Doãn Đường Diêu trừng mắt,anh hít thở sâu,nắm chặt tay,quyển vở trong tay đang kêu "sột soat" ,nếu như đó là cổ của cô thì đã bị đứt cả chục lần rồi!

Tiểu Mễ mỉm cười:"Trịnh Hạo Dương là hàng xóm của em,em và anh ấy từ nhỏ đã quen biết nhau,hơn nữa luôn luôn là bạn học,cho nên có vẻ thân thuộc,chỉ vậy thôi."

"Nó thích cô."Ánh mắt thằng đó nhìn cô,hình như sẽ nuốt mất cô,khát vọng chiếm hữu mạnh mẽ đó hình như trong bán kính năm mươi mét đều có thể cảm nhận thấy.

"....Vâng."

"Cô biết?"Doãn Đường Diêu trợn mắt.

"Vâng."

"Thế cô------"Thế cô còn để cho nó tiếp cận cô,thế cô còn để nó dùng ánh mắt đó nhìn cô,thế cô còn để cho nó nắm tay cô bước đi trước mặt tôi!Doãn Đường Diêu có vẻ đau đớn.

"Cho nên,nếu như em thích anh ta,em sẽ không đến Thánh Du,cho nên,nếu như mười mấy năm không thể thích anh ta,thể thì sẽ không thể đột nhiên thay đổi,cho ênn,nếu như bởi vì anh ta mà tức giận,thì anh là một thằng ngốc."

Giọng nói cô rất nhẹ,nụ cười cũng rất nhẹ,ánh mắt nhìn anh,hình như anh thật sự là thằng ngốc số một thiên hạ.

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô.

Tiểu Mễ an ủi:"Còn giận à?"

Doãn Đường Diêu tiếp tục trừng mắt nhìn cô.

Tiểu Mễ vuốt vuốt tóc,cũng trừng mắt nhìn anh:"Thế thì anh tiếp tục giận đi,em về đây."Quay người,cô đeo túi xách lên vẫy vẫy tay,cười nói,"Bye bye,nhớ buổi tối xem quyển vở nhé."

Ánh nắng chiều muộn như say.

Tiểu Mễ đã đi xa rồi.

Doãn Đường Diêu cúi đầu xuống,mở quyển vở đã nhàu nát ra,nét chữ trong đó rất đẹp,mỗi nét chữ đều viết rất cẩn thận,hình như người viết sợ người đọc nhìn không rõ ràng.

Quyển vở lật đến trang cuối.

Giữa trang có một hàng chữ----

"Nhất định phải nghiêm túc xem nhé,nếu không thi không đỗ sẽ rất ngốc rất ngốc,em sẽ cười anh đấy!"

Đáng ghét!Muốn chết à!Doãn Đường Diêu "bốp" đóng quyển vở lại,tức giận ngẩng đầu lên,chỉ nhìn thấy bóng dáng mặc váy trắng của Tiểu Mễ dần dần mất hút dưới con đường.Bầu trời đầy ánh nắng đỏ rực,bóng dáng của cô đột nhiên trong suốt,trong suốt như ở phía sau có một đôi cánh của thiên thần.

*** ***

Buổi sáng.

Cửa lớp học bị một bàn chân đá vào!

Tiếng động manh làn cho các sinh viên lớp 2 Kinh Tế Ngoại Thương đều ngẩng đầu nhìn ra phía cửa lớp.Hừ,thực ra không cần nhìn,nhắm mắt lại cũng biết là kẻ đó chính là Doãn Đường Diêu.

Cánh cửa lật qua lật lại,vang lên tiếng "cách cách cách" đáng thương.Nhưng mà đôi tai Doãn Đường Diêu làm sao có thể nghe thấy,anh đang đeo earphone nghe nhạc,tìm đến chỗ ngồi phía cuối lớp.

"bộp----!"

Quyển vở vứt xuống trước mặt Tiểu Mễ,làm cô giật mình.Cô ngẩng đầu lên,nhìn Doãn Đường Diêu,trên khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ:"A,anh đến rồi,em nghĩ là mấy hôm nữa anh mới đến."

Doãn Đường Diêu không lộ biểu cảm ngồi xuống chỗ ngồi bên cạnh cô:"Ở nhà rất chán."

"Quyển vở đã xem xong chưa?"

"Chưa."

".....Chưa?"Cô mở to miệng,"Tại sao lại không xem?"

"Vớ vẩn,cô bảo tôi xem thì tôi phải xem à,"Anh trừng mắt nhìn cô,"Tôi cứ không xem đấy!"

"Sẽ thi trượt đó,anh đã thi trượt ba môn rồi....."Cô than thở,để thêm một môn thi trượt nữa thì sẽ không lấy được bằng tốt nghiệp đâu.

"Tôi không quan tâm."

"Nhưng mà....."

"Ai quan tâm thì tự nghĩ cách đi."Doãn Đường Diêu gục mặt xuống bàn bắt đầu ngủ.

Con lợn~~~~~~

Đồ ngốc~~~~~~

Dở hơi~~~~~~

Tiểu Mễ tức không thể lấy chân đá vào anh ta,tức chết đi được,hắn biết điểm yếu của cô?Đúng rồi,cô rất quan tâm,cô không muốn anh thi trượt sau đó bị người khác cười,nhưng mà dáng vẻ nhởn nhơ đó của anh thật đáng ghét!

"Này,đừng ngủ nữa!"Cô dùng sức đẩy mạnh người anh.

"Muốn chết à!"

"Anh không thể thi trượt,"Cô trộm nhìn anh,như thế muốn ngủ thì đừng đi học nữa."Từ hôm nay anh phải bắt đầu ôn bài,phải chăm chú nghe giảng!"

"Cô thật lắm chuyện!"Doãn Đường Diêu tức giận ngẩng đầu lên,cô đến trường là cô phải vui chứ,thật lắm điều.

"Em rất lắm chuyện,"Cô buồn bã,"Anh mà thật sự thi trượt thì làm thế nào..."

"Thế thì có làm sao,vẫn lấy được bằng tốt nghiệp,vẫn vào được công ty nhà tôi."Anh lạnh lùng,chẳng có khác biệt nào cả.

"Không được!"

".......?"

"Như thế anh sẽ bị chê cười,sẽ bị người ta nói là vì mẹ mà được vào công ty,người ta sẽ cười sau lưng anh."

"tôi không quan tâm."Anh lạnh lùng.Cô nhầm rồi,không có ai dám cười anh,ít nhất là trước mặt anh tất cả mọi người đều rất tôn kính anh,thế giới này đã yên định như vậy rồi.

"Em quan tâm!"Tiểu Mễ cắn chặt môi,nhìn thẳng vào mắt anh,"Anh phải là người xuất sắc nhất."Từ nhỏ đến lớn,anh luôn giỏi giang làm cho mọi người phải ngưỡng mộ.

Doãn Đường Diêu lười biếng nhìn cô:"Tùy cô,ai quan tâm thì đi mà cố gắng."Nói rồi,anh lại gục mặt xuống bàn để ngủ.

"Này~~~~"Cô tiếp tục dùng sức đẩy anh,"đừng ngủ nữa,kể cả em có cố gắng hơn nữa,một con lợn cũng không thể thi đỗ được."

"Cốp----!"

Một cái gõ mạnh vào trán cô!

Doãn Đường Diêu sắc mặt đầy vể u ám:"Gần đây càng ngày càng khoa trương rồi đấy."Mẹ kiếp,thật là đã xơi tái anh rồi đúng không!

"Đâu có...."Cô đau đớn xoa trán,uất ức nói."Em sẽ cố gắng giúp anh thi đỗ,nhưng mà anh cũng phải đóng góp một phần chứ,sao lại như vậy...."
"Muốn chết!"Anh giơ tay lên uy hiếp.

"Ha ha,"Cô nắm chặt cánh tay anh,nở một nụ cười dễ thương,"năn nỉ anh đấy,hợp tác một chút đi,không vất vả lắm đâu,rất dễ thi đỗ mà."

"Có lợi gì không?"

"Hả?"

"Tôi hỏi cô có lợi gì đây,nếu không thì tại sao phải hợp tác?"Đang nói,Doãn Đường Diêu đột nhiên nhận ra một ánh mắt u ám,anh ngẩng đầu nhìn ánh mắt đó,cách một đoạn,Doãn Đường Diêu và Trịnh Hạo Dương đang trừng mắt nhìn nhau.

"Lợi là anh sẽ có thể thi đỗ mà,ha ha."

"Không đủ."

"Hả?....."Tiểu Mễ há miệng.

Doãn Đường Diêu đột nhiên cúi đầu xuống,hôn lên làn môi đang kinh ngạc của cô,nụ hôn đó thời gian rất ngắn nhưng mang theo mùi vị của sự thị uy.

"Anh----!"Cô hoang mang đẩy anh ra,nhìn trước nhìn sau.Phù,may mà ngồi bàn cuối,các bạn trong lớp đều không nhìn thấy.Ngoại trừ....ngoại trừ Trịnh Hạo Dương,anh im lặng nhìn cô,ánh mắt đau đớn,anh,hình như đã nhìn thấy tất cả.

"Kể cả hôn cũng chưa đủ."Doãn Đường Diêu kéo mặt cô quay lại về phía mình,để cô chỉ có thể nhìn anh,"Tôi muốn quà tặng."

"Hả.....?Quà tặng?"Cô ngơ ngác nghe,trong giây lát quên mất Trịnh Hạo Dương.

"Nếu như thi đỗ,cô phải mua quà cho tôi,đồng ý không?"

"À,"Cô vuốt vuốt tóc,cũng được,chỉ cần anh thi đỗ là được,"anh muốn cái gì?"

"Không biết."

"Không biêt?!"Cô trợn tròn mắt,"Thế em tặng anh cái gì đây?"

"Vớ vẩn!Nếu như biết trước là cái gì thì còn ý nghĩa gì nữa!"Anh tức tối,trừng mắt nhìn cô,"chỉ cần cô nhớ là được."

"À,ha ha."Cô xấu hổ cười."được thôi,em đồng ý."

"Ừ."

Doãn Đường Diêu lại gục mặt xuống bàn ngủ.

"Sao anh lại ngủ nữa thế?Vừa rồi không phải nói là....."Cô ngơ ngác nó,con.......con lợn này.

"Dù sao cũng chỉ cần thi đỗ là được mà,đừng nhiều chuyện nữa!"

"Nhưng mà....."

"Im miệng,cô nói nữa là môn nào tôi cũng để giấy trắng cho cô xem!"

Tiểu Mễ cười gượng,Mẹ ơi,đây là thế giới nào vậy,rõ ràng là sợ anh thi trượt chứ không phải cô thì trượt.Cứ như vậy,cả một buổi sáng,anh cứ ngủ gục,cô không nhịn được nghi ngờ sự đồng ý của anh chỉ là kế hoãn binh mà thôi.

*** ***

Nhưng mà,thực tế chứng minh la Tiểu Mễ đã sai.

Những ngày tiếp theo,Doãn Đường Diêu lại thật sự bắt đầu "học" rồi!Anh ngày nào cũng đi học,mặc dù thời gian ngủ nhiều hơn thời gian nghe giảng,anh ngày nào cũng cùng cô lên thư viện,mặc dù tiếng ngáy của anh luôn làm các sinh viên khác quay mặt lại khó chịu,ngày nào anh cũng để cô chỉ bảo học tập,mặc dù không chịu xem vở ghi và sách,chỉ đồng ý nghe tiếng nói của cô,cả một buổi tối nói hết cả nước bọt,còn anh vẫn là một bộ mặt buồn ngủ.

Anh ta thật sự là một con lợn đầu thai!

Tiểu Mễ đã n lần hận không thể nắm tóc anh đá cho mấy cái,ngủ!ngủ!ngủ!tại sao lại cứ ngủ như vậy!

Nhưng mà----

Anh ngủ thật ngon,đôi môi mím lại,gục mặt xuống bàn ngủ giống như một đứa trẻ.

Đang mất hồn nhìn Doãn Đường Diêu ngủ ngon,đột nhiên cảm thấy một ánh mắt đang nhìn mình.

Cô sững người quay mặt lại.

À,vẫn là Trịnh Hạo Dương.

Anh vẫn luôn luôn như vậy,thường xuất hiện ở những nơi cô thường đến,dùng ánh mắt lạnh lẽo đó theo dõi cô.

Tiểu Mễ cúi xuống,cố gắng không để tâm đến sự bất an trong lòng,đưa ánh mắt trở lại quyển sách trên bàn.

Mùa hè đã đến,thời tiết càng ngày càng nóng.

Trong một ngày tưởng như nóng nhất mùa he,kỳ thi cuối năm cuối cùng cũng kết thúc.Khi Tiểu Mễ nộp bài đi ra khỏi phòng thi,Doãn Đường Diêu đã ở trong bóng cây bên ngoài chờ bốn mươi phút.

"Anh nộp giấy trắng à?"Cô kinh ngạc hỏi.

"Không phải."

"Đánh dấu lung tung à?"

"Không phải."

"Thế tại sao lại nộp bài sớm như vậy!"Cô trừng mắt nhìn anh,"Kể cả không thể làm được cũng phải trả lời hết,chỉ cần chuông kết thúc vẫn chưa kêu,thì phải không ngừng bút viết viết viết viết viết!Em chưa nói với anh à?!"

Doãn Đường Diêu vừa giận vừa cười nhìn cô.Con nhỏ này,trước đây hình như dịu dàng nghe lời,sao bây giờ lại khoa trương to mồm như vậy nhỉ.

Nhưng mà.....

Hình như thế này có vẻ dễ thương hơn.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
"Cười cái gì,anh còn cười được à!"Cô tức giận sôi người,"thi trượt thì làm thế nào!"

"Đi thôi,tôi đói rồi."Ánh mắt dữ tợn của anh ra lệnh cho cô im lặng,sau đó anh khoác vai cô,đi về phía nhà ăn Quế Viên."Hôm nay muốn ăn cá sốt."

Con lợn-----!

Tiểu Mễ hai mắt tối sầm lại,chán chường.

Vài ngày sau,có sinh viên từ phòng thầy chủ nhiệm lấy về bảng kết quả,khi truyền đến tay Tiểu Mễ,cô kinh ngạc.Dụi dụi mắt,rồi lại dụi dụi mắt,cô thật sự muốn cúi hẳn xuống bàn dùng kính hiển vi để nhìn!

Cái này.....

Không có nhầm lẫn gì chứ!

Kỳ thi cuối năm có tất cả năm môn,môn nào kết quả cao nhất cũng là một cái tên!Cái tên đó lại là-----

Doãn!Đường!Diêu!

"Anh mua chuộc thầy giáo đúng không?"Kéo Doãn Đường Diêu ra một góc cây vắng bóng người,Tiểu Mễ thì thầm hỏi anh,"Anh mua chuộc tất cả các giáo viên?"

Doãn Đường Diêu dựa lưng vào gốc cây,gầm gừ:"Muốn chết à!"

"Anh làm thế này thì khoa trương quá!Chỉ cần xin thầy giáo cho anh đủ điểm là được,tại sao lại làm giả kết quả thế này?"Cô gắt gỏng,"Thật là ngốc như một con lợn!"

Anh hét lên:"Này!Đây là tôi tự làm!Hơn nữa tôi đã cảnh cáo cô,để tôi nghe thấy cô nói 'lợn' nữa là tôi cho cô ăn đòn!"

"Anh tự làm?....."Cô đưa tay lên trán.

"Ừ."

"Anh cho rằng tôi là lợn à?"Cô ngơ ngác nhìn anh,"Kể cả là lơn,cũng không thể tin được."

#@$%'&**''%$##~~~~~

Một tiếng kêu vang lên từ trong sân trường.

Cánh cửa thủy tinh của cửa hàng được đẩy ra,hơi lạnh của không khí tỏa ra khắp nơi,khác hẳn với không khí nóng nực bên ngoài,thật thoải mái.

Cô gái bán hàng mỉm cười với hai vị khách.

Có lẽ là sinh viên,nam sinh vừa cao vừa đẹp trai lóa mắt như ánh nắng mùa hè,trên mũi đeo một chiếc khuyên kim cương làm cho anh có vẻ trở nên dữ dằn hơn,nữ sinh có đôi mắt to tròn,mái tóc ngắn,dáng vẻ vô cùng dễ thương,chỉ là không biết tại sao trên trán lại đỏ lừng lên như vừa bị ai đó gõ mạnh vào.

"Này!Quà tặng vẫn chưa chuẩn bị xong à?"Doãn Đường Diêu cáu gắt nhìn Tiểu Mễ,đáng ghét,cô đã nhận lời,kết quả là chẳng có gì cả,bây giờ mới kéo anh đi mua.

"Ha ha."

"Cô còn dám cười!"

Tiểu Mễ vuốt vuốt tóc:"Thực ra em đã biết mua gì rồi,chỉ là cái này em một mình không dễ mua được thứ phù hợp."

"Cái gì?"

"Ha ha,"Cô kéo tay anh lại gần gian trưng bày,trên gian hàng đẹp mắt đó bày rất nhiều đôi giày da nam,"nghe nói giày của nhãn hiệu này chất lượng rất tố."

"Giày?"Doãn Đường Diêu ngơ ngác,"tại sao lại mua giày?"Tôi nghĩ là cô sẽ mua cho tôi món quà gì lãng mạn một chút chứ.

"Xin hỏi,ở đây đôi giày chắc chắn nhất là đôi nào?"Tiểu Mễ hỏi nhân viên bán hàng.

"Chắc chắn nhất?"Nhân viên bán hàng ngơ ngác,thường xuyên có người hỏi loại nào là thịnh hành nhất,loại nào đi vào thoải mái nhất,còn rất ít có người hỏi loại nào chắc chắn nhất.

"Vâng,"Tiểu Mễ cười,"cái loại mà thường xuyên đá vào cửa mà cũng không bị hỏng ấy,lại không làm chân bị đau."Cô quay đầu nhìn Doãn Đường Diêu,thậm thụt cười,"Thường xuyên đá cửa lớp,chân có lẽ cũng sẽ bị đau nhỉ,cho nên mua một đôi giày chắc chắn tặng anh là hợp nhất."

"....."

"Có thích không?"Cô lắc lắc tay anh.

"không thích!"

"Tại sao vậy?"Cô ngạc nhiên trợn tròn mắt,"Em nghĩ rất lâu mới nghĩ ra món quà phù hợp nhất này đấy."

"Mẹ kiếp!"Doãn Đường Diêu nghiêm mặt,"kể cả không muốn tôi đá cửa thì cũng không cần dùng cái trò này chứ!"

"Hả---"Tiểu Mễ chớp chớp mắt,"bây giờ có chút tin rằng kết quả thi của anh là thật rồi."Thì ra anh cũng không ngốc đến như vậy.

"Cốp!"

Cái cốc thứ năm trong ngày lên trán cô!

Doãn Đường Diêu tức giận giơ tay lên,trong lòng là một mùi vị không diễn tả được,nhìn cái trán đỏ lựng của cô muốn giúp cô xoa xoa,nhưng mà,con nhỏ đáng ghét này!

"Tức giận à?"Tiểu Mễ cẩn thận nhìn anh,"Đùa với anh chút ấy mà."

Anh mím chặt môi không nói.

"Đừng có nhỏ nhen như vậy mà,ha ha,"Cô cười dịu dàng nói,"thực ra,quà tặng em đã chuẩn bị xong rồi,nhưng mà không định hôm này tặng anh."

"Lại lừa tôi à!"Anh gầm gừ,"Cô thực ra đã quên rồi đúng không!"

"Không phải."

Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh,mỉm cười.

"Bởi vì thứ bảy mới là sinh nhật anh,em muốn hôm đó mới tặng quà cho anh."

Doãn Đường Diêu run người:"Làm sao cô...."Anh chưa từng cho ai biết về sinh nhật của mình,anh chưa từng tổ chức sinh nhật.

"Xin lỗi,em cũng sơ ý mà biết được."Cô nhẹ giọng nói.Nếu như anh không muốn cho cô biết,như vậy nhất định có lý do.

Anh chăm chú nhìn cô hồi lâu,hít thở một hơi dài,nói:"Thứ bảy tặng quà cho tôi."Hôm đó,để cho bản thân không còn một mình nữa vậy.

"Vâng!"

Tiểu Mễ vui vẻ lắc lắc tay anh,nụ cười tươi như hoa nở.

*** ****

Sau kỳ thi cuối nắm,nghỉ hè cũng bắt đầu.

Uy Quả Quả đã mua vé tàu,nhưng không nỡ rời đi,cô ôm chặt lấy Tiểu Mễ và Thành Quyên,hứa rằng học kỳ mới sẽ mang rất nhiều đồ ắn ngon đến,rồi vui vẻ ra đi.Dương Khả Vi lại yên lặng rời khỏi ký túc xá,có người nói hình như một công ty người mẫu nào đó quan tâm đến cô,nhân kỳ nghỉ hè sẽ luyện tập bước đi.

Thành Quyên không đi,bởi vì kỳ nghỉ hè ký túc xá vẫn phải có người trực ban,cô Thành ở đâu,nhà của cô cũng ở đó.Tiểu Mễ cũng ở lại Thánh Du.Với cô mà nói,ở đâu cũng như nhau,bố cô phải mấy tháng sau mới về nước.

Lầu 5 Phong Viên trở nên yên tĩnh,bước trên hành lang có thể nghe thấy tiếng chân vọng lên.Thời tiết nóng như lửa đốt,Tiểu Mễ dành rất nhiều thời gian trong ký túc bật quạt đọc sách viết nhật ký.Còn Thành Quyên bắt đầu cuộc sống làm việc,ngày nào cũng rất muộn mới quay về.Ký túc xá thường xuyên yên lặng chỉ có mỗi một mình Tiểu Mễ,cũng không thể ngày nào cũng đi chơi cùng Doãn Đường Diêu,cho nên sự tiếp xúc của cô và cô Thành cũng trở nên nhiều hơn.

Tiểu Mễ luôn luôn vui vẻ kể những việc thú vị.

Cô Thành luôn luôn hiền từ mỉm cười nghe cô nói.

Tiểu Mễ nói một lúc rồi yên lặng,ngơ ngác say sưa,say sưa nhìn lên bức tường trắng một hồi lâu.

Cô Thành sẽ chống tay xuống,ngồi dậy đi lấy một bát chè đậu xanh mát cho cô uống.

Đợi một lúc,Tiểu Mễ uống xong bát chè đậu xanh lại bát đầu kể tiếp những chuyện thú vị.

Cô Thành lại bắt đầu im lặng ngồi nghe.

Thời gian cứ thế trôi đi,chớp mắt đã là thứ năm.

Chập tối hôm đó,Tiểu Mễ vừa cùng Doãn Đường Diêu chia tay trước cửa ký túc,vẫn chưa kịp đi vào phòng của cô Thành,di động đã kêu lên.

Cô mỉm cười,đồ ngốc,cô sẽ không quên ngày kia sẽ tặng quà cho anh.

"A lô"

"Tôi là mẹ của Diêu."

Giọng nói bên đầu dây cao nhã mà uy nghi.

Tiểu Mễ sững người trong giây lát.

*** ***

"Cô là Mễ Ái phải không?"

Trong chiếc xe sang trọng rất thoải mái và sạch sẽ,nhưng không lãng mạnnhư trên phim.Doãn Triệu Man mặc một chiếc váy màu gạo,trên người không đeo trang sức nào,da dẻ của bà như ngọc,một đôi mắt như sương đêm chầm chầm nhìn sang Tiểu Mễ ngồi bên cạnh.

"Vâng,chào cô ạ."

Tiểu Mễ chưa từng gặp một người phụ nữ nào đẹp như vậy,chỉ cần nhìn bà là cũng cảm thấy thời gian như ngừng lại,mặc dù biết rằng cứ nhìn thẳng vào bà như vậy là không lễ phép,nhưng mà ánh mắt của cô không thể rời khỏi người bà.

Doãn Triệu Man nhìn Tiểu Mễ hồi lâu,vài phút không nói gì.Tiểu Mễ rất nghi hoặc,cô ấy đến đây chỉ là xem mình thế nào thôi à?

"Cô rất trắng trợn."Doãn Triệu Man nhẹ giọng nói,giọng nói không ăn nhập với sự nhu nhã bên ngoài.

"Dạ?"Tiểu Mễ giật mình.

"Ánh mắt cứ nhìn chăm chăm vào người lớn như vậy,một chút giáo dưỡng cũng không có."

"À,"Tiểu Mễ nghiêng đầu,"xin lỗi cô.Nhưng mà,không có ai nói với cô à?"

"......?"

"Cô quá đẹp,đẹp đến mức có thể làm người ta quên đi rất nhiều điều."Tiểu Mễ xấu hổ cười.

"Cô dùng những lời ngọt ngào này để tiếp cận Diêu phải không,bởi vì nó là một đứa trẻ ngây ngô,cô luôn dùng những lời ngọt ngào như vậy để mê hoặc nó phải không?"Doãn Triệu Man lạnh lùng.

Tiểu Mễ sửng sốt mở to mắt.

"Những đứa con gái bên cạnh Diêu tôi đã gặp một sô,có người ngây thơ,có người huênh hoang,có người cố tình làm ra vẻ,có người thâm độc.Nhưng mà,họ đều không thể làm cho Diêu động lòng."Doãn Đường Diêu lạnh lùng nhìn cô,ánh mắt dò xét,"Nhưng cô lại rất tài giỏi,lại có thể làm cho Diêu yêu cô,thậm chí muốn chính thức giới thiệu cô cho tôi."

Tiểu Mễ ngơ ngác.

"Thì ra,cái cô có chỉ là lời nói ngọt ngào.Những lời nói này,cô có thể làm động lòng Diêu,nhưng đừng hòng tác động đến tôi."

Trong xe lạnh lẽo.

Hít thở một hơi dài,Tiểu Mễ cười gượng:"Thưa cô,tại sao cô không phân biệt đâu là lời nói thật lòng,đâu là lời nịnh hót?Vừa rồi cháu lừa cô à,lẽ nào nhìn thấy cái đẹp mà không tán thưởng,mới là thành thật hay sao?"

"Lòng người không giống nhau."

"Lòng người?"

"Thành thật sẽ không có bất cứ dã tâm nào,còn lời nịnh hót để muốn đạt được mục đích của mình."Doãn Triệu Man trầm giọng,"Tại sao cô lại chuyển đến Thánh Du?"

Tiểu Mễ sửng sốt.

"Tôi đã xem qua rồi,học bạ của cô ở Thanh Viễn không vi phạm kỷ luật gì,không phải phạm phải lỗi lầm gì mới chuyển đến Thánh Du.Cô hãy cho tôi biết nguyên nhân,tai sao cô chuyển đến Thánh DU?"

Tiểu Mễ cứng người như một pho tượng.

"Hơn nữa,tại sao lại muốn chuyển đến lớp học của Diêu?Trưởng phòng quản lý sinh viên của Thánh Du nói,khi đó có một nữ sinh từ Thanh Viễn muốn tìm hiểu về lý lịch của Diêu.Nữ sinh đó là cô phải không?"

Doãn Triệu Man chăm chú nhìn cô:"Cho tôi biết,tại sao lại muốn tiếp cận với Diêu?"

Tiểu Mễ cắn chặt môi,sắc môi dần dần nhợt nhạt.

Không khí lạnh trong xe có âm thanh tĩnh lặng.....

Cô nói không nên lời,trong đầu như hỗn loạn,lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

"Cô cảm thấy.....cháu vì cái gì đây?"

Tiểu Mễ cuối cùng cũng nói nên lời,sống lưng đã ướt đẫm mồ hôi.Không,cô không thể để Doãn Đường DIêu biết nguyên nhân của mình,như thế cô sẽ không còn có cơ hội ở bên cạnh anh nữa.

Doãn Triệu Man ánh mắt lạnh lùng:

Tôi không đồng ý cho cô ở bên cạnh Diêu,cô cũng sẽ không có khả năng được chia bất cứ tài sản nào,cho nên,cô hãy ra đi."

"Tài sản?Cô nói tài sản ư?"Tiểu Mễ thở ra một hơi,nụ cười trong giây lát hoàn toàn hiện lên trên mặt cô."Vâng,cháu biết phải làm như thế nào."


Doãn Triệu Man khom vai,không hiểu tại sao cô gái đó lại cười vui vẻ đến như vậy.

Tiểu Mễ nhìn bà nói:"Cô hãy yên tâm."

Hẹn hò ngày sinh nhật ở đâu thì hay đây?

Thảm cỏ trong sân trường quá nóng,quán ăn quá nhiều người,rạp chiếu phìm quá ồn ào,thư viện quá nhàm chán,đi mua đồ là việc mà con gái mới làm.....

Doãn Đường Diêu nghĩ rất lâu,cuối cùng buổi tối thứ sáu anh gọi điện cho Tiểu Mễ.

"Ngày mai đến nhà tôi."

"Nhà anh?"

"Ừ,sáng mai đến nhà tôi."

"Nhưng mà."

"......?"

"......"Trong đầu Tiểu Mễ hiện lên ánh mắt lạnh lùng của mẹ anh,do dự vuốt vuốt tóc.

"Nói đi,sao thế?"

".....Cái này......mẹ anh sẽ ở nhà chứ?"

Một hồi im lặng.

"A lô?"Sao đột nhiên không nghe thấy giọng nói của anh....

"Không."Từ nhỏ đến lớn,năm nào sinh nhật anh,mẹ anh cũng không có mặt tại nhà.Doãn Đường Diêu nhắm mắt lại,dùng giọng nói không quan tâm."Ngày mai chỉ có tôi và cô.Cô thích ăn gì?Để tôi nói quản gia làm."

"À."Tiểu Mễ thả lỏng hơi thở,"Không cần,để em nấu cho anh ăn được không?"

"Đồ ăn không ngon là tôi không ăn đâu đấy."

"Yên tâm đi,nhất định sẽ rất ngon!Từ tối hôm nay anh có thể chờ đợi được rồi!"Cô cười đắc ý.

"Thật à?"Anh cũng cười thành tiếng.

"Đương nhiên!"

*** ***

Nhưng mà,cái mà nhất định sẽ rất ngon là cái này ư?

Doãn Đường Diêu nhìn chăm chăm vào cai bát.

Sợi mỳ thon thon như râu rồng,trên bát mỳ có một quả trứng ốp la,nước mỳ rất nhạt,lác đác vài sợi hành và mấy sợi rau thơm.

"Đây là cái gì?"Cô xách một túi đồ đi vào trong bếp,trong bếp lách ca lách cách nửa tiếng đồng hồ,bảo anh không được nhìn trộm,bận rộn đến mức mồ hôi chảy đầm đìa để cuối cùng cái mà cô đưa ra bàn ăn trước mặt anh là cái này à?Anh còn nghĩ rằng đó sẽ là một bữa ăn rất thịnh soạn cơ.

"Đây là mỳ trường thọ."

"Mỳ trường thọ?"Anh dùng đũa gắp lên,ngẩng đầu nhìn cô,"Tôi thích ăn cơm."

"Xin anh!Làm sinh nhật người ta đều ăn mỳ trường thọ,đây là tập tục,anh xem,sợi mỳ dài dài,biểu thị tương lai có thể sống lâu,nhất định sẽ là thọ tinh công!"(?)

"Tôi thấy người khác đều ăn bánh sinh nhật mà."Doãn Đường Diêu có vẻ buồn bã.Mặc dù chưa bao giờ tổ chức sinh nhật,nhưng mà,nhìn thấy người khác tổ chức sinh nhật rồi mà.

À!Quên mất bánh ga tô rồi!

Cô mím chặt môi,ánh mắt chuyển động,rồi cười ha ha:"bánh sinh nhật làm sao hơn mỳ trường thọ được.Chỉ cần đưa tiền,cửa hàng bánh sẽ bán bánh cho anh,nhưng mà,mỳ trường thọ cần người yêu của anh làm cho anh đấy."

"Thế à?"Trong lòng anh được kích động,đột nhiên cảm thấy những lá hành trong bát mỳ như khinh đan(một vị thuốc quý) bay trong nước mùa xuân.

"Đương nhiên rồi.Hơn nữa,tối qua em ở chỗ cô Thành luyện tập qua mấy lần,bát mỳ này nhất định sẽ rất ngon,anh nếm thử đi!"

Doãn Đường Diêu gắp mỳ cho vào miệng.

"Thế nào?"Tiểu Mễ nhìn anh chờ đợi,"rất ngon đúng không,đây là mỳ râu rồng,sợi mỳ mảnh như râu rồng,nhưng mà lại dai.Anh nếm thử nước dùng đi....."

Anh uống nước dùng....

"Rất nhạt đúng không?Chỉ cho vào một chút muối và một chút dầu thơm,sẽ không mặn đến nỗi làm mất đi hương vị tự nhiên của sợi mỳ.Trứng ốp la cũng rất ngon đấy....."

Anh cắn một miếng trứng.

"Trứng ốp la muốn ngon,không thể quá chín hoặc quá sống,hợp lý nhất là khi anh cắn một miếng sẽ có một chút nước vàng,sau đó ngay lập tức đông lại trên đầu lưỡi của anh.Cuối cùng anh nếm thử chút hành đi...."

Hành?Anh khom vai,đang khỏe tại sao lại phải ăn hành?

"Hành có màu xanh đúng không?"Tiểu Mễ cười tít mắt,"Anh biết không?Hành là khó nấu nhất,lửa quá to thì sẽ cháy,lửa nhỏ thì hành sẽ không tỏa hương vị,cho nên trình độ nấu hành của em bây giờ rất tuyệt đấy."

Doãn Đường Diêu ăn hết cả bát mỳ trường thọ.

Anh ngẩng đầu lên.

Tiểu Mễ nhìn anh chờ đợi,trong mắt có vô số ngôi sao đang lấp lánh,"anh thích không?Thấy ngon không?"

Anh không nói gì,trong mắt biểu lộ vẻ kỳ dị,chiếc khuyên kim cương trên mũi cũng tỏa ảnh sáng kỳ dị.

"Thế nào?Thật sự không ngon à?"Cô lo lắng hỏi,à,có phải là cô quá ngốc không,cố gắng làm thử rất lâu rồi mà vẫn không ngon?

"Thêm một bát nữa."

"Hả?"

"Không,hai bát!"

"Hả?"Tiểu Mễ trợn tròn mắt.

"Đồ ngốc!Mỳ ngon thế này ăn một bát thì làm sao đủ?!"Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô,nụ cười trẻ con trên môi lại đang để lộ ra niềm vui trong lòng anh,"Hơn nữa,cô cũng phải ngồi xuống đây ăn với tôi."

"Anh nói ngon à!WOW!"Tiểu Mễ hạnh phúc nhảy cẫng lên,ôm chặt vào đầu anh dùng sức vò,"Ha ha ha ha ha,anh nói đồ ăn em nấu ngon à,anh thật sự nói là ngon à....."

"Cốp!"

Doãn Đường Diêu gỡ tay cô ra,đưa tay gõ vào trán cô:"Này,cười quá khoa trương rồi đấy,tai của tôi sắp bị tiếng cười của cô làm cho điếc rồi."

Tiểu Mễ không cảm thấy đau,cô vẫn cười ngốc nghếch,cười rồi cười,đến khi nước mắt chảy xuống.

Nước mắt của cô lan tràn khắp mặt.

Nước mắt lấp lánh.

Giống như nước mắt rực rỡ của các vì sao lấp lánh.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay
XtGem Forum catalog