XtGem Forum catalog




Vĩnh Phong quyết định kéo Hiểu Đồng ra nơi vắng tránh cặp mắt lang sói của những anh chàng kia. Hành động ghen tuông của cậu khiến Hiểu Đồng cười mãi, rồi trêu trọc. Vĩnh Phong liền kéo cô lại ôm gọn trong lòng, bàn tay tiếp xúc làn da trần quanh eo cô khiến cậu có sự rung động nhẹ nhàng, những ham muốn lại như sóng nổi lên o(>_<)o
Sau khi tung tăng dưới biển đến mệt lả cả người, hai người mới lên bờ dựa vào lòng nhau nghịch cát. Vĩnh Phong chợt nhớ lại một chuyện liền hỏi :
- Nói cho anh biết ba chữ mà em muốn nói với anh khi anh nằm trong bệnh viện.
Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong hỏi thì thẹn thùng đỏ mặt, ba chữ đó bay giờ muốn cô nói ra thì thật xấu hổ, cho nên cô giả vờ không biết hỏi :
- Bà chữ gì cơ.
Vĩnh Phong nheo nheo mắt nhìn Hiểu Đồng cười :
- Lúc anh còn hôn mê, anh nghe rõ em bảo em có ba chữ muốn nói với anh, bảo anh phải tỉnh lại để nghe. Anh vì ba chữ này mới chống đối với thần chết trở về. Cho nên em phải nói cho anh nghe.
Thật ra Vĩnh Phong biết rõ Hiểu Đồng muốn nói với cậu ba chữ gì nhưng cậu muốn chính miệng Hiểu Đồng nói ra để tận hưởng cảm giác ngọt ngào do nó đem lại . Cho nên cậu nhất quyết bắt Hiểu Đồng nói ra. Cậu cù vào chỗ nhạy cảm trên eo cô khiến cô cười ngất ngã lăn ra bờ cát mịn. Nhưng cô vẫn mím chặt môi không chịu nói. Vĩnh Phong thuận thế nằm đè lên người cô, dùng môi tra tấn, khiến Hiểu Đồng oằn người né tránh. Tư thế này khiến Hiểu Đồng nóng bừng cả người lên, tuy hai người từng tiếp xúc cơ thể nhưng chưa bao giờ trong bộ dạng có phần trần trụi thế này. Thấy bộ dạng e thẹn của Hiểu Đồng như thế, trong lòng Vĩnh Phong trỗi lên sự ham muốn.
Hiểu Đồng thấy ánh mắt rực lửa của Vĩnh Phong thì hiểu cậu đang muốn gì, cô liền đẩy mạnh cậu ra, bóc cát biển quăng vào người cậu, le lưỡi trêu trọc rồi nhanh chóng bỏ chạy. Vĩnh Phong bị đẩy ngã ngữa nhanh chóng bò dậy đuổi theo, tay nắm theo một bóc cát, chẳng mấy chốc đuổi kịp Hiểu Đồng, cậu nhét nắm cát vào trong áo của cô. Hiểu Đồng chỉ kịp á lên một tiếng rồi giận dữ nhìn Vĩnh Phong mắng :
- Anh cho cát cả vào trong áo trong của em rồi. Khó chịu quá đi.
- Vậy em mau nói cho anh biết ba chữ đó đi nếu không anh sẽ cho cát vào người em nữa cho xem.
- Không nói, có chết em cũng không nói – Hiểu Đồng làm mặt giận, ương bướng nói định quay lưng bỏ đi.
Nhưng mới đi được mấy bước thì đã bị nhấc bổng lên vác đi. Vĩnh Phong vác cô đi ra phía biển trong sự giẫy giũa của cô.
- Chẳng phải em thấy khó chịu vì bị cái vô áo sao, anh giúp em rửa sạch cát.
- Không cần – Cô vội xua tay.
Nhưng Vĩnh Phong đã đưa cô ra sâu bãi biễn và quăng cái bịch cô xuống nước mà không hề thương tiếc. Hiểu Đồng chưa kịp chuẩn bị gì liền uống liền mấy ngụm nước biển đến sặc sụa. Cô cố gắng trồi người lên thì đã bị Vĩnh Phong nhấc bổng lên lần nữa hỏi :
- Có chịu nói không ?

- Không nói .
Ùm…Hiểu Đồng lại bị quăng xuống lần nữa, nước biển mặn chát chảy vào lỗ tai, lỗ mũi và miệng cô, khiến cô muốn nghẹt thở. Nhưng Vĩnh Phong dường như không muốn dừng lại trò đùa dai của mình. Hiểu Đồng liền nghĩ thầm : » Anh muốn đùa dai chứ gì, em chơi với anh » (?_ ?)
Cố gắng trồi lên hít thật sâu vào, đưa không khí vào trong buồng phổi thật nhiều, cô biết Vĩnh Phong sẽ ném mình lần nữa, nhưng lần này Hiểu Đồng lặn sâu bên dưới, không thèm trồi lên nữa. (+ _+)
Vĩnh Phong đang cười thật tươi trước trò đùa của mình nhưng mấy giây sau chẳng thấy Hiểu Đồi trồi lên như lúc đầu, nụ cười vụt tắt. Gương mặt từ hồng hào trở thành tái xanh rồi biến thành trắng nhợt. Cậu vội lặn xuống kéo Hiểu Đồng lên, bồng cô lên bờ, đặt cô nằm trên bãi cát lo lắng gọi tên :
- Hiểu Đồng ! Em sao rồi, anh xin lỗi, anh không nên đùa như vậy. Anh sai rồi.
Nhưng Hiểu Đồng vẫn nhắm mắt không mở, Vĩnh Phong thót cả tim vội vàng để hay tay lên ngực cô định làm hô hấp nhân tạo nhưng đã bị Hiểu Đồng vút một nấm cát vào người, lần nữa bị cô đẩy ngã. Hiểu Đồng đứng lên muốn cười trước gương mặt lo lắng của Vĩnh Phong nhưng cố kìm lại. Cô giả vờ làm mặt lạnh nói :
- Em không thèm nói chuyện với anh nữa.
Nói rồi cô quay người bỏ về khách sạn. Về khách sạn cô liền tắm rửa sạch sẽ, nhưng khi bước ra vẫn chưa thấy Vĩnh Phong về phòng. Đột nhiên thấy lo lắng, cô vội đi xuống dưới xem.
Vừa ra khỏi thang máy, Hiểu Đồng đã thấy Vĩnh Phong vẫn mặc chiếc quần bơi, mình chỉ khoát hờ chiếc khăn màu trắng, đang ngồi nói chuyện rất vui vẻ với một cô gái trẻ xinh đẹp. Tâm trạng đang phập phồng lo lắng bỗng tối sầm lại, đứng im nhìn Vĩnh Phong và cô gái kia nói chuyện rất vui vẻ. Đột nhiên, thấy Vĩnh Phong ngẩng đầu lên nhìn thấy mình, cô quay người giận dỗi bỏ đi. Nhưng Vĩnh Phong không hề đuổi theo. #(o.o)#


Về tới phòng, Hiểu Đồng đóng sầm cửa lại chui vào giường nằm, trong lòng cảm thấy ấm ức vô cùng. Chờ hoài vẫn chưa thấy Vĩnh Phong đi lên, những giọt nước mắt tủi hổ bỗng trào ra. Không phải không biết tình cảm của Vĩnh Phong dành cho mình, cũng không phải cô ghen tuông, chỉ là ….

Đây là lần đầu tiên hai người đi chơi riêng cùng nhau, cô cũng chỉ muốn như bao cô gái khác được bạn trai chiều chuộng . Thế mà Vĩnh Phong chẳng những không dỗ dành khi cô nổi giận, trái lại còn ngang nhiên đi nói chuyện với cô gái khác. Cho dù cô gái là bạn lâu ngày không gặp nên hai người mới ngồi lại tâm sự. Nhưng bạn bè quan trọng hơn bạn gái à. Càng nghĩ càng thấy ấm ức trong lòng.

Dù nghe tiếng mở cửa nhưng Hiểu Đồng cũng không thèm nhúc nhích. Cô nhắm mắt lại giả vờ ngủ, nằm nghiêng người, hướng lưng về phía cửa cho nên cô không biết sắc mặt Vĩnh Phong như thế nào. Chỉ nghe cậu mở tủ lấy quần áo rồi đi thẳng vào nhà tắm.

Lát sau cô cảm thấy chiếc giường bị lún xuống, lại thấy có một hơi ấm tiến sát đến người mình. Vòng tay choàng qua người cô, hơi thở tiến sát bên tai cô phả vào tai cô những hơi thở ấm nóng, Vĩnh Phong thì thầm :

- Hiểu Đồng, anh yêu em.

Rõ ràng đang nổi giận nhưng khi nghe mấy lời thì thầm này thì cơn giận của cô theo gió biển bay đi mất tiêu rồi. Nhưng cô vẫn vờ nhắm mắt ngủ. Vĩnh Phong cắn nhẹ vành tai cô, khiến cả người cô nổi cả gai óc, nói :

- Anh biết em chưa ngủ, mau dậy đi, chúng ta xuống dưới ăn chút gì đi. Anh đói rồi.

Hiểu Đồng vốn dĩ định tiếp tục giả vờ ngủ nhưng người khẽ run lên trước hành động của Vĩnh Phong cho nên không thể tiếp tục gải vờ nữa.

- Em không ăn, anh đi mà ăn một mình đi.

- Em vẫn còn giận à – Vĩnh Phong cười khì khì siết chặt tay ôm lấy cô – Anh xin lỗi được chưa.

- Ai thèm giận anh – Hiểu Đồng hất tay Vĩnh Phong ra khỏi người mình rồi quấn chăn sát người.
Vĩnh Phong bèn chui vào chăn, kéo người Hiểu Đồng sát vào lòng mình, làm nũng cười nói :

- Vậy thì anh không thèm ăn nữa, anh ngủ cùng em.

Hiểu Đồng suýt chút thì bật cười trước giọng làm nũng cũa Vĩnh Phong, may mà cô kìm lại được. Cô thoát khỏi tay cậu, ôm gối quay đầu xuống dưới ngủ. Vĩnh Phong liền lặp tức quay đầu theo cô bám chặt. Cười cợt nói :

- Vợ chồng đầu giường giận, cuối giường hòa, có phải em xuống đây ngủ là hết giận anh rồi không.

Hiểu Đồng liềm lườm Vĩnh Phong một cái rồi nói :

- Ai vợ chồng với anh chứ.

- Là em nói chứ có phải anh đặt điều đâu. Là em nói tụi mình là vợ chồng mới cưới mà – Vĩnh Phong nheo mắt làm càng đùa cợt nói – Đêm nay là đêm tân hôn của tụi mình, nhanh lên một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng.
Vĩnh Phong vừa nói vừa kéo Hiểu Đồng lại sát người mình, Hiểu Đồng kinh sợ cả người vội nhảy xuống giường mếu máo nói :

- Anh … anh mà như vậy… là em bỏ về liền đó.

Vĩnh Phong cười khùng khục, rồi lát sau cố gắng nín cười kéo Hiểu Đồng đến bên cạnh mình nói :
- Anh đùa thôi mà . Ai biểu bộ dạng giận dỗi của em đáng yêu quá làm chi.

Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong nói vậy mới thở phào nhẹ nhỏm, để mặt cho Vĩnh Phong ôm lấy mình. Vĩnh Phong tỳ cằm vào tóc Hiểu Đồng hỏi :

- Hết giận chưa ?

- Chưa – Hiểu Đồng lặp tức trả lời, kỳ thực là muốn nhõng nhẽo với Vĩnh Phong một chút chứ cô đã hết gai65n từ lâu rồi.

- Vậy phải làm sao cho em hết giận đây – Vĩnh Phong giả vờ khổ sở ôm mặt hỏi.

Hiểu Đồng suy nghĩ một lát, cô muốn trêu lài Vĩnh Phong cho bỏ ghét, liền nói :

- Vậy thì ngày mai anh làm pháo hoa cho em xem đi.

- Chỉ vậy thôi à – Vĩnh Phong ngạc nhiên rồi phá lên cười nói :

- Không chỉ vậy đâu, cái em muốn xem là pháo bông bắn lên trời ấy, nhưng mà em muốn xem vào ban ngày, phải đẹp thì em mới hết giận.

Nhìn gương mặt đần ra của Vĩnh Phong mà Hiểu Đồng muốn bật cười lớn, cảm giác hả giận vô cùng. Muốn bắn pháo hoa lên trời đâu phải chuyện dễ dàng gì, phải đi xin phép, rồi phải gọi xe cứu hỏa tới, rồi phải tìm nơi trống để bắn. Họ thuận lợi ở chỗ họ đang ở bãi biển trống vắng, nhưng khí hậu ở đây lại khá ẩm ướt, không thích hợp để bắn pháo hoa. Chuyện xin phép và mua pháo hoa với Vĩnh Phong cũng khá dễ, chỉ cần có tiền thì mọi việc đều xong, nhưng vấn đề là cô muốn xem vào ngày mai. « Haha … Vĩnh Phong, để em xem anh làm thế nào đây. »

Vĩnh Phong đau đầu nhăn nhó, Hiểu Đồng đã đưa ra yêu cầu vô cùng khó cho cậu. Nhưng cậu mau chóng khẳng định :

- Được vậy ngày mai anh cho em xem pháo hoa. Bây giờ anh đi chuẩn bị liền.

Hiểu Đồng đang mĩm cười đắc ý vì đã trả thù được Vĩnh Phong thì liền sửng sốt khi nghe cậu khẳng định chắc nịch như thế. Xưa nay Vĩnh Phong không tùy tiện hứa chuyện gì mà không thể thực hiện được với bất kỳ ai, với cô lại càng không.

Cậu đẩy người cô ra nhanh chóng thoát khỏi giường, đến tủ lấy áo khoát rồi quay lại dặn dò :

- Tối nay em ngủ một mình ở đây ngoan nha, đừng đi lung tung. Nhớ khóa chặt cửa phòng lại.

- Nhưng mà anh định đi đâu ? – Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.

- Đi tìm pháo hoa cho em – Vĩnh Phong cười trả lời rồi hôn nhẹ lên môi cô nói – Anh xuống dưới gọi đồ ăn cho em , em hãy ăn cho no rồi ngủ ngoan nha.

Hiểu Đồng chưa kịp nói gì thì Vĩnh Phong đã mở cửa đi ra ngoài rồi. Bỏ lại Hiểu Đồng ngơ ngác với lòng dạ rối như tơ vò.

Cô vội chạy theo nhưng Vĩnh Phong đã khuất trong thang máy mất rồi. Hiểu Đồng đàng trở lại phòng, ôm gối chờ đợi. Lát sau, bồi phòng mang đồ ăn lên cho cô. Tắm cả buổi chiều, quả thực Hiểu Đồng cũng hơi đói, nhưng cô chỉ ăn qua loa vài miếng rồi không có bụng dạ nào ăn nữa đành bỏ đó đi đến giường nằm.

Cô thở dài một cách khổ sở, tay vỗ vỗ vào trán, bụng tự mắng **** mình tại sao lại đặt ra yêu câu vô lí đến thế, phá hỏng buổi đi chơi vốn rất vui vẻ của hai người. Nằm mãi trên giường, mắt cứ nhìn chằm chằm hết đồng hồ rồi đến cửa phòng, rồi tiếp tục thở dài tự trách mình. Đợi mãi vẫn chưa tấhy Vĩnh Phong trờ về phòng, cô đành lấy điện thoại gọi cho Vĩnh Phong. Vĩnh Phong vừa « Alô » , Hiểu Đồng liền mừng rỡ nói :
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
- Vĩnh Phong ! Anh mau về đi. Em chỉ nói đùa thôi.

- Anh vậy, nhớ anh à, hay là em đang sợ ma – Giọng Vĩnh Phong trêu chọc khi thấy nghe giọng lo lắng của Hiểu Đồng.

- Anh đừng đùa nữa, trời tối rồi, bên ngoài nguy hiểm lắm – Hiểu Đồng run rẩy khuyên nhủ.

- Em đừng lo, anh không có đi một mình – Vĩnh Phong vừa cười nói, vừa liếc cô gái ngồi bên cạnh mình, tay vẫn lái xe với tốc độ đều đều.

- Anh đi với ai ? – Hiểu Đồng thở phào nhẹ nhỏm, cảm thấy bớit lo lắng một chút.

- Anh đi với cô gái mà em thấy khi ở dưới sảnh đó – Vĩnh Phong cười khùng khục nói.

Hiểu Đồng vừa nghe xong thì tái mặt, cô giận dữ hét lớn nói :

- Anh … vậy anh đi luôn đi, đừng có về nữa.

Cô vội tắt máy điện thoại rồi quăng mạnh xuống đất, ngã mình xuống giường muốn khóc.

Ở bên kia, Vĩnh Phong cười nắc nẻ, cô gái bên cạnh liền hỏi :

- Anh trêu cô ấy như vậy, không sợ cô ấy giận à.

Vĩnh Phong không trả lời, chỉ khẽ cười. Hiểu Đồng định trêu cậu, lại bị cậu trêu lại.

Cả đêm, Hiểu Đồng mất ngủ.

Phải đến khi trời gần sáng cô mới ngủ được, đang ngủ ngon lành thì bị tiếng điện thoại của Vĩnh Phong làm thức giấc. Cô mở mắt, uể oải bò xuống giường nhặt cái điện thoại mà tối qua cô đã ném nó trong cơn giận. Cái điện thoại đáng thương đã bị cô đem ra làm thớt mà chém trút giận.

- Alô.

- Em thức dậy chưa ? Mau đánh răng rửa mặt thay đồ đi, anh lên liền .

Nói rồi Vĩnh Phong liền cúp máy mà không cho Hiểu Đồng nói lời nào. Tuy hơi giận nhưng cô vẫn nghe lời, đi rửa mặt và thay đồ. Vừa mở cửa phòng tắm ra đã thấy Vĩnh Phong thay một bộ đồ khác nghiêm chỉnh hơn, phải nói là rất đẹp, khiến Hiểu Đồng hơi ngẩn ngơ khi nhìn thấy, lại còn một nụ cười cong cong nơi khóe miệng nữa, tim cô tự nhiên lại đập mạnh.

- Đi thôi ! – Vĩnh Phong cười giục Hiểu Đồng.

- Đi đâu - Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.

- Cứ đi theo anh – Vĩnh Phong không trả lời mà kéo tay cô đi ra cửa.

Cánh cửa thang máy vừa mở ra dưới tầng sảnh, Vĩnh Phong liền đưa tay bịt mắt cô lại, Hiểu Đồng ngạc nhiên hỏi :

- Anh làm gì vậy.

- Bí mật, lát nữa sẽ biết, yên lặng đi theo anh.

Tuy trong lòng tò mò vô cùng nhưng Hiểu Đồng vẫn im lặng đi theo, mắt bị bịt chặt nhưng bên tai cô nghe những tiếng sầm sì.

- Kìa, cô ấy là nhân vật nữ chíng đó.

- Hôm qua tôi có gặp họ ở bãi biển…rất xứng đôi.

………….
Hiểu Đồng bỗng dưng thắc mắc vô cùng, không rõ đang xảy ra chuyện gì, muốn đưa tay kéo tay Vĩnh Phong xuống thì thấy Vĩnh Phong đã kéo cô dừng lại , xoay người cô về mỗt hướng nào đó, rồi giữ cô đứng yên. Hiểu Đồng định mở miệng hỏi thì Vĩnh Phong đã thì thầm bên tai.

- Chờ một chút nữa đi.


- Bây giờ anh bắt đầu bỏ tay ra đây, đừng chớp mắt nha – Vĩnh Phong lại thì thầm bên tai cô.

Hiểu Đồng ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó Vĩnh Phong từ từ bỏ tay ra, đôi mắt bị bịt chặt nãy giờ được giải thoát, cô chớp chớp mắt vài cái rồi trái tim đột nhiên bị một sự xúc động mạnh khi mà trước mặt cô ……

Có rất nhiều màu, điều là hình trái tim, màu tím có, màu đỏ có, màu xanh, màu vàng, màu cam, dường như những gam màu đều hiện ra. Thật nhẹ nhàng từ từ bay lên bầu trời xanh trong kia, lơ lững lơ lững kéo theo những băng ruy băng màu đỏ dài thật dài càng làm cho chúng đẹp hơn.

- Con cũng muốn, mẹ ơi mua cho con một cái – Tiếng một em bé vang lên đòi mẹ mua cho nó một trái bong bóng như thế.

Có vài tiếng trầm trồ suýt xa của các cô gái đang đứng xung quanh.

- Đẹp quá, nhiều bóng bóng quá…

- Không thể đếm xuể mà, quá nhiều, cả ngàn trái chứ không ít.

Hiểu Đồng mở to đôi mắt đen lấy, lấp lánh nhìn những trái bong bóng hìng trái tim bay vút lên trên trời cao rất đẹp. Bên tai vang lên những giai điệu hạnh phúc, thật nhẹ nhàng và lãng mạn.

- Có thích không, pháo hoa này có đẹp không ? – Tiếng Vĩnh Phong thì thầm bên tai.

Hiểu Đồng không trả lời, ánh mắt hạnh phúc nhìn đôi mắt sáng ngời rạng rỡ của Vĩnh Phong mĩm cười.

Bùm…

Một tiếng nổ rất lớn vang lên, một chùng bong bóng rất lớn bay vút lên, nó được kết lại với nhau ngay hàng thẳng lối, dường như là xếp chữ, nhưng chưa ai nhận ra đó là chữ gì cho đến khi nó bay lên cao, thì ba chữ : « I love you » được hiện ra rất rõ, mấy tiếng trầm trồ lại vang lên.

Hiểu Đồng thấy tim mình đập mạnh, xúc động liên hồi, bàn tay khẽ siết chặt bàn tay đang nắm của Vĩnh Phong. Lúc này cô thấy nó còn đẹp hơn và rực rỡ hơn cả pháo hoa.

Bùm ….

Lại thêm một chùm bong bóng rất rất lớn tạo thành một hình thù gì đó và chẳng cần nó phải bay lên cao, người ta đều nhận ra nó là hình trái tim, một chùm bóng bóng tạo thành trái tim màu hồng rất đẹp bay lên.
- Oaaaaaaa, tuyệt quá đi. Ước gì mình cũng được như thế.

- Lãng mạn quá….

- Ôi….

Sau đó lại là đồng loạt những trái bong bóng riêng lẻ đầy màu sắc bay lên rất đẹp khiến mọi người suýt xoa khen ngợi.

Hiểu Đồng còn đang ngây ngất nhìn những trái bóng đang dần bay lên cao thoát khỏi tầm mắt, lòng ngập tràn niềm hạnh phúc thì một bó hoa hồng đã ở trước mặt cô. Ẩn sau đó là gươn mặt ngời ngời đẹp trai của Vĩnh Phong.

- Có thích không ?- Cậu cười cười dịu dàng hỏi.

Hiểu Đồng e thẹn gật đầu, cầm lấy bó hoa hồng trên tay Vĩnh Phong nhìn ngắm. Bó hoa hồng có mười một bông. Có đủ màu sắc, hai bông màu vàng, hai bông màu trắng, hai bông màu hồng phấn, hai bông màu cam, hai bông màu tím, chỉ duy nhất có bông ở chính giữa là màu đỏ.

- Là bó hoa mười một bông….- Tiếng ai đó reo lên.

Hiểu Đồng cũng có nghe nói ý nghĩa của bó hoa mười một bông này rồi nhưng bất giác lại hỏi :

- Tại sao lại là mười một bông hồng.

Vĩnh Phong cười nói :

- Con số 1…1 có nghĩa là 1 đời một kiếp anh yêu em.

- Mỗi giờ mỗi khắc anh đều nhớ em…

- 1 trái tim, 1 tấm lòng này của anh chỉ trao cho mỗi mình em.

- Trao cho em cả tình yêu và niềm tin của anh.

…………

- Hoa hồng chính giữa – Vĩnh Phong chỉ tay vào bông hoa hồng màu đỏ duy nhất trong bó hoa nói – Nó chính là tượng trưng cho trái tim anh, là trái tim duy nhất dành cho em, đỏ thẩm và tinh khiết.

Tiếng mọi ngườ òa lên đầy ngưỡng mộ, cả nam lẫn nữ đều nhìn họ với ánh mắt rạng ngời ngưỡng mộ.

- Ôi ước gì bạn trai mình làm như thế với mình, đời này kiếp này có chết mình cũng cam lòng – Tiếng một cô gái oán than.

- Ôi trời ơi, mình chết mất vì sự lãng mạn này.

- Hôm nay đến đây đúng là quyết định đúng đắn của mình

Hiểu Đồng nghe tiếng trầm trồ của mọi người thì trong lòng bồi hồi xúc động và ngập tràn niềm hạnh phúc. Bỗng nhiên có tiếng hô lên :

- Hôn đi ! Hôn đi ….

Mọi người lặp tức kêu phụ họa :

- Hôn đi ! Hôn đi ….

Hiểu Đồng đỏ hết cả mặt ngượng ngùng không dám nhìn ai, càng không dám nhìn mặt Vĩnh Phong, cô cúi đầu cuống e thẹn. Một bàn tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, Hiểu Đồng bắt gặp ánh mắt say đắm của Vĩnh Phong thì bị nhấn chìm, bờ môi đã bị người ta cuốn lấy trong tiếng cười khúc khích của mọi người. Hạnh phúc này đén thật ngọt ngào.

Sau đó, Vĩnh Phong kéo Hiểu Đồng đi đến chỗ chiếc xe của mình đậu sẵn, cả hai cùng biến mất trong sự luyến tiếc của mọi người. Cùng nhau ăn sáng xong, cả hai cùng dạo chơi quanh khu mua sắm.

Vào trong một plaza ở đó dạo chơi rất vui vẻ, Vĩnh Phong đột nhiên kéo Hiểu Đồng đến quầy bán trang sức cao cấp ở đó. Cậu nhìn ngắm một hồi rồi chọn ra một cặp nhẫn rồi bảo :

- Đeo giùm cho anh.

Hiểu Đồng ngoan ngãon giúp cậu đeo vào. Vĩnh Phong liền lấy chiếc nhẫn dành cho nữ lồng vào ngón tay giữa của cô. Lòng cảm thấy rất hạnh phúc, mặt đỏ bừng e thẹn trước cái nhìn của cô nhân viên nhưng cô ngập ngừng nói :

- Chẳng phải khi đeo nhẫn người ta thường chọn một địa điểm lãng mạn hay sao.

Vĩnh Phong cười giang nhìn Hiểu Đồng nói :

- Cái này anh mua giùm cho người ta.

Gương mặt của Hiểu Đồng thoáng chút thất vọng, cô cúi mặt nhìn đầu ngón chân.

- Sao hả, không phải em muốn làm vợ anh rồi chứ - Vĩnh Phong cười trêu cô.

- Ai thèm làm vợ anh – Hiểu Đồng phùng má hất mặt nói.

- Vậy mau tháo nhẫn trả anh – Vĩnh Phong vừa nói xong thì cầm tay Hiểu Đồng, giả vờ rút rút chiếc nhẫn, rồi thở dài mĩm cười nói :

- Không được rồi, tháo không ra, đành cho em mượn đeo vậy.

- Xí… - Hiểu Đồng trề môi xí một cái rồi quay lưng bỏ đi, cười thầm hạnh phúc. Chiếc nhẫn rõ ràng là rộng như vậy mà bảo tháo không ra, rõ ràng là mua cho cô lại còn giả vờ.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Dạo chơi trán trường rồi Vĩnh Phong dẫn Hiểu Đồng đến một công viên. Cậu nhìn đồng hồ trên tay rồi kéo Hiểu Đồng đi đến một vòng tròn, xung quanh có nhiều cái vòi nho nhỏ. Đứng ngay chính giữa vòng tròn nhìn xung quanh. Hiểu Đồng không hiểu tại sao Vĩnh Phong lại kéo cô đến đứng ở đây vì chỗ này vừa trống lại rất nắng, đã gần 12 giờ rồi.

- Sao lại đứng đây – Cô nheo nheo mắt lại vì bị ánh mặt trời chiếu vào nhăn mặt hỏi.
- Hiểu Đồng ! Anh yêu em – Vĩnh Phong không trả lời chỉ vuốt nhẹ má cô rồi nói. - Anh sẽ yêu em đến trọn kiếp này. Anh sẽ bên em trọn đời.

Vừa nói xong, cậu vòng tay kéo Hiểu Đồng sát vào lòng mình, hôn thật sâu vào đôi môi cô. Vừa lúc đó những giọt nước từ những chiếc vòi phun bắn lên, xua tan đi cái nóng bên ngoài, chỉ có cảm giác mát dịu trong hai trái tim hạnh phúc. Khi hai người buông nhau ra, toàn thân điều ướt nhẹp nhìn nhau cười ngất.
- Người ta nói, nếu như nguyện ước đúng vào lúc vòi nước phun ra thì điều ước đó sẽ thành hiện thực. Vậy thì đời này, kiếp này, em phải ở bên cạnh anh rồi – Vĩnh Phong cười hề hề nói.
Hiểu Đồng cười bẽn lẽn , lấy tay đánh vào ngực Vĩnh Phong nói :

- Nhưng mà ướt hết trơn rồi.

- Đi thôi – Vĩnh Phong nói xong kéo tay Hiểu Đồng đi đến một cửa hàng thời trang cao cấp.

Thay đồ xong, hai người cùng đi ăn, Vĩnh Phong chọn một bàn gần cửa kiếng nhìn ra bên ngoài. Hiểu Đồng ăn với tâm trạng lâng lâng đầy hạnh phúc, cô vô tình nhìn sang bên kia có một cửa hàng áo cưới rất thanh lịch, có trưgn một tấm biển chụp cô dâu chú rể rất đẹp. Cô nhìn chầm chầm vào tấm hình đó, đột nhiên mặt đỏ bừng lên.

- Ăn xong chúng ta qua đó – Vĩnh Phong cười nói.

Hiểu Đồng vội vàng cúi đầu ăn, không dám nhìn bên đó lần nào nữa. Chỉ nghĩ Vĩnh Phong nói đùa, ai ngờ, ăn xong cậu kéo cô qua đó thật.

Hiểu Đồng ngượng chín hết cả người, không chịu bước vào nhưng lại bị Vĩnh Phong kéo vào. Nhân viên của cửa tiệm thấy hai người họ vào liền niềm nỡ đón tiếp. Sau đó những mẫu áo cưới mới rất đẹp được đưa ra cho hai người họ xem, Vĩnh Phong chọn một bộ rất đẹp rồi bắt Hiểu Đồng vào thay. Hiểu Đồng bị bắt đi thay đồ, còn bị băt trang điểm rồi làm tóc. Khi tấm màn bị kéo xuống, một cô dâu vô cùng xinh đẹp xuất hiện trước mặt Vĩnh Phong. Trái tim Vĩnh Phong bị trễ mất một nhịp đập khi thấy Hiểu Đồng cực kì xinh đẹp trong trang phục cô dâu. Còn Vĩnh Phong cũng chọn một bộ comple màu trắng rất đẹp. Hai người làm cho các nhân viên ở đây đều há hốc miệng ngưỡng mộ. Bà chủ thậm chí còn yêu cầu hai người làm người mẫu chụp hình. Toàn bộ hình họ chụp sẽ được miễn phí. Hiểu Đồng xấu hổ không nói gì, còn Vĩnh Phong cứ toét miệng cười đồng ý.

Ra khỏi cửa hàng áo cưới, hai người mệt muốn toát cả mồ hôi, quyết định chạy ra hướng biển đón gió. Chạy ngang qua một nhà thờ nhỏ màu trắng rất đẹp. Vĩnh Phong bỗng dừng xe lại. Quay người lại nói với Hiểu Đồng :

- Áo cưới đã mặc rồi, vậy thì chúng ta bước vào nhà thờ thôi.

Hiểu Đồng biết Vĩnh Phong nói gì, cô xấu hổ nói :

- Em đâu phải người nước ngoài, cũng đâu theo đạo thiên chúa, sao lại vào nhà thờ chứ.

- Nhưng mà từ nhỏ anh đã ở nước ngoài rồi – Vĩnh Phong cười nói kéo tay cô đi xuống.

Hiểu Đồng nghe vĩnh Phong nói bất giác nhớ lại lúc còn ở nàh Vĩnh Phong. Khi cô vất vả tra từ điể để làm báo cáo thì Vĩnh Phong đã đến bên cạnh dụ dỗ, nếu cô để cho anh hôn thì anh sẽ giúp cô dịch bài này. L1uc đầu Hiểu Đồng không tin, một chàng công tử có vẻ ăn chơi như Vĩnh Phong mà có thể dịch được một cách trôi chảy. Thế là hai người cá với nhau, cuối cùng Hiểu Đồng thua cuộc để người ta cưỡng hôn mình. Cảm thấy ấm ức trong lòng, rõ ràng cô học ngày học đêm mà lại thua một anh chàng tối ngày rong chơi như vĩnh Phong. Vĩnh Phong tấhy cô ấm ức mới tiết lộ bí mật chiến thắng của mình là do cậu từ nhỏ đã sống ở nước ngoài và mới vừa về nước mấy năm nay thôi. Bởi vậy Hiểu Đồng không chịu là mình thua, đồi Vĩnh Phong bồi thường, nhưng ngay sau đó, nhận ra bồi thường hay không bồi thường Vĩnh Phong cũng đều được lợi. Bởi vì nếu trả lại cô một nụ hôn thì đúng là cô thiệt rồi.

Nhà thờ đang làm đám cưới cho một cặp vợ chồng trẻ, cô dâu chú rễ rất hạnh phúc nắm tay nhau đứng trước cha. Khi cha hỏi cô dâu chú rể có đồng ý bên nhau trọn đời không, cả hai đều nói : » Con đồng ý »

Bên ngoài Hiểu Đồng dựa vào lòng Vĩnh Phong nhìn họ hạnh phúc. Vĩnh Phong bèn thì thầm nói :

- Sau này chúng ta sẽ hạnh phúc hơn họ.

Cuối cùng hai người đã ra bờ biển, gió điều hiu mát mẻ thổi vào mặt họ, làm cơn buồn ngủ trỗi dậy, cả hai cùng ngồi trên xe, đầu dựa vào nhau mà ngủ.
Trả Lời Với Trích Dẫn

Cuối cùng khi trời sẫm tối, Vĩnh Phong đưa Hiểu Đồng đến một nhà hàng gẩn bờ biển rất thơ mộng và rất đẹp từ cách bài trí cho đến phong cảnh bên ngoài.

Người quản lí đưa tay hướng dẫn hai người họ đến một cái bàn bên ngoài bờ biển. Trên bàn có cắm hai ngọn nến lung linh, một lọ hoa thủy tinh chỉ có độc nhất một bông hoa hồng. Hai bên đều có bày dĩa và dao nĩa một cách sang trọng. Người quản lí định đưa tay kéo ghế cho Hiểu Đồng ngồi thì Vĩnh Phong ngăn lại. Cậu đích thân đi đến kéo ghế cho Hiểu Đồng ngồi, chờ cô ngồi vào rồi mới kê ghế đúng chỗ. Hiểu Đồng mím môi cời trước hành động ga lăng của Vĩnh Phong. Quả thật là không quen lắm với phong cách người nước ngoài nhưng trong lòng nhen nhói một sự ấm áp nào đó.

Trước khi đồ ăn được đem ra, thì một bản nhạc nhẹ được đàn bởi đàn violong vang lên, bên cạnh là tiếng gió thổi rất em dịu. Dòng sông lấp lánh phản chiếu anh đến, phong cảnh cữc kì nên thơ và lãng mạn.

- Có thích không – Vĩnh phong dịu dàng hỏi.

Hiểu Đồng chỉ mĩm cười gật đầu. Lát sau cô mới nói.

- Thật ra không cần phải tốn tiền như vậy đâu. Em chỉ cần một bữa tối thơ mộng trong khách sạn là được rồi.

- Bởi vì hôm nay là ngày đặc biệt – Vĩnh phong giọng trầm trầm cười nói.

- Là ngày gì – Hiểu Đồng trố mắt ngạc nhiên nhìn Vĩnh Phong dò xét.

- Hôm nay là kỉ niệm một trăm ngày chúng ta quen nhau – Vĩnh Phong thủng thỉnh nói.

Vĩnh Phong vừa nói xong thì Hiểu Đồng sửng sốt vô cùng. Cô hoàn toàn không để ý đến chuyện này, vậy mà…, thông thường chuyện này con gái để ý nhiều hơn con trai…Càng ngày trái tim càng thấy ấm áp, hạnh phúc vô cùng, nhưng Hiểu Đồng không biết phải làm sao trước niềm hạnh phúc này, đôi mắt long lanh trực trào đầy cảm xúc.

Cho nên, những trái bong bóng đó, vốn là chuẩn bị trước, cho nên đi mua nẫhn cũng là chuẩn bị trước, rồi lời ước ở chỗ vòi phun nước cũng là chuẩn bị trước. Đi ăn ở nhà hàng đối diện tiệm áo cưới và đ ngang nhà thờ cũng là chuẩn bị trước. Cả bữa tiệc đầy thơ mộng và lãng mạn này cũng là chuẩn bị trước để kỉ niệm 100 ngày họ quen nhau.

Hiểu Đồng chỉ có thể ngước cặp mắt đầy âu yếm và hạnh phúc nhìn Vĩnh Phong mà không nói thành lời. Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng nói :

- Sau này anh sẽ yêu thương em mãi mãi. Sau này em phải luôn ở cạnh anh. Làm vợ anh đi có được không ?

- Anh đang cầu hôn em hả - Hiểu Đồng giả vờ ngạc nhiên hỏi, miệng cười thầm trong bụng suốt.

Vĩnh Phong gật đầu.

- Vậy hoa đâu ?

Vĩnh Phong rút ngay bông hoa hồng cắm trong lọ đưa lên mũi ngửi hôn nhẹ vào nó rồi đưa cho Hiểu Đồng. Rồi cậu đưa cao bàn tay đeo nhẫn của cô cười ranh ma nói :

- Em không từ chối được đâu bởi vì em đã đeo nhẫn của anh rồi. Suốt đời này em là người của anh. Haha….

- Cái này …cái này là em bị dụ mà , lừa gạt thì không tính là lời cậu hôn, cầu hôn phải chân thành hơn.

- Vậy thế này thì sao.

Vừa nói xong Vĩnh Phong đã đứng dậy bước đến bên ghế Hiểu Đồng rồi quỳ xuống dưới chân cô, ngước đôi mắt tỏa sáng lên cười nhìn cô. Hiểu Đồng lúng túng và mắc cỡ thấy rõ, cô vội vàng nói :

- Anh mau đứng dậy đi.

Quả thật cô vẫn không quen với phong cách tỏ tình của người nước ngoài. Nhưng Vĩnh Phong nhất quyết không đứng dậy, lắc đầu nói :

- Nếu em không đồng ý thì anh không đứng dậy đâu.

Có tiếng cười khúc khích của mấy cô tiếp viên, họ đang nhìn hai người đầy ngưỡng mộ. Hiểu Đồng đỏ bừng mặt, xấu hổ lí nhí nói :

- Em phải được mẹ đồng ý cái đã.

- Vậy coi như em đã đồng ý với anh rồi nha. Chờ xin phép mẹ em xong chúng ta kết hôn.

Hiểu Đồng không nói gì, cúi gằm mặt xuống gật đầu. Sau đó Vĩnh Phong vừa đàn vừa hát tỏ tình với cô, cô không biết bài hát đó là bài gì, chỉ biết đó là bài hát của pháp.

Sau đó hai người trở về khách sạn, Hiểu Đồng để quên bó hoa dưới xa, cô giục Vĩnh Phong lên trước còn mình quay trở lại lấy. Sau khi lấy xong cô trở lại, khi vừa mới hé cửa ra thì nghe tiếng Vĩnh Phong đang đứng ngoài ban công nói điện thoại, dường như là với Thế Nam.

- Là vậy đó, cậu mau chuyển tiền vào tài khoản cho mình đi. Ừm… Ừm… mình biết rồi. Cám ơn cậu trước nha.

Sau đó Vĩnh Phong tắt máy rồi gọi tiếp một cuộc điện thoại nữa :

- Anh ! Mau mở lại tài khoản cho em……

Hiểu Đồng không muốn nghe tiếp, cô nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi đi ra bờ biển.

Bãi biển vắng lặng bóng người, chỉ có tiếng sóng biển dạt dào và tiếng gió thổi vù vù bên tai. Cô nhìn mặt nước biển mông lung trước mặt, cô thấy một vật gì đó đang trôi bồng bềnh trên mặt biển, rồi một cơn sóng đến đánh ập nó chìm vào trong nước biển.

Trái tim Hiểu Đồng đột nhiên se thắt lại. Tình yêu của cô với Vĩnh Phong liệu có bị sóng biển nhấn chìm hay không ?

Hiểu Đồng không biết mình đã đứng đó bao nhiêu lâu, cảm thấy đã có chút gì lành lạnh, bởi cô chỉ mặc một chiếc áo đồng có dây mà không mang áo khoát. Lúc nãy cô đi vội quá. Nhưng cô lại giang tay ra đón từng đợt gió biển thổi vào mặt. Tóc cô tung bay trong gió, cả vạt váy cũng phần phật bay.

Vĩnh Phong chạy tìm Hiểu Đồng khắp nơi, thấy cô đang đứng dang tay đón gió thì cậu mới thở phào. Cậu chạy đếm ôm cô từ đằng sau nói :

- Sao em chạy ra đây mà không nói tiếng nào. Làm anh chạy đi tìm em toát cả mồ hôi.

Hiểu Đồng không quay đầu lại, cô dựa sát vào người cậu, hai tay đặt trên bàn tay ôm lấy em mình nói :
- Vĩnh Phong, nếu có kiếp sau, em muốn được làm gió, gió thổi bên anh mãi mãi. Không có gì có thể thổi em xa anh. Và cũng vì kiếp này em yêu một chàng trai tên Phong, tên của gió.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Lâu thật lâu sau, hai người quay trở về khách sạn, Hiểu Đồng bị lạnh nên hắt xì một cái, Vĩnh Phong lo lắng liền hỏi :

- Lạnh à.

Hiểu Đồng gật đầu, cứ tưởng Vĩnh Phong sẽ cởi cái áo khoác da đang mặc trên người xuống cho cô mượn nào ngờ Vĩnh Phong chỉ im lặng, khóe môi còn ánh lên một nụ cười. Hiểu Đồng hơi giận dỗi nói :

- Bình thường, vào lúc này, nam nhân vật chính phải cởi áo khoác ra cho nhân vật nữ chính mượn mới đúng chứ.

Vĩnh Phong bật cười nói :

- Anh không phải nhân vật chính, anh không ngu vậy đâu, anh sẽ không cho em mượn áo khoác đâu.

- Tại sao – Hiểu Đồng tròn mắt hỏi.

Bước chân đang đi của Vĩnh Phong bỗng dừng lại :

- Tại vì, nếu cho nữ nhân vật chính mượn áo khoác thì cô sẽ không lạnh nữa, nam nhân vật chính sẽ không thể làm như vầy.

Vĩnh Phong nói xong kéo Hiểu Đồng vào lòng, kéo áo khoát phủ lên vai cô, rồi đặt một nụ hôn thật sâu lên đôi môi lạnh gái của cô, mít nhẹ, khẽ khàng luồng vào, truyền hơi ấm cho cô, chẳng mấy chốc hơi thở Hiểu Đồng dồn dập, cả người nóng lên, cơn gió lạnh đã hoàn toàn bị đánh tan.

Cuối cùng hai người cũng trở về khách sạn, tay Vĩnh Phong vẫn còn ôm eo Hiểu Đồng vào tận thang máy, đến trước cửa phòng. Nhưng khi vừa vào phòng thì không khí trong phòng mặc dù rất ấm áp nhưng lại có chút chút gì đó mờ ám.

Chẳng là khách sạn họ ở vốn là khách sạn dành cho tình nhân, phòng của họ đương nhiên là phòng tình nhân, chẳng những vậy còn là phòng tình nhân đặc biệt, bởi vì đây là phòng nệm nước. Trong công cuộc vận động mạnh mẽ của nam và nữ ( >O<), chiếc nệm nước là vật hữu ích hơn so với những chiếc niệm bình thường khác ( Mình ăn cắp ý tưởng trong truyện của người ta, nam mô a di đà phật). Lại còn chuyện khi họ đi lên gặp một cặp tình nhân cũng đang mùi mẫn quấn quít với nhau.

Người nam vừa đi, vừa hôn lên môi người nữ nói :

- Tối nay anh phải cho em sướng đến chết lên chết xuống, van xin anh mới tha. ( ăn cắp, ăn cắp …đa)

- Đáng ghét, không cho anh đến gần – Cô gái đỏ mặt giả vờ đẩy chàng trai ra.

- Em chịu được sao - Chàng trai cười tít mắt trêu. ( nói trước nha, đây ko phải suy nghĩ của mình mà là suy nghĩ của các tác giả truyện TQ)

Hai người còn nói nhiều nữa, vừa đi vừa cười vui vẻ đâu có biểt phía sau họ, Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đều cứng người đờ ra.

Vừa vào phòng, Vĩnh Phong bèn buông tay ra khỏi eo của Hiểu Đồng, đưa tay gãi gãi đầu, xoay mặt ra nơi khác không dám nhìn mặt của cô. Gương mặt của Hiểu Đồng đỏ rực như lửa, tim đập thình thịch, cũng không biết nói gì, cũng quay mặt hướng khác, đưa tay xoa xoa bờ vai trần lạnh lẽo để xoa ấm. Không khí giữa hai người đầy ngượng ngịu. ( *v*)

Cuối cùng Vĩnh Phong bèn lên tiếng trước :

- Em đi tắm trước đi, anh ra ban công chờ.

- Ừm…- Hiểu Đồng cũng ngượng ngùng đồng ý.

Cô vội mở tủ lấy quần áo, rồi lao vào bồn tắm, khóa chặt cửa lại, rồi đưa ta lên ngực giữ lại, tim cô đập không ngừng nghỉ. Hơi thở dồn dập, chân cũng run run ngồi bệch xuống bồn tắm.

Vĩnh Phong cũng chạy ra ban công đón gió biển. Mong gió biển dập tắt được cái nóng trong lòng. (>_<)

Dù đã tắm rửa xong nhưng Hiểu Đồng vẫn không dám bước ra ngoài, nhưng tấhy mình cứ đứng mãi ở trong đây thì càng kỳ cục hơn nên cô đành mở cửa bước ra. Vĩnh Phong nghe tiếng mở cửa thì quay lại, Hiểu Đồng nhìn thấy Vĩnh Phong quay lại thì trái tim vừa dịu xuống liền nổi trống thình thịch, cô đứng run rẫy, giấu hai bàn tay đang bấu chặt nhau dưới bộ độ dơ, môi mím chặt.

Vĩnh Phong đi đến trước mặt, khàn giọng hỏi :

- Tắm xong rồi sao.

Hiểu Đồng gật gật đầu, cứ tưởng là đầu muốn rớt ra bên ngoài luôn. Càng không dám thở mạnh. Cho tới khi Vĩnh Phong lấy quần áo, đi ngang qua người cô rồi đóng sầm cửa buồng tắm lại, cô mới thở ra một cách khó nhọc.

Hiểu Đồng chơi đùa cả ngày rất mệt mỏi, cô chỉ muốn đến bên giường nằm xuống ngủ một giấc thật thoải mái. Nhưgn bây giờ cái giường càng trở nên mờ ám vô cùng. Cái giường vốn có một ý nghĩa riêng của nó, cho nên cô càng không dám đến gần. Hiểu Đồng đành đến sofa ngồi xem tivi. Cô cố tình chọn kênh hài, còn cố tình mở tivi thật lớn hòng xua đi ý nghỉ đen tối lỡn quởn trong đầu mình.

Vĩnh Phong tắm xong ra khỏi nhà tắm, thấy Hiểu Đồng đang ngồi xem tivi liền nói :

- Khuya rồi ngủ đi.

Nói rồi cậu nằm bên một góc giường nhắm mắt lại, vẻ mặt khổ sở.

Hiểu Đồng định thoái thoát nói rằng mình chưa buồn ngủ thì cơn buồn ngủ ập đến. Cô bỗng ngáp một cái thật dài, đành cúi đầu chậm rãi thất thểu đi đến bên giường.

Người ta thường nói : » Đàn ông là loại động vật chỉ yêu bằng nữa thận dưới « . Lúc nào cũng có sự ham muốn, sự đòi hỏi với người bạn khác giới của mình. Huống hồ Vĩnh Phong lại là một người đàn ông khỏe mạnh, vốn dĩ vẫn thường hay kiềm chế, nhưng mà đêm nay lại thấy trong người cồn cào khó chịu ( ¬ouo !!!). Dục vọng trong người cứ như ngọn lửa bị tẩm xăng thổi bùng lên, lòng ngực nhức nhối phập phồng, hơi thở gấp gáp phả vào chiếc gối dưới mặt. Nhưng …..

Những dục vọng trong lòng đang như lửa bừng lên lại bị một câu nói của Hiểu Đồng dặp tắt.

Hiểu Đồng đi đến bên mép giường còn lại, cuốn chăn lên chui vào, trước khi dùng chăn phủ lên người, cô nhẹ giọng nói :

- Vĩnh Phong ! Em tin tưởng anh (ói máu không ^ _^)

Hai người nằm im hai mép giường, đấu lưng lại với nhau, không ai nói với ai tiếng nào, chỉ tập trung lắng nghe nhịp tim và hơi thở của nhau.

Không phải là hai người chưa từng cùng nhau nằm trên một chiếc giường. Lần thứ nhất là lúc cô cứu cậu đưa về phòng trọ, phòng trọ của cô rất nhỏ, cho nên hai người cũng nằm gần nhau nhưng cách một cánh tay. Lần thứ hai, ở giữa họ là bé Đường. Lần thứ ba, là lúc bé Đường bị bắt cóc, Vĩnh phong ôm Hiểu Đồng ngủ suốt đêm. Nhưng lúc đó cô đang lo lắng sợ hãi cần một vòng tay để nương tựa. Nhưng bây giờ, hai người vốn dĩ là đi chơi riêng như bao cặp tình nhân khác. Hôm qua Vĩnh Phong không có về phòng còn hôm nay….

Đồng hồ cứ từng nhịp từng nhịp gõ, sóng bên ngoài vẫn thét gào trong tiếng gió, hai người chẳng ai có thể ngủ được. Cuối cùng Hiểu Đồng quay người lại hỏi :

- Vĩnh Phong, anh ngủ chưa.

Vĩnh Phong đang cố dỗ dành giấc ngủ, nghe Hiểu Đồng hỏi thì vẫn nhắm mắt trả lời :

- Chưa.

- Em không ngủ được – Hiểu Đồng bứt rứt nói.

- Anh cũng vậy – Vĩnh Phong quay người lại, đối mặt với trần khách sạn thở dài nói.

- Mình chơi cái gì đó môt lúc đi – Hiểu Đồng bèn nói.

- Em muốn chơi gì – Cậu xoay người lại nhìn gương mặt vẫn còn đỏ hồng của Hiểu Đồng hỏi.

- Chơi đố đi.

- Được.

Vậy là hai người cùng ngồi dậy, dựa vào thanh giường đố nhau.

- Anh đố trước – Vĩnh Phong chỉ vào mình nói.

- Được, anh đố đi.

- Làm sao để đặt một con voi vào tủ lạnh.

- Cái này dễ mà, mua một cái tủ lạnh to bằng con voi, mở tủ lạnh ra, lấy hết đồ trong đó ra rồi nhét con voi vào, cả con nít lên ba cũng có thể giải được – Hiểu Đồng bĩu môi chế giễu.

Vĩnh Phong chỉ cười, rồi đố tiếp :

- Vậy làm sao để đặc con hươu cao cổ vào tủ lạnh.

- Thì mua thêm một cái tủ lạnh và đặt vào.

- Nếu em không đủ tiền mua hoặc giả cái tủ lạnh đó là cai duy nhất thì sao – Vĩnh Phong cười đặt giả thuyết.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay