gì thì lại sinh bệnh.

Vĩnh Thành cũng tỏ vẻ đồng cảm gật đầu nói:

- Bác cứ lên giỗ em bé đi. Tụi cháu ngồi chơi dưới này cũng được ạ.

Ông bộ trưởng liền đứng dậy đi lên lầu, cô con dâu cũng ngẩng đầu chào hai người rồi định đi theo bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Hiểu Đồng lần nữa. Một nỗi vui mừng hiện lên trên nét mặt của người phụ nữ ấy. Cô ta chạy đến bên Hiểu Đồng nắm lấy tay cô nói rất chân thành:

- Lần trước, em giúp chị bảo thằng bé ăn, nó đã rất nghe lời, nhưng sau đó em lại mất tích cho nên nó cứ khóc mãi, đòi đi tìm em. Bây giờ gặp được em rồi, em làm ơn giúp chị dỗ nó được không. Biết đâu em nói nó sẽ nghe lời hơn.

Hiểu Đồng không nói gì, cô lưỡng lự ngồi yên. Vĩnh Thành đã vỗ nhẹ lên tay của cô cười nói:

- Em lên giúp chị ấy thử xem, biết đâu thằng bé sẽ nghe lời em mà chịu ăn thì sao.

Hiểu Đồng nghe lời gật đầu một cái rồi theo người phụ nữ đi lên lầu. Chị ta mừng rỡ vô cùng liền dẫn Hiểu Đồng đi lên lầu. Vừa lên lầu đã nghe tiếng khóc.

- Con hổng chịu đâu. Con hổng thích ăn, con hổng thích uống thuốc.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay