XtGem Forum catalog





"Cảm ơn anh."

"Nhưng mà,không thể cứ giấu mãi thế này,Doãn Đường Diêu chắc chắn sẽ biết thôi."

"Không,"Cô lắc đầu,"Anh ấy sẽ không biết,chỉ cần em không nói,anh không nói."

"Em có thể giấu bao lâu?"

"Có thể giấu bao lâu thì giấu bấy lâu,"Ánh mắt cô kiên quyết,như có thể bất chấp tất cả.

"Anh không biết xảy ra chuyện gì,nhưng mà,Doãn Đường Diêu đã bắt đầu nghi ngờ.Anh ta muốn biết về quá khứ của em,anh ta thậm chỉ đe dọa tối nay kể cả giết anh cũng bắt anh phải nói ra sự thật!"Trịnh Hạo Dương đặt tay lên vai cô,"Tiểu Mễ,anh ta nếu như muốn biết,em sẽ không giấu được đâu!Chỉ cần đến Thanh Viễn tìm hiểu,thì sẽ biết được về Dực!"

Cô im lặng.

"Tiểu Mễ,em tỉnh lại đi có được không?"Trịnh Hạo Dương lắc mạnh vai cô,"Anh ta không phải là Dực,mặc dù anh ta có trái tim của Dực,anh ta cũng không phải là Dực!"

"Anh ấy là Dực."

Cô cắn chặt môi.

"Không phải!Anh ta là Doãn Đường Diêu,anh ta không phải là Bùi Dực!"Trịnh Hạo Dương hét lớn."cầu xin em hãy tỉnh lại đi được không?!Tên của anh ta là Doãn-----Đường -----Diêu!"

"Anh ấy là Dực............"

Tiểu Mễ bịt tai lại hét lên tuyệt vọng.

"Lẽ nào em điên rồi à?Thật sự điên rồi à?!Anh ta làm gì có điểm nào giống Dực!Chỉ là một trái tim mà thôi!Nếu như mắt của Dực cũng hiến tặng thì sao?Nếu như thận cũng hiến tặng thì sao?Nếu như tủy cũng hiến tặng thì sao?Đúng rồi,Dực đã từng đi hiến máu đúng không?Tại sao em không đi tìm!Xem ai là người đang dùng máu của Dực!Tại sao em không di?!"Trịnh Hạo Dương không thể nhịn được nữa,hét lớn.

"Đừng nói nữa-----"

Cô dùng hết sức hét lên,âm thanh xuyên qua màn đêm,cây cối hai bên đường xào xạc kêu.Sau đó,cô bắt đầu run rẩy,run rẩy cố gắng thoát khỏi đôi tay anh,run rẩy lùi lại đằng xa.

Trong màn đêm yên lặng.

Thân thể cô run rẩy giống như một đứa trẻ bị ốm.

Cô run rẩy lùi lại phia sau một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Gió đêm thổi đến,cây cối vẫn xào xạc kêu.Sắc mặt cô nhợt nhạt,giọng nói lại còn nhẹ hơn cả gió đêm:

"Nếu như.....anh ấy không phải là Dực.....em phải làm thế nào?"

Trịnh Hạo Dương kinh ngạc nhìn cô:

"Tiểu Mễ...."

Trong mắt của Tiểu Mễ như có sương mù,chiếc váy của cô trắng như trong suốt,cả người cô hình như có thể ngay lập tức tan biến trong màn đêm.

"Nếu như trên đời nay không còn Dực nữa,thế thì,có phải sẽ chỉ còn em cô đơn một mình không?"

Giọng nói nhè nhẹ.

Giọng nói nhè nhẹ trong làn gió đêm yên lặng.

"Nếu như trên đời này chỉ còn một mình em,em sẽ phải đi đâu đây?"

Trịnh Hạo Dương đột nhiên nghĩ đến vết thương trên cổ tay cô,anh mắt cúi xuống.

Tiểu Mễ hít thở sâu,sau đó,trên khuôn mặt cô nở một nụ cười:"Cho nên anh thấy đấy,Dực không nỡ bỏ em lại một mình,anh ấy để trái tim của anh ấy bên cạnh em.Mặc dù anh ấy không còn nữa,nhưng mà,anh ấy vễn ở bên cạnh em."

"Tiểu Mễ....."

"Hơn nữa,"Cô mỉm cười,đôi môi run rẩy,"Hạo Dương,anh biết đấy,em trước đây rất ích kỷ,khi Dực còn sống,em luôn bắt nạt anh ấy,đến cả thạch trái cây cũng không muốn cho anh ấy ăn.Cho nên,anh ấy không cam tâm ra đi như vậy,em phải trả lại tất cả những gì em còn nợ."

Trái tim của Trịnh Họa Dương đau đớn.

Có lẽ nên tiếp tục mắng cô ấy,để cô ấy hiểu hành vi của mình hoang đường như thế nào,buồn cười nhiều như thế nào,tuy nhiên,trái tim anh đau đớn như có vết thương,cuối cùng không biết nói gì nữa.

".....Nhưng mà,nếu như Doãn Đường Diêu biết em chỉ vì trái tim....."

"Cầu xin anh,Hạo Dương."Cô cắn chặt môi,"Đừng nói với Doãn Đường Diêu,đừng cho anh ấy biết.Nếu như anh ấy biết,anh ấy sẽ tức giận,anh ấy sẽ không thèm quan tâm đến em nữa.Như vậy,phải làm thế nào đây?"

Trịnh Hạo Dương nhìn chằm chằm vào cô rất lâu.

".....Được,anh hứa với em."

Nhẹ nhàng,một nụ cười nở trên môi Tiểu Mễ,cô cười với anh trong màn đêm:

"Cảm ơn anh."

Đây là lần đầu tiên,Trịnh Hạo Dương cười với cô,trước đây nụ cười đó hoàn toàn thuộc về Dực.Cô ấy cuối cùng cũng cười với anh,còn tim anh tại sao vẫn đau nhói như vậy.

Màn đêm yên lặng,ánh đèn vàng vọt.

Dưới ánh đèn.

Tiểu Mễ đột nhiên nghe thấy một âm thanh nào đó.

Cây lá dường như hoảng hốt.

Cô hoảng hốt nhìn ra phía xa,dưới bóng cây đen tối.

Gió đêm từ trong hang thổi ra.

Cây cối xào xạc kêu.

Trong bóng cây đằng xa,hình như có một bóng dáng cô đơn lạnh lẽo.Doãn Đường Diêu đứng đó hình như đã rất lâu rồi,lâu như hàng thế kỷ.Cây lá trên đầu anh xào xạc lay động,giống như một cơn ác mộng.

Anh đứng im ở đó.

Bên tai là tiếng gió nhè nhẹ.

Nhẹ như tiếng sét từ trên bầu trời u tối truyền xuống.

Cây cối cuồng loạn kêu.

Dưới bóng cây đen tối,đôi tay Doãn Đường Diêu lạnh ngắt,máu trong người dường như hoàn toàn đóng băng.Anh cho rằng mình sẽ chết,nhưng mà trái tim đang đau đớn nói cho anh biết rằng anh vẫn còn sống,đây không phải là ác mộng,cái mà anh nghe thấy hoàn toàn là sự thật.

Gió đêm.......

Thổi qua giữa anh và cô......

Cô nhìn thấy anh.

Cô đứng dưới bóng đèn vàng vọt.

ANh đứng dưới bóng cây u tôi.

Cô kinh ngạc tuyệt vọng.

Viên kim cương trên mũi anh tỏa ánh sáng lạnh lẽo.

Trịnh Hạo Dương cũng sững người ra,anh nhìn Tiểu Mễ,cô đứng đó,kinh ngạc và hoang mang,rồi lại nhìn Doãn Đường Diêu,anh dường như bị bao trùm bởi màn đêm.

Cuối cùng cũng không thể giấu kín được.

Trịnh Hạo Dương đưa tay đỡ vai cô định an ủi.Nhưng,tay anh dừng lại giữa không trung,cô ngơ ngác nhìn Doãn Đường Diêu,trong mắt cô không hề có anh.

Giống như một vở kịch,bất kể bắt đầu,giữa chừng hay kết thúc đều không còn chỗ cho sự tham gia của anh.

Không biết bao nhiêu người đi qua.

Trịnh Hạo Dương im lặng ra đi.

Con đường núi chỉ còn Tiểu Mễ và Doãn Đường Diêu đứng đó.

Màn đêm tĩnh lặng.

Lầu 5 Phong Viên cuối con đường núi phảng phất ánh đèn mờ ảo.

Tiểu Mễ chầm chậm đi lại gần Doãn Đường Diêu,bước chân cô hơi run rẩy,cây cối bên đường lại xào xạc kêu,càn lại gần anh lại càng cảm thấy khí lạnh đến kinh người.

Cô cắn chặt môi,nói:

"Anh......"

Cô không biết là anh đã nghe được bao nhiêu,nhưng mà,hơi thở lạnh lẽo của anh trong màn đêm làm cô lo lắng.

Chiếc áo sơ mi trắng của Doãn Đường Diêu trong màn đêm dường như tỏa ánh sáng yếu ớt,anh không nói gì,hai môi cắn chặt.

Cô run rẩy,hít thở sâu,rồi lại hít thở sâu:

"Anh.....đều nghe thấy hết rồi à?"

Ánh mắt anh lạnh lùng:

"Cô hy vọng tôi mãi mãi không nghe thấy,phải không?"

"Em......"

"Trong mắt cô,tôi giống như một thằng ngốc,phải không?"Cơn gió mùa hè nhưng lại mang theo hơi lạnh như mùa đông,trái tim anh đau thắt,giống như đang bị hàng nghìn nhát dao đâm vào.Anh không để cho giọng nói của mình bộc lộc bất cứ tình cảm gì,không muốn lại một lần nữa trước mặt cô biểu hiện giống như một thằng ngốc.

Tiểu Mễ không thở được,lục phủ ngũ tạng của cô đều như co thắt lại,cô hoang mang muốn giải thích một cái gì đó,mở miệng ra,nhưng lại không biết nói gì.

Doãn Đường Diêu lạnh lùng nhìn cô:

"Nói đi,nói với tôi đây chỉ là hiểu lầm,chỉ là tôi nghe lầm mà thôi."

"......"

"Tại sao không nói gì?"Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô,bước lên phía trước mấy bước,đặt tay lên cằm cô,làm cô phải ngẩng đầu lên,"Cô không phải mãi mãi muốn giấu tôi chứ?Sao không tiếp tục lừa dối tôi nữa đi,cả đời lừa dối tôi đi!Đồ dối trá----!!"

Tiểu Mễ khóc.

Nước mắt cô ướt đẫm rồi rơi xuống mu bàn tay anh.

Doãn Đường Diêu nhìn cô,chép chép miệng:"Hôm sinh nhật,cô cũng khóc.Gần đây cô hình như rất thích khóc lóc.....tại sao lại có nhiều nước mắt như vậy?.....Cho tôi biết,những giọt nước mắt này là vì ai?"

Khuôn mặt Tiểu Mễ ướt đẫm nước mắt.

Cô run run nhắm mắt lại.

"Tôi nghĩ rằng,nước mắt của cô là vì tôi,cho nên tôi hoang mang lo lắng như một thằng ngốc,"Doãn Đường Diêu nắm chặt tay,"Cô nhất định thấy tôi rất đáng cười phải không?Trong mắt cô,tôi luôn luôn rất buồn cười phải không?"

"Không phải,không phải!"

Cô khóc lóc lắc đầu,nước mắt cuồng loạn trào ra.

"Xin lỗi......"

Trong mắt là sự hối lỗi tột cùng,cô khóc lóc:

"Xin lỗi....xin lỗi...."

Cô khóc lóc thảm thương,nước mắt ướt đẫm bàn tay anh,trái tim anh như bị bóp chặt lại,đau nhói,làn môi anh tím ngắt.

Doãn Đường Diêu hít thở nhẹ.

Cố gắng đứng thẳng,anh không muốn để cho người mình run rẩy.

"Xin lỗi?Cô có lỗi gì với tôi?Tôi vì tôi mà chạy mười nghìn mét,làm bài luận cho tôi,tìm cho tôi chiếc khuyên kim cương,giúp tôi ôn bài,giúp tôi làm mỳ trường thọ,mua áo sơ mi trắng cho tôi,cô đối với tôi hình như giống một thiên sứ,cô có lỗi gì với tôi?"

Tiểu Mễ khóc,lúc đó,cô thật sự biết rằng mình đã sai.

Cô không phải thiên thần.

Cô là một con ác ma.

Cô tiếp cận anh vì mục đích của mình,nói với anh là muốn cho anh vui vẻ hạnh phúc,cô lương thiện thuần khiết như một thiên sứ.Nhưng mà,đó đều là lời dối trá.....cô là một kẻ ích kỷ,vì Dực,vì muốn ở bên cạnh Dực,cô chưa từng quan tâm đến Doãn Đường Diêu.Cô không quan tâm đến sự hung dữ của anh,bởi vì cô không quan tâm đến anh chút nào.Cô cho rằng mình là một thiên sứ,nhưng mà thiên sứ làm sao có thể làm tổn thương đến người khác như vậy!

Cô làm tổn thương anh.

Kể cả trong nước mắt,kể cả trong màn đêm,nỗi đau đớn trong mắt anh,làm cô hối hận đến mức muốn lập tức chết đi.

Tại sao cô làm tổn thương anh,trái tim của cô cũng đau đớn như vậy,cô phải là ma quỷ mới phải,tại sao cô đột nhiên giận không thể dùng tất cả đổi lại đẻ chưa từng làm tổn thương anh!

Doãn Đường Diêu nắm chặt cằm cô,ngón tay lạnh ngắt,:"nhìn thấy chưa,tôi hôm nay mặc áo sơ mi mà cô tặng.Cô từng nói,tôi mặc nó là đẹp nhất trên thế gian.Tại sao,cô lại không thèm nhìn tôi?"

Nước mắt làm mơ hồ ánh nhìn của cô.

Cô hối hận khóc:

"Xin lỗi......"

Ngoại trừ câu nói này,cô hình như không biết nói gì hơn.

"Thích mặc áo sơ mi trắng có phải là cái thằng tên là 'Bùi Dực" không?Thích ăn mỳ trường thọ cũng là nó phải không?"Doãn Đường Diêu đau đớn,đau đến mức toàn thân run rẩy,đâu đến mức mà móng tay đều biến thành màu tím,"Bởi vì nó,cô mới tiếp cận tôi đúng không?!"

Trong tim Tiểu Mễ càng đau khổ,cô khóc:

"Xin lỗi!Xin lỗi!Xin lỗi!"
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Cơn đau nơi tim càng lúc càng dữ dội,cơn đau kịch liệt dần dần lan khắp toàn thân anh,anh đau đớn,sắc mặt nhợt nhặt,đôi môi tím ngắt.

"Bởi vì tim của nó phải không?"

Doãn Đường Diêu 'khinh khổ vô văn' nói,cơn đau làm anh không thể đặt tay trên cằm cô nữa,anh hạ tay xuống,nhè nhẹ nắm lấy cánh tay cô,rồi lấy tay cô đặt lên ngực phải.

"Rất thích tim của nó phải không?Được,thế thì cô hãy lấy nó ra."

Cô sợ hãi rút tay lại,nước mắt ướt đẫm:

"Xin lỗi,em sai rồi!Em biết em sai rồi,xin lỗi!"

Doãn Đường Diêu nắm chặt tay cô,ngón tay anh lạnh lẽo như băng hàn ngàn năm,nắm chặt tay cô,lực mạnh đó dường như có thể xuyên qua ngực anh lấy trái tim ra!

"Tôi lấy cho cô!"

Anh hét lớn lên trong màn đêm!

"Cô lấy nó ra đi!Không phải cô thích nó à?Lấy nó ra đi,là thứ mà cô yêu quý thì hãy nhanh lấy nó đi!!"

Tiểu Mễ khóc lóc thảm thiết:"Xin lỗi.....em phải làm thế nào,xin anh hãy cho em biết,em phải làm thế nào.....đừng có dọa em như vậy.....em biết là em sai rồi.....xin anh đừng dọa em nữa......."

Cô khóc đến mức toàn thân run rẩy.

Cô biết mình sai,sự ích kỷ của cô càng lúc càng sai,nhưng mà,đã làm tổn thương đến anh,cô không biết làm thế nào để bù đắp cho anh những sai lầm mà cô đã gây ra!

Màn đêm yên lặng.

Ánh đèn vàng vọt.

Trên mặt cô đầy nước mắt.

CÔ khóc giống như một đứa trẻ không biết mình làm sai điều gì,giống như một đứa trẻ phạm sai lầm nhưng không biết phải xử lý thế nào.

Doãn Đường Diêu buông tay cô ra.

Trên môi anh nở nụ cười gượng,anh chăm chú nhìn cô,cuối cùng,nhẹ nhàng giơ tay lên,ngón tay anh lạnh ngắt,có chút run rẩy,anh nhè nhẹ lau nước mắt cho cô,dòng lệ ấm nóng,nóng ấm lên ngón tay lạnh ngắt của anh.

"Tôi cũng không biết phải làm thế nào....."

Làn môi anh tím ngắt,trái tim đau như muốn vỡ nát ra.

"......Nếu như có thể......tôi mong là chưa từng gặp cô......"

Nhìn cô lần cuối.

Anh quay lưng.

Chậm chậm đi vào trong màn đêm.

Trái tim đau đớn từng cơn,anh đau đến mức không còn nhận ra phương hướng,giống như dẫm phải mây đen trong ác mộng,trong màn đêm sắc mặt anh trắng bệch như tờ giấy.

Đau,có làm sao?

Doãn Đường Diêu nhắm mắt lại.

Kể cả trái tim đau đến mức hoàn toàn chết đi,thì cũng có làm sao?Đây cũng không phải là trái tim của anh,đau đến chết đi,cô đau khổ cũng không phải bởi vì anh.

Lại một cơn đau dữ dội đến với trái tim của anh!

Mơ màng với màn đêm phía trước......

Yên lặng.....

Thân người Doãn Đường Diêu yên lặng đổ xuống,gió đêm nhè nhẹ thổi đến,không nghe rõ điều gì.Mặt đất lạnh lẽo,cây cối kêu lên xào xạc,gió xuyên qua hang động dưới đường,dường như có tiếng kêu của cô sau lưng anh,nhưng mà cô kêu cái gì cũng nghe không rõ.......

Thì ra......

Cô.....

Chương 9

Buổi sáng

Bệnh viện Nhân Ái

Cửa sổ phòng bệnh mở một nửa,mưa phùn theo gió bay vào,chiếc rèm cửa màu xanh bay lên trong mưa mùa hè,không khí mát mẻ dễ chịu.

Những dòng nước trong suốt trong ống tiếp dịch yên lặng chảy.

Từng giọt từng giọt.
Added (31/05/2012, 7:55:28)
---------------------------------------------
Nước truyền dịch đi vào cổ tay trái của Doãn Đường Diêu.Trên giường bệnh,anh mặc quần áo bệnh nhân màu xanh,dựa vào chiếc gối trắng tinh,vẻ mặt không biểu cảm nhìn ra ngoài cửa sổ,dường như không thèm quan tâm đến giọng nói của y tá bảo anh phải nằm xuống nghỉ ngơi.

Mưa,không ngừng nghỉ.

Doãn Đường Diêu nhìn ra ngoài cửa sổ,anh dường như dừng lại một chút,không động đậy.Chiếc khuyên kim cương cũng mất đi ánh sáng,giống hệt như là bị lấy mất đi linh hồn.

Bùi Ưu ngồi trên ghế sofa bên cạnh giường bệnh,anh nhìn Doãn Đường Diêu rất lâu,không nhịn được hỏi nhẹ:

"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?"

Doãn Đường Diêu im lặng.

Bùi Ưu đứng dậy đi đến bên cạnh giường bệnh,nhìn thẳng vào anh:"Nói cho tôi biết được không?Xảy ra chuyện gì rồi?Tại sao cậu lại đột nhiên bị bệnh như vậy?Viện trưởng Nhiệm nói may mà cậu được đưa đến bệnh viện kịp thời,nếu không thì........"

Từng giọt nước yên lặng đi vào trong cổ tay trái của Doãn Đường Diêu.

Làn môi Doãn Đường Diêu nhợt nhạt.

Trong dáng vẻ ngang ngạnh đó dường như chứa đựng sự yếu đuối khôn cùng.

"Cô Doãn cả đêm qua không ngủ trông bên cạnh giường bệnh của cậu,mặc dù cô ấy không nói,nhưng mà tất cả mọi người đều thấy là cô ấy rất quan tâm đến câu."Bùi Ưu ngồi bên cạnh giường bệnh của anh,nói với anh,"Tôi biết,có một số điều cậu không muốn nói với mẹ mình,nhưng mà,cậu có thể nói cho tôi mà.Từ nhỏ đến lơn,chúng ta đều có thể tin tưởng lẫn nhau mà,không phải thế sao?"

Bùi Ưu vỗ vỗ vai anh.

Nụ cười trên môi ấm áp.

Chầm chậm-----

Doãn Đường Diêu quay đầu lại,giọng nói có vẻ đau đớn:"Người mà hiến tim cho tôi,có phải tên là......Bùi Dực không?"

"Bùi Dực...."

Bùi Ưu ngơ ngác,lần trước nghe Tiểu Mễ nói về cái tên đó,không biết tại sao,mỗi lần nghe thấy cái tên đó,giống hệ như có một vật gì đó đập vào ngực anh.

"Có phải người đó không?"

"Tôi không rõ."Khi Diêu làm phẫu thuật thay tim anh vẫn chưa tốt nghiệp,mặc dù nói là anh đi theo viện trưởng làm thạc sỹ,nhưng về tình hình của cuộc phẫu thuật lần đó viện trưởng Nhiệm dường như không hề nhắc đến.

"Ưu,giúp tôi tra xem."Doãn Đường Diêu nói buồn bã.

Bùi Ưu xoa xoa mũi,nhìn anh:"Sao vậy,có liên quan gì đến lần bị bệnh này của cậu à?Bùi Dực.....rốt cuộc là ai vậy?"

Ánh mắt Doãn Đường Diêu lạnh băng băng,đôi môi mím chặt.Vẻ mặt của anh làm cho Bùi Ưu kinh ngạc,trong lòng không yên,không hỏi thêm nữa.

"Được,để tôi tìm xem,tìm ra thì tôi sẽ cho cậu biết."

Bùi Ưu mỉm cười nói.

Phòng bệnh lại bắt đầu trở nên yên lặng.

Chỉ có tiếng mưa phùn lách tách bên ngoài.

"Cậu----có phải cãi nhau với Tiểu Mễ rồi không?"Bùi Ưu nghĩ đi nghĩ lại,cuối cũng cũng hỏi.Có lẽ là tình yêu thôi,chỉ có tình yêu mới làm cho Diêu vài ngày trước còn hạnh phúc như ở trên mây,sau một đêm lại đau khổ như phải xuống địa ngục.

Doãn Đường Diêu không biểu cảm,làn mội dường như càng trở nên nhợt nhạt.

"Cô ấy bây giờ đang ở ngoài."

Bùi Ưu khom vại,không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì,cũng không biết làm cách nào để giúp anh và cô hóa giải vấn đề.

"Hôm qua là Tiểu Mễ đưa cậu đến bệnh viện,lúc cậu được cấp cứa,cô ấy cứ khóc.Khi tình hình ổn định lại,cô ấy lại ở bên ngoài phòng bệnh,không ăn không uống cũng không ngủ,chỉ ngồi trên ghế băng khóc.Tôi bảo cô ấy vào thăm cậu,cô ấy cũng chỉ lắc đầu,nói là cậu gặp cô ấy sẽ tức giận.

Anh chưa từng nhìn thấy một cô gái nào có nhiều nước mắt như vậy.

Cô yên lặng khóc,không muốn bị nhìn thấy,cô gục mặt xuống đầu gối.Nhưng mà,mỗi lần anh ra ngoài,nhìn thấy dáng người run rẩy của cô,anh biết là cô vẫn đang khóc,nước mắt dường như xuyên qua người cô lóng lánh trong không trung.

Bùi Ưu chăm chú nhìn Doãn Đường Diêu vẻ mặt đang dần trở nên lạnh nhạt hơn:

"Cậu muốn gặp cô ấy không?"

Ngoài cửa sổ,mưa nhỏ lay động lá cây.

Làn mưa trong suốt.

Lá cây xanh mướt.

Trong lòng Doãn Đường Diêu đau đớn,vẻ mặt anh cô độc ngang ngạnh,ánh mắt lạnh lùng,giọng nói lạnh như băng:

"Nói cho cô ta,đã hết hạn một tháng rồi."

*** ***

Ngoài phòng bệnh.

Tiểu Mễ ngồi trên ghế băng,cô ngơ ngác ngẩng đầu lên,nhìn Bùi Ưu trước mặt mình,đôi mắt sưng đỏ như hạt đào,trên mặt đầy dấu vết của nước mắt.

Added (31/05/2012, 7:55:55)
---------------------------------------------
"Một tháng đã hết hạn?"

Cô hỏi lại,rồi cười gượng.Phải rồi,cô hiểu ý của Doãn Đường Diêu,anh không thích cô,chỉ là bởi vì cô nhảy xuống vòi phun nước tìm thấy chiếc khuyên kim cương anh mới đồng ý hẹn hò với cô một tháng mà thôi.Đã đến kỳ hạn,tự nhiên sẽ phải chia tay,anh và cô tự nhiên sẽ không còn quan hệ gì nữa.

Là như thế à?

Nhưng mà,tại sao trong lòng cô đột nhiên giống như có một khoảng trống,khoảng trống đó càng lúc càng lớn thêm,không ngừng hành hạ cảm giác hối hận và tự trách của cô.Cô cắn chặt môi,cố sức muốn nói với bản thân như vậy!Doãn Đường Diêu không thích cô,cho nên cô không thực sự làm tổn thương anh.Tuy nhiên,cô làm thế nào cũng không thể quên được ánh mắt đau đớn và làn môi tím ngắt của anh dưới bóng cây hôm đó......

Cô là kẻ có tội......

Là do sự ích kỷ của cô làm tổn thương Doãn Đường Diêu.

Làn môi Tiểu Mễ nhợt nhạt,cả người cô run lên.Khi mà cô hiểu được là mình đã làm một việc tàn nhẫn như thế nào,ngay lúc đó,cô đột nhiên không còn dũng khí.Cô muốn chạy trốn,chạy thật xa,thật xa,không muốn nghĩ gì nữa cả.

"Tôi biết rồi......."

Cô cố gắng nở một nụ cười yếu ớt với Bùi Ưu:"Thế cũng tốt........tôi đi đây......nếu như anh ấy có gì.......xin anh.......không......tôi......xin lỗi......"

Cô giống như một đứa trẻ phạm sai lầm đang hỗn loạn,ngay lúc đó cô muốn chạy trốn thật nhanh.

"Đợi một chút!"

Bùi Ưu nhìn thấy thần sắc đau khổ và hoang mang của cô chuẩn bị rời đi,vội vàng giữ chặt vai cô lại,nói lớn

Cô hoang mang ngẩng đầu nhìn anh.

Anh bước nhanh vào phòng nghỉ của bác sỹ,lấy ra một chiếc ô,đưa cho cô,mỉm cười:"Ngoài trời đang mưa."

"......Cảm ơn."Cô ngơ ngác cầm chiếc ô.

"Còn nữa....."Có chút do dự,tuy nhiên sự tò mò đã làm cho Bùi Ưu phải hỏi,"lần trước cô nói 'Bùi Dực'...."

Tiểu Mễ kinh ngạc!

"Bùi Dực là ai?Là người mà tôi quen à?"Anh nhìn cô.

Bùi Dực hỏi:"Anh ta rốt cuộc là ai?"

Cô yên lặng đứng đó,trống rỗng,đối mặt với câu hỏi đó của anh.Cô hoang mang,hoang mang đến muốn cười.Dực,anh ta lại muốn hỏi anh là ai,anh ta hỏi em,anh có phải là người mà anh ta quen không......

Tuy nhiên,cô cuối cùng cũng không thể cười,một lúc như có một nhát dao xuyên vào tim cô.Có còn ý nghĩa nào nữa đây?Để cho anh ấy biết được,cũng chỉ có đau khổ mà thôi.

Lại làm sai rồi.

Không nên nhắc đến anh trước mặt anh ấy mới phải.

Dực,tại sao,từ khi anh không còn nữa,mỗi một việc mà em làm đều là sai lầm ư?

"Nếu như từ trước đến nay không nghe nói đến anh ấy,thế thì,hãy quên cái tên này đi."Vẻ mặt cô có sự đau khổ khó hình dung.

Sau đó-----

Cô dần dần bước đi,dần dần biến mất trong làn mưa mù.Làn mưa lạnh lẽo.....

Bùi Ưu đứng đó,nhìn về bóng dáng cô đằng xa,trong lòng có một cảm giác kỳ lạ,một lúc lâu vẫn không thể nào biến mất.

*** ***

Mưa rơi không ngớt năm ngày liền.

Cả ngày cả đêm rơi,có lúc là mưa lớn,có lúc mưa nhỏ.Mưa rơi không kể ngày đêm,cứ rả rích rơi,cây cối được rửa sạch không còn một hạt vụi,cả không gian dường như là một làn sương mù mịt.

Tiểu Mễ thường đứng bên cạnh cửa sổ phòng,đăm chiêu nhìn ra làn mưa ở Đông Hồ.Thực ra Đông Hồ trong làn mưa đã không còn nhìn thấy rõ nữa,chỉ có một màu xám mù mịt,liên kết thành một dải với bầu trời.

Đăm chiêu đứng cạnh cửa sổ,trong đầu cô cũng hỗn loạn rỗi bời.Không thể nghĩ điều gì,không thể hiểu ra điều gì,không còn phương hướng,không biết nên làm gì,dường như tất cả không còn ý nghĩa nữa.Cô chỉ biết,mỗi khi chỉ cần định nghĩ một điều gì đó,trong tim cô lại đau lên như dao cắt.

Ý mưa lạnh lẽo.

Làn mưa trong suốt bay lượn như không có biên giới.

Dường như trong một đêm,hơi nóng của mùa hè đã biến mất không còn dấu vết,còn mùa thu lại yên lặng bước đến,hơi lạnh đến xương làm cho vạn vật đột nhiên trở nên yên lặng như vậy.

Cho đến một buổi tối,cô Thành đột nhiên ngất xỉu trong phòng trực ban,Thành Quyên và Tiểu Mễ hốt hoảng đưa bà vào bệnh viện.

Cô Thành phải nằm viện.

Bác sỹ có lẽ đã nói gì đó với Thành Quyên,mặc dù lúc cô chăm sóc cô Thành có vẻ rất bình tĩnh,nhưng mà Tiểu Mễ lại vẫn nhận ra có điều gì đó không ổn.Nửa đêm,cô có thể nghe thấy tiếng khóc của Thành Quyên.

Tuy nhiên,Thành Quyên không muốn cho cô biết.

Tiểu Mễ cũng không miễn cưỡng Thành Quyên,cô chỉ muốn hết sức giúp chăm sóc cô Thành là được.Mỗi ngày trong bệnh viện,chạy qua chạy lại chăm sóc cô Thành mặc dù bận rộn và lo lắng,nhưng mà,cô lại không có thời gian nghĩ về vấn đề đó nữa.

Added (31/05/2012, 7:56:32)
---------------------------------------------
Cũng là bệnh viên Nhân Ái,Doãn Đường Diêu đã ra viện rồi.Mỗi khi đi qua phòng bệnh mà anh nằm hôm đó,Tiểu Mễ luôn luôn đột nhiên thất thần,sau đó vụt chạy trốn.

Anh ấy bây giờ thế nào,có khỏe không?

Không.......

Anh vẫn còn đang hận cô,anh nhất định mãi mãi không bao giờ tha thứ cho cô.

Cô giận mình không thể biến thành một con chim(?),chỉ cần giấu đầu vào trong đất cát,giả vờ không nhìn thấy,có phải là có thể xem như không xảy ra bất cứ chuyện gì.

Tiểu Mễ ngồi bên giường bệnh của cô Thành,nghe thấy tiếng cười nhân ái của bà,nghe bà kể về những điều trong quá khứ,nghe thấy nhịp thở bình thản của bà khi ngủ.Không biết tại sao,chỉ cần có cô Thành ở bên cạnh,trong lòng cô dường như có thể bình ổn trở lại.

Hôm đó.

Cô Thành yên lặng ngủ đi.

Tiểu Mễ cầm hộp cơm,yên lặng ra khỏi phòng bệnh,nhẹ nhàng đóng cửa lại.Ngày mai nấu chút cháo,cho một chút hạt sen và bách hợp,hy vọng cô Thành có thể ăn được một chút.

Cô vừa đi vừa nghĩ.

Đột nhiên----

Một dáng người cao lớn đứng chắn trước mặt cô.

Cô ngẩng đầu lên,kinh ngạc nhận ra người đó là Bùi Ưu.Anh mặc đồng phục bác sỹ trắng,dáng người cao ráo.

"Xin chào."

Anh mỉm cười với cô.

Tiểu Mễ cho anh biết về tình hình của cô Thành.Anh an ủi cô không phải quá lo lắng,rồi lấy bút ghi lại phòng bệnh của cô Thành.Nhìn thấy anh,Tiểu Mễ có vẻ như yên tâm hơn rất nhiều,dường như trong nụ cười của anh có một cái gì đó có thể tin tưởng.

Nói xong,Bùi Ưu vẫn nhìn Tiểu Mễ,nụ cười trên môi dần dần mở rộng thành một niềm vui.

"Sao vậy?"

Cô hỏi anh.

".......Tôi biết Bùi Dực là ai rồi."Ánh mắt của anh như đang cố gắng kiềm chế hạnh phúc.

Mọi người đi qua đi lại trong hành lang bệnh viện.

Tiếng bước chân ồn ào.

Giọng nói nhỏ nhẹ.

Bùi Ưu cười nói:

"Anh ta đang ở đâu?"

Ở đâu......

Trong mắt cô dần xuất hiện một làn sương mù,nhìn Bùi Ưu....

"Tôi....có thể gặp anh ta không?"Bùi Ưu xoa xoa mũi,cười như một đứa trẻ,lại có chút căng thẳng,"bây giờ mới biết là tôi còn có một em trai nữa,hơn nữa lại là em sinh đôi,thật là....ha ha......tôi có thể gặp anh ta không?À,bố cũng rất muốn gặp cậu ấy......"

Một bức ảnh

Trong bức ảnh là một thanh niên mặc áo sơ mi trắng,anh đứng dưới bóng cây ngô đồng,ánh nắng chiếu qua vòm cây um tùm tạo nên những tia nắng hiu hắt.Tay phải anh ôm một cô gái,cô gái có mái tóc ngắn mượt mà,cô đang tạo dáng trước ống kính.Anh cúi đầu nhìn cô,im lặng mỉm cười,một nụ cười dịu dàng.

Phòng khách nhà họ Bùi.

Bùi Ưu và Tiểu Mễ ngồi trên ghế sofa dài,đối diện là ba của Bùi Ưu-Bùi Chấn Hoa đang ngồi trên ghế sofa đơn.Ông khoảng ngoài năm mươi tuổi,mái tóc đã điểm bạc,ông im lặng nhìn chàng thanh niên trong bức ảnh,rất lâu không nói gì.Một lúc sau,ông nhẹ nhàng đặt tấm ảnh lên bàn,nhắm mắt lại,nhẹ nhàng tựa đầu vào ghế sofa.

Bùi Ưu cầm bức ảnh mà lúc trước ở trong ví của Tiểu Mễ lên.Anh chăm chú nhìn chàng thanh niên trong bức ảnh,ngón tay như không tự chủ được chạm lên khuôn mặt của chàng thanh niên trong bức ảnh.Biết là đó là em trai mình,biết là em song sinh,nhưng chưa từng nghĩ là có thể giống như vậy.Giống hệt như chính bản thân anh,cùng một thời gian,sống ở một nơi xa xôi.

"Cậu ấy và mẹ.....đều mất rồi à?"

Ngón tay Bùi Ưu run run,anh nắm chặt bức ảnh,chàng thanh niên trong bức ảnh đang mỉm cười với anh.

"Vâng."

Cô cắn chặt môi,âm thanh nhè nhẹ vang vọng trong phòng khách.

"Chết như thế nào?"

"Cô Bùi chết vì bị bệnh,Dực chết vì tai nạn."

"Bệnh gì?Tai nạn gì?"Bùi Ưu vội vàng truy hỏi.

"Có gì khác nhau?"Tiểu Mễ nhẹ nhàng hít thở,giọng nói rất nhẹ,"không phải là từ trước đến giờ đều cho rằng họ đã chết rồi à?Là nguyên nhân gì và có khác biệt gì đây?"

Bùi Ưu không biết nói gì.Cả người anh dần dần run rẩy.

Added (31/05/2012, 7:57:04)
---------------------------------------------
Bùi Chấn Hoa im lặng hồi lâu,nhẹ giọng nói:

"Bác cho rằng,mẹ của Tiểu Dực sẽ không nói với nó sự tồn tại của bác."

Tiểu Mễ hít thở sâu,cô nhìn người đàn ông tên là Bùi Chấn Hoa đó,lục phủ ngũ tạng đầy vẻ phức tạp.Ông ta là ba của Dực,người ba mà Dực chưa từng gặp mặt nhưng luôn ghi nhớ trong lòng.

"Vâng,cô Bùi từ nhỏ đã kể cho Dực,bác đã qua đời từ rất lâu rồi."

Bùi Chấn Hoa nắn nắn vai,thở dài:"Bác biết là cô ấy sẽ làm như vậy."Cô ấy hận ông đã đến mức không thể cứu vãn được.Nhớ lại lần cuối cùng gặp cô ấy,trong mắt cô đầy thù hận,điên cuồng hét lên với ông,cô ấy mãi mãi sẽ không tha thứ cho ông,nói với người con trai mà cô ấy đã mang đi,ông là một kẻ đê tiện đã chết rồi,cô ấy muốn ông mãi mãi không được làm phiền đến cô ấy nữa,mãi mãi không được xuất hiện trước mặt cô ấy.

Cô ấy hận ông.

Cô ấy được quyền hận ông.

Ông cho rằng tình cảm của ông với người phụ nữ đó là một bí mật mà không ai phát hiện ra.Ông chôn chặt tình cảm đó trong lòng,giống như một hũ rượu bị chôn dưới lòng đất,không nhìn thấy và cũng không ngửi thấy.Để không lộ ra bất cứ dấu vết nào,ông thậm chí đã lấy vợ sinh con,người ngoài nhìn vào sẽ thấy ông và vợ rất yêu quý nhau.Nhưng mà,vợ ông cuối cùng cũng phát hiện ra,cô ấy tổn thương,khóc lóc,cãi vã,van nài,ông cũng đã thử từ bỏ tình cảm của mình với người phụ nữ đó đi.

Nhưng mà,ông không làm được.

Tình cảm của ông với người phụ nữ đó dường như đã đi vào xương tủy,khi cuộc sống của ông vẫn tiếp diễn,tình cảm đó sẽ không thể mất đi.

Ông có lỗi với vợ mình.

Bởi vì cảm giác tội lỗi,bởi vì không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của vợ,bởi vì không còn mặt mũi đối diện với cô ấy,cho nên ông không đến làm phiền cô ấy.Đến bây giờ,ông vẫn không muốn nói ra bí mật đó,cũng sợ rằng Tiểu Ưu biết mẹ không muốn gặp mặt nó mà buồn.Ông không kể cho Tiểu Ưu về Tiểu Dực,coi như là hai mẹ con họ đã ra đi rồi.

Bùi Ưu lần đầu tiên nghe thấy ba kể về quá khứ.

Anh sững người nhìn ba.

Làn môi đắng lại,Tiểu Mễ cúi đầu,cô không muốn thất lễ với ba của Dực,nhưng mà cô có thể cảm thấy vẻ mặt mình đang lạnh lùng vô cảm.

"Cho nên,đối với Dực,bác coi như là mình đã qua đời rồi à?"

Bùi Chấn Hoa bỗng nhiên già đi giống như một ông lão.

"Nhưng mà,cháu đã từng nhìn thấy bác."Tiểu Mễ cố gắng mỉm cười với bố của Dực,nụ cười nhẹ mang theo sự run rẩy,"Dực luôn đặt ảnh của bác ở đầu giường.Có lẽ là ảnh hai mươi năm trước của bác,bối cảnh là một sân bóng đá,bác mặc quần áo thể thao,trông rất phong độ."

Cô cười nhẹ:

"Bác yên tâm,Dực rất kiên cường,anh ấy sống rất tốt.Khi học tiểu học,có một số trẻ hư hay trêu Dực không có ba.Chúng quây đánh Dực,nói Dực là kẻ đáng thương,nói là Dực đáng ghét nên ba không thèm Dực nên chết đi.Dực đánh nhau với chúng,bị kỷ luật rất nhiều lần,cả người thường xuyên bị đánh đến chảy máu.Có một lần,cháu đỡ Dực về nhà,anh ấy hỏi cô Bùi,có phải là bởi vì anh ấy đáng ghét hay không,cho nên ba mới chết đi.Cô Bùi tức giận tát anh ấy.

Bùi Chấn Hoa rùng mình.

Tiểu Mễ cười,tiếp tục nói:

"Từ đó về sau,anh ấy không hỏi về bác nữa,anh ấy bắt đầu cố gắng học tập.Dực học rất giỏi,tất cả các kỳ thi anh ấy đều xếp thứ nhất.À,anh ấy lại không phải là thiên tài đâu,có lúc học đến rất muộn,anh ấy rất giỏi thể thao,đá bóng rất hay,là tiền đạo trên sân,đã từng đại diện cho đại học Thanh Viễn đá trận chung kết đại học toàn quốc.Anh ấy đối xử rất tốt với mọi người,tất cả các thầy cô giáo,bạn học,hàng xóm đều rất quý anh ấy.Ảnh của bác anh ấy đặt ở đầu giường,ngày nào trước khi đi ngủ anh ấy cũng nói cho bác biết xảy ra chuyện gì.Anh ấy hoàn hảo ưu tú giống như một thiên sứ,anh ấy nói,mặc dù bác không còn nữa,nhưng mà anh ấy vẫn muốn trở thành đứa con trai mà bác tự hào nhất."

"Tiểu Mễ!"

Bùi Ưu không nhẫn tâm nhìn ba mình đau khổ như vậy,muốn ngăn cản cô tiếp tục nói.

Chiếc váy trắng,bờ vai mỏng manh,mái tóc ngắn bóng mượt,Tiểu Mễ yên lặng ngồi trên ghế sofa,im lặng nhìn Bùi Chấn Hoa,dường như không nghe thấy Bùi Ưu nói gì,đôi mắt sáng dần dần mờ đi:

"Bác biết không?Dực rất yêu bác....."

"Bác có thể đến thăm Dực mà,tại sao không đến thăm anh ấy một chút?"Cô nhẹ nhàng nói,không khóc,"nếu như anh ấy có thể gặp bác,gặp được ba của mình,bác biết là anh ấy sẽ hạnh phúc như thế nào không?"

................

..........

Trong phòng rất yên lặng.

Anh cầm khung ảnh trên bàn lên,bên trong là ảnh của mẹ anh.Anh dùng chiếc khăn mềm mại tỉ mỉ lau tấm kính trên khung ảnh,như sợ rằng có thể xuyên qua tấm kính làm hỏng ảnh của mẹ anh.

Cô ngồi bên cạnh anh,không dám nói gì.

Cô Bùi qua đời đã một tháng rồi,anh chỉ có một người thân duy nhất,sau này không còn mẹ nữa,anh phải làm như thế nào đây?

"Tiểu Mễ....."

"Hả?"

"Anh muốn quay trở về......"

"Quay về?Quay về đâu?"

"Anh muốn quay trở về nơi mà ba và anh trai từng sống."Anh chăm chú nhìn khuôn mặt trong ảnh của mẹ anh,"mẹ anh khi còn sống rất không thích nhắc đến họ,cũng không cho phép anh trở lại nơi đó.

"Ba và anh trai anh đã....."Cô cẩn thận nói,cố gắng tránh nói những điều có thể làm cho anh đau lòng.

Cô đã nghe anh nhắc đến điều đó.

Ba và anh trai anh khi anh còn rất nhỏ đều đã chết rồi,có lẽ lúc đó anh quá nhỏ,không có chút ký ức nào về họ.Trong nhà anh có một vài bức ảnh đã ố vàng,ba anh rất phong độ,anh trai còn là một đứa bé.Anh tên là Dực,anh trai là Ưu,có lẽ có ý nghĩa là "xuất chúng" đây.Nếu như anh trai anh còn sống,không biết chừng sẽ có một cặp song sinh rất tuyệt vời đây.

"Mặc dù họ đã không còn nữa,nhưng mà ở đó có lẽ vẫn còn hơi thở của họ chăng."

Ánh mắt anh buồn buồn.

"Rốt cuộc họ sinh ở đâu,chôn ở đâu,bùn đất và không khí sẽ có một chút hơi thở của họ.Anh nghĩ,họ cũng sẽ muốn nhìn thấy anh.......không biết họ còn nhớ anh không....."

Cô cắn chặt môi,không biết nên nói gì mới phải.

"Ba và anh trai có thích anh không?"Anh bỗng nhiên hơi lo lắng,xoa xoa mũi,"Nếu như họ không thích anh,vậy......."

Cô mở to mắt,cúi xuống trước mặt anh nhìn trái nhìn phải.

"Trời ơi!"

Cô tỏ vẻ kinh ngạc,hai mắt sáng lên.

"Sao vậy?"

"Trên đời này sao lại có một người hoàn hảo như thế này?Học hành giỏi giang,nhân cách ưu tú,hoàn hảo giống hệt như một thiên sứ!Hơn nữa,anh ta lại vô cùng khiêm tốn,thế mà lại còn lo lắng rằng sẽ có người không thích anh ta........chao ôi......"

"Em thì......."Anh mỉm cười,ôm cô đang làm động tác pha trò cười vào lòng.

"Dực,anh thật sự muốn quay về à?"

"Ừ."

"Được thôi,thế thì em đi cùng với anh!"Cô gục mặt vào ngực anh,ôm lấy anh,nụ cười dễ thương.

"Không cần đâu,anh tự đi được mà."

"Không được.Nếu như anh đi một mình,anh sẽ cảm thấy cô đơn."Cô lắc lắc đầu,"Em đã nói rồi,sau này em sẽ luôn ở bên anh,không để anh cô đơn một mình."Nếu như quay trở về quê cũ của anh,không có người thân,chỉ

Added (31/05/2012, 7:58:15)
---------------------------------------------
Bùi Chấn Hoa im lặng hồi lâu,nhẹ giọng nói:

"Bác cho rằng,mẹ của Tiểu Dực sẽ không nói với nó sự tồn tại của bác."

Tiểu Mễ hít thở sâu,cô nhìn người đàn ông tên là Bùi Chấn Hoa đó,lục phủ ngũ tạng đầy vẻ phức tạp.Ông ta là ba của Dực,người ba mà Dực chưa từng gặp mặt nhưng luôn ghi nhớ trong lòng.

"Vâng,cô Bùi từ nhỏ đã kể cho Dực,bác đã qua đời từ rất lâu rồi."

Bùi Chấn Hoa nắn nắn vai,thở dài:"Bác biết là cô ấy sẽ làm như vậy."Cô ấy hận ông đã đến mức không thể cứu vãn được.Nhớ lại lần cuối cùng gặp cô ấy,trong mắt cô đầy thù hận,điên cuồng hét lên với ông,cô ấy mãi mãi sẽ không tha thứ cho ông,nói với người con trai mà cô ấy đã mang đi,ông là một kẻ đê tiện đã chết rồi,cô ấy muốn ông mãi mãi không được làm phiền đến cô ấy nữa,mãi mãi không được xuất hiện trước mặt cô ấy.

Cô ấy hận ông.

Cô ấy được quyền hận ông.

Ông cho rằng tình cảm của ông với người phụ nữ đó là một bí mật mà không ai phát hiện ra.Ông chôn chặt tình cảm đó trong lòng,giống như một hũ rượu bị chôn dưới lòng đất,không nhìn thấy và cũng không ngửi thấy.Để không lộ ra bất cứ dấu vết nào,ông thậm chí đã lấy vợ sinh con,người ngoài nhìn vào sẽ thấy ông và vợ rất yêu quý nhau.Nhưng mà,vợ ông cuối cùng cũng phát hiện ra,cô ấy tổn thương,khóc lóc,cãi vã,van nài,ông cũng đã thử từ bỏ tình cảm của mình với người phụ nữ đó đi.

Nhưng mà,ông không làm được.

Tình cảm của ông với người phụ nữ đó dường như đã đi vào xương tủy,khi cuộc sống của ông vẫn tiếp diễn,tình cảm đó sẽ không thể mất đi.

Ông có lỗi với vợ mình.

Bởi vì cảm giác tội lỗi,bởi vì không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của vợ,bởi vì không còn mặt mũi đối diện với cô ấy,cho nên ông không đến làm phiền cô ấy.Đến bây giờ,ông vẫn không muốn nói ra bí mật đó,cũng sợ rằng Tiểu Ưu biết mẹ không muốn gặp mặt nó mà buồn.Ông không kể cho Tiểu Ưu về Tiểu Dực,coi như là hai mẹ con họ đã ra đi rồi.

Bùi Ưu lần đầu tiên nghe thấy ba kể về quá khứ.

Anh sững người nhìn ba.

Làn môi đắng lại,Tiểu Mễ cúi đầu,cô không muốn thất lễ với ba của Dực,nhưng mà cô có thể cảm thấy vẻ mặt mình đang lạnh lùng vô cảm.

"Cho nên,đối với Dực,bác coi như là mình đã qua đời rồi à?"

Bùi Chấn Hoa bỗng nhiên già đi giống như một ông lão.

"Nhưng mà,cháu đã từng nhìn thấy bác."Tiểu Mễ cố gắng mỉm cười với bố của Dực,nụ cười nhẹ mang theo sự run rẩy,"Dực luôn đặt ảnh của bác ở đầu giường.Có lẽ là ảnh hai mươi năm trước của bác,bối cảnh là một sân bóng đá,bác mặc quần áo thể thao,trông rất phong độ."

Cô cười nhẹ:

"Bác yên tâm,Dực rất kiên cường,anh ấy sống rất tốt.Khi học tiểu học,có một số trẻ hư hay trêu Dực không có ba.Chúng quây đánh Dực,nói Dực là kẻ đáng thương,nói là Dực đáng ghét nên ba không thèm Dực nên chết đi.Dực đánh nhau với chúng,bị kỷ luật rất nhiều lần,cả người thường xuyên bị đánh đến chảy máu.Có một lần,cháu đỡ Dực về nhà,anh ấy hỏi cô Bùi,có phải là bởi vì anh ấy đáng ghét hay không,cho nên ba mới chết đi.Cô Bùi tức giận tát anh ấy.

Bùi Chấn Hoa rùng mình.

Tiểu Mễ cười,tiếp tục nói:

"Từ đó về sau,anh ấy không hỏi về bác nữa,anh ấy bắt đầu cố gắng học tập.Dực học rất giỏi,tất cả các kỳ thi anh ấy đều xếp thứ nhất.À,anh ấy lại không phải là thiên tài đâu,có lúc học đến rất muộn,anh ấy rất giỏi thể thao,đá bóng rất hay,là tiền đạo trên sân,đã từng đại diện cho đại học Thanh Viễn đá trận chung kết đại học toàn quốc.Anh ấy đối xử rất tốt với mọi người,tất cả các thầy cô giáo,bạn học,hàng xóm đều rất quý anh ấy.Ảnh của bác anh ấy đặt ở đầu giường,ngày nào trước khi đi ngủ anh ấy cũng nói cho bác biết xảy ra chuyện gì.Anh ấy hoàn hảo ưu tú giống như một thiên sứ,anh ấy nói,mặc dù bác không còn nữa,nhưng mà anh ấy vẫn muốn trở thành đứa con trai mà bác tự hào nhất."

"Tiểu Mễ!"

Bùi Ưu không nhẫn tâm nhìn ba mình đau khổ như vậy,muốn ngăn cản cô tiếp tục nói.

Chiếc váy trắng,bờ vai mỏng manh,mái tóc ngắn bóng mượt,Tiểu Mễ yên lặng ngồi trên ghế sofa,im lặng nhìn Bùi Chấn Hoa,dường như không nghe thấy Bùi Ưu nói gì,đôi mắt sáng dần dần mờ đi:

"Bác biết không?Dực rất yêu bác....."

"Bác có thể đến thăm Dực mà,tại sao không đến thăm anh ấy một chút?"Cô nhẹ nhàng nói,không khóc,"nếu như anh ấy có thể gặp bác,gặp được ba của mình,bác biết là anh ấy sẽ hạnh phúc như thế nào không?"

................

..........

Trong phòng rất yên lặng.

Anh cầm khung ảnh trên bàn lên,bên trong là ảnh của mẹ anh.Anh dùng chiếc khăn mềm mại tỉ mỉ lau tấm kính trên khung ảnh,như sợ rằng có thể xuyên qua tấm kính làm hỏng ảnh của mẹ anh.

Cô ngồi bên cạnh anh,không dám nói gì.

Cô Bùi qua đời đã một tháng rồi,anh chỉ có một người thân duy nhất,sau này không còn mẹ nữa,anh phải làm như thế nào đây?

"Tiểu Mễ....."

"Hả?"

"Anh muốn quay trở về......"

"Quay về?Quay về đâu?"

"Anh muốn quay trở về nơi mà ba và anh trai từng sống."Anh chăm chú nhìn khuôn mặt trong ảnh của mẹ anh,"mẹ anh khi còn sống rất không thích nhắc đến họ,cũng không cho phép anh trở lại nơi đó.

"Ba và anh trai anh đã....."Cô cẩn thận nói,cố gắng tránh nói những điều có thể làm cho anh đau lòng.

Cô đã nghe anh nhắc đến điều đó.

Ba và anh trai anh khi anh còn rất nhỏ đều đã chết rồi,có lẽ lúc đó anh quá nhỏ,không có chút ký ức nào về họ.Trong nhà anh có một vài bức ảnh đã ố vàng,ba anh rất phong độ,anh trai còn là một đứa bé.Anh tên là Dực,anh trai là Ưu,có lẽ có ý nghĩa là "xuất chúng" đây.Nếu như anh trai anh còn sống,không biết chừng sẽ có một cặp song sinh rất tuyệt vời đây.

"Mặc dù họ đã không còn nữa,nhưng mà ở đó có lẽ vẫn còn hơi thở của họ chăng."

Ánh mắt anh buồn buồn.

"Rốt cuộc họ sinh ở đâu,chôn ở đâu,bùn đất và không khí sẽ có một chút hơi thở của họ.Anh nghĩ,họ cũng sẽ muốn nhìn thấy anh.......không biết họ còn nhớ anh không....."

Cô cắn chặt môi,không biết nên nói gì mới phải.

"Ba và anh trai có thích anh không?"Anh bỗng nhiên hơi lo lắng,xoa xoa mũi,"Nếu như họ không thích anh,vậy......."

Cô mở to mắt,cúi xuống trước mặt anh nhìn trái nhìn phải.

"Trời ơi!"

Cô tỏ vẻ kinh ngạc,hai mắt sáng lên.

"Sao vậy?"

"Trên đời này sao lại có một người hoàn hảo như thế này?Học hành giỏi giang,nhân cách ưu tú,hoàn hảo giống hệt như một thiên sứ!Hơn nữa,anh ta lại vô cùng khiêm tốn,thế mà lại còn lo lắng rằng sẽ có người không thích anh ta........chao ôi......"

"Em thì......."Anh mỉm cười,ôm cô đang làm động tác pha trò cười vào lòng.

"Dực,anh thật sự muốn quay về à?"

"Ừ."

"Được thôi,thế thì em đi cùng với anh!"Cô gục mặt vào ngực anh,ôm lấy anh,nụ cười dễ thương.

"Không cần đâu,anh tự đi được mà."

"Không được.Nếu như anh đi một mình,anh sẽ cảm thấy cô đơn."Cô lắc lắc đầu,"Em đã nói rồi,sau này em sẽ luôn ở bên anh,không để anh cô đơn một mình."Nếu như quay trở về quê cũ của anh,không có người thân,chỉ

Added (31/05/2012, 8:00:16)
---------------------------------------------
có hơi thở của người lạ,Dực nhất định sẽ buồn.Mặc dù cô rất vụng về,không biết cách để an ủi anh,nhưng mà,cô sẽ cố gắng để làm cho anh vui trở lại.

Anh ôm chặt cô.

Trong phòng rất yên tĩnh,cô Bùi trong khung ảnh im lặng nhìn anh và cô,trong mặt dường như có một vẻ phức tạp khó đoán.

"Tiểu Mễ......"

"..........?"

"Ba và anh trai nhất định sẽ thích em."Hương thơm tươi mát từ cơ thể cô tỏa lên mũi anh,anh ôm chặt cô,chờ đợi học có thể nhìn thấy người con gái mà anh yêu.

"Ha ha,thế thì anh phải nói với họ,em rất dễ thương đấy."

"Được."

"Dực,em cũng sẽ thích họ."

Anh hôn lên mái tóc ngắn của cô.

Cô cười ha ha:"Bởi vì em thích anh như vậy,cho nên chỉ cần là người nhà của anh,em đều yêu quý!"

........

.................

Cuối cùng cũng gặp được họ rồi.

Nhưng mà,tại sao không có chút cảm giác vui nào vậy?Dực,anh có buồn không?Ông ấy làm tổn thương anh,đúng không?.......

Mọi thứđã trở nên quá muộn rồi......

Nếu như anh vẫn còn,em nhất định sẽ rất giận ba anh,bắt ông ấy phải xin lỗi anh,bắt ông ấy phải trả lại cho anh gấp nhiều lần.

Nhưng mà-----

Bây giờ thì còn ý nghĩa nào nữa đây?

Tiểu Mễ cắn chặt môi,chầm chầm cất tấm ảnh của Dực vào trong ví.Bất kể thế nào,vẫn đã gặp họ rồi đúng không?Cuộc sống của họ dường như rất đầy đủ,không có gì phải băn khoăn lo lắng.Có lẽ,chỉ là sự xuất hiện của chúng ta sẽ phá hỏng cuộc sống yên ổn của họ mà thôi.

Cô đứng lên,cúi người nói với Bùi Chấn Hoa đang ngồi trên ghế sofa:

"Cháu phải về đây."

Bùi Chấn Hoa thở dài,bỗng nhiên già hẳn đi:"Bác là một người ba không có trách nhiệm.Cháu hận bác,phải không?"

Trong phòng khách rộng rãi sáng sủa.

Không một âm thanh.

Tiểu Mễ yên lặng đứng đó,một hồi lâu nhìn Bùi Chấn Hoa,lâu đến mức thậm chí Bùi Chấn Hoa cho rằng Tiẻu Mễ sẽ từ chối trả lời mà quay lưng bước đi.

"Vâng,cháu hận bác."

Cô cuối cùng cũng nhẹ nhàng nói.

"........Đối với bác là một việc rất đơn giản,có thể mang lại cho Dực rất nhiều niềm vui,nhưng bác lại không làm."

Bùi Chấn Hoa nắm chặt lấy tay ghế.

"Nhưng mà,cháu không thể hận bác."Tiểu Mễ hít thở sâu,đau khổ nói,"bởi vì Dực yêu bác.Bất kể bác làm điều gì,cháu biết Dực cũng sẽ tha thứ cho bác.Anh ấy sẽ giữ nỗi đau ở trong lòng,nhưng bác là ba của anh ấy,cho nên anh ấy yêu bác,mãi mãi cũng sẽ không hận bác.Như thế,cháu có tư cách gì để hận bác đây?"

Lại một hồi yên lặng.

Cô cúi chào Bùi Chấn Hoa:

"Chỉ xin bác.Xin hãy nhớ rằng,bác từng có một người con trai,một người con trai rất tuyệt vời.Mặc dù bác chưa từng gặp anh ấy,nhưng mà---xin đừng quên anh ấy đi."

*** ***

Tiểu Mễ đi khỏi nhà họ Bùi.

Làn gió mùa hè thổi về phía sau lưng cô,trong vườn nhà đầy hương thơm của hoa,ngôi biệt thự trắng của nhà họ Bùi dưới ánh nắng giống như một tòa thành cổ.

Trong tòa thành có rất nhiều câu chuyện nhỉ.

Còn những người đã ra đi đó có quay trở lại đây không?

Ra khỏi vườn nhà họ Bùi,Tiểu Mễ ngẩng đầu,nhìn về phía tòa biệt thự gần như giống hệt ở phía đối diện.

Đó là nhà Doãn Đường Diêu.

Không lâu trước đây,cô còn vui vẻ xách theo mấy túi to đi vào trong đó,để chúc mừng sinh nhật Doãn Đường Diêu.

Hình như đã qua đi rất lâu,rất lâu.......

Mặc dù tất cả vẫn còn gần trước mắt,nhưng lại xa xôi như là đã ra đi mãi mãi rồi.

Tiểu Mễ nắm chặt tay,trong tim bỗng nhiên cảm thấy nhói đau.Cô vội dời mắt khỏi tòa biệt thự nhà Doãn Đường Diêu,quay người đi khỏi.

Dưới tán cây um tùm le lói những tia nắng,con đường núi thẳng tắp rộng rãi.Giống hệt như ngày trước,khu biệt thự nằm giữa lưng chừng núi này vô cùng yên tĩnh,không có người đi bộ,xe cộ cũng rất ít.

Lúc đó----

Một chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ tươi xuất hiện phía cuối con đường,ánh nắng làm chiếc xe tỏa ánh sáng rực rỡ,xe đi rất nhanh,có thể nghe thấy tiếng động cơ kêu lên thật cuốn hút.

Chiếc Ferrari chạy nhanh đến.

Tiếng nhạc cực lớn trong xe tỏa ra xung quanh,trong xe có một nam một nữ.Cô gái mặc váy màu hồng đào,mái tóc dài được buộc bởi cũng một chiếc cặp màu hồng đào,gợi cảm mà thuần khiết.Chàng trai mặc áo phông bó màu đen,miệng nhai kẹo cao su,thần thái ngạo mạn,ánh sáng từ viên kim cương trên mũi làm cho cho anh nhìn càng tà ác hơn.

Tiểu Mễ trong giây lát mất bình tĩnh.

Cô không nghĩ rằng trong hoàn cảnh như thế này lại gặp anh.

Trong chiếc siêu xe.

Na Lộ quay cuồng theo điệu nhạc,vừa nghe vừa hát.Còn Doãn Đường Diêu lái xe,trên môi nở một nụ cười lạnh lùng.

Rất nhanh----

Tiểu Mễ vội vàng trống ra phía sau của một cây lớn,nhắm chặt mắt lại,ngón tay nắm chặt lấy thân cây,không dám hít thở.Không,cô không muốn nhìn thấy anh,cô không biết phải đối mặt với anh như thế nào.

Chiếc Ferrari phi như bay qua các hàng cây.

Bụi cát bay lên.

Trong ánh nắng,từng hạt bụi nhỏ bé bay lượn.

Sau cái cây là một cô gái mặc váy màu trắng,cô gái có mái tóc ngắn đang nhắm mắt lại để lẩn trốn.

Chiếc Ferrari dừng ở đó.

Na Lộ cười nắc nẻ dựa vừa vai Doãn Đường Diêu.

Con đường núi lại trở nên vắng vẻ.

Tiểu Mễ ngơ ngác từ phía sau lùm cây đi ra,cô cúi đầu,không dám quay đầu nhìn bóng dáng chiếc xe biến mất đi,chỉ nhìn xuống dưới chân mình và tiếp tục bước đi.

Bỗng nhiên!

Added (31/05/2012, 8:00:37)
---------------------------------------------
Sau lưng cô bỗng có tiếng lùi xe đinh tai nhức óc.

Tiểu Mễ kinh ngạc quay đầu lại.

Chỉ thấy chiếc Ferrari hồng tươi lùi như bay lại!Tiếng động cơ mạnh mẽ như tiếng sư tử gầm!Tiếng nhạc Rock điên cuồng vang vọng trong bầu trời mùa hè!

Tiếng phanh xe sát sạt!

Chiếc Ferrari màu đỏ tươi chắn trước mặt Tiểu Mễ.

Xuyên qua lớp kính chắn gió,ánh mắt lạnh lùng của Doãn Đường Diêu,ánh mắt u ám,lạnh lùng nhìn Tiểu Mễ......

"Chào...lâu lắm không gặp nhỉ."

Giọng nói bất cần.

Tiểu Mễ ngơ ngác đứng đó,Doãn Đường Diêu lạnh lùng ngồi trong xe,trong vòng tay anh là Na Lộ quyến rũ ngọt ngào.

Thời gian như ngừng lại.

...............

.........

Đêm hôm đó.....

........

Tim anh đau lên từng trận,cơn đau dữ dội lan tỏa khắp người anh,sắc mặt anh nhợt nhạt,đôi môi tím tái.

"Bởi vì trái tim của nó à?"

Doãn Đường Diêu đau đớn,cơn đau dữ dội làm anh không thể giữ chặt lấy khuôn mặt cô,anh buông tay xuống,nhẹ nhàng cầm lấy tay cô,nhẹ nhàng đặt tay cô lên ngực trái của anh.

"Rất thích trái tim của nó à?Được,thế thì cô hãy lấy quả tim này ra đi."

........

Doãn Đường Diêu nắm chặt tay cô,ngón tay anh lạnh lẽo giống như băng giá nghìn năm,dùng sức nắm chặt tay cô,sức mạnh đó dường như có thể xuyên qua ngực anh để lấy đi trái tim.

"Để tôi đưa cho cô!"

Anh hét lên trong màn đêm.

"Nhanh lên,cô lấy nó ra đi!Không phải cô thích nó à?Hãy lấy nó ra ngay đi,thứ mà cô yêu quý sao cô không lấy nó ra ngay đi!!"

......

Doãn Đường Diêu thả lỏng tay cô.

Trên môi anh là một nụ cười đau đớn,anh nhìn cô,cuối cùng,anh giơ tay lên,móng tay anh lạnh như băng,hơi run run,anh nhẹ nhàng đưa tay lên chạm vào những giọt nước mắt của cô,những giọt nước mắt nóng hổi,làm ấm ngón tay lạnh băng băng của anh......

"Tôi cũng không biết phải làm thế nào....."

Làn môi Doãn Đường Diêu tím tái,cơn đau tim càng trở nên dữ dội.

"......Nếu như có thể......tôi hy vọng chưa từng gặp cô......"

......

...............

Chiếc Ferrari màu đỏ tươi.

Na Lộ nũng nịu tựa đầu vào vai Doãn Đường Diêu:"Diêu,thời tiết nóng quá,chúng ta nhanh về nhà đi có được không."Quay mặt nhìn Tiểu Mễ đang đứng đó,cô nhẹ giọng nói,"chào hỏi cô ta làm gì,không biết xấu hổ,lúc nào cũng chỉ biết theo anh mãi không chịu buống."

Doãn Đường Diêu nở một nụ cười lạnh.

Anh nâng cằm Na Lộ lên,đặt một nụ hôn mãnh liệt lên môi cô.Nụ hôn kết thúc,Doãn Đường Diêu ngẩng đầu lên.Anh nhìn Tiểu Mễ,ánh mắt lạnh lùng:

"Tại sao lại ở đây?"

Tiểu Mễ vẫn đứng im đó.

Anh nhíu mày,nhai kẹo cao su:"Cô quả thật là không biết xấu hổ?Một tháng hẹn hò đã kết thúc rồi,tôi nhớ là đã nói với cô."

Cô vẫn đứng im đó ngơ ngác bên đường,làn da dần trở nên nhợt nhạt.

"Cô cho rằng tôi sẽ bị cô làm cho tổn thương à?Ha ha,cô là cái quái gì!"Anh trừng mắt nhìn cô,nhổ kẹo cao su ra bên đường.

Cô đứng đó giống như một con rối không còn dây điều khiển,tất cả biểu cảm và linh hồn đã bị quên mất.

Dưới ánh nắng.

Mái tóc ngắn của Tiểu Mễ tỏa ánh yếu ớt.

Gió mùa hè thổi qua,cô đứng đó,bên tai là tiếng gió rít,trong đầu trống rỗng,chỉ có thế nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của anh,nhưng lại không nghe thấy anh đang nói gì.

"Lại là bộ mặt này,nhìn có vẻ khổ sở đáng thương."Doãn Đường Diêu cười nhạt,anh nhíu mày,cúi xuống nói với Na Lộ,"xin cô hãy học tập người ta,vẻ mặt đáng thương này của cô ta thú vị hơn vẻ mặt ngốc nghếch của cô nhiều!"

Na Lộ ngơ ngác mở to miệng,dáng vẻ quả nhiên nhìn rất ngốc nghếch.

Tiểu Mễ cắn chặt môi,huyết mạch từng chút từng chút một đang đông cứng lại.Nhìn anh,cô muốn nói một điều gì đó,nhưng lại không biết rốt cuộc nên nói gì mới phải.Cô muốn rời đi,nhưng hai chân cô dường như lại cố định trên mặt đất,như không thể cử động được.

Trời đất rộng lớn,cô chỉ muốn trốn chạy!

Nhưng lại không biết trốn chạy đến đâu mới phải......

Trong xe,ánh mắt Doãn Đường Diêu vẫn lạnh lùng,ngón tay anh nắm chặt,Na Lộ liên tục than thở kêu đau.Tuy nhiên trong ánh mắt anh chỉ có Tiểu Mễ,sự im lặng của cô làm anh tức giận!

Thế là------

Anh bước từ trong xe ra.

Bước đến trước mặt Tiểu Mễ,đưa tay lên chạm vào mặt cô:"Thế nào,lại muốn tiếp tục thử xem tôi có phải là thằng ngốc không hả?Có tiếp tục bị cô đùa giỡn không hả?"

Sắc mặt Tiểu Mễ nhợt nhạt,cuối cùng cũng nói ra một câu:

".......Xin lỗi."

Anh giữ lấy má cô,cười nhạt,trong ánh mắt toát lên sự thù hận:

"Tôi rất tò mò,tiếp theo cô sẽ làm như thế nào?Muốn thêm một lần nữa lừa dối sự tha thứ của tôi,đúng không?Có phải là sẽ cả ngày cả đêm đứng trước cửa nhà tôi,giả vờ không ăn không uống,hay nhất là vào lúc trời mưa rào cô run rẩy đứng đó,lúc mà cô ngất đi tôi sẽ tha thứ cho cô?"

Cô nhìn anh.

"Anh sẽ như vậy chứ?"

"Nếu như vậy thì sao?"

"Được.Em có thể làm được."

Đó là lỗi lầm của cô,nếu như chỉ có vậy anh mới tha thứ cho cô,làm cho anh vui hơn một chút,thế thì cứ như vậy.

"Nhưng mà......"Nụ cười của Doãn Đường Diêu dần dần trở nên lạnh lùng tàn nhẫn,"Tôi cứ nhìn thấy cô là cảm thấy buồn nôn,cô vẫn chưa ngất ra đó,tôi đã cảm thấy buồn nôn mà chết rồi,thế phải làm thế nào?"

"Anh----"

Mặc dù biết rằng anh sẽ không tha thứ cho cô,nhưng mà,nghe thấy anh nói như vậy,cô vẫn cảm thấy cả người ớn lạnh.

"Anh thật sự ghét em như vậy à?"

Cắn chặt lấy môi,mùi tanh của máu làm cho cả người cô run lên.

Chiếc khuyên trên mũi tỏa ánh sáng yếu ớt.

Doãn Đường Diêu lạnh lùng nhìn cô.

Bỗng nhiên----

Ạnh hôn lên đôi môi rớm máu của cô!

"Không......"

Đôi môi vừa hôn Na Lộ giờ lại hôn lên môi cô,nhạt nhạt,có một chút mùi kẹo cao su,thêm vào mùi tanh của máu........

"Tôi không ghét cô......"

Anh vừa hôn cô vừa nói.

Tiểu Mễ ngơ ngác~cô lùi lại,nhưng anh giữ chặt lấy người cô,làm cô không thể cử động.

Khuôn mặt Doãn Đường Diêu gần cô như vậy,chỉ cách một hàng lông mi,anh hình như gầy đi một chút,ánh sáng từ viên kim cương trên mũi làm cho ánh mắt anh lạnh lùng u ám,làn môi lại nhợt nhạt,trong sự u ám và nhợt nhạt đó,anh lại vẫn có vẻ cuốn hút lạ kỳ.

Anh nhẹ nhàng rời khỏi đôi môi của cô,rồi nói thầm vào tai cô:

".......Tôi,căm,thù,cô."

Sắc mặt cô trong giây lát trở nên nhợt nhạt như bông tuyết,máu trong người như đóng băng lại,chỉ có sự động đậy của hàng lông mày mới chứng minh rằng cô vẫn còn đang sống.

Doãn Đường Diêu thử cảm nhận nỗi đau của cô.

Nỗi đau của cô rõ ràng như vậy,làm cho người khác không thể không quan tâm,cũng chỉ có sự đau khổ tột cùng của cô lúc đó,có thể làm cho trái tim đang như tan nát ra của anh không còn cảm thấy quá đau đớn nữa.

Cô........

Vẫn còn quan tâm đến anh ư?

Nỗi đau của cô,chỉ là bởi vì trái tim đó,hay là bởi vì anh?

Thì ra anh có thể làm cho cô đau khổ ư?

Nỗi đau của cô lúc đó là bởi vì anh,có thật không?

Bên đường núi.

Doãn Đường Diêu nhìn thẳng vào Tiểu Mễ.

Sắc mặt cô nhợt nhạt,toàn thân run rẩy,mỏng manh như bất kỳ lúc nào cũng có thể gục ngã.

Anh cắn chặt môi,thần thái bất cần và lạnh lùng,giống hệt như một đứa trẻ yếu ớt có thể bất chấp tất cả.

Na Lộ ngồi trong xe không dám nói gì,cô có thể nhìn thấy Doãn Đường Diêu lúc đó rất nguy hiểm,nếu như làm phiền anh,hậu quả sẽ khó tưởng tượng.

Gió mùa hè nhè nhẹ thổi qua.

Hai bên đường núi là những hàng cây um tùm.

Một chiếc BMW màu trắng chầm chầm đi đến,dừng bên cạnh Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ.Cửa xe mở ra,Bùi Ưu bước xuống,anh nhìn Doãn Đường Diêu,rồi lại nhìn Tiểu Mễ,xoa xoa mũi cười gượng.

"Hai người đang cãi nhau à?"

Anh đoán được là đã xảy ra chuyện gì đó.

Trái tim của Bùi Dực có lẽ là được ghép vào người của Diêu,cho nên Tiểu Mễ mới đến nơi đây,cho nên anh mới biết cô,cũng biết được những điều liên quan đến em trai mình.Còn Diêu lại là bạn thân từ nhỏ của anh.Mọi thứ dường như đã được sắp đặt từ trước.

"Không liên quan đến cậu,tránh ra!"

Doãn Đường Diêu giận dữ.Mặc dù muốn cô phải đau khổ giống như mình,nhưng mà tại sao khỉ nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của cô,trái tim anh lại dần dần trở nên đau đớn hơn.

Bùi Ưu nhíu mày.Dáng vẻ của Tiểu Mễ trông giống như đang bị bệnh,cả người không ngừng run rẩy,sắc mặt hết sức nhợt nhạt.

Anh đỡ lấy vai cô,quan tâm hỏi:

"Cô không sao chứ?"

Cô ngơ ngác quay đầu nhìn Bùi Ưu.

Giọng nói ấm áp.....

Cô mãi mãi cũng sẽ không quên được khuôn mặt quen thuộc đó......

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn đôi tay Bùi Ưu đặt trên vai cô,trong người anh đang phát hỏa:"Ưu,tôi bảo cậu tránh ra!Có nghe thấy không!Ở đây không liên quan đến cậu!"

Bùi Ưu nói giọng xin lỗi:"Tiểu Mễ là khách của tôi,tôi nên đưa cô ấy xuống núi,ở đây rất khó gọi xe."Vì an ủi ba,anh không thể lập tức đuổi theo cô,trong lòng đã cảm thấy rất có lỗi.

Còn dáng vẻ của Diêu lúc này,có lẽ cũng không phù hợp để đưa cô về.

Added (31/05/2012, 8:01:10)
---------------------------------------------
"Khách của cậu......"Doãn Đường Diêu nhăn mặt.

"Ừ."

"Cô ta......là khách của cậu?"Doãn Đường Diêu nắm chặt tay,cổ họng anh như tắc nghẹn lại.

"Tôi đưa cô ấy về nhà tôi để hỏi một số chuyện."Đang nói,Bùi Ưu bỗng cảm thấy đôi môi của Diêu tím tái,anh kinh hãi,biết là đó là triệu chứng của bệnh tim phát tác.Anh vội vàng đi đến bên cạnh Diêu,hỏi:

"Diêu,cậu không sao chứ?"

Cơn đau tim từng trận,tia sáng cuối cùng trong mắt Doãn Đường Diêu cũng đã bị lấy đi.Anh không quan tâm đến sự lo lắng của Bùi Ưu,nhìn thẳng vào Tiểu Mễ.

Nụ cười trên môi anh không còn nữa:

"Thì ra,tôi vẫn là thằng ngốc nhất trên thế gian này."

Chương 10

Phần 1:

Từng ngày trôi qua, bệnh của dì Thành lúc khỏe lúc yếu, có lúc có thể dựa vào thành giường nói chuyện một lúc lâu, có khi lại ngủ lịm đi cả ngày trời. Tiểu Mễ mỗi ngày đều túc trực trong bệnh viện bên dì Thành, không hay biết mùa hè đã sắp kết thúc.

Bùi Ưu hầu như mỗi ngày đều đến phòng bệnh xem xét bệnh tình của dì Thành, anh dịu dàng thông hiểu, cẩn thận tỉ mỉ, rất nhanh chóng trở thành người bạn vong niên thinh lặng của dì . Khi bệnh tình của dì nặng hơn, anh cũng suốt ngày ở trong phòng bệnh để Thành Viện và Tiểu Mễ có thể nghỉ ngơi.

Một đêm trong bệnh viện.

Có lúc Tiểu Mễ đột nhiên choàng tỉnh trong giấc mộng.

Cả người toát mồ hôi lạnh, vừa thở dốc vừa mở to mắt nhìn, Bùi Ưu vẫn lặng lẽ ngồi bên cạnh giường dì Thành, ánh trăng rọi khắp phòng khiến bóng hình anh càng thanh tao cao quý. Hình như anh cũng cảm nhận được cử động của cô nên lặng lẽ quay đầu lại mỉm cười dịu dàng.

Nụ cười mỉm ấy...

Từ thần thái, cử chỉ, giọng nói cho đến từng động tác nhỏ đều giống y như Dực.

Ngớ người ra nhìn anh, Tiểu Mễ vừa bước ra từ giấc mộng lúc ấy thường không phân biệt rõ anh là ai. Ngẩn ra nhìn một hồi lâu, sau đó, ánh mắt của cô bắt đầu dần dần ảm đạm. Không phải là anh ấy, cho dù là tướng mạo hay trong xương tủy cũng không phải. Cô đã nhầm lẫn một lần, tàn nhẫn làm tổn thương một người vô tội. Cô không có bất kỳ lý do nào để phạm lại sai lầm một lần nữa.

Cô bắt đầu có ý thức tránh né Bùi Ưu.

Chỉ cần Bùi Ưu xuất hiện trong phòng bệnh, cô đều viện lý do bừa bãi để trốn tránh. Cô biết mình đang trong lúc tinh thần đang sa sút, ý chí sẽ yếu đến độ dễ dàng sụp đổ. Không nhìn thấy gương mặt quen thuộc, không nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô mới không bị mê hoặc lần nữa.

Nhưng mà...

Bùi Ưu lại vẫn tóm được cô một cách kỳ lạ.

Trong hành lang yên tĩnh của bệnh viện, dáng cao cao của anh đã chặn trước khi cô đang muốn né tránh, vẻ mặt ôn hòa và bất lực: "Tại sao muốn trốn tôi? Tôi đáng sợ lắm phải không?"

Tiểu Mễ thất thần không nói được câu nào.

"Nói cho tôi biết nhiều chuyện của Dực hơn được không?" Anh khẩn khoản, "Xin cô đấy!"

Bùi Chấn Hoa rất ít khi có ở nhà.

Nhưng hầu như mỗi lần đến nhà họ Bùi, Tiểu Mễ đều có thể nhìn thấy Doãn Đường Diêu ôm một cô gái ra ra vào vào, anh ta lái một chiếc xe đua đỏ mới tinh, rú ga vọt qua trên đường núi trước vườn hoa, trong xe mỗi ngày đương nhiên đều có một mỹ nữ khác nhau, âm nhạc cuồng loạn vang lên trong không gian vắng lặng, phóng đi với tốc độ nhanh như đạn bay, âm thanh mạnh mẽ của chiếc xe làm kinh sợ cả bầy chim rừng.

Nhìn xa xa...

Hình bóng của Doãn Đường Diêu
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
Tôi hận cô lừa dối tôi, hận cô gạt tôi xong còn làm ra vẻ như chẳng có gì xảy ra, tôi mãi mãi không tha thứ cho cô, nhưng mà cô cũng không màng nếm thử sự tha thứ nếu có được. Tôi hận cô; hận cô xuất hiện trước mặt tôi, nhưng lúc cô cố không xuất hiện trước mặt tôi nữa, ngoài càng hận cô thêm, tôi cũng bắt đầu hận cả bản thân mình!

Vườn hoa nhà họ Bùi.

Ánh nắng chiếu xuyên qua tán lá xanh rậm rạp.

Gió mùa hè mang theo hương hoa lành lạnh.

"Diêu!"

Bùi Ưu hoảng hốt chạy bổ đến.

Doãn Đường Diêu chầm chậm chầm chậm trượt dài xuống đất, làn môi tím xanh, khóe mắt dường như có chút ánh sáng óng ánh. Lúc anh ngã quỵ hai tay vẫn xiết chặt Tiểu Mễ đang đau đớn, nặng nề ngã xuống đất, cho dù đau quặn mà ngất đi, anh vẫn có ý thức bảo vệ đầu cô.

Màn đêm buông xuống.

Ánh sao xuyên qua cửa sổ rọi xuống phòng ngủ.

Doãn Đường Diêu hai mắt khép chặt, mặt trắng bệch nằm hôn mê trên giường, hơi thở của anh rất nhẹ, môi vẫn tím tái. Gió đêm thổi đến, màn cửa bay lật phật, trong ánh sao lung linh trong suốt, Tiểu Mễ đang đờ đẫn đứng bên cạnh giường ngắm nhìn anh. Trong đầu vô cùng hỗn loạn, cô cứ thẫn thờ đứng đó, máu huyết trong tai rần rật chảy, cô biết mình vô phương chạy trốn.

Tất cả là do cô làm ra.

Tất cả phải do cô tự giải quyết.

Bùi Ưu đang khám cho anh, tuy nhịp tim của Diêu rất yếu ớt nhưng cuối cùng cũng đã hồi phục ổn định dần, không còn gì để quá lo lắng nữa. Anh nhè nhẹ cau mày, trong lòng có chút nghi hoặc, Diêu đã làm phẫu thuật thay tim rồi nhưng tại sao mấy ngày gần đây bệnh phát tác ngày càng nhiều? Anh còn nhớ được nghe nói rằng phẫu thuật thay tim cho Diêu rất thành công, cơ bản đã có thể sinh hoạt như người bình thường rồi mà.

Anh nhìn về phía Tiểu Mễ đang đứng bên giường.

Bộ váy trắng của cô bị gió đêm thổi bay nhè nhẹ, da trắng đến gần như trong suốt, đáy mắt tràn đầy nỗi ân hận day dứt, môi bị cắn chặt như sắp bật máu, đôi vai gầy yếu đang run rẩy không ngừng.

Là do cô sao?

Bùi Ưu thở dài, có lẽ mình không nên để Doãn Đường Diêu và cô qua lại nữa. Anh vốn cho rằng Diêu yêu cô sâu đậm như thế, chỉ cần ở bên cô sẽ thấy vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng, sao anh lại quên rằng, cũng chỉ có tình yêu sâu sắc mới nhấn chìm Diêu vào nỗi đau khổ như vậy!

Thế là,

Anh mỉm cười nói với Tiểu Mễ: "Em cứ về trước đi, anh chăm sóc Diêu là được rồi."

Nhưng cô chầm chậm lắc đầu:

"Không!"

Cô không muốn tránh né nữa, không có chỗ nào để cô trốn chạy cả, chỉ cần trong lòng Doãn Đường Diêu vẫn căm hận và đau khổ, dù cô có chạy đến chân trời góc bể cũng không thể quên được việc mình đã gây ra.

Đêm đã khuya.

Lúc Doãn Đường Diêu từ từ mở mắt,

Tiểu Mễ đang nằm nhoài, đầu kê trên nệm trải giường. Ánh sao chiếu vào, mái tóc ngắn mềm mại của cô dường như phát ra chút ánh sáng. Hình như cô đang ngủ, đôi vai lặng lẽ co giật, chiếc váy trắng mỏng manh đến như trong suốt. Doãn Đường Diêu vô thức vươn tay ra, ngón tay khẽ chạm nhẹ vào mái tóc mềm của cô, như một con nhím mềm mại, mái tóc của cô giữa những ngón tay anh man mát và ấm áp.

Một cách lặng lẽ...

Phần gáy của cô trở nên cứng đờ.

Doãn Đường Diêu khi phát hiện ra, toàn thân cũng cứng đơ, nắm chặt tay lại, rút ra khỏi mái tóc của cô, nhãn thần trở nên lạnh lẽo u ám.

Cô ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ nhàng với anh:

"Tỉnh rồi sao?"

Đây là nụ cười đầu tiên cô tặng anh kể từ sau đêm hôm đó, trong nụ cười có chút yếu mềm, chút ăn năn, trong đôi mắt mờ mịt như có sương mù, nhưng đó vẫn là một khuôn mặt tươi cười. Cô nhìn anh, thần thái không có chút gì lẩn tránh, cũng không trốn chạy nữa.

Tiểu Mễ đỡ Doãn Đường Diêu ngồi dậy, để gối nằm lót sau lưng anh, đắp chăn lên người anh cẩn thận, sau đó, cô nhẹ nhàng cười với anh:

"Anh muốn uống chút nước không?"

Doãn Đường Diêu trầm mặc nhìn cô, thái độ lạnh nhạt mà bướng bỉnh.

Rót một ly nước ấm mang đến, cô cẩn thận chậm rãi đặt ly thủy tinh vào trong tay anh, nhẹ giọng nói: "Nên uống bây giờ mới tốt!"

Tay nắm chặt ly nước, Doãn Đường Diêu gườm gườm nhìn cô, trong đáy mắt u tối đầy cảnh giác, khàn giọng hỏi:

"Cô muốn làm gì?"

Tiểu Mễ không hiểu ngước nhìn anh: "Kìa?"

"Tại sao, cô lại giả vờ giả vịt như vậy hả?" Giọng nói của anh lạnh lẽo tàn khốc, ngón tay cứng đơ đến mức như có thể bóp nát ly thủy tinh.

"Không phải trốn tôi như trốn rắn rết sao? Không phải cô ngay cả nói chuyện với tôi cũng không muốn sao? Lại giả bộ thế này, rốt cuộc cô muốn đùa giỡn đến mức nào nữa hả?" Chiếc khuyên trên cánh mũi anh lóe lên ánh sáng lạnh lẽo châm biếm.

Nhìn anh, ánh mắt cô dần dần ủ rũ, rất nhẹ rất nhẹ nói:

"Em không có... chỉ là em... em không biết nên làm thế nào..."

Cô khổ sở cười:

"Nếu có thể chọn lựa lần nữa, em sẽ lặng lẽ đi bên cạnh anh, không quấy nhiễu anh, không để anh phát hiện ra em. Chỉ cần mỗi ngày có thể trông thấy anh, lén lút làm chút việc gì đó cho anh, em nghĩ như thế cũng đã đủ hạnh phúc rồi!"

Doãn Đường Diêu mím chặt môi.

Cô tiếp tục thấp giọng nói: "Là em quá tham lam và ích kỷ, nên mới gây ra chuyện không thể tha thứ này. Anh rất ghét em... em... em cũng căm hận bản thân mình. Em sai rồi, em đã làm sai rồi, đã làm sai một cách không thể khoan dung nổi, nhưng mà, phải làm sao đây?"

Cô nhẹ hít hơi, nhìn anh chăm chú, trong ánh mắt có ý bất chấp tất cả:

"Xin anh nói em biết, bất luận là gì, em cũng sẽ làm !"

Rất lâu...

Ánh mắt Doãn Đường Diêu vẫn lạnh lùng như cũ: "Tôi hận cô, hận đến không thể đập nát đầu cô ra, hận đến mức khi cô chưa xuất hiện trên cõi đời này, tôi sẽ dùng mọi cách để báo thù cô, để cô nếm thử những nỗi đau khổ tôi đang phải chịu đựng."

Tiễu Mễ cắn chặt môi.

"Được."

Thật ra, cô đã sớm nếm trải cảm giác đau khổ đó rồi, chính là cảm giác đau khổ đến khắc cốt khi tâm mới khiến cô đến bên cạnh Doãn Đường Diêu. Và cũng chính vì thế, lúc cô hiểu rõ cô đang khiến người khác bị tổn thương sâu sắc y như vậy, cô mới không thể tha thứ cho bản thân mình.

"Nhưng, tôi không cách gì làm được." Doãn Đường Diêu đau khổ nhắm nghiền mắt. "Không phải vì tôi nhu nhược, mà vì... tôi biết, cô không yêu tôi!"

Cô ngây người.

Nỗi đau khổ tột cùng trên khuôn mặt Doãn Đường Diêu đến khiến người ta phải nghẹt thở, anh trừng mắt, trong đáy mắt anh là sự yếu đuối bất lực: "Cô không yêu tôi, vì thế cô không thể nếm trải sự đau khổ đó, cho nên sự phục thù của tôi chỉ là trò chơi chán phèo của con nít, cuối cùng người bị áp bức và sỉ nhục vẫn là bản thân tôi mà thôi."

PHẦN 5: NẾU NHƯ, EM RỜI KHỎI NƠI NÀY?

Tim cô thắt lại đau đớn.

Nếu có thể, cô nguyện khiến anh được vui vẻ, nếu nỗi đau của cô có thể khiến anh vui sướng hài lòng, có thể khiến anh quên hết tất cả những gì đã xảy ra. Vậy nhưng, vết thương trong tim cô càng xé càng to, không ngừng rỉ máu. Cô biết, việc cô đã phạm phải mãi mãi không thể được tha thứ, không phải vì sự hận thù của anh, mà vì tình yêu của anh.

Rất lâu sau đó,

Cô hết sức khó khăn nói ra:

"Nếu như, em rời khỏi nơi này thì sao?"

Cho dù cô không đành lòng, nhưng mãi mãi biến khỏi nơi này, mãi mãi không xuất hiện trước mặt anh, để thời gian xoa dịu tất cả những ký ức, chắc sẽ tốt hơn chứ?

"Cô không cần trái tim trong ngực tôi nữa sao?" Doãn Đường Diêu lạnh lùng hỏi. "Hoặc, vì không muốn nhìn thấy tôi, nên ngay cả trái tim cô yêu thích cô cũng không cần chứ gì?"

"Không phải!"

Tiểu Mễ đau khổ khàn giọng kêu lên.

"Thế thì là gì?" Anh lạnh lùng nhìn cô chằm chằm. "Vì trái tim này, cô cam tâm tình nguyện ở bên cạnh tôi, sao, giờ lại dễ dàng vứt bỏ thế à? Chẳng phải cô rất yêu nó sao? Chẳng phải thích nó tới mức xem tôi như trò chơi sao? Bây giờ, cô tùy tiện vứt bỏ như thế, cô không sợ vì hận cô mà tôi sẽ tàn nhẫn giày vò trái tim cô yêu quý sao?"

Cô bắt đầu run rẩy: "Không... không thể..."

"Thế à?"

Khóe miệng Doãn Đường Diêu nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.

Ly nước trong tay "xoảng" 1 tiếng đập vào ngực anh, nước chảy tràn khắp nơi, tiếng va đập cực lớn, toàn thân anh run rẩy, môi bắt đầu xuất hiện sắc tím nhợt nhạt.

"Đừng mà!" Cô thất kinh nhào tới, nắm thật chặt tay anh, hoảng sợ kêu thất thanh: "Anh đang làm gì thế?"

Doãn Đường Diêu cười giễu cợt: "Quả nhiên, cái cô quan tâm vẫn là trái tim này!" Nước chảy ướt ngực anh, cảm giác thật lạnh lẽo, anh dường như lại hóa thành con rối, bất cứ đau đớn nào ở trái tim cũng chẳng liên quan gì tới anh.

Tiểu Mễ khóc.

Sao có thể thế được, cho dù mọi việc đều do cô gây ra, người sai là cô, có liên quan gì tới trái tim đó chứ? Cô rất ngốc, rất ích kỷ, rất tham lam, nhưng mà trái tim của Dực không hề sai mà? Đối với cô thế nào cũng được, nhưng tại sao lại làm tổn thương Dực và cả bản thân anh như thế?

"Nếu cô ra đi, tôi thề, cô sẽ hối hận."

Doãn Đường Diêu lạnh lùng nói với cô.

"Chẳng phải anh hận em sao? Chẳng phải anh ghét em sao?" Cô khổ sở khóc. "Nếu vậy, không nhìn thấy em là tốt hơn chứ?"

"Tôi hận cô."

Môi Doãn Đường Diêu tím tái đến động lòng.

"Nhưng, cô không thể ra đi như thế, cô phải làm tất cả để bồi thường cho tôi. Cô không thể khiến tim tôi đau như cắt rồi thoải mái vui vẻ mà đi được. Nếu cô cảm thấy có lỗi với tôi, vậy thì cô phải dùng toàn bộ sức lực của cô để yêu tôi. Đến lúc cô yêu tôi rồi, yêu đến mức không thể rời xa tôi, lúc đó, có thể tôi sẽ đuổi cô đi, đó là sự trừng phạt dành cho cô."

Giọng nói của anh lạnh lùng tàn nhẫn.

Gió đêm cuối hạ mang hương hoa lành lạnh, hơi lạnh thấu cả xương, ánh sao sáng le lói, màn cửa bay nhè nhẹ.

Hận cô là một sự đau khổ.

Nhưng vĩnh viễn không nhìn thấy cô lại khủng khiếp ghê gớm hơn đau khổ nhiều lần, giống như chìm sâu vào một giấc mộng tồi tệ mãi mãi không tỉnh dậy được.

*

Tiểu Mễ thuỗn người ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ đã gần một tiếng rồi, nhãn thần cô đờ đẫn, môi mím chặt, hình như đang suy nghĩ một câu hỏi gì đó mà mãi mãi cũng không tìm ra đáp án. Thành Viện điều chỉnh lại tốc độ của bình truyền dịch, đắp chăn cẩn thận cho dì Thành, thấp giọng nói vài câu với dì, lúc bắt đầu quay người nhìn về phía Tiểu Mễ, phát hiện từ nãy đến giờ cô vẫn thẫn thờ như thế.

"Có chuyện gì à?"

Tiễu Mễ thường thường cười rất vui vẻ, giống như chẳng có phiền muộn gì, vậy nhưng có lúc cô lại chất chứa biết bao tâm sự. Tiểu Mễ vui tươi đơn giản, Tiểu Mễ buồn khổ bi thương, trước đây Thành Viện không thể hiểu rõ đâu mới là Tiểu Mễ thật sự? Thành Viện không thích người ra vẻ bí mật và giả tạo quá đáng nên vẫn giữ một khoảng cách nhất định với Tiểu Mễ. Nhưng thời gian này suốt ngày ở bên nhau, Thành Viện lại bắt đầu dần thích Tiểu Mễ. Có thể mỗi người đều có một bí mật riêng của mình chăng, không muốn để người khác khám phá ra, chỉ cần cô ấy là người hiền lành tốt bụng, hà tất phải biết hết mọi việc của cô ấy để niềm vui cô ấy cố gắng tạo ra bị hủy bỏ ư?

Tiểu Mễ đờ đẫn gật đầu.

Cô thấy ánh mắt thân thiết của Thành Viện, trong ấy chứa đựng sự quan tâm thầm lặng, sự quan tâm ấy giống như một chiếc áo bông mềm mại nhẹ nhàng đắp lên trái tim đang đau đớn của cô vậy.

Mũi Tiểu Mễ cay cay, đột nhiên cô quá xúc động, muốn đem hết mọi chuyện kể cho Thành Viện nghe. Cô đã phạm phải sai lầm không thể tha thứ, đã rất rất hối hận rồi nhưng lại không biết phải làm sao để đền bù. Tiếp tục ở bên cạnh Doãn Đường Diêu ư? Thật ra, cô rất muốn ở lại bên cạnh anh, có thể nhìn thấy anh, nghe thấy anh, có thể lặng lẽ nhẹ nhàng cảm nhận nhịp tim của Dực. Nhưng, nếu cứ ở bên cạnh Doãn Đường Diêu, cô phải che giấu tình cảm của mình thế nào đây, tình cảm của cô có thể tàn nhẫn tổn hại anh thêm lần nữa không?


Ngay lúc ấy

Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra.

Thành Viện và Tiểu Mễ quay người nhìn ra phía cửa.

Bùi Ưu mỉm cười dịu dàng, đồng phục bác sĩ trắng như tuyết, tay cầm hồ sơ bệnh án, vóc dáng cao cao đứng bên cửa, khí chất điềm tĩnh nhẹ nhàng khiến người ta có cảm giác yên lòng. Nhưng cạnh anh còn có một người nữa, trên cánh mũi người đó phát ra ánh sáng lành lạnh của kim loại, vừa cao vừa đẹp trai, ánh mắt lạnh lẽo, đôi môi mím chặt một cách ngạo mạn.

Tiểu Mễ kinh hãi.

Doãn Đường Diêu mà lại đến phòng bệnh của dì Thành!

Anh nhìn cô.

Ánh mắt lạnh nhạt cô độc, đáy mắt ẩn giấu sự cố chấp yếu đuối, ánh mắt anh xuyên thấu không khí, xuyên thẳng vào tim cô, khiến trái tim cô thít nghẹt đau đớn!

Dì Thành chầm chậm ngồi dậy, giọng nói đầy yêu thương với Doãn Đường Diêu:

"Cám ơn con đã đến thăm dì."

Doãn Đường Diêu từ từ thu ánh mắt khỏi Tiểu Mễ về, nhìn dì Thành, trầm giọng nói: "Dì... đã khỏe hơn chưa?"

Thành Viện hơi giật mình, học chung lớp với Doãn Đường Diêu 3 năm rồi, đây vẫn là lần đầu tiên nghe cậu ta nói lễ phép lịch sự thế. Ha, mặt trời chắc mọc ở đằng Tây rồi!

Vậy nhưng, đây mới chỉ là sự khởi đầu của những gì sau đó khiến người khác phải kinh ngạc ~.

Hai tiếng đồng hồ tiếp theo, Doãn Đường Diêu vẫn ở lại phòng bệnh, anh trầm lặng nghe dì Thành nói chuyện, có lúc gật đầu để biểu thị anh đang nghe, có lúc anh giúp đi gọi y tá để đổi thuốc. Hình như anh chỉ đến vì bệnh tình của dì Thành, tuy lý do này khiến người ta không thể tin nổi. Hơn nữa ngoài lúc vừa đến phòng bệnh ánh mắt anh dừng lại ở Tiểu Mễ ra, thời gian còn lại anh không nhìn cô thêm lần nào nữa, giống như cô chỉ là người vô hình mà thôi.

PHẦN 6: CHỈ XEM ĐÓ NHƯ LÀ MỘT CƠN ÁC MỘNG MÀ THÔI

Lúc chạng vạng, ánh tịch dương xiên xiên chiếu vào phòng bệnh.

Dì Thành đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Tiểu Mễ dọn dẹp đồ đạc xong, nhẹ nhàng chuẩn bị rời khỏi đây thì nhịn không nổi, quay đầu nhìn Doãn Đường Diêu. Anh ngồi quay lưng lại, trong ráng chiều nghiêng nghiêng, tấm lưng thẳng vẫn tỏa ra một mùi vị lạnh lẽo.

Cô lén thở dài.

Cúi đầu nhẹ nhàng đi về phía cửa.

Trong đầu Tiểu Mễ vô cùng hỗn loạn, cả buổi chiều ngồi trong phòng bệnh với anh, tất cả những suy nghĩ đều biến thành căng thẳng và hoảng loạn. Thì ra, anh ấy có thể ảnh hưởng mạnh mẽ đến mình thế sao? Cô cắn cắn môi, đột nhiên cảm thấy một sự sợ hãi kỳ lạ, mạch chạy rần rật bên tai, cô không nhìn thấy gì nghe thấy gì nữa.

Cô đưa tay ra nắm vào tay vịn cửa.

Không kéo cửa ra được.

Lại cố gắng.

Vẫn không mở được.

Dường như cánh cửa bị một sức mạnh giữ chặt lại.

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, một bóng cao lớn u tối từ trên cao phủ trùm lấy cô, tay phải Doãn Đường Diêu đang ghì chặt cánh cửa, lạnh nhạt nhìn cô chăm chú: "Muốn đi rồi à?"

Cô sợ hãi: "... vâng..."

"Được."

Anh buông tay.

Cửa phòng bệnh "cạch" một tiếng mở ra.

Doãn Đường Diêu lạnh lùng nhếch mép, lạnh lùng nắm chặt tay cô. Tiểu Mễ thất kinh, anh lại chẳng màng đến phản ứng của cô, cứ nắm chặt tay cô, ra khỏi phòng bệnh.

Trong phòng bệnh.

Thành Viện mỉm cười.

Bùi Ưu dường như cũng mỉm cười, nhưng anh nhè nhẹ lắc đầu, trong ráng chiều không thấy rõ nét mặt của anh.

Hoàng hôn nhuộm đỏ không gian.

Gió nhẹ nhàng ấm áp thổi tới.

Doãn Đường Diêu nắm tay Tiểu Mễ ra khỏi bệnh viện, trên đường người qua kẻ lại, xe cộ đan nhau ngược xuôi, anh nắm chặt tay cô, trầm mặc bước đi.

Tay anh rất lạnh.

Môi anh mím chặt lạnh lùng.

Ngón tay Tiểu Mễ cũng lạnh đến mức cứng đơ, nhưng cô không dám giằng tay ra khỏi tay anh, vì cách anh nắm tay cô rất cố chấp, dường như đó là sự ương gàn và kiên trì trong cả cuộc đời anh.

Đi rất lâu rất lâu.

Đi từ lúc chạng vạng đến khi trời sụp tối.

Từ lúc trời sụp tối đến khuya.

Rất trầm mặc, Doãn Đường Diêu nắm chặt tay cô, cứ thẳng tiến mà đi, đi từ đường này đến đường kia, từ đường nọ sang đường khác, ánh trăng như nước, ánh đèn như sao, những người bộ hành và xe cộ qua lại không ngớt.

Cuối cùng...

"Chúng ta... phải đi đâu?"

Tiểu Mễ phát hiện mình đã sớm lạc đường rồi, nhìn quanh quất bốn bề, một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Cô và anh như đã bước vào một không gian kỳ dị.

"Không biết."

"Không biết...?"

"Đúng. Tôi muốn đến một nơi có thể quên đi tất cả, nhưng, tìm không ra." Doãn Đường Diêu lãnh đạm nói.

"Nếu như..."

"Một nơi để quên hết tất cả, nhưng em vẫn ở bên cạnh tôi. Nếu như phải để em ra đi mới có thể quên được mọi việc, vậy thì..." Gương mặt Doãn Đường Diêu thờ ơ, nhưng bàn tay lạnh lẽo nhè nhẹ siết chặt hơn, nắm chặt lấy cô hơn trong tim mình. "Thế thì, tôi nguyện giữ nguyên mọi thứ như cũ."

Màu đêm thâm trầm mỹ lệ.

Ngọn đèn ấm áp.

Ánh sao lành lạnh.

Doãn Đường Diêu cúi người hôn Tiểu Mễ, môi anh mang chút hơi lành lạnh, run rẩy, nhưng rất dịu dàng. Trong gió đêm, anh hôn cô, giọng nói rất nhẹ rất nhẹ:

"Để chúng ta trở về trước đêm đó đi, anh chẳng nghe thấy gì cả."

Xem như đó chỉ là cơn ác mộng mà thôi.

Tỉnh mộng rồi.

Tất cả vẫn tốt đẹp như cũ.

Chương 11

PHẦN 1

Những ngày sau đó, Doãn Đường Diêu bắt đầu xuất hiện thường hơn trong phòng bệnh của dì Thành, anh trầm mặc rất ít nói chuyện, trầm mặc học cách làm nhiều việc. Khi bình truyền dịch tốc độ quá chậm hay quá nhanh, anh cũng điều chỉnh lại cho phù hợp, lúc đến giờ uống thuốc anh cũng nhớ giúp rót nước ấm cho dì Thành uống, lúc dì Thành ngủ anh sẽ nhẹ bước đi mà không gây ra tiếng động nào.

Dường như chỉ trong một đêm.

Doãn Đường Diêu từ một người cứng đầu bạt mạng biến thành chín chắn lịch sự.

Uy Quả Quả sau khi nghỉ hè xong quay trở lại trường, rất kinh ngạc trước sự thay đổi của Doãn Đường Diêu, cô hiếu kỳ cứ đeo bám theo hỏi Tiểu Mễ cả ngày, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đến nỗi sự thay đổi kinh thiên động địa thoát xác đổi xương lại xuất hiện ở Doãn Đường Diêu, con người hết thuốc chữa này!

Chắc là do tình yêu đấy!

Tuy Tiểu Mễ cứ thẫn thờ nhìn cô mà không cho cô bất kỳ câu trả lời nào, nhưng Uy Quả Quả có thể hoàn toàn khẳng định đó chính là nguyên nhân tuyệt đối chính xác. Chỉ có tình yêu mới biến Doãn Đường Diêu thành một người ưu tú mê người, chỉ có tình yêu mới khiến Doãn Đường Diêu trong mắt Tiểu Mễ làm nhiều điều khiến người ta có cảm giác run sợ đến thế!

Xem ra Tiểu Mễ và Doãn Đường Diêu rất hợp nhau mà!

Uy Quả Quả hài lòng nghĩ, một người như thiên sứ, một người như ác quỷ, thiên sứ cứu vớt ác quỷ, chân thiện mỹ chinh phục tà ác, thế giới quang minh thật. Đẹp biết bao nhiêu, ha ha.

Dì Thành đã ngủ rồi, gần đây thời gian hôn mê của dì càng ngày càng dài, cơ thể hình như càng suy nhược. Tiểu Mễ ngồi bên cạnh giường lo lắng nhìn khuôn mặt đầy yêu thương của dì trong lúc ngủ, cho dù Thành Viện không chịu nói rốt cuộc là bệnh gì, nhưng cô có thể thấy được bệnh tình của dì đang dần dần chuyển thành ác tính.

Ánh nắng ban trưa nhẹ nhàng chiếu khắp phòng.

Hồi lâu sau, Tiểu Mễ đứng dậy, cô quay đầu lại, đột nhiên thất kinh trước một đôi mắt mạnh mẽ và cô độc, u tối đến giống như một đầm nước sâu, hơi lành lạnh nhưng rất nóng bỏng. Doãn Đường Diêu nghiêng nghiêng dựa vào tường, thấy cô quay đầu lại, anh tránh né đôi mắt của cô, trầm mặc mà yên tĩnh giống như anh vốn không hề tồn tại trên thế gian này vậy!

Tim cô như bị rút ra, đau đớn!

Chính là như thế.

Tốt rồi sao? Giống như mọi việc chưa từng xảy ra? Thật có thể làm được chứ? Cô và anh mỗi ngày đều gặp nhau như hình với bóng, mãi mãi ở bên nhau. Nhưng, chỉ cần nhìn thấy anh là cô lại thấy đau đến mức không thở nổi, cô không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu, chỉ biết vết thương trong tim cô không những không được cầm máu mà còn rách toạc ra rất đau đớn!

Cố gắng để tâm tình bình tĩnh lại!

Tiểu Mễ nhẹ nhàng đến bên Doãn Đường Diêu:

"Mệt lắm rồi phải không?"

Đêm qua Thành Viện có việc nên anh một mình túc trực bên dì Thành cả ngày, dưới đôi mắt hằn lên một quầng thâm mờ mờ, xem ra anh rất mệt mỏi và suy sụp, vốn phải sớm về nhà nghỉ ngơi nhưng anh lại không đi, cứ đợi trong phòng bệnh, đến lúc cô đến, cho tới tận bây giờ.

Doãn Đường Diêu lắc lắc đầu.

Cô lại nói: "Anh về nhà nghỉ ngơi trước đi, ở đây có em rồi!"

PHẦN 2: BẮT ĐẦU TỪ KHI NÀO?

Anh nhìn chăm chú: "Em không đi?"

"Vâng, em đợi Quả Quả tan học đến đây rồi mới yên tâm được."

Anh thờ ơ: "Được, anh đợi cùng em."

Sau đó anh không nói gì nữa.

Thời gian chầm chậm trôi qua.

Trong phòng bệnh chỉ có tiếng thở rất yếu của dì Thành trong cơn mê, ánh mặt trời lặng lẽ chiếu khắp gian phòng, ngọn gió đầu thu nhè nhẹ mang theo chút hơi lành lạnh.

Doãn Đường Diêu nhắm nghiền đôi mắt dựa vào bức tường trắng như tuyết.

Dường như anh rất mệt.

Môi anh mím chặt, trên má ửng lên màu đỏ khác thường.

Tiểu Mễ bấn loạn nhìn anh, sự cố chấp và ương gàn của anh cô hiểu rất rõ, trước đây cô vẫn thường "nhu chế cương" đánh bại sự bướng bỉnh của anh, nhưng bây giờ cô không dám, không có can đảm đó nữa.

Cô nắm chặt tay lại.

Bỗng nhiên, cô chú ý đến y phục của anh!

Vậy mà anh lại...

Mặc chiếc áo sơ mi trắng đó!

Chiếc áo thuần trắng, bằng vải bông, màu trắng mới tinh vô cùng sạch sẽ, hoa văn tinh xảo, trông rất dịu dàng tao nhã.

Có lẽ ánh mắt kinh ngạc của cô đã quấy nhiễu anh, anh lặng lẽ mở mắt, thấy dáng điệu cô đang ngắm chiếc áo một cách đau khổ, nhếch nhếch môi, lãnh đạm nói:

"Thế nào, chẳng phải em rất thích sao?"

"Em..."

"Em nói anh mặc áo sơ mi trắng đẹp nhất thế gian mà."

Cô cắn chặt môi, sắc mặt trắng bệch:

"Xin lỗi."

Doãn Đường Diêu nhìn cô hồi lâu, lại thờ ơ cười cười, đưa tay ra nhẹ nhàng sờ lên môi cô, xoa xoa vết tím xanh trên môi cô: "Không sao, anh nói rồi, anh đã quên hết, những lời em nói trước đây chỉ xem như nói với anh thôi, không liên quan đến người khác."

Tim Tiểu Mễ lại thít nghẹt đau đớn.

Ngón tay anh rất dịu dàng, dừng lại trên đôi môi cô, dịu dàng tựa như làn nước dưới ánh trăng sao dưới cơn gió thoảng vậy. Ngón tay lành lạnh nhưng lòng bàn tay lại nóng khác thường.

"Anh sốt sao?" Cô kinh sợ thấp giọng hỏi.

"Ừ."

"Bắt đầu từ khi nào thế?"

"Đêm hôm qua."

"Sao anh không nói sớm?" Cô vừa cuống vừa hoảng, đưa tay lên sờ trán anh, a, đúng là nóng quá! "Anh phải nói sớm cho em biết chứ. Sốt rồi sao có thể không nói ra?"

Anh nắm tay cô, cười cười nhẹ nhàng:

"Anh đợi em phát hiện ra!"

"Hả?" Cô mở to đôi mắt.

"Em là bạn gái của anh" Sắc mặt Doãn Đường Diêu đỏ rực lên, môi tái mét khô nẻ, đôi mắt u tối lại sáng lấp lánh, cười với cô. "Anh bệnh rồi, anh không biết nhưng em lại phát hiện ra, sau đó em rất rất lo lắng, thế này mới cảm thấy hạnh phúc chứ!"

Hai tay Tiểu Mễ ôm chặt cơ thể đang nóng hầm hập của Doãn Đường Diêu, đột nhiên xúc động vô cùng, cô vươn tay dùng sức ôm chặt lấy anh, ôm thật chặt thật chặt, nước mắt lưng tròng.

"Em sẽ chăm sóc anh, đúng không?"

Doãn Đường Diêu yếu đuối tựa cằm vào đỉnh đầu cô, nhẹ giọng hỏi.

Nhà Doãn Đường Diêu chẳng có ai, trong căn phòng lớn nóng bức không có tiếng động nhỏ nào, Doãn Triệu Man gọi điện thoại báo đến khuya mới về được. Bùi Ưu nghe nói Doãn Đường Diêu bị bệnh liền đến ngay, nhưng bị

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay