*** ***

Buổi chiều,ngoài cửa sổ mưa đang rơi nhẹ.Trong phòng học,đang là tiết học của thầy giáo Kế Toán Quốc Tế,,các sinh viên của lớp 2 Kinh Tế Ngoại Thương đang chăm chú ghi chép.

Thầy giáo Kế Toán Quốc Tế nổi tiếng nghiêm khắc,mỗi học kỳ đều có rất nhiều sinh viên bị ông bắt phải thi lại,hơn nữa nội dung bài giảng của ông rất nhiều không có trong sách,phải ghi chép hết sức cẩn thận mới được.Ngoài ra,thường thì mỗi tiết học ông đều điểm danh,có một số sinh viên các khóa trước từng nói,bất kể bị ông điểm danh ba lần mà không có mặt,thì coi như đã thi trượt rồi.

"Câu hỏi này tôi mời một bạn sinh viên trả lời,"Thầy giáo Kế Toán Quốc Tế cúi đầu xuống,mở danh sách lớp ra,các sinh viên cúi đầu chờ đợi,"Doãn Đường Diêu."

Ánh mắt thầy giáo nhìn xuống lớp.

"Doãn Đường Diêu?"

Tiểu Mễ quay xuống nhìn chỗ ngồi của Doãn Đường Diêu,cô cắn chặt môi,lông mày nhíu lại.Trịnh Hạo Dương cũng ngẩng đầu lên,anh nhìn Tiểu Mễ,ánh mắt buồn buồn.

Chỗ ngồi cuối lớp cạnh cửa sổ trống trải.

Một con chim sẻ bay đến,quay đầu về chỗ ngồi đó hót líu lo.

"Lại nghỉ học phải không."Thầy giáo Kế Toán Quốc Tế không biểu cảm cầm bút lên định đánh dấu vào danh sách lớp,"Doãn Đường Diêu đã nghỉ học hai lần rồi."

"Anh ấy bị bệnh!"

Tiểu Mễ vội vàng đứng dậy,lo lắng "giải thích" với thầy giáo.

"Bị bệnh?Bệnh gì?"

"Cảm lạnh."Đây là từ đầu tiên lóe lên trong đầu Tiểu Mễ.

"Cảm lạnh là có thể không đi học?"

"Sau đó bị sốt cao!"

"Bao nhiêu độ?"

"......Ba mươi chín độ."Tiểu Mễ đỏ mặt,dường như người bị sốt là cô chứ không phải Doãn Đường Diêu.

Thầy giáo nghi ngờ nhìn cô giây lát,rồi quay sang hỏi Thành Quyên đang ngồi bàn đầu:"Lớp trưởng,Doãn Đường Diêu có xin phép em nghỉ học không?"

Thành Quyên chầm chậm ngẩng đầu,cô liếc nhìn thấy Tiểu Mễ đang rất lo lắng,do dự một chút,cô nói nhỏ:

"Vâng,có ạ."

Thầy giáo gật đầu,rồi lấy bút sửa lại danh sách.

Tiểu Mễ thả lỏng người,trán cô lạnh toát,nhưng lại đầy mồ hôi.Không chịu được,cô lại ngước nhìn chỗ ngồi phía sau của Doãn Đường Diêu.

Con chim se vỗ cánh bay đi.

Bàn học phủ một lớp bụi mỏng.

Anh đã ba ngày không đến lớp rồi.

*** ****

Biệt thự nhà vườn màu trắng.

Hơi lạnh của làn gió mang theo cơn mưa nhỏ thổi bay rèm cửa,rèm cửa màu trắng nhẹ nhàng tung bay lên,trong căn phòng khách yên lặng không một tiếng động nhảy nhót.Một đoạn nhạc của điện thoại di động từ tầng hai vọng xuống,cố chấp vang lên,sau đó chỉ nghe thấy một tiếng "Cộp" vang lên,có vẻ như bị ném mạnh xuống đất,tiếng nhạc im bặt.

Bùi Ưu ngồi trên ghế sofa trong phòng khách,anh ngẩng đầu nhìn trần nhà,gượng cười xoa xoa mũi.Ba ngày trước Diêu nói là muốn giới thiệu một cô gái cho anh,kết quả là anh chờ hai tiếng trong quán cà phê cũng không thấy mặt mũi Diêu đâu,sau khi trở về,anh liền nghe cô Doãn nói là Diêu đóng chặt cửa phòng không chịu ra ngoài,bữa tối cũng không ra ăn.Đêm hôm đó,Diêu bắt đầu bị ốm,viện trưởng Nhiệm vội vàng đến,cô Doãn và viện trưởng Nhiệm sau khi trao đổi có vẻ rất lo lắng,hai ngày sâu đó cô đều không đến công ty.

"Ưu."

Doãn Triệu Man đứng ngoài cửa sổ,bóng dáng của bà bị che khuất bởi chiếc rèm cửa đang tung bay,như khói như sương,da thịt như trong suốt,nếp nhăn nhỏ bé nơi khóe mắt như nước mùa thu.Giọng nói của bà nhẹ nhàng,cũng nhẹ như làn sương.

"Vâng,cô Doãn."Bùi Ưu lễ phép,năm bà hai mươi lăm tuổi thì chồng mất,người đàn bà yếu đuối như vậy phải một mình gánh vác cả một tập đoàn khổng lồ,rất nhiều người sau lưng bà nói ra nói vào,nhưng mà bà mạnh mẽ đến hoàn hảo.....

"Diêu dạo này làm sao vậy?"

"......"

"Cháu là bạn thân nhất của nó,từ nhỏ đến lớn,mọi chuyện nó đều nói cho cháu biết."Doãn Triệu Man chăm chú nhìn anh.

"Vâng....."Bùi Ưu cười gượng.Anh không có điều gì chắc chắn có thể nói cho cô Doãn.

"Là cô gái như thế nào?"

Bùi Ưu giật mình ngẩng đầu lên.

"Diêu yêu rồi,phải không?"Doãn Triệu Mãn thở dài.Cũng chỉ có tình yêu mới làm Diêu không quan tâm đến học hành chăm chỉ ngày nào cũng đi học,bữa tối đột nhiên thất thần,ngồi trên ghế sofa đột nhiên cười thành tiếng,buổi sáng trước khi ra khỏi cửa soi gương rất kỹ để xem quần áo đầu tóc có đẹp hay không."Cháu đã gặp con bé đó chưa,Ưu?"

"Chưa ạ."

"Đã nghe nó nhắc đến chưa?"

Bùi Ưu do dự một chút:"Vâng."

"Như thế nào?"

"Hình như là một cô gái rất dễ thương."Bùi Ưu xoa xoa mũi,mỉm cười,"Nghe Diêu nói một số điều về cô ấy,cô gái ấy hình như thật sự rất dễ thương."

"Dễ thương?....."

Doãn Triệu Man nhìn ra ngoài cửa sổ đầy mưa bụi.

Diêu là một đứa trẻ ngờ nghệch,lúc nhỏ nó thích một con mèo dễ thương,ngày nào cũng cho nó ăn,chờ nó ngủ xong mới đi ngủ.Sau đó con mèo không biết chạy đi đâu mất,Diêu đã khóc rất lâu,bệnh tim cũng là lúc đó lần đầu tiên xuất hiện,phải nằm viện hơn một tháng.

Cô bé đó cũng rất dễ thương à?

"Cô Doãn,cháu đi lên trên thăm Diêu một chút."

Bùi Ưu lo lắng đứng dậy,đây là lần đầu tiên bị bệnh sau phẫu thuật của Diêu,anh đáng nhẽ cho rằng sau phẫu thuật thay tim Diêu sẽ không bị bệnh nữa mới phải.

"Được."Doãn Triệu Man nhẹ nhàng nói,"Hỏi nó muốn ăn gì,cô đi làm cho nó."

Bùi Ưu đi lên tầng hai,anh đi đến cửa phòng của Diêu,anh đưa tay mở cửa,nhưng cửa bị khỏa,anh gõ gõ cửa:

"Diêu,là tôi đây."

"Đi đi!"Trong phòng vọng ra một tiếng thét.

Bùi Ưu lại gõ cửa,nhẹ nhàng nói:"Xảy ra chuyện gì vậy"Chuyện buồn nhất định phải chia sẻ với bạn bè mới phải chứ."

"Bảo cậu đi đi!Có nghe thấy không!"

"Diêu,có người đến tìm cậu này."Bùi Ưu nhíu mày,"Hoặc là cậu không muốn nói chuyện với tôi,muốn nói với cô ây?"

Trong phòng đột nhiên im lặng kỳ quái.

"Này,Diêu,cô ấy nói là bạn học của cậu,nhất định phải vào gặp cậu."Bùi Ưu dựa người vào tường,xoa mũi cười,"cô ấy bây giờ đang ngồi ở phòng khách nói chuyện với cô Doãn."

Tiếp tục yên lặng.

Sau đó-----

"......Ai vậy?"Qua một cánh cửa,giọng nói của Doãn Đường Diêu nghe có vẻ rất kỳ lạ

"Hình như là.....Tiểu Mễ....gì đó."

Cửa "binh" bị mở ra.

Doãn Đường Diêu đầu tóc rối bù,sắc mặt hằm hằm,anh trừng mắt nhìn Bùi Ưu,giọng bực tức:"Bảo cô ta đi đi,bảo cô ta rằng tôi không bao giờ muốn gặp lại cô ta!"

"Cậu tự nói với cô ấy đi,"Bùi Ưu thở dài,"lời nói làm tổn thương người khác như vậy tôi không nói được."

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn anh,bước nhanh ra cầu thang kiểu Pháp,cúi đầu nhìn xuống phòng khách.Phòng khách không có ai cả,chỉ có rèm cửa đang tung bay và bóng hình mẹ anh bên cửa sổ,làm gì có cô gái nào đến thắm!

"Cậu lừa tôi!"

Anh tức giận quay lại hét lên,bởi vì sự lừa dối của Bùi Ưu,cũng bởi vì trong tim đột nhiên trào lên một sự thất vọng khó chịu đựng.

Bùi Ưu đi vào phòng ngủ,ngồi trên chiếc giường rộng rãi,nói với Doãn Đường Diêu đang đứng ngoài cừa gầm gừ tức giận:"Không phải là không muốn gặp cô ấy à?Quả nhiên không nhìn thấy cô ấy,sao lại trông như muốn đánh tôi vậy?"

Doãn Đường Diêu hằm hằm đi vào,ném người mình xuống ghế sofa,nghiêng mặt,nhắm mắt lại,một câu cũng không nói.

"Thất tình à?Bùi Ưu cười xoa xoa mũi.Chỉ có thất tình mới làm cho cho Diêu chán chường đến như vậy.

"Muốn đánh nhau thì nói thẳng ra đi!"Âm thanh từ trong miệng Doãn Đường Diêu kèn kẹt phát ra.

"Thật là thất tình rồi,"Bùi Ưu lắc đầu,"Vì một đứa con gái,kể cả bạn bè cũng định đánh."

"Cậu-----!"Doãn Đường Diêu nắm chặt tay lại,"tôi không thất tình!Có nghe thấy không!"

"Được,dược,không thất tình,chỉ là vì một cô gái mà đau khổ."Bùi Ưu nhìn thấy sàn nhà thấy chiếc điện thoại di động bị văng pin ra,đưa tay ra nhặt lên,"Đau khổ đến mức giọng nói của cô ấy cũng không muốn nghe nữa à?"

"Bùi,Ưu."Doãn Đường Diêu tức giận hai mắt đỏ rực,"Cậu như thế đã đủ chưa?"

Bùi Ưu lắp pin của di động vào,mở máy,sau đó,anh ngạc nhiên nhìn thấy trên màn hình có hơn hai mươi tin nhắn mới và mười mấy cuộc điện thoại lỡ.Kiểm tra kỹ,những tin nhắn và cuộc gọi đều của một người tên là---"Tiểu Mễ".

Anh chăm chú nhìn Doãn Đường Diêu:

"Tại sao không trả lời điện thoại của cô ấy?Cũng có thể là hiểu lầm không biết chừng."

"Không phải."

"Không phải hiểu lầm?"

"......Ừ."

Hơi lạnh của cơn mưa bên ngoài tràn vào trong phòng,trên ghế sofa,Doãn Đường Diêu mặt không biểu cảm,chiếc khuyên kim cương trên mũi anh tối tối,cả người dương như bị nhốt trong bóng hình của chính mình.Trong lòng anh như lửa đốt,ngón tay anh nắm chặt,khuôn mặt lạnh lùng.

......

Anh trơ trọi đứng đó.

Ánh nắng làm cho bóng hình anh trải dài trên mặt đất.

Anh lạnh lùng nhìn cô.

"Nếu như cô đi với nó,thì đừng có nhìn mặt tôi nữa."

Giọng nói của anh lạnh hơn lưỡi dao.

Nhưng mà-----

Cô vẫn đi cùng thằng đó.....

......

Không phải hiểu lầm,cũng không cần phải giải thích.Trước mặt anh,cô lại bước đi cùng người con trai khác,thậm chí cũng không quay mặt lại để nhìn anh.

Khuôn mặt Doãn Đường Diêu nhợt nhạt.

Anh hít một hơi dài,được,cô đã chọn đi với thằng đó,thì đừng có nói chuyện với tôi nữa,tại sao lại còn gọi điện thoại đến!

Ngay lúc đó,tiếng nhac của di động vang lên!

Bùi Ưu cúi đầu nhìn,không nhịn được cười,tên người gọi hiện lên vẫn là"Tiểu Mễ."

"Tắt máy đi!"

Doãn Đường Diêu vung tay định giật lại chiếc điện thoại!

*** ***

Trong ký túc,Tiểu Mễ im lặng chờ đợi tiếng chuông điện thoại.

Anh ấy vẫn tức giận à?

Không trả lời tin nhắn của cô,không trả lời điện thoại,có lẽ anh ấy thật sự tức giận rồi.Hôm đó bị Trịnh Hạo Dương kéo ra khỏi lớp học,cô nhìn thấy vẻ mặt tức giận xen lẫn thất vọng của Doãn Đường Diêu.

Tiếng chuông chờ điện thoại vẫn tiếp tục vang lên.

Đây là cuộc gọi thứ ba mươi,bốn mươi trong ba ngày của cô.Cô biết rằng Doãn Đường Diêu sẽ không nghe mày,nhưng mà,cô vẫn muốn gọi cho anh,chỉ cần nghe thấy tiếng chuông chờ cũng được,nghe thấy anh tắt máy,cũng giống hệt như đang ở bên cạnh anh.

"Alo."

Trong điện thoại đột nhiên phát một giọng con trai dễ nghe.
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me
"......"Tiểu Mễ đã quen với việc điện thoại bị ngắt,đột ngột có người trả lời,trong giây lát cô không nghĩ ra phải nói gì,ngơ ngác bên đầu dây.

"Xin chào,có phải Tiểu Mễ không?"Giọng nói bên đầu dây dịu dàng nhẫn nại,"Tôi là bạn của Diêu."

Giống như một tiếng sét ngang tai!Cô như bị ù tai!Giọng nói đó.....giọng nói đó.....cô cố gắng nghe rõ ràng giọng nói đó,ngơ ngác trả lời:"Vâng,chào anh,tôi là Tiểu Mễ."

"Cô tìm Diêu có chuyện gì không?"

"Anh ấy....anh ấy ba ngày rồi không đi học,tôi muốn biết...."Tiểu Mễ nói giọng có chút hoảng loạn,bởi vì,không biết có phải do điện thoại không thể hiện giọng nói chính xác hay không làm cho cô cảm giác giọng nói trong điện thoại quá đỗi quen thuộc.Thật sự rất quen thuộc......quen thuộc như hơi thở của cô,quen thuộc đến mức có nằm mơ cô cũng không thể quên được.....

"Diêu bị ốm,cho nên không đi được."Trong giọng nói có tiếng cười,giống như ánh nắng đầu mùa hè chiếu qua vòm lá thơm ngát,nhẹ nhàng chiếu xuống đất."Tôi thay Diêu cảm ơn sự quan tâm của cô."

"......."

"A lô?"

"......."

"Tiểu Mễ,vẫn nghe máy chứ""Một câu hỏi quan tâm.

Cô gắng sức lắc đầu,không,không thể như thế được,nhất định là điện thoại có vấn đề nên cô mới nghe lầm.Cô không thể nghe thấy giọng nói của Dực,đây là một việc hoàn toàn không thểxảy ra!

Cô hít thở sâu,nói:".....vâng,tôi đang....xin lỗi,có thể hỏi một câu được không?"

"Được."

"Có thể cho tôi biết địa chỉ của Doãn Đường Diêu không?Tôi....."thực ra là Doãn Đường Diêu bị bệnh,không biết có nặng không,lúc nào có thể đi học lại được,anh không muốn trả lời điện thoại của cô,cho nên,cô chỉ còn cách này thôi.

Giọng nói mỉm cười:"Được,tôi cho cô biết."Anh nói cho cô địa chỉ chi tiết,sau đó nói,"nhưng mà-----"

"Sao vậy?"

"Cô không định bây giờ sẽ đến chứ."

"Tôi....."Tiểu Mễ cắn chặt môi,cô định nói chuyện xong điện thoại sẽ đi.

"Ngoài trời đang mưa,đợi mưa dứt hay đến nhé,nếu không bị ngấm nước mưa có thể bị cảm lạnh.Đợi mưa dứt cô hãy đến,tôi cũng đi khuyên Diêu một chút,để cậu ta bớt tức giận đi.Được không?"

"....Cảm ơn anh."

"Không có gì."Trong giọng nói có nụ cười dịu dàng,"đúng rồi,Diêu hơi ngượng,có hiểu lầm gì thì phiền cô nói chuyện với cậu ta.Cậu ta rất thích cô,nhắc đến cô với tôi,nói là cô là một cô gái rất dễ thương....."

Vẫn chưa nói xong,trong điện thoại vang lên một tiếng hét ghê người----

"Im miệng lại!!"

Tiếng nói rất to,tai của Tiểu Mễ ù lên.Cô không cần nghĩ cũng biết,người nổi giận đó chính là Doãn Đường Diêu.

Âm thanh giành giật diễn ra một hồi,cô cắn môi chờ đợi,đến khi nghe thấy hình như có người đã giành được điện thoại.

"Là anh à?Em là Tiểu Mễ!"

Cô lo lắng nói,hy vọng Doãn Đường Diêu sẽ không nhanh chóng tắt máy.

Một tiếng chửi thề vang lên.

"Anh bị ốm à?Đã đỡ chút nào chưa?"

"mẹ kiếp!"

Có thể mắng người và đánh nhau,như thế bệnh tình có lẽ đỡ hơn nhiều rồi.Tiểu Mễ nhẹ giọng,sau đó,cô dịu dàng:"xin lỗi,hôm đó em thực ra không muốn đi với anh ta."

"Im miệng!Tôi đã nói là tôi mãi mãi không muốn nghe giọng nói của cô nữa!"

"Nhưng mà anh đã nghe thấy rồi còn gì."

"Cô----!"

Cô cố gắng mỉm cười nói,"anh vẫn còn giận à?"

"....."

"Phải làm thế nào thì mới hết giận đây?"Cô có thể làm bất cứ chuyện gì,chỉ cần anh vui,chỉ cần cô có thể ở bên cạnh anh.

"....Muốn chết à!Tôi nói rồi,tôi không bao giờ muốn nghe giọng nói của cô nữa!"Nói xong,một tiếng đập,giống như tiếng điện thoại bị ném vỡ vang lên,sau đó là tiếng"bíp bíp"vang lên.

Tiểu Mễ nhìn điện thoại ngơ ngác.

*** ***

Ngày hôm sau,mưa đã ngừng.

Mùa hè là như vậy,mỗi lần sau khi có một trận mưa,là thời tiết lại trở nên nóng hơn.Mặt trời trên không trung chiếu ánh nắng gay gắt xuống,cây cối dường như cũng đang phát sáng theo,trong làn cây văng vẳng lên tiếng ve kêu,con đường hai bên là biệt thự hoa đang nở rực rỡ.

Buổi chiều,làn gió thổi đén dường như mang theo hơi nóng.Đường núi được làm rộng rãi,nhưng người đi bộ rất thưa thớt,xe cộ cũng không nhiều.

Chỉ có một mình Tiểu Mễ bước đi.

Xe buýt đi đến chân núi là dừng lại,nghe nói những người sống trong những khu biệt thự này đều có xe ô tô riêng.Trên con đường này đi bộ đã bốn mươi phút,lưng cô ướt đẫm mồ hôi.Có lẽ sắp đến nơi rồi,giọng nói trong điện thoại nói cho cô biết,Doãn Đường Diêu sống ở biệt thự màu trắng đằng xa.

Cô đã có thể nhìn thấy tòa nhà màu trắng rồi.Dưới ánh nắng và bên những hàng cây,tòa nhà hiện lên trông rất sang trọng và cao quý.

Lau mồ hôi trên trán,cô tiếp tục đi lên trên núi,đưa tay che ánh nắng chói chang đang chiếu vào mặt,hít thở không khí trong lành trên núi.Đi vòng qua con đường núi,phía trước mặt có một chiếc xe đua màu trắng.Bóng cây và ánh nắng chiếu lên chiếc xe,màu trắng lịch sự chứ không phải phô trương.Tốc độ xe đi không phải rất nhanh,chiếc xe bình thản đi đến.

Chiếc BMW màu trắng đi đến bên cạnh Tiểu Mễ

Một tiếng nhạc từ trong xe vang ra,âm thanh đẹp đẽ mềm mại,theo gió bay ngang qua tai cô.

Cô đột nhiên kinh hồn----

Bài hát đó......

Là bài hát mà Dực từ cấp hai đã rất thích nghe,mỗi khi nghe làm bài tập hoặc trước khi ngủ,anh đều thích bật lên.

Chiếc xe BMW màu trắng chầm chậm đi qua người cô.

Cô kinh hãi quay đầu nhìn---

Trong xe,dường như có một bóng dáng quen thuộc,làn môi chứa nụ cười dịu dàng,mái tóc sạch sẽ,chiếc mũi thẳng,đường nét thanh lịch.....

Ánh nắng gay gắt.......!

Tiếng ve ríu rít kêu,hơi nóng từ mặt đất bốc lên có thể khiến người ta ngất lịm,trước mặt cô một trận đen,một trận đỏ,trong đầu dường như muốn nổ tung ra!

Chiếc xe BMW màu trắng chạy qua.

BMW màu trắng chạy qua Tiểu Mễ đang rất mệt mỏi.

Khi cô đã cố gắng áp chế được sự mệt mỏi vì chóng mặt,muốn nhìn lại rõ ràng xem người trong xe rốt cuộc là ai-----

Cuối con đường núi chỉ còn lại lưu lại một chút bóng dáng màu trắng.

Gió,thổi qua vòm cây,trời đất yên tĩnh chỉ còn lại một mình cô chạy rất nhanh.

Cô muốn đuổi theo.

Nhưng mà,cô chỉ có thể đứng nhìn như một pho tượng gỗ.

Cô muốn gọi to cái tên đó.

Nhưng mà,tiếng nói trong cổ họng cô "kha kha" dường như vang lên chỉ một giây sau là sẽ ho ra máu.

BMW màu trắng hoàn toàn biến mất.

Cô nhắm mắt lại,đôi chân mỏi nhừ,đột nhiên chút sức lực cuối cùng cũng bị lấy đi mất,cô ngồi xuống đất,gục mặt xuống gối.

Con đường núi yên lặng.

Vắng vẻ không một bóng người,cây lá nhè nhẹ lay động,ve sầu vẫn kêu râm ran,ánh nắng nhức mắt mà chóng mặt.

Đôi vai của Tiểu Mễ chầm chậm vươn lên.

Trên núi,bóng dáng nhỏ bé của cô giống như một đứa trẻ bị lạc đường.

Ánh nắng đang dần dần tắt.

Con đường núi dần dần được phủ một màu đỏ của chiều muộn.

Xe cộ trên đường có vẻ đông đúc hơn,còn cô vẫn cô độc ven đường.Mỗi một chiếc xe đi qua người cô đều phải ấn còi,còn cô dường như không nghe thấy,trong thế giới của cô dường như không còn bất cứ âm thanh nào.

Không biết đi qua bao nhiêu người.

Khi mặt trời dường như hoàn toàn lặn xuống sau núi.

Một giọng nói tức giận vang lên trước mặt cô----

"Tại sao cô lại ở đây!"

Chương 7

Con đường núi cô đơn,hai bên đường là những hàng cây xanh mướt,gió thổi qua lá cây,tiếng kêu xào xạc,hơi nóng của buổi chiều dường như đã giảm đi một chút.Màu đỏ của mặt trời chiều muộn ôm trọn cả đất trời,Doãn Đường Diêu đứng trong ánh nắng,mái tóc màu hạt dẻ ngang ngạnh,nhưng lại được ánh nắng chiều muộn chiếu thành vẻ dịu dàng.

"Cô đến đây làm gì?!"

Giọng nói anh hung tợn,trong mắt đầy hỏa khí.

Tiểu Mễ ngơ ngác ngồi trên mặt đất,đầu gối cô chầm chầm đứng thẳng lên,khuôn mặt rạng rỡ,trong đôi mắt đen láy dường như có sương mù,cô yên lặng nhìn anh,đôi mắt không nhấp nháy,có chút thất thần,có chút trống rỗng,dường như nghe không hiểu anh nói cái gì.

"Tôi hỏi cô đến đây làm gì?!"

Doãn Đường Diêu hét lên,tức giận nắm chặt bàn tay.Đã nói không muốn gặp cô,nhưng cô lại vẫn cứ đến,từ cửa sổ phòng ngủ nhìn thấy bóng dáng đi bộ của cô trên con đường núi,lúc đầu anh định không mở cửa cho cô,kể cả cô có đợi bao nhiêu lâu trước cửa cũng không cho cô vào,nhưng mà,cô lại đột nhiên không đi nữa,như người mất hồn ngồi bên đường,cúi mặt ôm chặt đầu gối không biết có phải đang khóc hay không,anh vẫn không thèm quan tâm,tuy nhiên,cô lại ngồi đó hai giờ liền!

Cô ta đang giở trò gì đây?!

Doãn Đường Diêu nắm chặt vai cô,kéo cô dậy,trừng mắt nhìn:

"Này!Nói đi chứ!"

Bị anh cầm vai lắc mạnh,Tiểu Mễ dường như dần dần tỉnh lại,cô lắc đầu,cố gắng để bản thân tỉnh giấc lại khỏi ảo ảnh vừa rồi.Điều đó là không thể,đó là cô bị ảo giác,trước đây cô cũng thường nhìn nhầm,cố gắng hết sức chạy theo,nhưng rồi lại phát hiện ra đó là một ảo giác đáng buồn cười!

Còn Doãn Đường Diêu đứng trước mặt cô......

Mặc dù có chút hung dữ,có chút trẻ con,có chút vụng về,có chút thích bắt nạt cô,nhưng mà,cô có thể cảm thấy hơi ấm từ hơi thở của anh,có thể cảm thấy sự quan tâm sâu sắc từ trong ánh mắt của anh,dường như cũng có thể nghe thấy nhịp đập của trái tim anh.

Lá cây trong làn gió của hoàng hôn xào xạc kêu.

Lại là ảo giác à?Cô dường như thật sự có thể nghe thấy tiếng trái tim đập,nhịp tim dịu dàng hơn cả làn gió nhẹ trong buổi hoàng hôn.....

"......Anh bị ốm à?"Hít một hơi,ánh mắt cô không còn thất thần nữa,quan tâm nhìn anh.

"Không."

"Đỡ hơn chút nào chưa?Là cảm cúm?Sốt?Đau bụng?Hay là dạ dày không khỏe?"

"Tôi không bị ốm!Cô nghe không hiểu à!"

Cô dường như thật sự nghe không hiểu,cô đưa tay nhẹ nhàng đặt lên trán anh.Bàn tay cô rất lạnh,giống hệt như bông tuyết rơi đầu mùa đông,bông tuyết bay vào trong người Doãn Đường Diêu,lành lạnh,làm anh giật mình.

"Này,hình như không bị sốt."Tiểu Mễ nở nụ cười,nụ cười rất nhẹ,cũng nhẹ như một bông hoa tuyết,"xin lỗi,anh luôn nói là không bị bệnh,cho nên em không tin lắm."

Doãn Đường Diêu cau có:"Tôi hỏi cô đến đây làm gì?!"

"Nhưng mà,hình như anh gầy đi một chút,sắc mặt cũng nhợt nhạt đi một chút,"Cô chăm chú nhìn anh,nghi ngờ nói,"Hay là có chỗ nào khác không thoải mái?"

"Mễ-----Ái----!"

"Có phải là.....tim....."Cô hốt hoảng mở to mắt,sợ hãi vì ý nghĩ vừa hiện lên trong đầu,"Có phải là tim có vấn đề không?!"

"Có phải cô mãi mãi nghe không hiểu lời tôi nói!"Doãn Đường Diêu giận dữ hét lên với cô,"Tôi nói tôi không bị bệnh!Tôi nói là tôi không muốn nghe thấy giọng nói của cô nữa,đừng có gặp tôi nữa!Cô hoàn toàn không hiểu à?!Cô là con ngốc à?!"

Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh.

Ánh nắng hoàng hôn đỏ rực khắp nơi,con đường núi được bao phủ bởi một màu đỏ rực rỡ của buổi chiều tàn,cây cối hai bên đường trong làn gió nhẹ buổi tối xào xạc kêu,lá cây trong trong ánh nắng dịu dàng hình như say muốn đi ngủ rồi.

Một lúc lầu,đứng trước mặt anh,cô gật đầu nói:

"Vâng,nghe không hiều."

Câu trả lời thật là rõ ràng dứt khoát,Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô,không biết là có cảm tình hay là cuồn cười,giống hệt như một quả bóng bị gió thổi đột nhiên bị kim châm vào.

Cô cười khổ sở nói với anh:"Bởi vì em không định làm theo lời anh nói,cho nên,cứ coi như hoàn toàn nghe không hiểu là xong."

"Cô!"

"Muốn nói chuyện với anh,muốn lại nhìn thấy anh,muốn ở bên cạnh anh,muốn nhìn thấy anh cười,nhìn thấy anh vui,cho nên những lời nói đó của anh em cứ coi như hoàn toàn không hiểu."Ánh mắt trắng đen rõ ràng giống như dòng suối trong vắt,nụ cười trên môi cô có một chút run run,tuy nhiên vẫn nhìn thẳng vào anh,ánh mắt không nhấp nháy.

Doãn Đường Diêu nổi cáu.

"Mẹ kiếp,cô coi mình là cái quái gì mà muốn làm gì thì làm!""Tôi nói không muốn gặp cô là không muốn gặp cô!"

Cô yên lặng cười một lúc.

".....À."

Cúi đầu xuống,cô lấy từ trong túi xách của mình ra một quyển vở da mềm,cầm tay anh lên,đặt quyển vở vào trong lòng bàn tay anh:"đây là vở ghi toàn bộ bài học mấy hôm nay và một số tài liệu ôn tập,nửa tháng nữa là thi rồi,anh phải chú ý ôn tập mới được."

Anh trừng mắt nhìn quyển vở,bàn tay nắm chặt lại,quyển vở dường như đang bị bóp nát."

"Đừng!"Cô nhảy dựng lên,giống hệt như một con khỉ treo trên tay anh,dùng sức kéo,ôm chặt cánh tay của anh vào lòng,"Năn nỉ anh đấy,đừng như vậy,những nội dung này phải mất cả một buổi tối mới làm xong!Anh nhìn quầng thâm trên mắt em,có phải rất giống con gấu trúc không?Năn nỉ anh,nếu như lại thức thêm một đêm nữa là em sẽ bị bệnh đấy!"

"Cô là con ngốc?!"

"......Hả?"

"Quyển vở có vứt đi cũng không bị nát!Cô căng thẳng như thế làm gì!"

"......hả.....đúng rôi,ha ha."Cô xấu hổ cúi đầu,buông tay anh ra.

Khuôn mặt anh không biểu cảm:"Có lẽ nên xé nát nó ra mới phải."Nói rồi,hai tay anh cầm quyển vở lên,chỉ cần dùng sức.......
"Em sẽ về!"Tiểu Mễ hét lên,đôi tay giữ chặt tay anh lại,liên tục hét:"Em sẽ lập tức biến mất,anh đừng xé nó!"

Doãn Đường Diêu lạnh lùng:"Kể cả tôi xé nát nó,cô chép lại một lần nữa cũng được mà."Thì ra,cái mà cô gọi là tốt với anh,cũng có thể cảm thấy thức đêm rất khổ sở.

"Nhưng mà,như vậy anh sẽ phải đọc quyển vở này chậm mất một ngày."

"....."

"Hôm nay em về đây,ngày mai sẽ đến thăm anh,ngày kia cũng sẽ đến thăm anh,ở trường không biết chừng cũng có thể gặp anh.Nhưng mà,nếu như tối nay anh có thể đọc quyển vở này có lẽ sẽ nhớ thêm được một số kiến thức."Nụ cười cô dễ thương,đôi mắt cong cong,"hơn nữa,buổi tối em cũng sẽ có thời gian chuẩn bị thêm một số tài liệu ôn tập mới."

Trong buổi hoàng hôn.

Con đường núi chỉ có anh và cô.

Anh trừng mắt nhìn cô,dáng người cao lớn có chút gượng gạo.Không biết tại sao,khi anh đối diện với cô hình như rất nhiều lúc là trừng mắt nhìn cô,ngoài điều đó ra,anh ngốc nghếch không nghĩ ra còn biểu cảm nào khác cho phù hợp.

Bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt đôi tay to lớn của anh.

Đôi tay anh có chút nóng bỏng.

Bàn tay cô lạnh lẽo như làn mưa tối hôm qua.

Tiểu Mễ buông tay anh,xấu hổ vuốt vuốt tóc,ho lên một tiếng,nói với anh:"Thế.....em đi về đây,anh nhất định phải xem quyển vở này đấy nhé!"Nói xong,cô đeo túi xách lên,quay người chuẩn bị bước đi.

Anh trừng mắt nhìn bóng dáng của cô,mắt nhìn cô càng đi càng xa.

"Này!Đứng lại!"

Doãn Đường Diêu hét lên,tỏ vẻ bực bội.

Lần này cô rất nghe lời,ngoan ngoãn đứng lại,quay người nhìn anh:

"Sao vậy."

"Cô------"

"....."Cô chăm chú nhìn anh.

"Cô đến chỉ vì quyển vở này?!"

"Hả,không phải."

"Thế thì tại sao?"

"Em còn muốn biết bệnh tình của anh thế nào rồi."

"Đã nói với cô là tôi không có bệnh!!"

"....À."Giống như người say luôn nói rằng mình không say,người điên nói rằng mình không điên,Tiểu Mễ thậm thụt nghĩ.

"Còn gì nữa không?!"Doãn Đường Diêu hung dữ nhìn cô.

"Còn gì nữa?...."Cô vuốt vuốt tóc,nghĩ giây lát,sau đó khuôn mặt đỏ lên một chút,"Còn nữa là...mấy ngày rồi không nhìn thấy anh,em....."

"Còn gì nữa?!"Anh ngắt lời cô,tiếp tục chất vấn.

Cô trợn tròn mắt,ngơ ngác nhìn anh:".....hết rồi."

"Muốn chết à!Còn gì nữa?!"

".....Cái đó......còn gì nữa đây?"

"Nghĩ đi!"

"....."Khổ sở nghĩ.....

"Nói đi!"

Cô khổ sở vuốt vuốt tóc:"Còn gì nữa,anh nói cho em biết được không?"Thật sự không nghĩ ra còn gì nữa.Trộm nhìn anh,wow,dáng vẻ anh thật đáng sợ,ánh mắt hình như đang phun lửa,hình như tức giận đến mức ngay sau đó sẽ định đánh cho cô một trận.

"Mễ----Ái----!"

Lại nữa rồi,mỗi khi anh nổi điển là cả tên cả họ của cô đều lôi ra,cô lùi lại một bước.

"Ha ha,xin lỗi,em lúc này đầu óc có chút trục trặc.....năn nỉ....anh nhắc nhở cho em biết được không?Một chút chút là được....."

Tiểu Mễ cười,trước ánh mắt đáng sợ của anh cô lại lùi lại một bước.

Doãn Đường Diêu hít sâu,muốn kiềm chế cơn giận,nhưng mà khi anh mở miệng ra lại là tiếng hét----

"Nó là ai?!"

"Ai?"

"Thằng đó là----ai----?!"Thật sự muốn giết chết cô ta,giết chết cô ta!

"À,anh nói Hạo Dương phải không?"

"......"Hạo Dương....gọi thật thân mật,trái tim Doãn Đường Diêu đột nhiên như co thắt lại.

Cô cẩn thận thăm dò anh,nhẹ nhàng nói:"Anh ghen à?"Sắc mặt anh có vẻ không thoải mái.

"Mẹ kiếp!Ai ghen chứ!"

"Ha ha,em nghĩ là anh sẽ không ngốc như vậy chứ."

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay
Disneyland 1972 Love the old s