Anh đối xử với cô rất tốt, cho tiền cô gửi về gia đình, mua nhà cho cô, mở cửa hàng cho cô buôn bán. Nhưng anh lại không hề yêu cô, đến với cô chỉ là trong lúc cô đơn và muốn thỏa mãn nhu cầu mà thôi. Trong lòng anh vẫn chỉ có hình ảnh của một cô bé em một người bạn thân. Nhưng anh nói hai bên đã mất liên lạc khi anh đi ra nước ngoài.

Cô yêu anh, chấp nhận bên cạnh chờ đợi anh, nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày anh nhận ra tình yêu của mình. Nhưng rồi anh đến và bảo với cô rằng, anh đã gặp lại cô bé ấy. Tình cảm với cô bé ấy vẫn dạt dào trong anh.

Cô lặng yên không nói gì, chỉ mĩm cười tiễn anh ra về. Anh đi rồi thì cô mới bắt đầu khóc, cô biết rằng từ nay anh mãi mãi không thuộc về cô, anh sẽ không đến chổ cô nữa.

Ngày ngày cô sống trong mỏi mòn chờ đợi. Trong nhà lúc nào cũng chuẩn bị nước anh thích uống, đồ ăn anh thích ăn, chỉ chờ anh đến là cô có tểh làm cho anh ăn. Nhưng cô chỉ chờ đến tuyệt vọng anh cũng không đến. Cô muốn đi tìm anh nhưng lại không dám. Ừm, vì cô còn chút sỉ diện, cô không muốn tự làm xấu mình. Cho đến khi cô tuyệt vọng thì anh đến.

Niềm vui nho nhỏ của cô vừa nhen lên thì bị anh dập tắt ngay. Anh đến không phải vì nhớ cô mà bở vì anh muốn cô giúp đỡ anh. Cô nên vui mừng vì được anh tin tưởng mới đúng, vì với địa vị của anh có thể tìm bất cứ người nào đó tốt hơn cô, nhưng anh lại tìm cô. Được vậy thì cô giúp anh.

Nhưng điều kiện của cô là muốn anh ban cho cô một ân huệ sau cùng, đêm đó anh miễn cưỡng ở bên cạnh cô. Dù biết anh không vui nhưng cô vẫn muốn được lần nữa ở bên vòng tay anh.

Sau đó cô biết người mà anh muốn cô giúp là Hiểu Đồng. Cô rất vui vì được gặp lại Hiểu Đồng, nhưng Hiểu Đồng giờ đây đã là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp nhưng trầm lặng u buồn chứ không phải một bé Đồng thích quấn lấy cô như xưa.

Mười ngày, cô dạy Hiểu Đồng nhảy, dạy Hiểu Đồng hút thuốc và uống rượu. Chính cô cũng vô cùng ngạc nhiên vì cô biết Hiểu Đồng không thích những thứ đó. Cô thấy ngày ngày Hiểu Đồng tập nhảy đến sắp ngất vì mệt, uống rượu đến nôn ra cả mật xanh nhưng vẫn cố tập uống, hút thuốc ho sặc sựa nhưng vẫn cứ châm lửa.

Nhìn thấy Hiểu Đồng khổ sở vật vã với những thứ đó, cô cũng đau lòng lắm nhưng cô không dám hỏi, cô sợ chạm vào nỗi đau của Hiểu Đồng. Cho đến khi có một ngày Hiểu Đồng khóc lóc chạy về trong cơn mưa ôm chầm lấy cô nức nở. Đêm đó cô nghe Hiểu Đồng kể chuyện vì sao phải học những thứ đó. Và cô đã biết cái tên Vĩnh Phong mà ngày ngày Hiểu Đồng gọi trong cơn mơ là ai.

- Sao em không nói rõ cho Vĩnh Phong biết. Chị chắc chắn cậu ấy vì yêu em mà sẽ bỏ qua tất cả cho mẹ em – Trúc Diễm lắc đầu hỏi.

Hiểu Đồng vò chặt cái khăn trong tay, lắc đầu nói :

- Chị không biết đâu, Vĩnh Phong là người dám yêu dám hận. Anh ấy yêu em mãnh liệt có thể vì em mà hi sinh cả mạng sống nhưng khi đã hận ai thì anh sẽ chẳng thể dễ dàng tha thứ cho họ đâu. Cho dù Vĩnh Phong có vì em mà tha thứ cho mẹ em đi chăng nữa thì nỗi hận người đàn bà phá nát hạnh phúc của gia đình anh ấy đã ngắm vào máu xương của anh ấy từ lúc nhỏ cũng không thể dễ dàng quên đi được. Dù có tha thứ thì trong lòng cũng có một cái gai, anh ấy và mẹ em sẽ khó đối mặt với nhau.

- Vậy thì đừng để cho cậu ấy biết là được rồi …

- Có thể sao ….- Hiểu Đồng cười đau khổ nhớ lại cái ngày cô từ bệnh viện bước ra đã có một chiếc xe hơi sang trọng chờ cô bên ngoài và đúng như Hiểu Đồng đoán, người ngồi trong xe không phải ai khác mà là bà Mai Hoa, mẹ Vĩnh Phong.

Hiểu Đồng không cần bà phải lên tiếng cô đã tự động ngaon ngoãn trèo lên xe của bà ngồi. Cô bước lên xe với quuyết tâm nói rõ tình cảm của mình dành cho Vĩnh Phong và cô quyết không rời xa cậu.

Ngồi lên xe, cả hai im lặng, không ai nói với ai cái gì cả. Cho tới khi xe ngừng chạy, Hiểu Đồng lững thững bước theo sau bà Mai Hoa lạnh lùng đi vào trong một tòa nhà lộng lẫy. Trên biển để nguyên mấy chữ rất lớn » Tập đoàn NGUYÊN THÀNH PHONG »


Tất cả mọi người từ l1uc bà Mai Hoa bước vào đều đứng nghiêm trang cúi đầu chào bà kính nể. Đi đến thang máy cũng có người mở cửa chờ sẵn, dường như là thang máy dành riêng cho bà. Đi đến phòng làm việc của bà, quản lí bên cạnh đã tiến lên phía trước mở cửa nghiêng người chờ bà bước vào.

Vào đến phòng bà ngồi xuống rồi hất tay ra hiệu bảo Hiểu Đồng ngồi xuống. Cô e dè một chút rồi ngồi xuống. Một cô gái rất xinh đẹp đứng ngay ngắn chờ bà ra lệnh :

- Cà phê.

Cô gái gật đầu nhẹ nhàng rồi quay sang Hiểu Đồng dò hỏi, bà Mai Hoa đã lên tiếng trước :

- Cô uống gì ?

- Dạ không cần, cháu không khát – Hiểu Đồng lắc đầu nhẹ giọng đáp.

- Cứ gọi đi, biết đâu lát nữa cô sẽ khát. Tôi cũng không muốn bị mang tiếng là không biết cách đón tiếp khách – Bà Mai Hoa lạnh lùng nói.

- Vậy thì cho em ly nước lọc – Hiểu Đồng quay đầu nhìn cô gái rồi mĩm cười nói.

Cô gái mĩm cười gật đầu rồi lui ra.

Trong phòng có ba người, nhưng không khí trong phòng lạnh băng. Hiểu Đồng không dám ngước nhìn ai trong số hai người còn lại. Cô căng thẳng cúi gầm đầu xuống, một tay nắm chặt, một tay chà chà lên chiếc quần bò của mình. Bà Mai Hoa quan sát thái độ của Hiểu Đồng một lát rồ lên tiếng :

- Cô biết vì sao tôi lại gọi cô đến đây chứ.

- Cháu biết – Hiểu Đồng cắn chặt môi một cái rồi trả lời.

- Cô biết – Giọng bà Mai Hoa không quá ngạc nhiên – Cô thật sự biết à.

- Cháu biết bác không thích cháu và Vĩnh Phong quen nhau. Bác cho rằng cháu không xứng với anh ấy, gia đình cháu cũng không môn đăng hộ đối với gia đình bác – Hiểu Đồng cúi đầu trả lời, nói tới đây cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào bà Mai Hoa – Nhưng cháu yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu cháu. Cháu không cầu xin bác chấp nhận cháu nhưng cháu cầu xin bác đừng cản chở tụi cháu. Cháu không muốn Vĩnh Phong phải đứng giữa cháu và bác.

- Cô có biết lời cầu xin của cô là không thể không ? – Bà Mai Hoa ngã người lạnh lùng nói :

- Cháu biết – Hiểu Đồng lại cúi đầu nhìn xuống dưới.

- Cô biết mà vẫn cầu xin à – Giọng bà có vẻ mĩa mai.

- Dù biết rằng không thể nhưng cháu vẫn muốn cầu xin tấm lòng một người mẹ như bác. Cháu biết rằng cháu không thể đem lại vật chất cho Vĩnh Phong nhưng cháu xin hứa nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho anh ấy. Cháu sẽ dùng cả đời này yêu thương anh ấy.

Khóe môi bà Mai Hoa khẽ nhếch lên rồi nhanh chóng hạ xuống :

- Khôn ngoan lắm. Chỉ có điều tôi đã gặp rất nhiều người còn khôn ngoan hơn cô gấp trăm lần, cho nên những lời vừa rồi của cô chẳng làm cho tôi cảm động chút nào cả.

Ngừng một lát, bà quan sát sắc mặt Hiểu Đồng một cái rồi nói tiếp :

- Tôi là người làm ăn nên muốn mau chóng gọn lẹ. Cho nên nếu cô chịu rời xa Vĩnh Phong thì số tiền này thuộc về cô.

Bà vừa nói xong thì người quản lí đặt lên trên bàn một cái va li đầy tiền, Hiểu Đồng nướn mày liếc sơ một cái rồi quyết không nhìn nó lần thứ hai. Cô ngẩng mặt nói với bà Mai Hoa.

- Xin lỗi ! Hình như bác lầm rồi. Cháu yêu Vĩnh Phong chứ không phải yêu tiền của anh ấy. Số tiền này cháu không nhận.

- Cô chê ít à. Được ra giá đi – Bà ta nheo mắt nhìn Hiểu Đồng một cái rồi hất tay ra lệnh, người quản lí lập tức đặt xuống bàn một tấm ngân phiếu – Cô cứ việc việc giá đi.

Hiểu Đồng giận run cả người, hai tay co chặt lại, toàn thân căng cứng, nhưng cô nhanh chóng dằn cơn tức giận xuống vì Vĩnh Phong cô nhất định không được chở mặt với mẹ anh. Hiểu Đồng nhìn tờ chi phiếu một cái rồi chồm người tới lấy trong ánh mắt hài lòng của bà Mai Hoa.

Cô sờ nhẹ trên tờ ngân phiếu nhìn ngắm nó thật lâu, chưa bao giờ cô được cầm nó, nó thật là có sức hấp dẫn người khác, cô ngẩng đầu nhìn người quản lí nói :

- Đưa viết cho tôi.

Người quản lí lập tức lôi cây bút được giắc trên túi áo ra đưa cho Hiểu Đồng. Cô không nói gì cúi đầu viết một mạch các con số. Viết rồi cô đẩy trước mặt bà Mai Hoa.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Bà Mai Hoa nhìn mấy con số xong trừng mắy nhìn hiểu Đồng đầy phẫn nộ. Cô cười khịc một cái nhìn bà nói :

- Nếu bà đáp ứng đủ số tiền này, tôi sẽ lập tức rời xa Vĩnh Phong.

Nói rồi cô liếc nhìn tờ sec một lần nữa, trên tờ sec là các con số 9 dài ngoằng đến nỗi chính bản thân cô cũng không biết nó bao nhiêu số, chỉ biết rằng cô đã ghi đến không còn chỗ nào để ghi nữa. Con số mà cô ghi có lẽ mua được cả một quả địa cầu. Cô mĩm cười khi lướt trên mặt bà Mai Hoa sự phẫn nộ không thể nói ra, khóe môi bà ta giật giật, mặt tối sầm lại, bởi vì là do bà ta muốn dùng tiền để miệt thị cô, tự cho cô đưa ra giá tiền, bà ta sẽ đáp ứng đủ. Lần này cho bà ta biết thế nào là gậy ông đập lưng ông.

Không muốn nói gì thêm, Hiểu Đồng đứng dậy buông một câu rồi quay lưng bỏ đi :

- Nếu bác đã từng yêu thì phải biết tình yêu chân thật là vô giá.

Nhưng khi Hiểu Đồng định đi thì bà Mai Hoa lấy lại phong độ vốn có của mình, bà nhìn Hiểu Đồng rồi khẽ nhếch môi cười :

- Nếu cô bước ra khỏi đây, cô nhất định sẽ hối hận.

Hiểu Đồng chợt khựng lại, từ từ quay người lại nhìn bà ta nghi ngờ một hồi rồi mới lên tiếng :

- Bác nói vậy là có ý gì.

Bà ta khinh bạc nhìn Hiểu Đồng một cái rồi đưa tay ra sau, người trợ lý lập tức đặt vào tay bà một phong tài liệu. Bà ta liền quăng nó lên cái mặt bàn sang trọng bằng kính, hất đầu ra hiệu cho Hiểu Đồng :

- Cô xem cái này đi rồi nói.

Hiểu Đồng nhìn cái phong bì đựng tài liệu màu vàng kia một lúc lâu sau đó nhìn bà Mai Hoa đang đắc ý, gương mặt cô hơi tái, một cảm giác bất an bỗng trỗi lên khi nhìn thấy vẻ mặt tự tin của bà Mai Hoa.

Học ngành kinh tế cho nên Hiểu Đồng biết đối với dân làm ăn như bà Mai Hoa nếu như không nắm chắc phần thắng, nếu như không nắm được điểm yếu của địch thủ sẽ không tùy tiện đưa ra yêu cầu. Là yêu cầu chứ không phải một đề nghị. Tờ séc vừa rồi chỉ là một thủ thuật thăm dò của bà ấy dành cho Hiểu Đồng.

Cô bước đến bên bàn nhặt cái phong bì lên mở ra xem, bên trong là một sấp hình nam nữ còn rất trẻ chụp bên nhau rất hạnh phúc, cho đến những tấm hình hai người trung niên đang tổ chức sinh nhật cho một bé gái, ảnh người phụ nữ dựa vào vai người đàn ông đó khóc.

Sắc mặt Hiểu Đồng tái nhợt đi khi thấy mấy tấm hình này, rồi cuối cùng tím tái khi cô thấy bệnh án của một phụ nữ. Cô run rẩy nắm chặt những thứ trong tay, nhìn bà Mai Hoa yếu ớt hỏi :

- Bà muốn gì.

- Tốt ! Cuối cùng cô cũng nhận thấy vấn đề rồi. Tôi là người mau lẹ, ý của tôi cô biết rõ – Bà Mai Hoa mĩm cười hài lòng khi thấy thái độ chịu thua của Hiểu Đồng.

- Bà muốn tôi chia tay Vĩnh Phong – Hiểu Đồng nhìn bà ta sắc mặt lạnh tanh hỏi.

- Yêu cầu của tôi với cô không chỉ có vậy. Mà là phải làm Vĩnh Phong triệt để quên cô.

Hiểu Đồng nghe thấy bà ta nói thì lòng bất giác chùn xuống, cảm giác đau nhói tận trong tim. Cô đã quyết tâm sẽ ở bên cạnh Vĩnh Phong dù có bất cứ chuyện gì xảy ra vậy mà…

Bà Mai Hoa chỉ tay vào tờ giấy nằm bên dưới bệnh án của mẹ cô rồi nói :

- Cô đọc cái đó đi.

Hiểu Đồng đưa mắt nhìn xuống tờ giấy bên dưới, khẽ lướt qua, mặt cô tối sầm lại, vò nát tờ giấy trong tay nhìn bà ta căm phẫn :

- Bà …

Nhưng bà Mai Hoa không sợ hãi trước thấy độ tức giậnc ủa Hiểu Đồng mà ngồi nhổm dậy nói :

- Tôi biết Vĩnh Phong tuyệt đối sẽ không rời xa cô. Nó là con tôi nên tôi biết tính tình nó rất ngang bướng và cố chấp. Dù cô có dùng lí do gì để chia tay với nó, nó cũng sẽ không chịu rời xa cô đâu. Nhưng nếu cô chịu làm theo kế hoạch này, Vĩnh Phong chắc chắn sẽ rời xa cô, nghe theo sự sắp đặc của tôi. Vĩnh Phong có thể là một người đàn ông chung thủy nhưng cũng không dễ dàng tha thứ cho sự phản bội.

- Nếu tôi không làm theo kế hoạch của bà thì sao ?

- Tôi sẽ lặp tức nói cho Vĩnh Phong biết người đàn bà năm xưa phá hoại gia đình tôi chính là mẹ cô, chẳng những thế tôi sẽ đích thân đi gặp mẹ cô. Để tôi xem tận mắt người đàn bà hồ ly cướp chồng của người khác như mẹ cô là hạng người gì.

Hiểu Đồng nghe thấy bà Mai Hoa nhục mạ mẹ mình thì lửa giậnđùng đùng, vì Vĩnh Phong cô có gắng nhẫn nhịn bà ta nhưng cô tuyệt đối không cho người khác nhục mạ mẹ mình. Cô nhìn bà Mai Hoa bằng đôi mắt đầy lữa đỏ lớn tiếng nói :

- Tôi cấm bà không được nhục mạ mẹ tôi, không được gọi mẹ tôi là hồ ly tinh. Mẹ tôi không cướp chồng bà, nếu mẹ tôi muốn cướp chồng bà thì không bà còn có thể là phu nhân của chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong hay sao. Chẳng phải mẹ tôi đã rời xa chồng bà trước hay sao. Vốn dĩ không có mặt của mẹ tôi thì gia đình bà đã không hạnh phúc rồi. Nếu bà có thể làm chồng và gia đình mình hạnh phúc thì chồng bà đâu có đến tìm mẹ của tôi. Nếu có trách thì trách bản thân bà mới đúng.

Bà Mai Hoa nghe Hiểu Đồng mắng thì tức giận đập bàn đứng bật người dậy nhìn trừng trừng Hiểu Đồng, cô cũng nhìn thẳng lại bà quyết không lùi bước.

- Cô câm miệng lại cho tôi. Năm đó tôi bỏ qua cho mẹ cô, không có nghĩ là lần này tôi cũng bỏ qua.

- Nếu bà dám làm gì mẹ tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tah cho bà.

- Cô nghĩ cô có khả năng đó sao – Bà Mai Hoa nói giọng thách thức.

- Bà cứ thử xem – Hiểu Đồng cũng đanh mặt cao giọng đáp trả.

Bà Mai Hoa nhìn thấy vẻ mặt không hề sợ của Hiểu Đồng thì biết lời đe dọa của mình không ăn thua gì. Nhưng sau đó, bà nhếch môi cười ngồi xuống.

- Cô quên là mẹ cô bị bệnh tim không chịu được xúc động mạnh à.

- Bà đang lấy tính mạng mẹ tôi ra đe dọa tôi à. Bà thật đê tiện – Hiểu Đồng mắng.

- Đúng vậy. Cô phải biết những người làm ăn thường bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích của bản thân.

- Chỉ cần tôi đồng ý làm theo kế hoạch của bà thì bà sẽ bỏ qua cho mẹ tôi đúng không ? – Hiểu Đồng dằn cơn giận xuống hỏi.

- Đúng vậy.

- Bà nói nhất định phải giữ lời – Hiểu Đồng hỏi dò lại.

- Tất nhiên – Bà Mai Hoa bình thản trả lời, khá hài lòng khi cuối cùng Hiểu Đồng đã bị bà khuất phục.

- Nếu tôi thực hiện kế hoạch của bà xong thì bất luận như thế nào thì bà phải coi chuyện của mẹ tôi là không tồn tại. Không được lấy nó ra uy hiếp tôi nữa.

Bà Mai Hoa suy nghĩ một lát rồi gật đầu :

- Được, tôi hứa với cô.

- Được vậy thì tôi đồng ý với bà.

Đôi mắt Hiểu Đồng bỗng đỏ cả lên, cô muốn khóc nhưng không thể khóc trước mặt bà ta. Cô nghĩ đến Vĩnh Phong, nghĩ đến vẻ mặt đau lòng của cậu khi thấy cô làm những việc đó. Cô nhắm mắt lại kìm nén nỗi đau torng lòng rồi mở mắt ra nhìn bà Mai Hoa nói :

- Cho tôi một ít thời gian đi.

- Bao lâu.

- 1 tháng.

- Được.

- Quyết định vậy đi. Sau khi thực hiện xong, hy vọng sẽ không gặp lại bà nữa – Hiểu Đồng nói xong gật đầu một cái rồi xoay lưng bỏ đi.

- Khoan đã – Tiếng gọi từ sau lưng Hiểu Đồng vang lên làm cô dừng bước quay lại.

- Cầm số tiền này đi đi, tôi sẽ dễ ăn nói với Vĩnh Phong hơn – Bà Mai Hoa hất đầu nhìn số tiền dưới mặt bàn.
Hiểu Đồng nén giận bước tới bên va li tiền trên bàn, cô cúi xuống cằm một cộc tiền lên rồi rút nhẹ mộtt ờ trong số đó, rồi kẹp nó giựa hai ngón tay đưa lên trước mặt bà Mai Hoa nói :

- Coi như đây là số tiền mà tôi bán tình yêu của mình.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Nói rồi cô đi thẳng ra cửa rồi đóng sầm cửa lại. Ra tới cửa, một người gác cửa đã mở cửa cho cô, cô thuận tay nhét tờ tiền 500 ngàn vào trong tay anh ta trong con mắt ngơ ngác của anh ta, rồi cô mĩm cười nói :

- Thưởng cho anh.

Cô quay lưng đi bật cười lớn, lần đầu tiên trong đời cô có thể thẳng tay bo cho người khác một tờ tiền lớn như thế. Nhưng trong lòng lại cảm thấy mặn đắng.

- Cho nên em làm những chuyện này là làm theo vở kịch mà bà ta vạch ra – Trúc Diễm giận dữ trả lời.

Hiểu Đồng gật đầu.

- Vậy lần trước, chuyện em và giám đốc Vương …- Trúc Diễm lặng lẽ hỏi.

- Em và giám đốc Vương đã chờ Quốc Bảo mấy ngày ở khách sạn Phong Lệ. Cậu ta rất thích cùng bạn gái vào khách sạn này, thấy cậu ta vào thì em và ông ta giả vờ tình tứ vào theo. Quản lí đã được dặn dò từ trước nên sắp đặt mọi thứ - Hiểu Đồng xụt xịt trả lời.

- Giám đốc Vương chấp nhận sao ?

- Ông ta vừa mê gái vừa mê tiền, bà Mai Hoa hứa hẹn cho ông ta cơ hội tham gia vào việc buôn bán với tập đoàn lại còn tìm cho ông ta một cô gái trẻ để chơi bời đương nhiên ông ta nhanh chóng đồng ý. Lúc vào phòng, em vào trong buồng tắm ngồi chờ. Để mặc ông ta và cô gái đó mây mưa với nhau chờ Vĩnh Phong đến. Chỉ cần Vĩnh Phong đến là Quản lí Trung sẽ nhá máy cho mọi người hay, cô gái đó sẽ trốn vào trong nhà tắm, còn em thì giả vờ như vừa tắm xong trở ra. Nhìn vào cảnh giường bị nhăn nhúm, quần áo văng khắp nơi như thế thì Vĩnh Phong chắn chắn tin rằng em và ông ta vừa quan hệ xong.

- Em thật ngốc ghếch, tại sao phải chịu khổ như vậy chứ. Sao không dứt khoát bỏ đi nơi khác sinh sống chứ.

- « Bỏ đi », hai chữ này nói ra thì dễ dàng lắm, nhưng không dễ dàng như chị nghĩ đâu. Em và mẹ và bé Đường đã quen với cuộc sống ổn định ở nơi này rồi. Nếu bây giờ mà bỏ đi sẽ phải bắt đầu lại từ đầu một cách khó khăn. Em thì không sao nhưng mẹ em và bé Đường làm sao có thể chứ. Huống hồ bé Đường còn nhỏ, em không thể bắt nó sống cuộc sống rầy đây mai đó không ổn định. Với lại ở đây có bác sĩ Hữu Nhân, và anh Hữu Thiên biết rõ bệnh tình của mẹ em, nếu đến nơi khác, bệnh của mẹ em tái phát thì sẽ phải khám lại từ đầu rất phiền phức và tốn kém. Còn ciệc học của em nữa, đó là con đường tiến thân duy nhất của em, em phải vất vả thế nào mới học tới đây, không thể vì thế mà từ bỏ. Hơn nữa, với bản tính cố chấp của Vĩnh Phong dù em có bỏ đi đến đâu, anh ấn vẫn sẽ đi tìm cho đến khi gặp mới thôi.

- Chẳng phải mẹ em đã được phẩu thuật rồi hay sao ?

- Chỉ là phẫu thuật trợ tim thôi chị ạ. Nếu muốn khỏi hẳn phải thay tim mới – Hiểu Đồng thở dài nói.

- Chẳng lẻ không còn cách nào khác hay sao ?

- Không còn cách nào khác, chị à. Vì mẹ em, vì bé Đường, dù phải độc ác hơn em cũng phải làm – Hiểu Đồng đau khổ nói, nước mắt lại rơi.

Trúc Diễm nhìn Hiểu Đồng đau xót thở dài.

Chiếc xe hơi màu xám rất sang trọng dưng trước căn nhà màu xanh quen thuộc. Một người đàn ông đã ngoài 50 tuổi bước ra một cách chậm rãi khỏi xe. Theo sau lưng ông có rất nhiều người, tỏ vẻ cung kính .

Họ giúp ông mở cửa một cách cẩn thận rồi đẩy cửa mời ông bước vào. Ông bước vào một cách ung dung, bước đi nhẹ nhàng, dáng vẻ cực kì sang trọng. Ông đưa mắt quan sát khung cảnh chung quanh, bỗng dâng lên cảm xúc mãnh liệt, dường như ông đã được trở về nơi quen thuộc nhất của mình. Ông nhìn chiếc xích đu đang đong đưa trong gió. Nhớ lại hình ảnh cô bé có gương mặt xinh xắn ngồi trên xích đu, cười vang khi được ông đẩy, bên cạnh đó có một phụ nữ hiền dịu nhìn họ hạnh phúc.


Ông buồn bã thở dài bước vào trong nhà, mùi rượu nồng nặc tỏa ra khắp căn nhà, mọi thứ trong nhà vỡ toang. Một cái thây to lớn đang nằm kẹp giữa cái bàn và cái ghế sofa, trông đến tàn tạ.

Ông Vĩnh Nguyên tức giận vô cùng khi thấy căn nhà yêu quí của mình bị đứa con trai đập phá tan nát. Ông gầm lên mấy tiếng :

- Vĩnh Phong.

Nhưng Vĩnh Phong đã say như chết, cậu hoàn toàn không nghe tiếng thét của ông. Ông tức giận quay ra sau lưng ra lệnh với những người đang mặc comple đen đi theo sau ông nãy giờ :

- Quăng nó ra khỏi đây cho tôi.

Hai người kia nghe lời bước đến bên cạnh Vĩnh Phong nâng người cậu dậy đưa ra ngoài, nhưng đột nhiên cả người Vĩnh Phong co giật một cái, cậu đưa ta ôm lấy miệng ụa lên vài cái rồi phun ra một luồng máu.
Trả Lời Với Trích Dẫn

Sáng sớm Hiểu Đồng đến giảng đường, nhưng cố ý tránh mặt Đình Ân nên cô ngồi vào một góc khuất và tránh xa chỗ Đình Ân.

Hiểu Đồng đoán Đình Ân đã biết mọi chuyện qua lời kể của Quốc Bảo. Cho nên cô muốn tránh mặt Đình Ân, vì Đình Ân là một cô gái mộc mạc chân chất không biết nói dối nếu cô gặp Vĩnh Phong thế nào cô cũng sẽ không chịu được sẽ nói ra sự thật cho Vĩnh Phong nghe.

Khi đi ra, cô cố tình đi thật nhanh để tránh gặp Đình Ân nhưng Đình Ân đã nhanh chân đuổi theo cô và kéo cô lại.

- Hiểu Đồng ! Mình muốn nói chuyện với cậu.

- Mình không có chuyện gì để nói với cậu hết – Hiểu Đồng dứt khoát từ chối.

Nói xong cô quay lưng bỏ đi nhưng Đình Ân đã hét lên phía sau :

- Cậu có biết Vĩnh Phong xảy ra chuyện gì không hả.

Trái tim Hiểu Đồng giật thót một cái khi nghe Vĩnh Phong xảy ra chuyện. Anh đã xảy ra chuyện gì, không phải là làm chuyện khờ dại gì rồi chứ, trái tim Hiểu Đồng cảm thấy đau đớn vô cùng, nếu mà xảy ra chuyện gì với Vĩnh Phong cô sẽ đau khổ, sẽ ân hận đến không muốn sống nữa, cô hốt hoảng quay người lại hỏi Đình Ân một cách gấp gáp:

- Anh ấy đã xảy ra chuyện gì. Cậu mau nói cho mình nghe đi.

- Cậu cũng còn lo cho anh ấy lắm đúng không – Đình Ân nhìn Hiểu Đồng dò xét – Cậu nói cho mình biết đã xảy ra chuyện gì, mình không tin là cậu lại là loại người như vậy.

Hiểu Đồng cười nhạt nhìn Đình Ân nói :

- Cậu với Thế Nam thật là một cắp xứng đôi. Cả hai người đếu nói giống như nhau, nhưng mà mình nói cho cậu biết, đó chính là con người thật của mình. Cậu tin hay không tin cũng được, mình không quan tâm. Và mình cũng không lo lắng cho Vĩnh Phong chỉ là mình không muốn anh ta làm chuyện khờ dại gì đó rồi mọi người lại đổ hết tội lỗi lên đầu mình.

- Cậu…, cậu làm mình thất vọng quá – Đình Ân đau buồn nói – Vĩnh Phong vì cậu mà đau buồn, uống nhiều rượu đến nỗi bị xuất huyết dạ dày rồi cậu có biết không. Anh ấy ói ra máu rất nhiều, bây giờ đang nằm trong bệnh viện.

- Chỉ có vậy thôi à, cứ tưởng có chuyện gì ghê gớm lắm. Khi nào anh ta chết thì hãy báo cho mình – Hiểu Đồng giả vờ lạnh lùng nói, nhưng tim cô đau đến độ như ai bóp chặt.

- Cậu đúng là đồ máu lạnh, Vĩnh Phong vì cậu mà cậu lại nỡ nói như vậy. Mình coi như có mắt không tròng, mới làm bạn với cậu. Từ nay mình không muốn gặp mặt cậu – Đình Ân tức giận mắng.

- Tốt thôi – Hiểu Đồng quay mặt thờ ơ nói.

Đình Ân tức giận quay lưng bỏ đi. Nhìn theo bóng dáng Đình Ân, mắt Hiểu Đồng nhòa nước mắt. Cô không thể khống chế được tuyến lệ của mình được nữa rồi.

Hiểu Đồng vừa bước chân vào bệnh viện đã ngửi ngây mùi thuốc sát trùng. Cô đi đến ngay tầng giành cho bệnh nhân vip, dò bảng tên, thấy bảng tên của Vĩnh Phong thì mửng rỡ. Cô không dám đến gần phòng bệnh, chỉ đứng ở chân cầu thang thoát hiểm nhìn mọi người đi ra đi vào. Đến khi trời tối mịt, mọi người mới đi về hết rồi nhưng cô cũng không dám bước vào. Cô y tá vào truyền dịch cho Vĩnh Phong vừa bước ra thì Hiểu Đồng mới rụt rè đi đến hỏi :

- Chị ơi, cho em hỏi. Bệnh nhân trong phòng bệnh này giờ ra sao rồi chị.

Cô y tá nhìn Hiểu Đồng một lượt rồi mới nói :

- Bệnh nhân bây giờ không sao rồi, vừa truyền dịch xong, đã ngủ rồi. Bây giờ đã quá giờ thăm bệnh, cô về đi, ngày mai hãy đến cho bệnh nhân nghỉ ngơi.

- Cho em vào nhìn anh ấy một cái rồi sẽ ra liền, em không làm ồn đâu – Hiểu Đồng nhẹ giọng năn nỉ.

Nhưng người y tá rất kiên quyết nói :

- Không được. Bệnh viện của chúng tôi có quy định. Tôi không thể tùy tiện cho cô vào được.

Hiểu Đồng thấy cô y tá kiên quyết như vậy thì thất vọng quay lưng đi. Nhưng đằng sau nghe tiếng gọi :

- Hiểu Đồng.

Nhận ra giọng nói quen thuộc, Hiểu Đồng lập tức quay đầu lại. Bác sĩ Hữu Thiên đang từ từ tiến lại gần cô cười vui vẻ. Hiểu Đồng cũng mừng rỡ khi gặp Hữu Thiên. Cô y tá thấy Hữu Thiên thì gật đầu chào.

- Em đi đâu vậy – Hưu Thiên hỏi Hiểu Đồng sau khi gật đầu chào cô y tá.

- Em muốn vào thăm Vĩnh Phong nhưng cô y tá không cho vào – Hiểu Đồng vội giải thích với hy vọng Hữu Thiên giúp cô đi vào.

Đúng như Hiểu Đồng nghĩ, Hữu Thiên quay lại bảo cô y tá :

- Đây là người nhà của tôi, cô cho cô ấy vào thăm một chút.

Cô y tá gật đầu một cái rồi bỏ đi. Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng giục :

- Em mau vào thăm cậu ấy đi.

- Em cám ơn anh – Hiểu Đồng mừng rỡ nói.
Hữu Thiên không nói gì liền bỏ đi. Nhìn theo bóng dáng Hữu Thiên khuất ở trong cầu thang, Hiểu Đồng mới mở cửa bước vào trong. Cô nhẹ nhàng bước đến bên giường bệnh, cũng không dám thở mạnh mặc dù tim cô đập rất mạnh.

Gương mặt Vĩnh Phong hốc hác rất nhiều, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi. Nhìn gương mặt tiều tụy kia, Hiểu Đồng muốn rơi nước mắt. Cô đưa tay lên muốn chạm vào gương mặt kia nhưng lại run rẩy không dám, nhưng lí trí đã không ngăn được cái cảm giác muốn chạm tay vào cậu. Cô đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc đang phũ xuống che mắt của Vĩnh Phong. Ngón tay theo đà trượt nhẹ lên gương mặt của cậu vuốt ve nhẹ nhàng. Hiểu Đồng cảm thấy đau khổ vô cùng. Đột nhiên một giọt nước mắt của cô rơi xuống gương mặt cậu, cô hốt hoảng lau nhẹ giọt nước mắt của mình trên mặt cậu rồi vụt đứng dậy lau khô nước mắt đọng trên mặt mình.

Mi mắt Vĩnh Phong bỗng đọng đậy, cậu mở mắt nhìn quanh, bỗng thấy bóng dáng thân thương quen thuộc, đột nhiên cảm thấy ấm áp vô cùng, cố gắng ngồi dậy gọi khẽ :

- Hiểu Đồng….

Cô quay lại nhìn cậu nhưng rồi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác, cô sợ Vĩnh Phong nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.

- Em đến thăm anh à – Vĩnh Phong hỏi nhỏ trong giọng có chút vui mừng.

Hiểu Đồng vội che giấu giọng đã khàn đục của mình, cô lớn tiếng nói :

- Tôi không đến thăm anh, chỉ muốn đến nói cho anh biết rằng anh làm ơn đừng bao giờ làm chuyện ngu ngốc này nữa, chỉ làm hại mình hại người. Tôi không muốn vì anh mà mọi người chỉ trích tôi. Thật không hiểu tại sao anh lại tự hành hạ bản thân mình như vậy, chẳng lẻ là anh muốn tôi thương hại anh, trở về bên anh à. Nhưng xin lỗi nha, tôi không muốn ở bên cạnh của một người không có gì như anh. Cái tôi muốn chỉ là tiền mà thôi. Chỉ là tiền của anh mà thôi.

- Em …- Vĩnh Phong đau đớn nhìn gương mặt lạnh tanh không cảm xúc của Hiểu Đồng không nói nên lời, cuối cùng cậu thở dài buông ra một câu – Em về đi, tôi không muốn nhìn thấy em.

- Yên tâm, tôi cũng chẳng muốn ở đây lâu đâu. Trước khi về, tôi muốn trả cho anh vật này .

Hiểu Đồng tháo chiếc nhẫn duy nhất trên ngón tay giữa của bàn tay trái của mình ra quăng lên chiếc giường Vĩnh Phong nằm nói :

- Từ nay tôi không muốn đeo cái thứ nặng lòng này nữa, anh đi tìm một cô gái khác mà đeo vào. Tạm biệt.
Nói rồi Hiểu Đồng vội vã đi ra ngoài, cô không dám nán lại một phút giây nào để xem sắc mặt của Vĩnh Phong. Bởi vì cô đã không thể ngăn được dòng nước mắt đang tuôn rơi của mình. Cái cảm giác đau hơn bị cắt da cắt thịt đang gặm nhấm trái tim cô.

Cửa phòng vừa đóng sầm lại thì những giọt nước mắt của Hiểu Đồng thi nhau rơi xuống, cô cắn chặt môi để ngăn tiếng nức nở, vội vàng chạy đi vào thang máy. Cửa thang máy vừa đóng lại, cô đã ngồi khụy xuống khóc nức nở.

Hiểu Đồng bước thất thiểu ra đến cửa bệnh viện thì nghe tiếng còi ở đằng sau vang tới. Quay lại là một ánh đèn chiếu thẳng vào mắt khiến cô bị chói mắt phải dùng tay che lại. Rồi sau đó cô nghe tiếng đỗ xe ngay bên cạnh, mở mắt ra thì thấy Hữu Thiên đang ngồi trong xe cười nói :

- Để anh đưa em về. Trời đã khuya lắm rồi, khó bắt xe lắm.

Hiểu Đồng cũng không từ chối, cô bước qua bên kia mở cửa xe ngồi vào, rồi nhẹ giọng nói cảm ơn.

- Đừng khách sáo. Vĩnh Phong sao rồi ?

- Anh ấy đỡ rồi ạ - Giọng Hiểu Đồng khàn đi sau câu trả lời.

Hữu Thiên lặp tức nhận ra liền hỏi :

- Có chuyện gì xảy ra giữa em và Vĩnh Phong à.

- Em và anh ấy chia tay rồi – Hiểu Đồng đau đớn trả lời.

Hữu Thiên ngạc nhiên khi nghe Hiểu Đồng trả lời nhưng cậu không nói gì hết cứ im lặng chạy xe theo hướng chỉ của Hiểu Đồng. Tới nhà, Hiểu Đồng xuống xe cảm ơn và chào tạm biệt Hữu Thiên rồi định đi vào nhà thì Hữu Thiên đã nói với theo :

- Nếu muốn tâm sự hay gặp chuyện gì khó khăn hãy đến tìm anh.

Hiểu Đồng chỉ nhoẻn miệng cười vẩy tay chào tạm biệt với cậu.

Ông Vĩnh Nguyên tức giận nhìn Vĩnh phong đang nằm trên giường bệnh nói :

- Ra viện thì lấp tức về mỹ ngay. Cho con tự do phóng túng nhiều quá rồi đâm ra hư hỏng bê tha như vậy đó. Nói cho con biết bất luận như thế nào, ba cũng quyết bắt con về đó cho bằng được. Con đừng mong chống cự vô ích. Ba sẽ bảo vệ sĩ đưa con đi về tận nơi, con đừng mong chạy thoát.

- Ba yên tâm , con sẽ không bỏ chạy đâu, lần này về đó con sẽ không trở lại đây nữa – Vĩnh Phong nói mà ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm.

Ông Vĩnh Nguyên ngạc nhiên nhìn Vĩnh Phong, chưa bao giờ ông lại thấy cậu nghe lời đến như vậy, ông dịu giọng nói :

- Ba lặp tức đi làm giấy tờ cho con.

- Nghe nói, Vĩnh Phong sẽ trở về mỹ, lần này đi rồi sẽ không trở lại – Trúc Diễm vừa ăn cơm vừa nhìn Hiểu Đồng nói.

Nhưng Hiểu Đồng chẳng nói gì, chỉ bình thản gấp thức ăn. Trúc Diễm thấy vậy cũng không nói gì thêm nữa cho đến khi cả hai ăn xong thì tính tiền ra về.

Vừa đến trước cửa nhà thì đã thấy một bóng đen đang hút thuốc. Hiểu Đồng coi như không thấy cứ thế mở cửa bước vào trong nhà. Trúc Diễm nhìn Vĩnh Phong rồi nhìn bóng Hiểu Đồng thở dài nói :
- Cậu vào đi, có gì cứ nói hết đi. Chị sẽ đến nhà bạn ngủ nhờ một đêm.

Nói rồi cô quay đi.

Hiểu Đồng vào nhà nhưng không khóa cửa, cô để cửa chờ Trúc Diễm vào nhưng người vào lại là Vĩnh Phong. Cô đang soạn đồ chuẩn bị đi tắm thì Vĩnh Phong mở cửa bước vào. Cô trừng mắt hỏi :

- Anh vào đây làm gì. Về đi.

Nhưng Vĩnh Phong vẫn cứ tiếp tục bước vào và tiến tới chỗ cô.

- Em cần tiền của tôi phải không ? Chỉ cần ai bỏ tiền ra thì em sẽ thuộc về người đó đúng không ? Vậy thì đây …

Cậu móc trong túi quần ra một cộc tiền dày cộm rồi quăng lên trên cao, những đồng tiền polyme bay khắp nơi rồi từ từ rơi là đà xuống mặt đất che lấp gương mặt của hai người.

Hiểu Đồng còn đang sững người thì một bàn tay kéo cô lại gần mình, thô bạo hôn lên môi cô. Nhưng Hiểu Đồng cắn chặt răng lại quyết không để cho cậu xâm phạm vào trong. Nhưng không vì thế mà Vĩnh phong bỏ cuộc. Hai bên giằng co nhau kịch liệt, Hiểu Đồng muốn đẩy Vĩnh Phong ra nhưng không được còn bị cậu đẩy ngược lên giường. Rồi nhanh chóng đè lên người cô bắt đầu chiếm đoạt.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Hiểu Đồng vẫn kiên quyết chống cự, cô dùng hết sức để đẩy Vĩnh phong ra khỏi người mình nhưng sức cô không thể nào bì được với sức của Vĩnh Phong. Hai tay cô bị cậu túm chặt đưa cao lên đầu, bàn tay còn lại nhanh chóng luồn vào áo cô khiến Hiểu Đồng sợ hãi oằn người lên. Cô muốn thét lên ngăn hành động của cậu lại nhưng nhanh chóng bị lưỡi cậu xông thẳng vào trong cuồng quét.

Chiếc áo sơ mi cô đang mặc trên người bị giật tung các nút ra. Môi Vĩnh Phong từ từ trượt xuống bên dưới xương quai xanh của cô rồi di chuyển lên vành tai cô nói khẽ :

- Hiểu Đồng ! Tôi đã trả tiền cho cô rồi.

Cả người Hiểu Đồng như bị sét đánh, câu nói này có sức tổn thương vô cùng lớn, trái tim lần nữa bị bóp nghẹn. Cậu đang xem cô là một ********, là thật sự xem cô là một ********. Cô bất lực buông tay không chống cự nữa, cả người không còn chút sức sống. Nước mắt tự nhiên lăn xuống.

Vĩnh Phong di chuyển môi đi xuống cổ cô rồi đi xuống ngực cô, nhưng đập vào mắt cậu là sợi dây truyền mặt con cá heo của cô. Trên đó có chiếc nhẫn bằng gỗ mà cậu đã làm tặng cô. Bất chợt cậu dừng lại, tay đưa lên nắm lấy chiếc nhẫn, nắm chặt nó trong lòng bàn tay ấn mạnh rồi tay đưa tay bóp cổ Hiểu Đồng một cái khiến cô đau đến độ hự lên một tiếng.

- Có biết bây giờ tôi chỉ muốn bẻ gãy cái cổ xinh đẹp này ra làm hai không. Nhưng mà tôi lại không nhẫn tâm làm như vậy.

Rồi cậu đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt cô nhẹ nhàng như sợ làm cô đau rồi nói :

- Đừng khóc, anh đã từng hứa sẽ không làm em khóc nữa mà.

Nói rồi cậu nhổm dậy ra khỏi người cô đau khổ nói :

- Tôi hận em. Từ nay tôi không còn muốn nhìn thấy mặt em nữa.

Nói rồi cậu đóng sầm cửa bỏ đi. Hiểu Đồng lặng lẽ rơi nước mắt bi thương.

« cậu ấy sẽ đi mỹ… sẽ không trở về nữa… »- Cậu nói này chợt vang lên bên tai của Hiểu Đồng thấy lòng đau nhói, muốn chạy đến giữ cậu lại để cậu đừng đi. Không muốn từ nay không được gặp cậu nữa, muốn nói rằng cô yêu cậu nhưng mà cô không thể. Cô nắm chặt sợi dậy truyền trên cổ mình « Vĩnh Phong nếu đã dứt khoát ra đi thì hãy quên em triệt để », rồi bật người dậy, thay áo đuổi theo.

Vĩnh phong đang từ từ chậm bước giữa trời đêm tối mịch không trăng không sao, mây đen che phủ. Một vòng tay ập đến ôm chầm lấy cậu từ sau lưng, vòng tay rất quen thuộc như chính trò chơi mà hai người thường chơi. Vòng tay giữ bước chân cậu lại, rồi gõi khẽ tên cậu :

- Vĩnh Phong.

Trái tim đau đớn của Vĩnh Phong run nhẹ, cái ôm nhẹ nhàng cùng tiếng gọi ấy dường như đã xóa tan mọi oán hận trong lòng cậu. Nhưng sau đó, bàn tay đang ôm cậu bỗng xòe ra , để lộ chiếc nhẫn gỗ hình con cá heo cùng với một giọng nói :

- Trả lại cho anh.

Vĩnh Phong nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, niềm hạnh phúc nhỏ nhoi vừa trồi lên lại bị nhấn chìm xuống đáy biển sâu. Cậu gỡ tay cô ra, xoay người lại đau đớn nói :

- Người đã không còn thì lấy vật để làm gì.

- Vậy thì chỉ còn cách vứt bỏ đi – Nói xong Hiểu Đồng xoay người quăng chiếc nhẫn đi.

Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng với chút đau khổ còn lại hỏi :

- Trong khoảng thời gian bên nhau, em đã từng có chút nào yêu anh chưa.

- Chưa từng.

Hiểu Đồng vừa nói xong thì Vĩnh Phong cười lớn, cậu cười một cách đau đớn, những giọt nước mắt đã bắt đầu rơi, cậu nói :

- Vậy thì em đi đi. Hãy về đi, từ nay chúng ta coi như chưa hề quen nhau. Từ trước đến giờ đều là do em nói chúng ta chia tay đi. Nhưng bây giờ thì tôi sẽ nói : Chúng ta chia tay đi.

Mưa đột nhiên rơi xuống rất mạnh, Hiểu Đồng đứng nhìn Vĩnh Phong lòng đau thắt, ông trời đỗ mưa thật đúng lúc vì như vậy những giọt nước mắt của cô sẽ theo màn mưa rơi xuống. Vĩnh Phong không thể nào táh6y được những giọt nước mắt đau đớn của cô.

- Được, cứ coi như chưa hề quen nhau.

Nói rồi cô quay lưng bước đi , nghe đâu đó vang lên bên tai lời bài hát :

« Người ơi hết rồi, hết thật rồi, phút chia ly em đã muốn không quay đầu
Vì em biết rằng nếu quay lại, đôi chân em không thể nào bước nổi
Và em hiểu rằng, giữa đôi mình, chút dư âmvẫn đang cháy chưa ngươi lòng
Tàn đêm mất rồi, bước đi người, cất bước đi, anh đi trước đi người ơi
1 2 3 chia đôi lối về »

« Đúng vậy, Hiểu Đồng mày tuyệt đối không được quay đầu lại, không thể quay đầu lại nếu không mày sẽ phá hết mọi thứ, mày sẽ bỏ hết tất cả mà chạy đến bên anh ấy. Tuyệt đối không thể quay đầu lại » - Hiểu Đồng vừa đi vừa tự nhủ với bản thân. Nước mắt của cô không còn hòa trong nước mưa nữa mà chảy ngược vào tim lạnh ngắt.

Nép ở một bên tường cô lặng lẽ nhìn Vĩnh Phong, đang dứng dưới trời mưa, ngẩng mặt đón những giọt mưa để xóa tan hình ảnh của Hiểu Đồng trong trái tim cậu rồi lảo đảo đi về. Hiểu Đồng vội vàng chạy lại chỗ cũ, cô ra sức bò dưới dất dùng tay tìm kiếm cái vật nhỏ xíu mà cô đã vứt đi.

Trúc Diễm nãy giờ vẫn đứng đó nhìn hai người, cô chạy đến kéo Hiểu Đồng đứng dậy nói :

- Bỏ đi, về nhà đi. Sáng mai hãy tìm nếu không em sẽ bệnh mất.

Nhưng Hiểu Đồng xô Trúc Diễm ra, cô lại tiếp tục bò dưới đất bàn tay lần mò dưới đất tìm kiếm, vừa khóc vừa nói :

- Em phải tìm lại chiếc nhẫn đó, đó là của vĩnh Phong làm cho em, đó là tình yêu của anh ấy dành cho em, em phải tìm lại nó.

Trúc Diễm thấy không khuyên được Hiểu Đồng bèn bò người dưới đất tìm phụ cô. Chẳng biết là mất bao lâu nhưng cuối cùng Hiểu Đồng cũng mò được cái vật tròn nhỏ đó, cô vui mừng reo lên, nắm chặt nó trong tay :

- Em tìm được rồi, em tìm được rồi.

Nhưng sau đó, cô cảm thấy choáng voáng, đầu óc nặng trịch, mí mắt từ từ khép lại, cô ngã xuống bất tỉnh trong tiếng kêu thất thanh của Trúc Diễm.

Trúc Diễm bê tô cháo nóng hổi đến bên giường Hiểu Đồng khuyên nhủ :

- Em mau ăn chút gì đi, em bị sốt cao như vậy mà không chịu ăn gì, không chịu uống thuốc thì làm sao khỏi bệnh chứ.

- Chị cứ mặc kệ em đi – Hiểu Đồng mệt mỏi nói, mắt cô nhắm ghiền lại.

- Thiên Minh đến đây mà thấy em như vầy lại trách chị mất.

Nhưng Hiểu Đồng cũng không buồn cục cựa.

- Hôm nay Vĩnh Phong sẽ lên máy bay – Trúc Diễm nhìn Hiểu Đồng thở dài nói – Thiên Minh đã đi tiễn cậu ấy.

Vừa nghe xong, Hiểu Đồng bèn ngồi bật dậy, cô định lao xuống giường nhưng bị Trúc Diễm giữ lại :

- Em muốn đi đâu.

- Em muốn ra sân bay nhìn anh ấy lần cuối. Lần này nữa là em sẽ không thể nhìn anh ấy được nữa rồi. Em phải đi ra sân bay – Hiểu Đồng bật khóc nói.

- Không được, chị không cho em đi đâu hết, em đang bệnh nặng như vậy – Trúc Diễm kiên quyết nói.

- Em xin chị, chị cho em đi đi – Hiểu Đồng kiệt sức đến nỗi không thể vùng tay ra khỏi tay Trúc Diễm đành khóc năn nỉ cô.

- Muốn chị cho em đi thì em phải ngoan ngoãn ăn hết tô cháo này rồi uống thước cho chị - Trúc Diễm thở dài nói.

- Em sẽ ăn, em sẽ ăn – Hiểu Đồng vội vàng nói, cô bê tô cháo lên nhưng dường như không còn sức nữa, suýt chút nữa đổ tô cháo xuống đất, may mà Trúc Diễm chụp kịp.

- Để chỉ đút em ăn.

Hiểu Đồng nhanh chóng nuốt cháo, cô không còn biết được cháo có nóng hay không đến độ Trúc Diễm phải nhắc nhở.

- Coi chừng nóng.

Sân bay…

Vĩnh Phong ôm từng người từng người bạn chia tay. Quốc bảo nhìn Vĩnh Phong đau buồn muốn khóc nói :

- Anh không trở về nữa sao.

Vĩnh Phong cười buồn nói :

- Ừ - Rồi quay sang vỗ vai Thế Nam – Có rảnh thì mọi người qua thăm mình nha.

Thiên Minh nhìn Vĩnh Phong như có điều muốn nói nhưng lại thôi, nhưng rốt cuộc cậu cũng mở miệng :

- Vĩnh Phong ! Cậu nhất định phải trở về, nếu không cậu sẽ hối hận suốt đời, Hiểu Đồng cô ấy…

- Đừng nhắc đến cô ấy nữa – Vĩnh Phong đã ngắt lời cậu.

Sau đó cậu tạm biệt mọi người và bước vào trong.

Ở một góc tường, Hiểu Đồng che miệng, cắn chặt môi ngăn tiếng khóc, nước mắt cô nhòe ra. Có rất nhiều người quay quanh Vĩnh Phong nhưng cô vẫn nhận ra bóng dáng cao gầy của cậu, cho đến khi cậu bước vào bên trong, cô mới dựa tường khóc nức nở. Trúc Diễm ôm chầm lấy cô chua xót.
- Mình về thôi. Chị ra ngoài gọi xe trước.

Hiểu Đồng gật đầu. Cô đứng im lặng khóc cho đến khi không thể khóc được nữa thì buồn đau vước ra bên ngoài. Tâm trí cô đã theo Vĩnh Phong vào bên trong máy bay. Cô bước đi như người vô hồn. Cô không tìm Trúc Diễm mà cứ đi thẳng ra phía trước một cách vô thức. Cô bước ra bên đường lúc nào không hay biết, đúng lúc một chiếc xe chờ tới, đột nhiên vang lên tiếng kèn inh ỏi, nhưng đầu óc cô nóng dần lên hỗn loạn, cô không còn nhĩ được gì hết, chỉ khẽ quay đầu về hướng chiếc xe kia rồi từ từ ngã xuống.

- Keétttttttttttttttttttttttttttttttttt

Chương 21 : Nỗi đau.

Chiếc xe thắng lại kịp thời chỉ cách cơ thể đang nằm sõng soài của Hiểu Đồng 3 cm .Trong vô thức mơ màng, Hiểu Đồng nhìn thấy một người chàng trai mặc một bộ comlpe màu sáng rất đẹp, bước ra khỏi xe từ từ tiến lại gần cô, nhưng hiểu Đồng khổng thể nhìn rõ gương mặt của người đó, cậu ta dựng cô dậy gọi khẽ :

- Này, cô gái, cô sao rồi. Không sao chứ.

Nhưng Hiểu Đồng đã nhắm ghiền mắt lại, mất dần ý thức, không còn nghe tiếng gọi vẫn văng vẳng bên tai mình. Cậu ta liền bế bổng cô lên đặt nhẹ nhàng vào băng ghế sau, sau đó vào xe phóng đi.

Trong bênh viện cậu thanh niên đó nhìn vào gương mặt xinh đẹp nhưng tiều tụy và ẩn chứa một sự đau khổ nào đó. Cậu quay sang hỏi bác sĩ :

- Cô ấy có sao không ?

- Không sao. Chỉ là bị kiệt sức mà thôi. Thể trạng và tinh thần của cô ấy bị suy yếu, cần được bồi bổ - Giọng một vị bác sĩ trả lời.

- Vậy thì phiền bác sĩ chăm sóc cô ấy giúp. Tôi sẽ chi trả toàn bộ chi phí – Cậu thanh niên nói với giọng trầm ấm.

- Vâng, cậu yên tâm, chúng tôi. sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo. Cậu có thể yên tâm ra về - Bác sĩ nói xong thì chào tạm biệt đi ra ngoài.

Cậu thanh niên nhìn gương mặt nhắm ghiền của Hiểu Đồng hiện rõ hai vệt nước mắt và trên mi mắt vẫn còn đọng lại nước mắt, bỗng xúc động đưa tay lau nhẹ bờ mi của cô. Nhưng sau đó cậu chợt khựng lại rồi nhanh chóng rút tay về. Sau đó quay lưng bỏ đi.

Khi cánh tay vừa chạm lên nấm cửa, cậu nghe Hiểu Đồng gọi hai tiếng :

- Vĩnh Phong….

Cánh tay chợt dừng lại trên nấm cửa vừa mở hờ, cậu bất giác quay đầu nhìn về phía Hiểu Đồng. Cô đang hỗn loạn trong cơn mê. Gọi tên Vĩnh Phong sau đó những giọt nước mắt tràn qua bờ mi đang khép lại của cô mà lăn dài trên mặt cô, miệng đau xót nói :

- Xin lỗi anh Vĩnh Phong…..

- ….hãy quên em đi…

- ….hãy hạnh phúc bên người yêu anh…

Cậu ta nhìn Hiểu Đồng chăm chú, chẳng ai biết cậu đang nghĩ gì, cho đến khi một người đứng bên ngoài cửa lên tiếng hỏi :

- Tổng giám đốc chúng ta đi khỏi đây ạ.

- Không chỉ về nhà thay đồ thôi – Cậu ta buộc miệng trả lời.

Hiểu Đồng mở mắt ra đã nằm trong bệnh viện, bên cạnh cô là một thanh niên xa lạ. Cậu ta mặc một chiếc áo khoát màu đen, đeo một cái mắt kính đen, tóc bù xù rối tung, lại còn đeo một cái cặp màu đen. Nhìn chung trông cậu ta rất ngố. Hiểu Đồng ngồi dậy, đầu vẫn còn hơi choáng, cả người mệt mỏi, cô đưa tay đỡ lấy đầu.

- Cô tỉnh rồi sao – Cậu ta tiến lại gần quan sát cô quan tâm hỏi – Cô bị đau đầu à.

Hiểu Đồng cố mở mắt nhìn anh ta rồi lắc đầu nói :

- Tôi không sao rồi. là anh đã đưa tôi vào bệnh viện sao – Hiểu Đồng nhìn xung quanh và nhận ra nơi mình đang nằm.

- Đúng vậy – Cậu ta nhìn Hiểu Đồng giọng trầm ấm đáp.

- Cám ơn anh – Hiểu Đồng nhẹ giọng nói.

- Cô tên gì ? – Cậu ta nhìn cô hỏi.

Hiểu Đồng hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cậu ta.

- Sao anh lại muốn biết tên tôi.

- Tôi đương nhiên là muốn biết tên của người được mình đưa vào bệnh viện rồi – Cậu ta thở dài đáp.

- Hiểu Đồng. Tên tôi là Hiểu Đồng.

Đôi mày cậu ta chau lại nhìn cô chăm chú, nhưng Hiểu Đồng không thể biết ánh mắt ẩn giấu phía sau cái kính đen của cậu ta là gì, nhưng sau đó cô thấy cậu ta gật gật đầu :

- Hiểu Đồng ! Cái tên đẹp lắm.

- Anh tên gì ? - Hiểu Đồng nhìn cậu ta khẽ hỏi

- Sao cô lại muốn biết tên tôi – Cậu ta nhìn Hiểu Đồng khóe môi hơi xếch lên cười mà như không cười hỏi lại cô.

Hiểu Đồng bật cười vì biết anh ta đang nhại lại y chang câu hỏi của cô. Cô cũng nhại lại y chang câu của cậu ta.

- Tôi đương nhiên là biết tên của người đã đưa mình vào bệnh viện rồi.

- Thành Vinh. Tên tôi là Thành Vinh – Cậu ta suy nghĩ một lát rồi trả lời, cũng vẫn nhại lại câu trả lời của cô.
Hiểu Đồng phì cười cũng gật gật đầu nhại lại câu trả lời của anh ta.

- Thành Vinh. Cái tên đẹp lắm.

Lần này thì người cười lớn chính là anh ta. Hiểu Đồng thấy anh ta cười vui vẻ thì trong lòng bỗng cảm thấy nhẹ hơn, có lẽ vì bị anh ta chọc cười mà tạm thời quên đi nỗi đau trong lòng mình. Cô nhìn cậu ta chân thành nói :

- Cám ơn anh, Thành Vinh.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay
XtGem Forum catalog