Lamborghini Huracán LP 610-4 t




Chương 7





Hứa bá đưa cô tới cổng công ty rồi mới dời đi. Nam Tuệ một mình tiến vào công ty, bởi vì chưa bao giờ tới đây, cho nên cô giống như lần đầu đến công viên vậy, xem cái gì cũng thấy mới mẻ, thú vị. Chỉ vì như thế mà cô hết nhìn đông rồi tới nhìn tây, làm cho bảo vệ chú ý tới cô.

“Xin hỏi cô có việc gì không?” Bảo vệ tiến lại gần cô, khách khí hỏi.

“Vâng, tôi là đến tìm Trử Lực Ngự tiên sinh.” Nam Tuệ đối với hành vi quê mùa của mình cảm thấy có chút xấu hổ, cô gật đầu trả lời anh bảo vệ.

Gọi cả họ cả tên của tổng giám đốc Trử Lực Ngự, bảo vệ nhịn không được mở to mắt nhìn cô, sau đó mới chỉ dẫn cho cô. “Cô vui long đến bàn lễ tân, sẽ có người tìm giúp cô.”

“Được, cám ơn anh.” Cô lại gật đầu với bảo vệ, rồi mới xoay người đến bàn lễ tân đi đến.

“Xin chào.” Đi đến bàn lễ tân, cô mở miệng chào.

Nghe thấy tiếng nói, hai cô gái mặc đồng phục đang ngồi ở bàn lễ tân, ngẩng đầu lên nhìn cô, trong đó có một bộ mặt quen thuộc làm Nam Tuệ nhịn không được ngạc nhiên mở to hai mắt.

“Vu Giai Giai!” Cô không tự chủ được thốt to thành tiếng, đồng thời gian cũng nghe thấy đối phương kêu tên mình.

“Nam Tuệ!”

Vu Giai Giai là bạn học đại học của cô, bộ dạng có vài phần xinh đẹp, cô ta luôn tự cho mình là hoa khôi, mỗi ngày khi đến trường đều ăn mặc rất kiểu cách, hôm nay bàn về chủ đề LV, ngày mai lại đề cập đến Gucci, ngày mốt lại đổi lại chủ đề LV. Vì thế mà Vu Giai Giai rất ghét những học sinh nghèo phải đi làm thêm để kiếm tiền trả học phí như cô. Cô cũng chả ưa gì cô ta.

Sau khi tốt nghiệp, cô đã nghĩ rằng cả đời này sẽ không tái gặp lại cô ta nữa, dù sao cũng có thể nói hai người sinh hoạt ở 2 thế giới khác nhau, Nam Tuệ là người muốn học thật tốt để sau đó có thể công tác kiếm tiền, mà cô ta chỉ cần có cái văn bằng để cho cha mẹ cô ta thấy, sau khi tốt nghiệp liền muốn tìm một nam nhân có tiền. Không nghĩ tới câu nói “oan gia ngõ hẹp” quả nhiên là nói rất đúng, hai người lại gặp lại nhau tại đây, thật sự là rất vui nha.

“Cô tới đây làm cái gì?” Vu Giai Giai khẩu khí không thân thiện, trừng mắt hỏi cô.

“Tìm người.”

“Tìm ai?”

“Cậu làm việc ở trong này sao? Lạ nhỉ, tôi còn tưởng rằng sau khi tốt nghiệp, cậu sẽ kết hôn cơ mà, sao vẫn còn vất vả công tác ở đây vậy?” Nam Tuệ không có trả lời vấn đề của cô ta, mà là hỏi lại cô ta.

“Tiểu thư đây là một người danh giá, rất nhiều nam nhân muốn lấy tôi, tôi còn đang lo lắng xem nên gả cho ai.” Vu Giai Giai nói xong trào phúng nhìn cô cười. “Còn cô thì sao, vẫn còn làm việc tại quán bar, bán nụ cười sao? Tôi nghĩ rằng cậu chỉ có thể kết hôn với những kẻ luôn say rượu mà thôi.”

“Thật ra việc ấy không cần cậu phải lo lắng, bởi vì tôi đã kết hôn, hơn nữa ông xã của tôi tuyệt không phải là người luôn say rượu.” Nam Tuệ lộ ra vẻ mặt tươi cười, mỉm cười trả lời cô ta.

Vu Giai Giai có điểm kinh ngạc, nhưng là nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường.

“Không phải người nghiện rượu, vậy thì sẽ là dạng người như thế nào? Chắc là một người đã kết hôn với rất nhiều nữ nhân khác.” Vu Giai Giai nhạo báng cô.

“Là người như thế nào, tự cậu có thể xem, bởi vì tôi tới đây tìm ông xã của tôi, anh ấy làm việc ở trong này, cậu nói đây có phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên không?” Nam Tuệ nở nụ cười.

“Làm việc ở trong này?” Vu Giai Giai hừ hừ, vẻ mặt không tin. “Anh ta tên là gì, làm ở phòng nào, nói cho tối biết xem nào!”

“Anh ấy tên Trử Lực Ngự, tôi không biết vị trí điều hành trong công ty được phân bố ở phòng nào, cậu có thể nói cho tôi biết được không?” Nam Tuệ mỉm cười, cố ý hỏi.

Vu Giai Giai há mồm trừng mắt nhìn cô, cô ta bị điên rồi sao.

“Cô đang nói hươu nói vượn cái gì đây? Khoe khoang cũng phải biết suy nghĩ chứ, nếu chồng của cô là giám đốc điều hahf của chúng tôi, thì chồng của tôi chính chủ tịch!” Cô hừ lạnh, khinh thường, tức giận mắng. Bởi vì công việc của Trử Lực Ngự rất bề bộn, nên cho đến nay mọi người trong công ti đều chưa tận mắt trông thấy vị hôn thê mới của anh.

“Giai Giai, cậu đừng như vậy, nếu vị tiểu thư này đúng là Trử phu nhân như lời nói……” Một đồng nghiệp bất an mở miệng nói, lại bị Vu Giai Giai chặn ngang.

“Trử phu nhân? Là cô ta sao?” Vu Giai Giai khinh thường cười lạnh, “Cậu không biết mười tám tuổi cô ta đã làm việc tại quán bar bán lộng phong tình, làm trò ong bướm sao chứ? Rõ ràng so với ai đều thấy mất mặt, lại còn luôn luôn ra vẻ thanh cao, làm cho người ta nghĩ đến đã muốn nôn mửa.”

“Tại quán bar bán lộng phong tình, giở trò ong bướm, so với ở trường học bán lộng phong tình, giở trò ong bướm thì cái nào tốt hơn?” Nam Tuệ nhìn thẳng cô ta nói.

“Ai ở trường bán lộng phong tình, giở trò ong bướm? Cô căn bản chính là ghen tị với tôi mà thôi.”

“Quên nó đi, không có thời gian nói chuyện với cậu.” Nam Tuệ lắc đầu, không nghĩ sẽ lãng phí thời gian cùng cô ta ở đây làm chuyện vô nghĩa.

“Phiền cô giúp tôi thông báo một tiếng, nói cho Trử Lực Ngự tiên sinh rằng tôi đã tới, tôi tên gọi Nam Tuệ.” Nam Tuệ xoay người đối mặt với cô gái bên cạnh nói.

“Không cần để ý đến cô ta, cô ta đang có triệu chứng của bệnh hoang tưởng, là cái bệnh thần kinh.” Vu Giai Giai nói chuyện với đồng nghiệp.

“Cô ah, nhờ cô thông báo dùm.” Nam Tuệ không thèm để ý đến Vu Giai Giai.

“Bảo vệ, cô gái này là kẻ điên, nhanh đến đem cô ta đuổi đi ra ngoài.” Vu Giai Giai đột nhiên cất giọng quát to.

“Vu Giai Giai, cô bị điên sao?” Nam Tuệ khó có thể tin nhìn về phía cô ta.

“Ngươi điên chính là cô, tự dưng chạy đến công ty của người khác nói lung tung, gây náo loạn.” Vu Giai Giai hừ thanh cười lạnh, “Bảo vệ, phiền toái anh nhanh đến đem cô ta đuổi đi ra ngoài.”

Bảo vệ do dự nhìn về phía Nam Tuệ, nhìn đi nhìn lại cũng không thấy cô gái này mắc bệnh điên. Nhưng là nghĩ lại tình huống vừa nãy, rất ít người đem cả tên họ của giám đốc điều hành ra gọi như vậy, hơn nữa vừa rồi cô ấy tiến vào cửa thì hết nhìn Đông tới nhìn Tây, aizz, có lẽ cô gái này thực có vấn đề.

“Cô ah, phiền cô rời khỏi đây có được không?” Bảo vệ khách khí nói, tay chỉ về phía cửa chính của công ty.

Nam Tuệ quả thực không biết nói gì để chống đỡ.

“Tôi thực sự là đến tìm người, là Trử Lực Ngự bảo tôi đến, nếu không tin, mọi người có thể gọi điện thoại lên lầu xác nhận.” hắn lấy phi thường tự chế mà nghiêm túc ngữ khí nói.

“Giám đốc điều hành của chúng tôi vì sao lại tìm cô, mà tìm cô có chuyện gì, danh thiếp đâu? Ngay cả đến danh thiếp cô còn không có, vậy mà cũng dám bịa chuyện để nói? Cô cho rằng tất cả chúng tôi là lũ ngu sao?” Vu Giai Giai đưa ra những hoài nghi, không quên điểm thêm một chút hỏa.

“Cô ah, phiền toái cô rời đi có được không?” Bảo vệ lại mở miệng nói, ngữ khí so với lúc trước có vẻ cường ngạnh.

Nam Tuệ đang muốn mở miệng nói, bên cạnh truyền đến một giọng nói.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói quen thuộc làm cho Nam Tuệ nhẹ nhõm thở một hơi, cứu binh đã đến đây. Nghe thấy tiếng nói, mọi người quay đầu lại, bảo vệ, Vu Giai Giai và cô đồng nghiệp lập tức tôn kính gọi: “Giám đốc điều hành.”

Nhưng giám đốc của bọn họ, trong mắt không có nhìn thấy sự tồn tại của bọn họ, toàn bộ sự chú ý tập trung tại bóng người ở đằng sau bảo vệ, chỉ lộ ra cái đầu lấp ló.

Anh nhanh chóng đi lên phía trước.

“Em đang làm gì ở đây? Lúc nãy Hứa bá gọi điện thoại nói cho anh biết đã đưa em tới công ty. Anh ở trên tầng chờ lâu như vậy, còn tưởng rằng em đã xảy ra chuyện gì, không có việc gì chứ?” Trử Lực Ngự lo lắng hỏi Nam Tuệ.

“Không có việc gì, chúng ta đi thôi.” Nam Tuệ trả lời nhanh.

Nói như vậy, chắc chắn vừa rồi có chuyện phát sinh rồi. “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì.” Cô không muốn dùng quyền lực để đối phó với người ta.

Trử Lực Ngự không tin, anh quay đầu nhìn về phía bàn lễ tân, có ba người, chỉ thấy bọn họ đang lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, cùng với biểu hiện bất an, giống như bộ dạng có tật giật mình.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Anh trầm giọng hỏi. Ba người không ai dám mở miệng nói chuyện. “Tôi đang hỏi ba người.” Anh nhíu mày, giọng nói cùng ngữ khí không có thay đổi, nhưng lại có thể làm cho ba người kia sợ tới mức không dám ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Không có gì đâu, anh hỏi cái gì, đi thôi.” Nam Tuệ ôm lấy cánh tay anh, kéo anh đi. Cô đã lãng phí quá nhiều thời gian ở đây rồi.

“Đột nhiên anh bảo em tới nơi này làm cái gì?” Cô hỏi, chuyển hướng sự chú ý của anh.

Trử Lực Ngự nhìn chằm chằm cô, “Em đang muốn chuyển sự chú ý của anh sang việc khác.”

“Biết như thế là được rồi, rốt cuộc anh tìm em đến đây làm cái gì?” Cô hào phóng thừa nhận, rồi lại hỏi anh.

“Tục ngữ nói quả nhiên không sai.” Anh có chút đăm chiêu nhìn cô, đột nhiên nói một câu kì lạ.

“Cái gì tục ngữ?” Nam Tuệ vẻ mặt tò mò.

“Không được sủng bà xã quá nhiều.”

Cô nháy nháy mắt, lộ ra vẻ mặt buồn cười. “Cho nên, anh quyết định không sủng em nữa?”

“Cả cuộc đời này sẽ không bao giờ có chuyện đó.” Anh không hề cảnh báo, đột nhiên cúi xuống hôn lên môi cô. Cô trừng mắt nhìn anh, mặt đỏ ửng lên, không nghĩ tới anh lại làm như vậy, bởi vì bọn họ còn đang ở đại sảnh, mà ba người kia khẳng định vẫn còn đang quan sát bọn họ. Tuy nhiên, cô tin tưởng rằng về sau cho dù cô có muốn đi thăm quan cả công ty này, đại khái cũng không ai dám ngăn cản cô.

Thực chỉ sợ Vu Giai Giai tức hộc máu mà chết. Ông trời phù hộ cho cô ta.

Nam Tuệ cùng Trử Lực Ngự đi vào văn phòng của anh, cô hoàn toàn không có cơ hội cùng ông xã của mình nói chuyện, bởi vì bọn họ mới đi ra khỏi thang máy, đã có người chờ ở đây, Trử Lực Ngự giới thiệu cô cùng bọn họ, sau đó liền bắt đầu đối thoại, nói những gì cô có nghe cũng không hiểu, bởi đó toàn là những thuật ngữ chuyên nghiệp.

Không nghĩ quấy rầy công việc của anh, Nam Tuệ tự đi thám hiểm văn phòng của anh. Sau khi Trử Lực Ngự nói chuyện với người kia xong, còn phải nhận hai cuộc điện thoại, sau đó lại tiếp nhận văn kiện từ nữ thư ký đưa đến cho anh, cho tới bây giờ anh vẫn đang rất bận rộn.

Chồng cô trông thật đẹp trai. Nhưng mà, anh kêu cô đến đây, sẽ không phải chỉ vì muốn cô nhìn thấy bộ dáng thực đẹp trai của anh khi làm việc chứ? “Anh bảo em đến đây để cho em nhìn thấy bộ dáng lúc đang làm việc của anh sao?” Thấy anh rốt cục cũng gác điện thoại, Nam Tuệ thừa dịp mở miệng khích.

“Thực xin lỗi, chờ anh mười phút nữa thôi, chúng ta sẽ cùng đi ăn cơm.” Trử Lực Ngự ngẩng đầu lên mỉm cười xin lỗi cô.

“Anh tìm em đến là vì muốn cùng đi ăn cơm?” Cô nhíu nhíu mi, “Anh nhiều việc như vậy, chỉ mười phút sau, anh có biện pháp thoát thân sao?”

“Được rồi, trước tiên chúng ta sẽ đi ăn cơm, chờ khi trở lại anh sẽ xử lý nốt công việc.” Anh có chút đăm chiêu suy tư một chút, đột nhiên gấp lại văn kiện, quyết định.

“Dừng lại, em không muốn làm chậm trễ công việc của anh. Muốn ăn cơm rất đơn giản mà, mỗi ngày đều có cơ hội. Nếu hôm nay anh nhiều việc, chúng ta để hôm khác đi.”

“Không được, nhất định phải là hôm nay.”

“Vì sao? Hôm nay là ngày đặc biệt gì sao? Đừng nới với em là ngày kỷ niệm hai tháng chúng ta cưới nhau nha.”

“Hai ngày nữa mới đến ngày kỉ niệm hai tháng chúng ta cưới nhau, anh cũng đã đặt nhà hàng rồi. Nói trước một tiếng cho em biết, tránh để đến lúc đó em lại đột nhiên chạy mất không thấy bóng người.” Anh mặc áo khoác, với tay lấy cái chìa khóa xe rồi đi về phía cô.

“Anh nói thật sao?”

“Đương nhiên.” Trử Lực Ngự vòng tay ôm lấy eo của cô, cúi đầu hôn lên môi cô.

“Đừng náo loạn, kỉ niệm một tháng kết hôn đã đủ khoa trương rồi, anh không cần tổ chức kỉ niệm hai tháng kết hôn cho em đâu.” Nam Tuệ dở khóc dở cười.

“Em không thích đi ăn cơm cùng với ông xã của mình sao?”

“Ăn cơm không có vấn đề gì, nhưng là anh không cần phải nghĩ ra những ngày kỉ niệm như vậy, như vậy rất buồn cười.」

“Anh nghĩ phụ nữ đều thích ngày kỉ niệm.”

“Đây là thành kiến.” Nam Tuệ nghiêm chỉnh kháng nghị.

Trử Lực Ngự cười cười, lại hôn cô một cái, rồi mới nắm tay cô cùng nhau đi ra khỏi văn phòng.

“Lúc trước ở đại sảnh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Anh hỏi lại chuyện lúc nãy.

Nam Tuệ than nhẹ một tiếng. “Chỉ là em đụng phải bạn học học ngày xưa, cùng nhau tán gẫu một chút mà thôi.” Cô nói tránh đi – nhẹ nhàng bâng quơ nói.

“Không khí lúc đó không giống là đang nói chuyện phiếm.”

“Đó là bởi vì từ xưa em và cô ấy đã hay đối đầu.” Nam Tuệ trả lời.

“Đối đầu?” Trử Lực Ngự nhíu mày lặp lại.

“Em cùng cô ấy không thể nói chuyện với nhau quá một câu, nghĩ đến sau khi tốt nghiệp sẽ không gặp lại nhau nữa, không nghĩ tới lại gặp lại ở đây, thật sự là nghiệt duyên. Quên đi, không nói nữa. Anh muốn dẫn em đi ăn gì đây?” Cô lắc lắc đầu, trực tiếp thay đổi đề tài.

“Đến nơi em sẽ biết.” Trử Lực Ngự vẻ mặt thần bí nói.

***

Tại nhà hàng, bầu không khí có điểm ngột ngạt, Nam Tuệ cùng An Danh Lị mặt đối mặt, lại đều cúi đầu nhìn mặt bàn, trầm mặc không nói.

Trử Lực Ngự cùng Phí Tị Ngân hai người vừa rời khỏi đây, trước khi đi còn dặn dò hai người cứ nói chuyện thoải mái, vui vẻ.

Nam Tuệ không đoán được Trử Lực Ngự lại gạt cô, sắp xếp một bữa cơm như vậy. Đi vào nhà ăn, liếc thấy Danh Lị đang ngồi đó, không có chuẩn bị tâm lí, làm cho cô đột nhiên ngây người, mà tựa hồ Danh Lị cũng giống như vậy. Dùng cơm xong, hai ngưoif nam nhân kia đều lôi rất nhiều chuyện ra để nói, tựa hồ muốn đem không khí ở bàn ăn trở nên sôi động hơn, nhưng bởi vì cô rất ngạc nhiên và bất an nên không có biện pháp dung nhập được câu chuyện của bọn họ, cho nên cô cùng Danh Lị đều im lặng, điều này càng làm cho cô cảm thấy bất an hơn.

Danh Lị đang suy nghĩ cái gì, vì sao không nói một lời nào?

Có phải là cô ấy không thể hiểu được vì sao cô lại thay thế cô ấy kết hôn?

Có phải là cô ấy không có biện pháp tha thứ cho hành động bộc phát của cô?

Có phải là cô ấy nghe nói Trử Lực Ngự kỳ thật rất thương yêu vợ mình, bởi vậy cô ấy oán hận cô? Bởi vì cô đã đoạt mất tất cả những gì vốn thuộc về cô ấy? Nam Tuệ thực sự sợ hãi rằng Danh Lị sẽ nghĩ như vậy, cho dù chỉ là ý nghĩ chợt lóe rồi biến mất cũng làm cho cô rất sợ hãi.

Ở bàn ăn, không khí vẫn trầm lặng, Nam Tuệ cảm thấy thật khó thở. Cô không thể để tình trạng thế này tiếp tục xảy ra được, chuyện gì đến sẽ đến thôi, cô phải tìm ra đề tài để nói chuyện, nếu không cô sẽ bị bầu không khí này bóp nghẹn mà chết.

“Gần đây cậu sống có được không?” Cô mở miệng hỏi.

An Danh Lị nhìn về phía cô.

Cô ấy rốt cục cũng ngẩng đầu lên nhìn cô! Nam Tuệ nhất thời xúc động, nhịn không được, liên tiếp giải thích. “Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi…” Cô không ngừng nói, nước mắt nhanh chóng chảy ra.

“Không, là tớ không đúng, nên nói xin lỗi phải là tớ.”

Nam Tuệ ngạc nhiên nhìn Danh Lị, trước mặt cô, khuôn mặt của Danh Lị bao phủ đầy nước mắt.

“Danh Lị?”

“Thực xin lỗi, Nam Tuệ.” Danh Lị gắt gao nắm lấy tay Nam Tuệ

“Vì sao cậu lại xin lỗi tớ?” Nam Tuệ nhanh chóng lắc đầu, “Nên nói xin lỗi là tớ mới đúng!”

“Không phải cậu, là tớ.” An Danh Lị nhanh chóng nói.

“Là tớ.”

“Là tớ.”

Một lần nữa, ánh mắt của hai người giao nhau, đột nhiên không ai nói gì nữa.

Hai người nhìn nhau không chớp mắt, tựa như có thể biết được tất cả tâm tư của đối phương, giật mình hiểu ra được một sự kiện, thì ra các cô chưa bao giờ trách cứ đối phương, hai người là đang tự trách chính mình. Các cô tất cả đều là vì áy náy mới không dám liên lạc với đối phương, cũng không phải là do giận dỗi hay không thể tha thứ cho nhau, đáng nhẽ phải sớm thông suốt được điều này mới đúng.

“Danh Lị, sau khi kết hôn, tớ thật sự rất hạnh phúc, Trử Lực Ngự đối với tớ tốt lắm, cho nên cậu không cần đổ lỗi cho bản thân đâu.” Nam Tuệ nắm chặt tay của Danh Lị, giọng nói khàn khàn.

“Tớ biết cậu thực hạnh phúc, đấy là do bố tớ uống say rồi mắng tớ, Trử Lực Ngự đã bỏ tiền ra để trợ cấp cho công ty của ông ấy, tất cả là nhờ vào cậu, vậy mà bọn họ sao có thể nói những lời đó?” An Danh Lị thổn thức khóc.

“Tớ không phải giúp bọn họ, tớ chỉ giúp cậu thôi.”

“Chính là như vậy mới làm tớ càng cảm thấy thẹn với cậu. Nếu không phải vì tớ, cậu sẽ không bị mắc kẹt trong việc này? Cậu có nguyên tắc sống của cậu, và tớ là người đã hủy hoại nó.”

“Không phải là hủy hoại nó, mà là khai sáng đến một con đường tốt đẹp hơn.” Nam Tuệ lắc đầu nói. “Nhờ có việc kết hôn này, tớ mới có được hạnh phúc như hiện tại. Danh Lị, tớ nên cám ơn cậu mới đúng, còn có thực xin lỗi, tớ đã đoạt đi hạnh phúc vốn thuộc về cậu.”

“Thuộc về tớ? Cậu đang nói cái gì?”

“Nếu không phải bởi vì tớ cùng Trử Lực Ngự kết hôn nhân, thì chính cậu mới là người có được niềm hạnh phúc này.”

“Cậu sai lầm rồi, nếu lúc trước cùng Trử Lực Ngự kết hôn là tớ, hiện tại cậu sẽ thấy một cặp vợ chồng không hạnh phúc.”

“Nhưng là!”

“Trử Lực Ngự thích cậu” An Danh Lị chặn ngang nói, “Ngay sau khi kết hôn với cậu, sau khi phát hiện cậu mất tích, anh ấy đã đến An gia tìm tớ, không phải để giải thích về cuộc hôn nhân đó, mà là muốn tớ đưa điện chỉ của cậu cho anh ấy. Lúc ấy tớ đã có cảm giác, Trử Lực Ngự thực sự thích cậu.”

“Đó là bởi vì hai người chưa từng ở chung thôi.”

“Như thế nào không có? Trước khi kết hôn, tớ cùng anh ta đã gặp nhau ba lần, mỗi lần đều làm cho tớ cảm thấy giống như ở Bắc Cực vậy.”

“Hai người đã từng gặp mặt? Vậy tại sao anh ấy lại không biết người cần lấy là An Danh Lị, chứ không phải An Dĩnh Huệ?” Nam Tuệ nhíu mày, khó hiểu.

“Bởi vì ngay từ đầu tớ lấy tên là An Dĩnh Huệ cùng anh ta gặp mặt.”

“Cái gì?!” Cô mở to mắt.

“Thực xin lỗi, đã giấu cậu vấn đề này.” An Danh Lị xin lỗi và nói, “Bởi vì người mà anh ta muốn lấy chính là An Dĩnh Huệ chứ không phải tớ, gia đình tớ đã lừa anh ấy.”

“Bọn họ sao có thể làm như vậy?” Cô nghĩ thấy khó có thể tin.

“Cậu đã biết vì sao nếu tớ là người lấy anh ta thì sẽ không hạnh phúc đi? Bởi vì để có được số tiền tài trợ, tớ và bọn họ, ngay từ đầu đã lừa gạt Trử Lực Ngự.” An Danh Lị nói.

Nam Tuệ đột nhiên không biết phải nói gì, hoàn toàn không biết nên nói cái gì đó.

“Cho dù là cậu hay Trử Lực Ngự, tớ đều nghĩ thấy thật có lỗi, căn bản là không có mặt mũi đứng trước mặt hai người.” An Danh Lị tiếp tục nói, “Tớ không biết Phí Tị Ngân lại tự tiện sắp đặt bữa cơm này, nếu biết trước, tớ căn bản là không có dũng khí tới đây để gặp hai người.”

“Đừng nói như vậy, Danh Lị.” Nam Tuệ nghiêm mặt nói, “Tớ cùng Trử Lực Ngự còn phải cảm ơn cậu nhiều chứ, bởi vì nếu không phải nhờ có cuộc hôn nhân đó, chúng tớ làm sao có được ngày hôm nay? Cậu có thể được gọi là bà mối của chúng tớ, cho nên không cần nói cái gì xin lỗi, được không?” Cô nắm chặt tay của Danh Lị, ánh mắt lộ ra thỉnh cầu.

An Danh Lị trầm mặc trong chốc lát, sau đó cúi đầu xuống, một giọt nước mắt rơi xuống. “Được.” Cô trả lời. Nước mắt của Nam Tuệ tự nhiên cũng chảy theo, cô nhịn không được lấy tay lau nước mắt cho Danh Lị.

Nhìn thấy đối phương, hai người không tự chủ được phốc một tiếng, cười to ra tiếng, hai người lau nước mắt cho nhau, cho đến khi trên khuôn mặt không còn một giọt nước mắt nào, trên mặt chỉ còn lại nụ cười, hai người mới tiếp tục nói chuyện.

“Cậu có vẻ béo lên nha, Trử Lực Ngự đối với cậu cũng không tệ lắm, đúng hay không?” An Danh Lị thiệt tình quan sát dò xét Nam Tuệ.

“Anh ấy đối tốt với tớ lắm.” Nam Tuệ khẽ cười một tiếng, gật đầu nhìn Danh Lị cam đoan.

“Thế còn con gái của anh ta? Có hay không rất khó dạy bảo?”

“Con bé giống như một thiên sứ.”

“Đối với cậu mà nói, trẻ con đều là thiên sứ. Xem cậu chăm sóc những đứa trẻ nghịch như quỷ ở cô nhi viện là tớ biết rồi.” An Danh Lị nói.

“Cậu không tin, hôm nào chúng ta gặp lại, tớ sẽ mang con bé đến.”

“Được nha. Tớ có điểm tò mò về con bé, dù sao suýt chút nữa con bé chính là con gái của tớ.”

“Nếu cậu thích con bé, cậu có thể nhận con bé làm con gái.”

“Ý kiến hay, nhưng là vẫn phải chờ xem nhân duyên của tớ và con bé là như thế nào.”

Nam Tuệ gật đầu đồng ý.

“Cậu cùng Phí Tị Ngân là như thế nào?” Cô hỏi.

“Cái gì như thế nào?” An Danh Lị đột nhiên trở nên có chút lung túng.

“Ê. Có quỷ sao?.”

“Rõ ràng là ban ngày, làm sao lại có quỷ?”

“Cái này phải hỏi cậu, làm sao đột nhiên mặt lại trở nên ửng hồng như vậy.”

“Tớ không có đỏ mặt!”

“Ở túi xách của tớ có gương, có muốn xem một chút không?”

An Danh Lị trừng mắt liếc về phía cô.

“Hai người quen nhau như thế nào?” Nam Tuệ hỏi.

Nghe vậy, mặt của An Danh Lị lại tiếp tục ửng đỏ.

“Oa, là như thế nào phát sinh, nhanh lên nói cho tớ, Danh Lị.” Nam Tuệ vẻ mặt hưng phấn, nhịn không được kêu lên.

“Không có gì hay đâu.” An Danh Lị mặt càng đỏ hơn nữa, thấp giọng nói.

“Như thế nào lại không có gì, nói mau, nói mau, nói cho tớ nghe!” Nam Tuệ chuyển sang ghế bên cạnh Danh Lị

An Danh Lị bị Nam Tuệ bức đến nỗi phải đem tất cả sự việc kể cho cô nghe, tổng giám đốc thực yêu tớ.
..................................................
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me chcs các bạn vui vẻ
.....................................................
Chương 8





Cuộc sống quá hạnh phúc làm cho Nam Tuệ có điểm lo lắng sự việc phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hóa theo hướng ngược lại, hoặc cũng có thể phát sinh chuyện vui quá hóa buồn. Cô đem ý nghĩ này nói cho Trử Lực Ngự, không nghĩ tới lại bị hắn ăn một bữa, nói rằng nhất định là cô nhàn rỗi quá mới có thể suy nghĩ miên man, thế nên anh phải tận lực nhiệt tình phục vụ cô cả đêm, thiếu chút nữa ga trải giường bị lửa nóng thiêu đốt, làm cho ngày hôm sau cô không có khí lực để dời giường đưa Hoan Hoan đi học, ngủ đến tận mười hai giờ trưa mới có khả năng rời giường.

Mà cái thủ phạm kia dù có bận trăm công nghìn việc vẫn gọi điện về hỏi han cô, có phải chỉ có như tối qua thì cô sẽ không dư thừa khí lực để suy nghĩ lung tung, phải không?

Đi khi người này thật đúng là rất đáng đánh đòn.

“Buổi tối anh và em đi ra ngoài ăn cơm nhé?” Anh hỏi.

“Không được.”

“Vì sao?”

“Buổi tối em đã có hẹn.”

“Cùng ai? An Danh Lị?”

“Không phải, là nhà xuất bản. Lần trước em đưa sách cho nhà xuất bản, người ta có ý tưởng mới, muốn cùng em thảo luận một chút.”

Bởi vì rất nhàn rỗi, cô lại động bút viết quyển sách thứ ba, nhưng là bởi vì quyển này hơi khác so với hai quyển trước, vì vậy cô mới đưa bản thảo trước, xem có thể phát hành hay không? Không nghĩ tới nhà xuất bản lại thấy rằng đó là một ý kiến tuyệt vời, chỉ cần sửa đổi một chút, cho nên mới hẹn cô gặp mặt để thảo luận.

“Đối phương là nam, hay là nữ?”

Nam Tuệ ngây người một chút, nhịn không được cười khẽ ra tiếng.

“Thật sự là, ông xã à, anh đang nghĩ gì vậy?.” Thật là không hiểu nổi anh nữa.

“Nam hay là nữ, em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.”

“Nữ!”

“Được, có thể đi.”

Úc, anh thật đáng bị đánh đòn.

“Nếu là nam thì em sẽ không được đi sao?” Cô cố ý hỏi như vậy.

“Có thể đi, chẳng qua là anh sẽ đi cùng với em.” Anh kiên định nói.

“Anh là đang ghen, hay là không tin em?” Cô có điểm tò mò.

“Đương nhiên là ghen, còn có anh không tin nam nhân khác.”

Câu trả lời của anh như một điều hiển nhiên, một chút cũng không cảm thấy ngượng ngùng, làm Nam Tuệ ngẩn người một lúc, nhịn không được lại cười khẽ.

“Em hẹn gặp lúc mấy giờ? Gặp mặt ở đâu?”

“Bốn giờ, tại một nhà hàng gần nhà xuất bản. Bởi vì không xác định phải thảo luận trong bao lâu, khi nói chuyện điện thoại với tổng biên tập, em đã bảo là có thể phải ăn bữa tối ở đó, cho nên.” Cô đáp.

“Được rồi, một khi đã có việc, cũng không còn cách nào khác, ăn cơm để hôm khác cũng được.” Anh ủy khuất nói. “Thảo luận xong, gọi điện thoại cho anh, anh sẽ qua đón em.”

“Được.”

“Bảo Hứa bá lái xe đưa em đi.”

“Hứa bá còn phải đi đón Hoan Hoan.”

“Em gọi điện thoại cho giáo viên nhà nói một tiếng, xin phép đón Hoan Hoan sớm nửa giờ. Buổi sáng em đã không đưa con bé đi học, buổi chiều về nhà lại không thấy em, con bé nhất định sẽ rất thất vọng.”

Tuy sớm biết rằng anh đã dần dần yêu thương Hoan Hoan, nhưng là nghe thấy những lời dặn dò như vậy của anh, Nam Tuệ nhịn không được hốc mắt thoáng đỏ, cảm động tới độ không biết nói gì. Anh quả nhiên là một nam nhân rất tốt, có thể lấy được anh, nhất định là rất hạnh phúc, nhất định là như thế.

“Được, em đi gọi điện thoại ngay đây.”

“Bà xã, có một việc anh nghĩ mãi vẫn không hiểu, em giúp anh giải thích.” Trử Lực Ngự ở đầu dây điện thoại bên kia bối rối nói.

“Chuyện gì?”

“Là anh cố gắng quan hệ không đủ sao?”

“Có ý tứ gì?” Anh không đầu không đuôi nói vào vấn đề làm cho cô có cảm giác mờ mịt.

“Em biết chúng ta đã kết hôn bao lâu rồi không?”

“Anh định nói cái gì?” Nam Tuệ sửng sốt một chút, nhíu mày hỏi, bởi vì tuần trước anh vừa cùng cô kỷ niệm một năm rưỡi kết hôn, không lý gì anh lại đi hỏi cô một vấn đề mà cả hai người đều biết đáp án.

“Anh chính là muốn biết, rốt cuộc có phải là anh cố gắng quan hệ không đủ hay không?” Anh ở đầu dây điện thoại bên kia thở dài một tiếng.

“Cố gắng cái gì? Anh nói chuyện không đầu không đuôi như vậy, em làm sao có thể hiểu được?” Nam Tuệ mày nhịn không được nhíu mày đáp.

“Nửa năm qua anh không hề sử dụng biện pháp tránh thai.”

A, nói như vậy cô liền hiểu, không chỉ có hiểu, lương tâm còn có một chút bất an.

Nam Tuệ ở đầu dây điện thoại bên này làm một cái mặt quỷ, bởi vì anh không sử dụng biện pháp tránh thai, nhưng cô thì có. Ba tháng trước, cô đã xác định bọn họ ba người ở chung rất tốt, cô chưa nghĩ đến việc sẽ sinh em bé, cho nên đã sử dụng biện pháp tránh thai, chỉ là không cho anh biết mà thôi.

Thật là nhức đầu, nghe giọng nói của anh giống như là anh rất muốn có đứa nhỏ, cho nên cô phải thật cẩn thẩn, tuyệt đối không thể cho anh biết cô đã sử dụng thuốc tránh thai, để tránh anh sẽ hiểu lầm rằng cô không muốn sinh đứa nhỏ của anh.

“Bà xã, vì sao em không nói gì?” Nam Tuệ im lặng làm cho Trử Lực Ngự nghi ngờ.

“Không có gì, em chỉ là đang suy nghĩ……” Cô nhanh chóng nghĩ cách, “Trước khi kết hôn, chúng ta chưa có kiểm tra sức khỏe, có lẽ chúng ta nên đi kiểm tra sức khỏe.”

“Nói như vậy cũng có lý. Anh sẽ gọi Hoàng bí thư giúp chúng ta sắp xếp một chút.”

“Anh đừng làm phiền người ta, để em sắp xếp là được rồi, dù sao em cũng nhàn rỗi, đến lúc đó sẽ nói lại thời gian và bệnh viện cho anh là được mà.”

“Như vậy cũng tốt.”

Nam Tuệ không một tiếng động hít một ngụm khí to, cảm tạ hai trời đất đã để cho bọn họ thảo luận vấn đề này qua điện thoại, nếu là mặt đối mặt, khó tránh khỏi biểu tình trên khuô mặt cô.

“Ông xã, nếu kết quả kiểm ta, em mắc bệnh vô sinh, anh sẽ cảm thấy như thế nào?” Cô nhịn không được tò mò hỏi.

“Nếu người mắc bệnh vô sinh là anh, em sẽ làm sao?” Anh hỏi lại cô

“Đây thật sự là một vấn đề khó khăn.”

“Vì sao chứ? Vì sao anh một chút cũng không nghĩ thấy khó khăn?”

“Ách, vậy câu trả lời của anh là cái gì?|

“Đương nhiên là tìm một cái nữ nhân giúp anh sinh đứa nhỏ nha.”

Tuy biết rõ rằng anh đang nói giỡn, nhưng Nam Tuệ nghe thấy câu trả lời như vậy, trái tim co thắt lại, hô hấp cũng gián đoạn.

“Bà xã, sao em không nói gì? Em tưởng đó là thật sao? Anh là đang nói giỡn mà!」 Trử Lực Ngự tại đầu dây điện thoại bên kia cười nói.

“Em biết.” Nam Tuệ vốn là muốn cười theo, nhưng chẳng biết vì sao khuôn mặt lại trở nên có chút cứng ngắc, không thể khống chế.

“Bà xã, anh thực sự là đang nói giỡn, em ngàn vạn lần không cần tưởng là thật, cũng không được suy nghĩ lung tung.” Anh đột nhiên nói với ngữ khí nghiêm túc.

“Em biết, không cần suy nghĩ lung tung là anh mới đúng.” Cô trở lại như bình thường, đáp.

“Biết là được rồi. Nhưng là anh vẫn muốn nói rõ với em, bà xã. Anh không phải là con ruột của cha mẹ, cho nên không có áp lực của việc nối dõi tông đường. Quyền thừa kế công ty, anh và cha đã nhất trí sẽ trao lại cho người có năng lực nhất, cho nên điểm ấy em cũng không cần lo lắng. Còn có, chúng ta đã có một nữ nhân rất đáng yêu, dù có sinh thêm một bé trai hay bé gái, chúng ta cứ thuận theo tự nhiên, tuyệt không bắt buộc. Được rồi, có vấn đề gì không?”

“…” Nam Tuệ lệ rơi đầy mặt, không nói tiếng nào.

“Bà xã, em sao vậy? Em đang khóc đó ah? Anh nói những chuyện đó, không phải muốn làm em khóc.” Giọng nói của anh có phần ảo não.

“Em không khóc.” Cô cố gắng khống chế nước mắt, khàn khàn mở miệng.

Trử Lực Ngự thở dài một tiếng, ở đầu dây điện thoại bên kia nói. “Đừng như vậy, em yêu, em mà như vậy sẽ làm anh muốn ngay lập tức dừng mọi công việc để về nhà an ủi em.”

“Em không có khóc, anh muốn an ủi cái gì?” Nam Tuệ đổi tai nghe điện thoại, khịt khịt mũi. “Em không nói chuyện với anh nữa, em còn phải gọi điện thoại cho giáo viên mẫu giáo.”

“Chờ một chút, bà xã.” Anh nhanh chóng kêu lên.

“Còn có chuyện gì?” Cô khàn khàn hỏi.

“Anh yêu em.”

Đáng ghét, an ta rõ ràng là cố ý muốn cô khóc đây mà, nhưng là―

“Em cũng yêu anh.” Cô trả lời.

***

“Phu nhân, điện thoại của cô, hình như là tiên sinh gọi.”

Hứa tẩu đem chiếc di động đang đổ chuông đi tới, Nam Tuệ lúc này mới nhớ tới cô quên không gọi điện thoại cho Trử Lực Ngự nói một tiếng, nói rằng vì Hoan Hoan đột nhiên sinh bệnh phát sốt, mà cô phải hủy bỏ cuộc gặp cùng tổng biên tập.

“Alô, ông xã.” Nam Tuệ tiếp điện thoại.

“Em đang ở đâu vậy, bà xã? Còn chưa có chấm dứt sao?”

“Em ở nhà.”

“Ở nhà? Không phải đã nói sau khi gặp mặt xong gọi điện thoại cho anh, anh sẽ đi đón em sao?”

“Cuộc gặp mặt ngày hôm nay hủy bỏ.”

“Vì sao?”

“Thân thể của Hoan Hoan không thoải mái.” Cô nói cho anh.

“Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” Anh gấp gáp hỏi.

「 Trẻ em ở nhà trẻ bị nhiễm đại dịch cúm, thân mình vừa nóng vừa lạnh, vừa rồi còn tại phát sốt.”

“Vừa rồi? Đã mang con bé đến bác sĩ khám chưa? Bác sĩ nói như thế nào?”

“Viêm họng, xác định là do cảm mạo. Sốt đã gây ra viêm họng, hai ngày này phải cẩn thận chăm sóc con bé, nếu không thấy có dấu hiệu giảm sốt, phải đưa vào bệnh viện ngay.”

“Anh sẽ về nhà ngay lập tức.” Anh nhanh chóng nói, rồi lại hỏi: “Có cần mua cái gì không? Trong nhà đã có miếng dán hạ hiệt và nhiệt kế chưa?”

“Có rồi.”

“Nếu muốn mua cái gì thì gọi điện thoại cho anh, bây giờ anh trở về nhà ngay đây.”

“Được.”

Nửa giờ sau, Trử Lực Ngự áo khoác ngoài còn không kịp cởi, liền vội vàng đi vào phòng cảu tiểu Hoan, chỉ thấy Nam Tuệ đang lo lắng ngồi ở bên giường, nhíu mày nhìn nữ nhân đang ngủ ở trên giường, tập trung tới mức anh tiến vào phòng cũng không biết.

Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, cô quay đầu lại nhìn anh.

“Hứa tẩu nói cho anh biết em chưa ăn bữa tối.” Anh nhìn cô, nhẹ giọng nói.

“Em không đói.”

“Không đói cũng phải ăn một chút, nếu không làm sao có sức lực để chăm sóc Hoan Hoan?” Nói xong, anh đi đến đặt tay lên trán của Hoan Hoan, kiểm tra nhiệt độ trên trán con bé.

“Hiện tại đã không phát sốt, nhưng là không biết đến bao giờ sẽ lại phát sốt trở lại.” Nam Tuệ nhíu mày, lo lắng nhìn Hoan Hoan.

“Bác sĩ có nói sẽ xảy ra chuyện như vậy không?” Trử Lực Ngự nhíu mi hỏi.

Nam Tuệ gật gật đầu.

Thấy cô gật đầu, anh hơi an tâm một chút.

“Một khi đã là hiện tượng bình thường, liền không có gì cần lo lắng nữa.” Anh an ủi vỗ vỗ cô, “Thừa dịp Hoan Hoan đang ngủ, em đi ăn cái gì đi, anh ở lại đây cho.”

Nam Tuệ do dự một chút, rốt cục gật gật đầu, đứng dậy đang định xoay người đi ra phòng thì, lại đột nhiên nghĩ đến! “Anh không ăn tối sao?”

“Có, không cần lo lắng cho anh.” Anh mỉm cười cúi xuống hôn cô một chút. “Nhanh đi ăn đi.”

Nam Tuệ gật đầu rời đi, Trử Lực Ngự mới cởi áo khoác, ngồi vào vị trí vừa nãy Nam Tuệ ngồi, im lặng ngắm nhìn nữ nhân đang ngủ. Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Hoan Hoan, không biết vì sao, anh lại cảm thấy Hoan Hoan có điểm rất giống Nam Tuệ. Anh còn nhớ rõ lúc ba người bọn họ đi ra ngoài ăn cơm, còn có người nói Hoan Hoan rất giống mẹ, nghe xong câu đó, nam Tuệ rất vui vẻ.

Hoan Hoan thực sự giống Nam Tuệ sao?

Trử Lực Ngự nhìn kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn này, trong đầu lại đang so sánh.

Tuy rằng đã có Hoan Hoan, nhưng anh vẫn muốn có một đứa bé do anh và Nam Tuệ sinh ra, rất rất muốn, anh không có biện pháp phủ nhận tư tâm.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, anh quay đầu lại, chỉ thấy Nam Tuệ đem cái chén trà đi vào.

“Ăn no chưa?” Anh hỏi cô.

Cô gật đầu, đưa chén thuốc trên tay cho anh.

“Đây là cái gì?」Anh nhíu mày hỏi, cúi đầu nhìn thấy trong chén trà có hai nhánh hoa.

“Phòng ngừa cảm lạnh, tăng cường sức đề kháng.” Trử Lực Ngự nhịn không được lộ ra biểu tình dở khóc dở cười.

“Em nấu sao?”

“Hứa tẩu nấu.” Nam Tuệ lắc đầu, đáp.

“Dì nói khương mẫu, đương quy, hoàng kì cùng hồng tảo, mấy cái này đều có thể tăng sức đề kháng, còn có lá bạc hà, lá húng quế cùng cái cây kinh giới, đều có thể dùng để tăng cường sức đề kháng, tăng cường sức khỏe nữa.”

“Cho tới bây giờ anh không biết rằng Hứa tẩu lại hiểu biết nhiều như vậy.” Anh ngạc nhiên nói.

“Nghe nói ba ba của dì trước đây là thầy thuốc, đây là phương thuốc bí truyền của nhà dì.”

“Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy.” Anh cười nói, “Có thể thấy Hứa tẩu rất yêu quý em, ngay cả phương thuốc bí truyền đều lấy ra, trước kia dì ấy không hề cho anh uống.”

“Dì ấy sợ có nấu anh cũng sẽ không uống. Hứa tẩu suy nghĩ rất đúng, em cũng nghĩ rằng anh sẽ không uống.”

“Vậy sao em còn đưa cho anh?” Anh cố ý hỏi.

“Hứa tẩu nói em đưa cho anh, anh sẽ uống.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Trử Lực Ngự bất lực, dở khóc dở cười lắc đầu,「 Hứa tẩu quả nhiên rất thông minh.”

Nói xong, anh nhíu nhíu mày, lại chần chờ một chút, mới hít một hơi, cầm chén thuốc lên uống, sau đó đưa cái chén không lại cho cô. “Em có phải uống cái này không?” Anh vẻ mặt đau khổ hỏi cô.

“Vừa rồi tại phòng bếp em đã uống rồi.” Cô muốn cười mà không dám cười, xoay người đặt cái chén lên trên bàn.

“Không gạt anh đấy chứ?” Anh nhìn chăm chú vào cô, giống như đang tìm xem có điểm nào sai hay không, làm cho Nam Tuệ cảm thấy rất buồn cười.

“Này có cái gì phải nói dối?”

“Anh đến kiểm tra.”

“Cái gì?” Cô ngẩn ngơ, còn không kịp hỏi anh muốn kiểm tra như thế nào, anh đã ôm lấy eo cô, cúi xuống hôn một nụ hôn nóng bỏng lên môi cô.

Anh tham lam tiến vào sâu trong miệng cô, cẩn thận thăm dò, tựa như theo lời nói, anh đang kiểm tra, nhưng là động tác kia lại tràn ngập khiêu khích cùng hấp dẫn, không ngừng câu dẫn cô đáp lại, hại cô nhịn không được kêu thành tiếng.

Cảm thấy tay anh từ eo của cô tiến vào trong áo, sau đó lại không hề kiêng kị, tiến lên ngực cô lộng hành, cô không thể không lên tiếng ngăn cản anh. “Dừng…… Chờ một chút, ông xã.” Ngya lập tức, cô đẩy anh ra.

“Làm sao vậy?” Anh hỏi, trong mắt có một số ngọn lửa đang nhảy lên.

“Trong này là phòng của Hoan Hoan.”

“Chúng ta về phòng của chúng ta thôi.” Anh khàn khàn nói.

“Không được, đêm nay em muốn ở lại trong này, chăm sóc cho Hoan Hoan.”

“Bây giờ còn sớm, hơn nữa em cũng cần về phòng để tắm rửa, không phải sao?” Anh thấp giọng nói vào tai cô: “Chúng ta cùng nhau tắm.”

Trong nháy mắt, Nam Tuệ cảm thấy cả người như nóng lên. Cùng nhau tắm? Cô không tự chủ được tưởng tượng đến hình ảnh kia, nhất thời nghĩ thấy khát.

“Đi thôi.” Anh giống như hiểu được ý nghĩ của cô, liền kéo cô ra ngoài cửa phòng.

“Khoan, chờ một chút.” Cô giãy dụa kêu lên.

Trử Lực Ngự dừng lại cước bộ nghi hoặc nhìn cô.

“Hoan Hoan cần phải có người chiếu cố, anh!” Cô còn chưa nói dứt đã bị anh chen ngang.

“Hứa tẩu.” Anh hướng ra ngoài cửa cất giọng kêu to. Nam Tuệ giật mình, lập tức quay đầu lại nhìn về phía nữ nhân đang ngủ trên giường, thấy nữ nhân không bị bừng tỉnh, mới lấy tay đánh anh. “Anh làm gì vậy, quên rằng Hoan Hoan đang ngủ sao?”

Trử Lực Ngự cả người cứng đờ, nhanh chóng nhìn về phía giường, xác định nữ nhân không bị anh đánh thức, lúc này mới yên tâm thở dài nhẹ nhõm.

“Thực xin lỗi, anh quên mất.” Anh nhỏ giọng nói, lại bổ sung một câu, “Đều tại em rất mê người, bà xã.”

Cô trừng mắt nhìn anh, đang muốn nói cái gì, liền gặp Hứa tẩu vội vàng đi đến cửa phòng.

“Hứa tẩu, phiền dì chăm sóc Hoan Hoan một chút được không? Phu nhân phải về phòng tắm rửa, tối nay sẽ đổi ca cho dì.” Không cho cô có cơ hội mở miệng, anh nhanh chóng nhìn Hứa tẩu nói, nói xong lập tức kéo cô ra khỏi phòng, hướng đến phòng của bọn họ.

Sợ Hứa tẩu nghe thấy, Nam Tuệ thẳng đợi đến lúc tiến vào trong phòng, đóng cửa lại, mới mở miệng nói chuyện.

“Sao có thể phiền toái Hứa tẩu, Hứa tẩu cả ngày đã làm việc mệt nhọc rồi, chỉ cần chúng ta thay nhau tắm rửa!” Lời của cô còn chưa nói hết, đột nhiên bị anh đặt ở cửa phòng, cúi đầu xuống hôn.

Nam Tuệ cảm thất cả thân người nóng rực lên, có một niềm đam mê, khiêu khích làm cho cô hôn lại anh, cố gắng giữ chặt lấy anh. Quần dài của cô đã xuống tới mắt cá chân, mà ngay cả quần lót cũng cùng xuống theo rồi, cô vội vàng muốn giải phóng lửa nóng đang cháy trong cơ thể.

“Chờ một chút.” Anh khàn khàn nói, vội vàng đem quần của chính mình cởi ra, loại trừ chướng ngại vật duy nhất giữa hai người.

Khi nhìn thấy thân thể mềm mại của cô, anh không tự chủ được ngừng thở, nhưng anh không có lập tức tiến vào cơ thể của cô, ngược lại anh rất thong thả, nhanh chóng gia tốc khoái cảm ở thân thể của cô, làm cho cô không tự kìm hãm được đứng dậy thể bám chặt lấy anh, cầu anh tiến vào.

Anh vì sao còn không tiến đến?

“Nhanh lên đi.” Cô không tự chủ được vòng tay ôm chặt lấy anh.

Tựa như hiểu được sự khuyến khích của cô, anh đột nhiên gắt gao đặt tiến vào, một cái động thân liền đem chính mình tiến sâu vào trong cơ thể của cô. Tốc độc vừa nhanh lại mạnh, làm cho cô hoàn toàn không chống cự nổi sự bùng phát trong cơ thể. Cô đột nhiên thét lên, không còn chút sức lực nào nữa.

“Anh bảo rằng là phải về phòng tắm rửa mà.” Cô dựa vào người anh, hơi thở đứt quãng nói.

“Anh có nói như vậy, nhưng là không nói trước khi tắm rửa sẽ không yêu em.” Anh nghỉ ngơi trong chốc lát mới khàn khàn nói, ngẩng đầu đến ôn nhu hôn cô một cái.

“Đã biết rằng tâm tư của anh rất đen tối.” Cô nhẹ nhàng nói.

“Nếu em cho rằng tâm tư của anh đen tối, anh liền nhận tội.” Ánh mắt anh không đứng đắn nhìn cô.

Nam Tuệ trừng mắt nhìn anh, không còn gì để nói.

“Tốt lắm, chúng ta đi tắm rửa.” Trử Lực Ngự dùng ngón tay điểm nhẹ lên mũi cô.

“Em không có sức lực.” Cô làm nũng, ôm lấy cổ anh.

“Anh biết, anh giúp em tắm.” Anh lại hôn cô một cái, sau đó mới ôm cô đi đến phòng tắm giúp hai người tắm rửa, sau đó lại nhân cơ hội yêu cô thêm một lần nữa, cũng là để bù lại, ai kêu cô buổi tối không thể cùng đi ngủ với anh, lại muốn cùng ngủ với nữ nhân đây? Đêm nay sẽ lại là một đêm rất dài. Cô sẽ khó ngủ yên được đây.

Phong tình vạn chủng – Hoa viên tẫn hiện du.
.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay