Teya Salat




Gió rất yên lặng, ánh nắng rất yên tĩnh, hàng cây hai bên đường rất yên tĩnh, đèn xanh đèn đỏ rất yên tĩnh, vạch kẻ đen trắng trên đường rất yên tĩnh, tất cả tất cả đều yên tĩnh như thế, yên tĩnh như tiếng nói của anh.

"... yêu em... Tiểu Mễ..."

Ánh nắng trong suốt lấp lánh như thủy tinh.

Máu đỏ, nhẹ nhẹ chảy dài trên mặt đường.

Như một thiên sứ tĩnh lặng, chàng trai ngủ yên trong lòng cô gái, ánh nắng như phủ lên một lớp óng vàng lên người anh.

Xa xa có tiếng hú của xe cấp cứu vọng tới.

Cô gái lặng lẽ ôm chặt chàng trai hơn, gió thổi rối mái tóc mềm mượt như tơ của cô, mép váy trắng ướt đẫm máu tươi chảy trên đường...

PHẦN 4: ANH CÓ BIẾT VÌ SAO KHÔNG?

Thế giới yên tĩnh đến mức...

Chẳng còn âm thanh từ lúc ấy nữa!

......
.........

Bậc thang cao cao.

Ánh nắng chói chang nhức mắt giống y như ngày hôm đó.

Cũng là những tán lá màu xanh.

Lá cây cũng đang khua động xào xạc.

Thạch trái cây trong suốt, thạch trái cây trong mộng ảo, thạch trái cây trong ánh nắng phản chiếu lóa mắt, toàn thế giới khắp nơi đều là thạch trái cây lấp lánh đang bay lơ lửng, bong bóng năm màu bảy sắc tuyệt đẹp, thạch trái cây tuyệt đẹp.

Một thế giới khiến con người phải xoay mòng mòng đến chóng mặt hoa mắt.

Cô gái đứng trên bậc thang trắng bệch như màu trắng của chiếc váy cô đang mặc.

Thạch trái cây vị đào vàng rực rỡ.

Bị nắm chặt cứng trong lòng bàn tay cô.

Không nghe thấy Doãn Đường Diêu đang kinh hãi lay gọi, không nghe thấy tiếng ồn ào trên sân trường, cả thế giới yên tĩnh như chẳng hề có chút âm thanh nhỏ nào, yên tĩnh đến như một giấc mộng mãi mãi không thể tỉnh dậy...

Tí tách.

Tí tách.

Ngoài cửa sổ mưa bay bay.

Cơn mưa mùa thu mang theo mùi vị của sự yên tĩnh, tí tách, tí tách, mưa rơi trên những phiến lá xanh trên cây. Tí tách, tí tách, mưa lại nương theo mép lá rơi xuống mặt đất.

Trong phòng y tế.

Tiểu Mễ yên lặng nằm trên giường bệnh, sắc mặt cô tái nhợt, màu môi nhạt đến mức như chẳng có giọt máu nào, rèm mi cong dài trong cơn hôn mê chốc chốc lại run giật, dịch thể trong bình treo trên đầu giường lặng lẽ truyền vào cổ tay phải cô, trên cổ tay có một vết sẹo mờ mờ.

Doãn Đường Diêu phủ phục bên giường bệnh.

Hai tay anh ấp tay trái cô, hình bóng cô độc, trong phòng hơi u ám, bóng anh dần dần ngả dài trên mặt đất.

Lòng bàn tay trái cô vẫn nắm chặt ly thạch trái cây vị đào.

Những ngón tay yếu ớt nắm chặt nó, dù thế nào đi nữa cũng chẳng thể lấy nó ra khỏi tay cô. Thế là anh nắm chặt tay cô, để cô có thể không cần cố sức như thế, để cô trong cơn mê man không nấc lên những tiếng khóc bi thương run rẩy nữa.

Không biết đã bao lâu.

Ngón tay cô trong tay anh khẽ nhích nhích.

Dường như cùng lúc ấy.

Anh nín thở ngẩng đầu nhìn cô!

Lông mi cô run run, rất chậm rất chậm, cô mở mắt ra, trong mắt là một khoảng không trống rỗng và mờ mịt, giống như đối với tất cả những việc xảy ra cô không hề hay biết gì hết.

"Tiểu Mễ!"

Anh thấp giọng gọi cô, tay anh nắm chặt tay cô hơn.

Cô rên rỉ, đau đớn chau mày, thân người như con thú nhỏ co rúm lại, cố rút tay ra khỏi tay anh.

Doãn Đường Diêu vội buông ra: "Anh làm em đau phải không?"

Giống như cô căn bản chẳng nghe thấy anh đang nói gì, chỉ nhìn đờ đẫn lên trần nhà của phòng y tế, đờ đẫn như đang suy nghĩ việc gì đó, sau đó, cô thẫn thờ đưa tay trái lên, ngây dại nhìn thạch trái cây trong lòng bàn tay.

Thạch trái cây trong căn phòng y tế mờ tối vẫn trong suốt long lanh.

Rất lâu sau.

Cô nhìn thạch trái cây trong tay, nhẹ nhàng mỉm cười :

"Anh có biết không?"

"Sao?"

"... Thạch trái cây rất ngon!"

Cô nhẹ nhàng hé nở nụ cười thuần khiết như trẻ con.

Doãn Đường Diêu ngây người.

Ngắm nhìn thạch trái cây vị đào, nụ cười thuần khiết của cô như một thiên sứ: "Bất cứ thạch trái cây mùi vị nào em cũng thích ăn hết, thật sự rất ngon. Cứ hivọng sau này sẽ có một ngày, có thể không cần ăn cơm, ngày nào cũng đều ăn thạch trái cây, có nhiều thật nhiều thạch trái cây đủ cho em tận tình ăn... thạch đào là vị ngon nhất trong tất cả các loại thạch, thứ em thích ăn nhất chính là nó..."

Ngón tay trắng bệch bên ngoài ly nhẹ nhàng sờ vào thạch đào bên trong.

Đột nhiên cô lặng lẽ thở dài.

Bàn tay nhẹ nhẹ mở ra, ly thạch rất nhanh tuột ra lăn trên giường bệnh, lại lăn từ giường xuống dưới đất, nảy tưng tưng, rồi cũng rất nhanh lăn vào một góc phòng.

Cô nhẹ nhàng quay đầu, nhãn thần rất kỳ lạ nhìn chằm chằm anh, nói:

"Nhưng, bây giờ em không còn thích thạch trái cây nữa."

Cổ họng Doãn Đường Diêu nghẹn lại.

"... Anh có biết vì sao không?"

Anh không nói được gì.

"Em à..." Ánh mắt cô như nhìn xuyên qua người anh, dõi đến một nơi xa xăm nào đó, nói như trong cơn mơ: "Em dùng thạch trái cây... hại chết một người rồi..."

"Tiểu Mễ!"

Anh gào nhỏ, muốn ngắt lời cô.

"Em hại chết anh ấy..." Nằm trên giường bệnh trắng như tuyết, giọng Tiểu Mễ nhỏ nhẹ đến như mưa rơi trên lá ngoài cửa sổ, "Anh có biết em yêu anh ấy đến mức nào không? Cả thế giới này người em yêu nhất chính là anh ấy... nhưng mà, chỉ vì thạch trái cây, em đã hại chết anh ấy..."

"Đủ rồi!"

Doãn Đường Diêu đứng phắt dậy, lưng ưỡn thẳng cứng đờ.

Giọng của cô rất nhẹ rất nhẹ:

"Anh không biết đâu... em hối hận biết bao nhiêu... anh ấy đã đến nơi này, có thể rất nhanh anh ấy sẽ phát hiện ra ba và anh trai anh ấy thật ra vẫn còn sống, thật ra anh ấy sẽ có được hạnh phúc thật nhanh chóng, anh ấy đã được học lên nghiên cứu sinh... anh ấy hoàn mỹ ưu tú như mọi thiên sứ khác, nhưng mà... em dùng một ly thạch trái cây hại chết anh ấy..."

Cô không hề rơi lệ, trong đáy mắt chỉ là một khoảng trống rỗng và mờ mịt.

"Tại sao... em lại thích ăn thạch trái cây chứ... em không thích ăn nữa... thật sự không còn thích ăn nữa... nhưng... tại sao cho dù em không thích ăn nữa... anh ấy cũng không quay về..."

"Đừng nói nữa!"

Trong cổ họng Doãn Đường Diêu cứ từng đợt nóng rực như lửa lại từng đợt lạnh cứng như băng, anh nhắm nghiền mắt, thân hình cô độc nhưng cứng lạnh.

Mưa nhè nhẹ.

Tại sao vừa nãy vẫn là nắng chói chang, bây giờ đã tí tách rơi mãi không ngớt. Mưa trong suốt, lá cây trong suốt, gió cũng trong suốt, trong không trung có mùi hương thoang thoảng trong suốt.

Trên giường bệnh.

Môi Tiểu Mễ tái nhợt đến trong suốt, cô lặng lẽ nằm trên gối, trong ánh mắt dường như chẳng có linh hồn, trống rỗng ngước nhìn lên trần phòng y tế, hơi thở cũng rất nhẹ, chỉ có những ngón tay khẽ cử động mới chứng tỏ cô vẫn còn sống.

Doãn Đường Diêu cứng đờ người đứng bên cạnh giường cô.

Anh muốn được ôm lấy cô.

Thế nhưng từng đợt giá lạnh ùa đến đóng băng máu trong người anh.

Sau đó, bỗng nhiên anh muốn nhào đến nắm vai cô lay lắc thật mạnh! Để cho những ký ức của cô về người khác bị lắc rơi hết, bị lắc mạnh đến chẳng còn chút nào, để trong ký ức của cô chỉ còn có anh! Chỉ có anh! Không còn người nào khác!

Nhưng...

Cô giống như một con búp bê giấy nằm lặng lẽ yên tĩnh ở đó, như chỉ cần có một cơn gió thổi qua, cô sẽ rách toạc ra, hoàn toàn sẽ rách toạc!

"Em... đang đau lòng vì anh ta sao?"

Cổ họng thít nghẹt đau đớn lại thốt ra câu nói này.

PHẦN 5: NÓI ĐI, RỐT CUỘC ANH LÀ GÌ HẢ?

Doãn Đường Diêu câm lặng bật cười khan.

Ha, điều anh vốn muốn nói là anh sẽ không để ý đến quá khứ của cô nữa, là anh sai rồi, anh không nên cứng đầu như con nít thế, anh không nên chẳng biết tự lượng sức mình mà đòi hỏi được biết tất cả những chuyện liên quan đến cô. Nhưng, cuối cùng bật ra khỏi miệng lại là câu nói đáng buồn cười này.

Tiểu Mễ nhãn thần trống rỗng nhìn mãi lên trần nhà.

"Em..." Giọng anh bỗng nhiên hơi nghẹn lại, ngừng một chút, giọng đã trở lại lạnh lùng, giống như vừa nãy chỉ là ảo giác, "Rất yêu anh ta phải không?"

Cô không trả lời.

Dường như cô chẳng nghe thấy gì cả. Nhưng, chầm chậm, những giọt lệ từ khóe mắt cô chầm chậm chảy dài, rơi xuống chiếc gối đầu trắng như tuyết loang thành một khoảng ướt đẫm.

"Đã yêu anh ta như thế, tại sao không chết đi?" Doãn Đường Diêu mím chặt môi, "Yêu anh ta sâu sắc như thế, vậy em phải chết cùng anh ta mới phải. Tại sao, tại sao em không chết đi?"

Cô nhắm nghiền đôi mắt.

Nước mắt từ rèm mi rơi tí tách xuống gối, người cô bắt đầu run rẩy, run rẩy từng đợt không ngừng.

Doãn Đường Diêu cúi thấp đầu, dùng tay lau nước mắt trên mặt cô. Nhìn những giọt nước mắt trong veo đó, anh nắm chặt tay lại, chặt đến trắng bệch ra: "Em đã yêu anh ta như thế, vậy thì, anh là gì hả?"

Trên giường bệnh trắng như tuyết.

Cô run rẩy như một con thú sắp chết.

"Trong tim em rốt cuộc tôi là gì hả?" Anh túm lấy cằm cô, ngón tay cứng đờ đến nỗi như không cách nào kiềm chế nổi sức mạnh của bản thân, "Em nói tôi không cần giống anh ta, em nói muốn tôi quay trở về con người ban đầu, em nói... em thích tôi, nhưng, những gì mà em thấy trên người tôi rốt cuộc là tôi hay là anh ta?"

Trong sự ghen tuông mạnh mẽ, Doãn Đường Diêu bóp chặt cằm cô hơn, môi cô bị anh bóp chặt đến dẩu cả ra, nước mắt rơi xuống ướt cả lòng bàn tay anh. Anh muốn khiến cô đau để tỉnh ra, chỉ có thể nhìn anh, nhìn thật rõ người ở bên cạnh cô là anh chứ không phải là cái người đã chết rồi kia!

"Nói đi, tôi rốt cuộc là gì hả?"

Nước mắt rơi ướt đẫm gối đầu.

Sắc mặt Tiểu Mễ trắng bệch như tờ giấy, nước mắt đọng trên hàng mi lóng lánh. Rất chậm, cô từ từ mở mắt, nhìn Doãn Đường Diêu thân hình cứng lạnh như băng đang đứng bên giường, tròng mắt đen nhánh lặng lẽ nhìn anh, lặng lẽ, trống rỗng, cứ nhìn anh thôi.

Phòng y tế yên tĩnh như thế.

Tí tách tí tách.

Tiếng mưa rơi trong suốt.

Nước mắt như dòng suối nhỏ lặng lẽ tràn ra hai bên gò má.

Cô trống rỗng mơ hồ nhìn anh.

Một đợt giá lạnh có thể đánh mất đi toàn bộ sức mạnh trong cuộc đời đã cướp đi toàn bộ sức lực của Doãn Đường Diêu. Cơn thịnh nộ và đố kị của anh đột nhiên biến mất hết. Trong ánh mắt của cô, toàn thân anh đều cảm nhận thấy một sự sợ hãi, sợ hãi câu trả lời của cô sẽ đẩy anh rơi xuống địa ngục không đáy, sau đó sẽ phải mãi mãi ở lại nơi đó.

Sự cô tịch đến ngạt thở.

Cô lặng lẽ hé đôi môi tái mét: "... Xin lỗi..."

Doãn Đường Diêu mím môi thật chặt thật chặt.

Anh hít thật sâu.

Nắm tay buông thõng bên mình run nhè nhẹ.

"Xin lỗi anh..." Tròng mắt cô rất yên tĩnh, những giọt mưa đọng trên lá cây trong suốt lấp lánh, rơi xuống đất không một tiếng động. "Những gì anh vừa nói... em không nghe thấy..."

Doãn Đường Diêu đờ người. Anh cảm thấy thật nực cười nhưng lại không cười nổi, mạch chạy rần rật trong tai. Anh không biết mình nên phản ứng thế nào đây, giống như mới từ địa ngục đáng sợ bò lên, nhưng bất kỳ lúc nào cũng có thể rơi xuống trở lại.

Anh nhìn cô chăm chú.

Cô yếu đuối nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, môi tái mét, như có thể biến mất đột ngột, yếu đuối nhỏ nhoi như cô lại nắm cả địa ngục và thiên đường của anh trong lòng bàn tay.

Trong lờ mờ hoảng hốt.

Anh không nghĩ rằng mình lại hỏi câu đó thêm lần nữa.

"Đối với em, anh rốt cuộc là gì?" Một nỗi thống khổ dần dần chìm vào trong huyết mạch, "Anh chỉ là trái tim của anh ta... hay là..." Hay là cho dù không có anh ta, em vẫn thích anh vẫn ở lại bên anh.

Doãn Đường Diêu vẫn tiếp tục không nói gì nữa.

Bỗng nhiên anh thấy cứ đi truy hỏi chuyện này thật là tức cười quá!

Thật ra, anh đã biết đáp án rồi, đúng không? Cho dù cô làm bất cứ chuyện gì, cho dù cô vui sướng hay đau khổ, vẫn chỉ là vì người kia thôi. Anh chỉ là một chiếc túi áo, cái cô quan tâm là món đồ nằm bên trong túi áo đó, chứ chẳng phải là chính cái túi đó... hơn nữa, cho dù biết đáp án như thế nào, cô giống như thuốc độc đã ngấm vào xương tủy của anh rồi, cho dù anh chết đi, cô cũng sẽ mãi mãi không biến mất.

Nhưng mà...

Anh phát hiện ra mình đang nín thở chờ nghe câu trả lời của cô.

Ngoài cửa sổ từng vệt mưa dài bay bay, lá cây khẽ reo lên xào xạc, tất cả đều yên lặng như thế, cô nằm trên giường bệnh cũng yên lặng nhìn anh, tròng mắt trong suốt phân minh, lặng lẽ nhìn anh.

Rất lâu...

Cô nói với anh: "Em không biết."

Doãn Đường Diêu nhè nhẹ thở ra, trái tim đau đớn nhức nhối, nhưng máu huyết ngưng đọng trong người lại bắt đầu dần lưu thông trở lại.

Tiểu Mễ khổ sở nói: "Xin lỗi... em thật sự không biết..."

"Không sao!"

Anh nắm bàn tay trái cô, nhếch môi cười nhạt, môi hơi tím tái.

"Là anh đã hỏi sai ."

Nhìn nụ cười của anh, tim cô từng đợt cứ nhói lên đau buốt, nghĩ ngợi rất lâu, cô cắn chặt môi: "Em không cách nào phân rõ ra, em cũng không muốn xác định rõ, phần nào là Dực, phần nào là anh..."

Anh nhìn cô.

Cô cười khổ não: "Tệ hại quá phải không..."

"Tại sao không muốn xác định rõ?" Doãn Đường Diêu nhìn cô chằm chằm, "Em vẫn rất rõ rằng, cái em thích là trái tim đó, không phải là anh."

Môi cô nhích nhích.

Sắc mặt trắng nhợt, cô muốn nói gì đó, vậy nhưng tròng mắt lại nhuộm màn sương mờ mịt, cuối cùng chẳng nói gì cả.

Nhìn chăm chú từng biểu hiện nhỏ nhặt nhất của cô, giọng nói từ trong cổ họng Doãn Đường Diêu chật vật nhả ra:

"Em muốn nói gì?"

"Em..."

"..."

"..."

"Nói anh biết, em sẽ mãi mãi yêu anh ta chứ?"

Tay phải của cô co chặt lại, nắm thật chặt chéo khăn trải giường trắng toát, tim khựng lại không thể thở nổi, dưới ánh nhìn đau khổ yếu đuối của anh, trái tim cô từng đợt lại từng đợt buốt nhói.

"Phải."

Nhưng, cô vẫn trả lời anh như thế.

Môi của anh như bỗng nhiên mất đi toàn bộ sắc máu, màu tím tái đến kinh sợ lại làm cho khuôn mặt anh kỳ dị đến mức như có vẻ đẹp đến kinh động lòng người. Nhìn chằm chằm cô, ánh sáng trong đáy mắt anh vụt tắt, như ban đêm đen kịt không có chút ánh sáng nào.

Cô tưởng anh sẽ quay người bỏ đi.

Nhưng anh vẫn cứng đờ đứng trước giường bệnh không nhúc nhích.

Trong giây phút đó...

Cô cho rằng mình sẽ chết đi trong sự trầm mặc của anh

PHẦN 6: CẬU RẤT THÍCH DOÃN ĐƯỜNG DIÊU, ĐÚNG KHÔNG?

Vậy nhưng,

Doãn Đường Diêu lại lạnh nhạt nói:

"Vì yêu anh ta, nên em cũng sẽ yêu tôi, phải không?"

Tiểu Mễ kinh hãi đờ người.

Nét cười của anh rất nhạt:

"Vì yêu anh ta nên em cũng sẽ mãi mãi không rời xa anh, phải không?"

Nhắm nghiền mắt lại, rèm mi trên khuôn mặt trắng bệch của cô run run từng chập, không thể nhìn anh thêm nữa, trái tim của cô đau nhức đến mức dường như muốn nứt toác ra.

"Phải không?"

Anh cố chấp hỏi thêm lần nữa.

Tiểu Mễ cắn chặt môi.

Doãn Đường Diêu ra sức bóp chặt tay cô, một nỗi đau nặng trĩu từ lòng bàn tay anh xuyên vào da thịt cô.

"Phải không?"

Nỗi đau cuối cùng này rốt cuộc đã đè sập toàn bộ tinh thần của cô.

Cô gào nhỏ:

"Phải!"

Màn mưa trong suốt ngoài cửa sổ.

Mặt trời dần dần lại xuất hiện.

Giữa những kẽ lá xanh um tùm có thể nhìn thấy được cầu vồng, cầu vồng bảy màu rực rỡ. Phía đông mưa vẫn rơi lất phất, phía tây là ánh nắng rạng rỡ, trong không gian có mùi hương thoang thoảng bao phủ lòng người.

Doãn Đường Diêu nhè nhẹ ôm Tiểu Mễ đang nằm trên giường bệnh vào lòng, nhẹ nhàng dựa cằm lên mái tóc ngắn mềm mượt của cô, anh thấp giọng nói:

"Cám ơn em... thế này đã rất hạnh phúc rồi..."

*

Cuối thu rồi.

Con đường núi trong vườn cây phong tràn ngập sắc lá phong đo đỏ. Không gian xanh thẳm bao la, từng cụm từng cụm mây trắng lững lờ trôi, quả ngân hạnh màu vàng kim, lá phong đỏ tươi như máu reo lên xào xạc trong gió thu. Con đường núi cong cong dưới ánh nắng mùa thu vàng rực rỡ, đẹp mê người như trong thế giới của truyện cổ tích.

Trong ký túc xá.

Uy Quả Quả vừa ăn táo vừa quan sát Tiểu Mễ đang nghe điện thoại một cách hiếu kỳ. Cô ngồi sát cửa sổ, đầu mày cuối mắt lộ ra nét cười nhẹ nhàng, nhỏ giọng nói chuyện điện thoại, chốc chốc lại gật đầu, cứ nói chuyện như thế hơn mười mấy phút, sau đó cô ngây người nhìn điện thoại, một lúc sau mới đặt nó xuống, bắt đầu dõi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ về phía Đông Hồ xa xa, trên gương mặt có biểu hiện rất khó đoán.

"Là Doãn Đường Diêu hả?" Uy Quả Quả gặm một miếng táo, hỏi mơ hồ không rõ.

Tiểu Mễ thẫn thờ, quay người lại đáp: "Ừ."

"Ha ha, tớ biết mà. Mỗi ngày đều gọi mấy cuộc điện thoại, lần nào cũng lâu, không phải Doãn Đường Diêu thì còn là ai được?" Uy Quả Quả đắc ý nói, ngẫm nghĩ một hồi lại huơ huơ quả táo trong tay, nói. "Nhưng mà, dạo này anh ta thay đổi rất tốt đó. Tuy là xem ra vẫn còn cáu bẳn khó ưa, nhưng mà không còn tùy tiện nổi giận vô cớ nữa, thế lại khiến người ta cảm thấy cực kỳ tuyệt vời."

Tiểu Mễ cười với cô.

Tiểu Mễ trở về bàn của mình, ngồi xuống, lật trang sách đang xem dở ra.

"Tiểu Mễ..."

"Ừ?"

"Cậu rất thích Doãn Đường Diêu, đúng không?" Uy Quả Quả tiến lại gần, nhìn không chớp.

Mấy ngón tay Tiểu Mễ đang lật sách khựng lại trong giây lát.

"Nói thật nhé, khoảng thời gian cậu vừa đến Thánh Du đối xử với Doãn Đường Diêu rất tốt, tớ cũng cảm thấy rất kỳ quặc, vừa viết luận văn, vừa chạy 10.000 mét giùm anh ta, lại còn nhảy vào hồ nước nữa chứ, quả thật rất rất kỳ quái! Mà anh ta lúc đó tính khí ác nghiệt tàn nhẫn, cho nên các bạn học đều cảm thấy cậu có hơi... ừ... hoặc là đầu óc có vấn đề, hoặc là có mưu mô gì đó..." Uy Quả Quả cười ha ha nói. "Nhưng bây giờ mọi người đã không nghĩ như thế nữa rồi, Doãn Đường Diêu quả thực thay đổi nhiều quá, nếu như không phải do tình yêu của cậu đã cảm động được anh ta, làm sao anh ta có thể giống như hoàn toàn biến thành một người khác được? Vậy nên chắc là cậu phải rất thích rất thích anh ta, đúng không? Chắc là tiếng sét ái tình hả? Từ cái nhìn đầu tiên cậu đã thích anh ta rồi phải không?"

Tiểu Mễ ngẩn người nhìn cô.

"Nói đi mà, nói đi." Uy Quả Quả đặt quả táo sang một bên, hào hứng nói. "Tớ chưa từng yêu ai bao giờ, những cặp tình nhân đang yêu có phải đều hạnh phúc như hai người không?"

"Hạnh phúc?......"

"Chứ gì nữa, cậu không biết nhìn hai cậu hạnh phúc thế nào đâu!" Uy Quả Quả cười toe toét nói với cô. "Lúc đi học thì ngồi cùng nhau, Doãn Đường Diêu vừa cao vừa đẹp trai, cậu thì nhỏ nhắn đáng yêu, cảnh tượng đó còn đẹp hơn cả trong truyện tranh thiếu nữ nữa; tan học về thì Doãn Đường Diêu đeo túi giùm cậu, cánh tay ôm vai cậu, bảo vệ như thế, woa, bao nhiêu bạn nữ đi sau hai cậu ngưỡng mộ biết chừng nào! Buổi sáng mấy hôm trước cậu chưa ăn sáng đã đi học, sau khi tớ nói cho Doãn Đường Diêu biết, anh ta bỏ luôn nửa tiết học chạy ra ngoài mua đồ ăn ngon về cho cậu, đã vậy, anh ta lại còn biết xin lỗi thầy nữa chứ! Ôi trời, dù cho thái độ vẫn còn đôi chút hung dữ, nhưng mà đúng thật là mê hoặc chết người mà không đền mạng mà!"

Tiểu Mễ nghe đến ngây dại.

Uy Quả Quả càng nói càng hào hứng: "Lãng mạn nhất là ánh mắt hai người nhìn nhau ấy!"

"..."

"Nhãn thần Doãn Đường Diêu nhìn cậu... chà, biết hình dung thế nào đây..." Uy Quả Quả vất vả suy nghĩ. "Đen nhánh, nhưng mà lại lóe sáng, nhìn thấy cậu giống như là nhìn thấy ánh sáng vậy, nhưng mà, vẫn có chút gì đó, chút gì đó... sợ hãi cậu, thật ra cũng không thể nói như vậy được... giống như sợ cậu sẽ không vui, sợ cậu sẽ thấy không hạnh phúc vậy. Doãn Đường Diêu trước kia hay nổi điên lên đột nhiên tình cảm căng thẳng như thế khiến cho đám tụi mình đứng bên cạnh dò xét quan sát bị mê hoặc đến chết rất nhanh đó!"

Tiểu Mễ nhè nhẹ cắn chặt môi, trong tim như bị một thứ gì đó rất mạnh đâm sầm vào một cái.

"Mà ánh mắt cậu nhìn Doãn Đường Diêu..." Uy Quả Quả nghịch ngợm nghiêng đầu quan sát cô, vỗ tay cười lớn. "Đúng, đúng! Chính là biểu cảm thế này! ... Tiểu Mễ, dạo này cậu rất hay thẫn thờ, thường ngồi đờ đẫn bất động không nhúc nhích gì cả, không biết là đang nghĩ ngợi những gì. Tớ nghĩ, có lẽ Doãn Đường Diêu sợ cậu sẽ ngơ ngẩn như thế, mỗi lần cậu trầm mặc xuất thần, tuy anh ta không nói cũng không quấy rầy cậu, nhưng giống như ngửi thấy một mùi vị đau khổ từ người anh ta toát ra ấy..."

"......" Tại sao trước giờ cô lại không hề để ý đến điều đó?

"Nhưng, mỗi khi cậu nhìn Doãn Đường Diêu thì lại khác." Uy Quả Quả nhặt lại quả táo, tiếp tục ăn, "Nhãn thần của cậu vẫn rất dịu dàng, ừ, vô cùng dịu dàng, dịu dàng như thể cậu sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì chỉ để cho Doãn Đường Diêu vui vậy đó. Đúng thế, chính là biểu hiện của cậu lúc ấy..."

"Tớ..."

"Ha ha, cậu quá yêu Doãn Đường Diêu rồi phải không?" Uy Quả Quả dương dương đắc ý phác ra cử chỉ giống như "tớ biết ngay mà".

"..."

"May là Doãn Đường Diêu cũng yêu cậu chết đi sống lại, chứ nếu không cậu lại mất công toi rồi."

Tiểu Mễ cúi đầu, gió ngoài cửa sổ thổi vào nhẹ nhàng lật bay những trang sách, trái tim cô dường như cũng bị thổi đến lay động, một cảm giác chua xót cùng cực lấp đầy trí óc.

Đông Hồ mờ mờ ảo ảo bên ngoài tòa nhà ký túc.

Nước hồ xanh trong và màu trời xanh trong liền lại thành một dải.

"Nhưng tại sao cậu có vẻ không được vui nhỉ?" Uy Quả Quả tò mò quan sát cô, nhíu mày. "Cậu yêu Doãn Đường Diêu, Doãn Đường Diêu cũng yêu cậu, thế thì đáng lẽ cậu phải vui mới đúng chứ? Vì sao cậu vẫn hay đờ đẫn xuất thần thế?"

"..." Tiểu Mễ không biết nên nói thế nào.

"Í... có phải là vì sinh nhật không?" Quả Quả nhướn to mắt.

"Sinh nhật?"

"Ừ. Ngày kia chẳng phải là sinh nhật của cậu sao?"

"Ồ." Tiểu Mễ vuốt vuốt tóc, ngượng nghịu cười. "Ừ nhỉ."

"Cậu đang lo Doãn Đường Diêu sẽ quên không chúc mừng cậu nhưng lại ngại nhắc anh ta chứ gì?"

"Không phải đâu, tớ..."

"Yên tâm đi!" Uy Quả Quả ra sức an ủi cô, "Tuy là trước kia Doãn Đường Diêu rất đuểnh đoảng, nhưng tớ thấy anh ta sẽ không thể nào quên sinh nhật của cậu đâu, chắc chắn sẽ tặng cho cậu một món quà sinh nhật đặc biệt mà!"

"Quả Quả..."

"Tin tớ đi!" Uy Quả Quả vỗ vỗ vào tay cô thật mạnh, tràn đầy tự tin nói thế, căn bản không cho cô có cơ hội nói lời nào.

Thế là Tiểu Mễ cũng không nói nữa.

Cô mỉm cười ngồi bên bàn, nghe Uy Quả Quả phấn khích hào hứng phân tích và dự đoán đủ thứ chuyện lãng mạn có thể sẽ xảy ra, trong ký túc đầy ắp tiếng cười nói náo nhiệt vui vẻ.

Ngoài cửa sổ ký túc là Đông Hồ nối liền với chân trời.

Nước Đông Hồ trong cơn gió cuối thu nhè nhẹ gợn lên những đợt sóng lăn tăn.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Chương 13

PHẦN 1: NÓI VỚI ANH CÂU CHUYỆN EM YÊU THÍCH NHẤT

Một đêm cuối thu.

Ra khỏi cửa Lăng Ba vườn trường Thánh Du là một con đường rộng rãi thoáng mát. Đèn hai bên đường đã được bật sáng, phía Nam con đường có rất nhiều cửa hàng, đèn đuốc trên các bảng hiệu lung linh rực rỡ trong đêm tối.

Phía Bắc con đường là Đông Hồ.

Ánh trăng nhẹ nhàng rải khắp mặt hồ gợn sóng, vô số ngọn đèn đường chiếu xuống mặt nước, giống như vô số những ánh sao sáng lấp lánh.

Gió đêm nhè nhẹ lướt trên mặt hồ.

Uy Quả Quả như đang bị một lời nguyền cực mạnh ếm vào người.

Ánh mắt cô nhìn đăm đăm không chớp, đờ đẫn đứng bên Đông Hồ có đến mười mấy phút. Cho đến lúc Thành Viện đến bên vỗ vỗ vào vai cô, cô mới "a" một tiếng giật mình sực tỉnh.

Uy Quả Quả đã tưởng tượng ra rất nhiều rất nhiều kịch bản liên quan đến chuyện Doãn Đường Diêu sẽ mừng sinh nhật Tiểu Mễ như thế nào, nhưng cô chưa hề nghĩ tới cảnh tượng như thế này bao giờ.

Ánh nến.

Ánh nến nhẹ nhàng lay động.

Vô số những ánh nến lung linh.

Vào mùa hạ, để thuận tiện cho học sinh trường Thánh Du bơi lội và hóng mát, người ta đã cho dựng bàn đá bên Đông Hồ, một chiếc bàn đá mặt vuông to khoảng mười mấy mét vuông, từ đó nhìn ra tứ phía có thể thấy một cây cầu nhỏ quanh co uốn theo hồ. Trên mặt bàn đá lúc này tràn ngập những ngọn nến, ánh nến ấm áp, lóng lánh trong đêm, lung linh chiếu khắp mặt hồ.

Gió đêm nhè nhẹ dìu dịu.

Ánh nến lấp lánh lung linh.

Ánh sáng nến ven hồ và những đốm sao sáng trên trời liền nhau thành một dải, lại còn có thêm ánh đèn đường, vô số những đốm sáng lấp lánh, mờ mờ ảo ảo, lung linh nhạt nhạt từ mặt hồ lóng lánh chiếu đến mặt đất lóng lánh, rọi vào không gian.

Trên sân khấu bằng đá có một chiếc bàn đá.

Trên chiếc bàn bằng đá đặt một chiếc bánh gatô trái cây đẹp tuyệt.

Trên sân khấu đó có mấy chiếc đôn nhỏ bằng đá.

Trong ánh sáng của hàng vạn ngọn nến bao quanh, Thành Viện dẫn Uy Quả Quả nãy giờ vẫn ngây người bước đến.

Doãn Đường Diêu đã đến rồi.

Trong sắc đêm, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tóc chẳng biết tự bao giờ đã nhuộm lại màu đen, vì Tiểu Mễ vẫn chưa đến, anh tỏ ra hơi cô độc và trầm mặc, nhưng trên gương mặt lại toát ra vẻ điển trai kỳ lạ.

Uy Quả Quả vẫn cảm thấy ngoài mái tóc ra, Doãn Đường Diêu còn có những điểm khác hẳn với thường ngày, nhưng cụ thể thế nào thì không nói ra được, chỉ có nước giương mắt lên nhìn anh mà thôi.

Dì Thành cũng đến rồi.

Dì mặc một bộ y phục thật dày ngồi trên xe lăn, thần thái rất điềm tĩnh ôn hòa, Bùi Ưu đi bên cạnh để chăm sóc, nhỏ nhẹ nói chuyện với dì, hỏi dì vài câu về tình hình sức khỏe. Thành Viện chỉ đứng bên cạnh lắng nghe.

Trời dần tối.

Tiểu Mễ vẫn chưa đến.

Ánh nến lay động chiếu khắp sân khấu.

Uy Quả Quả cảm thấy hơi bồn chồn bất an, thật là, Tiểu Mễ đang làm cái gì vậy. Cô lo lắng nhìn về phía Doãn Đường Diêu, sợ anh ta sẽ nổi giận với Tiểu Mễ.

Nhưng ngược lại,

Doãn Đường Diêu chỉ yên lặng đứng trên sân khấu bên mặt hồ, trong bóng đêm, áo sơ mi trắng trên người anh như một vệt sáng yếu ớt. Không tức giận, cũng không phát điên, chỉ yên lặng đợi Tiểu Mễ.

Có tiếng nhạc vẳng tới từ cửa hàng bên kia đường.

Bài hát đó hình như là bài hát chủ cửa hàng đặc biệt yêu thích, cứ lặp đi lặp lại mãi, trong đêm tối tĩnh mịch, giọng hát rõ ràng như đang ở ngay bên tai.

"... Lãng quên bao lâu rồi

Chưa được nghe em nói với anh

Về câu chuyện em yêu thích nhất

Anh đã suy nghĩ rất lâu

Và bắt đầu lo lắng

Có phải anh đã làm điều gì sai?

...

Em khóc nói với anh rằng

Truyện cổ tích chỉ là trò lừa gạt

Anh không thể là hoàng tử của em

..."

Doãn Đường Diêu lặng lẽ đứng đó, quay lưng về phía mọi người. Ánh trăng tỏa sáng bóng hình anh cao lớn cô độc, hình như anh đã đợi rất lâu rồi, bởi vì đã sớm chờ đợi rất lâu cho nên mới không để ý đến chuyện phải chờ đợi thêm nữa.

Không biết đến lúc nào.

Hình bóng Doãn Đường như bị điều gì đó lay động, ánh trăng nhàn nhạt, ánh nến chiếu sáng óng ánh, anh quay người về phía cửa Lăng Ba (chậc, không biết cửa này dịch thế nào đây =,=), dõi nhìn về phía đó, một nụ cười sáng rỡ như ánh sao xuất hiện trên môi anh.

Bùi Ưu cũng nhìn về phía đó.

Cửa Lăng Ba, một cô gái mặc một chiếc váy dài màu trắng, mép váy nhè nhẹ bay trong gió đêm.

Trên đường có một chiếc xe vụt qua.

Cô gái đứng bên đường, mái tóc ngắn mềm mượt như tơ tỏa ánh sáng dịu dàng dưới những ngọn đèn đường, da thịt mỏng manh, đôi môi nhàn nhạt. Cô nhìn về phía Đông Hồ. Những ánh nến lấp lánh khiến ánh mắt cô cũng sáng lên như những đốm sao trên trời. Mép váy thuần trắng đang nhảy múa, cô giống như một tinh linh màu trắng trong đêm.

Nhạc từ cửa hàng ven đường vẳng đến.

"... Em khóc nói với anh rằng,

Truyện cổ tích chỉ là trò lừa gạt

Anh không thể là hoàng tử của em

...

Có thể em sẽ không hiểu

Từ khi em nói yêu anh

Bầu trời của anh ngàn vạn ngôi sao đều tỏa sáng..."

...

"Tiểu Mễ!"

Uy Quả Quả phấn khích nhảy cẫng lên bên bờ Đông Hồ ánh sao rợp trời, ánh nến ngợp trời vẫy tay với Tiểu Mễ.

Màu đêm tuyệt đẹp.

Mặt hồ thoáng lướt qua cơn gió nhẹ, ánh trăng thuần khiết trong màn đêm, trên chiếc bàn đá gấp khúc sáng lên vô số ánh nến.

Ánh nến nhè nhẹ lay động.

"Chúc bạn sinh nhật vui vẻ ~ Chúc bạn sinh nhật vui vẻ ~ Chúc bạn ~ sinh~ nhật~ vui vẻ ~ Chúc bạn sinh nhật vui vẻ!"

PHẦN 2: ĐÂY ĐÂU PHẢI TÁC PHONG CỦA ANH !

Uy Quả Quả, Thành Viện và Bùi Ưu vỗ tay hát.

Doãn Đường Diêu nâng chiếc bánh sinh nhật trên cắm đầy nến lên, đưa đến trước mặt Tiểu Mễ, anh không hát, chỉ là nhìn cô thật sâu thật chăm chú, ánh sáng của những ngọn nến chiếu lấp lánh trong đáy mắt anh.

Dì Thành ngồi trong xe lăn mỉm cười.

Tiểu Mễ chu môi thổi tắt nến.

Mọi người hoan hô, Uy Quả Quả không chờ đợi nổi bắt Tiểu Mễ phải cắt bánh sinh nhật. Tiểu Mễ cắt bánh chia thành từng phần cho mỗi người, Uy Quả Quả sau khi nếm thử hét lên khen ngon, tiếp thêm hai lần bánh mới ngồi xuống ghế thở một hơi đầy thỏa mãn.

"Tiểu Mễ, sao cậu đến trễ thế?" Uy Quả Quả hiếu kỳ hỏi, "Bọn tớ đợi cậu có đến hơn nửa tiếng đồng hồ rồi đấy!"

Đang cắt bánh sinh nhật, nghe cô hỏi thế, lưng Tiểu Mễ đột nhiên có phần cứng lạnh.

Bùi Ưu nhìn Tiểu Mễ. Trong ánh nến nhìn không rõ, nhưng trộm nhìn cũng có thể thấy rõ khóe mắt cô vẫn còn vệt nước mắt chưa kịp khô. Tim anh đau nhói, tự nhiên nhớ ra, đây chắc là sinh nhật đầu tiên cô phải trải qua một mình kể từ sau khi Dực chết.

"Tôi nói với cô ấy là giờ này." Doãn Đường Diêu bước đến, ôm vai Tiểu Mễ, nói với mọi người. "Cho nên thật ra cô ấy đến rất đúng giờ."

Tiểu Mễ hơi ngây người ra.

Doãn Đường Diêu ôm chặt vai cô, sau đó đẩy cô ra, đón lấy con dao trên tay cô giúp cô cắt bánh.

"Tại sao thế?" Uy Quả Quả mở to mắt, "Tại sao lại phải để Tiểu Mễ đến trễ quá lâu như vậy?"

"..."

Con dao cắt bánh khựng lại giữa chừng.

"Vì thế này Diêu mới có đủ thời gian để chuẩn bị chứ." Bùi Ưu cười chọc. "Các bạn không biết đấy thôi, tiệc sinh nhật này Diêu rất căng thẳng. Tuy là chuẩn bị rất lâu rồi nhưng cậu ấy vẫn lo không kịp tự tay thắp sáng từng ngọn nến, nên mới để Tiểu Mễ đến trễ như thế, tránh xảy ra sai sót."

Thành Viện nhìn Bùi Ưu.

Anh đang sờ sờ mũi, nét cười rất tự nhiên.

"Ai da!" Uy Quả Quả bật một tiếng kinh ngạc, "Doãn Đường Diêu đúng là rất tốt rất tốt với Tiểu Mễ!"

"Em mới biết hả?" Bùi Ưu mỉm cười.

"Đương nhiên là em biết lâu rồi." Uy Quả Quả không chịu thua, nói, "Chỉ là... a, đúng rồi! Trời ơi! Vậy chắc là món quà sinh nhật Doãn Đường Diêu chuẩn bị cho Tiểu Mễ còn vô cùng vô cùng tuyệt vời hơn, đúng không?"

Dưới sự thúc giục nôn nóng của Uy Quả Quả, tiến trình của buổi tiệc sinh nhật rất nhanh tiến đến màn tặng quà. Người đầu tiên tặng quà đương nhiên là Uy Quả Quả rồi, cô tặng Tiểu Mễ một chiếc khăn lụa màu trắng rất đẹp.

Thành Viện tặng Tiểu Mễ một cây bút máy.

Nhưng dì Thành...

Dì lại lấy ra một chiếc bình sứ, bên trong là rượu nếp lên men, vị ngọt dịu, mùi thơm nồng nồng.

Tiểu Mễ thấy thế liền ngẩn ra một lúc.

Dì Thành vẫn phải nằm viện, sức khỏe còn yếu, tối nay xuất hiện ở đây đã khiến cô lo lắng rồi, đã thế còn tự tay lên men rượu dành tặng cho cô sao?!

"Thích không?" Dì Thành mỉm cười vuốt vuốt mái tóc ngắn của Tiểu Mễ đang quỳ bên xe lăn.

"Thích ạ."

Tiểu Mễ gật đầu.

Tay dì Thành hơi run run yếu ớt, nhưng nụ cười hiền từ như người mẹ: "Lúc đói bụng, con đập một quả trứng cho vào bát, sau đó đổ ít rượu vào, thêm ít nước sôi, chính là món rượu trứng con thích đấy!"

Tiểu Mễ cắn cắn môi, khóe mắt hoe đỏ.

"Dùng xong rồi nhớ nói với dì nhé, dì sẽ làm thêm cho con nữa, chịu không?" Giọng dì Thành hơi thấp, nhìn Tiểu Mễ, bên bờ hồ trong bóng đêm, dì dịu dàng vuốt mái tóc ngắn mềm mượt của Tiểu Mễ.

"Dạ."

Tiểu Mễ hít một hơi, nở một nụ cười vui vẻ. Ừ, cô muốn mọi người đêm nay phải thật vui.

Ánh nến trên mặt hồ lung linh chiếu sáng.

Gió đêm thổi tới.

Bùi Ưu sờ sờ mũi, nụ cười có phần gượng gạo, anh ngỏ ý xin lỗi Tiểu Mễ: "Xin lỗi em, anh quên mua quà tặng em mất rồi..."

Uy Quả Quả trợn mắt nhìn anh: "Hả?"

Tiểu Mễ cũng ngẩn người ra một lúc, sau đó cười, không ngờ một người tỉ mỉ như anh cũng có lúc quên mất chuyện gì đó. Nhìn bộ dạng anh lúng túng, cô liền vội vã lắc đầu, cười nói:

"Không sao đâu mà."

"Này! Đây đâu phải tác phong của anh!" Uy Quả Quả nghi ngờ nói. "Trước kia cho dù là chuyện nhỏ đến cỡ nào, đến như chuyện Tiểu Mễ ăn tiêu chứ không ăn ớt anh đều nhớ rõ, sao giờ có thể..."

Bùi Ưu vừa xin lỗi rối rít vừa nhìn về phía Tiểu Mễ mặc bộ váy trắng dài đứng giữa ánh nến lung linh, cô đang cười, đôi mắt cong tròn như mặt trăng. Anh cười nhẹ cúi thấp đầu, không ai có thể thấy được ánh mắt anh đang biểu hiện những gì.

Thành Viện cũng không nhìn thấy.

Vậy nên cô cũng thấy rất hiếu kỳ, tròn mắt nhìn anh hồi lâu.

Trong màn đêm ngàn ngôi sao tỏa sáng.

Mặt nước hồ bị gió đêm nhẹ nhàng lay động, ánh nến lung linh trên những gợn sóng, những đốm nến sáng, những đốm sao sáng, ánh sáng những ngọn đèn đường cũng rọi xuống làn nước, sáng rực óng ánh như vô số những viên đá quý lấp lánh.

"Doãn Đường Diêu!"

"Doãn Đường Diêu!"

Trên sân khấu sáng rực ánh nến, Uy Quả Quả hào hứng vỗ tay gọi lớn, cuối cùng cũng đến sự xuất hiện của nam nhân vật chính gây xúc động lòng người rồi, woa, sẽ có điều ngạc nhiên kỳ diệu nào đây?

Ánh trăng mờ ảo.

Trong ánh trăng, chiếc áo sơ mi trắng Doãn Đường Diêu mặc như có chút ánh sáng cô tịch. Nghe tiếng gọi của Uy Quả Quả, anh quay đầu lại nhìn Tiểu Mễ đang đứng bên cạnh.

Tiểu Mễ cũng đúng lúc đó quay nhìn anh.

Thế là...

Ánh mắt anh và cô gặp nhau trong gió đêm của tiết trời cuối thu.

Doãn Đường Diêu mặc áo sơ mi trắng, Tiểu Mễ mặc váy trắng, anh nhìn cô, cô nhìn anh, ánh nến rọi lấp lánh xuống mặt nước hồ, một bức họa đẹp tuyệt duy nhất như vậy, dường như mọi ánh sao trên trời đều tỏa sáng lấp lánh quanh hai người.

Trong tay Doãn Đường Diêu cũng có ngôi sao lấp lánh.

Ngôi sao nho nhỏ, nho nhỏ, sáng rực, tỏa ánh sáng trong lòng bàn tay anh.

Anh nhìn cô chăm chú, sâu sâu.

Đưa ngôi sao sáng lấp lánh đó ra trước mặt Tiểu Mễ.

Trong không gian có vô số những ngôi sao.

Sao sáng lấp lánh .

Ngôi sao trong tay anh sáng đến mê người, lấp lánh lấp lánh, sáng rực rọi vào trong mắt cô. Cô ngây người ngẩng đầu lên, viên kim cương trên mũi anh không còn nữa, chỉ còn lại một vết sẹo nho nhỏ ở đó. Viên kim cương nho nhỏ đang nằm trong lòng bàn tay anh, đính trên một chiếc nhẫn nho nhỏ.

Bùi Ưu nhận ra viên kim cương đó.

Diêu rất thích nó, cảm thấy nó rất đẹp, nên mới đính nó lên trên mũi. Nói theo cách của cậu ấy thì, như thế chỉ cần liếc mắt nhìn xuống dưới là có thể nhìn thấy ngay.

Diêu đã từng kể anh nghe câu chuyện về viên kim cương đó.

PHẦN 3: LẤY ANH NHÉ, ĐƯỢC KHÔNG?

Đó là mấy năm về trước, cậu ta tình cờ phát hiện ra một chiếc nhẫn kim cương nho nhỏ. Mẹ nói với cậu, đó là món quà đầu tiên khi còn yêu nhau ba cậu đã tặng cho mẹ cậu, về sau lúc kết hôn ba cậu đã dùng viên kim cương lớn hơn để thay thế nó. Mẹ đã tặng chiếc nhẫn kim cương đó lại cho cậu, ngón tay cậu lúc ấy nhỏ quá không đeo vừa nên đã lấy viên kim cương ra, đính nó lên mũi.

Rất nhiều người cười nhạo viên kim cương trên mũi cậu quá xấu không nên giữ lại làm gì.

Không ai biết rằng, Diêu thật sự rất thích viên kim cương đó.

Viên kim cương đính trên chiếc nhẫn óng ánh, sáng lên trong ánh nến, sáng lên trong ánh sao, ánh sáng nho nhỏ đó sáng đến nỗi khiến trái tim Tiểu Mễ thít chặt lại đau đớn.

Doãn Đường Diêu chăm chú nhìn cô.

Giọng anh rất trầm, nhưng nương theo gió đêm vẳng rất rõ đến tai từng người đứng trên sân khấu.

"Lấy anh nhé, được không?"

Anh nói với cô.

Đêm yên tĩnh, thế giới sáng rỡ như thế, trong màn đêm có vô số những ngôi sao lấp lánh, mặt hồ phản chiếu vô số ánh nến, trên đường xe cộ phóng qua như bay, đèn đường xanh đỏ rực rỡ như ảo mộng.

Uy Quả Quả kinh ngạc há hốc mồm.

Bùi Ưu nhẹ mỉm cười, anh quay đầu lại nhìn từng đợt sóng nhấp nhô trên mặt hồ.

Ánh mắt Thành Viện nhìn lướt qua Doãn Đường Diêu, lướt qua Tiểu Mễ đang đờ đẫn đứng đó, lướt qua Bùi Ưu với nét cười trên khóe môi, cô hạ mắt nhìn xuống.

Dì Thành ngồi trên xe lăn, ánh sao trên trời tỏa sáng trên người dì khiến dì như biến thành trong suốt.

Trên mặt nước tầng tầng lớp lớp những ánh sao và ánh nến.

Sóng nhẹ nhàng cuộn lên từng đợt.

Từng đợt từng đợt cuộn lên.

Tiểu Mễ thẫn thờ nhìn Doãn Đường Diêu đang đứng trước mặt cô, môi cô bàng bạc, chiếc váy trắng nhè nhẹ bay tung như cánh hoa trắng bị cơn mưa phùn thổi rơi lả tả.

Chiếc nhẫn kim cương tỏa sáng giữa anh và cô.

"Lấy anh nhé, được không?"

Doãn Đường Diêu nhìn chăm chăm cô, hỏi lại lần nữa.

Cô đờ đẫn thẫn thờ, cổ họng không phát ra nổi âm thanh nào.

Sắc đêm yên tĩnh.

Nước hồ nhè nhẹ gợn sóng.

Đáy mắt Doãn Đường Diêu như có một ngọn lửa cuồng nhiệt, anh nhìn cô thật lâu thật sâu. Nhưng cô rất lâu rất lâu chẳng có câu trả lời, khiến bàn tay anh dần dần biến thành lạnh cóng.

Tim lại ùa tới một cơn đau.

Sắc máu trên môi anh biến mất.

Chỉ vì muốn giữ cô lại, sợ gì chuyện trong tim cô không có anh, nhưng chỉ cần cô ở bên anh đã rất tốt rồi.

Đêm tịch mịch.

Trong ánh mắt cô ánh lên vẻ hoảng loạn và bất lực: "... Tại sao?"

Doãn Đường Diêu lãnh đạm nhếch môi mỉm cười, đôi môi hơi tái: "Vì... như thế anh sẽ thấy rất vui." Cô đã từng nói, chỉ cần khiến anh vui, chỉ cần khiến anh thấy hạnh phúc, việc gì cô cũng sẽ làm. Bây giờ, cô có còn nhớ câu nói đó không?

Tiểu Mễ nhìn anh.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Ánh mắt cô như xuyên thấu qua người anh, giống như đang nhìn một người nào đó không tồn tại, ánh mắt có chút sợ hãi, ánh mắt ấy khiến Doãn Đường Diêu càng thấy tim mình nhói đau hơn.

Hồi lâu.

"Anh... sẽ vui chứ?"

Cô nhẹ nhàng hỏi.

Môi Doãn Đường Diêu xuất hiện sắc tím nhợt nhạt, nhưng lưng lại cứng thẳng hơn bao giờ hết: "Có, anh sẽ rất vui, rất vui."

Bài hát bên kia đường lại vọng đến, lặp đi lặp lại:

"... Em khóc nói với anh rằng,

Truyện cổ tích chỉ là trò lừa gạt

Anh không thể là hoàng tử của em

Có thể em sẽ không hiểu

Từ khi em nói yêu anh

Bầu trời của anh ngàn vạn ngôi sao đều tỏa sáng..."

...

"Anh nguyện biến thành thiên sứ

Mà em hằng yêu mến trong truyện cổ tích

Dang rộng vòng tay biến thành đôi cánh che chở cho em

Em phải tin

Tin rằng chúng mình sẽ được như trong truyện cổ tích

Hạnh phúc và vui vẻ bên nhau..."

...

Tiểu Mễ nhìn anh, một nét cười nhẹ nhàng hiện trên môi cô, phớt lên ánh sáng dịu dàng sáng rỡ như ngôi sao trong đêm, cô nhẹ giọng nói:

"Vâng."

Bên cạnh vang lên tiếng thở phào kinh ngạc của Uy Quả Quả.

Thành Viện cũng ngây người.

Ánh nến trên sân khấu lay động trong màn đêm.

Doãn Đường Diêu ôm cô thật chặt, hơi thở nóng rực của anh bên tai cô, anh ôm cô chặt như thế, tưởng chừng hai tay anh siết chặt như xuyên qua xương tủy cô, tiến vào huyết mạch của cô.

Anh ôm cô thật chặt.

Trong đầu trống rỗng, anh quá vui đến không thở nổi, không chú ý đến trong tim cuộn lên từng đợt từng đợt đau đớn, anh ôm chặt ôm chặt lấy cô, kề sát bên tai cô, giọng anh nóng hực như có lửa:

"Em có biết em vừa chấp nhận điều gì không?"

Cô trong vòng tay anh, nhắm nghiền mắt lại:

"Em biết."

"Em có biết anh là ai không?" Hai tay Doãn Đường Diêu ôm chặt cô, môi anh tím tái đi, cơn đau dữ dội khiến toàn thân anh hơi run rẩy, nhưng gương mặt anh đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

"Em biết."

"Gọi tên anh đi..."

"Doãn Đường Diêu..."

"Gọi lại lần nữa!"

"Doãn Đường Diêu..."

Nước mắt từ gò má Tiểu Mễ rơi xuống. Đúng thế, là Doãn Đường Diêu, cô nguyện khiến anh được vui vẻ, nguyện khiến anh sung sướng, nguyện làm bất cứ việc gì khiến anh có được hạnh phúc.

Trái tim lại đang đau như cắt!

Doãn Đường Diêu nhè nhẹ hít hơi.

Anh buông cô ra, nhìn cô thật kỹ. Trong ánh sao đầy trời, anh nhẹ nhàng kéo tay cô, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn lên bàn tay cô, viên kim cương nho nhỏ, trên ngón tay xinh xẻo của cô lóe lên ánh sáng rung động lòng người.

Gió đêm ấm áp lướt qua mặt hồ.

Sân khấu với ánh nến lay động.

Uy Quả Quả nhìn đến thuỗn người ra, bị hai người đang đứng trước mặt làm cho cảm động đến mức thấy vừa ngọt ngào vừa xót xa. Dì Thành ngồi trên xe lăn mỉm cười hiền từ. Thành Viện trầm lặng nhìn Bùi Ưu bên cạnh mình với nụ cười nhẹ như phảng phất có sự cô đơn.

Tiểu Mễ đột nhiên lại đờ đẫn.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Ánh mắt cô như xuyên thấu qua người anh, giống như đang nhìn một người nào đó không tồn tại, ánh mắt có chút sợ hãi, ánh mắt ấy khiến Doãn Đường Diêu càng thấy tim mình nhói đau hơn.

Hồi lâu.

"Anh... sẽ vui chứ?"

Cô nhẹ nhàng hỏi.

Môi Doãn Đường Diêu xuất hiện sắc tím nhợt nhạt, nhưng lưng lại cứng thẳng hơn bao giờ hết: "Có, anh sẽ rất vui, rất vui."

Bài hát bên kia đường lại vọng đến, lặp đi lặp lại:

"... Em khóc nói với anh rằng,

Truyện cổ tích chỉ là trò lừa gạt

Anh không thể là hoàng tử của em

Có thể em sẽ không hiểu

Từ khi em nói yêu anh

Bầu trời của anh ngàn vạn ngôi sao đều tỏa sáng..."

...

"Anh nguyện biến thành thiên sứ

Mà em hằng yêu mến trong truyện cổ tích

Dang rộng vòng tay biến thành đôi cánh che chở cho em

Em phải tin

Tin rằng chúng mình sẽ được như trong truyện cổ tích

Hạnh phúc và vui vẻ bên nhau..."

...

Tiểu Mễ nhìn anh, một nét cười nhẹ nhàng hiện trên môi cô, phớt lên ánh sáng dịu dàng sáng rỡ như ngôi sao trong đêm, cô nhẹ giọng nói:

"Vâng."

Bên cạnh vang lên tiếng thở phào kinh ngạc của Uy Quả Quả.

Thành Viện cũng ngây người.

Ánh nến trên sân khấu lay động trong màn đêm.

Doãn Đường Diêu ôm cô thật chặt, hơi thở nóng rực của anh bên tai cô, anh ôm cô chặt như thế, tưởng chừng hai tay anh siết chặt như xuyên qua xương tủy cô, tiến vào huyết mạch của cô.

Anh ôm cô thật chặt.

Trong đầu trống rỗng, anh quá vui đến không thở nổi, không chú ý đến trong tim cuộn lên từng đợt từng đợt đau đớn, anh ôm chặt ôm chặt lấy cô, kề sát bên tai cô, giọng anh nóng hực như có lửa:

"Em có biết em vừa chấp nhận điều gì không?"

Cô trong vòng tay anh, nhắm nghiền mắt lại:

"Em biết."

"Em có biết anh là ai không?" Hai tay Doãn Đường Diêu ôm chặt cô, môi anh tím tái đi, cơn đau dữ dội khiến toàn thân anh hơi run rẩy, nhưng gương mặt anh đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

"Em biết."

"Gọi tên anh đi..."

"Doãn Đường Diêu..."

"Gọi lại lần nữa!"

"Doãn Đường Diêu..."

Nước mắt từ gò má Tiểu Mễ rơi xuống. Đúng thế, là Doãn Đường Diêu, cô nguyện khiến anh được vui vẻ, nguyện khiến anh sung sướng, nguyện làm bất cứ việc gì khiến anh có được hạnh phúc.

Trái tim lại đang đau như cắt!

Doãn Đường Diêu nhè nhẹ hít hơi.

Anh buông cô ra, nhìn cô thật kỹ. Trong ánh sao đầy trời, anh nhẹ nhàng kéo tay cô, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn lên bàn tay cô, viên kim cương nho nhỏ, trên ngón tay xinh xẻo của cô lóe lên ánh sáng rung động lòng người.

Gió đêm ấm áp lướt qua mặt hồ.

Sân khấu với ánh nến lay động.

Uy Quả Quả nhìn đến thuỗn người ra, bị hai người đang đứng trước mặt làm cho cảm động đến mức thấy vừa ngọt ngào vừa xót xa. Dì Thành ngồi trên xe lăn mỉm cười hiền từ. Thành Viện trầm lặng nhìn Bùi Ưu bên cạnh mình với nụ cười nhẹ như phảng phất có sự cô đơn.

Tiểu Mễ đột nhiên lại đờ đẫn.

Cô ngây người nhìn lòng bàn tay của Doãn Đường Diêu, ở đó, như có phép thuật biến ra một vật nho nhỏ tinh xảo, cô nín thở, khóe mắt lấp loáng ánh lệ.

"Giúp anh đeo vào."

Môi Doãn Đường Diêu tím ngắt, nhìn chăm chăm cô.

Hàng mi Tiểu Mễ run run, nhẹ nhàng lấy nó ra từ lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng đưa tay lên, đính vào trên cánh mũi anh, thế là, nơi đó vốn đeo một viên kim cương, giờ đã thay đổi.

Ánh trăng lặng lẽ tỏa sáng.

Một thiên sứ nho nhỏ trên cánh mũi anh.

Cánh thiên sứ ánh lên bàng bạc, tung bay trên cánh mũi Doãn Đường Diêu, rọi vào mắt anh cũng có một tia sáng lấp lánh, mặc áo sơ mi trắng, trong mơ hồ, sau lưng anh dường như dần dần xuất hiện một đôi cánh.

Ngón tay cô đờ ra trên mặt anh.

Ánh sáng viên kim cương trên ngón tay cô và ánh sáng của thiên sứ trên cánh mũi anh cùng lấp lánh. Đốm sao lung linh trong đêm tối, ánh nến lay động trên mặt hồ. Đêm đó, ánh sáng chiếu rọi nhân gian.

PHẦN 4: SỰ TĨCH MỊCH CHẾT NGƯỜI ÁP CHẾ KHIẾN NGƯỜI TA NGHẸT THỞ

Đêm đó,

Bùi Ưu ngẩng đầu ngắm màn sao trong đêm, ánh sao cũng trải đều trên chiếc áo sơ mi trắng anh mặc, anh không nhìn Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ nữa, nụ cười trên môi dường như càng lúc càng cô đơn.

Nhưng...

Vì không nhìn nữa...

Anh không phát hiện ra môi Diêu dần dần tím ngắt đến kinh hãi, cũng không phát hiện ra sắc mặt Diêu dần dần trắng bệch ra như đôi cánh trong suốt của thiên thần, càng không phát hiện ra đôi tay Diêu đang ôm chặt Mễ, móng tay cũng tím bầm, tím đến nỗi như sẽ bật máu ra.

Lúc Uy Quả Quả hét lên một tiếng đầy sợ hãi,

Bùi Ưu quay đầu lại.

Doãn Đường Diêu sắc mặt trắng bệch ngã quỵ trên sân khấu, những ngọn nến xung quanh bị gió đêm thổi tắt một khoảng lớn, Tiểu Mễ nhào đến ôm chặt lấy anh.

Mà lúc Ưu vội vàng chạy bổ đến bên anh,

Doãn Đường Diêu nằm trong vòng tay Tiểu Mễ, nhịp tim của anh đã ngừng đập rồi, rất nhẹ, một nhịp đập cũng không có, chỉ có thiên sứ trên cánh mũi anh vẫn lấp lánh sáng.

Cửa hàng phía bên kia đường, chẳng biết mắc chứng gì, một lần lại lần nữa, vẫn phát đi phát lại bài hát đó:

"... Lãng quên bao lâu rồi

Không được nghe em nói với anh

Câu chuyện em yêu thích nhất

Anh đã suy nghĩ rất lâu

Và bắt đầu hoảng sợ

Có phải anh đã làm điều gì sai?

Em khóc nói với anh rằng

Truyện cổ tích chỉ là trò lường gạt

Anh không thể là hoàng tử của em

...

Có lẽ em sẽ không hiểu

Từ khi em nói yêu anh

Bầu trời của anh ngàn vạn ngôi sao đều tỏa sáng

...

Anh nguyện biến thành

Thiên sứ em hằng yêu mến trong truyện cổ tích

Dang rộng vòng tay biến thành đôi cánh che chở cho em

Em phải tin

Tin vào kết cục của chúng mình sẽ như truyện cổ tích

Hạnh phúc và vui vẻ bên nhau"
...

...

Đêm đã khuya ở bệnh viện Nhân Ái.

Xe cấp cứu thắng "két" một tiếng rồi bật mở, đèn xe sáng chói cả mắt, bác sĩ và các y tá từ cửa lớn gấp gáp chạy ra, cửa sau xe cấp cứu mở toang, băng ca được đưa ra!

Trong bóng đêm hoảng loạn...

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay