Disneyland 1972 Love the old s




“Bẩn? Ở đâu?”
“Ơ… ở phía dưới này, đã…” Vi Vi giật mình cúi đầu nhìn xuống, lời còn chưa nói hết đã bị người ta ôm eo bế bổng lên. Anh đã
đến bên cô tự khi nào, bế cô đưa thẳng vào phòng ngủ.
“Mặc vào cho anh xem nào.”
“…Em không biết.”
“Để anh dạy.”
Ngón tay túm chặt vạt áo bị gỡ ra, chiếc áo tuột từ vai xuống. Cô ngồi trên đùi anh, chỉ cách một lớp áo mỏng dính. Vi Vi đã
không còn dám nhìn anh nữa, mà chỉ nghiêng đầu rúc vào cổ anh.
Anh dạy cô thật, chậm rãi giúp cô mặc lên người từng chiếc từng chiếc, còn điềm tĩnh giảng giải cách mặc nữa. Áo lót, áo
ngoài, váy, thắt lưng, áo khoác… ngón tay nóng bỏng luôn chạm vào người cô. Vi Vi để mặc anh lo liệu, ngoan ngoãn nhấc tay hoặc
đứng dậy hoặc đứng im. Cuối cùng lại được anh bế lên ngồi trên đùi, để anh nắm lấy bàn chân cô, mang giày thêu vào cho.
Cô đã ăn vận hoàn chỉnh, xúng xính lễ phục ngồi trên người anh, rèm mi dài khẽ rũ, làn da đỏ ửng như ráng chiều. Anh ngắm
cô, rồi đột ngột ôm ngang eo cô bế bổng lên, đặt cô xuống giường.
Áo cưới như lửa, tóc đen như thác, sắc da như ngọc. Vi Vi nhìn anh vẻ bất an, bàn tay anh đặt hai bên thái dương cô, đè lên
tóc cô, đôi đồng tử trầm lắng nhưng không suy suyển, Vi Vi dần dần không chịu đựng nổi ánh nhìn ấy, giật mình nghiêng đầu sang
né tránh.
Giây sau, đã bị anh hôn ngấu nghiến lên môi.
Anh ép môi xuống, hôn cô thật sâu, mãnh liệt đam mê hơn bất kỳ lần nào trước đó, dường như cuối cùng đã không còn nén
nhịn nổi mà buông thả hết mọi kiêng kỵ vậy. Vi Vi bị anh hôn đến không thở nổi, chỉ có nước dựa vào tiết tấu của anh mà hô hấp
theo. Cô cảm thấy lễ phục trên người bị kéo ra, cảm thấy anh mút mát trên cổ mình, cảm thấy mình bị anh vuốt ve đến đau nhói,
cảm thấy nụ hôn của anh mỗi lúc một xuống sâu hơn…
Không khí càng lúc càng nóng, thần trí cô mê loạn, khẽ rên một tiếng, cảm thấy phía dưới eo mát lạnh, váy đã bị tuột ra.
Anh đột ngột dừng lại.
Nhưng Vi Vi lại không hề thoải mái nhẹ nhõm vì động tác dừng bất ngờ này. Trước kia khi đến đây đều dừng lại… hoặc là,
dùng biện pháp khác, nhưng mà… nhưng mà…
Vi Vi nhìn anh, ánh mắt đã mơ màng.
Áo sơ mi trên người anh xộc xệch, lộ ra bộ ngực khỏe mạnh, trong nhịp thở rối loạn gấp gáp, đôi mắt nóng bỏng tựa ngọn lửa
của anh chăm chú nhìn cô. Sau đó, như cảnh phim quay chậm, anh nắm lấy tay cô, dẫn dắt tay cô đặt lên thắt lưng anh.
Vi Vi đã hiểu rõ ý anh trong động tác đó, nhịp tim như bỗng mất đi sự kiềm chế, cơ thể căng thẳng đến mức dường như mỗi
ngón tay đều đang run rẩy.
“Vi Vi, đừng căng thẳng.”
Vừa điều khiển động tác tay của cô, anh lại vừa phủ lên bờ môi cô thật dịu dàng, mang theo sự nhẫn nại vô bờ, nụ hôn dịu
dàng như đang dỗ dành.
Nụ hôn dần dần di chuyển ra phía sau, anh ngậm lấy vành tai cô, thấp giọng khàn khàn bên tai cô: “Vi Vi, anh không đợi được
nữa.”

Tuy mệt đến mức không chịu nổi, nhưng hôm sau Vi Vi vẫn mở bừng mắt dậy rất đúng giờ theo đồng hồ sinh học. Sắc trời đã
sáng tỏ, ánh nắng xuyên qua tấm rèm cửa dày chiếu vào trong phòng.
Cô nằm trên đống áo cưới lộn xộn, được ai đó ôm chặt vào lòng từ phía sau lưng, cánh tay vắt ngang eo lưng cô. Cô khẽ nhúc
nhích, người phía sau lập tức phát hiện ra cô đã tỉnh, hơi thở liền vương vít theo sau.
“Vi Vi.” Giọng nói trước nay vẫn lạnh lùng, nay đã khan đặc nhục cảm. Hình như cô lại mơ hồ đáp lại một tiếng, dần dần phía
sau cổ cảm nhận được một nụ hôn khẽ khàng, rồi dần dần…
Lúc sau tỉnh dậy đã gần trưa.
Trên người truyền đến một cảm giác ẩm ướt, Vi Vi mở mắt, anh đang giúp cô lau đi dấu vết bằng một tấm khăn bông mềm mại.
Vi Vi có phần xấu hổ, muốn trốn tránh, nhưng hễ động cựa lại thấy eo đau nhức ê ẩm, đến sức lực động đậy chân cũng chẳng còn
nữa.
Tiêu Nại cúi xuống: “Bế em đi tắm nhé?”
Vi Vi lắc đầu.
“Khó chịu không?”
Vi Vi vẫn lắc đầu, nhìn anh rồi đưa tay lên, ôm choàng lấy cổ anh.
Bây giờ, chỉ cần dựa vào anh là được.
Đối với sự việc xảy ra bất ngờ trước hôn lễ này, Vi Vi hoàn toàn không hối hận, nhưng điều khiến cô đau đầu chính là…
Là vì…
Cho nên…
Tóm lại là sau đêm đó, lễ phục cưới vốn… không thể nhìn ra nữa… nhăn nhúm thì không nói làm gì, còn có rất nhiều… dấu
vết. Mà y phục lại được làm bằng tơ lụa vô cùng quý giá. Thứ đồ như tơ lụa này đỏng đảnh vô cùng, Vi Vi vốn không biết cách giặt
thế nào, lại không thể đưa đi cho người ta giặt, cuối cùng quá sức phẫn nộ, Vi Vi trút hết lên đầu kẻ gây chuyện.
Thế là dù Tiêu Nại bận rộn cách mấy, cũng đành phải dành thời gian để nghiên cứu cách giặt đồ tơ lụa…
Hậu di chứng thứ hai, đó là, haizzz…
Vi Vi phát giác ra trước hôn lễ một tháng mà làm chuyện đó quả thực không sáng suốt chút nào. Hoặc là tiến hành thật sớm,
đến khi gần kết hôn chắc sẽ không còn hưng phấn nhiều như thế, hoặc là dứt khoát lùi lại sau khi cưới.
Lúc bận rộn nhất còn phải đáp ứng nhu cầu của người nào đó nghe đồn đã phải kìm nén nhẫn nhịn bấy lâu, quả thực cũng có
phần mệt mỏi.
Tháng Sáu, thật sự rất bận rộn.
Dường như mọi chuyện đều dồn đến cùng một lúc. Cô phải tốt nghiệp, hôn lễ phải chuẩn bị, phiên bản mới của Mộng Du 2 sắp
sửa tung ra thị trường, và còn, công ty của Đại Thần sắp chuyển địa điểm.
Tối hôm ấy Tiêu Nại nhận một cú điện thoại rồi, liền dẫn Vi Vi ra ngoài.
“Đi đâu thế?”
“Đến đó hẵng nói.”
Chầm chậm đi với tốc độ dạo bộ, dần dần rồi lại đến tiệm internet Cực Trí. Đứng trước cửa tiệm internet đóng kín, Vi Vi nhìn
Tiêu Nại lấy chìa khóa ra rồi mở cửa hông, bước vào bật công tắc đèn.
Ánh đèn sáng tỏ, mấy trăm chiếc máy vi tính yên lành nằm một dọc trong đó.
“Ngày mai mấy thứ này đều dời đi cả.”
“Í, chú của anh không làm nữa sao?”
Vi Vi biết tiệm internet này là do Tiêu Nại cùng ông chú họ của anh cùng mở ra trước đó rất lâu rồi, bây giờ máy tính đã được
phổ cập, việc làm ăn cũng đã không còn phát đạt như xưa, nhưng chú anh vẫn quyến luyến, không chịu đóng cửa. Nói ra thì, lần
đầu Đại Thần nhìn thấy cô là ở đây mà.
Tiêu Nại gật đầu: “Sau này Chí Nhất sẽ chuyển đến đây, anh đã mua lại nửa kia của nơi này rồi.”
Sau đợt bàng hoàng, Vi Vi bắt đầu quan sát tình hình trong tiệm, cảm thấy rất hài lòng, “Vâng, có một nơi của riêng mình là hay
nhất.”
Tiêu Nại cười, cùng cô tiến vào bên trong, vừa đi vừa bàn về cách bố trí, phòng hội nghị ở đâu, chỗ nào là khu văn phòng…
Đến một nơi nào đó anh bỗng khựng lại, nhìn về một phía nào đó bảo: “Lần đầu tiên anh nhìn thấy em, em ngồi ở bên kia.”
Vi Vi nhìn theo ánh mắt của anh, đó là vị trí đối diện với cầu thang, Vi Vi đã không còn nhớ mình từng ngồi ở đó lâu lắm rồi.
“Hì hì, thực ra anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên chứ gì.” Vi Vi châm chọc, “Bây giờ em nhận ra, thực ra anh là một con sói
háo sắc.”
Tiêu Nại nhướn mày.
“Anh có ý kiến gì à?”
“Không, có điều anh thấy mức độ chưa đủ.” Tiêu Nại chậm rãi tiếp lời, “Ít ra thì anh là một con sói háu đói trong đám háo sắc
ấy.”

Người nào đó gần đây quả thực rất đói rất ác…
Vi Vi: “…Anh không thấy trơ trẽn mà còn thấy vinh quang lắm hả?”
Tiêu Nại đáp: “Thân là một con sói háo sắc không ăn tạp mà chỉ chuyên một con mồi thì, không đói lại càng trơ trẽn hơn.”
“…Em lên lầu nhìn xem thế nào.”
Đùa cợt người ta cuối cùng lại biến thành bị cợt đùa lại, đúng là bi kịch thật. Vi Vi không đánh lại nổi nên bỏ chạy, lao vút lên
lầu để lại sau lưng vệt khói dài. ^_^
Nhìn thấy bóng dáng cô mất hút trên cầu thang, khóe môi Tiêu Nại thấp thoáng một nụ cười.
Lần đầu nhìn thấy cô là cảm giác gì?
Đã quá lâu rồi, không còn nhớ rõ nữa, có điều lúc đầu, cho dù sau khi kết hôn trong game cũng chưa từng có ý nghĩ sẽ gặp
mặt.
Chỉ là do có việc phải đến tiệm internet, rồi kinh ngạc một phen.
Cảm thấy thao tác của cô gái ấy vô cùng đẹp đẽ nổi bật, ngay ánh nhìn đầu tiên đã hút lấy anh, thế là ngắm thêm vài phút nữa,
thấy cô ấy chỉ huy bang chiến một cách đâu ra đó, kết thúc một trận chiến châu chấu đá xe rất hoàn mỹ.
Lúc đầu thậm chí anh chỉ quan sát màn hình và ngón tay bay lượn của cô, cho đến phút giây cuối cùng, trận chiến kết thúc,
anh mới di chuyển tầm nhìn sang gương mặt cô.
Đó là một góc mặt khiến người khác phải yêu thích, tán thưởng, mà lại còn khá là quen thuộc.
Nhờ có một bộ nhớ vô cùng hoàn hảo, anh đã nhanh chóng tìm ra tên cô ấy trong kho tư liệu trong đầu mình.
Bối Vi Vi.
Bối Vi Vi chỉ cần nhìn xa thôi cũng đủ khiến cho bọn con trai ở gần bên phải ngất ngây say đắm.
Về sau, lại là một lần trùng hợp.
Anh đã lâu lắm rồi không lên Mộng Du Giang Hồ, lần đó đi là để tìm một ít tư liệu về nó, không ngờ lại nhìn thấy tên cô trên
kênh Thế Giới.
Lần này tên cô là Lô Vĩ Vi Vi.
Cái tên rất dễ nhớ, lần trước khi cô bang chiến đã ghi nhớ được. Một cái tên mới lạ, nhưng người đặt tên cho nó thì, cũng khá
là lười động não. = =
Cô ấy bị bỏ rơi thật sao? Lại còn định cướp chồng?
Hiếm thấy thật, Tiêu Nại cũng có hứng thú muốn xem cảnh tượng náo nhiệt ấy, đến bên dưới cầu Chu Tước, nhìn thấy bóng
áo đỏ bị đám đông vây kín.
Cô ấy cướp chồng thật ư?
Tiêu Nại điềm nhiên quan sát, có điều tiềm thức lại cảm thấy, hình như cô vác đại đao đi chém cái tên vong ân phụ nghĩa đó
mới thích hợp hơn. Cuối cùng vào lúc cô ngồi xuống bán thuốc, đám người trong game lần lượt bị sét đánh choáng váng, Tiêu Nại
ở ngoài đang cười thất thanh.
Đột nhiên nảy sinh ra một ý muốn được che chở bảo vệ cô ấy.
Sự rung động này không biết từ đâu mà có, chắc chắn không nằm trong tính toán của bộ não thiên tài, trước kia chưa từng nảy
sinh với bất kỳ ai, nhưng lại vô cùng mãnh liệt.
Tiểu sư muội của anh, làm sao có thể để người khác đá được, làm sao có thể làm cho hồn xiêu phách lạc?
Thế là, cầu hôn.
Thế là, hôn lễ linh đình.
Lúc cầu hôn, hoàn toàn không nắm chắc trăm phần trăm rằng cô sẽ nhận lời, nhưng lúc cô đáp “Được” một cách sảng khoái,
trong lòng anh, đã nảy sinh một thoáng lãng mạn.
“Văn phòng của anh đặt ở vị trí này đi.”
Vi Vi nói ở trên lầu, mãi không nghe thấy Tiêu Nại đáp lại bèn chạy xuống, thấy anh vẫn đang đứng ở chỗ cũ. “Anh đang làm gì
thế?”
“Đang nghĩ đến vấn đề vừa nãy của em.” Tiêu Nại ngẩng đầu lên nhìn cô.
“Hử?” Lúc nãy cô có hỏi vấn đề nào sao?
Tiêu Nại hơi mỉm cười: “Anh đang nghĩ, nếu như sớm biết có ngày hôm nay, anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên.”
Nếu như, anh biết rằng sẽ có ngày yêu em như thế.
Anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên.
=== HAPPY ENDING ===

NGOẠI TRUYỆN

NGOẠI TRUYỆN 1: BẢNG XẾP HẠNG MỸ NỮ ĐẠI HỌC A
Buổi tối hôm có trận thi đấu bóng rổ chia tay của năm tư, Tiêu Nại ở lại trong trường.
Vì đánh bại được khoa Kiến trúc nên Ngu Công rất hứng chí, ăn mừng một trận tưng bừng bên ngoài vẫn chưa thấy đã, thế là
kéo thêm hai người nữa từ ký túc khác đến, tụ lại thành một bàn đánh mạt chược, làm ít bia và đồ nhắm, mọi người vừa đánh bài
vừa buôn dưa rôm rả.
Nói mãi nói mãi, cũng khó tránh khỏi nhắc đến sự kiện lãng mạn tình yêu gây choáng váng mọi người vào tối đó – Tiêu Nại mới
trước khi tốt nghiệp đã khiến người ta bàng hoàng, thành một cặp với đại mỹ nữ Bối Vi Vi của khoa.
Lão Thất nói: “Tớ biết Lão tam luôn theo phái hiệu quả mà, nhưng không biết tại sao lại hiệu quả đến mức này, sấm dội vang
giật chưa kịp bịt tai, cưa đổ luôn đệ nhị mỹ nữ trong bảng xếp hàng của trường! Bái phục bái phục, ngũ thể đầu địa (tức là đầu và
tứ chi đều dập xuống đất trong tư thế bái phục người khác ấy ^_^)”
Hầu Tử Tửu nói: “Thực ra nếu Lão Tam cưa đổ được đệ nhất mỹ nữ Mạnh Dật Nhiên, tớ cũng chẳng thèm kinh ngạc, cô nàng
Mạnh Dật Nhiên đó hình như Lão Tam cũng quen?”
Lão Đại bình thường không nhiều chuyện, nhưng uống chút bia vào cũng nhiều lời hẳn: “Tớ nhớ hình như năm ngoái có cuộc
tranh luận về thứ hạng nhất, về sau tam muội thua nhỉ?”
Mô-za-a bảo: “Nghe nói là vì tam tẩu không ngây thơ bằng cô nàng Mạnh kia?”
Trong sự hỗn loạn, nam chính trong chủ đề đột ngột lên tiếng: “Bảng xếp hạng gì?”
Mọi người: “…”
Ngu Công đang đánh bài chợt gào lên: “Đến cả bảng xếp hạng mỹ nữ trường mình mà cậu cũng không biết à?”
Tiêu Nại đáp: “Không biết.”
Ngu Công kích động, ném quân bài trong tay xuống, mở máy laptop của mình ra, lên diễn đàn của trường, tìm thấy bài viết đó
rồi đưa cho Tiêu Nại: “Xem đây! Bảng xếp hạng mỹ nữ trường ta, có hình cả đấy!”
Mọi người trong ký túc vô cùng kích động, mong ngóng xem Tiêu Nại đưa ra bình luận gì, vậy mà anh chỉ liếc nhìn qua một cái,
sau đó tay trái đánh bài, tay phải bắt đầu gõ bàn phím.
Chẳng lẽ anh muốn để lại comment trên đó?
Mọi người càng kích động hơn nữa.
Gõ được một lúc, Tiêu Nại trả lại laptop cho Ngu Công, Hầu Tử Tửu hét: “Mau đọc comment của Lão Tam đi!”
Ngu Công đáp liền một thôi một hồi: “Ừ ừ ừ.”
Thế nhưng anh chàng vừa F5, trang web lại hiện thị - không tìm thấy trang web bạn cần tìm, Ngu Công không tin nổi lại F5 rồi
F5 nữa, phát hiện ra bài viết đó đã không cánh mà bay. Nhưng trên diễn đàn các bài viết khác vẫn còn nguyên, không hề có vấn đề
gì cả.
Ngu Công phẫn nộ: “Cậu làm trò gì thế hả?”
“Cái bảng số liệu thất thiệt nhảm nhí đó để lại làm gì.” Giọng nói Tiêu Nại lạnh nhạt, tiếp đó đẩy dãy quân bài của mình ra:
“Thập Tam Yêu, ăn tiền.”
NGOẠI TRUYỆN 2: BẢNG XẾP HẠNG PHÒNG KÝ TÚC CỦA ĐẠI THẦN
Sau khi yêu đương với Tiêu Nại, có một vấn đề mà Vi Vi luôn thắc mắc rất lâu rồi, đó chính là – Tại sao bọn Ngu Công rõ ràng
lớn tuổi hơn Tiêu Nại, lại gọi anh là Lão Tam, gọi cô là Tam tẩu?
Một hôm nào đó nhớ ra nên hỏi Tiêu Nại, anh vừa xem sách vừa trả lời: “Ồ, vấn đề kỹ thuật.”
“Ớ?” Vi Vi nghe mà như vịt nghe sấm, “Kỹ thuật gì cơ?”
Tiêu Nại đáp: “Làm người khác đứng hình, họ thua anh.”
Về sau, Vi Vi nghe được phiên bản hoàn chỉnh của sự kiện làm đứng hình người khác từ Ngu Công, bạn Ngu Công rất căm
phẫn kể lại lúc ấy Tiêu Nại nhỏ tuổi mà nham hiểm thế nào thế nào, khi phát hiện ra mình nhỏ tuổi nhất, lẳng lặng lấy laptop ra,
khiêu chiến với giọng bình thản ra sao: “Là đàn ông thì phải dựa vào thực lực để nói chuyện.”
Bạn Ngu Công đến lúc này nói ra chuyện đó vẫn buồn bực vạn phần: “Sao anh lại phải so thực lực với cậu ta kia chứ!”
Vi Vi lúc hỏi vẫn chưa biết những chi tiết này, nhưng chỉ mấy tiếng làm người khác đứng hình, đã khiến cô choáng váng. Lập
tức phát hiện ran gay vấn đề: “Í, thế thì anh thua Lão Đại ư?”
Tiêu Nại liếc cô một cái, vẻ mặt sao-anh-thua-được-chứ.
Vi Vi choáng: “Anh ấy là Lão Đại mà.”
Tiêu Nại đáp: “Anh nhường.”
Vi Vi rất ngờ vực: “Anh tốt thế cơ á?”
“Lão Đại là trưởng phòng ngầm, phải làm việc.”
Vi Vi: “…”
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
NGOẠI TRUYỆN 3: ĐẶT TÊN CHO BÉ TIÊU
Giáo sư Lâm hôm nay thật sướng muốn điên lên, tại sao, là vì con dâu nhà đã mang thai rồi. Niềm vui đó của Giáo sư Lâm ấy
mà, đó là khi xưa năm hơn hai mươi tuổi đã làm mẹ thì quá sớm rồi, chẳng ngờ năm nay bà mới bốn mươi bảy tuổi, thế mà đã sắp
thành bà nội.
Giáo sư Lâm hôm ấy không còn tâm trạng đâu mà làm việc, chạy đi khắp nơi khoe với mọi người, nói với ai đó ít nhất cũng
phải mười phút. Thế mà, không ngờ rằng đến buổi trưa ăn cơm, toàn khoa Lịch sử đã biết hết, nhà họ Tiêu lại sắp sinh ra thêm một
thiên tài nữa. Đến buổi tối tan sở, những giáo sư lớn tuổi trường Đại học A đều nghe được tin vui kinh người này.
Vừa hết giờ làm việc, Giáo sư Lâm đã xách một quyển từ điển cũ kỹ chạy đến nhà con trai cách đó không xa.
Được con dâu đón vào, Giáo sư Lâm ngồi xuống ghế salon, con trai con dâu ngồi xuống đối diện. Giáo sư Lâm ngắm con dâu
nhà mình một cách đặc biệt hoan hỉ, ôi chao, cô bé này năm ấy vừa gặp đã thấy thích, bây giờ thì càng nhìn càng thấy yêu. Bọn trẻ
bây giờ, đặc biệt là những đứa xinh đẹp hơn, đều chú ý đến vóc dáng này nọ, có đứa nào chịu sinh con sớm đâu, làm sao giống
được con dâu nhà mình cơ chứ.
Giáo sư Lâm quan sát nhìn ngắm Vi Vi từ đầu đến chân một lượt, rồi lên tiếng với vẻ sung sướng: “Hôm nay mẹ đến là để bàn
bạc việc đặt tên cho cháu nội.”
Vi Vi thấy mẹ chồng bước vào ôm theo quyển từ điển thì trong lòng đã đoán ra, nên không hề thấy ngạc nhiên.
“Nhưng trên đường mẹ đã nghĩ ra tên rồi.”
Giáo sư Lâm cười nói vẻ khoái chí: “Tên là Tiêu Bảo Bối, thấy thế nào?”
Vi Vi bàng hoàng.
Thế nào gọi là rất tầm thường như là tao nhã, rất lạ kỳ nhưng lại bình thường, đó chính là cái tên này. Giáo sư Lâm quá đắc ý,
cảm thấy mình thật sự đã đặt được một cái tên hay tuyệt thế. Sợ rằng con trai con dâu không hiểu được cái hay cái tốt của tên này,
bà vội vàng giải thích kỹ lưỡng:
“Vi Vi, con thấy đó, trong tên này có họ của con, người ta vừa nhìn tên thôi đã biết họ của con rồi.”
Vi Vi: “…”
“Con trai, nhìn này, đưa họ của Vi Vi vào tên của cháu nội, người ta vừa nhìn đã biết con yêu vợ con rồi.”
Tiêu Nại: “…”
Giáo sư Lâm càng nghĩ đến cái tên này càng hài lòng, ý vừa hay lại còn mỹ mãn, đọc lên rất thuận miệng, quá phù hợp với
đứa cháu nội mình mong ngóng từ lâu. Có điều chuyện đặt tên quan trọng một đời, phải thận trọng mới được.
“Để mẹ gọi điện hỏi thử một người bạn tinh thông việc đặt tên này xem sao.”
Giáo sư Lâm hôm nay tỏ ra hứng chí quá độ, vừa nói vừa cầm điện thoại đặt cạnh đó lên bắt đầu bấm số, lát sau đã thao thao
bất tuyệt với người ta rồi.
Trên ghế salon phía đối diện, Vi Vi vẫn đang ở trong trạng thái lạc thần, Tiêu Nại ghé sát lại gần cô, thầm thì bên tai: “Anh có
thể vào phòng chơi game được không?”
Dám để cô lại một mình đối phó với mẹ chồng! Vi Vi tức giận trừng mắt: “Người này làm người khác chịu à! Anh dám chạy!”
Đôi mày đẹp của Tiêu Nại khẽ chau, ánh mắt lướt qua một nét cười, cố ý nói thật chậm rãi: “Em có chắc là một mình anh làm?”

Anh có thể vô sỉ thêm được không? Vi Vi biểu đạt vẻ khinh bỉ bằng ánh mắt.
Có thể.
Đại Thần dùng ngôn ngữ biểu đạt cảnh giới của anh: “Phu nhân nổi giận, anh nhất định…”
Ngừng lại, nén cười, “Dám làm dám chịu.”
Bên kia giáo sư Lâm đã trao đổi đủ lâu với Huyền học Đại sư, đặt điện thoại xuống vui sướng nói: “Đại sư nói cái tên này hay,
mẹ thấy cứ thế đi, trai gái gì cũng hợp cả.”
Thần thánh ơi, đừng mà, cô không muốn bị con mình oán trách cả đời đâu. Vi Vi đang định tìm lời gì đó để từ chối thì Tiêu Nại
đã nhanh hơn một bước, phủ định luôn: “Không được.”
“Sao không được?” Bị con trai phủ quyết, giáo sư Lâm rất tức giận.
“Trùng tên.”
Vi Vi nhìn anh có phần hoài nghi, không phải chứ, cái tên kinh khủng ghê gớm thế kia mà cũng trùng được ư?
Giáo sư Lâm cũng tỏ ra vô cùng ngờ vực, dưới ánh nhìn nghi ngờ của mẹ và vợ, Tiêu Nại điềm nhiên đáp: “Con quen một
người tên này, hôm qua còn gọi tên cô ấy mấy lần.”
Vi Vi chắc chắn là Đại Thần đang ăn nói lung tung. Hôm qua là cuối tuần, trời thì mưa, hai người họ ở nhà cả ngày làm chồng
làm vợ, làm sao lại quen với người tên “Tiểu Bảo Bối” gì gì đó được, lại còn gọi đến mấy lần…
Khoan đã!
Tiêu Bảo Bối, Tiêu bảo bối… tiểu bảo bối… bảo bối… (thì mình gọi là “cục cưng bé nhỏ ơi… cục cưng ơi… ấy :”> )
Không phải chứ!
Trong đầu Vi Vi thoáng hiện một cảnh nào đó trong đêm qua và cả những đêm trước kia, nghi ngờ lẫn kinh ngạc nhìn người
nào đó, người nào đó đang cười vẻ nhã nhặn với cô.
Sắc mặt Vi Vi thế là…
Đỏ lên.
Rồi xanh.
Rồi tím.

Cuối cùng, chân một anh Đại Thần nào đó, bị đạp lên rất mạnh.
“Trùng tên thật à? Vậy không ổn, tên cháu nội nhà ta nhất định phải độc nhất vô nhị.” Không để ý đến sắc mặc kỳ lạ của con
dâu, giáo sư Lâm lại lật từ điển ra, khổ sở, “Tóm lại phải tên gì mới hay đây?”
Sắc đêm càng nồng, đã sắp đến giờ bận rộn nhất, bà mẹ lại cứ chần chừ mãi, ông bố ở nhà đã đói bụng muôn chết, thế là Tiêu
Nại dứt khoát kết luận: “Nó không có tay à, đợi nó ra đời rồi để nó tự lật từ điển.” = =

Một bà mẹ nào đó: Sao tôi lại sinh ra một thằng con thế này cơ chứ /_ _ _ _ _\
Một bà vợ nào đó: Sao tôi lại gả cho một ông chồng thế này cơ chứ /_ _ _ _ _\
Một… ai đó nhận chịu “kinh ngạc”: Sao tôi lại có một ông bố thế này cơ chứ, tôi muốn đầu thai lại TT_TT

NGOẠI TRUYỆN 4: ĐÁM NHÓC NHÀ HỌ TIÊU
Thân là sản phẩm của Thần nhân khoa Công nghệ thông tin và hoa khôi cùng khoa, bạn nhỏ Tiêu từ nhỏ đã biểu lộ niềm đam
mê cuồng nhiệt đối với máy tính. Cụ thể biểu hiện chính là, lúc vừa mới học bò, cậu nhóc đã không ngại khó khăn gian khổ mà trèo
lên bên cạnh chiếc laptop của bố cậu đang mở, hết sức hài lòng thỏa mãn với cái bàn phím mà tè lên đó một bãi, hoàn toàn làm hư
hỏng máy tính của bố mình.
Đương nhiên kết cuộc cũng rất thê thảm – bị ông bố trẻ, khi ấy nhận được điện thoại liền tức tốc trở về, tóm ngay lấy, phết hai
cái thật mạnh vào cặp mông núng nính của cậu.
Đến khi hơi lớn hơn một chút, cậu ta liền ôm lấy đùi bố không chịu buông: “Bố ơi mua cho Tông Tông một chiếc máy tính đi!”
Bố hỏi: “Sao phải mua máy tính?”
Bạn nhỏ Tiêu trả lời rất chí khí: “Làm việc.”
Ông bố trẻ đột nhiên nảy sinh ra cảm giác tự hào vì có người kế tục, cúi xuống bế bổng cậu nhóc lên: “Thế công việc gì nào?”
Công Công: “Nhấn ABCD!”
Bố: “…”
Tên của nhóc Tiêu là do ông nội đặt, gọi là Tiêu Minh Tông. Ông nội đã giải thích một tràng cái tên này một cách tự hào – Minh
giả, nhật nguyệt dã, nhật nguyệt giả, thiên chi linh khí dã. Tông giả, ngọc khí dã, ngọc thạch giả, địa chi tinh hoa dã. (“Chữ Minh, là
nhật nguyệt, người như mặt trăng mặt trời, là linh khí của trời. Chữ Tông, là ngọc khí, người như đá quý, là tinh hoa của đất” Dịch
giả cảm thán: má ơi, dịch nghĩa xong mém xỉu = =)
Vậy nên cậu nhóc Tiêu Minh Tông của chúng ta, không nghi ngờ gì nữa, chính là linh khí của trời đất, tinh hoa của nhật nguyệt
đấy!
Khụ khụ…
Sự tự sướng đắc ý của các ông bà lão thì khoan quan tâm đến. Chỉ riêng bản tính của cậu bạn nhỏ thôi, nói là tinh hoa cũng
thực sự là không quá. Tướng mạo nghiêng về nét đẹp kiều diễm của mẹ hơn một chút, tuổi nhỏ mà đã mày thanh mắt sáng, xinh
đẹp tuấn tú… Tất nhiên, mũm mĩm một chút. Cái đầu thông minh nhạy cảm nghe nói giống hệt ông bố, chút chút logic cũng tinh
thông vô cùng, đặc biệt nhạy cảm với môn Số học. Có điều tính cách hoạt bát hiếu động, vô cùng phá hoại thì lại không biết giống
ai.
Cả buổi tối, Vi Vi khó khăn lắm mới dỗ dành cho cậu nhóc ngủ được, kéo Tiêu Nại ngồi xuống sàn phòng khách sửa chữa đồ
chơi. Vi Vi nhìn đống đồ chơi tan tành thành bốn năm phần thì có phần khổ sở: “Tông Tông tóm lại là giống ai đây, lúc nhỏ em có
nghịch thế đâu, em có mấy thứ đồ chơi bây giờ vẫn còn tốt nguyên, mẹ em còn giữ mà. Có phải là giống anh không?”
“Không giống anh.” Tiêu Nại chối ngay, ấn bánh xe đồ chơi vào chiếc xe hơi, nói: “Lúc nhỏ anh chưa hề bẻ gãy đồ chơi của
mình.”
… Hừm, cho nên?
“Của người khác thì chắc bẻ gãy khá nhiều.” Tiêu Nại nhún vai.
Vi Vi: “…”
Được rồi, đã biết con trai mình giống ai rồi, nhưng Tông Tông à, con vẫn nên học tập bố con kìa! Đừng bẻ gãy đồ chơi bố mẹ
mua cho chứ!
Bạn nhỏ Tông Tông của chúng ta tinh lực dồi dào, hoạt bát vô cùng, chưa từng chịu nổi cô độc. Lúc còn chưa biết bò đã thích
ngồi trong xe nôi bi bô tiếng người ngoài hành tinh của vương quốc thiếu nhi, vả lại bắt buộc phải có người nghe và tán thưởng,
nếu không sẽ ngọ nguậy đá chân lung tung để biểu thị ý phản đối. Vừa mới biết bò đã quấn trong tã lót bình sữa bò lê khắp nơi để
làm quen địa hình, đến lúc biết đi thì càng ghê gớm hơn nhiều.
Dỗ cho cậu nhóc ngủ là việc đau đầu nhất của mọi người. Bạn nhỏ rất biết cách phân công công việc cho bố mẹ. Mỗi ngày bố
mẹ tan sở xong đến nhà ông bà nội đón cậu về, ăn uống no say xong, cậu sẽ ngồi trong lòng bố, xem bố làm việc với laptop, cứ í da
í da để đề xuất ý kiến. Còn trước khi ngủ, thì thích bám theo mẹ để chơi cùng, bắt mẹ kể chuyện, hơn nữa ngày nào cũng bắt mẹ
phải lên giường cùng mới chịu ngoan ngoãn đi ngủ.
Hôm ấy Vi Vi dỗ cho nó ngủ xong, mình cũng thiếp đi trong vô thức. Chợp mắt được một chốc thì thấy thân thể nhẹ bổng, bị
người ta bế lên đi ra ngoài, lát sau lại được đặt xuống một chiếc giường rộng rãi mềm mại khác.
Vi Vi hơi hé mắt, gạt tay một người nào đó đang cố mở nút áo: “Đừng, em mệt lắm.”
Nút chỉ cởi một nửa, nửa che lấp nửa lộ liễu rất chi là gợi cảm. Người nào đó vô cùng hiểu ý mà không cởi nữa, trực tiếp tuột
ra, bàn tay luồn vào từ phía dưới, phủ người xuống nói bên tai cô: “Vi Vi, chúng ta phải nắm bắt thời gian thôi, sinh hết những đứa
nào cần sinh đi.”
“Ứ?” Vi Vi bị anh làm cho hỗn loạn mù mờ, nhất thời không hiểu.
Người nằm phía trên dường như có chút bực bội, khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Sinh thêm đứa nữa, để chúng tự chơi
với nhau.”
Nếu hai vợ chồng đều là con một, theo chính sách của thành phố B hiện nay thì có thể sinh hai con. Hai người đã sớm đồng
thuận về vấn đề này, quyết định phải có hai đứa, nhưng sinh liền một lúc thì Vi Vi chưa từng nghĩ đến. Không phải là vì lo lắng công
việc gì cả, Vi Vi rất may mắn, thừa hưởng được thể chất của mẹ mình, thời gian mang thai không bị thai hành phải nôn mửa, sắc
mặt tái xanh hoặc gì gì đó. Chỉ cần ba tháng đầu phải cẩn thận, sau đó đã có thể đi làm bình thường.
Sinh con thì không sợ, nhưng chăm nó thế nào đây? Bây giờ Tông Tông đa số thời gian vẫn do ông bà nội chăm sóc, thời gian
làm việc của giáo sư đại học khá tự do, lại mời cả người giúp việc nữa, cũng xem như đối phó được. Nhưng nếu lại sinh thêm một
tiểu ma vương như Tông Tông, bố mẹ chồng có khi nào giương cờ khởi nghĩa không >o<
Chuyện này Tiêu Nại nhắc đến một lần lúc ở trên giường rồi không nhắc tới nữa, Vi Vi thấy chắc anh chỉ nhất thời cảm hứng
sôi sục thôi, nên cũng không nghĩ nhiều. Mấy hôm sau, Tiêu Nại bế cậu nhóc đi nhà sách, mang về một đống sách thiếu nhi, sau đó
ngồi trên sàn nhà ánh nắng rực rỡ đọc sách cho con nghe.
Giọng nói của anh vẫn lạnh như trước, nhưng dưới ánh nắng ấm áp chiếu tỏa, trong tiếng bi bô của cậu nhóc, lại tỏ ra dịu
dàng và uể oải lạ thường. Vi Vi ngồi xuống cạnh anh, tiện tay cầm một quyển lên đọc, lơ đãng lắng nghe anh đọc truyện… Càng
nghe càng thấy kỳ lạ.
Theo thông lệ của Tiêu Nại, tên những nhân vật nhỏ trong sách thiếu nhi đều bị đổi thành Minh Minh hoặc Tông Tông.
Quyển đầu tiên là thế này:
“Minh Minh dẫn theo em gái đi chăn dê, hai đứa đến một triền đồi, trên đó bạt ngàn cỏ xanh…”
Quyển thứ hai:
“Sâu con, vịt con và heo con cùng sống trong một khu rừng rậm, ba anh em sống rất vui vẻ…”
Quyển thứ ba:
“Anh sâu lớn và em gái heo con…”

Tông Tông nghe xong N câu chuyện liền thấy uất ức, kháng nghị rất nghiêm túc: “Tại sao Tông Tông không có em gái heo
con!”
Vi Vi nghe thấy người nào đó chậm rãi trả lời: “Sẽ có nhanh thôi.”
Vi Vi: “…”
Vi Vi ngồi dậy, lấy sách đập vào anh: “Anh làm trò gì thế = =”
Tiêu Nại: “Xây dựng tinh thần trách nhiệm làm anh của Tông Tông.”
Vi Vi: “…”
Tông Tông tổng kết lại: “Mẹ ơi, Tông Tông muốn dẫn em gái heo con đi chơi.”
Thế là, cách hai năm sau, Vi Vi lại mang thai, các trưởng bối biết trước tiên đều vui sướng đến điên lên, con người già rồi thì
còn yêu cầu gì nữa, chỉ muốn chơi đùa hưởng thú vui cùng cháu mình mà thôi.
Đám bạn cùng phòng ký túc của Vi Vi cũng biết rất nhanh, lần lượt gọi điện đến biểu lộ sự bàng hoàng.
Hiểu Linh: “Vi Vi, sao Đại Thần nhà cậu lại đam mê việc sinh con thế nhỉ?”
Vi Vi: “… Anh ấy thích chiến đấu chớp nhoáng.”
Nhị Hỷ: “Cậu với Đại Thần nhà cậu ấy, vừa gặp đã yêu, vừa tốt nghiệp đã cưới, vừa cưới đã sinh con, sinh con chưa bao lâu
đã có mang đứa thứ hai. Vi Vi à, tiếp sau đó cậu muốn làm gì đây?”
Vi Vi: “… Để tối nay tớ hỏi thử xem kế hoạch tiếp theo của anh ấy = =”
Ty Ty: “Hu hu hu… cậu đã hai con rồi, mà tớ vẫn còn ế chỏng gọng, không được, đối tượng làm quen tiếp theo dù thế nào đi
nữa tớ cũng gả quách cho xong!”
Còn trong công ty, vì Vi Vi lại mặc loại quần áo chống bức xạ, thế là mọi người đều không nói mà biết. Đám đông trong đó dần
dần biểu thị vẻ kích động vì bị shock nặng, dần dần cảm thấy Tiêu Nại vô sỉ quá. Làm gì có trò đó, dẫn đầu một bước thì thôi bỏ qua
đi, đi trước hai bước cũng nhịn vậy, không ngờ bây giờ lại tiến thêm bước nữa, vô sỉ quá vô sỉ.
Ngu Công ngửa mặt lên trời ai oán: “Lão đây khi nào mới sinh con được đây!”
Mô-za-a: “Thì cậu cứ cởi bỏ cái lốt trai zin ra đi…”
Ngu Công: “Biết cậu đã bị cởi bỏ rồi, đừng có làm tàng.”
Mô-za-a u buồn ủ rũ: “Bị cởi bỏ bởi cái nơi đầy súng ống đạn dược ấy, thế thì có tác dụng cái khỉ gì!” [tại sao anh chàng nói
thế, mời xem ngoại truyện BT giữa My ca và KO =))]
Mọi người vẫn chưa kịp hiểu thâm ý trong lời cậu ta, đã nghe thấy A Sảng có bệnh sợ nữ giới lảm nhảm: “Tôi không cần vợ,
nhưng muốn có con, làm sao có đây?”
Mọi người nhao nhao chen vào diễn tả độ khó của sự việc: “…Chỉ nghe đồn là có ‘đánh chưởng từ xa’, chưa từng nghe nói ‘có
chửa từ xa’…”
Lần mang thai này của Vi Vi vô cùng yên lành, còn thoải mái dễ chịu hơn lần đầu nhiều, cơ bản cũng chẳng có cảm giác gì khó
chịu. Mọi người đều nghĩ chắc là con gái, nên đã sớm đặt xong tên, là Tiêu Minh Nguyệt.
Nhưng chín tháng mười ngày sau, lại vẫn là một cậu nhóc. Mọi người đều có phần hụt hẫng do ngoài kế hoạch vạch ra, nhưng
đa phần vẫn là vui sướng hỉ hả trước sinh linh mới này. Vốn phải đổi tên nhưng Mệnh lý đại sư mà bà nội quen đã nói, giờ này đặt
tên Tiêu Minh Nguyệt là hay nhất, không được đổi tuyệt đối không được đổi, nên tuy là một cậu cu con nhưng vẫn gọi là Minh
Nguyệt.
Cậu nhóc Minh Nguyệt sinh ra đã rất yên tĩnh, việc thường làm nhất là ngủ, nếu không thì cũng nằm suy tư trong nôi, nếu có
người đến thăm, cậu sẽ lặng lẽ nằm trong xe nôi nhìn người đó, một lúc sau, nghiên cứu hoàn tất, ngoẹo đầu, nhắm mắt, tiếp tục
ngủ.
Vẻ ngoài giống ai thì chưa nhìn rõ lắm, nhưng Vi Vi thấy hình như giống Đại Thần hơn, nhưng Đại Thần cũng đâu có ủ rũ thế
này.
Haizzz~~~
Vi Vi thấy rất ngờ vực, tại sao sinh ra hai đứa, một thì cực kỳ nghịch ngợm, một lại vô cùng yên tĩnh? Không thể trung hòa một
chút sao? Gene này phân bổ kiểu gì vậy!
Lúc Vi Vi nằm ổ cực kỳ chán nản, đã dựa vào việc suy ngẫm vấn đề này để cho qua thời gian.
Từ khi em trai ra đời, Tông Tông cũng đã an phận hơn nhiều, thường xuyên đạp lên chiếc ghế nhỏ để bò mọp bên xe nôi ngắm
em trai mình, nói chuyện với nó, thỉnh thoảng dùng bàn tay mũm mĩm sờ soạng, nhéo em mình, nhưng cậu nhóc Minh Nguyệt hoàn
toàn phớt lờ.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Minh Tông hát cho cậu em nghe bài hát mới học được trong tivi, cậu nhóc em vốn đang chìm trong suy tư nghe được một lúc
bèn lật tấm thân núng nính lại, đưa đít vào mặt Tông Tông, bắt đầu ngủ. Ông anh nhỏ không thích hát cho cái mông phúng phính
nghe, ngừng lại, hụt hẫng một lúc lâu, sau đó buồn bã chạy đến trước giường mẹ, báo cáo: “Mẹ ơi, em trai hình như hơi bị ngốc.”
Vi Vi đang húp canh gà bị sặc nghẹn.
Minh Tông đã lo lắng rất lâu cho cậu em ngốc của mình, cho đến khi về sau đi mẫu giáo mới hiểu ra. Ngày đầu tiên từ trường
về, cậu nhóc nói với mẹ bằng vẻ khoái trá: “Mẹ ơi, em trai ngốc một chút cũng chả sao, mấy đứa bạn trong trường cũng rất ngốc.”
Vi Vi: “…”
NGOẠI TRUYỆN 5: ÁNH TRĂNG SÁNG Ở ĐẦU GIƯỜNG CỦA HAI ANH EM
Vi Vi dạy Minh Tông đọc thơ.
“Trước giường ánh trăng rọi, Ngỡ mặt đất phủ sương, Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, Cúi đầu nhớ cố hương.”
Tuy dạy Tông Tông một lần là đọc được, nhưng Vi Vi cảm thấy trẻ con học rồi sẽ quên, thế là hôm sau lại dạy lại lần nữa. Ngày
thứ ba, Vi Vi tiếp tục ôn tập cho nó: “Đầu giường ánh trăng rọi…”
Tông Tông hỏi vẻ nghiêm túc: “Mẹ, mẹ chỉ biết có mỗi một bài thơ thôi hả? Ông nội và bà nội biết rất nhiều.”
Vi Vi xấu hổ: “Mẹ là học sinh ban tự nhiên… Bảo bố con dạy đi…”
Vi Vi bị con trai coi thường, nước mắt đầm đìa chạy đến phòng đọc sách tìm chồng, vứt quyển tuyển tập thơ xuống cho anh:
“Anh đi dạy nó đi, gene nhà anh ăn hiếp người ta quá đáng…”
Ông bố bị đuổi ra khỏi phòng đến ngồi cạnh con trai, nhìn quyển sách trong tay, đó là “Một trăm bài thi từ khai sáng” mà Vi Vi
mua, các tuyển tập thơ bên trong đều là những bài rất đơn giản và dễ đọc. Tiêu Nại lật lật một hồi rồi ném sang một bên, bế con trai
lên, dạy nó một bài…
“Thiên thượng bạch ngọc kinh, ngũ lầu thập nhị thành…”
Vẫn là thơ của Lý Bạch, tên là “Kinh loạn ly hậu thiên ân lưu dạ lang ức cựu du thư hoài tặng Giang Hạ Vỹ thái thú lương tể”…
Tên đã dài, bài thơ còn dài hơn… [miễn cho em dịch nghĩa nhen = =]
Tiểu Tông Tông nghệch ra. Người nào đó không hề thấy xấu hổ vì đã bắt nạt con trai, lại còn tỏ ra hài lòng sờ sờ đầu nó: “Sau
này đừng bắt nạt vợ của bố nữa.”
******
Cô Vương ở trường mẫu giáo vô cùng yêu thích Tông Tông, dỗ dành bắt chuyện với cậu nhóc: “Tông Tông biết đọc thơ
không?”
Tông Tông: “Biết.”
“Biết đọc thơ gì nào?”
Tông Tông nghiêng đầu: “Biết hết.”
Cô giáo toát mồ hôi: “Vậy Tông Tông thích bài thơ nào nhất?”
Tông Tông vừa nghịch tàu lửa nhỏ vừa tiện miệng đọc lưu loát: “Đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương, ngẩng đầu
nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương.”
Cô giáo không ngờ cậu nhóc lại đọc lưu loát như thế, vui mừng hỏi: “Tông Tông sao lại thích bài này?”
Tông Tông ngẩng lên, nói rõ ràng: “Vì em trai là ánh trăng!”
Cô giáo mơ hồ ing~~~: Con đang nói cái gì thế…
Trường mẫu giáo nhanh chóng mở cuộc họp phụ huynh, các thầy cô muốn tổ chức các tiết mục để biểu thị thành quả dạy dỗ
cho phụ huynh biết. Tiết mục cô Vương đăng ký là bé Tiêu đọc thơ.
Hiệu trưởng trường cho chạy trước chương trình để kiểm tra chất lượng, rất hài lòng vì Tông Tông đọc thơ, cô Vương thấy
hiệu trưởng thích thú bèn tiếp tục tâng bốc: “Cậu nhóc còn biết bài thơ đó có ý nghĩa gì nữa cơ.”
“Thật không?” Hiệu trưởng càng vui mừng, hỏi Tông Tông: “Tông Tông, thế ‘đầu giường ánh trăng rọi’ là gì nào?”
Tông Tông xếp khối hình, đáp lại bằng chất giọng non nớt vương mùi sữa: “Em trai ở đầu giường không mặc áo và quần!”
Cô: …
Hiệu trưởng: Khụ… cô Vương à…
Cô Vương nước mắt tuôn tràn, rõ ràng hôm qua hỏi cậu nhóc còn nói ánh trăng chiếu ở đầu giường cơ mà!!! Sao đột ngột biến
thành câu trả lời có rating + thế này!!!
Haizzz, cô ơi… đám nhóc họ Tiêu từ người lớn đến kẻ nhỏ, đều sẽ đột ngột biến thành sát thủ thế đấy = =
NGOẠI TRUYỆN 6: SỐNG CHUNG
Ngu Công ở cùng phòng ký túc với Mô-za-a đã bốn năm, đến hôm nay mới phát hiện ra tên ấy là đại gia.
Nguyên nhân do một lần Ngu Công đến văn phòng của Mô-za-a tìm đồ ăn, cậu ta đang bận nên tiện miệng bảo: “Trong ngăn
bàn có snack, tự lấy đi.”
Kết quả là Ngu Công mở ngăn bàn, chưa nhìn thấy snack đâu mà lại thấy hợp đồng mua nhà ở phía trên cùng. Đôi mắt Ngu
Công đứng tròng, lấy ra xem, hít một hơi khí lạnh. Cứt thật! Lại còn là hai căn! Bên trên là một căn nhà dự án, diện tích 180 mét
vuông, thời hạn hoàn thành là năm kia, cái còn lại là một căn hộ xinh đẹp có sẵn nội thất, một trăm mét vuông, hai phòng ngủ một
phòng khách một phòng bếp, vị trí đẹp, trang trí lộng lẫy.
Hai căn cộng lại giá gần mười triệu tệ, lại còn thanh toán trong một lần, cuối hợp đồng là chữ ký người mua, chính là đại danh
của Mô-za-a – Hách My.
Có lẽ là vẻ mặt Ngu Công quá sức ghê gớm, thu hút sự chú ý một đồng nghiệp nào đó đang đi ngang, thế là anh chàng ấy
cùng ghé đầu lại xem, rồi cũng đứng hình!
Thế là không nghi ngờ gì nữa, toàn bộ gã trai độc thân trong công ty đều bàng hoàng, Mô-za-a đột ngột trở thành Vip. Ngu
Công đau khổ lắc lắc anh chàng rất bạo lực: “My ca cậu nói đi cậu nói đi, cậu đi cướp ngân hàng tại sao không dẫn tôi theo?”
Mấy anh chàng khác cũng thương tâm: “Mỹ My ca, tiền cậu trúng số còn không, cho chúng tôi mua nhà với!”
“Mỹ My ca, đại gia như cậu mà lại mai phục trong cái đám khốn khổ khốn nạn không tài sản như chúng tôi để làm gì?”
Ngu Công phẫn nộ: “Lúc đi học cậu còn giả vờ nghèo hả, hỏi mượn tôi năm mươi tệ không biết bao nhiêu lần!”
“Cậu tưởng tôi muốn hả, tôi nghèo thật mà!” Mô-za-a bị Ngu Công lay lắc đến choáng váng, cố sức vùng vẫy, “Lão đây năm ấy
lén thi vào khoa Công nghệ thông tin trường A, không thi vào khoa Quản lý trường Z mà ông bố mong muốn, nên chỉ cho tiền sinh
hoạt mỗi tháng sáu trăm tệ. Cứt, tôi vẫn hối hận đây, nếu biết sớm là Bắc Kinh có bão cát và Lão tam, tôi đã không đến!”
Tiêu Nại vốn đang định đến để duy trì trật tự chợt nghe thấy mình bị so sánh với bão cát thì khựng lại, dựa vào một bên, móc
điện thoại ra bắt đầu tường thuật gián tiếp cho Vi Vi nghe.
Mô-za-a bị đám đông kích động từng bước dồn vào góc tường, bất đắc dĩ phải gào lên: “Đừng ép nữa, tôi khao! Tôi khao mọi
người ăn cơm!”
Tan sở, My ca xách ví tiền đau khổ dẫn mọi người đi ăn hải sản, trừ Tiêu Nại có việc không đi, toàn bộ nhân viên công ty đều
ra mặt, lực lượng vô cùng hùng hậu. Lúc ăn, Mô-za-a thành thật khai báo: “Tuần trước bố mẹ tôi đến, tôi không muốn về nhà, thế là
trước khi họ đi đã giúp mua nhà để cưới vợ.”
Anh chàng không nói thì còn ổn, vừa nói xong là cơn giận của mọi người vốn đang được hải sản xoa dịu lại lần nữa bùng cháy.
“Cứt thật, vậy sao phải mua hai căn, cậu dám cưới hai vợ!”


Mô-za-a -_-|||
Nhìn thấy cuộc chiến tranh sắp sửa bùng nổ trong phòng ăn, Mô-za-a cái khó ló cái khôn, đột ngột nảy ra kế độc khiến bọn họ
tàn sát lẫn nhau. Anh chàng giả vờ như chợt nghĩ điều gì đó: “Phải rồi, suýt nữa là quên, nhà tớ đang ở còn một phòng trống, các
cậu ai muốn đến? Không thu tiền nhà.”
Mọi người ngẩn ra, sau đó không hẹn mà cùng gào lên: “Tôi!!!”
Âm thanh lớn đến nỗi tay Mô-za-a run bắn lên, suýt nữa làm rơi con hào sống xuống. “Phòng ấy hơi nhỏ, chỉ một người ở, các
cậu…”
Vờ làm ra vẻ khó xử mắt đảo quanh một vòng.
Hầu Tử Tửu nghe mùi thức ăn bâu lại tham gia tóm lấy tay Mô-za-a: “Người anh em, chúng ta ở chung bốn năm rồi, cậu không
thể bỏ rơi tớ vào lúc này được!”
Ngu Công đẩy anh chàng ra: “Cút, cậu học nghiên cứu sinh được ở trong ký túc, lão đây đã từng tắm chung với My ca rồi, so
được à so được à?”
Anh A trong công ty: “Ngu Công, cậu phải nghĩ cho kỹ, sau này nếu cậu có bạn gái, dẫn đến nhà, cứt, lại còn không đi lừa luôn
cả nhà của My ca ấy chứ!”
Ngu Công nói một cách trơ trẽn: “Vậy tốt, lão đây dẫn nương tử cả đời này bám theo My ca.”
Mọi người đều bị anh chàng đánh gục. “Xem như cậu độc!”
Một chàng nào đó phòng Mỹ thuật phụt phụt ra tiếng: “Xem cái quan hệ này loạn chưa kìa! Mỹ My ca tóm lại cậu đã cắm sừng
KO bao nhiêu cái rồi hả?”
Mọi người nhớ ra quan hệ “hôn nhân” giữa Ko và My ca, dần dần nhìn về phía anh chàng KO nãy giờ im tiếng, chỉ thấy anh ta
ngồi tận góc trong cùng, im lặng bẻ càng cua, mi mắt cũng không thèm ngước lên nữa.
Mô-za-a ho một lúc, trở lại vấn đề chính: “Tóm lại, mọi người đều là anh em, tôi cho ai ở thì lương tâm cũng cắn rứt~~~ haizzz,
các cậu bàn bạc đi, kết quả thế nào báo tôi biết một tiếng là được.”
Sự chú ý của mọi người lập tức từ KO quay ngược lại, vòng loại trừ nhau bắt đầu, hiện trường thoắt chốc biến thành “tàn sát
lẫn nhau”, Mô-za-a nhân cơ hội ăn ngấu nghiến, trong lòng sảng khoái vô cùng.
Ăn uống loạn xà ngầu một lúc như thế, lúc tính tiền, cô phục vụ mỉm cười bên cạnh Mô-za-a: “Cám ơn quý khách, tổng cộng …
tệ.”
Mọi người giật mình: “Đắt thế?”
Hải sản chắc chắn không rẻ, nhưng cũng chẳng ngờ lại đắt thế, nơi này là do Mô-za-a dẫn họ đến, trước khi tới họ cũng chẳng
biết giá cả thế nào.
Thấy vẻ mặt hơi có vẻ thẹn thùng xấu hổ của mọi người, Mô-za-a nhẹ nhàng quẹt thẻ trả tiền như không, sau đó thở dài:
“Sống giản dị quen rồi, lão đây đã suýt quên mất cảm giác tiêu tiền như rác là thế nào.”
Cảm giác hổ thẹn đột ngột tan tác, mọi người dần bị sét đánh chết đứng. Đương nhiên cũng có ngoại lệ, một đôi mắt của anh
chàng nào đó đang nhìn chằm chằm Mỹ My ca: “Ghê gớm thật, dáng vẻ quẹt thẻ này, làm sao là My ca cho được, rõ ràng là ‘My
thiếu gia’ mà!”
Ăn xong, My thiếu gia lại dẫn mọi người đi hát karaoke, cả một đám người rầm rộ đến khuya mới tan.
Hôm sau là thứ bảy, Mô-za-a vốn định ngủ đến trưa, ai ngờ mới chín giờ sáng thì chuông cửa đã réo vang. Mô-za-a làu bàu trở
dậy ra mở cửa. Ai thế nhỉ? Bảo vệ? Hàng xóm? Mới chuyển đến đây thôi, đã ai biết anh ở đây đâu.
Vừa mở cửa, lại nhìn thấy người đứng ngoài là…
KO?
Chẳng lẽ mình vẫn chưa tỉnh ngủ?
“KO?” Mô-za-a sững sờ, “Sao anh lại đến đây?”
KO vẻ mặt không cảm xúc, giương hai túi xốp đang cầm bằng tay phải lên: “Đi cửa sau.”
“Hả?” Mô-za-a mơ hồ nhìn chiếc đuôi cá lộ ra từ chiếc túi. KO bước vào, đi thẳng xuống nhà bếp, quan sát một vòng rồi đi ra.
“Trong nhà bếp cậu chẳng có gì cả.”
“Đại ca, tôi mới chuyển đến mấy ngày thôi mà.”
KO im lặng trở vào phòng khách, mở máy tính của anh chàng lên, bật word, bắt đầu gõ chữ, lát sau in một trang giấy ra.
KO đưa cho Mô-za-a: “Thay đồ, đi siêu thị, mua theo tờ giấy này.”
Mô-za-a cúi đầu nhìn mấy thứ đồ trên giấy – nồi, chảo, nồi cơm điện, lò nướng, lò vi-ba, vỉ nướng, tương cà mắm muối v.v…
Mô-za-a nuốt ực nướng miếng, ngẩng lên nhìn KO như nhìn người ngoài hành tinh.
“Anh biết nấu ăn?”
KO đáp gọn lỏn: “Cao thủ.”
Mô-za-a bị sét đánh!
“Tôi đi?”
KO gật đầu.
“Vậy còn anh?”
“Rửa rau.”
“Ồ.” Mô-za-a lặng lẽ nhìn nhìn tờ giấy một lúc lâu, “Xẻng xúc đồ ăn mua loại gì? Gỗ hay nhôm hay là loại chống rỉ?”
“…” KO: “Tôi đi cùng cậu.”
Mô-za-a xách ví tiền theo KO ra siêu thị gần đó, có KO, việc mua đồ thật tốc hành, sau đó gọi người đưa hàng hóa đến tận nhà
.
Đợi người ta đi rồi.
“Nồi đũa bát mới mua về phải rửa sạch, hôm nay sẽ khá chậm đấy.” KO đưa tay nhìn đồng hồ, “Chơi game đi, hai tiếng sau ra
ăn cơm.”
Mô-za-a nhìn theo bóng KO bước vào nhà bếp, quyết định đi ngủ. Có lẽ khi tỉnh dậy thì KO sẽ biến mất chăng, sao mọi thứ
như đang mơ vậy.
Tuy cảm thấy như đang nằm mơ, nhưng hai tiếng sau, Mô-za-a vẫn xuất hiện ở phòng khách rất đúng giờ, sau đó nhìn thức ăn
đầy trên bàn như thể được biến ra từ không trung, không kìm được nuốt nước bọt.
Cá hấp, cua lăn bột, cánh gà, khoai tây xắt sợi xào, sốt cà chua… toàn là những thứ anh thích! Mô-za-a đang định bất chấp tôn
nghiêm nhào đến, thì KO mặc tạp dề, xới hai bát cơm ra, “Rửa tay.”
Mô-za-a lưu luyến không nỡ rời, bỏ đi rửa tay, chà xát sơ qua rồi bước ra, ngồi xuống bàn, chớp mắt đã gặm hết hai miếng
cánh gà. KO hỏi: “Ngon không?”
“Qué… qué chời ngon!” Mô-za-a lúng búng đáp, lại túm nửa con cua lên, “KO anh quá đảm đang, lại còn biết nấu ăn nữa cơ
đấy!”
“Trước khi đến công ty, nghề chính của tôi là đầu bếp.”
Mô-za-a ngừng động tác gặm càng cua lại, mắt đờ ra nhìn anh ta.
Đầu bếp? Anh chợt nhớ ra người trước mặt mình từng là một hacker chuyên nghiệp, vậy là, lúc anh ta làm hacker, nghề chính
lại là nấu ăn trong bếp?!
Có cần truyền kỳ thế không!
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Lòng tự trọng được đỗ thủ khoa của Mô-za-a sau khi gặp Tiêu Nại đã bị đánh bại, hôm nay lại lần nữa chịu tổn thương sâu
sắc: “Anh… anh tốt nghiệp đại học nào?”
Mẹ kiếp, sự đến nước này rồi thì chỉ còn nước cứu vãn sĩ diện ở danh tiếng trường học thôi, anh không tin trong nước còn có
trường nào trâu bò hơn Đại học A.
“Chỉ học chín năm bắt buộc phổ cập thôi.” (Ở TQ có chính sách phổ cập giáo dục đến hết bậc trung học cơ sở )
Hả?
KO nhìn gương mặt đầy vẻ nghi ngờ của Mô-za-a, điềm nhiên giải thích: “Lúc mười bốn tuổi nhà tôi đã không còn ai, không có
tiền, không học tiếp được.”
Mô-za-a rất ngượng ngùng, hình như đã hỏi đúng chuyện không nên hỏi. Có ý muốn an ủi vài câu nhưng lại không sở trường
an ủi người khác, chỉ có thể thật thà: “Bây giờ anh rất giỏi, còn giỏi hơn cả đám học từ trường danh tiếng ra như chúng tôi. Tuy
trước kia anh thua Lão tam, nhưng tuyệt đối không phải do kỹ thuật anh không bằng cậu ta, mà là anh cao thượng hơn cậu ta = =”
KO nhìn anh chàng, trầm tư một lúc rồi nói: “Tôi biết.”
Mô-za-a = = ủ rũ, thật là, tôi khách sáo một chút mà anh tưởng thật hả!
Nửa tiếng sau, đồ ăn đã hết sạch, Mô-za-a xoa xoa bụng căn phồng ngồi dựa ghế, thỏa mãn ợ một tiếng.
“Tôi định ở lại đây.” KO ngồi bên kia nói.
“Á? Ợ…~~~” Máu của Mô-za-a đều tập trung ở dạ dày, tỏ rõ đại não vẫn chưa phản ứng kịp.
“Cơm tôi nấu.”
“…”
“Bát tôi rửa.”
“…”
“Nhà tôi lau.”
“…”
“Quần áo tôi giặt.”
“…”
“Gì tôi cũng làm.”
KO nhìn người nào đó đang nghệch mặt ra, bổ sung thêm vẻ rất ý nhị: “Cậu có cần tôi ở không?”
Mô-za-a khóc lóc đau khổ: “Cần.”
Đàm phán đã kết thúc! KO gật gật đầu, vào nhà bếp bắt đầu rửa bát.
Không lâu sau trong một đêm nào đó, Mô-za-a bị người ta đè xuống giường lột sạch, thịt gọn ghẽ, xong việc ôm mông chửi
toáng lên, KO huynh vẫn bình tĩnh ngồi hút điếu thuốc sau việc ấy, nói: “Hôm đầu tiên anh đến đã nói rồi, em không phản đối.”
Mô-za-a trợn mắt: “Anh nói khi nào?”
KO: “Có nhớ không, câu đầu tiên hôm ấy anh nói ấy?”
“Quỷ mới nhớ…” Nói đến đây, nhưng bộ não sinh viên xuất sắc trường A cũng không phải là vô dụng, Mô-za-a mường tượng
lại một lúc thì đã nhớ ra.
Anh chàng nhớ lại, hôm sau mở cửa ra, anh hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
KO…
Hình như đáp là: “Đi cửa sau.”
Cứt thật!!! >o<
“Nhớ ra rồi hả?” KO dụi điếu thuốc vào gạt tàn trên đầu giường: “Sau đó còn nói một lần nữa.”
Mô-za-a lần này sống chết cũng không nhớ ra nổi. “Còn lần nào nữa?”
“Tôi nói, nấu cơm, lau nhà, giặt quần áo… gì tôi cũng làm.” KO trừng mắt, chậm rãi nhả ra từng chữ, trong đôi mắt hình như
nhá lên một ngọn lửa đen tối.
Mô-za-a bị anh ta nhìn đến căng thẳng toàn thân, sắp phát điên lên: “Câu này có vấn đề gì hả?!!!”
Hoàn toàn tương phản với ánh mắt, giọng nói vẫn bình thản, KO đáp: “Gì cũng làm, bao gồm làm … cậu.”
“…”
Mô-za-a co rúm người lại, lước mắc tràn trề.
NGOẠI TRUYỆN 7: NHẬT KÝ SIÊU THỊ CỦA KO VÀ MỸ NHÂN SƯ HUYNH
Hôm ấy, Mô-za-a và KO đi siêu thị, một người đẹp bốc lửa mang theo một mùi hương quyến rũ đi lướt qua, ánh mắt Mô-za-a
bám theo, người đẹp ấy lại còn cười với anh chàng nữa.
Mô-za-a rùng mình, quay lại nhìn phía sau. KO vẻ mặt không chút cảm xúc nói: “Đừng nhìn nữa, anh đẹp hơn cô ta.”
Mô-za-a khinh bỉ: “Anh hơn người ta chỗ nào? Nhìn xem thân hình người ta kìa!”
“Anh đẹp hơn.”
“Cứt, đẹp hơn chỗ nào?”
Khẩu khí của KO bình thường đến không thể bình thường hơn: “Tối qua em nói là to quá.”
Mô-za-a thực sự nghi ngờ mình nghe nhầm, lúc ngẫm ra thì lập tức thẹn quá hóa giận: “Cút, lão đây nói khi nào.”
KO lườm anh chàng một cái.
Được… được thôi, anh thực sự đã nói thế, nhưng… Mô-za-a tức giận: “Đó là khen thân hình hả?”
“Là khen bộ phận quan trọng nhất của thân hình.”
“…!!!” Mô-za-a bó tay, chỉ còn nước lắp bắp phủ nhận: “Lão đây chẳng nói gì sất!”
“Thì không nói, nhưng em hét lên.”
“…Anh anh anh… lão đây nói không có là không có!”
“Ồ, đêm nay làm lại!”
Mô-za-a đỏ mặt tía tai đến nỗi muốn phun cả máu ra, bèn giả vờ nhìn trái ngó phải, chỉ thấy lại một mỹ nữ nữa lướt qua. Để
chọc tức người nào đó, anh chàng cố ý ngắm nhiều hơn nữa, miệng còn làm ra vẻ suýt xoa tán thưởng.
“Đẹp quá đẹp quá, nhìn là biết mỹ nữ đảm đang. Thân hình gì đó cũng chỉ là chuyện nhỏ, nội hàm mới là quan trọng.”
KO cũng ngắm thêm, rồi bình luận: “Rau cô ta mua già quá, nhìn là biết không biết nấu cơm.”
“Móng tay quá dài, không thường dùng vi tính, không thể chơi game với em được, không thể giúp em vào nhà riêng trên mạng
của các ngôi sao để trộm hình riêng tư.”
Tôi có bảo anh trộm không, có bảo anh trộm không hả, tôi chỉ khen người ta đẹp là tự anh đi trộm mà, lại còn là hình chưa
trang điểm chưa photoshop, làm người ta vỡ cả mộng đẹp…
“Eo quá nhỏ, người mỏng quá, không có sức giúp em chà lưng giúp em cõng bao gạo.”
Eo! Mô-za-a điên lên: “Mắt anh nhìn đi đâu thế hả? Ai bảo anh ngắm kỹ thế làm gì! Thu ánh mắt lại ngay cho tôi!”
KO: “…”
NGOẠI TRUYỆN 8: VÀI CHUYỆN LẶT VẶT GIỮA MỸ NHÂN SƯ HUYNH VÀ VI VI & ĐẠI THẦN
1.Thời gian: Mô K vừa sống chung, vẫn giữ kín miệng.
Một hôm nào đó, Mô-za-a lấm la lấm lét nói với Vi Vi: “Sư muội à, cuối cùng anh cũng biết lương của KO bao nhiêu rồi.”
Vi Vi vô cùng hứng thú: “Bao nhiêu?”
Mô-za-a phẫn nộ: “Mẹ kiếp, nhiều hơn anh.”
Vi Vi lặng lẽ nhìn anh chàng, lòng thầm nghĩ đó chẳng phải chuyện bình thường sao?
Mô-za-a cảm thấy bị sỉ nhục: “Ánh mắt em vậy là sao đó?”
Vi Vi ho một tiếng rồi vội nói: “Ha ha, không có, phải rồi, sư huynh ơi, sao anh biết lương của anh KO?”
Mô-za-a đắc ý: “Anh ta muốn gửi tiền trọ, haizzz, anh đã nói không cần, My ca anh đây so đo tính toán thế sao. Nhưng anh ta
cứ nằng nặc đòi đưa, còn đòi gửi tiền gạo củi v.v… đưa luôn thẻ lương cho anh, ha ha ha.”
Một người nào đó đắc ý đến quên mất hình tượng cười hà hà nhìn Vi Vi bảo: “Sư muội, đến bây giờ lương thực tập của em
vẫn nằm trong tay lão tam phải không?”
“…” Vi Vi nghiêng đầu: “Sư huynh à~~~ một người đàn ông quản lý thẻ lương giùm cho một người đàn ông khác, thực sự
đáng để kiêu ngạo vậy sao?”
Mô-za-a cứng đờ.
Vi Vi chuồn mất.
2.Thời gian: Sau khi sống chung một khoảng thời gian ngắn.
Công ty Trí Nhất có một điểm rất kỳ quặc, đó chính là, không có tiếp tân, vốn trước đây là có, nhưng cậu em tiếp tân thường
xuyên bị người ta cưỡng ép chiếm mất vị trí, sau đó dần dần biến thành hành chính kiêm tiếp tân.
Bị ai chiếm đóng cơ chứ, đó là đám nhân viên lập trình của Trí Nhất. Thói quen ác chiến này do Mô-za-a đề xướng, lần nào
anh chàng không lập trình nổi, đầu óc cứng đặc, là lại thích chạy ra quầy tiếp tân pose hình tìm cảm hứng. Về sau mọi người đều bị
truyền nhiễm, lúc tập thể túm tụm lại, quầy tiếp tân của Trí Nhất sẽ có một đống trai đẹp chen chúc… tạo thành kỳ quan.
Hôm ấy Vi Vi đến tìm Tiêu Nại, lại nhìn thấy Mô-za-a ở quầy tiếp tân, kinh ngạc: “Sư huynh, anh mập lên rồi!”
“…” Mô-za-a đau khổ ngoẹo đầu: “Bị bao nuôi là thê thảm thế này đây.”
Hả? Vi Vi toát mồ hôi: “Sư huynh chẳng phải mới chuyển nhà sao, sao lại bị bao nuôi?”
Mô-za-a ủ rũ: “Anh bị bao nuôi ngay trong nhà mình.”
Vi Vi kính phục: “Chuyện khó khăn như thế mà sư huynh cũng làm được, thật là quá lợi hại!”
Mô-za-a trầm tư: “Nói ra cũng giống lắm, cho ăn cho uống, còn đưa thẻ lương, ừ.”
Vi Vi cũng trầm tư, hồi lâu sau mới dè dặt hỏi: “Sư huynh, vậy tiền lương thực tập của em cũng đưa Đại Thần, em có được coi
là bao nuôi Đại Thần không?”
3.Thời gian: Sau khi Mô K lăn lộn trên giường rất nhiều lần.
Một hôm nào đó, Mô-za-a kháng nghị với Vi Vi: “Lão Tam thực sự quá đáng lắm, em mau đi nói với cậu ta, đừng giao cho KO
nhiều việc như thế. Cứt thật, sắp không có thời gian nấu cơm tối cho anh rồi này.”
Vi Vi: “A? Ồ!”

Thế là khi Vi Vi hẹn hò với Tiêu Nại, bèn tiện truyền đạt lại ý tứ của Mô-za-a, nói xong tự bản thân cũng thấy kỳ quặc: “Í, lạ thật,
chuyện này sao không phải là KO nói với anh, mà để Mỹ nhân sư huynh bảo em?”
Tiêu Nại nói gọn: “Bình thường thôi, đó gọi là ngoại giao giữa các phu nhân.”
Vi Vi: “…”

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay