Insane




CHƯƠNG 29: ĐỘI NHÓM LẠ LÙNG NHẤT LỊCH SỬ
Yên lặng dễ có đến một phút.
Nhất Tiếu Nại Hà: “Tạo đội.”


Vi Vi thoát khỏi mạng trong vòng 0.1 giây.
Trong vòng một phút sau khi thoát ra, ý nghĩ của Vi Vi là: May mà mình chạy nhanh.
Một phút sau, Vi Vi bắt đầu nghĩ lại: Sao mình lại phải thoát mạng chứ, chẳng qua chỉ nói đùa thôi mà, chạy thế này há chẳng
phải tỏ ra mình thiếu tự tin à, không được! Làm người phải thẳng thắn, nếu không thẳng thắn được mấy thì càng phải thẳng thắn
hơn hơn nữa.
Thế là Vi Vi lại lót tót vào lại, vừa online đã thấy phu quân đại nhân áo trắng phấp phới đứng cạnh Mô-za-a. Cướp lời bọn họ, Vi
Vi gửi đi một biểu cảm phẫn nộ:
“Em vừa bị rớt mạng!”
“…”
Đại học A, trong một căn phòng ký túc nào đó, một nam sinh tên Hách My nào đó đã bị nghẹn, quay đầu lại nhìn một người nào
đó vì không tìm được chỗ trống nên đành đặt laptop lên đùi mình để đăng nhập vào game: “Vợ của cậu thật là thiên tài!”
“Quá khen.” Tiêu Nại thuận miệng khiêm tốn một câu, trên mặt lại có vẻ “Vợ tớ tất nhiên là thiên tài rồi”, khóe môi nở nụ cười,
đôi mắt nhìn chăm chú vào màn hình lóe lên tia sáng, ngón tay thon dài gõ chầm chậm lên bàn phím: “Mạng của trường quả thực
không được ổn định lắm.”
Lần này đến lượt Vi Vi bị nghẹn.
Tại sao nhìn thấy câu trả lời hiền lành đáng yêu của Đại Thần, trong lòng lại thấy sởn da gà vậy nhỉ. Vi Vi không tự chủ được
liền nghĩ đến tên xui xẻo Ma Đạo Thệ Huyết trước kia rất lâu từng đắc tội với Đại Thần, trước khi Đại Thần ra tay thì không một dấu
hiệu báo trước. Thấy anh đúng là thuộc dạng tuyển thủ kiểu thừa kiên nhẫn đợi mười năm vẫn chưa muộn! Thôi rồi, nếu như bùng
nổ, vậy cứ dẫn nổ cho sớm đi, để tránh khỏi phải giấu càng sâu thì nổ càng to.
Có điều, bạn Vi Vi tuy đã quyết định đối diện thẳng với nhân sinh khốc liệt, nhưng không tránh khỏi vật vã đấu tranh một lát
trước khi chết, tục ngữ nói, công kích chính là cách phòng thủ tốt nhất…
Thế là.
Vi Vi: “Ớ, nghe nói hôm nay có người gọi điện đến tỏ tình với anh.”
Hàng chữ này vừa nhảy ra, Tiêu Nại liền liếc về phía Hách My một cái, Hách Mi nhìn thẳng đơ vào máy tính, trán lại rịn ra một
giọt mồ hôi.
Tiêu Nại mỉm cười, ung ung ứng đối.
Nhất Tiếu Nại Hà: “Hôm nay chỉ có người gọi điện đến mời anh diễn tấu đàn tranh cổ trong đêm dạ hội tốt nghiệp thôi.”
“…”
Một sự im lặng đáng sợ.
Mô-za-a: “Ngu Công gọi tôi đến chà lưng, out đây out đây.”
Chớp mắt đã biến mất.
Vi Vi hận không thể kéo anh ta lại đánh cho một trận nhừ tử, để khỏi cái tật nói giỡn hại người đi, đúng là hại chết người không
đền mạng mà.
Trong game, ao sen nở rộ, Bạch Y Cầm Sư đã ngồi xuống uyển chuyển tấu đàn. “Phu nhân xin yên tâm, anh từ nhỏ đến lớn
chưa bị tỏ tình.”
Vi Vi choáng váng thất thần, chưa bị tỏ tình thì chưa bị tỏ tình chứ, có cần phải nhấn mạnh bốn chữ “từ nhỏ đến lớn” không?
Đại Thần nhất định là cố ý đây mà.
Đợi đã!
Câu nói này lượn lờ trong đầu Vi Vi hai ba lần, Vi Vi sực phát hiện ra có gì đó không ổn, Đại Thần dám nói anh chưa từng bị tỏ
tình bao giờ?! Sao có thể thế được! Cô đã tận mắt chứng kiến mà, làm ơn đi!
Vi Vi: “…Em đã từng thấy anh bị tỏ tình mà!”
Vi Vi hồi tưởng lại cảnh tượng hiếm hoi khi cô vô tình gặp được Đại Thần trước khi gặp nhau chính thức, đã nhìn thấy anh hờ
hững bước qua một cô nàng nào đó chặn đường anh để đưa bức thư màu hồng rất lãng mạn.
Tiêu Nại nhíu mày: “Khi nào vậy?”
Vi Vi ngẫm nghĩ, bởi vì gặp được Đại Thần thuộc về những sự kiện thần kỳ, vậy nên thời gian đại khái thì Vi Vi vẫn nhớ được.
“Hình như khoảng cuối học kỳ trước, trên con đường trước cửa thư viện, em nhìn thấy có người đưa thư tình cho anh mà.”
Sau một lúc trầm tư suy nghĩ.
Nhất Tiếu Nại Hà: “Hình như cũng có chút ấn tượng.”
Nhìn kìa nhìn kìa, còn nói mình chưa bao giờ bị tỏ tình, Vi Vi khinh thị.
Nhất Tiếu Nại Hà: “Cô gái đó, chắc là phát tờ rơi.”
Vi Vi @_@
Vi Vi: “…Không thể nào.”
Nhất Tiếu Nại Hà: “Tại sao không thể? Chẳng lẽ có người lại đi tỏ tình trên đường sao, hay là…”
Nhất Tiếu Nại Hà: “Phu nhân đã gặp rồi?”
Vi Vi lập tức toát mồ hôi lạnh, cô đúng là đã từng gặp phải trường hợp này, mà không chỉ một lần.
Bạch Y Cầm Sư thở dài: “Phu nhân quả nhiên rất được mến mộ.”
Tiêu rồi tiêu rồi, càng nói càng thảm, Vi Vi vội vã đáp: “Không có không có, thực ra những chuyện thế này mà nhiều thì cũng rất
phiền.”
A, không đúng, câu này không khéo lại khiến người ta nhầm tưởng cô đang vênh mặt lên ấy chứ.
Vi Vi cuống quýt đổi kiểu nói khác: “Ý em là, chuyện này nên cần chất lượng không cần số lượng, anh có em là đủ rồi.”
Hậu quả của việc tay nhanh hơn đầu là, những lời thừa thãi hoàn toàn không đi qua nghiệm chứng của đại não, chỉ việc tuôn ra
từ những ngón tay.
0.01 giây sau, Đại Thần vẫn ngẩn ngơ.
Vi Vi lại lần nữa tháo chạy khỏi mạng.
Vi Vi tự kiểm điểm mình.
Cô sai rồi.
Cô không nên điều tốt không học mà chỉ toàn học điều xấu, học kiểu nói thêm thắt dặm mắm dặm muối gì đó của bọn Ngu
Công, nhìn xem, hậu quả của thói quen thành tự nhiên chính là, lúc thời khắc quan trọng nhất đã tự hại mình.
Tiêu rồi, ngày mai làm sao gặp Đại Thần đây. Không được, ngày mai cô nhất định phải chạy trốn trước khi Đại Thần gọi điện
đến. Vừa nghĩ đến điện thoại thì điện thoại trong phòng réo vang, khiến Vi Vi đang chìm đắm trong tư tưởng giật mình một phen.
Trong phòng chỉ còn mình cô, Vi Vi bèn chạy đến nghe máy.
“A-lô.”
“Anh đây.”
Đại Thần… lại còn gọi điện đến, Vi Vi thất thần: “…Anh cũng out rồi?”
“Không phải out.” Tiêu Nại thong thả đáp: “Hôm nay mạng trường không tốt, anh cũng bị rớt mạng.”
Vi Vi >_<, Đại Thần anh không châm chọc em một ngày thì ngủ không được, đúng không!
Như đang thấy được bộ dạng Vi Vi choáng váng không nói nổi câu nào, Tiêu Nại khẽ cười.
“Vi Vi, anh rất vui.”
Giọng nói trầm thấp lởn vởn trong tòa nhà người thưa thớt, Tiêu Nại giữ điện thoại dựa vào tường, nhớ lại cảnh tượng vừa nãy
anh cầm điện thoại bước ra khỏi phòng, đám bạn đã cười rộ lên trêu chọc.
“Có phải ra ngoài gọi điện thoại cho người đẹp Bối của chúng ta không?”
Họ đều biết anh ra ngoài để làm gì, chắc là vẻ mặt anh lúc ấy không thể nào che giấu nổi chăng.
Tuy anh trước giờ không phải người hướng ngoại.
Đại Thần nói anh rất vui… là vì câu nói đó của cô ư?
Ngón tay Vi Vi cũng vô thức xoắn sợi dây điện thoại, hồi lâu sau mới “ừ” một tiếng nhẹ như gió thoảng.

Hai đầu dây đều yên lặng, hình như chẳng cần nói gì cũng được. Một lúc sau, Vi Vi tìm ra chủ đề khác: “À, hợp đồng video em
đã yêu cầu công ty trả bằng thần thú rồi.”
“Hách My đã nói với anh rồi.”
“Em cần bốn con, không có phần của anh đâu.” Thực ra cũng có phần của anh, có điều là chưa chắc thành công, nên vẫn
khoan nói đã thì hơn.
Vi Vi cứ xoắn dây điện thoại hết vòng này đến vòng khác. “Em muốn một con tiểu hổ, thuộc tính không cao siêu như của anh,
vả lại, giới tính cũng không giống với con của anh.”
Tiêu Nại hiểu ra rất nhanh nhưng lại không nói gì, chỉ cười khẽ: “Vậy nên?”
“Không có gì đâu, lần sau lên mạng thì để chúng nó kết hôn nhé, không chừng còn có thể sinh ra tiểu thần thú nữa.”
“Ừ.” Tiêu Nại nói, “Lần sau anh hỏi thử xem hổ của anh có chịu hay không.”
Còn phải hỏi nữa á?! Vi Vi giận: “Cả game này chỉ có mỗi một con hổ cái, nó dám không chịu à?”
Tiêu Nại nén giọng cười thật nhỏ: “Ừ, có lý, nó chắc chắn là đồng ý rồi.”
Hình như có một sợi lông vũ đang lướt qua những chỗ nhạy cảm trong tim cô, Vi Vi chợt có cảm giác mình không nắm nổi ống
nghe nữa rồi, cho dù Tiêu Nại không ở trước mặt, cũng không kìm được phải nhìn đi nơi khác, khi ánh mắt lướt qua đồng hồ để
trên bàn, một chuyện nào đó đã bị cô ném đến tận dải ngân hà, cuối cùng đã xuất hiện trở lại trong đầu.
Vi Vi: “Bây giờ anh có rảnh không?”
“Ừ?”
“Vào game nữa nhé, giúp bạn em giết boss.”
Vi Vi hôm nay đã lần thứ ba lên mạng rồi, vừa online đã nhận được biểu cảm rầu rĩ của Lôi Thần Ni Ni: “Vi Vi sao cậu lại thoát
rồi!”
Vi Vi toát mồ hôi lạnh trả lời: “Hình như bị rớt mạng…”
Lôi Thần Ni Ni: “Ồ, tớ cứ tưởng cậu cho tớ leo cây rồi chứ.”
Vi Vi lúng túng: “Đâu có… Bên cậu mấy vị trí rồi? Tớ dẫn một cao thủ đến.”
Lôi Thần Ni Ni: “Vẫn chưa gọi ai cả, cậu cứ đến đây với bạn cậu trước đi.”
Hẹn xong với Lôi Thần Ni Ni, Nại Hà đã xuất hiện bên cạnh cô, Vi Vi gọi anh một tiếng, không phản ứng gì, một phút sau, Bạch
Y Cầm Sư mới nói: “Anh đây, vừa nãy phải dọn dẹp đám người theo dõi một chút.”
Đám người theo dõi…
Vi Vi giả lơ kéo anh gia nhập đội, hai người mau chóng đến trước hang động U Minh.
Lôi Thần Ni Ni đã đứng đó đợi họ, nhìn thấy cao thủ mà Vi Vi dẫn đến lại là Nhất Tiếu Nại Hà thì cả người lảo đảo trong gió,
trong kênh tin nhắn riêng reo hò điên cuồng với Vi Vi: “Nhất Tiếu Nại Hà giúp tớ xử boss?!!!!”
Vi Vi cười híp mắt: “Ừ, đánh quái với anh ấy thoải mái lắm, lát nữa để anh ấy chỉ huy.”
Lôi Thần Ni Ni gửi đến biểu cảm nước dãi rỏ ròng ròng.
Vi Vi: “Tớ chưa từng đánh boss U Minh, Nại Hà anh thì sao?”
Nhất Tiếu Nại Hà: “Cũng chưa.”
Vi Vi: “Vậy em vào trang chủ xem thử.”
Tuy Vi Vi tự đánh quái thì không thích tham khảo trước, nhưng giúp người ta đánh boss thì cũng nên bảo đảm chắc thắng mới
được.
“Không cần xem đâu.” Nại Hà nói: “Gọi thêm một người chuyên đánh xa đến, lúc giết thì nhanh hơn.”
Lôi Thần Ni Ni hoàn toàn nghe lời anh: “Được, tôi gọi người trong bang đến, chắc chắn cũng có người muốn giết.”
Lôi Thần Ni Ni vừa nói vừa gọi người trên kênh của bang phái.
[Bang phái] [Lôi Thần Ni Ni]: U Minh Lão Thái Bà có ai cần qua không, còn hai vị trí, cần một tiễn thủ (người bắn cung) và một
người tùy nghi.
Cô nàng mới gọi một tiếng đã có người đồng ý, có điều người ấy nằm ngoài dự kiến.
[Bang phái] [Chân Thủy Vô Hương]: Hai vị trí? Tôi và Yêu Yêu đến ngay, đợi một chút.
Lôi Thần Ni Ni há hốc mồm trợn tròn mắt, vẫn chưa kịp nghĩ ra nên nói gì để từ chối khéo, thì Chân Thủy đã dẫn theo Yêu Yêu
xuất hiện trước động U Minh.
Hai bên vừa gặp mặt nhau, Vi Vi thoáng chốc đờ ra.
Lôi Thần Ni Ni thật muốn tự sát cho rồi, trong đầu không ngừng nhảy ra những cái cớ như “Hôm nay thời tiết không tốt, chúng
ta để hôm khác vậy”, “Hôm nay là ngày hòa bình thế giới, chúng ta không sát sinh”, “Tự nhiên tôi bị tiêu chảy” v.v… Cuối cùng
những ý nghĩ lộn xộn này lần lượt tụ lại, hóa thành một lời oán trách mạnh mẽ nhất – Tại sao bây giờ không cúp điện!
Trong sự hỗn loạn, Lôi Thần Ni Ni đã nói một câu: “À ừ, có ai không muốn chơi không?”
Được thôi, vốn là Chân Thủy và Tiểu Vũ Yêu Yêu đã muốn rút lui, nhưng Ni Ni nói một câu như vậy, họ muốn chạy cũng không
được nữa.
Quá là mất mặt ấy chứ.
Lôi Thần Ni Ni thuộc bang của họ, dựa vào đâu mà bắt họ đi.
Vi Vi đương nhiên cũng không muốn hợp tác với bọn Chân Thủy, nhưng một là có mặt Lôi Thần Ni Ni ở đây, hai là… cô đến
trước mà, người cần đi là họ mới đúng.
Yên lặng dễ có đến một phút.
Nhất Tiếu Nại Hà: “Tạo đội.”


CHƯƠNG 30: ĐẲNG CẤP CỦA CAO THỦ
Giữa ánh sáng chớp lóe, đường sáng một cứu một giết là thần tích hoa lệ đạt đến cực hạn, và Cầm Sư thường ngày vốn
bình thản, thời khắc này trên người như tỏa ra sự dũng mãnh khó tả.


Trước khi tạo đội, Lôi Thần Ni Ni muốn chết.
Sau khi tạo đội, nhìn thấy một hàng ID trong đội, Lôi Thần Ni Ni thoáng chốc thấy ánh hào quang phản chiếu ngập màn hình.
Như lời nói xưa cũ rằng, một Ni Ni đã bị sét đánh, ngàn vạn Ni Ni khác đứng dậy trong tiếng sấm sét gào hú! Tất cả đều vì tính
nhiều chuyện! Nắm chặt!
Lôi Thần Ni Ni trước vi tính đang nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt lóe ra những tia gian manh, tay trái ấn chặt vào nút
chụp màn hình, trong lòng không ngừng thúc giục: Tới đi! Tới chút màn hay đi nào!
Đáng tiếc, thời gian từng phút từng giây trôi qua, màn hay mà cô mong đợi đã không hề xuất hiện.
Động U Minh, thực ra là một động cây gồm sáu tầng, boss động U Minh, dùng từ chính xác hơn để miêu tả thì chính là – U
Minh lão thái và những nam sủng (tức những nam người tình ^_^) >_<. Ngoài cửa thứ nhất là Nhiếp Tiểu Sảnh cầu cứu dẫn đến
kịch tính và thí đấu nổ ra, những cửa sau đó đều do những nam sủng của bà già đó giữ cửa, đánh cho chúng hoảng loạn mà bỏ
chạy rồi mới có thể tiến vào cửa cuối cùng – U Minh quỷ lão và một tập hợp những nam sủng mà trước đó đã bỏ chạy.
Đành phải thừa nhận rằng thiết kế nhiệm vụ này quả thật tà ác quá, nhưng kinh khủng hơn là phần sau đó – những game thủ
nữ xông vào U Minh Động sau khi bị tiêu diệt, thì hệ thống sẽ trực tiếp tuyên bố game thủ đã tử vong tại trận, nhưng nếu game thủ
nam bị diệt, hệ thống lại thông báo “Game thủ XXX đã mất tích trong U Minh…”
Những chuỗi tài khoản được tỉnh lược khiến người ta phải nghi ngờ, thêm vào đó là thuộc tính U Minh quỷ lão thích thu nạp
nam sủng, thì chuyện game thủ nam mất tích sau đó làm gì thì không nói cũng biết. Thế là một khi đội đã bị diệt thì kênh thế giới
luôn luôn không thể thiếu được hai câu này.
“Ấy, lại thêm một người bị Lão thái thu nạp rồi.”
“XX huynh, cảm giác được làm nam sủng thế nào?”
Lúc bắt đầu cũng có game thủ không chịu nổi tên mình và U Minh lão thái bị dính lại với nhau, bèn quyết định mình sẽ chết ở
mấy cửa trước, vậy nhưng, phản ứng của kênh thế giới lại là …
“Khỉ thật, lại bị các nam sủng chiêu dụ ở mấy cửa trước rồi à.”
Hoặc là…
“Đến Nhiếp Tiểu Sảnh muội muội cũng không thắng được, bạn có còn là đàn ông không?”
So sánh thì, chi bằng cam phận làm nam sủng còn hơn >_<
Đội của Vi Vi thuận lợi tiến qua các cửa trước, có điều sự thuận lợi này đối với Vi Vi mà nói thì tốc độ rõ ràng quá chậm. Vì tạo
đội với bọn Chân Thủy - Tiểu Vũ, Vi Vi chỉ muốn tốc chiến tốc thắng để dẫn Đại Thần đi nơi khác, không muốn để tinh lực lãng phí
ở những con tiểu quái giữa đường, nhưng lần này Tiểu Vũ Yêu Yêu quả thực quá kém, luôn khiến tiểu quái truy sát, muốn không
mất thì giờ cũng khó.
Giải quyết xong đám quái vật lớn nhỏ ở cửa gần cuối, Lôi Thần Ni Ni chợt khựng lại trước điểm chuyển sang cửa ải cuối cùng,
do dự một lúc rồi nói: “Cửa tiếp theo, ai làm chỉ huy?”
Thực ra chuyện quyền chỉ huy này trước khi vào động đã phải được xác định, có điều Lôi Thần Ni Ni nhút nhát, không dám nói
ra. Mấy cửa trước thì vấn đề này không bức thiết lắm, vì có Vi Vi và Nại Hà ở đây, chỉ cần hai vợ chồng họ phát huy công lực đã đủ
rồi, nhưng cửa cuối thì không được, đối mặt với kẻ địch hung hãn mạnh mẽ, bắt buộc phải hạ quyết định.
Quyết định này Lôi Thần Ni Ni thấy lẽ đương nhiên là phải là Nhất Tiếu Nại Hà, cô đã muốn lĩnh hội đẳng cấp của đệ nhất cao
thủ từ lâu, nhưng có Chân Thủy Vô Hương và Tiểu Vũ Yêu Yêu ở đây, cô lại không tiện nói ra.
Vi Vi biết cô khó xử, vừa định nói cứ theo tiền lệ, quyền chỉ huy thuộc về đẳng cấp cao nhất. nhưng lại thấy đẳng cấp của Chân
Thủy Vô Hương hiện đã ngang bằng Đại Thần. Vi Vi có phần sững sờ, sao anh ta lại trèo lên nhanh thế? Đại Thần và cô đã có một
đợt không chơi, bị đuổi kịp cũng không có gì là lạ, nhưng khoảng cách xa như thế, chẳng lẽ anh ta luyện cấp ngày đêm không ăn
không uống gì ư?
Đang trong lúc nghi ngờ thì lại nghe Nại Hà bảo: “Tùy thôi, phụ bản này độ khó bình thường.”
Vi Vi bái phục.
Đại Thần anh có độc không vậy, anh nói như thế, Chân Thủy người ta dù có muốn nói để anh ta chỉ huy cũng không thể, nếu
không há chẳng phải tỏ ra anh ta đang nhặt thứ mà anh không cần đó sao?
Chân Thủy, Tiểu Vũ, Ni Ni cùng im lặng…
Hồi lâu.
Vi Vi: “…Nếu độ khó bình thường, thì để tôi làm vậy.”
Trước kia khi Vi Vi và Chân Thủy hợp tác, đa phần là Vi Vi chỉ huy, về sau gả cho Nại Hà thì nhiệm vụ này giao cho anh, bây
giờ lại nắm gậy chỉ huy nên có cảm giác không quen lắm.
Đặc biệt là, khi trong nhóm có đồng đội không theo kịp tiết tấu trận đánh.
>o<
U Minh Quỷ Lão quá mạnh, chức năng cũng rất biến thái.
Âm dương hỗn loạn, bác sĩ cũng không theo kịp.
Đảo Phạt Nhất Kích, khi mức độ thương tích trên người đạt đến tỉ lệ nhất định sẽ phản kích lại trên người đồng đội.
Phu Thê Phản Mục, chức năng được phát ra khi trong đội khi có phu thê, loại tác dụng tương tự Đảo Phạt Nhất Kích.
Lấy dương bù âm, rất tà ác, lượng máu của game thủ nam sẽ hạ thấp, số còn lại sẽ bổ sung gấp đôi hơn cho U Minh Quỷ Lão.
Nói tóm lại, khảo nghiệm của boss này với bác sĩ khá lớn, cũng chính vì thế mà boss này đối với đội của Nhất Tiếu Nại Hà, xem
như độ khó quả thực chỉ bình thường, vì khả năng né tránh của Đại Thần là rất mạnh.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Đánh đến một mức độ nhất định, Quỷ Lão hô hào các nam sủng trước đó đã bỏ chạy đến, bắt đầu đánh hội đồng.
Vi Vi muốn giải quyết gọn một trong những tên nam sủng trước, vì hắn có chức năng trì hoãn tên gọi “Thần hành quy bộ” rất
đáng ghét. Vậy nhưng khi cô vừa đổi vị trí thì đã thấy Nại Hà nhắc nhở.
[Đội nhóm] [Nhất Tiếu Nại Hà]: Chủ.
Vi Vi biết ý anh là muốn cô tấn công U Minh Quỷ Lão, lập tức bỏ con boss nhỏ này mà công kích trực tiếp U Minh.
Nại Hà nhanh chóng giải thích: “Phụ bản cứu giúp, giải thưởng và nhân mạng tính ngang nhau.”
Vi Vi mới nhớ ra, lúc đối thoại với Nhiếp Tiểu Sảnh trước đó, quả thực có nhắc đến những nam người tình này đều do U Minh
Quỷ Lão bắt cô ta phải dụ dỗ họ đến. Nếu mục đích đã là giải cứu bọn họ thì tất nhiên không thể giết được.
Vi Vi tự cảm thấy hổ thẹn. “Ăn cơm mềm” nhiều rồi, quả nhiên sức phán đoán cũng bị hạ thấp ~~ Vừa đánh boss, Vi Vi vừa bắt
đầu suy nghĩ nghiêm túc, về vấn đề cô và Đại Thần rốt cuộc ai mới là người đang “ăn cơm mềm”.
Đương nhiên là, cũng không quên chỉ huy.
[Đội nhóm] [Lô Vĩ Vi Vi]: Cung tiễn.
Vi Vi vẫn chưa nói hết câu thì đã bị đòn công kích của U Minh Quỷ Lão cắt ngang, đang lúc chuẩn bị gõ chữ thì Chân Thủy Vô
Hương dường như đã hiểu ra.
[Đội nhóm] [Chân Thủy Vô Hương]: OK.
Vi Vi hơi ngẩn ra, sau đó thấy Chân Thủy Vô Hương công kích ở vị trí mà cô đang muốn nhắc.
[Đội nhóm] [Lôi Thần Ni Ni]: Ha ha, hai người phối hợp hay quá.
Lôi Thần Ni Ni quả không hổ là Lãnh Trường Vương (ý chỉ người hay khiến tình hình trở nên lạnh lẽo, ngượng ngập), mỗi lần
cô vừa mở miệng là mọi thứ chí ít đều lạnh hẳn một lúc rất lâu. Cũng may, con boss này cũng đánh được kha khá rồi, sắp kết thúc
để đi được rồi. Ai mà ngờ vào phút này lại xảy ra một tình huống mới. Tiểu Vũ Yêu Yêu luôn bám theo và thêm máu tiếp thương cho
Chân Thủy Vô Hương, bỗng nhiên tiếp máu cho Nhất Tiếu Nại Hà.
Nhất Tiếu Nại Hà là bác sĩ chủ lực cho đội, luôn là mục tiêu số một của U Minh Quỷ Lão, nay Tiểu Vũ Yêu Yêu tiếp lực cho anh,
mối hận U Minh Quỷ Lão lập tức chuyển sang cô ta, xông đến để thanh toán, khả năng né tránh của cô nàng làm sao so được với
Đại Thần, thoáng chốc đã bị chém ngã lăn ra đất chết luôn.
Sau đó Chân Thủy Vô Hương vốn không được tiếp lực kịp thời cũng cạn máu mà chết.
Vi Vi há hốc mồm trợn tròn mắt trước những chuỗi biến hóa liên tiếp xảy ra này, không thể nào hiểu nổi tại sao Tiểu Vũ Yêu Yêu
lại đột ngột tiếp máu cho Nại Hà, chẳng lẽ đến chuyện chỉ cần bám theo Chân Thủy thôi, cô ta cũng không làm nổi?
Thao tác thế là chậm lại, nếu lúc này cô ra tay thật mạnh thì U Minh Quỷ Lão chết chắc, nhưng Chân Thủy Vô Hương và Tiểu
Vũ Yêu Yêu có lẽ cũng không phục sinh kịp. Vi Vi tuy không màng đến chuyện sống chết của họ, nhưng chung quy lại thì mình vẫn
là chỉ huy, trong đội đã chết một nửa, như vậy chứng minh sự chỉ huy của cô đã thất bại.
Trong lòng Vi Vi thầm tức tối, Tiểu Vũ Yêu Yêu đúng là thiên tài phá hoại, lại cho U Minh Quỷ Lão thời gian trị thương.
Đang suy nghĩ đối sách thì bỗng thấy “Chức năng quang” lóe lên trước mắt, chức năng Tất Sát của Cầm Sư mang theo vệt lưu
quang hoa lệ đâm thẳng vào U Minh Quỷ Lão, cơ hồ như cùng lúc ấy, “trị liệu quang” thuần trắng đã liên tiếp phục sinh cho Chân
Thủy Vô Hương và Tiểu Vũ Yêu Yêu.
Ánh sáng chớp lóe.
Thời gian ngưng đọng.
Thi thể của U Minh Quỷ Lão đồ sầm xuống.
Bạch Y Cầm Sư nâng đàn đứng vững, gấu áo bay bay.
Tất cả chuyện này xảy ra quá nhanh, trong khi hoa mắt chóng mặt, Vi Vi chỉ thấy tim mình như ngừng đập. Ni Ni bình thường tía
lia mồm miệng cũng nghệch ra, sau đó bắt đầu bùng phát.
[Kênh riêng] [Lôi Thần Ni Ni]: “Thần ơi, Vi Vi chồng nhà cậu tuyệt quá!”
[Kênh riêng] [Lôi Thần Ni Ni]: “Thời gian ngắn như thế sao anh ấy lại làm được!”
[Kênh riêng] [Lôi Thần Ni Ni]: “Lại còn cứu sống Chân Thủy và Yêu Yêu, quá đẳng cấp cao thủ, quá khí chất quá đàn ông!”
Ngón tay Vi Vi khựng trên bàn phím, vì tim vẫn còn run rẩy.
Giữa ánh sáng chớp lóe, đường sáng một cứu một giết đã là thần tích hoa lệ đạt đến cực hạn, và Cầm Sư thường ngày vốn
bình thản, thời khắc này trên người như tỏa ra sự dũng mãnh khó tả.


Rất lâu rất lâu về sau, Vi Vi nhớ lại cảnh tượng này, không kìm được đã hỏi đến nguyên nhân vì sao Đại Thần lại cứu Chân
Thủy và Tiểu Vũ Yêu Yêu, dù gì Đại Thần cũng không thể nào giống kẻ lấy đức báo oán mà.
Tiêu Nại trầm ngâm một lúc rồi nói: “Em không thấy là, họ được anh phục sinh còn khó chịu hơn à?”


CHƯƠNG 31: MỸ NHÂN SƯ HUYNH
Mô-za-a phẫn nộ móc điện thoại ra cáo trạng với người nào đó: Vợ của cậu chọc ghẹo tớ.
Rất nhanh ai kia đáp lại: Cứ để bị chọc ghẹo đi nhé, tớ không quan tâm.


[Hệ thống]: Lôi Thần Ni Ni, Nhất Tiếu Nại Hà, Lô Vĩ Vi Vi, Chân Thủy Vô Hương, Tiểu Vũ Yêu Yêu diệt mạnh phục yếu, trảm
yêu trừ quỷ, đánh bại U Minh Quỷ Lão, giải cứu chúng sinh vượt qua bể khổ, thần công cái thế, uy chấn giang hồ.
#wThế giới#x
[Ma Thuyền Trưởng]: Tôi có thấy nhầm không?
[SC Gấu Trúc]: Trời ạ, hệ thống bug (lỗi) rồi!
[Du Du…]: Chơi lâu thế này rồi mới biết game này cũng cho phép đặt trùng tên.
[Không mặc quần thật quá sảng khoái]: Khỉ thật, lão đây mới đi giặt cái quần lót, quay lại đã theo không kịp thời đại rồi!
[SC Gấu Trúc]: Sững sờ, Sảng Khoái huynh ơi, huynh mà cũng có quần lót á?
[Không mặc quần thật quá sảng khoái]: …
[Vô Địch Bát Đao]: Vợ ơi, chúng ta hợp lại đi, vài người cùng đi đánh boss, chúng ta có lý do gì mà không hợp nhau lại? Hợp lại
đi hợp lại đi, vợ ơi anh yêu em!
[Đội nhóm]:
[Lô Vĩ Vi Vi]: Ni Ni, bọn mình đi đây, có chuyện gì cứ gọi, tớ không có ở đây thì cứ trực tiếp tìm Nại Hà ^_^
[Lôi Thần Ni Ni]: A!!! Được không?!!!
[Nhất Tiếu Nại Hà]: Được.
[Lô Vĩ Vi Vi]: ^_^, bọn mình đi đây, bye.
[Lôi Thần Ni Ni]: Đợi đã, trang bị rơi ra vẫn chưa chia mà.
Trong động thấy có phần kỳ lạ, Vi Vi không muốn ở lâu, chưa đợi Ni Ni chia trang bị đã rút lui cùng Nại Hà. Nhìn Bạch Y Cầm
Sư trầm lặng bên cạnh, Vi Vi hỏi: “Tiếp theo chúng mình làm gì đây?”
“Đợi chút, đang nghe điện thoại.”
Điện thoại?
Vi Vi bỗng nghĩ đến một khả năng, mà lại có phần quá huyễn hoặc. “Ôi, không phải anh, lúc nãy vừa đánh boss cũng đang
nghe điện thoại chứ?”
Vi Vi thề là cô chỉ định hỏi chơi vậy thôi, nhưng Đại Thần đáp lại một chữ “ừ” như lẽ đương nhiên, đánh bại cô hoàn toàn. Quả
nhiên là thật…
Vi Vi ngẫm nghĩ nghiêm túc một lúc lâu, quả thực không thể tưởng tượng nổi: “…Một tay làm sao thao tác được?”
“…Tai nghe.”
Phải rồi, di động có tai nghe để nghe điện thoại mà. Vi Vi toát mồ hôi, vội nói: “Vậy anh gọi đi.”
Rõ ràng không định chơi quá lâu, nhưng lúc này trong đầu Vi Vi không hề xuất hiện từ “offline” chút nào, trái lại hình ảnh Đại
Thần đeo tai nghe, thần thái bình thản nghe điện thoại cứ loáng thoáng trước mặt. Gọi điện thoại mà vẫn có thể thao tác chuẩn xác
mạnh mẽ như vậy, Đại Thần ở bất kỳ trình độ nào cũng mạnh đến mức trái ngược với lẽ tự nhiên rồi >o<
Vi Vi bỗng xuất thần, Hồng Y Nữ Hiệp trên màn hình cũng lặng lẽ ngồi bên cạnh Cầm Sư, tà váy hồng chầm chậm tung bay.
Lúc sau, Bạch Y Cầm Sư nói: “Vi Vi, ngày mai anh phải đi Thượng Hải.”
*** *** ***
Mới mười một giờ mà nhà ăn bên cạnh trường đã một đoàn dài người xếp hàng rồng rắn. Vi Vi và bạn cùng phòng đứng ở cuối
hàng, nhìn thấy đám người chen chúc trước mặt mà thở dài.
Nhị Hỷ đứng sau cô, cười xảo quyệt: “Này này này, cho dù Đại Thần nhà cậu không ở đây thì ăn cơm với bọn tớ cũng đâu cần
thở dài thế chứ!”
Những lời như thế Vi Vi đã nghe bọn họ nói đến mấy lần khi cùng đi tự học sáng nay rồi, cho nên chẳng có cảm xúc gì, thò đầu
ra xem hôm nay nhà ăn có món gì.
Nhị Hỷ thấy cô không phản ứng gì lại tiếp tục hỏi giọng gian manh: “Vi Vi, cậu với Đại Thần nhà cậu tiến triển đến bước nào
rồi?”
Vi Vi bó tay quay lại nhìn, “…Bọn mình mới quen nhau có một tuần à, được chưa!”
Ty Ty xúm lại nói: “Hai người quen nhau hai tiếng đã xác định quan hệ rồi, cứ theo tốc độ này thì quen một tuần, bé con cũng
có thể rót xì dầu rồi.”
“…” Vi Vi: “Tóm lại, chẳng có gì cả, xì dầu gì gì đó cũng chẳng biết ở đâu cả.”
Hiểu Linh không tin: “Không thể nào, chẳng lẽ Tiêu Đại Thần định đun nước nấu ếch xanh.”
Vi Vi >_<: “Cậu mới là ếch xanh.”
Hiểu Linh càng nghĩ càng thấy có lý: “Đúng rồi, chắc chắn là thế, mới đầu là lửa to xào qua, sau đó lửa nhỏ hầm từ từ, sớm
muộn gì cũng ăn thịt con ếch xanh là cậu!”
Nhị Hỷ cũng như bắt được hứng thú: “Có lý, chiến lược của Đại Thần đồ chừng là thế, trước tiên một tay đánh chớp nhoáng,
bây giờ lại chơi trò mưa dầm thấm lâu, hê hê hê hê.” Vẻ mặt của cô bỗng đê tiện hẳn: “Vi Vi, hai người khi nào tiến đến trò chiến
đấu lâu dài đây!”
Ty Ty phụ họa thêm: “Phải phải, đầu tiên là bão táp mưa sa khiến cậu không mò thấy phương hướng, sau đó là mưa lâm thâm
khiến cậu đầu quay mòng mòng, sau đó là mưa gì đây nhỉ?”
Ty Ty cố gắng tìm kiếm từ, trong đầu Vi Vi không biết sao lại đột ngột nảy ra bốn chữ…
Vu Sơn Vân Vũ. [mưa mù trên núi]

Sau đó đờ đẫn một cách rất hình tượng.
Nhị Hỷ vẫn đang cường điệu rất dai: “Chiến tranh trường kỳ ơi chiến tranh trường kỳ, trường kỳ ơi trường kỳ ơi.”
Bọn Vi Vi vẫn không hiểu thâm ý của Nhị Hỷ, “phụt” một tiếng, một nam sinh nào đó luôn xếp sau các cô bỗng phun ra.
Bốn cặp mắt đồng loạt hướng về phía người ấy.
Là một chàng trai rất cao, có điều gương mặt rất trẻ con, đôi mắt to, nhìn như học sinh cấp ba, trước đó cậu ta đã âm thầm lén
lút theo sau bọn họ, bọn Nhị Hỷ và Vi Vi lúc ở bên nhau đã thấy dạng nam sinh muốn cướp mà không có gan này nhiều lần rồi, nên
cũng không chú ý gì nhiều lắm.
Cậu chàng đó bị các cô nhìn chăm chú thì gương mặt trắng trẻo bỗng đỏ ửng lên, gãi gãi đầu, ấp úng nói với Vi Vi: “Ha ha, Tam
tẩu, Mô-za-a đây.”
Vi Vi rối loạn.
Mô-za-a?! Hách My? Bạn cùng phòng của Đại Thần! Người mà cô quen?! Không thể nào! Vi Vi trừng nhìn anh, vừa nãy bọn họ
bàn tán những gì, anh ta đã nghe hết ư?! A a a, mất mặt quá trời ơi!
Hơn nữa…
Vi Vi nhớ lại Mô-za-a đã từng miêu tả về ngoại hình của mình, nghe đồn còn đen hơn than, lại nhìn tên con trai trắng trẻo trước
mặt…
Vi Vi tức giận.
Được thôi, tên này từ đầu đến cuối chưa bao giờ nói thật, hôm qua còn báo cáo nhảm để hại cô. Vi Vi thù cũ thêm hận mới, sau
đó mỉm cười, chậm rãi nói: “Thì ra là ~ Mỹ ~~~ Nhân ~~~ Sư~ Huynh~à~”
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Thế là…
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, gương mặt thư sinh trắng trẻo của Mô-za-a, hoàn toàn.méo.mó.
Vài phút sau, Mô-za-a ngồi trong một góc âm u của nhà ăn gặm rau xanh, phẫn nộ rút di động trong túi ra báo cáo với một
người nào đó: Vợ của cậu chọc ghẹo tớ.
Rất nhanh ai kia đáp lại: Cứ để bị chọc ghẹo đi nhé, tớ không quan tâm.
Mô-za-a lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
Đành phải nói rằng, hai người nào đó về phương diện khiến người ta tức chết mà không đền mạng thì, đúng là xa ngoài ngàn
dặm, thần giao cách cảm - -
Một ngày không hề có tin gì của Tiêu Nại, buổi tối Vi Vi tự học xong trở về, không nhịn được lại lên mạng vào game. Tiêu Nại
đương nhiên không có ở đó, Vi Vi chạy đến nhà của họ, bày biện đồ đạc, tưới nước cho vườn cây, thơ thẩn dạo quanh vài vòng.
Một lúc sau bọn Ngu Công lên mạng, Vi Vi hội họp với họ, giao Thần Thú cho Ngu Công và Hầu Tử Tửu xong, vừa nâng cấp
vừa trò chuyện rất nhảm.
Ngu Công: “Mì gói mới ra của Khang Sư Phụ không ngon gì hết.”
Vi Vi: “@_@ Mì gói mà cũng có sơn trại để làm ra cơ á?”
Hầu Tử Tửu: “Hắn là heo nên ăn Khang Sư Phụ đó, còn bọn anh ăn Khang Sư Phụ kia cơ (“Khang” trên là vỏ trấu, cám, chữ
“Khang” dưới có nghĩa là khỏe mạnh)
Ngu Công: “Haizzz, không bằng được Lão Tam, bây giờ rượu ngon trong tay, gái đẹp vây quanh.”
Vi Vi: “…”
Mô-za-a hôm nay bị Vi Vi bắt nạt, cật lực dùng kế ly gián: “Tam tẩu, đừng nên tức giận, lúc về bọn anh giúp em dạy dỗ hắn.”
Vi Vi: “>o< Đâu có giận, em đang rất vui mừng.”
Vi Vi: “Ngu Công lần này thành ngữ dùng rất chính xác.”
Ngu Công tức giận: “Anh có dùng thành ngữ đâu.”
Vi Vi: “Yêu cầu đối với anh không thể cao quá, bốn chữ đã có thể xem là thành ngữ rồi.”
Ngu Công: “Thực ra chuyện dùng thành ngữ này, là vì lúc còn nhỏ anh đã có bóng đen tâm lý.”
Hầu Tử Tửu: “Bóng đen tâm lý với tâm lý biến thái có gì khác nhau?”
Ngu Công phớt lờ cậu ta, kể lại rất đau khổ: “Thành ngữ ‘Ngu Công dời núi’ chắc mọi người đều biết, (tên Ngu Công tiếng Hoa
đọc là Yu Ban Shan, Ngu Công Leo Núi đọc là Yu Gong Pa Shan) nên cứ đọc nhầm thành Ngu Công Leo Núi, chính vì thế mà bị
cô giáo ngữ văn phạt không biết bao nhiêu lần (bốc lửa)”
Hầu Tử Tửu: “…Bóng đen của cậu sao còn đơn giản hơn cả chuyện tớ giải phóng stress.”
Mô-za-a: “…Thì ra não bị tật cũng do từ nhỏ đã bắt đầu…”
Vi Vi: “Em có đạo đức, em không nói gì cả.”
Bạn Ngu Công rất căm phẫn đi đến một góc nhỏ để trồng nấm - -.
Mô-za-a vẫn kiên trì bám theo Vi Vi hỏi: “Tam tẩu em thật sự yên tâm về Lão Tam à, thế giới hào hoa như Thượng Hải, tiệc tùng
bia rượu chảy tràn như suối…”
Vi Vi: “Không phải anh ấy đến nâng cấp hệ thống Phong Đằng đó sao?”
Mô-za-a kinh ngạc: “Tam tẩu em cũng biết à.”
Đương nhiên là cô biết rồi.
Đại Thần bay lúc tám giờ rưỡi, bảy giờ còn đến tìm cô cùng đi ăn sáng, thuận tiện báo cáo luôn hành trình đi của anh.
Sau đó mới bình thản đi.
>o<
“Tam tẩu, em chỉ biết một mà không biết hai, chuyện nâng cấp có cần cậu ta đi đâu.” Hầu Tử Tửu nói: “Nghe nói sếp lớn của
Phong Đằng muốn giúp Lão tam chiêu nạp một khách hàng lớn, nên mới quyết định đến đó ngay.”
Ngu Công lúc này như tìm được động lực hồi sinh của gián trở lại: “Hê hê, nếu có thể nắm chặt hạng mục này thì danh sách vợ
của Lão Tam đã có rồi.”
Mô-za-a và anh chàng Ngu Công kẻ hát người phụ họa, cố ý làm ra vẻ kinh ngạc: “Danh sách vợ mà nhiều thế á?”
Ngu Công chêm vào: “Người ta muốn cưới hoa khôi à hoa khôi ơi.”
Vi Vi rất muốn đi mài răng, có điều đối với sự khiêu chiến của những người “phi Đại Thần” này, Vi Vi vẫn chưa bao giờ thua
cuộc. Gửi đi một khuôn mặt cười híp mắt, Vi Vi đáp trả lại: “Bó tay thôi, Đại Thần không có lý tưởng, không muốn gả cho vợ giàu.”
Ngu Công: “…”
Một phút sau, điện thoại một người nào đó đang tham gia tiệc rượu ở tận Thượng Hải nhận được một tin nhắn cáo trạng: “Vợ
của cậu bắt nạt tớ.”
Bỏ luôn điện thoại vào túi, khóe môi Tiêu Nại khẽ nhếch lên.
Xem ra, người nào đó lúc anh không có ở kia, cũng sống rất vui vẻ.
Vậy nhưng, người nào đó đang ở thành phố B kia từ vui vẻ chuyển sang đau buồn, căn nguyên là do tiếng kêu kinh ngạc của
Nhị Hỷ: “Trời ạ, Vi Vi, cậu mau lên diễn đàn trường mình đi!”

CHƯƠNG 32: LỜI ĐỒN THỔI
Không ngờ vẻ mặt của Vi Vi càng bất cần hơn, giọng điệu còn chảnh hơn cả anh ta, “Bạn à, tôi đến để cứu rỗi thế giới quan
của bạn đây.”


Diễn đàn của trường đã sôi sục hẳn vì người oách nhất trong khoa yêu đương với hoa khôi của khoa, có điều mấy ngày trôi
qua, vì chẳng có thêm tin tức nào mới để buôn dưa, nên cuối cùng cũng lắng dần. Thế nhưng một chủ đề xuất hiện tối thứ bảy lại
thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người vào đó.
Chủ đề của bài viết đó là – Bùng nổ! Tài nữ nổi tiếng trường ta khiêu chiến mỹ nữ thị phi!
Tin nóng hổi! Hôm nay vô tình dạo ngang blog của một tài nữ nào đó trường ta, phát hiện ra một bài viết mới nhất! Thực ra tôi
cũng chỉ liếc sơ qua, ai biết được vừa xem đã thấy sôi sục hẳn, càng xem càng kích động, thế là đem đến đây chia sẻ cùng mọi
người.
Địa chỉ blog: www.xxxxx.blog.XXX.com.cn
Xin lỗi tôi mặt dày, tôi copy lại toàn bộ rồi.
Sau đó người post topic ấy đã copy lên toàn bộ bài viết có chủ đề là “Ai bảo cậu không có 34C”, bài viết rất dài, lúc bắt đầu chỉ
là vài chuyện vụn vặt, phía sau kể đến chuyện chủ blog chiều hôm qua đi uống cà phê với bạn, tiện miêu tả một hồi về các thứ của
quán ấy như cách bài trí, trang hoàng v.v… Sau đó mới đến phần người viết in đậm lên.


Bất giác nhắc đến scandal ồn ào gần đây của trường, không khỏi than thở phiền não.
Bạn A cảm khái: Hay cho những người đàn ông, cho dù anh ta xuất sắc ưu tú siêu phàm thoát tục bao nhiêu, cái anh ta yêu mãi
mãi chỉ là khuôn mặt của người phụ nữ.
Cười.
Bạn B lại không phục, chỉ vào bạn C ngồi gần mình: C chẳng phải đẹp hơn à, tài mạo song toàn, vả lại còn quen biết người ta
trước.
Bạn C dung nhan xinh đẹp, tài hoa hơn người, tấm lòng với chàng Tiêu có thể xem là si tình, hôm nay lại thua về tay kẻ chẳng
bằng mình, tâm trạng thế nào không hỏi cũng biết.
Bạn A đáp: Bạn C thơ ngây quá, thủ đoạn tất không bằng người ta.
Tôi cười chọc bạn C: Này, ai bảo bạn không có 34C.
Sau đó lại là một tràng bình luận, giữa những hàng chữ toát lên trí tuệ am hiểu nam giới, nhưng dường như thấp thoáng đâu đó
nét cảm thương cô lẻ.
Chủ blog tên là Ái Hương Nại Nhi, một người nổi tiếng trong trường, có biệt danh Tài Nữ, bình thường thích viết những bài nho
nhỏ đầy cảm xúc về cà phê âm nhạc Tây phương v.v… Nghe nói còn được đăng trên một tạp chí thời trang nào đó nữa.
Nhị Hỷ càng đọc càng tức: “Cái gì mà Tài nữ, đây rõ rành rành là công kích thân thể người khác.”
Vi Vi không lên tiếng, ngón tay điềm tĩnh bấm chuột dời xuống phía dưới. Bài viết đã được post một thời gian rồi, người reply rất
đông, kẻ phụ hoạ cũng lại rất nhiều.
Có điều cũng chẳng lấy gì làm lạ, Vi Vi thành tích học tập tuy tốt, nhưng cô xuất thân trong một gia đình bình thường, lại chẳng
có tài nghệ gì đặc biệt, thế nên những người ngoài khoa Công nghệ thông tin ấn tượng với cô cũng chỉ dừng lại ở vẻ ngoài xinh
đẹp. Bây giờ bị Ái Hương Nại Nhi nói như thế, đa số đều cảm thấy quả nhiên là đúng như thế thật.
Đương nhiên cũng không thiếu người cảm thấy Ái Hương Nại Nhi nhảm nhí và cay nghiệt, càng có nhiều người hơn suy đoán
xem người C là ai, còn mở ra một chủ đề để bình chọn nữa, hoa khôi trường Mạnh Dật Nhiên được nhắc đến nhiều nhất.
Hiểu Linh và Ty Ty cũng một bụng tức giận. Hiểu Linh cười lạnh bảo: “Loại con gái này chắc thấy là đàn ông toàn thế giới đều
phải yêu cô ta, không yêu thì tức là hời hợt háo sắc, không hiểu nội hàm.”
Ty Ty đề xuất ý kiến: “Chúng ta post bảng thành tích học tập của Vi Vi lên cho cô ta xấu hổ chết đi.”
Vi Vi lúc này mới lên tiếng: “Để ý làm gì, mấy loại bài viết này, người mất mặt không phải là tớ.”
Chưa xem hết các bài viết đáp lại, Vi Vi đã nhấn nút đóng cửa sổ màu đỏ phía trên. Phẫn nộ là khó tránh khỏi, nhưng thấy dáng
vẻ Nhị Hỷ Hiểu Linh Ty Ty lo lắng tức giận, Vi Vi lại cảm thấy bình tĩnh hơn. Đáp trả lại là điều hoàn toàn không cần thiết, hiện thực
thì khác với trong game, game thì có thể chỉ cần vui vẻ, có thể không kiêng kỵ gì mà đáp trả lại, nhưng hiện thực thì cần suy nghĩ
cân nhắc nhiều, sau đó mới lựa chọn cách thông minh nhất. Không trả miếng lại tuy bực bội, nhưng vẫn tốt hơn nhiều là cứ tiếng
bấc tiếng chì để người khác chê cười.
Có điều nói đi nói lại thì, Vi Vi vẫn tỏ ra bình thản, cũng là vì bài viết này không gãi đúng chỗ ngứa, chứ nếu đạp phải chỗ hiểm
thì cô đã ra mặt cự lại rồi, chuyện này có phải là cô chưa từng làm đâu.
Ra vẻ vô sự chào tạm biệt bọn Ngu Công, Vi Vi đứng dậy vào phòng vệ sinh tắm rửa chuẩn bị nghỉ ngơi.
Nhị Hỷ đuổi theo, vỗ cửa: “Vi Vi cậu đừng giận nhé!”
Đặt khăn bông rửa mặt xuống, Vi Vi nhìn mình trong gương, ánh mắt bình thản lạnh tanh. “Người ta tán dương tớ vừa có tài
vừa có sắc, giận cái gì chứ.”
Nhị Hỷ lắp bắp nói: “Vi Vi cậu có bị hoa mắt không, người ta có tán dương cậu tài hoa đâu, rõ ràng nói cậu không có đầu óc
mà.”
“Thân ‘tài’ (dáng người) thì cũng là tài mà.” Vi Vi mở cửa phòng vệ sinh ra, “Vả lại, thứ tầm cỡ như đầu óc thì phải cần một
người có cùng đẳng cấp như mình mới thừa nhận lẫn nhau được.”
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Nhị Hỷ nhất thời không phản ứng kịp, đợi lĩnh ngộ được rồi thì ngước nhìn Vi Vi bằng cặp mắt ngưỡng mộ: “Vi Vi cậu độc thật
đấy!”
Có gì đâu chứ, lấy lời của Ngu Công thì là, đến châu chấu đá xe cũng không đạt tới.
Vi Vi làm mặt hề với bạn mình.
Nhị Hỷ hơi hơi bình tĩnh lại, cơn giận vừa nguôi thì trong đầu lại chuyển đến một chỗ khác. Cặp mắt đảo đi đảo lại ở một bộ
phận nào đó trên người Vi Vi, Nhị Hỷ hỏi rất xảo quyệt: “Vi Vi, cậu là 34C thật à?”
Đêm thứ bảy, hạ màn trong lúc Nhị Hỷ bị đánh tơi bời.
Đại Thần vẫn không gọi điện thoại, Vi Vi cũng không hụt hẫng, trước khi đi anh đã nói rồi mà, ngày đầu tiên có lẽ không có thời
gian gọi cho cô được.
Ngày thứ hai, trái với dự đoán của cô, sự kiện blog tăng cấp. Nguyên nhân một, do nam sinh của khoa Công nghệ thông tin đã
tức giận.
Họ có thể không tức giận được sao?
Khoa Công nghệ thông tin vốn sư sãi nhiều ni cô ít, khó khăn lắm mới có một mỹ nữ cấp trường, vả lại người đẹp này không hề
“ngoại tình”, tự sinh tự diệt trong khoa, có dễ dàng hay không nào? Bây giờ lại có người dám ám chỉ cô ấy không có đầu óc?
Bạn mới bị tật ở não thì có, cả nhà bạn đều bị liệt não hết.
Phía trên, là tiếng lòng của toàn bộ nam sinh trong khoa.
Thế là, blog của Ái Hương Nại Nhi bị hack mất. Cùng lúc là dán cả danh sách được học bổng của năm hai khoa Công nghệ
thông tin lên, càng tiện hơn, danh sách thưởng của khoa mà Ái Hương Nại Nhi theo học cũng được công bố, bên trong luôn luôn
không có tên của Ái Hương Nại Nhi.
Hai bên so găng, tính châm chích mười phần cay độc.
Tối cuối tuần, Nhị Hỷ nửa bò mọp trước vi tính, cảm thán sùng bái: “Nam sinh khoa ta quả thực quá đáng yêu, đàn ông ghê!”
Ty Ty cũng nửa nằm nửa ngồi trước vi tính: “Vi Vi, chuyện này có phải do Đại Thần nhà cậu làm không?”
Vi Vi lắc đầu kiên quyết: “Chắc chắn không phải, anh ấy trước giờ chưa hề làm những chuyện trực tiếp như vậy.”
Hiểu Linh: “…Câu này cậu có thể đừng nói bằng giọng sùng bái được không?”
Vi Vi cười hì hì một lúc. Ty Ty nhớ ra gì đó nên hỏi: “Phải rồi, Đại Thần nhà cậu phản ứng thế nào với chuyện này?”
“Ớ, tớ chưa nói mà.”
Hiểu Linh suýt ngất: “Vừa nãy cậu nói chuyện điện thoại lâu thế mà vẫn chưa nói?”
Vừa nhận được điện thoại là quên luôn mà… Vi Vi bất hạnh quá, vả lại Đại Thần bận lắm có biết không.
Nhị Hỷ vẫn tập trung chú ý vào diễn đàn trường, “Vi Vi, cậu có quen Tào Quang và Lương Khinh Doanh không? Sao họ lại nói
giúp cậu nhỉ, ly kỳ thật đấy.”
Tào Quang và Lương Khinh Doanh, chính là nguyên nhân thứ 2 sau sự kiện blog tăng cấp.
Đại học A trước giờ không thiếu tài tử tài nữ, Ái Hương Nại Nhi là thế, mà Tào Quang và Lương Khinh Doanh càng chính xác
hơn. Nếu chẳng phải hào quang của Tiêu Nại quá chói lòa, những người này có lẽ càng nổi tiếng hơn nữa.
Tào Quang, tài tử đích thực của khoa Văn học nước ngoài, nổi tiếng với sự chán chường thế gian.
Lương Khinh Doanh, tài nữ hơn cả tài nữ của khoa Trung văn, nổi tiếng bởi tính đanh đá chua ngoa.
Nhưng hai người này hiện giờ lại không hẹn mà cùng post bài biện hộ cho Vi Vi.
Tào tài tử nói: Mùi chua xộc mũi, đố kỵ thì cứ nói, làm gì phải lén lén lút lút trong bóng tối. Học tập lão đây này, lão đây ghen tị
với Tiêu Nại đấy, rồi sao!
Tài nữ lại không nhắc đến bài viết kia, chỉ nói đến ấn tượng của mình với Vi Vi, tán tụng Vi Vi là nữ sinh hào hiệp hiếm thấy.
“Cũng không xem là quen biết.” Hai người này lại đánh tiếng, Vi Vi cũng rất bất ngờ, dù gì cô và họ không thể nói là quen thân
được.
Quen với Tào Quang, là do một chuyện không vui.
Bạn tài tử khoa Văn học nước ngoài trước giờ luôn đau buồn thế sự, một ngày nào đó đứng ở cổng trường nhìn thấy một
người đẹp nổi tiếng của trường bước xuống từ một chiếc xe con lộng lẫy, lúc ấy đã đau lòng thay cho sự trụy lạc của xã hội, thế là
lấy ngay di động trong tay ra chụp hình, gửi lên diễn đàn của trường. Có điều anh ta cũng khá biết điều, chỉ post lên một nửa tấm
hình, trong đó là đôi chân thon dài mặc quần jeans của người đẹp ấy và chiếc xe nhãn hiệu nổi tiếng nào đó.
Bài viết này vừa đăng lên, vì đề tài khá nhạy cảm nên tài tử viết rất sắc bén, lập tức trở thành đề tài nóng hổi, Vi Vi cũng nghe
tiếng nên lên đọc, kết quả vừa nhìn thấy đã lập tức nổi giận.
Vì người trong tấm hình đó là cô.
Lúc ấy cô mới năm nhất, vẫn chưa ham mê chơi game, ngoài giờ học thì làm gia sư cho một cậu bé mười tuổi, cậu bé ấy chỉ có
một người thân là bà mẹ “nữ cường nhân” (ý chỉ phụ nữ giỏi giang, thành đạt), một hôm nọ thuận đường nên bà “nữ cường nhân”
ấy lái xe đưa Vi Vi đến cổng trường.
Không ngờ một chuyện tình cờ như thế lại bị đồn đại thành vấn đề trụy lạc của nữ sinh trường Đại học A, với tình huống đó thì
Vi Vi thực sự phẫn nộ. Nhờ danh tiếng của Tào mà cô biết được nhanh chóng người đứng sau ID ấy là ai, ngày hôm sau đi tìm
khắp Học viện văn học để xử tội người ấy.
Tào Quang vừa ra khỏi giảng đường đã thấy Bối Vi Vi, tưởng rằng cô đến cầu xin anh ta tháo bức hình xuống, lúc ấy đã làm
một bộ mặt bất cần, vô cùng kênh kiệu hỏi rằng: “Có chuyện gì?”
Không ngờ vẻ mặt của Vi Vi càng bất cần hơn, giọng điệu còn chảnh hơn cả anh ta, “Bạn à, tôi đến để cứu rỗi thế giới quan
của bạn đây.”


CHƯƠNG 33: NGÕ HẸP
Vi Vi như có linh cảm nên quay đầu lại, phía bên kia đường, Tiêu Nại đang bước về phía các cô. Ánh đèn đường của buổi
chiều tà tỏa lên toàn thân anh một màu lung linh huyền hoặc.


Thực ra sau này hồi tưởng lại, Vi Vi cũng cảm thấy câu nói của mình thật kinh khủng, nhưng đã đi tác chiến đơn độc thì khí
chất là rất quan trọng. Về sau ư, Vi Vi viện cớ có việc, nhờ Tào Quang thay cô dạy cho cậu nhóc ấy một tiết tiếng Anh cơ bản.
Lần này không cần giải thích gì thêm nữa, tất cả đều trong sáng như gương.
Vì chuyện này rất dễ đồn đại vang xa nên Vi Vi chẳng nói với ai, cả đến đám bạn trong phòng cũng vậy. Chuyện đã qua lâu rồi,
Vi Vi cũng sắp quên lãng, kể tóm tắt lại với bạn cùng phòng, Hiểu Linh kinh ngạc kêu lên: “Phim thần tượng, Tào Quang có phải có
ý với cậu không, sao các cậu không tiến triển thêm nhỉ?”
“Trực giác thôi.” Vi Vi trầm tư: “Ủa, chẳng lẽ tớ biết sau này có người còn tốt hơn ư?”
Mọi người dần dần bị sét đánh.
Ty Ty hỏi: “Vậy Lương tài nữ sao cũng nói giúp cậu?”
Vi Vi cũng không dám chắc chắn lắm: “Người này, có phải là cằm rất nhọn, thấp hơn tớ một chút, tóc dài xoăn đến tận thắt lưng
không?”
Vi Vi miêu tả dựa vào chút ấn tượng hiếm hoi còn sót lại trong đầu.
Ty Ty gật đầu: “Đúng thế, chính là cô nàng.”
Vi Vi “ồ” lên một tiếng, vẻ mặt đăm chiêu thất thần.
Nhị Hỷ lắc lắc cô: “Đừng có giả vờ, nói mau, làm sao cậu quen biết cô ta?”
Vi Vi đáp: “Tớ… hình như giúp cô ấy trả giá thì phải.”
Bọn Nhị Hỷ toát lên vẻ mặt như bị nghẹn.
“Dạo trước tớ đi cửa hàng điện tử mua thẻ nhớ, thấy cô ấy cũng mua đồ trong cửa hàng đó, ông chủ thấy cô ấy không rành,
thế là lấy hàng xài rồi ra lừa, nhìn là biết ngay đồ cũ rồi, lại còn đòi giá đắt hơn năm mươi tệ, tớ hình như đã từng thấy cô ấy trong
trường, biết rằng là bạn học cùng trường nên tất nhiên không thể để bạn mình bị lừa.”
“Cho nên cậu đã giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha?”
Vi Vi gật gật đầu, đắc ý nói: “Cuối cùng hai bọn tớ cũng mua được giá gốc.”
Ty Ty kinh ngạc: “Cậu trả giá kinh thế á?”
“Hề hề, tớ bóng gió bảo sẽ đi tố cáo ông chủ…”
Hiểu Linh như vỡ lẽ: “Cuối cùng tớ cũng hiểu vì sao cô ta nói cậu hào hiệp, ra là hiệp của hiệp đạo (kẻ cướp)”
Vi Vi cứ tưởng những lời đồn đại này rồi thì hai ba ngày sau sẽ tự sinh tự diệt, nhưng mỗi lúc lại mỗi nóng bỏng kịch liệt hơn,
không tránh khỏi phiền muộn.
Chiều thứ hai có kiểm tra, Vi Vi thi xong thì ở lại học thêm một chốc nữa rồi mới trở về. Vào phòng thấy Nhị Hỷ vẻ mặt kỳ lạ khác
thường, phản ứng tức khắc của Vi Vi là: “Diễn đàn chắc không có bài viết mới nữa đấy chứ?”
Nhị Hỷ cười hề hề: “Không có không có, vừa nãy Tiêu Đại Thần gọi điện tìm cậu, anh ấy về rồi.”
Á, về sớm hơn dự tính?
Cặp mắt Vi Vi sáng lên, cô mở túi ra, định tìm card điện thoại để gọi cho Tiêu Nại. Nhị Hỷ vội ngăn lại, lên tiếng vẻ khẩn cầu: “Vi
Vi ơi, ban nãy nói chuyện với Tiêu Đại Thần, tớ không cẩn thận đã bộc lộ lời trái tim muốn nói mất rồi.”
Vi Vi ngừng tay lại, bỗng có dự cảm không lành: “… Cậu đã nói gì hả?”
Nhị Hỷ ấp úng: “Tớ hỏi anh ấy, sao vẫn chưa mời bọn mình đi ăn.”
“Cậu cậu cậu…”
Vi Vi bị cô bạn giáng cho một đòn sét đến không nói nổi nên lời.
“Cậu vô sỉ quá đấy!” Hiểu Linh ngồi một bên tiếp lời với vẻ khinh thị.
Vi Vi hít thở sâu, nâng cao cột chống sét của mình lên thêm một cấp: “… Cậu nói đi.”
“Tớ còn nói, tính toán tới lui chi bằng dứt khoát, ngày mai vừa may không có kiểm tra, hay là hôm nay mời đi ăn vậy.”
Vi Vi nhìn cô, im bặt hồi lâu: “… Nhị Hỷ, cậu không sợ bị tiêu chảy hả?”
Đúng lúc này, cửa phòng lại bị mở ra, Ty Ty xông vào, giơ cao chiếc túi trong tay lên: “May quá, tớ mua được rồi!”
Hiểu Linh hoan hỉ cướp lấy chiếc túi: “Bao nhiêu tiền đấy?”
“Một trăm hai, có điều không phải chiếc lần trước, nhưng tớ thấy chiếc này đẹp hơn!”
Hiểu Linh nhanh tay đã lôi món đồ trong túi ra, giũ thẳng, ngắm nghía trên dưới một lượt rồi gật đầu hài lòng: “Tốt lắm tốt lắm,
kiểu dáng đoan trang dịu dàng hơn lần trước, con gái nhà lành chắc sẽ thích lắm đây.”
Xoay sang Vi Vi: “Đúng không?”
Vi Vi ngắm chiếc váy màu đỏ trong tay cô bạn, lại nhìn vẻ mặt của họ, trong lòng dội lên một cảm giác bất an lạ thường: “Cái
này chắc không phải là…”
“Không sai!” Hiểu Linh thừa nhận không hề do dự, “Mua cho cậu đấy, bọn mình không phải là người ăn không của người khác,
Đại Thần mời ăn, không thể không đáp lại, tặng cậu chiếc váy này.”
Ty Ty phụ họa: “Lần trước Đại Chung nhà Hiểu Linh mời bọn mình ăn, cũng tặng áo ngủ cặp đó thôi.”
“Chuyện vô duyên thế cậu đừng nhắc đến có được không hả?” Hiểu Linh lườm cô một cái, lại nói với Vi Vi, “Cuối kỳ rồi, nhà
không tiếp tế nữa, đây là tiền bọn mình cực khổ ăn rau để dành lại, cho nên hôm nay cậu nhất định phải mặc.”
Nhị Hỷ nhìn đồng hồ, cuối cùng lắp bắp: “Vi Vi nhanh lên, Đại Thần nói năm giờ rưỡi đợi bọn mình ở cổng Tây, sắp trễ giờ rồi
này.”
Vi Vi bó tay đảo nhìn các bạn cô một lượt, lặng lẽ rút card điện thoại trong túi ra, nhấn số, tín hiệu chỉ vang lên một tiếng là đã
có người nghe máy.

“Vi Vi.”
Không biết anh đang nghe điện thoại ở đâu, trong ống nghe có tạp âm, và giọng nói của Tiêu Nại cũng loáng thoáng không rõ,
“Anh đang định gọi cho em đây, đường kẹt xe quá, có lẽ phải muộn hơn nửa tiếng nữa mới đến được trường.”
Anh vẫn đang ở trên xe?
“… Mấy giờ anh về thế?”
“Ba giờ rưỡi.”
Ba giờ rưỡi? Vậy tức là, Đại Thần vừa xuống máy bay đã gọi cho cô ngay, sau đó bị Nhị Hỷ túm lại bắt dẫn đi ăn?
Vi Vi chần chừ một lúc: “Vậy tối nay hay là…”
“Vi Vi, việc này lẽ ra em phải nhắc anh sớm hơn.” Tiêu Nại ngắt lời cô, trong giọng nói như có hơi hướm trách móc, đầu dây
bên kia hình như có người đang nói gì đó với anh, Tiêu Nại dừng lại một chốc rồi bảo: “Được rồi, lát nữa nói sau, anh cúp trước
đây.”
Thế mà… lại bị trách móc? Trách cô không nhắc nhở anh từ sớm rằng phải mời bạn cùng phòng cô đi ăn?
Vi Vi nắm lấy điện thoại ngơ ngẩn một hồi, quay đầu lại nhìn thấy các bạn cô đang mở to mắt chăm chú, trên mặt bọn họ rõ ràng
đang viết “Tớ muốn ăn - tớ muốn ăn - tớ muốn hôm nay phải được ăn”, lại nhìn về phía chiếc váy kia, Vi Vi thở dài, đưa tay ra.
“Váy mang lại đây.”
Chiếc váy mới mua quả thực đẹp hơn chiếc lần trước nhiều, màu sắc cũng nhã hơn, Vi Vi mặc vào toát lên nước da như ngọc,
mắt sáng ngời ngời, nhưng lại có một kiểu đẹp trai bất ngờ, nét đẹp của con gái và vẻ đẹp của con trai này kết hợp lại với nhau,
hào quang tỏa sáng chói mắt đến thất thần lạc phách.
Vi Vi rất thích chiếc váy này, nhưng trước khi đi vẫn chần chừ, tại sao cứ phải mặc đồ mới đến gặp anh chứ… Song vướng mắc
này khi ra tới cổng Tây, nhìn thấy người ấy đang đứng trầm mặc bên xe, thì đã bị ném ra sau gáy rồi.
Vi Vi theo phản xạ rảo bước nhanh hơn, nhưng mới đi được vài bước đã chậm hẳn lại.
Bởi vì người ấy đột ngột ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt dường như trong tích tắc đã từ bình thản sang nóng hừng hực, chăm
chú đến độ khiến cô bối rối.
Nhưng khi đến gần thì Tiêu Nại đã tỏ ra bình thường trở lại, sức nóng rừng rực ban nãy, dường như chỉ là ảo giác của Vi Vi, đã
biến mất không thấy đâu nữa.
Cho dù là thế, Vi Vi đi trên đường vẫn thấy hoảng hốt, cho đến khi Nhị Hỷ nói muốn đến một nhà hàng nào đó, mới tỉnh táo trở
lại.
“Đó là nơi nào?”
“Hê hê, một nhà hàng Pháp, hôm nay khai trương.”
Vi Vi nghi ngờ nhìn cô. Đối với món ăn Pháp, Vi Vi từ sinh lý cho đến tâm lý đều không mấy ưa thích, nhớ rõ bạn cùng phòng cô
cũng vậy, sao tự nhiên lần này lại đòi đi ăn.
“Không được, tớ không muốn đi.”
“Đi đi đi đi.” Nhị Hỷ kiên quyết bất ngờ.
Hiểu Linh Ty Ty cũng nói đỡ: “Đổi khẩu vị, thỉnh thoảng đi ăn thôi mà.”
“Nhưng mà…” Vi Vi vẫn phản đối.
Tiêu Nại nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe các cô tranh chấp, lúc này cười nói: “Vi Vi, chúng ta chủ tùy ý khách đi.”
Chủ tùy ý khách…
Vi Vi lại đứng hồn rồi >o<
Năm sáu giờ là giờ cao điểm nhất của thành phố B, xe chạy hết một tiếng đồng hồ mới đến được nhà hàng mà Nhị Hỷ nói, vì
xung quanh không có chỗ đậu xe nên Tiêu Nại đưa các cô đến cửa nhà hàng rồi tự mình lái xe đi tìm chỗ dừng.
Vừa xuống xe, Nhị Hỷ đã ngó dáo dác tứ phía, sau đó ánh mắt dừng lại ở một nơi nào đó, kêu nho nhỏ: “Woa, bọn họ đến thật
kìa.”
Hiểu Linh cũng tỏ vẻ hứng chí: “Ngất, thật à, chúng ta không phí tiền rồi.”
Vi Vi nghi ngờ nhìn các bạn mình, Nhị Hỷ kéo tay cô, thì thầm: “Vi Vi, nhìn vào bên trong kìa, vị trí bàn gần cửa sổ góc phía Tây
ấy.”
Vi Vi nhìn theo hướng chỉ của bạn, bất ngờ nhìn thấy mấy người có vẻ quen quen, hình như là Mạnh Dật Nhiên? Cô ta đang
ngồi với mấy cô gái trang điểm tinh tế khác nữa.
Nhị Hỷ thì thào: “Ngồi kế bên Mạnh Dật Nhiên là Ái Hương Nại Nhi.”
Vi Vi sững sờ nhìn cô gái đó, người ngồi trong rõ ràng cũng chú ý đến chỗ cô đứng, cũng đang nhìn về phía này, vẻ mặt có
phần khó đoán.
Vi Vi nhìn vẻ mặt của đám bạn mình, tất cả đều đã có lời giải thích.
Thảo nào bắt cô phải trang điểm cho thật đẹp.
Thảo nào phải đòi cho được đến nhà hàng này.
Thì ra là thế.
Vi Vi cố nén giọng hỏi: “Sao các cậu biết họ cũng đến đây ăn?”
Nhị Hỷ cười ranh mãnh: “Thực ra tớ cũng không dám chắc, khi blog của cô ta chưa bị hack thì tớ cũng ghé thăm đó rồi, thấy cô
ta nói nhà hàng này hôm nay khai trương, tớ liền nghĩ không chừng cô ta sẽ tới, nên thử xem thế nào.”
Vi Vi bó tay: “Cậu muốn làm gì?”
“Xì, chẳng cần phải làm gì cả, chúng ta đã thắng rồi có biết chưa?” Nhị Hỷ rất đắc ý nhìn về phía bên kia đường, gương mặt lộ
ra nét cười gian tà.
Vi Vi như có linh cảm nên quay đầu lại, phía bên kia đường, Tiêu Nại đang bước về phía các cô. Ánh đèn đường của buổi
chiều tà tỏa lên toàn thân anh một màu lung linh huyền hoặc.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay