pacman, rainbows, and roller s




“Thường thôi, sắp thi rồi mà, trước mỗi kỳ thi học kỳ cậu ấy đều trở thành quái thú.” Nhị Hỷ vừa đáp lời, vừa cắm cúi tô ô đánh
dấu lựa chọn.
“Cậu ấy không chơi game kìa.”
“Thường thôi, bây giờ mà chơi game thì không lấy nổi học bổng, mà học bổng không có thì học kỳ sau cậu ấy hết tiền chơi
game.” Nhị Hỷ tiếp tục tô tô tô, không ngừng bút, miệng cũng không ngừng, “Ta nói, cậu còn rảnh mà lo cho Vi Vi à, hôm trước còn
có điệu bộ nước mắt lưng tròng nữa, Đại Chung thế nào rồi?”
“Không sao rồi, đáng đời anh ta, sư huynh năm cuối người ta tổ chức tiệc tùng tốt nghiệp, thế mà cũng mặt dày đi theo, hay
ghê chưa, xảy ra chuyện rồi đó.”
Hiểu Linh nói đến đây bèn nổi quạu, gạt Vi Vi sang một bên, chuyển sang nói về bạn trai mình.
Vi Vi đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình tất nhiên là không biết cô đã bị bạn cùng phòng bàn tán một lượt, lúc này đây
cô đang mải mê xem video clip Nữ Hiệp Cướp Chồng. Hai hôm nay không vào game, không đọc sách thì lại xem clip hết lần này
đến lần khác, có lúc rõ ràng không muốn nhưng trong đầu cứ luẩn quẩn, cuối cùng không nhịn nổi lại mở ra xem. Trong lòng luôn
có một tâm tư nặng nề khó chịu mà xua mãi không đi, dường như chỉ xem clip này mới cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.
Hoặc phải nói, chỉ khi nhìn thấy bóng hình ấy.
Nhất Tiếu Nại Hà.
Nhất Tiếu Nại Hà.
Trong lòng thầm nhắc đến tên này, Vi Vi nhìn màn hình đến xuất thần.
Trên màn hình, Bạch Y Cầm Sư đang đứng cô đơn trên đỉnh Lạc Hà, trong tiếng nhạc bình thản nhưng dồn nén, bóng anh tỏ rõ
cô độc nhưng hiên ngang, Vi Vi nhìn mãi mãi nhìn mãi, tự nhiên lại liên tưởng đến chính mình đứng cô độc ở trước NPC hôm ấy, có
lẽ chắc cũng cùng một tâm trạng.
Tâm trạng lúc ấy, chắc là bối rối nhỉ!
Không phải tức giận vì bị thất hẹn, cũng không phải tiếc nuối vì không được dự thi, mà là một sự hoảng hốt do chờ đợi và gấp
gáp, những giây phút cuối cùng, cô chỉ nghĩ được một thứ…
Sao Nại Hà lại không đến?
Có khi nào, sau này anh sẽ không đến nữa không?
Trên mạng có quá nhiều quá nhiều cuộc chia ly không từ mà biệt, chẳng lẽ Nại Hà cũng biến mất theo cách này ư?
Và những ngày này, mỗi lần cô không kiềm được phải xem đoạn video clip đó, trong đầu lại nghĩ – có lẽ nào, đoạn video clip
này là chứng cứ duy nhất của lần quen nhau giữa cô và Nại Hà cho những ngày tháng dài đằng đẵng sau này…
Haizzz ~ ~ ~ ~ ~
Vi Vi mệt mỏi nằm nhoài ra giường, cảm thấy bất lực với chính mình.
Chung quy là cô bị làm sao mới nảy ra trò liên tưởng kỳ quặc lạ lùng lại lộn xộn bát nháo thế này? Nại Hà có lẽ chỉ bận việc mà
không đến được thôi, tại sao cô phải nghĩ nghiêm trọng đến thế. Vả lại, Nại Hà rốt cuộc có biến mất hay không thì chỉ cần bây giờ
vào game xem thử là được rồi, tại sao cô không làm được ~ ~ ~
Dằn vặt với những ý nghĩ lung tung ấy, câu chuyện của Nữ tặc lại về đến hồi kết, trong tiếng nhạc u sầu, Bạch Y Cầm Sư và
Hồng Y Nữ Hiệp đã nhạt nhòa…
Vi Vi chùi chùi khóe mắt, hay lắm mạnh mẽ lắm, cô lại xem clip đến chảy cả nước mắt rồi, nói thật là đoạn clip này lần đầu xem
còn thấy xúc động, nhưng về sau xem nhiều rồi thì cũng tê liệt thôi.
Nhưng bây giờ lại…
Ngẩn ngơ ngắm Bạch Y Cầm Sư toát ra vẻ phóng khoáng trên màn hình, trong lòng Vi Vi lướt qua một tia sáng tỏ - một cách
chậm chạp, lặng lẽ nhưng vô cùng tỉnh táo…
Tiêu rồi tiêu rồi, cô lại đa sầu đa cảm thế này.
Tiêu rồi…
Hình như cô, đã thích một người mất rồi.

CHƯƠNG 20: HUYNH BIẾT
Thời gian gửi đi là vừa nãy thôi, dường như cùng với lúc cô lên mạng, trong thư chỉ ngắn gọn có mấy chữ:
“Vi Vi, đến chỗ huynh đi.”


Vi Vi đến tận năm hai mươi tuổi, lần đầu phát hiện thì ra mình là người ngoài hành tinh - -
Lại ở Sao Con Rùa nữa chứ.
Gọi là người ở Sao Con Rùa, tức là hễ cứ gặp chuyện là rụt cổ lại, biểu hiện cụ thể là, lại hai ngày nữa trôi qua, cô vẫn không
lên mạng chơi game!


Nhất định là cô bị người hành tinh kỳ cục đó chiếm lĩnh rồi = =
Haizzz ~ ~ ~
Nói theo lý thì, cô đã hiểu suy nghĩ của mình rồi, tiếp theo sau phải là chạy ngay vào game úp úp mở mở lừa phỉnh để câu luôn
Đại Thần mới đúng, dù gì cô chưa chồng, Đại Thần cũng chưa vợ, chẳng có gì vướng mắc cả ~ ~ (Đại Thần độc thân thì chuyện
này Vi Vi biết từ lâu rồi, thứ nhất là anh bị bọn Ngu Công gọi là độc thân suốt kiếp; thứ hai à, trước khi kết hôn Vi Vi đã hỏi thẳng
anh rồi. Khi đó hỏi câu này cũng chẳng có mưu đồ gì, chỉ là vấn đề đạo đức của bạn Vi Vi từ nhỏ đã cao, cho dù mọi người cho là
game vô hại, cô cũng không muốn có dính líu gì đến người đã có bạn gái hoặc đã kết hôn cả.)
Vậy nhưng, cô cứ chần chừ băn khoăn mãi mà không lên mạng, còn làm một số chuyện bất bình thường, chẳng hạn như, tua đi
tua lại để nghe lời thoại mà Đại Thần đã nói trong đoạn video clip kia…
Tự Vi Vi cũng kinh ngạc bởi hành động kỳ quặc của mình, cũng may cô nghĩ ra rất nhanh một lý do cho mình – Lần đầu tiên yêu
đương mà, làm chuyện kỳ quái cũng là rất bình thường, không làm chuyện kỳ lạ mới là bất bình thường.
>_<
Thế là, cô tiếp tục kỳ lạ, sáng nào dậy sớm cũng thề rằng, hôm nay nhất định phải lên mạng, sau đó buổi tối trước khi đi ngủ lại
tự mình an ủi, thôi thì ngày mai online cũng chẳng sao…
Cứ thế lặp đi lặp lại hai ngày, cuối cùng cô cũng chịu không nổi nữa, quyết tâm chắc như đinh đóng cột!
Thứ bảy!
Thứ bảy thi xong cấp sáu, chắc chắn phải lên mạng ngay!
Dự định của Vi Vi rất ổn, có điều nếu chuyện nào cũng như dự đoán thì đâu gọi là cuộc đời nữa. Buổi chiều thứ sáu, một cuộc
điện thoại bất ngờ đã lôi Vi Vi ra khỏi kế hoạch ban đầu.
Điện thoại gọi đến phòng cô, đầu tiên là Hiểu Linh nghe máy, sau khi chuyển đến tay Vi Vi, đối phương hỏi rất chi là công thức
hóa: “Xin hỏi có phải là cô Bối Vi Vi không?”
“Vâng, cô là…?”
“Xin chào cô Bối, đây là bộ phận kinh doanh game Mộng Du Giang Hồ của tập đoàn Phong Đằng…”
Tiếp sau đó, Vi Vi được miếng bánh ngon ngọt đầu tiên trong đời văng trúng đến nỗi mắt mày hoa lên toàn thấy $$.
Đối phương nói rằng, cấp trên của công ty tình cờ nhìn thấy đoạn video mà cô post lên, thấy rằng chế tác tinh xảo, tình tiết lại
cảm động, muốn nó trở thành đoạn clip tuyên truyền cho game. Ngoài ra, còn muốn tăng cường thêm chức năng cướp chồng trong
game mới khai thác, vì thế muốn mua bản quyền đoạn video này của cô.
Vi Vi giữ chặt ống nghe, vừa ngạc nhiên vui sướng, vừa tỉnh táo để phán đoán xem là thật hay giả. Chắc là thật rồi, lừa người
ta bằng cái này thì có lợi lộc gì đâu, bên công ty game biết phương thức liên lạc của cô thì cũng chẳng có gì lạ, vì lúc đầu để tránh
bị trộm tài khoản, cô đều ghi những thông tin thật trong những chỗ bắt buộc phải điền.
Đợi khi đối phương nói rõ ý muốn của mình, Vi Vi cố kiềm chế niềm vui sướng trong lòng, bình tĩnh chậm rãi trả lời: “Tôi có thể
trả lời chậm một chút được không? Vì đoạn video này không phải một mình tôi làm, tôi phải hỏi ý kiến của bạn mình nữa.”
Cúp máy rồi, Vi Vi ôm nỗi vui sướng bay lên mạng, vừa đăng nhập vào game thì danh sách bạn đã nhảy điên cuồng. Nhấn
nhấn nhấn, mở từng tin ra đọc, đều là những lời thăm hỏi của bạn bè khi thấy cô mấy ngày nay không lên mạng, mở liên tiếp mười
mấy tin xong, Vi Vi bỗng khựng lại.

Tin nhắn cuối cùng, là của Tiêu Nại.
Thời gian gửi đi là vừa nãy thôi, dường như cùng với lúc cô lên mạng, trong thư chỉ ngắn gọn có mấy chữ:
“Vi Vi, đến chỗ huynh đi.”
Chỉ cần nhấn vào chức năng phu thê “Sinh tử tương tùy” (sống chết có nhau) là có thể được đưa đến bên đối phương trong
tích tắc, nhưng Vi Vi nhìn dòng tin nhắn lại trì hoãn không động đậy, tâm trạng hưng phấn có phần nguội lạnh, cô bỗng nhiên thấy
căng thẳng quá.
Lúc này lại “ding” một tiếng, tin nhắn mới lại được gửi đến, Vi Vi càng hồi hộp hơn, mở ra thấy người gửi tin đến thì thầm trút
một hơi dài thoải mái, không phải Nại Hà, là Ngu Công.
Ngu Công: “Tam tẩu à, huynh xin lỗi, muội đánh chết huynh đi!”
Tin nhắn của anh ta dễ trả lời hơn nhiều, Vi Vi lập tức hỏi lại: “Sao vậy?”
Ngu Công gửi một biểu cảm mặt khóc hu hu: “Hôm đó tiệc tùng xong huynh lái xe về, cuối cùng gây ra tai nạn.”
Tim Vi Vi thắt lại dữ dội, tai nạn xe! Tim đập điên cuồng như trống đánh một lúc, sắc mặt tái nhợt hẳn, mấy giây sau mới phản
ứng nổi, bây giờ họ lại có tâm trạng để lên mạng, chắc là không sao cả rồi. Dù là thế, nhưng Vi Vi vẫn lo lắng hơn, một lúc lâu sau
mới trả lời: “Mọi người không sao chứ?”
“Không sao, đâm vào gốc cây, Lão tam ngồi ghế phụ nên bị nặng nhất, cũng ngất đi vài tiếng đồng hồ, nửa đêm mới tỉnh dậy.”
Vi Vi phẫn nộ gửi lại cho anh ta mấy dấu cảm thán: “!!!!!!!!”
Cái gì mà gọi là ngất đi vài tiếng đồng hồ chứ, Ngu Công đầu heo!
Lần này những băn khoăn do dự gì đó cũng biến mất sạch, trong tích tắc cô sử dụng chức năng phu thể để chuyển đến ngay
bên Nại Hà.
Nại Hà đang đứng một mình trên đỉnh Lạc Hà.
Vi Vi còn tâm trạng nào mà ngắm bóng chiều tà và hình ảnh Nại Hà đang hòa lẫn vào nhau nữa, cuống quýt gõ ra một hàng
chữ: “Sao huynh còn chơi game hả, sao không nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Nại Hà dường như ngẩn ra một lúc, sau đó mới trả lời: “Không sao rồi mà.”
“…Thế thì cũng không thể chơi game được, mất sức lắm.”
“Không chơi, chỉ là tiện mở ra thôi.”
Tiện mở ra thôi…
Vậy tại sao cô vừa online là anh gửi ngay tin nhắn đến? Vi Vi muốn phản bác nhưng không biết vì sao lại không nói nữa, chỉ
hỏi: “Bây giờ huynh còn chóng mặt không?”
“Hết rồi.” Nại Hà nói, “Xin lỗi, hôm ấy huynh đã thất hứa.”
“Chuyện nhỏ thôi mà - -”
So với chuyện tai nạn xe thì không đáng nhắc đến có phải không.
Nhắc đến cuộc thi PK, Vi Vi mới sực nhớ ra, mình đã mấy ngày trời không lên mạng, Nại Hà có khi nào nhầm tưởng cô tức giận
không, ối, cô tuyệt đối không tức giận mà, nhưng mà lý do không lên mạng…
Vi Vi lấp liếm với vẻ hơi hơi giả tạo: “Muội sắp thi rồi, nên mấy hôm nay không lên mạng.”
Nại Hà có vẻ trầm tư một lúc, rồi đáp: “Huynh biết.”
Vi Vi ngồi trước vi tính mặt bỗng ửng đỏ.
Anh biết ~ ~
Anh mới là không biết thì có!
Vi Vi ủ rũ thầm nghĩ, rồi nhìn bóng dáng Bạch Y Cầm Sư, trong lòng thoắt ngọt ngào thoắt chua xót, lúc sau lại cảm thấy, chỉ ba
chữ ngắn ngủi của Nại Hà thôi, dường như đã ẩn chứa một ý nghĩa vô hạn… Trong một khoảnh khắc, trong lòng cô tràn ngập biết
bao cảm xúc, lại còn chen vào đó một chút niềm vui khi trùng phùng và niềm vui khi lấy lại được thứ đã mất.
Miễn cưỡng đè nén những cảm xúc đang dâng trào, Vi Vi cũng sực nhớ ra lý do tại sao mình lên mạng, vội vã kể chuyện tập
đoàn Phong Đằng tìm gặp cô để mua bản quyền, Nại Hà lặng lẽ lắng nghe, đợi cô nói xong mới nói: “Chuyện này có hơi phức tạp.”
“A, thật sao?” Phức tạp? Vi Vi có vẻ mơ hồ.
“Ừ.” Một câu trả lời ngắn gọn chắc nịch, sau đó Nại Hà nói nhẹ nhàng như không: “Chúng ta gặp nhau nói chuyện đi.”
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
CHƯƠNG 21: ANH ĐANG ĐỢI EM
Vi Vi không nhớ rằng ai đã nói một câu thế này – Tiêu Nại đứng ở nơi đâu, nơi đó lập tức biến thành phong cảnh, không chỉ
do tướng mạo bên ngoài, mà còn do khí chất của chính anh.


Hiểu Linh thấy đúng là cuộc đời luôn tràn ngập những điều đáng kinh ngạc.
Ví như bây giờ, buổi tối trước hôm thi cấp sáu, cô bỗng dưng bị Vi Vi kéo đi mua quần áo.
Được thôi, tuy là do cô nói trước rằng, trước khi thi nên thả lỏng tinh thần không cần đọc sách, nhưng Vi Vi cũng đừng phản
ánh nhanh đến thế, lập tức hai mắt sáng rực, lôi ngay cô ra những cửa hàng quần áo quanh trường chứ…
Nhị Hỷ và Ty Ty cũng cảm thấy rất kỳ lạ.
Ăn cơm tối xong về phòng, Hiểu Linh và Vi Vi đều không có ở đó, sách vở lại vẫn nằm trên bàn, rõ ràng là không phải đi tự học.
Nhị Hỷ bỗng thấy buồn chán, gửi tin nhắn hỏi Hiểu Linh đang ở đâu.
Hiểu Linh nhanh chóng trả lời – đang theo Vi Vi mua quần áo.
Nhị Hỷ bị chấn động dữ dội, hỏi rõ là cửa hàng nào, kéo Ty Ty đến đó để tham quan. Chạy đến cửa hàng đó, mở cửa ra, vừa
đúng lúc nhìn thấy Vi Vi bước ra từ phòng thay quần áo.
Nhị Hỷ và Ty Ty thoắt chốc đờ ra ở cửa.
Chưa từng nhìn thấy một Vi Vi rực rỡ nổi bật đến thế.
Mái tóc dài trước giờ vẫn được buộc lại nay đã xõa tung, dáng tóc uốn nhẹ tự nhiên, thả trên đôi vai trắng ngần. Mặc một bộ
váy màu đỏ rượu chát dài đến đầu gối, cổ chữ V xinh đẹp để lộ hõm cổ nhỏ nhắn. Chất liệu vải của váy rất mỏng, ôm sát lấy thân
người lượn theo những đường cong thân thể, vẽ ra một chiếc eo thon rất bắt mắt. Khẽ cử động một chút là gấu váy dợn sóng, đôi
chân dài dưới lớp váy quyến rũ đến nỗi người ta không thể dời mắt đi được, chân mang một đôi cao gót pha lê mảnh mai, khiến đôi
bàn chân đáng yêu sinh động hẳn. Cả người toát lên một ánh hào quang sáng rực, dung nhan yêu kiều khó tả, khiến cửa hàng nhỏ
xíu này chợt lung linh hẳn lên.
Trong phòng phút chốc lặng phắc, Hiểu Linh ngẩn ngơ một lúc mới nhìn thấy Nhị Hỷ và Ty Ty, lập tức nói giọng kiêu hãnh: “Thế
nào, tớ giúp Vi Vi chọn đấy, có mắt thẩm mỹ đó chứ.”
Có mắt thẩm mỹ, đúng là có mắt thẩm mỹ, Nhị Hỷ đang định tán dương thì thấy Vi Vi đang đứng trước gương soi giở giọng oán
trách: “Hiểu Linh, cậu không thể giúp tớ chọn bộ nào ra dáng con gái nhà lành tí được à?”
Hiểu Linh: “…”
Nhị Hỷ: “…”
Ty Ty: “…”
Nhân viên cửa hàng thầm thổ huyết ing, chiếc váy này có chỗ nào mà không con gái nhà lành đâu! Dáng người cô quá bốc lửa
quá nhiều đường cong thì liên quan gì đến chiếc váy trong sáng đáng yêu của nhà chúng tôi chứ!
Sau một lúc im lặng, Hiểu Linh tỏ vẻ bất lực quay người đi tiếp tục chọn quần áo, Nhị Hỷ bước vào cửa hàng hỏi Vi Vi: “Sao lại
nghĩ đến chuyện mua quần áo vậy?”
Vi Vi: “Vì tớ phát hiện ra quần áo mua năm ngoái lạc hậu quá rồi.”
Nhị Hỷ im bặt, chuyện này chẳng phải tớ đã nói với cậu từ lâu rồi sao, nhưng mấy hôm trước cậu còn mặc rất sung sướng nữa
mà?
Ty Ty nói: “Vậy cậu cũng đâu cần hôm nay chui ra ngoài mua đồ đâu, ngày mai thi rồi.”
“Hic…” Vi Vi ú ớ, chuyện gặp mặt Nại Hà cô vẫn chưa muốn nói ra bây giờ, thế là ậm ừ đáp: “Chuyện đó… tối mai tớ có cuộc
hẹn phỏng vấn.”
Cũng không phải lừa dối nhỉ, cuộc gặp mặt ngày mai ấy, là quan trọng cả đời cô mà.
Nhị Hỷ nghe xong rất kinh ngạc: “Cậu muốn làm thêm lúc nghỉ hè à? Cái nơi nào mà biến thái, xếp đặt lịch hẹn vào tối thứ sáu
đến thế cơ chứ, ngày mai thi xong đã là năm giờ mười phút rồi.”
Vi Vi ấp úng.
Cái kẻ “biến thái” ấy… hình như là cô thì phải…
Buổi chiều lúc Nại Hà đề nghị gặp mặt, tâm trạng của Vi Vi… nói thế nào nhỉ, giống như vừa nãy còn thấy bụng rất đói, bỗng
dưng trên trời rớt xuống một miếng đùi gà vậy.
Giật mình cũng có.
Vui mừng cũng có.
Lúng túng cũng có.
Căng thẳng hồi hộp cũng có nốt.
Thậm chí còn nghĩ ngợi lung tung rằng, Nại Hà hẹn gặp cô thật sự chỉ vì chuyện video clip đó thôi sao, có khi nào, đây chỉ là
viện cớ? Nhưng hình như suy nghĩ này quá là “tự sướng”, Vi Vi lập tức nhét nó vào góc sâu cùng trong đầu mình.
Hậu quả của bao nhiêu suy nghĩ đổ dồn lên đầu một lúc như vậy, chính là Vi Vi lúc ấy có phần “đứng hình”, lúc hồi âm cho Nại
Hà đã vượt quá nửa phút, hơn nữa chỉ vẻn vẹn có một chữ “được”.

Nại Hà dường như không hề để tâm đến sự chậm trễ của cô, nhận được câu trả lời chắc chắn rồi liền trực tiếp gửi đến cho Vi
Vi cách thức liên lạc.
“Di động của huynh, 13xxxxxxxxx.”
Vi Vi nhìn hàng chữ này, tim bỗng nhảy lên cuồng loạn, lại còn kích động hơn mấy phần so với lúc Nại Hà đề nghị gặp mặt nữa.
Số di động của Nại Hà đó.
Cuối cùng, cuối cùng, ngoài đời cũng đã dính líu đến nhau rồi.
Vi Vi căng thẳng cầm bút lên ghi lại, viết xong mới sực nhớ lẽ ra mình cũng nên báo lại số di động mới phải, nhưng mà, bây giờ
cô chưa có di động mà = =
Di động của cô năm ngoái bị trộm mất rồi, sau đó Vi Vi nhận thấy những tháng ngày không có di động thật trong sáng thật thoải
mái làm sao, vậy là không mua nữa. Thực ra học sinh thì có được mấy chuyện cần đến di động đâu, trong ký túc đều có bạn học,
chuyện gì cũng có thể thông báo cho nhau biết được mà.
Nhưng bây giờ, nếu không cho số di động, thì Nại Hà có nghĩ là cô không có thành ý không nhỉ, Vi Vi chần chừ một lúc rồi nói:
“Di động của muội bị trộm mất rồi, vẫn chưa mua >o<”
Để thể hiện mình rất có thành ý muốn gặp mặt, Vi Vi chủ động hỏi: “Chúng ta gặp nhau ở đâu? Muội ở Đại học A, phía ngoài
vành Bắc Tứ, huynh cũng ở thành phố B chứ?”
Tuy chưa từng hỏi tường tận về nhau, nhưng trong lời trò chuyện cũng có vài gợi mở, Nại Hà chắc chắn cũng đoán ra cô đang
ở thành phố B nên mới hẹn gặp cô chứ.
“Ừ, huynh ở đó.” Nại Hà trả lời dứt khoát, “Huynh đến Đại học A đón, khi nào muội rảnh?”
Vi Vi bị chấn động bởi chữ “đón” của anh, đầu óc choáng váng nghĩ sao đáp đó: “Ngày mai muội thi xong, sau năm giờ rưỡi là
rảnh rồi.”
“Sáu giờ huynh đứng ở cổng Đông Đại học A đợi?”
“Năm giỡ rưỡi đi.” Tiết kiệm để đỡ phải đợi thêm nửa tiếng đồng hồ, nghe như có vẻ Nại Hà rất thân thuộc Đại học A thì phải,
trong đầu mơ màng lướt qua ý nghĩ này, Vi Vi không nghĩ ngợi gì liền gõ dòng chữ năm giờ rưỡi đi rồi, sau đó đờ ra, cô… cô… cô
có phải đang biểu hiện nóng ruột quá không, khóc.
Càng nghĩ càng thấy xấu hổ, nhanh chóng định sẵn thời gian địa điểm xong, Vi Vi bỏ lại một câu “Ngày mai đến lúc đó muội sẽ
gọi di động cho huynh, muội có chuyện phải out trước đây” rồi vội vã chạy mất, sau đó ngồi thẫn thờ trước màn hình vi tính, lúc sau
lại bò ra trước tủ quần áo ngẩn ngơ…

“Kiểu con gái nhà lành đây, thử đi xem sao.”
Thấy Vi Vi ngốc nghếch trầm tư gì đó, Hiểu Linh bực tức vứt quần áo trong tay vào người cô. Thật là… mình thì đờ ra để cho
cô phải động não, lại còn dám kén cá chọn canh, hứ!
Vi Vi ủ rũ ôm đống quần áo bước vào phòng thay đồ, lúc sau mặc xong bước ra, Hiểu Linh ngắm nghía rồi thầm gật đầu.
Lần này không phải là váy liền nữa, một chiếc áo trắng tay lỡ ôm sát eo, phối với chiếc váy ngắn in hoa màu xanh nước hồ nhã
nhặn. Là hai thứ kiểu dáng và cách cắt may đều bình thường, nhưng mặc trên người Vi Vi lại có cảm giác tinh xảo, vả lại màu xanh
trắng như sắc trời khoảng khoát như thế, quả là cũng giấu bớt vài phần xinh đẹp yêu kiều tự nhiên của Vi Vi.
Tự Vi Vi cũng cảm thấy hài lòng, tuy không quen lắm với chiếc váy ngắn trên gối vài phân này, nhưng lúc mặc lên thì không vặn
vẹo nhăn nhó nữa, rất tự nhiên phóng khoáng ra đứng trước gương.
Ty Ty ngắm nghía Vi Vi trong gương, hỏi vẻ thăm dò: “Vi Vi, có cần trịnh trọng thế không, chỉ là một cuộc hẹn gặp thôi mà,
chẳng phải cậu vẫn bảo phải dựa vào nội hàm đó sao?”
Vi Vi thở dài ing, “Lần đầu tiên gặp mặt, nội hàm chỉ là phù vân, loại vũ khí nặng như thế, hợp nhất là dùng làm tuyệt chiêu sát
thủ.”
Nhị Hỷ: “… Giỏi thật!”
Vừa nói đùa với bạn bè, vừa đánh giá mình từ đầu đến chân trong gương, Vi Vi luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nghĩ một lúc, “Ối,
giày!”
Đôi giày trên chân vẫn là đôi săng-đan gót pha lê mảnh trước đó, cũng là đôi mà Hiểu Linh chọn giúp cô.
Hiểu Linh nói: “Đôi này rất đẹp mà, mặc váy ngắn phải mang kiểu này mới đẹp.”
Vi Vi lắc đầu: “Cao quá.”
Người cô vốn đã cao một mét sáu chín rồi, gót của đôi giày này cũng phải bảy, tám phân, cộng thêm vào thế này thì cô đã lên
tới khoảng một mét bảy lăm mất rồi.
Lỡ như Nại Hà… không cao như thế thì phải làm sao…
>o<
Đến lần này thì Vi Vi không làm phiền Hiểu Linh nữa, cô tự chọn một đôi săng-đan hơi có gót màu trắng để mang vào, nhận
được sự đồng tình của bạn bè rồi, Vi Vi bắt đầu sát phạt giá tiền với nhân viên cửa hàng.
Đằng sau lưng cô, Nhị Hỷ thì thầm: “Cái áo này, bảo thủ quá à…”
Hai hàng cúc áo được cài chặt, không để lộ cái gì.
Hiểu Linh gật đầu: “Rất trong sáng sạch sẽ, rất hợp với Vi Vi, nếu hẹn phỏng vấn thì ra vẻ học sinh một chút cũng tốt.”
Nhị Hỷ không nói gì nữa, trong lòng thầm gào thét, chẳng lẽ chỉ mình tớ thấy rằng chiếc áo này càng cài nút chặt càng quyến rũ
gợi cảm hơn sao? Thế nào gọi là mỹ cảm đoan trang nào? Chính thế này đây, chính thế này đây!
Nhị Hỷ thầm khóc than.
Cuối cùng, Vi Vi mua ba thứ này với giá hai trăm tệ, ngày hôm sau mặc luôn để đi thi, vì hẹn lúc năm giờ rưỡi nên thi xong sẽ
không có thời gian về phòng để thay đồ.
Kết quả là…
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Khiến một đám người ở phòng thi sững sờ.
Thực ra Vi Vi ăn vận cũng rất bình thường, nhưng mọi ngày cô rất hiếm khi mặc váy. Cũng chẳng phải bài trừ gì nó, chỉ vì giảng
đường cách xa ký túc xá, mặc váy không tiện để đạp xe mà thôi.
Vậy nên hôm nay bất quá chỉ thay đổi trang phục một chút, thế mà đã làm rơi biết bao cặp mắt. Vi Vi trước giờ được nhìn quen
rồi, nhưng hôm nay cũng cảm thấy có phần ngại ngùng, cũng may giờ thi đã bắt đầu rất nhanh để cô giải thoát khỏi trạng thái lúng
túng này.
Kỳ thi cấp sáu thuận lợi khác thường, giữa đề có một đoạn đọc hiểu rất giống đoạn văn mà gần đây Vi Vi tình cờ xem được trên
một tờ báo tiếng Anh, điều này giúp Vi Vi tiết kiệm được rất nhiều thời gian, làm xong toàn bộ lại kiểm tra kỹ một lượt theo thói quen,
thế mà vẫn chưa đến năm giờ mười phút.
Vậy là Vi Vi liền nhìn đáp án chơi trò trắc nghiệm IQ, tâm trạng tĩnh lặng vì thi dần dần bắt đầu không an phận, hành hạ vài phút
sau, Vi Vi quả quyết đứng dậy, nộp bài sớm cho xong.
Bước ra khỏi phòng thi, Vi Vi thở ra một hơi dài thoải mái.
Thời gian mỗi lúc một gần, sắp năm giờ rưỡi rồi, Nại Hà chắc đã trên đường đến Đại học A rồi nhỉ, bây giờ anh… có căng
thẳng như cô không?
Bước trên con đường trong trường rộng lớn thưa vắng, bước chân Vi Vi lúc lại nhanh hơn, khi thì chậm hẳn, giống như tâm
trạng của cô vậy, lúc thì bình thản, lúc lại bất an. Trong tay nắm chặt mảnh giấy khi số điện thoại của Nại Hà, thực tế thì cô đã nhớ
rất rõ rồi, nhưng sợ trí nhớ sai sót lại tìm không ra Nại Hà.
Nơi thi của Vi Vi khá gần với cổng Đông, đi được khoảng mười phút thì cổng Đông đã hiện ra thấp thoáng. Biết rõ rằng Nại Hà
chắc vẫn chưa đến, song Vi Vi vẫn cố đưa mắt tìm kiếm từ xa.
Kỳ thi vẫn chưa kết thúc nên quanh cổng Đông không có nhiều người, chỉ lác đác vài người ra vào, Vi Vi chưa nhìn thấy dáng
ai giống Nại Hà, nhưng lại thấy ngay nhân vật trong truyền thuyết.
Tiêu Nại?
Người đứng dưới gốc liễu bên ngoài cổng ấy là Tiêu Nại ư?
Vi Vi không nhịn được lại liếc thêm lần nữa.
Gốc liễu ngoài cổng Đông rất đẹp, cành lá xanh biếc buông rủ, mềm mại phất phơ, tịch dương xiên xiên, người ấy mặc một
chiếc áo sơ mi trắng đơn giản đứng lặng ở dưới tán cây, xa quá, nên Vi Vi chỉ nhìn rõ mái tóc đen như mun của anh.
Nhưng, đúng là Tiêu Nại rồi.
Sao anh lại xuất hiện ở đây?
Xem ra anh cũng có vẻ đang đợi ai đó? Ai mà có mặt mũi nào bắt Tiêu Nại Đại Thần đợi như thế.
Trong đầu nghĩ như vậy, Vi Vi tự động rẽ sang một bên khác của cổng trường, cô chẳng có can đảm đứng cùng với Tiêu Nại.
Sau đó đi được vài bước cô mới phát hiện ra phía bên kia ở ngoài cổng Đông đã có một chiếc xe du lịch to dừng chặn ở đó.
Ối…
Chẳng còn cách nào khác, đành phải tiếp tục tiến về phía Tiêu Nại đang đứng thôi, nhưng vào đúng lúc này, Tiêu Nại lại như có
linh cảm gì đó bèn đưa mắt nhìn về phía cô.
Bước chân Vi Vi khựng lại, tầm nhìn đúng lúc chạm vào ánh mắt trong sáng của anh.
Vi Vi không nhớ rằng ai đã nói một câu thế này – Tiêu Nại đứng ở nơi đâu, nơi đó lập tức biến thành phong cảnh, không chỉ do
tướng mạo bên ngoài, mà còn do khí chất của chính anh.
Lúc này đúng là như thế, Tiêu Nại chỉ đứng lặng lẽ ở đó, nhưng không khí thoáng chốc đã khác hẳn, phảng phất sự ưu nhã xa
vời cách biệt với trần thế.
Trong mơ màng, Vi Vi tưởng như cảnh này mình đã nhìn thấy rồi.
Gốc liễu gió nhẹ phớt qua.
Người con trai phóng khoáng ưu tú như trúc xanh.
Tư thế đợi chờ trầm tĩnh.
Nhìn thấy ở đâu nhỉ? Vi Vi mơ hồ nghĩ ngợi, lúng túng nhìn sang nơi khác, cúi đầu xuống, nhưng luôn cảm thấy…
Không nhịn được lại ngẩng lên.
Thế là, lại lần nữa đối diện với ánh mắt của Tiêu Nại.
Anh vẫn nhìn thẳng vào cô, ánh mắt trong vắt mà chuyên chú, gần như khiến Vi Vi có ảo giác rằng – anh đang đợi cô đến gần.
Nhưng sao lại thế được? Vi Vi không dám tự kiêu như thế.
Nhưng sao anh cứ nhìn cô hoài vậy? Chẳng lẽ Tiêu Đại Thần từng gặp cô? Biết cô cũng là sinh viên khoa Công nghệ thông
tin? Nên mới nhìn cô thêm nữa?
Ừ, suy nghĩ này khá hợp lý, vậy… có cần đến chào hỏi anh không, dù gì cũng là sư huynh cùng một khoa mà.
Nhưng… có khi nào bị cho là cố tình bắt chuyện không? >o<
Bước chân Vi Vi ngập ngừng hẳn, nhưng chầm chậm, chậm rãi, vẫn đến rất gần…
Rốt cuộc không có sức đề kháng với áp lực bị nhìn chăm chú một khoảng thời gian dài như vậy, chuẩn bị sẵn tâm lý bị hỏi lại
“Bạn là ai?”, Vi Vi dừng lại, lấy hết dũng khí chào hỏi: “Tiêu sư huynh, trùng hợp quá!”
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.

Không lời đáp lại.
Vi Vi im lặng cúi đầu, trong lòng ngượng ngùng cực độ, nghĩ bụng sao mình lại yếu thế, cứ bước thẳng qua là được rồi, chào
hỏi cái gì cơ chứ, bây giờ bị đóng băng rồi đây này.
Hay là, lặng lẽ chuồn đi?
Vừa nghĩ lung tung như thế, Vi Vi không kiềm được bèn ngẩng đầu lên nhìn anh, lại nhìn thấy Tiêu Nại khóe môi dần dần cong
lên, đôi đồng tử đen nhánh đang nhìn thẳng vào cô lại như ẩn giấu một nét cười phảng phất.
Sau đó Vi Vi nghe thấy giọng nói của anh.
“Không trùng hợp.” Giọng nói rõ ràng ngắn gọn lướt qua bên tai cô, “Anh đang đợi em.”

CHƯƠNG 22: LÀ ANH ẤY
Đúng vào lúc cô cảm thấy mỗi lúc một căng thẳng hơn, cuối cùng, Tiêu Nại cũng dần dần mở miệng: “Chúng ta từ khi nào
không phải là mối quan hệ đó rồi?”


Kỳ thi đã kết thúc, người ở cổng trường bắt đầu nhiều hẳn lên, hầu như ai đi qua đôi nam nữ ngoại hình xuất sắc này cũng đều
có ý bước chậm lại, nhìn thêm một chút nữa. Thế nhưng Vi Vi lại không cảm nhận được những ánh mắt tò mò ấy, bởi vì khoảnh
khắc Tiêu Nại nói ra, cô đã xuyên đến một không gian khác.
Anh đang đợi em…
Anh đang đợi em…
Anh đang đợi em…

Giọng nói này…
Giọng nói này…
Giọng nói này…
Vi Vi ngước mắt lên nhìn người đứng trước mặt mình một cách mê hoặc, trong đôi mắt anh có những mảnh vỡ của tịch dương,
thế nên tỏ ra chút nét dịu dàng không chân thực, thái độ của anh bình lặng nhưng rất kiên nhẫn…
Vi Vi mấp máy môi, không có tiếng, hít thở sâu một lúc, cố gắng đè nén tư tưởng hỗn loạn, mở miệng, vẫn tỏ ra không dám tin
đến mười hai phần: “…Nại Hà?”
Người đối diện nhìn cô, trả lời chắc nịch: “Là anh.”
Trong một khoảnh khắc, đầu Vi Vi xuất hiện một ý nghĩ – May quá, may mà mình không mua đôi giày cao gót kia, nếu không
bây giờ cô sẽ kinh ngạc đến mức đạp gãy cả gót giày mất thôi.
Nại Hà Tiêu Nại Nại Hà Tiêu Nại Nại Hà Tiêu Nại… Hai cái tên này quay cuồng không ngừng trong đầu cô, nhưng chẳng cách
nào hợp lại làm một. Nại Hà sao lại là Tiêu Nại được? Sao lại thế được sao lại thế được… Tuy rằng cũng cảm thấy Nại Hà rất Đại
Thần, nhưng chưa bao giờ nghĩ anh ấy lại thần thánh đến thế này.
Hơn nữa, sao anh lại nhận ra cô được?
Quá nhiều kinh ngạc, quá nhiều câu hỏi, nhưng Vi Vi lại chẳng hỏi nổi một câu nào, thậm chí đến cả người trước mặt mình cũng
dần bắt đầu trở nên không chân thực. Mảnh giấy nhỏ nắm trong tay gần như sắp bị vò nát, chuyện mà cô muốn làm nhất ngay bây
giờ là chạy ngay đến trạm điện thoại gọi cho số máy này, xem xem di động của Tiêu Nại có vang lên hay không…
Và lúc này, cuối cùng cô cũng phát hiện ra, một cách rất chậm chạp, những ánh mắt càng lúc càng rõ ràng.
Tiêu Nại lại như phớt lờ mọi ánh mắt của những người bàng quan, anh đưa cánh tay lên nhìn giờ, “Em nộp bài sớm à?”
Vi Vi chậm rãi gật đầu.
“Suýt chút nữa lại bắt em phải đợi.”
Hả?
Vi Vi có phần không rõ nên nhìn vào đôi đồng tử đang chăm chú nhìn cô kia, hồi lâu mới hiểu thì ra anh đang chỉ chuyện thất
hẹn cuộc thi chung kết lần ấy.
Anh thật sự là Tiêu Nại…
Vi Vi hơi thất thần, lắc đầu nói: “Không đâu…”
Nhưng bản thân cũng không biết mình đang nói không cái gì…
Tiêu Nại nhìn cô chăm chú, đôi môi dần nở một nét cười nhẹ nhàng, nói: “Đi thôi, đi ăn cơm trước đã.”
Anh cất bước đi vào phía trong trường, Vi Vi chần chừ một lúc rồi cũng theo sau, dù sao đi nữa thì vẫn tốt hơn cứ đứng đây để
người khác tò mò theo dõi. Nhưng đi được vài bước, Vi Vi lại không nhịn được phải quay đầu lại nhìn về phía cổng Đông.
Một lúc nữa… ở đó có khi nào lại xuất hiện thêm một Nại Hà khác hay không?
Tuy rằng hiện thực đã rất rõ ràng, Tiêu Nại chính là Nại Hà, nhưng mà, nhưng mà, sao cứ cảm thấy không chân thực đến thế…
Cô quay đầu lại nhìn như vậy nên bước chân chậm dần, lúc ngoảnh đầu trở lại, Tiêu Nại đã dừng chân phía trước đợi cô. Vi Vi
ngượng ngùng đi nhanh hơn để theo kịp, Tiêu Nại đợi cô đến gần thì hỏi vẻ rất nghiêm túc: “Vi Vi, em có ăn cá không?”
Được thôi, Vi Vi hoàn toàn bị chấn động bởi một tiếng “Vi Vi” quá tự nhiên của anh rồi.
Câu hỏi như thế, Vi Vi cơ bản nghĩ rằng Tiêu Nại sẽ dẫn cô đến một quán cá nào đó trong trường, vậy nhưng trên thực tế thì lại
là, Tiêu Nại dẫn cô lòng vòng ngoắt ngoéo một lúc lâu mới đến một cửa hàng nhỏ cũ kỹ trong khu giáo chức.
Sau đó vừa ngồi xuống được một lúc, thì có một dì gương mặt rạng rỡ nụ cười bưng một tô canh cá lớn đến đặt trên bàn họ,
Tiêu Nại làm vài động tác tay, bà dì ấy cười híp mắt bỏ đi.
Vi Vi nhìn tô canh cá cực to phía trước mặt, ngẩn ra.
Tiêu Nại ung dung cầm mấy chiếc muỗng lên múc canh, “Dì Giang không nói được, nhưng món ăn dì ấy làm rất tuyệt, bố mẹ
anh không rành chuyện bếp núc, từ nhỏ anh hết ăn ở nhà ăn trường lại đến đây.”
Í, tuổi thơ của Đại Thần? Tâm trạng bị tê liệt của Vi Vi dần vì những chuyện này mà bớt căng thẳng hơn một chút. Tiêu Nại liếc
thấy đôi mắt sáng rực của cô, trong lòng cười thầm, hỏi: “Còn muốn ăn gì nữa không?”
Vi Vi lắc đầu, một tô canh to như vậy muốn ăn hết cũng không dễ, mũi lại ngửi thấy mùi thuốc bắc, Vi Vi hỏi: “Trong canh có
thuốc bắc sao?”
“Ừ.” Tiêu Nại mặt không chút biểu cảm, nói: “Tai nạn xe lần trước, bố anh đến đây đặt món đầu cá xuyên khung thiên ma (hai vị
thuốc trong Đông y), cho anh ăn bổ não.”
“…”
Tại sao cô lại muốn cười thế nhỉ? Đặc biệt là thấy được vẻ mặt Đại Thần…
Vi Vi thấy mình quả thực quá là độc ác >o<, ra sức kiềm chế, cố gắng tìm đề tài khác: “Giáo sư Tiêu ư? Em từng chọn môn của
giáo sư Tiêu để học.”
Tiêu Nại ngước mắt nhìn cô một cái, tiếp tục mặt không biểu cảm, hỏi: “Có ngủ gục không?”
“…”
Vi Vi choáng. Bạn Đại Thần à, tuy môn học của giáo sư Tiêu quả thực… ừ thì… hơi học thuật một tí, nhưng ông ấy là bố anh
cơ mà, anh không cần thẳng thắn thế chứ?
“… Thực ra Giáo sư Tiêu quảng gia một số kinh nghiệm trong quá trình khảo cổ của các thầy, rất thú vị đó chứ.” Vi Vi cố thử níu
kéo chút sĩ diện cho giáo sư Tiêu một cách không-được-thuyết-phục-cho-lắm.
Tiêu Nại đưa bát canh cho cô: “Anh cũng từng chọn môn của ông, đi được 2 tiết.”
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.wapsite.me ,chúc các bạn vui vẻ)
Ý ngầm trong câu nói là em không cần phải miễn cưỡng nói tốt cho ông ấy nữa.
Vi Vi thế là cúi đầu lặng lẽ ăn ing, Giáo sư Tiêu, em đã gắng vì tình nghĩa thầy trò rồi, nhưng Tiêu Nại con của thầy lại không
chịu để sĩ diện… Có điều nói đi nói lại thì, Tiêu Nại chọn môn của bố anh, chẳng lẽ cũng vì môn của giáo sư Tiêu lấy điểm học phần
dễ nhất ư…
Đến Vi Vi cũng không phát hiện ra, dần dà, cô đã thoải mái hơn nhiều.
Chọc đũa vào xương đầu cá, Vi Vi phát hiện ra Tiêu Nại lại gắp cả cái đầu cá cho cô… Đại Thần chắc không phải là ăn ngán
quá rồi nên mới vứt sang cho cô ăn đó chứ…
Trong đầu lóe lên ý nghĩ như vậy, nhưng thân phận kép của Nại Hà thêm cả Tiêu Nại ánh vàng lấp lánh lập tức khiến Vi Vi giết
chết ngay tư tưởng này ngay khi còn trong trứng nước.
Đại Thần TWO sao lại làm chuyện nham hiểm thế được, không thể không thể, tuyệt đối không thể!
Lãng phí lương thực là không đạo đức chút nào, vậy là Vi Vi cố gắng ăn đầu cá ing, dì Giang lại bưng đến mấy món ăn nhỏ,
gắp vào đầy một bát đưa đến trước mặt Vi Vi, trong miệng Vi Vi đang ngậm cá, không tiện nói, thế là bèn học theo Tiêu Nại, cứng
nhắc đưa ngón tay lên biểu thị ý cảm ơn.
Dì Giang cười híp mắt với Vi Vi rồi đáp lại một động tác tay mà Vi Vi không hiểu, Vi Vi vừa quay đầu lại thì thấy Tiêu Nại ở đối
diện đang nhìn cô, đôi mày đẹp đẽ, ánh mắt sáng rực.
Vi Vi lúng túng buông tay xuống, đột nhiên thấy mình làm thế thật ngốc quá >o<, tâm trạng e dè lại vì muốn tham gia vào chuyện
vui nên nhảy cuồng lên, dội bình bình trong ngực cô, tuyên cáo một cách bặm trợn sự trở về của nó.

Vi Vi lặng lẽ ăn món đầu cá, trong lòng nghĩ mình có cần nói gì không nhỉ, len lén ngước lên nhìn người đối diện một cái, anh
cũng đang uống nước canh, dáng vẻ nhã nhặn nhưng vui mắt, lặng lẽ không phát ra một tiếng động nào. Hễ anh trầm tư thì sẽ trở
về với dáng điệu cao ngạo vốn có, cho dù đang ở trong một tiệm ăn nhỏ cũ kỹ, khí chất thanh cao cũng khiến người ta nhìn rồi sẽ
quên đi thế tục.
Tiêu Nại lúc này, lại không giống lắm với Nại Hà trên mạng, dường như càng có thêm khoảng cách… Nhưng nhịp tim đập lại
vẫn nhảy nhót dữ dội vui vẻ trong lòng cô.
Hay là thôi đi, nghe nói cha mẹ của Tiêu Nại đều xuất thân từ gia đình trí thức danh giá, không chừng có quy tắc ăn cơm không
được nói chuyện hay gì gì đó… Vả lại trong tình trạng cô hiện giờ, không chừng nói càng nhiều lại càng sai, cô vẫn nên giữ lại thực
lực cho tương lai thì hơn. Ừ ừ, không sai, an toàn là nhất, cứ ăn cá thôi…
Ăn cá ăn cá…
Thế là, bàn ăn trong một lúc yên tĩnh hẳn, nhưng sự yên tĩnh lúc này không giống với khi đi trên đường ban nãy, dường như
đến không khí cũng tràn ngập một cảm giác thật kỳ lạ.
Vẫn tiếng chuông di động quen thuộc phá tan sự yên tĩnh này.
Lúc tiếng chuông vừa vang lên, Vi Vi đã cảm thấy quen quen, lập tức nhận ra rằng, đó chính là đoạn sáo mở đầu video clip “Nữ
tặc cướp chồng”.
Sau đó liền thấy Tiêu Nại lấy chiếc di động ra.
Vi Vi ngẩn ngơ nhìn chiếc điện thoại màu trắng bạc trong tay anh, không ngờ chuông di động của Đại Thần lại là bài này?
Chẳng lẽ… chẳng lẽ Đại Thần rất nhớ nhung khoảng thời gian bị cướp hay sao…
Vi Vi nghĩ ngợi lung tung một hồi, Tiêu Nại đã nghe điện thoại, một giọng nam thô lỗ thoắt chốc vẳng ra từ trong điện thoại, âm
lượng to đến mức đến Vi Vi cũng nghe được rõ ràng.
“Lão tam, cậu ở đâu vậy? Hôm nay trận chia tay có đến hay không?”
Tiêu Nại quay lại nhìn chiếc đồng hồ trên tường: “Đã nói là bảy giờ mà? Còn sớm.”
“Đến sớm vận động cho nóng người chứ, hôm nay chẳng phải cậu không có việc gì à, đến đây đi, mọi người đều đang chờ cậu
đấy.”
“Có việc.”
“Hả? Việc gì, việc gì mà quan trọng thế hả, cậu đang làm gì bây giờ?”
Tiêu Nại trả lời rất bình thản: “Hẹn hò.”
Bên kia đầu dây im lặng một lúc, Vi Vi cầm đũa, cảm thấy, cảm thấy… Cô chẳng có cảm giác gì cả rồi…
Một lúc sau hình như bên kia đổi người, giọng nói có phần lảnh lót, gào lên còn to hơn người khi nãy: “Lão tam, cậu đang hẹn
hò? Dẫn cô ấy đến dẫn cô ấy đến dẫn cô ấy đến!”
Tiêu Nại trấn tĩnh đáp: “Tớ hỏi xem cô ấy có chịu không đã.”
Anh nhìn Vi Vi: “Trận bóng rổ chia tay của năm cuối bọn anh, em có muốn xem không?”
Vi Vi đã bị hai chữ “hẹn hò” làm chấn động đến hồn bay phách lạc, vô thức gật gật đầu, Tiêu Nại bèn trả lời lại với bên kia bằng
giọng rất bình tĩnh: “Một chút nữa tớ đưa cô ấy đến.”
Nói xong không đợi bên kia phản ứng, anh cúp luôn điện thoại.
Sau đó… sau đó… tất nhiên là tiếp tục ăn cơm… lẳng lặng… ăn cơm…
Tính tiền.
Vi Vi đang hồn bay phách lạc nghĩ rằng, thật rẻ quá, bao nhiêu là món mà chỉ có hơn năm mươi đồng, lại ngon nữa, sao trước
đây chưa từng nghe có quán ăn thế này nhỉ.
Ra khỏi quán ăn nhỏ, Tiêu Nại nói cô đợi anh ở đây, anh về nhà lấy xe.
Vi Vi hồn bay phách lạc nghĩ, ôi, nhà Đại Thần gần đây sao?
Xa xa, Tiêu Nại đạp xe đến.
Vi Vi hồn bay phách lạc nghĩ, thì ra Đại Thần không chỉ đẹp trai khi cưỡi bạch mã, đến cưỡi xe đạp cũng đẹp trai nốt ~ ~ ~
Tiêu Nại dừng xe, nói: “Lên xe!”
Vi Vi hồn bay phách lạc nghĩ, í, Đại Thần đang mời cô đi cùng?
Đi cùng?!
Hai chữ này thoắt chốc vỗ cho Vi Vi quay về hiện thực, trong khoảnh khắc ba hồn chín vía của cô đều quay trở lại.
Nhìn chiếc xe đạp, lại nhìn Đại Thần, người đẹp Vi Vi lắp bắp: “Chuyện này, chuyện này, em…”
Tiêu Nại hơi nhướn mày.
Vi Vi cố trấn tĩnh, “… Anh chở em?”
“Ừ, đường xa như thế chẳng lẽ đi bộ?”
Đường đến nhà thi đấu bóng rổ xa thế mà đi bộ thì tất nhiên rất đáng sợ, nhưng mà… nhưng mà… càng đáng sợ hơn là anh
chở em đó!
Vi Vi rầu rầu!
Với danh tiếng nổi như cồn của sư huynh, lại thêm chút danh nho nhỏ của cô, cùng đi xe đạp men theo đường trường, ước
chừng sẽ có ngay những lời đồn đại hay ho cho xem! Tuy rằng họ hình như, thì là, có vẻ như đúng là đang phát triển đến những
nghi ngờ hay ho ấy, nhưng bây giờ, trước mắt, hiện tại thì chắc chắn là trắng tinh còn hơn cả lông cừu nữa…
“Như thế, như thế không hợp lắm đâu, người ta nhìn thấy sẽ hiểu lầm đó.” Vi Vi cố gắng từ chối khéo léo ing, vành tai lại hơi đỏ
lên.
“Hiểu lầm?”
Chẳng lẽ anh chưa hiểu sao? Vi Vi chỉ còn cách nói toạc móng heo ra, “Hiểu lầm chúng ta là, e hèm, là kiểu quan hệ đó…”
Tiêu Nại lặng lẽ nhìn cô, hồi lâu không nói, Vi Vi chợt cảm thấy căng thẳng lạ lùng… Cô không nói gì sai chứ?
Đúng vào khi cô cảm thấy mỗi lúc một căng thẳng hơn, cuối cùng, Tiêu Nại cũng dần dần mở miệng: “Chúng ta từ khi nào
không phải là mối quan hệ đó rồi?”

CHƯƠNG 23: CẶP ĐÔI KHÓ THÀNH NHẤT
Nhị Hỷ lập tức phì ra, bất lực nói: “Vi Vi, chẳng nhẽ cậu không biết rằng cậu và Tiêu Nại bị công nhận là cặp đôi khó thành
nhất ư?”


Ánh chiều tà rải rác trên người anh, phủ lên một lớp sáng như ảo mộng, Vi Vi nhìn đôi mày đen nhánh của anh, hoàn toàn đờ
người. Một lúc lâu sau, sâu trong tâm khảm cô mới có một cảm giác, rất phức tạp và cực đoan, một loại được gọi là tim đập muốn
chết, một loại khác là ủ rũ tuyệt vọng.
Họ… họ đã có quan hệ đó từ khi nào chứ! Tuy rằng cô cũng rất muốn có được mối quan hệ đó, nhưng mà tuyệt đối không phải
là như thế này…
Vậy nhưng nói đi nói lại thì, lúc đầu cô đã có chủ ý muốn cưa cẩm Đại Thần, bây giờ bản thăng cấp là Đại Thần đã ngỏ lời
trước, cô không chấp nhận thì há chẳng phải là chịu thiệt thòi hay sao?
Chấp nhận thì lỗ, mà không chấp nhận cũng thiệt, rốt cuộc vậy là sao đây…
Logic của Vi Vi bắt đầu hỗn loạn, mắt thấy trình tự đại não rơi vào vòng tuần hoàn chết, Vi Vi vội vã gào lên với chính mình…
Dừng!
Đừng nghĩ nữa!
Đừng có nghĩ lung tung theo lời Đại Thần nói, đó là con đường chết, xem như chưa nghe thấy, xem như chưa nghe thấy, xem
nó là virus cần cách ly…
Cố gắng thúc giục bản thân mình như vậy, vành tai dường như cũng sắp cháy đến nơi, Vi Vi cố làm ra vẻ trấn tĩnh đón ánh mắt
của Tiêu Nại: “Nếu thời gian sắp không kịp nữa thì đi xe đạp vậy…”
Đây không phải là thỏa hiệp, mà do cô bỗng ý thức được rằng – nếu đi bộ, chắc chắn sẽ càng khiến người ta tò mò hơn là đi xe
đạp, sẽ gặp càng nhiều người hơn. Chẳng thà đi xe đạp cho xong, tốc độ cũng nhanh, không chừng lúc người ta chưa nhìn rõ dáng
cô thì đã bị bỏ xa đằng sau rồi cũng nên.
Thật là… Nếu hôm nay đã có cuộc đấu bóng sao lại còn hẹn nữa, ngày mai cũng được mà, hơn nữa lúc đầu anh còn hẹn sáu
giờ, bảy giờ là thi đấu, hẹn sáu giờ… chẳng lẽ họ trực tiếp đến sân đấu bóng để hẹn hò ư?
Không đúng không đúng, không phải hẹn hò, là gặp mặt là gặp mặt…
Ngược ánh sáng, Tiêu Nại chăm chú nhìn cô. Phòng thủ của cô quả thực quá mỏng manh, là tiến công hay là thúc thủ, là chiến
khí ngất trời hay là từ từ rút lui?
Tốc độ tính toán của anh vốn thần tốc, trong tích tắc đã có quyết định, giọng nói bình thản gọi tên của cô: “Vi Vi.”
“Huhm?”
“Thực ra anh lái xe cũng không tệ đâu.”
Hả? Vi Vi nhìn anh vẻ không hiểu.
“Cho nên, vẻ mặt của em không cần phải như…” Tiêu Nại chậm rãi nói tiếp, “Thấy chết đến nơi.”
Vi Vi: “…”
Thì ra, vẻ mặt của cô đã bi tráng đến thế cơ à…
Mang theo một ý nghĩ lành mạnh là “chỉ là đi dạo thôi mà”, Vi Vi ngồi lên xe. Vậy nhưng trong tích tắc ngồi lên đó, vẫn có được
tâm trạng nào đặc biệt cả thì Vi Vi đã thấy hối hận, vì lúc này cô mới sực nghĩ ra, hôm nay cô mặc váy ngắn mà…
Chiếc váy vốn ngắn hơn đầu gối vài phân, ngồi lên xe rồi lại biến luôn thành mười mấy phân, tuy chưa đến nỗi lộ hết, nhưng
chắc chắn sẽ khiến người ta dòm ngó, xe đạp mới chạy mất có mấy phút, thế mà đã dẫn dụ biết bao con mắt kỳ dị của người qua
lại.
Vi Vi sắp có ý nghĩ nhảy xuống xe, nước mắt lưng tròng bỏ chạy rồi, chân ý thức khép chặt lại, nhưng hoàn toàn vô dụng, chiếc
túi xách lại quá nhỏ, không đủ che được gì cả… Đều do Đại Thần vừa nãy quá là lay động lòng người, hại cô chẳng nghĩ gì đến
chuyện này.
Lại có hai nam sinh vừa đạp xe vừa quay đầu lại nhìn.
Tiêu Nại phanh xe thật mạnh.
Vi Vi ngẩn ra một lúc rồi nhảy xuống, Tiêu Nại lạnh lùng nói: “Anh đi mua chút đồ.”
Vi Vi nhìn theo dáng người cao ráo của anh bước đến cửa hàng nhỏ ven đường, lát sau xách một túi đồ to trở lại, đưa cho cô.
“Gì vậy ạ?”
“Nước uống, món ăn hôm nay mặn quá, lát nữa để em uống.”
Đâu có mặn đâu, vả lại cho dù có mặn thật cũng đâu cần mua nhiều đến thế, ngoài đồ uống ra còn có các thứ ăn vặt nữa, Vi Vi
ôm túi đồ to đó thắc mắc, có điều khi ngồi lại lên xe, Vi Vi phát hiện ra điểm tốt của túi đồ này là gì rồi, hây hây hây, vừa hay lấy để
che đùi.
Bớt đi những ánh mắt kỳ lạ, Vi Vi cuối cùng cũng được giải thoát khỏi sự ngượng ngùng lúng túng của mình. Không cần đối
diện trực tiếp với Tiêu Nại, Vi Vi cũng lần đầu tiên trong hôm nay có thời gian để bình tâm nghĩ ngợi một chút.
Nhưng thực ra thì cũng chẳng có gì để nghĩ cả.
Ngọn gió trong lành vào lúc trời chiều mùa hạ nhẹ nhàng lướt qua, chiếc xe đạp xuyên qua ánh nắng rót xuống của tịch dương,
xuyên qua từng hàng cây xanh mướt rậm rạp, bon bon trên con đường trường rộng lớn…
Tất cả đều đẹp đẽ như thế.
Vi Vi nghĩ, mình phải dũng cảm hơn một chút.
Tiêu Nại, Tiêu Nại thì sao? Sau này anh mới là Tiêu Nại, bây giờ đối với cô, anh đa phần là Nại Hà, chỉ là Nại Hà, và cô, thích
anh.
Không xa phía trước có một con dốc, Vi Vi mím mím môi, vươn tay ra, nhẹ nhàng, nắm lấy áo người phía trước thật chặt.
Tốc độ bỗng chậm lại một lúc.
Khóe môi Vi Vi dần dần nhếch lên một chút, một tay kia ôm khư khư túi đồ to.
Đương nhiên, chuyện dũng cảm này cũng còn phải tùy thuộc thời gian và địa điểm nữa, dũng cảm hiện giờ của Vi Vi tuyệt đối
không bao gồm việc cùng sánh vai với Nại Hà cùng vào sân thi đấu bóng rổ dưới bao con mắt tò mò của đám đông.
Thế là, khi đến bên ngoài sân bóng, nhân lúc Tiêu Nại khóa xe, Vi Vi ném lại một câu “Em tìm bạn cùng phòng cùng xem đấu
bóng, buổi tối lên mạng gặp lại nhé”, rồi bỏ lại Đại Thần chuồn đi trong tích tắc, không quên mang theo túi đồ ăn kia.
Vừa chuồn đi vừa làm công tác tư tưởng, đây không phải là bỏ trốn tại trận, là “lùi để mà tiến” thôi! Đúng, là lùi để mà tiến,
muốn chào đón cũng từ chối!
Tóm lại, đây chính là chiến lược trong truyền thuyết.
Vi Vi từ cửa hông bước vào nhà thi đấu bóng.
Còn tới mười mấy phút nữa mới bắt đầu, nhưng trong nhà thi đấu đã ngồi kín người, thậm chí còn rất nhiều người đứng nữa. Vi
Vi tìm kiếm bạn cùng phòng trên khán đài, mấy hôm trước đã nghe họ bàn tán về trận thi đấu này rồi, chắc sẽ đến xem thôi. Nhìn
quanh một lượt lại không tìm thấy, lúc đưa mắt tìm lần thứ hai, thì Nhị Hỷ nhìn thấy cô trước, đứng dậy vẫy tay gọi cô đến.
Lúc này những người trong nhà thi đấu đều chú ý đến cô, không khí vốn náo nhiệt rõ ràng càng nóng hơn nữa.
Vi Vi chạy đến chỗ bạn mình, đã không còn chỗ ngồi nữa, Hiểu Linh đuổi Đại Chung, bạn trai mình, đi nơi khác, “Anh xuống

ngồi dưới kia đi, nhường chỗ cho Vi Vi.”
Đại Chung ngoan ngoãn đứng dậy nhường ghế, Vi Vi có phần ngượng ngùng ngồi xuống.
Nhị Hỷ nhìn thấy cô nên rất kích động: “Vi Vi cậu cũng đến rồi à, hôm nay náo nhiệt lắm đây!”
“Sao vậy?”
Nghe thấy hai chữ “náo nhiệt” này, Vi Vi cảm thấy mình hơi vờ vịt một cách kỳ lạ.
“Nhiều người đẹp đến quá.” Nhị Hỷ nói ra liền hai cái tên, hứng chí, “Mạnh Dật Nhiên cũng đến nữa, ngồi sau chúng ta ba, bốn
hàng gì đó.”
Ty Ty tiếp lời: “Vi Vi, Mạnh Dật Nhiên cậu vẫn nhớ chứ? Chính là cô nàng mà năm ngoái tranh chức đệ nhất mỹ nữ của bảng
xếp hạng trường mình, cuối cùng đánh bại cậu nhờ sự trong sáng đó!”
Vi Vi: “… Cậu đừng dùng từ ‘tranh’ có được không?”
Cô rõ ràng e ngại, trốn tránh còn không kịp nữa là. Theo Vi Vi thấy thì, danh hiệu Đệ nhất mỹ nữ của Đại học A cũng phiền
phức như đệ nhất cao thủ võ lâm trong phim kiếm hiệp vậy. Lúc ấy khi Vi Vi biết được mình lại bị kéo vào vòng bình chọn, còn tranh
chấp một thời gian dài, cũng may cô còn có ưu điểm là “không trong sáng”, cuối cùng đã không bị chọn.
Hiểu Linh đế vào: “Hôm nay có phải là lần đầu tiên hai đại mỹ nữ của trường ta xuất hiện cùng lúc không?”
“Ừ ha, hình như là vậy.”
Hiểu Linh rầu rĩ: “Nếu biết sớm là em gái Mạnh cũng đến, Vi Vi cậu nên mặc bộ váy màu đỏ kia, chắc chắn sẽ đè bẹp được cô
nàng.”
“Đúng đúng đúng, dáng người của em Mạnh kém hơn Vi Vi nhà ta nhiều.”
“Thực ra mặt mũi Vi Vi nhà ta cũng đẹp hơn cô nàng, ai da, năm ngoái tấm hình bình chọn của Vi Vi chẳng biết là đứa nào chụp
trộm, quá kém cỏi, thật là… so với bức hình của Mạnh Dật Nhiên thì đúng là thua thiệt quá!”
“Chính thế, Vi Vi còn không chịu để bọn mình đăng tấm khác đẹp hơn lên!”
“Dừng! Ăn đi này!”
Vi Vi vội vã ném cho họ túi đồ ăn, để bọn họ khỏi phải càng nói càng hăng, mấy lời này mà để người khác nghe được, cô sẽ
thấy mất mặt lắm có biết không.
Nhị Hỷ lập tức đón lấy chiếc túi, nhìn qua rồi kêu lên, “Woa, Vi Vi cậu giàu rồi hả, mua bao nhiêu đồ ăn thế này, tốn hết bao
nhiêu tiền thế?”
“…” Làm sao cô biết được.
Cũng may bọn Nhị Hỷ không thèm quan tâm đến câu trả lời của cô, mà chỉ bận tranh nhau đồ ăn, Hiểu Linh nói: “Úi trời, khoai
lang sao cậu lại mua loại này, không ngon bằng của Lạc Sự.”
Nhị Hỷ: “Lạc Sự cũng có, có điều vị này không ngon đâu.”
Vi Vi im, Đại Thần mua cả một túi to này trong vòng có ba phút, các bạn còn mong chờ anh ấy chọn lựa kỹ à?
Ty Ty dò hỏi: “Vi Vi có phải cậu phỏng vấn thành công rồi, nên mới mua đồ ăn về chúc mừng?”
“… Xem là vậy đi.”
Vi Vi thẫn thờ mở khoai lang ra ăn.
Nhị Hỷ có được đồ ăn, chợt nhiên cũng có luôn tình bạn học, hỏi với vẻ quan tâm: “Phỏng vấn qua rồi à? Thế nào?”
Vi Vi im lặng nhìn trời, nói thế nào đây nhỉ? “Ừ… quá trình khá thất bại, kết quả lại khá bất ngờ.”
“Quan tâm đến bất ngờ làm gì, chỉ cần qua là được rồi.” Nhị Hỷ không quan tâm đến chuyện này nữa, “rốp rốp” ăn khoai lang
ngon lành, tiếp tục nhiều chuyện, “Quan trọng là, Vi Vi à, hôm nay Tiêu Nại chắc chắn sẽ đến!”
Vi Vi lặng lẽ ăn khoai lang ing, tớ cũng biết anh ấy sẽ đến mà, vì đồ các cậu đang ăn là do anh ấy mua đó.
Ty Ty nói: “Haizzz, ta nói, hôm nay là trận thi đấu giữa khoa Công nghệ thông tin của chúng ta và khoa Kiến Trúc, Mạnh Dật
Nhiên chẳng phải thuộc khoa âm nhạc sao, đến đây làm gì?”
Nhị Hỷ đáp: “Ty Ty, lần này cậu sai rồi, trai đẹp là tài nguyên chung của vũ trụ, không thể nói thế được.”
Bọn họ ngồi bên đó tíu ta tíu tít, Vi Vi cũng không nghe gì, ánh mắt luôn dõi về phía cửa chính, Tiêu Nại sao vẫn chưa vào nhỉ?
Vừa lúc nghĩ như thế, thì thấy một bóng dáng tuấn tú mặc áo sơ mi trắng giản dị xuất hiện ở ngay cửa.
Mọi thứ xung quanh hình như đột ngột lắng đọng, Vi Vi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội trong lồng ngực. Cứ nghĩ rằng
hôm nay mình gặp được anh nhiều rồi, chắc sẽ không còn cảm giác xúc động quá nữa, vậy nhưng trên thực tế thì lại là, nhịp tim
hiện giờ của cô còn nhanh hơn bất kỳ lần gặp nào đó trước đây.
Cô và anh, sau này sẽ khác rồi.
Cho dù chỉ nhìn nhau từ xa xa, không hề tiếp xúc, cũng có những ràng buộc chặt chẽ.
Tiêu Nại vừa vào, liền có hai nam sinh cao to như anh chạy đến, ló đầu ngó quanh quất phía sau lưng anh, có một người thậm
chí còn chạy ra ngoài cửa nữa. Vi Vi thấy buồn cười, hai người này chắc là hai người trong điện thoại, có khi nào là Ngu Công và
Hầu Tử Tửu không nhỉ?
Vì khoảng cách rất xa nên Vi Vi nhìn thẳng mà không sợ sệt gì, vậy nhưng Tiêu Nại vốn đang nói chuyện với chiến hữu, lúc này
đột ngột nhìn về phía khán đài, Vi Vi vừa nãy còn bỏ Đại Thần ở lại nơi đỗ xe chợt có ý thức muốn lấy gói đồ ăn che mặt mình lại,
tất nhiên, chỉ là mong muốn mà thôi…
Ánh mắt của Tiêu Nại đảo qua khán đài một vòng, cuối cùng dừng lại ở nơi cô ngồi, khựng lại chừng vài giây, sau đó anh nhìn
đi nơi khác, bước vào trong phòng thay đồ.
Vi Vi lâu sau mới định thần lại, nghe thấy bọn Ty Ty đang kích động bàn tán.
Ty Ty: “Tiêu Nại vừa nãy nhìn ai đó?”
Nhị Hỷ: “Mạnh Dật Nhiên?”
Ty Ty: “Chưa chắc, hôm nay nhiều người đẹp đến lắm mà.”
Nhị Hỷ: “Nhưng Tiêu Nại nhìn về phía chúng ta mà, bên này chỉ có Mạnh Dật Nhiên thôi mà. Tớ nhớ ra rồi, Mạnh Dật Nhiên
không chừng quen với Tiêu Nại, lần liên hoan đầu tiên của trường mà Tiêu Nại tham gia, Mạnh Dật Nhiên cũng lên biểu diễn. Tuy
không cùng một tiết mục, nhưng người ta đều chơi nhạc cụ dân tộc mà, không chừng đã quen nhau rồi ấy chứ.”
Hiểu Linh nói: “Tiêu Nại chưa chắc nhìn nữ sinh mà, các cậu sao lại nghĩ anh ấy tầm thường thế.”
Nhị Hỷ: “Làm ơn đi Hiểu Linh, đừng có ngây thơ quá, Tiêu Nại có bao giờ để ý đến khán đài đâu, người ta trước giờ luôn thờ ơ
hờ hững, chắc chắn có mục tiêu rồi.”
Họ thảo luận rất hăng hái, Vi Vi bỗng đặt tay mình lên tay Hiểu Linh, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chân tướng chỉ có một thôi!”
Bạn bè cùng phòng vẻ mặt đầy chờ đợi, háo hức nhìn cô.
Vi Vi càng nghiêm trang hơn: “Anh ấy nhìn tớ.”
Hiểu Linh: “…”
Ty Ty: “…”
Nhị Hỷ lập tức phì ra, bất lực nói: “Vi Vi, chẳng nhẽ cậu không biết rằng cậu và Tiêu Nại bị công nhận là cặp đôi khó thành nhất
ư?”

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
C- STAT truyen teen hay